TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Mời chào

Cúi đầu nhìn mình hai tay, lúc lâu Vân Sơn mới bùi ngùi thở dài:

“Hậu sinh khả úy. Già rồi, không phục không được!”

“Vân Tổng quản ngài quá lời, nếu không phải ngài nhường tiểu tử đã sớm bại lui”.

“Lão đầu ta chỉ hơn vài năm tu luyện, không tính cái gì. Tống thiếu ngươi không ra mấy năm ắt sẽ vượt xa lão phu”.

Vân Sơn cũng nhìn thoáng, hắn tâm huyết cũng là kinh thương, đối với võ học cũng không phải xem rất nặng. Tuy không thể nhẹ nhàng cầm xuống đối phương như dự kiến, nhưng cũng không xấu hổ dường nào, rất nhanh vui vẻ cùng Tống Khuyết nói chuyện phiếm.

Đợi một lát, Vân Cửu đã quay lại, trên tay còn cầm một hộp gỗ dài.

Bên trong hẳn là cây nhân sâm 400 năm.

Thấy Tống Khuyết háo hức nhìn, Cửu ca cũng không câu giờ, cười đem hộp gỗ để lên bàn, nhẹ nhàng đem nắp mở ra cho hắn xem.

Bên trong quả nhiên nằm một cây lão sâm, so với cây trước đó Tống Khuyết đào được còn lớn hơn một đoạn. Bảo lưu tốt vô cùng, còn gần như nguyên vẹn không xước sát.

“Tống thiếu nhìn có hài lòng?”

Vân Cửu mỉm cười nhìn hắn hỏi.

“Vô cùng hài lòng, đa tạ Vân Tổng quản, tạ Cửu ca. Phiền ngươi tính xem hết bao nhiêu để ta thanh toán”.

“Cây sâm này giá 800 lượng, hơn nữa cung 150. Tổng cộng là 950 lượng, đánh 9 chiết ta thu Tống thiếu ngươi 850 lượng tròn đi” – Vân Cửu cười trả lời.

Thấy Tống Khuyết chuẩn bị móc bạc ra thanh toán, ở một bên không nói gì Vân Sơn lúc này lên tiếng.

“Chậm, Tống thiếu khoan trả tiền, trước hết nghe ta nói mấy câu”.

Trong lòng đã có dự đoán Tống Khuyết dừng tay nghi hoặc nhìn hắn.

“Tống thiếu ngươi tu vi đã đến luyện gân viên mãn. Bây giờ hẳn đang tìm kiếm thích hợp võ công cùng với cơ hội để đột phá Tứ giai võ giả chứ?”.

“Vân Tổng quản nói không sai”

“Không biết Tống thiếu đã tìm được con đường?”.

“Không dối gạt tiền bối, hiện tại vẫn chưa được.” – Tống đại quan nhân hào phóng thừa nhận.

Nghe vậy lão Vân cùng Cửu ca 2 người mở cờ trong bụng. Nhiệt tình du thuyết:

“Vậy Tống thiếu ngươi xem thế này được không, thay mặt gia chủ ta mời ngươi gia nhập Vân gia. Chỉ cần ngươi đồng ý, những thứ này hôm nay liền coi như quà ra mắt.

Hơn nữa đối với Tống Khuyết ngươi chúng ta Vân gia sẽ hết lòng bồi dưỡng. Vân gia tàng kinh các hết thảy hướng ngươi mở ra, sẽ có trong tộc tiền bối đích thân kèm ngươi dạy bảo.

Tài nguyên cũng sẽ không thiếu, như thế sẽ khiến ngươi con đường bớt rất nhiều quanh co cùng khó khăn”.

Nghe đối phương lời nói, Tống Khuyết cũng rất động tâm. Nhưng trên đời có được tất có mất, vì vậy hắn cần biết đối phương muốn gì ở mình.

“Không biết tại hạ phải bỏ ra những gì?”

“Ha ha, Tống thiếu ngươi nghiêm trọng. Ngươi cái gì cũng không cần bỏ ra, chỉ cần ngươi đổi sang họ Vân, hoặc vào ở rể ta Vân gia, hứa sau này cống hiến cho gia tộc. Như vậy chúng ta sau này chính là người một nhà, bồi dưỡng ngươi cũng là điều tất nhiên”.

Trầm tư suy nghĩ lời đối phương, cân nhắc được mất, cuối cùng Tống Khuyết vẫn là từ chối:

“Đa tạ Vân Tổng quản, tại hạ tự do đã quen. Sợ vào Vân gia không chịu được quản thúc. Việc này thứ cho tại hạ phải từ chối”.

“Tống thiếu ngươi nghĩ nhiều, tự do của ngươi sẽ không ai quản thúc. Ngươi muốn làm gì thì cứ làm cái gì, sẽ không ai ép buộc ngươi. Chỉ cần sau này ngươi trưởng thành đứng ra che chở cho gia tộc là được. Hơn nữa chúng ta Vân gia nữ tử mỗi người quốc sắc thiên hương, tuyệt đối không ủy khuất Tống thiếu ngươi”.

Còn muốn sắc dụ ta.

Chí hướng của ta chính là bay lượn rừng hoa cơ mà, há có thể tại một thân cay treo cổ. Tống Khuyết lần này kiên định lắc đầu:“Thật có lỗi Vân Tổng quản, việc này tại hạ không thể đáp ứng”.

Nhìn đối phương kiên quyết, lão Vân khẽ nhíu mày.

Theo hắn điều kiện này đã vô cùng hậu hĩnh, rộng rãi. Đối phương còn như thế thẳng thắn từ chối làm hắn khá khó chịu. Nhưng nghĩ đến kẻ này tiềm năng, hắn còn là tiếp tục khuyên giải.

“Vậy ta đổi một điều kiện khác thế nào?”

“Ồ, mời tiền bối nói” – lần này Tống Khuyết hiếu kỳ.

“Vân gia chúng ta đối với ngươi tiến hành bồi dưỡng, đổi lại Tống Khuyết ngươi vì Vân gia phục vụ 20 năm”.

“Không được, quá lâu rồi”

Nghĩ cũng không cần nghĩ Tống Khuyết đầu lắc như trống bỏi từ chối.

“Vậy không biết theo Tống thiếu ngươi bao nhiêu năm là hợp lý?”.

Trầm ngâm một lát, Tống Khuyết mới đưa ra một con số theo hắn khá là hợp lý:

“3 năm, nếu Vân gia vì ta cung cấp tài nguyên, ta sẽ vì Vân gia cống hiến 3 năm, sau đó ta tất nhiên sẽ rời đi”.

Nghe tiểu tử này chém giá, lão Vân cũng tức sùi bọt mép:

“Ngươi điên rồi, 3 năm ngươi còn chưa kịp trưởng thành đây. Lão phu cho ngươi nhượng bộ, thấp nhất 15 năm, nếu không chuyện này không bàn nữa”.

Tốc độ phát triển của mình thế nào hắn biết, đừng nói 15 năm, hơn 5 năm Tống Khuyết cũng không thể chấp nhận.

“Ta trưởng thành sẽ nhanh hơn ngài tưởng tượng. 5 năm, ta chỉ có thể chấp nhận tối đa 5 năm, nếu không thì thôi”.

Trừng mắt nhìn trước mắt tiểu tử cuồng vọng, Vân Sơn giận không thể át, thật muốn 1 cái tát đạp chết hắn tính.

Có ép xuống trong lòng tâm lí táo bạo, hắn nhẫn nhịn cười mỉa:

“Xem ra Tống Khuyết ngươi rất tự tin vào mình nha. Được rồi, việc hôm nay vậy cứ thế thôi, hi vọng ngươi suy nghĩ kỹ hơn, Vân gia cánh cửa sẽ luôn mở chào đón ngươi”.
Nói thật cho người bán mạng Tống Khuyết cũng không thoải mái, bây giờ đã đối phương bỏ qua hắn cũng là quyết tuyệt cắt đứt ý nghĩ này, trong lòng ngược lại thở dài nhẹ nhõm.

Xem ra mình vẫn chưa chống lại được cám dỗ nhé. Tống đại quan nhân lắc đầu cười:

“Đa tạ Vân Tổng quản ưu ái, vậy hôm nay tiểu tử xin trước cáo từ”.

Cùng Vân Cửu ra ngoài tính tiền cầm đồ vật, Tống Khuyết gọi lên Chung Hồng, 2 huynh đệ cùng nhau trở về.

Nhìn 2 người đi xa Vân Cửu trong lòng hoảng hốt, minh minh trong đầu cảm giác như bỏ lỡ một thứ gì đó rất quan trọng.

Lắc đầu khó hiểu, Vân Cửu không tiếp tục suy nghĩ linh tinh nữa mà quay đầu đi vào, hướng Vân Sơn nơi ở đi đến. Đối với Vân Sơn hôm nay sở tác sở vi hắn đầy bụng khó hiểu muốn tìm đáp án.

Vốn trước đó 2 người đã thương lượng, nếu lão Vân cảm thấy Tống Khuyết là khả tạo chi tài, lúc đó sẽ tung ra cành ô liu, mời hắn làm Vân gia khách khanh. Làm sao đột nhiên lại nháo ra việc muốn triệt để thu phục kẻ này bán mạng cho gia tộc.

Đẩy cửa tiến vào phòng, thấy lão Vân còn đang bình tĩnh ngồi thưởng trà. Vân Cửu nhíu nhíu mày:

“Tổng quản, chúng ta không phải trước đó đã nói rồi sao. Làm sao ngài lại thay đổi, ngài phải tin tưởng phán đoán của ta, kẻ này...”

Giơ tay ngăn lại Vân Cửu tiếp tục nói, Vân Sơn ngưng trọng gật đầu:

“Kẻ này thế nào hôm nay ta đã thiết thực cảm ngộ. A Cửu, ánh mắt của ngươi không tệ. Tống Khuyết người này tư chất ta bình sinh ít thấy”.

Nghe hắn như thế đánh giá cao Tống Khuyết, Vân Cửu trong lòng cả kinh, tiện thể sau đó khó hiểu:

“Như vậy làm sao ngài không thích hợp nhượng bộ để lôi kéo, cần gì phải ép sát đến thế?”.

“Hừ, ta so với ngươi còn coi trọng tương lai của hắn, nên mới muốn cột chặt hắn vào Vân gia chúng ta. Nhưng tiểu tử này làm sao hôm nay ngươi đã thấy, cũng không dễ dàng thu phục như vậy. Cần phải ép một chút của hắn nhuệ khí”.

“Tổng quản, nếu như những người khác cũng mời chào đây, ta sợ lúc đó chúng ta đến muộn thì hối cũng không kịp”.

Tuy hiểu Vân Sơn phân tích, nhưng Vân Cửu trong lòng vẫn còn lo lắng.

“Hừ, sợ cái gì. Tại Thanh Hà huyện này còn có thế lực nào so ra mà vượt qua chúng ta Vân gia sao? Hơn nữa vừa rồi ngươi thấy điều kiện ta đưa ra tuyệt đối là hậu đãi đi, như thế tiểu tử đó còn chưa động tâm, những người khác càng không thể nào đưa ra cái giá để kẻ này hài lòng”.

Vân Sơn khinh thường nói, trong tâm thái thể hiện rõ ràng niềm tự hào. Nhưng những lời này nghe vào tai Vân Cửu được hắn sâu cho là đúng.

“Tuy vậy vẫn cần chặt chẽ theo sát tiểu tử này, đừng để sảy ra điều gì bất trắc. Ngươi cho người âm thầm điều tra xem hắn trong thời gian này đến huyện thành đã đi đâu, làm gì, tiếp xúc với ai. Chúng ta cũng cần biết được, để trước tiên bố trị các biện pháp ứng đối”.

“Tuân lệnh, tại hạ sẽ cho người âm thầm điều tra, nội trong ngày mai sẽ báo cáo lại cho ngài”.

“Ân, a Cửu ngươi làm việc ta yên tâm”.

......

Tiếp đó 1 tuần, Tống Khuyết hầu như là không ló mặt ra đường.

Mấy ngày này hắn đa số thời gian đều ở tại hậu viện, chuyên tâm luyện hóa nhân sâm cùng quen thuộc Thiết Tí Cung. Thi thoảng cũng sẽ ghé qua nhà lào Chiêm, muốn tâm sự tăng tiến tình cảm.

Làm sao mấy ngày nay lão Chiêm đối với hắn càng ngày càng ghét bỏ, nhìn thấy hắn lập tức cảnh giác như sợ trộm, quyết không cho hắn có cơ hội thân cận. Làm Tống đại quan nhân một bụng khó chịu.

Hắn nào đâu biết rằng trước đó mấy hôm Chiêm Thắng vô tình nghe tin vỉa hè, đồn đãi hắn trước kia tại Hoàng Diệp trấn phong lưu thành tánh, khắp nơi lưu tình. Vào tai lão Chiêm khiến hắn kinh hồn táng đảm, chị sợ bảo bối con gái bị người lừa đi.

Vì thế nên mới thái độ ác liệt đối xử cùng hắn, Tống Khuyết đối này một điểm không hay, nếu không hắn biết thằng mất dạy nào tung tin đồn thất thiệt, tuyệt đối không xé nát miệng kẻ đó không thôi.

Ban ngày luyện võ, buổi tối hắn lại hóa thân đổ thần, miệt mài đi thăm hỏi các sới bạc trong huyện thành. Bây giờ tất cả các sòng bạc tại Thanh Hà huyện, hắn Tống Khuyết đều đã từng ghé qua.

Nơi ít thì một lần, những chỗ lớn còn quay lại 2,3 lần. Trong tất cả chỗ này, Kim Lộc Đổ Trang vẫn là nơi để cho hắn ấn tượng sâu nhất.

Chương 67: Nghĩ cách sinh ý

Hơn một tuần vất vả, thu hoạch cũng khá phong phú.

Luyện hóa trọn vẹn cây nhân sâm 400 năm. Lúc này trong đầu Tessract vẫn là màu đỏ thẫm, nhưng Tống Khuyết tinh tường để ý, xen lẫn trong ánh đỏ đã xuất hiện một chút sắc cam.

Như vậy lần tiếp theo tiến giai, năng lượng trong Tesseract sẽ chuyển đổi thành màu cam.

Tuy hiện tại không mấy thay đổi, nhưng tiêu hóa hết số năng lượng khổng lồ, thân thể hắn cũng đề thăng được 1 Mã lực. Lúc này lực đạo cơ thể cũng đã triệt để vượt qua 2 Hùng lực.

Chỉ cần có điều tiến bộ, Tống đại gia đã cảm thấy hài lòng.

Hơn nữa nhờ công những hôm thức khuya dậy sớm, trong không gian bạc lúc này cũng đã phình hẳn lên. Tài sản ròng tiền mặt hắn có cũng đã ngót nghét vạn lượng. Để Tống đại lão gia lần nữa tìm lại về sự tự tin trên người.

Đã quyết định tạm thời nghỉ ngơi tránh để lộ tẩy Tống đại nhân đêm hôm qua không hề ra ngoài, thật sớm đã chui lên giường ngủ. Một đêm ngon giấc sáng nay tinh thần phá lệ tỉnh táo, dậy thật sớm cùng Hùng Bá, Lý Thiết cùng đám kia Hồng ca tiểu đệ cùng nhau thần luyện.

Nhìn theo bóng Lý thẩm thật sớm đã ra khỏi nhà, hắn hơi nghi hoặc:

“A Tín, mẹ ngươi sáng thế này sách theo túi đồ là đi đâu?”.

Một bên Lý Tín chần chừ không nói, đứng phía sau nhanh mồm nhanh miệng Thạch Đầu đã cướp trả lời:

“Tống gia, Lý thẩm đây là nhận thay người chế tác đồ thủ công, sáng sớm đi đem hàng trả cho nhân gia”.

Nghe hắn nói thế Tống Khuyết kinh ngạc:

“Ồ, a Tín. Thẩm có việc gì cần dùng đến tiền sao? Thiếu tiền sao không bảo ta, cần gì phải nhận việc cho vất vả”.

Lý Tín lúc này đỏ mặt giải thích:

“Đại ca, nhà ta không thiếu gì cả. Chỉ là mẹ ta thấy chúng ta lâu nay sống nhờ vào ngươi, lại không làm gì cả nên trong lòng bất an. Muốn làm việc kiếm thêm tiền phụ giúp ngươi”.

“Há, ha hả. A Tín, về nhắn lại thẩm. Chuyện tiền nong không cần phải lo, đại ca tự có cách, làm thẩm không cần phải vất vả” - Tống Khuyết cười bảo hắn.

Nhưng mà ít khi cãi lời hắn Lý Tín lúc này dị thường kiên quyết:

“Đại ca, chúng ta biết ngươi muốn giúp nhà chúng ta. Nhưng ta với mẹ ta đều nghĩ muốn bỏ chút công sức phụ ngươi một tay”.

“Đúng vậy a Khuyết, không chỉ Lý thẩm. Mấy chúng ta những ngày gần đây sống cảnh ăn chực ở chờ trong tâm cũng luôn thấy bất an. Ngươi cứ một mình ôm lấy mọi việc cũng không phải là cách, như thế chỉ làm các huynh đệ cảm giác rất khó chịu”.

Khó được dậy sớm Chung Hồng hôm nay không biết khi nào đã đến bên này, tiếp lời Lý Tín nói:

“Đúng vậy Tống gia, xin giao việc cho bọn ta. Chúng ta không có bản lãnh gì nhưng để làm mấy công việc lặt vặt tuyệt đối không có vấn đề”.

“Đúng, Tống gia, xin ngài giao việc. Chúng ta hàng ngày nhãn rỗi chân tay cũng đã phát cuồng”.

Nghe xung quanh các huynh đệ phản ánh, Tống Khuyết trong lòng ngưng trọng.

Quả thật là hắn sơ sót, bỏ qua cảm nghĩ của những người này.

Dạo gần đây công việc bận rộn, hắn cũng không có thời gian cùng Hồng ca tâm sự. Cũng chưa ngồi xuống nghĩ đến tương lai của nhóm người.

Phải biết từ khi rời đi Hoàng Diệp trấn, hắn đã không còn là 1 người, phía sau hắn còn có Hùng Bá, Lý gia, cùng với Chung Hồng đám người đây.

Hẳn là cả ngày ăn không ngồi rỗi đám người bắt đầu cảm thấy mình như người thừa, là gánh nặng, tâm trạng trở nên lo lắng.

Còn nguyên nhân, tất nhiên vì người thừa, gánh nặng là thứ nhất dễ dàng bị vứt bỏ.

Trong lòng âm thầm tự trách Tống Khuyết lập tức đối với mọi người tạ lỗi:

“Thật xin lỗi mọi người. Mấy hôm nay ta có chuyện quan trọng, không để ý suy nghĩ của mọi người. Như vậy đi, chút nữa ta sẽ cùng Hồng ca bàn bạc, làm sao trong thời gian sớm nhất tìm ra một môn sinh ý để huynh đệ chúng ta cùng làm”.

“Đại ca vạn tuế”.

“Tống gia vạn tuế”.

Nhìn hoan hô nhảy cẫng đám người, Tống Khuyết vui vẻ nở nụ cười. Hướng Chung Hồng gật đầu ra hiệu, 2 người cùng nhau sải bước vào trong đại sảnh tìm ghế ngồi xuống.“Hồng ca, mấy ngày nay ta không ra ngoài. Ngươi có hay không tìm được biện pháp nào giải quyết đám người công việc vấn đề”.

Nghe hắn hỏi, Chung Hồng vẻ mặt nghiêm túc giải thích:

“A Khuyết, mấy nay ta cũng đã trăn trở suy nghĩ, thật ra cũng tìm được mấy cái biện pháp. Ngươi nghe tham khảo xem thế nào”.

Nhìn Tống Khuyết gật đầu lắng nghe, Hồng ca mới tiếp tục:

“Thứ nhất là hỗn bang phái, ta để ý khu dân nghèo thành Đông và thành Bắc các bang phái hỗn loạn vô cùng. Cũng không có chân chính thế lực mạnh mẽ, với thực lực của ngươi nếu tại hai nơi đó khởi sự, rất nhanh sẽ chiếm được một miếng đất cắm dùi”.

“Thứ hai là chúng ta có thể tập kết đoàn xe, cùng với Hoàng Diệp trấn thông thương. Nơi đó là chúng ta gốc gác, mọi thứ biết tường tận vô cùng. Tại xung quanh huyện đi dạo ta nhìn thấy khá nhiều thương cơ, nếu chịu khó về trấn gom hàng mang đến đây bán, đảm bảo kiếm được ích lợi không nhỏ”.

Làm mấy năm hai đạo con buôn giữa Cự Liễu thôn và Hoàng Diệp trấn, môn đạo mua thấp bán cao kiếm lợi 2 đầu Chung Hồng bây giờ coi như nhất thanh nhị sở. Rất nhanh nghĩ đến biện pháp này.

“Chỉ là nếu làm hành này, không tránh được sẽ phải cùng Hoàng Liên Sơn đám sơn tặc va chạm. a Khuyết ngươi liệu có nắm chắc” – Chung Hồng đối với cái này vẫn còn hơi bối rối.

“Ân, một đám ô hợp thôi, tiện tay có thể dẹp. Hồng ca cứ nói tiếp đi”

Tống Khuyết mạn bất khinh tâm trả lời, trên đường đi đã cùng Vân Cửu nghe ngóng rõ ràng hăn tinh tường biết. Đám sơn tặc đó trình độ cũng chỉ là qua quýt bình thường, chỉ là chiếm hiểm địa diễu võ giương oai mà thôi.

Có Nhị tinh Thiết Tí Cung nơi tay hắn đảm bảo, ai dám ló đầu ra Tống đại gia ban hắn nổ đầu.

“Vậy ta yên tâm, còn mấy môn sinh ý khác đa số đã bị người lũng đoạn. Nếu chúng ta muốn làm cũng chỉ có thể từ ăn uống này ngành bắt đầu. Ta thấy a Khuyết ngươi trù nghệ, ủ rượu nhất tuyệt. Làm nghề này dám chắc có thể thành công”.

Nghe xong Chung Hồng phân tích Tống Khuyết lâm vào suy tư.

Trong lòng hắn đối với Hồng ca cũng có công nhận. Mấy đầu biện pháp đều rất tốt, phân tích rõ ràng kín đáo, là một nhân tài.

Trầm ngâm cân nhắc hồi lâu, Tống Khuyết mới quyết định.

“Chúng ta trước từ quán ăn bắt đầu. 2 thứ kia còn cần phải từ từ mưu tính, chưa vội nhất thời được”.

Chung Hồng cũng gật đầu chấp nhận, tò mò hỏi:

“Như vậy có phải chúng ta cần đi tìn địa điểm, bắt đầu trù bị mở quán”.
“Chưa cần, trong đầu ta đã có phương án sơ lược, cần hoàn thiện một phen. Chút nữa ăn sáng song chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng”.

Nghe Tống Khuyết phân phó, Chung Hồng cũng không có gì dị nghị. Rất nhanh 2 huynh đệ đạt chung nhận thức, nhanh chóng ăn sáng rồi ra ngoài cửa bắt đầu lung tung đi dạo.

............

Theo chân Tống Khuyết dạo quanh các con phố xung quanh. Nhìn hắn lục tung phố chợ tìm tòi các loại rau quả, hỏi thăm giá cả các thứ, Chung Hồng hiếu kỳ vô cùng nhưng vẫn nhịn xuống, chưa mở miệng hỏi thăm.

Đợi 2 người về đến nhà, hắn mới tò mò truy vấn:

“A Khuyết, ngươi vừa rồi là đi tìm nguyên vật liệu nấu ăn hả?”.

“Ân, cũng có thể coi là như vậy”.

“Thế nào, tìm được đầy đủ chứ?” – Liên quan đến vấn đề quan trọng, Hồng ca cũng bức thiết muốn biết.

“Còn thiếu 1, 2 loại gia vị. Nhưng đều là cây cỏ phổ thông, có thể dễ dàng tìm được. Xem ra là không có vấn đề gì”.

Nghe hắn nói vậy Chung Hồng vui vẻ:

“Vậy quá tốt rồi, chiều nay chúng ta đi tìm mặt tiền cho thuê chứ hả?”

Ai ngờ Tống Khuyết lắc đầu:

“Thuê quán thì không cần, chúng ta có thể trước cửa nhà bày sạp bán là được rồi”.

“Bày sạp, chúng ta không phải mở tửu lâu sao?” – Lời này khiến Hồng ca ngẩn người.

“Ha ha, ai nói chúng ta mở tửu lâu. Ta mới không có thời gian đi làm mấy chuyện đó đây. Chúng ta có thể học lão Chiêm, cũng mở quầy bán ăn sáng sao. Chỉ làm nửa ngày, còn lại thời gian để các huynh đệ tự do. Sau này chúng ta còn nhiều cái để làm. Không thể tốn thời gian vào chuyện này được”.

Nghe Tống Khuyết phân tích Chung Hồng cũng bắt đầu tỉnh ngộ.

Không sai, nếu chú tâm vào kinh doanh tửu lâu, bận tối mắt tối mũi bọn hắn cũng là đừng nghĩ làm cái gì khác. Nói chi lập bang phái, mở thương đạo.

Còn là a Khuyết lo lắng chu toàn. Chung Hồng xấu hổ âm thầm tự trách.

“Vậy chúng ta bán cái gì thế?”

“Bán cháo.”

“Cháo?”

Tống Khuyết gật gù:

“Đúng vậy, là cháo lòng. Ta sẽ nghiên cứu cách chế biến rồi hướng dẫn Lý thẩm. Rất đơn giản, hơn nữa hương vị thơm ngon khó quên. Đảm bảo sinh ý sẽ không kém đi đâu được”.

Kiếp trước mấy món quốc hồn quốc túy này Tống Khuyết là quen thuộc cực kỳ. Cũng từng lên mạng tìm hiểu cách chế biến về nhà làm cho sạch sẽ an toàn. Bây giờ chỉ cần tìm thêm mấy vị rau thơm là có thể nguyên tem nguyên vị phục chế đi ra.

Nghe nói cháo lòng, Chung Hồng lập tức nghĩ đến món tạp phí lù hôi hám bẩn thỉu trong đầu mà toàn thân nổi da gà. Nhưng nhớ đến Tống Khuyết trù nghệ trong lòng lại khá yên tâm, ẩn ẩn còn có chút chờ mong. Chép miệng nói:

“Vậy ta phải trước tiên nếm thử món cháo lòng của ngươi xem thế nào. Chứ nghĩ về mấy thứ lòng thập cẩm trên trấn, ta lại cảm thấy muốn ói”.

“Ha ha, chắc chắn sẽ không làm Hồng ca ngài thất vọng. Ngài lão nhân gia chiều nay phiền chạy giúp ta hỏi thăm nơi nào có lò mổ, hỏi con đường nhập hàng tươi, với mang về cho ta một phần để thử chế biến”.

“Há, yên tâm. Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ”.

“Chút nữa ta phải dẫn người ra khỏi thành tìm mấy loại gia vị. Tối nay huynh đệ ta thưởng thức thử món cháo lòng, xem làm có hay không tiền đồ”.

“Ha ha, hay lắm. Ta đã gấp không thể chờ nổi rồi”.

Chương 68: Khai trương

Vì Lý thẩm cùng đám người sinh kế, Tống Khuyết cũng là phí một phen hao tâm tổn trí.

Trưa hôm đó sau khi ăn xong, không kịp nghỉ ngơi hắn lập tức dẫn theo trừ ra Hồng ca còn lại toàn bộ thanh tráng 6 người, hùng hục lao ra cửa thành tây, hướng về phía rừng núi Ưng Giản sầu đi đến.

Đã sớm thông qua Tia Chớp quan sát địa hình, hắn cũng không mất nhiều công sức tìm đến ngay rìa ngoài rừng núi khu vực mọc nhiều hạt tiêu rừng, ớt, hành và mấy loại rau thơm.

Cho Lý Tín đám người làm quen nhận biết những thứ cần dùng, Tống đại gia liền loanh quanh đi giám sát đám trẻ trâu này thành quả lao động.

Nhiều người làm cũng nhanh, không ra một hồi bọn họ đã thu thập được non nửa sọt trúc.

Thấy đã đủ rồi, Tống đại gia mới hài lòng dẫn mọi người đắc thắc trở về.

Bận bịu cả buổi chiều, dạy người này cách làm lòng, người kia cách khuấy cháo... vội vàng chân không chạm đất. Đến khi tối sẩm, một nồi cháo lòng thơm nức mũi cùng mấy món lòng luộc cũng coi như thành hình.

Đắc ý nhìn chung quanh nhóm người đang tham lam hít lấy hít để, Tống đại gia mới chậm rãi lấy ra bình rượu, đưa cho Lý Tín châm tửu rồi mới gật gù ra hiệu có thể bắt đầu.

Đã sớm ngồi chờ nóng như lửa đốt mọi người nhận được hiệu lệnh, lập tức mồm năm miệng mười cho thức ăn lên miệng, tay bưng bát cháo húp xì xụp nhai ngấu nghiến.

Nước Việt quốc hồn há là nói suông. Đối với món cháo lòng của mình có thể dễ dàng chinh phục mọi người Tống Khuyết cũng không hề ngạc nhiên.

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,

Cúi đầu nhớ cố hương.

Hơi chạnh lòng tưởng niệm đã không thể quay về cố thổ, Tống đại thi nhân lúc này mới từ từ nhấm nháp đặc sản quê nhà.

Hồng ca ăn lấy ăn để một lúc, giờ phút này mới bắt đầu thả chậm tốc độ. Rảnh miệng cầm lên chén rượu uống ngụm lớn rồi giơ ngón cái lớn tiếng khen:

“A Khuyết, trù nghệ của ngươi chính là cái này”.

Mạn bất kinh tâm Tống Khuyết khẽ cười gật đầu, bắt đầu chém gió:

“Này đã tính là gì, đây chỉ là món ăn khai vị bình thường nhất trong thực đơn của ta. Còn nhiều món so với cái này ngon hơn gấp trăm nghìn lần, chỉ là do chế biến quá cầu kỳ nên ta lười không muốn làm thôi”.

Đám gia súc đã bị hắn trù nghệ chinh phục bây giờ nghe gì cũng tin, lập tức là một tràng dài tâng bốc nịnh nọt. Nghe vào tai Tống lão gia thoải mái vô cùng.

Hắn Tống Khuyết cũng là người biết nghe lời phải chứ sao.

Cả người lâng lâng hắn liền đem nỗi nhớ cố hương ném ra sau đầu, lập tức nhiệt tình nâng chén ăn nhậu. Một bàn người không khí nhiệt náo cực kỳ.

Cơm no rượu say, ngăn lại đang muốn dọn dẹp Lý thẩm, Tống Khuyết mới hỏi:

“Thẩm, nay cách nấu cái này ngươi nhớ được bao nhiêu”.

Quanh năm trong bếp Lý thẩm đối với việc này cũng khá có nắm chắc. Không hề hàm hồ trả lời:

“Thẩm cũng nhớ được 8,9 phần. Nhưng cũng phải thử qua một lần mới biết được nấu sẽ thế nào”.

Nghe Lý thẩm nói, Tống Khuyết gật gù:

“Vậy được, ngày mai ta sẽ hướng dẫn ngài nấu một lần nữa xem thế nào. Nếu có thể nắm chắc, chúng ta 3 ngày nữa lập tức mở quán”.

“Chắc là không có vấn đề” – Tính tính thời gian, Lý thẩm cũng đồng ý gật đầu.

“A Khuyết, ngươi mở quán bán ăn sáng, không sợ nhà lão Chiêm ế khách sẽ ghi thù ngươi à” – Biết nội tình Chung Hồng một bên trêu ghẹo.

“Ha ha, 2 thứ không có xung đột sao. Hơn nữa lão đầu đó đối với ta bây giờ cũng không thấy có gì thiện cảm đáng nói, bó tay nha”.

Tống Khuyết nghe hắn trêu cũng nhếch miệng cười khổ. Lão đầu này như hòn đá kê nhà xí vậy, vừa cứng vừa thối, quả thật khó dây dưa vô cùng.

.....

Một buổi sáng sớm 3 ngày sau đó.

Trước cửa nhà Tống Khuyết, tiệm ăn sáng Lý Thẩm Cháo lòng chính thức treo biển khai trương.

Không có đốt pháo múa lân, rùm beng quảng bá. Chỉ là bình lặng như thế bỗng dưng bắt đầu. Cũng chỉ có Quan Vũ sớm nay đã đến đưa lên quà mừng và ăn bát mở hàng.

Tiểu tử này hôm trước tự quen tự thuộc đến Tống gia đòi rượu ngon, vừa lúc Lý thẩm thử tay nghề nấu cháo. Gặp dịp may mắn ăn thử một lần Quan Vũ lập tức luân hãm.

Hôm nay biết khai trương cửa hàng, đã sớm không nhịn được hắn sáng sớm đã mang quà mò đến, vinh quang trở thành thực khách đầu tiên của quán.

Ăn xong hào phóng thả hồng bao 1 lượng bạc. Quan Vũ lúc này mới xung quanh đánh giá quầy hàng, tấm tắc khen ngợi.

Được ích từ con mắt hiện đại của Tống Khuyết, đối với những quán xá bẩn thỉu cực độ phản cảm hắn thiết kế quầy hàng này là cực kỳ sạch sẽ và tiện lợi.

Đầu bếp Lý thẩm càng là một thân phục sức trắng muốt như tuyết, dụng cụ riêng biệt không chung đụng, nhìn vào đã thấy chuyên nghiệp.Hơn nữa đũa ăn dùng 1 lần, bàn ghế bát đĩa luôn đảm bảo lau chùi sạch sẽ. Đối với thiếu chú trọng vệ sinh an toàn thực phẩm thời đại này quả thật là riêng một phong cảnh.

Hơn nữa định giá không cao, chỉ 5 tiền một bát cháo. Quan Vũ có thể khẳng định nơi này khách sẽ đông nườm nượp.

“Tống thiếu, các ngươi quán này nếu không thể đắt khách quả thật là không có thiên lý. Tại hạ trước chúc mừng ngài tiền vô như nước”.

“Ha ha, đa tạ Quan huynh. Cũng phiền Quan huynh âm thầm để mắt nơi này nhiều hoen, tránh cho bị chọc phá”.

“Dễ như trở bàn tay. Hơn nữa khu phố này trị an tại toàn huyện cũng là tốt nhất, cũng không có kẻ nào cứng đầu dám lại đây gây sự, Tống thiếu cứ yên tâm”.

“Vậy ta yên lòng”.

Nhìn trên đường dòng người lục tục xuất hiện, Quan Vũ cũng không thêm làm phiền, cùng đoàn người cười chúc mừng rồi chắp tay cáo từ.

.....

Từ từ ra cửa mọi người lập tức thấy hôm nay trên phố nhà mình có điều khác lạ.

Một xe đẩy kỳ quái, trên mái treo biển Lý Thẩm Cháo lòng.

Sát vách tường bày mấy hàng bàn ghế ngay ngắn, chỉnh tề.

Hai bên đầu đường còn treo tấm phướn quảng cáo bắt mắt.

Quả thật quái tai.

Hiếu kỳ đám người tiến lên quan sát, rất nhanh bị mùi thơm hấp dẫn. Có mấy người tại chỗ không nhịn được liều mình nếm thử.

Không ăn không sao, ăn vào quả thật một phát không thể vãn hồi.

Nhìn cắm đầu cắm cổ ăn người nọ, tâm như bị mèo cào những người còn lại lại có mấy người khó nhịn bước ra.

Sinh ý cứ như vậy liền hỏa bạo.

Hỏa liền để mọi người chưa hiểu ra sao.

.....

Nhìn quán ăn bắt đầu ngồi đầy bàn, Tống Khuyết tâm tình vui vẻ. Trông thấy không xa nhà lão Chiêm cũng bắt đầu dọn quán, hắn kêu lên bên cạnh chạy chân La ma tử về múc 2 bát cháo với một đĩa lòng.

Xếp đặt gọn gàng lên khay, hắn mới chậm rãi mang sang Chiêm gia.

......Đang lúi húi dọn sạp Xảo Xảo cảm giác có người đứng bên cạnh mình. Ngẩng đầu lên liền bắt gặp Tống Khuyết đang khay thức ăn mỉm cười nhìn mình.

Nghĩ đến lần trước hiểu nhầm, nha đầu mặt lập tức đỏ bừng.

Nhưng nhớ lão cha mấy nay căn dặn, kẻ này phong lưu thành tánh, chuyên chiêu hoa dẫn điệp., cô nương nội tâm cũng dâng lên mấy phần tức giận.

“Hừ, tiểu đệ đệ. Ngươi có chuyện gì sao?”

Tự nhiên ta thành đệ đệ rồi, lại còn tiểu.

Nhưng thực ra kiếp này tuổi tác đối phương hẳn là hơn mình, Tống Khuyết cũng không thấy có gì lăn tăn, cười vui vẻ đáp:

“Há, Xảo Xảo tỷ. Hôm nay không phải nhà ta tiệm cháo lòng khai trương sao. Ta mang sang đây một phần mời ngươi cùng Chiêm bá thưởng thức”.

Thấy không phải sang tìm mình tán chuyện, Xảo Xảo hơi thoáng yên lòng:

“Ồ, vậy chúc mừng ngươi khai trương đại cát nhé. Chỗ này bao nhiêu tiền, để ta trả”.

“Hàng xóm láng giềng, tiền nong gì. Hơn nữa ta còn muốn nhờ các ngươi nếm thử rồi góp ý đây”.

“Không được, ta không thể nhận đồ. Ngươi cứ nói bao nhiêu ta trả” – Ai ngờ cô nương này vẫn nghe cha cảnh giác, lập tức xua tay từ chối.

Nhìn đối phương co người lùi về sau giống muốn chạy như thế. Tống Khuyết một trận ê răng. Không thể làm gì hơn đành nói:

“Như vậy đi, cũng không đáng bao tiền, ngươi tặng ta 10 chiếc bánh bao là được”.

Đầu nhỏ bắt đầu phân tích tính toán, lát sau Chiêm Xảo Xảo mới nhả ra gật đầu.

“Vậy được, để ta đi lấy bánh bao cho ngươi”.

Đưa khay cho đối phương, Tống Khuyết cười:

“Được, Xảo Xảo tỷ ngươi nhớ ăn nóng mới ngon”.

Cảnh giác cẩn thận nhận lấy khay thức ăn như phòng dịch bệnh, cô nương này mới như con thỏ bưng lấy khay chạy vào nhà, suýt chút va vào đang xách lồng hấp đi ra lão Chiêm.

Ra cửa đã thấy mặt Tống Khuyết. Chiêm Thắng chỉ cảm thấy tâm tình rất tồi tệ, lập tức trừng mắt lên quát:

“Tiểu tử, ngươi lại qua đây làm cái gì. Ta cảnh báo ngươi lần nữa, đừng có bén mảng đến gần con gái ta. Nếu không đừng trách lão phu độc ác”.

Mẹ nó, tự luyến cũng quá mức đi. Tống Khuyết trong lòng đậu xanh rau má.

Nhưng còn có việc cầu đối phương, Tống đại gia cũng còn nhẫn nhịn không đạp bàn:

“Chiêm bá, hiểu lầm. Ta đối với Xảo Xảo tỷ tuyệt đối không có ý gì”.

“Làm sao, ý ngươi là chê nhà ta cô nương không đủ xinh đẹp”.

Ghét ai ghét cả đường đi lối về, lão Chiêm nghe hắn nói kiểu gì cũng không thấy hài lòng.

Mình cũng không đắc tội lão già này đi.

Tống đại gia đến giờ vẫn không biết mình bị người âm một phen. Hình tượng hắn trong lòng cha con lão Chiêm là triệt để hủy.

May mà lúc này Xảo Xảo chạy ra giải thích, nếu không hắn cũng không dám cám đoan không bạo phát tính tình.

“Cha, nói vớ vẩn gì đấy. Tống tiểu đệ hắn nhà mới mở quán cháo nên mang sang mời chúng ta nếm thử. Ta không chịu nhận nên mới vào nhà lấy bánh bao ra đổi cùng hắn đây”.

Nói rồi đưa khay bánh cho Tống Khuyết, ra dấu hắn nhanh rời đi.

Nhìn mắt trừng sắp lòi con ngươi lão Chiêm, Tống lão gia lắc đầu xoay người bực tức đi về.

Gặp mặt lão đầu này quả thật chưa có lần nào vui vẻ. Dường như nhìn nhau là thấy khó chịu như vậy.

Đẹp trai cũng là tội sao, Tống Khuyết trong lòng âm thầm phỉ nhổ khuôn mặt vừa già vừa xấu của lão.

Không biết có phải con gái ruột không, theo Tống chuyên gia, xét về góc độ di truyền học thì độ khả thi chắc rất thấp.

Lung tung suy nghĩ Tống Khuyết trong lòng khá hơn rất nhiền, mặt cười bỉ ổi tung tăng về nhà.

Chương 69: Hỏa bạo

Nhìn Tống Khuyết đã rời đi, lão Chiêm mới buông lỏng cảnh giác, miệng làu bàu không ngừng.

“Hừ, nhân mô cẩu dạng. Bảo bối, ngươi chớ có bị vẻ ngoài hắn đánh lừa, nếu không sau này hối không kịp”.

Ngoan nữ nhi Xảo Xảo sao dám cãi lời cha, vội vàng gật đầu:

“Cha, ngài yên tâm”.

“Trong nhà cháo còn đang nóng, cha, chúng ta tranh thủ đang vắng khách vào ăn thử chứ”.

“Ăn cái gì mà ăn, chín thành cũng không phải món gì hay ho. Đem đổ đi cho rồi” – Lão Chiêm là quyết tâm không muốn dây dưa chút nào cùng Tống Khuyết.

Nghe lão cha nói, Xảo Xảo trợn mắt lên uốn nắn:

“Làm sao có thể lãnh phí như thế đây, lão cha. Đằng nào cũng đã bỏ tiền mua, mau vào nếm thử, dù gì cũng là hàng xóm sao”.

Bất đắc dĩ bị con gái kéo vào nhà, Chiêm Thắng mặt không tình nguyện ngồi xuống cầm lấy bát cháo nếm thử. Miệng còn không thiếu cằn nhằn.

“Chắc chắn khai trương ế khách nên mới phải sang tận các nhà mời chào. Thứ này ta xem cũng chẳng ra sao mà”.

Nói rồi đưa bát cháo lên miệng húp thử một miếng.

Ồ, không tệ sao.

Nuốt quá nhanh chưa kịp cảm nhận, làm thêm miếng nữa.

Húp một miếng lớn cháo, hương vị thơm nồng, ngọt ngào vừa miệng. Lão Chiêm nhíu mày lấy đũa gắp thêm miếng lòng ăn thử.

“Vị đạo thật kỳ lạ”

Nhìn lão cha liên tiếp ăn, miệng còn không buông tha cho đối phương. Xảo Xảo cười híp cả mắt, cầm lên bát cháo cũng bắt đầu thử nếm một ngụm nhỏ.

Nào giống như lão cha nói, cảm giác ăn ngon vô cùng nha.

Thích thú nàng cũng nhanh hơn tốc độ ăn, 2 cha con không nói một lời nhanh chóng tiêu diệt bữa sáng.

.....

Bận rộn từ sáng sớm, do ngày đầu chưa dự đoán được món ăn lại bán chạy như thế nên hôm nay chuẩn bị thiếu rất nhiều.

Đâu vào đấy chưa được 1 canh giờ, nồi cháo to đã vét sạch sành sanh. Lòng cũng không còn thừa một mẩu.

Liên tục cùng khách hàng đến sau xin lỗi, cả nhà người vui rạo rực dọn dẹp đồ đạc bắt đầu thu quán.

Cẩn thận tính toán tỉ mỉ thu chi, chưa tính hồng bao của Quan Vũ, vậy mà chỉ nửa buổi sáng có thể lãi ròng đến 2 lượng bạc.

Nhìn đống tiền đồng trên bàn, Lý thẩm cũng cảm thấy không chân thật.

Còn lại mấy người kia cũng không khá hơn là bao, tuy cùng Tống Khuyết, quen thấy tiêu pha cự khoản lơ là bình thường. Nhưng hôm nay bằng sức lao động của chính mình kiếm được đồng bạc lớn, bọn họ cũng hưng phấn vô cùng.

Nếu như chuẩn bị sung túc, một buổi sáng có lẽ cũng kiếm được 3,4 lượng bạc.

Tính bảo thủ vậy 1 tháng thu nhập 100 lượng, quả thật rất khả quan. So với ngày trước trong trấn đám kia bang phái cũng hơi kém cạnh mà thôi.

Trong huyện sức tiêu phí chính là không giống.

Đối với môn sinh ý này Tống Khuyết cũng không tham dự, nhưng thấy mọi người có thể thu hoạch được như thế phong phú, hắn cũng phá lệ vui mừng.

“Xem ra món ăn của chúng ta rất được chào đón, ngày mai thẩm ngươi để ý tăng gấp đôi nguyên liệu, tránh để tình trạng khách đợi đến lúc hết hàng như hôm nay. Từ mai nếu thấy đồ sắp hết có thể báo trước để khách khỏi đứng chờ”.

“Ta biết rồi” – Lý thẩm cả người như được thiêu đốt, mạnh mẽ gật đầu.

“Nhị Nha ngươi từ mai giúp mẹ tính tiền cho khách, còn 4 người các ngươi phân công ra làm bưng bê dọn dẹp. Nhưng ta phải nhắc nhở 1 điều, không được để rác rưởi bẩn thỉu, mọi thứ cần phải dọn dẹp sạch sẽ”.

“Chúng ta rõ ràng, Tống gia”.

....
Sau đó mấy ngày, Lý Thẩm Cháo lòng cửa hiệu coi như chính thức khai hỏa danh tiếng, người mộ danh đến thưởng thức ngày càng đông.

Không thiếu đại hộ nhân gia cũng cho người hầu đến chờ mua về, để Lý thẩm mấy người luôn là bận tối tăm mặt mũi.

Thu hoạch cũng là đáng với công sức bỏ ra, nhìn doanh thu từng ngày lên cao, bây giờ đã đột phá 6 lượng bạc lợi nhuận mỗi ngày. Mọi người mệt mỏi gần như lập tức tan biến, cả người tràn ngập động lực.

Thấy mọi việc đã đi vào quỹ đạo, Tống Khuyết cũng chỉ căn dặn Chung Hồng định ra phương án phân chia cho hợp lý, rồi rất nhanh cũng không để ý đến, chuyên tâm cùng Hùng Bá và Lý Tín luyện võ.

Hùng Bá tiểu tử này không uổng công hắn dốc lòng bồi dưỡng, bây giờ đã có dấu hiệu đột phá Tam giai.

Nhớ ra trong không gian còn 2 hạt Mãng Cân Đan không dùng tới, đối với hắn là gân gà nhưng đối với người khác tác dụng có lẽ không tệ.

Nghĩ vậy Tống Khuyết đem nó hết thảy đưa cho Hùng Bá. Dặn hắn củng cố mấy ngày rồi nếm thử nuốt đan đột phá.

Còn về phần hắn, mấy nay cũng thi thoảng có sang Chiêm gia, nhưng làm sao hiệu quả càng ngày càng tồi tệ. Tống Khuyết trong đầu cũng dần tắt ý niệm đeo bám đối phương.

Đại lộ trên đời còn rất nhiều, cũng không nhất thiết phải đâm đầu vào một chỗ.

Không phải vì hắn không kiên trì, mà đối phương thái đố khiến Tống đại gia cảm thấy khó chịu. Tuy không hiểu ra sao đến địch ý, nhưng nếu thêm ép sát khéo có khi trở mặt thành thù. Buông tay có khi lại tốt.

Hơn nữa trong đầu hắn cũng có một vài phương án dự phòng.

Ví như tìm đến Ngô gia, nhờ vả Ngô Diệc đại bá. Hay gia nhập một môn phái nào đó, tuy nhiên chưa đến bước đường cùng, hắn cũng sẽ không vội vã quyết định.

Hơn nữa nghe Quan Vũ nói, truyền văn trong Ưng Giản Sầu chỗ sâu có một con hung thú Mặc Lân Hổ, nghe đồn thứ này vậy mà có thể trời sinh nắm giữ Ám Kình. Là chân chính bá chủ rừng núi nơi này.

Đã từng có 1 vị Tứ giai võ giả vào trong đó tìm kiếm linh dược vô tình gặp nó. Không biết 2 bên tranh đấu làm sao, chỉ biết vị kia lúc về đã còn nửa mạng. Chính mồm hắn xác nhận gặp qua Mặc Lân Hổ, độ tin cậy có lẽ khá cao.

Tống Khuyết trong lòng cũng bắt đầu nghiêng về phương án tìm cách bắt sống này chỉ Mặc Lân Hổ, thử xem cộng sinh tìm hiểu Ám Kình huyền bí.

Nhưng thứ này hành tung bí hiểm, đừng nói đánh qua nó, tìm được cũng là vận khí. Nên hắn cũng chỉ để Tia Chớp lưu tâm tìm kiếm mà thôi.

...........

Vân Hải Các.

Trên tầng cao nhất, hai người đang đứng ngắm nhìn dưới chân nhốn nháo bóng người Thanh Hà thành.

“Tiểu tử kia dạo này có gì động tĩnh?”“Bẩm Tổng quản, người này ngoài việc mân mê mở ra quán cháo lòng cũng không có gì khác lạ. Chỉ thi thoảng ghé qua Chiêm gia, còn lại thời gian đều trốn ở trong nhà luyện võ”.

Hóa ra 2 người chính là Vân Sơn cùng Vân Cửu. Lão Vân nghe hồi báo miệng cười lạnh:

“Hắn còn chưa chết tâm, lão Chiêm người này ghét nhất đàn ông hoa tâm. Tiểu tử kia bị gắn cái mác đó, được hắn cho sắc mặt tốt mới là lạ. Đừng nói gì đến việc truyền nghệ”.

Hóa ra kẻ chủ mưu là đây.

Tống Khuyết nếu biết mấy người này cố ý tung tin nói xấu, làm hỏng chuyện tốt của hắn. Việc này xem như kết thù lớn.

“Tổng quản ngài tính toán kỹ càng, quả như sở liệu, Chiêm Thắng người này đã đối với Tống Khuyết chán ghét cực kỳ, hắn chú định là làm tốn công. Hơn nữa cũng chưa thấy hắn cùng những thế lực khác đến gần, cũng chỉ thi thoảng có một bộ khoái nhỏ qua tìm hắn”.

“Bộ khoái, là người Ngô gia sao?” – Nghe thế Vân Sơn sắc mặt hơi biến.

“Không phải, người này gọi Quan Vũ. Chỉ là cùng Ngô Thiên nhi tử đi lại tương đối gần thôi”.

Vân Cửu lắc đầu giải thích, nhưng lão Vân trong lòng nghi ngờ vẫn không giảm. Nghĩ một lúc mới cắn răng nói:

“Chậm thì sinh biến, tiểu tử này cũng thật trầm được khí, cũng không hề có dấu hiệu cúi đầu. Có lẽ chúng ta phải hướng hắn phô bày ra Vân gia một chút nội tình, nói không là không có sức thuyết phục.

Dạng này, ngươi tìm người cho Tống Khuyết truyền lời. Trọng đao hắn cần chúng ta đã giúp tìm được, 5 hôm nữa Linh Giang quận không phải có 1 hồi đấu giá sao, mời hắn cùng ta khởi hành đến quận thành tham dự đồng thời lấy đao”.

“Đến lúc đó được chứng kiến Vân gia tài lực, hơn nữa có thất tiểu thư ra mặt. Hừ, tiểu tử này không chạy ra lòng bàn tay chúng ta”.

Nghe hắn bày mưu nghĩ cách, bên cạnh Vân Cửu 2 mắt tỏa sáng, kích động đập tay:

“Hay, quả nhiên cao kiến. Có thất tiểu thư ra mặt, chuyện này ổn phân nửa.”

“Tổng quản, để ta đích thân bây giờ cho hắn truyền lời”.

“Ân, ngươi đi 1 chuyến cũng tốt. Để cho thấy Vân gia đối với hắn coi trọng.”

Vân Sơn gật đầu đồng ý, 2 người coi như thống nhất vội vàng riêng phần mình bắt đầu chuẩn bị.

.....

Nghe người báo Vân Cửu đến tìm mình, Tống Khuyết cũng hơi ngạc nhiên.

Tùy ý chỉnh lại quần áo, tiến đến khách phòng đã thấy Chung Hồng cùng Vân Cửu ngồi nói chuyện thật vui.

“Cửu ca, hôm nay có chuyện gì mà rồng đến nhà tôm thế này?”.

Nhìn thấy người đến, Vân Cửu cười thân thiết:

“Tống thiếu, mấy ngày không gặp tu vi lại có tăng trưởng. Nhìn ngươi cả ngày chuyên tâm luyện công, thảo nào mới từng ấy tuổi đã có một thân tu vi cao cường. Tại hạ tự nhận mặc cảm”.

“Cửu ca nói quá khen”.

“Hôm trước không phải Tống thiếu ngươi nhờ để ý trọng đao sao, hôm nay ta đến đây là để báo tin mừng. May mắn không làm nhục mệnh, đã tìm được một thanh đao do huyền thiết chế thành, nặng 350 cân hiện đang để tại Linh Giang quận.

Nhân tiện 5 ngày tới có một hồi đấu giá, Tổng quản dặn ta đến cho mời Tống thiếu cùng đi tham dự, đồng thời lấy đao”.

Tiền có nhiều mà không có chỗ để tiêu, Tống Khuyết trong lòng cũng buồn bực hoảng đây. Bây giờ tự nhiên có người đến báo tin vui, quả thật mừng tít mắt. Nào có từ chối đạo lý.

“Quá tốt rồi, phiền Cửu ca thay ta cám ơn Vân Tổng quản. Không biết lúc nào khởi hành, ta tất nhiên đúng giờ có mặt”.

“Ha ha, ta liền biết Tống thiếu sẽ đồng ý. 4 ngày sau sáng sớm sẽ đi thuyền khởi hành. Lúc đó tập trung ở Nam bến tàu, Tống thiếu có vấn đề gì không?”.

“Không có vấn đề, vậy hôm đó gặp mặt. Đa tạ Cửu ca”.

Mấy lần giữ lại dùng bữa đều bị từ chối, Tống Khuyết hai người cũng không giữ thêm, khách khí đứng dậy tiễn Vân Cửu ra tận cửa.

Chương 70: Đi Linh Giang quận

Buổi tối ăn cơm, nghe Tống Khuyết nói phải đi Linh Giang quận. Trừ ra Lý thẩm cùng Hùng Bá, còn lại mấy người 2 mắt đều trở nên nóng bỏng.

Chuyến này lên huyện thành đã đủ khiến bọn họ mở mang ra nhiều, đối với càng thêm phồn hoa Quận thành tất nhiên là cực kỳ chờ mong.

Nhưng mà sinh ý mới vừa bắt đầu, mọi người đều có việc bận rộn. Hùng Bá lại cần ở nhà chuyên tâm đột phá nên chuyến này Tống Khuyết chỉ dẫn theo Hồng ca, chủ đích bồi dưỡng hắn.

Những người khác tuy có thất vọng nhưng cũng không quá lớn, nơi đây giao thông tiện lợi, còn rất nhiều dịp để đi, cũng không vội nhất thời.

Dặn dò mấy người ai làm việc đấy, Tống Khuyết đi về phòng. Tối hôm đó cùng 3 hôm sau, hắn lại cẩn thận cải trang đi thu gặt một phen. Trước khi đi shopping, trong túi phải đảm bảo đủ đạn chứ sao.

......

4 ngày sau buổi sáng sớm,

Tống Khuyết, Chung Hồng 2 người đúng hẹn mà đến. Rất nhanh tại bến tàu nhìn thấy Vân Sơn, hắn lúc này đang đứng cùng một vị nữ tử xinh đẹp, tuổi tác phải ngoài 30 nhưng do bảo dưỡng thích đáng, nhìn qua còn khá trẻ.

Hai người trò truyện vui vẻ, thi thoảng thấy nữ nhân kia cười khúc khích không ngừng, trước ngực cặp kia bưởi diễn càng là cho nhau va đập run rẩy, để cách đó không xa một đám phu vác đang âm thầm liếc trộm nuốt nước bọt không thôi.

Thấy Tống Khuyết đi đến, lão Vân nhiệt tình hô gọi:

“Tống Khuyết, ngươi đến rồi. Để ta giới thiệu, vị này là Linh Giang bang phó Đường chủ Ông Hồng. Ông Đường chủ, đây là Tống Khuyết, là ta một vị tiểu bối”.

“Ra mắt Ông tiền bối”.

Gặp hắn bộ dáng tuấn tú lịch sự, nữ nhân kia 2 mắt sáng lên, nhìn nhiều mấy lần mới cười dịu dàng gật đầu:

“Hóa ra Tống thiếu hiệp, quả thật tuấn tú lịch sự”.

“Không dám, tiền bối quá khen. Ở đâu so ra được tiền bối ngài. Ta xem tại nơi này nam nhân 9 thành rưỡi người ánh mắt đều bị ngài câu đi mất rồi”.

Được soái ca khen ngợi, Ông Hồng cười khanh khách rung động. Trước ngực gò bồng càng run rẩy đến lợi hại, làm Tống đại quan nhân âm thầm lo lắng rơi phá mặt đất.

“Làm sao lại không là 10 thành đây” – Ở bên cạnh Vân Sơn cũng hùa theo.

“Vân tiền bối không biết, còn nửa thành người ta đoán không bị liệt dương thì cũng là có long dương sở thích, thế nên mới kháng cự được dụ hoặc”.

Nghe hắn nói thế, mấy người đều bị chọc cười nghiêng ngả. Một lúc sau mới hoãn khí lại.

Ông Hồng càng lúc càng thấy này người tuổi trẻ hợp mắt, không nhịn được hướng hắn ném mấy cái mị nhãn, mở miệng mời:

“Tống thiếu thật là diệu nhân, hôm nào có rảnh mời ngươi đến chỗ ta, chúng ta tâm sự nhiều hơn”.

“Nếu có rảnh tiểu tử nhất định sẽ đến thỉnh giáo, đa tạ tiền bối”.

“Vậy một lời đã định. Vân Tổng quản, tàu đã sắp khởi hành, ta cũng không chậm chễ các ngươi thời gian, hôm nào chúng ta nói chuyện”.

Nhận được trả lời hài lòng, Ông Hồng che miệng cười duyên cáo từ. Trước khi đi không quên phong tình vạn chủng liếc Tống Khuyết một cái, làm hắn cả người đều nóng ran.

Tiểu tử này tán gái rất có một tay nha.

Vân Sơn tấm tắc liếc qua một bên Tống Khuyết, trong lòng âm thầm hâm mộ:

“Chúng ta lên tàu thôi”.

“Vân Tổng quản, chỉ mình ngươi thôi sao?”

“Ân, chuyến này vốn không có trong kế hoạch, nên chỉ mình ta mà thôi. Lúc về coi như tiện đường áp tải đoàn xe hàng về Thanh Hà”.

“Vì tiểu tử một chuyện lại khiến tiền bối ngài bôn ba”.

Tống Khuyết ngại ngùng nói làm lão Vân thầm mừng. Hắn đây cũng là cố ý thi ân, những ân huệ nho nhỏ đến sau rồi sẽ có lúc mang lại hiệu quả to lớn.

Thấy hiệu quả khá tốt, hắn hài lòng khoát tay:

“Chuyện nhỏ thôi, không đáng gì, chúng ta trước lên thuyền”.

Đi theo Vân Sơn lên thuyền, này là một chiếc thuyền hàng, chỉ dành ra một bong phía trước để chở khách. Lão Vân cũng là người có thân phận, được dành riêng một bàn trong khoang thuyền, Tống Khuyết cũng theo đó thơm lây.

“Hôm nay còn phải nhờ Ông Hồng mới đặt được chỗ như này. Tống Khuyết ngươi được nàng ưu ái, sau này có thể được lợi rất nhiều... hắc hắc”.

Vừa yên vị chỗ ngồi, lão Vân liền hâm mộ nháy mắt nhìn Tống Khuyết cười.

Tuổi thực tế đã qua 30 Tống Khuyết, đối với thành thục chín ngọt Ông Hồng tự nhiên cũng có thể xếp vào thực đơn, nghe hắn nói cũng không ngại ngùng, hiếu kỳ hỏi:
“Không biết vị này Ông Đường chủ lai lịch thế nào, Vân Tổng quản ngài có thể cho ta biết một hai”.

“Hắc hắc, ngươi đừng nhìn nàng liễu yếu đào tơ, nhưng đúng hàng thật giá thật một vị Tứ giai võ giả đấy. Một tay Liễu Diệp Đao tại Linh Giang quận cũng là khá có tiếng.

Tuy nhiên phong bình không được tốt lắm, rất thích cùng các loại thanh niên thiếu hiệp kết giao. Trong nhà nghe đồn cũng cất chứa vài vị trai tráng. Tống Khuyết ngươi trời sinh tuấn tú, chắc hẳn rất hợp khẩu vị của nàng”.

Nghe lão Vân nói, Tống Khuyết trong bụng một đoàn hỏa lập tức nguội.

Trinh tiết cái gì hắn không quan trọng, tình một đêm cũng là thôi đi.

Nhưng trong nhà còn nuôi trai bao, càng là có thể chơi 3P, 4P. Đối với cái này Tống đại gia quả quyết túng, thần thiếp là không chịu nổi.

Một thân đồng tử công 15 năm còn là giữ lại cho người hữu duyên thôi.

“Tống thiếu ngươi cũng cần cẩn thận, chơi chơi cái gì không sao, nhưng quá sa đà vào là hỏng hết chuyện”.

Đã sớm nguội lạnh Tống thiếu hiệp chính nghĩa ngôn từ phủ nhận:

“Đa tạ Vân Tổng quản quan tâm, tiểu tử cũng không hề có ý tưởng này. Một ngày võ công chưa thành, còn nghĩ gì đến nhi nữ tình trường”.

Nhìn vẻ mặt chính khí Tống Khuyết, lão Vân thiếu chút nữa tin. Nếu không phải lúc nãy thấy tiểu tử này nhìn ngực nhân gia không rời, hắn đều tưởng đối mặt hai người.

Tâm mệt Vân Sơn lắc lắc đầu, không cùng hắn nói thêm chuyện ma quỷ.

.....

Một đường nhàn nhã thảnh thơi, ngồi trên thuyền ngắm phong cảnh, nghe Vân Sơn giảng giải kiến thức. Hơn 3 canh giờ sau tàu mới bắt đầu cập bến Linh Giang.

Nhìn cao vút tường thành, tấp nập dòng người, phát đạt thủy vận, không một không khiến cho Tống Khuyết 2 người kinh ngạc cảm thán.

Mỉm cười tùy ý bọn hắn quan sát, đợi một lúc lâu sau Vân Sơn mới mở miệng:

“Tống thiếu, bây giờ cũng đã giữa trưa. Chúng ta bây giờ đi lấp đầy bụng, tiện thể cho các ngươi đặt phòng. Nghỉ ngơi đến chiều ta dẫn ngươi đến phân bộ thế nào”.

Đối với này Tống Khuyết sao có ý kiến gì, toàn bằng đối phương sắp xếp.

“Vậy phiền phức Vân Tổng quản”.

Qua loa ăn một bữa cơm, Vân Sơn dẫn 2 người đến khách sạn rồi vội vàng rời đi, hẹn đầu giờ chiều sẽ quay lại đón.

Không có cảm giác mệt Tống Khuyết 2 người cũng không cần nghỉ ngơi, rủ nhau cùng đi dạo quận thành.

Trong thành thương nghiệp phát đạt để người nhìn mà than thở, võ giả tùy ý khắp nơi đều có thể thấy được. Tất nhiên bên đường các cửa hàng bán binh khí, đan dược phục vụ võ giả cũng là không thiếu.
Tứ giai võ giả ở Huyện thành xưng vương xưng bá, đến nơi đây cũng chỉ là đầu mục mà thôi.

Chỉ có Nhất lưu võ giả mới có thể tại chỗ này hoành hành ngang ngược.

Một đường nghe nhìn đã mắt, Tống Khuyết 2 người mới chưa hết thòm thèm đi về khách sạn.

Thoáng qua nghỉ ngơi tắm giặt, lúc này Vân Sơn cũng đúng hẹn quay lại.

“Tống thiếu, ngươi đã sẵn sàng chưa. Bây giờ chúng ta liền đi Vân Hải Các phân bộ, chúng ta Các chủ muốn gặp mặt riêng ngươi”.

Lời này mang ý đã rõ ràng, Tống Khuyết khó khăn nhìn qua Chung Hồng. Hồng ca cũng là người hiểu chuyện, thoải mái cười:

“Cứ kệ ta đi dạo xung quanh, a Khuyết ngươi đi đi”.

Yên tâm gật đầu, Tống Khuyết cũng không lề mề liền cùng Vân Sơn khởi hành.

.......

Vân Hải Các tại Linh Giang phân bộ là một tòa tháp 7 tầng lầu cao, so với tại Thanh Hà còn bề thế gấp nhiều lần.

Trong lòng cảm thán kỹ thuật xây dựng thời cổ đại, Tống Khuyết vừa đi vừa hiếu kỳ quan sát theo Vân Sơn tiến vào.

Tầng 1, 2 vẫn là nơi bày bán thương phẩm. Nhưng chủng loại phồn đa khiến người hoa mắt, tầng 3 lại là phòng đấu giá. Bắt đầu từ tầng 4 trở lên mới là tư nhân nơi ở.

Theo sát Vân Sơn lên đến tầng 7, ngoài cửa lúc này ngồi lấy một vị áo đen lão giả.

Nhìn thấy Tống Khuyết, vốn đục ngầu 2 mắt lão giả đột nhiên rạng rỡ tinh huy, tỏa ra khiếp người áp bách.

Lão đầu kia 1 chút tu vi chưa hiện, chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng khiến hắn như rơi vào hầm băng, một thân khí thế so với lão Chiêm hơn xa rất nhiều.

Ít nhất cũng phải Lục giai võ giả.

Tống Khuyết trong lòng kinh hãi, tu vi cỡ này mà còn phải cho người làm gác cổng bảo vệ. Vân gia thực lực quả thật sâu không thấy đáy.

Tesseract không đoạn phát ra năng lượng khiến cho hắn giữ vững tỉnh táo. Tống Khuyết ngưng trọng nhìn trước mặt lão giả không nói một lời.

Một lát sau, bên trong đi ra một thiếu nữ, lúc này lão giả một thân khí thế mới như thủy triều tán đi vô tung vô ảnh. Hắn lại như trước đây ngồi lẳng lặng một góc chỗ cửa, không chút nào thu hút.

“Các chủ cho mời, 2 vị mời đi theo ta”.

“Làm phiền Thanh Trúc cô nương”.

Tống Khuyết thần kinh căng chặt lúc này mới hơi tùng ra, vội vàng theo chân 2 người đi vào trong phòng.

Bên trong không gian không nhỏ, trang trí thập phần giản lược nhưng vẫn hiện vẻ cao quý nội liễm. Mời 2 người ngồi ghế uống trà, vị kia Thanh Trúc cô nương mới tiến lên trước cửa, ghé vào nội phòng hô:

“Các chủ, người đã đến”.

“Ân, ta biết. Thanh Trúc ngươi trước lui ra”.

Các chủ vậy mà lại là nữ.

Nghe giọng nói còn rất trẻ trung, chỉ tầm đôi mươi. Tống Khuyết âm thầm lấy làm kỳ.

Cũng không lâu lắm từ bên trong bước ra một nữ nhân, mặc một thân màu trắng cung trang thanh lãnh thoát tục.

Ngũ quan xinh đẹp tuyệt vời, mũi nhỏ thẳng dài, ánh mắt sáng như sao, tóc đen búi lên cao để lộ ra vầng trán cao thẳng vừa vặn.

Cao 1,73m; ba vòng 85 – 60 – 90. Tống bác sỹ từ cái nhìn đầu tiên đã âm thầm tính toán ra các thông số kỹ thuật.

Xinh đẹp, giỏi giang, lạnh lùng.

Đây gọi là cái gì nhỉ?

Bá đạo mỹ nữ tổng tài.

Lần đầu được gặp mỹ nữ cực phẩm như này, Tống đại quan nhân trái tim cũng đập nhanh đến rộn ràng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau