TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Trở về Mai trang

Nghe Chung Hồng thông báo Mai Trang công trình hoàn công, Tống Khuyết trên mặt nổi lên vui mừng:

“Ồ, đã xây dựng hoàn thành rồi sao?”

Bấm ngày thời gian mới được nửa tháng, vị này Chu Trọng lão bản vậy cũng phải phí tâm.

“Ha ha, vì lấy lòng ngươi vị này Các chủ. Bọn hắn đó là làm ngày làm đêm, ta hôm trước cũng mới vừa nhìn qua. Mọi thứ rất tốt, hẳn ngươi cũng sẽ hài lòng.”

“Có Hồng ca lời này ta không lo lắng gì nữa, đã sửa chữa hoàn thành vậy ngày mai ta liền chuyển về bên đó đi.”

Nghe thế Chung Hồng nhíu mày:

“Như thế vội vàng? Bây giờ thế cục không quá trong sáng, ở lại trong thành vẫn an toàn hơn. A Khuyết ngươi suy nghĩ lại.”

Ở lại trong thành không những đám kia sủng vật, ngay cả Tống Khuyết mấy người cũng bắt đầu thấy bức bối. Hơn nữa lão Nhiếp gần đây có dấu hiệu đột phá, bọn hắn cần tìm một nơi yên ổn, bí mật một chút để che dấu tai mắt người ngoài.

Vì thế lắc Tống Khuyết đầu mỉm cười trấn an lão Chung:

“Cái gì đến cũng sẽ phải đến, tránh là tránh không hết đấy. Hồng ca yên tâm, ta lần này cũng không phải trở về một mình. Ít ra ta vị này Các chủ nơi ở cũng không thể như trước kia an ninh lỏng lẻo không phải.”

Tống gia đây cũng là nói thật, hiện Nguyệt Khuyết Các tại Thanh Hà một nhà độc đại. Để quá nhiều bang chúng tại trong thành cũng không tác dụng gì.

Hắn lần này trở về sẽ dẫn theo Tần Vũ cùng một đám mãnh tốt đi theo, nhân tiện thao luyện một phen đồng thời cũng giúp Mai Trang tăng cường cảnh giới.

Mạng nhỏ mình quan trọng, Tống đại quan nhân một chút cũng không dám lơ là.

“Ân, vậy ta không khuyên thêm. Hết thảy cần cẩn thận chính là.”

“Hồng ca yên tâm, ta lại không dám cầm mạng mình đùa giỡn.”

…….

Mai Trang,

Xa cách nửa tháng Tống gia mấy người lần nữa quay lại nơi này.

Đi theo hắn ngoại trừ Hùng Bá, Nhiếp Phong, Chung Hồng còn có Tần Vũ và Nguyệt Khuyết Các 50 người trẻ trung võ giả. Theo lời lão Tần, hắn đây là muốn dùng những người này huấn luyện, tạo thành một giàn giáo cơ bản cho đám bang chúng sau này.

Nhiếp Phong bây giờ cũng chính thức rảnh việc, có Thiết Phi Long cùng Thẩm Tử Minh quản lý bang vụ, hắn ngoại trừ cùng Phạm Nhất Vượng xây dựng hệ thống tình báo vậy cũng không có việc gì. Yên tâm trở về chỗ này tĩnh tâm đột phá 5 giai.

Với Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết thần diệu, đợi hắn đột phá luyện tạng vậy chiến lực hẳn sẽ tăng một mảng lớn. Khi đó mới có thể giúp đỡ thiếu gia nhiều việc.

Đi xung quanh ngắm nhìn mình phòng thí nghiệm cùng hồ nước mới xây thành, Tống Khuyết quay sang bên cạnh Chu Trọng gật đầu hài lòng:

“Chu lão bản có tâm, xây dựng ta rất hài lòng. Hồng ca ngươi chút nữa giúp ta phát xuống cho bọn hắn một đại hồng bao.”

“Đa tạ Tống gia khen thưởng!” – Chu Trọng lúc này mới trút được gánh nặng, mừng rỡ khom người.

“Chu lão bản, vậy theo ta đi.” - Chung Hồng cười gật đầu.

Đợi những người khác rời đi, đứng trước lăn tăn gợn sóng hồ nước nhỏ, Tống lão gia lòng ẩn ẩn muốn thử bản thân khinh công.

Nghĩ liền làm, nhớ đến những ngày gần đây không thiếu học tập thân pháp, hắn không chút do dự phi thân nhảy xuống hồ nước.

“Ào!”

Chân vừa tiếp xúc mặt nước, Ám Kình dưới lòng bàn chân đã bắt đầu phun trào, mượn này lực đẩy hắn nhấc thân mình lên tiếp tục tiến lên bước nữa.

Nhưng một bước này dường như còn chưa đủ tinh tế, vừa rồi chân Tống Khuyết còn ngập xuống quá mắt cá, khiến mấy bước tiếp theo thân hình chao đảo, không đủ ổn định.

“Ào... ào...”

“Rào!”

Chạy thêm được 4 bước, lúc này Tống đại quan nhân đã là dính nước đến đùi, không thể phát lực. Cả người cứ thế trọn vẹn rơi xuống trong hồ.

“Thiếu gia, ngươi đây là muốn tắm sao?”
Đứng trên bờ Hùng Bá nhớ đến ngày trước trong nhà Kính Hồ, không khỏi hào hứng tăng nhiều, cũng muốn nhảy xuống thỏa thích bơi lội một phen.

“Muốn tắm đi sang góc kia!”

Tống lão gia bực mình càu nhàu, cũng không dễ dầng như thế bỏ cuộc, mặc kệ cho Hùng Bá tìm chỗ bơi lội, hắn lại một lần nữa leo lên trên bờ. Lĩnh Vực cô đọng bao trùm toàn thân, cẩn thận ghi nhớ vừa rồi cảm giác rồi lại một lần nữa nhảy xuống.

Ào...ào.... rào.....

Cả buổi sáng cứ thế vui sướng trôi qua, đợi đến khi Tống Khuyết phát kình quá độ, trái tim cũng ẩn ẩn làm đau mới không thể không dừng lại, tiếc nuối kêu lên Hùng Bá trở về trong viện thay quần áo.

....

Tắm rửa một hồi, vừa ngồi ngoài sân nghỉ ngơi còn chưa kịp ăn cơm đâu, Tia Chớp đã thấy Ngô Diệc, Quan Vũ 2 người hấp tấp chạy tới.

Giác quan thứ 6 dâng lên điềm chẳng lành, Tống Khuyết vội vàng đứng dậy chạy ra cổng.

Bên này Ngô Diệc một đường giục ngựa chạy về Mai Trang, vừa qua cửa không lâu đã thấy Tống Khuyết, Hùng Bá 2 người chạy ra liền mừng rỡ:

“Ha ha, a Khuyết!”

“Diệc ca, có chuyện gì mà như thế vội vàng?”

“Ha ha, là việc vui. Ngươi vào nhà chuẩn bị một chút rồi đi cùng chúng ta đến Linh Giang Quận một chuyến.” – Lần này Tống gia đoán lệch, chỉ thấy lão Ngô trên mặt tỏa sáng xuân quang, cười rạng rỡ trả lời.

Thầm mắng mình không đáng tin trực giác, Tống Khuyết dẫn hắn quay về mình viện, không quên hiếu kỳ hỏi thăm.

“Diệc ca, từ từ cho ta nói. Có việc gì như thế mừng rỡ.”

“Ha ha, ngươi a Khuyết còn chưa biết đi? Chúng ta Linh Giang Quận lại ra một vị Nhất lưu võ giả, ngày hôm qua Hoàng Tổng Bộ đầu đã chính thức ngưng tụ ra chân khí, đột phá 7 giai. Mau mau cùng chúng ta vào thành đi gặp gỡ một lần Hoàng đại nhân, việc của ngươi cùng Linh Giang Bang có lẽ sẽ có chuyển cơ.”

“Hoàng Trạch?” – Lúc này Nhiếp Phong cũng đã đi đến, nghe Ngô Diệc lời này sắc mặt không khỏi nghiêm nghị thốt lên.

“Nhiếp huynh!”

Gật đầu cùng lão Nhiếp chào hỏi, Ngô Diệc không để ý hắn trên mặt khác lạ, chỉ vui sướng gật đầu:

“Chính là Hoàng Trạch đại nhân.”

Ra hiệu cho lão Nhiếp bình tĩnh, Tống Khuyết nghi hoặc:“Diệc ca, hắn đột phá Nhất lưu vậy đột phá thôi, liên quan gì đến ta còn cần vào thành gặp gỡ làm gì?”

“Ha ha, Tống thiếu, ngài còn không biết đi. Hoàng đại nhân cùng Ngô đại nhân chính là quan hệ thông gia.” – Quan Vũ cười thay hắn giải thích.

“Đúng vậy a Khuyết, Hoàng đại nhân nhà nhi tử Hoàng Bách chính là cưới ta nhà đại bá Uyển Quân tỷ. Đại bá nói gọi ngươi cùng nhau vào thành dẫn tiến cho Hoàng đại nhân, nhờ ngài thay mặt đứng ra bình ổn Linh Giang Bang. Mặt mũi một vị Nhất lưu Tổng bộ đầu, Đỗ Như Hối hẳn là phải cho đấy.”

Nghe 2 người nói Tống Khuyết trong lòng rộng mở trong sáng.

Thì ra là có như thế một tầng quan hệ, Hoàng Trạch cái này chỗ dựa vững chắc rồi vậy bọn hắn Ngô gia cũng có thể kê cao gối mà ngủ, tiếp tục yên ổn kinh doanh Phủ nha không sợ hãi. Thảo nào lão Ngô hôm nay mặt mũi kích động như vậy cũng là có thể hiểu.

Trước đây truyền ngôn Trấn Phủ Ti phải thay người lãnh đạo xem ra cũng không cần nữa, dù sao một vị Nhất lưu võ giả cân lượng là rất nặng đấy. Biếm chức một vị 6 giai và một vị 7 giai là hai việc hoàn toàn khác nhau, không thể không nói Hoàng Trạch vận số còn chưa hết, thế mà có thể như thế kịp thời đột phá.

Tiện đà Tống lão gia cũng đau đầu, việc này xem ra rắc rối, quan hệ quá mức phức tạp rồi. Lão Nhiếp thù nhân 1 trong lại là lão Ngô tốt thông gia, không thể không nói cốt truyện này rất cẩu huyết.

Tạm vứt những chuyện này sau đầu, đợi đên lúc lão Nhiếp đủ thực lực báo thù rồi tính chưa muộn. Tống Khuyết cười đối với Ngô Diệc lắc đầu:

“Diệc ca, nếu là việc này vậy ta cũng không cần đi. Ngươi về cảm tạ Ngô bá phụ giúp ta.”

“Làm sao a Khuyết? Ngươi lo Hoàng đại nhân sẽ từ chối?” – Ngô Diệc kinh ngạc dò hỏi.

“Ha ha, không phải. Chỉ là ta không quá muốn phiền toái người khác, hơn nữa quận thành là Linh Giang bang địa bàn. Trong thời gian này ta cảm thấy vẫn là tránh xa nơi đấy tuyệt vời.”

Tống gia đây cũng là nói thật, ngoài việc Nhiếp Phong khiến hắn không quá thích liên lụy cùng Hoàng Trạch ở ngoài. Một nguyên nhân quan trọng nữa để hắn đối với đi lên Linh Giang thành e ngại đó chính là Đỗ Như Hối người này.

Nói không chút quá lời Tống Khuyết hiện bây giờ hẳn đã tại Linh Giang Bang treo tên túc địch, lão Đỗ bận việc bây giờ còn chưa rảnh quan tâm đến hắn. Nhưng nếu cứ ngu hồ hồ chạy vào nhà người ta địa bàn xem, ngươi không chắc nhân gia có hay không thuận tiện đem hắn xử lý.

Lúc đấy chờ Hoàng Trạch chạy đến hẳn cho hắn hốt xác, ngoài khiển trách Linh Giang bang vài câu vậy còn có thể làm sao.

Cẩn thận vẫn là trên hết, ít ra nơi này có một đám tiểu đệ, an toàn tạm thời vô lo.

Ngô Diệc nghe hắn nói thế cũng bắt đầu suy nghĩ vấn đề này, cuối cùng tiếc nuối lắc đầu:

“Vậy thật đáng tiếc, a Khuyết ngươi yên tâm. Bá phụ sẽ thay ngươi nói giúp với Hoàng đại nhân.”

“Hì hì, vậy Diệc ca ngươi trước thay ta đa tạ bá phụ, lần sau vào thành đích thân tiểu đệ sẽ đến cửa cảm ơn.”

“Ha ha, chúng ta 2 nhà nói gì ơn huệ.” - Ngô Diệc cười sang sảng.

“Một chuyện nữa, bằng hữu của ngươi Hồ Tiểu Đao án chính thức đã được sửa, hôm nay liền dán thông cáo trong thành. Ngươi có thể nhắn cho hắn bây giờ liền tự do trở về, sẽ không ai truy cứu tội cũ nữa.”

“Ha ha, đa tạ Diệc ca.”

“Được, không nói nữa. Ta còn phải về chuẩn bị vào quận thành một chuyến đây, lần sau huynh đệ chúng ta lại nói chuyện.”

“Được, để ta tiễn 2 người.”

Đưa Ngô Diệc cùng Quan Vũ hai người đến cổng lớn, đợi bóng người đi xa Tống Khuyết mới quay sang bên người Nhiếp Phong nhắc nhở:

“Lão Nhiếp, không cần suy nghĩ chuyện đâu đâu. Đối với ngươi ta bây giờ quan trọng nhất vẫn là tăng lên thực lực. Thực lực đủ rồi vậy không quản đối phương làm sao đều sẽ có cách giải quyết, nếu không hết thảy chỉ là nói suông.”

Hít một hơi sâu, Nhiếp Phong nghiêm mặt gật đầu:

“Thiếu gia, ta đã biết. Ta trước về phòng chuyên tâm đột phá 5 giai.”

Không chờ đợi thêm nữa, Nhiếp Phong lần này là trở về bế quan, quyết không 5 giai liền không xuất quan.

Tống lão gia cũng vui vẻ như vậy, đồng thời nghĩ đến chính mình những ngày gần đây tiên bộ hắn cảm thấy yên tâm mấy phần. Bây giờ chỉ cần một đợt dược liệu nữa, hắn là có tự tin đem tứ giai luyện cốt luyện đến viên mãn, trong vòng 3 tháng có 8 thành nắm chắc đột phá đến 5 giai.

Lúc đó bản thân thực lực hẳn phải có tiến bộ vượt bậc, lực đạo đột phá 1 Tượng lực đó là chắc chắn. Nắm giữ tiêu chuẩn yếu nhất Nhất lưu võ giả, tại trong Linh Giang Quận này vậy cũng đã coi là một phen cường hào. Cũng tạm thời đủ lực bảo vệ bản thân mình.

Tống gia sắp thoát kiếp tôm nhỏ rồi!

Chương 197: Nhiếp Phong luyện tạng

Mai Trang sáng sớm,

Ngoài vườn mai Tống Khuyết đang cùng Nhiếp Phong giao thủ.

Hôm qua dường như nhận đủ kích thích, lão Nhiếp vậy vận đủ sức lực tiến vào bế quan. Được lợi Tống gia trước đó thường xuyên cho hắn châm cứu kích thích ngũ tạng, lần này đột phá là dị thường thuận lợi, sáng hôm nay Nhiếp Phong đã là hăng hái bừng bừng tìm thiếu gia đi thử nghiệm mình mới tăng lên thực lực.

“Ha ha, lão Nhiếp, ít nhất có hơn 5 Hùng lực rồi. Đợi củng cố mấy hôm nữa có lẽ đạt đến 6 Hùng lực không khó, thêm vào nhà ngươi công pháp thần diệu, có lẽ đối đầu với mấy kẻ Lục giai gà mờ như Sở Thiên Thu cũng sẽ không quá thua thiệt.”

“Toàn bằng thiếu gia tài bồi.” – Nhiếp Phong cũng không cấm nở nụ cười vui vẻ.

“Ha ha, đợi ta cũng đột phá 5 giai, khi đó chúng ta cũng coi như có sức tự vệ rồi.”

“Thiếu gia, ngài cũng có cảm giác đột phá rồi?” – Lão Nhiếp mắt liền sáng lên.

“Còn chưa, nhưng sẽ không quá lâu.”

Mỉm cười lắc đầu, Tống Khuyết không nói chuyện này nữa mà quay sang Hùng Bá hô lớn:

“Hùng Bá, cùng tiến lên!”

“Thiếu gia cẩn thận!”

Nhìn xem 2 người đấu đã sớm ngứa tay, ngốc Hùng không chút chần chờ liền nhảy lên vung quyền đầu to bằng bát tô lớn hướng Tống đại quan nhân đập xuống.

“Ha ha, hay lắm!”

Cảm nhận được áp lực, Tống Khuyết vui sướng cười dài. Không như trước đó sẽ dùng đồng dạng cương mãnh quyền pháp đánh trả, mà thập phần xảo diệu lợi dụng xảo kình cùng tinh diệu thân pháp cùng 2 người chu toàn.

Đánh đến một hồi, Hùng Bá cảm thấy phi thường khó chịu. Mình một thân cự lực cứ như đánh trên cuộn bông, bị thiếu gia hoa cả mắt động tác khiến cho đầu óc cứ quay vòng tròn. Hắn hậm hực vung tay ồm ồm quát:

“Không đánh không đánh, không có chút sức lực nào.”

“Ha ha ha...” – Tống lão gia cười đắc ý.

Nhiếp Phong cũng hai mắt tỏa sáng, kích động:

“Thiếu gia lại có tiến bộ!”

Mấy người đồng dạng thu quyền, Tống đại quan nhân mới vui sướng lắc đầu:

“Là có chút cảm ngộ, không tính tiến bộ. Hùng Bá ngươi không cần như thế buồn bực, tiếp tới bổn thiếu gia là sẽ thường xuyên dùng cách này cùng ngươi đấu. Sau này ra ngoài sẽ không thiếu được gặp linh mẫn hình võ giả, ngươi không tập quen sẽ chịu thiệt rất nhiều.”

“Đúng vậy, Hùng Bá huynh đệ ngươi cương mãnh có thừa biến báo chưa đủ điểm này còn cần khắc phục, nếu không rất dễ bị người nhằm vào.”

Thiếu gia nói gì chính là gì sao, Hùng Bá buồn buồn xoa đầu đáp:

“Rõ, thiếu gia.”

“Hắc, đừng không vui. Thiếu gia ta mới học được từ Tuệ Vô không ít bản lĩnh, chút nữa ta sẽ dạy các ngươi. Tiểu tử ngươi còn không biết đủ đi.”

Nghe nói có võ công mới, ngốc Hùng lập tức cười liệt đến mang tai:

“Khà khà, đa tạ thiếu gia.”

Đợi ăn sáng xong xuôi, Tống Khuyết liền dẫn 2 người bọn họ ra mới hồ. Dùng không quá thuần thục khinh công thủy thượng phi cho tiểu đệ biểu diễn một lần.

Cùng Nhiếp, Hùng 2 người giảng giải kỹ trong đó yếu quyết. Đã sớm kích động khó nhịn Hùng Bá liền không chút chậm trễ phi thân nhảy xuống đạp thủy.

“Rào!”

Kết quả còn phải nói, chưa được 2 bước thằng ngốc này đã chìm nghỉm trong hồ, trêu mọi người cười ha ha.

Nhiếp Phong sau đó cũng không khá hơn là mấy. Bọn họ không như Tống gia có bật hack, đối với thân thể chưởng khống thập phần biến thái. Vì thế cả sáng hôm đó đại đa số 2 người đều là tập bơi. Chỉ có thể dõi theo Tống cao nhân tiêu sái đạp chân trên hồ, thập phần ao ước.

.......Vui sướng tắm rửa một hồi, đợi 3 người trở về phòng chưa được bao lâu thì Chung Hồng dẫn theo Ngô Diệc cùng Quan Vũ lần nữa chạy tới.

“A Khuyết, lão ca ta đến kiếm bữa ăn đây.” – Người còn chưa thấy mặt, lão Ngô giọng đã như lệnh vỡ vang lên.

Nghe trong giọng nói vui sướng như vậy, xem ra Ngô gia bọn họ đối với hôm qua gặp mặt thông gia là thập phần vừa lòng. Hẳn là Phủ nha nơi này vị trí đã vững như bàn thạch.

“Ha ha, Diệc ca! Hồng ca, Quan huynh đệ! Gặp việc vui tinh thần tỏa sáng nha. Chúc mừng!”

“Hắc hắc, cùng vui cùng vui. Mau mau chuẩn bị thức ăn, hôm nay huynh đệ ta phải thật tốt ngồi lại một bữa.”

Tống gia há có chối từ đạo lý, sảng khoái kêu người chuẩn bị thức ăn. Rất nhanh liền dẫn mấy người nhập tịch.

“Hồng ca, trong thành không có chuyện gì chứ?”

“Còn có thể có chuyện gì, ta hôm qua ra Lãng Bạc Hồ khảo sát. Linh Giang Bang người nhìn thấy cũng đều làm như không biết đây, thật sự quá thoải mái.”

Nghe hắn nói thế, mấy người đều không cấm nở nụ cười:

“Các ngươi hẳn là sẽ không sao. Ta bên này còn cần cẩn thận một chút, lão Nhiếp ngươi dặn người dưới chú ý bến tàu động tĩnh nhiều hơn.”

“Rõ, thiếu gia!”

“Không nói chuyện công việc, Diệc ca, hôm nay vui vẻ như này hẳn tối qua việc thập phần thành công chứ.”

“Ha ha, đều rất tốt. Người của Lục Phiến Môn đã chính thức rời đi, chuyện lần này bọn họ cũng xem như lỗi nhỏ bỏ qua. Hơn nữa a Khuyết ngươi cũng có tin vui, tối qua bá phụ đã cùng Hoàng đại nhân nhắc qua chuyện của ngươi.

Hoàng đại nhân không ngờ thập phần sảng khoái đồng ý giúp đỡ, ngay trong đêm đã đi gặp gỡ Đỗ Bang chủ, bên kia cam đoan tiếp đó sẽ không tiếp tục nhằm vào Nguyệt Khuyết Các, ngươi lần này là có thể yên tâm.”

Tống Khuyết nghe vậy vui vẻ, bất kể thế nào, có thể đuổi đi lão Đỗ cái này thanh kiếm Damocles treo trên đỉnh đầu cũng luôn là một việc khoái trá.

Không biết việc này đáng tin được bao phần, nhưng ít ra có Hoàng Tổng bộ đầu mấy lời đó, Đỗ Như Hối là sẽ không dám đại động can qua tìm mình phiền phức đấy. Còn nếu chỉ có âm thầm hạ hắc thủ, hắn còn cảm thấy mình hold được.

Nhưng cứ thế, bỗng dưng lại nợ Hoàng Trạch một ân tình. Thế đạo này quan hệ xã hội cứ như thế phức tạp, quả thật nhiều khi thân bất do kỷ nha.

Lắc đầu tạm gác mấy chuyện đó sang một bên, ít nhất hôm nay lại được tin tốt, Tống lão gia vui sướng nâng chén, quyết tâm đem lão Ngô, Quan 2 người chuốc say rồi.

......
Ưng Giản Sầu,

Một đoàn xe dài hơn 50 chiếc xe ngựa nối đuôi nhau chậm rãi đi qua nơi này. Trên đỉnh nóc mỗi xe đều treo một lá cờ in hình tòa tháp 9 tầng bắt mắt. Chính là Vân Hải Các, Vân gia thương đội không sai.

Hàng tháng bọn họ đều cố định 1, 2 lần thông thương đi qua nơi này.

Giữa đoàn xe là một chiếc xe ngựa khác biệt, không phải xe chở hàng như xung quanh mà là một chiếc kiệu xe. Nhưng so với bình thường kiệu xe, xe này càng thêm rộng lớn bề thế, trang trí tinh xảo cầu kỳ, chứng tỏ người ngồi bên trong cực kỳ có thân phận.

Ít nhất từ người đánh xe là một vị 6 giai võ giả việc này cũng đã chứng minh chủ nhân nó không tầm thường.

Lúc này, cưỡi ngựa đi bên cạnh một người tiến sát lại:

“Tiểu thư, chúng ta vừa qua Ưng Giản Sầu, phía trước đi thêm tầm chục dặm nữa là sẽ đến mục đích.”

“Đã đến rồi sao?” – Trong kiệu vang lên một giọng nói leng keng tựa châu ngọc.

Một cánh tay ngọc nhẹ nhàng đem trên cửa sổ rèm vén lên, từ trong lộ ra một vị thiếu nữ tuổi chừng đôi mươi, tóc đen khẽ buộc sau đầu vừa khéo để lộ vầng trán cao rộng cùng ánh mắt sáng ngời hữu thần. Phối thêm trên mặt nàng dung nhan tinh xảo lại càng thêm mỹ lệ, không phải Linh Giang Các chủ Vân Hi thì ai. Người đang cùng nàng nói cũng chính là Thanh Hà Tổng quản Vân Sơn.

“Hắn Tống Khuyết vậy mà chọn vị trí hoang sơn dã lĩnh như này ở lại, thật sự thú vị.” – Nhìn xung quanh núi rừng liên miên, không dấu bóng người, Vân Hi mỉm cười nói.

“Hừ, tiểu thư, ta đoán hắn đây là làm trò gì khuất tất mới trốn đến xó xỉnh này. Người này nhưng xấu rồi.”

Trong xe ngựa một giọng nữ nhí nhảnh vang lên, Thanh Trúc lúc này cũng dán sát tiểu thư mặt thò đầu ra nhìn ngó.

“Nghe Tống thiếu nói hắn trước đó đã quen với cuộc sống núi rừng, ở trong thành ồn ào chật chội hắn không thích ứng nên mới chuyển ra đây.” – Vân Sơn lão hữu vẫn thập phần xứng chức cho Tống gia giải thích.

“Hì hì, Sơn thúc, ngươi hẳn là bị người này lừa. Hắn Tống khuyết có lẽ chọn nơi này ở lại mục đích cũng có một phần nguyên nhân như thế nhưng đó không phải chủ yếu.”

“Ồ, mời tiểu thư giải hoặc?” – Vân Sơn cũng là hiếu kỳ hỏi thăm.

Vuốt nhẹ trên trán lông mày, Vân Hi cười khẽ hỏi:

“Sơn thúc ngài đoạn đường này qua có thấy Hắc Thiết Trại người hoạt động so với trước đây khác lạ, hơn nữa so sánh tình báo Hứa Thế Hữu trước đây ngoại hình với bây giờ Tống Khuyết mấy người mô tả ngươi thấy thế nào?”

Vân Sơn như bị một đạo lôi điện bổ qua, cả người rùng mình hoảng hốt mở miệng:

“Tiểu thư, ý ngươi là hắn Tống Khuyết chính là Hắc Thiết Trại....”

Một bộ trí châu nắm chắc, Vân Hi không tha nghi vấn nhếch miệng gật đầu:

“Sự thật không sai biệt lắm, nghe đồn Hứa Thế Hữu tu luyện một môn thập phần cao cấp hoành luyện công phu khiến ngoại hình biến đổi. Từ nhìn Tống Khuyết với Hắc Thiết Trại ân oán, đến hắn người đại biến dạng, hơn nữa tiếp sau Hắc Thiết Trại sơn tặc thay đổi một bộ khác hẳn bình thường diễn xuất sau ta có thể khẳng định đoạn thời gian trước vị này Tống Các chủ đã âm thầm đem nơi này thu vào trong túi.

Xem hắn bố trí, kẻ này mưu đồ nhưng là lớn đây. Việc càng ngày càng thú vị rồi.”

“Ta liền biết hắn rất xấu mà!” – Thanh Trúc lúc này trợn mắt tức giận.

“Tiểu thư đối với hắn tốt như thế, kẻ này còn âm thầm thu tiền chúng ta Vân gia, hơn nữa còn tăng giá gấp rưỡi. Quả nhiên là một kẻ bạch nhãn lang, phụ lòng hán, hừ hừ.”

Nghe nha đầu này nói mọi người đều cuồng đổ mồ hôi, Vân Hi cũng không nhịn được đỏ mặt tức giận gõ nàng đầu quả dưa.

“Nói linh tinh cái gì, cái gì mà phụ lòng hán. Chớ để người hiểu lầm.”

Biết mình lỡ mồm Thanh Trúc ngại ngùng lè lưỡi cúi đầu. Đánh xe Khổng lão đầu lúc này cũng không nhịn được mở miệng:

“Như Hi nha đầu ngươi nói vậy kẻ này chọn nơi này ở lại cũng là hợp tình hợp lý, thuận tiện giữa 2 đầu chạy sao. Xem ra mọi người còn là xem nhẹ vị này Tống Các chủ dã tâm nha.”

“Lạc lạc.., đã hắn muốn giấu chúng ta cũng không cần lộ ra. Chỉ cần biết để ý người này có hay không thật lòng muốn cùng chúng ta Vân gia là minh hữu được rồi, chớ vạch trần người vết sẹo.”

Mọi người nghe thế nhất tề gật đầu đồng ý, mấy người ngựa dẫn theo kiệu xe tách khỏi thương đoàn, trệch hướng quan đạo hướng phía trước Mai Trang đi đến.

Chương 198: Vân Hi tới thăm

Mai Trang,

Trên mặt hồ 3 bóng người đạp nước mà đi, cho nhau kích đấu vui đến quên cả trời đất.

Đã được gần 2 tuần kể từ khi trở về nơi này, có lẽ gặp chuyện vui tâm tình thư thích, hoặc hoàn cảnh nơi này tĩnh lặng thuận lợi chuyên tâm võ học, nói chung chỉ mấy ngày ngắn ngủi Tống Khuyết 2 người trên tay chân công phu đó là tiến bộ vượt bậc.

Hắn cũng không thể không cảm thán có danh sư chính là khác bọt, mình chỉ có Tuệ Vô như thế chỉ điểm mấy hôm đã được lợi thế này, bọn họ danh môn đại phái đệ tử thế thì còn phải nghĩ.

Đối với có thể giao lưu cùng trên giang hồ các lộ hào kiệt Tống lão gia cảm thấy càng trở nên bức thiết.

Lúc này, trong trận 3 người cũng bắt đầu đến hồi kết.

Ám Kình cũng không phải có thể tuỳ ý thi triển, muốn dùng làm sao thì dùng đấy. Muốn phát kình phải động toàn thân, nhất là trái tim nơi này rất dễ phụ tải nghiêm trọng. Vì thế trong sân 3 người thể chất ưu khuyết rất nhanh nhìn ra.

Nhiếp Phong dù đã bắt đầu luyện tạng nhưng thân thể vẫn không thể chịu nổi liên tục xuất kình như vậy, không ra một hồi đã mặt đỏ tía tai, không thể không trước lui bước chạy về bên bờ thở dốc.

Sau đó một lúc đến lượt Hùng Bá hụt hơi, cuối cùng mới là Tống lão gia lên bờ. Lúc này hắn ngoài việc trán toát mồ hôi, sắc mặt hơi ửng đỏ cũng không có gì đáng ngại.

“Ha ha, nay đến đây thôi. Đợi khi nào chúng ta có thể cầm trọng khí như Thiên Vương Chuỳ của Hùng Bá chạy trên mặt nước, vậy chính là lúc khinh công đại thành.”

Nghe thế Nhiếp Phong mặt phát khổ. Cầm theo loại hàng khủng như vậy bảo hắn bơi còn khó, nói gì đến chạy. Thân thể mình thật sự còn rất mỏng manh yếu đuối nha.

Nhìn qua thiếu gia cùng như con trâu rừng vậy Hùng Bá, lão Nhiếp hiếm gặp lộ vẻ hâm mộ.

Mấy người trở về trong phòng, vừa mới ngồi xuống nghỉ ngơi Tống Khuyết bỗng thấy bên ngoài mấy chiếc xe ngựa cắm cờ Vân Hải Các đang hướng bên mìn đi đến thì hơi lộ vẻ ngạc nhiên, rất nhanh đứng dậy hô:

“Hai người cùng ta ra ngoài cổng một lát, chúng ta có khách tới.”

“Rõ! Thiếu gia.”

Tuy vẫn còn không hiểu nhà mình thiếu gia làm sao có thể nhận biết như thế xa xôi, nhưng đã chứng kiến nhiều lần thần kỳ Nhiếp Phong cũng không quá mức ngạc nhiên. Lập tức chỉnh trang lại quần áo nhấc chân đi theo.

…..

“Ha ha, Vân Hi tiểu thư, Khổng tiền bối, Tổng quản, Thanh Trúc cô nương! Hôm nay mọi người vậy mà có rảnh đến chỗ ta, quả thật là rồng đến nhà tôm, để tại hạ nơi này bồng tất sinh huy, mau mời vào.”

Đến Mai Trang, Vân Hi mấy người còn vừa mới bắt đầu đặt chân xuống xe ngắm nhìn phong cảnh chờ đợi hạ nhân tiến lên cùng gác cổng Lê lão đầu thông báo đâu liền nghe thấy Tống đại quan nhân sang sảng tiếng cười.

Mấy người ngạc nhiên nhìn lại từ cổng lớn đi ra 3 người, không cấm đều thấy chấn nhiếp. Nhất là Khổng lão, trong lòng càng là rung động phiên giang đảo hải.

Việc Tống Khuyết cùng Thanh Phong Kiếm Chúc Doãn Minh đánh cái ngang tay hắn đã nghe qua nên cũng có nhất định chuẩn bị tâm lý, nhưng bây giờ chính thức cảm nhận từ cả 3 người chủ tớ bọn họ đều tản ra như có như không uy áp, lão Khổng cũng kém chút thất thố, kiêng kị vô cùng.

Vân Hi đồng dạng rung động, nhưng rất nhanh phục hồi, nhìn Tống soái ca đã hoàn toàn biến dạng vẻ ngoài, nàng không khỏi lắc đầu tiếc nuối:

“Tống công tử vì luyện công có thể không màng huỷ dung, phần quyết tâm này thật sự khiến người bội phục. Thảo nào tuổi trẻ đã có như thế thực lực, so với ngươi, Dương Nam đạo chính thành cái gọi là thanh niên tuấn kiệt quả thật không đáng là gì.”

“Ha ha, Vân Hi tiểu thư quá khen. Ta người này chỉ chú trọng nội hàm, tâm linh mỹ mới là thật sự mỹ, bên ngoài túi da có đẹp nữa cũng không tính cái gì.”

Tống gia thập phần tiêu sái, không quan tâm chút nào chém gió.

Vân Hi mấy người mới không tin hắn lời ma quỷ đâu, chỉ cười không nói gì đi theo Tống Khuyết tiến vào Mai Trang.

“Hừ!”

Thanh Trúc cô nàng này còn nhớ thù Tống tặc hàng tháng thu bọn họ Vân gia lộ phí đâu, rất không nể mặt hừ lạnh một tiếng quay đầu đi rồi.
Tống lão gia cũng không sờ được đầu óc mình có chỗ nào đắc tội nha đầu này, vì thế quay sang lão Vân ánh mắt cầu cứu.

Vân Sơn có thể nói thật lý do sao, chỉ có thể giả như không biết nói sang chuyện khác:

“Tống thiếu, ngươi đây là chuẩn bị đi đâu sao, vì sao lại trùng hợp ra ngoài này?”

“Từ sáng mở mắt ta liền nghe chim khách kêu râm ran đầu nhà, lòng có sở cảm tại hạ liền bấm ngón tay tính toán ra được hôm nay có khách quý tới chơi. Vì thế chuyên môn chờ sẵn tại đây tiếp đón Vân tiểu thư cùng Thanh Trúc cô nương.”

Nghe Tống bán tiên không cần bản thảo liền há mồm chém gió, Vân Hi mấy người cũng là tâm mệt. Đều cảm thán kẻ này không những ngoại hình thay đổi, da mặt cũng so với trước đây dày thật nhiều.

……

Tiến vào biệt viện, nhìn thấy trong sân đang lười biếng phơi nắng Manh Manh, Husky cùng với tất bật chuẩn bị trà nước Ngộ Không. Vân gia mấy người kinh ngạc cực kỳ, nhất là Vân Hi cùng Thanh Trúc, vậy đều bị mấy con manh sủng này hút hồn rồi.

“Tống công tử, đây là …?”

“Ha ha, Vân tiểu thư, bọn chúng là ta nuôi từ nhỏ sủng vật. Khỉ con kia gọi Ngộ Không, 2 đứa nó gọi Manh Manh cùng Husky. Ba đứa còn không mau cho khách nhân chào hỏi.”

Ngoại trừ Manh Manh lười biếng gật đầu tỏ vẻ, Ngộ Không cùng Husky đều học tập nhân loại đứng thẳng chắp 2 tay bái, lễ tiết không so với con người khác bao nhiêu.

Thanh Trúc tiểu nhà đầu này vậy liền đem đối với Tống gia oán hận ném, vui phát rồ oà lên chạy đến vuốt ve 2 tiểu lông mềm, còn chưa thoả mãn định chạy đến bế Manh Manh nhưng bị con kiêu ngạo hồ này nhe răng trợn mắt doạ mới rụt rè lùi lại. Đôi mắt đen lúng liếng còn không nỡ liếc nhìn nó mấy lần.

“Thanh Trúc cô nương đừng để ý, con này hồ ly tính cách đặc biệt kém, đối với người lạ là rất hung dữ.”

Vân Hi còn giữ được rụt rè không dám tùy tiện như Thanh Trúc, nhưng vẫn không nhịn được khen:

“Thật sự thông linh động vật.”

“Vân tiểu thư có thể tùy tiện cùng bên đó 2 con vật chơi đùa, bọn chúng rất quấn người. Chư vị mời dùng trà!”

Mời mấy người thưởng thức trà thơm cùng hoa quả, bánh mứt, Tống lão gia mới hiếu kỳ hỏi đoàn người mục đích:
“Không biết mọi người lần này đến Thanh Hà là có việc gì?”

Đang trêu trọc Ngộ Không, Vân Hi nghe thế ngồi thẳng người dậy mỉm cười:

“Làm sao, Tống Các chủ đây là không chào đón tiểu nữ đến chơi rồi? Ta còn nhớ có người hứa hẹn mời ta một bữa tiệc lớn đây, đáng tiếc mòn mỏi đợi chờ từ xuân qua hạ về vẫn chưa thấy bóng dáng, thật sự tiếc nuối.”

Nghe cô nàng này đá xoáy mình, Tống Khuyết cũng thấy ngượng ngùng. Nhận người quà cáp lễ vật ngập mồm, đến bữa ăn cũng chưa mời được, lòng cũng hơi đuối lý:

“Khà khà, Vân tiểu thư chớ trách. Không phải ta vô tình đắc tội Linh Giang Bang rồi sao, đến giờ còn chưa dám đặt chân quận thành, sợ nhân gia Đỗ Bang chủ tìm đến đây. Vì thế chỉ có thể cùng ngươi lỡ hẹn.

Hôm nay đi, ngày nay trời nhẹ mây cao, nơi này lại phong cảnh hữu tình. Để tại hạ đích thân xuống bếp thể hiện trù nghệ coi như tạ lỗi cùng Vân Hi tiểu thư.”

“Lạc lạc, được thưởng thức Tống Các chủ chính tay nấu ăn, hẳn không mấy người có được vinh dự đó. Vậy tiểu nữ tử không chối từ, hôm nay nhất định phải ở lại đây thưởng thức món ngon.” – Vân Hi cũng không cùng hắn khách khí, thập phần sảng khoái cười gật đầu rồi.

“Hắc hắc, Vân tiểu thư quá lời. Gọi ta Tống Khuyết được rồi, gọi Các chủ trước mặt Vân Hải các người các vị ta thấy nội tâm bất an.”

“Tống công tử không cần khiêm tốn, bằng bản lĩnh của ngươi sau này có lẽ chúng ta Vân Hải Các còn phải dựa vào Nguyệt Khuyết Các để phát triển đây.”

Vân Hi đây cũng là lời nói thật, kẻ này còn trẻ nhưng mưu đồ lớn đây. Khó được lại có thủ đoạn, có thực lực, mặt lại dày, hơn nữa vận khí lại tốt. Linh Giang Bang người cùng hắn có xích mích bây giờ liền vận xui quấn thân không thoát được người đây.

Thế giới này người đặc biệt tin số mệnh, Vân Hi cũng cầm không chắc đối phương khéo lại là điều ấu long. Nếu thế sau này bọn họ Vân Hải Các còn thật sự phải ôm đùi nhân gia bay lên đây.

Tống lão gia chưa biết mình bí mật bị người nhìn thấu mấy phần, được mỹ nhân như thế khen ngợi lòng cũng vui sướng vô cùng, cười miệng liệt đến mang tai lắc đầu chối từ:

“Không dám, không dám, Vân tiểu thư quá mức nâng đỡ, ta còn phải dựa vào các vị nhiều hơn.”

Chỉ nhìn hắn mỉm cười không, Vân Hi nhấp một ngụm trà mới tiếp tục mở miệng:

“Lần trước Nguyệt Khuyết Các thành lập tiểu nữ bận việc nên chỉ ủy thác Sơn thúc đến tặng lễ. Bây giờ mới có dịp đích thân đến đây chúc mừng Tống công tử rồi, tiện thể cho ngươi mang đến thảo dược, đan dược đã đặt mua, hết thảy đều để ngoài xe bên kia. Tống công tử có thể đích thân kiểm hàng.”

Mình dược liệu vậy mà đã về, Tống Khuyết trong lòng vui vẻ. Có đám này trợ lực, vậy trong thời gian ngắn là hắn có thể hoàn mỹ luyện cốt, Ngũ giai ngắm nhìn sắp tới nha. Lập tức cười lớn chắp tay:

“Đa tạ Vân tiểu thư, kiểm hàng thì không cần. Vân Hải Các tín dự tại hạ tin được.”

“Tống công tử không sợ ta âm thầm tráo đổi hàng hóa, dù sao lần này đặt mua số lượng nhưng là không nhỏ nha?” – Vân Hi tinh nghịch nháy mắt trêu ghẹo.

Làm sao bây giờ Tống gia đâu phải như xưa, tiểu thành Liên Hoa Quan Tưởng hắn tâm đã như chỉ thủy, há có thể bị nha đầu này hí lộng, ngược lại cười trêu:

“Ha ha, 2 ta ai với ai. Vân tiểu thư nếu thích cứ lấy đừng ngại.”

“Lạc lạc, Tống công tử quả nhiên thay đổi rất nhiều.” - Vân Hi cũng không ngại che miệng cười duyên.

“Lần này còn tiện đường cho Tống công tử mang đến Giang Hồ Ký Sự bản mới nhất, vì muốn đích thân mang cho ngươi nên để chậm chễ không ít hôm mong công tử chớ trách.”

Vốn Tống lão gia mấy ngày nay còn đang thắc mắc đến tháng làm sao lão Vân còn chưa cho mình gửi đâu, bây giờ nghe nàng giải thích mới hiểu ra, tiện đà cười lắc đầu:

“Không ngại, đa tạ Vân tiểu thư.”

“Chỉ là đáng tiếc, có lẽ Tống Khuyết ngươi cùng Chúc Doãn Minh một trận chiến kia không biết là không được ghi nhận hay thời gian quá sát không đăng trong kỳ này, làm mọi người còn chưa được biết đến Tống Các chủ danh hào, thật sự tiếc nuối.”

Vân Hi rất biết nói chuyện, 3 câu 2 đầu lại khen hắn anh minh thần võ Tống Các chủ một lần làm chỉ thích nghe lời thật hắn tâm tình cực kỳ thư sướng. Đối với Vân gia người tiếp đãi lại thêm nhiệt tình mấy phần.

Chương 199: Mới thương cơ

Đưa tay tiếp nhận Vân Hi đưa qua Giang Hồ Ký Sự, Tống Khuyết không vội vàng mở ra đọc mà đem nó để sang một bên, không đáng kể cười:

“Có thể đánh ngang Chúc Doãn Minh cũng chỉ là nhờ hắn chủ quan khinh địch, không đáng là gì.”

“Ta xem không hẳn như thế đi?” - Khổng lão nãy giờ vẫn ngồi im lặng lúc này mở miệng nói.

Cười cười lắc đầu không tiếp tục chủ đề này, cùng Vân gia người hàn huyên thêm một lát, đợi Tia Chớp đã tìm được một số con mồi Tống lão gia mới đứng dậy:

“Chư vị trước ngồi nghỉ ngơi chốc lát, để ta vào bếp chuẩn bị. Nhiếp Phong ngươi thay ta chiêu đãi quý khách.”

“Rõ, thiếu gia!”

Nhiếp Phong làm Trần gia người thừa kế, việc xã giao như này có thể nói xe nhẹ đường quen, rất nhanh cùng Vân gia mấy người vui vẻ trò chuyện đứng lên.

Thấy chủ nhân nơi này định đi, nhà mình tiểu nha hoàn còn đang vui vẻ chơi đùa với đám thú cưng đây. Vân Hi liền hận thép bất thành cương muốn mở miệng quở trách, nhưng nghĩ không phải đúng trường hợp đành lắc đầu nhấc váy đứng dậy:

“Tống công tử để ta phụ giúp, tiểu nữ tử dù không tinh trù đạo nhưng đơn giản nấu nướng là vẫn có thể giúp được.”

Nghe tiểu thư nhà mình nói, ngồi nơi xa Thanh Trúc mới như bừng tỉnh, lè lưỡi ngượng ngùng chạy lại:

“Tiểu thư để ta, Tống công tử ngươi có việc gì cần cứ việc phân phó.”

Nhìn nha đầu này còn chưa đã thèm, Tống đại quan nhân buồn cười:

“Ha ha, không cần. Trong Trang hạ nhân rất nhiều, nhị vị cứ việc nghỉ ngơi. Ngộ Không, dẫn 2 vị tiểu thư đi dạo chung quanh.”

“Chít chít..” - Ngộ Không nghiêm trang hành quân lễ tỏ vẻ đã biết. Trêu trọc 2 cô nàng cười khanh khách không ngừng.

…….

Cũng may Mai Trang không đoạn tuyển nhận thêm nhân thủ, bây giờ phòng bếp hạ nhân cũng là có mấy người. Tống Khuyết xuống đó cũng chỉ việc chưởng muỗng chỉ đạo, việc khác đã có người làm vì thế dù là chuẩn bị một bàn tiệc lớn cũng không quá mức vất vả.

Không tốn quá lâu thời gian, một bàn tiệc lâm lang mãn mục các loại món ăn thơm nức mũi cũng đã hoàn thành. Tống lão gia liền để phía dưới người hoàn thành nốt công việc, chính mình quay lại sân nhỏ gọi người.

Tống gia 3 người thêm nữa Tần Vũ cùng với Vân gia 4 người, 8 người một bàn lộ ra vừa đủ.

Nhìn trên bàn đầy tràn món ăn, không thiếu các món mới lạ chưa từng nhìn thấy, Vân Hi cũng không nhịn được sáng mắt lên.

“Xem ra hôm nay chúng ta có phúc ăn.”

“Ha ha, mọi người ngồi đi. Để tại hạ giới thiệu lại một lần, bên cạnh ta Hùng Bá Vân tiểu thư đã biết, bên phải này ngồi là Nhiếp Phong, tại hạ huynh đệ. Còn vị này gọi Tần Vũ, chính là Nguyệt Khuyết Các Tổng giáo đầu.

Lão Nhiếp, lão Tần, vị này xinh đẹp tiểu thư chính là Vân Hải Các Linh Giang phân bộ Vân Hi Vân Các chủ, vị tiền bối này là Khổng lão, Thanh Trúc cô nương, còn Vân Sơn Tổng quản hẳn mọi người rõ ràng.”

“Hạnh ngộ”.. “Hạnh ngộ!” - Mấy người cùng nhau gật đầu chào hỏi.

Đợi tất cả đã an vị, Tống lão gia mới sai người châm tửu, cầm lấy chén rượu trước mặt mình giơ lên cao nói:

“Chén đầu chào mừng hôm nay chúng ta có dịp gặp mặt.”

“Cạn!” - Kể cả Vân Hi cùng Thanh Trúc cũng vui vẻ giơ chẽn rượu lên khẽ chạm.

“Ồ!”

“Rượu này …”

Khổng lão cùng Vân Sơn đều là người thích rượu, ngửi hương tửu thơm đã thèm thuồng khó nhịn, nâng ly lên uống cạn lập tức cả người nóng ran, nhẫn nhịn một hồi mới kinh ngạc mở miệng.

“Rượu này có vấn đề gì sao?” - Vân Hi nhướng mày hỏi thăm.

“Rượu ngon, trân thế rượu ngon!” - Làm người kiệm lời Khổng lão vậy mà khó được mở miệng khen ngợi.

Thấy Vân Hi kinh ngạc nhìn qua, Vân Sơn lập tức gật đầu:

“Tiểu thư có thể nếm thử, thực sự là khó được hảo tửu.”

Nghe hắn nói, Vân Hi liền hiếu kỳ nâng chén rượu lên nhấp thử một ngụm, theo hương tửu chui xuống bụng, một cỗ tinh thuần nóng cháy cảm giác từ dưới bốc lên, khiến toàn bộ cơ thể đều trở nên nóng hầm hập.

Vân Hi nếm thử qua liền không nhịn được tán thưởng, trong đầu lập tức nghĩ đến trong đó giá trị. Với loại liệt tửu như này, nam tử, nhất là vùng xứ lạnh người sẽ đặc biệt thích. Có thể đưa đến nơi đó quả thật không lo kiếm tiền.

“Rượu gì? Ta cũng muốn thử.”Nhìn nhà mình tiểu thư nếm qua còn dư vị như vậy, Thanh Trúc cũng không nhịn được bưng ly lên uống cạn.

“Khục … khục …. khục …”

Rượu vừa nhập khẩu, nha đầu này liền nhịn không được bụm miệng quay đầu phun ra, đồng thời cúi người ho sặc sụa.

“Khụ, thứ gì, khó uống đã chết.”

“Ha ha ha …”

Gặp nàng gặp quẫn, mấy người đều nở nụ cười. Vân Hi còn không nhịn được trợn mắt trách:

“Nha đầu này, ai bảo ngươi uống một ngụm lớn như thế.”

“Là tại thứ này quá khó uống, thế mà Khổng lão cùng Sơn thúc còn khen ngon.” - Thanh Trúc không phục phùng miệng phản bác.

“Ha hả, ngươi tiểu cô nương không hiểu. Nam nhân chúng ta uống không phải là tửu, uống chính là sự tịch mịch đấy.”

Tống lão gia mặt đầy tang thương ngửa đầu cảm thán.

“Hừ, nói như ngươi từng trải lắm không bằng.” - Thanh Trúc còn oán thầm hắn chưa tiêu đây, tức thì hừ lạnh dỗi lại.

Mấy người cười lắc đầu, không tiếp tục quan tâm nàng.

“Chư vị chớ chỉ quan tâm đến rượu, mời thử thưởng thức tại hạ tay nghề, cho lời góp ý.” - Tống Khuyết cười cùng mọi người hô.

“Lạc lạc, vậy để tiểu nữ trước tiên nếm thử Tống công tử trù nghệ.”

Vân Hi cười sang sảng cầm lên đũa gắp một miếng cho vào miệng nhai thử, tinh tế nhấm nuốt một hồi, dù bản thân này đã nếm qua đủ các loại sơn hào hải vị lúc này cũng không cấm được mắt sáng lên.

“Vị đạo thật kỳ lạ, nhưng rất ngon miệng. Không biết đây là món gì?”

“Món này gọi gà rang muối, Vân tiểu thư nếm thử thêm các món khác xem thế nào?”

Đối với mình trù nghệ Tống gia còn khá có tự tin. Từ khi hắn ngũ giác tăng mạnh, công lực nấu nướng đó cũng là nước lên thuyền lên, thêm vào nữa những thực đơn độc lạ, gọi một tiếng danh trù cũng không quá.

“Vậy ta không khách khí!”

Vân Hi nói một tiếng rồi không tiếp tục để ý hình tượng, nhanh nhẹn đem trên bàn món ăn đều nếm thử một lần.

Gặp nàng bộ dáng này, Vân gia người càng thêm hiếu kỳ, vội vàng xắn tay nếm thử. Không ra một hồi, lời khen đó là tới tấp bay tới khiến Tống lão gia thập phần mát lòng mát dạ.Bữa này có mỹ thực rượu ngon, mọi người có thể nói là thỏa mãn mười phần, đều ăn được phá lệ thơm ngon.

Ăn đến hơi nhiều Vân Hi cùng Thanh Trúc lúc này cũng không màng hình tượng ngồi trong sân nghỉ ngơi uống trà tiêu cơm.

“Tống công tử quả thật diệu nhân, bữa này ăn xong có lẽ thời gian rất dài ta còn ấn tượng khó quên.”

“Ha ha, nếu Vân Hi tiểu thư có rảnh mời nhiều ghé đến Mai Trang, tại hạ tự nhiên tận tình chiêu đãi.”

“Hì hì, Tống Khuyết ngươi nói phải giữ lời đấy.” – Nếm qua mỹ thực, đối với Tống tặc cảm quan thay đổi tốt nhiều Thanh Trúc lúc này hớn hở thay nhà mình tiểu thư đồng ý.

“Ha ha, tự nhiên giữ lời. Cũng hoan nghênh Thanh Trúc cô nương đến thăm.”

Trừng mắt nhìn nha đầu này một cái, Vân Hi trầm ngâm tìm từ một lát mới bắt đầu mở miệng:

“Hôm nay đến Thanh Hà ngoài việc cho Tống công tử ngươi đưa đồ vật, còn mấy việc Vân Hi muốn nhờ.”

“Vân Hi tiểu thư mời nói!” – Tống lão gia nghiêm túc gật đầu lắng nghe.

“Hiện giờ Nguyệt Khuyết Các tại Thanh Hà có thể nói nhất ngôn cửu đỉnh, sau này Vân Hải Các tại nơi này việc làm ăn còn muốn phiền Tống công tử quan tâm nhiều hơn.”

“Ha ha, tưởng việc gì. Vân tiểu thư yên tâm, ngươi không nói ta cũng sẽ để người chiếu cố Vân Hải Các việc làm ăn. Sau này Nguyệt Khuyết Các có công việc gì cần thiết tất nhiên sẽ ưu tiên Vân gia thương hội đầu tiên, Tống mỗ có thể bảo đảm.”

Vân Hi nghe hắn nói liền mỉm cười gật đầu:

“Có Tống công tử những lời này tiểu nữ yên tâm, đa tạ ngươi. Còn một việc nữa, là việc riêng. Hôm nay nếm thử ngươi nấu rượu ngon quả thật ấn tượng khắc sâu, hẳn ở trong nhà phụ thân ta đối với thứ này đặc biệt yêu thích. Vân Hi có một yêu cầu quá đáng, không biết Tống công tử có bằng lòng hay không nhượng lại công thức bí chế, ta sẽ cho ra cái giá để ngươi vừa lòng.”

Ố Ồ

Nữ nhân này vậy mà đánh ta cách chưng rượu chủ ý, Tống lão gia thập phần sảng khoái gật đầu:

“Nếu Vân tiền bối thích, chút nữa Vân Hi ngươi cầm nhiều một chút mang về cho lão nhân gia dùng thử. Tiền bạc cái gì đó không cần nói ra đả thương tình cảm.”

Gặp hắn cố tình đánh trống lảng, Vân Hi tức giận cắn răng, nhưng vẫn rất mềm mại nói ra:

“Phụ thân ta ngày uống rất nhiều, mang lên quá mức phiền toái, còn không bằng xin mời Tống công tử nhượng lại ta cách nhưỡng rượu để về trong nhà tự nấu, như thế thuận tiện.”

“Uống rượu nhiều thương thân, Vân Hi ngươi phải khuyên nhủ bá phụ một phen. Thích hợp tiết chế một chút mới tốt.”

Thấy Tống tặc bộ dáng này, Vân Hi liền hiểu hắn đã khám phá ra mục đích của mình. Vì thế cũng không nữa cong cong quấn quấn mà đi thẳng vào vấn đề:

“Tiểu nữ còn định lượng lớn ủ loại này hảo tửu đem ra cho thiên hạ người nếm thử, không biết Tống công tử có thể hay không đem nó công thức báo lại cho ta, Vân gia nhất định sẽ không để ngươi chịu thiệt. Tống công tử có yêu cầu gì có thể nhất nhất đề ra.”

Gặp nàng thẳng thắn, Tống Khuyết cũng không giấu giếm, thập phần khẳng định mở miệng:

“Lần này vậy thật có lỗi với Vân tiểu thư rồi, tại hạ cũng nhìn trúng thứ này tiềm năng, vốn là có ý định mở rộng sản xuất bán ra thị trường. Không thể cho ngươi cung cấp bí thương.”

“Ngươi người này cũng quá keo kiệt đi.” – Thanh Trúc ở một bên lúc này không nhịn được tức giận mở miệng.

Vân Hi nghe thế lập tức quay sang nghiêm khắc trừng mắt quát:

“Im mồm! Còn ra thể thống gì, không mau cho Tống công tử xin lỗi!”

Ít khi gặp tiểu thư nhà mình tức giận như vậy Thanh Trúc cũng là hết hồn, chỉ gặp nàng 2 mắt đỏ lên, sợ hãi cúi đầu lí nhí tạ lỗi.

Tống lão gia cũng không cùng tiểu cô nương chấp nhặt, thập phần hòa ái cười xòa:

“Ha ha, Thanh Trúc cô nương cũng là nhanh mồm nhanh miệng, ta sẽ không để trong lòng. Không có việc gì to tát, ngươi cứ trước ra kia cùng Ngô Không bọn nó chơi đi.”

Gặp Tống Khuyết không có gì cái nhìn sau Vân Hi sắc mặt mới hơi nguôi, gật đầu đuổi nha đầu này đi, còn không quên thay nàng tạ lỗi:

“Tống công tử thật có lỗi rồi, là hàng ngày ta quá chiều nàng.”

“Ha ha, ta đã nói rồi. Vân tiểu thư đừng để ý, việc nhỏ thôi.”

Chương 200: Hợp tác

Mai Trang, coi như khi nãy Thanh Trúc việc chưa từng phát sinh, Tống Khuyết cùng Vân Hi tiếp tục vui vẻ trò chuyện.

Tình cảm ra tình cảm, làm ăn ra làm ăn, Vân Hi cũng không cảm thấy Tống Khuyết vì lợi ích của mình mà từ chối có gì không phải. Nhưng nghĩ đến trong đó to lớn thương cơ, nàng vẫn là tranh thủ một hồi:

“Tống công tử, không biết rượu này tên gọi là gì?”

Trước đây còn chưa nghĩ vấn đề này, hôm nay đã có người hỏi, Tống lão gia suy nghĩ một hồi còn là đưa ra một cái tên còn chấp nhận được:

“Gọi Liệt Hỏa Tửu như thế nào?”

“Liệt Hỏa, uống vào như liệt hỏa đốt người, quả thật sát thực đúng nghĩa, là một cái tên hay.”

Tinh tế phẩm vị trong đó, Vân Hi gật đầu tán thưởng.

“Không biết Tống Khuyết ngươi định như thế nào kinh doanh Liệt Hỏa Tửu?”

Tống đại quan nhân cũng không có giấu giếm cần thiết, cứ theo như thật trả lời:

“Tại hạ còn chưa có cụ thể phương án, nhưng chỉ có thể chắc chắn là sẽ đi cao cấp lộ tuyến, cố gắng chế tạo danh tiếng rồi bán ra giá cao thôi. Cụ thể như thế nào còn cần đợi bắt đầu xây xưởng sản xuất mới tiếp tục tính toán.”

Nghe thế Vân Hi liền nhoẻn miệng cười:

“Như vậy xem ra Tống công tử còn chưa có con đường tiêu thụ.”

“Đúng vậy, Vân tiểu thư có ý hợp tác?”

“Tại sao lại không chứ, cũng như ngươi, tiểu nữ có thể thấy trong này cực lớn tiềm năng. Không bằng chúng ta 2 nhà bắt tay hợp tác, cùng nhau đem Liệt Hỏa Tửu cái này rượu ngon vang danh thiên hạ.”

Cùng ai hợp tác mà không phải hợp tác, hơn nữa so với người khác. Vân gia mấy người còn là để người tin tưởng mấy phần. Dù sao ít ra còn có tình cảm cơ sở nơi đó, vì thế cân nhắc rất nhanh Tống Khuyết liền đồng ý:

“Vân tiểu thư, hợp tác vui sướng!”

Tuy không biết Tống tặc đưa tay ra có ý gì, nhưng huệ chất lan tâm Vân Hi rất nhanh hiểu ý, sảng khoái đưa ra tay ngọc cùng hắn nắm nhẹ, cười vui vẻ mở miệng:

“Hợp tác vui vẻ!”

Chạm vào tức qua, Tống lão gia cũng chưa cơ khát đến nỗi phải chiếm nhân gia tiện nghi, rất nhanh buông tay cười:

“Cụ thể chi tiết thế nào, ngày mai tại hạ sẽ cho người cùng Vân gia người nói. Vân tiểu thư ngày mai còn tại đây chứ?”

“Ha ha, đã có bực này quan trọng làm ăn, tiểu nữ tự nhiên sẽ không vắng mặt.”

Vốn Vân Hi ý định chút nữa lập tức quay về quận thành, nhưng đã có bực này cơ duyên. Trì hoãn một hai ngày vậy có vấn đề gì, sảng khoái thay đổi lịch trình rồi.

“Vậy ngày mai tại hạ sẽ lần nữa bái phỏng ngươi.”

“Như vậy một lời đã định, tiểu nữ cũng cần chuẩn bị chút việc. Hôm nay trước cáo từ rồi, đa tạ Tống công tử khoản đãi.”

Nói đi là đi, vị này cô nương cũng là lôi lệ phong hành. Không ra một lát đã kêu lên người nhanh chóng chạy về Thanh Hà thành. Mới không quản Thanh Trúc nha đầu này quyền luyến không thôi đâu.

Tiễn người ra tận cổng, đợi Vân gia đoàn người khuất bóng rồi Tống Khuyết mới quay sang gác cửa hộ vệ phân phó:

“Người tới!”

“Các chủ!”

“Về thành kêu lên Ngoại Sự Đường Chung Đường chủ cùng Phạm Phó Đường chủ lập tức đến đây gặp ta.”

“Tuân lệnh!”

......

Ngồi trong sân thư thả nghỉ ngơi, Tống Khuyết mới có thời gian cầm lấy mới nhất bản Giang Hồ Ký Sự chậm rãi đọc.

Huyết Ma kinh hiện Dương Nam, chính ma 2 đạo sôi nổi truy tìm trước Thiên Quỷ Tông phản đồ Hứa Địch....

Chậc chậc, Huyết Y lão huynh đây là lên báo rồi, còn gần như là trang đầu. Danh vọng lên cao một bước, thật sự đáng mừng. Nhưng hắn còn chưa đủ trình độ bá chiếm bìa bặt đấy.

Tân tấn Tông Sư Bạch Liên Thánh Mẫu, Bạch Liên Giáo tễ thân giang hồ đỉnh cấp thế lực....Trang đầu còn là bị bên cạnh Kiếm Nam Đạo vị kia Bạch Liên Tông sư cho chiếm rồi, giáo phái này Tống Khuyết có nghe nói qua, tại bên kia một dãy tấp nập truyền giáo, có vẻ rất sinh động. Bây giờ mượn uy thế này, có lẽ sắp tới Kiếm Nam giang hồ sẽ đặc biệt náo nhiệt.

Ngoài ra các nơi khác tháng ngày này trôi qua còn tính thái bình, không có đại sự gì phát sinh. Thiên Nhai Hải Các cũng chưa thèm để ý đến Tống Thiên đao cái này con tôm nhỏ, không thể không nói cũng là một điều tiếc nuối.

Đợi Tống đại quan nhân xem qua một lượt, vừa lúc Chung Hồng, Lý Tín, Phạm Nhất Vượng cũng dắt tay nhau tiến đến.

“Đại ca!”... “A Khuyết!”.... “Tống thiếu!”

“Mọi người ngồi đi, a Tín ngươi không ở trong thành cùng Thẩm huynh đệ học tập, chạy đến đây làm gì?”

“Hì hì, ta không phải mấy hôm chưa đến đây sao, vừa lúc gặp Hồng ca ra ngoài liền bám theo rồi.”

Lắc đầu, đuổi gia hỏa này đi tìm Hùng Bá chơi đi, Tống lão gia lúc này mới cùng còn lại 2 người nói chuyện Vân gia hôm nay.

Cầm lấy trên bàn để sẵn một bình rượu, Tống Khuyết cho mỗi người rót một ly:

“Hôm nay nói chuyện về nó, Phạm Nhất Vượng ngươi cũng trước hết nếm thử ta nấu rượu.”

“Đa tạ Tống thiếu!” – Phạm Nhất Vượng cung kính đưa tay tiếp rượu, chậm rãi đưa lên mũi ngửi rồi mới nhẹ nhàng nếm thử.

Tinh tế thưởng thức một hồi, hắn 2 mắt liền sáng lên:

“Hương tửu nồng liệt, vị đạo lại khác hẳn bây giờ trên đường các loại rượu khác, càng thêm bá đạo nóng cháy. Rượu tốt, hẳn sẽ có rất nhiều người thích vị đạo này.”

“Ha ha, lão Phạm ngươi cũng rất tinh mắt, ta cũng đã sớm coi trọng thứ này tiền cảnh.”

Chung Hồng khi nãy nghe Tống Khuyết nói đã đoán ra mục đích chuyện hôm nay, đợi Phạm Nhất Vượng phẩm xong rượu liền vui sướng giơ ly lên mấy người cùng chạm, sảng khoái cười rồi nâng chén cạn sạch.

Kêu lên Ngộ Không mang ra một ít đồ khô, Tống Khuyết tiếp tục:

“Hôm nay Vân gia người vừa đến đây, bọn họ muốn cùng chúng ta hợp tác kinh doanh cái này Liệt Hỏa Tửu. Ta đã đồng ý rồi, gọi 2 người đến đây là muốn ngày mai lão Phạm ngươi phụ giúp Hồng ca, cùng Vân Hải Các thương thảo một cái cụ thể chương trình đi ra.”

“Là Vân Sơn Vân Tổng quản?” – Chung Hồng nghi hoặc hỏi.

“Không, là Vân gia tiểu thư Vân Hi, chính là Linh Giang phân các Các chủ.”

Chung, Phạm 2 người nhất tề gật đầu không còn dị nghị. Một vị Vân gia dòng chính vậy cũng đủ phân lượng hợp tác cuộc làm ăn này.

“Tống thiếu, không biết chúng ta sẽ là như loại nào hợp tác?”So với Chung Hồng, Phạm Nhất Vượng đối với kinh thương càng thêm bén nhạy, hỏi thẳng vào trọng tâm vấn đề.

“Chúng ta sẽ cung cấp hàng cho Vân gia người đem bán, cụ thể như nào ta còn chưa nghĩ ra, muốn tìm 2 ngươi tư vấn một chút ý kiến.”

Là lấy cố định giá gốc bán sỉ cho Vân Hải Các hay giao cho Vân gia người toàn quyền bán, sau này chờ chia tỷ lệ Tống Khuyết còn chưa tính kỹ. Hắn mới chỉ chắc chắn một điều là việc sản xuất không liên quan đến bọn họ là được rồi.

Dù sao chưng rượu cái này công nghệ thập phần đơn giản dễ học, cho người khác tiến vào trong xưởng vậy không được mấy hôm hắn độc quyền công nghệ liền bay. Thân quen thì thân quen, Tống lão gia còn không ngu đến vậy đâu.

Dù biết việc này sẽ không che dấu được lâu, nhưng ít ra kéo dài được bao nhiêu liền hay bấy nhiêu, để hắn có thời gian trước đem tên tuổi Liệt Hỏa Tửu đánh ra, chiếm cứ thị trường cao cấp là được.

“Tống thiếu, không biết loại này rượu chi phí sản xuất một bình rơi vào khoảng bao nhiêu?”

Suy nghĩ một hồi, trước đây mình mua trôi nổi trên thị trường rượu gạo vậy cũng không đáng giá bao tiền. Nếu chính mình tự nấu vậy giá thành còn giảm sâu, hẳn chỉ tầm 100 đồng tiền chứ.

Nhớ đến mỗi lần Chung Hồng đều là rụt rè xin rượu, sợ hắn tiêu pha quá nhiều, Tống lão gia chần chừ một hồi mới ngượng ngùng báo ra con số:

“Khoảng mấy trăm đồng tiền.”

Kia 2 người nhất tề trợn mắt, Chung Hồng trợn mắt vì tức giận còn Phạm Nhất Vượng thì là lâm vào kích động.

“Quá tuyệt rồi Tống thiếu, chúng ta có thể định giá 20 lượng một bình cung cấp cho Vân Hải Các, còn lại việc buôn bán như nào liền tùy bọn họ. Nhưng phải nói rõ chúng ta sau này vẫn giữ quyền cung hàng cho những người khác.”

Cái này....

Lão Phạm tâm cũng quá đen rồi, Tống lão gia ngượng ngùng:

“Như thế có hay không quá cao, 10 lượng cũng là được rồi.”

Bình thường một hộ gia đình tại huyện thành một năm kiếm cũng chỉ được tầm 30 lượng bạc, có thể thấy Phạm Nhất Vượng 20 lượng một bình là mẹ nó giá như nào trên trời.

Ai ngờ thằng này không cho là vậy, nghiêm mặt từ chối:

“Tống thiếu không thể, nếu không phải chúng ta bây giờ chưa có danh tiếng gì, bán 20 lượng ta còn cảm thấy như đang bán máu đây. Ngoài đường một lọ bình thường danh tửu cũng đã là 10 lượng khởi bước. Vị đạo kỳ lạ như Liệt Hỏa Tửu của chúng ta chính là độc này 1 nhà, không bán được giá trên trời ta cũng cảm thấy có lỗi với Tống thiếu ngài công sức bỏ ra khai sáng như này rượu ngon.”

Cái này... có lý.

Tri thức là vô giá sao, Tống gia cũng bị thuyết phục rồi.

“Vậy... cứ như lão Phạm ngươi nói rồi.”

Nghĩ một hồi Tống tặc lương tâm còn là trỗi dậy:

“Hai người cũng nhanh chóng cho ta tìm mấy loại ngon nhất men rượu để chúng ta tự mình ủ, còn nữa, tìm người thiết kế bình rượu phải thật đặc biệt bắt mắt. Tốn thêm chút tiền không sao, nhưng nhất định phải tôn lên chúng ta Liệt Hỏa Tửu đẳng cấp, đừng để người khác đánh đồng với các loại rượu trên thị trường.”

“Rõ! Tống thiếu.”

“Hồng ca, ngươi lần nữa tìm người tại gần Mai Trang xây một xưởng nấu rượu cho ta, cho người cẩn thận canh gác đề phòng. Thứ này giá trị rất lớn, tuyệt đối phải cẩn thận nhiều hơn.”

Nãy giờ bị 2 tên hắc tâm gian thương này nói cho sửng sốt Chung Hồng bị Tống Khuyết gọi tên mới giật mình tỉnh lại, vội vàng gật đầu:

“Được, ta biết rồi.”

“Tốt, việc cụ thể tối 2 người về tự bàn bạc, sáng mai ta sẽ cùng các ngươi đi gặp Vân gia người. Lúc đó các ngươi sẽ tự thương thảo cùng nhân gia, cuối cùng cụ thể như nào báo ta một tiếng là được.”

“Rõ, Tống thiếu!”

“Ha ha, lão Phạm ngươi cũng là lần đầu đến Mai Trang chứ, cứ xung quanh đi dạo một vòng, chút nữa ở lại dùng bữa xong rồi về.”

Cảm nhận được vị này đại gia đối với mình coi trọng, Phạm Nhất Vượng vui mừng quá đỗi kích động chắp tay:

“Đa tạ Tống thiếu!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau