TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Lần nữa đến Dương Nam

Trên quan đạo thông hướng Dương Nam phủ,

Đoàn xe hơn chục chiếc mang cờ tiêu chí Vân Hải Các đang chầm chậm mà đi. Tại nơi giữa đoàn này là một chiếc xe ngựa cực kỳ rộng rãi khí phách, do 4 con tuấn mã đồng thời kéo mới có thể bình thường di chuyển.

Lúc này rèm xe vén lên cao, bên trong Tống Khuyết đang cùng Vân Hi đối diện thưởng trà, Thanh Trúc ở một bên hầu phụng.

Ô Vân mã đã sớm bị hắn vứt bỏ, tùy ý lang thang chạy một bên. Thằng này tính cách thích hưởng thụ đã quen, khi nãy Vân Hi chỉ mời rơi mời vãi một câu vậy hắn há có chuyện từ chối đạo lý, liền hớn hở đáp ứng rồi nhảy lên xe nàng để mỹ nữ không khỏi răng ngà cắn chặt, đành phải kêu Thanh Trúc cao cao vén rèm, tránh ngoại nhân hiểu lầm.

Cũng may tiếp đó thời gian tiểu tặc này thái độ còn rất đoan chính, hơn nữa cách nói chuyện dí dỏm hài hước làm mỹ nhân tâm tình vui vẻ lên rất nhiều.

“Ở một nước nọ, Vua sắp đi viễn chinh, Hoàng Hậu thì trẻ đẹp mà tính hơi quá dễ dãi nên Vua lo lắm, không ngủ được.

May mắn lúc này Bụt hiện lên cho ngài một phép màu. Rằng nếu người đàn ông nào mà động tới người Hoàng Hậu thì sẽ bị cụt cái bộ phận đó.

Vua vậy liền an tâm lên đường chinh chiến. Năm sau Ngài trở về, gọi tất cả các Quan lại trong triều đến bắt phải cởi bỏ xiêm áo kiểm tra. Than ôi, ai cũng bị cụt, trừ mỗi một mình Quan Tể tướng. Vua xúc động vì lòng trung thành của cận thần, nói:

Duy chỉ có ngươi là tử tế với trẫm, nay ngươi muốn gì ta cũng thưởng.

Tể tướng vui vẻ liền lấy giấy bút ra viết.

Xin Bệ hạ nếu có phép màu thì làm cho lưỡi của Thần dài ra như cũ.”

“Phốc!!!”

Trong xe 2 mỹ nữ lần nữa bị hắn chuyện cười trêu chọc cho mặt đỏ bừng, che miệng cười nghiêng cười ngả.

Đoạn đường này đi cũng không nhàm chán, có Tống lão tài xế già ở đây, mọi người tai có thể nói được hưởng no phúc. Bằng kiếp trước kho chuyện cười bậy bạ, hắn liên tiếp đem 2 nàng trêu chọc nghẹn lấy đau sốc hông, tiếng cười như chuông bạc vang lên không ngừng.

Xung quanh lão Khổng, lão Thẩm mấy người cũng không đoạn vểnh tai lên chú ý hóng chuyện, sau đó lại nhẫn nhịn đỏ mặt không dám cười to bộ dáng hài hước cực kỳ.

Có cái này lạc thú, đoạn đường dài hơn 3 canh giờ cũng không cảm thấy chút nào mệt mỏi. Đợi qua buổi trưa, Dương Nam phủ cao lớn tường thành xuất hiện trước mắt, mọi người vẫn còn cảm thấy dư vị không thôi, chưa hết thòm thèm đây.

......

“Tống công tử, vậy ta trước tiên về nhà một chuyến, không biết nươi có còn cần gì, hay có yêu cầu người cho ngươi dẫn đường đi dạo?”

Cho Tống Khuyết 2 người đính 1 gian tốt nhất khách sạn, Vân Hi lúc này mới mỉm cười cùng bọn hắn từ biệt.

“Đa tạ Vân tiểu thư, ngươi cứ vội việc của mình, đưa ta đến đây vậy được rồi. Có Thẩm huynh vị này Dương Nam người bản thổ ở đây, không cần lo lắng ta đi lạc đâu đấy.”

“Vậy ta yên tâm, tiểu nữ trước cáo biệt, sáng mai ta sẽ quay lại gọi ngươi.”

Nhìn Vân gia đoàn người bắt đầu đi xa, Tống, Thẩm 2 người mới sôi nổi dọn đồ vào trong biệt viện.

Ngựa đã có tiểu nhị trông nom, bọn hắn đồ đạc cũng chỉ có một bao phục như thế, chỉ đơn giản thu thập tắm rửa một phen liền hết thảy xong xuôi. Tống gia lúc này mới nhàn nhã theo chân Thẩm Tử Minh đi dạo phố phường.

Dù là lần thứ 2 đến đây, nhưng hắn vẫn là còn bị nơi này phồn hoa đô thị cho choáng ngợp rồi. Không có cao vút nhà lầu, hoa lệ ánh sáng đèn đường, nhưng đồng dạng lung linh mộng ảo, thêm nữa cảm giác dị vực phong tình, bất giác để tâm người say.

Dạo một hồi, đợi màn đêm buông xuống, thiên gia vạn hộ bắt đầu lên đèn, Thẩm Tử Minh mới dẫn hắn đến một quán ăn có tiếng nơi này.

Ngư Lư Cổn

Tên thật chả hiểu sao với sao, nhưng Tống lão gia cũng không mấy quan tâm, chọn một bàn bên ngoài ban công liền ngồi xuống cúi đầu nhìn đường, mặc cho lão Thẩm cái này thổ địa thông tùy ý sắp xếp.Điểm mấy món ăn, một bình rượu, đợi tiểu nhi bưng lên trà lạnh, Thẩm Tử Minh mới bắt đầu mở miệng:

“Tống thiếu, tại Dương Nam này có 2 đạo thức ăn đặc sắc đó chính là dê và cá. Nơi này chiêu bài món ăn Ngư Lư Cổn chính là đem cá nhét vào trong bụng dê, sau đó bắt đầu quay lên. Vị ngọt của dê, vị thơm của cá hơn nữa với bí chút gia vị cùng độc môn phương pháp khử mùi tanh, đảm bảo ngươi ăn một lần sẽ nhớ mãi không quên.”

“Ha ha, xem ra hôm nay đi cùng Thẩm huynh vậy là đúng rồi!” – Có ăn ngon, Tống lão gia liền vui vẻ.

Hai người trong lúc chờ đợi tiếp tục câu được câu không trờ chuyện, ánh mắt hoàn toàn bị trên đường cảnh sắc hấp dẫn. Đợt này đúng dịp Tiệc Trà tổ chức, phía dưới đường đâu đâu cũng thấy đeo đao cầm kiếm giang hồ tuấn kiệt, cũng không thiếu những tịnh lệ bóng hình để trên lầu 2 độc thân cẩu hứng thú tăng nhiều.

Đợi tiểu nhị đem thức ăn dọn lên, mùi hương nức mũi mới có thể kéo cả 2 tầm mắt quay lại trên bàn.

Lúc này bàn lớn đã dọn ra 7, 8 món đồ ăn, bắt mắt nhất chính là ở giữa một mâm lớn, phân chia làm 2 nửa rõ rệt một bên cá nguyên con một bên lại là thịt dê đã được chặt thành từng miếng nhỏ.

Hương khí thơm nồng gai gai khiến Tống đại quan nhân bụng lập tức kháng nghị sôi trào. Không quản lão Thẩm đang tự hành rót rượu, hắn liền cầm lấy đũa gắp lên một miếng nếm thử.

Thật sự rất ngon!

Thịt cá tươi ngon cộng thêm vị dê ngọt mịn, lại đúng như Thẩm Tử Minh nói không ngửi thấy bất cứ vị tanh hay hoi gì, tuyệt phẩm nha.

Không nhịn được Tống Khuyết lại gắp thêm một miếng nhắm mắt tinh tế cảm nhận.

Bằng vào hắn hơn người vị giác vậy mà cũng chỉ nếm ra trong đó 8, 9 phần. Còn lại hẳn là độc môn gia vị không sai. Cái này vậy chưa từng nếm qua hắn cũng không có cách nào biết là cái gì.

Đem mấy nghi vấn này ném sau đầu, Tống gia cùng Lão Thẩm liền vùi đầu vào ăn uống. Lâu ngày không quay lại nơi này, Thẩm Tử Minh lúc này cũng là thèm không được, không chút khách khí mở bụng ra ăn.

Đợi cuối cùng trên bàn thức ăn đã dọn sạch bảy, tám phần. Hai người mới thả chậm tốc độ bắt đầu chén chú chén anh nói chuyện lên.

“Lão Thẩm, nhà ngươi ở chỗ nào? Lần này không tiện thể ghé qua thăm nhà chút sao?”

Hắn trước đây chỉ biết vị nhân huynh này mẹ mất sớm, lão cha cũng tại mấy năm trước tạ thế, sau đó một mình lang bạt ở Dương Nam. Còn cụ thể như nào cũng không rõ ràng lắm.Nghe Tống Khuyết hỏi, Thẩm Tử Minh không vội nâng ly lên uống một ngụm lớn, hồi ức một lát mới thở dài:

“Đa tạ Tống thiếu quan tâm, ta nơi này nhà đã sớm không còn.”

“Ồ, không biết là chuyện gì? Thẩm huynh không ngại liền cùng ta tâm sự?” - Nhân dịp rảnh rỗi, Tống Các chủ cũng không ngại quan tâm đắc lực thủ hạ đời sống đấy.

Giơ chén cùng hắn chạm một lần, nâng lên uống cạn Thẩm Tử Minh liền không giấu giếm kể ra:

“Tại hạ mẫu thân sinh gặp khó, ta ra đời thì nàng cũng mất. Từ đó liền là phụ thân một tay đen ta nuôi lớn.

Ta phụ thân trước kia cũng là một vị Ngũ giai luyện tạng cảnh võ giả. Dựa vào tổ tiên để lại cơ nghiệp mở được một võ quán, thu nhận đồ đệ, ngày tháng trôi qua còn không tính trở ngại.”

“Đáng tiếc, vì chuyện sinh ý cạnh tranh. 7 năm trước phụ thân cùng một vị võ quán Quán chủ khác quyết đấu, cuối cùng tiếc bại nửa chiêu, bị thua toàn bộ gia nghiệp.

Phụ tử chúng ta từ đó phải thuê nhà mà sống, sau đó một thời gian ta phụ cũng bởi ưu sầu sinh bệnh mà qua đời. Tại hạ cũng bắt đầu lang bạt khắp nơi, thay người làm việc mưu sinh kiếm sống.”

Nói đến đây hắn liền mỉm cười nhìn sang:

“May mắn trong khoảng thời gian đó ta quen được nghĩa đệ, được nhận thức Tống thiếu bực này thiên tài tuyệt thế. Ông trời còn là không đối với ta quá tệ.”

Cơ tình bắn ra bốn phía nha!

Nghĩ thằng này đến nay còn chưa thấy có bạn gái, hơn nữa cũng không cùng bất kỳ cô nương nào truyền ra tai tiếng đấy. Tống gia bỗng thấy cúc hoa xiết chặt, rùng mình chạy nhanh sang chuyện khác:

“Không biết kẻ thù hại nhà ngươi là ai? Thẩm huynh có cần giúp đỡ cứ nói đừng ngại.”

Ai ngờ lão Thẩm nhìn rất thoáng, lúc này tiêu sái lắc đầu:

“Cũng không tính gì kẻ thù. Quang minh chính đại quyết đấu, phụ thân ta thua cũng là do kỹ không bằng người, không có gì hận thù đáng nói.

Nhưng phận làm con, sau này đợi thực lực đủ rồi ta nhất định sẽ lần nữa quay lại tìm đối phương thắng về một hồi, nếu có thể nhân tiện mua lại nhà cũ vậy tốt nhất. Coi như cho cha mẹ, tổ tiên một cái bàn giao, nghĩ đến cha ta tại dưới suối vàng cũng sẽ mỉm cười thanh thản.”

Tống gia cũng bị người này lòng dạ rộng rãi chiết phục, thảo nào có thể khiến lão Nhiếp bội phục ngũ thể đầu địa. Nhân cách mị lực có thể nói bạo lều nha!

“Thẩm huynh ân oán phân minh, bội phục!”

“Tống thiếu quá lời, còn cán ơn ngài đã quan tâm. Có thể vì ngài làm việc là bọn ta những người này cả đời may mắn.” – Ánh mắt khẩn thiết bắn qua để Tống đại quan nhân hô to không chịu nổi.

“Ha ha, lão Thẩm ngươi khách sáo. Có việc gì cần hỗ trợ nhớ lập tức nói ra.” - Tống tặc vừa nói vừa bất tri bất giác xê mông lùi ra một chút.

Thẩm Tử Minh may mắn không phát hiện thằng này ý tưởng, nếu không hôm nay hắn không lật bàn làm phản không thể.

Cùng nhau tuỳ ý nói chuyện trên trời dưới đất một hồi, cả 2 trong lòng đều có tâm sự nên cũng không thiết tha đi dạo nữa, rất nhanh trở về phòng nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tống gia trước khi ngủ còn không quên chốt cửa thật kỹ.

Thẩm huynh, ngươi để tiểu đệ áp lực sơn đại rồi - Mỗ tiện nhân trong đầu suy nghĩ.

Chương 247: Hội Phượng Hoàng

Dao Trì hồ,

Đây là một hồ lớn ngoài thành Dương Nam, mặt nước nơi này rộng không biết bao nhiêu mẫu, thông qua Tia Chớp quan sát Tống Khuyết còn thấy nó so với cả cái Thanh Hà thành còn lớn hơn mấy phần.

Ven hồ được kè bằng đê đá thành một đại lộ sạch sẽ, bên cạnh là hàng loạt nhà hàng cửa tiệm mọc lên san sát, từ sáng sớm nơi này đã là người xe tấp nập, nhân khí cực kỳ phồn thịnh.

Tống Khuyết, Vân Hi, Thẩm Tử Minh, Thanh Trúc 4 người đang ngồi trên tầng 3 một tửu lâu chậm rãi thưởng thức bữa sáng.

Hôm nay sáng sớm, giữ đúng lời hứa Vân Hi lúc mặt trời vừa ló dạng đã tiến đến chỗ 2 người khách sạn gọi cửa, kêu lên lúc đó còn đang ngái ngủ Tống gia đi đến nơi này nếm thử đặc sắc ẩm thực.

“Tống công tử hôm qua ngủ không ngon?” – Nhìn bộ dáng tiểu tặc này tinh thần không được cao cho lắm, Vân mỹ nữ hiếu kỳ hỏi thăm.

Tống đại quan nhân có thể nói hắn một đêm lo lắng đề phòng bị người đúc đít sao, chỉ có thể lắc đầu bâng quơ trả lời:

“Không có gì, chỉ là tại hạ lần đầu chứng kiến nơi phồn hoa như thế này, cả đêm hưng phấn khó đi vào giấc ngủ, để Vân tiểu thư chê cười rồi.”

“Ha ha, thì ra là như thế. Trước đây mấy năm ta cũng từng theo cha đi Giang Nam phủ một chuyến, nhớ lần đó mình cũng kích động trắng đêm, đều là nhân chi thường tình thôi.” – Vân Hi cười khanh khách đem mình khi nhỏ khứu sự kể ra để giúp hắn che đi mất tự nhiên.

“Tống công tử, nếm thử nơi này cháo quẩy và nước đậu, đây chính là hơn trăm năm lão cửa hàng, hương vị chính là nhất tuyệt. Mỗi lần quay lại nhà ta đều nhất định phải lập tức nếm thử cho đỡ nhớ đấy.”

Nói đến ẩm thực, Tống Khuyết tinh thần lập tức tỉnh táo, lập tức đem việc khác ném, chuyên tâm tinh tế cảm nhận.

Thật sự như Vân Hi nói, nước đậu thơm béo ngậy, vị lại ngọt ngào thanh mát, nhất tuyệt nha.

Đại thành chính là đại thành, so với tiểu huyện thành như chỗ hắn cái gì cũng vượt xa mấy cấp bậc, xem ra lúc về lần này nhất định phải mua mấy đầu bếp đem về Thanh Hà giải thèm mới được.

Ăn mỹ thực, nhìn mỹ nữ, Tống gia tâm tình lập tức bay bổng, miệng bắt đầu ba hoa chém gió, trêu ghẹo đến Vân Hi che miệng cười duyên không ngừng.

“Ồ!”

Lúc này bỗng Vân mỹ nữ kinh ngạc thốt lên.

Quay đầu lại theo hướng ánh mắt nàng, Tống Khuyết liền thấy nơi cuối đường có một vị mặc màu trắng viền kim tăng bào, bộ dáng tiêu sái thoát tục soái hòa thượng đang chầm chậm bước đi.

Chỉ nhìn người này mặt mũi vô bi vô hỉ nhắm mắt chắp tay đi đường, đầu ngày ánh dương quang phủ lên trên người hắn từng lớp hào quang chói lọi như công đức kim luân hiện lên sau lưng vậy thập phần bắt mắt.

Hòa thượng có thể phong tao đến như thế vậy chỉ có thể là Tuệ Vô không sai.

“Tuệ Vô!” – Gặp mình tiểu đệ, Tống đại gia sung sướng quát lớn.

Mọi người đều bị này một phá giọng hô giật mình, đồng loạt ngước đầu lên trên nhìn ngắm đến tột cùng.

Khá lắm!

Mỹ nữ cùng dã thú nha.

Bây giờ nữ nhân đều thích vừa to vừa đen lại cứng vậy không sai – Không thiếu nam nhân lòng chua lòm âm thầm chửi rủa.

Tuệ Vô dù ở khá xa nhưng giọng hét lớn như thế này tự nhiên là vẫn nghe thấy, chỉ gặp hắt 2 mắt khẽ hờ, trên mặt vẫn bình tĩnh vô ba niệm một câu phật hiệu rồi cả người cứ như gắn đôi cánh gió đằng sau lưng vậy nhẹ nhàng bật lên. Mũi chân khẽ nhún vài lần liền bay bổng đến nơi Tống Khuyết mấy người.

“Hảo thân pháp!” – Dưới đường nhiều kẻ không nhịn được kích động quát lớn.

Làm người ngày ngày thanh tịnh nơi cửa phật Tuệ Vô tự nhiên đã đem hư vinh thứ này vứt bỏ, được người ngợi khen sắc mặt vẫn là vinh nhục không sợ, chỉ khẽ mỉm cười chắp tay:

“Tống huynh hữu lễ, chúng ta lại gặp mặt!”

Tại đây người duy chỉ Tống khuyết là biết thằng này muộn tao tính cách đấy, hắn cũng không khỏi bội phục hàng này diễn kỹ, thật sự lô hỏa thuần thanh, không lúc nào không trang bức nha.

Nhẫn nhịn một tát đập lên hòa thượng này đầu trọc, Tống lão gia đứng dậy đem bàn tay to như cái bồ nắm lấy vai hắn, dã man nhấn kẻ này ngồi xuống:

“Lão đệ, không cần như thế xa lạ, mau ngồi xuống!”
Bả vai bị nắm gần như rụng rời Tuệ Vô đành khuất phục đại lão dâm uy, ủy khuất ngoan ngoãn ngồi đàng hoàng, để đối diện Vân Hi cùng Thanh Trúc cũng phải trợn mắt há mồm.

“Ra mắt Tuệ Vô đại sư!” – Dù ngạc nhiên hai người quan hệ thật tốt, Vân Hi vẫn không mất lễ nghĩa lập tức lễ phép thi lễ.

“A Di Đà Phật, xin chào Vân tiểu thư!”

“Ồ, hai người cũng đã nhận biết?”

“Vân thí chủ chính là Dương Nam nổi tiếng tài nữ, tiểu tăng tự nhiên nhận thức.”

Gặp 2 bên vậy mà có quen, Tống Khuyết cũng vui vẻ bớt việc:

“Tuệ Vô, đây là ta Nguyệt Khuyết Các Phó Các chủ Thẩm Tử Minh, kia mỹ nữ gọi Thanh Trúc, là Vân tiểu thư người.”

“Ra mắt Thẩm thí chủ, Thanh Trúc thí chủ!”

“Ra mắt Tuệ Vô đại sư!” - Hai người không dám đại ý, vội vàng nghiêm nghị đáp lễ.

“Được rồi, mọi người không cần xưng hô như thế quá xa lạ, đều là người mình. Lão đệ, còn chưa ăn sáng đi, để ta kêu cho ngươi một phần.”

Nhìn mặt con hàng này, Tuệ Vô chỉ muốn cho đến một phát Hàng Ma Chưởng. Lần trước Giang Hồ Ký Sự hắn cũng đã nhìn, thằng này vậy hình như còn kém mình 1 tuổi đấy.

Thế mà lần trước lừa đi mình trong trắng, nhân lúc tiểu tăng say rượu bắt nhận gọi đại ca. Bây giờ việc đã bại lộ vẫn còn dám vô sỉ tỉnh bơ như vậy.

Con người làm sao có thể mặt dày như thế chứ?

Có lòng muốn cứng rắn vùng lên phản kháng một hồi, nhưng đối mặt với trên vai cứng như kiềm thép bàn tay, cùng với hung thần ác sát khuôn mặt, Tuệ Vô cuối cùng nhắm mắt nhận mệnh thở dài.

“Đa tạ lão ca!”

“Hắc hắc, 2 người chúng ta vậy nói tạ làm gì.” - Tống tặc lúc này mới hài lòng buông tay.

Gọi cho hoà thượng này đồng dạng một phần bữa sáng, lúc này Tống Khuyết mới hiếu kỳ hỏi thăm:

“Lão đệ, ngươi cho người nhắn ta nhất định phải đến đây là có chuyện gì quan trọng?”

Nói đến cái này, Tuệ Vô liền mỉm cười, âm thầm quan sát chung quanh không có ai chú ý bên này sau mới nói:“Lần này Dao Trì Tiệc Trà đối với Tống huynh là một cọc thật lớn cơ duyên, nếu bỏ lỡ lần này vậy thật đáng tiếc.”

“Ồ, rốt cuộc là chuyện gì?” - Có chỗ tốt, Tống gia tự nhiên hứng thú mười phần.

“A Di Đà Phật, nói đến cái này cơ duyên vậy trước hết phải nói đến Triệu Minh Nguyệt thí chủ, việc này sau hôm nay cũng không tính là chuyện gì bí mật nhưng mọi người tốt nhất không nên truyền lại cho người ngoài.”

“Đại sư yên tâm, chúng ta nhất định giữ nghiêm miệng!” - Nghe hắn nói thế, Vân Hi sắc mặt nghiêm nghị cam đoan, mấy người khác đồng dạng vội vàng gật đầu.

“Triệu nữ thí chủ đoạn thời gian trước đã bắt đầu cảm nhận được khí, có lẽ không ra một hai tháng là có thể đột phá Nhất lưu.”

Lời này như một hòn đá kích lên ngàn trọng lãng, trên bàn mấy người đồng loạt hít lạnh một hơi.

Tống đại quan nhân đồng dạng cũng nổi lên trong lòng thao thiên cự lãng.

Triệu Minh Nguyệt vậy cùng hắn cùng tuổi đấy, năm nay cũng chỉ có 16 tuổi. Tống gia còn đang Ngũ giai lăn lộn đây, nhân gia vậy mà đã chuẩn bị xông thẳng Nhất lưu.

Đó còn là dưới tình huống hắn bật hack, đồng thời đạt được mấy lần đại cơ duyên đấy.

Tuy Triệu Minh Nguyệt có lão cha là một vị Tông sư hết lòng bồi dưỡng, nhưng hắn cũng đồng dạng có mình bàn tay vàng. Khởi điểm của 2 người cũng không cách biệt là mấy, cuối cùng tốc độ lại là nhân gia đem mình vứt xa.

Tất cả người luyện võ, dù sau lưng tài nguyên có cỡ nào khủng bố, có một số lôi khu đều là giống nhau không dễ dàng vượt qua đấy.

Luyện cốt là một trong những này lôi khu, quá sớm tiến hành luyện cốt vậy chỉ khiến người luyện dính lên chứng chu nho, hơn nữa khi đó căn cốt chưa định hình hoàn tất, về sau để lại cực đại di chứng, mất nhiều hơn được.

Vì thế có một quy định bất thành văn chính là người dưới 15 tuổi là sẽ không luyện cốt đấy. Có thể nói vị kia Huyết Nguyệt Yêu Cơ cũng như Tống lão gia, năm ngoái mới bắt đầu tiến vào Tứ giai.

Như thế vấn đề ra rồi, nhân gia dùng một năm phá tan Ngũ giai, Lục giai, Thất giai cái này 3 đạo cảnh giới, nhất là đột phá Nhất lưu đại môn gông xiềng. Tư chất có thể nói nghịch thiên.

Không phục không được nha.

Nhưng cái này thì liên quan gì? Đón nhận Tống Khuyết ánh mắt nghi hoặc nhìn qua, Tuệ Vô tiếp tục giải thích.

“Triệu Minh Chủ chỉ có một người con như thế, lần này là ngài quyết tâm bồi dưỡng nữ nhi đến mai sau kế thừa Thiên Hà Kiếm Phái cùng Cửu Giang Minh. Chính vì thế, từ bây giờ bồi dưỡng một nhóm thành viên nòng cốt trẻ tuổi cũng là cần thiết.

Lần này theo ý của Triệu Minh chủ, Triệu Minh Nguyệt cô nương cũng sẽ thành lập một cái gọi Hội Phượng Hoàng do Triệu nữ thí chủ làm Hội trưởng, thu nhận khắp Dương Nam các thanh niên tuấn kiệt. Bằng vào Tống huynh cùng Nguyệt Khuyết Các thực lực vậy kiếm cái chức vị cao tầng cũng không quá khó đấy.”

Chậm rãi một hồi cho mấy người tiêu hóa lượng tin tức, Tuệ Vô mới tiếp tục:

“Dựa theo Triệu Minh chủ đối với nữ nhi coi trọng, vậy Hội Phượng Hoàng thành viên cũng sẽ được quan tâm bảo vệ cùng Cửu Giang Minh thành viên không khác. Có này trợ lực sẽ đối với ngươi sau này phát triển Nguyệt Khuyết Các trợ giúp rất lớn, chính vì thế ta mới không hi vọng Tống huynh bỏ qua lần này cơ duyên.”

Thì ra là thế, Tống Khuyết lòng rộng mở trong sáng, 2 mắt bắn ra kích động quang mang.

Thật sự là một cơ hội ngàn năm một thuở, lần này chỉ cần mình được Triệu Minh Nguyệt coi trọng, trở thành Hội Phượng Hoàng thành viên một trong, vậy sau này có vị mỹ nữ này... lão cha bảo hộ, Linh Giang Bang người lượng mấy lá gan cũng không dám làm liều. Dù sao từ đây mọi người đều có thể coi như đồng minh bang phái, lúc đó Triệu Tinh Thần cũng sẽ công bằng xử lý, không thiên vị một ai đấy.

Xa hơn kể cả những ngoại lai võ giả giống như Điền Bất Nhị, vậy nếu muốn xuống tay với hắn Nguyệt Khuyết Các cũng phải tự thân ước lượng một hai.

Tương lai vậy có bảo đảm rồi!

Tống gia vui sướng vỗ vai Tuệ Vô hòa thượng cười lớn:

“Lão đệ, đủ nghĩa khí, không uổng công ca ca ta thương ngươi. Ha ha, đợi Tiệc Trà tổ chức xong huynh đệ chúng ta nhất định phải thật tốt ngồi một bữa.”

Nhìn xung quanh mấy người ánh mắt quỷ dị nhìn sang, Tuệ Vô trong lòng cũng phát khổ, run rẩy mấy lần mới nhận mệnh thở dài:

“Hết thảy do lão ca ngươi làm chủ.”

Chương 248: Cự Kình Thương Hội – Vu gia

Cùng Vân Hi, Tuệ Vô mấy người dùng xong nơi này nổi danh điểm tâm sáng, Tống Khuyết đoàn người mới cùng nhau đi xuống Dao Trì hồ, nơi đó có đón khách thuyền đã chuyên môn chờ sẵn.

Bọn hắn 3 người 3 lá thư mời, cho 2 xuất đi kèm Thanh Trúc cùng Thẩm Tử Minh vậy vẫn còn thừa một chỗ, nhưng Tuệ Vô hẳn là không có hứng thú mang thêm ai.

Đáng nói là đầu trọc này khuôn mặt cực kỳ dễ dùng, bên chủ sự tổ chức người nhìn Tuệ Vô dẫn theo người tiến đến vậy chỉ cung kính chào hỏi một câu, kiểm tra thủ tục gì đó cũng không cần liền có người dẫn lên thuyền nhỏ.

“Lão đệ, xem ra ngươi còn là rất nổi danh nha, quét mặt một cái liền thuận lợi thông qua.” – Ngồi trên thuyền, Tống Khuyết lòng hâm mộ chua chua mở miệng.

“A Di Đà Phật!” – Tuệ Vô cũng là tâm mệt, một mực niệm phật hiệu không điểu thằng này.

Tống tiện nhân còn là thao thao bất tuyệt:

“Vân tiểu thư, ta còn là phải phê bình nhà ngươi Vân Hải Các nha. Dịp lễ quan trọng như này vậy mà không tranh thủ thời cơ quảng cáo, đánh bóng thương hiệu. Quá lãng phí rồi.”

Không quản Vân Hi có nghe hiểu hay không trong lời hắn mấy thuật ngữ, Tống gia tiếp tục chỉ điểm giang sơn:

“Ngươi xem cái kia cái gì Cự Kình Thương hội, làm rất không sai! Sẵn sàng chi tiền tài trợ quan danh Dao Trì Tiệc Trà, nhìn khắp nơi biển quảng cáo xem, để cả ta cái này quê mùa dễ nhũi cũng biết đến và vững vàng nhớ kỹ cái tên này đấy. Xem ra bọn hắn Cự Kình Thương Hội chẳng mấy chốc mà vang danh.”

Vân Hi:.....

“Tống công tử ngươi không biết, Cự Kình Thương hội chính là toàn bộ Nam vực 4 đạo thương hội lớn nhất một trong, lực ảnh hưởng lớn vô cùng, lan ra cả Đại Viêm cùng biên ngoại. Chúng ta Vân gia là thúc ngựa cũng không kịp đấy.”

Thì ra là thế, xem ra mình là thật cô lậu quả văn, nhưng Tống tiện nhân quả quyết là không nhận mình nông cạn.

“Vân Hi ngươi nói vậy lại càng sai, chính là vì các ngươi nhỏ yếu, vậy lại càng phải dũng cảm vươn lên. Ngay tại địa bàn của mình còn để nhân gia giọng khách át giọng chủ vậy làm sao được.

Phải biết Dương Nam đạo chính là các ngươi Vân gia gốc nhé, nhân gia không chiếm được chỗ này còn khác mấy đạo làm ăn, còn các ngươi không giữ được Dương Nam vậy chân chính là mất đi tất cả.”

“Còn cái kia Cự Kình Thương Hội người cầm lái vậy thương nghiệp ý nghĩ thật tốt, thảo nào có thể đem sản nghiệp làm lớn như thế. Nếu có cơ hội ta nhất định phải gặp mặt một lần, chậc chậc.... lợi hại, rất lợi hại!”

“A Di Đà Phật, Tống huynh quá khen!” – Bất thình lình Tuệ Vô chen vào một câu để hắn giật mình.

Hử!

Tống gia tức giận trên đầu hắn vỗ một cái:

“Hòa thượng ngươi còn chưa tỉnh ngủ, ai khen ngươi rồi.”

“Phốc!” - Lúc này Vân Hi cũng không nhịn được che miệng cười.

Đợi một lát hoãn quá thần, nàng mới cho Tống Khuyết mấy người giải hoặc:

“Tống công tử có chỗ không biết, Cự Kinh Thương Hội sở hữu người Vu gia Gia chủ, cũng chính là Tuệ Vô đại sư thân sinh phụ thân đấy.”

Really???

Tống Khuyết 2 mắt trợn to khó tin nhìn trước mặt đầu trọc.

Mẹ nó, thật sự sinh ra đã ở vạch đích nha. Thảo nào này tặc hòa thượng trên thân thổ hào khí liền nồng đậm như thế, ngay cả tăng bào cũng chọn nhất thượng hạng chất liệu, còn viền theo một đống chỉ vàng kim lấp lánh mù mắt.

Trước Tống gia còn tưởng Linh Ứng Tự trong chùa phúc lợi được đây, hóa ra thằng này nhà có mỏ, mà là cái loại này đặc biệt lớn mỏ.

Muốn tiền có tiền, muốn tư chất có tư chất, muốn thiên nhãn có thiên nhãn, còn tu cái mẹ gì, thần kinh nha.

Hắn còn tưởng thằng này làm cô nhi ở đâu được Linh Ứng Tự thu nhận cơ, ai ngờ chính là ngậm thìa vàng xuất sinh phú nhị đại, ông trời thật sự bất công vậy – Tống tặc trong lòng gào thét.

Đợi Tuệ Vô ngượng ngùng gật đầu thừa nhận, Vân Hi lúc này tiếp tục mở miệng:

“Ngày xưa Trí Không đại sư đến Vệ gia thu đồ vậy cũng gây nên oanh động cực lớn. Phải biết Vu Chính Đạo Gia chủ khi đó sinh được 4 nữ 1 nam, chỉ có duy nhất Tuệ Vô đại sư như thế một người nối dõi, tự nhiên là không muốn hắn quy y cửa phật.

Cuối cùng vẫn là hắn thúc phụ, chính là hiện nay Lục Phiến Môn Dương Nam Tuần sát sứ Vu Chính Minh đại nhân ra mặt thuyết phục, hơn nữa Trí Không đại sư đáp ứng hứa hẹn vì Vu gia làm 3 việc mới có thể đem việc này thu phục.”

“Răng rắc...” – Tống lão gia bụm ngực, tim đau đến lợi hại.

Phú nhị đại không nói, lại còn kiêm luôn Quan nhị đại, có để hay không người khác vui sướng sống.

Bỗng nghĩ đến điều gì, Tống tiện nhân 2 mắt liền sáng rực, vội vàng tiến đến bên tiểu hòa thương kia thân mật khoác vai.

“Lão đệ nha!” – Giọng nói đã không kể hết được thâm tình cùng trầm ấm.

Thấy hắn bộ dáng này, Tuệ Vô dường như cảm nhận được không lành, cả người rùng mình lông tơ dựng thẳng đứng lên. Cố gắng giãy giụa một hồi làm sao Tống lão gia tay còn quá cứng, hắn tiểu thân thể nhất thời còn là không giãy ra được đấy. Vì thế chỉ có thể khô cằn mở miệng:

“Tống huynh, có gì từ từ nói!” – Sắc mặt cũng không nữa giữ được cái vẻ vô bi vô hỉ.“Đừng gọi xa lạ thế, gọi ta lão ca như trước đây được rồi.” – Tống gia không vui tay bất giác xiết chặt mấy phần.

Thoát là không thoát được, Tuệ Vô đành nhận mệnh khuất phục:

“Lão ca, có chuyện gì từ từ nói, không cần động thủ động cước.”

“Haizzz.... lão đệ, ngươi làm thế là không được nha!”

“Chuyện gì, mong lão ca dạy ta!” – Tuệ Vô sắp khóc.

Cũng may, Tống đại quan nhân cũng không thích cùng nam nhân gần gũi đấy, vì thế lúc này liền buông người, vỗ nhẹ lên vai hắn ngửa đầu tang thương nhìn trời mở miệng:

“Tuệ Vô, các cụ đã nói rồi, bất hiếu có tam, vô hậu vi đại. Ngươi tiểu tử liền như thế xuất gia, có nghĩ hay không đến lão cha ngươi đau khổ, có nghĩ đến Vu gia sau này truyền thừa?”

“Chuyện này, thực ra...”

“Không cần giải thích!” – Không cho hoà thượng này giải thích, Tống gia lập tức trừng mắt:

“Lão đệ, cha ngươi cố gắng mãi mới được ngươi một người nhi tử như thế. Ngươi nói xem như thế có phải rất có lỗi với cha ngươi, với Vu gia liệt tổ liệt tông nha?”

“Cái này …..”

Nhìn Tống Khuyết mặt trách trời thương dân đau đớn triệt nội tâm, Tuệ Vô bất giác cảm thấy dường như cũng có chút ân hận như vậy.

“Lão ca dạy rất đúng!”

“Trẻ nhỏ dễ dạy sao!” - Tống lão sư mặt hài lòng.

“Nhưng dù sao việc cũng đã rồi, lão đệ ngươi đã quy y cửa phật, tiền đồ một mảnh quang minh, cũng không thể hoàn tục trở về Vu gia sao. Cha ngươi tuổi già vẫn phải còng lưng gánh vác gia nghiệp, tương lai vậy muốn bồi dưỡng một người nữa đến nhận ca cũng là không biết khi nào. Ngươi chính là nợ cha mẹ mình rất nhiều, sau này phải tìm cách khác bù đắp chính là.”

Cái này không có tật xấu, đừng nói Tuệ Vô, mấy người bên cạnh cũng không khỏi gật đầu tán đồng.

Vốn Vân Hi còn đang nghĩ tiểu tặc này làm sao hôm nay tốt bụng đột xuất, biết lo nghĩ cho người khác đây. Tống tiện nhân lúc này đuôi cáo lòi ra.

Chỉ thấy hắn lần nữa khoác vai Tuệ Vô trầm giọng hỏi:

“Lão đệ, ngươi thấy lão ca ta con người thế nào?”

Cố nén cảm giác không khoẻ, Tuệ Vô trầm ngâm suy nghĩ một lát còn là thành thật trả lời:

“Tống huynh tư chất ngộ tính tất cả đều kinh tài tuyệt diễm, lại khắc khổ chịu khó, hơn nữa còn có một xích tử tấm lòng biết bảo vệ lẽ phải, lo cho bách tính một phương. Chính là chúng ta người luyện võ tấm gương, tiểu đệ mặc cảm thua xa.”
“Ha ha, quá khen quá khen. Nào được như thế, ta ngoại trừ ngộ tính tốt một chút, người lớn lên soái một chút, tốt bụng một chút, biết hi sinh bản thân vì lợi ích tập thể, nấu ăn ngon, lại thông minh nhanh nhạy, giỏi kinh thương vậy cũng không còn nhiều lắm ưu điểm.”

Tống tiện nhân không ngại chút nào cho mặt mình thiếp vàng.

“Lão đệ, chúng ta hai người tuy gặp muộn nhưng thân, hẳn ngươi cũng nhận thấy ta là một con người đáng tin cậy đi?”

Cảm nhận càng ngày càng sát lại cái mặt to đen của thằng này, Tuệ Vô rùng mình muốn khóc, chạy nhanh gật đầu:

“Đúng đúng, lão ca tuyệt đối đáng tin cậy!”

“Ha ha, vây là tốt rồi!” - Tống gia lúc này mới hài lòng thả đầu trọc này ra.

Không để ý Tuệ Vô như chim sợ cành cong thế lùi sát đến mép thuyền, Tống đại quan nhân cười sáng lạn:

“Lão đệ, không bằng ngươi trở về bảo Vu Gia chủ đem mấy vị tỷ tỷ gả cho ta, chúng ta 2 huynh đệ sau này chẳng phải sẽ thân càng thêm thân, nhạc phụ cũng có thể yên tâm nghỉ ngơi giao Cự Kình Thương Hội cho ta quản lý.

Bằng ca cái này thương nghiệp kỳ tài, vậy chúng ta thương hội phải là tăng lên mấy cấp bậc đấy. Đến lúc đó Tuệ Vô ngươi không bao giờ phải lo thiếu tiền xài, muốn xây chùa đúc tượng cái gì chỉ cần nói một tiếng, ca cho ngươi thu phục.”

“Thế nào, ý tưởng này không tồi đi. Lão ca đây cũng là thay ngươi hao tổn tâm trí mới nghĩ ra được cái này lưỡng toàn kỳ mỹ biện pháp nha.”

Trên thuyền mấy người tập thể đen mặt, ngay cả lão Thẩm cũng hận không được lập tức nhảy xuống Dao Trì hồ, không nữa liên quan đến hắc nhân kia.

Tuệ Vô Phật tâm bắt đầu táo bạo, rất muốn một chưởng đập chết thằng này cho đỡ ghét. Phải niệm không biết bao nhiêu lần kinh A Di Đà mới nhẫn nhịn được, chỉ nghẹn lấy một hơi nói ra.

“Đa tạ Tống huynh, nhưng việc này vậy không được.”

“Làm sao, lão đệ ngươi đây là coi thường ca ca ta rồi?”

Nhìn sắp có dấu hiệu trở mặt Tống tiện nhân, mấy người cũng là tâm mệt. Vân Hi lúc này không nhịn được nữa đứng ra nói chuyện:

“Tống công tử, ngươi liền chết cái này tâm đi. Vu Gia chủ mấy vị thiên kim đều đã tìm được như ý lang quân.”

Nhìn sang Tuệ Vô, thấy đầu trọc này như gà mổ thóc gật đầu, Tống Khuyết tim đau đến lợi hại.

Thật tốt nhạc phụ nha, cứ như thế liền không có. Nhìn Tuệ Vô tiểu tử này soái hòa thượng, vậy hắn mấy vị tỷ tỷ tự nhiên dáng vẻ sẽ không kém đi đâu, 9 thành cũng là đại mỹ nữ nha, vì sao lại vội vàng như thế gả cho người rồi.

Quả nhiên trên đời những loại không làm mà đòi ăn, muốn dùng âm mưu quỷ kế chiếm đoạt Vu gia tài sản rất nhiều người nha. Tống lão gia lòng âm thầm khinh bỉ đám này tâm tư đen tối, miệng còn không nhịn được:

“Lão đệ, nếu không về bảo cha ngươi đẻ thêm một bé gái, mười mấy năm thôi ca chờ được.”

Tuệ Vô đen mặt quay đi, quyết không cùng con hàng này dây dưa thêm nữa.

Vân Hi cũng là trắng mắt:

“Ngươi không cần mơ mộng hão huyền, Vu gia chủ sau đó cái thứ nhất yêu cầu chính là muốn một hạt Hổ Giao Đan, Trí Không đại sư cũng đã giúp hắn thực hiện. Nhờ đan dược, Vu Gia chủ đã có thêm một nhi tử nữa, sẽ không phiền Tống Các chủ ngài hao phí tâm.”

Đến, tất cả đều bay. Tống gia lòng cực kỳ tiếc nuối, mặt ngoài còn chính nghĩa nghiêm từ trách móc:

“Vân Hi dường như hiểu lầm ta, Tống mỗ há là loại người thấy tiền sáng mắt như thế sao. Bằng ta tài năng, không ra mấy năm cũng đủ làm ra một cái Cự Kình Thương Hội, ta đây chỉ là thay Tuệ Vô lo lắng suy nghĩ thôi. Đã cha hắn có người nối nghiệp ta cũng yên tâm rồi.”

Tiện nhân! – Mấy người không nhịn được trong lòng chửi thầm.

“Lão đệ, nếu không sau này ta có con cho một đứa nhận ngươi làm nghĩa phụ, sau đó đến thừa kế Cự Kình Thương Hội, có ta cái này tương lai siêu cấp cường giả hộ tống, nhà ngươi thương hội vậy không lo phát triển.”

“Không được à, vậy chỉ lấy một nửa thế nào? Không thì 2 thành cổ phần cũng được.”

Không để ý thằng nhãi này lải nhải, tại Tuệ Vô như có như không sát khí 2 mắt đe dọa, đánh thuyền người đó là dùng sức bú tí mẹ đưa thuyền chèo đi, không ra một hồi liền đã đưa mấy người đến nơi tổ chức Dao Trì Tiệc Trà – Vong Ưu Đảo.

“Tống huynh, chư vị, tiểu tăng có việc trước hết xin cáo từ!” - Thuyền còn chưa đến bến, Tuệ Vô đã là cuống cuồng bỏ lại một câu rồi vung chân lên chạy.

“Lão đệ, nhớ suy nghĩ lời ta nói nha!” – Tống Khuyết còn hết lòng hết dạ vì vị này tiểu đệ suy nghĩ.

Nhìn người đã biến mất trên đảo, hắn mới thở dài lắc đầu:

“Như thế vội vàng, hẳn là hắn muốn nhanh chóng đem tin vui này báo về cho Vu Gia chủ đây mà, cần gì chứ!”

Tiện nhân! – Mấy người lần nữa thầm mắng.

Chương 249: Dao Trì Tiệc Trà

Vong Ưu Đảo,

Làm một đảo lớn nằm giữa Dao Trì hồ, quanh năm được Thiên Hà Kiếm Phái người tỷ mỉ sửa sang chăm chút. Nơi đây cảnh sắc cực kỳ mỹ lệ, thật sự có thể khiến người vì nó mà vong ưu.

Quỳnh lâu gác mái, u nhã sân vườn, mỗi một chỗ của Vong Ưu Hồ đều được thợ khéo thiết kế tinh xảo, để lần đầu chứng kiến nó Tống Khuyết cùng Thẩm Tử Minh không khỏi than thở nhìn thế là đủ rồi.

Theo Vân Hi dẫn đường đến chỗ cổng vào, đưa ra thư mời, canh gác nơi đây mấy vị võ giả liền đồng thanh xướng tên:

“Vân Hải Các Vân Hi tiểu thư tới!”

“Nguyệt Khuyết Các Hắc Kim Cương Tống Khuyết Công tử tới!”

Tống gia:..... chớ nói đến Hắc Kim Cương có được không.

Biết là không thể trách móc nhân gia, Tống đại quan nhân đen mặt theo hạ nhân dẫn đường đi vào.

Qua đại môn, theo hành lang đi được không xa, liền thấy trước mặt rộng mở trong sáng, tại một sân vườn một mặt hướng hôg, bên trong trồng đầy kỳ hoa dị thảo, hơn 100 người nam thanh nữ tú đang túm năm tụm ba tại đó nhỏ giọng hàn huyên, thưởng trà nói chuyện.

“Tống công tử, đợi chút nữa Triệu Minh Nguyệt tiểu thư tới Tiệc hội mới coi như bắt đầu, trước đó chúng ta mọi người có thể tự do trong sân vườn đi lại, tại góc bên kia có phục vụ trà và bánh ngọt, ngươi thích cái gì có thể gọi hạ nhân làm cho ngươi.”

Theo Vân Hi giải thích, Tống Khuyết ánh mắt nhìn về góc xa sân vườn, không phải có mấy dãy bàn dài đặt đầy bánh trái hoa quả sao, không khác gì tiệc ngọt buffet, thật sự cao cấp đại khí nha.

Mấy người tiến đến cũng khiến không ít người ánh mắt dò nhìn, nhưng ngại tướng mạo một người quá bặm trợn, tất cả đều dè dặt chưa có ai dám mạo muội tiến lên hỏi thăm bắt chuyện.

“Chúng ta trước đi lấy ít đồ uống.” – Âm thầm dò xét không thấy Tuệ Vô thằng này tiểu đệ đâu, hắn liền kêu lên mấy người đi tìm một chỗ tùy tiện ngồi xuống.

“Vân tiểu thư nếu có bằng hữu cứ tùy tiện, mặc kệ chúng ta hai người ngồi đây liền được.”

Vân Hi tại nơi này là không thiếu bằng hữu, nhưng làm sao so ra quan trọng vượt qua được bên này một người đấy. Vì thế nghe hắn nói liền rất thản nhiên cười:

“Tống công tử ngươi lần đầu tới còn là nước lạ cái, ta sao có thể để ngươi lại một mình. Mấy vị khuê mật lần khác lại tâm sự cũng được, để tiểu nữ ngồi đây bồi ngươi nói chuyện đi.”

“Vậy làm phiền Vân Hi ngươi! Không biết bình thường Tiệc hội vậy có bao nhiêu khách mời?”

“Bình thường mỗi lần Tiệc trà đều gửi đi tầm 70, 80 tấm thiệp mời tầm đó, cụ thể số lượng còn tùy thuộc vào thời gian đó số lượng người đạt tiêu chuẩn dự tiệc, nhưng cũng không xê xích quá nhiều.

Nơi này ngươi thấy đông như vậy vì cũng nhiều người như chúng ta dẫn theo khách tới, hơn nữa trong này không thiếu là bên chủ sự Thiên Hà Kiếm Phái người.”

Ngồi yên vị một bàn, một bên cùng Vân Hi trò chuyện, một bên Tống lão gia mới bắt đầu có thời gian quan sát trong sân tất cả mọi người. Hầu hết hắn đều không quen, nhưng cũng có vài người đã có duyên gặp mặt.

Ví như đang dưới tán cây giả bộ cao lãnh ngửa đầu đếm lá trên cây Thanh Phong Kiếm Chúc Doãn Minh, cùng với đi bên hắn như hình với bóng cách đó không xa đang cùng mấy vị mỹ nữ trò chuyện Song hoa một trong Trịnh Sảng.

Thằng này khi nãy thấy hắn đến còn lén lút mấy lần nhìn qua đấy, đợi thấy hắn quay sang lại giả bộ không có việc gì nhìn trời rồi.

Ngoài ra chỉ còn đang hướng bên này đi đến Cao Tuấn.

“Cao huynh, chúng ta đã gặp lại rồi!”

“Tống thiếu, chào mừng đến Dương Nam Phủ! Xin chào Vân Hi tiểu thư!” - Gặp lại Tống đại quan nhân, Cao Tuấn lòng cũng vui vẻ tiến lên cùng mấy người chào hỏi.

“Ra mắt Cao thiếu hiệp!” - Bên này mấy người cũng dồn dập đáp lễ.

Tuỳ ý tìm một chỗ ngồi xuống, Cao Tuấn liền mở miệng hỏi thăm:

“Tống thiếu đến khi nào? Sao không báo cho ta biết một tiếng để ta dẫn ngươi đi thăm thú Dương Nam một vòng.”

“Ha ha, ngày hôm qua vừa đến, quá muộn cũng không muốn phiền Cao huynh.”

“Phiền toái gì, vậy để sau buổi hôm nay nhất định phải để ta có dịp chiêu đãi Tống thiếu một bữa.”“Vậy lúc đó làm phiền Cao huynh rồi.”

Giữa lúc 2 người nói chuyện, ngồi bên cạnh Vân Hi lúc này mới hiếu kỳ hỏi thăm:

“Cao thiếu hiệp vậy mà cùng Tống công tử nhận thức?”

“Ha ha, lần trước chính là Cao huynh đưa thiệp mời tới tận tay cho ta. Khi đó chúng ta liền nhận thức.”

“Thì ra là thế!”

Cùng Cao Tuấn trò chuyện, thấy Vân Hi cũng khó tìm được đề tài chung, Tống Khuyết liền quay sang bên cạnh nàng hỏi:

“Đã có Cao huynh ở đây cho ta hướng dẫn, không bằng Vân tiểu thư ngươi trước cứ đi tìm mấy vị khuê mật tâm sự đi, lát nữa chúng ta lại tụ.”

Vân Hi nghe thế cũng tâm động, cân nhắc một hồi liền gật đầu đồng ý rồi đứng dậy cáo biệt 2 người dẫn theo Thanh Trúc rời đi.

Đợi nàng đi xa rồi Tống lão gia mới gấp không thể chờ nổi sát lại Cao Tuấn hỏi thăm:

“Cao huynh, mau cho ta chỉ trong này vị nào là Song hoa một trong Cảnh Điềm?”

Đối với nam nhân mà nói, nữ nhân vĩnh viễn là đề tài muôn thuở. Nghe hắn hỏi thế Cao Tuấn mặt cũng thêm ra mấy phần cười gian, mắt dáo dác nhìn quanh một vòng liền hất cằm chỉ về nơi xa 4, 5 nữ nhân đang vây quanh một bàn trà nói chuyện.

“Tống thiếu ngươi nhìn, người mặc áo màu lam nhạt bên kia chính là Cảnh Điềm.”

Lúc này Cảnh Điềm đang quay lưng lại phía bên này đấy, chỉ để lại cho mấy người một cái vô hạn mơ màng bóng lưng.

Ba lão nam nhân câu được câu không trò chuyện, cứ thế thần hồn bất xá một hồi Tống Khuyết mới tình cờ thấy được vị kia Cảnh mỹ nữ lơ đãng quay đầu.

Thật xinh đẹp!

Quả nhiên so với Trịnh Sảng cũng là bất phân cao thấp, chỉ là mỗi người một vẻ thôi.

So với Trịnh Sảng cái kia vẻ ngoài thanh thuần, tính cách điêu ngoa cô nàng, Cảnh Điềm lại hơn mấy phần mị hoặc, nhất là cặp mắt kia, quả thật câu hồn.Tinh tế thưởng thức, dư vị hồi lâu Tống Khuyết mới quay sang hỏi:

“Cao huynh, vị này so với các ngươi tông Triệu Minh Nguyệt tiểu thư thì thế nào?”

“Vậy thì không thể so sánh.” - Cao Tuấn không có bất cứ chút nào do dự, hai mắt hiện lên vẻ cuồng nhiệt chắc chắn trả lời.

“Chút nữa đại tiểu thư xuất hiện ngươi sẽ được tự thân cảm nhận, Cảnh Điềm, Trịnh Sảng đẹp để chúng ta nam nhân khao khát, còn Đại tiểu thư, đó không còn là vẻ đẹp của nhân gian. Ngươi chỉ có thể ngưỡng vọng nhìn lên, trong lòng không dám dâng lên bất cứ một tia khinh nhờn ý nghĩ.”

Thần dị như vậy? Như Cảnh Điềm, Trịnh Sảng hai nàng, bằng Tống Khuyết ánh mắt cũng đã phải công nhận chính là trên đời đỉnh cấp mỹ nữ rồi. Ấy thế mà bây giờ bị lão Cao đem ra so với vị kia Huyết Nguyệt Yêu Cơ lại thành không đáng một đồng. Chẳng lẽ Thập đại mỹ nhân thật sự như thế thần dị không hợp thói thường.

Tống lão gia bán tín bán nghi nhưng trong lòng vẫn để dành cho cực lớn chờ mong.

Cao Tuấn cũng là người hào sảng, hay nói. Ngồi với hắn một lát Tống, Thẩm hai người vậy cũng hóng được năm nay tiệc hội không ít chuyện ngoài lề thú vị. Đại đa số đều là vị nào cùng vị nào có xích mích với nhau, mấy vị nam thanh nữ tú tầm đó tam giác luyến... nhưng cũng có những việc gây nên hắn quan tâm.

Ví như tại Linh Giang Quận năm nay khách mời ngoài Tống Khuyết còn 2 người nữa đấy, nhưng hiện trong sân chỉ mới thấy một người đến đó chính là Kinh Hồng Kiếm tông thiếu Tông chủ Hà Gia Kính, còn một vị Lưu gia đại thiếu Lưu Ngọc Chi hiện chưa thấy đâu. Đáng nói Lưu gia này chính là đại thù nhân của lão Nhiếp đấy, để Tống, Thẩm hai người ma quyền sát chưởng muốn trước thay Nhiếp Phong đòi lại chút lợi tức việc đành vậy thôi.

Còn nữa là vị kia trước đó cùng Tống gia có xích mích nhỏ Chúc Doãn Minh, hóa ra thằng này tuổi tác đã vượt quá hạn mức khách mời 25 tuổi, lần này đến đây là cũng đi theo dạng kèm theo như Thẩm Tử Minh. Chắc có lẽ chính vì như thế nên bây giờ mới ngượng ngùng đứng một chỗ ngửa đầu đếm lá giả bộ cao lãnh đây.

......

“Keng!”

Đang cùng Cao Tuấn trên trời dưới đất trò chuyện giết thời gian, đúng lúc này một tiếng khánh vang lên báo hiệu Tiệc trà sắp bắt đầu.

“Tống thiếu, tại hạ còn chút chuyện phải xử lý, không thể tiếp tục bồi ngươi nói chuyện. Không biết ngươi ở chỗ nào, đợi nơi này xong việc ta cùng Từ sư muội nhất định sẽ đến dẫn ngươi đi dạo thưởng ngoạn Dương Nam.” – Cao Tuấn nghe thấy âm hiệu liền tiếc nuối đứng dậy cáo từ.

Báo ra cho hắn địa chỉ khách sạn, lão Cao liền vội vàng từ biệt hai người đi vào bên trong chuẩn bị rồi. Cũng may lúc này Vân Hi cùng Thanh Trúc đã một lần nữa quay lại.

“Tống công tử không biết cùng Cao thiếu hiệp trò chuyện việc gì mà như thế vui vẻ? Có hay không đã tìm được trong lòng tâm nghi nữ tử?”

Vân Hi đứng cách đó không xa vẫn luôn âm thầm chú ý bên này, thấy mấy thằng này con mắt không ngừng loạn chuyển đánh giá khắp nơi liền biết trong đầu mấy người nghĩ gì đấy. Không hiểu ra sao liền hiếu kỳ buột miệng hỏi thăm.

Ngửi sát bên người thoang thoảng u hương, Tống đại quan nhân cười hớn hở bắt đầu ba hoa:

“Ta cùng Cao huynh chỉ là đang cảm thán từ khi Vân tiểu thư xuất hiện nơi này vậy chính là diễm áp quần phương, đem cái gì Dương Nam song hoa tất cả đều làm cho ảm đạm thất sắc.

Tại hạ chỉ cần không bị cửa kẹp đầu vậy có tìm cũng phải tìm đến tài sắc song toàn, tề tập trí tuệ cùng sắc đẹp vào một thân Vân tiểu thư ngươi đầu tiên, nào có tinh thần đi để ý những cái kia tầm thường bình hoa.”

Biết thằng này nói chưa chắc có nửa câu là thật nhưng Vân Hi vậy nghe vào vẫn vô cùng cao hứng, sắc mặt hơi hồng trắng mắt lườm hắn:

“Tống công tử ngươi này một miệng hoa ngôn xảo ngữ, không biết bao nhiêu nữ nhân phải bị ngươi tai họa đây.”

“Oan uổng nha! Ta đến bây giờ vẫn còn đồng tử thân đây, không tin Vân tiểu thư ngươi có thể tự hành kiểm tra.” – Tống gia bi phẫn phân trần.

“Ngươi... lưu manh... khanh khách..” – Vân Hi cũng bị hắn vô lại cho chọc, mắng một câu rồi che miệng cười không ngừng.

“Hì hì, ta chỉ nói thật sao lại bảo vô lại đây. Bằng ta dung nhan tuyệt thế, nếu không phải Tống mỗ kiên quyết giữ mình trong sạch, có lẽ sớm đã bị đám yêu tinh ngoài kia ăn đến mẩu xương không còn. Còn cần phải hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt.

Nếu Vân Hi ngươi vẫn còn không yên lòng, vậy không bằng thiện tâm thu ta đi, tránh sau này ta lại đi ra ngoài gây tai họa cho nữ nhân khác. Việc này vậy hẳn chính là một cọc công đức vô lượng, có thể lập tức thành phật nha.”

“Lạc lạc...”

Mấy người đều bị thằng này vô sỉ trêu đến rồi, cười nghiêng ngả dắt nhau đi theo đoàn người vào trong tiệc hội.

Chương 250: Huyết Nguyệt Yêu Cơ

Tại Vong Ưu Đảo trung tâm, có một tòa lầu các cao 3 tầng được trạm trổ điêu khắc cực kỳ tinh xảo gọi Lang Hoàn Thủy Tạ, chính là nơi hàng năm tổ chức Dao Trì Tiệc trà.

Bước vào bên trong, Tống Khuyết cũng không khỏi bị thời đại này trình độ cơ quan kiến trúc chấn động một phen.

Chỉ thấy cái này tòa lầu bên trong vậy mà trống rỗng đấy, dường như là một cái mái vòm bao xung quanh một tiểu hồ ở giữa vậy. Từ trên tầng 3 mấy ô cửa lớn, ánh sáng mặt trời không chịu chút nào cản trở chiếu vào, không gian bên trong cực kỳ sáng sủa so với bên ngoài không kém bao nhiêu.

Dưới hồ trồng đầy hoa sen, hoa súng, kỳ lạ là đầu xuân cũng đã khai nở, tại ánh nắng vàng hiện lên đặc biệt lung linh rực rỡ. Giữa hồ cắm mấy căn cột đá cao vượt mặt nước một trượng, xung quanh mấy căn cột chống cũng làm bằng đá, tại trên đó còn có thác nước nhỏ phun ra, trêu đến trong nước đàn cá tung tăng bơi lội, thực sự khiến người cảnh đẹp ý vui.

Âm thầm dùng Lĩnh Vực cảm nhận bên trong cơ quan kỹ xảo, Tống gia liền hô to chịu phục. Thật sự xảo đoạt thiên công, nhìn thế là đủ rồi.

Đang lúc hắn say mê ngắm nhìn, một bóng hình quen thuộc mỉm cười hướng bọn họ mấy người đi đến.

“Tống huynh! Có phải rất đẹp? Lần đầu đến nơi này ta cũng như ngươi bị chấn động nửa ngày còn chưa hồi phục.”

Ứng tiếng nhìn lại, Tống Khuyết liền hồi thần mỉm cười:

“Tử San, hóa ra ngươi ở trong này. Ta còn đang thắc mắc làm sao không nhìn thấy ngươi đây.”

“Ha hả, ta chính là tại nơi này cho mọi người dẫn đường. Tống huynh, Vân tiểu thư, mấy vị liền theo ta đi.”

“Được, làm phiền Tử San ngươi rồi!”

Theo chân Từ Tử San tiến lên tầng 2, tại chỗ này tầng 3 chính là để trang trí lấy ánh sáng, tầng 2 chính là chỗ ngồi cao nhất rồi. Tại đây cũng chỉ bố trí 20 bàn, đủ thấy bên chủ sự đối với Tống Khuyết rất là quan tâm.

Từ mỹ nữ bận rộn nhiều việc, đưa bọn họ đến đây, hẹn ước Tống Khuyết cẩn thận mấy câu rồi liền đi xuống rồi, tiếp tục làm nàng công việc lễ tân đi.

Nhìn này tiểu tặc trước mặt mình cùng nữ nhân khác đả tình mạ tiếu, Vân Hi bất giác trong lòng cảm thấy không quá thoải mái, nhịn không được chua chua nói:

“Tống công tử quen biết thật rộng nha, cả Thiên Hà Kiếm phái mỹ nhân cũng nhận thức được rồi. Không biết có cần tiểu nữ chỉ cho ngươi mấy địa điểm lãng mạn để ước hẹn giai nhân.”

Ồ, giọng nói này, chẳng lẽ đang ghen.

Chẳng lẽ cô bé này thích ta?

Tống lão gia lòng vui rạo rực, xem ra ca mị lực là kiểu gì cũng dấu không được sao.

Trong đầu ngàn lần vạn lần dặn dò mình nhất định phải cảnh giác, không thể để rơi vào ảo tưởng tình yêu, đừng bị người cho ăn dưa bở. Tống tình thánh cười hớn hở quay sang giải thích:

“Khà khà, vừa rồi chính là Thanh Hà huyện lệnh Thiên kim, chúng ta tự nhiên có duyên gặp mấy lần. Vân Hi ngươi chớ lo lắng, trong lòng ta ngươi vẫn đang là dẫn đầu đấy, chỉ cần ngươi phát thêm một chút lực nữa vậy là có thể dễ dàng đem ta đẩy ngã rồi, cố gắng lên nha!”

“Ai muốn đem ngươi đẩy ngã rồi!”

Vân Hi cũng bị tiện nhân này tức giận không nhẹ, quát khẽ một câu liền giận dỗi không để ý hắn nữa, quay mặt dựa đầu qua lan can nhìn dưới tiểu hồ đàn cá, mắt không thấy tâm không phiền.

.....

Mỹ nhân không thèm bắt lời, Thanh Trúc cũng không vui, Tống lão gia chỉ có thể chuyển sang cùng lão Thẩm câu được câu không trò chuyện. Đợi một hồi, nghe bên ngoài tiếng quát hắn mới tinh thần tỉnh táo nhìn về phía bàn chủ tọa bên kia.

“Đại tiểu thư tới!”

Chỉ thấy tấm rèm được 2 bên tỳ nữ vén lên, một cô gái như được chúng tinh phủng nguyệt từ trên bầu trời tiên cảnh vậy bước xuống nơi này.

Đẹp, phi thường đẹp, đẹp đến kinh tâm động phách, đẹp đến không hợp với lẽ thường!

Đây chính là Tống Khuyết đánh giá khi nhìn thấy nàng lần đầu tiên.

Mái tóc dài màu bạch kim như dải tinh hà sáng chói chảy xuôi xuống nhân gian.Dáng người trước lồi sau lõm duyên dáng yêu kiều, ngũ quan càng là tinh xảo như thượng thiên tỉ mỉ điêu khắc chế tạo mà thành, không một tia tì vết, không thể để người tra ra bất cứ khuyết điểm.

Nhất hút hồn người chính là trên tuyệt thế dung nhan đó điểm xuyết một đôi như hồng bảo ngọc con mắt, đỏ đến lung linh yêu dị, mỹ không cách nào tả xiết.

Đây không phải là vẻ đẹp thuộc về nhân gian, người này có thể là tiên, là thần, là ma nhưng tuyệt đối không phải nét đẹp cực hạn của con người có thể đạt đến.

Đây chính là đẳng cấp của thập đại mỹ nhân sao! – Tống Khuyết sợ hãi than.

Mình không xứng, ít nhất bây giờ mình không xứng một chút nào.

Hắn không tự chủ dâng lên cảm giác này, đồng thời cũng hiểu khi nãy lão Cao một phen lời nói. Quả thật là chỉ dám ngưỡng vọng mà nhìn nha.

Tinh thần lực cường đại như Tống Khuyết cũng bị vị này Huyết Nguyệt Yêu Cơ kinh diễm đến rồi, còn lại người bất kể nam hay nữ tự nhiên cũng khó thoát được nàng mị lực, đều ngơ ngác ngắm nhìn không nói nên lời.

.....

“Chào mừng mọi người đã đến với buổi hôm nay Dao Trì Tiệc Trà.”

Âm thanh thánh thót lanh lảnh vang lên kéo đám người quay về thực tại.

“Vị kia công tử hẳn là Hắc Kim Cương Tống Khuyết đi?”

Vị trí của Triệu Minh Nguyệt cùng Tống Khuyết gần như đối diện, nàng rất dễ dàng quan sát thấy người này trong mắt thất thần lóe lên tức qua, ý chí cực kỳ cường đại không giống người khác vậy sa vào huyễn cảnh. Vì thế lúc này hiếu kỳ mỉm cười đặt câu hỏi.

Tuy mặt nàng mỉm cười, Tống Khuyết còn cảm nhận được cảm giác lành lạnh xa cách đấy, xem ra tính cách của cô bé này cũng giống như tên, giống một vầng Minh Nguyệt cao cao tại thượng, chỉ có thể để phàm nhân ngước mắt nhìn lên.

Lòng biết đây không phải nhân gia cố tình, tất cả chỉ là do hắn linh mẫn tinh thần tưởng tượng ra, nhưng Tống lão gia vẫn là còn thấy không quá thoải mái. Thật sự như điểu ty đối mặt nữ thần vậy, tay chân gò bó thất thố, cảm giác này thật không chút dễ chịu nào. Phải gắng gượng lắm Tống Khuyết mới giữ vững cho mình không lộ ra cảm xúc khác thường, trầm giọng chắp tay trả lời:

“Đúng là tại hạ, ra mắt Triệu tiểu thư!”

“Sự tích của ngươi ta đã nghe qua, thật sự không tồi!”
Mỉm cười gật đầu khen ngợi hắn một câu, Triệu Minh Nguyệt mới điềm nhiên đi về phía chủ tọa ngồi xuống. Tuệ Vô con lừa trọc lúc này cũng đã xuất hiện đi sau nàng ngồi cạnh đó không xa.

Chỉ là đơn giản như thế một câu nói của giai nhân, Tống đại quan nhân hầu như đã trở thành trong sảnh chín thành nam nhân cái gai trong mắt, không thiếu người nhìn về phía hắn đã là trần trụi ghen ghét và đố kỵ.

Tinh thần linh mẫn hắn lập tức cảm giác gai gai, nhưng Tống gia cũng không làm sao quan tâm, tiếp tục ngồi về chỗ, yên lặng theo dõi tiếp theo diễn biến.

“Tống công tử hảo phúc khí, trên đời không có mấy người có thể vào Yêu Cơ pháp nhãn đâu.” - Vân Hi vậy cũng có chút đố kỵ tiến sát đến bên tai hắn nói nhỏ.

Ngửi bên người thoang thoảng hương thơm, Tống Khuyết vẫn cảm thấy như Vân Hi mỹ nữ vậy chân thật hơn cả, vị kia Triệu Minh Nguyệt vậy quá lạnh, như quảng hàn tiên tử trên cung trăng vậy không thuộc về nhân gian.

Nhìn Vân Hi một mặt ước ao giống truy tinh dáng vẻ, hắn buồn cười trêu:

“Vân Hi ngươi cũng thấy chưa? Ta mị lực chính là như thế không thể ngăn cản, ngươi có ý tưởng gì cần lập tức thực hiện ngay nha, nhanh tay thì có chậm thì vô, đợi ta cái này bông hoa tuyệt thế bị người hái rồi lúc đó hối đã muộn.”

Đáp lại hắn chính là nhị chỉ bẹo hông, đáng tiếc thằng này da dày thịt béo không làm sao thấy đau, hơn nữa hành động này cũng quá ái muội rồi, không ít người đang chú ý bên này cũng nhìn thấy.

Vân Hi làm ra như thế động tác cũng liền hối hận, không hiểu ma xui quỷ khiến hay làm sao, lúc này đành xấu hổ đỏ mặt cúi đầu sang một bên như đà điểu. Bộ dạng đáng yêu để Tống đại quan nhân không khỏi cười khẽ.

Tại đây người đều là tu vi tinh thâm hạng người, bên này 2 người tuy là thì thầm nhưng không tránh được người khác nghe thấy đấy. Minh Nguyệt tự nhiên đồng dạng một chữ không lọt, nhưng nàng cũng không giận, nhìn cục sắt đen thù lù bên kia tao bao dáng vẻ, vị này Yêu Cơ liền không nhịn được nhoẻn miệng cười duyên.

Nhất tiếu khuynh nhân thành, tái tiếu khuynh nhân quốc.

Đơn giản một nụ cười lập tức điên đảo chúng sinh, đem mọi người lần nữa đưa vào vô hạn ảo cảnh.

…..

“Người tới, dâng trà!”

Triệu Minh Nguyệt giọng nói leng keng châu ngọc vang lên đem mọi người thức tỉnh. Nhiều người lập tức sợ hãi thu liễm tâm thần không dám đưa mắt sang bên này nhìn thêm.

Theo thị nữ lần lượt từng bàn dâng lên một bình trà thơm, Minh Nguyệt mới tiếp tục mở miệng:

“Trà này gọi Vấn Đạo trà, là Tam Thanh Quan trên núi ngàn năm cổ thụ hái xuống lá trà chế luyện mà thành. Phụ thân ta cũng khó khăn lắm mới vào tay được mấy cân như thế. Chư vị mời thưởng thức!”

Tống Khuyết nghe thế cũng hiếu kỳ rót ra mấy chén rồi đưa lên miệng nhấp thử.

Chỉ một ngụm nhỏ, Tống Khuyết đã cảm thấy hương khí thấm tận ruột gan, một cảm giác sảng khoái lan toả từ đầu đến chân khiến hắn cả người tinh thần tỉnh táo, đầu óc thanh minh. Quả thật dư vị vô cùng.

“Trà ngon!” - Tất cả mọi người đều không kiềm chế được phát ra từ nội tâm tán thưởng.

“Đọan thời gian vừa rồi tại Dương Nam đạo chúng ta không ngừng xuất hiện các vị thiên tài tuấn kiệt, nhất là như Tống thiếu hiệp đây tuổi trẻ đã có Nhất lưu chi tư. Phụ thân ta cực kỳ vui mừng nên lần này mới đặc biệt ban thưởng Vấn Đạo Trà để mọi người thưởng thức, chư vị xem như lần này được dính Tống thiếu hiệp quang.”

Từ đầu đến giờ Tống lão gia có thể nói chiếm hết nữ thần ưu ái, đây đã là lần thứ hai mọi người nghe Triệu Minh Nguyệt nhắc đến tên hắn rồi đấy. Một đám Yêu Cơ não tàn phấn quả thật đem Tống tặc hận đến chết.

Ngồi một chỗ Tống Khuyết cũng cảm thấy sau lưng từng đợt ớn lạnh, nếu ánh mắt có thể giết người hẳn hôm nay hắn cũng đã bị đám nam nhân ở đây thiên đao vạn quả. Cũng may tinh thần hắn cường đại dị thường mới không thất thố, lúc này không kiêu ngạo siểm nịnh lần nữa chắp tay:

“Triệu tiểu thư quá lời, chỉ là một chút may mắn thôi.”

Gật gật đầu, cũng không nói thêm vấn đề này nữa Minh Nguyệt mở miệng:

“Mọi người mời cứ việc chậm rãi thưởng trà!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau