TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Nói chuyện

Đã Lý Tín không còn đồng tử thân, Lưu Ly Vô Cấu Thể vậy hắn không thể tu luyện. Tống Khuyết chỉ đành an ủi:

“Được rồi, vậy môn công pháp này ngươi là không luyện được. Chút nữa cứ ở kia thần luyện một mình, chờ thời gian tới ta sẽ dạy ngươi môn võ công khác”.

Không luyện liền không luyện, nghĩ đến trong tay vẫn còn 2 quyển bí tịch mới đạt được, Tống Khuyết cũng không lo tương lai hắn không thể thành tài.

Trong dự liệu cuồng phong bão tố cũng không thấy tới, Lý Tín cẩn thận từng li từng tí nhìn Tống Khuyết, thấy hắn thật không nói gì mới nhỏ giọng hỏi:

“Đại ca, ngươi không giận?”.

Ai cũng có một thời trẻ dại nông nổi thôi, Tống đại gia đối với hắn việc làm cũng không quá mức nặng nề.

“Không sao, sau này chú ý một chút. Đừng cùng Hồng ca học mấy cái thói hư tật xấu”.

“Đã biết, đại ca” – Lý Tín vui mừng vội gật đầu như giã tỏi cam đoan.

......

Để Lý Tín một mình đi ra chỗ góc luyện công, Tống Khuyết bắt đầu cho Hùng Bá giảng giải Lưu Ly Vô Cấu Thể ngoại luyện thiên.

Hùng Bá tiểu tử này luyện võ tư chất không phải thổi, hơn nữa lâu dài được Tesseract cải tạo thân thể, bây giờ tu luyện công pháp này cũng là làm ít ăn nhiều.

Lưu Ly Vô Cấu Thể trọn một quyển cũng không có quá nhiều chiêu thức phức tạp, chỉ là một loạt các động tác cùng với cách dùng kình lực đánh bóng thân thể thôi.

Khờ như Hùng Bá tu luyện lên cũng không quá nhức não, chỉ tốn một ngày hắn đã có thể ra dáng ra hình tự mình tu luyện, Tống Khuyết chỉ thi thoảng đứng bên cạnh chỉ đạo là được.

Đến hôm sau hắn liền mặc kệ tiểu tử này tu luyện, chính mình nghiên cứu nổi lên Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết.

.......

Trần Tử Hào làm một giấc mộng rất dài,

Gia tộc bị diệt, hắn tại phụ thân bảo hộ mang được Trần gia bọn họ gia truyền võ học chạy thoát, nhưng không may sau lưng cũng bị kẻ thù đánh trọng thương.

Trằn trọc trèo đèo lội suối thoát được địch nhân truy đuổi hắn cũng phát hiện mình rất nhanh không chịu được. Sau lưng vết thương không lúc nào không phát ra ám kình xé rách nội phủ hắn.

Chưa kịp hoàn thành báo thù rửa hận, hắn đã trước gục xuống. Nằm bơ vơ nơi hoang dã vắng lặng cảm nhận sinh cơ dần dần trôi qua, Trần Tử Hào không cam lòng muốn ngửa cổ gào thét. Nhưng ngay cả như vậy hắn cũng không còn sức để thực hiện.

Trước khi lâm vào bóng tối, trong đầu hắn hiện đầy những hình ảnh về cha mẹ, đang mang thai lão bà, em gái, thân nhân mình từng người bị chém giết mà lệ rơi đầy mặt.

Xin lỗi, ta không thể báo thù cho mọi người.

Ta không cam tâm nha.

Đang nằm trên giường Trần Tử Hào bị này lường nộ khí kéo tỉnh, mở mắt ngồi dậy hắn thấy mình vậy mà đang ở trong một căn phòng xa lạ.

Xoa xoa còn đang nhức nhối lồng ngực, mọi thứ là như thế chân thật, hắn vậy mà không chết. Có người đã cứu mình.

......

Không lúc nào không dùng Lĩnh Vực cảnh giới xung quanh Tống Khuyết rất nhanh phát hiện trong phòng biến hóa. Thấy Trần Tử Hào đã tỉnh hắn liền buông xuống trên tay sách, đứng dậy đẩy cửa đi vào.

“Ngươi đã tỉnh rồi?”.

Tò mò đánh giá mới bước vào phòng anh tuấn thiếu niên, nhìn đối phương có chút ấn tượng khuôn mặt Trần Tử Hào gian nan mở miệng:

“Ngươi là..., chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi?”.“Trần công tử trí nhớ thật tốt, mấy ngày trước chúng ta đã từng nói chuyện qua tại Lão Ngư quán”.

Nghe đối phương hô thẳng mình tên gọi làm Trần Tử Hào trong lòng run lên.

Hắn không sợ chết, đã mất tất cả hắn bây giờ sống còn đau khổ hơn chết. Nhưng đại thù chưa báo, thù nhân còn đang nhởn nhơ ăn sung mặc sướng hắn cam lòng như thế đơn giản chết đi.

Nhưng nghĩ đến bây giờ mình còn có thể bình yên nằm đây, tâm trạng Trần Tử Hào cũng yên tâm phần nào.

“Là huynh đệ đã cứu ta, không biết nơi này là nơi nào?”.

“Nơi này là Thanh Hà huyện, ta đi ngang qua Ưng Giản Sầu thì tìm thấy ngươi nằm ven đường nên tiện tay mang ngươi về đây”.

Gian nan đứng dậy, có nén trong ngực không khỏe, Trần Tử Hào chắp tay vái dài:

“Tử Hào đa tạ huynh đài ơn cứu mệnh”.

“Trần huynh có thể thay ta giải thích Trần gia các ngươi là việc gì xảy ra?”.

Nghe Tống Khuyết hỏi, Trần Tử Hào 2 mắt toát lên vẻ đau thương, thương tâm quá độ hắn che lấy ngực giận giữ kể lại chuyện đã qua.

Thực sự cũng không có gì quá ly kỳ khúc chiết, bọn họ Trần gia cùng Lưu gia tại Linh Giang thành vốn là đời đời kẻ thù truyền kiếp, còn nguyên nhân vì sao dù sao quá lâu rồi cũng không ai truy cứu.

Thường ngày 2 gia không thiếu nhìn nhau không vừa mắt, xung đột diễn ra không ngừng, nhưng đa phần chỉ là tiểu đả tiểu nháo mà thôi.

Thời gian trước, Trần gia đấu giá được 1 viên Tụ Khí đan, bọn họ gia chủ vì thế có khả năng tiến giai Nhất lưu võ giả. Có lẽ đây là giọt nước tràn ly khiến 2 bên xung đột thăng cấp, dù sao bao năm hẹn thề cùng nhau tương thân tương ái, bây giờ ngươi lại muốn một mình bay, Lưu gia người là quyết không đồng ý.

Vì thế trong khi Trần gia chủ Trần Thúc Bảo bế quan đột phá, Lưu gia có thể nói gây chuyện không ngừng, Trần gia dù biết điều nhẫn nhịn nhưng đối phương càng được điều làm quá.

Đỉnh điểm là buổi tối mấy hôm trước, không biết Lưu gia làm sao mua chuộc Linh Giang Bang cùng Trấn Phủ Ti, nói chung Trần gia đối việc này không một chút đề phòng, thật dễ dàng bị 3 nhà bọn hắn liên thủ đánh xuyên, trong một đêm toàn tộc gần 100 người bất hạnh bị đồ không còn.

Chuyện sau đó như nào thì Tống Khuyết cũng đã thấy.

“Nghe quan phủ nói các ngươi cấu kết ma giáo tu luyện ma công, bằng chứng vô cùng xác thực, chuyện này là như thế nào”.Nghe Tống Khuyết nghi vấn, Trần Tử Hào gần như điên cuồng, 2 mắt xung huyết đỏ chót, hàm răng cắn chặt vào môi tràn máu ra ngoài căm hận gầm lên:

“Bọn chúng vu oan giá họa, chúng ta Trần gia tuyệt đối không có ai luyện qua cái gì ma công, hoàn toàn là do Lưu gia người ngậm máu phun người, muốn kiếm cớ tiêu diệt Trần gia.

Bọn chúng sợ cha ta đột phá Nhất lưu sẽ diệt bọn họ, ta phải tìm kiếm Thái thú, lên Dương Nam phủ tìm người thay chúng ta Trần gia chủ trì công đạo”.

“Với tình trạng của ngươi bây giờ là không đi ra được Linh Giang quận, hơn nữa việc này do đích thân Trấn Phủ Ti kết án...”

Nói đến đây Tống Khuyết không nhịn được đả kích hắn:

“Dù cho ngươi có đi báo quan có lẽ cũng không làm nên chuyện gì, ta đoán chín thành kết cục của ngươi là bị trở thành ma giáo dư nghiệt đưa lên đài trảm thủ thị chúng”.

Lời này tuy hơi phũ nhưng cũng là sự thật, bây giờ Trần Tử Hạo không còn là cái gì Trần gia công tử, hắn chỉ còn là một người cô đơn thế cô lực yếu. Chỉ bằng hắn sức mình, ngay cả việc trốn tránh kia 3 thế lực truy sát cũng làm không được.

Trần Tử Hạo cũng hiểu điều này, chỉ là trong lòng hắn còn có ảo tưởng thôi. Bị Tống Khuyết đâm phá hắn cả người như quả bóng xịt hơi ngồi xuống giường. Đờ đẫn hồi lâu mới ngẩng đầu cắn răng lạnh lùng nói:

“Dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ quyết tâm báo thù bằng mọi giá. Trừ khi ta chết, bọn hắn mấy người đừng hòng mong có ngày yên ổn”.

Tống Khuyết tiếp tục phát huy độc lưỡi vô tình dội nước lạnh:

“Ngươi nghĩ như thế tối đa cũng chỉ có thể cho bọn họ thêm chút phiền nhiễu, đại loại như con ruồi bay ong ong quanh tai khiến khó chịu mà thôi, không hơn.

Thực lực ngươi thua xa đối phương, bây giờ lại mất đi gia tộc trợ giúp, ngày sau này lấy cái gì để đuổi theo được đối phương, nói gì chuyện trả thù rửa hận”.

Trần Tử Hào giận giữ, muốn đứng dậy phản bác nhưng trong ngực nội thương chưa khỏi. Khí huyết công tâm khiến hắn đau đớn khó nhịn, vội vàng dùng tay xoa xoa lồng ngực một hồi lâu mới đỡ.

Lúc này cơn giận đã qua, hắn mặt trắng xám cười thảm:

“Huynh đệ cứu ta không phải chỉ để chê bai ta đi, tại hạ tự biết việc khó hơn lên trời nhưng sự do người làm, dù có một tia hy vọng ta cũng sẽ không bỏ qua. Thế lực thù nhân quá lớn, ta ở lại đây có thể gây họa cho huynh đệ, đợi trời tối ta sẽ bí ẩn rời đi. Ơn cứu mệnh không biết cách nào báo đáp, nếu có kiếp sau xin làm trâu làm ngựa đền đáp ân công”.

“Rời nơi này không biết Trần huynh dự định làm như thế nào?” - Tống Khuyết hiếu kỳ hỏi.

Trần Tử Hào cũng không làm sao do dự, thành thật theo nội tâm nghĩ cách trả lời:

“Ta vốn định trốn vào Ưng Giản Sầu né tránh, với thực lực của ta hẳn là không khó tìm được một chỗ đứng. Sau đó ẩn nhẫn một thời gian đợi khi nào có thực lực rồi sẽ tìm đối phương trả thù”.

Thấy đối phương cũng không chỉ là một đầu mãng phu chỉ biết như chó điên như thế đi lên tìm chết, Tống Khuyết âm thầm gật đầu. Từ nãy đến giờ cùng vị này Trần công tử nói chuyện phiếm, Tống đại gia cũng là muốn tìm hiểu xem hắn tính cách như nào, có thể hay không gánh nổi trọng dụng.

Ngay từ đầu quyết định cứu đối phương, Tống Khuyết đã có tâm muốn thu phục người này, vì vậy hắn mới tốn nhiều như thế công phu. Nếu không bằng hắn tính cách là quyết không dễ dàng dính vào như thế to lớn rắc rối.

Kết quả hết thảy cũng khiến Tống đại gia hài lòng, hắn gật đầu cười:

“Trần huynh nghĩ cách cũng là không sai, quân tử báo thù 10 năm chưa muộn, điên cuồng mất lý trí chỉ làm mọi việc thêm hỏng bét mà thôi”.

“Đa tạ huynh đệ an ủi, từ nãy đến giờ ta còn chưa hỏi, không biết huynh đệ tên gì?”.

“Tại hạ Tống Khuyết”.

Đã bình phục chút tâm tình Trần Tử Hào trịnh trọng đứng dậy rồi quỳ xuống vái:

“Tử Hào đa tạ Tống huynh ân cứu mạng, nếu như Tống huynh sau này có việc gì sai bảo. Dù phải xuống núi đao biển lửa Tử Hào cũng quyết không nhăn mặt”.

Chương 97: Nhiếp Phong

Nhìn Trần Tử Hào như thế hiểu rõ tri ân báo đáp, Tống Khuyết lòng càng vui mừng, vội vàng đem đối phương đỡ dậy:

“Trần huynh không cần như thế, chỉ nhấc tay mà thôi”.

Thương thế mình thế nào tự thân mình rõ ràng, Trần Tử Hào tuy nhìn đối phương nói chuyện nhẹ nhàng nhưng lòng biết để đem mình cái mạng này nhặt lại, không biết vị này Tống huynh phải bỏ ra cỡ nào cái giá lớn đây. Hắn lắc đầu cảm động nói:

“Không rõ Tống huynh phải dùng loại nào linh đan diệu dược nhưng hẳn giá trị không rẻ, tiếc là trên tay ta không còn gì cả để có thể bù đắp”.

Nói đến đây hắn mới nhớ ra đưa tay vào ngực tìm kiếm, nhưng lại sờ cái trống không.

“Trần huynh đang tìm thứ này”.

Không biết từ lúc nào xuất hiện trên tay, Tống Khuyết mỉm cười đưa cho hắn 2 quyền bí tịch, chính là bọn họ Trần gia võ công gia truyền.

Nhìn thấy này 2 sách, Trần Tử Hào mừng rỡ:

“Hóa ra ở chỗ Tống huynh, tại hạ cứ sợ nó bị rơi dọc đường. Tống huynh, tại hạ không còn gì cả, này 2 quyền võ công gia truyền của Trần gia chúng ta tuy không phái cái gì thần công nhưng uy lực không hề tầm thường, Tử Hào xin mượn hoa hiến phật đem này sách tặng cho Tống huynh, hi vọng có thể bù đắp phần nào chi phí thuốc men”.

Nghe hắn nói Tống đại gia dù mặt dày như tường thành cũng phải đỏ lên, vội ho nhẹ dấu xấu hổ:

“Khục.., thực ra cũng không tốn kém bao nhiêu. Nếu là võ công gia truyền, Trần huynh cứ việc giữ lấy”.

Tống Khuyết đây là thật ngại ngùng, dù sao để cứu đối phương hắn ngoài mất một chút năng lượng cũng không động tay động chân việc gì. Từ việc mang người cho đến thay quần áo, hết thảy đều nhờ Hùng Bá làm.

Còn này 2 cuốn bí tịch hắn cũng dám nói ra là mình đã âm thầm sao chép rồi sao.

“Trần gia giờ đã không tồn tại, có giữ lại cũng chỉ khiến thêm thương tâm. Ý ta đã quyết, kính mong Tống huynh không cần thêm từ chối”.

“Ây, vậy tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh”.

Trần Tử Hào lúc này mới thở phào nhẹ nhõm:

“Như thế tốt nhất, tại hạ còn phiền Tống huynh ở lại đây đến đêm nay. Đợi trong thành vắng người ta sẽ âm thầm rời đi, không làm ảnh hưởng đến Tống huynh”.

Tống đại gia còn chưa bắt đầu du thuyết đâu, làm sao có thể như thế đơn giản cho đi. Danh chính ngôn thuận đem 2 quyển bí tịch cất đi, Tống Khuyết lắc đầu mỉm cười:

“Trần huynh chớ vội, tại hạ ở đây có một biện pháp muốn cùng Trần huynh thương lượng”.

“Ồ, biện pháp gì mong Tống huynh dạy ta?” – Trần Tử Hào hai mắt sáng lên hỏi.

Trầm ngâm một lát, Tống Khuyết mở miệng:

“Không biết nếu có thể báo thù, Trần huynh có thể bỏ ra những gì?”.

“Hết thảy, kể cả tính mạng của ta.”

Trần Tử Hào không chút nào do dự kiên nghị nói. Tống Khuyết âm thầm gật đầu, lúc này mới trầm giọng:

“Nếu như ta có thể cho Trần huynh báo thù, không biết Trần huynh có đồng ý hay không đầu phục vào ta?”.

Nghe hắn nói, Trần Tử Hào hơi ngẩn người, lúc sau mới khó khăn nói:

“Vốn Tống huynh ơn cứu mạng, tại hạ hẳn dùng tính mệnh để báo đáp mới là. Nhưng việc Trần gia chúng ta huynh đệ cũng biết, thù nhân thế lực lớn kinh người, ta sợ...”.

“Trần huynh sợ ta không thể hoàn thành hứa hẹn?”.

“Không phải ta chê bai Tống huynh, mà kẻ thù thực lực cao cường, chúng ta khó mà chống lại. Nếu như ngày sau hoàn thành báo thù rửa hận tại hạ may mắn còn sống, ta nguyện đến vì Tống huynh sai khiến được không” – Trần Tử Hào cũng dứt khoát thẳng thắn nói.

Tống Khuyết thấy thế cũng không tức giận, cười hỏi:

“Nếu như ta có thể đảm bảo trong vòng 5 năm giúp Trần huynh báo thù đây, thậm chí không cần 5 năm, 3 năm thế nào?”.

“Tống huynh nói thật?”.

“Tại hạ luyện võ chưa đầy 3 năm, bây giờ 15 tuổi cũng đã là Tứ giai võ giả. Ta dám khẳng định trong vòng 5 năm tất vượt qua Đỗ Như Hối bọn người.

Hơn nữa, Trần huynh có nghe qua gần đây Linh Ứng Tự việc”.

Nghe Tống Khuyết nói mình mới 15 tuổi đã bước vào hàng ngũ Nhị lưu, Trần Tử Hào rung động không thôi, nghe đối phương hỏi hắn suy nghĩ một lúc mới kích động hỏi:“Nghe nói việc này được Thanh Hà huyện một vị họ Tống thiếu niên hoàn thành, không phải là...”.

“Đúng vậy, chính là tại hạ. Ta có thể đảm bảo, trong vòng 5 năm không hoàn thành được hứa hẹn sẽ mời Linh Ứng Tự Tông sư ra mặt giúp Trần huynh đòi lại công đạo”.

Tông sư chi uy không thể xâm phạm, đối với đối phương có thể giúp mình báo thù việc này Trần Tử Hào tất tin không nghi ngờ. Không còn do dự, hắn kích động quỳ xuống mặt đỏ bừng hô:

“Trần Tử Hào bái kiến chủ nhân... khục...khục...”.

Dùng sức quá lớn làm ho ra một búng máu nhưng hắn không quan tâm, cả người thay vào là cảm giác hưng phấn, nhẹ nhàng.

“Trần huynh không cần như thế, mau đứng dậy”.

Tống đại gia thấy hắn như thế trực tiếp cũng là ngẩn ngơ, vốn còn nghĩ lời hay ý đẹp thuyết phục một phen. Ai ngờ mới nói 2 câu đối phương đã quỳ làm hắn chưa đã thèm, vội vàng lần nữa đem người đỡ dậy.

“Chủ nhân... khục... khục... gọi thẳng tên ta được rồi”.

Dùng Ám Kình cho đối phương vuốt thẳng lưng, Tống đại lão gia hiền lành cười:

“Trần huynh trước thông khí, không cần phải như thế, chúng ta lẫn nhau xưng hô huynh đệ cũng được”.

Cảm giác đau nhói bớt dần, Trần Tử Hào mới nghiêm trang nói:

“Tôn ti không thể loạn, đã Tử Hào nhận ngài là chủ nhân. Từ nay về sau ngài cứ hô thẳng ta tên là được”.

Sống trong gia đình mấy trăm năm vọng tộc, quan niệm tôn ti trong lòng hắn đã sớm thâm căn cố đế. Tống Khuyết cũng khó có thể lay chuyển, chỉ đành cười khổ:

“Vậy ngươi gọi ta thiếu gia đi, gọi như kia ta còn không quen”.

“Dạ, Thiếu gia. Đa tạ thiếu gia thu lưu”.

“Trần huynh... à... Tử Hào, đã ngươi đồng ý đi theo ta, tại đây ta cũng phải nói trước. Thù của ngươi ta nhất định cho ngươi báo, nhưng không phải hiện tại.

Chưa có lệnh của ta ngươi không được tùy ý tìm đối phương, tốt nhất là đem chuyện này chôn sâu vào trong lòng, trong thời gian này đừng quay lại Linh Giang quận. Đợi đến khi ta cảm thấy mình thực lực đủ rồi tất nhiên sẽ vì ngươi báo thù rửa hận”.

Trần Tử Hào cũng không phải kẻ hữu dũng vô mưu, Tống Khuyết càng như thế cẩn thận hắn lại càng cảm nhận được đối phương vì hắn lo nghĩ, cũng vững tin hắn nói ra làm được. Vì vậy trịnh trọng bảo đảm:

“Thiếu gia, ngươi yên tâm. Ta sẽ không lỗ mãng làm việc”.

“Ân, rất tốt” - Tống Khuyết hài lòng gật đầu.
“Hơn nữa cái tên này của ngươi cũng cần đổi, Trần Tử Hào cái tên này quá dễ nhận thấy”.

“Thiếu gia, ta cũng có ý định này. Mẫu thân ta họ Nhiếp, ta vốn định lấy tên giả dùng họ bên ngoại để tránh người tai mắt”.

Họ Nhiếp, Tống Khuyết hai mắt sáng lên. Trong đầu nghĩ đến một người vẻ ngoài phong thần tuấn lãng, hiệp nghĩa hơn người, được thế nhân ca tụng là Phong chi tử, trong gió chi thần.

“Gọi Nhiếp Phong như thế nào?”.

“Đa tạ thiếu gia ban tên, từ giờ ta sẽ gọi là Nhiếp Phong”.

Trần Tử Hào không làm sao do dự lập tức đồng ý, tâm vốn đã chết hắn nào quan tâm những thứ này. Cuộc đời hắn bây giờ chỉ còn 1 mục tiêu rưỡi đó là báo thù rửa hận, nếu mục tiêu này hoàn thành sẽ sống vì mục tiêu khác đó là đền đáp thiếu gia ân tình thôi.

Ác thú vị được thực hiện Tống Khuyết tâm tình vô cùng thư sướng, thầm hạ quyết tâm sau này nhất quyết phải tìm cho Hùng Bá một môn Tam Phân Quy Nguyên Khí, cho Nhiếp Phong xứng bộ Phong Thần Thối.

Chỉ là không biết Bộ Kinh Vân ở nơi đâu.

Haizzz, không biết hắn Tống đại gia mới bao giờ có thể hóa rồng đây.

“Nhiếp Phong ngươi thương thế chưa lành, trước hết cứ tạm ở trong viện này thôi, chút nữa ta sẽ bảo người đem cho ngươi chút thuốc bổ để bổ dưỡng nguyên khí”.

“Rõ, thiếu gia”.

“Còn thương thế của ngươi...”.

Vốn không nắm chắc thu phục đối phương, Tống Khuyết cho hắn chữa thương cũng không mấy dụng tâm, sống được thì sống không sống đem chôn thôi.

Bây giờ đã là người của mình tất nhiên không thể như thế qua loa. Không biết thân dân tất nhiên không phải lãnh đạo tốt.

Nhưng mà lúc này dùng Tesseract năng lượng hiển nhiên không thích hợp lắm, dù sao thứ này càng ít người biết càng tốt. Đến Lý Tín hắn còn phải dùng biện pháp giấu giếm nữa là người vừa đầu nhập như Nhiếp Phong.

“Thiếu gia, ta có thể vận công chữa thương. Không cần ngài thêm tốn kém”.

Chữa là nhất định phải chữa, không thể để đối phương rét lạnh tâm sao. Tống Khuyết nghĩ nghĩ một hồi bỗng nhiên hai mắt sáng lên vui mừng nói:

“Ta còn mấy viên thuốc, chờ ở đây một lát”.

Chạy đi không bao lâu, lúc quay lại trên tay hắn đã cầm một bình sứ bên trong có mấy viên thuốc to như hạt nhãn màu trắng đục. Đây chính là thuốc kháng sinh giản dị bản do chính tay Tống Thần y tinh luyện.

Công cụ đơn sơ tất nhiên không thể tinh khiết như tại kiếp trước nhưng tác dụng khẳng định có. Đối với người điều trị chống nhiễm trùng nội tạng như Nhiếp Phong chẳng phải vừa vặn.

Chỉ là không biết có tác dụng phụ gì không, nhưng với thể chất võ giả hẳn tối đa cũng chỉ gây đau bụng mà thôi.

Hẳn là cũng chỉ thế thôi, không sao.

Hơn nữa có Tống thần y bên cạnh, còn lo lắng xảy ra vấn đề gì sao.

Tống Khuyết thuyết phục bản thân rồi rất nhanh đem bình thuốc cho Nhiếp Phong.

“Cầm lấy, đợi chút nữa ăn xong rồi uống một viên. Đối với ngươi thương thế rất hữu dụng”.

Nhìn Tống đại quan nhân xoắn xuýt hồi lâu, Nhiếp Phong còn nghĩ trong bình thuốc rất quý trọng, lòng cực kỳ cảm động nói:

“Đa tạ thiếu gia ban dược quý”.

“Ha ha, khách khí làm gì”

Tống tiện nhân cười khan, chuyển đi đề tài:

“Ngươi trước hết đi lau người, chút nữa sẽ có người đem thức ăn vào. Yên tâm chữa thương, mấy ngày nữa chúng ta tiếp tục bàn chuyện”.

“Hết thảy nghe thiếu gia an bài”.

Đối với hắn thái độ trăm cái hài lòng Tống lão gia cười gật gù quan tâm vài câu rồi rời đi để nhân gia yên tâm tĩnh dưỡng.

Chương 98: Đi săn

Tống phủ.

Sáng sớm, hậu viện trong sân, 4 người đang tiến hành thần luyện. Chủ yếu là Nhiếp Phong đang cho 3 người còn lại giảng giải việc tu luyện Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết cùng Ngũ Hành Trấn Thế Quyền bí quyết.

Đã 1 tuần từ khi Tống Khuyết trở về. Nhiếp Phong ngày đó sau khi ăn vào thần đan diệu dược Tống lão gia cho, hiệu quả xác thực dựng sào thấy bóng. Hơn nữa thường xuyên được Ngộ Không nấu cho thuốc bổ, chỉ mất 3 hôm là hắn đã thấy khỏi được 4,5 phần.

Càng tin chắc đan dược được ban trân quý, Nhiếp Phong đối với Tống lão gia đó là trung thành cảnh cảnh, độ trung thành so với Hùng Bá cũng chưa chắc kém bao nhiêu.

Đợi hắn có thể bình thường đi lại, Tống Khuyết cho hắn cùng 3 người khác giới thiệu, tất nhiên chuyện quá khứ bị cho xóa đi, chỉ nói tên Nhiếp Phong, sau này cùng mấy người cùng một bọn.

Làm người có tiếng chân thành, hào sảng. Nhiếp Phong cũng không phụ lòng Tống Khuyết, rất nhanh hòa đồng cùng mọi người. Bây giờ càng là móc ruột móc gan đem nhà hắn gia truyền võ công cho mấy người tỉ mỉ giảng dạy.

Trước đây chỉ mới luyện qua ngoại luyện võ công, hơn nữa một bản luyện thể bí quyết. Đối với công pháp còn rất mới mẻ Tống đại quan nhân nghe vào mà thu hoạch rất nhiều. 3 người dưới sự hướng dẫn của Nhiếp Phong bắt đầu tu luyện.

Công này khó luyện ở chỗ người luyện phải tự thân cảm nhận trong cơ thể ngũ hành nội khí, hơn nữa thường xuyên khống chế bọn chúng cân bằng vận chuyển, thật sự tốn hao tinh thần vô cùng. Chính vì thế Trần gia đám người mới sa sút cả trăm năm, quá khó luyện nha.

Nhưng đối với Tống đại gia mà nói quả thật dễ như ăn cháo lơ lỏng bình thường.

Ngũ tạng muốn sinh ra Ngũ hành nội khí, Tesseract kích thích.

Ngũ hành không cân bằng, chỗ nào yếu lại kích thích.

Thật sự nằm ngủ cũng luyện được nha, Tống Khuyết sung sướng đến phát rồ. Đây không phải là cho hắn bật hack mà.

Hơn nữa luyện này công, đợi vào Ngũ giai luyện tạng quả thật làm ít công to, có thể thật lớn gia tăng tốc độ tăng tiến của hắn. Vốn dự định sớm 3 năm, muộn 5 năm Nhất lưu, bây giờ xem ra có thể đánh chiết khấu.

Người vui làm gì cũng vui, Tống Khuyết cả người nhẹ nhàng khoan khoái tại trong sân múa may Ngũ Hành Quyền. Bỗng nhiên:

“Rầm rầm”

“Hí hiiiiiii....” “Gào....Gừ”......

Mấy tiếng đổ vỡ cùng đám thú thét gào làm hắn giật nảy mình. Tống Khuyết vội vàng tung người nhảy về cửa sau nơi chuồng ngựa. Những người khác cũng biến sắc chạy theo.

Chỉ thấy chuồng ngựa bây giờ còn lại bãi tan hoang, mảnh ngói thân gỗ nằm la liệt dưới đất. Trong sân 2 con Hắc Long Mã đang nổi điên giẫm đạp, phía dưới Husky cùng Manh Manh đang không ngừng né tránh, còn không quên gầm gừ tấn công không ai nhường ai.

“Dừng lại”.

Tống lão gia tức giận hét lớn, xông lên cùng Hùng Bá đè xuống 2 con ngựa, lúc này mới trợn mắt nhìn dưới chân 2 tiểu gia hỏa:

“Lại có chuyện gì?”.

Hai tiểu lập tức thành thật, Husky ngoắt đuôi lòng vòng quanh chân hắn, Manh Manh công chúa càng là sử xuất làm nũng kỹ năng, hai mắt uông uông nhảy lên lòng hắn bắt đầu kể tội.

Cũng không cần nghe Tống Khuyết cũng đại khái đoán được nguyên nhân, không hơn là Manh Manh 2 đứa này tác uy tác phúc quen, tự coi là lão đại của đám vật trong nhà nên hôm nay muốn đến chuồng ngựa ra oai thôi.

Tiếc là Long Mã đám này không phải ăn chay, cũng không dịu ngoan như Ngộ Không, làm sao điểu bọn hắn. 2 bên không vừa mắt ra tay đánh nhau chứ sao, kết quả không nói cũng biết. Chuồng ngựa này lại tốn công dừng lại.

Nghe tiểu gia hỏa nghĩa phẫn điền ưng phê phán 2 con ngựa Tống Khuyết bĩu môi. Hắn mới không tin đám ngựa này thèm đi gây sự đâu, nặn nặn tai kẻ cầm đầu Tống đại gia hung dữ quát:

“Về sau thiếu cho ta gây chuyện, còn làm hỏng nhà ta cho ngươi nhốt vào lồng, tặng thêm một con hồ ly đực cho trong đó tiêu dao”.

“Chít chít....”

Manh Manh công chúa không phục, thét lên phân trần.

Nghe nó kể khổ, lại nhìn dưới chân vẫn đang ngoáy đuôi Husky Tống Khuyết trong lòng cảm thấy hơi áy náy, cũng không còn giận nữa ngồi xuống ôm đầu Husky xoa nhẹ.

“Được rồi, được rồi. Là ta không tốt, quên mất cho các ngươi ra ngoài hóng gió. Chút nữa chúng ta ra ngoài thành vào rừng đi săn thế nào?”.

“Chít.. chít.. Chủ nhân anh minh” – Manh Manh ngươi không cần nịnh hót.“Gâu gâu... Grừ..” – Còn ngươi Husky, không phải là chó mà gâu gâu.

Nhìn 2 đồng bạn trung thành ban đầu nhất của mình hưng phấn nhảy nhót, Tống Khuyết từ nội tâm hiện lên vui vẻ.

Cũng là mình quá vô tâm, vốn bọn chúng quen cuộc sống hoang dã Đại Lĩnh Sơn, bây giờ bị nhốt trong bốn bức tường thế này tất nhiên vô cùng bức bách. Hôm nay phải để bọn chúng chơi cái đủ.

“Lần này ta bỏ qua, sau này không được gây chuyện phá nhà nữa nhớ chưa?”.

“Chít chi..chít” - Manh Manh công chúa cáo mượn oai hùm nằm trong lòng chủ nhân bắt hướng về 2 con ngựa thị uy.

Tống Khuyết cười lạnh, liền ngươi còn đòi làm lão đại. Tia Chớp đó là không cùng đám này chấp nhặt, nếu không tiểu gia hỏa này chưa chắc đủ nó nhét kẽ răng.

Đuổi đi mấy này gia hỏa, Tống Khuyết quay sang hô:

“Hùng Bá ngươi về chuẩn bị đồ chút nữa chúng ta ra ngoài thành đi săn, a Tín kêu người dọn dẹp chỗ này, Nhiếp Phong ngươi đi theo ta”.

.....

“Thiếu gia ngươi vậy mà hiểu được thú ngữ?”

Nhìn Tống Khuyết thành thạo cùng các con vật nói chuyện, Nhiếp Phong cực kỳ kinh ngạc hỏi thăm.

“Chỉ là ở chung lâu ngày mới đám động vật, hiểu được tập tính của nó nên có thể đơn giản giao lưu. Không tính là thú ngữ”.

“Như vậy đã rất lợi hại”.

“Bây giờ về phòng ta cho ngươi hóa trang một chút, chúng ta ra ngoài thành đi dạo. Thương thế của ngươi cưỡi ngựa không vấn đề gì đi?”.

“Không thành vấn đề thiếu gia, chỉ cần không cùng người động thủ ta có thể hoàn toàn bình thường vận động”.

“Ân, vậy rất tốt”.

......

Một lát sau, chuẩn bị kỹ càng Tống Khuyết đám người tung tăng ra khỏi nhà.Phía trước dẫn đường lang vương Husky, sau lưng là bế Manh Manh Tống Khuyết cùng Hùng Bá và Ngộ Không cưỡi Hắc Long mã thần tuấn phi phàm. Nhiếp Phong, Lý Tín, Chung Hồng giục ngựa theo sau. Tống Khuyết đoàn người ra đường chính là kiếm đủ ánh mắt.

Trên đường 9 thành 9 người không khỏi chăm chú nhìn lên bọn hắn hâm mộ ước ao.

Ra khỏi thành, đã sớm cuồng chân Husky không còn cố kỵ, thả sức chạy như bay, Tống Khuyết cũng giục ngựa phi nước đại để cảm nhận tốc độ khoái cảm. Trừ ra Nhiếp Phong, mấy người đều vui thích tràn trề từ nội tâm hân hoan.

Phát tiết một hồi, đợi Husky có chút thấm mệt, Tống Khuyết mới tìm một chỗ đất bằng phẳng bên dòng suối ngồi xuống nghỉ ngơi, tùy ý nó cùng Hùng Bá, Lý Tín 2 người đi săn, hắn ngược lại rảnh rỗi cùng Nhiếp Phong, Chung Hồng tâm sự.

“Hồng ca, ở trong thành ta cũng thấy bí bách, ngươi ngày mai đi hỏi thăm xem ngoài thành có trang viên nào muốn bán. Yêu cầu phải đủ rộng lớn, gần khu rừng. Nếu không có thể xem xét mua đất tự kiến tạo cũng được”.

“Được, vậy tòa nhà đang ở bây giờ thế nào” – Chung Hồng không làm sao thắc mắc gật đầu.

“Cứ để thế cho Lý thẩm ở với buôn bán thôi, ta cũng không phải sẽ hoàn toàn ở ngoài thành”.

“Vậy thì không vấn đề, mai ta sẽ lập tức đi hỏi”.

Giúp Ngộ Không đáp bếp lửa củi nhóm lửa, Tống Khuyết thuận miệng hỏi thăm:

“Lý thẩm bây giờ làm ăn thế nào?”.

“Rất tốt, hàng ngày đều là cháo không đủ bán. Chỉ bán đến giờ Thìn thì đã hết hàng. Không thiếu từ nơi khác đến muộn khách hàng còn cùng chúng ta càu nhàu đây”.

Nói đến việc này Chung Hồng nét mặt tỏa sáng, dù sao hiện dưới tay hắn cũng chỉ có 1 môn như thế sinh ý. Nguồn thu chính của mọi người đều từ đó mà ra, cũng may làm ăn không tệ. Tống Khuyết gật đầu:

“Vậy trong thời gian tới có thể xem xét mở thêm chi nhánh, ngươi có thể đi khảo sát trước địa điểm thuê quán”.

“Ha ha, ta cũng có ý định đó đây, còn chưa kịp bàn với ngươi. A Khuyết ngươi xem mở mấy chi nhánh là hợp lý”.

“Đã muốn mở thì liền mở 4 cái đi, La ma tử mấy người hẳn là đã học xong cách nấu cháo chứ? Để bọn hắn đứng ra quản lý vừa vặn”.

Nghe hắn nói Chung Hồng vẻ mặt hơi khó khăn:

“Ta sợ như thế lại không tìm được người đáng tin phụ giúp”.

“Về trong trấn, trong thôn tìm người thôi. Sắp xếp mấy ngày nữa chúng ta quay lại Hoàng Diệp trấn một chuyến”.

“Vậy thì hoàn toàn không vấn đề gì” – Chung Hồng hưng phấn.

Việc đẩy 4 người kia ra ngoài tự quản một nơi cũng là Tống Khuyết suy tính hồi lâu. Này 4 người đối với hắn rất khó đưa đến sự trợ giúp, nhưng dù sao cũng là theo mình từ quê. Hiện cho bọn hắn một phân tiền đồ công tác cũng là hết lòng giúp đỡ.

“Sẵn đã muốn về Hoàng Diệp trấn, Hồng ca ngươi cũng có thể xem xét thu thập một bang phái, hay tiêu cục thương đội cũng được. Chúng ta lần tới đả thông con đường qua Hoàng Liên Sơn luôn”.

Tống Khuyết không làm sao do dự quyết định. Hiện thời cơ chín muồi, hắn cũng không cần phải cuộn mình làm người, có thể quang minh chính đại tổ kiến thế lực.

Phải nuôi một đống võ giả, hắn bắt đầu cảm thấy áp lực kinh tế. Việc kiếm đồng tiền lớn cũng cần đưa lên nhật trình. Dựa vào đánh bạc gian lận kiếm tiền hẳn là không dùng được nữa, hình thể hắn bây giờ rất dễ nhận ra.

Được Tống Khuyết giao cho trọng trách Chung Hồng kích động trong lòng. Âm thầm suy nghĩ cơ hội thi triển quyền cước sắp tới, trong đầu đã bắt đầu ủ mưu tính việc.

Không quản Hồng ca mơ mộng, Tống Khuyết quay sang từ nãy giờ vẫn ngồi im lìm Nhiếp Phong nói:

“Nhiếp Phong ngươi sau này cũng không nhàn rỗi, ngươi cần ra ngoài cho ta làm một việc. Chuyện này hẳn sẽ không đơn giản”.

“Mời thiếu gia phân phó” – Nhiếp Phong không chút do dự nhận mệnh.

“Ta dự định diệt Hắc Thiết trại, tự mình thay vào đó”.

Chương 99: Ám sát

Nghe Tống Khuyết muốn tiêu diệt Hắc Thiết trại, Nhiếp Phong lập tức cam đoan.

“Đợi ta thương thế lành lập tức sẽ thay thiếu gia đi diệt bọn chúng”.

Dù biết việc này khó khăn vô cùng, lão Nhiếp còn là không do dự chút nào. Đã tự nhận giao mình cho chủ nhân, Nhiếp Phong rất nhanh tiến vào vai trò người trung bộc, đối với chủ nhân giao việc không cần thắc mắc, làm theo là được.

Trong lòng đối với thái độ của hắn cực kỳ thỏa mãn, Tống lão gia cười:

“Không cần mạo hiểm như vậy, lúc đó cả ta và Hùng Bá sẽ đi cùng. Bọn họ Hắc Thiết trại vị trí, con đường ta cũng đã điều tra rõ ràng. Lần này nhất thiết cần úp một sọt trọn gói”.

Thiếu gia vậy mà đã tính toán như thế kỹ càng, lão Nhiếp từ nội tâm phát ra vui sướng. Theo như thế có dũng có mưu, tỉ mỉ làm việc chủ nhân tương lai chưa chắc không phải có đại thành tựu.

Thực ra hắn đánh giá cao Tống Khuyết. Tống đại gia làm gì có thời gian và nhân lực đi điều tra Hắc Thiết trại. Chỉ là hắn có Tia Chớp, lần theo lần trước đám may mắn sơn tặc mà tìm được vị trí đóng quân của bọn hắn.

Mấy ngày nay hắn không ngừng theo dõi, đối với trong trại số lượng người, đường đi nước bước cơ bản đều rõ ràng. Nên bây giờ mới có thể như thế thong dong nắm chắc trong tay.

“Thiếu gia, ta thương thế này hẳn 10, 15 ngày nữa là có thể khỏi hẳn. Chúng ta bây giờ cũng có thể trước tiên lên kế hoạch. Hắc Thiết trại này ta còn nghe qua, tuy không rõ thực hư thế nào nhưng có thể ngang nhiên chiếm núi chặn đường tại Ưng Giản Sầu này, thực lực tất nhiên không tầm thường, tuyệt đối không thể coi thường.

Nếu chỉ có mấy người chúng ta đi, ta đề nghị tiến hành dạ tập, đối với cao tầng trảm thủ hành động. Tiêu diệt bọn họ đầu lĩnh tất khiến cho toàn trại quân tâm tan rã. Nếu không bị đối phương triền đấu, đến lúc đó sơn tặc vây quanh tình thế sẽ vô cùng nguy cấp”.

“Hơn nữa trước tiên còn cần phải tiến hành do thám một lần, trước tiên xác định con đường an toàn cùng với vị trí của đám thủ lĩnh trong trại. Đảm bảo lần này hành động chỉ một lần là thành công”.

Nghe Nhiếp Phong có bài có bản phân tích, Tống Khuyết cũng không nhịn được gật đầu tán thưởng. Thế gia đệ tử chính là thế gia đệ tử, tuy không ít bất học vô thuật hoàn khố đệ tử, nhưng những mầm mống tinh anh tuyệt đối đều là bậc học rộng tài cao, nếu không như thế dạy dỗ tuyển chọn, bọn họ cũng không có khả năng đời đời kéo dài truyền thừa.

“Lão Nhiếp ngươi nói có lý, ta còn là nghĩ phiến diện quá rồi. Việc này về nhà chúng ta cần bàn bạc kỹ hơn, chậm một chút cũng không sao, dù sao đám sơn tặc đó sẽ không chạy”.

“Hết thảy nghe thiếu gia an bài”.

Tống Khuyết vốn kế hoạch là âm thầm lẻn vào, cậy một thân vũ lực chém giết Hắc Thiết trại chủ thị uy, nhưng giờ nghĩ lại cũng thấy ấu trĩ. Tuy hắn nhìn đám sơn tặc đi lại mấy lần nhưng dù sao chưa từng thực địa đi qua, ai biết trên đó có hay không bẫy rập, trạm gác, hắn có thể hay không lẻn vào cũng là một vấn đề.

Hơn nữa Hứa Thế Hữu người này thực lực cũng là một vấn đề, lão Vân cũng chỉ phán đoán là Tứ giai võ giả, hơn nữa hành động bí ẩn vô cùng, rất lâu chưa từng lộ diện. Thực tế mạnh bao nhiêu cũng là một vấn đề, không thể không đề phòng trường hợp xấu nhất, lúc đó còn phải tính cả đường lui.

Xem ra việc chuyên ngành vẫn là nên hỏi ý kiến Nhiếp Phong như vậy nhân sĩ chuyên nghiệp, dù sao hắn từ nhỏ đã được học qua mấy thứ này binh thư chiến trận.

Tiếp đó mấy người tạm gác lại chuyện này, cùng nhau thương thảo chuyện thành lập thế lực và đả thông thương đạo qua Hoàng Liên Sơn. 3 người cho nhau bổ sung góp ý, cuối cùng cũng đã định ra được một nội dung đại khái. Thực tế làm như nào còn cần tùy vào hoàn cảnh lúc đó.

Đợi Hùng Bá, Lý Tín mấy người mang con mồi về, 3 người không tiếp tục nói nữa mà chuyên tâm tận hưởng thời gian nghỉ ngơi khó được. Đến tận lúc hoàng hôn buông xuống, cả đám mới thỏa mãn trở về thành.

Không như lúc đi vội vã, Tống Khuyết mấy người trở về nhàn nhã tự đắc như đi dạo bình thường. Nơi đi qua tất nhiên là khiến dòng người vây xem, đối với cái này hắn cũng thói quen không thèm để ý.

Dù sao đám người với thú đều là nhan giá trị phá trần, muốn không khiến người chú mục cũng thật sự khó khăn. Chỉ có Nhiếp Phong cần cẩn thận một chút, đã hóa trang, dán râu giả hắn còn đội mũ tre rộng vành, hơi cúi đầu tránh đi ánh mắt mọi người.

.....

“Các vị lão gia, xin rủ lòng thương. Tiểu nhân đã mấy ngày nay chưa có hạt cơm vào bụng, xin các ngài bố thí chút thức ăn thừa”.

Về đến đầu cửa nhà, lúc này trên vỉa hè một tên khất cái ăn mặc rách rưới co ro ngồi một góc thấy đoàn người Tống Khuyết đi qua vội lồm cồm bò đến xin hóa duyên.

Mấy người vừa nói vừa cười bất ngờ bị kẻ này chặn ngang đường đều vội vàng kìm ngựa dừng lại.

Đưa tay cản lại muốn tiến lên Hùng Bá, Tống Khuyết nhảy xuống ngựa chậm rãi đi đên trước mặt tên khất cái ném cho hắn mấy cắc bạc vụn:

“Tiền này đủ để ngươi ăn no mấy bữa, cầm tiền rồi đi thôi”.
“Đa tạ lão gia, đa tạ lão gia, nguyện ông trời phù hộ cho ngài đời đời bình an”.

Kia khất cái thấy khoản tiền lớn, kinh hỉ ngẩng đầu nhìn Tống Khuyết cảm kích hô lớn, tay chân cũng không chậm vội bò lên đưa đưa tay đem bạc cất vào trong ngực áo.

Nghe hắn chúc phúc, Tống đại quan nhân cười nhạt:

“Chỉ mong như thế sao”.

Đúng lúc này, ngay khi tên khất cái tiến lên nhặt viên bạc vụn dưới chân giày Tống Khuyết, tại ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chân sau Tống lão gia nhanh như tia chớp đá mạnh về giữa lồng ngực của hắn.

Phủ Việt Cước, cước ra như trọng trùy liệt địa vừa nhanh vừa hùng hậu bá đạo. Khoảng cách quá gần, khất cái kia kinh hãi gần chết đem 2 tay đặt trong ngực áo vội vàng đưa ra cản lại nhưng cũng không thể chặn lại.

“Rầm”... “Răng rắc...”.

Khất cái như bao vải rách bay ngược ra ngoài, đâm phá bức tường trạch viện đối diện mới tán đi lực đạo.

“Phốc...”

Phun ra một búng máu tươi kèm theo mảnh vụn nội tạng, người này cố nén đau đớn đứng dậy định chạy trốn.

“Còn chạy đi đâu?”.

Chưa di chuyển được bước chân, âm thanh lạnh lẽo như tử thần gọi hồn đã vang lên bên tai. Tên khất cái chỉ kịp nhìn thấy ánh sáng lóe lên, cả người không kịp phản ứng lần nữa đã cảm thấy tay phải đau xót.

Một cánh tay trọn vẹn từ bả vai bay lên trời, mang theo cơn đau tê tâm liệt phế, khất cái không nhịn được hét thảm.

“Ahhh...áaaaa”.

“Leng keng...”.

Đợi mấy người Nhiếp Phong, Hùng Bá phản ứng lại, lúc này tên khất cái đã ôm tay run rẩy gào thảm. Cánh tay đứt lìa rơi xuống đất, trên bàn tay đang cầm một thứ dạng côn đồ vật đen nhánh lăn trên đường vang lên những tiếng kim thiết giòn giã.
Một tên ăn mày mà có thể nhận Tống Khuyết một cước không chết, hơn nữa trong tay xuất hiện thứ đồ vật nhìn qua hung khí thâm trầm thế kia, dù có ngốc nữa bọn họ cũng biết là có chuyện mờ ám.

Tống Khuyết đã sớm đoán được chuyện này. Lúc mới nhìn thấy tên khất cái trong lòng hắn đã nổi lên nghi hoặc. Thực sự tại con phố này, ăn mày dám đến đây hành khất tuy không dám nói tuyệt vô cận hữu nhưng cũng cực kỳ ít ỏi, hơn nữa chỉ cần xuất hiện không bao lâu sẽ bị người tống cổ ném đi chỗ khác.

Kẻ này đến giờ phút này còn có thể ngồi đây tất nhiên gây nên Tống đại gia cảnh giác, làm một người có Lĩnh Vực nam nhân, đối phương mờ ám sao có thể qua được hắn hỏa nhãn kim tinh.

Làm một ăn mày mấy ngày không ăn nhưng nhìn kẻ này huyết khí dồi dào, trên thân cơ thịt săn chắc hữu lực, tuyệt đối là võ giả ít nhất đã qua luyện nhục không sai.

Hơn nữa tay chân âm thầm bất cứ lúc nào cũng muốn móc ra trong ngực Khổng Tước linh, mục đích tiếp cận hắn là gì không nói cũng rõ. Đã như thế Tống Khuyết không ngại đến một lần phối hợp đối phương diễn trò, tại lúc hắn chuẩn bị ra tay liền trước tiên xuất thủ đem người này đánh phế.

Gõ đoạn 2 chân đối phương, đem dưới đất Khổng tước linh nhặt lên Tống Khuyết âm thầm hiếu kỳ.

Đây đã là lần thứ 2 nhìn thấy thứ này, nghe lão Vân nói món này ám khí cực kỳ thưa thớt, hắn có thể lần nữa gặp lại vậy hẳn cũng sẽ không phải ngẫu nhiên.

“Ngươi là ai, có quan hệ gì với Trịnh Quân Thanh?”.

Nhìn như con chó chết nằm dưới đất tên khất cái, Tống Khuyết lạnh lùng hỏi.

Đối phương cũng là cứng rắn, có lẽ biết hôm nay khó thoát hắn chỉ cắn răng bịt lấy tay cụt rên hư hử, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm Tống Khuyết không nói một lời.

Khu phố này dù sao cũng là trọng địa trong huyện, Phủ nha cách đó cũng không xa. Động tĩnh gây ra lớn như vậy, xung quanh người vây xem còn ồn ào huyên náo, không được bao lâu Ngô Thiên đã dẫn một đám bộ khoái chạy tới.

Nhìn giữa trường đám người một bóng dáng quen thuộc thiếu niên, lão Ngô vội vàng tiến lên hỏi thăm:

“Tống Khuyết, chuyện gì xảy ra?”.

“Bá phụ, kẻ này cải trang núp tại ven đường định ám sát ta bị ta kịp thời phát hiện chế phục. Bây giờ ta đang muốn truy tra lai lịch của hắn đây”.

Tống Khuyết nói rồi đưa trên tay Khổng Tước Linh cho Ngô Thiên nhìn thoáng qua, người sau lập tức biến sắc.

“Trùng hợp như vậy?”.

“Đúng vậy bá phụ, ta nghi kẻ này là đồng đảng của Trịnh Quân Thanh, nếu có thể cạy mồm hắn cõ lẽ sẽ moi được không ít tin tức. Tiếc rằng đối phương còn chưa chịu mở miệng”.

“Việc này giao cho ta, chỉ sợ hắn không biết, Trấn Phủ Ti chúng ta có nhiều biện pháp để hắn đem mọi thứ trong đầu phun ra”.

Ngô Thiên ánh mắt lạnh lùng nhìn qua tên khất cái, thấy đối phương ánh mắt bối rối, trên tay có dị động hắn hừ lạnh vọt lên đánh bay tay trái đang định vỗ lên đầu tự sát, tiện thể phế bỏ đối phương cánh tay còn lại mới hừ lạnh nói:

“Hừ, không đem việc nói cái rõ ràng, chết cũng là quá nhẹ nhàng với ngươi”.

“A Khuyết ngươi yên tâm, ngày mai ta sẽ đem tin tức hết thảy cáo tri ngươi, cứ việc ở nhà chờ tin tốt chính là”.

Đã không phải Tống Khuyết vô cớ gây rối, lão Ngô tinh thần lập tức thả lỏng, mặt mũi hiền lành cùng hắn cam đoan.

“Đa tạ bá phụ, sao dám phiền bá phụ, để ngày mai tiểu chất liền đăng môn làm phiền ngài”.

“Ha ha, bác cháu ta nói gì chuyện phiền phức”.

Lão Ngô hài lòng cười lớn, xua tan đám người rồi dẫn nghi phạm hồi phủ. Còn việc bọn hắn tâm sự với nhau thế nào, những người ở đây hẳn cũng sẽ không muốn biết thêm tỉ mỉ.

Chương 100: Tính toán

“A Khuyết, đối phương thật là Trịnh Quân Thanh đồng đảng?”.

Vào đến trong nhà, lúc này mới bình phục tâm tình Chung Hồng lo lắng hỏi thăm.

“Còn chưa rõ ràng, nhưng ta đoán tám chín thành là có liên quan”.

Dạo gần đây hắn sống vô cùng điệu thấp, cũng chưa từng gây sự cùng ai. Hôm nay có người muốn lấy tính mạng hắn, trên tay lại cầm giống như đúc lần trước Khổng Tước Linh, ngoài việc lão Trịnh mấy chuyện này hẳn không còn lý do nào khác.

Dù chưa từng gặp qua đối phương, nhưng trên phố đồn đãi chuyện vụn vặt không thiếu nghe Chung Hồng đối với Trịnh Quân Thanh cũng có mấy phần hiểu biết. Biết người này giao du rộng, trong giới lục lâm không ít chí giao, đều là hạng máu mặt giết người uống máu không đổi sắc. Lúc này đối phương tìm đến cửa làm hắn cũng lo sợ bất an:

“Vậy phải làm sao bây giờ, hay ngươi tạm lẩn tránh một thời gian, chờ hồi lâu đối phương không tìm được ngươi chắc cũng sẽ tản đi”.

Nhìn hắn bộ dáng này Tống Khuyết đành cười an ủi:

“Hồng ca ngươi không cần lo lắng, mạng ta không dễ lấy như vậy. Chính là các ngươi, mấy ngày tới cần cẩn thận nhiều hơn, ta sợ bọn chúng không làm gì được ta sẽ đánh chủ ý đến những người xung quanh”.

“Ta, tiện mệnh một cái có cái gì phải lo lắng. Vẫn là a Khuyết ngươi cần chú ý cẩn thận”.

“Được rồi, mọi người đều không cần chủ quan. Đợi ngày mai xem Phủ nha tra được cái gì tin tức rồi chúng ta ứng đối không muộn”.

“Cũng chỉ có thể như thế” – Chung Hồng buồn rầu nói.

“Thiếu gia, làm sao ngươi phát hiện kẻ đó khả nghi?”.

Hôm nay từ đầu đến cuối xem Tống lão gia rành mạch lưu loát xử lý tặc nhân, Nhiếp Phong trong lòng ngoài bội phục còn là hiếu kỳ vô cùng, lúc này không nhịn được hỏi.

Tống Khuyết có thể nói ra hắn dựa vào BUG sao, chỉ có thể giả vờ cao thâm mạt trắc bắt đầu chỉ điểm giang sơn:

“Này có khó gì, không nói đoạn đường này khất cái cấm lai vãng, sự xuất hiện của hắn đã khiến ta lưu ý. Hơn nữa hắn nói mấy ngày không ăn uống nhưng các ngươi có hay không quan sát hắn khí huyết dồi dào, trên thân quần áo rách rưới lại không hề có mùi hôi thối ngược lại sạch sẽ vô cùng.

Ta thử lòng hắn ném xuống đất một chút bạc vụn, người này vậy mà tiền lớn không trước nhặt, chuyên chọn số tiền nhỏ nhất gần người ta đến nhặt. Tất nhiên có trá, hơn nữa trên tay mò vào ngực mờ ám không ngừng, nhiều như thế khả nghi làm sao có thể qua được mắt ta”.

Nghe Tống đại quan nhân nghiêm trang phân tích, cả đám người đều ngưỡng vọng nhìn hắn sùng bái không được, đến Nhiếp Phong người như vậy học rộng biết nhiều cũng bị lắc lư què, đối với nhà mình thiếu gia tỉ mỉ phân tích càng là bội phục ngũ thể đầu địa.

Chém gió thành thần Tống lão gia tâm thần sảng khoái, tiêu sái vung tay trở về phòng, để lại đằng sau một đám fan não tàn quỳ bái.

.....

Hôm sau, đợi gần giữa trưa, Tống Khuyết liền y hẹn đến bái phòng Ngô gia.

Ngoài cửa gia đinh thấy hắn đến thì nhanh chân chạy vào thông báo, không bao lâu đã thấy lão quản gia theo ra tiếp đón.

“Tống thiếu gia ngài đã đến, gia chủ đã tại thư phòng chờ ngài”.

“Vậy làm phiền Phúc bá”.

Lần trước đến một lần đã gặp qua đối phương, Tống Khuyết vẫn còn có ấn tượng liền cười nói tạ.

“Không dám, Tống thiếu gia mời theo lão hủ”.

Theo chân Phú bá đến thư phòng, quả nhiên Ngô Thiên cùng Ngô Bình lúc này đang ngồi thưởng trà chờ hắn, thấy hắn đến liền đứng lên cười sang sảng thân thiết gọi:

“A Khuyết ngươi đến rồi, trà còn đang nóng mau ngồi xuống thưởng thức”.

“Đa tạ bá phụ, tiểu chất chậm trễ làm phiền 2 vị bá phú chờ lâu”.

“Ha ha, đến vừa vặn, ta cũng mới trở về không bao lâu”.

3 người ngồi xuống bàn, nếm qua lão Ngô trà ngon, Ngô Thiên lập tức đi vào chuyện chính.

“Hôm qua bắt được người toàn bộ đã khai. Kẻ này cũng là một khối xương cứng, hình ngục mấy người cũng phải tốn một phen công phu mới có thể đem hắn thu phục ngoan ngoãn”.Đã muốn ám sát Tống gia, kẻ này sống chết Tống Khuyết sớm không muốn quan tâm, hắn chỉ muốn biết kẻ nào muốn hại chính mình, vì thế liền hỏi:

“Bá phụ, không biết người này lai lịch gì? Có phải hay không đồng bạn đến báo thù cho Trịnh Quân Thanh”.

Khẽ vuốt cằm, lão Ngô nhấp 1 ngụm trà nhẹ giọng nói:

“Là có liên quan đến Trịnh Quân Thanh, nhưng kẻ này chỉ là nghe sai sử mà đến, cũng không coi là đồng bạn.

Kẻ này hóa ra là Hắc Thiết trại tam đương gia Hồ Ban, tại quan phủ cũng là có treo lệnh truy nã, thưởng kim lên đến 300 lượng bạc đây. Tống Khuyết ngươi cũng coi như bắt tặc có công”.

Ngô Thiên cười cười rồi tiếp tục:

“Theo lời khai, hắn là nghe đại đương gia Hứa Thế Hữu sai sử tiến đến ám sát ngươi. Nguyên nhân một là do báo thù cho Trịnh Quân Thanh, hai là trả thù ngươi mấy ngày trước đó giết bọn hắn Hắc Thiết trại không ít người.

Thằng này lân la xung quanh nhà ngươi đã mấy ngày, hôm nay gặp ngươi ra ngoài mới lâm thời thiết kế ám sát. Khổng Tước Linh cũng là do bọn nó đại đương gia giao cho, xem ra muốn giết ngươi quyết tâm không nhỏ, a Khuyết ngươi cần cẩn thận nhiều hơn”.

Thì ra là thế.

Nghe Ngô Thiên giải thích Tống Khuyết trong lòng lập tức rộng mở trong sáng.

Nguyên nhân cũng không ngoài dự đoán, hoàn toàn từ việc lão Trịnh mà ra. Đã biết mặt mũi kẻ chủ mưu hắn trong lòng cũng coi như buông lỏng.

Đối với Hứa Thế Hữu người này, Tống đại gia chỉ có thể nói một câu.

Thì ra mày chọn cái chết.

Vốn còn định thư thư thời gian, đợi trước xử lý chuyện sinh ý của Lý thẩm cùng với đả thông thương đạo đi Hoàng Diệp trấn rồi quay lại tính sổ với Hắc Thiết trại. Nhưng đã đám sơn tặc này chán sống, hắn cũng không ngại trước chiều lòng bọn hắn.

“Bá phụ, không biết Hắc Thiết Trại tình báo có hỏi ra được chút nào không?”.

“A Khuyết ngươi muốn đối với Hắc Thiết Trại ra tay? Vừa vặn khi đó ta cũng muốn điều tra trước một phen đề phòng sau này có cần, chút nữa sẽ cho ngươi sao chép một phần. Nhưng ta khuyên ngươi chớ có manh động, đám này tặc nhân không giống mặt ngoài bình thường như vậy”.

Việc này càng ít người biết càng tốt, Tống Khuyết cũng không cùng lão Ngô nói thật, chỉ lập lờ đáp ứng cho qua chuyện, tiện đà trong lòng nảy sinh nhất kế, ghé vào tai 2 người thì thầm.

“Chuyện này hẳn không có vấn đề, a Khuyết ngươi thực sự muốn làm thế?”.“Oan gia nên cởi không nên buộc thôi, có thể hóa can qua thành tơ lụa tự nhiên tốt nhất. Làm phiền bá phụ”.

“Được, a Khuyết ngươi có thể nhẫn nhịn như thế tốt nhất, để ta thay ngươi chuyển lời. Chiều nay sẽ âm thầm cho người thả hắn”.

“Đa tạ bá phụ”.

Mọi chuyện xong xuôi Tống Khuyết liền khách khí ngồi cùng 2 vị trưởng bối bồi chuyện, tại Ngô gia ăn qua bữa trưa xong mới đứng dậy cáo từ ra về.

.......

Trở về trong nhà, nghe Tống đại lão gia thuật lại lai lịch địch nhân, mọi người trong lòng đầu căm phẫn khó bình. Hùng Bá càng là sục sôi muốn lập tức đi tìm Hắc Thiết trại tính sổ. Tống Khuyết ngược lại phá lệ ung dung:

“Thật ra chuyện cũng không đến mức quá xấu, xem ra cái gọi Trịnh Quân Thanh giao du rộng lớn, có nhiều hảo hữu thân thiết cũng chỉ là thân ai nấy lo. Có tâm vì hắn báo thù cũng là không ai.

Nếu không có chuyện xung đột mấy ngày trước, hẳn Hắc Thiết Trại người cũng không đến tìm chúng ta. Hiện nay chỉ cần đem đám này sơn tặc diệt, chúng ta cũng không cần quá mức lo lắng”.

“Thiếu gia nói có lý, ta cũng cho rằng là như vậy. Một đám đầu trộm đuôi cướp mà thôi, nào có nghĩa khí gì đáng nói” – Nhiếp Phong đối với Tống lão gia phân tích thật sâu tán đồng.

Khẽ gật đầu, Tống Khuyết tiếp tục:

“Như vậy Hồng ca ngươi cứ y theo kế hoạch làm việc, bên này ta cùng lão Nhiếp, Hùng Bá sẽ tăng nhanh tốc độ giải quyết Hắc Thiết Trại”.

Mọi người đối với hắn quyết định không có gì dị nghị, sau đó Chung Hồng liền dẫn theo người bắt đầu ra ngoài dò la tin tức, còn Nhiếp Phong đi theo Tống Khuyết về hậu viện tiếp tục bàn chuyện.

Định ra cơ bản kế hoạch hành động, Tống Khuyết mới trầm ngâm hỏi:

“Lão Nhiếp, nếu như thuận lợi, chỉ 2,3 hôm là ta có thể điều tra chi tiết con đường, ám tuyến, phòng vệ bố trí tại Hắc Thiết trại. Lúc đó nếu bị buộc cùng người động thủ ngươi có thể phát huy được mấy thành?”.

“Thiếu gia, theo đà này đến lúc đó ta có thể sử ra 6 thành tả hữu công lực. Nếu như cưỡng ép có thể toàn lực đánh ra, chỉ là sợ sau đó vết thương phát tác sẽ càng thêm nghiêm trọng”.

Nhiếp Phong cũng không giấu giếm, thật sự đem tình trang nói ra, Tống Khuyết gật gù đầu cân nhắc:

“Lúc đó sẽ là ta cùng Hùng Bá đánh chính, nếu hết thảy thuận lợi chưa chắc ngươi đã cần động thủ. Chỉ sợ Hứa Thế Hữu người này võ công vượt xa dự đoán, lần này có thuận hay không còn phải xem thứ này uy lực thế nào”.

Tống đại quan nhân cười lạnh với vào trong ngực áo đem trong tay thu được từ Hồ Ban đồ vật lấy ra lắc lư.

“Thiếu gia, vật này không phải lần trước lấy từ trên tay tặc nhân sao? Đây là thứ gì?”.

Nhiếp Phong vậy mà không nhận ra thứ này, Tống Khuyết cũng hơi kinh ngạc. Xem ra lão Vân nói hàng này tồn tại thưa thớt cũng không phải là nói ngoa. Hắn hớn hở cười giải thích:

“Hắc hắc, lão Nhiếp ngươi đừng nhìn vật này không thu hút, ngươi nếu coi thường nó đảm bảo bị âm chết lúc nào không biết. Thứ này gọi Khổng Tước Linh, bên trong chứa đựng hàng trăm sợi độc châm, chỉ cần bị bắn trúng 1 cái cũng đủ dẫn đến trí mạng”.

“Đây là Khổng Tước Linh?”.

Nhiếp Phong thoáng cái cao giọng, sắc mặt cũng là biến trắng mấy phần.

“Hắc, ngươi cũng nghe qua nó. Chỉ là không biết thứ này đối phó với hoành luyện võ giả có hay không hiệu quả. Chứ bình thường Nhị lưu võ giả, đảm bảo trúng phát nào chết phát đấy”.

Nào chỉ nghe qua, đối với thứ đại sát khí này Nhiếp Phong quả thật như sấm bên tai. Dù sao một tử vật khiến người thường có thể nhẹ nhàng giết chết Nhị lưu võ giả, muốn không đề phòng cũng khó.

Hiếu kỳ cầm lên xem xét, lão Nhiếp kích động:

“Thiếu gia, đã có vật này. Chỉ cần chúng làm làm việc thích đáng, Hứa Thế Hữu lần này chết không nghi ngờ. Ngài không biết, thứ này được mệnh danh là hoành luyện khắc tinh. Trong đó độc châm vừa vặn có khả năng xuyên thấu, chỉ cần có thể xuyên thủng làn da, đến lúc đó chất độc sẽ thấm vào huyết mạch, thần tiên cũng khó cứu”.

“Chỉ mong thế sao, nhưng ngoại vật chung quy chỉ là ngoại vật. Phải nghĩ biện pháp giúp lão Nhiếp ngươi khôi phục thực lực, lúc đó chúng ta lại thêm một đạo bảo hiểm. Ít nhất bảo đảm 3 người chúng ta có thể an toàn thoát thân”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau