TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 461 - Chương 465

Chương 461: An Bình Tiêu Cục

Thanh Sơn Biệt Viện,

Trầm Sinh đang chậm rãi kể lại cho Tống Khuyết cùng Nhiếp Phong 2 người nghe về Bình An Tiêu Cục và Tạ gia chuyện cũ.

Lão Tạ người này thích kết giao, nhưng trên đời làm gì có ai chỉ toàn bằng hữu. Nhất là khi hắn đem sản nghiệp làm lớn rồi, cướp đi của một số người khác ích lợi, vậy tự nhiên sẽ gây nên đối phương thù oán.

Đến ngay cả người thiện lành như Tống lão gia còn có người ghét được nữa là. Tạ Huyền tự nhiên không ngoại lệ, trong một lần áp tiêu sang Kiếm Nam, hắn tiêu cục đã lọt vào tặc nhân tập kích.

Lần đó nhờ có lão Tạ anh dũng thiện chiến, dẫn theo huynh đệ phản kháng đến cùng mới đánh đuổi được giặc cướp, thành công bảo toàn được hàng hóa và An Bình Tiêu Cục danh dự. Nhưng bất hạnh chính là con hắn Tạ An Bình lại trúng địch thủ ám toán, tuy không chết nhưng trọng thương rất nặng.

Vì chạy chữa cho con, từ đó Tạ Huyền cũng không thiết tha gì công việc nữa mà chung quanh khắp nơi bôn tẩu khắp nơi cầu y. Đáng tiếc qua mấy năm rồi, Tạ công tử bệnh theo thời gian thay đổi càng lúc càng biến xấu, An Bình Tiêu Cục cũng vì không có Tổng Tiêu đầu trông nom mà việc làm ăn cũng tùy theo trở nên suy bại. Có thể nói vị kia Phích Lịch Đao nhân sinh thay đổi quá nhanh, đã trải qua phong quang vô hạn để đến bây giờ thân nhân, sự nghiệp đều sắp mất, thật khiến người không khỏi xót xa.

“Chủ công! Vốn trước đó ta không làm sao mà để ý, nhưng gần đây Ám Bộ mới nghe ra được một số tin tức rất quan trọng liên quan đến tật bệnh của Tạ An Bình, cái này hẳn là trời ban cho riêng ngài một cơ hội.”

“Lão Trầm đừng thừa nước đục thả câu, mau nói!” – Tống đại quan nhân đã tò mò cực kỳ.

“Chủ công, theo một nguồn tin đáng tin cậy cho biết. Vị kia Tạ công tử không đơn thuần chỉ là trúng thương mà còn bị tặc nhân không biết khi nào gieo xuống một loại gọi là Thực Tủy Tiêu Hồn Cổ. Qua nhiều năm như vậy, cái này cổ trùng đã ăn vào trong cốt tủy, bình thường y thuật cũng phải bó tay. Chỉ có tinh thông dùng cổ cao nhân mới may ra có biện pháp cứu vãn.

Ngài không phải cùng Thiên Độc Tông người quan hệ khá mật thiết sao, thuộc hạ nghĩ nếu như chủ công có thể giúp Tạ An Bình loại trừ được cổ độc, vậy ngài sẽ có rất lớn cơ hội thu phục được Tạ Huyền cùng hắn dưới tay Tiêu cục.”

“Cái này An Bình Tiêu Cục tuy sa sút rồi, nhưng theo như ta điều tra, bên trong đó vẫn còn một nhóm Tạ gia tử trung, gồm ít nhất 3 vị Lục giai cao thủ cùng gần chục người Nhị lưu hảo thủ như vậy. Chủ công, cơ hội trời ban thế này, nếu có thể nắm được thì tuyệt đối không nên bỏ qua.”

Không thể không nói, Tống Khuyết động tâm rồi.

Nếu có thể ăn vào An Bình Tiêu Cục, bằng Tạ Huyền nhiều năm đi tiêu kinh nghiệm, hắn Thuận Phong cũng có thể nhảy một cái trở thành Dương Nam Đạo hàng đầu tiêu cục. Cái này dụ hoặc quá lớn!

Việc đúng như Trầm Sinh nói, cái này cơ hội hắn hoàn toàn có khả năng nắm được. Bằng kẻ này đối với nhi tử yêu thương, việc mình thu phục đối phương cũng là nắm chắc đến 8 thành.

Ngoài Tống Khuyết ra, toàn bộ Dương Nam Đạo này, người có khả năng giúp được Tạ Huyền cũng tuyệt đối không ra 1 bàn tay. Mà những người kia lão Tạ cũng chưa chắc có thể với tới, có thể nói hắn đang nắm giữ lợi thế rất lớn.

Nhưng có thể thành công hay không, vậy còn phải xem sắc mặt mỗ vị Thánh Nữ.

Nhớ đến con hàng kia sáng ra đã chạy vào rừng, không biết bao giờ về đâu, Tống đại quan nhân đành quay sang Trầm Sinh trước căn dặn:

“Việc này ta đã biết, ngươi làm rất tốt! Nhưng việc có thể thực hiện được hay không còn phải đợi bản thiếu đi hỏi người xem có hay không giải được Thực Tủy Tiêu Hồn Cổ đã.

Lão Trầm ngươi cứ trước tiên chuẩn bị sẵn sàng đợi lệnh của ta, nếu như được liền lập tức bắn tiếng cho Tạ Huyền. Ta sẽ dẫn người đích thân chạy qua Nghi Thanh Quận vì con hắn trừ độc.”

Trầm Sinh nghe thế mỉm cười chắp tay:

“Ha hả, Phích Lịch Đao như cảm nhận được chủ công thành ý, ta đoán chừng hắn nhất định sẽ cam tâm tình nguyện vì ngài phục vụ. Thuộc hạ trước chúc mừng chủ công có thêm một mãnh tướng!”

“Ha ha, chỉ hi vọng sẽ được như Trầm Sinh cát ngôn. Việc này nếu như thành công, ngươi cái này công thần ta nhất định sẽ phải trọng thưởng thật lớn.”

“Chủ công quá lời! Vì ngài phân ưu chính là đám thuộc hạ chúng ta bổn phận, Sinh nào dám kể công.” – Lão Trầm khiêm tốn mỉm cười lắc đầu.

Như thế thái độ càng khiến Tống gia thưởng thức, hắn cảm thấy mình vì cái này thuộc hạ mà tốn công tốn sức đi thu phục là đúng rồi.

Rất hợp trẫm tâm!

Vỗ vỗ vai Trầm Sinh cho hắn biết công lao của hắn đã được anh minh thần võ chủ công nhớ kỹ, Tống gia mới hiền hòa mở miệng:

“Việc này phiền lão Trầm ngươi giúp ta để ý, đợi ta hỏi được bên kia Thiên Độc Tông bằng hữu câu trả lời chắc chắn sau ngươi liền để người trước tiên truyền đạt ý tưởng đến Tạ Huyền. Chỉ hi vọng hắn sẽ không làm bản thiếu thất vọng.”
“Ta đoán sẽ không, kẻ này vì nhi tử ngay cả sự nghiệp cũng không cần. Nếu chủ công có thể giúp con hắn khỏi bệnh, có lẽ một cái giá lớn hơn nữa hắn cũng dám bỏ ra. Huống chi vì một bậc thiên kiêu như ngài phục vụ làm sao cũng không thể coi là mất mặt, đổi lại ta là Tạ Huyền, thuộc hạ cũng sẽ không chút do dự nào đồng ý.”

Ha ha ha, kẻ này thích nói lời thật, rất rất rất hợp trẫm tâm! – Mỗ tiện nhân trong lòng đắc ý.

Mời lão Trầm ở lại Thanh Sơn dùng bữa, thuận tiện hỏi han quan tâm hắn một chút đời sống thường ngày sau. Vị này tân Ám Bộ Bộ trưởng mới cảm động dạt dào cáo biệt mình chủ công chạy về Tổng bộ, tiếp tục cúc cung tận tụy vì người bán mạng công tác đi.

.....

Thanh Sơn, phía sau núi.

Thiên Hương viện tử,

Tối qua yêu nữ cũng không thèm về nhà ăn cơm, để có lòng muốn hỏi nàng mấy vấn đề Tống gia phải ngóng trông dài cả cổ. Sáng nay nghe hạ nhân báo con nhóc này đã quay về chỗ mình sau hắn liền thật sớm đã tìm tới nơi này.

“Cộc cộc cộc!”

“Khốn nạn! Tống tặc, lão nương muốn đốt ngươi!”

Cuối giờ Sửu về đến nhà, còn mất công tắm rửa tốn không ít thời gian mới lên giường đi ngủ. Sáng sớm ra đã bị thằng chó chết này đánh thức, bảo sao Tiểu ớt cay không bạo nộ.

“Ầm!”

Gào lớn một tiếng, Thiên Hương mới hùng hùng hổ hổ đạp cửa xông ra, nhìn hai mắt tiểu nha đầu này có giấu hiệu chuyển thành màu xanh, Tống đại quan nhân cũng rùng mình không ngớt.

“Bình tĩnh, bình tĩnh! Thánh nữ đại nhân, tại hạ đến là để báo cho ngài tin tốt.”

Ngực phập phồng thở mấy hơi, Tiểu ớt cay mới tạm nén lửa giận lại hầm hừ:

“Hừ hừ, hi vọng ngươi tin tốt sẽ làm bản cô nương hài lòng, nếu không, hừ hừ!”

Nói rồi con giơ giơ nắm tay như con mèo cái xù lông đe dọa, nhưng Tống Khuyết không đem nàng chút đó vũ lực để trong lòng. Lúc này sảng khoái lách người bước vào trong nhà.
Tại Lĩnh Vực của hắn cảm nhận, Ngân Giáp Thi đang ngâm mình trong một cái lu chứa đầy chất độc ở phía sau kho củi đây. Thấy cảnh này Tống đại quan nhân liền yên tâm, xem ra yêu nữ kia vẫn rất nhiệt tâm giúp hắn bồi dưỡng con này cương thi.

Không quản nó nữa, hắn tự nhiên đi đến bàn trà, tự rót cho mình một chén nước lọc sau liền quay sang Thiên Hương gọi:

“Tiểu nha đầu, không cần giữ lấy bộ mặt đâm lê đấy sao. Đến đến, ngồi xuống đây! Ta cho ngươi biết một đại tin tốt.”

Gặp tiện nhân này vào phòng của mình mà tự nhiên như nhà nó vậy, dù đây thật sự là nhà của đối phương nhưng Thánh Nữ đại nhân vẫn cực cực bất bãn:

“Hừ, chuyện gì mau nói! Có phải hay không Nguyễn La Thăng lão tặc kia tẩu hỏa nhập ma chết.”

“Hắc hắc, ngươi tỉnh tỉnh đi, bớt mơ mộng hão huyền. Hơn nữa mong cho kẻ thù chết có ích gì, đại trượng phu trên đời chính là phải có oán báo oán có thù báo thù. Cố gắng tu luyện rồi tự tay đâm chết hắn không phải càng thêm thống khoái, càng thêm có thành tựu cảm. Tiểu nha đầu ngươi nghĩ vẫn còn ngắn lắm!”

Lão nương lại không phải đại trượng phu!

Nhìn con chó trước mặt bộ dáng lão khí hoành thu lên mặt dạy đời, Thiên Hương cũng cực nóng mắt. Nhưng hắn nói mấy lời cũng không phải không có đạo lý, cô nàng này thế mới nhẫn nại ngồi xuống tiếp tục:

“Hừ, không cần nói nhảm. Tiểu tặc ngươi có chuyện gì?”

“Ha hả, không vội. Ngươi trước tiên cho ta trả lời, người bị trúng Thực Tủy Tiêu Hồn Cổ đã nhập vào trong cốt tủy ngươi có thể hay không cứu chữa?”

Đậu xanh rau má!

Tìm đến cô nãi nãi nói có việc tốt muốn báo, bây giờ lại thành ra muốn nhờ vả chuyện này, Thánh nữ đại nhân ánh mắt bắt đầu trở nên nguy hiểm.

Tống Khuyết tự nhiên cũng cảm thấy xung quanh sát cơ sơ xác, lúc này chạy nhanh trấn an con này táo bạo hổ cái:

“Bình tĩnh, bình tĩnh. Cứ trả lời ta câu hỏi trước, bản thiếu khẳng định sẽ cho ngươi biết một tin mà ngươi cực có hứng thú.”

Mắt sắc lạnh lườm qua tiện nhân kia, thấy nó bộ dáng chắc chắn như thế Thiên Hương mới tạm tin lời hắn một lần, lúc này ngạo kiều khoanh tay vênh mặt:

“Đối với người khác thì đó là chuyện khó như lên trời, nhưng đối với bản Thánh nữ cũng chỉ là một bữa ăn sáng vậy thôi.”

“Lợi hại lợi hại! Ta liền nói mà, chuyện này chỉ có tìm Thánh Nữ ngài mới có cách giải quyết. Như Nguyễn Tuấn Huy cái loại bao cỏ kia vậy chỉ tổ tốn công vô ích, chẳng được tích sự gì.”

“Hừ hừ...”

Tiểu ớt nhìn thấy Tống Ảnh đế bộ dáng bội phục ngũ thể đầu địa thì cũng hơi đắc ý. Nhưng mặt ngoài còn lạ lộ vẻ xem thường không quan tâm:

“Không cần nịnh bợ! Nói đi, tiểu tặc ngươi sáng sớm đã tìm bản cô nương có việc gì cầu? Hơn nữa tin tốt mà ngươi bảo là chuyện gì.”

“Khà khà, tại hạ đến lần này chính là muốn hỏi Thiên Hương cô nương có hứng thú hay không lại tiếp tục cùng ta làm một hồi giao dịch?”

Giao dịch?

Giao dịch gì? Mình có đồ vật gì cần thiết gấp bây giờ không mà giao dịch?

Tiểu ớt cay nghi hoặc mở miệng:

“Giao dịch như nào, ngươi nói xem?”

Chương 462: Lần nữa cùng Thiên Hương giao dịch

Thiên Hương trong phòng, một đôi thiện nam tín nữ đang châu đầu ghé tai thương lượng một hồi đôi bên cùng có lợi giao dịch:

“Tiểu nha đầu, ta giúp ngươi bồi dưỡng Tiểu Bích, Tiểu Ngọc để bọn nó tăng lên một cấp bậc, ngươi giúp ta cho người giải cái kia Thực Tủy Tiêu Hồn Cổ thế nào?”

Tiểu Bích và Tiểu Ngọc chính là yêu nữ này mệnh căn bảo bối, Tống Khuyết cực có niềm tin nàng sẽ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

Quả nhiên, nghe đến thế, Tiểu ớt cay hai mắt liền sáng:

“Ngươi có bí pháp bồi dưỡng động vật tăng lên tiềm lực?”

“Hừ hừ, giới thiệu với ngươi. Ta, Tống Khuyết, Ngự Thú Môn đời thứ 108 đương đại chưởng môn. Trên đời không có loài động vật nào là bản thiếu không thể thuần hóa và bồi dưỡng.”

Mấy cái lời này Thiên Hương tất nhiên một chữ cũng không tin, nhưng con chó này bản lĩnh là sẽ không giả. Trong nhà mấy con tiểu động vật không phải con nào con nấy thông minh lanh lợi, lại tất cả đều thực lực không tầm thường sao.

Nha đầu này động tâm vô cùng, nhưng mặt ngoài có cố giữ nghi ngờ truy vấn:

“Làm sao để ta tin lời ngươi là đúng, hơn nữa nói tăng lên một cái cấp độ quá chung chung rồi, ngươi nói Tiểu Bích, Tiểu Ngọc bọn nó mạnh lên nhưng ta không thấy thay đổi gì mấy thì phải làm sao?”

“Hắc, ngươi nha đầu này sao lòng nghi ngờ lại nặng thế đây. Người với người cơ bản nhất là sự tin tưởng ở đâu?”

Tống gia thở dài thất vọng, sau đó giả ra một bộ không có cách nào lắc đầu:

“Vậy được, ngươi đưa một trong hai đứa cho ta giúp ngươi bồi dưỡng trước thử xem thành quả. Nếu thấy được thì hợp tác, không thì nhất phách lưỡng tán, làm sao?”

Tiểu ớt cay thế mới lộ ra nụ cười chiến thắng, mặt mũi hớn hở gật đầu:

“Như thế còn nghe được!”

Cuối cùng 2 bên lấy 1 tuần thời gian làm hạn định, sau 1 tuần nếu Tống Khuyết bồi dưỡng Tiểu Bích đạt được đến kết quả mà Thiên Hương mong muốn thì nàng sẽ thay hắn giải cổ độc trên người Tạ An Bình.

Có cái này tin vui, nha đầu tự nhiên không còn buồn ngủ, lúc này liền đem con rắn nhỏ giao cho Tống đại quan nhân. Đồng thời tung tăng theo hắn chạy về biệt viện đi kiếm đồ ăn sáng.

Vốn Thánh Nữ đại nhân còn muốn đích thân đến nhìn thằng này bồi dưỡng đồng bạn cơ, nhưng bị Tống gia nghiêm khắc từ chối nên mới tiếc nuối đành thôi. Còn về an toàn của Tiểu Bích, tiện nhân kia chỉ cần đầu óc bình thường là tuyệt đối sẽ không làm hại đến nó đâu, nàng cũng sẽ không cần thêm lo lắng.

......

Linh Giang Bang Bang chủ Đỗ Như Hối vì sợ hãi Nguyệt Khuyết Các Các chủ Tống Khuyết dâm uy nên đã âm thầm ôm tiền, dắt theo của mình yêu thương nhất nhi tử bỏ trốn.

Cái này một lời đồn mấy ngày nay liền xuất hiện trên đầy phố phường.

Bên kia Linh Giang Bang mấy lần cố gắng đứng ra giải thích, nhưng làm sao chính chủ Đỗ ca vẫn im hơi lặng tiếng chưa từng xuất đầu lộ diện, thế nên để lời đồn càng lúc lan truyền càng lớn, quanh này một dãy võ lâm nhân sĩ đã là người người đều biết.

Nghe tin lão Đỗ bí mật chuồn êm, vì không biết hắn đi làm việc gì, ở đâu nên Tống Khuyết đành sai Ám Bộ người rải ra lời đồn này để bức đối phương ra mặt.

Làm sao Đỗ Như Hối thật sự lặn rất sâu, đã thế hắn cũng không khách khí nữa.

Hiện giờ Nguyệt Khuyết Các phối hợp với quan phủ đã là toàn diện đối với Linh Giàn Bang chèn ép.

Tất nhiên, vì có Minh quy ràng buộc, Tống gia cũng sẽ không làm quá trắng trợn. Nhưng chỉ cần trong khuôn khổ pháp luật hay bình thường cạnh tranh thương mại cho phép, hắn là sẽ không một chút nhân từ nương tay.Tức thời, cái này sừng sững ở Linh Giang bao nhiêu năm hàng đầu thế lực liền trở nên như ngọn nến trước gió phiêu diêu, có thể bị thổi tắt bất cứ lúc nào. Kể cả những bang chúng thành viên trong bang cũng là người người bàng hoàng.

Chỉ mấy ngày trôi qua đã có hơn một thành người xin ra khỏi Bang, cái này để hiện tạm thay quyền Bang chủ Trưởng lão Lập Húc sợ hãi quá chừng. Nhưng cũng không làm được cái mẹ gì, ngoài kia các vị quan gia đang nhìn chằm chằm đây, hắn dám làm việc quá khích là người ta sẵn sàng mời lên phường uống trà ngay, tuyệt không nhân nhượng.

Trái ngược lại với bọn họ, Nguyệt Khuyết Các bên này thì càng thêm cao điệu.

Có Linh Giang đệ nhất cao thủ Tống lão gia uy thế, trên nữa còn được Cửu Giang Minh Tông sư bao bọc, mấy ngày này mặc quần áo màu đen, sau lưng thêu hình trăng lưỡi liềm màu bạc tiêu chí người xuất hiện càng lúc càng nhiều ở trong quận thành.

Mấy vị trước Kim Tiền Bang trưởng lão bị Đỗ ca đuổi như chó nhà có tang chạy về Thanh Hà cầu giúp đỡ bây giờ nở mặt nở mũi rồi. Vì bọn này quen thuộc địa hình bên đây nên được Tống Khuyết giao cho trọng trách dẫn người đến trong thành, mượn tạm danh nghĩa Cổ Hà trước tiên thu phục mất đất, thành công tại đó chiếm được một mảnh địa bàn của mình, tiếp tục cùng Linh Giang người tương ái tương sát.

Những việc này Tống đại cao thủ cũng chỉ động động miệng thế thôi, hắn tất nhiên sẽ không nhúng tay vào đám lông gà vỏ tỏi chuyện vụn vặt này.

Mỗ tiện nhân lúc này còn đang ngồi cạnh tiểu hồ, từ sáng đến giờ vẫn một bộ đờ đẫn khuôn mặt, sinh không thể luyến.

Dù là trước mặt hồ nước đám Lam Thủy Tiên đã nở đến lung linh rực rỡ, nhưng cũng không thể để Tống gia tâm tình khá hơn mảy may.

Nguyên nhân mà.... không nói cũng thế... haizzz...

Thải Hồng tiểu nha đầu thì lúc này mặt đang lấm la lấm lét nhìn chủ nhân. Cô nàng còn tưởng thiếu gia đang giận mình vì đã lén dùng năng lực gia tốc sinh trưởng Lam Thủy Tiên đây.

Nhưng thực ra nàng nghĩ nhiều, a Hồng rất ngoan, rất nghe lời, nó chủ nhân làm sao nỡ giận.

Nha đầu này nghe lời hoa ngôn xảo ngữ biết được trong hồ mấy cây hoa là Tống gia đặc biệt đi tìm về cho mình sau liền đặc biệt cao hứng, luôn đem việc này ghi khắc ở trong lòng, ngày ngày đều ra ngắm nhìn mấy lần xem nó lớn lên thế nào vậy.

Đoạn thời gian trước, thiếu gia cùng Thiên Hương đều không có nhà. Thải Hồng mới bắt đầu to gan lớn mật dùng mình năng lực đặc biệt hàng ngày cho Thủy Lam Tiên truyền vào năng lượng. Nhưng nàng cũng nhớ lời Tống Khuyết dặn, không dám truyền quá nhiều, chỉ là mỗi lần một chút thế thôi.

Nhưng dù có thế, hiện nay mấy cây hoa này cũng đã là trái quy luật tự nhiên mà giữa trời thu khoe sắc nở rộ rực rỡ.
“Thiếu gia! A Hồng sai rồi, đừng giận ta nữa được không, về sau a Hồng sẽ đặc biệt ngoan.”

Nghe tiểu nha đầu nói chuyện, Tống Khuyết mới giật mình bừng tỉnh. Nhìn Thải Hồng 2 mắt rưng rưng một bộ muốn khóc, hắn lập tức vuốt nàng đầu nhỏ an ủi.

“Chớ sợ, thiếu gia lại không giận ngươi. Sau này còn có mấy gốc cây đặc biệt quý trọng muốn giao cho a Hồng như thế chiếu cố đây, ta là đang suy nghĩ chuyện khác.”

“Thật sao, thiếu gia!”

Đợi được Tống đại quan nhân mấy lần cam đoan, nha đầu này mới chuyển buồn làm vui, tung tăng chạy đi tìm Dương Mật, Dương Tử chơi rồi. Tất nhiên cái nhiệm vụ chăm sóc Kim Cốt Thụ là từ nay về sau nàng cũng sẽ không tránh được, nhưng có thể giúp được thiếu gia, Thải Hồng vui còn không kịp, làm sao nỡ từ chối.

Tống Khuyết nguyên nhân buồn bực tất cả đều vì bên kia chiếc bàn một tờ báo.

Đại Viêm 816 năm, tháng 9, Giang Hồ Ký Sự, số 1149.

Tất nhiên cái này tờ báo vô tri là không thể để hắn bực bội, tiện nhân này khó chịu vì nội dung ghi ở trong đó.

Viêm Đế đại thọ, biên giới Thiên Lang Quốc báo động mấy cái này đã không tính là tin tức. Tống gia trọng tâm chú ý mà mấy dòng trong Ký Sự dùng để vinh danh những vị tuấn kiệt mới nhú đầu trên giang hồ.

Chúng ta Hùng đại gia không phụ kỳ vọng cũng lên báo rồi, còn cực kỳ được Thiên Nhai Hải Các người ưu ái trao cho danh hào ngưu bức tận trời.

Thiên Vương Chùy - Hùng Bá.

Đậu xanh rau má!

Nghe có giống tiếng người sao?

Ra ngoài kia nhắc đến Nguyệt Khuyết Các nhân vật máu mặt, người ta sẽ nói đến Hắc Kim Cương Tống Khuyết cùng Thiên Vương Chùy Hùng Bá. Vậy nhân gia sẽ nghi hoặc, rốt cuộc ai là chủ ai là thợ đây?

Dù sao Tống gia hắn vững tin đám chủ biên Giang Hồ Ký Sự là có thật sâu ác cảm với mình. Nếu không tuyệt đối sẽ không vùi dập anh minh thần võ hắn như thế.

Thật không biết tất cả đều là thằng này nghĩ nhiều. Chuỳ loại này vũ khí vốn ít người dùng, có thể đánh ra danh đường vậy ít càng thêm ít. Thế nên ngốc Hùng mới được ưu ái lấy danh hào cao đại thượng như thế. Còn đám trẻ trâu bọn hắn dám lấy tên Thiên Vương Kiếm, Thiên Vương Đao, Thiên Vương Quyền xem. Không ra một ngày sẽ có đại lão đến dạy ngươi làm người.

Tất nhiên, Thiên Nhai Hải Các người sẽ không rảnh háng đến cho con cóc ghẻ này giải thích cái gì. Tống tiện nhân cứ ngồi đấy mà buồn bực thôi, mãi đến tận khi Vân cô nàng từ trong nhà đi ra, hắn mới chuyển buồn làm vui, bắt đầu chuyên tâm cùng mỹ nhân chuyện trò.

Vân Hi đến đây từ hôm qua, đúng theo như đã hứa hẹn cùng hắn, một tuần sẽ về Thanh Sơn ở 2 ngày bầu bạn cùng tình lang. Cũng là tiện thể để Thanh Trúc nha đầu kia có dịp công lược ngốc Hùng, một công đôi việc.

Do đã được chuẩn bị tâm lý từ trước, nên lần này Vân mỹ mi cùng Thiên Hương yêu nữ kia khó được một lần không gây sự với nhau. Cả hai chỉ coi như đối phương không tồn tại, bơ nhau đi mà sống, việc mình mình cứ làm thế thôi.

Cái này ít nhất cũng để Tống Khuyết thở nhẹ một hơi.

Cứ thế bồi tiếp Vân Hi 2 ngày, đích thân cho nàng làm mấy lần toàn thân massage + châm cứu thư giãn gân mạch, bồi khí mỹ dung sau. Đợi đến buổi sáng hôm sau bọn họ chủ tớ 2 người lần nữa trở về Tổng Bộ, thằng này cũng lập tức chuẩn bị ngựa xe nhích người.

Hắn cần đến Nghi Thanh Quận một chuyến.

Mọi việc đã sẵn sàng, nơi đó có một vị cao thủ đang chờ Tống gia thu phục đây.

Chương 463: Tống bác sĩ ra tay

Nghi Thanh Quận,

Làm một quận thành giáp ranh biên giới giữa Dương Nam và Kiếm Nam, nơi này hàng ngày ngựa xe lưu thông hàng hóa qua lại tự nhiên không ít.

Tống Khuyết một đoàn xe mấy người đến Nghi Thanh cũng không làm sao gây nên người chú ý, bọn hắn rất nhanh theo một vị Ám Bộ thuộc hạ hướng dẫn, tìm đến trong thành một gian biệt viện rộng lớn.

An Bình Tiêu Cục.

Nhìn cái này bề thế đại môn, cùng hai bên một đôi sư tử đá uy nghi to lớn, tuy bây giờ nhân khí có đôi phần quạnh quẽ nhưng cũng không khó để hình dung được ngày trước chỗ này là cỡ nào rầm rộ.

Vì trước đó đã cùng nhau đạt thành bước đầu thỏa thuận, vì thế theo vị kia thuộc hạ tiến lên gõ cửa đưa ra bái thiếp, Tống gia đoàn người đã lập tức được dẫn thẳng vào trong sân.

Đợi hắn từ trên xe bước xuống thì đã thấy Tạ gia mấy người đứng nghiêm chờ từ lâu. Dẫn đầu là một vị trung niên lưng hùm vai gấu, mặt vuông chữ điền, cả người như miêu tả vậy toát lên một vẻ hào sảng chân thành.

“Vị công tử này là Nguyệt Khuyết Các Tống Các chủ đi, lão phu Tạ Huyền hữu lễ!”

“Ha ha, xin chào Tạ tiên sinh, nghe đại danh ngài đã lâu đến bây giờ mới được gặp mặt, thật sự không thắng vui mừng!”

“Một chút danh mọn mà thôi, Tống Các chủ quá khen!”

Hai người khách sáo chào hỏi một phen sau liền cho đôi bên giới thiệu người nhà mình, lão Tạ thì có vợ và mấy vị tử trung thuộc hạ. Tống Khuyết bên này thì càng đông rồi, chuyến này ra ngoài hắn hầu như là toàn gia đều mang theo.

Thải Hồng, Dương gia tỷ muội vì trước đó đã hứa sẽ đưa 3 tiểu đi chơi, Thiên Hương còn là bắt buộc phải đến, thêm nữa Hùng Bá, Nhiếp Phong hai người đi quản lý một nhóm hộ vệ, tất cả rồng rồng rắn rắn hơn 20 người.

Cố hết sức mới chào hỏi xong, vị kia Tạ phu nhân đã gấp không chờ nổi hai mắt đỏ hoa tiến lên dò hỏi:

“Tống công tử, ngươi thật sự là có thể chữa khỏi cho nhà ta An Bình?”

Nhìn vị này mẫu thân vì nhiều năm lo cho mình nhi tử mà trở nên hốc hác tiều tụy, Tống Khuyết cũng cảm thấy lòng cảm phục không thôi, lúc này chạy nhanh an ủi:

“Phu nhân yên tâm, lần này ta mời đến vị này Sửu Nhi cô nương, chính là trong Thập Vạn Đại Sơn rất có danh tiếng một vị dưỡng cổ đại sư, nàng có 9 thành nắm chắc vì Tạ huynh giải được cổ độc. Còn cụ thể thế nào, phải để nàng trước xem bệnh tình mới nói chuẩn được. Bây giờ phiền phu nhân dẫn nàng vào ngó qua Tạ huynh một lần!”

“Đúng đúng đúng, nên là như thế, Sửu Nhi cô nương, xin mời!”

Thánh Nữ đại nhân cũng như Thải Hồng, vì nhan sắc quá đặc biệt nên cần đeo lên một cái đấu bồng che đậy. Nhưng dù có thế, người khác vẫn có thể cảm nhận được từ trên thân nàng phát ra từng trận, từng trận lạnh run sát ý.

Thế mới đúng là dụng độc cao thủ sao, An Bình Tiêu Cục mấy người càng thêm tin tưởng rồi. Tạ phu nhân không khỏi phân trần vội vàng dắt người vào cho con mình xem bệnh.

Tống cẩu ngươi chờ! – Âm thầm bỏ lại một câu Thiên Hương mới hận hận rời đi.

Còn lại trong sân, Tống Khuyết cùng Tạ Huyền 2 vị đại gia vậy càng dễ nói chuyện rồi. Cũng không cần trà nước khách sáo cái gì, hắn thẳng thắn đi vào việc chính:

“Tạ tiền bối, ý nghĩ của ta trước đó đám thuộc hạ cũng đã thay truyền đến ngài. Lần này tại hạ xin hỏi lại lần nữa, Tống mỗ sẽ vì Tạ huynh chữa bệnh, đổi lại ta muốn ngài Phích Lịch Đao Pháp cùng toàn bộ An Bình Tiêu Cục sẽ sát nhập vào Thuận Phong Tiêu Cục.

Tất nhiên, ta cũng sẽ không nhân lúc cháy nhà hôi của mà bắt chẹt mọi người. Tạ tiền bối qua đó sẽ vẫn giữ chức Tổng Tiêu đầu, mấy vị đại ca hiện làm gì sẽ không biến đổi, lương thưởng hết thảy tăng thêm 5 thành. Tại hạ cũng sẽ giành riêng bù đắp cho ngài một quyển Nhất lưu công pháp, đao kiếm quyền cước gì tùy ngươi chọn. Ngài thấy thế nào?”

Tống đại quan nhân điều kiện không thể nói không hậu, so với Tạ Huyền mấy người trước đó tâm lý thừa nhận thật sự là khác một trời một vực. Bọn họ còn sợ sẽ bị người hung ác bóc lột một lần cơ, lão Tạ vậy cũng thở nhẹ một hơi, không làm sao do dự chắp tay:

“Đa tạ Tống Các chủ hậu ái, chỉ cần ta nhi tử có thể khỏe mạnh, mọi chuyện đều nghe ngài sắp xếp.”

“Ha ha, hay lắm, Tạ tiền bối quả nhiên thẳng thắn sảng khoái. Vậy ta cũng không nữa dài dòng, chúng ta cùng vào sao Tạ huynh tình cảnh thế nào đi.”

Chuyện khởi đầu cực kỳ suôn sẻ, mấy người trên mặt mới xuất hiện một chút tiếu dung. Tất cả lần nữa đi theo Tạ Huyền dẫn đường đến chỗ con hắn nghỉ ngơi dưỡng bệnh.
....

Nghi Thanh Quận, Tạ gia. Tạ An Bình gian phòng,

Khi Tống gia mấy người còn chưa đi vào, đã nghe thấy được bên trong tiếng Tạ phu nhân kích động nghẹn ngào.

Đợi bọn họ mở cửa vào trong, thì thấy nàng đang bắt lấy tay Thiên Hương hỏi han liên tục. Vậy hẳn là yêu nữ đã xem qua bệnh nhân rồi cho nàng một câu trả lời chắc chắn.

“Lão gia, An Bình có hi vọng được cứu rồi!” - Thấy trượng phu đi vào, vị này Tạ phu nhân mới không kìm được áp lực mà nhào vào ngực lão Tạ khóc lớn một hồi.

Không đánh vỡ bọn họ phu thê ôn tồn thời khắc, Tống Khuyết lúc này mới yên lặng tiến lên đứng cạnh Tiểu ớt cay, tò mò quan sát đang nằm trên giường Tạ công tử.

Chỉ thấy Tạ An Bình trải qua nhiều năm ốm đau quấn thân, cả người hiện tại đã chỉ còn da bọc xương, so với bên cạnh một vị không khá hơn là bao nhiêu. Da mặt trắng xám, hơi thở mỏng manh, đúng như tin báo truyền về đã là giai đoạn cuối. Nếu lần này không kịp thời cứu trị vậy chẳng mấy chốc hắn sẽ đi đời nhà ma.

Đưa tay cầm lấy cổ tay Tạ An Bình, Tống thần y âm thầm dùng Lĩnh Vực kiểm tra toàn bộ thân thể thằng này một lần. Nhưng làm sao tìm kiếm cũng không ra được cái gì gọi là Thực Tuỷ Tiêu Hồn Cổ, hắn mới nhíu mày quay sang Thiên Hương dò hỏi:

“Nha đầu, cổ trùng nằm ở đâu?”

Vốn còn đang cay cú tiện nhân này gọi mình là Sửu Nhi đây, Thánh Nữ đại nhân vậy liền khoanh tay khinh miệt chế giễu:

“Hỏi làm gì, cứ như tìm thấy bọn chúng thì ngươi có thể giải quyết được giống như?”

“Hỏi thì cứ nói! Ngươi thắc mắc nhiều như vậy làm gì?” - Tống gia thẹn quá hoá giận trừng mắt quát.

Hừ hừ …

Nể mặt Tiểu Bích, Tiểu Ngọc sau này còn phải trông chờ vào thằng này, tiểu ớt cay mới không tình nguyện cho hắn chỉ điểm.

“Lật người hắn lại, tại mấy đốt sống gần cổ ngươi sẽ thấy dấu hiệu khác biệt. Chậm trễ tầm nửa tháng nữa sâu độc ăn lên não vậy kẻ này thần tiên cũng khó cứu.”

Tạ gia phu thê nghe vậy sợ hãi quá chừng, Tạ mẫu càng là khóc thành lệ nhân vội vàng quỳ xuống nắm lấy tay Thiên Hương cầu xin:
“Sửu Nhi cô nương, xin ngươi cứu cứu lấy An Bình, điều kiện gì cũng được, chúng ta đều có thể đáp ứng. Xin hãy cứu lấy hắn!”

Nói rồi còn định cho nàng dập đầu, tiểu ớt cay vậy vội vàng đem nàng cản lại:

“Không cần cầu ta, ta cũng chỉ là cùng tiểu tặc kia giao dịch thôi. Cứu hay không còn tuỳ vào các ngươi thoả thuận với nhau thế nào.”

Thấy Tạ phu nhân định quay sang mình bái, Tống Khuyết lập tức cho nàng trấn an:

“Phu nhân yên tâm, bây giờ chúng ta sẽ cho Tạ huynh chữa trị. Ngươi trước tiên cứ về phòng nghỉ ngơi một chút, đợi xong việc tại hạ sẽ cho người báo tin cho ngài.”

Tạ Huyền cũng sợ nàng ở lại đây sẽ quấy nhiễu đến mọi người làm việc, vì thế an ủi nương tử một hồi sau liền sai hạ nhân dẫn nàng về phòng riêng.

Tống Khuyết vậy mới có thời gian lật Tạ An Bình lên, cởi áo hắn ra rồi kiểm tra phần lưng kẻ này. Thì quả nhiên thấy chỗ mấy đốt sống gần cổ của hắn có mấy đường vân mảnh như sợi chỉ màu tím nhạt, mắt thường rất khó phát hiện. Cái này có thể chính là Thiên Hương theo lời Thực Tuỷ Tiêu Hồn Cổ.

Thứ này như một con sán nhỏ gắn chặt vào cột sống Tạ An Bình, quả thật cùng mạch máu không khác nên khi nãy hắn dùng Lĩnh Vực mới không thể tìm ra. Bây giờ đã có nhắc nhở, hắn rất nhanh phát hiện sự khác biệt.

Này một loại ký sinh trùng từ ngoài vào trong, đã đâm xuyên vào tuỷ sống vị kia đen đủi nhân huynh, tham lam ăn mòn trong đó tinh huyết. Xúc tua của nó càng là đang mon men đến gần thuỳ não, đợi nó tấn công vào đây, Tạ huynh thật sự cũng có thể vinh quang lên đường.

Âm thầm đánh giá tình hình, nếu như mình dùng Tesseract năng lượng tiêu diệt nó, chỉ sợ trong lúc vùng vẫy giãy chết đồ vật này cũng sẽ tiện thể huỷ hoại vật chủ, Tống thần y cảm thấy vô cùng đau đầu.

May mắn lần này không tự tin thái quá đơn thương độc mã tiến đến, nếu không xấu hổ chết rồi.

Tống gia sắc mặt như thường gật đầu:

“Là có chút phiền toái, Sửu Nhi, nhờ ngươi rồi!”

Fu*k your mom!

Nếu Thánh Nữ đại nhân hiểu địa cầu bên kia một số thủ thế tất nhiên sẽ cho con chó này một ngón giữa.

Trợn mắt nhìn hắn một cái, nha đầu này mới hằm hằm hè hè lấy ra một thanh tiểu kiếm, nhắm thẳng Tạ An Bình chỗ cổ định hung hăng cắt xuống.

Á đù!

Tống Khuyết sợ vãi cả linh hồn, vội vàng đưa tay cản con mụ điên này lại.

“Ngươi định làm gì?”

“Làm gì?”

Dùng ánh mắt nhìn thằng ngu như thế nhìn Tống Khuyết, Tiểu ớt cay mới hừ lạnh trả lời:

“Tự nhiên là phải mở ra một lỗ hổng tìm tới vị trí Thực Tủy Tiêu Hồn Cổ rồi bắt nó ra.”

Hoá ra chỉ là cắt mở lớp thịt ra, nhưng việc này có cần phải hung mãnh như thế không. Đối với yêu nữ này Tống Khuyết đã triệt để không biết nói gì, đến lúc cần dùng hành động cho nó phô bày một phen cao cấp học thuật.

Nghĩ thế Tống bác sĩ liền xua tay đuổi con hàng này tránh ra, rồi từ trong ngực áo lấy ra một thanh tiểu đao, kêu Hùng Bá mang vào một bình Liệt Hỏa Tửu làm sát khuẩn sau hắn mới bắt đầu lên mặt chỉ điểm:

“Nhìn kỹ! Kỹ thuật mổ chân chính phải là như thế này!”

Chương 464: Thực Tủy Tiêu Hồn Cổ

Tạ phủ, Tạ An Bình gian phòng.

Tạ đại thiếu sau khi được Thiên Hương cho uống một loại nước thuốc có tác dụng gây mê liền được người cột chặt vào giường để tránh cử động, ảnh hưởng đến quá trình chữa trị.

Lúc này, Tống lão sư đang cho mọi người lên một khóa như sách giáo khoa vậy giảng dạy về việc phẫu thuật mổ sống trên cơ thể người. Nhìn hắn phong tao mười phần tinh vi thao tác, để ở đây tất cả mọi người đều kinh như gặp thiên nhân.

Chỉ thấy thằng này dùng dao nhỏ rạch nhẹ lớp da của Tạ An Bình ra, sau đó rất cẩn thận bóc tách những bó cơ dọc cột sống ra hai bên, vô cùng đơn giản liền để lộ mấy đốt sống cổ rõ rõ ràng ràng thể hiện ra trước mặt chúng nhân.

Đến tận đây mọi người mới nhìn rõ, trên cột sống cổ của Tạ An Bình như đang bị một lớp mạng nhện bao phủ vậy, nhìn qua cực kỳ ghê người.

Toàn bộ quá trình, con này cổ trùng cũng không hề bị cắt vào, thậm chí nó còn không chút phát hiện, hơn nữa lượng máu lại chảy ra cực kỳ ít. Phần này kỹ thuật để dù là học rộng biết nhiều như Thánh Nữ đại nhân cũng phải trợn mắt há mồm, bội phục đến ngũ thể đầu địa.

Mỗ tiện nhân vậy tất nhiên cực kỳ đắc ý, nhưng mặt ngoài vẫn là làm ra vẻ vân đạm phong khinh, giống như đã đem nan đề tất cả giải quyết, còn lại mấy việc đơn giản thì giao cho lũ nông cạn học trò thực hành:

“Tiểu nha đầu, giờ đến lượt ngươi. Mạnh dạn làm, có bản thiếu ở đây thì không cần lo lắng gì cả.”

Thiên Hương:....

Có lẽ vừa rồi đã bị Tống gia mấy phen kỹ thuật triệt để chinh phục từ thể xác cho đến linh hồn, nha đầu này hiếm thấy không cự cãi cùng hắn. Lúc này liền ngoan ngoãn từ trong người lấy ra một bình nhỏ rồi đổ ra mấy hạt đan dược màu trắng đục.

Tùy ý chọn lấy một hạt, Tiểu ớt cay đem nó đặt vào chỗ miệng vết mổ, xong xuôi rồi mới quay sang Tống Khuyết tán dương:

“Tống tặc, không ngờ nha! Tiểu tử ngươi lần nữa để bản cô nương lau mắt mà nhìn.”

Tính tình thanh đạm không màng danh lợi Tống đại quan nhân nghe nàng khen sắc mặt cũng không có bao nhiêu biến hóa, chỉ là nhàn nhạt lắc đầu:

“Điêu trùng tiểu kỹ mà thôi! Thứ này là gì?”

“Hừ hừ...”

Rất không quen nhìn tiện nhân kia tinh tướng Thiên Hương hừ lạnh mấy tiếng tỏ vẻ bất mãn sau mới bắt đầu cho mọi người giải thích.

“Nó gọi Bồi Tủy Đan, một loại đan dược có tác dụng trợ giúp Lục giai võ giả tiến hành luyện tủy. Nhưng đồng thời, trong này có mấy vị thuốc mà Thực Tủy Tiêu Hồn Cổ cực kỳ yêu thích.

Bởi vì tiểu gia hỏa này đã ăn sâu bén rễ vào người nạn nhân, nếu như mạnh mẽ đem nó lột ra vậy tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến ký chủ, thậm chí gây ra đột tử. Chính vì vậy ta đang dùng này đan như một loại mồi nhử dẫn để dụ nó ra ngoài. Hiện chúng ta cứ chờ đợi là được.”

Nghe thế, mọi người đều nín thở theo dõi Tạ An Bình vết thương xem có gì biến hóa.

Chỉ thấy, vốn đang bám lên cổ hắn đám mạng nhện đen kia như nhận lấy cái gì kích thích liền sôi trào sống lại. Giống như bạch tuộc vậy vươn ra những cái xúc tua đâm thẳng vào trong Bồi Tủy Đan, dần dần càng ngày càng nhiều, đến khi đan dược này đều biến thành màu đen, Thiên Hương mới cẩn thận đem nó nhấc lên bỏ ra một lọ sứ đóng kín rồi tiếp tục thay một viên đan dược khác vào.

Cứ như thế 4 lần, đợi đến khi viên Bồi Tủy Đan cuối cùng màu sắc không còn thay đổi nữa. Nha đầu này mới mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu:

“Đã được rồi, trong người hắn đã không còn Thực Tủy Tiêu Hồn Cổ. Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, bây giờ có thể tỉnh lại hay không vậy phải xem vào hắn.”

Cái này phải xem vào Tống gia!

Tống Thần y vô cùng cao điệu khẳng định:

“Chỉ cần còn một hơi, ta là sẽ có biện pháp đem người cứu lại. Tạ tiền bối ngươi yên tâm, không được mấy ngày ngươi sẽ nhìn thấy Tạ huynh tỉnh lại.”

Hôm nay được chứng kiến 2 vị này thần hồ kỳ kỹ, lão Tạ trong nội tâm đối với hắn lời nói là tất tin không ngờ. Vị này thiết huyết nam nhân lúc này cũng không nhịn được mắt hổ rưng rưng chắp tay bái dài:

“Cám ơn! Cám ơn Sửu Nhi cô nương! Cám ơn Tống công tử, không, phải là cám ơn lão bản. Ngài cứu An Bình chính là đối với toàn bộ Tạ gia có tái tạo chi ân, Tạ Huyền trọn đời trọn kiếp cũng không bao giờ quên.”
Gặp lão đầu đã bắt đầu ăn nói lộn xộn, Tống Khuyết cười rộ lên:

“Ha ha, Tạ tiền bối không cần vội vàng như thế. Đợi Tạ huynh tỉnh lại, mọi người tâm tình vui vẻ chúng ta lại nói chuyện này không muộn. Bây giờ ta còn cần phải cho hắn liệu thương để hắn mau khôi phục.”

“Đúng đúng, phải làm phiền ngài rồi!” - Tạ Huyền cười như hoa cúc, trong giọng nói cũng đã bắt đầu dùng đến kính ngữ.

Tống gia cũng không tiếp tục già mồm sửa nữa, vì lão đầu này về dưới trướng mình đã là việc sớm hay muộn.

Đợi mọi người lui ra hắn mới lần nữa bắt đầu cho Tạ An Bình rửa vết thương, khâu lại, châm cứu truyền năng lượng trợ giúp khôi phục. Bận bịu một hồi, công việc cứu trị hôm nay mới tính là hoàn công.

Nhìn vị này nhân huynh sinh mệnh dấu hiệu ổn định, Tống Khuyết quay sang lão Tạ dặn dò:

“Cho người cẩn thận chăm sóc, có gì bất thường lập tức gọi ta. Mỗi ngày ta sẽ cho hắn châm cứu 2 lần, tối đa 3 ngày Tạ huynh là sẽ có thể tỉnh lại. Trong 3 ngày này còn phiền Tạ tiền bối giúp chúng ta thu xếp mấy gian phòng ở đây để tiện bề làm việc.”

“Đó là, đó là! Xin mời chư vị đi theo ta.”

Kêu lên hạ nhân trông nom thiếu gia đồng thời báo tin mừng cho phu nhân. Tạ Huyền liền đích thân dẫn mấy người đi an trí cẩn thận. Còn không quên dặn dò người chuẩn bị đại tiệc, bữa nay là nhất định phải tận tình chiêu đãi bọn họ Tạ gia ân nhân.

…..

Tiếp đó 3 ngày, Tống Khuyết đoàn người liền yên tâm ở lại An Bình Tiêu Cục.

Ngày ngày dẫn Thải Hồng mấy nữ đi thăm thú Nghi Thanh Thành, thuận tiện thì bớt chút thời gian cho Tạ công tử liệu thương. Cuộc sống vô cùng dễ chịu.

Mỗi buổi sáng sớm cùng tối trước khi ăn thằng này lại cùng lão Tạ làm lên mấy trận, cho nhau ấn chứng đao pháp tâm đắc.

Tạ An Bình ngày hôm trước đã không phụ kỳ vọng của mọi người tỉnh lại rồi. Tuy còn rất yếu, nhưng được cái thần trí vẫn giữ được minh mẫn, cái này để lão Tạ vợ chồng quả thực mừng như điên. Cũng không quản ngại ngùng, cả nhà 3 người khi đó liền ôm nhau sung sướng khóc lớn một hồi, hệt như lũ trẻ vậy.

Ngay sau đó tất nhiên là đối với mỗ vị Thần y thiên ân vạn tạ, Tạ Huyền càng là không nói hai lời đương trường bày tỏ hiệu trung, bản thân gia truyền võ học Phích Lịch Đao cũng lập tức hai tay dâng lên, không chút nào do dự hối hận.

Hắn thái độ như vậy tất nhiên để Tống gia cực độ hài lòng, có qua có lại việc chữa trị cho lão đầu nhi tử cũng càng thêm dùng sức. Tuy Tạ An Bình đã tỉnh nhưng vẫn tận tâm ở lại thêm một ngày nữa để liệu thương cho vị huynh đệ này.
Tận dụng thời gian đó, Tống đại quan nhân cũng không thiếu tìm đến Tạ Huyền học hỏi võ công. Lão Tạ làm Nhất lưu cao thủ, cuộc đời lại nhiều năm tẩm dâm với đao đạo, những kinh nghiệm này đủ để hắn được lợi không nhỏ.

Mãi đến ngày thứ 4, cố gắng giữ chân đoàn người ở lại dùng ngọ yến sau, Ta gia 3 người mới tiếc nuối tiễn biệt Tống Khuyết bọn họ trở về Thanh Hà. Sau đó 2 tuần, đợi thu xếp ổn thoả sản nghiệp bên này, Tạ An Bình sức khoẻ cũng khá hơn thì bọn họ sẽ lập tức dọn nhà dời qua sau.

Tất nhiên An Bình Tiêu Cục cũng sẽ không bỏ không, đây sẽ trở thành Thuận Phong Tiêu Cục một chi nhánh, do mấy vị tử trung thuộc hạ của Tạ Huyền tạm đứng ra quản lý. Những người này gia thuộc tất cả ở tại Nghi Thanh, không quá muốn chuyển đi, việc sắp xếp thế này cũng là hợp lý.

Nói chung lần này một chuyến là giai đại vui mừng, tất cả mọi người ai cũng có thu hoạch.

……

Dương Nam,

Trên quan đạo nối thẳng giữa hai quận Nghi Thanh và Dương Nam, có mấy chiếc xe ngựa đang chậm rãi khởi hành.

Nhìn cái này từng giá xe ngựa cái nào cái đấy to lớn hoành tráng, xung quanh lại không thiếu tay đao tay kiếm võ giả nghiêm mật bảo vệ mở đường, hiển nhiên người bên trong thân phận không đơn giản.

Chính là Nguyệt Khuyết Các Tống Các chủ một đoàn người.

Vốn theo kế hoạch buổi sáng khởi hành, đến giờ này Tống gia dù chưa về đến nhà thì cũng đã phải tiến về Linh Giang địa phận. Làm sao lão Tạ thịnh tình không thể từ chối, chậm trễ mất một buổi sáng thời gian nên trời đã tối rồi, bọn họ vẫn còn đang rong ruổi trên đường đây.

Hỏi người dẫn đường được biết, còn đi khoảng 2 canh giờ nữa sẽ về đến nhà. Chính vì thế hắn đành tặc lưỡi cho tiếp tục chạy rồi, sẽ không tá túc dọc đường nữa.

Dù sao mệt cũng chỉ là mấy huynh đệ hộ vệ, Tống tiện nhân còn là đang nhàn nhã nằm trong xe cùng mỹ tì trò chuyện, cực kỳ thích ý.

Lúc này, đang hưởng thụ a Mật tự tay bóc miếng quýt, Tống Khuyết tươi vui sắc mặt bỗng nhiên không dấu hiệu khẽ nhíu lại.

“Thiếu gia, là quýt quá chua sao?” - Dương Mật vẫn luôn chú ý quan sát chủ nhân, thấy vậy vội vàng quan tâm hỏi.

“Ha ha, không phải! A Mật cho ta ăn gì ta cũng thấy ngon. Chỉ là vừa rồi bản thiếu nghĩ đến một việc quên chưa làm, nhưng không mấy quan trọng, không cần lo lắng.”

Nghe Tống đại quan nhân giải thích, tiểu nha đầu này mới vui lên, hai mắt cười híp thành nguyệt nha tiếp tục cho thằng này tách vài múi nữa.

Mỗ tiện nhân vậy tất nhiên không có từ chối đạo lý, cơm đến há mồm, tìm tư thế càng thêm thoải mái dựa vào Thải Hồng ở đằng sau để nàng thay mình vuốt trán.

“Cứu mạng!”

Đúng lúc này, xa xa vang lên một tiếng gào tê tâm liệt phế, để bên này mấy người hết thảy dồn dập biến sắc.

“Thiếu gia! Ngoài kia có người cầu cứu, chúng ta có hay không ra tay giúp đỡ?”

“Kêu cứu? Làm sao bản thiếu không nghe thấy? Các ngươi chớ lầm tưởng rồi, đó chỉ là tiếng thú rống thôi. Tiếp tục lên đường đi!”

Mọi người: ….

Dương Mật, Dương Tử mấy tiểu còn cảm thấy không đành lòng, hai mắt chớp chớp đáng thương nhìn hắn muốn cầu xin thiếu gia ra tay. Nhưng làm sao các nàng chủ nhân vốn là loại đại ma đầu lòng dạ sắt đá, thằng này liền làm làm bộ cái gì cũng không thấy tục nhắm mắt dưỡng thần.

Không có hắn ý chỉ, vậy những người khác tất nhiên sẽ không loạn động.

Đoàn xe cứ vậy tiếp tục lầm lũi lên đường.

Chương 465: Tống uyển nhu

Đêm tối, quan đạo đi thông Nghi Thanh Quận đến Linh Giang.

“Cứu mạng!”

Một giọng nữ thê lương lại tiếp tục vang vọng giữa hoang sơn dã lĩnh.

Lần này tiếng gọi đã vang lên rất rõ ràng, dù người có tu vi thấp kém nữa cũng rành mạch nghe ra đó là một tiếng nữ nhân cầu cứu. Dương Mật nha đầu tính tình vốn thiện lương, nhớ đến mình tình cảnh khi xưa liền không không nhịn được đành lòng, vội vàng ôm lấy cánh tay Tống gia làm nũng:

“Thiếu gia …”

“Hả, a Mật, chuyện gì nha?”

Gặp nhà mình chủ nhân còn cố tình giả bộ không hiểu, tiểu nha đầu bĩu môi đáng thương:

“Thiếu gia, hình như ngoài kia có một vị tỷ tỷ đang gặp nguy hiểm. Chúng ta cứu nàng một lần đi!”

Nghe thế Tống Khuyết mới bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đầu một cái rồi cười lớn cho mọi người giải thích:

“Há, nãy giờ các ngươi đang nói về cái này hả. Ta còn tưởng chuyện gì, các ngươi chớ nghĩ nhiều, bản thiếu sớm trước đó đã nghe rõ ngoài đó tiếng kêu. Đó chỉ là gần đây sơn thôn người đang tập diễn kịch thôi, hẳn là đang chuẩn bị cho lễ mừng sinh nhật của Viêm Đế.

Ha hả, những người này nghèo tiền nghèo bạc chứ không nghèo tình yêu, đối với diễn kịch yêu thích cũng thật sự là chấp nhất. A Mật ngươi yên tâm đi, tuyệt đối không hề có cái gì chuyện thương thiên hại lý ở đây cả, chớ để ý nữa rồi. Tất cả nhanh chóng lên đường, nếu không đến sáng còn không về được nhà đâu.”

Mọi người: … ở đâu đến diễn viên, diễn cũng thật mẹ nó giống thật.

“Hắc hắc hắc, Tống tặc ngươi cũng thật giỏi biên chuyện.”

Nghe con hàng này nghiêm trang nói bậy, Thánh Nữ đại nhân ở bên kia xe ngựa cũng không nhịn được cười rộ lên châm chọc. Nhưng Tống gia từ chối bình luận, cũng lười để ý đến yêu nữ này.

Thấy hắn không nói gì thêm, đám hộ vệ cũng không dám ý kiến gì nữa, tiếp tục tăng nhanh tốc độ khởi hành.

Còn ngoài kia một vị đáng thương nữ nhân... chỉ có thể nói thật có lỗi rồi.

Vốn tưởng mọi chuyện cứ thế thôi, nhưng không ngờ đằng sau một vị cũng thật sự chấp nhất.

“Cứu mạng! Phía trước đoàn xe mấy vị, xin cứu ta!”

Đối phương đã chạy đến tận đây, còn không ra tay thì thực sự là không thể nào nói nổi. Nếu cứ tiếp tục nhắm mắt làm ngơ Tống Khuyết cũng sợ sau này mình sẽ gặp tâm ma quấy phá nha, vì thế hắn đành thở dài một tiếng rồi mở cửa xe nhảy ra ngoài.

“Lớn mật cuồng đồ! Giữa thanh thiên bạch nhật mà còn dám bức hại dân nữ nhà lành, thật sự tội chết muôn phần.”

Gào lớn một câu, cũng không quản thanh thiên bạch nhật mấy từ cùng sắc trời lúc này có hợp cảnh, Tống gia liền vô cùng cao điệu ra lệnh:

“Người tới! Đi lên giết sạch tặc nhân cho ta!”

Cái gọi là gặp chuyện bất bình một thanh rống, Tống Cự hiệp trong mắt không lẫn một hạt cát, tuyệt đối không thể nhịn được khi nhìn thấy cảnh oan khuất trong thiên hạ. Lần này nhất định phải ra tay trừng gian diệt ác thay người bảo vệ lẽ phải.

.......

Hoang sơn dã lĩnh, một nơi nào đó trên quan đạo.

Theo Tống gia dõng dạc hùng hồn một tiếng quát, mọi người mới nghe lệnh dừng lại, đưa mắt nhìn về cảnh tượng phía sau.

Chỉ thấy một vị liễu yếu đào tơ thôn nữ, đi chân trần, trên người mặc quần áo cũng ít ỏi rách nát đáng thương đang bị 6 tên cao to bặm trợn đàn ông đuổi theo.Nhìn nàng tuy sắc mặt hốt hoảng, mặt mũi vì sợ hãi mà biến thằng trắng xám nhưng không thể giấu được vẻ xinh đẹp, kiều diễm. Nhất là trước ngực nàng một đôi trùng điệp núi non vì vận động quá sức mà đang lắc lư lên xuống liên hồi, mọi người đều không khó hiểu vì sao đằng sau nàng đám sơn tặc lại hưng phấn truy bắt bằng được như vậy.

Buông ra cô bé kia, để ta tới!

Gặp mỹ nhân vì đào mệnh mà hai bàn chân đều bị sỏi đá cắt cho tung tóe máu, mấy vị Nguyệt Khuyết Các hộ vệ tâm đều nát. Lúc này không chút chần chờ liền xách đao vác kiếm xông lên.

“Tặc tử càn rỡ, chết đi!”

Không có nói nhảm, không cần cho những kẻ nhìn qua tướng mạo liền biết chắc chắn là người xấu kia có thời gian giải thích. Đám chính nghĩa tâm quá thừa này liền sạch sẽ lưu loát tiễn ác tặc tất cả về chầu trời.

Nguy cơ không còn, kia xinh đẹp cô nương mới có thể thở nhẹ một hơi. Mang theo sắc mặt vui mừng vội vàng tiến đến bên kia Tống gia muốn nói lời cảm tạ.

Nhưng lúc này, dục vọng cầu sinh biến mất. Cô nàng này liền cảm thấy mình toàn thân khí lực đều như bị người rút đi vậy, ngay cả đứng cũng không cách nào đứng vững, vừa đi được mấy bước đã loạng chà loạng choạng không khống chế nổi mềm nhũn ngã oặt xuống đất.

May mắn, vô cùng trùng hợp là hướng nàng đi đang hướng về mỗ vị nhân sĩ thanh niên. Tống đại quan nhân thấy thế liền nhanh nhẹn đưa tay chặn ngang đem mỹ nhân ôm lấy.

Thật lớn, thật mềm!

Vào tay cảm giác xúc cảm mười phần để tiện nhân này quyến luyến mãi không nỡ buông ra.

“Áaaa! Công tử!”

Giọng nói nửa si nửa giận, ngọt ngào vô cùng, nghe vào để đám nam tử ở đây hầu như cả người đều run lên, dường như trong nội tâm thứ gì bỗng bị đánh động giống như.

Cũng chỉ có bọn hắn anh minh thần võ lão đại Tống Các chủ mới không chịu ngoại giới ảnh hưởng, lúc này trên mặt vẫn treo lấy nụ cười thân sĩ nhanh chóng đưa mỹ nhân nâng thẳng dậy rồi hòa ái ấm giọng hỏi thăm:

“Cô nương, ngươi không sao chứ?”

“Đa tạ công tử, tiểu nữ đã khá hơn rất nhiều, chỉ là... ái da!”Đang nói, nữ nhân này còn định đứng cách xa Tống Khuyết xa một chút. Nhưng làm sao dưới chân cảm giác đau nhức nhối truyền đến để nàng không nhịn nổi nhăn mày kêu thành tiếng, người cũng lần nữa đổ ập về phía mỗ tiện nhân.

Haizzz....

Khi nãy tay trái đã thưởng thức qua, bây giờ liền đổi lại tay phải. Tống gia lần nữa nghiêng người rồi vươn tay đỡ lấy nàng. Cảm giác mát lạnh mềm mịn truyền đến để thằng chó này đành nén lòng khẽ bóp thêm một lần.

Xúc cảm thật là tốt!

“Cô nương, ta xem dưới chân ngươi thương thế khá nghiêm trọng. Trước tiên ngồi xuống nghỉ ngơi để ta cho người giúp ngươi xử lý, sau đó chậm rãi nói cho tại hạ biết vừa rồi là chuyện gì xảy ra thế nào? Nếu có gì oan khuất, Tống mỗ nhất định sẽ thay ngươi đòi lại công đạo.”

“Tống? Công tử cũng là họ Tống? Thật sự trùng hợp, tiểu nữ cũng là họ Tống, tên Uyển Nhu. Có lẽ cũng là ý trời, hôm nay may mắn gặp Tống công tử ở đây, nếu không có lẽ ta đã....”

Nói đến đây, nàng lại không nhịn được nghẹn ngào.

Chắc hẳn là vị này Tống Uyển Nhu cô nương đã trải qua việc hết sức đau lòng. Nhìn mặt nàng khóc đến muốn chết đi sống lại, Tống Khuyết cũng thấy đồng cảm thay. Lúc này còn không nhanh mà giang rộng vòng tay vỗ về an ủi, trong lúc luống cuống có vô tình chạm qua một số thứ hẳn Tống cô nương cũng sẽ không trách móc nặng nề.

Ân cần dìu nàng đến một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, Tống đại quan nhân thế mới tiếc nuối buông tay. Rồi lập tức gọi lên Dương Mật lấy ra cho mỹ nhân một ít băng vải, nước thuốc để nàng xử lý vết thương, và nhất là một chiếc áo khoác nữa.

Nhìn Tống Uyển Nhu chiếc áo kia có lẽ trong quá trình xô xát với tặc nhân đã bị xé rách không thành hình dạng, từng tảng lớn trắng bóng da thịt của nàng lỏa lồ ngoài trời hóng gió lạnh, khiến mỹ nhân cứ phải khoanh tay ôm ngực run rẩy từng cơn. Cái kia bộ dáng sở sở đáng thương đổi lại ai thấy cũng không thể đành lòng.

Có Tống gia ấm áp áo khoác choàng lên người, Tống Uyển Nhu nội tâm mới dần dần tĩnh lặng xuống, bắt đầu cho mọi người kể về nàng bi thảm trải qua.

Hoá ra cô nương này nhà ở một sơn thôn gần đó. Chỗ các nàng sơn thôn ngay trước mặt không xa có một con đường khá lớn đi thông sang Quan đạo, lân cận các huyện thương nhân xe cộ đi qua đó khá nhiều. Chính vì vậy người dân chỗ nàng thường xuyên mang các loại đồ vật ra ven đường bày quán bán cho qua lại khách thương, coi như hình thành một môn sinh kế.

Tống Uyển Nhu gia cũng không ngoại lệ, nhưng người nhà nàng cũng biết cô nàng này lớn lên thiên sinh lệ chất, rất chọc người chú ý nên cũng không dám để nàng xuất đầu ra ngoài. Mọi khi đều là do cha mẹ nàng đi làm.

Làm sao chỉ có ngày ngày làm giặc chứ khó bề ngàn ngày phòng tặc. Tống gia người ngàn tính vạn tính nhưng cuối cùng vẫn sẽ là có chuyện đột biến phát sinh.

Hôm nay Uyển Nhu lão cha dính lên phong hàn, cả người uể oải không phấn chấn. Nàng đã tính khuyên cha mẹ nghỉ ngơi hoặc để mình đi thay một chuyến, làm sao bọn họ tiếc tiền, thương con gái nên không chịu, cứ nằng nặc đòi đi bày quán:

“ … đến chiều tối, ta sợ cha mẹ bê vác vất vả nên đã tự ý chạy ra ngoài đó, bổn ý muốn phụ bọn họ một tay. Nào ngờ … hu hu hu …”

Chuyện tiếp đó tự nhiên mọi người tự hiểu, thiên kiều bá mị mỹ nhân lang thang trong đêm tối gặp ngay một đám thập ác bất xá sơn tặc. Mấy vị huynh đệ kia tất nhiên là thú tính đại phát muốn đem nàng đè ra xử lý tại chỗ, dù Tống gia một nhà người tìm mọi cách van xin cản trở cũng không làm nên trò trống gì, còn vì vậy mà đưa mạng oan uổng.

Tống Uyển Nhu thì may mắn hơn vì có cha mẹ kìm chân ác tặc trong chốc lát nên mới chạy được vào núi rừng, bị truy đuổi một hồi rồi trời đưa đất đẩy lạc đến bên người Tống đại quan nhân.

Âu cũng là duyên số!

Câu chuyện rất thương tâm, tình mẫu tử, phụ tử chính là như thế vĩ đại. Kể cả Tống Khuyết loại này ma đầu cũng bị cảm động không ngớt, lúc này khó được chính nghĩa tâm đại bạo phát vì người lo chuyện bao đồng:

“Thật sự là một đám chết chưa hết tội tặc đồ. Cũng may cho bọn hắn đã bị thuộc hạ của ta chém giết, nếu không Tống mỗ nhất định phải thiên đao vạn quả lũ này mới hả được cơn giận.”

“Tống cô nương, nén bi thương! Người chết không thể sống lại, ngươi cần phải vì mình cha mẹ mà càng thêm cố gắng sống tốt mới là. Gặp nhau là có duyên, chúng ta lại cùng họ, khéo 500 năm trước còn là anh em đây. Chuyện này tại hạ tất nhiên cũng sẽ không mặc kệ.

Thế này đi, để ta cử mấy vị huynh đệ đưa ngươi quay lại chỗ cũ, giúp an táng song thân xong bọn họ sẽ hộ tống ngươi trở về thôn. Sau này nhất thiết phải cẩn thận, nhân tâm hiểm ác không thể không phòng.”

Tiễn Phật tiễn tận Tây Thiên, Tống Thiền sư vì nàng lo lắng chu đáo thế này đã coi được là hết tình hết nghĩa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau