TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Mặc Lân Hổ

Nhìn mình ái tướng mang về như thế đại lễ, Tống lão gia thập phần vui vẻ xuống đài đi ra đón người.

Quả nhiên là ta phúc tướng, món quà này rất hợp trẫm tâm.

“Thiếu gia!”

“Ân, làm rất tốt!” – Tống gia không keo kiệt lời khen ngợi.

“Khà khà!” …. “Ầm!”

Hùng Bá được nghe khen liền vui vẻ đem trên vai Mặc Lân Hổ ném sang một bên, cả ngàn cân trọng lượng tự nhiên khiến mặt đất chấn động một phen.

Xoa xoa mình đầu trọc, ngốc Hùng lúc này mới hớn hở mở miệng:

“Thiếu gia, ta muốn cưỡi nó.”

Nghe thế Tống đại quan nhân liền toàn thân cứng đờ, nụ cười cũng cương luôn tại trên mặt.

Đậu má!

Hóa ra thằng này muốn bắt về cho bản thân dùng.

Nghĩ đến sau này ra đường mình cưỡi Ô Vân, bên cạnh ngốc Hùng cưỡi uy vũ bất phàm Mặc Lân Hổ, làm sao đều thấy không được tự nhiên. Tiên thiên liền so người lùn một đầu nha.

Ai là chủ ai là thợ vậy? Tống Khuyết lệ rơi đầy mặt.

Nhìn trước mặt thằng này hàm hậu khuôn mặt, Tống lão gia cũng là tâm mệt.

Mà thôi, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên. Đã ngốc Hùng đối với thứ này chân ái, vậy tuỳ hắn đi.

“Được rồi, về nhà ta sẽ giúp ngươi dạy dỗ nó.”

Hứng thú rã rời Tống gia không mấy mặn mà với bé mèo đen kia nữa, vỗ vai Hùng Bá tán thưởng một cái rồi kêu người trong trại dắt phạm nhân ra thao trường, bắt đầu quay lại hôm nay việc chính.

…….

Ngồi trên đài cao, nhìn phía dưới bị trói chặt hơn 10 kẻ tội nhân, đeo lấy Vô Thường mặt nạ Tống lão gia lạnh lùng mở miệng:

“Chư vị, đêm qua vì những người này mà chúng ta 2 vị huynh đệ đã oan uổng bỏ mạng. Bây giờ, chúng ta sẽ cho chết đi huynh đệ báo thù, đao tới!”

Một hàng cầm theo trảm thủ đao người lúc này đứng ra khỏi hàng, không nói một lời đứng sau phạm nhân.

Nhìn lưỡi đao dưới ánh mặt trời loé lên lấp lánh hàn quanh, một chúng tội đồ chính thức doạ phá mật, liên thanh cầu xin:

“Đại nhân, tất cả đều là Trương Thái kẻ này đầu têu, người cũng là hắn giết, chúng ta chỉ là bị hắn dụ dỗ.”

“Đúng vậy đại nhân, xin ngài minh giám. Chúng ta bản ý chỉ là thừa dịp trốn đi, không có ý hại người, tất cả đều là Trương Thái mấy người gây tội.”

“Đại nhân ….”

Chịu vạn chúng chú mục Trương Thái lúc này sắc mặt vẫn lạnh lùng không đổi, đón nhận mọi người ánh mắt nhìn qua đây mới mở miệng quát lớn:

“Tống Khuyết, đừng nghĩ đeo một cái mặt nạ là không ai nhận ra ngươi, mọi người nghe kỹ hắn chính là … á … khặc khặc …”

Chưa nói hết câu, sau lưng hắn vị kia cầm đao hán tử liền không chút lưu tình đá mạnh vào bên hông, khiến Trương Thái không nhịn được hét thảm nằm dưới đất co quắp như con tôm luộc.

Nhiếp Phong lúc này cũng nhanh chóng phi thân tiến lên dùng tay bóp chặt họng kẻ này khiến nó không thể nói ra lời.

Thấy phía dưới người bắt đầu nhốn nháo, Tống Khuyết cười nhạt đưa tay ra hiệu giữ im lặng.

Trườn Thái nghĩ vạch trần thân phận có thể khiến hắn bối rối vậy lầm to, với hắn hiện tại nắm giữ lực lượng, dù cho mọi người có biết hắn nắm trong tay Hắc Thiết Trại cũng sẽ không ảnh hưởng bao nhiêu, có lẽ trái lại Tống gia uy thế khéo lại biến càng lớn hơn.

Chỉ có thể nói Trương Thái rời xa thành thị quá lâu, không hiểu được bây giờ thời cuộc biến hoá.

Nhìn xung quanh Hắc Thiết Trại đám sơn tặc, Tống Khuyết mở miệng:

“Chư vị, không cần cố gắng tìm hiểu bản Trại chủ thân phận, đến khi cần thiết ta sẽ tự công khai cùng mọi người. Từ khi ta lên làm Trại chủ, nhìn những việc ta đã làm hẳn không ít người cũng đã có điều suy đoán.

Không cần tò mò, ở đây ta có thể bật bí trước cho mọi người, nhiều nhất đến cuối năm nay ta sẽ giúp toàn trại người tẩy án, giống như cạnh ta Đao Tử huynh đệ.”

Đao Tử lúc này lập tức tiến lên, từ trong lồng ngực móc ra một tờ bố cáo đưa cho phía trước mấy người truyền tay nhau đọc, đồng thời hô lớn:

“Các huynh đệ, việc của ta hẳn trong trại không ít người đều hiểu. Nhờ ơn Trại chủ, tại hạ bản án trong Thanh Hà huyện đã chính thức được xóa, thù cũng đã được trả. Mấy ngày vừa rồi ta chính là vào thành đi bái tế gia gia cùng trả thù nợ cũ, có thể tự do đi lại trên đường phố, cảm giác đó hẳn chư vị cũng hiểu. Có thể đạt được điều này toàn bằng Trại chủ ban tặng. Chỉ cần mọi người tận trung công tác, vậy không bao lâu nữa các vị cũng sẽ được như ta.”

Lời này nói ra tự nhiên khiến phía dưới một mảnh oanh động, ở đây người ai mà không mang án trong người, được như người bình thường sinh hoạt chính là bọn hắn trong lòng theo đuổi. Dần dà mỗi người nhìn về phía đài cao Vô Thường Trại chủ ánh mắt cũng bắt đầu nóng cháy lên.

Nhìn phía dưới người tiêu hoá tin tức này không sai biệt lắm, Tống Khuyết mới tiếp tục:

“Các huynh đệ, các ngươi chỉ cần nhớ kỹ một điều, cho ta trung thực làm việc, bổn Trại chủ hứa sẽ giúp các ngươi xoá án, để các ngươi có thể như người bình thường vậy tự do đi lại dưới thanh thiên bạch nhật, không cần phải trốn chui trốn lủi như bây giờ.

Nhưng muốn được như vậy, điều kiện tiên quyết là ta cần các ngươi phải nghe lời, phải trung thực làm việc, các ngươi có làm được không?”

Tự do dụ hoặc quá mức to lớn rồi, đám sơn tặc liền hưng phấn phát ra kinh thiên động địa tiếng gào:

“Trại chủ, chúng ta có thể!”

“Rất tốt!”

Đối với phía dưới người thái độ còn tính thỏa mãn, Tống lão gia tiếp tục quay lại chính đề, lạnh lùng nhìn dưới sân đang quỳ 12 tặc phạm:

“Các ngươi có thể lòng không có ý hại người, nhưng không thể phủ nhận việc các ngươi làm đã khiến cho trại tổn thất 2 vị vô tội huynh đệ. Có sai có chịu, người tới!”

“Có mặt!” – 12 vị chấp đao sau lưng đồng thanh quát.

“Hành hình!”

Không để ý tiếng la mắng van xin, ánh đao lóe lên, 12 chiếc đầu lâu đã là cao cao bay lên trời, nơi sân phun sái 12 cột máu nóng chảy giàn giụa khắp nơi. Trong không khí tản mát mùi tanh nồng khiến không ít người chứng kiến cảnh này dạ dày cuộn trào, phải nhẫn nhịn mãi mới không tại chỗ phun ra.

Tống Khuyết tâm tình cũng không khá hơn bao nhiêu, trong lòng hắn cũng mặc niệm cho mấy người vừa chết một câu xin lỗi.

Những người này đa phần đều là lần trước Độc Nhãn Long bộ hạ, sau khi chém đầu một đám cực gian cực ác, đồng thời thu nhận một nhóm còn có lương tri, nghĩa khí cho Hắc Thiết Trại sử dụng thì còn lại những người này.

Bọn họ người tội đều chưa đáng mức chết, mới bị đày đi khai thác mỏ làm khổ sai chuộc tội.

Trong những người này hẳn cũng có như lời không biết trước kế hoạch, chỉ nghe xui bảo liền nóng đầu chạy trốn, tội khôi họa thủ còn là Trương Thái 4 người một đường kia.

Nhưng thế đạo này như thế, hắn không tâm địa sắt đá cũng không được. Nơi này là chỗ nào, chính là một trại sơn tặc. Đại đa số người đều là có án mạng tại thân mới phải tìm đường lên đây. Nếu hắn tỏ ra mềm yếu nhân từ, không dám chắc những người này sẽ cảm thấy Trại chủ mềm yếu dễ lấn.

Bây giờ không sao, nhưng đợi sau này những người này theo hắn tẩy trắng, trở về xã hội. Nếu không tạo được uy thế ban đầu vậy chắc chắn có ngày sẽ để ra chuyện.

Vì thế, mấy vị huynh đệ, thật có lỗi rồi!

Tống Khuyết buồn bã thở dài, cũng không quản chuyện gì nữa. Chỉ dặn người đến thông báo cho Hùng Kê Trại một câu liền lên lưng núi biệt viện nghỉ ngơi, đợi màn đêm buông xuống bọn hắn mấy người lần nữa âm thầm chạy về Mai Trang.
.......

Mai Trang, Tống Khuyết sân nhỏ.

Nhìn như một núi thịt trước mắt Mặc Lân Hổ, Tống gia mấy người không khỏi lần nữa chấn động vì nó hình thể khổng lồ.

Cao ngang Hùng Bá, dài hơn 8m tính cả đuôi, nặng phải có 1200 cân. Quả thật là một quái vật khổng lồ. Nhìn nó lông nhung đen tuyền, con ngươi sáng vàng như đèn pha, xung quanh còn một mảnh lông trắng tô đậm làm nền cho đôi mắt sắc lạnh. Để người khác nhìn vào không khỏi cảm thấy bá khí mười phần.

Tống đại quan nhân lần nữa không nhịn được hâm mộ ngốc Hùng này vận khí, tiện đà đối với mình bảo mã Ô Vân bắt đầu thấy thua chị kém em, điển hình loại có mới nới cũ, rút điểu quên người đại bại hoại.

Ô Vân nếu biết chủ nhân nó trong đầu nghĩ gì hẳn không ngại một cước đá chết thằng này không thể.

“Thật lớn, so với đại ca ngươi trước đó bắt được con kia Bích Nhãn Hổ còn lớn hơn mấy lần, thật quá đẹp mắt.”

Lý Tín chỉ dám đứng xa xa quan sát lúc này cảm thán thốt lên, đợi Mặc Lân Hổ trừng mắt nhìn qua liền lập tức rụt cổ, lùi lại thêm mấy bước, trong miệng vẫn còn không ngừng:

“Hùng Bá, ngươi vậy mà có thể bắt được quái vật này, thật sự quá lợi hại rồi!”

“Hừ, còn cần ngươi khen, a Hùng hắn dẫu gì cũng có thể sánh ngang 5 giai võ giả, nhìn lại ngươi. Bây giờ vẫn lẹt đẹt Nhị giai, tiểu tử ngươi chính là ham chơi, còn không chịu cố gắng cả đời vậy chỉ có thể nhìn lên mọi người.” – Đối với thằng này Tống đại quan nhân cũng là hận thiết bất thành cương, lập tức không hài lòng đứng ra răn dạy.

“Đã biết, đại ca!” – Lý Tín ỉu xìu cúi đầu.

“Đừng chỉ nói mồm, cố lên! Ngươi tư chất so với Hùng Bá không kém bao nhiêu, lại thông minh hơn hắn. Chỉ cần cố gắng một chút là có thể đuổi kịp hắn, sau đó cũng có thể đi bắt cho mình một con tọa kỵ uy vũ như thế, nhưng tiền đề là nhất thiết không được lười biếng.”

Từ trước đến giờ Tống Khuyết vẫn luôn dùng bài này động viên Lý tiểu tử, ngốc Lý Tín đến bây giờ còn chưa nhận ra hắn cùng Hùng Bá tầm đó tư chất cách biệt, vẫn tin lời này là chí lý. Vì thế thấy động lực trước mặt lập tức bùng cháy lên tiểu vũ trụ, 2 mắt ứa sao điên cuồng gật đầu:

“Đại ca yên tâm, lần này nhất định chăm chỉ. Ngươi nhớ sau đó cũng phải giúp ta thuần hóa sủng vật nhé.”

“Yên tâm, việc đó để ta lo.”

Nhìn 2 huynh đệ này cho nhau động viên, Nhiếp Phong, Đao Tử, Tần Vũ nhẫn nhịn mãi mới không phun tào, 3 người đều dùng ánh mắt thương hại nhìn qua Lý Tín. Không biết hắn sau này càng đuổi càng thấy xa vậy có hay không đạo tâm hỏng mất.

Tống gia kích thích thoáng một phát kia lười tiểu tử sau liền bắt đầu xoa tay, chuyển phó chức nghiệp sang Tuần Thú Sư, nhận 100% tăng phúc thuần hóa sủng vật hắn liền chuẩn bị bắt đầu công việc.

“Thiếu gia, bây giờ cần làm gì?”

Đối với mình lão gia một thân thuần thú bản lĩnh, mấy người đều hiếu kỳ đã lâu, lúc này thấy Tống gia không đuổi người liền hai mắt sáng lên hỏi thăm.

“Muốn thuần thú, trước hết phải dùng ngôn ngữ cơ thể cùng bọn nó giao lưu, tâm sự. Đợi đến khi nào nó nhận đồng ngươi, lúc đó mới bắt đầu dùng tâm linh tiến hành câu thông dạy dỗ.”

Thì ra là thế, mấy người cảm thấy thu hoạch pha phong.

“Hùng Bá, cho nó cởi dây trói.”

“Rõ thiếu gia!”

Chứng kiến cảnh quen thuộc, Manh Manh lúc này nằm ở trên bàn liền không đành lòng lấy tay che mắt, không muốn chứng kiến tiếp đó thảm kịch cuộc tâm sự giữa 2 người đàn ông.

“Gàoooo ôoooooo”

Được phóng thích tự do, Mặc Lân Hổ liền vùng lên kinh thiên gào lớn.

“Ầm!”.... “Gràooo...”

“Ầm!”...... “Grừ.....”

.....

“Ầm!”.... “Hừ... hừ..”

“Ư.... ư....ư ử...”

......

Đến cuối cùng, nhìn Mặc Lân Hổ nước mắt chảy dài, nằm cuộn tròn rên ư ử trong sân, mấy người đều là cảm thấy trong lòng run rẩy đến lợi hại, chỉ có Hùng Bá ngốc tiểu tử này 2 mắt trợn to, chăm chú quan sát thật kỹ thiếu gia mình cùng sủng thú nói chuyện, muốn học thuộc bài để sau đó cùng Hắc Hổ giao lưu.

Thì ra nói chuyện là phải như thế, ngốc Hùng trong đầu một đạo linh quang lóe qua, lập tức tiến vào ngộ hiểu.

Chương 212: Dao Trì Tiệc trà

Hạ qua thu tới, thời gian không chờ đợi bất cứ người nào, cứ như nó vốn đã từng vậy thong thả trôi qua.

Tiếp đó mấy tuần, Tống Khuyết mấy người cũng không có gì đại sự phát sinh, đều thanh thanh thản thản chuyên tâm tại Mai Trang tu luyện.

Trên mặt hồ nhỏ, Tống Khuyết đang càng Nhiếp Phong, Hùng Bá, Thẩm Tử Minh, Tần Vũ đấu cái tối tăm mặt mũi.

Lão Thẩm, lão Tần đoạn thời gian trước đã chính thức đột phá, một thân công lực cũng là tăng mạnh, đã có thể miễn cưỡng cùng Tống lão gia quá mấy chiêu.

Hai người này cũng là nhân tinh đây, gặp Tống Khuyết vô tư truyền thụ võ học vậy còn phải nói, hễ có thời gian rảnh Thẩm Tử Minh liền chạy đến Mai Trang, cuốn lấy Tống Các chủ tỷ đấu. Tất nhiên là như bây giờ Tống gia độc đấu 4 người bọn họ.

Tống Khuyết cũng không tàng tư, rất sảng khoái đem khinh công, kỹ xảo nhất nhất truyền thụ, bọn họ mới có thể có tiến bộ vượt bậc như ngày hôm nay.

Chỉ thấy lúc này, 5 người như chuồn chuồn chấm nước, dưới chân nhẹ đạp người đã như con chim bói cá phi thân lên mặt nước, trong không khí chỉ để lại những đạo tàn ảnh.

Đối mặt với 4 vị có chút tinh thông hợp kích chi thuật Tống đại quan nhân cũng cảm thấy áp lực nặng nề, nhất là có Hùng Bá con gấu đen này quấn lấy, việc đánh bại bọn họ cũng không phải điều dễ dàng.

Cũng may hắn nhanh nhẹn vượt xa thường nhân, bị vây công nhưng không hề chật vật, 2 tay khi thì xuất quyền khi hóa thành trảo, đao, chưởng 4 bề đón đỡ không chút nào rơi xuống hạ phong. Tiếng hổ gầm ưng khiếu vang vọng trường không, người ngoài không nhìn thấy bên này còn sẽ tưởng tượng nơi đây có thần ưng mãnh hổ săn mồi đây.

Đó cũng không phải Tống Khuyết cố ý hét lên, mà hắn đem Ưng Trảo Công, Hổ quyền đã luyện đến mức đăng phong tạo cực, giơ tay nhấc chân tầm đó đều mang theo ý cảnh xâu xa, trên cơ thể gân cốt tự động vang lên tiếng kêu chấn nhiếp kẻ địch tâm thần.

Từ khi thu phục Mặc Lân Hổ Tiểu Hắc, dựa vào nó nghiên cứu Hắc Hổ Quyền, Phục Hổ Quyền, Tống đại quan nhân có thể nói là quyền pháp tiến bộ chóng mặt, chỉ một thời gian ngắn liền cùng Ưng Trảo Công tương hỗ, đem 2 môn này công phu luyện đến đăng phong tạo cực.

Hơn nữa trên thân Tiểu Hắc Ám Kình khác hẳn nhân loại, chuyên chú tìm hiểu trong đó ảo diệu cũng khiến Tống Khuyết thu hoạch phong phú, đối với phát kình kỹ xảo càng là thấu triệt rất nhiều. Bây giờ toàn bộ tay chân cùng phần lưng vai của hắn đều có thể phát kình, theo lời Tuệ Vô nói Hóa Kình toàn thân cách chỉ còn một bước xa.

Tống gia đắc đạo, trong nhà người cùng đám sủng vật cũng đi theo hưởng phúc không nhỏ. Được Tiểu Hắc dẫn dắt, hắn cũng là y dạng hồ lô vẽ bầu, bắt đầu chỉ dẫn mấy tiểu học võ phát kình. Nhất là Tia Chớp cùng Ngộ Không, quả thật có Tống lão sư cầm tay chỉ dẫn, việc học không cần quá đơn giản, bây giờ cũng đã sơ bộ biết sử dụng Minh Kình, tương lai thập phần khả quan.

Còn Husky cùng Manh Manh vì cấu tạo thân thể có khác, hắn cũng không giúp đỡ được nhiều, chỉ là phụ thân lên bọn nó thử bắt chước Tiểu Hắc hoạt động thân thể, nhưng hiệu quả chưa mấy rõ rệt.

Đối với cái này Tống lão gia cũng chịu, chỉ có thể từ từ nghiên cứu dạy bảo. Nhưng nghĩ đến sau này mấy con sủng vật này đều có thể luyện được một thân bản lĩnh vậy cũng sẽ là trợ lực không nhỏ cho hắn. Tất nhiên câu này hẳn chỉ dành cho Husky cùng Tia Chớp, 2 đứa kia vậy thì thôi đi, được chút nào hay chút đấy.

Lại nói, Tiểu Hắc cái tên này là Hùng Bá lấy đấy, Tống gia học phú ngũ xa, quả quyết là không lấy ra được cái tên chân chất như thế, đừng có hiểu lầm.

......

Dưới hồ 5 người ngươi tới ta đi đối chiến đinh tai nhức óc, nước dưới hồ bị đạp thành cột sóng dạt khắp các bên, khiến trên bờ quan sát Lý Tín cùng mấy chỉ sủng vật đều phải dồn dập lùi về sau mấy bước.

Đến cuối cùng vẫn là Tống gia thể lực dồi dào, lần lượt đá văng Tần Vũ, Thẩm Tử Minh, Nhiếp Phong, Hùng Bá mới sung sướng kết thúc ngày hôm nay trận này tỷ võ.

Phi thân lên bờ, nhìn thủ hạ mình 4 người dáng vẻ chật vật, quần áo ướt đẫm từng mảng lớn, Tống lão gia vui vẻ cười trêu:

“Các ngươi thân pháp còn cần luyện tập thêm, đi thay quần áo thôi, chút nữa chúng ta cùng nhau làm mấy chén.”

Thẩm, Tần 2 người chỉ có thể cười khổ chắp tay. Cái này thua thiệt đa số đều trách bọn hắn, tại trên đất liền bọn họ 4 người còn có thể cùng Tống Khuyết đấu cái bất phân thắng bại, nhưng dưới nước vậy không được.

Trên mặt hồ đấu pháp cực kỳ khảo cứu thân thể toàn diện tính, so với Tống gia 3 người, bọn hắn 2 công lực cùng thân pháp còn kém một mảng lớn, chiến đấu chưa được bao lâu liền xuất hiện tình trạng hụt hơi rồi. Vây công chi thế cũng bởi thế rất nhanh xuất hiện kẽ hở, bị Tống Khuyết lợi dụng phá vỡ.

Tuy thế nhưng thường xuyên chiến đấu, mỗi người đều thu hoạch không nhỏ. Mấy người đều cảm thấy hài lòng cười nói vui vẻ quay về.

Thích ý nằm trên đầu Tiểu Hắc quan chiến Manh Manh lúc này cũng lười biếng dùng móng vuốt kéo tai Hắc Hổ, ra hiệu cho nó đi theo.

“Gàoooo …”

Vinh dự là chúa sơn lâm, làm sao có thể để kẻ khác như thế khi nhục, Tiểu Hắc gầm lên không vui, lấy to như cây cột móng trước vồ mạnh lên đầu, muốn đem kia tiểu chút chít đập thành thịt nát.

“Chít chi …”

Manh Manh phản ứng còn không tệ, nhận thấy nguy hiểm liền vội vàng thét lên nhảy vội ra ngoài, 2, 3 bước đã chạy đến bên cạnh chủ nhân uỷ khuất mách tội thằng kia to xác.Tống gia là lười để ý bọn rỗi hơi này nhưng Hùng Bá lúc này lại không vui.

Hắn tuy hơi ngốc nhưng suy nghĩ còn tính logic rõ ràng minh bạch đây. Thiếu gia là hắn ngốc Hùng chủ nhân, vậy thiếu gia sủng vật không phải hắn sủng vật chủ nhân sao?

Tiểu Hắc kia vậy mà dám vô lễ cùng Manh Manh công chúa? Vậy còn được?

Hùng Bá không nói hai lời liền xắn tay áo lên đến cùng bé mèo bự này thân mật giao lưu.

“Ầm!” …. “Ầm!” …. “Ầm!” ….

“Gào!” …. “Gừ!” …. “Ẳng!” …

Đợi đến cuối cùng con Hắc Hổ kia cũng hiểu mình dùng ngôn ngữ cơ thể biểu đạt ý nghĩ, Hùng Bá mới hài lòng thu tay.

Manh Manh công chúa đồng dạng hài lòng, thập phần tán thưởng nhảy lên vai ngốc Hùng vỗ vỗ đầu hắn một cái mới kiêu ngạo lẳng lơ dạo bước lên Tiểu Hắc đỉnh đầu, không quên trả thù đập cho nó một cái mới thư thả dọn chỗ thích ý nằm xuống.

Con Hổ này lông vừa mềm vừa dày, phần đầu lại to như cái bàn thế, thập phần rộng rãi, nằm lên thoải mái vô cùng. Hơn nữa nhất quan trọng là tiểu đệ mới này uy vũ bá khí, sức chiến đấu mười phần, Manh Manh cực kỳ yêu thích.

Chỉ cần thu phục được Tiểu Hắc cái này tay đấm, vậy con tạp mao điểu còn có gì đáng ngại sao? Tiểu Hoả Hồ đã bắt đầu suy tính chuyện xưng bá trong tương lai.

Tống đại quan nhân cũng không rảnh để ý mấy đứa này ý nghĩ, chỉ có thể lắc đầu cảm thán Hùng Bá vậy cũng có không tệ Tuần thú sư tư chất, đối với Tống gia chân truyền đã học được bảy tám phần, thật sự đáng mừng.

……..

Trời thu mát mẻ, Tống Khuyết đang ngồi trong sân thảnh thơi đọc sách thưởng trà, lúc này hạ nhân chạy vào báo:

“Các chủ, Vân Hải Các Vân Sơn Tổng quản cầu kiến!”

“Mau mời người đến phòng khách!”

Tống Khuyết nói rồi buông sách, đứng dậy sửa sang lại trang dung sau cũng nhanh chóng tiến về khách phòng.

“Tổng quản, Cửu Ca, hôm nay cơn gió nào lại đưa ngài đến Mai Trang thế này?”Lúc Tống lão gia đến, Vân Sơn cùng Vân Cửu đã ngồi trong phòng uống trà chờ đợi. Thấy người đến lão Vân 2 người không dám thất lễ vội vàng đứng dậy chắp tay:

“Tống thiếu!”

“Hai vị không cần khách khí, mời ngồi!”

Mấy người ngồi xuống sau lão Vân mới bắt đầu nói chuyện:

“Tống thiếu, lần trước giao hẹn 3 tháng giao hàng cũng đã quá nửa, không biết Liệt Hoả Tửu sản xuất hiện tại có thuận lợi?”

“Ha ha, ta cũng đoán Tổng quản đến vì chuyện này. Vừa dịp xưởng rượu bên kia mới mang đến hàng mẫu, không bằng chúng ta bây giờ nếm thử thế nào?”

Nghe vậy Vân Sơn vui vẻ:

“Vậy làm phiền Tống thiếu!”

“Ha ha, Tổng quản như thế khách khí với ta làm gì.”

Tống gia cười sang sảng rồi quay sang hô lớn:

“Người tới, chuẩn bị tiệc rượu. Dặn Nhiếp Phong đi lấy mấy bình Liệt Hoả tửu mới ra cho ta.”

“Rõ, Các chủ!”

Quan trọng nhất công việc đã có mặt mày, Vân Sơn vậy cũng là thả lỏng tinh thần, cười từ trong lồng ngực móc ra một phong thư đưa cho hắn.

“Tống thiếu, đây chính là Dao Trì Tiệc Trà thư mời, do chủ sự người uỷ thác Vân gia giao tận tay cho ngài, kính mời nhận lấy.”

Nghe thế Tống Khuyết 2 mắt sáng lên, đối với cái này hắn là hướng tới đã lâu. Dương Nam đạo các lộ thanh niên tuấn kiệt, mỹ nữ hào hùng, hắn Tống gia cũng muốn hội kiến một hai.

Đưa tay nhận lấy thư mời, không chút tị hiềm 2 người hắn liền tại chỗ mở ra đọc.

Bên trong cũng không có gì quan trọng, chỉ là khách sáo mời Nguyệt Khuyết Các Các chủ Tống Khuyết thiếu hiệp đúng giờ Dậu ngày 15/8 mang theo thư mời đến Dao Trì Hồ dự tiệc.

Tấm thiệp mời tinh xảo này đồng nghĩa với vé vào cửa, Tống Khuyết cẩn thận đem đồ vật thu mới quay sang cùng Vân Sơn chắp tay:

“Làm phiền Tổng quản vất vả một chuyến rồi.”

“Ha ha, chỉ là tiện đường mà thôi. Nhà ta tiểu thư cũng muốn mời Tống thiếu đến lúc đó đồng hành cùng đi, không biết ý ngài thế nào?”

“Ha ha, cùng Vân tiểu thư bậc này mỹ nhân đồng hành tự nhiên tại hạ cầu còn không được. Tự nhiên nào còn dám có ý gì, mời Tổng quản chuyển lời hộ ta, tiểu tử nhất định đúng hẹn có mặt.”

Đối với Dương Nam phủ đường ngang ngõ tắt hắn còn chưa biết chút nào đây. Bây giờ có một vị thổ địa thông như Vân Hi đi cùng, hơn nữa còn lại là đại mỹ nữ, Tống đại quan nhân tự nhiên vui vẻ bất quá.

Vân Sơn cũng đoán trước kết quả như thế, vui vẻ gật đầu:

“Như vậy định rồi, chúng ta sẽ khởi hành trước đó một ngày buổi sáng. Mời Tống thiếu nhất định phải đúng giờ, Vân gia chuyên môn mời một vị Nhất lưu danh túc đến đây hộ giá hộ tống, ngài cũng có thể yên tâm không lo lắng việc Linh Giang Bang người gây khó.”

“Còn là Vân tiểu thư suy nghĩ chu toàn, đa tạ Tổng quản đã cho ta biết.”

Mấy người vui vẻ trò chuyện một hồi, đợi đến khi lão Nhiếp đến thông báo tiệc rượu chuẩn bị xong xuôi, 2 người mới cùng nhau đi theo Tống Khuyết về hậu sảnh.

Chương 213: Mật mưu

Tống gia một nhà đón tiếp Vân Sơn 2 người, thêm nữa Tần Vũ, mấy con sủng vật, trong phòng ăn một bàn 10 người vậy cũng là vừa đủ.

Đáng nói Tiểu Hắc con hàng này tướng ăn quá xấu, hơn nữa hình thể quá khổng lồ rồi, vì thế nó chỉ có thể ngậm ngùi trốn ra sau núi một mình một mâm. Nó cũng không thích ăn đồ chín nên cũng tự đắc như thế.

Vì thế lão Vân vào phòng là không chứng kiến Mặc Lân Hổ, nếu không chắc chắn phải bị dọa cái chết khiếp không thể.

Ngồi vào chỗ, Tống Khuyết lúc này mới lấy ra mấy chiếc hộp gỗ, đưa cho Vân Sơn, Vân Cửu mỗi người một cái. Chính mình tự tay làm mẫu đem hộp mở ra, từ bên trong lấy ra một bình rượu gốm men đỏ mẫu mã giống tiền thế chai Chivas, trên đó còn vẽ hình một con tuấn mã chạy chồm, lông bờm màu vàng kim xõa tung như một ngọn lửa cực kỳ bắt mắt.

Trên đầu 3 chữ Liệt Hỏa Tửu rồng múa phượng bay, mặt sau còn là một khung chữ ghi rõ ràng xuất xứ tại Tống gia tửu trang, ngày tháng sản xuất... một loạt thông tin chi tiết cụ thể. Để bất kỳ ai mua được đều hiểu rõ nó nguồn gốc ở đâu, tiện đà đem Tống gia tửu trang cái này bảng hiệu vững vàng ghi nhớ trong lòng.

Có thể nói chỉ một chiếc bình rượu này thôi, bên trong học vấn cũng đủ để Vân Sơn xem mà than thở. Bất giác đối với Tống Khuyết kẻ này dâng lên nồng đậm lòng cảnh giác.

Chỉ từ một chi tiết nhỏ này không khó nhìn ra kẻ này cùng sau lưng túi khôn kinh thế tài năng buôn bán, Vân gia muốn dựa vào con đường tiêu thụ đem Liệt Hỏa Tửu cùng Tống Khuyết vững vàng nắm trong lòng bàn tay kế hoạch vậy có thể ngâm nước nóng.

Mỗi một bình rượu bán ra, Tống gia tử trang danh tiếng lại vang vọng một phần, bọn họ sau này còn lo không tìm được đối tượng hợp tác sao?

Tống lão gia đối với thương trường những này cong cong quấn quấn còn không phải quá hiểu, nhưng làm người từ đời sau, hắn là rõ ràng con mắt kinh tế và thương hiệu tầm quan trọng đấy. Vì thế không tiếc giá lớn đem bình rượu thiết kế được cầu kỳ đẹp mắt như thế này.

Tuy không dám nói xa hoa, nhưng tuyệt đối đại khí sang trọng, để người dùng chỉ cần nhìn qua cũng bất giác cảm thấy cao cấp mười phần. Tống tặc còn đang ủ một loại rượu tốt hơn để đánh vào thị trường siêu cao cấp nữa đây, để có thể đánh ra tiên tuổi hắn cũng là bỏ vốn gốc.

Mỗi bình rượu này giá xuất xưởng vậy mà phải rơi vào 4 – 5 lượng, so với trước kia bọn họ dự tính 1 lượng bạc cao gấp mấy lần. Cũng may bên hắn là không phải chịu các chi phí gì khác nữa nên Tống đại quan nhân mới yên tâm lớn mật chơi lớn như vậy.

Hiệu quả sao, nhìn mắt chữ A mồm chữ O Vân gia 2 người liền hiểu.

.....

Chậm rãi ung dung đem lớp tem chống hàng giả trên nắp bình xé, Tống lão gia lúc này mới mở nắp bình cho mỗi người rót đầy một ly. Mùi hương thơm nồng bốc lên để trong phòng mấy người không nhịn được nhắm hai mắt mê say hít hà.

“Tổng quản, Cửu ca, mời!”

“Tống thiếu mời, chư vị mời!”

Vân Sơn cũng không làm kiêu, hắn đã gấp không chờ nổi lập tức nâng chén rượu lên miệng uống thử.

Hương vị này, so với lần trước uống qua còn thơm ngon tinh thuần hơn mấy phần.

Lão Vân hai mắt trợn to, kích động quát lớn:

“Rượu ngon!”

“Ha ha, Tổng quản vậy yên tâm đi. Sau này tửu trang cung cấp ra Liệt Hỏa Tửu đều lấy cái này làm quy chuẩn, ngài lão có thể trở về nói cùng Vân tiểu thư cứ việc lớn mật trải đường. Chờ tháng sau chúng ta rượu xuất thế đảm bảo nhất minh kinh nhân, một lần liền nổi tiếng.”

Tuy có đôi chút sầu lo về Tống gia cái này thương giới nhân tài mới nổi, nhưng nghĩ đến tốt đẹp tiền cảnh trước mắt Vân Sơn còn là không nhịn được vui vẻ, lấy bình rượu tự cho mình rót thêm ly nữa nâng lên:

“Cũng chúc chúng ta hợp tác thắng lợi!”

“Ha ha, hay lắm, cạn!”

Bữa này ăn được chủ khách tẫn hoan, đợi đến khi lão Vân 2 người chuếnh choáng ôm theo mấy bình rượu mẫu ra về mới coi như kết thúc.

Tống lão gia trở lại phòng mình bắt đầu nghiên cứu lên nhân tuyển sắp tới tháp tùng mình đi Dao Trì tiệc trà. Trong thư cũng đã nói giấy mời chủ nhân có thể kéo theo 1 người đi cùng, dịp mở mang tầm mắt thế này vậy không dùng cũng phí.

Lão Nhiếp thân phận nơi đó là đi không được, Hùng Bá thì Tuệ Vô cũng đã có nhắc nhở qua, cẩn thận vẫn hơn. Lý Tín trình độ quá cùi bắp, đi cũng là vướng víu.
Suy đi tính lại cuối cùng vẫn là cùng Thẩm Tử Minh đi hợp lý nhất, lão Thẩm hành tẩu giang hồ nhiều kinh nghiệm phong phú, hơn nữa đối với Dương Nam võ lâm rất quen thuộc, có hắn đi cùng cũng yên tâm.

Tống Khuyết vui sướng như thế quyết định rồi, cho người về báo tin trước với Thẩm Tử Minh rồi liền không quản, tiếp tục cắm đầu vào tiềm tu. Dù sao tiệc trà còn hơn 2 tuần nữa mới mở, có vội cũng không làm nên việc gì.

......

Ngày tháng cứ thế thong thả trôi đi, trung thu không khí đã dần dần nồng đậm, Dao Trì tiệc trà cái này buổi gặp mặt cũng đã là cận kề.

Đối với sắp được nhìn thấy Dương Nam đệ nhất mỹ nhân Huyết Nguyệt Yêu Cơ Triệu Minh Nguyệt, cùng song hoa còn lại Cảnh Điềm, Tống lão gia có thể nói là ngày chờ đêm mong.

Trong thời gian này, Nguyệt Khuyết Các lại đón thêm một tin vui nữa đó chính là Sở Tiêu, được trong bang các bị cao tầng không tiếc rẻ chỉ điểm hắn vị này Dương Nam có tiếng tuổi trẻ tuấn kiệt cũng đã thuận lợi đột phá Tứ giai, chính thức bước chân vào Nhị lưu cao thủ hàng ngũ.

Như thế Tống Khuyết dưới trướng đã có 7 vị Nhị lưu cao thủ, so với Thanh Hà thành còn lại Nhị lưu gần như gấp đôi, quả thật thực lực khủng bố.

Hơn nữa Nguyệt Khuyết Các tại chính sách điểm cống hiến kích thích dưới, đám bang chúng cũng là điên cuồng công tác, cố gắng đạt lấy điểm. Sau đó lại dùng nó đi đổi vật tư, đi cầu cao thủ chỉ điểm.... tại dạng này bầu không khí cổ động, một đám hạ tầng bang chúng tố chất cũng là tiến bộ rõ rệt, tất cả đều là một bộ hân hân hướng vinh cảnh tượng để Tống Các chủ cực độ hài lòng.

Không có gì băn khoăn, Tống gia liền bắt đầu sắp xếp người, chuẩn bị xa nhà mấy hôm.

Hắn đây là cũng sợ Linh Giang Bang người nhân dịp chính chủ không tại, lại giở trò cũ đem dưới tay mình một nhóm tiểu đệ ám sát, diệt trừ vây cánh. Với tính cách bá đạo có thù tất báo như Đỗ Như Hối, việc này không thể không đề phòng.

Vì thế hắn liền để Nhiếp Phong, Hùng Bá, Đao Tử trong đêm dẫn theo đám sủng vật trốn lên Hắc Thiết Trại, còn sáng hôm sau, Tống lão gia liền cờ giong trống mở làm mấy chiếc xe ngựa, tại Tần Vũ một đám vệ binh hộ tống dưới cao điệu đưa toàn gia về Thanh Hà.

Ít ra tại trong thành có lão Từ, lão Ngô tại, người khác còn sẽ không dám làm liều đại động can qua. Nếu không một cái cáo trạng vũ trang tạo phản, triều đình ngày mai là phân phút diệt ngươi.

.....

Vừa mới thu xếp ổn thỏa, đang cùng Thẩm Tử Minh thương lượng mấy chuyện ngày mai lên đường, lúc này một vị bang chúng chạy vào báo:

“Các chủ, ngài có thư!”

“Có biết là của ai?” – Tống lão gia kinh ngạc, hắn quan hệ thân quen xa lắm cũng chỉ có Linh Giang quận Vân gia mấy người, thật sự nghĩ không ra ai lại cho hắn viết thư nha.
“Hồi Các chủ, là có người gửi đến Mai Trang. Cũng không nói rõ là của ai, chỉ dặn tận tay trao cho ngài liền đi rồi, thuộc hạ sợ việc quan trọng nên lập tức chạy đến đây đưa ngài.”

Nghe vị này bang chúng giải thích, Tống Khuyết gật đầu:

“Được, làm phiền ngươi. Lui ra đi, Thẩm huynh nhớ cho vị huynh đệ này thưởng một công.”

“Đa tạ Các chủ, thuộc hạ cáo lui!” – Kia bang chúng nghe thế vui quá đỗi, quát lớn một tiếng liền vui rạo rực lui ra.

Tống đại quan nhân lúc này mới chậm rãi mở thư ra đọc, không được một hồi sắc mặt hắn liền biến khó coi. Cuối cùng thở dài một hơi quay sang lão Thẩm:

“Thẩm huynh, có lẽ ngày mai ngươi là không cần đi nữa rồi.”

........

Linh Giang Bang,

Cùng một đám cao tầng trưởng lão bàn bạc, Đỗ Như Hối lúc này trầm giọng hỏi:

“Tống Khuyết tiểu tử kia có chắc chắn trong vòng nay mai chạy đến Linh Giang Quận?”

Đối diện hắn 1 vị trưởng lão phụ trách tình báo lúc này lập tức đứng dậy:

“Hồi Bang chủ, Sở Trưởng lão đã viết thư xác nhận, bọn hắn toàn gia hôm nay đã dọn vào trong thành, không ngoài dự đoán từ giờ đến sáng sớm mai hắn sẽ phải đến đây. Bên kia tin tức cũng đã xác thực, Vân Hi cô nương ước hẹn tiểu tử này cùng nhau đồng hành về Dương Nam phủ.”

Nghe đến đây Đỗ Như Hối 2 mắt bắn lên một vệt tàn khốc. Bằng vào Tống Khuyết thiên phú cũng đã đủ lý do để kẻ này đi chết, bây giờ lại còn dây dưa vào hắn nội định nữ nhân, vậy càng đáng chết vạn phần.

“Vân gia người mời Bách Hoa Thủ Vũ Đình đến đây hộ tống, xem ra cực kỳ coi trọng tiểu tử này sao.

Hắc hắc, thiên tài có thể trưởng thành lên mới gọi thiên tài, lần này để bản tọa bóp chết bọn họ trong lòng mộng tưởng một lần. Để Vân gia nhìn rõ hiện thực, tại Linh Giang quận này muốn phát triển là còn cần ngoan ngoãn dựa vào Đỗ mỗ đấy.”

Giọng nói rét lạnh như thực chất khiến trong phòng mấy người không khỏi rùng mình.

“Truyền lệnh cho ta, tại bên này Ưng Giản Sầu bố trí mai phục, luôn luôn ít nhất có mặt 2 vị trưởng lão cùng 10 vị Nhị lưu hảo thủ. Coi trọng thật kỹ thời gian này bất cứ người nào thông qua, dù chỉ cần hình dáng có điểm giống cũng không được bỏ qua, tuyệt đối không được lơ là.”

“Rõ, Bang chủ!”

“Bang chủ, một lúc điều đi nhiều người như vậy, trong bang người liền giật gấu vá vai. Ngài có phải hay không quá coi trọng tiểu tử này rồi.” – Đại trưởng lão Hạc Hiên lo lắng hỏi.

Đáp lại hắn chỉ là Đỗ Như Hối nụ cười lành lạnh:

“Nghe lệnh làm việc!”

“Rõ, Bang chủ!”

Lão Đỗ đây là cũng không muốn nhiều lời, tiểu tử kia khó chơi thế nào hắn còn không phải tự tay thử qua rồi sao. Có thể khẳng định tại đây 1 chọi một, đám nhà mình trưởng lão không ai chơi được qua kẻ này đấy.

Hơn nữa để chắc chắn, đêm nay sau khi bố trí canh phòng tổng bộ một phen, vị này Đỗ Bang chủ cũng sẽ đích thân đi qua mai phục. Tống Khuyết như một cây gai trong mắt gắn vậy, một ngày chưa trừ, hắn còn chưa yên.

Nếu không phải lo sợ quanh quẩn bên mình ẩn nấp tặc nhân, trước đó Đỗ Như Hối đã kéo người đến Mai Trang đem người trừ đi bằng được. Còn về Hoàng Trạch cảnh báo, ai quan tâm?

Chương 214: Bay qua Ưng Giản Sầu

Đêm tối,

Trên sơn đạo Ưng Giản Sầu một vị cường tráng hắc y nam tử đang giục ngựa lao nhanh, người này chính là Tống Khuyết.

Khi nãy ghé qua Hắc Thiết Trại dặn dò lão Nhiếp mấy người một lát, Tống gia liền lập tức trong đêm khởi hành lên đường.

Vì lần này ra ngoài hắn cũng là cố ý cải trang một phen, ngay cả quen thuộc tiêu chí vũ khí như Huyền Thiết Đao cùng búa Mjolnir cũng đều cẩn thận cất vào không gian, chỉ là tuỳ tiện mang theo một thanh kiếm hòng đánh lừa tai mắt mọi người.

Nhìn phía trước ven đường một trạm canh gác ngầm, bên trên còn có người ẩn hiện, Tống lão gia liền thúc ngựa tiến đến.

“Ai?”

“Ta là Hắc Thiết Trại chủ Vô Thường, làm phiền huynh đệ báo cho Sa Mách Trại chủ một tiếng tại hạ có việc cầu kiến.”

“Đại nhân mời chờ.”

Đối diện mấy người nghe thế sắc mặt hơi đổi, tại nơi này cùng bọn hắn Hùng Kê Trại bình khởi bình tọa đại trại ổ Hắc Thiết Trại Vô Thường Trại chủ danh tiếng bọn họ tự nhiên như sấm bên tai. Đám lính gác này không dám thất lễ, một người lập tức quay đầu hướng sau núi chạy lên, không được bao lâu liền dẫn theo mấy người quay lại.

“Vô Thường đại nhân, chúng ta Trại chủ hiện đang trong trại chờ sẵn, ngài xin mời.”

Dẫn đầu mấy người cung kính mở miệng, Tống Khuyết chỉ gật đầu liền theo chân bọn họ rời đi.

Vòng vèo một hồi, đi qua thêm mấy trạm gác nữa, Tống Khuyết mới lần nữa gặp lại được Sa Mách Quyền vị này nhân huynh.

“Sa Mách lão ca, lâu ngày không gặp còn khoẻ chứ? Các ngươi Hùng Kê trại so với ta Hắc Thiết trại còn bề thế hơn mấy phần, thật sự quá để tiểu đệ hâm mộ.”

Nhìn lão Sa Mách bày binh bố trận, hắn còn tưởng là chuẩn bị đi đánh trận đây. Vòng trong vòng ngoài đứng mấy hàng người, vũ khí nắm hờ trong tay chuẩn bị bất cứ giá nào, nếu không phải Tống lão gia tài cao gan lớn có lẽ đã quay người liền chạy.

Thế nào cũng nhìn ra bọn này không mấy thân thiện đấy.

Cái này cũng không trách Sa Mách Quyền, thực sự với tiểu tử trước mắt này không thân không quen, hơn nữa đối phương một bụng ý xấu, nửa đêm tìm hắn quỷ mới biết có chuyện gì. Nhân tâm khó dò, không thể không phòng nha.

Nghe Tống đại quan nhân khen mình Hùng Kê Trại, Sa Mách Quyền cũng không để ý, chỉ là gật đầu mở miệng:

“Vô Thường Trại chủ hảo khí phách, xin mời!”

“Ha ha, nào có khí phách gì đáng nói, tiểu đệ đây chỉ là tin vào lão ca ngài nhân phẩm là quyết sẽ không hại ta đấy. Ra mắt chư vị huynh đệ!”

“Ra mắt Vô Thường đại nhân!” – Một phiếu sơn tặc đồng thanh đáp lễ.

Sa Mách Quyền tự nhiên sẽ không tin hắn chuyện ma quỷ, hơn nữa kể từ lần trước gặp mặt hắn còn thêm mấy phần tâm lưu ý Thanh Hà chuyện. Tự nhiên là biết thằng này bây giờ thực lực khủng bố, bây giờ dám nghênh ngang đơn thân độc mã đến đây hẳn là lòng cũng phải có mấy phần nắm chắc.

Dù sao cũng không hề muốn cùng Tống Khuyết kết thù, Sa Mách Quyền rất nhanh liền mời hắn vào phòng khách, đuổi đi dư thừa người, lúc này mới mở miệng hỏi:

“Không biết Tống huynh đệ trong đêm chạy đến đây là có việc gì?”

Nghe hắn hỏi lại, Tống gia cũng hơi ngạc nhiên:

“Lão ca ngươi không nhận được Tôn giả gửi thư?”

“Thư? Lão tặc đấy lại có vấn đề gì sao?”

“Ồ, hắn gửi thư yêu cầu ta phải đến Giang Đông một chỗ cùng hắn hội hợp, nghe nói có chuyện quan trọng cần làm. Ta còn nghĩ lão ca ngươi cũng nhận được lệnh giống ta, định qua rủ ngươi đi cùng cho có người chiếu ứng lẫn nhau đây.”“Hắc hắc, lão tặc đó là còn chướng mắt ta chút xíu ấy thực lực. Chúc mừng Tống huynh đệ được Tôn giả lọt vào mắt xanh.” - Sa Mách Quyền mừng được thanh nhàn, vui sướng cười trên nỗi đau khổ của người khác.

Vốn còn định nghe ngóng một chút tin tức Tống gia gặp cảnh này liền chán nản lắc đầu:

“Ưu ái kiểu này còn nhường người khác tuyệt vời.”

“Hắc hắc, đó còn không phải tiểu tử ngươi tự tìm sao? Ai bảo ngươi yêu thích gây náo động như thế mà làm gì. Xem ra vậy ngươi là lần này Dao Trì Tiệc Trà cũng không thể tham dự được rồi. Thật đáng tiếc nha, nghe nói nơi đó mỹ nữ như vân, lão tử nếu được một lần đến mãn nhãn phúc vậy chết cũng đáng.”

“Ồ, lão ca nếu có hứng thú vậy ta cái này thư mời để không cũng là lãng phí, không bằng tặng ngươi để thỏa lòng mong ước.”

“Ngươi nghĩ ta ngu? Trên thiệp mời ghi danh tự rõ ràng, hơn nữa lão tử trên Dương Nam Hắc bảng nhưng là cũng có danh đấy, đến đó không phải chui đầu vô lưới sao?” – Sa Mách Quyền 2 mắt trợn trắng.

Sa Mách Quyền nói Hắc Bảng chính là danh sách thưởng kim truy nã tội phạm quan trọng, Dương Nam Đạo hắc bảng xếp hạng 100 người, thằng này hình như đứng gần áp chót, nhưng ít ra cũng là trong hắc đạo nổi danh nhân vật không phải. Tống Khuyết còn nghe ra giọng hắn có mấy phần tự hào, vì thế lắc đầu cười:

“Hắc hắc, vậy thì thật đáng tiếc rồi. Còn là lão ca uy vọng lớn, tiểu đệ là thúc ngựa cũng không theo kịp.”

Ngồi trêu chọc con hàng này một lát giải tỏa stress, đã hắn không giống như mình nhận được Hắc Y Tôn giả điều lệnh vậy Tống Khuyết cũng không nán lại lâu lắm liền đứng dậy cáo từ.

Trước khi đi, Sa Mách Quyền còn là rất trượng nghĩa cho hắn nhắc nhở:

“Tiểu tử, thuộc hạ ta báo lại hôm nay bên này đầu Ưng Giản Sầu có một nhóm Linh Giang Bang hảo thủ mai phục, đối với những người có hình thể cao to nam tử cực kỳ để tâm. Hắc hắc, lão tử nghĩ đi nghĩ lại có thể khiến Đỗ Như Hối đại động can qua như thế nơi này ngoài ngươi vậy chẳng con ai.

Hắc hắc hắc, ngươi vậy tự cầu nhiều phúc đi.”

Đậu má!

Nghe tin như thế Tống lão gia cũng phải giật mình, thật không ngờ lão Đỗ đối với mình đó là trước sau như một nhớ mãi không quên nha.

Nếu như không phải có lão Huyết chuyện này, mình cùng Thẩm Tử Minh theo kế hoạch đi qua không phải là chui đầu vào rọ, tùy ý người ta nắn bóp. Hắn có bật hack bằng trời cũng không có niềm tin đào thoát Đỗ Như Hối cùng một đám Nhị lưu hảo thủ đuổi bắt.Nghĩ đến đây Tống Khuyết mồ hôi lạnh chảy ròng, thầm hô may mắn. Vốn hắn nghĩ lâu nay lão Đỗ không có động tác gì, hơn nữa có Vân gia người bảo đảm, mọi chuyện đã có thể bình yên vô sự, mưa thuận gió hòa đây, ai ngờ....

Thực ra Tống gia đây cũng là trách lầm Vân Hi, nàng này chỉ coi 2 bên đây là có xích mích nhỏ, có Tổng Bộ đầu Hoàng Trạch dặn dò, thêm nữa một vị Nhất lưu cao thủ đứng ra bảo đảm, Đỗ Như Hối kiểu gì cũng sẽ phải bán cho 2 người mặt mũi, bỏ qua Tống Khuyết một lần.

Nhưng thực ra không biết chuyện Đỗ Như Hối đêm tập Mai Trang, sau buổi hôm đó lão Đỗ đối với tuổi trẻ tuấn kiệt Tống thiếu hiệp thực lực, tiềm lực kiêng kỵ cực sâu, quyết chí muốn trừ đi bằng được mới yên lòng.

Vì thế lần này nếu không phải may mắn ý trời run rủi, sợ rằng Tống lão gia khó tránh được một kiếp.

Tống Khuyết lòng còn sợ hãi đối với Sa Mách Quyền chắp tay, lần này thật sự là thừa nhận thằng này một nhân tình:

“Đa tạ Sa Mách huynh cho biết, thiếu chút nữa tại hạ còn không biết gì ngu hồ hồ dâng đầu tận cửa đây.”

“Hắc, ta cũng chỉ là muốn chờ xem ngươi sau này có hay không giết được Huyết Y con chó kia thôi, không cần cảm tạ.”

Tống Khuyết không nói gì, dù sao lão Sa Mách hôm nay giúp mình tránh một kiếp là không chối bỏ sự thật.

Đã con đường này không thể đi, vậy chỉ có thể tìm cách khác. Tống lão gia vậy rất sảng khoái gửi lại con ngựa nơi này, cáo biệt Sa Mách Quyền rồi thi triển khinh công rời đi rồi, không mấy chốc hắn cao lớn bóng hình đã biến mất trong màn đêm xa xăm.

........

Trên một đỉnh núi cao, Tống đại quan nhân lúc này đang chuẩn bị kỹ càng chờ đợi lần đầu làm chuyện ấy.

Đã đường bộ, đường thủy không thể đi, vậy hắn không còn cách nào khác liền đến một lần hàng không, nhờ Tia Chớp cho quá giang một đoạn bay qua cửa Ưng Giản Sầu.

Từ đỉnh núi này cho đến khu bình nguyên Linh Giang Quận vậy chỉ có tầm 3km xa, với Tia Chớp hiện giờ sức lực cùng nắm giữ vận kình kỹ xảo vậy chở hắn bay qua hẳn không thành vấn đề.

Tất nhiên vì mình mạng nhỏ Tống đại quan nhân cũng không dám như thế chủ quan, hắn còn mặc sẵn trên người một bộ đơn sơ túi dù đây. Nếu có bất trắc thứ này nhiều ít cũng sẽ giúp hắn giảm được lực rơi tự do không phải.

Nhưng chỉ hi vọng không cần dùng đến thứ này. Tống lão gia âm thầm cầu nguyện

Thông qua phân hồn điều động Tia Chớp hạ thấp độ cao, đợi nó là là bay qua đỉnh đầu, Tống Khuyết liền phi thân nhảy lên, dùng 2 tay nắm chặt 2 trảo của nó. Hắn trước cũng muốn tiêu sái kỵ chim bay một hồi nhưng làm sao khổ lưng con chim này còn quá nhỏ, nếu ngồi lên vậy nó vỗ cánh cũng khó khăn nên đành phải thôi.

Tia Chớp lắc lư vỗ cánh một lát, rất nhanh liền thích ứng hiện tại trạng thái, lập tức 2 cánh đập mạnh, cả người như mũi tên xông thẳng lên không, không ra một lát đã khuất mình trong các đám mây.

Lần đầu bay cao thế này, Tống Khuyết cũng hơi không thích ứng. Trên không gió mạnh cùng sương đêm quất thẳng vào mặt khiến hắn hít thở cũng không được tự nhiên. Cũng may thân thể này da dày thịt béo, huyết khí tràn đầy, cũng không gặp quá nhiều trở ngại.

Đợi kéo chủ nhân bay qua lối vào Ưng giản sầu, Tia Chớp lúc này cũng bắt đầu thấm mệt, dù có Tesseract năng lượng không ngừng xoa dịu mệt nhọc nó cũng khó mà thích ứng việc mang theo quá nhiều trọng lượng.

Vì thế đợi quá khu vực nguy hiểm nó liền tùy ý giang cánh, như một chiếc ván trượt vậy từ từ trượt xuống phía dưới, không được bao lâu liền an toàn đưa Tống Khuyết hạ cánh xuống trước mặt khu vực bình nguyên.

Nhìn xa xa bị bỏ lại phía sau Ưng Giản Sầu, Tống lão gia cực độ hài lòng xoa nhẹ Tia Chớp đầu, thật sự không bõ công bao ngày nuôi nấng.

“Con ngoan, đợi về nhà lão cha nhất định phải thưởng lớn cho ngươi.”

Vỗ nhẹ đầu để Tia Chớp tự do bay đi, Tống Khuyết ầm thầm đem lão Đỗ thù ngày hôm nay ghi tạc trong lòng rồi không do dự nữa phi thân chạy về hướng Dương Nam phủ.

Trong đầu hắn còn mang máng nhớ đến một chuyện quan trọng nhưng nhất thời cũng chưa nghĩ ra, cuối cùng đành đem nó ném ra sau đầu không quan tâm.

Chương 215: Gặp lại Huyết Y

Ưng Giản Sầu lối ra,

Ngồi nơi này canh gác cả một đêm Đỗ Như Hối cũng cảm thấy đôi chút mệt mỏi. Bây giờ đã gần giữa trưa, bóng dáng Tống tặc còn chưa thấy đâu khiến hắn bắt đầu nôn nóng.

“Các ngươi có chắc tiểu tử kia hẹn Vân gia người sáng nay đồng hành?”

“Hồi Bang chủ, chắc chắn không sai. Vừa rồi trong thành huynh đệ cũng báo, Vân Hi tiểu thư cùng Vân Hải Các người đã chuẩn bị xe ngựa sẵn sàng, chỉ chờ kẻ này đến là lập tức khởi hành.

Hơn nữa bên kia Sở Trưởng lão cũng đã gửi tin, hắn Tống Khuyết toàn gia dọn vào trong thành, vậy hắn trong ngày hôm nay phải đến đây không sai. Có lẽ bây giờ đang trên đường sắp tới nơi rồi, Bang chủ ngài yên tâm chớ vội.”

“Vậy được rồi, ta vào trong kia nghỉ ngơi một hồi, có tin tức gì lập tức báo cho bản tọa.” - Lão Đỗ cũng mất đi kiên nhẫn, quyết định tìm chỗ chợp mắt một hồi bù giấc.

......

Linh Giang thành, Vân Hải Các.

Vân Hi nhíu chặt hàng mi nhìn về phía xa xa Tây môn.

“Sơn thúc, ngươi khi đó có nói hẹn đúng ngày hôm nay hay không?”

“Tiểu thư, thật sự không thể lẫn được. Ta đã cùng Tống thiếu dặn dò kỹ càng, khởi hành trước một ngày, chính là sáng ngày 14/8, hẳn là hắn có việc gì trì hoãn nên chậm trễ một hồi.”

“Haizzz, có lẽ vậy. Vũ a di, phiền ngài chờ đợi thêm chốc lát thời gian.”

Vân Hi thở dài gật đầu rồi quay sang bên cạnh một vị cung trang thiếu phụ cười áy náy. Đối phương cũng không làm sao phật ý, mỉm cười gật đầu đáp lại:

“Vô phương, ta cũng không nóng nảy.”

....

Nửa giờ sau,

“Tiểu thư, hẳn là lập tức tới, dù sao cũng sắp giữa trưa.”

“Thôi được rồi, chờ thêm hắn 1 khắc chung.” – Đã ra xe ngồi chờ sẵn Vân Hi lúc này giọng nói bắt đầu không mấy hữu hảo.

.....

Nửa giờ sau,

“Cái này, tiểu thư, hẳn là.... hẳn là...” – Lão Vân đến bây giờ cũng không biết tìm lý do gì để giải thích.

“Đủ rồi, không chờ nữa, chúng ta lập tức lên đường. Để Vũ di ngài chê cười rồi.”

Bên cạnh xe ngựa truyền đến tiếng cười khẽ.

Vân Hi lúc này cũng là tức giận đến cắn răng nghiến lợi, đây là lần đầu nàng bị một nam tử cho leo cây đấy. Tư vị này quả thật không dễ chịu gì, thù này bản thiểu thư nhớ kỹ.

Thanh Trúc nhớ lại kẻ mặt đen kia còn ăn chặn nhà mình tiền lộ phí đây, lúc này thù cũ hận mới đồng dạng căm giận sục sôi:

“Tiểu thư, kẻ này quá xấu rồi, uổng công ngài như thế lo lắng cho hắn.”

“Nói hươu nói vượn, ai lo lắng rồi!” – Vân Hi nghe nha đầu này nói năng không giữ miệng lập tức khó thở trừng mắt quát lớn.

Bên cạnh xe ngựa lần nữa vang lên tiếng cười như chuông bạc, Vân gia đoàn xe cứ thế chầm chậm lăn bánh, bắt đầu khởi hành tiến về Dương Nam phủ.

.....

Dương Nam Thành,

Lần đầu đặt chân đến nơi này Tống Khuyết cũng phải choáng ngợp vì nó sự phồn hoa. Thế giới này không đi theo hướng cách mạng công nghiệp như tiền thế nhưng nó cũng có mấy ngàn năm lịch sử để uẩn. Văn minh dấu ấn tại những đại thành thị thế này là được thể hiện cực kỳ khắc sâu.

Làm thủ phủ của Dương Nam Đạo, hơn nữa còn Cửu Giang Minh cái này Nam vực thuỷ vận cự đầu tổng bộ ở lại, chỗ này có thể nói phồn hoa tựa cẩm, trình độ phát đạt so với kiếp trước mấy đại đô thị cũng không kém bao nhiêu.

Đường cái gọn gàng sạch đẹp, rộng rãi thênh thang có thể đồng thời chạy song song 12 giá xe ngựa. Hai bên cửa hàng, nhà cao cửa rộng san sát mọc lên, đến gần trung thu, trước cửa mỗi nhà đều treo đầy đèn lồng, nhất quái dị chính là còn có cả bandroll quảng cáo DaoTrì Tiệc Trà dựng 2 bên đường, thiếu chút nữa để Tống gia tưởng mình lại xuyên về hiện đại.

Nhìn thấy mấy cảnh này, Tống Khuyết mới nhớ đến mình còn hẹn Vân Hi mỹ nữ kia đi dự tiệc đây, bây giờ thả người bồ câu không một lời nhắn, hẳn tiểu nương bì này lúc này hận mình phải biết.

Nghĩ đến cái này Tống đại quan nhân liền nhịn không được ngửa đầu thở dài.Đêm qua hắn tránh thoát được lão Đỗ phục kích liền chạy đến bên ngoài Đông môn Linh Giang thành cắm trại nghỉ ngơi một đêm. Sáng sớm hôm nay thấy có đoàn xe rời thành đi Dương Nam liền bỏ ra chút bạc quá giang một đoạn đường đến đây.

Khi đó nếu nhớ ra hẳn nên ở ngoài đó chờ Vân gia xe đi qua rồi cùng nhau đồng hành, hoặc chí ít cũng phải nhắn cho người ta một tiếng cho nhân gia đỡ chờ đợi chứ.

Nhưng đến bây giờ mới nhớ ra vậy nói gì cũng muộn, sau này tìm dịp nào xin lỗi nàng vậy. Hơn nữa hắn cũng sẽ không đi dự tiệc, không gặp mặt như này cũng đỡ phải giải thích.

Không quan tâm vấn để này nữa, Tống lão gia bắt đầu như khách hành hương vậy bốn phía thăm quan, ngắm cảnh Dương Nam.

Tao nhân mặc khách vui sướng uống rượu đấu thơ, khuê các tiểu thư dẫn theo thành đàn nha hoàn xung quanh dạo phố, đeo đao kiếm giang hồ khách khắp nơi cho nhau làm quen chào hỏi, thêm nữa phố phường thẫm đẫm không khí trung thu ngày lễ, quả thật cực kỳ ồn ào náo nhiệt.

Ra bến tàu đặt trước một vé buổi tối đi Giang Đông, còn nửa ngày thời gian là hắn có thể thoải mái dạo chơi vãn cảnh.

Nhìn một cái Thiên Hà Kiếm Phái tôn này quái vật hùng vĩ sơn môn, nếm thử Dương Nam ẩm thực đặc sắc, ngắm nhìn thành đàn mỹ nữ dưới đường như hồ điệp xuyên toa, mỗi người một vẻ. Tống đại quan nhân có thể nói là lưu luyến quên về.

Mai là Dao Trì Tiệc Trà tổ chức, các lộ anh hùng, hiệp nữ nô nức tập trung về đây để hắn được ăn no nhãn phúc, đến tận khi trời tối muộn, Tống Khuyết mới tiếc nuối rời đi nơi này.

Dương Nam đệ nhất mỹ nữ, thật đáng tiếc ngươi vẫn sẽ chưa được ngắm nhìn Tống gia tuyệt thế phong hoa.

Đồng thời trong lòng, hắn đối với Huyết Y lão tặc kia oán niệm lại sâu thêm một tầng.

…….

Giang Đông,

Mất hơn một ngày tàu xe mệt mỏi Tống gia mới chính thức đến được nơi cần đến.

Đô Linh Quận, một trong 9 đại quận thành Giang Đông. Tống Khuyết đến nơi này cũng đã là buổi trưa 2 ngày sau đó. So với thời gian ước hẹn còn sớm nửa ngày.

Tuỳ tiện vào trong thành ăn uống nghỉ ngơi một lát, hắn lại chân không dừng vó chạy ra ngoài thành, tìm một bãi đất ẩn nấp trong khu rừng hoang bên đường dựng lều nghỉ tạm.

Dù sao việc dính líu đến tổ chức khủng bố Huyết Ma Giáo, làm gì cũng cần cẩn thận vẫn hơn. Tống gia không muốn để lại bất cứ vết tích nào của mình tại địa phương này.

Không có việc gì cần làm, để Tia Chớp trước tiên thăm dò địa hình, Tống Khuyết liền trong lều nghỉ ngơi dưỡng sức một hồi.

….

Đêm, ngoài thành Đô Linh mấy dặm một khu bãi đá. Tống đại quan nhân theo như thư chỉ dẫn đúng giờ có mặt tại nơi này.

Chờ không được bao lâu, từ xa liền có mấy người mặc giống nhau hắc y đấu bồng chạy đến. Mỗi người đều như Tống Khuyết đeo mặt nạ dấu kín thân phận, khí tức trên thân bọn họ đồng dạng không tầm thường khiến hắn rùng mình cảnh giác.“Tiểu tử, đến rất đúng giờ sao. Bản tôn rất hài lòng.”

Dẫn đầu người mở miệng vang lên tiếng khàn khàn thiếu hơi như bị người bóp cổ, là Huyết Y thằng này không sai.

“Bái kiến tôn giả! Nghe ngài triệu lệnh tại hạ không dám chậm trễ, ngày đêm chạy vội để đến kịp giờ. Tại hạ Vô Thường ra mắt chư vị!”

Thấy Tống Khuyết quay sang chắp tay, cùng Huyết Y đồng hành 4 người cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu tỏ vẻ. Lão Huyết lúc này cũng quay sang cho mọi người giới thiệu:

“Đây là ta tân thu thuộc hạ Vô Thường, vị này là chúng ta giáo Cửu U Tôn giả, ba vị này là hắn dưới trướng Bạch Dạ, Hắc Thần, Ảnh Ma. Sắp tới việc chính là chúng ta cộng đồng hành động.”

Vốn Tống lão gia còn nghĩ cách âm thầm hố chết lão Huyết đây, làm sao hôm nay hắn mang theo nhiều người như vậy thôi đành bó tay. Hắn cũng chỉ có thể lần nữa cùng mấy người gật đầu chào hỏi rồi ngoan ngoãn đi theo lão tặc này, xem có thể hay không tìm kiếm cơ hội.

Quan trọng nhất là lần này có thể đem kẻ này khí tức ghi tạc trong lòng, sau này đợi hắn trở về Linh Giang rồi sẽ còn nhiều dịp, cũng chưa vội nhất thời.

“Được rồi, Cửu U huynh, chúng ta trước chạy đến Hắc thị.”

“Ân!”

Cửu U tính cách cũng như tên, lạnh lùng ít nói. Hắn chỉ gật đầu rồi dẫn theo người phi thân rời đi, Tống lão gia tự nhiên không có gì dị nghị, cũng gạt chân ra chạy nhanh chóng đuổi theo.

Không ra một hồi, bọn họ 1 hàng 6 người liền chạy đến một khu trang viên dựa sát vách núi. Ra hiệu cho mọi người dừng lại, Cửu U lúc này tiến lên mấy bước hô:

“Tại hạ Cửu U, mang theo minh tệ, muốn xuống địa phủ một một chuyến, mời chư vị quỷ sai dẫn đường.”

Lập tức, ẩn nấp từ cách đó không xa 2 người khí tức đồng dạng không tầm thường liền đi ra.

“Hóa ra Cửu U Tôn giả, không biết mấy vị này là ai?”

“Đây là tại hạ bằng hữu Huyết Y tôn giả, mấy người này là bọn ta thuộc hạ Bạch Dạ, Hắc Thần, Ảnh Ma, Vô Thường. Phiền nhị vị giúp đăng ký một hồi.”

“Hắc hắc, không vấn đề.”

Theo chân 2 người kia đăng ký một hồi, nhận lấy lệnh bài xuất nhập, 6 người liền bị đeo lên khăn trùm đầu rồi được người dẫn đi.

Bịt mắt hay không bịt mắt đối với Tống lão gia ảnh hưởng không lớn, Lĩnh Vực của hắn bây giờ phạm vị lên đến bán kính 25m đây. Đoạn đường này đi qua hắn có thể cảm nhận nhất thanh nhị sở.

Hóa ra bọn này hắc thị lối vào tại cách đó không xa một cái kho củi, sau bức tường còn che một động khẩu vào hang núi cực kỳ bí mật. Đợi mấy người tiến đến sau, bên chủ sự người mới đem trên đầu bọn hắn bao trùm gỡ bỏ.

“Chúc chư vị một đêm vui vẻ!”

Dẫn đường cho bọn hắn người mỉm cười chắp tay rồi lập tức lui thân, 6 người bọn hắn đang đứng trong một gian phòng lớn, phía trước còn có một cảnh cổng cực lớn có 2 đội hộ vệ canh gác.

Từ trên thân khí thế bọn họ Tống Khuyết còn phân biệt được 20 người này thuần một sắc Nhị lưu võ giả đấy, hơn nữa đang tiến lên trước mặt bọn họ vị này đội trưởng còn lại là Nhất lưu cao thủ. Quả thật thực lực không cần quá mức khủng bố.

“Hóa ra là Cửu U huynh, ta còn nghĩ ngày mai ngươi mới đến cơ.”

Nghe đối diện người chào hỏi, Cửu U không dám thất lễ vội chắp tay:

“Quỷ Hỏa huynh, hôm nay có mấy vị bằng hữu tiến đến. Tại hạ nhân tiện dẫn người qua cho quen cửa nhớ đường, đợi đến ngày mai tham gia đấu giá khỏi bị bỡ ngỡ.”

“Ha ha, hóa ra Cửu U huynh giúp chúng ta giới thiệu sinh ý, thật sự đáng mừng. Tại hạ Quỷ Hỏa ra mắt chư vị!”

“Quỷ Hỏa huynh!”... “Ra mắt Quỷ Hỏa tiền bối!”

Tống Khuyết mấy người không dám thất lễ vội vàng chắp tay chào hỏi.

“Có Cửu U huynh đi cùng vậy ta cũng không mất công cho các vị giảng quy củ, chúc chư vị một đêm vui vẻ, tìm được thứ mình mong muốn.”

Quỷ Hỏa gật đầu nói rồi quay lại phía sau khoát tay, 2 tên hộ vệ lực lưỡng liền nghe lệnh gồng lên cơ bắp đẩy ra cánh cửa. Mấy người lúc này mới chính thức thấy được chân chính Hắc thị quang cảnh tại phía sau.

Thật sự náo nhiệt vô cùng, người nào có thể làm ra những thứ này cũng là tốn hao đại giới không nhỏ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau