TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Tạm biệt Cự Liễu thôn

Ăn uống no say, nhường Lý thẩm cùng Nhị Nha giúp đỡ Ngộ Không dọn dẹp. Tống Khuyết cùng lão Chung, Hùng Bá, Lý Tín mấy người pha một ấm chè ngồi trong sân nghỉ ngơi.

“A Khuyết, từ lúc gặp ta vẫn biết ngươi có bản lãnh nhưng càng ngày ngươi càng để người khác kinh ngạc. Đến bây giờ ta cũng rất muốn biết sau này tiểu tử ngươi sẽ làm nên điều gì kinh thiên động địa đây”.

Đã ngà ngà say lão Chung thâm tình nói.

“Ha ha, Chung bá, nói thật ta cũng không ôm chí lớn gì. Chỉ muốn đời này sống sao thật thoải mái, muốn làm gì thì làm. Muốn đi quanh quanh xem xét phiến này bao la thổ địa, hưởng thụ hết thiên hạ mỹ thực. Đối với việc đánh đánh giết giết, tranh quyền đoạt lợi là không có gì hứng thú”.

“Sống trên đời thân bất do kỷ, nhiều khi ta làm việc không phải vì muốn làm mà vì cuộc sống ép buộc. Muốn sống thoải mái nói thì dễ nhưng để làm được cũng không dễ nha”.

Lão Chung thở dài cảm thán, đối với điều này Tống Khuyết thật sâu chấp nhận.

“A Khuyết, ta nghe a Hồng tiểu tử kia nói sẽ đi theo ngươi. Bác nhờ ngươi, giúp ta để ý hơn tiểu tử đó, đừng cho nó gây chuyện. Nếu nó không nghe lời ngươi cứ nhốt nó lại đuổi về, đừng để nó gây thêm phiền phức cho ngươi”.

“Ha ha, Chung bá, ta còn phải nhờ Hồng ca chiếu cố đây này. Ngươi đây là làm khó ta”

“Hừ, tiểu tử đó có bản lĩnh gì làm cha ta còn không biết sao. Suốt ngày chơi bời đàn đúm nhậu nhẹt, một chút bản sự cũng không. Ra đường lêu lổng nếu không mượn danh Tống Khuyết ngươi đã sớm bị người đánh chết”

Lão Chung đối với mình thứ tử chính là không khách khí.

Nghe lão Chung oán khí Tống Khuyết cười khổ lắc đầu. Lão đầu này đối với Chung Hồng thành kiến khá sâu a.

Thực ra theo Tống Khuyết, Chung Hồng người này tật xấu là có nhưng tổng thể cũng coi được là một nhân tài. Quan hệ xã hội làm mười phần đúng chỗ, hơn nữa cũng không chỉ biết dựa hơi tên tuổi của hắn.

Hồng ca nếu như ở thời hiện đại cho đi làm marketing thì chuẩn cmnr. Ăn nhậu xã giao đủ thứ tinh thông, hơn nữa khá có cái nhìn đại cục. Nhiều việc giao cho hắn làm Tống Khuyết tự hỏi chưa chắc đã làm được tốt hơn.

Tất nhiên Chung lão đầu tính cũng ngang bướng như con lừa, hắn cũng không cãi thêm, chỉ cười cười cho qua chuyện.

“A Tín tiểu tử ngươi cũng thế, Tống Khuyết hắn mới đến nơi đất khách, còn rất nhiều việc phải quan tâm. Ngươi đã quyết chí đi cùng thì cũng cần phải cẩn thận làm việc, đừng cho đại ca ngươi gây thêm phiền toái.

Lời không dễ nghe, đại ca ngươi tại nơi này được coi là một nhân vật, mọi người nghe danh đều nể ba phần. Nhưng đã đến trong huyện thì chả ai coi là cái cóc khô gì, các ngươi nếu ra ngoài gây sự, có khi lại chuốc họa về cho hắn”.

Lão Chung mắng chán con mình rồi quay ra răn dạy Lý Tín, đối với cái này Tống Khuyết thập phần đồng ý. Đây cũng là việc hắn lo lắng, nên trước đó không muốn đưa Lý gia đi theo.

Dù sao nếu chỉ có hắn cùng Hùng Bá, gây ra chuyện cùng lắm thì 2 chủ tớ nhấc mông liền chạy, chờ vài năm luyện võ có thành quay lại tính sổ. Nếu thêm gia quyến đi theo thì mọi việc đã không còn dễ dàng như vậy.

Nghe lão Chung dặn dò Lý Tín thập phần nghiêm túc gật đầu, chắc nịch cam đoan:

“Chung bá, ngài yên tâm. Ta tuyệt đối sẽ không làm gì ảnh hưởng đến đại ca”.

“Hi vọng là ta quá cả nghĩ, nhưng các ngươi tốt nhất cẩn thận làm đầu. Ngoài xã hội lòng người khó dò, đôi khi chịu thiệt một chút cũng không sao, miễn là mọi sự bình an”.

“Chung bá, đa tạ ngài. Chúng ta sẽ cẩn thận”.

Nghe những lời khuyên từ phế phủ, Tống Khuyết mấy người cảm động cúi người nói tạ.

Đối với mấy người thái độ, lão Chung tương đối hài lòng, mỉm cười gật đầu cầm ly trà uống một ngụm lớn.

“A Khuyết nơi này ngươi tính làm sao?”

Nghe lão Chung hỏi Tống Khuyết cười khổ:

“Vốn mấy năm trước ta định xây trang viên này tặng cho Lý Tín nhà bọn hắn, còn ta muốn ra ngoài lang bạt một phen. Làm sao có quá nhiều chuyện biến đổi bất ngờ, đến bây giờ lại chẳng ai ở. Chung bá, hay nơi này tặng cho ngươi chứ.”

“Chớ... chớ..”

Lão Chung nghe vậy đầu lắc như trống bỏi:

“Ta ở nơi đó thuận tiện, thôn dân có gì tìm đến cũng dễ dàng, nơi này quá xa. Hơn nữa ngươi Tống Khuyết đi rồi, quỷ mới biết được lại có hay không ma quái đến nơi này, lão đầu ta không có bản sự trừ ma cũng không dám hưởng cái phúc phận đó”.
Quỷ hồ ám ảnh đối với lão Chung xem ra thật sự khắc sâu, đã đến nơi này nhiều lần vậy còn trong lòng e ngại. Thấy hắn đã cương quyết như thế Tống Khuyết cũng không biết nói gì thêm, chỉ cười khổ lắc đầu.

Bỏ ra mấy trăm lượng bạc xây dựng trang viên, giờ lại đứng trước nguy cơ bỏ hoang, thật mẹ nó lãng phí.

Nhưng thôi, để đấy cũng được, sau này về thăm lại chốn cũ còn có chỗ dừng chân. Nghĩ thế Tống Khuyết cười:

“Chung bá, vậy phiền ngươi thi thoảng ngó qua nơi này. Đừng cho dã thú hoặc người khác phá hoại”.

“Yên tâm đi, ai dám đến nơi này nghịch ngợm xem ta bẻ gãy tay hắn”.

Có lão Chung vỗ ngực cam đoan, Tống Khuyết cũng yên lòng. Theo sau mấy người ngồi ôn lại vài chuyện lý thú trong thôn. Đến khi sắc trời đã tối, Tống Khuyết mới dặn dò Lý Tín đưa Lý thẩm cùng Nhị Nha trở về.

“A Tín, giúp ta đưa mọi người về nhà. Ngươi cũng chuẩn bị đồ sẵn sàng, sáng mai chúng ta sẽ lên đường”.

“Vâng, đại ca”.

Đứng dậy nhìn mấy người lên xe rời đi, Tống Khuyết mới kêu lên Hùng Bá bắt đầu dọn dẹp đồ đạc. Thực ra cũng không có gì cần mang theo, mọi thứ hắn vẫn để lại nơi này để sau này trở về còn có đồ mà dùng.

...........

Sáng hôm sau, hành trang gọn nhẹ Tống Khuyết cùng Lý gia bọn người tại ánh mắt hâm mộ của toàn Cự Liễu thôn chậm rãi phất tay từ biệt lên đường.

Những đồ đạc không mang theo hắn đều khẳng khái tặng tại cho hàng xóm xung quanh.

Đa số những thứ đó đều là một, hai năm này mới mua, còn tốt vô cùng. Lời vừa ra khiến cho một đoang người tranh đoạt, cuối cùng vẫn phải Lý thẩm phân chia mới không gây ra nhiễu loạn.

Nhìn cây liễu đầu thôn dần khuất bóng, Tống Khuyết mới thở dài cảm khái:

“Chuyến này đi không biết bao giờ mới quay lại.”

“Thẩm, hôm nay chúng ta sẽ tại trong Trấn ở lại một hôm, sáng mai tùy theo đội buôn tiến về trong huyện. Ngươi nếu muốn đi dạo có thể để a Tín dẫn ngươi cùng Nhị Nha đi thăm thú Hoàng Diệp trấn”.

Thấy Lý thẩm chỉ gật gật đầu, tinh thần không cao, Tống Khuyết dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi. Mấy người sắp rời xa cố thổ tâm trạng cũng không thoải mái vì vậy cả đoàn xe cứ như thế lặng lẽ lên đường.

.....Sắp đến Hoàng Diệp trấn, lần đầu được vào thành Nhị Nha nha đầu kia đã hưng phấn khó nhịn, nếu không phải hắn lão mẹ giữ lấy khéo đã sớm chạy không thấy bóng đâu.

Nhìn như con khỉ con như thế mắt nhìn khắp nơi một bộ gấp không thể chờ nổi Nhị Nha, Tống Khuyết mấy người mới nở nụ cười. Nỗi buồn ly biệt đã vơi đi không ít.

Tiến về khách sạn dừng chân không lâu, Ngô Diệc cùng Chung Hồng đã nghe tin dắt tay nhau đến bái phỏng.

“Diệc ca, Hồng ca. Tin tức thật linh thông nhé”.

“Hắc, ta biết ngươi hôm nay đến nên sớm đã cho người chờ ngoài cửa thành. Đám huynh đệ đã khao khát khó nhịn, sợ tiểu tử ngươi âm thầm chạy đây”.

Hồng ca cười mắng, lần này rời đi theo chân hắn còn có 4 vị huynh đệ. Chính là 4 người Tống Khuyết hay gặp, xem ra quyết tâm bám đùi Hồng ca hay hắn Tống Khuyết đến cùng. Thấy Tống Khuyết nhìn qua, 4 người vội vàng cúi người:

“Xin chào Tống gia”.

Này 4 người theo chân Chung Hồng cũng là thường xuyên gặp mặt Tống Khuyết, nhưng thái độ không dám tùy ý như lão Chung, mà rất đúng mực, thậm chí có đôi phần kính sợ hắn.

Mấy người trong đó La ma tử tên thật là La Hiền, Thạch đầu gọi Đổng Thạch, còn 2 người còn lại phân biệt là Phạm Dương, Cảnh Lâm.

Mấy người này đã muốn đi theo, nể tình trong thời gian này nhiều lần bôn ba gúp hắn, Tống Khuyết cũng không chối từ. Chỉ là thích hợp giữ một khoảng cách cũng là cần thiết. Ân uy tịnh thi hắn còn biết đến, không cần thiết đối với người nào cũng phải nhiệt tình, thân cận.

“Các vị huynh đệ khách khí”.

Cười gật đầu với mấy người, Tống Khuyết kéo Ngô, Chung 2 người đi xuống sảnh tìm bàn trống ngồi xuống.

Nhìn theo sau 4 người không biết đứng hay ngồi, bứt rứt khó nhịn Tống Khuyết cười:

“Việc chư vị đi theo Tống mỗ Hồng ca đã cùng ta nói. Đối với việc này ta cũng đồng ý. Mấy vị trở về thu xếp đồ đạc mai lên đường”.

Nghe vậy kia 4 người mới như trút được gánh nặng, trên mặt lộ đầy vẻ kích động, vội khom người bái:

“Tạ Tống gia thu lưu”.

Nói rồi biết ý xoay người rời khỏi. Nhưng chưa đi được mấy bước thì Tống Khuyết gọi lại:

“La ma tử, Thạch đầu, chờ một chút”

“Tống gia, có gì dạy bảo”

“Hai người các ngươi chờ ở đây, chút nữa dẫn ta thẩm cùng em gái đi dạo quanh trấn một vòng. Đừng để 2 người bị bắt nạt”.

Kia 2 người nghe thế kích động trong lòng, đầu gật như giã tỏi cam đoan:

“Tống gia yên tâm, nếu lão phu nhân cùng tiểu thư có bị một chút ủy khuất, ngài cứ việc lấy mạng chúng ta”.

Có thể bị lãnh đạo nhờ việc riêng, chứng tỏ ngươi cũng đã có chút giá trị và phân lượng. La ma tử cùng Thạch đầu vui đến phát rồ, hằm hè xoa tay quyết đem việc làm đến mỹ mỹ mãn mãn. Nếu lão phu nhân cùng vị kia tiểu thư có thể lúc về thay bọn hắn nói mấy câu khen thì không còn gì tốt hơn.

Nhìn 2 người thề son sắt như tiếp nhận nhiệm vụ cảm tử vậy Tống Khuyết bật cười lắc đầu, từ trong ngực lấy ra 20 lạng bạc đưa cho bọn họ căn dặn:

“Cầm lấy tiền, dẫn 2 người đi xem chút trang sức, quần áo. Nếu có thứ hợp mắt thì mua về. Thiếu tiền có thể quay lại tìm ta”.

“Dạ, Tống gia”.

Đuổi mấy người rời đi, Tống Khuyết 3 người mới gọi một ấm trà bắt đầu trò chuyện.

Chương 57: Nghĩ cách học Ám Kình

Một ấm trà xanh, mấy đĩa củ lạc, Tống Khuyết, Ngô, Chung 3 người cùng nhau trò chuyện vui vẻ.

“Diệc ca, việc tiểu đệ nhờ ngươi đã ổn chưa?”

“A Khuyết ngươi yên tâm. Việc đã thu xếp ổn thỏa, ta gửi thư về trong nhà mấy lần, việc đã rõ như lòng bàn tay, còn lại phải nhờ chính ngươi”.

“Đa ta Diệc ca, chỉ cần có con đường là được. Ta tin chỉ cần chân thành, kiên trì cùng với lợi ích đả động, nhân gia sẽ đáp ứng truyền thụ Ám Kình cho ta. Kể cả bái sư cũng không có gì là không thể”.

Tống Khuyết mười phần nắm chắc nói. Hắn lần này lên huyện, mục đích chính yếu nhất vẫn là học được kỹ xảo Ám Kình, như thế mới có thể tiếp tục tăng lên võ học cảnh giới.

Mấy bản bí tịch hắn học được chỉ hướng dẫn cách sử dụng Minh Kình rèn luyện gân thịt, hạn mức tối đa của nó cũng chỉ có thể đột phá đến Tam giai. Hắn bây giờ khát cầu Ám Kình kỹ xảo cùng tứ giai trở lên bí tịch.

Vì thế sớm tại thời gian trước đã ủy thác Ngô Diệc điều tra tại Thanh Hà huyện có những ai nắm bắt Ám Kình. Qua hồi lâu sàng chọn mới tìm được một mục tiêu tại hắn xem ra là thích hợp nhất để học hỏi.

Theo Ngô Diệc thuật lại, đối phương tên Chiêm Thắng, người hay gọi Chiêm lão bá. Nhà còn một con gái tuổi 18 chưa cưới. 2 cha con hiện đang làm nghề bán bánh bao kiếm sống.

Nếu nhìn sơ qua, sẽ không ai nghĩ rằng đây là một vị Nhị lưu cao thủ, có thể sử xuất Ám Kình. Chiêm Thắng người này xuất thân cũng thập phần đơn giản, mấy đời bần nông.

Nhưng trong thành quan lại đối với vị này cũng là khách khí có thêm, nguyên nhân chính là vì một người. Ngày trước Giang Đông đô đốc, hiện Trấn Nam Quân Thủ sứ Tiết Đức Chung.

Nói lên người này, phải nói về cương vực Đại Viêm. Hiện Đại Viêm Quốc sau hơn 800 năm lập quốc, cương vực bao la, trên phiến Phương Đông đại lục này chính là một trong 3 vị bá chủ chi nhất, quốc lực cường thịnh cực kỳ.

Để tiện quản lý lãnh thổ, Viêm Đế đã thiết tứ đại trấn quân tại 4 phía thay Đế Đô trấn thủ ngoại địch, phân biệt Trấn Bắc, Trấn Nam, Trấn Đông, Trấn Tây quân.

Dưới nữa là 15 Đạo, các Quận, huyện nhiều vô số. Tiết Đức Chung có thể một mình trấn thủ biên cương, dưới tay bao quát Kiếm Nam, Giang Nam, Giang Đông, Dương Nam 4 đạo có thể thấy được quyền lực lớn vô biên. Gọi là phương nam vương cũng không quá.

Mà Chiêm Thắng đâu, người này trước đây đúng là Tiết Đức Chung thân vệ, chỉ là trong một lần tùy tùng gặp địch ngộ thương. Làm hắn mất đi một chân, hơn nữa trong cơ thể cũng lưu lại ám tật, vì thế không thể không rời quân ngũ.

Bởi vì Thanh Hà huyện là quê quán của Chiêm Thắng nên hắn sau khi xuất ngũ về lại nơi đây mưu sinh.

Vị kia Tiết Thủ sứ cũng coi là niệm tình cũ, ngoài tài vật không nói, còn không quên căn dặn quan lại địa phương chiếu cố hắn. Vì vậy vị này được người thân xưng Chiêm lão bá tại nơi này có thể nói được chăm sóc kỹ càng. Nơi con phố hắn sống cũng thành phúc địa, du côn lưu mạnh địa phương ở nơi này có thể nói không dám bén mảng.

Chiêm Thắng vốn là Nhị lưu cao thủ, dù bị thương năng lực chiết khấu, tại huyện nhỏ này cũng là có thể đi ngang. Cố tình có thể tính cách như thế, hắn vẫn điệu thấp cùng con gái làm bánh bao bán kiếm sống.

Nhà biệt thự phố người giàu, lại mở tiệm bán bánh. Phú hào chính là như thế tùy hứng.

Mới nghe về vị này sự tích Tống Khuyết là như thế cảm thán.

Ngô Diệc đại bá làm Bộ đầu, trong huyện cũng là mấy người nắm quyền trong đó. Nên mới có thể biết được việc này, người trong nhà hắn không thiếu dặn dò không được trêu chọc vị này do đó hắn mới lưu tâm.

Vừa lúc Tống Khuyết muốn tìm người dạy dỗ Ám Kình, 2 người trải qua thương lượng quyết định đánh chủ ý với Chiêm Thắng. Dù sao Ngô Diệc xem ra, nếu Tống Khuyết có thể kết thiện duyên cùng Chiêm lão bá, tại Thanh Hà huyện cũng coi như có trợ lực.

Thêm nữa mình đại bá, hắn về sau có thể nói bình bộ thanh vân.

Vì vậy trải qua Ngô Diệc khuyên, Tống Khuyết dốc gần hết tài sản đưa cho lão Ngô 1 vạn lượng để hắn giúp vào tay một căn nhà lớn ở gần nhà Chiêm Thắng.

Cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt chứ sao.

“Lại nói tiểu tử ngươi liễm tài cũng quá kinh khủng đi, nói xuất ra vạn lượng hông nháy mắt một cái. Có phải hay không trong nhà có mỏ, chia cho đại ca chút ít”.

Ngô Diệc ở một bên cười đùa.

“Ha ha, trong nhà còn mỏ Diệc ca rảnh cứ việc đến Kính Hồ đào. Hẳn còn tìm được kinh hỉ”.

Tống Khuyết cũng đùa nói, thực sự tại trong trang viên Kính Hồ, hắn còn để một hầm rượu ủ mấy trăm lít không mang đi được. Nếu con sâu rượu như Ngô Diệc biết được cũng có thể sung sướng một thời gian dài.

Nhìn Tống Khuyết nghiêm túc nói đùa, lão Ngô trong lòng cũng nghi thần nghi quỷ.

Chẳng lẽ thật có hàng.

Nghĩ nghĩ rồi lắc đầu:

“Nghe nói mấy năm trước Hắc Hổ bang chủ Phong Hàn bị trộm viếng thăm, hốt sạch tiền tài. Tống giá trị hơn vạn lượng, a Khuyết, không phải tiểu tử ngươi làm đấy chứ”

Nghe vậy Tống đại quan nhân trong lòng cũng hơi nhảy, nhưng bản sắc diễn xuất ảnh để cấp công lực hiện ra vẻ kinh ngạc.“Thật sao, lão Phong cũng quá bất cẩn đi. Tiểu đệ cũng muốn lấy, nhưng lần nào vào thành Diệc ca ngươi cũng biết, đừng nói không trộm được, có trộm cũng không biết mang ra thành kiểu gì nha”.

“Ha ha, mọi người cũng hiếu kỳ như thế. Cho nên đây cũng chỉ coi là tin đồn, chưa chắc đã thật”.

Không gian trữ vật tồn tại quá mức huyền huyễn, Hoàng Diệp trấn đám người cũng không mấy người tin có người không tiếng động có thể mang ra khỏi Hắc Hổ bang lượng lớn tài vật.

Vì vậy theo giọng Ngô Diệc có thể thấy được lão Phong đây chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Tiện đà, Chung Hồng ở một bên cũng cảm thán:

“Nói đến cũng nhờ ơn Tống Khuyết ngươi. Từ khi Phong Hàn bị ngươi đánh bại, có vẻ tâm lý suy sụp. Sắp đột phá võ công cũng trì trệ không tiến, trong thành tháng ngày này trôi qua yên ả vô cùng, đám tầng chót dân chúng chúng ta cung không cần nơm nớp lo sợ ra đường”.

“Ha ha, a Hồng ngươi không phải đeo cái biển “Ta huynh đệ là Tống Khuyết” là có thể hoành hành không cố kỵ sao. Còn có ngươi lo sợ việc”.

Nghe Ngô Diệc cười trêu mấy người cười ha hả. Tống Khuyết cũng trong lòng âm thầm vì lão Phong mặc niệm.

Xem ra lấy đi của hắn Mãng Cân Đan khiến cho vị này uy phong một thời Phong Bang chủ đả kích không nhỏ nhé.

Thực ra đan dược này hắn chỉ dùng 1 viên, còn dư 2 viên vẫn để trong không gian. Nói thật tác dụng của nó với Tống Khuyết còn không bằng một cây sâm trăm năm.

Trước đó chuẩn bị đột phá Tam giai hắn đã dùng thử nhưng thấy hiệu quả thường thường nên thôi, có Tesseract chính là như thế thuận tiện.

Nhưng còn dư lại cũng không có khả năng trả cho lão Phong nha.

Cho người ta hy vọng rồi lúc thấy sắp thành lại tiện tay bóp nát, thế gian thống khổ không gì hơn thế.

Nghĩ đến đây, Tống đại quan nhân trong lòng....sướng.

Quá mẹ nó sung sướng.

Nên là như thế, ai bảo đắc tội hắn Tống Khuyết cơ chứ.

Lão Phong cứ bảo trì tình trạng này tốt nhất, không thấy dân chúng đều hân hoan vui mừng sao.

Mình xem ra cũng là vì Hoàng Diệp trấn này, làm một việc nhỏ bé không đáng kể tạo phúc muôn dân.

Ta vĩ đại mọi người biết sao, haizz, xem ra mình vẫn quá điệu thấp rồi. Làm việc tốt không cần lưu danh.
Đắc ý Tống Khuyết cầm lên chén trà sung sướng uống một ngụm lớn.

“Tiếc là Diệc ca ngươi không đi cùng bọn ta, nếu không 3 huynh đệ ta tại Thanh Hà huyện mở ra một phen sự nghiệp không phải tuyệt vời sao”.

Nói đến cao hứng Chung Hồng cảm khái. Nghe vậy Ngô Diệc cười lắc đầu:

“Lại không phải ta không quay về, ta nghĩ tại nơi này lịch lãm một, hai năm nữa. Đại bá ta sẽ vận dụng quan hệ điều ta trở về Thanh Hà huyện, lúc đó 3 huynh đệ ta lại đoàn tụ không muộn”.

“Vậy chúc Diệc ca ngài quan lộ hanh thông”

“Ha ha, tốt, cũng chúc 2 vị hiền đệ thuận lợi bình an. Các ngươi yên tâm, ta đã gửi thư nhờ em họ ta Ngô Phàm. Hắn là con út của đại bá ta, tại trong Huyện làm sai nha. Đợi các ngươi đến trong thành hắn sẽ dẫn các ngươi đến nhà mới, làm quen phong thổ nơi đó”.

“Còn là Diệc ca suy tính chu toàn, cám ơn ngươi”.

“Huynh đệ làm gì nói cảm ơn, các ngươi đây là không coi ta làm người mình rồi”.

Nghe hắn nói, Tống Khuyết 2 người cười lớn xin lỗi, theo sau 3 huynh đệ cầm tay cười ha ha.

Lúc này, nguyên bản bình tĩnh khách sạn bỗng vang lên một loạt tiếng bước chân, tiếng người huyên náo. 3 người nhìn ra cửa thì thấy một bóng người trung niên bước vào, hóa ra là Thiết Đao hội Lương Tĩnh. Cả 3 đều cùng chắp tay chào.

“Ha ha, nghe trong hội huynh đệ nói Tống tiểu huynh đệ mấy con sủng vật đang dạo chơi trong Trấn. Lương mỗ đoán chừng ngươi đã đến nên nghe ngóng một phen. Mong là không làm phiền chư vị chứ?”.

“Lương Hội trưởng quá lời, tiểu tử chỉ tiện đường đi ngang qua mà thôi”.

“Ta nghe Chung Hội huynh đệ nói lại là Tống tiểu huynh đệ muốn dời nhà tới trong trấn, việc này có phải thật không?”

Lương Tĩnh quan tâm hỏi. Đối với Tống Khuyết hắn quan cảm là không sai. Không nói tiểu tử này từ khi xuất hiện đè xuống khí diễm của Hắc Hổ bang, làm Phong Hàn từ đó chưa thể gượng dậy, Thiết Đao hội mới có thể lấy lại uy thế khi xưa.

Hơn nữa Tống Khuyết cùng trong bang Chung Hội quan hệ không tệ, có thể coi như nửa người của mình. Lại chưa từng tham dự tranh đoạt ích lợi Hoàng Diệp trấn.

Người có bản lãnh, quan hệ hữu hảo, lại không tham quyền đoạt lợi. Bằng hữu như vậy càng nhiều càng tốt nha, có vài người như thế làm bạn, sau này hắn có thể kê cao gối mà ngủ.

Vì vậy nghe tin Tống Khuyết phải đi, Lương Tĩnh trong lòng có chút tiếc nuối.

“Lương Hội trưởng quan tâm. Đúng là tiểu tử đã quyết định rời đi nơi này, ngày mai đã ước hẹn với đội buôn lên đường”.

“Nước chảy chỗ thấp, người đi nơi cao. Tống huynh đệ một thân bản lĩnh cao cường hẳn là cần một rộng lớn hơn sân khấu”.

Lương Tĩnh âm thầm thở dài sau đó nở nụ cười:

“Đã ngươi phải đi, hôm nay để Lương mỗ mở tiệc tiễn biệt được chứ. Chúc tiểu huynh đệ ngươi mọi việc thuận buồm xuôi gió, làm ra một phen đại sự nghiệp”.

Được Lương Tĩnh mời, Tống Khuyết rơi vào trầm tư. Suy nghĩ một lát hắn vẫn quyết định đáp ứng đối phương, mình tuy đi rồi nhưng gốc rễ vẫn ở nơi này, lão Chung cùng Chung Hội còn cần nhìn đối phương làm việc đây. Hơn nữa thêm một người bạn cũng không xấu đi mặt nào.

“Sao dám để Lương Hội trưởng tiêu pha, để ta đặt tiệc mời ngài cùng Lục đại nhân. Tối nay không gặp không về”.

“Không được, đã nói ta mời khách. Để tối nay mọi việc ta lo, tiểu huynh đệ ngươi chỉ cần thoải mái ăn uống. Ngày mai lên đường thượng lộ bình an”.

Gặp thịnh tình khó từ chối, Tống Khuyết cũng không già mồm, sảng khoái cười:

“Vậy làm phiền Lương Hội trưởng, ta còn mấy bình rượu ngon, tối nay xin mời chư vị thưởng thức”.

“Ha ha, được Tống thiếu hiệp khen rượu ngon, xem ra Lương mỗ có phúc hưởng rồi. Như vậy tối nay Ngũ Vị lâu không gặp không về. Chư vị tùy tiện ôn chuyện, ta cáo từ trước”.

“Lương Hội trưởng đi thong thả”.

3 người đứng dậy tiễn đối phương. Đợi người rời khỏi mới nhìn nhau nhún vai cười khổ. Đã định tối nay huynh đệ nhậu nhẹt, biết làm sao đối phương quá mức nhiệt tình.

Xem ra đành để dịp khác.

Chương 58: Đến Thanh Hà huyện

Tối hôm đó, Tống Khuyết dẫn theo Hùng Bá, Lý Tín cùng Ngô, Chung 2 người đúng hẹn mà đến.

Các phương không có gì lục đục tranh chấp. Lại có rượu ngon cung cấp, ở đây mấy người trừ Hùng Bá, Lý Tín vùi đầu ăn ra, còn lại mấy vị là vui vẻ nâng chén cao ca, trò chuyện rôm rả.

Lần đầu uống rượu mạnh Lục Tích, Lương Tĩnh càng là bị chuốc cho say mèm. Đến đó bàn tiệc mới tan, mấy người mới tách ra ai về nhà đấy.

Dặn dò Chung Hồng sáng mai kêu người chuẩn bị sẵn sàng, Tống Khuyết mới về khách sạn nghỉ ngơi.

....

Sáng hôm sau, thành Tây Hoàng Diệp trấn ngựa xe nhốn nháo. Lúc này hơn 20 chiếc xe chất đầy hàng hóa cùng gần 60 nhân mã đang tụ tập nơi này.

Tống Khuyết, Hùng Bá, Lý Tín, Chung Hồng 4 người cưỡi ngựa, thêm 2 chiếc xe chở Lý thẩm cùng Chung Hồng tiểu đệ đám người cũng chậm rãi đi đến.

Sớm đã tới Ngô Diệc đang cùng một vị khôi ngô hán tử nói chuyện, thấy Tống Khuyết đoàn người liền vẫy tay ra hiệu hắn đi qua.

“A Khuyết, đây là Vân Cửu huynh đệ, đội trưởng thương đội lần này. Vân huynh, đây là huynh đệ ta Tống Khuyết, trên đường phiền ngươi chiếu cố nhiều hơn”.

Mấy người gặp mặt, Ngô Diệc liền cho 2 bên giới thiệu.

“Ngô thiếu yên tâm, Tống thiếu hiệp đại danh ta nghe như sấm bên tai. Trên đường này có lẽ còn cần nhờ Tống thiếu giúp đỡ một hai”.

Vân Cửu làm nên đội trưởng, khả năng giao tiếp cũng là không kém. Nói chuyện lên sang sảng khiến người thoải mái. Tống Khuyết cũng đối với hắn hảo cảm tăng nhiều, cười chắp tay:

“Đoạn đường này làm phiền Cửu ca, nếu có gặp thổ phỉ giặc cướp gì cứ kêu lên tiểu đệ đừng khách khí”.

Nghe hắn nói Ngô Diệc cười lên ha hả:

“A Khuyết ngươi nghĩ nhiều, Hoàng Liên sơn đám kia sơn tặc đối với người thường mới dám giương oai. Vân gia thương đội danh tiếng đặt nơi đó, cho bọn hắn mười lá gan cũng không dám đưa người tới cướp. Ngươi có thể yên tâm mà lên đường”.

Vân Cửu cũng nở nụ cười, trên gương mặt tràn đầy vẻ tự hào:

“Cám ơn Tống thiếu ý tốt, nhưng ngươi yên tâm. Nho nhỏ Hoàng Liên Sơn còn chưa có sơn tặc nào dám đưa tay động đến Vân gia thương hội chúng ta. Ngài và gia quyến ta đảm bảo an toàn đưa đến trong huyện, không mất một cọng lông tơ”.

Vân gia thương hội.

Đây là lần thứ 2 Tống Khuyết nghe đến cái tên này, trước đây Phong Hàn đối với nó cũng kính sợ có thêm.

Đây hẳn là một thế lực lớn, nhưng trước nay chưa từng nghe Ngô Diệc nhắc tới. Có lẽ nó tổng bộ không tại trong huyện. Âm thầm nhớ kỹ tên này, Tống Khuyết chồng chất trên mặt nụ cười:

“Là tiểu đệ múa rìu qua mắt thợ, vậy đoạn đường này làm phiền Cửu ca rồi”

Cùng Vân Cửu hàn huyên thêm mấy câu, đối phương còn cần chuẩn bị cho cả đoàn xe vì vậy mấy người cứ thế tách ra.

Về đến chỗ Chung Hồng mấy người, Tống Khuyết mới hiếu kỳ hỏi:

“Diệc ca, Vân gia này là thần thánh phương nào, năng lượng lớn như vậy”.

“Hắc, nhân gia là đại thương hội đây. Tại Lĩnh Nam đạo cũng là đứng đầu thương hội một trong. Vân thị tộc trưởng càng là Nhất lưu cao thủ, Kim Bàn Tính Vân Thiên Trường nổi danh phương nam 4 đạo. Các lộ hào kiệt cũng cho nhân gia mấy phần mặt mũi, chỉ là mấy ổ giặc cỏ tất nhiên không dám dây vào. Nếu không trọc nhân gia không vui, vài phút diệt ngươi cho ngươi xem”.

Mấy người nghe hắn giới thiệu cũng âm thâm cảnh giác. Nhị lưu võ giả đã là trong huyện đỉnh tiêm. Nhân gia có Nhất lưu tọa trấn còn đến mức nào, quả thật không trêu vào nổi.

“Cũng thật lợi hại, thảo này nói chuyện như thế có tự tin”.

“Ha ha, nếu không làm sao người ta dám thu tiền 10 lượng bạc một người đây. Đắt một chút nhưng an toàn, tiền nào của đấy. Ta đã bảo cho ngươi dàn xếp ổn thỏa, tiểu tử ngươi cứ việc yên tâm mà lên đường mà”.

Nhìn bộ dáng đắc ý của Ngô Diệc, Tống Khuyết nở nụ cười:

“May mà có Diệc ca ngươi phí tâm”

“Ha ha, chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc đến”.

Lúc này nơi xa lại có tiếng náo động, mấy người ngựa đang hướng Tống Khuyết phi đến. Cầm đầu 2 người trông thấy hắn lập tức nhảy xuống ngựa chắp tay:

“Tống thiếu hiệp, đại nhân nhà ta có chút quà dành tặng ngài, chúc ngài lên đường thượng lộ bình an”.

Hóa ra là Lục, Lương hai người. Qua giải thích mới biết được này 2 người rượu say còn chưa tỉnh, không thể đến tiễn đưa nên mới sai ha nhân đi đưa lễ vật.

Tống Khuyết mấy người cười vui vẻ thu nhận lễ vật. Chỉ đơn thuần tài bạc nên hắn cũng không nhiều xem, giao cho Lý Tín thu giữ, khách khí nhờ đối phương chuyển lời cảm ơn.

Đợi Vân Cửu thông báo lên đường, Tống Khuyết mấy người mới luyến tiếc cùng Ngô Diệc ly biệt.

“Mấy người các ngươi yên tâm đi thôi, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ trong huyện gặp lại. A Khuyết ngươi cũng không cần phải lo lắng đối phương không truyền thụ võ công cho ngươi, cùng lắm ta sẽ trở về thuyết phục đại bá. Với tư chất của ngươi, ta tin đại bá sẽ biết phá lệ đem võ công gia truyền dạy cho ngươi”.

Nhìn Ngô Diệc càng lúc càng xa, Tống Khuyết nội tâm một trận cảm động. Dùng sức vẫy tay:

“Ta biết, Diệc ca, cảm ơn ngươi. Bảo trọng”

“Bảo trọng”.
......

- --------

Cảm xúc ly biệt rất nhanh mà qua, lần đầu đi ra ngoài Tống Khuyết cùng đám người tò mò đánh giá cảnh vật bên đường.

Tuy vẫn là như thế rừng cây, núi đá nhưng lại xem không biết chán. Cũng không thấy mệt mỏi là gì.

Đúng như Vân Cửu lời nói, đoạn đường này yên ắng vô cùng. Một hai lần có sơn tặc chạy ra, nhưng chỉ xa xa nhìn thấy cờ hiệu Vân gia thương đội lập tức liền té, chưa từng cho đoàn người thêm chút nào bối rối.

Giữa trưa nghỉ ngơi đôi chút, đến chiều tối đoàn người đã có thể chứng kiến Thanh Hà huyện xa xa trước mặt.

Tống Khuyết âm thầm tính toán, với tốc độ mình đi. Hơn 10 tiếng đi đường này khoảng cách tối đa cũng chỉ hơn 100km. Chỉ là đường núi gồ ghề nên mới đi lâu như vậy. Nếu toàn lực cưỡi ngựa không ra 2 giờ là đi đến nơi.

Chỉ là thiên nhiên cùng sơn tặc lộng hành mới khiến Hoàng Diệp trấn gần như cách biệt với thế giới.

Trong lòng cảm thán, Tống Khuyết nhìn xa xa Thanh Hà huyện nội tâm cũng hơi rung động.

Cùng Hoàng Diệp trấn so sánh không biết lớn hơn bao nhiêu lần, tường thành cũng cao trên 10m. Thật sự hùng vĩ, so với những thành cổ kiếp trước hắn nhìn còn rộng lớn hơn.

Khó tưởng tượng đấy mới chỉ là một huyện thành nhỏ nơi biên nam.

Trải qua sóng to gió lớn Tống đại gia cũng không khác những người bên cạnh bao nhiêu, hiếu kỳ đánh giá vào thành hai bên các loại kiến trúc.

Đợi đến đoàn xe dừng lại tại một quảng trường rộng lớn, hắn mới hài lòng gật đầu, thu hồi ánh mắt.

“Tống thiếu, Ngô thiếu có dặn ngươi cứ chờ ở đây, đợi một chút sẽ có người đến đón”.

Lúc này Vân Cửu tiến đến cùng hắn nói. Tống Khuyết chắp tay cùng đối phương cười:

“Ta đã biết, đoạn đường này đa tạ Cửu ca chiếu cố”

“Tống thiếu khách sáo, sau này có rảnh có thể đến Vân Hải Các tìm ta. Tống thiếu ngươi muốn mua cái gì thiên tài địa bảo cũng có thế đến đó tìm, tin tưởng Vân gia thương hội sẽ nhường ngươi hài lòng”.

Nghe đến mấy chữ thiên tài địa bảo, Tống Khuyết mắt sáng lên. Cửu ca đây là gãi đúng chỗ ngứa nha.

Nhưng xem lại trong không gian rỗng tuếch, Tống đại gia chỉ có thể âm thầm gạt lệ.

“Đa tạ Cửu ca, nhất định tiểu đệ sẽ đến”.

“Hay lắm, như vậy tại hạ trước xin cáo từ.”

“Cửu ca hẹn gặp lại”.

Nhìn đối phương rời đi Tống Khuyết âm thầm tiếc nuối.

Tiền là thứ tốt nha, không có tiền quả thật làm khó anh hùng.Tống – Đổ Vương trong lòng đã bắt đầu tính toán cắt một lớp rau hẹ.

Trong tay ta lưỡi đao đã khao khát khó nhịn nha.

Đang lúc hắn ảo tưởng thì vang lên tiếng chào hỏi:

“Vị huynh đệ này có phải là Tống Khuyết, Tống thiếu hiệp”

Quay đầu nhìn sang thì thấy một vị thanh niên tuấn tú mặc sai nha phục sức, hông đeo bội đao đang cùng hắn chắp tay.

“Tại hạ chính là Tống Khuyết, huynh đài chính là Ngô Phàm chứ”.

Chỉ thấy thanh niên kia lắc đầu chối:

“Tống thiếu hiểu lầm, Phàm ca có việc bận không qua được nên sai ta đi qua phụ giúp mọi người”.

Nghe đó Tống Khuyết nhướng mày, nhưng rất nhanh nở nụ cười.

“Vậy làm phiền huynh đài, không biết huynh đài tên gì”

“Tại hạ Quan Vũ, Tống thiếu ngài gọi ta tiểu Quan hoặc a Vũ là được”.

Nghe đối phương xưng danh, Tống Khuyết thiếu chút một ngụm máu phọt ra.

Nhị gia cũng xuyên việt hả.

Thấy đối phương ngạc nhiên nhìn mình, Tống Khuyết mới xấu hổ cười:

“Chỉ là ta cũng có người quen cùng tên với huynh đệ. Không biết trong nhà huynh đệ ngươi đứng thứ mấy?”

“Ra thế, đa tạ Tống thiếu quan tâm. Tại hạ trong nhà là con trưởng”.

Không phải sau này xưng nhị gia là tốt rồi, Tống Khuyết cười cười nói:

“Làm phiền Quan huynh đệ cho ta dẫn đường, tối nay nhất định phải để ta mời khách. Ta cũng muốn nghe ngóng một chút về Thanh Hà huyện”

Đối phương cũng hào sảng, không câu nệ cười gật đầu:

“Toàn bằng Tống thiếu sắp xếp. Tại hạ tuyệt đối biết gì nói đấy, không giấu giếm. Mọi người trước theo ta, ta dẫn đi về nhà mới”.

Mấy người theo chân Quan Vũ, rẽ trái phải mấy lần mới đến khu nhà mới.

Tống Khuyết đánh giá trước mắt, hơn nữa thông qua Tia Chớp quan sát có thể khẳng định khu phố này tại toàn Thanh Hà huyện cũng là số một số 2.

Hai bên nhà cửa khang trang bề thế, con đường dọn dẹp sạch sẽ tươi mát. Không có một chút ồn ào xô bồ, Tống Khuyết âm thầm hài lòng.

Quả thật đáng đồng tiền bỏ ra, Diệc ca có thể vào tay căn nhà này cũng là phí tâm.

Đi theo Quan Vũ vào nhà, lại là một căn phủ viện khá rộng rãi. Có chính phòng gồm bao gồm sảnh tiếp khách, 1 phó phòng, 2 phòng bên, hai sân. Đối với nhu cầu bọn hắn bây giờ cũng đầy đủ. Tiện nghe Quan Vũ giới thiệu.

“Chủ nhà này nợ nần bài bạc, bị ép không còn cách nào nên mới phải bán đi nơi này. Tống thiếu ngài có thể dùng một vạn vào tay cũng là thắng lớn. Bây giờ chuyển tay cũng có thể kiếm được ít nhất 1 ngàn lượng”.

“Ha ha, cũng may nhờ Ngô Diệc đại ca giúp ta mua hộ, nếu không ta cũng không biết xoay sở làm sao”.

“Thì ra là thế, cũng là Ngô gia ra mặt đám địa đầu xà kia mới không đến đây quấy nhiễu. Trước đây chủ nhà nhiều lần muốn bán nhưng đều bị bọn chúng tìm cách ép giá, xua đuổi. Không biết Ngô Diệc thiếu gia tại Hoàng Diệp trấn giờ thế nào”.

Nghe Quan Vũ nói Tống Khuyết cũng tin tám phần, Ngô Diệc có thể giúp hắn mua nơi này cũng là khó khăn không nhỏ. Nhân tình này hắn tạm thời ghi trong lòng, quay sang với Quan Vũ cười:

“Diệc ca mọi việc vẫn tốt vô cùng. Quan huynh đệ cũng quen biết Diệc ca”.

“Quen biết không dám nói, Ngô Diệc thiếu gia trước đây cùng tại hạ là đông liêu. Nhưng ta vào làm không được bao lâu thì hắn điều đi tới Hoàng Diệp trấn, không biết bây giờ có còn nhớ ta không nữa”.

“Ha ha, Diệc ca người này thích kết giao bằng hữu, hôm nào hắn quay về huyện thành ta cho 2 người giới thiệu”

“Vậy trước cám ơn Tống thiếu”.

Quan Vũ vội vàng cám ơn, tiếp đến mấy người tiếp tục thăm quan nhà mới cùng phân chia phòng ở.

P/S: Sáng định cho cả nhà đi chơi nhưng bị em Nguyễn Hồng Nhung cho đến như thế một phát lại ngại chả dám đi đâu nữa. Ở nhà viết truyện hầu mọi người vậy.

Nghĩ nó chán!

Chương 59: Chiêm lão bá

Dạo quanh nhà mới một vòng, Tống Khuyết nhanh chóng phân chia phòng ở cho mọi người:

“Ta cùng Hùng Bá và đám sủng vật ở tại chính, phụ 2 phòng. Hồng ca cùng mấy vị huynh đệ dọn vào Tây sương phòng. Lý thẩm, ngươi cùng a Tín và Nhị Nha ở tại Đông sương phòng. Hiện tại tạm thời chịu khó như thế, sau này tính toán tiếp”.

Nhà này so mới Tống Khuyết nơi Kính Hồ thì có chút thua kém chứ so với mấy người nơi ở đã trên mức mong đợi. Còn có gì phàn nàn, thấy hắn phân chia xong đều vui vẻ trở về phòng mình bắt đầu dọn dẹp.

Giao Hùng Bá cùng Ngộ Không về dọn phòng mình, Tống Khuyết cùng Quan Vũ tìm một chỗ ngồi nói chuyện trên trời dưới đất.

Đợi mọi người thu xếp ổn thỏa, Chung Hồng đặt một bàn tiệc về đến nơi, 2 người đã như bạn bè lâu năm thế xúm đầu ghé tai trò truyện thật vui.

Một ngày đường xe vất vả, mọi người cũng có chút mệt nên bữa ăn cũng không lâu. Chỉ có bàn của Tống Khuyết, Chung Hồng cùng Quan Vũ cùng nhau vừa ăn uống vừa nói chuyện, khí thế ngất trời.

Nhờ như thế, từ trong miệng hắn, Tống Khuyết cũng hiểu rất nhiều thông tin về Thanh Hà huyện.

Tại nơi này, giàu có nhất thuộc khu cửa Nam, nơi đó thông ra bến tàu sông Linh Giang, việc làm ăn buôn bán phát đạt.

Tiếp theo chính là nơi Tống Khuyết bọn họ cư ngụ thành Tây. Nơi này là khu biệt viện của các quan lại, phú thương. An ninh đảm bảo, yên tĩnh thoáng đãng. Tiếp theo 2 khu còn lại thì thua xa.

Tại huyện thành, quan binh mới là chủ sự. Không như Hoàng Diệp trấn nơi hẻo lánh, tại đây còn không có thế lực nào dám mạo phạm quan phủ quyền uy. Huyện lệnh Từ Thanh chính là nơi này bầu trời. Tiếp theo đó là Huyện úy Đổng Chính, cùng với Bộ đầu Ngô Thiên, này 3 vị đều là hàng thật giá thật Tứ giai võ giả.

Về mặt ngầm, thế lực lớn nhất đương nhiên thuộc về Thanh Hà Đường. Là một đường khẩu phía dưới của Linh Giang Bang, lại có Ngũ giai cao thủ Đường chủ Lâm Bình tọa trấn. Quan phủ đối với bọn họ cũng e ngại vài phần.

Tuy nhiên mấy vị này chỉ chuyên tâm kinh doanh sinh ý bến tàu đường thủy, đối với trong thành ích lợi thờ ơ. Tổng bộ cũng đóng quân ngoại thành, trọn vẹn chiếm cứ mặt nam mấy trăm mẫu mặt nước hồ Lãng Bạc cùng cửa khẩu sông Linh Giang, rất ít can dự hoạt động của Thanh Hà huyện. Đây cũng là lý do mấy vị quan lão gia đối với bọn hắn mắt nhắm mắt mở làm ngơ.

Tại nội thành, 2 bang phái tranh giành ngươi chết ta sống là Mãnh Hổ bang cùng Kim Xà bang. Có thể nói kỳ phùng địch thủ, 2 bên bang chủ Lỗ Thiên Hùng cùng Thiết Phi Long đều là Tứ giai võ giả, bên dưới cao thủ cũng gần như nhau khó phân thắng bại.

Hơn nữa 2 bên sau lưng đều có bóng dáng của Huyện lệnh và Huyện úy. Nên cũng biết khắc chế sung đột, chỉ âm thầm tranh đoạt địa bàn, không gây ảnh hưởng gì quá lớn.

“Mãnh Hổ bang, tại chúng ta ở Hoàng Diệp trấn nơi đó cũng có Hắc Hổ bang đây. Không biết còn Hoàng Hổ hay Phong Hổ gì nữa không”.

Chung Hồng nghe cái tên Mãnh Hổ cười ha ha trêu chọc.

“Chung huynh nói ta mới nhớ, này Hắc Hổ bang cùng Mãnh Hổ bang có chút nguồn gốc đây. Nghe nói Bang chủ Hắc Hổ bang là em rể của Mãnh Hổ bang Bang chủ Lỗ Thiên Hùng, hắn có thể khởi nghiệp cũng là nhờ người anh rể này không thiếu giúp đỡ”.

Tống Khuyết 2 người nghe vậy bí văn mới vỡ lẽ. Hóa ra còn có này một cọc gút mắc.

Cũng may Tống lão gia nhân từ cũng chưa từng đuổi tận giết tuyệt đem hắn Phong Hàn làm thịt, nếu không biết đâu được nhân gia anh rể tìm đến báo thù cũng là phiền phức.

3 người trò chuyện thật vui, Quan Vũ thấy những người khác đã dùng xong bữa, cả đám khuôn mặt mệt mỏi cũng biết ý đứng dậy cáo từ sớm.

Tuy còn nhiều chuyện chưa rõ, nhưng ngày rộng tháng dài. Tống Khuyết cũng không vội vã, cười cùng Chung Hồng tiễn hắn ra tận cửa.

Đến tận đây mọi người mới chính thức đóng cửa nghỉ ngơi. Tống Khuyết cũng tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường thư thái nằm dài, trong đầu không ngừng vạch lên kế hoạch phát triển trong tương lai.

......

Một đêm ngon giấc,

Có lẽ đi đường xa xôi, mọi người đều ngủ thật ngon lành. Mãi đến khi các hộ xung quanh vang lên tiếng ồn ào lạch cạch, Tống Khuyết mới lười biếng thức dậy.

Nhìn Hùng Bá cùng Lý Tín chăm chỉ đứng trong sân luyện quyền, hắn không khỏi cảm khái. Nếu không có Tesseract bật hack, tính cách ham ăn lười làm như hắn chú định là cùng cường giả 2 chữ này vô duyên.

Xốc lại tinh thần rửa mặt cho tỉnh táo, Tống lão gia cũng đứng dậy ra sân bắt đầu thần luyện. Một lúc sau, từng tiếng oang oang như pháo nổ bắt đầu liên tiếp vang lên trong sân.

Đây là Tống Khuyết 2 người tận lực khắc chế, nếu hắn toàn lực dùng Minh Kình, chu vi trăm trượng hẳn cũng là nghe thấy tiếng nổ.

Chung Hồng mấy người một bên hâm mộ nhìn xem, đợi đến lúc Tống Khuyết thu quyền, dùng khăn mặt lau mồ hôi mới cảm khái:

“Thật hâm mộ mấy người các ngươi, còn trẻ đã trở thành võ giả. Sau này hành hiệp trượng nghĩa, trường kiếm thiên nhai. Không như ta tuổi đã lớn, làm sao luyện cũng không thành”.

“Hồng ca ngươi chính là lười, nếu ngươi chịu khó rèn luyện cũng chưa hẳn không thế đột phá trở thành võ giả”.

Nghĩ đến đông lạnh hè nóng, ngày ngày dậy sớm khổ luyện. Chung Hồng sợ hãi lắc đầu:

“Còn là thôi, đánh đánh đấm đấm không phải sở trường của ta. Nếu sau này a Khuyết ngươi có thiên tài địa bảo nào như tiểu thuyết như thế, ăn vào liền đột phá thì cho ta một ít cũng được.”Nghe hắn nói mấy người bật cười lắc đầu. Chung Hồng thấy mọi người khinh bỉ cũng không giận, cười hì hì hỏi.

“Hôm nay chúng ta làm gì đây?”

“Mấy hôm này chúng ta chưa vội vã, trước hết cứ đi dạo quanh toàn huyện tìm hiểu tin tức đã. Hồng ca ngươi dẫn người đi xung quanh xem địa bàn các bang phái phân bổ ra sao, có công việc nào thích hợp chúng ta làm ăn, hơn nữa đánh dấu vị trí các tụ điểm, nơi ở các cao thủ trong thành giúp ta”.

“Được, đảm bảo trong 3 ngày tìm hiểu kỹ càng cho ngươi”.

Chung Hồng nghe Tống Khuyết phân công vui vẻ đáp ứng. Đến nơi đây nếu cứ tiếp tục vô công rỗi nghề ăn nhờ ở đậu hắn cũng thấy khó chịu. Nay được giao việc thì không còn gì tốt hơn.

“Chúng ta đi ăn sáng chứ, Lý thẩm cùng Ngộ Không đã chuẩn bị xong hết rồi. Nói thật không biết a Khuyết ngươi làm sao dạy dỗ Ngộ Không, quả thật thành tinh rồi”.

La ma tử đám người sáng nay gặp Ngộ Không bận bịu bếp núc trong mắt thiếu chút rơi ra. Chung Hồng tuy không là lần đầu thấy nhưng vẫn kinh ngạc cực kỳ, lòng không ngừng hâm mộ nói.

Tống Khuyết chỉ cười cười lắc đầu:

“Mọi người cứ ăn, Hồng ca ngươi đi cùng ta, chúng ta nếm thử bánh bao nhà Chiêm lão bá có gì đặc sắc”.

Nghe thế Chung Hông mắt sáng lên vỗ tay khen:

“Đúng vậy, cũng nên chiếu cố sinh ý hàng xóm của chúng ta sao”

Nói rồi 2 người mặc quần áo nhẹ nhàng ra cửa, hướng cách đó không xa quầy bán bánh bao đi tới.

Đến nơi thấy nơi này đã có mấy người đứng chờ, trong quầy là một vị lão hán què chân đang loay hoay với chồng vỉ hấp. Đứng cạnh là một vị thiếu nữ nhanh nhẹn gói bánh cho khách nhân.

Nhìn thấy thiếu nữ này lần đầu, Tống Khuyết 2 người đều sáng mắt lên.

Cao tầm 1.6m, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo. Cười lên 2 má lúm đồng tiền vô cùng duyên dáng, đúng với trong tưởng tượng thiếu nữ nhà bên.

Huyện thành chính là phải khác, mỹ nữ chất lượng so với trong trấn cao hơn nhiều. Mới sáng ra đã được nhìn no mắt.

Chỉ tiếc bộ ngực cùng mông chưa phát dục lắm. Nhưng điều này có thể cải tạo, hơn nữa kiểu tóc có chút không hợp, cần chỉnh sửa thêm.

Doctor – Tống một tay chống cằm, dùng ánh mắt thẩm mỹ nhiều năm kinh nghiệm không ngừng quan sát và tu chỉnh. Đang trong lúc tác nghiệp bỗng hắn thấy hàn khí ùa đến, vội vàng rùng mình nhìn lại.

Chằng biết mình ngây ra bao lâu làm cô nương bị hắn ngắm nhìn thẹn thùng đỏ mặt cúi đầu.
Trước mặt lão tử cũng dám công khai khinh bạc ta nữ nhi.

Ánh mắt kia là đang nhìn về nơi đâu, đó là chỗ có thể xem sao.

Chiêm lão đầu giận không thể át, một thân sát khí vào sinh ra tử nhiều năm bộc phát đè nặng lên Tống Khuyết. Định cho tiểu tử này xấu mặt một trận.

Rùng mình nhìn đang trợn mắt nhìn mình Chiêm Thắng, Tống Khuyết cười khổ gãi ót xin lỗi.

Hắn cũng không có ý đồ gì, chỉ đơn thuần thưởng thức cái đẹp, tìm ra chỗ chưa hoàn mỹ thôi.

Thói quen nghề nghiệp nha.

Nhưng nghề này tại đây có thể nói sao, Tống Khuyết đành đau khổ chắp tay gượng cười.

Chiêm Thắng nhìn hắn bộ dáng này cũng kinh nghi. Một thân sát khí trên thân mình uy lực là hắn biết. Không thiếu tiểu tử bị hắn dọa cho thân thể thất khống, ngã xụi lơ hoặc vãi ra quần cũng là chuyện thường.

Tiểu tử này tâm trí hơn xa thường nhân, bị như thế áp bách chỉ có chút rùng mình rồi ứng xử như thường. Hơn nữa ánh mắt của hắn rất thanh triệt, không hề nổi lên tà niệm, Chiêm Thắng cũng thuận thế hừ lạnh buông tha cho hắn.

Lúc này Chiêm Xảo Xảo mới ngẩng đầu nhẹ nhàng hỏi lại:

“Các ngươi là muốn mua bánh gì?”.

Cũng may Tống đại quan nhân lớn lên phong thần tuấn lãng, không giống hạng gian tà mới qua được kiếp này. Nhìn tiểu cô nương đỏ mặt hỏi, hắn nặn ra một nụ cười tự nhận là sáng lạn nhất:

“Vị này cô nương cùng lão bá thứ lỗi, vừa rồi ta mải suy nghĩ thất thần. Làm phiền lấy cho ta bánh mặn bánh ngọt mỗi loại 10 cái”.

Đẹp trai chính là như thế tiện lợi, Chiêm Xảo Xảo mặt hồng như quả táo, không dám nhìn thẳng hắn chỉ cúi đầu lí nhí:

“Vị này công tử, bánh nhà ta phân lượng rất nhiều. Người thường chỉ ăn 3 cái đã đủ no, các ngươi 2 người mua như thế là hơi nhiều”.

“Không sao, đa tạ cô nương giải thích. Ta là người tập võ, sức ăn rất lớn. Mấy cái bánh bao ăn thêm không thành vấn đề”.

Ra là thế, làm sao thân thể như thế cường tráng đây.

Chiêm Xảo Xảo cười lên lộ ra 2 cái má đồng tiền đáng yêu:

“Như vậy thì tốt, công tử nhìn lạ mắt vô cùng. Chắc mới đến nơi đây, hôm nay thử thưởng thức bánh bao nhà ta, ở nơi này cũng rất có tiếng”.

Nhìn mình nữ nhi, hồn đều bị tên nhóc con kia nhanh câu đi. Chiêm lão đầu gân xanh nổi lên, khó chịu quát:

“Người ta mua cái gì thì lấy cho họ, nói này nói nọ mà làm cái gì, còn bao người đang chờ”.

Xếp hàng chung quanh hàng xóm láng giềng đều bị 2 cha con này trêu nở nụ cười, không ít người trêu ghẹo:

“Chung lão bá làm gì bổng đánh uyên ương, ta xem nhà ngươi nữ nhi với tiểu tử này đẹp đôi vô cùng. Tốc độ nhanh khéo năm nay có cháu bế cũng kịp ấy chứ”.

“Ha ha, không nhìn Xảo nhi nha đầu kia ánh mắt đều xuất thủy sao. Chiêm lão đầu ngươi thật không hiểu phong tình”.

Nghe chung quanh xóm giềng vun vào, lão Chiêm bắt đầu táo bạo, hai mắt trợn to như chuông đồng, hô như sấm đánh:

“Nói hươu nói vượn. Tiểu tử kia mua xong mau rời đi, không thấy ảnh hưởng đến người khác sao. Các ngươi những người này mua bánh bao thì nhanh lên, không mua cũng đừng ồn ào”.

Thấy lão đầu như thế, đám người không sợ lại càng hi hi ha ha ồn ào.

Tống Khuyết cười khổ gãi đầu, nhanh tay nhanh chân cầm lấy bánh bao xoay người, trước khi đi còn không quên trả lời:

“Tại hạ mới chuyển đến nơi này không lâu, sau này có gì mong chiếu cố nhiều hơn”.

Nói rồi đưa tay chỉ cách đó không xa nhà mình, Chiêm Xảo Xảo chỉ kịp đỏ mặt liếc nhìn theo hướng tay hắn rồi vội vàng cúi đầu đáp ừ. Nếu không phải hắn Tống lão gia thính lực hơn xa thường nhân chưa chắc đã nghe được tiếng kêu như muỗi trong khung cảnh ồn ào này.

Chương 60: Khởi đầu mới (Đa tạ tranthatda đạo hữu NP. Lần đầu được nhận tác rất cảm kích!)

Mấy bước về đến nhà, Tống Khuyết lắc đầu cười khổ.

Xem ra hôm nay ấn tượng đầu tiên với lão Chiêm không khá đi đâu được.

Đẹp trai cũng là cái tội sao.

Trong lòng hắn có khổ mà không nói nên lời.

Tống đại quan nhân chỉ có thể cảm thán.

“A Khuyết, lợi hại nha. Chậc chậc, không nhìn ra tiểu tử ngươi tâm cũng đủ đen. Đây là định cả người cả nghệ đều chiếm lấy nhé”.

Chung Hồng đi theo một đoạn đường chạy trối chết, đến bây giờ mới kịp cảm thán.

“Mà lão đầu kia cũng thật sự kinh khủng, chỉ lườm qua ta như thế mà cả người ta như rơi vào hầm băng, một cử động cũng không dám. Thật sự là cao thủ nha”.

Tống Khuyết nở nụ cười so với khóc còn khó coi:

“Nhìn bộ dáng nhân gia sau này đối với chúng ta sẽ không hữu hảo, thật sự tai bay vạ gió”

“Ha ha, làm sao không thử đường cong cứu quốc. Ta xem nhân gia nữ nhi đối với ngươi động tâm, ngươi chỉ cần ra tay đem hắn bảo bối nữ nhi thu phục. Sau này hắn còn không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ”.

Tống Khuyết tâm mệt, không muốn nói nhiều với tên dở hơi này. Cầm bánh bao cho lên miệng dùng sức cắn, không quên than thở:

“Đi đến đâu hay đến đấy vậy, vạn sự khởi đầu hơi quá gian nan nha”.

“Ấy ấy đừng ăn hết, chừa cho ta với. Mà công nhận a Khuyết ngươi dáng vẻ này chuẩn cmnr. Sau này có lẽ chỉ cần thi triển mỹ nam kế, hết thảy mọi việc đều thuận lợi hoàn thành”.

Ném cho Chung Hồng mấy cái bánh bao, Tống Khuyết không quản hắn:

“Lấp đầy miệng đi ngươi”.

.....

Ăn no bụng, Tống Khuyết dẫn theo Hùng Bá, Lý Tín, cùng với Chung Hồng đám người chia ra 2 hướng, bắt đầu trong thành du đãng.

Không có mục đích đi dạo quanh thành, đói thì tại chỗ tìm quán ăn giải quyết, đến tối muộn mọi người mới về đến nhà.

Chờ Chung Hồng nhóm người về đến, Tống Khuyết mấy người đang ngồi trên phòng khách, trên bàn trước mặt hắn trải một tấm giấy lớn, tay hắn đang không ngừng trên đó viết viết vẽ vẽ.

Tò mò đến sau lưng Tống Khuyết, Chung Hồng mới kinh ngạc:

“Ồ, đây là bản đồ Thanh Hà huyện nhé. Chỗ này đoạn đường hôm nay bọn ta vừa đi qua, a Khuyết ngươi từ đâu lấy được”.

Tống lão gia mới không nói cho hắn là thông qua Tia Chớp ánh mắt quan sát đây. Chỉ hàm hồ trả lời:

“Ta đi dạo mấy vòng rồi nhớ kỹ vẽ ra. Các con phố, ngõ ngách đều ở nơi này thể hiện. Hồng ca ngươi mấy ngày kế tiếp giúp ta tại tấm bản đồ này ghi lại rõ ràng vị trí những tụ điểm quan trọng, quan phủ, bang phái, cao thủ hết thảy đánh dấu rõ ràng giúp ta”.

“Không vấn đề, có thứ này công việc của ta quả thật đơn giản vô cùng”

Chung Hồng hưng phấn hô. Tống Khuyết cũng hài lòng gật đầu, quay sang sau lưng hắn 4 người.

“Mấy người các ngươi có từng biết chữ”

4 người đều xấu hổ cúi đầu, trong đó Phạm Dương nhỏ giọng đáp:

“Tống gia, biết viết tên mình có tính hay không biết chữ”.

Tống Khuyết nghe vậy đen mặt.

“Từ mai các ngươi buổi tối mỗi ngày đi theo a Tín học chữ. Ta không cầu các ngươi phải văn hay chữ tốt, nhưng tối thiểu đọc viết là cần phải biết. A Tín, đừng cùng bọn hắn khách khí, ai không chịu khó học ra sức đánh cho ta”.

Đối với việc học để lại bóng ma tâm lý Lý Tín nghe mình lại có cầm thước gõ đầu một ngày 2 mắt lập tức sáng. Vỗ ngực bôm bốp bảo đảm:

“Đại ca, ngươi yên tâm. Việc này cứ giao hết cho ta”

Hai mắt tiểu gia hỏa như nhẫn nhịn đã lâu sắc lang gặp mỹ nữ, để đứng kia 4 người trong lòng ác hàn. Lý Tín thấy thế càng đắc ý, đối với không khí vung ra một quyền.

Minh Kình thuần thục vận dụng, gian phòng như có pháo nổ vang lên “ầm” một cái. Dọa kia 4 người giật này cả mình.Hài lòng đối với chính mình vừa thi triển vũ lực chấn nhiếp hiệu quả. Lý Tín gật gù đắc ý quét qua 4 người:

“Các ngươi mấy người cẩn thận cho ta, ai không chăm chỉ đừng trách ta không nể tình, hắc hắc hắc”.

Nhìn đùa dai Lý Tín, Tống Khuyết cũng chỉ cười không nói gì. Dọa dọa mấy người này cũng không sai, tránh cho bọn họ thấy a Tín còn nhỏ lại dương phụng âm suy.

Nhưng cũng không cần ép bức quá mức, thấy 4 người ánh mắt hâm mộ nhìn Lý Tín, hắn cười nói:

“Các ngươi bốn người nếu muốn học võ, sáng sớm có thể tìm đến a Tín. Hắn sẽ dạy các ngươi. Còn học được bao nhiêu thì phải xem từng người tạo hóa”.

Ở thời đại này, không có ai đối với võ giả là không hướng tới. 4 người kia nghe vậy hai mắt tỏa sáng, kích động khom người:

“Đa tạ Tống gia........ Ra mắt Lý lão sư”.

“Ha ha ha, hay lắm.. hay lắm”

Lý Tín thấy vậy sướng phát rồ, đắc ý vểnh mũi lên trời cười.

Tống Khuyết cười cười phất tay bảo bọn hắn đi nghỉ ngơi. Giao bản đồ cho Chung Hồng rồi cũng đi về phòng mình.

..........

Tiếp sau đó 2 ngày, Tống Khuyết đám người đều là đi sớm về muộn, đi lang thang khắp các ngõ ngách trong huyện Thanh Hà.

Mỗi sáng hắn cũng không quên sang Chiêm gia lộ cái mặt, tất nhiên rước lấy lão Chiêm trừng mắt không vui. Chỉ có thể cùng Chiêm Xảo Xảo nói mấy câu rồi cầm bánh bao rời đi.

Không gián đoạn nghe ngóng, chỉ trong thời gian ngắn bọn hắn đã tìm hiểu ra thất thất bát bát. Đối với huyện thành thường thức cũng sẽ không so với những người sống lâu năm tại đây kém.

.....

Buổi tối,

Trong đại sảnh, Tống Khuyết đang bột bên quan sát bản đồ một bên nghe Chung Hồng giải thích.

Để hoàn thành nhiệm vụ Tống Khuyết giao, Chung Hồng cũng là bạt mạng. Đến bây giờ trên bản đồ đã là chi chít các điểm đỏ đánh dấu.

Đứng trước bàn, hắn đang cho Tống Khuyết chỉ rõ những nơi trọng điểm cần chú ý tại Thanh Hà huyện.

“A Khuyết, khu vực này là phủ nha. Đây là Từ phủ, nơi Huyện lệnh ở. Góc bên này chính là binh doanh, có hơn 400 binh tốt. Cách đấy không xa là phủ viện của Huyện úy Đổng Chính.Cách nhà chúng ta không xa là Ngô phủ, Diệc ca toàn gia chính là ở đó.

Hai nơi vẽ Mãnh Hổ cùng Kim Xà chính là đại diện cho 2 bang, còn lại lớn bé gần chục bang phái nhỏ. Chỉ có 3 bang hội có Tam giai cao thủ ta mới đánh dấu vào đây.

Những chấm đỏ chính là nơi ở của các cao thủ trong thành, ta đều có ghi rõ tên tuổi.

Các kiến trúc, tụ điểm chính và các con đường lớn hết thảy đều có ghi chú cụ thể, ngươi xem có gì còn thiếu để ta bổ sung”.

Nhìn trước mắt tỉ mỉ ghi chép tấm bản đồ thô sơ, Tống Khuyết tâm lý vô cùng hài lòng. So với mấy hôm nay hắn tự đi tìm hiểu cụ thể chi tiết hơn nhiều.

“Hồng ca, đã rất tốt. Thế này là đầy đủ rồi”.

“Ngươi hài lòng là tốt rồi”.

Hai mắt có chút quầng thâm Chung Hồng nghe hắn nói thế thở phào nhẹ nhõm. Tống Khuyết cười cười vỗ hắn bờ vai nói:

“Mấy ngày nay vất vả, Hồng ca ngươi về nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai chúng ta sẽ bàn lại xem làm công việc gì để phát tài”.

“Ha ha, a Khuyết ta không phải khen. Nếu như chúng ta nấu rượu bán, đảm bảo chả mấy chốc phất nhanh. Huyện thành này ta đi nếm thử còn không có loại rượu nào uống sướng như của ngươi nấu”.

“Ha ha, rồi bàn sau, Hồng ca ngươi cứ đi nghỉ ngơi trước đi”.

Tống Khuyết nghe hắn nói cười lắc đầu.

“Được, ta cũng có chút buồn ngủ. Vậy ta về ngủ trước, có gì ngài mai chúng ta nói tiếp”.

Gật đầu nhìn Chung Hồng đi về phòng, Tống Khuyết mới tiếp tục chú tâm quan sát bản đồ.

Mấy ngày nay về việc làm môn sinh ý nào để phát tài hắn cũng đã suy nghĩ qua, nhưng đến giờ vẫn chưa có kết luận.

Được lợi từ việc đọc nhiều tiểu thuyết xuyên không, hơn nữa tình hình xã hội bây giờ. Tất nhiên hắn cũng biết nấu rượu, làm muối, làm thủy tinh là những môn sinh ý độc quyền, bạo lợi. Hơn nữa kể cả chiết xuất thuốc kháng sinh hắn cũng biết, nếu thứ này bây giờ xuất hiện, hắn có thể ngồi nhà trồng nấm cũng đủ ngày thu đấu vàng.

Nhưng vấn đề bây giờ hắn Tống Khuyết chỉ là một con tôm nhỏ, những thứ này một khi hiện thế đưa đến mọi người chú ý. Đảm bảo không ra mấy hôm sẽ có người đến sờ đầu hắn, ép hắn ngoan ngoãn trở về làm công nhân cho nhân gia làm việc.

Không cần đem Tống Khuyết nhìn thế giới này quá hắc ám. Mấy năm nay tuy hắn ít ra ngoài nhưng thế giới này quy tắc mạnh được yếu thua hắn tràn đầy thể hội. Ngươi dám cùng nhân gia giảng quy tắc người ta sẵn sàng dùng nắm đấm giảng cho ngươi xem.

Nhỏ yếu chính là nguyên tội.

Khi ngươi chưa có đầy đủ sức mạnh bảo vệ bảo vật, như vậy ngươi mang ngọc cũng là có tội.

Thế giới chính là như thế máu tanh, tàn nhẫn.

Vì vậy những thứ đại sát khí kia, hiện Tống Khuyết làm chơi cho quen tay, tự ngu tự nhạc thì được, hắn cũng không dám tuyên dương cho thiên hạ biết. Phát tài giai đoạn này vẫn là tìm cách khác.

Nhìn trên bản đồ đánh dấu gần 10 xới bạc lớn nhỏ, Tống Đổ thần trong tim một trận hừng hực. Nghĩ đến Vân Cửu còn hẹn mình đến Vân Hải các đây, chỉ tiếc mấy nay trong túi ngượng ngùng hắn còn chưa đi.

Có lẽ cần chọn thời gian đi thu gặt một lần. Kiếm lấy xô vàng đầu tiên khởi nghiệp.

Nhưng hôm nay còn chưa được, theo hình thể càng ngày càng phát ra khôi ngô cao lớn. Tống Khuyết đứng trong đám người đã là hạc giữa bầy gà. Nếu không chuẩn bị kỹ càng, hắn là dễ bị nhận ra vô cùng.

Vì vậy muốn đi cắt rau hẹ cũng là cần kỹ xảo, còn phải hóa trang dịch dung một phen.

Hơn nữa theo thời gian, Tống Khuyết còn đang giai đoạn trưởng thành. Sau này công việc này có lẽ chỉ có thể ăn xổi một lần, để tránh nhân gia nghi ngờ phiền phức.

Nghĩ đến công việc việc nhẹ lương cao này chẳng còn làm được mấy năm nữa, hắn cũng là một trận tiếc nuối.

Xem ra bắt đầu mở tiệm làm sinh ý cũng là việc lửa xém lông mày.

Vuốt vuốt cằm, Tống Khuyết chép miệng nghĩ.

Cuốn lên tấm bản đồ cất kỹ, Tống đại gia trở về phòng gác tay lên trán nhắm mắt suy ngẫm chính mình sau này phát tài đại kế. Không được bao lâu đã chìm vào mộng đẹp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau