TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Truyền pháp

Mai Viên Sơn Trang, những tia nắng đầu ngày xua tan sương sớm, trên bầu trời khúc xạ ra từng mạt thất thải quang hoa khiến nơi này trở nên mộng ảo mê ly phi thường.

Nhưng Tống lão gia là không rảnh để ý này đấy, ngày hôm nay từ sáng đến giờ hắn nhìn Tuệ Vô tên đầu trọc này đặc biệt quái quái.

Làm sao dường như cảm giác tiểu tử này đối với mình so với trước đây đặc biệt khách khí rồi, hình như còn có một chút chút như thế tiểu sùng bái.

Có phải hay không bị Tống gia phong thái chiết phục?

Nghĩ đến mình không lúc không ở vương bá khí, Tống lão gia đắc ý vô cùng.

Bất giác lại luyện ra được một thân Haki bá vương, phàm nhân còn không mau cúng bái!

Tuệ Vô thái độ để Tống đại quan nhân vô cùng thụ hưởng, theo đấy nhìn đầu trọc này cũng thêm thân cận mấy phần.

Ngồi nói chuyện phiếm cùng hắn một lúc, nhớ đến chuyện mộng xuân đêm qua, Tống Khuyết mới rùng mình sợ hãi, chạy nhanh tìm từ hỏi hòa thượng này cách khắc phục.

“Tuệ Vô lão đệ, ta trên việc tu luyện hình như xảy ra chút vấn đề, phiền ngươi cho ta tư vấn một chút.”

“A Di Đà Phật, Tống huynh mời nói đừng ngại.”

“Gọi ta lão ca được rồi, Tống huynh gì đó quá xa lạ.”

“Cái này... Tống lão ca.” – Nhìn Tống gia 2 mắt như đèn lồng đang nhìn mình, Tuệ Vô còn là ngượng ngùng cúi đầu nhận mệnh.

“Hắc hắc, lão đệ, là thế này, có vẻ tại ta tu vi tiến triển quá nhanh, tinh thần có điểm không theo kịp. Như ta không biết có cách nào để rèn luyện tinh thần hay không?”

Nghe hắn nói, Tuệ Vô mỉm cười niệm phật hiệu:

“Tiểu đệ nhìn Tống lão ca linh đài sáng lạn, thần túc sung mãn, so với mấy tháng trước gặp không biết tốt hơn bao nhiêu lần. Hẳn là sẽ không bị vấn đề này khốn nhiễu.

Có phải Tống huynh đôi lúc cảm thấy tâm thần không yên, đêm có khi gặp mộng mị?”

Đầu trọc này vậy mà có thể nhìn ra, quả thật là có mấy phần bản lĩnh. Xem ra lần này tìm hắn hỏi thăm là đúng người. Tống Khuyết hai mắt sáng lên, đầu như giã tỏi vội vàng gật đầu:

“Đúng là như thế, lão đệ, ta đây là bị làm sao?”

“A Di Đà Phật! Trên người ngươi tiểu đệ trông thấy oán khí quấn quanh, hẳn là ngày gần đây ngươi cùng người động thủ lưu lại di chứng. Chỗ ngươi sở thấy chính là chỗ này nghiệp lực gây nên.”

“Nghiệp lực? Đó là cái quỷ gì?”

“A Di Đà Phật, hành thiện trời ban công đức, làm việc trái với thiên hoà dù ít hay nhiều cũng sẽ bị lây dính nghiệp lực. Lão ca ngươi sau này nếu như không cần thiết tốt nhất chớ tạo thêm sát nghiệp.”

Nghe Tuệ Vô giải thích, Tống Khuyết trong lòng cảm thấy rùng mình.

Tuy Tuệ Vô nói rất huyền huyễn, nhưng hắn không chút nghi ngờ nào tin. Xem ra đêm qua mình mơ mộng cũng không phải do lâu ngày nín nhịn mà ra, tất cả đều là có nguyên nhân tác quái.

Còn nghiệp lực này đến từ đâu, dùng ngón chân cũng biết tự nhiên là Hấp Tinh Đại Pháp môn này tà công gây nên. Thứ này đem một người tinh khí thần đều hút, so với giết người còn tàn ác gấp trăm lần, Tuệ Vô nói hắn trên thân thể oán khí quấn quanh cũng không phải nói vui.

Các cụ nói không sai, trên đời thực sự không có cái gì đến không, muốn có được bao nhiêu liền phải trả giá bấy nhiêu. Hấp Tinh môn tà công này còn cần cẩn thận sử dụng.

Cũng may cho Tống lão gia là gặp được Tuệ Vô đầu trọc này thông thiên nhãn, hắn tinh thần mẫn cảm tự nhận biết người khác đối với mình ý niệm tốt xấu. Nếu không gặp một vị cao tăng chỉ nhìn hắn trên người oán khí, có lẽ đã không thèm phân trần một chưởng đem hắn bổ. Giấc mơ Thiên đao của hắn khi đó cũng có thể viên mãn kết thúc sớm.

Tống Khuyết nghĩ đến này lòng liền sợ hãi:

“Lão đệ, này có thể là lần trước tiêu diệt Huyết Ma giáo ma nhân cùng bọn nó nuôi dưỡng quỷ hồn gây nên, không biết có cách nào hoá giải?

Lão ca gần đây không thiếu mua phật, đạo 2 nhà kinh thư về đọc, nhưng hiệu quả thật sự không lớn.”
Đối với Tống gia một bộ lý do thoái thác, Tuệ Vô không biết có tin hay không nhưng vẫn mỉm cười:

“Ngày hôm qua ta cũng đã thấy ngươi trong phòng phật kinh, Tống huynh có thể tĩnh tâm tìm hiểu thứ này quả thật đáng mừng. Quả nhiên như lần đầu ta gặp ngươi đã nói, ngươi cùng ta phật hữu duyên.

Minh minh trong đó tự có duyên sô, tiễn phật tiễn tận Tây thiên, đã tiểu đệ gặp phải liền nhất định phải giúp lão ca ngươi vượt qua kiếp nạn này.”

“Đủ nghĩa khí, đa tạ lão đệ!” - Tống lão gia mừng rỡ.

Tuệ Vô bắt đầu nghiêm mặt giảng:

“Lão ca ghi nhớ, ta bây giờ liền truyền cho ngươi một bộ quan tưởng pháp môn gọi Kinh Diệu Pháp Liên Hoa Quan Tưởng Đại Pháp, do đích thân Đạt Ma thiền sư sáng tạo ra.

Pháp này một thành, sau đó có thể vạn tà bất xâm, người luyện cũng có thể thắp sáng linh đài, nhận rõ tự thân, nhìn thấy chân phật.”

Vị này tiểu lão đệ không nhanh không vội mở miệng, đợi Tống Khuyết đem giấy bút lấy ra mới bắt đầu tiếp tục:

“Vô lượng quang! Vô lượng Phật!

Vi diệu tịnh hoa đài

Tướng hảo quang nhất tầm,

Sắc tượng siêu quần sanh ……”

Cho Tống Khuyết đọc 2 lần kinh văn, đồng thời giúp hắn giảng giải trong đó hàm nghĩa, mất cả một buổi sáng Tống lão gia mới coi như đem môn này Kinh Diệu Pháp Liên Hoa Quan Tưởng Đại Pháp nắm trong lòng bàn tay.

Còn ảo diệu trong đó thế nào, phải đợi lúc nào đêm khuya thanh vắng hắn bắt đầu tu luyện mới có thể cảm nhận được. Nhưng đã Tuệ Vô như thế trịnh trọng đề cử, môn này diệu pháp nhất định không tầm thường.

“Lão đệ, ngươi như thế cho ta truyền pháp sẽ không ảnh hưởng gì chứ?”

Lúc nãy Tuệ Vô cho mình giảng kinh bộ dáng trang nghiêm, thứ này vậy hẳn không tầm thường. Tống Khuyết còn là nhịn không được thay hắn lo lắng.

“A Di Đà Phật, không ngại. Phật nói, Pháp không khinh truyền, nhưng ngài cũng nói Phật độ người hữu duyên. Tống huynh cùng phật căn duyên sâu đậm, tiểu tăng cũng chỉ là theo Phật tổ chỉ dẫn cho ngươi dẫn đường mà thôi.”
Thằng này chưa có rượu vào là còn chưa lộ nguyên hình, Tống đại quan nhân thấy nhiều cũng quen, cũng lười vạch trần hắn diễn xuất. Chỉ cần biết Tuệ Vô cho mình truyền pháp sẽ không bị ảnh hưởng gì là được.

“Ha ha, như vậy ta cũng yên tâm. Đúng rồi lão đệ, không biết các ngươi Linh Ứng Tự cùng Đạt Ma Tự là ra sao quan hệ, lại có thể cất chứa nhiều như vậy Đạt Ma thư tịch? Có thể hay không cho ta giải thích một hai?”

“A Di Đà Phật, việc này cũng không phải bí mật gì, nói cho lão ca ngươi cũng không ngại.

Tầm khoảng 200 năm trước kia, khi Đạt Ma thiền sư bước chân vào Đại Viêm xin truyền giáo phật lý thì bị các thế lực khác cực kỳ bài xích, chính là khi đó Linh Ứng Tự trụ trì Phổ Thiện tổ sư đưa tay giúp đỡ cưu mang, đồng thời trợ giúp thiền sư phát dương phật pháp.”

“Sau này Đạt Ma thiền sư chứng vị quả Bồ Tát đồng thời sáng lập ra Đạt Ma Tự, ngài nhớ tình cũ đã đem tặng Linh Ứng Tự tự thân sở học mấy quyển kinh thư. Đồng thời giúp đỡ đích thân đưa Linh Ứng đệ tử về truyền pháp, vì thế Linh Ứng Tự mới có thể phát triển được như ngày hôm nay.

Tiền nhân tài thụ, hậu nhân thừa lương. Chúng ta những hậu bối này đều là may mắn được hưởng Phổ Thiện tổ sư gieo xuống quả ngọt, A Di Đà Phật!”

Thì ra 2 nhà này còn có như thế một tầng quan hệ, thảo nào trước đây Lưu Ly kinh bản chép tay, đến bây giờ Kinh Diệu Pháp Liên Hoa Quan Tưởng Đại Pháp, đầu trọc này thuận tay liền có quả thật không cần quá nhẹ nhàng.

Âu cũng là gieo nhân nào nhận quả đấy, Tống lão gia không khỏi cảm thán:

“Của cho chẳng mất đi đâu, giúp người sẽ có người sau giúp mình. Đây cũng là các ngươi Linh Ứng Tự nên được, lão ca ta tại đây cũng đa tạ Tuệ Vô ngươi hết lòng dạy bảo, ngày sau như có thành đạt Tống Khuyết cũng quyết báo lại ân tình hôm nay đã nhận.”

“A Di Đà Phật, thiện tai! Thiện tai!”

Tuệ Vô không đồng ý cũng không từ chối, chỉ rũ mắt mỉm cười niệm thiền ngữ.

Tống Khuyết cũng không nói thêm việc này nữa, cùng đầu trọc này dùng bữa, nghỉ ngơi xong liền lập tức cuốn lấy hắn học hỏi võ công. Có một cuốn từ điển sống như này bên cạnh hắn cũng không muốn lãng phí một chút giây phút nào.

Tuệ Vô đối với Tống lão gia còn là thật sự tận tình tận nghĩa đấy, tiếp đó cả ngày là không chút mệt mỏi phiền hà cho hắn ân cần chỉ bảo.

....

“Tống huynh, tiểu tăng nhìn ngươi còn chưa tìm được con đường cho mình. Võ giả chúng ta luyện ngàn vạn pháp, tất cả cuối cùng đều trăm sông quy về biển lớn, cũng không thoát ra được tinh, khí, thần tam bảo thứ này.

Không cần câu nệ cái gì chiêu thức binh khí, đợi ngươi võ công cảnh giới đến rồi, ngươi sẽ phát hiện bản thân ngươi chính là tốt nhất.”

......

“Một ngày Ám Kình luyện đến toàn thân, trên thân thể bất cứ bộ vị nào cũng có thể xuất kình vậy chính là chân chính luyện thành Hóa Kình...

.....

“Không cần cố gắng truy cầu thân pháp bí tịch, bản thân ngươi cũng có thể tự nghĩ ra thân pháp cho mình. Để ta dạy ngươi cách dùng chân phát kình tăng lên tốc độ. Tốt nhất tìm một nơi mặt nước rộng rãi, tại trên đó luyện tập khinh thân, sẽ có hiệu quả bất ngờ....”

.....

Quả thật có thầy và không có thầy loại dã lộ như Tống Khuyết tầm mắt là hoàn toàn khác nhau đấy. Nghe Tuệ Vô một buổi nói chuyện thật sự thắng 10 năm đọc sách.

Tất cả những gì Tống Khuyết cảm thấy nghi hoặc khốn nhiễu, đến tay Tuệ Vô đều có thể bị hắn ung dung có lý có nghĩa giảng giải kỹ càng, chuyện trực chỉ thẳng bản chất khiến Tống đại quan nhân trong đầu rộng mở trong sáng.

Này một buổi học hỏi thật sự quá giá trị rồi!

Lão đệ này nhận được lời to rồi!

Tối hôm đấy Tống lão gia lại nhịn không được lần nữa nhiệt tình chiêu đãi vị này tân thu tiểu đệ, mỹ thực rượu ngon là không cần tiền như thế chuốc cho đầu trọc này, cho đến khi hắn lần nữa vinh quang gục xuống thì thôi.

Kêu lên Hùng Bá khiêng Tuệ Vô về phòng, Tống Khuyết lúc này mới thảnh thơi trở về nơi mình bắt đầu tìm hiểu Kinh Diệu Pháp Liên Hoa Quan Tưởng Đại Pháp.

Chương 182: Liên Hoa Quan Tưởng

Trong biệt viện, Tống Khuyết đang khoanh chân ngồi thiền, hai tay kết tam muội ấn đặt dưới đan điền, thân thể thả lỏng, đầu óc không minh.

Lúc này trong đầu hắn đang không ngừng dựa theo Kinh Diệu Pháp Liên Hoa Quan Tưởng Đại Pháp dưỡng dục chính mình bảo diệu sen đài. Theo từ u minh hỗn độn, đến hạt giống đản sinh, nảy mầm, vươn ra khỏi bùn ô ngũ dục rồi nở hoa thơm ngát.

Không ngừng cố gắng, không ngừng tưởng tượng, mỗi khi tinh thần mệt mỏi lại dùng Tesseract năng lượng bổ sung, rốt cuộc chỉ trong một đêm Tống Khuyết cũng đã đem môn này Quan Tưởng đại pháp tu hành nhập môn.

Chỉ thấy trong đầu hắn bây giờ một đóa hoa sen đang nở sáng lấp lánh, chiếu rọi linh đài. Xung quanh hỗn độn mấy đạo hắc khí không dám đến gần, chỉ xa xa quấn quanh.

Dùng liên hoa thánh quang sáng rọi, Tống lão gia còn lờ mờ nhìn thấy mấy đạo hắc khí này hiện lên mấy đạo khuôn mặt quen thuộc của những người gần đây bị hắn dùng Hấp Tinh Đại Pháp sát hại.

Quả nhiên theo như lời Tuệ Vô không sai, hắn quả thực bị nghiệp lực quấn thân, những người kia chết đã chết oán khí còn dây dưa làm khó hắn.

Thật sự chết còn chưa hết tội.

Tống lão gia không vui, Tesseract năng lượng dũng mãnh đổ vào bên trong Nê Hoàn Cung Thần, diệu pháp liên hoa dường như nhận thuốc đại bổ vậy lập tức tỏa ra ánh sáng chói mắt.

Xung quanh oán khí chỉ kịp hét lên một tiếng liền nhanh chóng bị đốt cháy không còn, Tống Khuyết cũng cảm nhận một tia giải thoát nhẹ nhàng từ sâu trong linh hồn truyền đến.

.....

“A Di Đà Phật!”

Ngủ một giấc tỉnh dậy Tuệ Vô đã thấy như cách một đời, trợn mắt nhìn Tống Khuyết hồi lâu không nói lời nào, cuối cùng vô ngữ chỉ có thể chắp tay niệm phật hiệu hướng biến thái này chào.

Tống lão gia tự nhiên cũng hiểu đầu trọc này nghĩ gì, mỉm cười đồng dạng chắp tay thi lễ.

“A Di Đà Phật!”

Hiện giờ trong đầu hắn Liên Hoa pháp tướng đã thành, nói nghiêm ngặt hắn cũng đã có thể coi như một phật môn tu sĩ, Tuệ Vô như thế trịnh trọng hướng hắn chào cũng là đúng lễ nghĩa.

“Tống huynh ngộ tính kinh người, nhớ khi đó ta nghiên đọc Kinh Diệu Pháp Liên Hoa Quan Tưởng Đại Pháp cũng phải mất cả tháng trời mới có điều thành tựu. Nếu sư phụ biết Tống huynh có ngộ tính như này hẳn sẽ cực kỳ vui mừng.”

“Tất cả là nhờ lão đệ ngươi dạy tốt.”

Tống lão gia cũng không tự đắc, hắn đây toàn bộ là chiếm Tesseract tiện nghi, tinh thần lực không cần tiền cứ thế liên tục cung cấp bản thân quan tưởng xây dựng liên đài mới có thể trong một đêm đem pháp môn luyện được.

Tuệ Vô lắc đầu, hắn giảng đến tốt nữa còn mà qua được sư phụ hắn giảng sao. Đầu trọc này lần này là thật bị Tống Khuyết thiên phú kinh đến.

Ở thêm nơi này ta phật tâm không ổn vậy.

Tuệ Vô tâm mệt liền nảy sinh ý tưởng muốn đi. Hắn sợ ở lại lâu ngày sẽ bị thằng này đả kích mất đi tin tưởng.

“Tống huynh, vốn lần này đến đây mục đích chính là muốn thay ngươi hoá giải trên người lệ khí, đã ngươi mọi sự vô ngại, ta đây cũng là lúc phải lên đường.”

“Như thế sao được! Lão ca ta còn chưa kịp khoản đãi đây, Tuệ Vô ngươi ở lại thêm mấy ngày lại đi không muộn, để ta tận tình địa chủ.”

Tống Khuyết đây cũng là lời nói thật, giữ đầu trọc này ở lại không phải chỉ để lĩnh giáo võ công, hắn là thật sự muốn tìm cách trước trả bớt ân tình. Không khoản đãi Tuệ Vô cái 10 ngày nửa tháng tâm hắn khó an.

Nhưng làm sao Tuệ Vô ý đã quyết, ở đây thêm một ngày tâm hắn không yên. Còn là trở về sơn môn tiếp tục làm thiên tài, nghe sư phụ và các sư huynh đệ khen ngợi tuyệt vời.

“Đa tạ Tống huynh tâm ý, Huyết Ma Giáo hiện thân chuyện này ta còn phải theo vào truy tra, sau đó mang tin tức quay về sơn môn. Thật sự không có thời gian trì hoãn quá lâu.”

Lý do này quá chính đáng rồi, Tống Khuyết cũng không có khả năng khuyên thêm, đành phải tiếc nuối gật đầu:

“Vậy ta không giữ lại, lão đệ ngươi dùng qua bữa sáng rồi đi không muộn.”

“Vậy làm phiền Tống huynh!”

…….

Trên quan đạo, đưa tiễn Tuệ Vô đến đây Tống lão gia lòng vẫn còn không nỡ.

“Lão đệ thật sự không cần ngựa?”

“Đa tạ Tống huynh, tiểu tăng vừa hành tẩu vừa tu luyện cước lực, cũng không mệt nhọc gì.”“Vậy ta tiễn đến đây thôi, lão đệ lên đường bình an. Lần sau có rảnh nhất định phải đến Thanh Hà thăm ta.”

“A Di Đà Phật, Tống lão ca phật duyên thâm hậu, chúng ta sau này chắc chắn sẽ còn gặp lại. Hơn nữa sẽ không quá lâu.” – Nhìn Tống Ảnh để tình cảm chân thành, Tuệ Vô cũng hơi cảm động.

“Có điều tiểu đệ cần thiết nhắc nhở ngươi, Hùng Bá thí chủ thân thể không tầm thường, rốt cuộc là nguyên do gì ta còn chưa rõ ràng. Nhưng Tống huynh nhất thiết cần cẩn thận nhiều hơn, chớ để hữu tâm nhân người biết, nhất là Ma Giáo người trong.”

Nhắc nhở thêm Tống Khuyết một câu, cũng không đợi hắn trả lời Tuệ Vô liền mỉm cười chắp phật hiệu gật đầu:

“Tống huynh mời quay về, tiểu tăng cáo từ.”

Nói rồi tiêu sái quay người, cũng không thấy thân thể có bất cứ di động gì chỉ là mũi chân nhẹ nhàng chấm đất, cả người liền như quả bóng bay không có trọng lượng như thế bay bổng lên không mấy trượng rồi lại nhẹ nhàng rơi xuống.

Nhìn hành động của hắn chậm rãi nhưng tốc độ lại nhanh vô cùng. Nhún nhảy mỗi bước tầm đó đã đi xa hơn 10 trượng, không ra một lát thời gian đã biến mất nơi chân trời.

Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương.

Nhìn hắn dưới ánh dương quang, đầu trọc cùng kim xán xán tăng bào khúc xạ ra thánh khiết quang mang, tuy biết hàng này rượu thịt không kiêng kỵ nhưng Tống lão gia vẫn không khỏi chiết phục phong thái.

Thật cao tăng vậy!

Xem ra đây mới là chân thật bản Tế Công, rượu thịt xuyên tràng quá, Phật Tổ trong lòng lưu nha.

Dõi theo hắn cho đến khi hòa thượng này mất dạng trong Ưng Giản Sầu, Tống lão gia mới mang theo một bụng tâm sự quay về.

Quả thật như mình nghĩ, ngốc Hùng này thể chất thực sự đặc biệt. Thẳng truy bật Hack Tống gia, còn có thể không đặc biệt sao?

Haizzz, thế đạo ngày nay. Một việc tiếp lấy một việc, đây là bức ép Tống gia ta đến cùng nha.

30 năm hà đông 30 năm hà tây, đừng khinh thiếu niên nghèo. Đợi Tống Thiên Đao danh vọng thiên hạ rồi còn ai dám đánh ta chủ ý.

Tống lão gia tiểu vũ trụ lần nữa hừng hực bốc cháy.

“Mả mẹ nó!”

Vừa đi được mấy bước, hắn không nhịn được lảo đảo thiếu chút té ngã. Tức giận nhìn về hướng Tuệ Vô vừa rời đi há mồm mắng to.
......

Ưng Giản Sầu,

Cùng Tống Khuyết cáo biệt, Tuệ Vô đó là dùng cả người khinh công nhanh chóng chạy đi. Nhìn qua hắn bước đi tiêu sái dị thường nhưng thật không biết mỗi lần di chuyển toàn thân đều là dựa vào mũi chân phát lực, tốn hao thể lực phi thường khổng lồ.

Cắn răng nhẫn nhịn tiếp tục chạy khuất phía sau người tầm mắt, đợi chắc chắn xung quanh không có ai quan sát đến mình sau đầu trọc này mới không nhịn được 2 chân phát run, đứng không vững chống tay vào cạnh đó hòn đá thở hồng hộc.

“Thật sự quá mệt nha, Tống huynh cũng thật là, chọn nhà ở nơi tầm nhìn tốt như thế để làm gì.”

Dường như cảm nhận được có ánh mắt dò xét lại đây, Tuệ Vô lập tức biến về bộ dáng trang nghiêm túc mục, bất động thanh sắc nhìn ngó xung quanh.

“Hóa ra là một con chim ưng, làm sao nhìn chằm chằm tiểu tăng rồi, chẳng lẽ muốn tiểu tăng học Phật Tổ lấy thịt nuôi ưng?”

Đợi nhìn thấy kẻ đến sau Tuệ Vô mới thoáng yên lòng, không hình tượng ngồi xuống bãi cỏ ven đường nghỉ ngơi xoa chân.

“Thật là lớn, không biết Tống huynh có biết hay không chế biến ưng thịt?”

“A Di Đà Phật! Tội lỗi! Tội lỗi!”

“Xem ra mình phật tâm thật sự còn chưa đủ kiên định, lần này về Tự nhất định phải đem Kim Cương Kinh sao chép 10 lần để hối lỗi.”

“.... 10 lần có vẻ quá nhiều rồi, 3 lần hẳn là đủ.”

“....như thế quá tốn giấy mực. Phật Tổ từ bi, đệ tử về Tự nhất định sẽ diện bích đọc thuộc Kim Cương Kinh 1 lần bày tỏ sám hối, A Di Đà Phật!”

Tuệ Vô cứ như vậy sung sướng quyết định rồi, ngồi nghỉ ngơi chốc lát đợi dưới chân hồi phục hắn liền tiếp tục đứng dậy lên đường.

Lần này là quyết không dám như vừa rồi phong tao, hắn còn là thành thật dùng đủ bàn chân chạy đi, tốc độ đồng dạng kinh người nhưng không tốn sức như trước nữa.

......

Trong một mảnh rừng hoang, giữa những hàng cây san sát, một bóng người không ngừng xuyên qua. Chỉ thấy người này thân thể linh hoạt như viên hầu, tốc độ càng là nhanh kỳ cùng, nhún nhảy tầm đó đã từ một gốc cây này biến mất đồng thời xuất hiện tại trên một thân cây gần đó.

Hơn nữa càng kỳ lạ là, bóng người này cao lớn dị thường nhưng lại có thể làm tất cả những việc này mà không vang lên bất cứ thanh âm nào, dường như người hắn là không có trọng lượng, cũng không có bất cứ lực cản nào vậy.

Bóng người này chính là Tống Khuyết.

Tiễn đi Tuệ Vô Ảnh Đế con hàng này, cuộc sống của Tống lão gia lại quay về bình tĩnh như thời gian trước đó, có thời gian rảnh hắn lại tiếp tục toàn tâm toàn ý nghiên cứu võ học.

Có Tuệ Vô chỉ dẫn, Tống Khuyết đối với võ học lý giải có thể nói tăng lên thấy rõ.

Bây giờ hắn đang tại trong rừng lấy cây cối làm vật cản luyện tập thân pháp đây.

“Thật sự hữu hiệu, Tuệ Vô hàng này còn thực sự đáng tin cậy.”

Cảm nhận vừa rồi chính mình tốc độ tăng lên mấy phần, Tống đại quan nhân không nhịn được kích động.

Trước đây hắn chỉ biết dùng Ám Kình để đối địch, bây giờ mới nhận ra mình cách nghĩ sai vô cùng.

Vừa rồi hắn dùng chân xuất kình, dưới chân như gắn một lớp lò xo vậy, bất kể bật nhảy hay tiếp đất đều trở nên vô cùng đơn giản nhẹ nhàng.

Thảo nào Tuệ Vô hay trước đó Huyết Y lão tặc cùng Chúc Doãn Minh thằng kia thân pháp có thể như thế phiêu dật nhanh nhẹn, tất cả đều nhờ kỹ xảo này. Không như hắn Tống lão gia, động bất động là dẫm ra mấy cái hố lớn, thật sự mất mặt.

Nghĩ đến còn có thể như Tuệ Vô nói trên mặt nước luyện tập có thể giúp đề cao mấy phần, Tống lão gia thập phần chờ mong.

Tiếc là Mai Trang không có một mặt hồ rộng lớn, nhưng hết thảy không thành vấn đề. Tống gia chính là có tiền sao, nghĩ đến cách đó không xa còn có một con suối, hẳn là việc đào một hồ nước nhỏ sẽ không khó.

Nghĩ liền làm, Tống Khuyết kêu lên Hùng Bá, 2 người lần nữa cùng nhau trở về Thanh Hà thành.

Chương 183: Thanh Hà bấp bênh

Tân Mãnh Hổ Bang,

Còn chưa tiếp cận Tổng Bộ, Tống Khuyết đã thấy không ít Bang chúng ở ven đường ẩn hiện. Đưa tay ngăn lại bọn này muốn hiện thân hành lễ, hắn đối hiện tại quy cách an ninh khá hài lòng.

Như thế mới có bộ dáng đại bang phái sao, để người đánh đến tận cửa còn không dám động thái, phải chờ các vị lão đại ra giải quyết vậy có ý nghĩa gì. Hắn thà mở một nhà trẻ còn hơn đây.

Trông thấy Tống gia đến, ngoài cổng thủ vệ 2 người cuống quít hành lễ:

“Ra mắt Bang chủ!”

“Ân, miễn lễ.”

Mỉm cười gật đầu, Tống Khuyết cùng Hùng Bá đi thẳng vào trong, không được mấy bước đã thấy nhận được tin Nhiếp Phong mấy người ra đón.

“Thiếu gia!” … “Tống thiếu!”.... “Bang chủ!”

“Đại ca, ngươi đến rồi!”

Xưng hô có thể nói là loạn cào cào, nhưng Tống Khuyết cũng không thèm để ý, nhất nhất cùng mọi người gật đầu.

“Ha ha, mọi người không cần đa lễ. A Tín, tiểu tử ngươi nhìn càng ngày càng có tinh thần sao. Xem ra quyết định để ngươi đến Mãnh Hổ Bang rèn luyện là hoàn toàn chính xác.”

“Hì hì, đại ca, những ngày này ta học được từ Nhiếp đại ca, Thẩm đại ca cùng mấy vị đại ca rất nhiều.”

“Rất tốt, tiếp tục cố gắng!”

Tống Khuyết nhìn hắn tính cách đã thêm vài phần trầm ổn hài lòng gật đầu:

“Tất cả vào nhà lại nói.”

“Vâng!”

Tiến vào trong Nghị Sự Đường, kêu người dâng lên trà thơm, Tống Khuyết mới chậm rãi mở miệng:

“Hồng ca không biết đi đâu rồi?”

“Thiếu gia, Chung Hồng hắn khi nãy có chuyện ra ngoài, hẳn chút nữa mới về. Có cần thiết để ta cho người đi gọi?” - Nhiếp Phong nghe hỏi liền đứng ra cho hắn giải thích.

Tống Khuyết nghe thế lắc đầu:

“Vậy thì không cần, đã hắn không ở vậy việc này phiền lão Nhiếp ngươi. Chút nữa ngươi cho người tìm một nhóm thợ đến Mai Trang cho ta đào một hồ nước, diện tích tầm 2 mẫu tả hữu.

Còn nữa, tại bên cạnh đó cho ta xây một gian nhà. Không yêu cầu phải cỡ nào tinh xảo, nhưng nhất định phải kín đáo bền chắc.”

“Rõ, thiếu gia.”

“Trong Bang mấy ngày nay có vấn đề gì không?”

“Thiếu gia, hết thảy đều ổn. Tin ngài chiến bình Thanh Phong Kiếm Chúc Doãn Minh truyền ra sau, đến đây người bái môn tăng lên không ít, ngoại lai nhân sĩ đối với chúng ta Mãnh Hổ Bang cũng là nể phục mấy phần. Không ít người ẩn ẩn có có ý gia nhập.

Nhưng những người này tu vi không thấp, còn cần lấy cao chức thu mua. Ta cùng Thẩm huynh còn chưa dám tự tiện quyết định, vốn còn đang định hôm nay trở về Mai Trang một chuyến để báo cáo ngài đây.” - Nhiếp Phong vui mừng nói.

“Ha ha, rất tốt, xem ra mấy ngày nay vất vả lão Nhiếp ngươi cùng Thẩm huynh rồi.”

“Tống thiếu quá lời, tất cả đều là việc ta nên làm.”

Thẩm Tử Minh không dám kể công lắc đầu. Tuy bằng bản lĩnh của hắn đến đâu cũng sẽ được trọng dụng, nhưng như tại nơi này tấc công chưa lập đã được người tin tưởng giao trọng trách. Hơn nữa Tống Khuyết lần trước ngụ ý rõ ràng, sau này Mãnh Hổ Bang còn tất cả giao cho hắn quản lý. Lão Thẩm trong lòng cũng không khỏi dâng lên kẻ sĩ chết vì người tri kỷ cảm giác.

“Lão Thẩm ngươi không cần quá khiêm tốn, việc các ngươi làm ta đều nhìn trong mắt. Về sau những việc như này các ngươi tự mình quyết định, xong việc báo cho ta một tiếng là được, không cần phải như thế phiền phức.”

“Đa tạ Tống thiếu tin tưởng!” – Thẩm Tử Minh cảm kích ôm quyền.

“Còn lần này dù sao Mai Trang cũng cần một thời gian cải tạo, vậy những ngày này ta liền ở tại trong bang. Các ngươi xem chọn ngày gửi thiệp mời mấy vị đó đến trong bang tụ hội, ta sẽ đích thân đứng ra mời chào.”
“Vâng thiếu gia (Tống thiếu)!” – Nhiếp, Thẩm 2 người vui vẻ chắp tay lĩnh mệnh.

Đúng lúc này, phong trần mệt mỏi Chung Hồng từ ngoài cửa bước vào, trông thấy Tống Khuyết liền sáng mắt lên hô:

“A Khuyết, ngươi đến rồi!”

“Ha ha, Hồng ca nay lại vất vả nơi nào rồi?”

“Đừng nói nữa, trong thành bây giờ ngư long hỗn tạp, thật phiền chết ta.”

“Ồ, không biết lại xảy ra chuyện gì?”

Chung Hồng tùy ý tìm cho mình một cái ghế mệt ngồi dựa lưng mới tiếp tục càu nhàu:

“Là Thiết phô bên kia xảy ra chút chuyện, làm ta cùng lão Phạm không thể không đi qua một chuyến.”

Nghe thế Tống Khuyết sắc mặt hơi chậm:

“Có chuyện gì mà phải làm phiền cả 2 người đi qua?”

“Cũng không có gì nghiêm trọng, ta đã giải quyết ổn thỏa.”

Nhìn Hồng ca ánh mắt tránh né, hắn nghi ngờ càng nặng. Nếu việc như hắn nói nhẹ nhàng đã không cần thiết phải phiền 2 vị Đường chủ bọn hắn đồng thời phải có mặt, Tống Khuyết không vui trầm giọng hỏi:

“Hồng ca cho ta giảng kỹ càng!”

Trông thấy Tống Khuyết sắc mặt, Chung Hồng cũng biết không dấu được hắn, chần chờ một lúc rồi đem chuyện đầu đuôi kể ra:

“Là Linh Giang Bang tân nhiệm Thanh Hà bến tàu Phó Đường chủ Tô Vụ, hắn mượn cớ đến chúng ta bang Thiết phô mua vũ khí. Cuối cùng mua bán không thành không nói còn bới lông tìm vết một hồi đem chúng ta đồ vật chê bai không đáng một đồng, hơn nữa hủy đi trong tiệm mấy thanh đao kiếm, ta cùng Phạm Nhất Vượng hay tin phải lập tức chạy qua xử lý.”

“Ầm!”

Tống Khuyết ánh mắt rét lạnh, tay vỗ mạnh lên bàn gằn giọng quát:

“Thật sự khinh người quá đáng!”

Thiết Phô trong đó có mặt hàng gì không phải nhìn là biết ngay, từ khi trước quản sự Lâm Dân bị hắn cho đi đày lên Hắc Thiết Trại sau nơi đó chuyển sang chỉ buôn bán bình thường đao kiếm, thiết khí cùng cho người sửa chữa đồ vật mà thôi.Một vị 5 giai võ giả vào đó tìm đồ không phải gây sự sao, xem ra Linh Giang Bang đối với mình còn là tặc tâm bất tử nha. Lão Đỗ bây giờ tục sự quấn thân còn không quên cho hắn tìm phiền toái, phần này cảm tình thật sự khó được.

“Cộc.. cộc..cộc...”

Toàn bộ Nghị Sự Đường im lặng như tờ, chỉ còn tiếng ngón tay Tống Khuyết gõ lên bàn đều đặn vang lên, mọi người không ai phát ra âm thanh đánh nhiễu hắn đang suy nghĩ.

Tống lão gia hiện trong đầu đang bay nhanh cân đối thực lực giữa mình cùng lão Đỗ. Bên mình thua đó là tất nhiên không phải bàn, hắn là đang nghĩ mình đối mặt Đỗ Như Hối cùng một nhóm Linh Giang Bang cao thủ có mấy phần nắm chắc đào tẩu.

Hiện tất cả mọi người đều đang chú mắt nhìn về Linh Giang Quận, lão Đỗ có gan to cỡ nào cũng không dám lúc này ngoài sáng động thủ cùng mình. Hắn muốn đến vậy chỉ có thể như lần trước âm thầm đột kích.

Hiện giờ Tống Khuyết võ đạo tiến bộ nhanh chóng, lực đạo cũng có 8 Hùng lực, thêm nữa hai vị ngang ngửa Ngũ giai võ giả Hùng Bá, Nhiếp Phong. Nếu như sẵn sàng chuẩn bị, dẫn theo Mãnh Hổ Bang mấy chục hào cao thủ chặn lại Đỗ Như Hối một sóng công kích hẳn là không thành vấn đề.

Sau đấy tất nhiên là triệu hồi Tuệ Vô kia đầu trọc đến cho hắn chủ trì công đạo.

Nghĩ thế Tống lão gia cũng yên tâm mấy phần, nhanh chóng cho ra quyết định.

“Bây giờ Linh Giang Bang Thanh Hà Đường là ra sao tình cảnh?”

“Thiếu gia, hiện Thanh Hà bến tàu do Linh Giang Bang một vị trưởng lão gọi Sở Thiên Thu, tu vi 6 giai võ giả tạm thay chức Đường chủ. Dưới đó chính là vừa nói Phó Đường chủ Tô Vụ thay mặt quản lý.” – Nhiếp Phong lập tức đứng ra cho hắn giảng giải.

Tống Khuyết nghe thế trên mặt cũng không có bất cứ biểu cảm gì, chỉ hờ hững gật đầu hỏi:

“Trong bang những việc như này có thường xuyên diễn ra không?”

“Thiếu gia, Linh Giang Bang người gây chuyện bây giờ mới là lần đầu. Nhưng trước đó cũng không thiếu ngoại lai võ giả mới đến, cùng chúng ta làm ra chút xích mích, cuối cùng đều đã dàn xếp ổn thỏa.”

“Hắc hắc, xem ra một đám ánh mắt cao hơn đầu, nghĩ chúng ta huyện thành bang phái dễ bắt nạt nha. Lão Nhiếp, cho ta giảng kỹ càng!”

Theo lời Nhiếp Phong thuật lại, Tống Khuyết mới rõ ràng trong thành những ngày này có thể nói không quá yên lành.

Uy thế như bọn hắn Mãnh Hổ Bang còn bị người ăn bá vương cơm, ở chùa Dạ Lai Khách Sạn không nói, còn có người dám đến Kim Lộc Đổ trang chơi thua quịt tiền.

Hướng trong túi Tống gia móc tiền vậy là không thể tha thứ rồi.

Mãnh Hổ đã thế, những thế lực khác cũng không tốt đi đâu, còn thảm hơn rất nhiều. Kim Xà Bang lão Thiết ngày tháng cũng là nơm nớp lo sợ, không ít bị người vơ vét lừa gạt. Ngay cả Vân gia Vân Hải Các vậy mà cũng bị người éo mua ép bán một phen.

Quả thật thế đạo ngày nay, si mị võng lượng hoành hành.

“Trong thành đám Lục Phiến Môn người đâu?”

“Thiếu gia, Lục Phiến Môn là sẽ không quản mấy cái này đấy. Hơn nữa bọn họ 2 hôm trước cũng đã di chuyển đến Linh Giang Quận tiếp tục điều tra.”

Xem ra bọn hắn cũng như Tuệ Vô đã trước nhận được tin Huyết Y lão tặc kia chạy. Hiện đang tiến hành truy đuổi đây, đã trong Thanh Hà thành không còn cái gì cao thủ, Tống lão gia cảm thấy cũng là thời điểm cho đám này giang hồ thảo mãng biết nơi này ai là chủ ai là khách.

Tống Khuyết ánh mắt dần trở nên lạnh lùng:

“Lão Nhiếp ngươi ra ngoài triệu tập nhân thủ, Hồng ca cho người tìm xem Tô Vụ thằng kia hiện đang ở đâu. Tập hợp trong Bang cao tầng tất cả chờ lệnh!”

“Rõ! Thiếu gia!” – Nhiếp Phong còn chưa kịp nói, Hùng Bá đã như ngửi thấy mùi máu tanh cá mập vậy hưng phấn cầm Thiên Vương Chùy đứng dậy hô tô.

Chung Hồng:...

“Hồng ca không cần lo lắng, cứ việc đi điều tra chính là. Mọi việc ta đều có cân nhắc.”

Nhìn Chung Hồng còn định do dự mở miệng, Tống Khuyết dùng giọng không tha nghi ngờ căn dặn. Cuối cùng không lay chuyển được hắn ý nghĩ, Chung Hồng đang xoay người ra ngoài cho người đi tìm hiểu tin tức.

Không ra một lát, một đám Mãnh Hổ Bang cao tầng dẫn theo mấy chục hào tiểu đệ mênh mông cuồn cuộn từ cổng lớn xuất phát. Không thiếu e sợ thiên hạ bất loạn người thấy cảnh này liền hưng phấn hô bè kéo đảng chạy theo, thanh thế kia có thể nói to lớn hùng vĩ vô cùng.

Chương 184: Quét ngang Thanh Hà

Nghênh Phong Các,

Vào giờ cao điểm, nơi này hôm nay lại trái ngược với quang cảnh dòng người tấp nập hàng ngày. Bởi vì lúc này hai hàng Mãnh Hổ Bang người gương mặt túc sát đã trước sau đem trọn vẹn đoạn đường này cho phong toả.

Đứng dưới phố, ngước mắt nhìn chỗ này quán ăn quen thuộc Tống Khuyết mỉm cười quay sang Chung Hồng hỏi:

“Người xác định là tại nơi này?”

“Đúng vậy, chúng ta thám báo đã tiến vào xác nhận. Tô Vụ hắn đang tại đây dùng bữa không sai.”

“Vậy là tốt rồi!” - Tống lão gia gật đầu hài lòng, hắn còn nghĩ phải đến Nam bến tàu dạo một vòng đây.

Lúc này, nơi này lão bản cũng nhận được tin tức vội vàng chạy ra:

“Tống Bang chủ! Tống thiếu! Không biết ngày hôm nay đến tiểu điếm có gì quan trọng.”

Đã đến qua mấy lần, Tống Khuyết còn nhớ lão bản nơi này họ Từ đấy. Nghe giang hồ lời đồn hắn cùng vị kia Từ huyện lệnh có quan hệ khá gần, thực hư thế nào hắn cũng không rõ ràng.

Nhưng ít ra tại nơi này có thể đem như thế cửa hàng làm ăn bồng bột phát triển mà không gây người thèm muốn, vậy lời này cũng không phải nói suông. Vì thế nhìn mập mạp này lo lắng sốt ruột, Tống gia còn rất hiền hoà cho hắn trấn an.

“Ha ha, Từ lão bản không cần lo lắng. Ta chỉ là đến tìm một vị bằng hữu đang dùng bữa tại đây, sẽ không làm trễ nải ngươi buôn bán lâu lắm.”

“Không dám, không dám. Có thể giúp Tống thiếu làm việc là tiểu điếm vinh hạnh. Không biết ngài tìm chính là vị nào, để tiểu nhân cho ngài truyền lời?”

Mập mạp cũng là nhân tinh đây, biết hôm nay vị đại gia này đến không phải để ôn chuyện như lời đấy, vì vậy rất sảng khoái đem đầu sỏ gây tội bán, miễn cho tại trong tiệm ra tay. Lấy vị này võ công, đem hắn Nghênh Phong Các cho đập nát cũng chỉ là lơ lỏng bình thường, tiễn mấy vị đại gia này xa một chút là tuyệt vời.

Tống Khuyết cũng không muốn mình việc tai vạ bình dân, rất sảng khoái gật đầu rồi:

“Vậy đa tạ Từ lão bản, phiền ngươi giúp ta đi vào truyền lời đến Linh Giang Bang Tô Vụ Phó Đường chủ rằng có Tống mỗ dưới này đang chờ.”

“Tống thiếu, ngươi đây là …” - Từ lão bản còn là không nhịn được vì hắn lo lắng.

“Từ lão bản cứ việc giúp ta truyền lời chính là.” – Tống Khuyết chỉ thản nhiên mỉm cười, dùng ngữ khí không tha hoài nghi trả lời.

“Vậy phiền ngài chờ chốc lát.”

Từ lão bản cũng biết mình quan tâm thừa, vội vàng nhấc thân thể to mọng lần nữa quay đầu vào trong Nghênh Phong Các đi tìm người đi.

......

Một khắc chung trôi qua, Mãnh Hổ Bang mấy người đứng bên ngoài chờ đợi đã sớm nóng nảy khó nhịn. Nhưng nhìn bọn hắn Bang chủ bộ dáng còn vẫn như thế thờ ơ ngửa đầu ngắm mây trời, một đám mới dằn lòng xuống tiếp tục nghiêm túc thủ vệ.

“Thiếu gia, để ta vào xách cổ con chó này ra cho ngài.” – Hùng Bá tính tình táo bạo, đã sớm phiền chết, lúc này không nhịn được hung ác nói.

“Trời đánh tránh miếng ăn, cứ bình tĩnh.” – Mấy hôm nay Tống gia tinh tu phật pháp, một thân tính khí còn là thập phần hòa ái đấy, lúc này vẫn mỉm cười lắc đầu tỏ vẻ không ngại.

Đợi thêm mấy phút nữa, bên trong Nghênh Phong Các mới truyền đến tiếng đế giày khoan thai, người chưa thấy mặt giọng nói đã vang lên vô cùng phách lối:

“Là kẻ nào muốn cầu kiến Tô gia gia?”

Lé mắt nhìn lại, Tống Khuyết giờ phút này mới trông thấy Từ lão bản đầu đầy mồ hôi dẫn theo một vị hán tử đi ra, sau lưng 2 người còn đi theo 4 người hộ vệ lưng hùm vai gấu, hẳn đều là Linh Giang Bang chúng.

Trông thấy Tống gia nhìn sang, mập mạp Từ lão bản còn không thiếu cho hắn ánh mắt áy náy. Tống đại quan nhân lơ đễnh, biết tất cả đều do thằng ngốc bức trước mặt bày trò, cũng không có ý trách cứ Từ lão bản mà chỉ thản nhiên nhìn vị kia Linh Giang Bang Phó Đường chủ Tô Vụ nhàn nhạt mở miệng:

“Là ngươi sáng nay đến chúng ta Mãnh Hổ Bang Thiết phô gây chuyện, mở miệng nói ẩu nói tả?”

“Ha ha ha, các ngươi rác rưởi bang phái mở rác rưởi cửa hàng. Lão tử thành tâm đến mua đồ lại chỉ mang ra một đống hàng lởm lừa người, làm ăn gian dối còn cấm lão tử mở miệng rồi, các ngươi nói trên đời có còn hay không đạo lý?”

“Ha ha ha... Đường chủ nói quá có lý!” – 4 đứa chân chó sau lưng rất hợp thời khoa trương ôm bụng sung sướng cười to.

Đối với những loại mặt hàng này bây giờ đã không thể khơi dậy trong lòng Tống Khuyết tức giận. Hắn chỉ lạnh nhạt gật đầu:

“Phải là được rồi, ta nhìn ngươi trên thân mang kiếm còn đến ta cửa hàng chọn sự. Hẳn là đối với mình vũ khí rất có tự tin.

Hùng Bá, lên đập thử mấy chùy xem kiếm kia cùng chúng ta người sản xuất vũ khí cái nào tốt hơn.”

“Rõ! Thiếu gia!” – Hùng đại gia hai mắt phát quang, sung sướng quát lớn.

“Làm sao? Ngươi còn dám cùng Linh Giang Bang chúng ta động thủ?”Mấy người kia dường như nghe truyện trên trời vậy khoa trương cười lớn, nhưng lúc này là không ai cùng bọn hắn phối hợp diễn đấy. Chỉ thấy Hùng Bá lầm lũi tiến lên, trên tay Thiên Vương Chùy cũng đã chầm chậm nhấc lên cao.

“Bành..”.... “Keng...”

Một tiếng không khí bạo liệt kèm theo tiếng kim thiết chát chúa, may mà vị kia Tô Vụ phản ứng còn coi như hợp cách, vội vàng giơ lên kiếm đón đỡ. Nếu không một chùy này cũng đã đủ lấy đi hắn nửa cái mạng.

Nhưng dù là như thế, Tô Vụ vẫn là bị Hùng Bá một búa đạp bay cả chục trượng, liên tục dẫm nát mấy hàng đá xanh dưới chân mới tan đi lực đạo dừng lại được, bản thân hắn cũng không dễ chịu qua, nội phủ lúc này bị chấn đến ngũ tạng lẫn lộn, miệng không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

“Các ngươi muốn chết!”

Tô Vụ phẫn nộ sợ hãi đan xen, không nhịn được quát lớn. Lúc nãy sau lưng hắn 4 người cũng đồng loạt rút ra bản thân vũ khí đề phòng.

“Chết!”

Hùng Bá không quản nhiều vậy, một chùy chưa đập chết con ruồi này hắn càng khó chịu, hung tính nổi lên ngốc Hùng như một đầu trâu điên giơ lên song chùy xông lên tới tấp đập.

“Chết.... chết.... chết....”

“Keng... keng... keng..”

Bàn về lực đạo Tô Vụ cũng không thua kém Hùng Bá bao nhiêu, về kinh nghiệm chiến đấu còn là nhỉnh hơn. Nhưng làm sao khi nãy lơ là ăn một đòn khiến nội thương có phần nặng, hơn nữa gặp Hùng Bá dạng này liều mạng đấu pháp hắn cũng ăn không tiêu.

“Rắc..”

“Bành...”.... “Ầm”

Đau khổ giương kiếm đỡ thêm được Hùng gia 5 búa, trên tay Tô Vụ kiếm ứng tiếng mà gãy, hắn cũng bị Hùng Bá thừa thế đập cho bay xa chục trượng nữa, đâm vỡ ven đường cửa hàng tường gạch mới có thể dừng lại, cả người mềm oặt như chó chết nằm dưới đất không dậy được.

Bên kia 4 vị hộ vệ cũng đồng thời bị Mãnh Hổ Bang một đám tinh anh ngươi quyền ta cước quần ẩu một hồi vinh quang quỳ xuống đầu hàng.

“Hùng Bá, dừng tay!”

Nãy giờ chỉ lặng im nhìn diễn Tống lão gia thấy ngốc Hùng định xông lên làm bánh nhân thịt lúc này mới mở miệng hô ngừng.

Nhìn Thiên Vương Chùy toa bằng cái thùng chỉ cách đầu mình gang tấc, Tô Vụ cũng không nhịn được run rẩy. Hùng Bá trợn mắt hằm hè nhìn thằng này thêm một lát mới hậm hực nhấc chùy đứng sang một bên.

Chậm rãi tiến lên, dùng mũi giày đẩy nhẹ đầu Tô Vụ cho hắn nghiêng sang đối diện mình. Tống Khuyết lúc này mới từ trên cao nhìn xuống mặt như sương giá lạnh lùng mở miệng:

“Chỉ bằng ngươi loại này mặt hàng cũng dám trước mặt ta nói ẩu nói tả?”
“Ngươi.. khục... ngươi thật to gan. Linh Giang Bang sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Thấy thằng này đến giờ còn chưa biết điều, Tống Khuyết 2 mắt phun trào sát khí.

“Rầm!”... “Rắc...”

“Áaaaaaa....”

Bị Tống lão gia một chân dẫm nát bả vai, Tô Vụ không nhịn được há mồm gào thảm.

“Trước một người dám đến bản thiếu trong cửa hàng phá đồ cũng nhận kết cục như này. Ngươi lá gan cũng thật đáng khen!”

Lần này vị này Tô Phó Đường chủ học ngoan, chỉ run rẩy cắn răng ôm vai, không dám hé mồm nói nhảm nửa lời.

Hờ hững nhìn thằng ngu này đau đến chết đi sống lại, Tống Khuyết thấy hắn thái độ còn tính thức thời lúc này mới dừng tay, điềm nhiên như không có việc gì lấy chân chùi mấy lần lên hắn áo cho lau đi vết máu rồi quay đầu phân phó.

“Nhấc lên mấy người này, đến chỗ tiếp theo!”

“Tuân lệnh! Bang chủ.” – Mãnh Hổ Bang đám người chiến khí sôi trào kích động quát lớn.

Không cần biết tương lai như nào, nhưng nhìn bọn hắn lãnh tụ Tống gia có như này phong thái cùng sát phạt quả quyết thái độ. Đám Bang chúng này đều không nhịn được sinh lòng cúng bái, thề sống chết đi theo.

“Chư vị, việc hôm nay làm phiền. Hôm nay chỗ này tiêu phí tất cả do Mãnh Hổ Bang đài thọ, coi như Tống mỗ tạ lỗi cùng mọi người. Các tiệm có hỏng hóc đồ vật gì có thể báo ra, ta cũng sẽ cho người bồi thường. Cáo từ!”

Chắp tay tạ lỗi cùng đám cửa hàng lão bản cùng với bị nhốt trong điếm không dám ra ngoài khách nhân, Tống Khuyết lần nữa dẫn theo một đám Mãnh Hổ Bang chúng cuồn cuộn rời đi, làm việc lôi lệ phong hành để người ta xem như thế đủ rồi.

.....

“A Khuyết, phía trước là người đến Dạ Lai Khách Sạn ăn bá vương cơm.”

“Thẩm huynh, Nhiếp Phong, 2 người có biết kẻ này lai lịch?”

“Tống thiếu, chỉ là một tán tu bình thường thôi.” – Thẩm Tử Minh xông xáo giang hồ kinh nghiệm ở đây hẳn không có người có thể hơn, rất nhanh cho mọi người giảng giải.

“Rất tốt! Hùng Bá, lên!”

“Tống Bang chủ, các vị huynh đệ, từ từ...”

“Bành”... “Rắc..”... “Phốc!”

“Nhấc lên, đi chỗ tiếp theo.”

.....

“Hùng Bá, lên!”

“Bành”... “Rắc..”... “Phốc!”

“Nhấc lên, đi chỗ tiếp theo.”

.....

Đi thêm 2 chỗ, thuận tiện giúp lão Thiết Kim Xà Bang giải quyết mấy thằng ác khách sau, Tống Khuyết đám người mới đến mục đích cuối cùng ngày hôm nay.

Cũng may Hùng gia được thiếu gia nhắc nhở đã xuống nhẹ tay, nếu không mấy người kia hẳn là được vinh dự gom xác chứ không phải xách theo như bây giờ.

“Tống gia, phía trước chỗ ở chính là người đến Kim Lộc đổ trang quịt tiền, đồng thời tại Vân Hải Các ép mua ép bán cũng là hắn.”

Nghe Phạm Nhất Vượng chỉ vào phía trước một gian đóng kín biệt viện giảng giải, Tống Khuyết không khỏi âm thầm vui vẻ, thập phần hứng thú ra lệnh.

“Bao vây lại, mang người ra cho ta!”

“Rõ, Bang chủ!” – Một đám Mãnh Hổ Bang như lang như hổ đồng thanh quát lớn xông lên đập cửa.

Chương 185: Gây tội Giang gia

Nghe tiếng ồn ào náo động bên ngoài, Giang Vô Hạ mang theo một bụng hỏa đi ra mở cửa, đợi nhìn thấy nơi mình vây quanh một đám hung ác võ giả sau hắn không những không sợ hãi trái lại càng phẫn nộ:

“Các ngươi là ai? Biết ta là ai sao?”

Câu hỏi này mang đầy tính thâm ảo triết học, chắc chắn còn khơi gọi ra rất dài gia phả dòng tộc, Tống đại quan nhân cũng không thể không thận trọng quay sang lão Thẩm dò hỏi:

“Thẩm huynh có nhận ra người này?”

“Thẩm Tử Minh, ngươi mẹ nó đây là chán sống sao, cũng dám vây công ta?”

Chưa kịp lão Thẩm trả lời, đối diện người đã không khách khí chỉ thẳng mặt hắn mắng, xem ra 2 người trước đó còn là có quen biết đây.

Không quan tâm Giang Vô Hạ như con chó điên cắn càn như thế, Thẩm Tử Minh vẫn là vẻ mặt bất ôn bất hỏa cho mọi người giảng giải:

“Tống thiếu, kẻ này gọi Giang Vô Hạ là hiện Giang gia Gia chủ Giang Trạch Quân thứ tử. Bọn hắn Giang gia tại Thanh Dương Quận cũng là hàng đầu thế lực, tính cách kiêu hoành đã quen, trước đây cùng tại hạ ngược lại có chút xích mích nhỏ.”

“Ồ, ngươi vậy chính là Mãnh Hổ Bang Bang chủ đi. Bản thiếu gia ngược lại có nghe qua về ngươi, có thể cùng Chúc Doãn Minh đấu mấy chục chiêu, cũng không tệ lắm sao. Hôm nay dẫn người đến vây quanh chỗ ta là ý gì?”

Nhìn Thẩm Tử Minh như thế mà cung kính cùng bên cạnh người nói chuyện. Giang Vô Hạ lập tức nhận ra thân phận đối phương. Không ngoài gần đây danh truyền sôi sục Thanh Hà tuấn kiệt Tống Khuyết sao.

Chuyện lần trước Tống gia đánh thắng Thanh Phong Kiếm Chúc Doãn Minh nửa chiêu, tại Chúc công tử dẫn đạo xuống cuối cùng biến thành Tống Khuyết có thể chống lại hắn mấy chục chiêu, sau cùng nhờ vào Mãnh Hổ Bang nhân số cùng với Tuệ Vô giúp đỡ mới coi như hòa bình giải quyết.

Không thể không nói, với Chúc Doãn Minh danh vọng, mọi người nghe lời này giải thích cảm thấy đáng tin hơn rất nhiều so với phiên bản chân thật. Không tự chủ liền coi đó là sự thật.

Tống gia trước đó đã nghe qua lời này truyền ngôn, hắn cũng chỉ cười cười không làm sao quan tâm. Không rảnh để ý trả lời Giang Vô Hạ loại này mặt hàng, chỉ là hiếu kỳ hỏi:

“Giang gia so với Linh Giang Bang thì thế nào?”

“Vậy thì thua xa.” - Thẩm Tử Minh không chút do dự lắc đầu.

“Bọn họ lão tổ tuy cũng như Đỗ Như Hối đều là Thất phẩm Chân khí cảnh võ giả, nhưng tuổi già sức yếu, khí huyết sói mòn đến lợi hại, cũng không biết có thể hay không cùng người động thủ. Dù sao gần chục năm nay là chưa từng thấy vị này xuất thủ.

Bọn họ Giang gia đời sau cũng đều là bình thường hạng người, đâu vào đấy cũng chỉ có 3 vị 6 giai võ giả, nếu không phải Giang lão tổ dư uy vẫn còn khiến người khác kiêng nể mấy phần, chỉ bằng vào bọn hắn thực lực đã sớm bị người nuốt miếng xương không còn.”

Nghe lão Thẩm một phen giải thích, Tống gia lập tức yên lòng.

Không bằng lão Đỗ vậy được rồi. Tống Khuyết lúc này quay sang Phạm Nhất Vượng hỏi thăm:

“Lão Phạm, kẻ này ăn quịt tại Kim Lộc Đổ trang bao nhiêu tiền?”

“Bang chủ, tổng cộng 500 lượng bạc chẵn.”

“Rất tốt!”

Nghe báo ra cụ thể con số, Tống Bang chủ thúc Ô Vân tiến lên mấy bước đứng đối diện Giang Vô Hà mới bắt đầu nhàn nhạt mở miệng cùng hắn nói chuyện:

“Giang công tử, chúng ta sòng bạc là không có tiền lệ nợ tiền. Nể mặt Giang gia, ngươi bây giờ đem số tiền này bù, ta sẽ không làm khó ngươi.”

Giang Vô Hạ nãy giờ bị người bỏ qua một bên, nghe đám nhà quê này bình phẩm mình Giang gia không đáng một đồng đã sớm nóng máu, bây giờ còn bị cục sắt đen sì này trước mặt bàn dân thiên hạ dõng dạc đòi nợ, vậy là có thể nhẫn nhịn. Lập tức thẹn quá hóa giận, cười gằn:

“Các ngươi đám quê mùa sâu kiến này cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn chê bai ta Giang gia, ngươi lại là cái thá gì? Có thể cùng Chúc công tử qua được mấy chiêu đã nghĩ mình rất giỏi. Bản thiếu gia chơi của các ngươi chính là ngươi vinh hạnh, lão tử chính là không đưa tiền, ngươi dám làm gì sao?”

Đấy, ôn tồn lễ độ không thích nghe, vậy còn chần chờ gì nữa.

“Hùng Bá, đập hắn!”

Không quản trợn mắt bạo nộ liên tiếp buông lời thô tục Giang Vô Hạ, ngốc Hùng nghe thấy đập người liền hưng phấn xách chùy tiến lên.

Đập... đập... đập...

Vị này Giang công tử cũng không quá kháng đòn, trái tránh phải trốn không quá 3 chiêu liền bị Hùng Bá đập cho nằm úp sấp xuống, xương chân vặn vẹo biến hình, đoán chừng có nối lại được sau này cũng để lại không nhỏ dị tật.Dù sao hắn cũng chỉ là 4 giai võ giả, thực chiến còn kém cả Thẩm Tử Minh đây, Hùng Bá nhẹ nhàng như thế cầm xuống cũng không phải điều gì khó hiểu.

Nợ nhiều không áp thân, có lão Đỗ cái này thanh gươm Damocles treo trên đầu, Giang gia nhiều lắm chỉ coi là không đau không nhột con muỗi thôi. Đắc tội liền đắc tội, Tống gia rất bình thản chấp nhận rồi.

Hôm nay công việc viên mãn hoàn thành, nhìn phía sau đông nghìn nghịt một đám hóng chuyện võ giả Tống đại quan nhân hài lòng gật đầu:

“Mang theo!”

Nói rồi không quản thứ khác, ung dung lên ngựa hướng phía Nam môn đi đến.

......

Nam môn,

Trên thành vệ binh nhìn phía dưới đen nghịt dòng người dài không thấy điểm cuối đang cuồn cuộn hướng về phía này đi đến đều thiếu chút dọa đái.

Thanh Hà thất thủ! Tặc nhân dẫn người đến khống chế Nam môn.

Thành vệ đội trưởng quá sợ hãi không nhịn được tiến lên muốn gõ kẻng báo động, may mà đúng lúc này bị một bàn tay ngăn lại.

“Tần huynh? Ngươi vậy mà âm thầm đầu nhập tặc nhân?”

Nhìn trước mặt thằng này hiện mình danh nghĩa cấp trên mặt không huyết sắc, tay chân run rẩy vô thố, Tần Vũ cũng là tâm mệt.

Nơi này yên bình quá lâu, quan binh cơ bản nhất tố chất tâm lý cũng không có, mấy loại mặt hàng như này ngoài việc tác oai tác quái thu tiền vào thành thật sự là không trông đợi được gì đấy.

Nhưng nghĩ đến mình có tội trong người, hắn vẫn nhịn tính tình vỗ vai trấn an đồng thời giải thích.

“Đội trưởng, ngươi xem dẫn đầu mấy người có hay không rất quen mặt? Không phải là Mãnh Hổ Bang sao, phía sau những người khác bộ pháp tản mạn, lại cách khá xa, hẳn là bang phái tầm đó xung đột, đám kia võ giả rỗi việc đi theo nghe ngóng mà thôi, không cần quá mức khẩn trương.”

Nghe hắn giải thích, vị kia Thành vệ đội trưởng cũng thấy yên tâm mấy phần, định thần nhìn lại cũng không là chuyện như thế sao. Lúc này mới thở dài một hơi đưa tay lau trên trán mồ hôi:

“Đa tạ Tần huynh, suýt chút nữa thì ta làm chuyện cười rồi. Đám giang hồ khốn kiếp này, 3 ngày 2 đầu gây chuyện, thật sự không để người sống yên.”

Tất nhiên lời này mắng hắn cũng không dám nói to, không may dưới kia mấy vị nghe thấy vậy muốn bóp một con cá nhỏ như hắn còn không cần quá mức đơn giản.Dưới tay binh lính thấy mình hai vị lãnh đạo không tỏ thái độ gì liền đàng hoàng đứng im, động cũng không dám động mặc kệ dòng người tự do thông qua.

Tần Vũ cũng không tiếp tục quản những này, chỉ đứng hơi nghiêng người ra trước, ánh mắt chăm chú quan sát đang dẫn đầu đoàn người, cưỡi Hắc Long Mã oai phong lẫm lẫm Tống Khuyết Bang chủ.

.....

Đang nhàn nhã giục ngựa chạy chậm Tống lão gia như có sở cảm ngẩng đầu nhìn lên, cùng Tần Vũ 2 mắt chạm thẳng vào nhau. Tần Vũ dù lâu năm chinh chiến nhưng đối mặt Tống Khuyết một đôi hữu thần con mắt cũng không chịu nổi áp lực, rất nhanh nghiêng đầu sang một bên né tránh.

Vậy mà lại là người quen, nhìn kẻ này một thân tạp binh ăn mặc Tống Khuyết cũng hơi hiếu kỳ.

Bằng hắn tinh thần linh mẫn, bất cứ người nào chỉ cần tập trung nhìn vào tự nhiên sẽ có điều phát giác. Nếu chỉ là bình tường quan sát hắn tự nhiên sẽ không thêm để ý.

Nhưng vừa rồi cảm giác gai gai truyền đến để hắn cảnh giác, có thể khiến hắn lòng sinh báo động vậy đối phương hẳn phải có chỗ không tầm thường. Đợi trông thấy trên cổng thành hóa ra là vị này nhân huynh sau Tống đại quan nhân không khỏi mỉm cười.

“Tống gia, người này có vấn đề gì sao?”

Không thể không nói Phạm Nhất Vượng sức quan sát thật tốt, thấy Tống Khuyết trên mặt hơi chút biến hóa sau liền thức thời tiến lên hỏi thăm.

Mỉm cười nhìn lão Phạm gật đầu, đợi đi qua cổng thành Tống lão gia mới nhẹ giọng mở miệng:

“Vừa rồi trên tường thành vị kia cầm thương, ngươi trở về cho ta điều tra kỹ càng lai lịch của hắn.”

Không thể không nói Phạm Nhất Vượng có nhiều chỗ hơn người, đối với trong thành các đại nhân vật hắn đều có hiểu biết một hai. Nghe Tống Khuyết hỏi không làm sao do dự há mồm liền nói:

“Tống gia, cầm thương người gọi Tần Vũ. Người này binh lược xuất chúng, võ công cao cường, trước đây chính là Huyện binh Thống lĩnh một trong. Đáng tiếc lần trước Đổng Huyện úy bỏ mình ngày chính là trong lúc hắn phiên trực.

Tuy phía trên điều tra xuống nguyên nhân là Ma Giáo gây nên không sai nhưng hắn cũng không thể thoái thác trách nhiệm, vì vậy mấy ngày trước đã bị cách chức xuống làm Vệ thành phó thủ như bây giờ.”

Thì ra là thế, Tống đại quan nhân thiếu chút bật cười.

Tần Vũ thằng này không phải là người lần trước cùng mình giao thủ qua mấy chiêu sao. Lão Tần một thân thương pháp uy mãnh tinh diệu để hắn trí nhớ khắc sâu nha, nếu không phải tu vi thấp một ít chỉ có Tam giai, trong Thanh Hà thành này hẳn cũng phải có hắn một vị trí.

Đồng giai chiến đấu, Tống khuyết có thể khẳng định Đổng Chính cùng Lỗ Thiên Hùng tuyệt không phải Tần Vũ đối thủ.

Hắc hắc, vị này Tần huynh thế mà lại bị mình... à không, là Lỗ Thiên Hùng cẩu tặc kia hãm hại một lần, thật sự xui về tận nhà.

Tống gia không chút nào xấu hổ việc mình đem người hố một thanh, vui vẻ quay sang lão Phạm gật đầu:

“Lão Phạm ngươi làm rất không tệ. Giao cho ngươi một nhiệm vụ thế nào?”

Phạm Nhất Vượng nghe thế mừng rỡ kích động:

“Đa tạ Tống gia khen ngợi, mời ngài ra lệnh, tiểu nhân nhất định hết sức hoàn thành.”

“Ngươi cảm thấy nếu ta thu phục vị kia Tần Vũ thì có mấy phần nắm chắc?”

Phạm Nhất Vượng trước đó cũng đã lờ mờ đoán ra Tống Khuyết mục đích, nghe hắn hỏi lúc này trong đầu chạy nhanh tính toán, cuối cùng cắn răng cam kết:

“Tống gia, việc này giao cho ta. Tiểu nhân có ít nhất 7 thành nắm chắc đem người thu phục.”

“Ha ha, rất tốt. Bản thiếu chờ tin tốt từ ngươi.”

Tống Khuyết vui vẻ vỗ vai hắn cười lớn, dưới chân thúc ngựa tiến lên phía trước bãi đất trống rồi ra hiệu mọi người dừng lại.

Chính chủ đến rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau