TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 311 - Chương 315

Chương 311: Địch tập

Tiểu sơn thôn tĩnh lặng,

Theo Tống Khuyết một tiếng quát lớn, bên trong gian nhà Phượng Hoàng Hội mấy vị thành viên hết thảy đều hoảng hốt bật dậy.

Nhanh nhất vẫn là Tưởng Bình cùng Triệu Minh Nguyệt, hai vị này dường như vẫn đang tu luyện, tiếng hắn nói vừa rơi xuống cả hai đã như một cơn gió xuất hiện tại ngoài sân.

“Tống huynh đệ, chuyện gì?”

Bây giờ không phải lúc lăn tăn giấu giếm làm sao mình biết chuyện, Tống Khuyết nhanh chóng giải thích:

“Bên kia có cao thủ tiến đến, thực lực rất cao, chúng ta cần lập tức chạy đi.”

Gặp hai người còn nghi hoặc tìm kiếm, Tống đại quan nhân gấp gáp:

“Nhanh! Nếu không liền không kịp!”

Trong nhà mấy người lúc này cũng đã lục tục chạy ra, bằng bọn họ tu vi tự nhiên bên ngoài nói chuyện vẫn nghe được rõ ràng rành mạch, một đám dõi mắt về trong đêm tối chỗ phương hướng hắn chỉ đen kịt dãy núi, Lâm Chấn Kiệt trợn to mắt nhìn một lát mới mở miệng giễu cợt:

“Ta xem làm gì có ma nào, Tống huynh ngươi đây là thiên lý nhãn hay sao?”

“Được, vậy phiền Lâm huynh ở lại cản hậu, nếu thực sự nhìn lầm sau này ta nhất định sẽ cho ngươi cúi người tạ lỗi. Hội trưởng, Tưởng huynh, chúng ta phải lập tức chạy đi.” – Không có thời gian cùng bọn này dây dưa, Tống lão gia bỏ lại một câu đã vội vàng chạy đi tìm ngựa, đồ đạc hết thảy cũng không cần.

Đang lúc những người khác còn muốn nói gì, Tuệ Vô lúc này cũng biến sắc quát lớn:

“Là 7 vị Nhất lưu cao thủ đang chạy về hướng này, xem ra là xông về phía chúng ta mà đến, mau rời đi.”

Thiên nhãn mở miệng, lần này không còn ai dám dị nghị, tất cả hốt hoảng luống cuống tay chân đi tìm mình ngựa. Đi trước một bước Tống gia lúc này đã dẫn theo 4 con ngựa của hắn, Minh Nguyệt, Tuệ Vô, Tưởng Bình quay lại. Ba vị không nói lời nào, chỉ cảm kích hướng hắn gật đầu rồi nhanh nhẹn lên ngựa, trong đêm hướng Quế Lâm quận con đường ban sáng chạy ngược mà về.

Còn lại mấy người, kể cả Cơ mỹ nữ lúc này cũng chỉ có thể cắn răng vội vàng lên ngựa đuổi theo.

.....

Kia 7 vị Huyễn Thần Tông cao thủ mới vừa chạy qua đỉnh núi, đang định nhanh chóng đến một cái tập kích bất ngờ đây. Há liệu xa xa nơi trước mặt tiểu sơn thôn đã thấy mấy bóng người ngựa trong đêm điên cuồng chạy vội.

Kế hoạch bị lộ? Dẫn đầu đoàn người Âu Dương Tình lúc này tức giận khó thở quát lớn:

“Các ngươi chạy không thoát!”

Cách xa cả dặm đường, giọng nói vẫn ầm ầm vang vọng tại mấy người bên tai để tất cả đều rùng mình không ngớt.

Bực này thực lực, vậy tuyệt đối không chỉ là bình thường Nhất lưu câo thủ đơn giản như vậy.

“Giá!”.... “Nhanh..nhanh.. nhanh...”

Phượng Hoàng Hội chư vị thành viên lúc này hận không thể dùng ra sức bú tí mẹ giúp dưới háng chiến mã chạy nhanh thêm một chút.

Dẫn đầu đoàn người Tống lão gia lúc này ngược lại thảnh thơi, vẫn có thời gian quay lại trêu đùa:

“Lâm huynh, vội như thế làm gì, mau dẫn mấy người ở lại cho chúng ta đoạn hậu.”

“Hừ!” – Lâm Chấn Kiệt nghẹn lời, chỉ có thể tức giận quay đầu sang một bên.

“Tống Khuyết, ngươi không giải thích cho mọi người làm sao ngươi biết trước có địch nhân tới phạm sao? Hội trưởng ngài cần cẩn thận, ta thấy trong này vẫn còn rất nhiều việc không rõ ràng.”

Dù đang cong đít lên chạy, Chúc Doãn Minh vẫn không quên châm ngòi thổi gió nói xấu người nào đó.

“Hắc hắc, cái này gọi là tâm huyết lai triều, chờ các ngươi tinh thần tu vi đạt đến một cảnh giới nhất định sẽ hiểu. Nhưng bằng Chúc huynh tư chất vậy đời này có thể hay không đạt được ta cũng không dám chắc.”

Tống lão gia mặt không đổi sắc cho mình tìm cớ, tiện đà hắn lại hớn hở cười:

“Gặp cảnh này ta lại nhớ đến hồi nhỏ trong sơn thôn một thú sự. Chuyện là có hai người này vào rừng đi săn không may gặp hổ, một người tâm sinh tuyệt vọng nhìn sang bên cạnh thấy đồng bạn mình định bỏ chạy, hắn mới cay đắng nói:

- Chạy làm gì? Ngươi có thể chạy nhanh hơn hổ được sao?
Người kia lúc này chỉ lắc đầu:

- Ta không cầu nhanh hơn hổ, chỉ cần chạy nhanh hơn người khác liền được.”

“Hắc hắc, Lâm huynh, ngươi nói chúng ta bây giờ tình cảnh sao mà kinh người tương tự.”

Nghe thằng chó này giọng điệu bất cần đời, không những Lâm Chấn Kiệt mà ngay cả những người khác đều tức đến cắn răng nghiến lợi.

“Tống Khuyết, không cần hồ ngôn loạn ngữ rồi. Chư vị yên tâm, nếu không thể đào thoát bản cung sẽ cùng mọi người chiến đấu đến cùng, ta sẽ không bỏ rơi chính mình đồng đội.” – Triệu Minh Nguyệt cũng không nhịn được lạnh giọng trách mắng.

“Hắc hắc, Hội trưởng tha lỗi, chỉ là thấy không khí quá đè nén nên ta pha trò cho mọi người vui vẻ lên một chút thôi. Tống mỗ há là loại người như vậy!”

Tống tiện nhân cười phe phé chủ động nhận lầm, còn thực tế có bao nhiêu thực tâm hối lỗi vậy không ai biết được. Chính bản thân hắn cũng không tin Triệu Minh Nguyệt chuyện ma quỷ đâu, có thể cô nàng này muốn tử chiến, bảo vệ bên nàng người cũng quyết không để nàng phạm hiểm.

Nhân gia tính mệnh chính là vàng, là kim cương. Đám chân chó như mình vậy tự cầu nhiều phúc đi.

Nghĩ đến đây hắn bất giác giục Ô Vân chạy nhanh lên một chút, miệng còn không quản được bắt đầu tào lao.

“Hành tẩu giang hồ, một con tốt tọa kỵ hay một môn thượng thừa khinh công đôi lúc thật sự quá trọng yếu. Lâm huynh, nhà ngươi có điều kiện như vậy lần sau nhất thiết không thể qua loa chuyện này, ngươi thấy không, mới không được một lát địch nhân đã đuổi tới sau lưng ngươi nửa dặm đường rồi, ta thấy việc này không quá ổn nha.”

“Tống Khuyết, ngươi im mồm!” – Yêu Cơ trừng mắt quát lạnh.

Nàng cũng bắt đầu cảm thấy tiện nhân này đặc biệt đáng ghét.

Lần này Tống bảo bảo liền thành thật, nhưng khi nãy hắn mấy câu đã đem sau lưng Lâm Chấn Kiệt mấy người sợ hãi quá chừng, cả đám ra roi điên cuồng thúc giục, hận không thể lấy thêm hai chân mình lắp thêm cho phía dưới ngựa.

Quả thật chậm chân chính là đòi mạng nha, thật hận vậy.

......

Trên sơn đạo,

Hơn chục người đang cưỡi ngựa vắt chân lên cổ mà chạy, sau lưng bọn hắn chính là 7 đạo thân ảnh như u linh đang lầm lũi đến gần.

“Các ngươi chạy không thoát!”

Thân là Cửu giai Minh Huyệt cảnh đại cao thủ Âu Dương Tình tốc độ sao mà nhanh kinh người, dù Lâm Chấn Kiệt đám người cưỡi đều là thượng đẳng Long Mã, lại cho chạy trước cả dặm đường nhưng chính là như thế, chỉ sau chưa được 1 khắc chung cũng đã bị lão yêu bà này đuổi đến nơi rồi.Nghe bên tai như cửu u địa ngục khàn khàn tiếng nói đòi mạng, Lâm Chấn Kiệt 7 người đều là vong hồn đại mạo, sợ hãi gào lớn:

“Hội trưởng cứu mạng!”

“Khặc khặc khặc, Triệu gia người tất cả đều là một lũ vong ân bội nghĩa, bọn chúng là sẽ không quan tâm đến các ngươi sống chết đâu, ngoan ngoãn dừng lại cho ta, có khi bản tọa vui tính là sẽ tha các ngươi một mạng.”

Nghe đằng sau người nói như thế, đang giục Bạch mã phi nhanh Triệu Minh Nguyệt mày liễu nhướng lên, bất chợt ghìm cương dừng ngựa lại:

“Tất cả dừng lại, chuẩn bị chiến đấu. Ta Triệu Minh Nguyệt há là loại người bỏ rơi đồng bạn trong lúc nguy nan.”

Đang vui sướng chạy Tống gia gặp mỹ nữ này bất ngờ quay xe cũng là trợn mắt há mồm.

Đậu má, nữ thần kinh à! Rõ ràng là lời khích tướng có được hay không, cứ như vậy đơn giản dừng lại rồi.

Theo hắn bây giờ thượng sách chính là tiếp tục chạy, để nàng sau lưng vị kia cường giả cản lại địch nhân người mạnh nhất, nhanh nhất, cũng chính là lão yêu bà này. Dựa vào mấy người bọn bọ thực lực cùng với dưới thân sức ngựa vậy sẽ có rất lớn khả năng chạy thoát được những người còn lại đuổi bắt.

Còn Lâm Chấn Kiệt đám người, một đám râu ria mà thôi, chỉ cần tán ra chạy trốn sang hai bên đường, đoán chừng địch nhân cũng sẽ không làm sao mà quản.

Làm sao vị này Minh Nguyệt cô nương như bị đối phương dăm câu hai lời chọc giận như thế, xem bộ dáng là quyết tâm dừng lại ăn thua đến cùng để chứng minh các nàng Triệu gia nghĩa khí.

Ngực to mà không não nữ nhân! – Tống lão gia buồn bực hô:

“Hội trưởng, đừng làm việc theo cảm tình, chúng ta tiếp tục chạy, để Lâm Chấn Kiệt bọn họ bỏ ngựa chia nhau tách ra trốn vào trong rừng rậm, đối phương mục tiêu là ngươi, tự nhiên sẽ không làm khó người khác.”

Còn về làm sao biết tặc nhân mục tiêu là Yêu Cơ, vậy dùng đầu gối cũng đoán ra được. Bằng đội hình này, ở đây bất cứ vị nào dù là trốn tại trong nhà nhân gia cũng có thể xông vào bắt người xách cổ mang đi, không cần phải như thế đại động can qua. Đáng tiếc, không biết Triệu Minh Nguyệt cây gân nào không đúng, lần này là quyết tâm đồng sinh cộng tử rồi:

“Tống Khuyết ngươi không cần khuyên nữa, Bản cung nói lời giữ lời, đã ta nói ra không bỏ rơi đồng bạn tự nhiên sẽ thực hiện. Đến lúc nguy hiểm, ngươi có thể tự tìm cách thoát thân, ta sẽ không thêm trách tội.”

Nghe nàng nói đường hoàng, Tống Khuyết cũng là bó tay.

Lão tử dù có thể chạy thoát nhưng sau đó còn dám về nhà sao, ngươi lão cha không đem ta lột da mới là lạ.

Lên nhầm tặc thuyền, đã đi theo một vị Hội trưởng như này hắn còn biết làm sao, Tống đại quan nhân lúc này chỉ có thể cắn răng nghiến lợi nắm chặt Ô Long Đao chuẩn bị, trước tiên đánh một hồi xem xét tình hình rồi lại nói.

Nói thì chậm diễn ra thì nhanh, từ lúc hai người đối thoại cho đến bây giờ, cũng chỉ là vừa kịp thời gian để Lâm Chấn Kiệt mấy người đuổi đến nơi thôi, gặp tiểu tặc này không chạy, Minh Nguyệt mới hài lòng quát lớn một tiếng:

“Hàn thúc, mau ra tay!”

“Rõ, tiểu thư!”

Theo Yêu Cơ ra lệnh, ngay lập tức từ trên đỉnh đầu mấy người mấy chục trượng, một đạo ánh kiếm dài màu bạc như thiên ngoại lưu tinh thế không thể đỡ ầm ầm chém xuống, nhắm thẳng ngay đang gắt gao truy đuổi phía sau Âu Dương Tình lẫm liệt mà đâm tới.

Lão bà kia thấy thế cũng không sợ, trái lại cười the thé lên sung sướng:

“Lưu Tinh Kiếm Hàn Phi, bản tọa đã sớm biết ngươi vẫn luôn ở quanh đây. Hừ, hôm nay ta cũng sẽ nhân tiện đem ngươi tiêu diệt, một lúc bắt đi Triệu lão cẩu nữ nhi cũng gãy hắn chân chó, xem như trước thu mấy phần lợi tức.”

“Âu Dương Tình, ngươi muốn chết!”

Bên này Hàn Phi nghe yêu bà này nói khó nghe như vậy, hai mắt liền dâng trào lẫm liệt sát cơ, trên tay kiếm bùng nổ ra càng thêm đáng sợ uy năng, dùng thiên quân vạn mã thế không thể đỡ cực tốc đâm về địch nhân.

“ẦM!!!” – Giữa đêm tối nỏ tung lên một quả cầu sáng chói lòa, xung quanh cây cối đá vụn bị kình khí quật bay ngược ra xa không biết bao nhiêu mét.

Tống Khuyết một đoàn người cũng bị cái này khủng khiếp dư chấn khiến cho không thể mở mắt, vội vàng dùng tay che mặt đồng thời vận công bảo vệ thân thể.

Cảm nhận vị này vẫn đi sau lưng Triệu Minh Nguyệt người bảo hộ khí tức, Tống Khuyết lúc này âm thầm nhướng mày.

Cái này khí thế???

Chương 312: Huyễn Thần Tông

Trên sơn đạo,

Theo Minh Nguyệt hạ lệnh dừng lại, không ra một lát đuổi theo bọn họ phía sau 6 vị Nhất lưu cao thủ cũng đã kịp thời chạy tới.

“Ha hả, lần này xem các ngươi trốn đằng nào? Thiên nhãn Tuệ Vô, thật sự lợi hại, dù đã cẩn thận đứng rất xa rồi vẫn còn suýt chút nữa thì để các ngươi chạy thoát.”

Dẫn đầu một người âm trắc mở miệng, bọn hắn mấy người vẫn còn đang nghĩ lần này phát hiện hết thảy đều là kia đầu trọc công lao đây.

Bên này mấy người cũng sẽ không ai rảnh cho bọn hắn đính chính, Tưởng Bình mặt ngưng trọng nhìn đối phương khô cằn mở miệng:

“Huyễn Thần ngũ lão bên trong Hoắc Kiến Thành, Hoa Vinh cùng Lam Ánh Ngọc! Thêm nữa ba vị Trưởng lão, vì đuổi bắt mấy tiểu bối chúng ta các ngươi Huyễn Thần Tông cũng thật sự là hạ vốn gốc.”

“Hắc hắc, mấy tiểu bối? Chúng ta tự nhiên sẽ không dám coi Tưởng thiếu hiệp cùng Triệu tiểu thư làm tiểu bối đến xem. Các ngươi lần này tốt nhất nên ngoan ngoãn chịu trói, có lẽ sẽ bớt phải chịu da thịt nỗi khổ.” – Dẫn đầu đoàn người Hoắc Kiến Thành không chút nào xấu hổ hằm hè đe dọa.

Lúc này, Minh Nguyệt trên tay Hàn Nguyệt đã ra khỏi vỏ, một cỗ hàn băng khí tức lập tức phát tán ra xung quanh.

“Các ngươi Huyễn Thần Tông cũng thật to gan, còn dám bước chân vào Nam vực, xem ra trước đó cho các ngươi giáo huấn là còn chưa đủ khắc sâu.”

Nghe nàng nói vậy, vây quanh mấy người sát khí không nhịn được điên cuồng dâng trào. Dẫn đầu người lạnh lẽo cắn răng nghiến lợi:

“Thiên Hà Kiếm Phái cùng Cửu Giang Minh người việc chúng ta tự nhiên khắc ghi trong tâm khảm, lần này nhất quyết phải thật tốt báo đáp hắn Triệu Tinh Thần. Hắc hắc, trước đó chúng ta Tông chủ ban ơn muốn thu ngươi về làm chân truyền đệ tử, đã các ngươi không thức thời vậy lần này Minh Nguyệt cô nương ngươi liền ngoan ngoãn theo ta về cho ngài làm thiếp thân nha hoàn đi.”

“Ngươi muốn chết!” – Triệu Minh Nguyệt lạnh giọng, trên tay kiếm không có dấu hiệu nào đột ngột đâm ra.

“Keng!”

Đối phương cũng không phải ăn chay, lập tức giơ kiếm lên đón đỡ, miệng còn không đoạn âm trắc cười.

“Hắc hắc, có Tông chủ ra tay, ngươi rồi cuối cùng cũng sẽ ngoan ngoãn thành một con nghe lời nữ nô mà thôi, đến lúc đó Triệu Tinh Thần hắn biết tin mình bảo bối nữ nhi trở thành người khác ngoạn vật, không biết có hay không hộc máu mà chết.

Chúng ta cũng cần cảm ơn hắn không những đưa nữ còn tặng kèm cả một thanh thần binh, thật sự người tốt nha!”

“Im mồm!” – Tưởng Bình lúc này cũng giận không thể át, phẫn nộ rút kiếm liền muốn xông lên, nhưng bên cạnh hắn một vị khác cao thủ lập tức đứng ra cản lại.

“Tưởng thiếu hiệp, đối thủ của ngươi là thiếp thân!” – Lam Ánh Ngọc cười phóng đãng tiến lên.

Sáu người đồng thời phóng thích khí thế, 3 vị Bát giai, ba vị Thất giai, Tống lão gia cũng là cảm thấy ê răng.

“Dám nhục mạ ta Hội trưởng, các ngươi muốn chết!”

Nhưng nhà mình mỹ nữ Hội trưởng bị người khác buông lời thô tục như vậy, chân chó Tống đại quan nhân tự nhiên giận tím mặt, mới không quản ngươi là Bát giai hay Cửu giai đâu, lập tức dẫn đầu xách lên Ô Long Đao chém.

“Tiểu tử to gan!” – Gặp một thằng ranh con vậy mà dám cầm đao hướng mình xông lại, đối thủ của hắn, Huyễn Thần Ngũ lão cuối cùng một vị Hoa Vinh tức giận vô cùng, lập tức đáp lại là một sát chiêu.

Huyễn Âm Kiếm.

Người này dùng là một loại nhuyễn kiếm, chỉ trong sát na bóng kiếm đan xen chằng chịt hướng trên người hắn đâm tới, loại này khủng khiếp tốc độ để cho Tống Khuyết cũng sợ hết hồn. Hắn lập tức lùi lại múa đao đón đỡ.

“Ầm!”

“Leng keng keng... keng...”

Đợi lúc hắn bị đánh lùi lại mấy trượng, tiếng nổ vang cùng âm thanh vũ khí va chạm chát chúa mới bắt đầu truyền tới, có thể thấy kia mấy kiếm nhanh đến mức nào.

Địch nhân quá trâu rồi, hắn ngay cả một khắc dừng lại cũng không dám, vội vàng phi thân lùi lại bắt đầu du tẩu thả diều. Dù sao mục đích của hắn chỉ là kìm chân lấy một người, còn để đối đầu với một vị Bát giai cao thủ hắn còn chưa điên.

Đại chiến chạm vào tức phát, theo Triệu Minh Nguyệt xuất kiếm như một tín hiệu, có nàng, Tưởng Bình, Tống Khuyết cuốn lấy 3 vị Bát giai, còn lại Tuệ Vô mấy người liền chia ra chống đỡ đối phương 3 Thất giai còn lại.

Bên mình nhân số đông hơn, nhưng ngoại trừ Yêu Cơ, nhìn thế nào cũng thấy bọn hắn đang ở vào liệt thế.

“Ầm ầm ầm...”

Trong bóng đêm vang lên liên tục tiếng nổ vang trời, để xa xa trốn trong núi rừng chim muông tẩu thú cũng đồng loạt hốt hoảng bỏ chạy tứ tán, cả một vùng bất chợt trở nên huyên náo vô cùng.

......

“Một người mau đến đây giúp ta!”

Không được bao lâu, tại một bên chiến trường khác Huyễn Thần Tông Pháp vương Âu Dương Tình trước tiên không chịu được Hàn Phi mãnh liệt thế công.

Bọn họ tông môn đi huyễn đạo là chính, đối mặt với cùng giai, hơn nữa là cái loại này cực mạnh Cửu giai võ giả, Thiên Hà Kiếm Phái đại tướng Lưu Tinh Kiếm Hàn Phi, lão bà này chỉ chống đỡ được một hồi đã bị đánh cho vô cùng chật vật. Lúc này liền vội vàng la lớn cầu viện.
Đang cùng Triệu Minh Nguyệt giao thủ người kia nghe vậy nhíu mày, nhìn quanh chiến trường thấy bên kia một vị đang đuổi theo Tống gia chơi vui đến quên cả trời đất liền buồn bực quát lớn.

“Hoa trưởng lão, mau đi tiếp viện Âu Dương Pháp vương!”

“Rõ!” – Đang đuổi bắt vui lại bị điều đi, Hoa Vinh lúc này sắc mặt không quá đẹp hậm hực trừng mắt nhìn trước mắt hắc tiểu tử.

“Chờ đó cho ta!”

Nói rồi bỏ qua cho hắn, phi thân chạy sang chiến trường cao cấp cày quái đi.

Tống lão gia lúc này mới có thể thở nhẹ một hơi.

Đám này Bát giai tốc độ mẹ nó cũng không phải là con người có thể nghĩ đến, sau khi đả thông dưới chân mấy điều kinh mạch bọn họ đều trở nên nhanh đến biến thái rồi. Tống Khuyết cũng là phải liên tục thiêu đốt Tesseract, dùng cả sức bú tí mẹ ra mà chạy mới có thể miễn cưỡng áp qua đối phương một đầu.

Bây giờ địch nhân rời đi, không còn mối uy hiếp hắn mới dám dừng lại há mồm thở dốc.

“Tống Khuyết, mau đến giúp Lâm huynh bọn họ!”

Còn chưa kịp làm miếng nước đâu, ở đâu ra một giọng nói vênh mặt sai khiến để Tống gia không vui. Nhìn về bên kia đầu nguồn, hắn tức thì trợn mắt.

Khá lắm!

Chúc Doãn Minh thằng nhãi ranh này vậy mà không tham chiến, lúc này như một vị hộ hoa sứ giả vậy không màng bản thân an uy kéo theo Trịnh Sảng cùng Cơ Dao hai người trốn vào một góc.

Bên kia lão Lâm 4 người đang đau khổ dựa lưng vào nhau chèo chống đối thủ hai vị Thất giai công kích, vài người trên thân còn có vết thương, tình cảnh thật như chỉ mảnh treo chuông, có thể hẹo bất cứ lúc nào.

Trịnh, Cơ hai nữ thì thôi đi, bằng bọn họ Tứ giai, Ngũ giai gà mờ tu vi, đi lên cũng là vướng víu. Nhưng Chúc Doãn Minh thằng chó này mang tiếng Lục giai, hơn nữa còn tại Dương Nam đạo khá có danh tuấn kiệt Thanh Phong Kiếm, bây giờ lại trốn chiến liền không được rồi.

“Chúc huynh, ngươi có cần hay không ta mang cho ngươi một ấm trà để ngồi từ từ thưởng thức?” – Tống Khuyết âm dương quái khí hỏi đểu.

“Ngươi.... ta đây là đang bảo vệ hai vị sư muội an toàn.” – Lão Chúc còn muốn chống chế.

“Hừ, tại đây chỉ có một người cần bảo vệ chính là Minh Nguyệt tiểu thư. Lão tử cùng Tuệ Vô sẽ chiếu cố đối phương một người, còn lại hai người liền phiền chư vị rồi.”

Tống lão gia cũng không có nghĩa vụ đi cho đám này làm vú em, hắn lạnh lùng bỏ lại một câu liền nhanh chóng sách đao chạy qua giúp đỡ nhà mình tiểu đệ.

Đầu trọc này tuy có lực cùng Thất giai đấu một hồi, nhưng đó cũng chỉ là chống lại một hồi mà thôi, bây giờ tình cảnh hắn đồng dạng không quá tốt.

“Ngươi...”

Chúc Doãn Minh còn muốn nói cái gì, nhưng lúc này Tống Khuyết đã không quản. Hắn đã chạy đến bên cạnh Tuệ Vô, miệng gào lớn:
“Lão đệ chớ sợ, ca đến đây!”

“Ăn Tống gia một đao!”

Đối địch Tuệ Vô người nọ thấy tiểu tặc này vung đao chém về phía mình cũng không mấy hãi sợ, một tay đẩy lùi Tuệ Vô, tay kia hờ hững vung lên.

Huyễn Thần Chỉ.

“Keng!!!”

Đối phương người khẽ lắc lư, Tống Khuyết còn là bị cự lực chấn động lùi lại hai bước. Miệng khó có thể tin gào lớn:

“Thật mạnh lực lượng!”

Bây giờ hắn mới để ý kỹ, người này trên hai tay vậy mà đeo hai bộ quyền sáo bọc kín đến tận ngón tay, phần đầu là mấy cái vuốt sắc dài như lưỡi đao. Thảo nào dám tự tin cùng Danh khí đón đỡ.

“Lão đệ, đối phương võ công kinh người, hai chúng ta phải đồng tâm hiệp lực mới có thể đánh bại kẻ này.”

Gặp đối thủ khó chơi, Tống gia vội vàng cho mình tiểu đệ thêm lửa cổ vũ.

“Hừ!” – Bên kia người nghe vậy không vui.

“Lão Mộ, có cần hay không ta qua giúp ngươi một tay?” – Đang quần ẩu Lâm Chấn Kiệt một trong hai người lúc này mở miệng dò hỏi.

Đáng tiếc, không để lão Lâm vui mừng. Bên này một vị đã khinh thường cười lạnh.

“Hai mao đầu tiểu tử thôi, ta lo được. Các ngươi nhanh chóng giải quyết công việc rồi qua phụ giúp Hoắc Trưởng lão bọn họ một tay.”

“Được, cẩn thận rồi!” – Mấy người không có gì dị nghị, trên tay bắt đầu tăng sức để Lâm Chấn Kiệt bốn người khổ không thể tả.

“Chúc huynh, mau tới giúp đỡ!” – Lão Lâm phá mồm gào lớn.

Dù muốn hay không, lúc này Chúc Doãn Minh cũng phải bỏ lại hai mỹ, rút kiếm tiến lên tương trợ. Trước khi đi thằng này còn không quên trợn mắt nhìn ai đó một cái đâu.

.......

Bên này,

Có Tống thiên đao giúp đỡ, Tuệ Vô lập tức cảm thấy áp lực nhẹ nhàng hơn nhiều, nhưng đồng thời bên tai hắn cũng không bao giờ được thanh tĩnh.

“Lão đệ, cẩn thận đối phương muốn phát đại chiêu!”

“Lão đệ, ta bây giờ chính diện đánh nghi binh, ngươi ở phía sau tìm cơ hội cho hắn một phát.”

“Nhanh lên lão đệ, đối phương đang mất cảnh giác!”

Định công mệnh, có muốn cắn trộm cũng phải để ta lẳng lặng mà làm chứ - Tuệ Vô lệ rơi đầy mặt gào thét.

“Hừ, tiểu tử, muốn cùng ta đấu, các ngươi còn quá non!” – Vị nào Mộ trưởng lão khinh thường cười lạnh.

“Keng keng!” – Đối với bên này nói rất nhiều tiện nhận chính là 2 trảo.

Vung đao đón đỡ, cả người cũng vì thế mà chấn động lùi lại mấy bước Tống lão gia đau khổ gào lên:

“Lão đệ, mau mau cứu, ta sắp không chịu được!”

“A Di Đà Phật!”

Nhà mình tiểu đệ còn rất đáng tin cậy, thấy tặc nhân định đuổi theo Tống lão ca hạ hắc thủ, Tuệ Vô dồn đủ công lực xuống tay, lập tức chính là uy thế mênh mông một chưởng.

Như Lai Thần Chưởng – Phật Quang Phổ Chiếu.

Cảm nhận sau lưng đại áp lực, lão Mộ đành thở dài buông tha cơ hội bỏ đá xuống giếng, lập tức xoay người nghiêm nghị đón đỡ cái này một đòn.

Đúng lúc này, dị biến phát sinh!

Chương 313: Kịch đấu Huyễn Thần Tông

Hoang sơn dã lĩnh, khu núi rừng tiếp giáp giữa Dương Nam cùng Giang Đông hai đạo.

Phượng Hoàng Hội mấy người lúc này đang nỗ lực chèo chống, gồng mình ngăn chặn đối địch Huyễn Thần Tông cao thủ chặn giết.

Mộ Thiếu Quân tuy một mình độc đấu Tống Khuyết, Tuệ Vô hai người, nhưng hắn vẫn cảm giác không cần quá mức ung dung. Hai thằng này tấn công sấm to mưa nhỏ, nhất là hắc tiểu tử trước mắt, mồm gào thì rõ to nhưng ngoại trừ một thân man lực, trình độ vậy cũng chẳng ra sao.

Thiết thân cảm nhận một hồi, Mộ Trưởng lão cũng đã đối với hai người trình độ coi như có điều nhận biết.

Không thể nói là kém, ngược lại bằng này tuổi có như thế chiến lực đã là vô cùng khó được rồi, nhưng giống như đồn thổi đến trên trời ít có, mặt đất khó tìm tuyệt đỉnh thiên kiêu vậy còn kém xa quá là xa.

Cái gì mà thực lực tương đương với Thất giai đại thành võ giả, vậy hẳn là Dương Nam người tự cho mặt mình thiếp vàng mà thôi.

Ngẫm đến đây lão Mộ âm thầm khinh bỉ.

Một lần nữa đánh bay Tống Khuyết, vốn đang định đuổi theo bổ đao mấy trảo đánh chó rơi xuống nước, Mộ Thiếu Quân cảm nhận sau lưng chưởng phong lăng lệ đánh tới đành thở dài trước buông tha tiểu tử này một mạng, hắn không dám coi thường liền vội vàng xoay người đón đỡ Tuệ Vô dốc sức một đòn Phật Quang Phổ Chiếu.

Đúng lúc này, dị biến đột sinh!

Vốn ngắc ngoải như con mèo bệnh bị đánh chấn thương bay ngược ra ngoài Tống lão ma bất chợt sinh long hoạt hổ. Tại trên không trung hắn quỷ dị trệ không dừng lại, cả người bùng nổ ra bất khả tư nghị năng lượng nhanh chóng đường cũ quay về, trên tay Ô Long Đao hoá thành một tia chớp lăng lệ từ sau lưng lão Mộ bổ xuống.

Tống Khuyết khí cơ lúc này đã hoàn toàn biến mất, Đạo Chủng Tâm Ma kỳ dị trạng thái thêm vào, dù là thân kinh bách chiến như Mộ Thiếu Quân trong lúc nhất thời cũng không cảm nhận được bất kỳ sát ý, mãi đến khi đao phong ập mặt mà đến, hắn mới hoảng hốt phát hiện.

Nhưng lúc này đã muộn, giả nghèo giả khổ Tống tiện nhân lần này là dùng ra toàn lực, Siêu Thần trạng thái khủng bố 4 Tượng lực cùng Ma đao ý cảnh trợ giúp dưới, này một chiêu Khai Sơn Đao pháp không những thế mạnh lực trầm còn nhanh đến kinh người, để vô tâm phòng bị lão Mộ ăn cái đủ.

“Chết đi!”

“Không!!!” – Mộ Thiếu Quân rú lên điên cuồng.

Dục vọng cầu sinh mãnh liệt bùng nổ, lão Mộ phúc chí tâm linh vội vàng nghiêng người sang bên trái, dưới chân đạp mạnh, cả người mượn này phản lực hiểm chi lại hiểm né qua mấy tấc.

“Xoạt!”

Ô Long Đao sát tai vị này Huyễn Thần Tông trưởng lão mà qua, kèm theo một tiếng cắt ngọt lịm vang lên, tay trái Mộ Thiếu Quân tính kể từ tận vai ứng tiếng mà tách rời khỏi cơ thể.

“Áaaaa....”

Tay đứt ruột xót, huống hồ là nguyên cánh tay bị người cho bổ xuống. Lão Mộ đau đớn gào thảm một tiếng, dùng tay còn lại bụm chặt bả vai, dưới chân không chút nào chần chừ vội vàng chạy khỏi chỗ này.

Thừa dịp hắn bệnh muốn hắn mệnh, Tống Khuyết không có chút nào nhân từ nương tay ý định, gặp tặc nhân chạy chốn hắn nửa đường liền tá lực thu chiêu, thân hình tại không trung lần nữa chuyển hướng, nhanh như một tia chớp mau chóng đuổi theo.

“Cứu mạng!” – Trông thấy thế, Mộ Thiếu Quân sắc mặt đã trắng nay càng trắng xám, lớn tiếng hô gào.

.......

Nói thì chậm diễn ra thì nhanh, từ lúc Tống Khuyết bị đánh bay đến Mộ Thiên Hùng ngược lại bị chém, sự việc thay đổi chỉ trong chớp mắt tầm đó.

Vốn từng người đều có đối thủ, tất cả cũng chỉ thi thoảng liếc mắt quan sát xung quanh mà thôi. Vì thế cái này biến cố bất ngờ cũng không có vị nào Huyễn Thần Tông cao thủ trước đó kịp thời phản ứng ra tay chi viện, chỉ đến lúc nghe lão Mộ tiếng gào thảm xé tan màn đêm, mọi người mới giật mình nhìn lại.

Đợi chứng kiến Tống gia đang xách đao hung thần ác sát truy đuổi, Mộ Thiếu Quân còn là như chó nhà có tang chật vật chạy trốn, Huyễn Thần Tông nhóm bạn nhỏ tức thời giận tím mặt.

“Tặc tử muốn chết!”

Đang vây công Lâm Chấn Kiệt nhóm 2 người trong đó một người không chút do dự bứt ra, nhanh chóng xông lại bên này nhắm về phía Tống Khuyết chính là toàn lực một kiếm.Người còn chưa đến, quán chú đầy chân khí tạo thành kiếm mang dài cả trượng đã quát lên mặt khiến Tống đại quan nhân ẩn ẩn sinh đau. Nhưng hắn cũng không hãi sợ, lần nữa dồn lực vào tay, hai tay nắm chặt Ô Long Đao điên cuồng chém xuống.

“Keng!!!”

Một tiếng kim thiết giao minh vang lên chát chúa, công lực hơi kém mấy người đều cảm nhận được hai tai nhói đau, ngay cả xa xa Trịnh Sảng, Cơ Dao đều không chịu nổi mà phải bịt tai đau đớn.

Đứng mũi chịu sào hai người cũng không dễ chịu, Tống Khuyết còn đỡ, hắn thể phách kinh người, lại dùng qua Kim Cốt quả cải thiện gân cốt, lúc này chỉ là cảm thấy trong cơ thể lục phủ ngũ tạng bị chấn động một chút mà thôi.

Đối diện hắn địch nhân liền không nhẹ nhàng như thế, tuy vị này Huyễn Thần Tông cao thủ nhịn lại không phát ra tiếng kêu, nhưng nhìn từ trên mặt hắn nhăn nhó đủ thấy tình cảnh hắn không dễ chịu đấy, hơn nữa tay cầm kiếm bây giờ càng là run rẩy dữ dội, một bộ tùy thời cũng có thể đánh rơi, thật khiến người sâu sắc quan ngại.

Không quản này lão huynh nội tâm nổi lên phiên giang đảo hải khiếp sợ, chỉ hít một hơi điều tức, dựa vào Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết thần diệu, Tống Khuyết nội phủ lập tức đã cảm thấy dễ chịu rất nhiều. Hắn lần nữa giơ lên hàn quang khiếp người Ô Long Đao cùng Tuệ Vô chia hai bên xông tới giáp công đối phương.

“Keng!”... “Ầm!”

Vừa xông ra ngăn chặn Tống lão gia vị kia Huyễn Thần Tông Trưởng lão còn chưa kịp uy phong một lát đã bị đánh cho hộc máu bay ngược mà về, trên tay kiếm cũng không nữa giữ được, bị đập bay đi không biết nơi đâu.

“Lão Kha, đừng quản bên đấy đám tiểu tử, mau qua đây trợ giúp, ta cũng sắp không chịu được.”

Đang độc đấu Lâm Chấn Kiệt 5 người Kha Trưởng lão nghe thế lập tức bật người chạy qua, miệng còn không quên hô lớn.

“Lão Mộ, gắng gượng một chút thay ta chiếu cố đám này nhãi con. Ta qua giúp lão Cung.”

Vừa mới điểm huyệt cầm máu xong Mộ Thiếu Quân dù còn đau đớn vô cùng, nhưng cũng biết việc nào nặng nhẹ, cũng không chối từ liền cắn răng đi qua đón tiếp Kha trưởng lão công việc.

Từ 2 đánh 4 bây giờ thành 5 người vây công một tàn tật lão, hạnh phúc ập đến quá nhanh để người không khỏi ngỡ ngàng.

Chỉ phải đối mặt với một vị trọng thương Thất giai, Lâm Chấn Kiệt mấy người liền quá nhẹ nhàng, lúc này mới có tư có vị hò hét rung trời, hoa hòe hoa sói đủ kiểu chiêu thức phô diễn ra mình một thân sở học.

Chỉ là khổ Tống Khuyết, Tuệ Vô đôi này nan huynh nan đệ. Tống gia nãy giờ bộc phát liên tục, năng lượng cũng đã không còn dư lại bao nhiêu, bên cạnh Hòa thượng thì còn chưa đủ sức chính diện chống lại một vị Nhất lưu cao thủ, miễn cưỡng cùng nhân gia đấu cái năm năm đã là phải thắp hương nhờ Phật tổ rồi.Bây giờ hai người bị đối diện như có thù giết cha, ngủ lão bà mối hận lão Cung, Kha hai người điên cuồng tấn công, quả thật như cuồng phong bạo vũ liên tiếp ập lên trên đầu, khổ không thể tả.

Hiếm khi bị người đè ra đánh một trận như này Tống đại quan nhân tất nhiên cực kỳ tức giận, hơn nữa lúc này còn nhìn sang bên kia thấy Chúc Doãn Minh mấy con hàng sống đến lẳng lơ tiêu sái, hắn liền phẫn nộ khó thở quát lớn:

“Lâm Chấn Kiệt, Chúc Doãn Minh, các ngươi hai người còn không mau qua đây hỗ trợ Tuệ Vô để lão tử đi trợ giúp Hội trưởng!”

Còn làm sao không bảo hai thằng này đi lên tiếp viện Triệu Minh Nguyệt, vậy tất nhiên là do khinh thường bọn nó thực lực. Bằng lão Lâm loại mặt hàng này, đối diện Bát giai võ giả vậy đơn giản chỉ là thêm phiền, không giải quyết được gì.

Bị người hô mắng Lâm Chấn Kiệt tự nhiên là khó chịu, lúc này liền giả câm giả điếc coi như không nghe thấy tiếp tục việc ta ta làm để Tống gia khá là nóng mắt.

Ngay cả bên kia đang đau khổ chèo chống một vị khác Bát giai lão yêu bà thế công Tưởng Bình cũng không nhịn được trầm giọng quát:

“Lâm Chấn Kiệt, nghe Tống huynh đệ lệnh làm việc!”

Hai con hàng này lúc này mới không tình nguyện bứt người chạy qua. Nhìn bọn nó bộ dáng, Tống lão gia chỉ muốn cầm đao cho mỗi thằng một nhát.

Thành sự thì ít bại sự thì nhiều nhãi con, không có chút nào cái nhìn đại cục.

Không có thời gian đôi co việc này, cho Tuệ Vô một cái ấm áp cổ vũ ánh mắt Tống – hiền lành huynh trưởng liền tiêu sái bỏ gánh chạy lấy người.

“Hội trưởng, Tống mỗ đến đây!”

Gào lên một tiếng tiện nhân này liền không nhanh không chậm xách đao chạy tới, đi ngang qua một khu bản đồ, thấy bên kia có một con Bạch Ngân Boss đang bị người đánh đến tàn huyết, Tống Khuyết ánh mắt liền sáng.

Không biết vô tình hay hữu ý chọn con đường này, chỉ thấy là đi cách Mộ Thiếu Quân huynh đệ mấy chục trượng Tống lão ma bất chợt lại lần nữa tiến vào Đạo Chủng Tâm Ma cái kia thần kinh trạng thái. Hắn hai chân dẫm mạnh xuống dưới đất, cả người hóa thành một vệt khó có thể nắm bắt tàn ảnh cực tốc xông về.

“Lão Mộ, cẩn thận!” – Lần này có người để ý quát lớn nhắc nhở.

Nhưng cũng không làm được cái mẹ gì, vốn đã trọng thương, chiến lực đại giảm Mộ Thiếu Quân phản ứng không còn nhanh nhạy như lúc xưa. Hơn nữa hắn mất máu khá nhiều, trên tay cảm giác đau đớn kích thích để tinh thần không được tập trung. Lúc này bị Tống Khuyết Thất Sát Ma đao Hồn sát ý cảnh tấn công liền bị hoảng thần trong chốc lát.

Tuy bằng bọn hắn Huyễn Thần Tông thần hồn tạo nghệ, cái này bối rối rất nhanh có thể khôi phục. Bình thường nếu ở đỉnh phong trạng thái thì sẽ không sao, nhưng đặt trong hoàn cảnh này vậy đã đủ chí mạng.

Mộ Thiếu Quân vừa định quay đầu lui thân, đập vào mắt hắn đã là một khuôn mặt đen nhìn không rõ mặt, trong bóng đêm chỉ thấy cặp mắt lập lòe cùng miệng toét ra cười để lộ hàm răng trắng ởn.

Còn về Ô Long Đao, quá nhanh hắn không cảm giác được sự tồn tại của nó.

Lão Mộ ngay lúc này chỉ còn một suy nghĩ:

Mẹ cái thằng thần kinh, chém người còn nhe răng ra cười, cười cười cái cc.

Một cái đầu lâu phóng lên cao, kèm theo sau đó chính là một cột thật dài máu nóng, phun sái ngập tràn đại địa.

Ta lại lần nữa tự tay trảm Nhất lưu, ca vô địch rồi! – Tống lão gia nội tâm bành trướng gào thét.

“Tặc tử muốn chết!” – Bống dưng, một giọng the thé chói tai quát lớn, cùng với vô biên sát cơ đè ép mà tới để mỗ tiện nhân rùng mình hoảng hốt.

Trong mắt hắn, một đạo ánh kiếm đang vô hạn phóng to. Hơn 40m Lĩnh Vực khoảng cách vậy mà chỉ kịp cảm nhận thoáng cái tức qua, một sát na sau đã đến ngay gần trước mặt, nhanh để cho người không kịp phản ứng.

Chương 314: Tông sư hiện

Đối mặt với này một đạo kinh khủng kiếm khí, Tống Khuyết trong đầu Tesseract điên cuồng thiêu đốt, nhưng dù vậy vậy cũng chỉ để hắn kịp uốn éo nghiêng người tránh ra chỗ nguy hiểm.

Đang lúc hắn gần như tuyệt vọng nhìn cự kiếm sắp đem bụng mình đục ra một cái lỗ, lúc này từ một bên khác, một đạo ánh màu bạc kiếm xé rách hư không mà đến, hiểm chi lại hiểm ngay trước hắn nửa mét chặn lại cái này khủng bố sát chiêu.

“Keng!!!”

“Âu Dương Tình, ra tay với một tiểu bối ngươi không thấy mất mặt sao?”

Tống tặc bị cái này dư lực đập bay ngược về phía sau, lòng còn sợ hãi đến vãi cả linh hồn. Đợi có Hàn Phi cái này đại cao thủ che chắn trước người, hắn mới an tâm thở dài một hơi, trên người quần áo không biết từ bao giờ mồ hôi đã chảy ra ướt đẫm, theo từng cơn gió đêm thổi qua để người lạnh lẽo rùng mình.

“Tiểu tử, dám giết ta Huyễn Thần Tông người, ngươi chết chắc rồi!”

Bị người cản lại, Âu Dương Tình lúc này cũng không có thêm động tác, chỉ là hai mắt như phệ người độc xà, cắn răng âm u mở miệng đe dọa.

Nhưng Tống gia há lại là cái loại người dễ dọa sao, chỉ thấy lúc này hắn như một con xù lông lão hồ, tức giận trợn mắt gầm gừ:

“Giết các ngươi thì sao? Dám buông lời nhục mạ chúng ta Hội trưởng, chết chưa hết tội. Cả ngươi nữa lão yêu bà, đối phó với hậu bối vậy mà cũng cần ra tay đánh lén, không biết nhục sao?

Còn muốn giết bản thiếu, các ngươi hôm nay vậy đợi sống sót rời đi nơi này hãy tính, hơn nữa như ngươi loại mặt hàng, đợi lão tử luyện thêm mấy năm vậy 1 tay là có thể bóp chết, còn muốn dọa ta, hừ!”

“Ngươi muốn chết!” – Âu Dương Tình quanh người không khí như bị bóp méo vặn vẹo, cho thấy con mụ này đã phẫn nộ tột đỉnh.

Đáng tiếc hôm nay nàng gặp cái loại quái thai bà tám như Tống tiện nhân.

“Làm sao, tức giận rồi? Đến đây, cắn ta một cái xem nào!”

“Chết!”

Âu Dương Tình chân nguyên kịch liệt thiêu đốt, không nói một lời chính là bạo nộ một kiếm.

“KENG!!!”

Hàn Phi không chút nào sợ hãi vung kiếm chặn lại, bị mụ này phẫn nộ một kích đánh lùi lại mấy bước hắn vẫn là cười lên khoái trá mở miệng hả hê.

“Ha ha, Âu Dương lão yêu bà, muốn trước mặt ta giết người, ngươi có phải hay không quá đánh giá cao chính mình?”

Bây giờ tình hình đã dần dần trở nên trong sáng, đối với bên mình vô cùng có lợi, có thể thấy lão Hàn tầm tình lúc này là cực độ hài lòng.

“Tiểu huynh đệ, mau đi giúp tiểu thư, yêu bà này để ta lo, có thể giết thêm được mấy đứa ma giáo yêu nhân liền tốt nhất.”

Nghe Hàn Phi phân phó, Tống Khuyết cười lớn đáp lời:

“Đa tạ tiền bối, vãn bối vậy trước cáo từ!”

Nói rồi hắn quay ra bên kia 3 người quát lớn:

“Còn đứng đó làm gì, mau theo ta sang bên kia trợ giúp Tuệ Vô mấy người!”

Nhiếp với Tống Khuyết dư uy, ba người lúc này thần kỳ không có chút nào dị nghị, lập tức nghe theo cùng hắn chạy lại vây công Cung, Kha Trưởng lão hai người.

“Hoa Vinh, đi giết tặc tử kia cho ta!” – Nhìn tình thế này, Âu Dương Tình sắc mặt khó coi hạ lệnh.

Nếu như để mặc Tống Khuyết này 7 người vây công Cung, Kha hai lão, bằng tiểu tử này thực lực vậy bọn họ tám thành sẽ bị làm gỏi. Khi đó bên mình mới thật sự liền là lành ít dữ nhiều.

Tình thế ngày nay, vậy chỉ có thể trước chống, đem hi vọng áp lên bên kia hai vị Bát giai trưởng lão xem có hay không điều đột phá.

Lão Hoa đi rồi, lại đến cùng Tống đại quan nhân nối lại tình xưa. Hai người anh anh em em ngươi chạy ta đuổi chơi vui đến bất diệc nhạc hồ. Hoa Trưởng lão thân pháp so với Tống Khuyết là nhanh hơn 1 tia như vậy, nhưng đối thủ của hắn được cái lại vô cùng linh hoạt, mỗi lần sắp bị bắt đến liền sẽ như con cá trạch quỷ dị quẫy mình một cái đổi hướng, làm Hoa Vinh chỉ có thể vồ đến tay không.

Phượng Hoàng Hội thành viên cùng Huyễn Thần Tông mấy người đánh có qua có lại, có nơi chiếm ưu, có nơi liệt thế, nhưng nói chung tám lạng nửa cân, cán cân thắng lợi chưa nghiêng hẳn về bên nào. Tất cả đều đang nín một hơi chờ lấy cơ hội.Đáng tiếc tất cả đều chờ nổi, ngược lại bên này Âu Dương Tình liền không chờ được rồi.

Rảnh tay không có ai quấy nhiễu Hàn Phi đó chính là đè lão yêu bà này ra đất mà chà đạp, còn chưa qua được nửa chung trà, vị này Huyễn Thần Tông Pháp Vương đã là phải trốn đông trốn tây, nhưng vẫn không tránh được mấy lần hiểm thượng hoàn sinh, tình thế cực kỳ nguy cấp.

“Chết!”

“Ầm!”

Âu Dương Tình rụt cổ lại, một đạo kiếm cương dài chục trượng sát trên đỉnh đầu mụ chém qua, cắt đến trên đầu búi tóc bị chẻ làm đôi, từng sợi tóc rối xõa tung mà rơi xuống.

Lão yêu bà này quả thật bị dọa đến hồn phi phách tán, cũng không còn cố giữ cái gì cao thủ cái giá nữa, lúc này vội vội vàng vàng lùi lại hô lớn:

“Tông chủ, cứu mạng!”

Đang truy đuổi đối phương Hàn Phi cũng bị này một câu dọa đến giật mình, vội vàng thu kiếm ngưng thần đề phòng.

Đợi một hồi không thấy người nào sau hắn mới cười lạnh:

“Muốn đem Khuất Vô Kỵ ra dọa dẫm ta, lão yêu bà ngươi tính lầm. Đã ngươi không dám giao chiến vậy cũng đừng trách ta đối với ngươi đám thuộc hạ hạ thủ vô tình.”

Lão Hàn cũng không nói nhảm, thấy Âu Dương Tình lùi lại ra xa, hắn cũng không cố công truy đuổi, lúc này liền quay người lạnh lùng nhìn qua phía dưới mấy vị Huyễn Thần Tông trưởng lão.

Đứng đầu mục tiêu, đang cùng Triệu Minh Nguyệt chiến đấu vị kia Bát giai cao thủ Hoắc Kiến Thành lập tức vong hồn đại mạo, sau lưng không ức chế được hàn khí lúc này mãnh liệt tuôn ra.

Hắn nào dám chần chừ, cũng không quản cái gì khỉ gió mệnh lệnh hay không mệnh lệnh, lập tức vắt chân lên cổ điên cuồng mà chạy.

Cái này như một tín hiệu, những người khác cũng không thực sự dám lấy thân mình phạm hiểm đi nếm thử Hàn Phi Lưu Tinh kiếm, lập tức tất cả như chim sợ cành cong tứ tán mà chạy, lên kế hoạch bao lâu cuộc chiến liền cứ thế đầu voi đuôi chuột kết thúc tại đây.

“Hừ, một đám vô dụng đồ vật!”

Bỗng nhiên, đúng lúc này, một giọng nói thăm thẳm vang lên rõ ràng mồn một trong mấy người lỗ tai.

“Tông chủ đến rồi!”Đang như chó nhà có tang Huyễn Thần Tông mấy người lập tức tinh thần đại chấn, mỗi người đều không nén được kích động ngửa mặt lên trời tìm kiếm.

Ngay lập tức, từ nơi này cách không xa trên đỉnh ngọn núi. Một đạo lưu quang đột ngột bốc lên, chỉ hoảng hốt gian đã vượt qua khoảng cách gần ngàn mét bay đến trên đầu mọi người rồi nhẹ như lông hồng chậm rãi phiêu phù chạm đất.

Lúc này, Tống Khuyết mới nhìn rõ ràng diện mạo người đến, là một vị mặc màu đen cẩm bào, khuôn mặt như bị một lớp thần bí khói mù che đậy, chỉ có thể lờ mờ nhận ra đường nét là giữ một chòm râu dài trung niên nam tử. Theo như đám ma nhân kia xưng hô, vậy hẳn chính là Huyễn Thần Tông Tông chủ Khuất Vô Kỵ không sai.

Cảm nhận đối phương như thâm uyên sâu nặng khí thế, Tống lão gia cũng âm thầm rét.

......

Trên chiến trường, theo Khuất Vô Kỵ hiện thân, chưa cần hắn làm gì, chỉ từ trên người đối phương tỏa ra mênh mông khí thế cũng đã đủ Phượng Hoàng Hội mấy người tâm như trụy lạc hầm băng, đều bắt đầu sinh ra tuyệt vọng ý tưởng.

Hàn Phi lúc này trên mặt đã là tràn đầy lo lắng, vội vàng lùi lại che Triệu Minh Nguyệt sau lưng quát lớn:

“Khuất Vô Kỵ, ngươi định làm gì? Ngươi thân là Tông sư còn hạ thân phận làm những việc hạ lưu như này, không sợ trên giang hồ người phỉ nhổ sao?”

“Hừ!”

Chỉ là khẽ hừ một tiếng, Tống Khuyết mấy người liền bị chấn đến khí huyết nhộn nhạo. Như Trịnh Sảng, Cơ Dao hai người tu vi yếu kém càng là sắc bặt trắng bệch, trái tim như bị người bóp chẹt phải bụm ngực hét lên đau đớn.

Đối với Hàn Phi câu hỏi, Khuất Vô Kỵ chỉ nhàn nhạt mở miệng:

“Các ngươi không phải vẫn nói bọn ta là Ma giáo sao, khi nào còn cần để ý trên giang hồ người đàm tiếu rồi?”

“Ngươi....” – Lão Hàn nghẹn lời.

“Ngươi hôm nay dám làm như vậy, nhà ta Chưởng môn cũng sẽ đồng dạng tìm đến Huyễn Thần Tông đại khai sát giới một phen. Lúc đó các ngươi cũng đừng mong có ngày yên lành.”

“Ha ha ha, vậy để hắn Triệu Tinh Thần đến đi.” – Khuất Vô Kỵ cười phá lên không quan tâm.

“Đợi hắn tiến đến, ta sẽ để hắn ái nữ đi ra cản kiếm, lúc đó xem cảnh cha con tương tàn hẳn sẽ rất vui. Hơn nữa hắn dám giết một người, ta sẽ để cô nương này đi hầu hạ một vị nam tử, để thiên hạ đều biết bọn hắn Triệu gia đê tiện tính cách.”

“Ngươi... vô sỉ!” – Triệu Minh Nguyệt tóc dài bạch kim dựng ngược, cả người tản mát ra kinh người hàn khí, dưới chân nàng sương đêm cây cỏ trong chốc lát đã kết thành băng trắng tinh.

Nhìn cảnh này, lão Khuất dâm côn kia càng tỏ ra thích thú:

“Ha ha ha, rất không tồi, không hổ là Thập mỹ một trong, ngay cả giận giữ cũng là như thế xinh đẹp động lòng người. Yên tâm, chỉ cần ngoan ngoãn hầu hạ ta hài lòng, Bổn Tông cũng không nỡ ngươi bị người khác vấy bẩn.”

“Mơ tưởng, ta dù có chết cũng sẽ không bao giờ khuất phục!” – Yêu Cơ hai mắt đỏ rực như xuất huyết, cắn răng nghiến lợi lạnh lùng nói.

“Hắc hắc, từ bây giờ ngươi sống chết, ngươi suy nghĩ đã không phải do ngươi. Bản Tông bảo ngươi làm nữ nô ngươi liền là nữ nô, bắt ngươi làm dâm phụ ngươi sẽ cam tâm tình nguyện trở thành dâm phụ, không thể trái lời.”

Khuất Vô Kỵ mạn bất kinh tâm, lời nói ra dường như chỉ là trần thuật một sự thật trần trụi như vậy để người tin phục.

Không tiếp tục để ý đến nàng, đã nắm chắc mọi thứ trong tay vị này Khuất Tông chủ lúc này mới quay sang hứng thú đánh giá Phượng Hoàng Hội còn lại mấy người.

“Nơi này hẳn đã là Dương Nam Đạo hầu hết tuấn kiệt, lại có cả hai vị không sai tiểu mỹ nữ, hắc hắc hắc, chuyến này Bổn Tông ra ngoài thu hoạch vậy thật sự không tồi sao.”

“Nhất là hai người các ngươi, Thiên nhãn Tuệ Vô, cùng ngươi hẳn là Hắc Kim Cương Tống Khuyết đi? Bản Tông cho các ngươi một cơ hội, bây giờ quỳ xuống thề hiệu trung với ta, ta không những sẽ tha cho các ngươi một mạng hơn nữa sẽ còn thu các ngươi nhập Tông, đồng thời truyền thụ Huyễn Thần Tông võ học. Cơ hội chỉ có một lần, bây giờ lựa chọn đi!”

Sống hay là chết tất cả chỉ trong một ý niệm, Tống Khuyết mấy người liền phải đứng trước một cái vô cùng gian nan khảo nghiệm.

To be or not to be, that is the question.

Chương 315: Hiên ngang lẫm liệt Tống lão gia

Sống hay chết lựa chọn, làm người ái mệnh như Tống tặc thế thì còn phải nghĩ.

Theo Khuất Vô Kỵ dứt lời, cơ hồ không có chút nào do dự Tống Khuyết liền lập tức đứng ra hiên ngang dõng dạc:

“Không cần phải lựa chọn, thà chết vinh còn hơn sống nhục, Tống mỗ há là cái loại người ham sống sợ chết, bán bạn cầu vinh. Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo, Triệu tiểu thư đối với ta không tệ, kẻ nào dám thương tổn nàng cứ việc trước bước qua xác ta!”

Nói rồi dùng ra hành động minh chứng, đối mặt với Tông sư uy thế hắn cũng không sợ hãi chút nào, nắm chặt lấy Ô Long Đao dắt theo nhà mình tiểu đệ tiến lên mấy bước, song song đứng thẳng cùng Hàn Phi chặt chẽ bảo vệ Triệu Minh Nguyệt sau lưng.

“A Di Đà Phật!” – Tuệ Vô cũng không phản kháng, tùy ý hắn bài bố, chỉ khẽ chắp tay niệm phật hiệu coi như chấp nhận.

Hoạn nạn thấy chân tình!

Tống Khuyết hành động này để không những Phượng Hoàng Hội thành viên, mà ngay cả đối diện Huyễn Thần Tông người đều đối với hắn dâng lên lòng kính nể.

“Ha ha ha, nói hay lắm, chúng ta võ giả chính là cần như thế thiết cốt tranh tranh, thà gãy không cong, có thể chết đứng chứ quyết không sống quỳ.” – Ở cạnh hắn Hàn Phi hào hùng cười lớn khen ngợi.

Đứng sau lưng hắn Yêu Cơ nhìn tiện nhân này vững chắc bóng lưng, nghĩ đến đối phương mấy lần đứng ra bảo vệ giữ gìn, trong lòng cũng bất giác sinh ra vài ý tưởng khác lạ.

Người khác nghĩ gì Tống đại quan nhân tự nhiên không biết, hắn bây giờ đang cố đem lưng ưỡn thẳng tắp, chịu đựng đối diện người vô hình khí thế ép nặng xuống người.

Chỉ thấy hắn hai chân chậm rãi lún xuống đất mấy ly, chứng tỏ cái này uy áp là chân thật tồn tại đấy, Tống Khuyết lúc này đang cắn răng gồng mình chèo chống, ánh mắt kiên nghị không chút nào sợ hãi thoái nhượng.

“Tiểu tử, ngươi không sợ chết sao?” – Khuất Vô Hối giọng không thể nghe ra vui buồn cảm xúc, nhưng cảm nhận từ trên người hắn sát cơ ngưng tụ như thực chất, tất cả đều biết lão đầu này đang vì có người làm trái ý mà cực kỳ phẫn nộ.

Đáng tiếc, hắn có phẫn nộ thế chứ phẫn nộ đến hộc máu cũng không lay chuyển được Tống gia kiên trung như một tính cách, tiện nhân này ngày hôm nay hiếm thấy đứng đắn một hồi, rất là tiêu sái mở miệng:

“Người chết chim chỉa lên trời, 18 năm sau lại làm một đấng mày râu. Có cái chết nặng hơn núi Thái Sơn, nhưng cũng có khi lại nhẹ tựa lông hồng. Chúng ta không thể chọn cách mình sinh ra, nhưng đều có quyền chọn cách mình chết đi, ta đời này chỉ cầu sống không có lỗi với bản tâm vậy chết cũng không có gì hối tiếc.”

Quá tiêu sái rồi! – Tống Ảnh đế đều phải cho mình chấm max điểm.

Lạnh lùng nhìn chăm chú thằng này một hồi, thấy Tống lão gia không chút nào sợ hãi yếu thế đối nhãn, Khuất Vô Kỵ giận quá phản cười:

“Ha ha ha, khá khen cho một câu không phụ bản tâm. Vậy Bản Tông sẽ để ngươi thấy nội tâm của mình thay đổi.”

Nói rồi hắn hai mắt bất chợt nở rộ ra mộng ảo quang mang, để cùng hắn đối nhãn Tống Khuyết bất chợt chỉ cảm thấy tinh thần hoảng hốt, cả người đường như liền bị kéo vào trong vô biên vô tận vự sâu.

......

“Tống Khuyết, ngươi phải nhớ từ giò ngươi sẽ là một ám tử của ta Tông cài vào bên trong nội bộ Thiên Hà Kiếm Phái, nhiệm vụ của ngươi chính là chờ cơ hội trong ứng ngoại hợp, đem Triệu Minh Nguyệt bắt lấy đem về dâng lên cho bổn Tông.....”

“Tống Khuyết, con phải nhớ lấy thân phận của mình sinh ra là Huyễn Thần Tông người, chết cũng là Huyễn Thần Tông ma. Chúng ta Tống gia cả đời đều lấy vì hoàn thành nhiệm vụ làm mục tiêu mà hi sinh phấn đấu, nhớ lấy, nhớ lấy!...”

“Tống Khuyết, lần này lừa ra được Triệu Minh Nguyệt rời đi Dương Nam, ngươi liền có thể phục hồi thân phận, từ nay quang minh chính đại mà làm Huyễn Thần Tông người....”

“Tống Khuyết.....”

“Tống.......”

Trong vô biên hỗn độn không gian, Tống lão gia như cảm thấy bên ngoài từng đoạn hình ảnh ngắt quãng hiện lên, đồng thời thật giống có muôn vàn người ghé vào tai hắn chít chít mó mó nói huyên thuyên không ngừng.

Có người nhận là hắn sư phụ, có người là Tông chủ, lại có cả lão cha hắn Tống Căn, cứ lảm nhảm cái méo gì Huyễn Thần Tông kế hoạch lớn, nghe mà để người đau bi.

Bất chợt, tại nơi này không gian tăm tối, một đóa liên hoa màu vàng kim chầm chậm sinh thành, rồi biến thành một khổng lồ đài sen, bên trên đó còn ngồi một người cùng hắn giống như đúc, lúc này đang nhắm mắt an nhiên, bên khóe miệng còn khẽ cong lên tựa cười tựa không cười cực kỳ tự tại.

Dưới thân đài sen tỏa ra rực rỡ thất thải quang mang, đem xung quanh những cái kia hồ ngôn loạn ngữ cho quét dọn sạch sẽ, Tống Khuyết lúc này mới phục hồi lại tinh thần.

Huyễn cảnh! Mình vậy mà lại trúng chiêu.

Giật mình dùng ý niệm kiểm tra một lượt trên người, đợi không thấy có ai nhân dịp cho mình vài kiếm sau hắn mới nhẹ nhàng thở ra một hơi. Lúc này sau lưng mồ hôi lại một lần nữa đã tuôn ra như suối.

Quá nguy hiểm rồi!

Vừa rồi chính là Tông sư uy lực, chính là Huyễn Thần Tông Tông chủ có thể đặt chân giang hồ vốn liếng.

Chỉ một ánh mắt thôi, hắn liền bị kéo vào vạn trượng ảo giác không thể lập tức thoát thân. Lúc này nếu có người muốn gây hại cho hắn vậy quả thật không cần quá dễ dàng.

Tông sư! Tông sư! Khủng bố như thế!

Đối diện với bực này đại năng, mình ngay cả tư cách phản kháng cũng không có, thật sự quá đáng sợ.

Vốn tâm tình có chút bành trướng Tống đại quan nhân còn định về nhà xử lý lão Đỗ sau đó xông pha giang hồ, đợi mấy năm sau đó sẽ tay đánh Huyết Ma chân đá Đạt Ma trở thành thiên hạ vô địch, nhưng bây giờ ngẫm lại vẫn là hèn mọn phát dục tốt lắm. Làm sao giấu tài đừng để ngoài kia các vị đại lão ghé mắt nhìn tới chính là.
Đáng tiếc tiện nhân này ngẫm ra đạo lý cũng đã hơi muộn, hắn bây giờ danh tiếng cùng chiến tích cũng đã sớm được người truyền đến sục sôi, đồng thời cũng đã lên tầm ngắm của rất nhiều thế lực rồi đây.

Chính vì thế các cụ mới nói trang bức sẽ bị sét đánh, chỉ là Thiên lôi còn chưa rảnh cho hắn mấy phát thôi.

.........

Ngoại giới,

Sau khi quăng cho Tống gia một cái Nhiếp hồn thuật để thằng này ngơ ngác như trời trồng đứng một chỗ, Khuất Vô Kỵ mới ung dung ngẩng đầu nhìn về những người còn lại.

Thấy vậy, Hàn Phi trong lòng lạnh lẽo, vội vàng gồng lên thân mình chắn trước Triệu Minh Nguyệt tầm mắt.

“Khuất Vô Kỵ, đối phó với một thiếu niên ngươi cũng cần dùng ra thủ đoạn đê tiện như vậy, không thấy mất mặt sao?”

“Hừ, được làm vua thua làm giặc. Có thể binh không huyết nhận giải quyết tranh chấp, không phải là rất tốt sao?” – Lão Khuất không chút nào cảm thấy mình vô sỉ, chính như hắn nói, đối với Huyễn Thần Tông người mà nói, biến địch nhân thành công cụ cho mình sử dụng vốn là bọn hắn tôn chỉ, nào có gì xấu hổ đáng nói.

Ngắm nghía mỹ đến khuynh quốc khuynh thành Huyết Nguyệt Yêu Cơ, hôm nay ngày đêm mơ tưởng việc thành sự thật, Khuất Vô Kỵ còn rất hăng hái cùng bọn họ người chơi đùa đấy.

“Còn các ngươi mấy người, là muốn sống hay muốn chết bây giờ liền cho Bổn Tông đáp án. So với tiểu tử này giá trị, các ngươi không đáng để ta tốn nhiều thời gian như vậy đâu.”

Bị thằng này con mắt đảo qua, Lâm Chấn Kiệt một hàng người trong lòng liền thấy trái tim băng giá.

Sinh tử đạo đề, bất kỳ người nào cũng khó mà lựa chọn.

Cắn răng giãy giụa một hồi, cân nhắc thiệt hơn, nghĩ đến mình thân nhân ở nhà, 7 người bên trong 4 người Lâm Chấn Kiệt, Cơ Dao cùng hai vị thanh niên nam tử cuối cùng mím môi bước về phía Hàn Phi. Bọn họ không nói lời nào, nhưng trong mắt tràn đầy tử chí đã là câu trả lời rõ ràng nhất.

“Sư huynh!” – Vốn cũng muốn bước đi theo 4 người Trịnh Sảng bị Chúc Doãn Minh kéo tay lại liền ngạc nhiên dò hỏi.

Cho nàng lắc đầu ra hiệu, Chúc công tử lúc này mặt mũi động tình đứng ra:

“Tiền bối, chỉ mong ngài đừng hại ta sư muội, vậy để tại hạ xuống núi đao biển lửa, làm bất cứ việc gì ta cũng cam tâm!”

“Sư huynh!” – Nữ chính Trịnh cô nương cảm động quá chừng, hai mắt lập tức mông lung đầy nước mắt, chỉ hô lên hai tiếng liền nghẹn ngào không nói nên lời.

“Sư muội, vì ngươi, chuyện gì ta cũng có thể làm, kể cả cùng thiên hạ này là địch!” – Nam chính Chúc sư huynh nội tâm nhận đủ giày xéo, khóe mắt tức thì tuôn ra hai hàng thanh lệ.

Khuất đạo diễn: Cut! Không cần diễn cảnh ôm hôn.

Thành công chia rẽ nhóm người, khiến cho Yêu Cơ mấy người để lại tâm linh kẽ hở Khuất Vô Kỵ hài lòng cười lên vui vẻ.

“Ha ha ha, thật sự là một chuyện tình cảm động, Bản Tông đáp ứng rồi. Ba người các ngươi trước đứng sang một bên đi!”
“Rõ, Tông chủ!”

Hai người đồng thanh hô vang, Trịnh Sảng đưa ánh mắt áy náy nhìn thoáng qua bên này một lát, tại Chúc Doãn Minh thúc giục cuối cùng cũng chỉ đành thở dài cúi đầu lí nhí theo hắn đi về một bên.

Từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt, ngày xưa bằng hữu đã thành cừu nhân, sau này gặp lại không thiếu phải binh đao tương kiến.

Không, sẽ không còn gặp lại! Một vị nào đó trong đầu thầm nghĩ.

Đối với 3 người lựa chọn, Minh Nguyệt thần kỳ cũng không dâng lên bất cứ cảm giác gì phẫn nộ, chỉ là dùng ánh mắt băng lãnh như nhìn người qua đường tùy ý liếc qua bọn họ rồi thôi, thật sự mấy tiểu nhân vật này đã không đáng để nàng lưu lại trong lòng.

.....

Thỏa thuê mãn nguyện đối với mình công tâm kế hiệu quả, Khuất Vô Kỵ cười phá lên nói:

“Ha ha ha, Hàn Phi, nể ngươi tu hành không dễ, Bản Tông cho ngươi một cơ hội. Đầu phục vào ta, đem còn lại những người này giết, ta hứa sẽ không dùng Thiên Huyễn Kinh đem ngươi mê hoặc, chỉ cần ngươi đồng ý, Huyễn Thần Tông Pháp vương vị trí cũng sẽ có ngươi một tịch, kim tiền, nữ sắc bất cứ thứ gì Bản Tông cũng sẽ không biết keo kiệt khen thưởng.”

“Ha ha ha, một vị sơn dã thiếu niên còn hiểu được tri ân báo đáp, chả lẽ Hàn mỗ ngay cả như thế cũng không bằng, vậy còn sống trên đời mà làm gì cho chật đất. Hôm nay chỉ có chết Hàn Phi tuyệt không có đầu hàng Hàn Phi.”

“Tốt tốt tốt! Đã các ngươi muốn chết vậy Bổn Tông thành toàn chính là!”

Đang lúc Khuất Vô Kỵ mặt mũi hàn sát muốn hạ sát thủ, vẫn đứng ngơ ngác một chỗ Tống Khuyết lúc này bất ngờ có dấu hiệu tỉnh lại.

Cảm nhận đối phương trong người tinh thần vẫn còn vô cùng ngưng thực, lão Khuất nhíu mày hừ lạnh.

“Còn muốn phản kháng!”

Lập tức trên người Tống Khuyết áp lực đại tăng, một đạo mông lung vầng sáng lần nữa đem hắn vây lại.

“Phá!”

Theo một tiếng quát lớn, từ bản thân Tống Khuyết một cỗ hùng hậu khí huyết dâng trào mà ra, trong không khí cuộn lên từng đạo khí sóng để người ghé mắt.

Lục giai! Tại vô biên áp lực dưới, Tống lão gia hắn đã chính thức đột phá Lục giai.

“Lão ca, ngươi thế nào?”

“Tống Khuyết, ngươi không sao chứ?”

“Tống tiểu huynh đệ, không vấn đề gì chứ?”

Thấy thằng này ánh mắt thanh minh thấu triệt, không hề có dấu hiệu mê hồn, Tuệ Vô, Minh Nguyệt, Hàn Phi, Tưởng Bình vội vàng quan tâm hỏi thăm.

“Đa tạ chư vị quan tâm, tại hạ không sao. Lão đệ, lần này đều nhờ ơn ngươi rồi!” – Tống đại quan nhân lòng còn sợ hãi cùng mấy người gật đầu, cuối cùng không quên hướng Tuệ Vô cảm kích một tiếng.

“A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai!” – Hiểu trong đó nguyên do Tuệ Vô cũng là vui mừng niệm một tiếng phật hiệu.

Bên này người vui nhưng đối diện bọn hắn vị nào đại lão không vui.

“Hừ!”

Thấy mình Nhiếp hồn thuật ngay cả một mao đầu tiểu tử cũng không thu phục được, còn nhân tiện để đối phương lâm trận tiến giai, Khuất Vô Kỵ tức giận hừ lạnh một tiếng.

“Đã như thế, tiểu tử vậy ngươi trước tiên chết đi!”

Còn chưa kịp tận hưởng đột phá niềm vui sướng đâu, Tống Khuyết đã cảm thấy cả người trụy lạc hầm băng, một cỗ sát cơ phô thiên cái địa ập mặt mà đến.

Gặp lão ma này thà sống thà chết vẫn muốn đem mình khai đao, người hiền lành Tống lão gia cũng bị khơi lên mấy phần thịnh nộ.

Ca không phát uy ngươi nghĩ ca là Hello Kitty rồi?

Hôm nay để Tống gia dạy ngươi một tuyên cổ không thay đổi đạo lý, phản phái là chết vì nói nhiều.

Đối mặt lão Khuất hung uy ngập trời Huyễn Âm Chỉ, Tống tiện nhân mặt ngoài tỏ vẻ khinh thường đạm xem sinh tử, thực ra nội tâm đã sợ vãi tè, trong đầu lúc này điên cuồng gào thét.

Nhạc phụ cứu ta!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau