TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 456 - Chương 460

Chương 456: Nhập Minh

Dương Nam thành, khu tây Cửu Giang Minh Tổng bộ.

Hôm nay, nơi này ngựa xe tấp nập, người ra người vào nối liền không dứt. Nguyên nhân mà, bởi vì bên trong đang tiến hành một buổi lễ long trọng.

Nguyệt Khuyết Các, Tống Khuyết nhập Minh!

Cái đại sự này gần 2 tháng nay đã sớm được truyền đến sục sôi, đại giang nam bắc già trẻ lớn nhỏ mọi người đều biết, tất cả đều đang ngóng chờ nhìn vào đây.

Quốc dân nhạc phụ Triệu Tinh Thần đối với con cóc ghẻ Tống đại quan nhân cũng rất là chiếu cố, ưu ái vì hắn chọn ra một ngày hoàng đạo.

Tháng 8 ngày 28, vừa lúc Nguyệt Khuyết Các chính là thành viên thứ 28 của Cửu Giang Minh.

Điển lễ đã chuẩn bị bắt đầu, quan khách người cần đến cũng đều đến đông đủ.

Khác 27 vị thành viên liên minh, hầu như tất cả đều nể mặt mà đến. Bọn họ lão đại không tiện đến được cũng sẽ cử người đi đại diện, dâng lên lời chúc mừng.

Hai vị Phó Minh Chủ ở xa không tiện đến dự nên đã cử của mình nhi tử, đệ tử đi thay mặt. Đáng tiếc trong đó một vị Thường huynh đệ bị Tống lão ma vả mặt quá thảm, bữa nay nhất định là sẽ không xuất hiện.

Linh Ứng Tự bên kia thì cử một vị gọi Trí Minh đại sư, là một lão tăng nhân đồng lứa với Trụ trì Trí Không đến quan lễ để tỏ lòng tôn trọng với Tống Khuyết cái này bản Tự ân nhân.

Nói đến hắn còn 1 cái Tông sư hứa hẹn đây, nhưng đạt được chỗ tốt từ Tuệ Vô đã đủ nhiều, Tống gia cũng ngại ngùng mở miệng yêu cầu gì thêm nữa, tạm thời cứ để như vậy thôi.

Nhìn quanh hội trường, đã đến giờ rồi mà 28 chiếc ghế vẫn còn để trống 3 cái, ngồi trên chủ vị Triệu Tinh Thần đôi lông mày cũng không nhịn được khẽ nhăn.

Triệu ca cũng bắt đầu hoài nghi việc mình kết nạp hắc tiểu tử kia là đúng hay sai nữa.

Ma Phó Minh chủ đồ đệ bị vả mặt tạm không nói, Huyết Thủ Báo Khánh Châu vắng mặt mọi người lòng dạ cũng đều hiểu rõ. Ở đây đại lão ai không phải là người tin tức tinh thông, chuyện xảy ra ở Cự Mộc Thành mấy ngày trước bọn họ đều đã sớm hiểu rõ đến tường tận.

Ngoại trừ cảm thán Tống Các chủ quan hệ rộng, cùng Thiên Độc Tông tình cảm thật tốt vậy cũng phải bội phục nó đảm phách. Lần này xem như đối với Cửu Long Trại một hệ hắn là đã đắc tội triệt để rồi. Sợ là sau này trong Minh không khí sẽ không thể tiếp tục yên bình.

Nhưng lão Ma mấy năm gần đây có vẻ càng ngày càng không phục quản giáo, bàn tay duỗi đến quá dài, cũng cần phải gõ gõ mấy cái như vậy. Nghĩ thế lão Triệu cũng không thêm truy cứu Tống tặc nữa, nhàn nhạt ra lệnh:

“Bắt đầu đi!”

“Rõ! Nổi nhạc!”

Theo tiếng lễ nhạc vang lên, Nguyệt Khuyết Các buổi lẽ nhập Minh xem như chính thức được bắt đầu.

Còn một người nữa không đến nhưng tất cả lòng dạ biết rõ vị kia sẽ không đến nên không cần phải mất công chờ. Vì đối phương chính là Tống đại quan nhân hàng xóm thân thiết Đỗ Bang chủ.

Vị này nhân huynh thế mà lại vắng mặt trong ngày vui trọng đại của mình, cái này để Tống Khuyết yếu ớt tâm linh cảm thấy tổn thương ghê gớm.

Các cụ bảo bán anh em xa mua láng giềng gần, Đỗ ca làm như này là sống quá lỗi rồi!

Mỗ tiện nhân đã âm thầm đem việc này ghi vào trong sổ thù, định là sẽ có ngày tìm lão Đỗ tâm sự cho ra nhẽ, ngày đó sẽ sớm thôi.

......

Trải qua một loạt trang nghiêm, chặt chẽ mà dài dòng thủ tục sau, ngày hôm nay nhập Minh lễ cũng đã coi như đi đến kết thúc.

“Tống Các chủ, mời cho Minh chủ kính rượu!”

Theo Nội Vụ Đường Đường chủ Lâm Tầm nhắc nhở, Tống Khuyết vội vàng đứng dậy hai tay giơ lên chén rượu hướng Triệu Tinh Thần cung kính mời.

“Minh chủ, mời! Các vị đại ca, xin mời!”

“Tống tiểu huynh đệ mời!”

Lão Triệu cũng rất nể mặt mỉm cười giơ lên ly của mình, từ xa xa hư chạm một cái rồi đưa lên miệng khẽ nhấp, phía dưới Tống gia cũng ngay sau đó ngửa cổ đem trong chén rượu tất cả uống cạn. Nhất thời, trong đại sảnh dâng lên nhiệt liệt tràng pháo tay.

“A Di Đà Phật! Triệu Minh chủ, Tống tiểu huynh đệ, chúc mừng! Cửu Giang Minh lần này thu được một vị thiên kiêu, thật sự là Phật tổ phù hộ.”

“Ha ha, cái này cũng là do Minh chủ lãnh đạo có cách, để chúng ta Cửu Giang Minh khí vận càng thêm hưng thịnh rồi.”

“Không sai không sai, sau này mấy lão gia hỏa chúng ta cũng yên tâm vì có lớp trẻ kế cận như Tống lão đệ!”“Ha ha....”

Trong Tổng bộ thoáng chốc liền trở nên ồn ào náo nhiệt, tất cả đều vui vẻ nói ra vài câu lời mừng, nâng nâng hỉ khí.

Tống Khuyết vậy cũng rất biết điều, ngoan ngoãn tươi cười cho các vị đại ca chắp tay cảm ơn, đáp lễ, liên lạc tình cảm, cười đến toét cả miệng. Mất một hồi sau, đợi thời gian không sai biệt lắm, tất cả mới nô nức dẫn nhau đi dự yến hội.

Tại đây Tống lão gia còn phải dắt theo Thẩm Tử Minh, Thiết Phi Long mấy vị Nguyệt Khuyết Các cao tầng đến từng bàn bái phỏng, chúc rượu, cho các vị đại lão quen mặt. Nói chung uống không biết được đến bao nhiêu bình, đợi đến khi thằng này cũng cảm thấy khá lâng lâng sau, lần này một bữa mới coi như chính thức kết thúc.

Nhìn mình hai vị Phó Các chủ, dù đã tu luyện đến Ngũ giai luyện tạng cảnh giới mà vẫn bị rót cho sắc mặt đỏ bừng, đi cũng xiêu vẹo không vững, Tống Khuyết cười hả hê:

“Hắc hắc, lão Thẩm, Thiết thúc, các ngươi tửu lượng không được nha. Chút nữa chúng ta còn một buổi tiệc ăn mừng trong nội bộ đây, bộ dáng này mà gặp Hùng Bá, Nhiếp Phong mấy người chúc rượu thì thật sự khó lường, hắc hắc!”

Nghe đến đây, Thẩm – Thiết hai người sắc mặt liền trở nên trắng bệch, cắt không còn giọt máu. Vội vàng xua tay xin tha:

“Các chủ, chớ chớ chớ, uống nữa là ra nhân mạng đấy!”

“Ha ha..”

Hắn cũng chỉ trêu hai vị này thế thôi, việc nơi này đã xong, Tống gia bây giờ chỉ muốn về nhà thôi. Tại đó còn có mấy vị xinh đẹp nha hoàn đang chờ đây, thời gian đâu mà ở lại nơi này nhậu nhẹt, lúc này liền vỗ vai trấn an bọn họ:

“Đùa các ngươi, trở về thu dọn đồ đạc, chúng ta chiều nay xuất phát. Đợi về đến Thanh Hà toàn Các ăn mừng cũng chưa muộn.”

Lão Thẩm mấy người vậy mới sống sót sau tai nạn thở dài một hơi, lần nữa lảo đảo bám theo chân Các chủ trở về trạch viện. Nhưng đúng lúc này, có một nữ nhân lại tiến đến ngăn đường bọn hắn:

“Tống công tử, nhà ta chủ nhân muốn gặp ngài một mặt, xin mời đi theo tiểu nữ một chuyến.”

Giọng nói tuy rất khách khí nhưng bản thân nó đã mang theo tính khẳng định, không tha nghi vấn.

Tống Khuyết cũng không phật lòng, tại Tổng Bộ người ai mà không phải đại lão, hắn con cá nhỏ này đã được coi là gì. Hơn nữa chỉ nhìn từ trước mặt nữ nhân này khí thế, có thể cho hắn cảm giác nguy hiểm vậy hẳn cũng sẽ là một vị Nhất lưu cao thủ.

Nhất lưu còn vì người làm tỳ nữ, nó chủ nhân thân phận tự nhiên là càng thêm khó lường. Tống đại quan nhân cũng không chần chờ nữa, dặn dò Thẩm – Thiết mấy người về trước sau liền nhanh chân bám theo nàng, muốn xem là vị thần thánh nào muốn gặp bản thân.

......

Cửu Giang Minh, Tổng Bộ.
Đi theo vị kia vô danh tỳ nữ rẽ ngang rẽ dọc mấy lần, Tống Khuyết mới đến trước mặt một cái độc lập viện tử.

Vừa rồi trên đường hắn cố ý mấy lần thăm dò, làm sao đối phương miệng giữ kín như bưng để đến hiện tại Tống gia còn chưa biết ai triệu kiến mình đâu.

“Chủ nhân! Tống công tử đã đến!”

“Mời người vào đi!”

Bên trong vang lên tiếng nói như chim oanh trong trẻo dễ nghe, Tống Khuyết thế mới biết đối phương là nữ đấy. Thật sự trong này cao thủ quá nhiều, hắn cũng chưa từng dám loạn dùng Lĩnh Vực, chẳng may thấy cái gì không nên thấy rồi bị người diệt khẩu thì quá oan uổng rồi.

Theo vô danh tỳ nữ ra hiệu, Tống đại quan nhân tự hành mở cửa tiến vào.

Chỉ thấy trong sân, một vị cực kỳ xinh đẹp nữ nhân đang ngồi ngoài vườn nhàn nhã uống trà, hai mắt cong cong híp lại hứng thú nhìn về phía hắn.

Rất xinh đẹp!

Nữ nhân này mặc một bộ màu trắng võ sĩ phục, đơn giản gọn gàng lại bó sát người. Càng hiển lộ ra nàng ma quỷ vóc dáng, chỗ lồi nên lồi, chỗ cần lõm nên lõm uyển chuyển dáng người lại đúng là thằng này sở thích, để mỗ tiện nhân quen nhìn mỹ nữ cũng phải chịu đến kinh diễm không thôi.

Nhìn vị này khuôn mặt trẻ trung căng bóng, thật sự chỉ như tầm đôi mươi như thế. Nhưng nàng trước ngực cặp khổng lồ cự vật cùng tư thái lười biếng và khí chất yêu mị thành thục kia là tuổi trẻ cô nương không cách nào có được đấy.

Tống gia do dự, ngay từ ban đầu hắn cũng có chút phán đoán về bên trong người thân phận. Nhưng đợi nhìn thấy chân thân, hơn nữa nàng trên đầu tóc cũng không búi, không giống như là người đã lập gia đình, hắn lại không chắc chắn đứng lên.

Thấy đối phương không nói gì, cứ thế híp mắt nhìn mình, Tống Khuyết mới đành căng da đầu yếu yếu mở miệng:

“Ra mắt... vị này... đại tỷ!”

“Hừ!”

Một tiếng hừ lạnh không biết từ đâu vang lên trong đầu, nghe không khác gì sấm sét nổ vang để tiện nhân này rùng mình lạnh lẽo.

Đậu xanh rau má!

Cược nhầm!

Quả nhiên, từ trong phòng một vị đại lão sắc mặt không đẹp lắm đang đi ra đã chứng minh Tống gia trước đó suy đoán mới là chuẩn đấy.

“Khanh khách....”

Đối diện nữ nhân kia chính là Triệu Tinh Thần lão bà, Minh Nguyệt lão nương Ngọc Nữ Kiếm Bạch Quân Dao. Chỉ thấy lúc này nàng đang không có hình tượng cười nghiêng ngả, trước ngực một đôi cũng là theo động tác mà run rẩy không ngừng.

Nhưng mỗ tiện nhân có gan tày trời cũng không dám lúc này thưởng thức đấy, hắn đành ủy khuất quay sang quốc dân nhạc phụ cười ngượng ngùng.

Nhạc phụ, các ngài làm như vậy không phải là cố tình chơi ta sao?

“Lạc lạc... được rồi, lão đầu ngươi bãi sắc mặt cho ai xem. Tống Khuyết đúng không, đến đây ngồi đi, không cần sợ hắn.”

Cũng may cuối cùng Bạch Quân Dao cũng cười xong rồi, lúc này liền đứng ra vì Tống đại quan nhân giải vây. Trừng mắt cảnh cáo lão Triệu một cái sau đó nàng mới quay sang hắn cười hòa ái vẫy tay.

Nhìn Triệu Minh chủ sắc mặt táo bón Tống tặc nội tâm liền linh hoạt, lúc này còn không nhanh chân mà tiến lên nịnh bợ nơi này thực sự người chủ nhân.

“Ra mắt Minh chủ, ra mắt phu nhân! Thật sự trước đó tiểu tử cũng có suy đoán phu nhân thân phận nhưng nhìn ngài thật sự quá trẻ, so với tuổi 18 cô nương không khác là bao nên ta cũng không dám tin tưởng. Thành ra vừa rồi mới mạo phạm xưng hô như thế, mong phu nhân đừng trách tội.”

Nữ nhân, ai lại không thích nghe người khác khen mình trẻ đẹp. Bạch Quân Dao nghe hắn nói thế càng thêm vui vẻ rồi, làm sao lại còn trách tội hai cái từ này đáng nói. Thuận tiện nhìn trước mắt hắc tiểu tử cũng hợp nhãn đứng lên:

“Khanh khách, người không biết không có tội. Tiểu tử mau ngồi xuống, không cần câu nệ, cứ tự nhiên như ở nhà mình liền được.”

Có đại lão của đại lão bảo kê, Tống gia còn lo lắng gì, lúc này yên tâm lớn mật ngồi xuống cùng nàng trò chuyện.

Còn Triệu ca mà, cứ ngồi một bên mát mẻ uống nước đi.

Chương 457: Bạch Quân Dao

Cửu Giang Minh, Minh chủ biệt viện.

Bạch Quân Dao cùng Tống Khuyết lúc này cứ như con rể ra mắt mẹ vợ thế đang vui vẻ hàn huyên chuyện nhà.

Được lợi Tống gia học rộng biết nhiều, mồm mép lại ngọt, không mất bao nhiêu công phu liền đem vị này quốc dân nhạc mẫu chọc cho tâm hoa nộ phóng, cười khanh khách không ngừng. Đến ngay cả Triệu Tinh Thần cũng phải bội phục thằng nhóc con này bản lĩnh, thật sự nhìn người không thể nhìn tướng mạo nha.

“... hóa ra Thiết gia người lại còn một phen như thế trắc trở. Cũng may mà ta vô tâm cắm liễu để bọn họ tìm đến a Khuyết ngươi, xem ra minh minh trong đó đều có duyên số. Biết Thiết gia người cuộc sống tốt như vậy ta cũng yên tâm rồi.”

“Nói đến chuyện này ta còn chưa cám ơn ngài đâu. Đều là nhờ Bạch di giúp đỡ, tiểu chất vậy tự nhiên lại có thêm mấy vị nhân tài, công pháp cũng vì thế mà giải quyết, đa tạ Bạch di!”

Đã Bạch di với tiểu chất rồi? – Người nào đó lão công bắt đầu nóng mắt.

“Khanh khách, đấy đều là do a Khuyết ngươi cát nhân thiên tướng, ở hiền gặp lành nên được trời phù hộ. A di chỉ là khẽ đưa đẩy một chút thế thôi, hơn nữa ai bảo ngươi chưa cám ơn. Mấy cái bánh xà phòng kia của ngươi đưa, ta rất thích!”

“Hì hì, Bạch di ngài thích liền tốt rồi. Nếu ngài có yêu thích đặc biệt với loại mùi hương nào có thể bảo ta, tiểu chất sẽ cho ngài đặc biệt làm riêng một loại xà phòng.”

“Thế sao? Hay lắm!” – Bạch Quân Di mắt sáng lên thích thú vỗ tay.

“Vậy lần này phải nhờ a Khuyết ngươi vất vả rồi, chút nữa ta sẽ ghi ra mấy loại mùi hương mà ta cùng tiểu Nguyệt thích rồi đưa ngươi. Chi phí hết bao nhiêu nhất định phải nói cùng Bạch di, không thể để ngươi vừa mất công lại vừa tốn kém được.”

“Bạch di ngài nói gì vậy, một chút tiền trinh mà thôi, tiểu chất hiếu kính ngài chính là thiên kinh địa nghĩa, tiền ra lại làm tổn thương tình cảm.” – Tống gia nghiêm mặt từ chối, thật giống như hai người vốn chính là thân thích cực thân vậy.

“Khanh khách, vậy a di cùng tiểu Nguyệt trước tiên cảm ơn ngươi.”

Bạch Quân Dao cũng không kiểu cách cười sang sảng đáp ứng, nàng cũng không lo không có cơ hội cho tiểu tử này trả nợ ân tình. Hai người vui sướng chuyện trò thêm một hồi, Tống đại quan nhân mới bất giác liếc mắt thấy đang ngồi một cục thu lu ở bên Triệu Tinh Thần.

Nhìn vị này Minh chủ sắc mặt đã hơi đen, tiện nhân này mới thầm hô không ổn vội vàng chạy qua lấy lòng:

“Triệu thúc ngài xem có thích loại mùi hương nào không, tiểu chất cũng cho ngài chế tạo luôn một thể.”

Hắc hắc hắc.... còn Triệu thúc?

Bây giờ đã nhớ ra lão phu? Đã quá muộn!

Triệu ca chỉ là hờ hững quét qua con hàng này một cái rồi nhàn nhạt lắc đầu:

“Đa tạ Tống tiểu huynh đệ hảo ý, nhưng không cần.”

Giọng điệu này, cái này thần thái, mắt mù cũng biết là lão Triệu trong lòng bất mãn. Nhưng hắn bà nương cũng không nuông chiều:

“Hừ, hắn một đại nam nhân còn cần những thứ đó mà làm gì, chỉ tổ ra ngoài chiêu phong dẫn điệp. A Khuyết ngươi cứ kệ hắn, dì cháu ta lại tiếp tục nói chuyện.”

Rồi cũng không để người khác phản đối, tiếp tục lôi kéo Tống bảo bảo hỏi chuyện trên trời dưới đất. Từ hắn thích gì, ghét gì, cuộc sống ra sao nàng đều có hứng thú muốn nghe. Mãi đến tận gần giờ chiều, thấy hai vị nam nhân ở đây đều cảm giác không được quá tự nhiên, vị này nhiệt tình quốc dân nhạc mẫu mới tiếc nuối tha cho Tống bảo bảo trở về, còn đinh ninh hẹn lần sau có dịp nhất định phải đến Thiên Hà Kiếm Phái thăm nàng.

Tống Khuyết vậy tất nhiên vâng vâng dạ dạ, tại lão Triệu cái kia gần như muốn chém người ánh mắt vội vàng co chân lên mà chạy, thật không dám ở lại trêu đến Tông sư chi nộ.

Nhìn người đã đi rồi, Bạch Quân Dao vẫn chưa hết thòm thèm quay sang lão công trừng mắt:

“Ngươi cái lão đầu này vừa rồi là thái độ làm sao? Để ta còn chưa kịp hỏi thăm cho rõ ràng đây.”

Triệu Tinh Thần:... cmn, còn thiếu điều quần lót màu gì là ngươi chưa hỏi đâu.

Lão Triệu không phục phản bác:
“Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì?”

“Hừ, làm gì? Tất nhiên là xem có cùng nhà ta tiểu Nguyệt có hợp hay không. Khó khăn lắm mới tìm được một tiểu tử tư chất cùng nàng tương đương, điều kiện lại phù hợp. Hơn nữa nhất quan trọng là nha đầu kia không ghét, ta tự nhiên cần phải để ý quan tâm.”

“Đây là cái gì cùng cái gì!”

Triệu ca không thể chịu nổi cao giọng:

“Nữ nhi của ta mới 17 tuổi có được hay không?”

“Hừ, 17 đã không nhỏ. Ta không phải mới 17, 18 tuổi cũng đã bị ngươi lừa? Hơn nữa nghe nói tiểu tử này cùng cái kia Vân gia nha đầu quan hệ không tầm thường, nếu không nhanh lên một chút bị người giành trước thì nguy vậy.”

Triệu mỗ con gái, thiên hạ thập mỹ 1 trong còn lo không có người mến mộ, còn lo không cạnh tranh được với nữ nhân khác. Triệu Tinh Thần tức đến lộn ruột, rất muốn tranh luận đến cùng nhưng nhìn lão bà ánh mắt nguy hiểm sau, hắn đành nhịn xuống lảng sang chuyện khác:

“Trước khác nay khác, dù sao nàng vẫn còn rất nhỏ. Tiểu tử kia ta nhìn cũng là miệng lưỡi ba hoa, không được một lời nói thật. Chuyện này không thể vội, cần quan sát kỹ hơn.”

Bạch Quân Dao vậy tất nhiên cũng sẽ không đem chuyện trăm năm của nữ nhi ra làm trò đùa, tiếp tục thăm dò thử thách cũng là tất nhiên. Nàng khẽ gật đầu coi như chấp nhận lời trượng phu nói, nhưng bất chợt, nghĩ nghĩ đến điều gì vị này Ngọc Nữ Kiếm lại cảm thấy không đúng:

“Lão đầu! Ngươi nói a Khuyết hắn không được một lời nói thật là sao? Là ta không còn trẻ trung hay không còn xinh đẹp? Có phải ngươi đã bắt đầu chê ta lão thái bà này vừa già vừa xấu?”

Triệu ca:.... ta có nói thế sao? Thật sự là cùng nữ nhân không thể nói lý vậy.

36 kế, tẩu vi thượng sách!

“Nương tử, trong Minh còn chút công việc cần giải quyết, ta cần đi tìm Lâm Tầm, Cao Kiệt mấy người một lát, ngươi trước tiên trở về sơn môn đi.”

Tông sư tốc độ đúng là kinh khủng, lời còn chưa dứt người đã biến mất không biết hướng nào. Để có lòng tìm hắn tính sổ Bạch Quân Dao cũng chỉ có thể biết tức đến cắn răng.

Nhưng chạy được hòa thượng không chạy được miếu, lão Triệu tối nay về nhà hẳn sẽ có quả ngon mà ăn.

......
Linh Giang,

Nhìn thấy Thanh Hà bến tàu đã xa xa xuất hiện trong tầm mắt, Tống Khuyết một đoàn người trên mặt đều không ức chế được vẻ vui mừng.

Xa nhà nửa tháng, cuối cùng bọn hắn cũng đã thành công mỹ mãn mà về.

Không những Nguyệt Khuyết Các được như nguyện gia nhập Cửu Giang Minh, Tống gia mấy người chuyến này cũng là đại xuất danh tiếng, đều thu được không tầm thường danh vọng.

Nhất là như Hùng Bá, bằng lần đó Dao Trì Tiệc Trà sặc sỡ chiến tích, ngốc tiểu tử này khẳng định sẽ được lên báo, chỉ là không biết Thiên Nhan Hải Các người sẽ cho hắn lấy đến một cái như thế nào biệt danh thôi.

Hắc Hùng? Phối hợp với Hắc Kim Cương, 2 chủ tớ hắn đem Nguyệt Khuyết Các đổi tên thành Bách Thú Môn cũng là vừa lúc.

Đáng nói là ngốc Hùng đã đột phá Lục giai rồi, ngay mới vài ngày trước. Trải qua cùng Sa Chấn Hải khổ đấu một trận sau trở về tĩnh dưỡng mấy hôm là tiểu tử này đã bế quan thuận lợi đột phá, so với dự kiến sớm gần 1 tháng.

Có lẽ do thể chất đặc thù, lão Hùng chính là loại hình võ giả trưởng thành trong chiến đấu, càng chiến đấu nhiều hắn đột phá càng nhanh. Cái này để Tống Khuyết không khỏi dâng lên ý nghĩ, có lẽ cách mình bảo bọc thằng này, để hắn sống an nhàn như hiện tại đối với Hùng Bá lại thành khuất tài, thành ra hạn chế sự phát triển của đối phương.

Vấn đề này nhất định phải xem xét thật kỹ!

Nhưng hiện tại cũng chưa vội nhất thời, Tống đại quan nhân tạm đem việc này gác lại một bên mà chuyên tâm tận hưởng trước mặt thân tình ấm áp.

“Thiếu gia!”.... “Thiếu gia!”..

Tàu vừa cập bến, Thải Hồng, Dương Tử, Dương Mật 3 người đã không kịp chờ đợi ùa lên như bách điểu quy sào chen nhau sà vào lồng ngực Tống Khuyết.

“Ha ha, a Hồng, a Mật, a Tử! Các ngươi chờ lâu chưa?”

“Thiếu gia! Chúng ta đã chờ ở đây từ trưa rồi, mãi mới thấy người về.” – Dương Tử ra sức rúc đầu vào lòng hắn rồi ủy khuất mở miệng làm nũng.

Tống gia vậy cũng rất áy náy, lập tức thành khẩn nhận sai.

Vốn trước đó đã cho người chạy về báo lại thời gian khởi hành cho trong nhà người biết mà chuẩn bị sẵn sàng mở tiệc ăn mừng, làm sao vướng lên Bạch Quân Dao một việc chậm trễ khá lâu, nên bọn hắn mới về muộn như vậy.

Để 3 vị như hoa như ngọc nha hoàn phải đội nắng chờ đợi cả một buổi trưa, Tống đại quan nhân cũng không khỏi đau lòng. Lúc này vô cùng cưng chiều mà xoa đầu trấn an mấy tiểu, còn hứa hẹn sẽ đưa bọn họ đi chơi, cả 3 người mới vui vẻ dạt dào buông hắn ra.

Đứng bên cạnh Vân Hi nhìn mình tình lang bị nữ nhân ôm ấp vậy tất nhiên lòng cũng có chút không thoải mái. Nhưng chỉ rất nhanh như thế liền bình thường trở lại rồi, từ thế gia xuất thân nàng cũng đã sớm thấy quen, phụ thân nàng trong nhà không phải cũng có vài vị di nương sao, bên ngoài càng là không ai biết nổi rồi.

Hơn nữa 3 tiểu nha đầu trước mặt tính cách ngây thơ hoạt bát, rất hợp nàng tâm. Cùng bọn họ sống chung đụng hẳn sẽ dễ chịu rất nhiều, nghĩ đến đây Vân Hi liền khá hơn rất nhiều. Lúc này liền vui vẻ tiến lên dắt tay Thải Hồng, Dương Mật bọn họ đi qua một bên chuyện trò, tránh để ảnh hưởng đến Tống đại quan nhân cùng trong Các huynh đệ bàn chuyện công việc.

Vẫn âm thầm chú ý đến Vân mỹ mi, Tống Khuyết thấy nàng lòng dạ rộng lớn, lại khéo hiểu lòng người như vậy thì rất vui mừng. Lúc này mới yên tâm gọi lên một đám huynh đệ nữa, kéo nhau rồng rồng rắn rắn chạy về trong thành Tổng Bộ.

“Lão Nhiếp, đưa Cửu Giang Minh lá cờ cho người lập tức treo lên!”

Trước khi đi còn không quên nhắc nhở bang chúng dựng thẳng đại kỳ.

Từ nay, Nguyệt Khuyết Các của hắn đã chính thức là một thành viên của Cửu Giang Minh. Trên có Tông sư che chở, khắp nam vực 4 Đạo còn có 27 vị đồng minh huynh đệ thân như thể tay chân.

Cánh chim đã đầy, hắn Tống Khuyết ngày sau đã có thể mặc sức mà bay lượn.

Giang sơn như thử đa kiêu, đã đến lúc hắn Tống Thiên Đao dương danh thiên hạ.

Chương 458: Khải hoàn

Thanh Hà thành, Nguyệt Khuyết Các Tổng bộ.

Nguyệt Khuyết Các nhập Cửu Giang Minh, cái này không chỉ là việc vui đối với trong Các người, mà toàn bộ Thanh Hà huyện đều thấy tự hào thay.

Bởi vì nhập Minh không đơn giản chỉ là nộp tiền đi cầu bảo hộ như vậy, Cửu Giang Minh nói đúng hơn là một liên minh kinh tế thủy vận, hải vận của toàn bộ phía nam 4 Đạo. Tất cả những cái gì làm ăn dính dáng đến đường sông, đường biển đều bị bọn họ lũng đoạn.

Ngươi muốn mở bến tàu, xây kho hàng, hỏi Cửu Giang Minh.

Muốn dùng thuyền chở hàng, hỏi Cửu Giang Minh.

Ven biển muốn làm muối, hỏi Cửu Giang Minh.

Đến cả bình thường nhỏ nhặt nhất như đánh bắt cá, nhân gia Cửu Giang Minh muốn quản ngươi vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời.

Chính là như thế bá đạo!

Bây giờ Nguyệt Khuyết Các thành Cửu Giang Minh 1 thành viên vậy tốt lắm, tất cả những công việc trên chỉ cần có điều kiện Tống Khuyết đều có thể thoải mái cắm vào một tay.

Hơn nữa có cái này thân phận, từ nay Tứ Hải Thương Hội thuyền hàng có thể chạy khắp sông ngòi Nam vực thông suốt không trở ngại, so với Cự Kình Thương Hội tên tuổi còn hữu dụng.

Sau đó tất nhiên sẽ có không thiếu lái thương đến Thanh Hà cầu hợp tác, hàng hóa nô nức tập trung lại đây. Dân chúng trong thành tự nhiên sẽ có thêm càng nhiều cửa làm ăn buôn bán, thế nên chuyện tất cả đều vui mừng cũng không phải chỉ là lời khách sáo nói xuông.

Việc vui thế này, Từ Thanh, Ngô Thiên mấy vị đại lão tất nhiên sẽ không vắng mặt. Thanh Hà tất cả những người chỉ cần có chút thực lực liền cố gắng hết mọi khả năng muốn tìm một vé đến Nguyệt Khuyết Các dự tiệc, để xem có hay không có cơ hội kéo gần quan hệ kiếm một miếng cơm.

Ngày đó bên ngoài Tổng bộ có thể nói đông như trẩy hội, xe ngựa càng là không cách nào đi vào, phải đỗ thật xa cách vài dãy phố.

Để cho Thẩm – Thiết hai vị Phó Các chủ thay mặt mình tiếp đón khách nhân, Tống Khuyết còn là nhanh chóng kéo theo Vân mỹ mi vào phòng, chuyên tâm nghe Phạm Nhất Vượng báo cáo công việc.

“...., nhờ có thiếu gia ngài liệu sự như thần, đã sớm đoán được tặc nhân kế hoạch mà bố trí ứng đối kịp thời. Những kia thủy tặc hết thảy đều bị đền tội tại chỗ, chúng ta thuyền hàng cũng không chịu đến mảy may tổn thương.

Chỉ có một chút tiếc nuối là, trong khi chiến đấu, bên ta người vẫn có 2 vị huynh đệ không may bị sát hại, 5 người vết thương nhẹ. Thuộc hạ đã thay ngài đến thăm và an ủi động viên gia quyến người bị hại đồng thời phát tiền tử tuất, cũng dặn dò trong Các huynh đệ để ý chiếu cố nhiều hơn.”

Những việc trên Tống gia còn tự mình chứng kiến, tự nhiên đều hiểu rõ ràng. Nhưng sau đó kẻ này thay mặt thu xếp ổn định nhân tâm lại hoàn toàn là chưa biết, vì thế hắn rất vui mừng gật đầu tán dương:

“Rất tốt! Không thể để các huynh đệ đổ máu còn rơi lệ, Lão Phạm ngươi làm việc rất chu đáo, ta cực kỳ yên tâm.”

“Đa tạ thiếu gia tán thưởng, đó là việc ta phải làm.”

Ở một bên Vân Hi nghe hai người nói thì mới biết được bên kia Cự Mộc thành xảy ra chuyện. Cũng may mà tất cả bình an vô sự, nếu không thì hậu quả lớn lắm.

Còn nữa Tống Khuyết rõ ràng biết trước mọi truyện thế mà không cùng mình chia sẻ. Tâm tư lung linh nàng lập tức nhớ đến lần đó tại Thanh Sơn thì thấy thằng này sầu mi khổ kiểm, hẳn là đang suy nghĩ chuyện này.

Lúc đó rõ ràng bản thân đã từng có nghi hoặc nhưng hắn lại giấu giếm tìm chuyện khác lấp liếm cho qua, cái này để Vân mỹ mi cực kỳ bất mãn:

“Khuyết ca, chuyện lớn như vậy ngươi vì sao không cho ta biết? Hơn nữa việc nguy hiểm như thế làm sao còn cố mà làm, chúng ta cũng không thể vì kiếm tiền mà bất chấp tính mạng của mọi người chứ? ”

Gặp bạn gái tức giận, Tống đại quan nhân còn không mau chạy nhanh nắm lấy tay nàng dỗ dành:

“Hi nhi chớ giận! Ta không nói ra cũng là sợ khiến ngươi lo lắng. Cơ hội chỉ có một lần, nếu không tận dụng lần này biết trước địch nhân âm mưu mà cho bọn chúng một cái thảm thống giáo huấn vậy lần sau đối phương chắc chắn sẽ còn đến nữa. Việc này là nhất định phải làm, ta Tống Khuyết cũng không phải bùn nhão để mặc người nắn bóp.”

Nghe vậy, Vân Hi sắc mặt mới hơi nguôi, nhưng vẫn lo lắng hỏi:

“Khuyết ca, địch nhân thân phận là ai?”

“Là bên Nam Hải Quận, Huyết Thủ Báo Khánh Châu, kẻ này căm tức vì ta đoạt mối làm ăn với hắn nên định ra tay giáo huấn ta một bữa. Hừ hừ, thằng này bây giờ hẳn là đang trốn trong nhà nổi điên đi.”

Nhắc đến cái tên này, Vân Hi đều cảm thấy hãi hùng không ngớt. Nhưng đối diện Tống gia vẫn còn vô tâm vô phổi cười được, nàng đều phải bội phục hắn gan lớn.

Chứng kiến mỹ nhân sắc mặt lo lắng, Tống Khuyết cười lên xoa đầu nàng trấn an:

“Không cần sợ, gãy đi 1 nửa thực lực như thế hắn Huyết Thủ đã không làm gì được ta. Hơn nữa bây giờ chúng ta đều là Cửu Giang Minh thành viên, đối phương tuyệt đối sẽ không dám làm gì quá đáng.”

“Ân, nhưng cũng không được chủ quan đề phòng. Đó đều là một đám thập ác bất xá thủy tặc, không đảm bảo được đối phương sẽ làm ra chuyện điên rồ gì, ngươi nhất định phải cẩn thận nhiều hơn.”

“Ha ha, yên tâm, cùng Hi nhi ước hẹn còn chưa thực hiện đây, ta làm sao có thể dễ dàng mạo hiểm. Hắc hắc...”“Phi! Nói luyên thuyên, còn Phạm Phó Đường chủ ở đây đây.”

Phạm Nhất Vượng:.... ta cái gì cũng không nghe, cái gì cũng không thấy, đại lão xin đừng diệt khẩu.

.....

Đang lúc đôi tình nhân tình cảm mặn nồng, bên kia vẫn còn một con kỳ đà cản mũi không hiểu ý ngồi ì ra đó, cái này để Tống gia rất không hài lòng, bắt đầu lên tiếng đuổi người:

“Lão Phạm, còn chuyện gì sao?”

Dù cảm nhận được lão bản nhà bình ý tứ, nhưng trong lòng thực sự còn chuyện quan trọng muốn nói, Phạm Nhất Vượng vẫn phải căng da đầu tiếp tục:

“Thiếu gia, còn một chuyện nữa, nhưng này lại một đại việc tốt, ngài với Vân tiểu thư nhất định sẽ hứng thú.”

“Ồ! Là chuyện gì?” - Tống, Vân hai người đều dâng lên hiếu kỳ.

Chỉ thấy lão Phạm lúc này mi phi sắc vũ, mặt mũi hớn hở mở miệng:

“Thiếu gia, lần đó trước khi rời đi Đinh Thành chủ còn đích thân đến gặp ta cho biết. Từ nay Cự Mộc Thành hàng tháng sẽ đều đặn đặt hàng của chúng ta 1 vạn thạch lương thực, hơn nữa chỗ lương thực này sẽ không tính trong hạn chế số lượng 10 thuyền hàng định mức ban đầu thoả thuận.”

Nghe thế, cả Tống Khuyết cùng Vân Hi đều kích động không thôi.

1 vạn thạch, vậy tương đương với khoảng 1500 tấn.

Tất nhiên số tiền lời từ phi vụ buôn bán này đối với Nguyệt Khuyết Các cũng không thấm là bao, không đáng để bọn họ kích động đến như vậy.

Trọng điểm chính là câu sau cùng lão Đinh nói. Số gạo này không bị hạn chế trong thoả thuận 10 thuyền mỗi tháng ban đầu do Thiên Độc Tông đưa ra.

Này có nghĩa là gì, có nghĩa là sau này bọn hắn có thể thông thương cùng Cự Mộc Thành như không có bất cứ hạn chế gì.

1 vạn thạch kia nhân gia cũng không quy định là phải chở trong bao nhiêu thuyền, đi vào ngày nào, trên thuyền ngươi xếp thứ gì vậy ai nói rõ ràng được. Tống gia hắn làm một đội thuyền trong đó 1 nửa chở gạo 1 nửa chở thương phẩm thì ai quản, nhân gia Đinh Thành chủ cũng không muốn tra cứu ngươi một cái ngoại nhân ý kiến ý cò cái gì.

Hơn nữa lúc ra về thuyền cũng không thể để trống lãng phí được đi, thuận tiện sắp xếp một chút hàng hóa gỡ phí vận chuyển hẳn mọi người cũng sẽ không quá mức trách móc đi. Cái này còn không phải lão Đinh biến tướng cho hắn mở cửa sau, theo đúng quy trình mà lách luật làm ăn buôn bán. Dù Thiên Độc Tông Nguyễn Tông chủ có hỏi đến cũng sẽ không trách móc được gì.

Chỉ có thể cảm thán trong triều có người làm việc lên thật sự thuận tiện. Thánh Nữ đại nhân vừa ra tay chính là phải khác bọt như vậy.

“Chuyện này là thật sao? Bên trong có phải hay không có trá?” – Vân Hi sau khi kích động qua đi chính là khó tin nghi hoặc.
Tống Khuyết vậy cũng không định giấu nàng thêm, lúc này thập phần chắc chắn khẳng định:

“Là thật, so với vàng còn thật. Nguyên nhân trong đó chút nữa ta sẽ giải thích cho nàng.”

Lần này Phạm Nhất Vượng cũng không nấn ná thêm lâu nữa, rất thức thời đứng dậy chắp tay:

“Thiếu gia, Vân tiểu thư! Ta cũng chỉ có mấy việc quan trọng báo cáo thế thôi. Ngoài kia hẳn các huynh đệ còn đang chờ, tại hạ xin trước tiên cáo lui.”

“Ha ha, được, lão Phạm ngươi lần này vất vả! Chuyện lần này bản thiếu sẽ nhớ kỹ trong lòng, người trước tiên ra ngoài dự tiệc đi, ta cùng Vân Đường chủ có chút chuyện muốn bàn, sẽ ra sau.”

Tống Khuyết hài lòng cho thằng này ánh mắt tán thưởng. Đợi đối phương đã lui ra, còn thuận tiện đem cửa chốt chặt sau, con sắc lang này mới lộ rõ bản chất xấu xa gấp không chờ nổi quay sang đem Vân mỹ mi bế ngang đặt lên đùi mình.

“Á!”

Tự dưng bị người ôm lấy, còn chưa quá quen thuộc chừng mực lớn như này Vân Hi cũng hơi hoảng sợ mà thốt lên. Nhưng rất nhanh nàng không thể phát ra tiếng được nữa, vì Tống gia đã bá đạo khóa chặt đôi môi của nàng.

Nhuyễn ngọc ôn hương, mỹ nhân đầy cõi lòng, Tống Khuyết liền có thể thỏa sức tận tình hưởng thụ.

Mãi hồi lâu sau, đợi tận đến khi Vân cô nàng hô hấp không thông, tiện nhân này mới tiếc nuối rời môi, nhưng bàn tay heo kia còn không biết xấu hổ cứ nghiễm nhiên đặt ở trên người nàng một chỗ xấu hổ bộ vị.

Vân Hi ngượng ngùng muốn chết, nhưng lúc này cả người không còn một tia sức lực, cố gắng mấy lần phản kháng sau nàng liền bất lực mặc cho tặc nhân càn rỡ làm bậy.

Thành công chiếm được gò cao, Tống lão ma mới đắc ý cười rộ lên. Không đếm xỉa đến mỹ nhân giận dỗi trừng mắt, hắn bắt đầu êm giọng cho nàng giải thích lần này một chuyện đầu đuôi nguyên do:

“Cái này phải bắt đầu từ lần chúng ta đi đến Vân gia tổ mộ và gặp gỡ Thiên Hương yêu nữ kia....”

Lần này Tống Khuyết là thực sự không có chút nào giấu giếm, kể cả mình khống thi bí mật bị Tiểu ớt cay phát hiện cũng 1 năm 1 mười tất cả kể cho nàng. Nghe xong để Vân Hi giật mình không ngớt:

“Tiện nhân kia vậy mà dùng chúng ta tính mạng để uy hiếp chàng!”

“Hắc hắc là trước đó, bây giờ ta cùng nha đầu đó đã đạt thành thỏa thuận đồng minh, cũng không nữa ép buộc ta phải đưa nàng lẩn vào trong Thiên Độc Tông nữa.”

Nghe giọng điệu Vân mỹ mi đối với Thiên Hương còn oán hận rất sâu, Tống đại quan nhân đầu cũng đau không ngớt, vội vàng cho nàng đính chính.

Dù sao đó tương lai gần như chắc chắn là một Tông sư đại lão, cùng vị nào Thánh nữ kết thù thật sự không phải là điều quá khôn ngoan.

“Chàng không cần giải thích! Hi nhi hiểu, ta sẽ không ngu ngốc vô cớ kiếm chuyện gây gổ với nàng. Ít nhất bây giờ tiện nhân này chúng ta còn chưa thể đắc tội được.”

Vân cô nàng nói rất bình tĩnh, nhưng càng như thế Tống Khuyết lại càng cảm thấy được trong lòng nàng hận ý chưa tiêu. Đối mặt với nan đề này hắn cũng đau đầu không ngớt, tạm thời không tìm được cách nào hoà giải tiện nhân này cũng chỉ tạm mặc kệ. Đi đến đâu hay đến đấy, lúc này chuyên tâm tận hưởng mỹ diệu thời khắc mới là vương đạo.

“Ngô!”

Gặp tặc thủ kia lại bắt đầu loạn động, Vân Hi vội vàng ôm chặt lấy tay hắn để tránh đối phương lung tung làm càn.

“Hi nhi, lần này các ngươi theo ta về Thanh Sơn luôn chứ? Có nàng ở đấy ta cũng thấy yên tâm hơn.”

Vân mỹ mi làm sao dám cùng thằng này chung nhà, nàng còn không biết Tống tặc tu luyện đồng tử công. Nếu cùng con sắc lang này sống chung Nàng cũng sợ mình không kìm chế được, vì vậy vội vàng lắc đầu kiên quyết từ chối.

Thuyết phục mấy lần không được, Tống Khuyết đành tiếc nuối thôi. Nhưng cuối cùng vẫn cùng mỹ nhân đạt thành thoả thuận, Vân Hi vậy hàng tuần sẽ đến Thanh Sơn Biệt Viện ở 2 ngày. Coi như công chức đi làm cuối tuần về nhà đi, thuận tiện còn để Tống bác sĩ giúp nàng tu luyện và thẩm mỹ.

Ví dụ như mỗ bộ vị có thể kích thích cho nó phát triển lớn lên một chút. Nghĩ đến chỗ mỹ diệu, tiện nhân này lại bắt đầu thú huyết sôi trào.

Vân Hi dường như cũng cảm nhận được phía dưới tiểu gia hoả dị động, lúc này sợ hãi dùng sức thoát khỏi lão ma ma trảo, đỏ mặt đứng lên chỉnh lý trang phục rồi nói:

“Chúng ta ra ngoài thôi, yến tiệc hẳn đã sớm bắt đầu rồi!”

“Hắc, được rồi, chúng ta đi!”

Cơ hội còn nhiều, Tống Khuyết cũng không vội nhất thời. Lúc này sảng khoái đứng dậy nắm lấy tay nàng rồi hai người cứ thế đi ra ngoài.

Chương 459: Trả thù lao

Nguyệt Khuyết Các, Tổng Bộ.

Theo Tống - Vân hai người tay trong tay xuất hiện tại nơi này, bầu không khí dạ tiệc chính thức được đẩy lên cao trào.

Việc đám tiên thảo kia bị một con khỉ đột đen gặm là chuyện trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, nên cũng không ai tỏ ra quá mức bất ngờ cả. Tất cả đều từ nội tâm cho bọn họ dâng lên lời chúc phúc chân thành.

Đợi lắc lư dạo qua các bàn, cùng Từ - Ngô - Thập tam lão nhất nhất cạn ly sau, hắn mới lần nữa kéo theo Vân Hi về chỗ ngồi của mình.

Tại đây, đám Lý Tín, Ngô Diệc đang hai mắt phát quang, say mê nghe Tả thần côn chém gió. Nói đến thiên hoa loạn truỵ ba hoa chích chòe rằng tại Dao Trì Tiệc Trà khi đó tình thế cỡ nào nguy cấp, rồi làm sao bọn hắn mấy chủ tớ đứng ra ngăn cơn sóng dữ.

Thật sự nếu không phải mình cũng là tận mắt chứng kiến, Tống Khuyết thiếu điều liền tin Dương Nam võ lâm vừa trải qua một cái gần như diệt thế kiếp nạn vậy.

Nhân tài nha!

Tống gia để Vân Hi tự hành sang bên chỗ Thải Hồng mấy người tâm sự, bản thân mình còn là tìm một chỗ gần Chung Hồng ngồi xuống.

“Đại ca, ngươi đến rồi! Đại ca, sau này có chuyện náo nhiệt như vậy nhất định không được bỏ rơi ta, ta cũng muốn đi xem thế giới bên ngoài một chút.” - Gặp hắn đến, Lý Tín tiểu tử đã gấp không chờ nổi bày tỏ sự bất mãn vì làm sao không dẫn nó đi dương danh thiên hạ.

Đáng tiếc Tống đại quan nhân rất vô tình cho thằng này dội gáo nước lạnh:

“Muốn đi dự Dao Trì Tiệc Trà người tối thiểu phải có tu vi Nhị lưu. Tiểu tử ngươi bao giờ đạt đến yêu cầu này rồi tính.”

Nghe vậy Lý Tín mặt lập tức ỉu xìu, nhưng rất nhanh liền thần thái sáng láng:

“Ta chỉ vài tháng nữa là có thể đột phá Tứ giai, như vậy sang năm đầu xuân tiệc trà là có thể đi được rồi. A Hùng, ta chẳng mấy chốc nữa là sẽ đuổi kịp ngươi.”

Ngốc Hùng nghe thế khờ khờ xoa đầu cười cổ vũ:

“Khà khà, a Tín ngươi phải nhanh lên. Ta mới đột phá Lục giai rồi.”

Lý Tín: cmn......

Ngô Diệc:.....

Đã hẹn cùng nhau lớn lên, sao các ngươi cứ để ta lại một mình. Tiểu Lý tử lòng cớ sở ngộ ủy khuất nhìn đại ca chất vấn:

“Đại ca, có phải ta tư chất rất kém? Làm sao cùng a Hùng hắn khoảng cách càng lúc càng lớn như vậy?”

Xung quanh người đầu đầy mồ hôi, thằng này đến bây giờ mới nhận ra điều đó sao? Không biết là hắn quá ngây thơ hay quá tin lời Tống tặc đây.

Tống Khuyết cũng là đau đầu, cũng may lúc này Hùng Bá cho hắn giải vây. Chỉ thấy tiểu tử ngốc này cười khà khà giải thích:

“Thiếu gia nói ta đột phá nhanh như thế là do cùng người chiến đấu, lão Hùng ta cũng cảm thấy đúng. Mỗi lần cùng người đánh nhau xong ta luôn là tu luyện đặc biệt nhanh, a Tín ngươi muốn đột phá nhanh như ta vậy cần đánh nhau nhiều vào, khà khà.”

Thì ra là thế!

Ngốc Hùng sẽ không nói dối, Lý Tín lần nữa lại bị lắc lư.

Thế mới đúng mà, mình thông minh hơn Hùng Bá, bây giờ lại cũng chăm chỉ không kém, không có lý nào lại không đuổi kịp được đối phương.

Hóa ra nguyên nhân nằm ở đây, đều là do mình từ nhỏ đến giờ chưa từng cùng người chiến đấu. Nghĩ đến đây tiểu Lý tử hai mắt sáng rực:

“Đại ca, trong Các còn việc gì cần nhân thủ không? Nếu có nhất định phải cho ta đi lịch lãm một chuyến. Cứ ở trong nhà thế này ta đều mau cảm thấy cả người rỉ sét.”

Cũng đang có ý định rèn luyện đám thuộc hạ của mình nên Tống gia không làm sao do dự lúc này sảng khoái gật đầu đáp ứng, đồng thời cho mấy người ra lệnh:

“Được! Hiện chưa có chiến sự, tiểu tử ngươi mấy hôm nữa cùng Hồng ca và lão Thẩm đi Dương Nam Phủ một chuyến. Tìm mua một căn biệt viện làm Nguyệt Khuyết Các phân đường ở đấy.

Sau đó trở về liền cùng lão Phạm đi Cự Mộc Thành đi, cả lão Nhiếp, Hùng Bá, Đao Tử, Tả Mục nữa. Các ngươi cũng cần phải đi đây đi đó trải nghiệm cho mở mang đầu óc.”

“Hay lắm! Đa tạ đại ca!”
“Rõ, thiếu gia!”

Lý Tín mấy người vui vẻ tuân mệnh. Giải quyết một cọc tâm sự sau, tất cả mới lần nữa thoải mái vui sướng nâng ly, chúc mừng Nguyệt Khuyết Các càng ngày càng lớn mạnh.

.....

Thanh Sơn Biệt Viện,

Tại Tổng bộ ăn uống linh đình đến tận tối muộn, Tống gia một đoàn người mới dắt nhau trở về trong nhà.

Dù muộn thế này, nhưng đám sủng vật cùng một con Khô lâu binh vẫn đang ngóng chờ bọn họ đấy.

“Tống tặc! Các ngươi làm gì lâu như vậy? Để bản cô nương ở trong nhà chờ dài cả cổ?” – Vừa thấy mỗ tiện nhân về, Thánh Nữ đại nhân đã hùng hùng hổ hổ xông lên hưng sư vấn tội.

Tống gia vậy cũng không giận, lập tức cười hớn hở chắp tay nhận sai:

“Hắc hắc, có chút việc chậm chễ, mong Sửu Nhi cô nương thông cảm nhiều hơn.”

Nhìn con chó này nói xin lỗi mà sắc mặt mi phi sắc vũ, còn nữa dám xưng hô mình bằng cái từ khốn nạn kia. Tiểu ớt cay lập tức xù lông táo bạo:

“Tống tặc! Ngươi dám gọi lão nương như thế, cô nãi nãi nhất định sẽ liều mạng với ngươi.”

“Hừ, vậy ngươi cũng đừng mở miệng ngậm miệng liền một câu liền Tống tặc.” – Tống gia cũng không vừa, lập tức trở mặt.

Nhưng Thiên Hương làm sao chịu người uy hiếp, tức thì khinh thường cười lạnh:

“Mơ tưởng, ngươi vốn chính là tiểu tặc!”

“Hừ, vậy thì còn gì nói chuyện, Sửu Nhi!”

Thánh nữ đại nhân tức run cả người, nhưng võ công không bằng người còn biết làm sao. Nha đầu này mới nghẹn khuất quát:

“Hừ, bản cô nương không cùng ngươi dài dòng. Việc ngươi nhờ ta đã hoàn thành, thù lao của ta đâu?”

Nhắc đến chuyện này, Tống Khuyết mặt lập tức chuyển giận làm vui, cười lên như đóa hoa vậy rực rỡ khen ngợi:

“Chuyện ngươi làm ta đã biết, quả nhiên Tống mỗ không nhìn lầm người. Thiên Hương cô nương thật sự là nhất ngôn cửu đỉnh, làm người chân thành hết lòng vì bằng hữu.Tại hạ tuy không sánh được ngươi nhưng tri ân báo đáp là còn biết. Thứ ngươi cần ta đã sai người đi tìm và mang về đây, xin mời nhận lấy!”

Nói rồi như làm xiếc ảo thuật vậy từ trong ngực áo lôi ra một chiếc hộp.

Thiên Hương nhanh chóng đoạt lấy mở ra, không phụ mong đợi bên trong thật sự có 2 cây Độc Long Đảm to bằng nắm tay trẻ con, cô nàng này mới hài lòng thở nhẹ một tiếng.

“Không sai, tiểu tặc ngươi còn tính giữ lời.”

Đem hai cây nấm độc chả biết công dụng mẹ gì đổi lấy cơ hội toàn diện mở ra cửa ngõ thông thương với Thập Vạn Đại Sơn. Hơn nữa còn được Cự Mộc Thành Đinh Thành chủ bao bọc, nhìn thế nào cũng thấy mình kiếm lời lớn, Tống Khuyết tự nhiên cũng cực kỳ vui mừng, mới không so đo cùng con nhóc này nữa mà một mực mãnh khen.

“Đó là, đó là! Dù không được bằng Thánh nữ ngài nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng ít nhất ta cũng phải làm được nhất tự thiên kim sao, hi vọng sau này còn có việc muốn nhờ, Thánh nữ có thể tiếp tục ra tay giúp đỡ.”

“Hừ hừ hừ, lúc đó còn nhìn bản cô nương tâm tình!”

Tiểu ớt cay ngạo kiều bỏ lại một câu rồi mang theo hộp gỗ, đá mông thúc giục tiện hồ Manh Manh một cái xong vội vàng quay về phòng mình rồi, chắc là đi nghiên cứu chế tác Độc Long Đảm đi.

Nhưng nhìn con hàng này sắc mặt hân hoan, lỗ mũi đều phải vểnh lên trời, Tống tiện nhân liền biết sau mình có nhờ việc nàng hẳn sẽ không từ chối.

Ở chung lâu như vậy Tống gia xem như cũng sờ ra được vị này yêu nữ bản tính.

Độc mồm, điêu ngoa, yêu ghét rõ ràng, thủ tín và hận người bội tín. Quan trọng là cực thích nghe lời nói thật, ví dụ như khen nàng. Tống lão ma vừa đấm vừa xoa, xỉ vả xong lại giả vờ bội phục tán dương, lập tức sẽ đem hàng này hư vinh tâm bành trướng đến không được.

Một bộ tổ hợp quyền xuống dưới, đảm bảo việc gì cũng có thể thông thuận, yêu nữ cũng phải ngoan ngoãn nghe lời.

Hàng phục được tiểu ớt cay, hắn mới hài lòng trở về phòng, tắm rửa qua một chút sau liền bắt đầu thường ngày tu luyện.

.....

Mấy ngày gần đây Tống Khuyết còn không có thời gian nghiêm túc tu luyện, bây giờ trở về nhà rồi hắn định sẽ phải cố gắng bù đắp một phen.

Lần trước Ngân Giáp Thi kiếm được một đám linh dược lâu năm đây, hiện nay trong Tesseract là không thiếu năng lượng để hắn tiêu sài, có thể thoải mái mà đem ra sử dụng cường hóa thân thể, võ công.

Trước hết là Huyết Ma Kinh, vốn hắn Lưu Ly Vô Cấu Thể đã tu luyện đến viên mãn, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành cô đọng ra chân khí đột phá Thất giai. Chỉ là vì tin lời Huyết Y Tôn Giả viết trong nhật ký nên tham lên cái này ma công uy lực. Lúc này mới cố tình chậm lại bước tiến, định đem Huyết Ma Kinh luyện đến viên mãn rồi đột phá Nhất lưu một thể.

Cái này tà công tu luyện lên không khó, chỉ là rất tốn công phu.

Tống lão ma hắn không như người khác sử dụng Hấp Tinh Đại Pháp đi hút người tinh huyết mà tất cả đều là cần tự bản thân kích thích tủy sống sản sinh ra. Chính vì thế qua thời gian khá lâu như vậy hắn mới luyện đến tiểu thành. Dự kiến đạt mức viên mãn, khí huyết như hãn hải, thành công cô đọng ra Ma huyết mầm móng vậy cũng phải 1 năm nữa.

Dù sao Vân mỹ mi ước hẹn còn đến 3 năm, không có chút nào áp lực thời gian Tống đại quan nhân cảm thấy mây bay rồi.

Lúc này, đang ngồi trong phòng dùng Tesseract năng lượng kích thích tủy sống sinh sản tân huyết tu luyện Huyết Ma Kinh, Tống Khuyết thế mà phát hiện bên ngoài cửa có người tiến đến.

“Két!!”

Theo đại môn hé ra, một cái đầu nhỏ dáo dác ngó vào, chính là Thải Hồng.

Nhìn thấy bên trong phòng Tống lão gia vẫn còn đang thức, nha đầu này mới vui vẻ tung tăng chạy đến. Cũng không cảm thấy có gì ngại ngùng mà sảng khoái sà vào, chọn một tư thế thoải mái nhất rồi như con mèo nhỏ thế nằm co chân nằm gọn trong lòng hắn.

“A Hồng, có chuyện gì sao?”

Đối với cái này thiên chân vô tà tiểu muội, Tống Khuyết cũng không nảy sinh ý tưởng đen tối nào, thập phần sủng nịch xoa đầu nhỏ của nàng cười hỏi.

Thải Hồng lười biếng nhắm mắt hưởng thụ thiếu gia ôn tồn một lúc sau mới ngồi nhổm dậy cười rực rỡ:

“Thiếu gia, a Hồng đem Thức Thần Thuật tu luyện thành công rồi!”

Chương 460: Đỗ ca đi đâu rồi?

Thanh Sơn Biệt Viện, Tống Khuyết gian phòng.

Nghe Thải Hồng nói mình thế mà đã thành công tu luyện Thức Thần Thuật, Tống đại quan nhân ban đầu khá ngạc nhiên, nhưng sau đó liền là cảm thấy đó vốn là chuyện đương nhiên như thế.

Nha đầu này linh hồn hiện tại vốn là hỗn hợp thể giữa Cảnh Điềm cùng Huyết Ma Đằng, so với người bình thường sẽ phải cường đại hơn. Hơn nữa trải qua nhiều biến cố sinh tử như thế, nàng thần hồn có thể tránh thoát thể xác trói buộc cũng không phải quá mức khó khăn.

Trước đây có Thiên Hương ở tại nhà, mọi người không dám lung tung tu luyện Thức Thần Thuật nên mới khiến Thải Hồng chậm trễ thế thôi.

Nghĩ vậy, Tống Khuyết liền đem bản thân khí huyết hết thảy thu liễm, đốt lên một nén Dưỡng Hồn Hương rồi đối với cô bé kia mở miệng:

“A Hồng, thử thức thần cho ta xem!”

“Dạ!”

Tiểu nha đầu ngoan ngoãn ngồi nhắm mắt xếp bằng, không ra một lát, từ trên đỉnh đầu nàng liền bốc lên một làn khói đen, rồi nó dần dần ngưng tụ thành hình thái một người cùng Thải Hồng bản thể giống như đúc.

Chỉ là lúc này nàng thần hồn còn khá yếu đuối, hẳn chỉ mới bước vào Dạ Du cấp độ. Ngay cả việc di chuyển cũng còn chưa quá quen thuộc đâu, chỉ có một đoạn đường đến chỗ Tống gia chưa đủ 2 trượng mà nha đầu này đi cả phút đồng hồ còn chưa xong.

Tống Khuyết thấy vậy lắc đầu cười khoát tay, từ trên đỉnh đầu hắn thần hồn cũng lập tức bay ra rồi phiêu phù đến sát bên cạnh nàng.

“Hì hì, thiếu gia!”

Kỳ diệu chính là dù ở trạng thái linh hồn, bọn hắn vẫn có thể dùng thần thức giao lưu cùng nhau. Tống đại quan nhân vậy mừng rỡ cho tiểu nha đầu truyền đạt ý nghĩ:

“A Hồng đến, thiếu gia truyền cho ngươi một chút năng lượng. Nếu thấy khó chịu phải lập tức kêu ngừng, rõ chưa?”

“Dạ, hì hì!”

Gặp Thải Hồng đáp ứng, Tống Khuyết mới bắt đầu thử thăm dò từ từ truyền Tesseract năng lượng sang cho nàng. Chậm rãi, chậm rãi... dần dần thấy cô bé này không có bất cứ cái gì bất thường phản ứng, hắn mới yên lòng tăng mạnh mức độ.

Lôi điện vốn chính là ma quỷ khắc tinh, thằng này cũng sợ mình một phen vô tâm cử động hại chết cái kia như hoa như ngọc thiếu nữ nha. Cũng may suy đoán của hắn không sai, Tesseract năng lượng có thể tùy hắn ý niệm mà thay đổi hình thái, có thể là sát thương diệt địch hoặc cũng có thể là bồi dưỡng sinh cơ.

Như thế liền rất tốt, Tống gia liền có thể yên tâm lớn mật mà giúp người tu luyện thần hồn, dù sao thần hồn lớn mạnh đối với võ giả cũng sẽ có cực đại trợ giúp.

Trong đêm tối, hai đạo hư ảo bóng người cứ thế cuốn chặt lấy nhau, trôi nổi giữa không trung. Tống lão ma tay cầm tay hết lòng dạy dỗ ngây thơ tiểu Huyết Yêu Thải Hồng tiến hành một lần linh hồn song tu, hoặc có thể nói để nha đầu này thải dương bổ âm mới đúng. Vì nhân gia song tu là hai bên đều có lợi, một người khỏe 2 người vui, còn đây bọn hắn song tu là chỉ có nha đầu kia hút trên thần hồn lão gia dương khí.

Đến cuối cùng, đợi Tống gia đã mệt thành cẩu, cô nàng này mới hài lòng buông tha cho hắn.

Cười hì hì thưởng cho nhà mình thiếu gia một cái môi thơm, Thải Hồng mới lần nữa tung tăng chạy về phòng mình.

Vốn nàng còn muốn nì nèo ỉ ôi ngủ lại đây cơ, nhưng trong lòng ôm một cái đẹp đến không hợp thói thường mỹ nữ thì dù Thích Đủ Thứ Thiền Sư đạo hạnh thâm sâu cỡ nào cũng khó lòng mà kháng cự được. Chính vì thế thằng này liền nghiêm khắc cự tuyệt đồng thời nghĩa chính ngôn từ răn rạy cái này luôn muốn câu dẫn hắn tiểu yêu nữ hối cải mà nên quay đầu là bờ.

......

Sáng hôm sau,

Cùng Hùng Bá mấy người giao thủ một hồi cho giãn gân giãn cốt sau Tống Khuyết lần nữa quay trở về sân viện của mình tiếp tục luyện công.

Khi nãy trong khi ăn sáng, Thiên Hương còn tìm đến hắn thông báo muốn đi vào trong núi tìm kiếm mấy loại độc vật. Bây giờ đối với yêu nữ này cũng có mấy phần tin tưởng Tống đại quan nhân liền tùy nàng rồi, cũng sẽ không rỗi hơi đi theo mà giám sát nữa.

Thánh nữ đại nhân vậy cũng hài lòng, hơn nữa nghe mỗ tiện nhân nào đó liên tiếp khen ngợi cùng bày tỏ sự tin tưởng tuyệt đối với mình nhân phẩm, nha đầu này mặt ngoài thì tỏ vẻ khinh thường, sâu trong nội tâm lại đắc ý muốn chết, vênh váo vểnh mũi lên trời rồi sung sướng chạy lấy người rồi.

Vốn tưởng đuổi được con đỉa đó đi sẽ yên tâm mà tu luyện, nhưng mới qua không được bao lâu, Nhiếp Phong lại dẫn theo Trầm Sinh đến cầu kiến.“Lão Trầm, có chuyện gì quan trọng sao?” – Tống Khuyết mặt ngưng trọng hỏi.

Trầm Sinh hiện được sắp xếp ở tại khu Tổng bộ, không có chuyện quan trọng tất nhiên thằng này cũng sẽ không tự thân lặn lội mò đến đây đâu.

Quả nhiên, vị này tân Ám Bộ Bộ trưởng mỗi lần gặp mặt là sẽ mang đến cho mình lão gia những cái không tầm thường tin tức:

“Chủ công, có hai việc, một tin xấu và một tin tốt. Không biết ngài muốn nghe tin nào trước?”

Có người nói rồi, sướng trước khổ sau thế càng đau. Tống gia hắn tự nhiên ưu tiên trước khổ sau vui:

“Nói tin xấu đi!”

“Rõ, chủ công! Tin xấu là Đỗ Như Hối không thấy rồi.”

Trầm Sinh trầm giọng trả lời, cái này một việc quả nhiên khiến Tống Khuyết hơi kinh hãi:

“Không thấy, làm sao lại không thấy?”

“Chủ công, theo như ám tử tin báo truyền về. Trước đó một đoạn thời gian Đỗ tặc tuyên bố bế tu luyện, ta ban đầu cũng không làm sao nghi ngờ. Nhưng qua thời gian lâu như vậy rồi còn chưa thấy đối phương xuất đầu lộ diện, thuộc hạ liền sinh nghi phái người điều tra cặn kẽ.

Cái này một tra quả nhiên tìm ra không thiếu vết tích để lại. Đồng thời với kẻ này, còn có hắn một đứa tiểu nhi tử cũng biến mất. Ta nghi rằng bọn chúng cha con đã âm thầm rời đi Linh Giang có việc, tạm thời còn chưa tra được đi đâu, làm gì, nhưng thời gian hẳn là chỉ mới mấy ngày gần đây thôi.”

Nghe Trầm Sinh kể lại, Tống, Nhiếp hai người cũng đều khó hiểu nhíu chặt lông mày.

Đỗ Như Hối chạy?

Cái này hiển nhiên không có khả năng, Linh Giang Bang còn đây, hắn cũng chưa đến mức sơn cùng thủy tận, bỏ gánh không làm hiển nhiên không phải là Đỗ ca tính cách.

Như vậy hắn mang nhi tử đi đâu, làm gì mà cần lén lút như vậy? Hoặc là trong người mang mầm bệnh thế kỷ nào đó sợ mình bất thình lình đột tử nên trước tiên an trí dòng dõi?

Không tìm ra được đầu mối Tống Khuyết cũng đành chịu, lúc này chỉ còn cách dặn dò Trầm Sinh:“Lão Trầm ngươi cho người mật thiết chú ý bên Linh Giang nhất động nhất tĩnh cho ta, Đỗ Như Hối trở về cần báo ngay cho bản thiếu được biết. Đồng thời cũng không được dừng lại khuếch trương, cùng lão Nhiếp nữa, nhanh chóng đem Ám Bộ trải rộng toàn bộ Nam vực.”

“Rõ! Chủ công (Thiếu gia)!” – Trầm, Nhiếp 2 người đồng thanh quát lớn.

Tống đại quan nhân vậy mới hài lòng gật đầu:

“Còn chuyện vui là gì, bây giờ liền nói ra đi.”

“Là thế này chủ công. Những ngày gần đây giúp ngài kiểm tra, chỉnh lý lại một lần nhân sự tại các nơi sản nghiệp, thì thấy rằng Thuận Phong Tiêu Cục chính là khâu yếu kém nhất trong đó.

Nhưng từ việc ngài ưu tiên nguồn lực cho nó, thuộc hạ lại cả gan đoán thứ này tại trong lòng Chủ công có vị trí rất quan trọng, không biết có đúng không?”

Cái này cũng không khó đoán, tại Linh Giang cùng Thanh Hà, Thuận Phong Tiêu Cục đều chiếm lấy 2 khu đất hoàng kim rộng lớn nhất làm phân bộ. Liền như ngay cả Tứ Hải Thương Hội bây giờ cũng chưa được ưu ái thế đâu, Tống Khuyết gật đầu thừa nhận:

“Lão Trầm ngươi nói không sai.”

Đạt được chủ công khích lệ, Trầm Sinh lúc này mới tiếp tục:

“Ta xem đạt được nhiều trợ giúp thế mà Tiêu Cục vẫn không phát triển lên được, tất cả chỉ vì bọn họ còn không có một người lãnh đạo xứng tầm. Còn về Quan Tổng tiêu đầu, nói thật bằng hắn Tam lưu tu vi là rất khó có thể nói phục chúng chứ đừng bảo là tạo nên uy vọng gì trên giang hồ. Ngoại nhân sẽ không bao giờ tin tưởng giao tài sản cho hắn đảm bảo đâu.”

“Cái này bản thiếu tự nhiên biết, chỉ là trước đó vẫn chưa có nhân tuyển thích hợp để thay thế Quan Hưng thôi.”

Tống Khuyết thẳng thắn trả lời. Hắn cũng không phải vì niệm tình cũ hay cái gì mà giữ lão Quan ở lại vị trí Tổng tiêu đầu cho đến lúc này. Chỉ là đơn giản còn chưa tìm được ai thay thế thôi. Trong Các mấy vị Lục giai hảo thủ, người thì không hứng thú qua đây, kẻ thì mới đầu nhập vào chưa thể tin tưởng giao trọng trách. Vì thế Quan Hưng vị trí mới ngồi ổn cho đến lúc này.

Lão Trầm cũng đã đoán được vấn đề đó, cho nên lần này hắn mới đến đây:

“Chủ công, vừa hay ta có tìm được một người, cái này nhân tuyển đảm bảo ngươi sẽ ưng ý.”

Có Ám Bộ tai mắt khắp nơi, làm việc lên chính là như thế thuận tiện, Tống gia cười tít mắt thúc giục:

“Trầm Sinh ngươi mau nói!”

Cả Nhiếp Phong cũng hứng thú góp đầu lại gần, lão Trầm cũng không dông dài, lập tức thẳng thắn đem chuyện nói ra.

Nguyên lai, ngay sát cạnh Linh Giang chính là Nghi Thanh Quận, cái này quận chính là nơi tiếp giáp giữa Dương Nam và Kiếm Nam hai Đạo, vị thế khá là quan trọng. Thế nên giao thương buôn bán và võ lâm thực lực ở đó cũng không tầm thường, ẩn ẩn còn mạnh hơn bên này một đầu.

Trước đó Đỗ ca tìm 2 vị xui xẻo huynh đệ đến đây trợ trận, muốn úp sọt Tống lão ma không thành còn thuận tiện dẫm lên một đống shit, bị Lục Phiến Môn người dằn vặt hồi lâu cũng là từ nơi này mà ra.

Tất nhiên, chuyện lão Trầm nói chẳng liên quan gì đến bọn họ.

Số là, Nghi Thanh có 1 cái khá nổi tiếng tiêu cục, gọi An Bình Tiêu Cục. Tổng Tiêu đầu của bọn hắn gọi Phích Lịch Đao Tạ Huyền, hàng thật giá thật một vị Thất giai Chân Khí cảnh võ giả. Dựa vào một tay Phích Lịch Đao bá đạo cuồng mãnh, tại Dương – Kiếm hai đạo cũng đều nổi danh.

Hơn nữa Tạ Huyền làm người hào sảng thẳng thắn, thích kết giao bằng hữu. Thế nên lục lâm các nơi cũng rất nể mặt, hắn An Bình Tiêu Cục chuyện làm ăn vì vậy mà hỗn đến phong sinh thủy khởi, quy mô càng lúc càng lớn rồi.

Đáng tiếc mấy năm trước xảy ra một chuyện, để lão Tạ cũng không nữa thiết tha kinh doanh tiêu cục mà khiến cho vốn đang tấn mãnh phát triển An Bình dần dần trở nên điêu tàn, đến bây giờ còn là sắp lâm vào đóng cửa trạng thái.

Nguyên nhân làm nên hết thảy chuyện này chỉ vì con hắn, Tạ An Bình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau