TÁI SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tái sinh - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Truy phong

Thuấn Minh đưa ra chủ kiến:

- Mọi người nhanh chóng thông báo cho toàn thể đệ tử tập trung tại đại điện. Kể từ hôm nay, không ai được tách ra đi lẻ. Mọi sinh hoạt đều chỉ trong phạm vi chính điện. Chỉ có như vậy, sát nhân mới không có cơ hội ra tay.

- Quả là một ý kiến không tồi. Vậy bây giờ ta lập tức đi thông báo với mọi người. - Lam Hạc nói.

Thường Tận, Tử Khiết và Huyết Vân cũng trở về chuẩn bị tư trang. Khi mặt trời vừa lặn, toàn bộ môn đệ đều đã có mặt tại đại điện, có người còn mang cả mùng mền chiếu gối ra đó ngủ.

Thường Tận đi một vòng quan sát xem có ai bị thiếu không. Quả nhiên, Huyết Vân không có mặt ở đó.

- Tử Khiết, huynh đệ tốt của ngươi đâu? - Thường Tận hỏi.

- Nàng hỏi Huyết Vân à? Ta cũng không biết nữa. Huynh ấy ở khác phòng ta, có lẽ giờ này vẫn đang chuẩn bị. Hay là... ta qua đó xem thử.

- Không cần đâu. - Thường Tận đáp - Trời đã tối rồi, không nên ra ngoài nữa.

- Không được. Nhỡ có chuyện không hay xảy ra với Huyết Vân thì sao? Ta phải đi xem thế nào. - Tử Khiết đáp.

- Nếu vậy, để ta đi với ngươi. - Thường Tận đáp đồng thời vớ lấy bội kiếm giắt vào lưng rồi đi theo.

Thấy hai người rời đi, Thuấn Minh cảm thấy không an tâm nên ngầm bám theo sau. Ba người bước đi chậm rãi trong màn đêm heo hút. Không có người thắp đèn, đường đi trong viện tối om như hũ nút.

Trong không gian thanh vắng, Thường Tận dường như nghe thấy tiếng bước chân ai đó đang dõi theo phía sau. Nàng khẽ đưa tay ra sau lưng, rồi đột ngột rút kiếm, xoay nhanh một trăm tám mươi độ, nhằm thẳng phía trước đâm tới.

Người phía sau nhanh chóng dùng một thanh kiếm khác đỡ lại đòn vừa rồi.

- Là ta đây!

- Thuấn Minh? - Thường Tận ngạc nhiên lên tiếng - Sao ngươi lại đi theo bọn ta?

- Ta không an tâm nên thầm bám theo. - Thuấn Minh đáp.

- Nếu đã vậy, thì đi cùng chúng ta. Bọn ta đang đi tìm Huyết Vân.

Thường Tận quay trở lại gọi Tử Khiết:

- Tử Khiết, đi tiếp thôi. Vừa rồi chỉ là Thuấn Minh, huynh ấy sẽ đi cùng chúng ta.

nhưng tuyệt nhiên không có tiếng đáp lại.

"Tử Khiết! Tử Khiết! Ngươi ở đâu?", Thường Tận lên giọng gọi to hơn.

- Có chuyện gì vậy? Tử Khiết đâu? - Thuấn Minh sốt sắng hỏi.

- Ta không biết. Vừa rồi hắn còn ở đây mà. Không xong rồi, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra hắn!

Cảm thấy có chuyện chẳng lành, cả hai vội vã chạy xung quanh tìm Tử Khiết. Chẳng hiểu sao càng lúc càng có nhiều khói mù ở đâu bốc lên, khiến cho tầm nhìn càng bị hạn chế. Chẳng mấy chốc Thường Tận và Thuấn Minh đã lạc mất nhau.

Trong khi đó, Tử Khiết vốn đã sớm mất dấu Thường Tận, đang bước đi vô định trong đêm tối.

"Khỉ thật, sao mắt mình không nhìn được trong màn đêm giống như trước đây?", Tử Khiết thầm nghĩ.

Đôi mắt màu xanh ngọc bích của chàng sáng rực lên trong đêm, nhưng điều đó không có nghĩa là nó giúp chàng nhìn rõ hơn. Ngược lại, nó như một kim chỉ đường cho kẻ sát nhân dễ dàng nhận thấy chàng trong màn đêm thăm thẳm.

Trên ngọn cây Tùng, Ninh Tư đang đứng trên một chân, ánh mắt cao ngạo nhìn thẳng xuống dưới nơi Tử Khiết đang loay hoay tìm hướng. Chàng xoay người một cái, toàn bộ cơ thể nhẹ như lông hồng trôi bồng bềnh dần xuống mặt đất. Một cơn gió từ đâu thổi đến, khiến cho mái tóc và chiếc áo chàng đang mặt tung bay phấp phới.

Ninh Tư nở một nụ cười đắc ý. Chàng khẽ phây phẩy quạt rồi đột nhiên dùng sức ném về phía trước. Chiếc quạt vừa xoay tít vừa nhằm hướng Tử Khiết mà phóng tới.Tử khiết bị quạt cứa vào người liền kêu lên một tiếng. Vì trời tối nên chàng chẳng thể nhận ra mình vừa bị thứ gì tấn công. Chiếc quạt sau khi chém người thì trở về trên tay Ninh Tư. Chàng chạy lại gần Tử Khiết, bước chân nhẹ bẫng như có như không, liên tục chém vào các chỗ trọng yếu trên người y.

Tử Khiết bị chém liên tục vài nhát nữa liền khuỵu xuống vì đau. Chàng dùng tay cố gắng bịt cho vết thương không túa máu, rồi vận hết sức bình sinh cắm đầu chạy, dù chàng chẳng biết phía trước kia có thứ gì đang chờ đợi.

Chàng chạy tới đâu, chiếc quạt chạy theo đến đó, liên tục cứa vào da thịt chàng. Ninh Tư đắc ý bay theo, biết rằng sắp đến lúc ra tay kết liễu Tử Khiết. Chàng một tay nắm chặt cổ Tử Khiết từ phía sau, tay còn lại đưa lên phía trên đỉnh đầu.

Đột nhiên một mũi tên từ đâu bay tới cắm phập vào tay Ninh Tư. Ngay sau đó, một mũi tên khác bay đến cắm vào ngực khiến chàng bật ngửa ra sau. Tử Khiết nhân lúc đó giằng được ra khỏi tay Ninh Tư, dùng hết sức bình sinh chạy thẳng về phía trước.

Một mũi tên khác phát sáng bay về phía ngọn cây tùng. Rất nhanh sau đó, toàn bộ cành cây bốc cháy, tạo thành một đám lửa khổng lồ, thắp sáng cả một góc trời. Lúc này Tử Khiết mới nhìn rõ xung quanh. Chàng nhận ra Ninh Tư đang nằm gục dưới đất, cố gắng vận công để đẩy mũi tên ra.

Huyết Vân lúc này từ xa chạy tới, đứng chắn trước mặt Tử Khiết. Ninh Tư sau khi rút được mũi tên ra thì lồm cồm bò dậy, một tay đỡ vết thương một tay vẫn phẩy quạt như không có gì xảy ra. Chàng nhếch mép cười:

- Huyết Vân, dù sao chúng ta cũng là bằng hữu, có nhất thiết phải ra tay tàn nhẫn như vậy không?

- Bằng hữu? E rằng ngươi đang hiểu lầm gì đó. Ta chưa từng coi ngươi là bạn bè. - Huyết Vân đáp.

Chàng quay lại hỏi Tử Khiết:

- Huynh có sao không?

- Yên tâm đi, mạng của ta lớn lắm, chừng này vết thương đã là gì? - Tử Khiết đáp.

- Ha ha ha! - Ninh Tư đột nhiên cười lớn - Kế hoạch của ta vậy mà lại dễ dàng bị phá hủy như vậy, quả thật mất mặt.

- Huyết Vân, mau giết chết hắn đi. - Tử Khiết nói.

Huyết Vân thở dài nhìn Ninh Tư. Toàn thân chàng không xây xát là bao, tuy nhiên hai mũi tên mà Huyết Vân bắn vào lại có chứa độc dược cực mạnh. Da thịt chỗ vết thương chẳng mấy chốc đã bắt đầu hoại tử. Huyết Vân nói:

- Ngươi mau đi đi. Vết thương này nếu không được chữa trị kịp thời sẽ dẫn đến nguy hiểm đến tính mạng.

- Ngươi muốn tha cho ta sao? - Ninh Tư hỏi, giọng điệu có chút vui mừng.
- Huyết Vân, không được! Hắn đã giết rất nhiều môn đệ, sao có thể để hắn chạy thoát dễ dàng như vậy?

Huyết Vân vẫn không nói gì, chàng dường như đang lưỡng lự. Chàng khẽ rút thêm một mũi tên, kéo căng dây, nhắm thẳng giữa trán Ninh Tư. Ngay lúc này, Thường Tận cùng Thuấn Minh cũng chạy tới. Hai người nhanh chóng xông vào song kiếm hợp bích, tấn công Ninh Tư.

Ninh Tư một tay để sau lưng, một tay cầm quạt, liên tục xoay người để tránh đường kiếm. Chàng không ngờ rằng đệ tử Tu chân lại có pháp lực mạnh như vậy. Chỉ mới có mấy chưởng, chàng đã cảm thấy thất thế. Ngẫm không đấu lại nhiều người thế này, Ninh Tư đành xoay người nhanh chóng dịch chuyển tức thời đến nơi khác.

- Thường Tận, mau dùng thần chú Truy Phong! - Thuấn Minh nói.

Hai người lẩm nhẩm gì đó rồi cũng biến mất trong thinh không. Huyết Vân khẽ thở phào, hạ cung tên xuống.

- Huyết Vân, chúng ta cũng mau đuổi theo thôi. - Tử Khiết nói.

- Không cần. Huynh bị thương nặng như vậy, mau trở về dưỡng thương. Một mình Ninh Tư để hai người họ đối phó là được. - Huyết Vân đáp.

Sau đó, chàng khẽ xốc nách Tử Khiết, nhanh chóng dìu y trở về đại điện. Trên đường đi, Tử Khiết lại hỏi chàng:

- Huyết Vân à, ban nãy huynh đi đâu vậy? Ta còn tưởng huynh gặp nguy hiểm, nên ra ngoài tìm, ai ngờ cuối cùng người bị thương lại là ta.

Huyết Vân trầm tư hồi lâu, suy nghĩ cách trả lời. Chàng thực ra định nhân lúc mọi người cố thủ trong đại điện thì ra ngoài lén gặp Ninh Tư, khuyên hắn từ bỏ kế hoạch. Tuy nhiên mọi sự không được thuận lợi như vậy. Trước khi chàng tìm ra thì hắn đã kịp ra tay với Tử Khiết. Đến nước này, chàng dù có muốn bảo vệ Ninh Tư cũng không còn cách nào.

- Cảm ơn huynh đã lo lắng cho ta - Huyết Vân đáp - Ban nãy trời tối quá nên ta không tìm ra đường đến đại điện, sau đó may mà phát hiện ra huynh cùng Ninh Tư.

- Thì ra là vậy. Mong rằng Thường Tận bắt được hắn mang về đền tội.

- Ừm, mong là vậy...

Ninh Tư những tưởng mình đã thoát được nhưng Thường Tận và Thuấn Minh rất nhanh đã đuổi tới. Chàng cảm thấy linh lực của mình đang giảm sút không phanh nhưng ánh mắt lại không hề tỏ ra sợ hãi. Ba người mặt đối mặt, mắt đối mắt, kiếm đối kiếm.

Ninh Tư lúc này mới lấy viên minh châu được Quỷ vương ban từ trong người ra, nhanh chóng nuốt vào. Vết thương của chàng trong nháy mắt đã liền lại. Chàng từ từ hồi sinh sức lực, cảm giác như mình vừa chết đi sống lại.

Ninh Tư phây phấy quạt, ánh mắt tà mị ẩn sâu phía sau mái tóc bồng bềnh tung bay như suối. Thường Tận nháy mắt với Thuấn Minh rồi cả hai cùng xông tới. Ninh Tư luồn lách một cách vô cùng uyển chuyển, chiếc quạt trong tay chàng khéo léo đỡ những mũi kiếm sắc nhọn.

Thường Tận đột nhiên vòng ra phía sau, trong khi Thuấn Minh ở phía trước, một người đâm trực diện, một người đâm từ phía sau. Tuy nhiên, Ninh Tư nhanh như cắt nhảy người lên không trung, né được cả hai đường kiếm. Chàng sau đó bay ngược xuống, dùng quạt chém vào tay của Thường Tận lẫn Thuấn Minh.

Hai người không chịu thua, vẫn liên tục xông tới. Thường Tận lẩm nhẩm một hồi đạo chú gì đó. Ngay sau đó, một tia sét từ đâu giáng xuống, đánh thẳng vào chỗ Ninh Tư đang đứng, nhưng không may là chàng lại né được.

Ba người ác chiến với nhau hai ngày hai đêm vẫn bất phân thắng bại. Đến ngày thứ ba, minh châu dần mất đi tác dụng. Linh lực của Ninh Tư cũng giảm đi nhanh chóng. Trong khi mục đích ban đầu không đạt được, chàng lại bị mắc kẹt ở đây cùng với hai đệ tử Tu Chân. Vốn là một kẻ cao ngạo, Ninh Tư lúc này cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Mong muốn nhanh chóng thóat khỏi, chàng dùng thuật dịch chuyển tức thời liên tục để trốn tránh kẻ địch. Tuy nhiên, Thường Tận cùng Thuấn Minh vẫn dùng thuật Truy Phong đuổi theo ráo riết.

Trong lúc trốn chạy, Ninh Tư bị Thường Tận chém một nhát vào mắt, khiến chàng gào lên đau đớn. Chàng dùng tay bưng mắt, đánh rơi quả chiếc quạt trên tay.

- Mau đầu hàng đi, may ra chúng ta sẽ cho ngươi cơ hội sống. - Thuấn Minh nói.

- Ha ha ha! Một con quỷ lại có thể sợ chết hay sao? Ngươi muốn chém muốn giết thì tùy. - Ninh Tư đáp.

- Vậy thì ngươi chưa biết rồi. Kiếm của ta là Trảm Phách kiếm, một nhát vào tim có thể làm hồn bay phách tán. Ngươi cho dù muốn biến thành hồn ma cũng không có cơ hội. - Thuấn Minh tiếp.

- Trảm Phách kiếm ư? Một kẻ tầm thường như ngươi lại có được thứ quý giá như vậy? - Ninh Tư cười khổ - Ha ha, chuyện đã đến nước này, ta cũng chẳng còn thiết tha gì nữa. Dung mạo đối với ta là quan trọng nhất, vậy mà nay đôi mắt này đã bị hủy. Có hồn phi phách tán hay không thì cũng nghĩa lý gì. Đừng nói nhiều nữa, mau ra tay đi.

Thuấn Minh giơ kiếm lên, toan chém thẳng vào tim Ninh Tư. Đột nhiên một người bịt mặt từ đâu bay tới, thoắt cái đã cắp Ninh Tư bay đi mất. Thường Tận ngay lập tức đuổi theo nhưng bị mất dấu giữa chừng.

Chương 12: Tạp niệm

- Người vừa cứu hắn ta không phải kẻ tầm thường. - Nàng nói với Thuấn Minh.

- Hừ, lại để kẻ ác tặc này trốn mất, ta phải làm sao ăn nói với những người đã khuất?

Thường Tận đặt tay lên vai Thuấn Minh, đôi mắt ánh lên sự đồng cảm.

- Dù có phải đến nơi chân trời góc biển, ta cũng sẽ tìm ra để bắt hắn đền tội. - Thường Tận nói.

Thuấn Minh nhìn nàng, ánh mắt xúc động không nói nên lời. Lúc này quả là không thích hợp, nhưng chàng chẳng kiềm chế được trái tim đang đập liên hồi trong lồng ngực mình. Thường Tận và chàng chưa từng ở gần nhau đến thế. Chàng có thể cảm nhận được từng hơi thở của nàng bên cạnh mình.

- Chúng ta mau trở về thôi. - Thường Tận lên tiếng, cắt ngang bầu không khí ngượng ngập lúc này.

Hai người quay về, báo tin cho đồng môn. Ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Dù cho Ninh Tư chưa bị bắt, nhưng hắn bị thương nặng như vậy, e rằng khó mà có thể quay lại gây sự. Vậy nên mọi môn đệ liền an tâm trở về phòng, bỏ lại một đại điện yên tĩnh như lúc ban đầu.

Thuấn Minh một mình đứng đó, không còn tâm trí làm gì khác. Chàng rút Trảm Phách ra, bắt đầu luyện kiếm. Chàng cố gắng không nghĩ tới Thường Tận, nhưng càng cố tập trung, hình ảnh nàng lại xuất hiện dồn dập.

Chàng nhớ đến lần đầu gặp Thường Tận, từng ánh mắt, giọng nói, cử chỉ của nàng, nhớ về những lúc nàng kề vai tác chiến, những lúc nàng tức giận, những lúc nàng dịu dàng như nước. Càng nghĩ tâm trí chàng càng hỗn loạn khó hiểu. Rồi đột nhiên chàng khuỵu xuống, máu từ trong cổ họng phun ra như mưa.

Chàng cố gắng lấy một hơi thật sâu rồi tự trấn tĩnh bản thân.

"Tâm không tĩnh thì ắt sẽ tẩu hỏa nhập ma. Thuấn Minh à, ngươi nên nhớ mình là ai, cần phải làm gì. Người tu đạo phải từ bỏ thất tình lục dục. Những cảm xúc như vậy, sau này ngươi không được nghĩ đến nữa."

Trong khi ấy, Tử Khiết đã đến phòng tìm Thường Tận.

- Nàng có ổn không? Có bị thương chỗ nào không? - Chàng hỏi Thường Tận.

- Đêm đã khuya rồi, không phải ngươi nên ở yên trong phòng dưỡng sức ư? - Thường Tận trả lời nhưng không vào trọng điểm.

- Ta... vì lo lắng cho nàng nên chẳng ngủ được. Đại mỹ nhân, chỉ cần nàng không bị thương là ta yên tâm rồi.

- Vậy ngươi đi về được rồi chứ? - Thường Tận dửng dưng đáp.

- Ừm, ta về đây. Chúc nàng...

Tử Khiết chưa kịp dứt lời thì cửa phòng đã đóng sầm lại. Tinh Thúy nằm trên giường bỗng bật dậy gắt gỏng:

- Nửa đêm nửa hôm muội còn lén lút hẹn hò nam nhân ngay trước cửa phòng, chẳng ra thể thống gì.

- Ta không có. - Thường Tận lạnh lùng đáp.

- Lại còn không? Người lúc nãy chẳng phải là Hoa công tử hay sao? Muội nên nhớ, Tu Chân giới không chứa chấp những kẻ trong lòng có tạp niệm. - Tinh Thúy vẫn tiếp tục cãi bướng, không chịu buông tha cho nàng.

- Tỷ nên tự lo cho mình đi. Ta có tạp niệm hay không, tự trong lòng ta hiểu rõ.

Sau đó nàng nằm xuống chìm sâu vào giấc ngủ, mặc cho Tinh Thúy vẫn tiếp tục lẩm bẩm một mình. Đại tỷ Tuyết Vân nằm yên nãy giờ cũng không chịu được phải lên tiếng:

- Tinh Thúy, muội có để cho người khác ngủ không?

- Muội...

Tinh Thúy bực mình nằm xuống, tung chăn ra một bên rồi im bặt. Bên ngoài sân có một nam nhân vẫn chưa chịu rời đi. Tử Khiết khẽ tựa lưng vào gốc cây hoa sứ, dùng hai ngón tay đưa lên môi tấu một khúc nhạc buồn. Từng nốt nhạc vang lên như tiếng lòng đầy day dứt của chàng.

Thường Tận có thể kề vai sát cánh với Thuấn Minh, nhưng không thể dành cho chàng dù là một chút dịu dàng. Tử Khiết phong trần đào hoa là thật. Chàng trêu hoa ghẹo nguyệt biết bao nhiêu nữ tử trên thế gian này, duy chỉ có một người chưa từng vì ánh mắt, nụ cười của chàng mà động lòng.
Nàng chỉ có thể nhìn thấy bộ dạng cợt nhả Tử Khiết, mà chưa từng nhìn thấu tâm can chàng. Nàng một mực cho rằng bản thân chẳng qua cũng chỉ là một trong số ong bướm mà chàng trêu ghẹo, nhưng không biết rằng từ lâu trong mắt chàng đã chẳng còn chứa hình ảnh ai khác.

Tử Khiết vừa tấu nhạc vừa tự cười bản thân mình. Suýt chút nữa chàng cũng quên mất mình vốn là Thái tử Thiên tộc. Không có pháp lực, chàng chẳng qua cũng chỉ là một kẻ vô dụng. Chàng một chút cũng chẳng xứng với Thường Tận. Nàng từ một phàm nhân mà có thể tu luyện lên công pháp tầng thứ chín. Chẳng sớm cũng muộn nàng sẽ thành tiên.

Còn chàng thì sao? Suốt ngày lêu lổng chơi bời, qua bao nhiêu lâu cũng chẳng có một chút tiến bộ. Ngay cả đấu kiếm với đệ tử kém nhất Tu chân, chàng cũng phải chào thua. Nếu chàng còn có mộng tưởng quay trở về Thiên cung, thì chẳng khác nào mơ mộng hão huyền!

Khúc nhạc kết thúc, Tử Khiết khẽ đứng dậy, chậm rãi trở về dãy nhà phía Đông. Lúc đi qua chính điện, chàng thấy Thuấn Minh vẫn luyện tập ở đó. Tử Khiết ghé vào, tiện thể nói chuyện với y vài câu:

- Khuya vậy rồi huynh vẫn còn luyện công sao?

Thuấn Minh vẫn không dừng bài quyền, trả lời lãnh đạm:

- Không thì sao? Chẳng lẽ ta phải lười biếng như ngươi?

Tử Khiết cười nhạt:

- Đúng vậy, quả thật ta rất lười biếng.

Nói rồi chàng quay gót bỏ đi. Thuấn Minh dừng lại, nhìn theo bóng lưng chàng.

"Quái lạ, ngày thường bị nói như vậy nhất định sẽ cãi lại. Hôm nay hắn bị sao vậy?"

Tử Khiết trở về phòng, tâm trí vẫn còn đầy vướng bận:

"Không lẽ một Thái tử Thiên tộc như ta lại chịu thua một phàm nhân như Thuấn Minh? Thường Tận, ta sẽ chứng minh cho nàng thấy, ai mới là người xứng đáng với nàng!"

...

Khi mặt trời lên cao đến đỉnh núi Yên Tử, Ninh Tư giật mình tỉnh giấc. Xung quanh chàng tối tăm mịt mù. Quái lạ, chàng vốn là quỷ nên cho dù không có ánh sáng, chàng vẫn có thể nhìn rõ được. Thế nhưng cảnh tượng trước mắt chàng là gì đây?

Chàng khẽ phẩy tay triệu hồi Thần Tịch, chiếc quạt nan cũng chính là thần khí của chàng. Chiếc quạt ở trên bàn nhanh chóng bay vào nằm gọn trong lòng bàn tay.
"Thần Tịch, ở đây tối quá. Mau đi thắp nến lên." - Ninh Tư ra lệnh.

Kì lạ thay, chiếc quạt vẫn nằm yên một chỗ, chẳng hề di chuyển. Hai vai Ninh Tư khẽ run lên bần bật. Chàng chậm rãi đưa bàn tay lên sờ vào mắt mình. Nó đang cộm lên vì bị phủ lấp bởi các loại thảo dược. Không lẽ những gì hiện lên trong ký ức chàng là thật? Hai mắt của chàng, từ giờ đã bị hủy.

Chàng gào lên trong đau đớn tuyệt vọng. Đột nhiên một bàn tay nắm lấy chàng, đồng thời một giọng nói ấm áp cất lên:

- Mắt của ngươi vẫn còn cơ hội nhìn thấy trở lại, chỉ cần ngươi chịu nhẫn nại.

- Ngươi là ai? - Ninh Tư hỏi.

Nam nhân lạ mặt kia chính là Huyết Vân, nhưng chàng đã dùng thuật đổi giọng để che giấu thân phận của mình. Chàng đáp:

- Ta lên là Thiện Nhân, cũng là người trong Quỷ tộc. Tình cờ đi ngang thấy ngươi bị đả thương nên xông vào cứu.

- Người của Quỷ giới? Mùi hương của ngươi không giống như vậy. - Ninh Tư trả lời, giọng đầy hồ nghi.

- Có gì lạ đâu, ta sắc thuốc cho ngươi cả một ngày trời, nên cơ thể bị ám mùi đó thôi.

- Vậy ư? - Ninh Tư không bắt bẻ thêm dù trong lòng vẫn thấy có gì đó không đúng. Mùi dược liệu và mùi cơ thể, chàng chẳng nhẽ lại không phân biệt được. - Cứ cho rằng ngươi đúng là người Quỷ tộc, vậy mắt của ta... làm sao ngươi dám chắc là chữa được?

Huyết Vân chau màu nhìn Ninh Tư, rồi chậm rãi trả lời:

- Ngươi đã ra nông nỗi này, còn có gì để mất mà vẫn hoài nghi ta?

- Không, ta chỉ là không muốn phí tâm vào những chuyện vô ích.

- Vô ích? Hừ, ta nói cho ngươi biết. Mắt của ngươi ta chắc chắn sẽ chưa được. Dù rằng ngươi bị Thương Kiếm của Thường Tận đâm vào, nhưng ta đã kịp thời loại bỏ tiên khí trong vết thương, sau đó đắp Mộc thảo lên, tin rằng sau một tháng ngươi có thể nhìn thấy trở lại.

- Một tháng? - Ninh Tư tỏ vẻ lo lắng - Đại sự còn chưa xong, nếu ta ở đây uổng phí một tháng, e rằng hậu quả khó lường.

Huyết Vân tức giận:

- Đã tới nước này rồi, ngươi vẫn còn lo về những chuyện đó? Cho dù ngươi có cố chấp ra ngoài, với tình hình của ngươi hiện giờ, có thể giết được ai chứ? Chỉ là tự rước họa vào thân!

Ninh Tư im lặng chẳng nói gì. Huyết Vân đỡ chàng ngồi tựa vào giường, rồi lấy thuốc cho chàng uống. Cuộc đời chàng trải qua hơn vạn năm, chưa từng có ai đối xử tận tình như vậy. Chàng sinh ra đã mang tiếng là con hoang của Quỷ Vương, bị người đời phỉ nhổ. Ngay cả cha chàng cũng chưa bao giờ công nhận chàng là con trai. Mẹ chàng bị Quỷ tộc chèn ép mà phải tự hủy nguyên thần, để lại một mình chàng trong thế giới đầy thị phi ân oán này.

Nếu có ai hỏi Ninh Tư người chàng hận nhất, thì có lẽ đó chính là Quỷ Vương. Nhưng như vậy thì có ích gì chứ? Chẳng phải chàng vẫn phải nghe lệnh ông ta sao? Lừa gạt, giết cười, cướp của, chẳng có gì mà chàng chẳng dám làm, tất cả đều theo chỉ thị của Quỷ Vương.

Dẫu chàng có hận ông ta bao nhiêu, thì mong muốn chứng tỏ bản thân vẫn không thể bị lấn át. Quỷ Vương càng xem thường chàng, chàng càng phải nhất định cho ông ta thấy, mưu đồ nhất thống thiên hạ của ông ta, không thể nào thiếu chàng. Chàng sẽ tự tay dâng mọi thứ lên cho Quỷ Vương, sau đó đạp đổ tất cả trước mặt hắn. Chàng muốn nhìn ông ta đau khổ, khóc lóc, cầu xin. Chàng muốn ép ông ta phát điên, sau đó phải tự hủy đi nguyên thần của chính mình.

Nhưng giờ đây mắt chàng đã trở nên mù lòa. Lỡ như nó không thể lành lại được nữa, thì những viễn cảnh tốt đẹp đó, chàng mãi mãi không nhìn thấy được. Chàng nói với Huyết Vân:

- Thiện Nhân, xin ngươi hãy giúp ta. Bằng mọi giá, đôi mắt này phải được chữa khỏi.

- Được, ta hứa với ngươi. - Huyết Vân đáp.

Chàng rốt cuộc vì sao lại ở đây giúp đỡ Ninh Tư? Ngay cả bản thân chàng cũng không thể hiểu được. Lúc ở núi Bạch Mã, lẽ ra chàng đã nên một mũi tên kết liễu Ninh Tư. Chỉ có như vậy, kế hoạch chiếm đoạt Linh thạch của chàng mới có thể thuận lợi.

Thế nhưng chàng lại bỏ tâm sức ra cứu đối thủ của mình. Không biết chừng việc làm ngày hôm nay sẽ mang đến hệ lụy gì đó trong tương lai. Mặc dù vậy, chàng cũng không còn cách nào khác. Bỏ mặc Ninh Tư chết như vậy, chàng ngược lại càng cảm thấy khó chịu hơn.

Chương 13: Bí mật của Huyết Vân

Thường Tận thức dậy từ rất sớm. Như mọi khi, nàng lại chăm chỉ luyện kiếm bên hồ nước Thủy Tọa. Một lát sau, đột nhiên hồ nước rúng động dữ dội. Từ dưới nước ngoi lên một con cá khổng lồ, hay còn gọi là Tiểu Ngư Tử.

Thường Tận rút kinh nghiệm lần trước liền nhanh chóng nấp sau một tảng đá lớn, thành công bảo toàn thân thể khô ráo. Ngay sau đó, một thanh niên áo trắng xuất hiện với một giỏ đồ ăn đầy ắp trên tay.

"Tiểu Ngư Tử, ngươi quả là khướu giác nhạy bén, xa như vậy cũng đánh hơi được. Này, ăn đi!"

Nói đoạn, Thuấn Minh ném những miếng thịt đỏ tươi xuống dưới hồ. Con cá màu xanh thướt quẫy đuôi dữ dội, nhảy lên khỏi mặt hồ để bắt miếng thịt. Mỗi lần nó làm động tác đó là y như rằng toàn bộ cây cối đá sỏi xung quanh đều được tưới tiêu ướt đẫm. Mỗi ngày đều đặn như vậy, e rằng chẳng mấy chốc mà cả khu vực đều mọc cỏ tươi tốt.

Sau khi ăn xong, Tiểu Ngư Tử một mạch lặn mất tăm hơi, để mặc Thuấn Minh một mình bên bờ hồ thu dọn tàn cuộc. Đột nhiên Thường Tận từ đâu xuất hiện khiến chàng giật nảy mình.

- Muội đến khi nào vậy? Sao không lên tiếng? - Thuấn Minh bức xúc hỏi.

- Nãy giờ ta vẫn luôn ở đây.- Thường Tận đáp.

- Nãy giờ sao?...

- Đúng vậy. Nếu không phải vì Lão Ngư Tử thì ta cũng không phải lánh nạn sau tảng đá kia.

- Này, muội dùng từ kiểu gì vậy? "Lánh nạn" là ý gì? Tiểu Ngư Tử cũng đâu có ăn thịt nàng.

- Nhưng nó làm ta ướt. - Thường Tận lãnh đạm đáp.

Thuấn Minh đột ngột á khẩu, không những vậy còn trở nên đỏ mặt, không hiểu là vì sao. Thường Tận chẳng chú ý đến những điều đó, chỉ lặng lẽ rút kiếm ra luyện thêm một số chiêu thức.

"Nữ nhân này... sao lại chẳng có chút nữ tính gì vậy?", Thuấn Minh thầm nghĩ.

Bỗng phát hiện ra bản thân lại để ý đến Thường Tận quá nhiều, chàng xấu hổ rút lui một cách yên lặng. Khi đi ngang cấm địa Tả Thư, nằm ở mạn tây của hồ nước, chàng chợt cảm thấy có gì đó không đúng.

"Quái lạ, hình như có gì đó sai sai."

Trước một lối mòn dẫn sâu vào rừng, cũng chính là cấm địa Tả Thư, có một tấm biển cảnh báo lớn làm bằng gỗ, trên đó khắc độc hai chữ:

"CẤM VÀO"

Hai bên cây cỏ mọc um tùm, suýt chút nữa là bịt kín lối vào. Nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy có điểm gì khả nghi, Thuấn Minh phẩy tay lắc đầu rời đi. Có lẽ chàng đã nghĩ nhiều rồi.

Trong khi đó, Tử Khiết đang đi vào rừng, càng lúc càng lấn sâu. Buổi sáng ngủ dậy, chàng nhận được một mẩu giấy ký tên Huyết Vân, hẹn chàng gặp nhau cùng luyện võ bên trong cấm địa.

Tử Khiết xưa nay tính tình tùy tiện, mặc dù đã có dòng cảnh báo bên ngoài, chàng vẫn thản nhiên đi vào. Tuy nhiên, càng tìm chàng lại càng chẳng thấy Huyết Vân đâu. Tử Khiết gọi to:

"Huyết Vân, huynh ở đâu?"

Thanh âm của chàng vang vọng lại giữa trùng trùng điệp điệp những dãy núi, nhưng tuyệt nhiên không có tiếng trả lời. Chàng toan quay về nhưng đường đi đã mất dấu từ lâu. Lối mòn trong rừng này lâu ngày đã bị phủ kín bởi cỏ cây, vì vậy chẳng dễ dàng nhận diện.

Chàng lại đi tiếp, đến khi vấp phải một hòn đá và ngã xuống. Chàng lụ khụ bò dậy, lấy tay phủ phủi. Phía bên phải bỗng dưng từ đâu tràn đến một làn khói xanh tím, chầm chậm vây lấy chàng. Tử Khiết xoay người bỏ chạy nhưng chàng đi đến đâu, làn khói theo sát đến đó. Một lúc sau, khói độc đã nhiễm vào sâu trong lục phủ ngũ tạng của Tử Khiết.

Lúc này, một nam nhân mặc y phục xám xuất hiện sau màn sương mờ ảo. Người đó đeo mặt nạ nên chẳng thể nhìn rõ. Hắn một tay đấm thẳng vào ngực trái Tử Khiết, đoạn dùng lực kéo một thứ gì đó từ ngực chàng ra. Tử Khiết cảm thấy đất trời quay cuồng và tối sầm đi, sau đó không còn cảm thấy gì nữa.

Một lát sau, chàng cảm thấy như có ai đó đang lay vai mình. Tử Khiết khẽ mở mắt thì thấy Huyết Vân.

- Tử Khiết, sao huynh lại nằm đây? - Huyết Vân hỏi.

Tử Khiết lắc lắc đầu, vẫn còn cảm thấy vô cùng choáng váng.

- Sao ta lại ở đây? - Tử Khiết hỏi.

- Huynh hỏi ta ta biết hỏi ai? Nào, ta đỡ huynh đứng dậy.

Tử Khiết đứng dậy, phủi phủi quần áo rồi tiếp lời:

- Ta nhớ là mình đi vào rừng, nhưng bị sương mù vây kín, sau đó thiếp đi lúc nào không hay.

- Ta thấy là huynh thức đêm nhiều nên sáng ngày ra bị thiếu ngủ đấy. Cái tính tùy tiện này của huynh, bao giờ mới sửa được?

- Ta...

- Thôi được rồi. Chẳng phải chúng ta có hẹn tập võ sao? Mau bắt đầu thôi kẻo muộn.

Huyết Vân dẫn chàng đến một bãi đất thông thoáng hơn, sau đó bắt đầu luyện tập.

- Sao huynh lại muốn tập ở đây? - Tử Khiết hỏi.- Đơn giản là ta không muốn bị làm phiền. Huynh xem, xung quanh đây chẳng có ai cả. Như vậy không phải rất tốt sao? - Huyết Vân đáp.

Tử Khiết gật gù:

- Ừm, cũng có lý.

Hai người luyện tập đến tận tối mịt mới trở về. Lúc này, Tử Khiết cảm thấy trong người không khỏe lắm. Tệ hơn là, chàng cảm thấy như bản thân đã cạn kiệt sinh lực. Vừa về đến cửa phòng, Tử Khiết đã khuỵu xuống.

Thuấn Minh vừa đúng lúc mở cửa ra, thấy Tử Khiết nằm gục ở đó liền đỡ vào trong. Chàng nhanh chóng gọi Thượng Lang đến chẩn bệnh. Tuy nhiên, ông không nhận thấy được có điều gì khác lạ.

Thường Tận đứng ngoài cửa phòng Tử Khiết, vừa hay gặp Thượng Lang đi ra.

- Bái kiến sư phụ. - Thường Tận cúi đầu hành lễ.

- Con đến thăm Tử Khiết sao? - Thượng Lang hỏi.

- Vâng ạ. Đệ ấy thế nào rồi?

Thượng Lang lắc đầu:

- Tình hình không ổn lắm. Ta đã kiểm tra khắp một lượt nhưng vẫn không phát hiện ra được là mắc bệnh gì, ngay cả kim thử độc cũng chẳng tìm ra dấu vết. Triệu chứng như thế này, đây là lần đầu tiên ta trông thấy.

Nói rồi Thượng Lang thở dài, phẩy tay bỏ đi. Thường Tận bước vào trong. Thuấn Minh cũng đang ở đó. Thường Tận hỏi:

- Thuấn Minh, huynh có biết hôm qua Tử Khiết đã đi những đâu không?

Thuấn Minh lắc đầu:

- Ta cũng không biết nữa. Cả ngày hôm qua chẳng thấy mặt mũi hắn đâu.

- Vậy còn Huyết Vân? Hắn có biết không?

- Huyết Vân..., hình như hôm qua ta cũng không nhìn thấy hắn.

- Hôm qua chẳng phải Huyết Vân đưa Tử Khiết trở về sao? - Lam Hạc từ đâu xuất hiện, nói chen vào.

- Là thế nào? Huynh nó rõ xem. - Thường Tận hỏi.

- Hôm qua ta vào rừng hái thảo dược. Lúc quay về thì thấy Tử Khiết cùng Huyết Vân từ hồ Thủy Tọa trở về. Không phải hai người bọn họ vẫn luôn ở cùng nhau sau? - Lam Hạc đáp.

- Vậy sao? Hôm qua ta vừa mở cửa phòng ra thì thấy Tử Khiết đã nằm ở cửa. Còn bóng dáng Huyết Vân thì mất tăm cho đến bây giờ.Thường Tận cảm thấy có gì đó không đúng. Mọi khi Tử Khiết gặp nạn Huyết Vân là người đầu tiên xuất hiện. Vậy mà nay tính mạng chàng ngàn cân treo sợi tóc lại chẳng thấy người bạn tốt ấy đâu.

"Nếu đã có nghi ngờ thì chẳng phải tìm hắn hỏi là được rồi sao?" - Thường Tận nghĩ.

Nàng vội vã bước ra khỏi phòng trong khi Thuấn Minh gọi với theo:

- Thường Tận, muội đi đâu đấy?

Nàng cứ thế xông thẳng vào phòng Huyết Vân. Ba nam đồ đệ khác trong phòng lúc đấy đang thay đồ ngay lập tức bị nàng làm cho hoảng loạn.

- Thường Tận! Muội không biết là không được tùy tiện vào phòng nam nhân sao?

Thường Tận chẳng mảy may đáp lại. Nàng chỉ hỏi:

- Giường nào là của Huyết Vân?

Tần Thành chỉ lên chiếc giường phủ đệm xám:

- Cái đó...

Nhanh như chớp, Thường Tận lao đến, xé rách một góc chăn. Nàng mang mảnh chăn ấy phi như bay ra khỏi phòng trước con mắt ngỡ ngàng của ba người kia. Thường Tận đồng thời niệm chú triệu hồi Khổng linh thú, vốn là một đạo thần chú do Thuấn Minh dạy.

Chưa đầy một giây sau, Khổng linh thú xuất hiện. Nàng đưa mảnh chăn vừa xé lên mũi nó:

- Bông Gòn Nhỏ, mau chóng truy tìm tung tích của Huyết Vân!

Con thỏ nhỏ sau khi vừa ngửi xong liền nhằm hướng đông bắc chạy không ngừng nghỉ. Thường Tận vội vã đuổi theo. Bọn họ băng qua nhiều khu rừng liên tiếp, chạy từ sáng sớm đến chiều tà mới tới nơi.

Khổng linh thú dừng lại trước cửa một cái động nhỏ.

- Bông Gòn Nhỏ, suỵt, mau nép vào người ta. - Nàng nói.

Khổng linh thú bám vào gấu váy Thường Tận, rồi để mặc nàng dắt vào hang động kì quái kia. Từ sâu bên trong động hắt ra một thứ ánh sáng mờ ảo. Nàng nhón chân thật khẽ, tiến lại gần hơn.

Quả nhiên, người bên trong chính là Huyết Vân. Nhưng bất ngờ hơn, ở cùng chàng lại chính là Ninh Tư! Nàng hận không thể bay ngay ra để chém chết kẻ phản bội đồng môn kia. Thế nhưng nàng cố gắng khựng lại để xem rốt cuộc Huyết Vân đang làm gì.

Ninh Tư toàn thân thả lỏng, nằm dài trên một tảng đá vuông vức. Trong khi đó, Huyết Vân đang nắm trên tay một viên ngọc màu xanh ngọc bích, liên tục vận nội lực ép linh khí từ viên ngọc truyền vào mắt Ninh Tư.

Không kìm được nữa, Thường Tận rút kiếm xông ra chém vào tay Huyết Vân. Chàng ngay lập tức rụt tay lại, né được đường chém nguy hiểm. Thường Tận tiếp tục xoay người, liên tục tấn công trực diện.

Huyết Vân cất viên ngọc vào túi áo, sau đó dùng tay không đánh trả. Thường Tận động tác nhanh như chớp liên tục nhắm vào vị trí chiếc túi áo đó. Huyết Vân ra sức tránh né đường kiếm đồng thời tìm cơ hội phản công.

Đột nhiên, Thường Tận đổi hướng mục tiêu, chuyển sang tấn công Ninh Tư. Chàng ta nằm yên như chết, dường như chẳng ý thức được điều gì đang diễn ra xung quanh. Huyết Vân trong lúc rối trí chạy nhanh lên phía trước, chặn đứng mũi kiếm của Thường Tận.

Thương kiếm đâm thẳng vào ngực trái của chàng. Ngay lập tức, máu chàng rỉ ra như suối, dòng máu mang một màu xanh đen kì dị. Thường Tận vô cùng ngạc nhiên:

- Ngươi là người của Ma giới?

Huyết Vân đáp:

- Nếu vậy thì sao?

- Quả nhiên là vậy, nếu không sao máu của ngươi lại có màu đen, hơn nữa vết thương lại hồi phục rất nhanh.

- Hừ, hồi phục nhanh chẳng liên quan gì đến Ma giới cả. Mà thôi, chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là tại sao cô cứ phải truy sát bọn ta.

Thường Tận trừng mắt nhìn Huyết Vân:

- "Bọn ta"? Hóa ra hai người các ngươi từ đầu đã là một bọn. Chẳng trách hôm đó hắn ta được cứu đi dễ dàng như vậy. Nói! Ngươi đến núi Bạch Mã có mục đích gì? Còn nữa, ngươi và tên sát nhân đó, rốt cuộc là quan hệ như thế nào?

Huyết Vân bình thản đáp:

- Ta và hắn, chính là quan hệ yêu đương!

Chương 14: Hồi phục linh lực

- Ngươi nói cái gì? - Thường Tận tỏ ra bất ngờ.

Huyết Vân chẳng qua chỉ là tùy tiện nói vậy nên ngay lập tức đổi đề tài:

- Ta vốn chỉ muốn mượn linh thạch của Tử Khiết để chữa mắt cho Ninh Tư, sau đó sẽ hoàn trả lại. Ngươi có thể đợi hắn ta hồi phục rồi, hẵng tìm hắn tính sổ không? Dù sao sát hại người không có sức chống trả cũng chẳng phải hành động của quân tử.

Thường Tận như hiểu ra điều gì đó. Có lẽ linh thạch mà Huyết Vân nói, chính là nguyên nhân khiến Tử Khiết bị bệnh nặng.

- Ngươi nghĩ rằng... ta quan tâm đến mấy thứ quân tử gì đó ư? - Thường Tận đáp - Ngươi lấy đi linh thạch của Tử Khiết, chẳng lẽ không màng đến sinh tử của hắn? Ngươi cứu sống kẻ thù của Tu Chân, chẳng lẽ không màng đến những linh hồn đã khuất?

Vừa nói nàng vừa nghiến mũi kiếm sâu hơn vào ngực Huyết Vân. Chàng cố nén cơn đau, bình tĩnh trả lời Thường Tận:

- Linh thạch này ta không có ý định độc chiếm, sau khi xong việc sẽ trả ngay. Còn những người đã chết ở Tu Chân giới, sau này gặp họ dưới Âm ti, ta nhất định sẽ chiếu cố.

- Dựa vào sức của ngươi, có thể làm gì giúp họ chứ?

- Chuyện đến nước này, ta cũng không giấu giếm nữa. Cha ta chính là Ma Tôn. Ta có thể cầu xin ông ấy, tìm một gia đình tốt cho bọn họ đầu thai.

- Ngươi nói cái gì? Cha ngươi là Trương Huyết Vũ?

Thường Tận đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, vẫn chưa tin được những gì bản thân vừa nghe thấy.

"Sao ta lại không nghĩ ra từ đầu chứ? Huyết Vũ và Huyết Vân, rõ ràng là hai cái tên có liên quan đến nhau. Nếu đúng như lời hắn nói, vậy chẳng phải Huyết Vân chính là em trai cùng cha khác mẹ của ta?"

Trong giây lát, Thường Tận thoáng có chút mềm lòng. Nàng toan rút kiếm lại nhưng đột nhiên bị Huyết Vân giáng một đòn vào sau gáy, khiến Thường Tận toàn thân mềm nhũn, sau đó ngất xỉu ngay dưới chân chàng.

Huyết Vân tranh thủ cơ hội tiếp tục trị thương cho Ninh Tư. Lần này dù có phải đối đầu với cả thiên hạ, chàng vẫn phải cứu tính mạng hắn.

"Chẳng lẽ ta đối với hắn, thực sự là thứ tình cảm đó?"

Chàng thở dài, tiếp tục vận nội công. Nguồn linh lực mạnh mẽ từ linh thạch cuối cùng cũng có tác dụng. Đôi mắt của Ninh Tư sau đó hồi phục lại hoàn mỹ như lúc ban đầu. Trước khi Ninh Tư tỉnh dậy, Huyết Vân dùng linh thạch xóa ký ức của Thường Tận, sau đó đưa nàng rời khỏi động, trở về núi Bạch Mã.

Chàng lén đến phòng Tử Khiết để trả lại linh thạch. Buổi tối hôm đó, Tử Khiết bỗng dưng tỉnh dậy trước con mắt ngỡ ngàng của đồng môn.

"Cứ như là có phép màu vậy. Hôm qua hắn còn đang mấp mé ở ranh giới sinh tử, vậy mà hôm nay lại trông như không có gì xảy ra."

"Phải chăng hắn được thần tiên cái thế trợ giúp?"

"Ta cho rằng hắn chính là ngủ say tới mức liệt giường, hôm nay ngủ no nê rồi mới tỉnh dậy thôi, chứ không có bị bệnh tật gì hết."

...

Rất nhiều giả thuyết được thêu dệt và bàn tán khắp môn phái. Tử Khiết hỏi Thuấn Minh:

- Những gì họ nói là thật ư? Ta bất tỉnh bao lâu rồi?

- Ừm. Hai ngày trước ngươi đột ngột ngất xỉu trước cửa phòng. Ngay cả Trưởng môn đến khám cũng không tìm ra bệnh. Vậy mà đùng một cái ngươi tỉnh lại, khiến ai nấy đều bất ngờ.

- Quái lạ, sao ta chẳng nhớ gì cả? Chỉ cảm thấy mình đã ngủ một giấc khá dài.

- Có lẽ đúng như lời đồn đoán. Ngươi chẳng qua chỉ là một con sâu ngủ mà thôi. Thật uổng công mọi người quan tâm lo lắng cho ngươi.

Nói rồi Thuấn Minh khoát tay thở dài rời đi. Tử Khiết trở dậy thay y phục rồi đến tìm Thường Tận.

"Ta bị ốm mấy hôm liền, vậy mà cũng chẳng thấy nàng ấy đến thăm lần nào. Thật là quá đáng." - Tử Khiết nghĩ thầm.

Vừa đến nơi, chàng gặp ngay Tinh Thúy. Nghe Tử Khiết bảo muốn gặp Thường Tận, sắc mặt của Tinh Thúy trở nên khó coi trông thấy.

- Từ hôm qua đến giờ nàng ta vẫn ngủ chưa dậy. Lúc khác công tử hẵng tới thăm.
- Ngủ? - Tử Khiết tò mò hỏi - Đây không phải là tính cách của Thường Tận. Hay là tỷ vào gọi nàng ấy dậy. Đệ có việc cần cầu kiến.

Tinh Thúy đồng ý với thỉnh cầu của Tử Khiết, song bộ dạng vẫn vô cùng cáu kỉnh khó ưa. Nàng ta tiến đến bên cạnh Thường Tận rồi ra sức đá mạnh vào thành giường.

Chỉ là không ngờ hành động ấy lại giúp Thường Tận thoát ra khỏi mê trận vây khốn nàng suốt một ngày qua. Sau khi bị Huyết Vân ra tay, tâm trí nàng bị giam giữ trong một giấc mộng mà không cách nào tìm thấy lối thoát.

Nhờ có Tinh Thúy, Thường Tận đột nhiên giật mình tỉnh dậy. Nàng day day trán, rồi hỏi Tinh Thúy:

- Sao muội lại ở đây?

Tinh Thúy khoanh hai tay trước ngực, chua ngoa đáp:

- Lại còn hỏi. Muội ngủ một mạch suốt từ hôm qua đến giờ, chả khác gì con heo lười biếng. Mau ra ngoài đi, Tử Khiết đang tìm muội đấy.

- Tử Khiết ư? - Thường Tận cơ hồ nhớ có chuyện gì đó rất quan trọng xảy ra liên quan đến Tử Khiết, nhưng lại không biết là gì.

Nàng đứng dậy, chỉnh trang y phục rồi ra mở cửa. Tinh Thúy vẫn luôn dõi mắt lườm theo, vẻ mặt tức tối. Tử Khiết vừa nhìn thấy Thường Tận đã buông lời chọc ghẹo pha chút giận dỗi:

- Đại mỹ nhân, nàng thật làm ta đau lòng quá. Chẳng nhẽ ta đối với nàng không có một chút quan trọng gì sao?

Thường Tận vốn chẳng hiểu mô tê gì, lại gặp mấy lời ong bướm của Tử Khiết, liền lên cơn buồn nôn. Nàng dửng dưng đáp:

- Mặt dày vô sỉ! Nói xem, ngươi tìm ta có việc gì?

Thấy Thường Tận tràn đầy nộ khí, chàng vội tìm lời chữa cháy:

- Đại mỹ nhân, đừng tức giận. Thực ra ta chỉ đến rủ nàng đi luyện võ thôi. Hai ngày nay không tập luyện, người ta sắp bủn ra rồi. Nàng là người có khả năng lĩnh hội cao nhất ở đây, ta không tìm nàng thì tìm ai?

Thường Tận cũng chẳng muốn chấp nhất với chàng nên lập tức đồng ý:

- Vậy cũng được. Ngươi đến Thủy Tọa trước đi. Ta sẽ tới ngay.

Nghe thấy vậy Tử Khiết liền tỏ vẻ mừng rỡ:

- Được! Vậy ta chờ nàng!Bên bờ hồ Thủy Tọa, hai người lại tiếp tục tập luyện những động tác không ăn nhập với nhau. Nàng thì cố gắng để nâng cao pháp lực lên tầng thứ mười, còn chàng thì vẫn chưa nhích nổi tới tầng hai. Một người nhuần nhuyễn thuần thục còn người kia lại lúng túng vụng về.

Tuy rằng nhan sắc của Tử Khiết thuộc dạng đỉnh cao, nhưng vẻ đẹp ấy cũng chẳng cứu nổi bộ dạng lúi húi như gà mắc tóc của chàng. Nhìn cảnh tượng nực cười ấy, không hiểu sao Tuyết Cơ vẫn cảm thấy vạn phần say mê.

Nàng đứng từ xa, ngắm nhìn bóng dáng chàng công tử mà nàng thầm thương trộm nhớ. Duy chỉ có người bên cạnh chàng nhìn sao vẫn không thấy vừa mắt.

"Trương. Thường. Tận", nàng gằn từng chữ, "Ta nhất định phải khiến ngươi rời xa chàng ấy vĩnh viễn!"

Tuyết Cơ sai một đệ tử khác tên là Tần Thành, cũng chính là bạn cùng phòng của Huyết Vân, đi điều tra về thân thế Thường Tận.

- Làm như vậy có ổn không? - Tần Thành hỏi, vẻ mặt lo lắng - Trong khắp Tu Chân này, ai cũng phải nể mặt nàng ta ba phần. Nếu Thường Tận biết ta điều tra về nàng ấy, chắn chắn sẽ không để yên.

- Ngươi sợ cái gì? - Chẳng phải có ta ở đây sao? - Tuyết Cơ tức giận quát - Đường đường là một nam nhi, lại sợ một nữ nhân chân yếu tay mềm.

"Chân yếu tay mềm ư? E rằng tay chân ta còn mềm hơn", Tần Thành nghĩ thầm.

- Thôi được rồi, ta sẽ làm. Có tin gì ta sẽ báo ngươi. - Trước vẻ mặt kiên quyết của Tuyết Cơ, chàng đành miễn cưỡng chấp nhận. Ai bảo chàng ôm mộng trở thành Trưởng môn cơ chứ? Nếu không có Tuyết Cơ giúp sức, kế hoạch ấy sao có thể thành?

Trong khi đó, Thường Tận vẫn cảm thấy dường như bản thân vừa đánh mất kí ức gì đó vô cùng quan trọng. Thế nhưng nghĩ mãi, nghĩ mãi nàng cũng chẳng hiểu tại sao. Bức bối, nàng dùng nội lực chém mạnh vào làn nước, tạo nên một cơn sóng cao đến chục thước.

Trước ánh mắt kinh ngạc của Tử Khiết, mặt nước dần chuyển sang màu đỏ thẫm, trông cứ như là máu. Thường Tận từ bực bội chuyển sang lo lắng.

- Hỏng rồi, ta đã hại Lão Ngư Tử.

- Lão Ngư Tử là ai? - Tử Khiết sốt sắng hỏi.

- Là con cá của Thuấn Minh, sống bên dưới hồ này. - Nàng đáp - Ban nãy ta không để ý mà chém xuống hồ, có lẽ đã vô tình làm hại đến Lão Ngư. Ngươi ở đây canh chừng, ta phải đi tìm Thuấn Minh đến.

Thường Tận đi rồi, một mình Tử Khiết đứng ở đó, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vài giây sau, xác của một con cá khổng lồ nổi lên. Có thể thấy bên sườn của nó một vết chém rất dài và sâu. Từ vết cắt đó, máu tươi đang chảy ra liên hồi.

Tử Khiết kinh ngạc nhìn con cá óng ánh xanh biếc, hình ảnh này dường như chàng đã từng thấy ở đâu. Nhìn con cá thoi thóp, Tử Khiết theo quán tính dùng linh lực làm phép trị thương cho nó. Chàng bất ngờ khi thấy pháp lực của mình đã hồi phục hoàn toàn. Không lẽ, sau hai ngày ngủ sâu, phép màu nào đó đã xảy ra với chàng?

Sau khi trị thương, con cá trở nên lành lặn như chưa từng bị tổn hại. Nó vui mừng quẫy đuôi tỏ vẻ cảm tạ Tử Khiết. Đúng lúc này, Thuấn Minh cùng Thường Tận vội vã chạy tới. Thuấn Minh ngạc nhiên hỏi:

- Ta thấy nó có bị gì đâu?

- Quái lạ - Thường Tận bối rối - Rõ ràng lúc nãy nó đã bị thương. Tử Khiết, có chuyện gì xảy ra vậy?

Tử Khiết không muốn để lộ thân phận nên bịa ra một chút chuyện:

- Lúc nãy con cá này tấn công sinh vật khác ở dưới hồ nên mới gây ra một làn máu tanh như vậy, chứ không có gì to tát.

- Thật ư? Vậy mà ta cứ tưởng... - Thường Tận lúc này mới thở dài nhẹ nhõm.

Thuấn Minh vốn có khả năng nhìn thấu tận đáy hồ. Nếu quả thật có sinh vật nào khác ngoài Tiểu Ngư Tử, chàng há lại không biết? Vì vậy chàng mới chất vấn Tử Khiết.

- Dưới hồ này, ngoài Tiểu Ngư Tử ra, vẫn còn có sinh vật khác ư? Sao trước giờ ta chưa từng thấy.

- Tất nhiên rồi. Ngươi nghĩ cái hồ rộng như vậy, lại chỉ có một con cá ư? - Tử Khiết đáp, cố gắng lấp liếm sau đó nhanh chóng chuồn đi để không bị phát hiện.

- Nếu đã không có việc gì, thì ta cũng về đây. Xin lỗi đã làm phiền huynh. - Thường Tận từ biệt Thuấn Minh rồi rời khỏi.

Thuấn Minh gọi Tiểu Ngư Tử lên, cố gắng hỏi chuyện gì đã xảy ra. Thế nhưng con cá này hôm nay trở nên ương bướng khác thường, chẳng chịu nói sự thật cho chàng biết nên Thuấn Minh cũng đành bó tay.

Chương 15: Hạ sơn

Tử Khiết về phòng, nhân lúc không có ai ở bên liền thử thi triển một số đạo pháp. Quả nhiên, linh lực của chàng đã hồi phục hoàn toàn. Tuy không hiểu chuyện gì đã xảy ra nhưng Tử Khiết cảm thấy vô cùng phấn chấn vì cơ hội trở về Thiên giới đã không còn xa.

Có lẽ chàng không bao giờ ngờ được rằng, người giúp chàng lấy lại linh lực, không ai khác chính là Huyết Vân. Sau khi chiếm lấy linh thạch từ người Tử Khiết, Huyết Vân mới phát hiện ra nó bị phong ấn bởi một người có tu vi rất thâm hậu.

Đương nhiên phá giải phong ấn cũng không phải chuyện dễ dàng. Huyết Vân đã hi sinh hơn nửa tu vi của bản thân để phá vỡ những lớp phong ấn trùng trùng điệp điệp, nhằm cứu lấy đôi mắt của Ninh Tư.

Hơn ai hết chàng hiểu rõ, đôi mắt có ý nghĩa như thế nào đối với một người. Nếu một ngày không còn có thể nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, không còn cảm nhận được sắc vàng nhàn nhạt của chiều tà hay khung cảnh rực rỡ lúc ban trưa, con người ta sẽ cảm thấy bức bối đến độ nào?

Có lẽ Huyết Vân chưa cảm nhận được rõ ràng nỗi đau ấy, nhưng chàng cũng phần nào hiểu được sự bức bối trong lòng Ninh Tư. Hẳn là có những giây phút, Ninh Tư đã cầu mong được siêu thoát. Chàng thà làm một bóng ma dật dờ còn hơn là một con Quỷ không có mắt.

Mặt khác, Huyết Vân vẫn chưa nỡ ra tay tước đoạt linh thạch của Tử Khiết. Chỉ cần chàng muốn, ôm trọn viên ngọc cao chạy xa bay nhân lúc Tử Khiết không hề hay biết chẳng khó khăn gì. Nhưng chàng đã không làm vậy. Chàng đang vô cùng lưỡng lự, giữa đại nghiệp của phụ vương và lương tâm của bản thân.

Chàng tự hỏi, liệu có con đường nào vẹn cả đôi đường, vừa giữ lại mạng sống cho Tử Khiết, vừa cướp được linh thạch về cho Huyết Vũ.

Nhưng thế gian này làm gì có chuyện dễ dàng như thế. Con đường bá vương này, một khi bước vào đã định sẵn phải tàn độc, lãnh khốc, không có bạn bè bằng hữu cũng không có chỗ cho lòng trắc ẩn.

Chàng muốn cứu Tử Khiết, nhưng cũng không muốn phụ lòng thân vương. Chàng lén lẻn vào phòng sách cấm của môn phái, tìm đọc thật nhiều sách cổ, điển tích về linh thạch nhưng dường như không có thông tin gì hữu ích.

Cho đến ngày kia, chàng tình cờ nhìn thấy một phong thư cũ giữa đống sách, bên trong vỏn vẹn một trang giấy. Nội dung bức thư nói rằng, nếu muốn giữ lại mạng sống của vật chủ chứa linh thạch, thì phải dùng người sống để tế luyện.

Sau khi thu thập đủ Ngũ tôn chi thạch, một trận pháp cần được thiết lập để triệu hồi sức mạnh Ngũ thạch. Lúc này ngũ linh thạch sẽ được tách ra khỏi cơ thể vật chủ mà không gây tổn hại cho những người đó.

"Có lẽ đây đã là cách vẹn toàn nhất rồi. Tuy nhiên vẫn còn nhiều lỗ hổng... Hơn nữa lại không hề dễ dàng", chàng nghĩ, "Rốt cuộc phải làm thế nào, mới có thể tập hợp tất cả năm vật chủ lại một chỗ, sau đó khởi động trận pháp?"

Cũng trong đêm đó, Trưởng môn Thượng Lang nằm mộng thấy Thiên đế.

Ngài xuất hiện giữa một đóa sen lớn, trong khung cảnh mờ mờ ảo ảo. Thiên đế râu tóc vẫn còn xanh mơn mởn, trông ngài chẳng khác gì một thiếu niên tuổi mười tám nhưng nét mặt lại nghiêm nghị khó tả.

- Bái kiến Thiên đế - Thượng Lang hành lễ - Mạn phép hỏi hôm nay ngài đến tìm ta có việc gì?

- Ngươi ắt cũng đã nhận ra Tử Khiết là con trai ta - Thiên đế đáp - Nếu như không có việc gấp, ta cũng chẳng đường đột đến đây làm phiền ngươi."

- Người có việc gì cần làm xin cứ phân phó.

- Vài ngày trước khắp Thiên cung có dị tượng dữ dội. Hàng loạt hoa sen trong hồ đều nở rộ, bầu trời vần vũ sấm vàng cùng với hàng loạt chim chóc bay lượn nhảy múa. Bản thân ta thì đột nhiên bị nội thương không rõ nguyên nhân. Ta đoán... phong ấn trên người Tử Khiết đã bị phá vỡ.

- Người nói vậy là sao? Ta tưởng Thái tử là bị tước hết linh lực, nhưng không hề biết trên người lại có phong ấn gì đó.

- Chuyện hệ trọng liên quan đến thái bình ngũ giới, ta cũng không muốn tiết lộ cho người khác. Tuy nhiên việc đến nước này, ta không thể không nói. Trong người Tử Khiết chứa đựng một trong năm Ngũ tôn chi thạch thời Thượng cổ.

- Lẽ nào... chính là ngũ linh thạch có sức mạnh dời non lấp bể? - Thượng Lang vô cùng sửng sốt.

- Đúng vậy. Linh thạch vốn được phân tán ra năm giới: Thiên, Ma, Nhân, Quỷ, Tu Chân. Mỗi giới sẽ có một người được Linh thạch chọn làm vật chủ. Ngay cả người đó cũng chưa chắc biết được bản thân mình có chứa Linh thạch, nhờ vậy mà Ngũ giới hàng vạn năm qua vẫn bình an vô sự. Trước khi Tử Khiết bị đày xuống trần gian, ta đã phong bế linh lực của nó, cùng với linh thạch bên trong. Vì người phong ấn là ta nên khi có kẻ tấn công, ta ngay lập tức có thể cảm nhận được. Chỉ tiếc bản thân đã chậm một bước. Hiện tại, không biết linh thạch có còn ở trong người Tử Khiết không.

- Thiên đế an tâm. Việc này cứ để ta kiểm tra.

- Tất cả đành trông cậy vào ngươi. Nếu lỡ Linh thạch đã bị đoạt mất, bằng mọi giá phải mang nó quay trở về.

- Thượng Lang xin tuân mệnh.

Nói rồi Thiên đế cùng ảo cảnh lần lượt biến mất. Thượng Lang lúc này mới giật mình tỉnh giấc.
"Hóa ra là báo mộng. Ta phải nhanh chóng hành động thôi."

Thượng Lang ngay lập tức vào phòng Tử Khiết, lén kiểm tra xem trên người chàng còn Linh thạch không. Tử Khiết cùng ba nam đệ tử khác ngủ say như chết, không hề phát giác được bước chân của Trưởng môn.

"Quả nhiên ta không cảm nhận được bất kì nguồn sức mạnh nào. Xem ra Linh thạch đã bị đánh cắp", Thượng Lang nghĩ thầm.

Kiểm tra xong, ông nhanh chóng rời khỏi phòng để suy nghĩ đối sách. Lần này Thượng Lang đã mắc sai lầm nghiêm trọng. Có lẽ ông không ngờ được rằng Tử Khiết đã sớm tự phong ấn linh lực của bản thân để che giấu thân phận.

Khi trời còn tờ mờ sáng, Thượng Lang cho gọi Lam Hạc, Thường Tận cùng Thuấn Minh vào thư phòng. Tại đây, ba người được giao một trọng trách vô cùng to lớn: Tìm kiếm tung tích Ngũ linh thạch.

Tất nhiên Thượng Lang không hề tiết lộ thân phận của Tử Khiết. Ông chỉ nói rằng Ma giới đang bắt đầu lục đục thu thập Ngũ linh thạch nhằm xưng bá Thiên hạ. Chỉ có mang được chúng về, thì Ngũ giới mới được bình an vô sự.

Ba người sau đó lập tức trở về thu dọn hành lí và rời khỏi núi trước khi những đồ đệ khác kịp thức dậy. Lần này đi cũng chẳng kịp từ biệt mọi người, ngay cả một câu thông báo cũng chẳng có.

Buổi trưa Tử Khiết đến tìm Thường Tận thì cũng chỉ gặp Tinh Thúy. Nàng ta không ngừng cạnh khóe Thường Tận, cho rằng Thường Tận nửa đêm lén lút đi gặp đàn ông nên sáng sớm tỉnh dậy đã chẳng thấy mặt mũi đâu.

Dĩ nhiên Tử Khiết nghe những lời đó đều chẳng thể lọt vào tai. Chàng chẳng nói chẳng rằng liền rời đi ngay tắp lự. Dò hỏi khắp toàn môn phái mới biết, sáng sớm nay có người trông thấy Thường Tận, Thuấn Minh cùng Lam Hạc mang hành lí rời núi, chẳng ai biết là đi đâu.

Chàng nghĩ người hiểu rõ sự tình nhất có lẽ là Trưởng môn nên đã tìm đến Thượng Lang để hỏi rõ. Thượng Lang thừa biết Tử Khiết này biết chuyện nhất định sẽ không ngồi yên nên chỉ lập lờ đáp:

- Tử Khiết à, con mau trở về luyện tập đi. Bọn họ là được ta giao đi làm nhiệm vụ, con không cần bận tâm.

- Thưa sư phụ, nếu đã là làm nhiệm vụ, con cũng xin phép được đi cùng.

Thượng Lang lắc đầu:

- Không được. Con tự xem lại bản thân mình đi, thủ pháp tầng một còn chưa luyện xong, con đi theo chỉ tổ vướng chân bọn họ.

- Nhưng mà...
- Không nhưng nhị gì cả. Ý ta đã quyết. Con mau trở về đi.

Tử Khiết cau mày rời khỏi. Tuy Thượng Lang không đồng ý, nhưng chàng vẫn loay hoay gói ghém đồ đạc để xuống núi. Thượng Lang cũng đoán trước được chàng sẽ làm vậy nên đã sai đệ tử đứng canh chừng khắp các cổng ra vào.

Thấy vậy, chàng không còn cách nào khác ngoài chui lỗ chó ra ngoài. Tuy cái lỗ nhỏ chưa đầy mười ô gạch, chàng vẫn may mắn lách được ra mà không bị trầy xước gì.

Sau đó, chàng tự giải phong ấn cho mình rồi dùng pháp thuật dịch chuyển tức thời đến chỗ đám người Thường Tận.

Ba người đang dừng chân nghỉ tại một quán trà ven đường thì đột nhiên thấy Tử Khiết ngồi xuống bên cạnh.

- Tên kia? Ngươi từ đâu chui ra vậy? - Lam Hạc hỏi.

Tử Khiết xoay xoay tách trà trong tay mình, cười tinh quái trả lời:

- Nhị vị sư huynh cùng sư tỷ đi làm nhiệm vụ, sư phụ không yên tâm nên phái đệ đến đây tương trợ.

Sau đó chàng dùng ánh mắt ma mị của mình liếc nhìn Thường Tận. Nàng vốn đã quá quen với kiểu trêu hoa ghẹo nguyệt đó của Tử Khiết nên chẳng mảy may bận tâm.

- Ngươi mau trở về đi - Thuấn Minh nói - Với võ công của ngươi đi cùng chúng ta chỉ gây cản trở thôi.

- Sư huynh sao lại nói vậy? - Tử Khiết tiếp lời - Làm nhiệm vụ không nhất thiết phải dùng võ công, còn có thể dùng cái đầu mà.

- Nhưng đầu óc như của ngươi, thì thà không giúp còn hơn - Thuấn Minh đáp.

- Sư huynh chớ nói như vậy. Chúng ta tình như thủ túc, huynh nỡ lòng nào nói ta như vậy? - Tử Khiết đáp, vẫn với nét mặt tinh quái có phần ám muội.

- Thôi được rồi, mọi người im lặng đi. - Thường Tận ngắt lời.

- Nếu đại mỹ nhân nàng đã nói như vậy, thì chúng ta nhất nhiên phải tuân mệnh rồi. - Tử Khiết vừa nói lại vừa dùng ánh mắt đầy tình tứ nhìn nàng.

Lam Hạc chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán còn Thuấn Minh thì chỉ biết thở dài. Cuối cùng bọn họ chẳng còn cách nào khác phải mang theo của nợ Hoa Tử Khiết này.

"Hoa Tử Khiết, một cái tên nghe là đã thấy ẻo lả. Thật không thể hiểu nổi mấy nữ đệ tử thích điểm gì ở hắn?", Thuấn Minh thầm nghĩ.

Tử Khiết vẫn kè kè bên cạnh Thường Tận, liên tục làm trò để gây sự chú ý với nàng. Một lát sau, Huyết Vân cũng xuất hiện.

- Tử Khiết, huynh rời khỏi Tu Chân mà không nói với ta một tiếng. Huynh có còn coi ta là bạn bè tốt không vậy?

Tử Khiết tỏ vẻ mừng rỡ, vội chạy lại vỗ vai Huyết Vân.

- Có huynh ở đây thật tốt! Ta đi vội quá nên chưa kịp nói với huynh. Nếu đã đến đây rồi, thì chi bằng cùng đi với chúng ta.

- Tất nhiên rồi. Nhưng mà... các huynh đi làm nhiệm vụ gì vậy?

Tử Khiết gãi đầu:

- Cái này... ta cũng không biết. Thường Tận, nàng có thể nói cho chúng ta biết rốt cuộc nhiệm vụ lần này là gì không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau