TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Luyện công

Thương đội trở về đến Thanh Hà huyện cũng là lúc trời tối.

Trên đường thật ra đám sơn tặc thập phần biết điều, không ai đi ra tìm chết. Nhưng làm sao xe ngựa quá không ra sức, 2 lần để xảy ra sự cố làm hành trình không thể không gián đoạn hồi lâu.

Tống Khuyết đối với cài này khó chịu không ngớt, không giải quyết được vấn đề này sẽ không thể nào tăng lên được tốc độ vận tiêu, hơn nữa để hệ số nguy hiểm lên cao không ít.

Dù sao dừng lại hoang dã sơn lĩnh chưa bao giờ là một ý hay.

Nhưng bản thân cũng không phải học máy móc động cơ nhân tài, Tống gia còn có thể làm sao. Nhẫn nhịn chờ tìm người tài giỏi ủy thác thôi.

Đem hàng hóa vận đến Quan gia, để Chung Hồng ở lại cùng lão Quan tìm người rời tay, Tống Khuyết cũng không quản thêm nữa đưa đoàn người đến nhà Lý thẩm.

Hương thân gặp nhau tất nhiên mừng tít mắt, câu chuyện dường như nói mãi không hết. Thấy Lý thẩm vui vẻ như vậy Tống đại quan nhân cùng hài lòng, dặn dò nàng trước tiên huấn luyện mấy người mấy hôm, sau đó để La ma tử 4 người dẫn người đến các chi nhánh.

Hắn đang kêu lên Hùng Bá, 2 người đang định trở về Mai Viên thì Lý thẩm gọi lại:

“A Ngưu, thím còn quên không nói. Hôm qua có một vị gọi Ngọc Nương cô nương đến tìm ngươi nhưng không gặp, dặn dò ta nhắn giùm ngươi khi nào trở về nhớ tìm đến nàng.”

Không để ý Lý thẩm mập mờ ánh mắt, nghe đến nữ nhân Tống lão gia đã đầu to như cái đấu, quyết tâm trở về mau mau đem Thiên Chuy Bách Luyện Thể luyện.

Một đám nữ sắc lang luôn là ham muốn nhan sắc ta.

Tống gia ta đem chữ sắc dấu đi còn không được sao, phiền não nha.

.......

Mặt trách trời thương dân Tống đại quan nhân đang định cùng Hùng Bá chuồn êm, nhưng đi chưa được bao lâu đã bị người bắt gọn.

“Tống công tử!”

Mới đi đến trước cửa nhà lão Chiêm, đầu đường đã có mấy người giục ngựa phi như bay mà đến, dẫn đầu chính là Thiết Ngọc Nương, phía sau bốn người hẳn là nàng hộ vệ.

Nặn ra khuôn mặt tươi cười, Tống đại quan nhân chắp tay chào:

“Ngọc Nương, thật trùng hợp nhé!”

“Hì hì, mới không phải. Ta chuyên môn dặn người trông coi, đợi thấy ngươi lập tức báo ta nên ta mới đúng lúc chạy đến đây.”

Thật thành thật hài tử nha, Tống lão gia cảm khái.

“Tống công tử, ta nhờ người nhắn lại lời ngươi có nhận được chưa?”

Hiện hắn sợ nhất là bị nữ nhân quấn lấy, Lưu Ly Luyện Thể Quyết môn võ công chết tiệt này dục hỏa đốt người quá đáng sợ, chỉ cần đến gần là hắn bất cứ lúc nào cũng có thể cứng rắn. Sợ mình làm mất lý trí Tống Khuyết sao dám cùng nàng dạo chơi, vội tìm cớ từ chối:

“Đã nhận được, đa tạ Ngọc Nương quan tâm. Nhưng mấy hôm nay ta còn nhiều việc, sau này có lẽ còn sẽ phải thường xuyên rời thành đi các trấn nhỏ xung quanh. Sợ không có thời gian rảnh bồi Ngọc Nương ngươi.”

“Là thế sao?”

Thiết Ngọc Nương khuôn mặt thất lạc:

“Công tử không biết bận rộn như thế làm gì?”

“Ta thủ hạ còn một đống người đây, hơn nữa luyện võ chi tiêu tốn kém. Tất nhiên cần xung quanh kiếm tiền.” – Tống gia vô ngữ nói.

Không nhận ra mình hỏi câu rất thiếu não tiểu cô nương nghe hắn nói mắt sáng lên:

“Tống công tử thiếu tiền? Lần trước 1 vạn lượng ngươi không đủ dùng sao. Nếu không ta về bảo cha ta chu cấp cho ngươi thêm một ít, cha ta rất nhiều tiền.”

Đậu xanh rau má!

Tống đại quan nhân phục, mê trai thế này không còn gì để nói. Lão Thiết có này hố cha con gái, sau này không thiếu quả đắng để ăn.

Nhưng ngẫm lại tiểu nương bì này.

Ngon, ngu, ngơ 3 thứ đủ cả. Lại có lão cha lắm tiền.

Quả thật là đám mặt trắng nhỏ tốt nhất nhân tuyển nha.

Làm sao Tống gia có thể dựa mặt ăn cơm, nhưng chí đã quyết dùng tài để phục người. Hàng này còn là nhường cho người cao minh khác. Hắn sục sôi nghĩa chính ngôn từ trách mắng:

“Nam nhi sống trong trời đất, phải có danh gì với núi sông. Tuổi còn trẻ không cố gắng chỉ biết dựa người khác an nhàn hưởng thụ lại làm sao có thể có tương lai gì đáng nói.

Thiết cô nương chớ nói ra những lời như thế nữa, Tống mỗ dựa vào hai tay của mình cũng có thể trở nên hơn người.”

“Hôm nay ta vừa đi đường mệt mỏi, còn cần trở về nghỉ ngơi, chúng ta tại đây từ biệt vậy.”Soái,

Soái đến ngây người.

Thiết Ngọc Nương 2 mắt tràn đầy ái tâm, mặt đỏ bừng đều muốn xuất thủy đến nơi, mải ngắm trai đến quên cả trả lời.

Đợi thấy Tống đại quan nhân giục ngựa đi mới giật mình luống cuống giải thích:

“Tống công tử chờ đã, không phải ta có ý khinh thường ngươi. Ngươi chớ giận được không?”

Chỉ là Tống gia nào dám lưu lại, chỉ đơn giản cùng nàng vẫy tay rồi thúc mã chạy nhanh. Không ra chốc lát với cước lực Hắc Long Mã, hắn chủ tớ 2 người đã biến mất dạng.

Thiết tiểu thư lúc này mới ủy khuất mắt đỏ lên, ỉu xìu dẫn người về nhà.

...

“Chậc chậc, ranh con phong lưu thành tánh này vậy mà cũng có thể nói ra được mấy lời chí khí. Mặt trời mọc hướng tây nha!”

Nghe bên ngoài tiếng vó ngựa rộn ràng lão Chiêm cha con thò đầu ra chứng kiến mấy người nói chuyện không nhịn được chép miệng nói mỉa.

“Cha, ta thấy tiểu Tống người rất tốt nha. Không khéo ngươi hiểu lầm hắn.”

“Hừ, ngươi nha đầu này làm sao hiểu nhân tâm hiểm ác. Hắn dài ra bộ mặt phong lưu thế chắc chắn không phải người tốt, theo ta thấy tiểu tử này chỉ là dục cầm cố túng, thả con săn sắt bắt con cá rô mà thôi.”

Mặt đẹp = người xấu, hạ lưu.

Xảo Xảo đối với lão cha mình logic cũng là vô ngữ, trợn mắt hắn một cái rồi quay vào nhà.

Chỉ tiếc không gặp được đám sủng vật, cô nương buồn rầu than thở.

.......

Về đến Mai Viên Sơn Trang,

Gác cổng Lê lão đầu cho Tống Khuyết 2 người mở cổng nhân tiện báo tin:

“Thiếu gia, hôm qua có một vị họ Thiết cô nương đến tìm ngươi. Biết được ngươi không có ở nhà đã hẹn là lần sau sẽ quay lại.”

Tiểu nương bì này cũng thật sự chấp nhất, Tống đại quan nhân buồn cười bảo:

“Lê lão, lần sau nàng còn đến cứ báo rằng ta không có nhà cho ta. Nói rằng ta đi xung quanh các trấn phải mấy hôm nữa mới về.”

“Vâng, thiếu gia!”Lê lão chính là 1 trong mấy người giúp việc còn ở lại Mai trang từ khi hắn mua lại từ tay Từ thiếu. Xem xét mấy người tính cách không tệ sau Tống lão gia cũng giữ lại mấy người làm việc.

Dặn dò lão đầu thay mình đuổi vị kia cô nương đi, 2 người liền nhanh chóng đi về phòng. Hôm nay 2 đường ngựa xe mệt mỏi hắn thấy cả người đều khó chịu, muốn tắm rửa một cái.

Xoa xoa đầu Husky cùng Manh Manh chạy ra đón, Tống lão gia hô lớn:

“Ngộ Không, cho lão gia nấu mấy món thanh đạm một chút, chuẩn bị cho ta cốc nước, chút nữa tắm xong ta uống.”

“Chít..chi” – Yes sir.

Tối hôm đó nghỉ ngơi, Tống Khuyết cũng thuận tiện rảnh rỗi quan sát một lần Hắc Thiết Trại.

Trong trại hết thảy bình thường, lão Nhiếp còn có thời gian thư thản ngồi uống rượu một mình ngắm trăng. Nhìn bóng dáng cô độc của hắn Tống Khuyết cũng thấy thương cảm.

Dù sao nỗi đau mất tất cả gia đình, vợ con không phải người nào cũng có thể thừa nhận được. Có thể nhịn được trong lòng thù hận không có điên rồ hành động, Nhiếp Phong tâm trí vượt xa thường nhân quá nhiều.

Đối với hắn an ủi có lẽ cũng là dư thừa, thích hợp để hắn một mình tĩnh lặng như này tốt nhất.

Tống đại quan nhân thở dài điều khiển Sơn Tước bay một vòng điều tra, không thấy gì khả nghi mới yên tâm trở về trong sơn động nghỉ ngơi.

Liên tiếp sau đó 2 ngày, đám công cụ, dược liệu phụ trợ luyện công lần trước đặt cũng được người mang tới. Lão Vân còn thuận tiện kiếm cho hắn một chồng thư tịch phật kinh đạo điển đủ cả, chữ nghĩa phía trên mờ ảo phiêu miểu, đủ để Tống lão gia tìm hiểu đến linh hồn thăng hoa.

Thiết Ngọc Nương cũng có đến qua một lần, nhưng đã được dặn dò Lê lão báo cho tất nhiên là thất vọng mà về.

......

Trong một khu sân kín biệt lập, Lý Tín nhìn trước Hùng Bá loay hoay dọn dẹp 2 cái nồi to đựng đầy hạt sắt tò mò cực kỳ. Nhịn không được hỏi:

“Đại ca, các ngươi đây là định làm gì?”

“Ta cùng Hùng Bá định luyện một môn võ công, thứ này cần người luyện nhất định phải ngồi trong chảo thiết sa nóng hấp thu trong đó thiết khí mới luyện được.”

Đang bận rộn pha chế dược cao Tống dược sư cũng không ngẩng đầu lên, hàm hồ đáp. Nghe hắn nói Lý Tín càng hiếu kỳ:

“Còn có như thế kỳ lạ võ công? Đại ca, uy lực thế nào?”

“Cầu kỳ như thế uy lực tất nhiên là chuẩn cmnr, luyện thành người cả thân như cương thiết, đao thương cũng khó mà nhập. Lợi hại đi?” - Tống Khuyết cười.

Lý Tín 2 mắt tỏa sáng:

“Đại ca, ta có thể luyện hay không?”

Đánh giá hắn từ đầu đến chân Tống lão gia khinh bỉ:

“Ngươi, có chịu khổ được hay không? Luyện này công không nói chịu đại hỏa nấu người, sau đó càng là cần người khác dùng thiết côn gõ lên trên người khắp các bộ phận. Tiểu tử ngươi có dám luyện? Nhìn 2 căn côn sắt dựng góc kia chưa?”

Quay đầu nhìn góc tường dựng 2 thanh gậy sắt dài gần 2m, một đầu tròn một đầu dẹt, sức nặng tuyệt đối không dưới mấy trăm cân Lý Tín không nhịn được nuốt cái ực.

Nhìn lại tay thô như mình bắp đùi Hùng Bá đang nhe răng cười, hắn toàn thân rùng mình.

“Đại ca, có chết người sao?”

Tống Khuyết buồn cười:

“Nếu chết người thì ai dám luyện, nhưng đau khổ dằn vặt thì không phải ai cũng nhịn được.”

Thực ra luyện này công phần lớn người đều chịu thương tật ám tàn. Nhưng tự tin có Tesseract giúp đỡ, Tống lão gia cũng không đem vấn đề này làm bối rối.

“Đại ca, ta muốn luyện.”

Nghĩ đến mình càng ngày bị bỏ lại càng xa, sau này khéo không thể giúp được đại ca, Lý Tín do dự một lát rồi cắn răng xin chết.

Ngạc nhiên đánh giá ánh mắt kiên nghị tiểu tử trước mặt, từ khi cha hắn chết lần đó đây mới là lần thứ 2 thấy hắn quyết tâm như thế, Tống Khuyết cũng không nỡ từ chối:

“Vậy ngươi cần về hỏi lại ngươi mẹ. Luyện này công sau đó ngươi ngoại hình sẽ có biến dạng, trở nên đen hơn, tay chân thô hơn cả Hùng Bá. Ngươi phải có chuẩn bị tâm lý.”

Nghe đến ngoại hình biến dạng Lý Tín cũng hơi hoang mang, nhưng nhìn trước mặt đại ca còn dám tu luyện, mình một thân bộ dáng tầm thường có gì không bỏ được, hắn kiên định quyết tâm chút nữa về phải thuyết phục lão mẹ một phen.

Chương 122: Thiên Chuy Bách Luyện Công

Nhìn trước mắt khói xanh bốc lên chảo lớn Tống đại lão gia bắt đầu do dự không chừng.

Khi nãy hắn đã thử cho tay vào cầm thiết sa, so với nước sôi không kém bao nhiêu đâu.

Đậu xanh rau má!

Phương pháp luyện công này có thật hay không vậy?

Ngồi vào trong đấy sẽ không bị chín trứng với xúc xích chứ? Tống Khuyết cảm thấy hoa cúc xiết chặt, ở dưới càng là một mảng lạnh lẽo.

Nhưng lời đã nói ra, Lý Tín tiểu tử này còn đang ngóng trông đây, không thể vào giây phút này túng nha.

Ngó bên cạnh Hùng Bá ánh mắt tò mò quan sát, Tống đại quan nhân đảo mắt lòng vòng.

Hắn quay sang ngốc Hùng cười hiền lành:

“Hùng Bá, ngươi trước luyện thử, thiếu gia cho ngươi hộ pháp, đem dược cao bôi lên khắp người.... bôi dày một chút.”

Hùng Bá cỡ nào thành thật hài tử, làm sao hiểu nhân tâm hiểm ác tự nhiên nghe lời làm theo.

Chỉ thấy hắn nhanh chóng thoát tinh quang, cả người tồng ngồng đứng đó bốc dược cao bôi khắp lên cơ thể. Mấy người từ nhỏ ở chung, cùng nhau tắm Kính Hồ không ít lần cũng không thấy có gì không ổn.

Đợi bôi xong dược, Hùng Bá một bộ lợn chết không sợ nước sôi thế nhanh nhẹn nhảy vào trong nồi, đem thân vùi xuống dưới thiết sa.

“Vận chuyển khí huyết chống lại hỏa khí, nếu thấy không chịu được lập tức nhảy ra.”

Quả nhiên là Tống gia nhất trung thành tiểu đệ, Hùng Bá nhanh nhẹn một loạt động tác làm Tống lão gia cũng hơi hoảng hốt, vội vàng quát lớn dặn dò.

“Vâng, thiếu gia!”

Tống Khuyết cùng Lý Tín 2 người đứng ngoài quan sát, thấy trong nồi vang lên tiếng xèo xèo cùng mùi thịt nướng thoang thoảng, tâm thần cũng hơi rét.

Cũng may, công pháp là thật, thuốc cũng hiệu nghiệm. Hùng Bá ngoài lúc ban đầu không thích ứng nhăn nhó, về sau một đoạn thời gian liền vẻ mặt nhẹ nhàng vận công, thiêu đốt huyết khí dựa theo trước đó Tống đại quan nhân dạy hấp thu kim thiết tinh hoa.

Đợi qua khoảng 30 phút, cả người đã đỏ như tôm luộc Hùng Bá mới hao hết khí huyết, không chịu được nữa nhảy ra khỏi chảo. Tống lão gia lập tức quan tâm:

“Thế nào Hùng Bá, có thấy chỗ nào không khỏe không?”

“Không có thiếu gia, chỉ là cảm thấy nóng một chút, da thịt tê dại một chút, còn lại không có vấn đề.”

Tống Khuyết vẫn chưa mấy yên tâm:

“Ngoài thân thể tứ chi đây? Các bộ phận khác có chịu tổn thương?”

Xoa xoa cái đầu bóng lưỡng, Hùng Bá nghệch ra một lát rồi chắc chắn trả lời:

“Không có thiếu gia, không có chỗ nào bị thương tổn cả.”

Tống gia thở phào nhẹ nhõm, gật đầu hài lòng.

“Ân, có gì bất thường lập tức nói để thiếu gia cho ngươi chữa trị. Bây giờ mặc xong đồ ra kia đứng để Lý Tín cho ngươi đánh.”

“Khà khà, đa tạ thiếu gia.”

Đợi Lý Tín cầm côn sắt bong bong gõ cho ngốc Hùng kia một hồi lâu đến kia kiệt sức, ngày đầu tiên luyện công của hắn mới coi như kết thúc. Bây giờ đến lượt Tống đại quan nhân.

Nhìn trên thân thể Hùng Bá bị cháy khét lông tơ, Tống Khuyết quyết đoán đem trên người cạo sạch.

Một thân trắng mơn mởn Tống soái ca thương tiếc xoa xoa trên mặt mình dung nhan mới gạt lệ nhảy vào chảo sắt.

Các vị nữ hiệp, đừng vội thương tâm. Tống gia ta còn quay lại - Tống Khuyết âm thầm said.

......

Hùng Bá nói cũng chưa sai, chảo sắt tuy khủng bố nhưng có dược cao bôi lên, với dùng khí huyết thiêu đốt chống cự, Tống Khuyết cũng không thấy quá khó chịu.

Nhẫn nhịn dày vò gần 1 giờ, đợi toàn thân da thịt ngứa ran tê dại Tống lão gia mới nhảy ra. Vội vàng mặc quần áo rồi đứng thung vận công hấp thu thiết khí, mặc cho Hùng Bá cùng Lý Thiết cầm gậy sắt đánh lên người.Trên da thịt hắn rất nhanh xuất hiện những vết ngấn xanh tím, nhưng đều bị năng lượng Tesseract nhất nhất chữa trị, đợi trên người làn da biến trở về mềm mại như trước hắn mới kêu dừng 2 người. Hôm nay luyện công kết thúc.

Việc hôm nay không dọa được Lý Tín, thấy 2 người còn sinh long hoạt hổ nhảy nhót tưng bừng vô sự hắn cảm thấy tự tin hơn nhiều, ăn xong bữa cơm liền gấp không chờ nổi chạy về nhà thuyết phục lão mẹ đi.

Còn Tống gia sau khi ăn xong một nồi thuốc bổ cũng bắt đầu cho Hùng Bá liệu thương. Tin rằng hằng ngày kịp thời chữa trị như thế này, mọi người luyện công này về sau cũng sẽ không xuất hiện ám tật trong người.

......

Sáng hôm sau,

Lý Tín đúng hẹn mà tới, hắn cũng không tốn bao nhiêu công sức thuyết phục lão mẹ. Chỉ nghe Tống Khuyết cũng làm, Lý thẩm không làm sao suy nghĩ lièn đáp ứng.

Nam nhi thôi, thân thể bền chắc mới tốt, xấu chút không sao cả. Còn về cắt tóc cạo đầu, như thế cho sạch sẽ thoáng mát cũng là thuận tiện.

Thêm một người luyện công, Mai Trang hôm đó cũng náo nhiệt rất nhiều, tiếng đao, búa, quyền phong rít gào vang lên không ngớt. Cũng may đây là ngoại thành, không ai nghe thấy mà phàn nàn khó chịu.

Buổi tối, sau khi dùng bữa đang cho 2 tiểu tử liệu thương Tống Khuyết bỗng nhiên cau mày đứng dậy.

Chỉ thấy hắn 2 mắt sát khí lạnh lùng hô:

“Đi lấy vũ khí!”

Hùng Bá cùng Lý Tín không có gì do dự, theo bản năng liền chạy đi lấy đồ. Không ra một lát sau 3 người cưỡi ngựa vội vàng trong đêm hướng Ưng Giản Sầu mà đi.

......

Không lâu trước đó,

Khi Sơn Tước theo thường lệ bay lòng vòng kiểm tra một lượt Hắc Thiết Trại bỗng thấy mấy người lén lút đi lại trong rừng cây buổi tối thập phần khả nghi.

Hiếu kỳ Tống Khuyết mới để nó đậu lên một thân cây gần đó giỏng tai lên nghe.

“Chuẩn bị thế nào?” – Một người râu quai nón tráng hán tục tằng trầm giọng hỏi.

“Lão đại. Đám người Độc Nhãn Long cùng Tô Răng Hô đã âm thầm xuất phát, không mấy chốc sẽ đến nơi này.”

Đối diện một người trả lời, đồng thời do dự:
“Chúng ta thật sự muốn làm thế? Dù sao hắn còn 2 đồng bọn nữa không có ở đây nha, nếu như bị phát hiện...”

Nghĩ đến đêm đó như sát thần 2 người, mấy người không cấm rùng mình.

Tên kia lão đại thấp giọng quát:

“Sợ cái gì, không phải Độc Nhãn Long bọn hắn tìm được mấy bộ quân nỏ sao, chúng ta chỉ cần giám sát kỹ càng, bảo vệ cửa trại. Đợi 2 người kia đến gọi cửa liền lập tức động thủ. Tin chắc bọn hắn trong lúc bất ngờ cũng không thể sống qua một lượt bắn.”

“Các ngươi không nghĩ, từ khi bọn họ mấy người nắm quyền có phải hay không bắt đầu xa lánh chúng ta. Hừ, nếu không sớm động thủ, đợi sau này bọn hắn tìm cớ chơi chết, lúc đó có các ngươi khóc.”

Mấy người còn lại nghe vậy cũng tâm động, cắn răng:

“Lão đại, chúng ta nghe ngươi.”

“Như thế không phải tốt. Chỉ cần mọi chuyện thành công, Độc Nhãn Long cùng Tô Răng Hô đã đồng ý rồi, khi đó ta sẽ lên làm trại chủ, bọn hắn 2 người là nhị, tam đương gia. Các ngươi lúc đó đợi ăn sướng uống cay đi!”

Nghĩ đến tương lai tươi đẹp, mấy người sắc mặt khá lên mấy phần, kích động:

“Thề sống chết đi theo lão đại!”

“Khà khà, rất tốt. Chúng ta cứ y kế hành sự, Mã Diện kẻ đó vẫn đang tại ngôi nhà trên núi chứ?”

“Ở, lão đại. Ta xa xa quan sát mấy ngày nay hắn đều tại đó uống rượu ngắm trăng, không có gì dị động.”

“Hắc hắc, ngắm đi, xuống dưới kia chưa chắc đã có mà ngắm. Các huynh đệ trở về chuẩn bị đi, nhớ để ý giám sát đám phản đồ kia. Cần thiết có thể....” – Vị này lão đại nói rồi đưa tay lên cổ làm động tác cắt yết hầu, những người khác âm thầm lĩnh hội.

Trên cây đem phía dưới hết thảy nhìn cái rõ mồn một Tống lão gia lúc này hai mắt lấp lánh hàn quang.

Cũng là dịp tốt để một lần dẹp yên đám này gai đầu.

Tống Khuyết trở lại bản thể vội quát lớn Hùng Bá, Lý Tín 2 người đi chuẩn bị đồ đạc, chính mình nhanh chóng trở về phòng viết một phong thư nhỏ bỏ vào trong không gian.

Đầu kia Sơn Tước từ không gian lấy ra lá thư cắp vào chân, hướng gian nhà lưng chừng núi bay đi tìm Nhiếp Phong.

Làm xong hết thảy hắn cũng không kịp lo che dấu hành tung, vội vàng kêu 2 người qua loa ăn mặc dạ phục đeo mặt nạ chạy vội đến Ưng Giản Sầu. Mọi khi để giữ bí mật hắn đều là chạy bộ, nhưng hôm nay việc gấp gáp, không kịp cũng không quản được như vậy nhiều.

......

Đang ngồi buồn mượn rượu tiêu sầu Nhiếp Phong thấy một con chim sẻ bay đến trước mắt mình bản năng không để ý.

Nhưng nhớ đến sủng vật của thiếu gia, hơn nữa dưới chân nó còn cầm đồ vật, lập tức nghi hoặc tiến lên đón lấy.

Đưa thư mở ra xem, hắn sắc mặt liền trở nên âm trầm, trong đầu bắt đầu cấp tốc vận chuyển.

Thời gian không chờ người, Nhiếp Phong rất nhanh quyết đoán, cẩn thận trốn tránh một phen đi xuống trại tìm mấy kẻ tay chân tin được chuẩn bị sẵn sàng.

.....

Mặt Sẹo là một trong những đầu mục cũ tại Hắc Thiết Trại, hắn người này âm ngoan xảo trá, có thể làm việc nên khá được mấy vị đương gia vừa ý.

Nhưng từ khi Hứa lão đại nhóm người bị diệt, Hắc Thiết Trại đổi chủ sau ngày vui của hắn nhanh chóng hết. Hắn cùng mấy người đầu mục cũ dần đàn bị xa lánh khỏi vòng tròn quyền lực, hơn nữa Mã Diện đương gia như có như không ánh mắt nhiều khi khiến hắn kinh hồn táng đảm, lòng luôn luôn có dự cảm bất tường.

Thà ta phụ người chứ không để người phụ ta.

Nếu Mặt Sẹo nghe được thế giới khác Mạnh Đức huynh nói câu này hẳn sẽ dẫn làm tri kỷ.

Luôn có tâm nghi ngờ hắn quyết đoán không chịu chờ chết, liền âm thầm liên lạc trong trại mấy kẻ lưu lạc đồng cảnh ngộ. Được sự đồng ý sau mấy ngày nay càng là lén lút nhân cơ hội ra ngoài đi liên lạc với quanh đó 2 nhóm tặc nhân khá có quy mô.

Mấy người kia đang sầu không có hiểm địa xây trại thu tiền đây, không nói 2 lời lập tức ăn nhịp hẹn đêm nay mang người đánh lén, trong ứng ngoài hợp thu phục Hắc Thiết Trại.

Còn về lo lắng bọn họ mấy trại chủ trả thù, đã là đời sống lưỡi đao liếm huyết, được ngày nào hay ngày đấy. Nghĩ nhiều thế mà làm gì, giết đã rồi nói.

Chương 123: Nổi loạn

Đêm tối mông lung, rừng hoang núi vắng nhập vào sương đêm chỉ còn lại một màu đen dày đặc.

Hắc Thiết Trại vẫn như bình thường một dạng quang cảnh ca múa thái bình, một đám sơn tặc không phải ca gác liền tập trung với nhau đánh bạc uống rượu chém gió vui quên cả trời đất.

Cuộc sống ở đây đã đủ khô khan, nếu không cho bọn này chút trò vui giải trí, mấy người này đã sớm phản.

Việc này Tống Khuyết quản không được cũng không muốn quản, chỉ cần bọn nó hoàn thành nhiệm vụ, không lơ là trong phiên trực liền tùy ý muốn làm gì thì làm.

Nhưng đêm nay nếu có người tinh ý sẽ phát hiện, trong những người đang tụ tập chơi bời nơi đây tuyệt nhiên không thấy mấy vị tâm phúc mới của Tam đương gia Mã Diện.

Những người này nếu không mệt mỏi về nghỉ sớm cũng là có cớ trước chuồn, tất nhiên đang vui vẻ đám người cũng không ai rảnh hơi chú ý.

.....

Ngoài cửa trại,

Qua một lần máu dầm dề giáo huấn, đám gia hỏa không còn dám chủ quan lơ là, tất cả đều căng mắt chú ý cảnh giác. Một chút gió động cỏ lay cũng sẽ cẩn thận đề phòng.

Mấy vị đương gia quy củ cũng không phải nói suông, đã có 2 kẻ xui xẻo vì ngủ gật bị đánh cho đến giờ còn chưa xuống giường được, bọn họ cũng không muốn vinh danh làm người thứ 3.

Lúc này Mặt Sẹo dẫn theo 4 người nữa dặt dẹo đi đến dưới cổng.

“Ai?” – Trên chòi canh lính gác lập tức phát hiện quát hỏi.

“Là ta, Mặt Sẹo.”

Trên thành đầu mấy người thò đầu ra, ngó mặt đúng là hắn mới kỳ quái:

“Mặt Sẹo ca, làm sao đêm hôm ngươi còn định đi đâu?”

“Hắc hắc, mấy vị huynh đệ. Đêm nay không phải thắng chút bạc sao, mấy người chúng ta định rủ nhau đi hồ Lãng Bạc lên thuyền hoa chơi chơi, các huynh đệ giúp ta thuận tiện một chút.”

Việc này khi xưa chỉ là việc cỏn con, cũng không ai ngăn cản. Nhưng bây giờ trong trại đã có lệnh cấm đi đêm, mấy người trên thành bắt đầu do dự:

“Mặt Sẹo ca, chúng ta không phải làm khó ngươi. Nhưng lệnh cấm đã ra, nếu để ngươi ra ngoài ta sợ trại chủ lại trách phạt. Hay là ngươi cố nhịn một chút, đến mai xin nghỉ phép lại xuống huyện thành chơi cũng không muộn.”

“Không nhịn được nha mấy huynh đệ, hôm nay không biết làm sao trong người ta hỏa khí đặc biệt vượng, không tìm người chinh chiến mấy trăm hiệp là không chịu được.”

Mặt Sẹo nói mấy câu tục làm đám gia hỏa cười ha ha, nhân cơ hội này hắn cũng bất động thanh sắc tiến thêm mấy bước, ánh mắt gian trá đảo quanh quan sát.

Mấy lính canh trên cổng đang định đuổi hắn quay về, bên cạnh kẻ đầu lĩnh lúc này mới đưa tay ngăn lai cười nói:

“Mặt Thẹo, đừng nói huynh đệ không giúp ngươi. Nhưng phải nhớ trở về trại trước khi trời sáng, nếu không Mã Diện đại nhân trách phạt xuống, không chỉ ngươi mà cả chúng ta mấy người cũng phải chịu liên lụy.”

Vốn đã định phải làm liều Mặt Sẹo nghe thế kinh hỉ quá đỗi, thò vào trong ngực áo cầm vũ khí tay phải cũng nhẹ buông ra ngẩng đầu cười lớn:

“Hóa ra Đao Tử huynh đệ phiên trực, đủ nghĩa khí. Chúng ta nhất định sẽ trở về đúng giờ.”

Giơ tay cản lại còn muốn khuyên đám tiểu đệ, Đao Tử cười lớn:

“Nhớ lời ngươi nói, nếu có thể mang theo mấy người nữ nhân trở về cho các huynh đệ giải thèm cũng được.”

“Ha ha, nhất định, nhất định.”

Nhếch miệng cười nhìn qua phía dưới 5 người, Đao Tử phất tay hô:

“Mở trại!”

“Các huynh đệ, đa tạ!”

Mặt Sẹo 5 người kích động từ từ đi đến dưới cánh cửa, đợi cửa mở đủ rộng hắn liền từ trong người lấy ra đao nhỏ dùng sức chém nát dây xích, 4 người kia cũng đã sớm bàn bạc tách ra 2 bên giữ chặt cửa trại.

Biến có nhanh chóng khiến người không kịp phản ứng.

“Mặt Sẹo! Ngươi muốn làm gì!” – Trên cổng trại người quát lớn.

“Giết!”

Nhưng lúc này Mặt Sẹo đã hoàn toàn trở mặt không có tâm tư trả lời bọn hắn, chỉ thấy hắn vặn vẹo khuôn mặt dữ tợn hét lớn, vết sẹo trên má ngoằn nghèo run rẩy nhìn qua khá thấm người.“Giết!”

Theo tiếng Mặt Sẹo la lên, nơi xa đồng thời vang lên tiếng hô quát, một đám không dưới 50 người ăn mặc lôi thôi dã quái sơn tặc do Độc Nhãn Long và Tô Răng Hô dẫn đầu mai phục đã lâu ở trong rừng cây nghe thấy tín hiệp lập tức xông ra, muốn nhân cơ hội cướp cửa trại.

“Gõ kẻng báo động! Chuẩn bị cung tiễn.” – Trên đầu Đao Tử vẫn có thể đâu ra đấy chỉ huy rõ ràng, đám lính canh thấy vậy cũng an tâm phần nào y lệnh làm việc.

“Keng... keng... keng!”

Theo tiếng kẻng dồn dập liên hồi vang lên, cả Hắc Thiết Trại thoáng chốc liền nổ. Nhưng có lần trước kinh nghiệm sương máu, đám người vẫn còn đủ tỉnh táo đi kiếm gia hỏa vắt chân lên cổ chạy ra phía cổng.

“Các huynh đệ không cần phản kháng, ta Mặt Sẹo không hề có ý hại các huynh đệ. Chỉ cần làm thịt Mã Diện cùng với hắn 2 tên đồng bọn, Hắc Thiết Trại liền là của huynh đệ chúng ta đồng thời cai quản. Lúc đó chúng ta lại có thể như xưa muốn làm gì thì làm không phải sướng sao?”

Nhìn lục tục đã có người chạy ra mà đám viện quân còn mới đi được nửa đường, Mặt Sẹo trong lòng mắng mấy câu phế vật, ngoài miệng chạy nhanh nghĩ cách dao động đám người.

Có vẻ ngày xưa hắn còn có mấy phần uy vọng, hay mấy lời nói chọc đúng đám sơn tặc điểm G, không ít người dưới chân không tự chủ chần chờ không quyết.

Gắn mô tơ sau đít chạy Độc Nhãn Long mấy người sao bỏ qua cơ hội này, liều mạng xông lên, miệng không đoạn hò hét chấn động nhân tâm.

Đại sự sắp thành vậy!

Mặt Sẹo chưa kịp ngửa mặt lên trời cười lớn, một tiếng quát lạnh lẽo khiến hắn hồn phi phách tán vang lên:

“Bắn!”

Không biết lúc nào mai phục hai bên đầu cổng trại hơn 10 danh cung tiễn thủ từ chỗ núp đứng dậy, cầm cung đã cài sẵn mũi tên nhắm chuẩn đám dã quái đang muốn công thành mà bắn.

“Chíu.. chíu”.... “Phụt...”

“Á.....”

Tặc nhân chỉ có hơn 50 người, trải qua lượt bắn đầu tiên đã có gần 10 kẻ xui xẻo gục xuống.

“Có mai phục, cẩn thận!”

Độc Nhãn Long cùng Tô Răng Hô kinh hãi, nhưng đã đến giờ phút này làm sao còn đường lùi. 2 kẻ liều mạng chân chính ánh mắt quyết liệt gầm lên một tiếng.

“Xông lên, nhanh!”

Nói rồi cầm đao, kiếm vung vẩy bảo vệ thân thể, gạt ra ám tiễn.Khoảng cách quá gần, đám cung tiễn thủ chỉ kịp bắn thêm một mũi tên, tặc nhân đã xông đến dưới cửa thành. Đám dã quái kia có lòng phòng bị, lượt bắn thứ 2 mang lại hiệu quả nhỏ bé vô cùng, chỉ có 2 con ma xui xẻo bị dính đạn lạc.

Tình thế lúc này tràn ngập nguy cấp.

Nóng lòng muốn xông lên trên cổng trại xử lý đội cung thủ Độc Nhãn Long vừa nhảy lên trên, chân còn chưa kịp chạm đất đã là lông tơ dựng đứng lên, sợ hãi nhìn đối diện mà đến uy mãnh tuyệt luân quyền ảnh.

“Keng...Rắc rắc”

Oành!!!

Kinh nghiệm sinh tử nhiều năm cứu hắn 1 mạng, Độc Nhãn Long trong lúc nguy cấp bản năng vung đao lên đón đỡ, quyền phong thế đi không giảm đập vỡ hắn bội đao đồng thời hung hăng khắc lên ngực hắn một vết lõm sâu quyền ấn.

Bội đao chặn lại hơn nửa lực đạo cứu hắn một mạng nhưng lúc này Độc Nhãn Long cũng là như bao tải rách bay ngược xuống dưới đất, trong miệng máu tươi cuồng phun.

“Rút, rút lui!”

Tô Răng Hô mật gan đều nứt, điên cuồng hô quát lùi lại.

Đáng tiếc nơi bọn hắn đứng thập phần vi diệu, nằm ở dưới cổng trại khuất tầm bắn ở phía trên. Mấy kẻ chậm chân ứng tiếng quay đầu bỏ chạy không được bao xa đã bị phía trên huynh đệ ân cần thăm hỏi biến thành con nhím.

Nhìn này, một đám tặc nhân mặt mày xanh lét, tiến không được lùi không xong không biết làm sao. Bản năng đứng im núp dưới cửa trại nhìn về lão Tô.

Tô Răng Hô:.... đậu má!

Mặt Sẹo huynh, làm sao giờ, gấp! Lão Tô theo bản năng lại nhìn về Mặt Sẹo.

Mặt Sẹo bây giờ không còn tâm tư đi bận tâm làm sao kế hoạch bại lộ, đến bước đường cùng hắn cũng là bất cứ giá nào hét lớn:

“Các huynh đệ, bọn hắn chính là người giết chết Trại chủ, cướp đoạt Hắc Thiết Trại chúng ta a. Nghĩ lại cuộc sống khi xưa làm sao tiêu dao khoái hoạt đi.

Nghe ta một câu, huynh đệ chúng ta hợp lực giết chết Mã Diện, lại âm thầm mai phục tiêu diệt 2 kẻ đồng lõa. Khi đó Hắc Thiết Trại này chính là của tất cả các huynh đệ, đoạt được thứ gì chúng ta cùng chia đều, chúng ta không cần phải nghe lệnh của bất kỳ ai nữa.”

“Hắc hắc, Mặt Sẹo, ngươi tính cách như nào ở đây còn có ai không rõ sao. Đến lúc đó ngươi còn nhớ chia đều cho mọi người, hơn nữa hôm nay ngươi cõng rắn cắn gà, đem kẻ địch về tàn hại huynh đệ trong trại.

Đừng nói chúng ta không thể đồng ý, dù có đồng ý những người này có đồng ý buông tha ích lọi chia đều cho mọi người?”

Không cần Nhiếp Phong đứng ra trấn an quân tâm, ở một bên Đao Tử đã cười lạnh chất vấn.

“Mọi người đừng nghe Đao Tử tên này cỏ đầu tường, ta có thể thề sẽ cùng anh em chia đều ích lợi. Bên cạnh ta vị này Tô lão đại cũng sẽ không có ý kiến, đúng không Tô lão đại.”

Chỉ cần tai qua nạn khỏi, ngươi nói cái gì chính là cái gì. Tô Răng Hô đầu gật như giã tỏi:

“Đúng vậy đúng vậy, bọn ta nghĩa khí làm đầu, các huynh đệ yên tâm.”

Không để cho người khác cơ hội chất vấn, Mặt Sẹo lập tức hét lớn cổ động:

“Các huynh đệ, Mã Diện hắn chỉ có một người, chỉ cần chúng ta đồng lòng, mặc hắn là cái gì Nhị lưu Nhất lưu cũng đều là phải chết. Còn hai kẻ đồng lõa kia chúng ta đã có biện pháp đối phó.

Các anh em, chần chờ gì nữa, chỉ cần làm xong việc này ta hứa bây giờ sẽ lập tức đi các trấn xung quanh vét một phiếu nữ nhân về thưởng mọi người. Tiền bạc, nữ nhân, vô câu vô thúc cuộc sống, xông lên a!”

Quả thật thằng này kích động nhân tâm còn có một bộ. Nhưng cũng không có cái chim gì dùng. Bởi vì lúc này phía ngoài trại lại có tiếng vó ngựa vang lên, kèm theo một giọng nói hài hước mỉa mai:

“Thật sao? Xông lên a!”

Âm thầm nuốt nước bọt, run rẩy quay đầu nhìn về đằng xa nhàn nhã giong ngựa đến 3 hắc y thân ảnh, đứng đầu 2 người còn là cho bọn hắn ấn tượng khắc sâu ma quỷ sát nhân Vô Thường cùng Ngưu Đầu. Mặt Sẹo tâm chìm đến đáy cốc.

Xong!

P/S: Hôm qua đi về đau đầu mệt mỏi viết hơi lủng củng, các bác thông cảm. Đợi hôm nào rảnh ta sẽ edit lại.

TRân trọng!

Chương 124: Dẹp loạn

Nhìn thấy mấy vị tân trại chủ vậy mà tụ tập đầy đủ, còn có tâm lưỡng lự đám Hắc Thiết Trại tặc nhân lập tức trung thực, tay cầm vũ khí chuyển đầu trợn mắt nhìn Mặt Sẹo đám người như kẻ thù giết cha giết mẹ.

Khốn nạn, suýt chút hố lão tử.

Lần trước mấy kẻ dám cầm vũ khí chống đối mồ mả còn chưa khô đâu.

.....

Lại nói Tống Khuyết,

Phát hiện đám gai đầu mật mưu đảo chính sau, hắn báo tin cho Nhiếp Phong xong lập tức gấp rút giục ngựa lên đường.

May mà mấy con ngựa đều là ngựa tốt, trong núi rừng hành tẩu tự nhiên, không tốn bao công phu là 3 người đã đến được mục đích.

Nhìn trước mắt còn giằng co hai bên thế lực Tống lão gia thở phào nhẹ nhõm, cũng may còn chưa đến muộn.

Đến lúc này còn nghe Mặt Sẹo ca lớn giọng đòi chém hắn, Tống đại quan nhân giận quá phản cười.

“Làm sao? Còn đứng đấy, xông lên a!”

Xem xét xung quanh tình huống, dùng đầu gối nghĩ cũng biết mình đã là ba ba trong rọ Tô Răng Hô không biết trong lòng đem tổ tông mười tám đời Mặt Sẹo chửi bao nhiêu lần, mặt ngoài còn là nở nụ cười quyến rũ chắp tay:

“Thì ra mấy vị là mới Trại chủ của Hắc Thiết Trại, tiểu nhân Tô Ninh, mọi người đều xưng Tô Răng Hô, ở đây cho các vị đương gia hành lễ.”

Vái chào Tống Khuyết mấy người xong lão Tô lập tức quay ra Mặt Sẹo trở mặt.

“Các vị trại chủ, tiểu nhân cũng là bị Mặt Sẹo thằng khốn này lừa, nói cái gì Hắc Thiết Trại bị người tàn sát, bắt bớ. Tiểu nhân tâm hệ tình nghĩa giang hồ mới gấp không chờ nổi kéo người đến trợ giúp.

Nay đã hiểu lầm giải khai, tất cả đều là do kẻ này xúi giục. Không biết tiểu nhân có thể hay không xin về trước, trong nhà còn nhiều việc phải làm?”

Nghe hắn mạch não thanh kỳ suy nghĩ Tống lão gia cũng bật cười.

Nhà còn bao việc! Hắc hắc.

“Ha hả, ngươi nói đi?”

Gian nan nuốt một ngụm nước bọt, Tô Răng Hô căng ra nụ cười khó coi:

“Không biết tiểu nhân cần làm gì mấy vị đương gia mới đồng ý tha mạng?”

Nhìn quanh một vòng, Tống Khuyết hừ lạnh:

“Buông vũ khí quỳ xuống, đầu hàng không giết.”

Tô Răng Hô tiến thoái lưỡng nan, lúc này nhịn đau đứng dậy Độc Nhãn Long còn là có vài phần huyết khí, gằn giọng nói:

“Làm thế chẳng khác nào bó tay chịu chết tùy ý các ngươi chém giết? Cùng lắm chúng ta cá chết rách lưới, các ngươi cũng không được tốt hơn.”

“Cá chết rách lưới, các ngươi cũng quá đề cao mình.”

Tống Khuyết không muốn thêm nói nhảm, lạnh lùng quát:

“Giết!”

Nói rồi cầm đao xông lên, đã sớm hai mắt tỏa hung quang khao khát khó nhịn Hùng Bá lúc này hưng phấn gầm lên, cầm đôi búa mới vung vẩy tìm mục tiêu làm bánh nhân thịt.

Đập đập đập, ta đập đập đập.

Nhìn thấy chỉ có 3 người xông lên, Độc Nhãn Long mấy người còn theo bản năng chống cự một hồi, nhưng rất nhanh bọn họ biết mình sai lầm thái quá.

Trên chiến trường một chút sai lầm cũng là cần đánh đổi bằng mạng sống đấy.

Nơi 3 người đi qua là máu tươi cuồng phún, tay chân cụt thịt nát văng khắp trời, một bộ tu la địa ngục như thế.

Độc Nhãn Long vong hồn bốc lên, há mồm hô lớn:

“Ta đầu...”
"Bành..."

Tiếc rằng hắn gặp Hùng Bá, chơi điên rồi ngốc Hùng gặp người đứng liền đập, chỉ Tam giai võ giả còn mang thương trong người Độc Nhãn Long làm sao sống qua được tay hắn nửa hơi, chưa kịp nói hết lời đầu đã như bóng bay nổ tung tóe, trắng đỏ màu sái đầy cửa trại.

Quỳ!

Có thể sống đến bây giờ tất cả đều nhờ thần kỹ này Tô Răng Hô mỗi khi gặp nạn lập tức thi triển chung cực bảo mệnh kỹ năng, quỳ, giơ tay lên đầu hàng.

Phản xạ của hắn không thể nói không nhanh, Hùng Bá còn đang trợn mắt lên tìm con mồi thằng này đã ôm đầu quỳ dưới đất, làm búa lớn giơ lên không có chỗ phát tiết ngốc Hùng rất phẫn nộ, hung quang nhìn xung quanh tìm kiếm.

Đáng tiếc theo Mặt Thẹo mấy người bị Tống gia 1 đao nhất nhất chia làm 2 nửa sau, nơi này ngoại trừ người chết tất cả đều quỳ, không còn một ai dám đứng.

Buồn bực Hùng Bá bĩu bôi hạ búa, nhìn về nơi xa khi nãy còn lưỡng lự đám Hắc Thiết Trại sơn tặc thòm thèm liếm môi. Chiếc mặt nạ vẩy đầy máu cùng đôi mắt hung bạo của hắn làm mấy người kia vong hồn đại mạo, có kẻ không nhịn được còn đái cả ra quần, nhưng chung quanh cũng không ai rảnh chế giễu.

Tống Khuyết lạnh lùng nhìn qua toàn trường, không một ai dám đối mặt ánh mắt của hắn đều cúi gằm mặt xuống nín thở.

Tống lão gia lúc này mới hài lòng hô:

“Mã Diện, cho người thanh tràng.”

“Rõ, Vô Thường đại nhân!”

Không quản nơi này nữa, đã xong phần việc của mình Tống Khuyết dẫn theo Hùng Bá cùng Lý Tín giục ngựa chạy về biệt viện lưng núi.

Đại cục đã định Nhiếp Phong cũng không có gì lo lắng, liên tiếp phát ra mấy lệnh, giao cho Đao Tử xử lý nốt việc còn lại, chính mình thì đi tìm thiếu gia mấy người.

.......

Đi đến nơi ở, gật đầu cùng đang đứng bên ngoài nghịch búa cạnh giữ Hùng Bá chào hỏi, Nhiếp Phong mở cửa vào trong nhìn thấy Tống Khuyết, Lý Tín 2 người.

Gặp 2 người không đeo mặt nạ, hắn cũng đơn giản gỡ ra, xấu hổ cùng Tống lão gia chắp tay:

“Thiếu gia, là ta quản lý bất lực để ngài bận lòng rồi!”

Không sao cả cười, Tống Khuyết khoát tay:

“Không có gì, không phải đúng như chúng ta dự đoán kiểu gì cũng sẽ có chuyện này sảy ra sao. Như thế tốt nhất, giải quyết được cái này tai họa ngầm, về sau Hắc Thiết Trại mới chân chính thuộc về chúng ta quản lý.”

“Đa tạ thiếu gia lý giải” – Nhiếp Phong thở dài nhẹ nhõm. Tiện đà lúc này mới không nhịn được hiếu kỳ mấy người bọn hắn dáng ngoài.“Thiếu gia, ngài với Lý Tín đây là...?”

“Hắc hắc, không phải đã nói là luyện Thiên Chuy Bách Luyện Thể sao? Đây chính là di chứng ban đầu.”

Nhìn 2 cái đầu trọc rất có hỉ cảm Nhiếp Phong nhoẻn miệng cười:

“Xem ra đợi khi luyện thành giống như Hứa Thế Hữu, chúng ta nơi này có thể gọi là Quang Đầu Trại.”

“Ha ha, cũng không phải là không thể, danh tự này lấy rất có ý nghĩa và sát thực sao. Hôm nay ta cũng cho ngươi mang đến dược cao, lão Nhiếp ngươi nhân tiện có chúng ta hộ pháp ngày mai cũng đem môn này võ công cho luyện.”

“Toàn nghe thiếu gia phân phó!”

Tống Khuyết cười gật đầu sau đó bắt đầu mở phê bình đại hội:

“Lão Nhiếp, hôm nay ngươi làm việc hơi xúc động rồi. Nếu chúng ta không kịp đến không khéo lại thành đại họa. Lần sau nhất thiết không cần liều lĩnh như thế.”

Việc hôm nay Nhiếp Phong tính toán cẩn thận, cảm thấy cũng có 5,6 thành nắm chắc lưu lại đám ô hợp kia nên mới tương kế tựu kế dẫn bọn nó vào trại. Nhưng tất nhiên hắn cũng không ngốc đem lời đó nói ra cãi lại.

Hơn nữa cũng may mà Tống Khuyết kịp thời gửi thư nhắc nhở, nếu không tỉnh tỉnh mê mê hắn một mình tại nơi này, hôm nay không chắc đã bị người cho âm.

Tuy không biết thiếu gia làm sao phát hiện, còn dùng chim sẻ gửi thư cho hắn. Nhưng đã thiếu gia không nói Nhiếp Phong cũng không hiếu kỳ, trên đời kỳ nhân dị sĩ nhiều đi, chỉ có thể coi đây là bí mật riêng của Tống lão gia. Hắn trong lòng không khỏi cảm thán nhà mình thiếu gia thần thông quảng đại, bội phục vô cùng:

“Là ta quá tham công muốn một lần giải quyết hết tai họa ngầm. Còn may mà có thiếu gia ngài liệu sự như thần cho ta nhắc nhở đồng thời kịp lúc chi viện.”

Được vỗ mông ngựa Tống đại lão gia tâm lý ám sảng thuận tiện đem việc này vứt qua một bên, bắt đầu lan man cùng lão Nhiếp trò chuyện. Đợi đến khi Hùng Bá thông báo bên ngoài có người tìm, 2 vị này mới là đeo vào mặt nạ ra ngoài thấy mặt.

......

Ngoài cửa, đã hoàn thành việc kiểm kê chiến hậu Đao Tử liền chạy đến cho mấy vị Trại chủ bẩm báo.

Lúc này đứng gần Ngưu Đầu nhị đương gia, dù đối phương không cố tình để ý hắn nhưng trên người khi có khi không phát ra hung lệ chi ý cũng khiến Đao tử kinh hồn bạt vía, cả người bồn chồn vô cùng, hận không thể cùng đối phương cách xa một chút.

Thấy 2 vị trại chủ đi ra, hắn đã không kịp chờ chạy lên hành lễ:

“Ra mắt Vô Thường, Mã Diện đại nhân!”

“Đại đương gia, đây là Đao Tử, lần này đối địch có hắn công lao rất lớn.” – Nhiếp Phong nhân tiện cho Tống Khuyết dẫn tiến.

“Không dám, tất cả đều là Mã Diện đại nhân an bài thỏa đáng.” – Đao Tử không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp.

Mấy ngày này lão Nhiếp cũng đã nghe ngóng, trong số đám Hắc thiết Trại đầu mục, Đao Tử người này không tệ.

Được biết hắn vốn là người gốc Thanh Hà huyện, chỉ là không may đắc tội quyền quý mới bị treo biển truy nã không thể không trốn lên núi làm tặc. Hàng ngày làm việc nghĩa khí, hơn nữa võ công cao cường rất được các huynh đệ tin phục.

Nhiếp Phong ghé vào bên tai Tống Khuyết nói mấy câu, tuy không nhìn thấy được mặt mấy vị đương gia nhưng Đao Tử rõ ràng cảm nhận trên người mình áp lực tản đi rất nhiều. Lúc này Vô Thường đại trại chủ mới trầm thấp mở miệng:

“Làm rất tốt, có công thì thưởng có tội thì phạt, ta người này luôn công bằng công chính. Ngươi có gì muốn thưởng bây giờ có thể nói ra!”

“Đa tạ đại nhân, thuộc hạ chỉ là nghe lệnh mà làm việc, không dám kể công. Tất cả đều bằng các vị đại nhân làm chủ.”

Thấy hắn khí độ ung dung, tiến thối có lẽ, Tống đại quan nhân cũng là nổi lên lòng ái tài, hiếu kỳ hỏi:

“Được, chuyện này trước để qua một bên. Nghe nói ngươi là người gốc Thanh Hà huyện, do đắc tội quyền quý mới phải trốn lên đây. Ta rất tò mò, có thể hay không cho ta nói rõ chuyện này?”

Đao Tử người này cũng thập phần hào sảng, không có gì che dấu cười:

“Chuyện nào có gì khó nói, mấy vị đại nhân không sợ tốn thời gian, thuộc hạ coi như cho các ngài kể một hồi chuyện xưa chính là.”

Hồi ức lại chuyện đã qua, miệng hắn nỏi lên một vệt chua sót, chậm rãi kể:

“Trước đây thuộc hạ vốn có chí hướng theo đường binh nghiệp, cũng đã từng là Thanh Hà huyện một người giáo úy. Cho đến một lần...”

Chương 125: Hồ Tiểu Đao

Nghe Đao Tử kể chuyện xưa, mọi người cũng không khó đã hiểu được đại khái nguyên nhân trải qua, tiện đà đối với trước mặt kẻ này lên vài phần đồng cảm.

Cốt chuyện không có gì mới lạ, rất xưa cũ, cẩu huyết.

Không ngoài khoảng thời gian 2 năm trước, vị này hiệp nghĩa tâm lan tràn giáo úy, thấy có hoàn khố đệ tử sàm sỡ con gái nhà lành liền đứng ra bênh vực lẽ phải thôi. Hai bên khởi sự tranh chấp, vũ lực hơn người Đao Tử đem cả hoàn khố công tử cùng đám chân chó đánh cho thương tích đầy mình.

Hơi đen cho hắn, vị kia chính là Huyện Úy gia công tử, thượng cấp hiện quản của hắn. Đen hơn nữa là nhân gia cô nương không biết cùng Huyện Úy lão gia đạt thành thỏa thuận gì cuối cùng cắn ngược, đem bô shit đổ hết lên đầu hắn. Một án gây rối trật tự, cố ý thương tích là không tránh được.

Mất chức, lên phường, đi cải tạo.

Như thế còn chưa đủ thảm, vị kia tứ thiếu một trong Đổng Bá nhớ thù vô cùng, còn âm thầm sai sử người trong lao hành hạ, định cạo chết hắn.

Võ giả huyết khí phương cương làm sao có thể nhịn, Đao Tử đem mấy bạn ngục chơi chết. Cũng may cho hắn đám ngục tốt nghe lệnh tạo điều kiện cho bọn tù nhân có không gian riêng tiện bề thăm hỏi nhau, Đao Tử nhân cơ hội canh gác lơ lỏng liền âm thầm chạy.

Người thì chạy đến đây rồi, nhưng hắn cùng nhau sống nương tựa gia gia không đi được, cuối cùng bị trả thù mà chết.

Nói đến nơi này Đao Tử đã là hai mắt huyết hồng.

Tống Khuyết mấy người cũng không biết nói gì, chỉ có thể cảm khái thói đời ngày nay.

“Ngươi có từng hối hận việc mình làm?”

Nghe Vô Thường Trại chủ hỏi, Đao Tử trầm ngâm chốc lát rồi kiên định lắc đầu, hai mắt toát ra cừu hận:

“Hành hiệp cứu người thuộc hạ không ân hận, nhưng những người đã làm hại ta cùng gia gia, ta đã thề nhất định có một ngày sẽ đem thù này báo lại.”

Có ân báo ân, có thù báo thù, nam nhi nên là như thế.

Nhìn kẻ này trải qua trắc trở, lương tri vẫn còn giữ vững như lúc ban đầu, Tống đại quan nhân cũng không cấm bội phục:

“Ngươi hiện nay bao nhiêu tuổi?”

“Hồi đại nhân, thuộc hạ năm nay tròn 24.”

Tuổi so với lão Ngô lớn hơn một chút, không có hậu thuẫn sau lưng bây giờ cũng đã là Nhị giai đại thành võ giả, thiên phú có thể coi là không sai. Hơn nữa tuổi trẻ, đang trong độ tuổi hoàng kim của võ giả, sau này không hẳn không có cơ hội báo thù.

“Từ khi gia nhập Hắc Thiết Trại, ngươi đã từng giết qua người vô tội?”

Tuy không hiểu vì sao nhà mình Trại chủ lại hỏi như vậy, nhưng Đao Tử còn thành thật trả lời.

“Hồi đại nhân, tuyệt đối chưa từng. Chính vì ta không muốn cùng vô tội bách tính ra tay nên mới bị trước kia Trại chủ không ưa, chỉ có thể làm các công việc khổ sai trong trại. Đại nhân không tin có thể tra hỏi.”

Nhìn thoáng qua Nhiếp Phong, thấy người sau âm thầm gật đầu, Tống Khuyết tin kẻ này nói không giả. Trầm ngâm hồi lâu mới mở miệng:

“Nếu như ta cho ngươi cung cấp tài nguyên, ban cho ngươi võ học thượng thừa, cho ngươi có cơ hội báo thù, ngươi có nguyện ý hiệu trung với ta?”

Có thể báo thù, Đao Tử đã bắt đầu tâm động. Từ ngôn ý đối phương không khó nghe ra vị này Trại chủ cũng là trong lòng có hiệp nghĩa người nhưng hắn vẫn là dò hỏi:

“Không biết sau này đại nhân muốn thuộc hạ làm việc gì?”

“Yên tâm, ta sẽ không bắt ngươi lạm sát người vô tội, làm việc trái với lương tâm. Nhưng khi ta cần, ta muốn ngươi không cần do dự cùng địch nhân liều mạng, ngươi có làm được?”

Mấy vị đại lão này võ công thế nào Đao Tử đã thiết thân cảm ngộ, hơn nữa không khó nhìn ra bọn họ tuổi còn rất trẻ, tất nhiên sau lưng thế lực không nhỏ, không cần thiết lừa dối hắn. Hắn không chút nào do dự quỳ một chân xuống hành lễ:

“Hồ Tiểu Đao nguyện trung thành với đại nhân.”

Hài lòng gật đầu, Tống Khuyết trầm giọng nói:

“Nhớ những gì hôm nay ngươi nói, nếu như sau này ngươi dám hai lòng, ta tuyệt đối không tha cho ngươi.”

Sát khí ập đến khiến Đao Tử rùng mình, nhưng tâm không hai ý hắn cũng không có gì sợ hãi, chỉ tay lên trời thề.

“Chỉ cần đại nhân không ép ta làm những việc táng tận thiên lương, tại hạ nguyện phụng đại nhân làm chủ, sai đâu đánh đấy tuyệt không hai lời. Nếu có trái lời thề này tất sẽ bị trời tru đất diệt.”
Tống đại quan nhân cũng không cần đào tạo hắn thành một ma đầu, đã có thể như thế tỏ thái độ Tống Khuyết cũng đủ hài lòng, khí thế trên người rút đi mỉm cười:

“Tốt lắm, đứng dậy đi. Sau này ngươi đi theo Mã Diện làm việc, võ công cũng sẽ do Mã Diện truyền thụ cho ngươi.”

Đao Tử lập tức đứng dậy cung kính hành lễ:

“Đa tạ đại nhân!”

“Được rồi, cho chúng ta báo cáo chiến hậu thu hoạch đi.”

“Rõ, đại nhân”

“Lần này tập kích địch nhân tổng cộng cả Mặt Sẹo 5 người gồm 57 người. Sau cùng chết 20 người, bị thương 17 người. Tặc nhân đầu lĩnh một trong Tô Răng Hô còn xin quy hàng, tất cả mời đại nhân định đoạt.”

Bên mình tất nhiên không có gì báo cáo, hai bên còn chưa kịp giáp lá cà đây. Hùng lão gia một người đập được hơn chục cái nhân bánh thịt để Đao Tử thi thoảng liếc về phía hắn cũng cảm thấy trên đầu mát lạnh.

Tống lão gia hài lòng gật đầu:

“Mã Diện ngươi đi cùng Đao Tử chủ trì đại cục, nhân tiện một lần sàng lọc trong trại nhân viên. Gian tà hạng người nhất loạt chém, những kẻ quy hàng cũng thế, chỉ cần lạm người vô tội nhất quyết không cần. Từ nay về sau chúng ta chỉ chuyên môn thu tiền mãi lộ, việc giết người cướp của tuyệt đối nghiêm cấm.”

“Tuân lệnh!”

“Còn nữa, ta có tin Độc Long Nhãn người này vậy mà tồn trữ quân nỏ, cho người đến hang ổ bọn chúng tịch biên gia sản. Có hữu ích đồ vật chuyển về trại sau đó một mồi lửa đốt, sau này một dãy này chỉ cần một nhà chúng ta là đủ rồi.”

Lão Nhiếp cùng Đao Tử vâng lệnh mà đi, trong lòng Hắc Thiết Trại tâm tư Tống lão gia mới coi như tạm để xuống.

Trải qua hôm nay, hơn nữa có Đao Tử giúp đỡ, Nhiếp Phong chưởng khống nơi này là không còn vấn đề.

Còn về việc thu phục Hồ Tiểu Đao, ngoài nhìn thấy đối phương tâm tính, tư chất không tệ ra, hắn cũng phải tìm cho Nhiếp Phong một người giúp đỡ. Quản lý toàn trại là một, tập luyện Thiên Chuy Bách Luyện Thể cũng cần người đây, lão Nhiếp cũng không thể cầm gậy đập vào người mình được nha.

Cũng may Đao Tử kẻ này xem qua khá tốt, còn thực hư thế nào phải để sau mới rõ.

......

Sáng sớm, mặt trời mới nhú chút tia nắng hồng phía chân trời. Hắc Thiết Trại ngọn núi vô danh thấp thoáng sau làn sương mỏng, theo gió thổi sương lay xen kẽ những tia nắng ban mai càng thêm lung linh huyền ảo.

Tống lão gia thản nhiên tự đắc ngủ một giấc thơm ngon, sáng ra thả mình hít thở không khí núi rừng trong trẻo pha thêm thoang thoảng chút mùi cây cỏ khiến tinh thần cực kỳ sảng khoái.Hắn mấy người hồn nhiên không thèm quan tâm, đêm qua cũng tại nơi này đã sảy ra một lần tẩy bài triệt để.

Nhân lúc uy vọng chính thịnh, Nhiếp Phong cùng với Đao Tử lôi lệ phong hành đem đám sơn tặc cả người nhà mình lẫn hàng binh lăn lộn sàng lọc một lần, chém đầu không dưới 10 người.

Hiện giờ sức chiến đấu không biết so sánh thế nào, chứ nếu chấm điểm tư cách đạo đức thì Hắc Thiết Trại nhóm bạn nhỏ tuyệt đối phải tăng lên mấy bậc thang.

Bây giờ nếu có giải bình xét Ưng Giản Sầu sơn tặc thân thiện, Tống Khuyết không nghi ngờ chút nào bọn hắn đơn giản đem giải khôi thủ nắm trong tay.

Trải qua 1 đêm sinh động khắc sâu dạy học, nhóm nhỏ đã triệt để đại ngộ. Làm sơn tặc là cũng cần phải có cái tâm, chỉ cầu tài không cầu mệnh, bóc bánh thì phải trả tiền. Chuyện giết người cướp của, cướp đoạt đàng hoàng khuê nữ về sau bọn hắn Hắc Thiết Trại là khinh thường làm.

.....

Cùng Hùng Bá, Lý Tín 2 người cùng nhau thần luyện một hồi. Lúc này Nhiếp Phong mới mang đồ ăn sáng quay lại.

“Lão Nhiếp, mọi việc ổn rồi chứ?” – Cầm lấy một cái bánh bao cho lên miệng ăn, Tống lão gia quan tâm hỏi.

“Thiếu gia, trên cơ bản đã ổn. Trại quy cũng đã đưa ra, mọi người không ai có ý kiến dị nghị.”

Nhiếp Phong cười với hắn gật đầu, trong lòng quên nói một câu. Người dị nghị đêm qua đã không còn là người.

“Há, vậy tốt rồi. Hôm nay chúng ta ở lại đây giúp ngươi tu luyện Thiên Chuy công, đợi đến tối sẽ rời đi, sau này công việc dựa hết vào lão Nhiếp ngươi.”

“Thiếu gia yên tâm. Sẽ không có chuyện gì sảy ra nữa.” – Nhiếp Phong tin tưởng tràn đầy vỗ ngực cam đoan.

Tống Khuyết cũng không hề nghi ngờ hắn có năng lực làm việc này, cười hỏi:

“Ân, lần trước ta nhìn thấy trong sân này có một chiếc chảo lớn, bây giờ để đâu rồi?”

“Mấy ngày trước ta cảm thấy quá vướng, cho người đem dọn đi rồi. Thiếu gia chờ một chút ta kêu người mang về.”

“Ân, không có nó môn võ công này luyện không được. Lão Nhiếp ngươi nhanh chóng gọi người, chút nữa ta còn có việc muốn làm.”

Nhiếp Phong nghe thế cũng không chần chờ, vội vàng tìm người đem chảo lớn mang về đồng thời đem thiết sa đổ đầy.

Quen tay hay việc, dưới sự hướng dẫn của Tống lão sư, hắn cũng vinh quang đem trên người bộ lông thoát sạch sẽ, một nam mỹ nhân ngư trắng bóng bẩy nhanh chóng vùi mình xuống cát cho đến khi chỉ còn chiếc đầu trọc bóng loáng mới thôi.

Tốn một chút công phu trợ Nhiếp Phong quen thuộc hành công, Tống lão gia liền không lại quản hắn, ung dung gọi theo Đao Tử đi về sau núi có chuyện muốn làm.

....

“Ra mắt Vô Thường đại Trại chủ!”

Trong một khu sân biệt lập sau trại, hơn 20 vị tráng hán đồng thanh cung kính đối với Tống Khuyết hành lễ.

Nơi đây mọi người tất cả đều là phi chiến đấu nhân viên, những người này có bị bắt ép, có là đến bước đường cùng tự nguyện đầu nhập nhưng tất cả đều có một điểm chung đó là tinh thông rèn đúc, chế tạo kỹ năng.

Hứa Thế Hữu cũng coi như có đầu óc kinh doanh, biết muốn con lừa chạy trước cần cho nó ăn cỏ. Những thợ rèn này cộng thêm người nhà già trẻ lớn bé hết thảy đều được Hắc Thiết Trại bao nuôi, mà nhiệm vụ của bọn họ đâu? Cái gì cũng không phải làm, không cần lo kiếm thức ăn. Chuyên tâm chế tạo vũ khí, đồ vật là được.

Đừng coi thường này nhóm 20 người, bọn họ sáng tạo ra lợi nhuận cũng đã đủ cung cấp cho toàn trại chi tiêu, việc cướp đường chỉ là thu nhập thêm. Chính vì thế Hắc Thiết Trại mới giàu đến chảy mỡ, cả đám hàng ngày ăn nhậu vui chơi nhảy múa. Cho đến khi... gặp Tống gia.

Nhìn trước mắt cung kính đám người, Tống Khuyết âm thầm cảm thán.

Bảo bối nha. Lão Hứa chính là khách khí.

Hắn tất nhiên cũng sẽ không phát điên thiện tâm thả bọn họ rời đi, cuộc sống vô ưu vô lo như này không phải rất tốt.

Hôm nay tìm đến những người này, chủ yếu là Tống đại quan nhân có việc cần bọn họ tư vấn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau