TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Chuẩn bị xuất phát

Vừa về đến nhà, Chung Hồng đã không nhịn được la hét:

“Mệt chết ta, Ngộ Không, có gì không mang lên cho ta ăn tạm!”

Tống Khuyết nhìn hắn bộ dáng bơ phờ, hai mắt thâm đen như gấu trúc cũng không nhịn được buồn cười:

“Hồng ca làm sao? Có phải hay không lại đi thanh lâu tìm cô nương rồi, bộ dáng ỉu xìu như vậy?”

Chung Hồng lập tức ném cho hắn cái bạch nhãn:

“Ta còn chút thời gian để thở đã không tệ rồi. Tiểu tử ngươi đem một đống việc quăng cho ta mình ngược lại rảnh rỗi, còn ở đó mà chê bai. Hùng Bá, về rồi nhé!”

“Khà khà, Hồng ca ngươi tốt. A Tín, xin chào nhé!”

Hùng Bá nhìn thoáng qua cùng hắn gật gù lại tiếp tục cầm đôi búa luyện tập. Lý Tín không nhịn được tò mò, 2 đứa từ nhỏ chơi với nhau đã tốt liền quấn lấy nhau hỏi han trò chuyện.

Còn lại Tống Khuyết cùng Chung Hồng ngồi xuống tán cây uống nước.

“Ha hả, năng giả đa lao thôi. Ta không rành mấy thứ này, vẫn là phải phiền đến Hồng ca.”

Nghe Hồng ca kêu khổ, Tống đại quan nhân liền đứng ra quan tâm, động viên tẩy não.

Tổ chức cần đến ngươi, thiếu niên, tiếp tục thiêu đốt thanh xuân đi.

Chung Hồng chỉ quen miệng càu nhàu thôi, thực ra đối với cuộc sống bây giờ hắn rất thích thú. Cả ngày trôi qua bận rộn có ích là cảm giác mà cuộc đời hắn trước đó chưa từng trải qua. Được Tống lão gia khen ngợi liền thích ý duỗi lưng, hai mắt thần thái sáng láng cười nói:

“A Khuyết, toàn bộ hàng hóa đã tập kết xong. Bây giờ ngươi muốn chúng ta có thể khởi hành bất cứ lúc nào.”

“Rất tốt, chiều nay ta sẽ đi Vân Hải các gặp Vân Tổng quản một chuyến. Ngươi thông báo lão Quan đoàn người ngày mai sáng sớm chúng ta liền đi về Hoàng Diệp trấn.”

Nghe lập tức sẽ phải quay về cố hương, dù mới đi xa không lâu mọi người cũng bị gợi lên cảm xúc.

Chuyến này cũng có thể coi là vinh quy bái tổ, áo gấm về làng. Chung Hồng tâm tình rất tốt, cười:

“Không thành vấn đề, nhưng ngươi cũng phải cho ta ăn một bữa cơm đã chứ.”

“Ha ha, bữa này quản ngươi cơm no rượu say. Mà không say được, buổi chiều còn mấy việc cần làm, bữa khác 2 ta sẽ không say không nghỉ.”

Chỉ cần có rượu ngon, Chung Hồng lập tức đầy máu phục sinh. Đợi Ngộ Không đem thức ăn dọn lên hắn đã tinh thần tỏa sáng ăn to uống lớn.

Mấy người lâu ngày không ngồi cùng nhau, bữa ăn này ăn được thoải mái tràn trề. Ăn xong Tống Khuyết liền kêu Hùng Bá đi dắt ngựa, hắn cùng Chung Hồn, Lý Tín một lần nữa vào thành.

“Hồng ca, còn phiền ngươi đi thiết phô đặt giúp ta hai cái chảo cực lớn cùng mấy xe thiết châu. Phải làm trong thời gian nhanh nhất, tiền không là vấn đề.”

Đến Thanh Hà thành, Tống Khuyết dặn dò Chung Hồng thay mình mua sắm mấy thứ dụng cụ luyện công. Cho hắn mô tả kích cỡ của chảo lớn cùng thiết châu xong, Tống đại quan nhân cũng lách người đi Vân Hải Các.

.......

Vân Hải Các.

Có Vân Sơn dặn dò, đám hộ vệ nơi này đối với Tống lão gia là cực kỳ khách khí, vừa thấy mặt hắn liền lập tức tiến lên tiếp đón.

“Tống thiếu chào ngài, ngài là đến tìm Tổng quản sao?”

“Ân, đúng vậy! Vân Tổng quản cùng Cửu ca ở sao? Phiền huynh đệ thay ta thông báo.”

“Không cần như thế, Tổng quản đã dặn gặp Tống thiếu ngài lập tức dẫn đến khách quý phòng. Vừa hay hôm nay Tổng quản cùng Vân Cửu đội trưởng đều tại, để tiểu nhân cho ngài dẫn đường.”

Nói rồi hắn cho một đồng bạn đi thông báo 2 người, chính mình ân cần dẫn Tống Khuyết đến khách quý phòng.

Ngồi trong phòng chưa được bao lâu, trà còn chưa kịp ngấm đây, ngoài cửa Vân Sơn cùng Vân Cửu đã dắt tay nhau đến:

“Tống thiếu, chúc mừng chúc mừng. Ta nghe nói hôm qua ngươi đại náo Kim Xà bang, thắng đi cả vạn lượng bạc còn thuận tiện đem nhân gia thiên kim tiểu thư tâm dắt đi. Lão hủ nghe mà bội phục cực kỳ.”
Người già tâm chưa già lão Vân vừa gặp mặt đã mở miệng trêu ghẹo.

“Ha ha, toàn là giang hồ đồn bậy thôi. Tổng quản chớ nên tin.”

“Cửu ca, đã lâu không gặp nhé!”

“Tống thiếu, đã lâu không gặp, phong thái còn hơn xưa!” – Vân Cửu lễ tiết thập phần đúng mực trịnh trọng cùng hắn chắp tay.

Nhìn thiếu niên trước mắt, Cửu ca không thể không cảm thán. Giờ mới qua bao lâu, lần trước đối phương theo mình đến huyện thành với mục đích tìm kiếm cơ duyên đột phá đây.

Nhưng hắn là biết đối phương hiện tại đã xác xác thật thật bước vào Nhị lưu.

Chính Linh Giang phân bộ Vân Hi tiểu thư chính mình xác nhận chuyện này, đồng thời truyền lệnh, khiến hắn cùng Vân Sơn 2 người không tiếc giá nào lôi kéo Tống Khuyết.

Nhớ lúc mới nghe tin đó, đừng nói là hắn, kể cả Vân Sơn cũng là bị dọa đến rồi. Quả thật kẻ này thiên phú quá kinh khủng nha.

Vì thế hôm qua nghe tin Tống thiếu đại náo Kim Xà, mọi người đều nói hắn ngông cuồng, may mắn Thiết Phi Long dễ nói chuyện... Chỉ có bọn hắn 2 người hiểu, thiếu niên này cũng là có mấy phần nắm chắc trong tay mới dám làm như thế.

Tại nơi này thực lực vi tôn thế giới, đối với cường đại đã vượt xa mình Tống Khuyết, Vân Cửu cũng không dám như xưa tùy ý.

Thấy thái độ của Vân Cửu có chút quái quái, nhưng Tống lão gia cũng không quá để tâm, vui vẻ cùng 2 người trên trời dưới đất trò truyện.

“Tống thiếu, ngươi chắc còn không biết. Mấy ngày nay Thiết Phi Long gia có thể nói náo nhiệt phi thường.

Nghe nói nhà hắn bảo bối nữ nhi một mực đòi đi tìm ngươi đây, vì chuyện này mà lão Thiết cùng hắn bà nương cãi nhau, hắn có lẽ bây giờ còn đang tại nhà hối lỗi diện bích. 2 hôm này còn chưa ai thấy mặt cả.” – Vân Sơn cười trên nỗi đau của người khác cho mọi người kể chuyện lý thú.

Chậc chậc, lão Thiết tên tuổi bong bong vang dội vậy mà hóa ra cũng sợ vợ nha.

Đám nữ nhân quả thật không trêu chọc nổi, không thể dây vào.

“Thế nào Tống thiếu, Thiết gia tiểu thư vị kia ta cũng gặp qua. Ngoại hình không tệ, ngươi muốn hay không suy xét một chút?”

Nữ nhân kia chín phần sau này cũng giống mẹ, ta cũng không muốn mang một con sư tử về nhà nha.

Hơn nữa đối phương không phải gu thẩm mỹ của mình, Tống đại quan nhân quả quyết lắc đầu:

“Không hứng thú, ta tạm thời chỉ chuyên tâm luyện võ học. Chưa có nhu cầu tìm bạn lữ.”Lời này không giả, dù sao bây giờ đang luyện đồng tử công cũng không thể dây vào nữ sắc. Vì thế câu này Tống Khuyết có thể mặt không đỏ tim không nhảy nghiêm trang nói thật.

Lão Vân 2 người thấy vậy càng thêm kính nể, tuổi trẻ có thể chịu đựng được xung quanh dụ hoặc, thảo nào có thể có thành tựu như hôm nay. Vân Sơn phát từ phế phủ cảm khái:

“Tống thiếu tâm trí kiên định lão phu bội phục, chúng ta là thua xa.”

“Không biết ngươi hôm nay đến Vân Hải Các là có chuyện gì cần?”

Nghe Vân Sơn đi vào chính đề, Tống Khuyết lập tức đem mục đích chuyến này của mình cho hắn cáo tri.

“Là thế này, tại hạ muốn nhờ Tổng quản giúp ta mua sắm mấy vị thuốc, hơn nữa một ít thư tịch để nghiên cứu, đây là danh sách.”

Cầm tờ giấy mỏng trong tay, Vân Sơn chân mày là nhíu càng chặt. Chần chờ thử mở miệng:

“Dược liệu ngược lại không vấn đề, trong 1 ngày sẽ cho Tống thiếu ngươi giải quyết. Nhưng này mấy quyển thư tịch, phật kinh vào đạo kinh, không biết ngươi là định....?”

Tống gia có thể nói hắn luyện công luyện đến mức t*ng trùng lên não, cần nghiên cứu điển tịch để trấn áp tà khí sao? Chỉ có thể nghiêm trang nói bậy:

“Chỉ đơn thuần là tại hạ tu vi tiến triển quá nhanh, tâm cảnh không theo kịp vì vậy muốn nghiên cứu chút phật đạo 2 nhà điển tịch để phong phú tự thân thôi.”

Lão Vân cùng Vân Cửu 2 người 4 mắt nhìn nhau.

Huyền huyễn như thế, vì sao chúng ta nghe không hiểu.

Nhưng chỉ cần không phải có tâm đi tu là được rồi.

Thiên tài suy nghĩ tự nhiên khó đoán, Vân Sơn chỉ có thể một trận mãnh thổi:

“Tống thiếu ngươi quả thật chí hướng sâu xa, tập các gia chi trường để bổ bản thân chi khuyết. Việc này cứ giao cho ta, chúng ta sẽ thay ngươi sưu tập các loại kinh thư, cầu chúc ngươi sớm ngày võ công đại thành.”

Nghe lão Vân khen mà Tống lão gia cũng phải đỏ mặt. Nhưng mà rất biết nói chuyện sao, lại có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của ta, quả thật không tệ.

Tống gia tâm thần thoải mái, cười cùng 2 người hỏi:

“Còn một chuyện nữa muốn hỏi Vân Tổng quản. Tiểu tử mấy ngày gần đây có mua một tiêu cục, chuẩn bị vận chuyển hàng hóa thông thương về Hoàng Diệp trấn và sau này sẽ là các trấn xung quanh nữa, không biết chuyện này đối với Vân Hải Các sinh ý có làm ảnh hưởng.”

Nghe thế Vân Sơn cười lên sang sảng:

“Tưởng chuyện gì, Tống thiếu ngươi cứ yên tâm đi làm. Buôn có bạn, bán có phường, chuyện làm ăn một người là làm không hết đấy. Chúng ta đối với đồng đạo luôn là tỏ thái độ hoan nghênh, ngươi cũng không cần lo lắng cạnh tranh sẽ dẫn đến 2 bên hiềm khích.”

Chuyện thương trường, đối với đối thủ tất nhiên cần cho đả kích chèn ép. Nhưng lão Vân tự nhận Tống Khuyết chỉ là tiểu đả tiểu nháo, căn bản không uy hiếp được đến Vân gia bọn họ.

So sánh với việc kết giao người trước mắt, mấy chuyện này thật chẳng đáng là bao, nghĩ thế hắn cười chân thành:

“Tống thiếu ngươi trong việc kinh doanh có gì không hiểu hoàn toàn có thể hướng về ta hỏi. Lão phu tuyệt sẽ không keo kiệt giấu giếm, ngươi cứ yên tâm lớn mật làm. Làm càng lớn càng tốt, nếu cần Vân Hải Các sẽ cho các ngươi hậu thuẫn.”

Quan hệ bền chắc nhất là quan hệ có ràng buộc về lợi ích nha, trong lòng lão Vân sớm cười nở hoa. Nếu có thể dùng lợi ích trói buộc người này lên Vân gia chiến xa, như vậy bọn hắn lời to rồi.

Không hiểu lắm trong đầu lão già này cong cong quấn quấn. Tống gia ngược lại cảm thấy Vân gia người làm việc không tệ, rất khẳng khái trượng nghĩa. Bị lão già nhiệt tình cảm động Tống Khuyết chắp tay cám ơn:

“Vậy trước đa tạ Vân Tổng quản, nếu gặp chuyện gì khó khăn ta nhất định sẽ tìm ngươi hỏi ý kiến.”

“Ha hả, nên như thế. Chúng ta 2 nhà nên hợp tác càng thân mật hơn nữa mới đúng.”

Mỗi người một ý tưởng nhưng các bên tâm tình đều đồng dạng vui vẻ hài lòng.

Chỉ là Vân Sơn không biết, hành động hôm nay của hắn chính là đang vẽ đường cho một đế chế thương nghiệp cự phách trong tương lai khởi bước. Tất nhiên đây chỉ là nói sau.

Chương 117: Thông thương Hoàng Liên sơn mạch

Thanh Hà thành Tây môn, buổi sáng sớm.

Cửa thành vừa mở cửa, bên trong một đoàn dài xe ngựa liền chầm chậm lăn bánh rời thành. Dẫn đầu chính là Tống Khuyết, Quan Hưng mấy người.

Chỉ thấy đoàn xe khá có quy mô, gồm hơn 10 xe hàng nối đuôi nhau, bên trên chất đầy các loại vật tư mà nếu đám thương gia Hoàng Diệp trấn nhìn thấy sẽ cực kỳ hứng thú.

Trên đỉnh đầu mỗi xe đều gắn một lá cờ nền trắng, ở trên có in hình logo một nhân vật lốc xoáy màu xanh ngộ nghĩnh kèm theo dòng chữ:

“Thuận Phong chuyển phát, nhanh như một cơn gió!”

Những thứ quái dị này tất nhiên người nơi này nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra, tất cả chỉ là Tống đại quan nhân ác thú vị bắt thêm vào.

Làm vậy cũng không phải hắn quá rảnh háng, tuy tiền thân đối với kinh doanh chi đạo không mấy tinh thông nhưng làm người từng trải hắn rất rõ ràng logo thương hiệu đối với một công ty tầm quan trọng.

Vì thế Tống Khuyết không ngại ngùng yêu cầu Quan Hưng mấy người tìm họa gia thiết kế theo ý mình cờ hiệu in logo và sologan như bây giờ.

Nhìn qua rất quái dị, nhưng rất thu hút người tròng mắt không phải? Có thể gây chú ý, để người nhớ tên ngươi là thành công rồi. Sư tổ ngành Marketing Tống mỗ mỗ đắc ý dào dặt nhìn xung quanh mấy người mắt tròn mắt dẹt nhìn nhà mình mới lá cờ.

.....

Lần này vận tiêu tính cả Tống lão gia hắn liền có 20 người, Tống Khuyết gia 4 người cùng La ma tử, Thạch Đầu 2 người, còn lại 14 người tất cả thuộc về Thuận Phong.

Đây cũng là lần đầu tiên hắn cùng đám tiêu sư gặp mặt, Quan Hưng hiện đang cho bọn họ giới thiệu về vị này mới lão bản.

“Lão bản, đây là lão Trương, Trương Lâm, là tiêu sư có kinh nghiệm nhất tiêu cục chúng ta. Đã gắn bó cùng Thuận Phong hơn 20 năm, kinh nghiệm làm việc phong phú.

Còn người trẻ này là Khương Hằng, tiểu Khương là bằng hữu thân thiết của Quan Bình, làm người rất trượng nghĩa, trước đây ta cũng phải mất khá lớn thời gian mới đem người mời về được. Còn mấy vị này là......”

Tống Khuyết cười ấm áp nhất nhất cùng mỗi người chào hỏi, đôi khi còn ân cần hỏi han đồng chí có gì khó khăn, vỗ vai động viên cố gắng làm việc. Nếu có người xuyên việt qua đây nhìn thấy tất nhiên quen mắt cực kỳ.

Này không giống các vị lãnh đạo về địa phương thân dân sao, lão Tống hiện học hiện làm cũng giống mô giống dạng, phái đoàn mười phần.

Đám kia tiêu sư không biết tâm lý nghĩ thế nào, nhưng bề ngoài thể hiện ra thì chuẩn cmnr. Tất cả đều khách khí cảm động với sự quan tâm của lão bản, cung kính hô một tiếng “Tống gia”, “Lão bản” có thể lớn giọng thuận miệng cực kỳ.

Ai dám có thái độ sao?

Không nói đây là mình lão bản, khách khí cũng là nên. Chỉ nhìn gương Đổng Thái đi, bị ép bán nhà bán cửa bồi thường không nói, bây giờ còn không biết đi nơi nào đào quặng hay làm trai bao tại các thanh lâu đây.

Nghĩ đến khoản nợ cả vạn lượng bạc trên đầu rơi xuống, cả đám trong lòng ác hàn, lưng cũng không tự giác cúi xuống thêm một phần.

“Các vị không cần khách khí như thế, đều là nhà mình huynh đệ về sau thoải mái một chút. Bây giờ tiêu cục bắt đầu làm ăn ổn định. Sau này càng là sẽ có cuồn cuộn đơn hàng, mọi người cố gắng một chút, ta sẽ không keo kiệt trích phần trăm cho mọi người chia hoa hồng.”

“Đa tạ lão bản!” – Mười mấy người đồng thanh hô tô.

Chả mấy khi được làm lãnh đạo, nhìn một đám tiểu đệ khí thế phi phàm nghe mình như thiên lôi sai đâu đánh đó, Tống gia trong lòng sảng khoái cực kỳ. Thảo nào mọi người đua nhau kết bang lập hội, làm nhân thượng nhận cảm giác chính là không giống nhau sao.

Mặt ngoài vẫn là một bộ ấm áp tươi cười Tống Khuyết vỗ vỗ vai bên cạnh mình người trẻ tuổi Khương Hằng, cùng hắn và trung niên nhân Trương Lâm động viên:

“Khương Hằng, Trương thúc. Sau này ta ít có thời gian quan tâm đến bên này, còn phải nhờ 2 người giúp đỡ nhiều hơn.”

“Lão bản yên tâm, ta vốn coi Thuận Phong như là nhà mình.” – Khương Hằng sảng khoái đáp ứng.

“Lão bản ngài gọi ta lão Trương là được, ta sẽ cố hết sức mình!”

Nghe 2 người cam đoan, Tống lão gia hài lòng gật đầu:

“Hai vị những ngày này cùng Quan thúc vất vả một chút. Sau này chúng ta chiêu mộ thêm nhân thủ sẽ đỡ hơn.”

“Không có việc gì lão bản, chúng ta vất vả đã quen!”

.....
Cùng mấy người nói chuyện trong chốc lát, Tống Khuyết mới giục ngựa tiến lên mấy bước cùng Quan Hưng đi song song, cùng hắn thương lượng mấy việc.

Chỉ vào một bên cưỡi Hắc Long Mã cao lớn như thiết tháp Hùng Bá, Tống lão bản mở miệng:

“Quan thúc, đây là Hùng Bá, vũ lực hơn người. Ngày sau ta không có mặt, gặp chuyện gì khó khăn cứ giao cho hắn.”

“Hùng thiếu!”... “Quan thúc!”

Nhìn một thân thể phách, tướng mạo dọa người Hùng Bá. Khôn cần làm gì khác, chỉ giơ lên trên tay hắn một đôi mấy trăm cân búa lớn, mọi người đã sớm cho hắn dán mác không dễ chọc. Sau này có tiểu tử này đi theo, Quan Hưng cũng yên lòng mấy phần.

“Hùng Bá, trước theo Quan thúc làm việc một thời gian. Đợi nhân thủ dư dả ta sẽ tìm người thay thế ngươi.”

“Rõ, thiếu gia!”

Hùng Bá ồm ồm đáp, lại tiếp tục ngồi trên ngựa cầm búa theo chùy pháp sáo lộ vung vẩy. Hắn người này học dốt, nhưng chăm chỉ luyện võ thì ở đây Tống gia có thể khẳng định không ai bì nổi. Quả thật si mê đến quên ngủ, ăn thì không được. Ăn mới là ưu tiên số một của ngốc Hùng.

.......

Đoàn xe tiếp tục chậm rãi tiến lên, trên đường Quan Hưng lớn tiếng cho mọi người giảng giải những kinh nghiệm và cần lưu ý khi đi tiêu.

Đợi bắt đầu vào dãy Hoàng Liên Sơn, không khí đoàn người cũng dần dần trở nên ngưng trọng.

Hôm nay Tia Chớp vẫn bay trên đầu, nhưng không có phân hồn để cộng sinh, nó cũng chỉ có thể thực hiện Tống đại quan nhân những chỉ lệnh dễ hiểu, việc quan sát tặc nhân vẫn là cần mọi người chú ý nhiều hơn.

Bất chợt, Tống Khuyết nghiêng đầu nhìn về trước đó không xa, mọi người thấy hắn động tác cũng dồn dập nghi hoặc chú ý về hướng đó.

Không ra một lát, 3 kẻ ăn mặc lôi thôi, trên tay cầm cương đao từ sau đó bụi cây loạt xoạt nhảy ra quát lớn:

“Các ngươi là người nào?”

Mấy kẻ lang thang ô hợp nhìn đội hình bọn hắn bên này đã sớm chạy, dám nhảy ra chặn đường những người này hẳn phải có chút thế lực. Quan Hưng lão đạo giục ngựa tiến lên chắp tay:

“Tại hạ Thuận Phong tiêu cục Tiêu đầu Quan Hưng, đây là chúng ta lão bản. Không biết vài vị là?”

Thuận Phong tiêu cục, nhìn cờ phướn treo trên nóc xe mấy người quái lạ không chừng.

Thật sự Quan Hưng đã lâu chưa đi tiêu qua đây, bọn này đã sớm đối với Thuận Phong không có ấn tượng. Hẳn là một đám tân nhân thôi, tiện đà lớn tiếng nói:“Chúng ta làm việc cho Kha lão đại. Kha lão đại chiếm cứ một dãy này, các ngươi muốn đi qua cần đem tiền mãi lộ nộp lên.”

Nhìn Tống Khuyết không thấy tỏ thái độ, lão Quan đứng ra hỏi:

“Không biết tiền phí là bao nhiêu?”

Mấy thằng kia sơn tặc chụm đầu vào nhau thì thầm chốc lát rồi một người đứng ra:

“30 lượng một xe, chúng ta có thể bảo đảm các ngươi yên ổn đi qua đoạn đường này.”

30 lượng?

Một đường còn mấy ổ phỉ, chỗ nào cũng thế này mấy người cũng đừng làm ăn, chú định là thua lỗ.

Thầm nghĩ bọn này đoán chắc nhìn mình người mới muốn bắt chẹt, lão Quan khó chịu quát:

“Các ngươi không cần quá đáng, ta bao nhiêu năm đi tiêu ở đâu ra có mức phí này? Cùng lắm đại gia nhất phách lưỡng tán, ta đánh xe quay về chính là.”

“Ha ha ha....”

Mấy thằng kia phá lên cười đắc ý.

“Không nộp vậy các ngươi tất cả thứ này hôm nay phải để lại đây.”

Lúc này phía trên mai phục cung tiễn thủ dồn dập từ sau chỗ ẩn nấp thò đầu ra cài tên giương cung nhắm về phía bọn họ.

Đưa tay cản lại còn muốn nói thêm Quan Hưng, Tống Khuyết lạnh lùng cầm lên đang đeo trên hông Ô Vân Ngân Dực Cung, đối với Hùng Bá quát:

“Hùng Bá, lên bắt 3 người đó lại cho ta!”

Hắn trên tay không nhàn rỗi, nhắm ngay phía trên đám cung tiễn thủ liên xạ mấy mũi tên phủ đầu.

Tống lão gia hôm nay không muốn đại khai sát giới, hắn mục đích chỉ là chấn nhiếp đám này tặc nhân nên những mũi tên chỉ sát qua da đầu mấy cung tiễn thủ kia bay qua, cắm vào đằng sau bọn họ cự thạch, cây cối.

“Ầm...”... “ầm...”... “ầm....”....

Liên tiếp tiếng nổ mạnh vang lên, sau đầu đám cung tiễn thủ chỗ che chắn hết thảy bị Tống Khuyết mũi tên khoan sâu vào trong, đục ra những lỗ sâu to lớn, mảnh đá, gỗ vụn bắn tung tóe làm bọn này quá sợ hãi,tất cả đem trên tay đồ vứt bỏ cúi đầu xuống đất chôn người thật kỹ.

Một hồi lâu sau cũng chưa có ai dám ngoi đầu lên quan sát, lúc này Hùng Bá cũng đã đi mà quay về, 3 đứa ngứa mồm khi nãy bị hắn như bao tải vậy ném lăn lóc đến trước mặt Tống lão gia.

Chỉ là mấy thằng ma cà bông thôi, đối phó với bọn này chỉ là một bữa ăn sáng. Hùng Bá còn chưa thèm đem đôi búa mới ra dùng thử đây.

“Gia, tiểu nhân có mắt không tròng, ngài tha cho tiểu nhân đi!”

“Gia gia tha mạng!” “Ta ở nhà trên còn.......”

Mấy tên lưu manh vì mạng sống cũng là không tiếc bất cứ giá nào, đấm chân đấm ngực tát mặt giả ra một bộ đáng thương biết sai thành tâm nhận tội.

Vốn không muốn giết người Tống gia cũng lười cùng bọn hắn nói nhiều, quát lớn:

“Im mồm!”

“Phía trên kia mấy người xuống đây, đừng để ta phải lên đi tìm. Yên tâm hôm nay ta không giết các ngươi!”

Có lẽ mấy mũi tên của Tống Khuyết đã dọa bọn hắn phá đảm, biết đối phương muốn giết mình đám người mình tuyệt đối không trốn qua được kiếp vừa rồi. Cung tiễn thủ mấy người nhìn nhau rồi xanh mặt cẩn thận từ dưới đất chui ra, lồm cồm bò xuống.

Chương 118: Lại về Hoàng Diệp

Đợi trước mắt mình đứng thành thật mười mấy người như bé ngoan chờ nhận phiếu vậy đám sơn tặc Tống gia mới hài lòng gật đầu mở miệng quát:

“Nghe kỹ cho ta, ta không cần biết các ngươi Kha lão đại là ai. Nhưng nhìn rồi cho ta nhớ kỹ!

Thấy cái tiêu chí này, nghe cái tên Thuận Phong chuyển phát lần sau phải nhanh chóng cho ta nhường đường. Nếu không các ngươi trốn ở đâu ta cũng đem từng người bắt được về bẻ cổ.

Nhớ chưa!”

Tiếng quát vang như thiên lôi cuồn cuồn, mấy người chỉ cảm thấy đầu óc ù ù quay cuồng, mặt cắt không còn giọt máu không tự giác quỳ xuống dập đầu:

“Đã biết đã biết, đa tạ thiếu hiệp ân tha mạng!”

“Chuyển cáo Kha lão đại của các ngươi, nếu hắn không có bản lĩnh ăn 1 búa này mà không chết thì làm việc cẩn thận cho ta.”

Tống Khuyết nói rồi quay sang đưa tay cầm lấy Hùng Bá một thanh búa, vận đủ sức ném vào một bên vách núi.

“Ầm.... ầm... rào rào...”

Một hố sâu cả mét, đường kính hơn 3 mét trên vách đá xuất hiện khiến tất cả mọi người giật mình. Nhiều người bị loạn thạch bắn trúng người nhưng đại não còn không cảm giác thấy đau đớn, tất cả đều bị Tống đại gia một kích cho hù đến.

Trông rạn nứt loang lổ vách đá, khảm thật sâu vào bên trong búa lớn. Đừng nói đám sơn tặc rồi, ngoại trừ Hùng Bá, ở đây mọi người đều kinh hãi khó tin.

Sơn tặc nhóm bị dọa thiếu chút tè ra quần, tay chân run lẩy bẩy không biết làm sao. Nhìn bọn hắn mặt xám như cha chết mẹ chết Tống đại quan nhân đắc ý hài lòng quát:

“Còn không mau cút!”

“Đạ dạ, lập tức cút!”

Lời này không khác gì tiên âm, đám tặc nhân như được đại xá nhấc chân liền cắm đầu chạy, chẳng mấy chốc đã biến mất trong rừng hoang heo hút. Không ai dám ngoái đầu nhìn lại một lần, đơn giản là quá dọa người rồi.

Lúc này Thanh Phong tiêu cục đám người mới hồi phục tinh thần, trong lòng hưng phấn đôi mắt nóng cháy nhìn về Tống lão bản.

Có như này lão bản, Thuận Phong sau này sợ gì không thể lớn mạnh. Đám tiêu sư đối với tương lai bắt đầu khao khát mơ tưởng.

Ra tay chấn nhiếp cũng có một tầng như thế dụng ý, Tống đại quan nhân nhìn bên này mấy người đấu chí dâng cao cũng âm thầm hài lòng, ra hiệu cho Hùng Bá đi thu hồi búa lớn, đoàn người chỉnh đốn một lát rồi tiếp tục lên đường.

.....

Một khúc sơn đạo gồ ghề, mấy chiếc xe ngựa đang phải gồng mình, vạn phần cẩn thận đi né qua mấy đoạn đường xấu. Bỗng nhiên:

“Rắc rắc...”.... “Ầm...”.... “Hiiííí..”

Tiếng đứt gãy, va đạp, ngựa hí dồn dập vang lên.

“Cẩn thận!”... “Mau đỡ!”.

Đám tiêu sư nhốn nháo, đợi Tống Khuyết quay lại nhìn đã thấy một chiếc xe ngựa có bên bánh bị gãy lìa, xe không giữ được thăng bằng đổ nghiêng sang một bên, văng ra không ít hàng hóa.

Cũng may không phải cái gì hàng dễ vỡ, Tống đại gia cau mày:

“Có chuyện gì vậy?”

Lúc này Quan Hưng chạy đến quan sát một hồi mới xấu hổ nói:

“Lão bản, là do xe lâu ngày không bảo dưỡng, bánh xe báo hỏng. Làm xe ngã xuống hố ven đường.”

Ta cũng nhìn thấy rõ ràng, Tống Khuyết trắng mắt nhìn hắn, nhịn tính tình hỏi:

“Quan thúc, có cách xử lý?”

“Lão bản yên tâm, mấy người trong tiêu cục đều biết sửa chữa. Chỉ là mất chút thời gian thôi.”

Nhìn sắc trời còn sáng sủa mát mẻ, Tống đại quan nhân gật đầu ra lệnh:

“Mọi người tìm chỗ nghỉ ngơi ăn uống một lát, đợi xe sửa xong chúng ta tiếp tục lên đường.”

Mấy người Tống Khuyết tìm chỗ bằng phẳng ngồi xuống lấy ra nước uống nghỉ ngơi. Chỉ có đám tiêu sư tất bật mang ra dụng cụ, châu đầu ghé tai bàn cách sửa xe.

Quan Hưng cũng không nhúng tay, chuyên môn ngồi cạnh Tống lão bản cho hắn giảng giải các sự cố thường gặp khi đi tiêu. Cũng không có gì nhiều, chủ yếu 2 loại. Không phải cướp chính là hỏng xe.

Công cụ giao thông thời đại này thô sơ dễ hỏng cực kỳ, thế nên chi phí vận chuyển mới cao cư không hạ. Bất chợt Tống học bá lại nghĩ đến chế tạo ra một chiếc xe bền chắc dễ dùng.

Bánh xe, lốp cao su, tay lái... nghĩ một hồi cuối cùng hắn cho ra kết luận. Thì ra những này Tống gia ta một thứ cũng không biết, ý niệm chế tạo xe liền vụt lên như thế rồi tắt.

Nhưng cũng không hoàn toàn vô dụng, cứ ghi nhớ sau giao việc cho người tài ba. Tống gia không hiểu còn nhiều người hiểu mà, sau có điều kiện tìm người nghiên cứu được rồi.

Nhìn trên đường một đám tiêu sư vây quanh xe hỏng bắt đầu tháo dỡ, Tống Khuyết nhíu mày:

“Quan thúc, họ định làm gì?”“Tống thiếu, không phải dỡ hàng à. Nếu không làm sao nâng xe dậy để chữa?”

Lắc đầu, như thế mất công đến bao giờ mới xong, hắn kêu lớn:

“Dừng lại!”

Đang tất bật tay chân đám tiêu sư ngừng tay nghi hoặc nhìn lão bản. Không biết làm sai chuyện gì.

Không quản bọn hắn, nhìn qua tinh lực quá thừa vẫn đang vung búa Hùng Bá, Tống đại lão gia hô:

“Hùng Bá, ngừng lại đã. Đi nhấc xe lên cho các huynh đệ sửa.”

Ngốc Hùng nghe lệnh liền đem búa ném xuống đất, tiến lên trợ giúp.

Mọi người đối mặt hắn vẫn là có áp lực tâm lý, vội vàng dạt ra xem kẻ này định thế nào. Hùng Bá cũng không nói nhiều tiến lên đứng ở miệng hố, tay cầm trục xe hét lớn:

“Lên!”

Chỉ thấy chiếc xe mấy người kéo không ra bị hắn 2 tay từng bước từng bước một kéo lên, đến nơi địa hình bằng phẳng Hùng Bá mới dừng lại, quay sang mấy người hỏi:

“Được chưa?”

“Được, được”

Bị rung động đến đám tiêu sư mới điên cuồng gật đầu như gà mổ thóc, vội vàng nhanh nhẹn lấy đá, khúc gỗ chạy đến kê cho xe đứng thẳng.

Đợi xe đã có thể giữ vững vàng, Hùng Bá mới gật đầu tiếp tục hì hục chạy về cầm lấy đôi búa tung tăng múa. Tiếng gió rít vang lên rào rào để mấy người không khỏi lùi xa ra một chút.

Lực lượng này cũng quá khủng bố nha, dù so với Tống lão bản có kém cũng không kém đi đâu. Dù sao bọn họ là không chịu nổi.

Chúng ta Thuận Phong lại trâu bò như vậy?

Tiêu sư nhóm 2 mắt nhìn nhau, tiện đà mừng như điên bắt đầu hò hét tích cực làm việc.

Tương lai là quang minh, bọn họ tính ra cũng sẽ là nguyên lão nha.

Có lão bản cùng Hùng Bá huynh đệ, Thuận Phong không muốn phất cũng khó.

......

Đợi sửa xong xe tất cả liền lập tức lên đường.

Một đường thuận lợi đến Hoàng Diệp trấn, cũng không ra cái gì biến cố nữa.

Trên đường có thêm 3 nhóm cướp ý đồ thu tiền, bị Tống lão gia cùng Hùng Bá đi lên chấn nhiếp một hồi tất cả đều thành thật cầm một tấm cờ hiệu đem về nhà làm bảo bối cất giữ.Nhìn mà nhớ, sau này thấy liền tránh đường.

Nhìn trước mặt quen thuộc thấp bé Hoàng Diệp thành tường, dù mới đi xa được mấy tháng mấy người Tống Khuyết cũng không cấm cảm thấy thân thương.

Đoàn người dừng lại chỉnh đốn làm thủ tục vào thành, Tống Khuyết nhân tiện quay sang Quan Hưng hỏi:

“Quan thúc, các ngươi trước kia từng đến Hoàng Diệp trấn. Hàng hóa khi đó ngươi xử lý như nào?”

Câu này làm khó lão Quan, hắn suy nghĩ một hồi mới không chắc chắn:

“Lão bản, trước đó ta chỉ nhận đi tiêu. Đem hàng đến đây giao cho người là hết trách nhiệm, nếu không để ta tìm mấy vị lão khách hàng khi xưa hỏi thăm xem.”

Nghe hắn nói Tống đại quan nhân bừng tỉnh.

Cũng đúng sao, nhân gia trước đó là làm tiêu cục mà. Hắn ngại ngùng khoát tay:

“Nếu vậy thì không cần, tại đây ta quan hệ còn không ít. Chút nữa ta sẽ tìm người hỏi thăm.”

“Được, vậy nếu có khó khăn gì lão bản ngài cứ tìm ta.”

Gật đầu đuổi đi lão Quan, Tống Khuyết quay sang đối với Chung Hồng nói:

“Hồng ca, vậy việc này chút nữa ngươi tìm Hội ca hỏi thăm xem sao. Hắn làm ngành này, con đường hẳn là rõ ràng.”

“Ân, để ta bây giờ đi luôn, nếu không hàng hóa tập kết chỗ nào cũng là vấn đề lớn.”

Lần đầu thông thương, Chung Hồng cũng là không nắm chắc. Lòng hơi lo lắng hắn cũng không dừng lại, vội giục ngựa chạy đi tìm người. Những người còn lại đâu vào đấy tiến hành làm thủ tục vào thành.

.....

“Tống huynh đệ, trở về sao không cùng ta nói một tiếng?”

Đang lúc mọi người đi vào, một giọng nói hùng hồn vang lên. Ứng tiếng nhìn lại Tống Khuyết đã thấy Lương Tĩnh dắt theo Chung Hồng, Chung Hội cùng mấy Thiết Đao hội bang chúng tiến đến.

“Lương Hội trưởng dạo này tốt chứ? Tại hạ vừa về đến đây, chưa chắc đã ở lâu nên cũng không muốn làm phiền mọi người.”

Thấy người nhiệt tình chào hỏi, Tống đại quan nhân cũng không dám lãnh đạm liền nhảy xuống ngựa chắp tay cười.

“Nói gì làm phiền, như để giang hồ bằnh hữu nghe thấy không phải sẽ trách móc ta Lương Tĩnh không đủ nghĩa khí. Tống huynh đệ, hôm nay nhất định phải cùng nhau ăn một bữa mới được. Lần trước xấu hổ không thắng tửu lực, không thể đi tiễn đưa ngươi, Lương mỗ còn đang canh cánh trong lòng.”

Người cũng đã đến, thịnh tình không thể từ chối Tống lão gia chỉ có thể chấp nhận:

“Vậy đợi tại hạ đem chỗ này hàng hóa xử lý sẽ đi tìm Lương Hội trưởng.”

“Ha ha, nào cần như thế nhọc tâm. Chỗ này cứ để đấy Thiết Đao hội thay ngươi giải quyết, Lương mỗ tuyệt không từ đó thu lấy một xu.”

Xem ra lão Lương lần này không dẫn người đi là không thể nha, Tống Khuyết đành cười khổ.

“Vậy cung kính không bằng tuân mệnh, làm phiền Lương Hội trưởng!”

“Ha ha, như thế mới đúng mà. Để ta gọi người đi kêu Ngô bộ khoái cùng Lục đại nhân mấy người.”

Nhớ đến lão Ngô cũng đã có một đoạn thời gian chưa gặp, Tống Khuyết liền mỉm cười:

“Còn là Lương Hội trưởng suy nghĩ chu toàn.”

“Không nói nữa, chúng ta đi thôi!”

Lão Lương cười lớn sai người đi mời Lục Tích cùng Ngô Diệc, chính mình đi trước cho Tống Khuyết dẫn đường. Hoàng Diệp thành chỉ bé bằng cái nắm tay, mọi người cũng không cần đi ngựa làm gì cho phiền toái.

Giao Ô Vân cho phía dưới mấy người chăm sóc, Tống lão gia chỉ dẫn theo người nhà cùng Quan Hưng một người. Những người khác ở lại tiếp tục phối hợp cùng Thiết Đao hội người làm ăn.

“Thật sự thần tuấn ngựa!”

Bây giờ mới để ý đến Tống lão gia tọa kỵ Lương Tích không nhịn được hâm mộ thốt lên. Nhìn 2 con ngựa đen cao lớn hùng tráng, lão Lương cũng không cấm âm thầm tự hỏi không biết mình có hay không chơi quá súc sinh này.

“Bọn chúng gọi là Ô Vân Đạp Tuyết cùng Ô Truy, là dị chủng Hắc Long mã, tại hạ một người bằng hữu tặng cho.” – Tống đại quan nhân vô tình trang bức để Lương Tĩnh thụ thương rất sâu.

Ta đời tuyệt đối chơi cùng một đám bạn xấu, nếu không làm sao không ai tặng ta như này ngựa quý - Lão Lương âm thầm gạt lệ.

Trong Trấn vẫn không có địa điểm nào thích hợp đón khách hơn Ngũ Vị Lâu, Lương Tĩnh đã cho người chạy trước đặt bàn nơi đó, bây giờ liền dẫn Tống Khuyết mấy người vào phòng nhập tịch.

Chương 119: Trong Trấn vài ba chuyện

Ngồi trên bàn tiệc, nhân lúc những người khác chưa đến Tống Khuyết liền cho mấy người giới thiệu.

“Lương Hội trưởng, đây là huynh đệ ta Hùng Bá chắc ngươi vẫn còn ấn tượng. Vị này là Quan Hưng, là Thuận Phong Tiêu cục Tiêu đầu. Sau này 2 người bọn họ sẽ thay ta vận chuyển tuyến thương đạo này, còn mời Lương Hội trưởng chiếu cố nhiều hơn. Quan thúc, đây là trong thành đứng đầu bang hội Thiết Đao hội Lương Tĩnh Hội trưởng.”

“Ra mắt Lương Hội trưởng!”

2 người lập tức hướng Lương Tĩnh chắp tay, lão Lương cũng mỉm cười đáp lại, ánh mắt phần lớn thời gian tập trung ở Hùng Bá.

Tiểu tử vừa đen vừa cứng này hắn là gặp qua, còn có ấn tượng. Nhưng hôm nay nhìn lại thấy càng thêm khôi ngô rồi, bên cạnh dựng một đôi búa lớn, trên thân lộ ra hung hãn sát khí cũng khiến lão Lương hơi kinh hồn.

Đậu xanh rau má.

Tống Khuyết tiểu tử này thì thôi đi, một kẻ tùy tùng không thu hút cũng có thể khiến hắn run sợ như vậy. Lão Lương cố nghĩ mình đã cả nghĩ rồi, nhưng sau gáy lông tơ dựng lên cho hắn biết cảm giác của hắn là không sai.

Thật không biết Hùng Bá từ sau khi đại khai sát giới trên Hắc Thiết trại, không hiểu thu liễm khí thế hắn trên người hung sát chi khí quả thật khá thấm người. Không thấy ngay cả Thuận Phong đám đồng bọn cũng chỉ dám xa xa đứng nhìn sao. Lương Tĩnh ở bên cạnh hắn thấy gai người cũng là có đạo lý.

Lúc này có người đẩy cửa mà đến.

“A Khuyết, trở về không cùng ta báo trước một tiếng!”

Nhìn ra là Ngô Diệc, Tống Khuyết cười lớn tiến lên cho hắn một cái gấu ôm:

“Ha ha, Diệc ca, chuyện này ta vừa nghĩ liền làm, không kịp thông báo với ngươi. Hơn nữa cũng định cho ngươi một bất ngờ nha!”

Thấy Ngô Diệc người đến, Lương Tĩnh sáng mắt lên đem chỗ ngồi nhường cho hắn. Ngồi cạnh Hùng Bá tiểu tử này hắn cả người cảm thấy không được tự nhiên.

“Ngô Bộ khoái, lại đây ngồi. Các ngươi huynh đệ lâu ngày không gặp, ta cũng không muốn xen vào giữa cản trở.”

Không hiểu lão Lương dụng tâm hiểm ác Ngô Diệc thấy vậy liền không từ chối, đối hắn khách khí cám ơn rồi cũng thản nhiên ngồi xuống. Cùng Hùng Bá rất quen thuộc hắn cũng không thấy có điều gì khó chịu, tiếp tục nhiệt tình cùng Tống Khuyết mấy người trò chuyện.

Một lát sau, cửa lần nữa bị mở ra, bên ngoài đã thấy Lục Tích dẫn theo một vị lão giả nữa tiến đến.

“Trấn trưởng đại nhân! Lục đại nhân!”

Đang ngồi Lương Tĩnh cùng Ngô Diệc thấy người đến lập tức đứng lên hành lễ. Nghe vậy Tống Khuyết mới biết kẻ này là Trấn trưởng Lữ Thành Tài. Nói thật sống tại nơi này bao nhiêu năm, đây mới là lần đầu tiên nhìn thấy Trấn trưởng, có thể thấy người này đủ đê điều, kín tiếng.

Dù sao cũng là quan phụ mẫu một phương, Tống lão gia cũng không thể thất lễ, liền kéo theo mấy người khác đứng dậy chắp tay:

“Ra mắt Lữ đại nhân, Lục đại nhân.”

“Ha ha, chư vị không cần đa lễ. Vị này chính là Tống Khuyết, Tống thiếu hiệp đi?”

Lữ Thành Tài cũng không kiểu cách, rất hiền hòa cười khoát tay rồi quay sang Tống Khuyết hỏi.

“Chính là tiểu tử, đại nhân gọi ta tên được rồi, thiếu hiệp gì đó không dám nhận.”

“Ha ha, xứng đáng, xứng đáng. Lần trước nghe tin tại địa bàn ta quản hạt vậy mà xuất hiện một vị thanh niên tuấn kiệt như Tống thiếu hiệp, có thể thân thủ tiêu diệt Nhị lưu cao thủ ác tặc Trịnh Quân Thanh, trong lòng ta kích động hồi lâu, hối hận không thể sớm cùng ngươi kết giao.

Hôm nay nghe nói Lương Hội trưởng mở tiệc chiêu đãi Tống thiếu hiệp, lão phu mặt dày không mời tự đến, chư vị mong đừng chê trách chính là.”

Thì ra nghe tin mà đến muốn kết giao, Tống đại quan nhân cũng không phản cảm, thêm một người bạn thêm một con đường sao, rất khách khí trả lời.

“Trấn trưởng đại nhân quá lời, ngài ngày bận trăm công nghìn việc lo cho mấy vạn hộ dân nơi này, có thể bớt chút thời gian đến thăm hỏi tiểu tử đã rất cảm kích, sao có điều chê trách đáng nói!”

Bàn về quan trường chi đạo, có lẽ Tống quan gia trời sinh đã là mãn cấp thiên phú, há mồm ngoại giao chính là không cần bản nháp. Lão Lữ nghe vậy cũng rất thoải mái, cười tươi như hoa cùng hắn tiến vào trong phòng.

Chỉ để lại Lương Tĩnh vẫn đứng một chỗ bơ vơ, đầu óc hỗn loạn.

Tống Khuyết tiểu tử này vậy mà đã có thể tự tay chém giết Nhị lưu cao thủ rồi. Nhanh như vậy?

Nhưng nghĩ đến đối phương 2 năm trước cũng đã được xưng Hoàng Diệp đệ nhất cao thủ, việc này còn có thể chấp nhận.

Vấn đề là vì sao tin tức này ai cũng biết chỉ mình mình không biết? Nhìn chung quanh phòng mọi người nét mặt không chút nào biến hóa ngạc nhiên. Lão Lương bi ai nhận ra tại đây chỉ có mình là tin tức chậm lụt nhất.

Hắn Thiết Đao hội tình báo tổ quả thật cùng thùng rỗng không khác, một điểm tiếng gió cũng không thu được, không biết hàng ngày đám gia hỏa đấy làm ăn gì không biết.

Lần này về không đem đám vô dụng này đánh cái mông đít nở hoa quả thật có lỗi với chính mình tiền chi lương hàng tháng nha.
Lương Tĩnh đem mấy người mắng cái cẩu huyết lâm đầu, hít sâu mấy hơi lấy lại bình tĩnh mới quay người vào phòng định tìm Tống đại quan nhân ngồi gần liên lạc tình cảm.

Làm sao xung quanh Tống Khuyết 2 bên bây giờ ngồi đầy người, ẩn ẩn đem hắn cùng Lữ Thành Tài song song ở chủ vị, Lương Tĩnh buồn rầu phát hiện vị trí mình cả chen vào nói chuyện cũng khó.

Ngửa đầu thở dài lão Lương đành tự an ủi, cũng may còn có Chung Hội người này làm cầu nối. Chút nữa tan tiệc tìm hắn hỏi thăm tin tức cũng không muộn.

Xem ra về sau cần cho hắn tăng chức tăng lương, tiểu tử này làm việc cũng không tệ sao.

.......

Đợi lão bản nơi này đích thân đem món ăn bưng lên chưa được bao lâu thì Chung Hội, Chung Hồng 2 anh em dắt tay nhau đến.

Tống lão gia lần nữa nhận nhiệm vụ cho mọi người giới thiệu, đợi qua 2 lần tửu, mấy người mới bắt đầu hoạt lạc vui vẻ chuyện trò.

Cũng không có chuyện gì cao sang, chỉ đơn thuần liên lạc tình cảm thôi. Bầu không khí ngược lại không kém, đợi đến khi Lữ Thành Tài viện cớ tuổi cao, không thắng tửu lực đứng dậy cáo từ, bữa ăn này mới xem như kết thúc.

Nhìn sắc trời đã muộn, Tống Khuyết cũng bỏ qua ý định trở về nhà mình, hơn nữa còn đám tiêu sư ở đây hắn liền đem trọn một gian khách sạn cho thuê, đem người sắp xếp ở lại.

......

Trong phòng,

Tống Khuyết cùng Ngô Diệc đang ngồi uống trà nói chuyện. Chung Hồng hôm nay còn phải về nhà thăm lão mẹ cùng cháu gái, sẽ không ở lại nơi này.

“Diệc ca, Lữ Thành Tài này ngươi biết đến bao nhiêu. Làm sao ta thấy hắn cả người đều là bí ẩn, cứ quái quái thế nào?

Nếu hôm nay không gặp ta còn quên là chúng ta còn có một vị trưởng trấn đây.”

Lần đầu gặp Lữ Trấn trưởng Tống lão gia cũng là ấn tượng khắc sâu, phi thường khắc sâu.

Mẹ nó, lão đầu này như kiểu cả năm không tắm, trên người mùi hôi tanh điếc mũi, cố tình xông thật nhiều hương liệu che dấu đi qua nhưng làm sao qua được mũi chó của Tống gia.

Đối với người có khứu giác linh mẫn như hắn, bữa ăn hôm nay cùng bị hành xác không khác, nếu không phải đối phương là quan phụ mẫu, hơn nữa thái độ bình dị không sai Tống đại nhân đã 1 cước đem hắn đạp bay ra ngoài.

Nghe Tống Khuyết hỏi, Ngô Diệc cũng nhíu mày trầm ngâm:

“Ta khi về đây làm việc hắn đã ngồi ở vị trí Trấn trưởng mấy năm rồi, cũng không quá hiểu rõ. Chỉ nghe đồn người này trước kia làm quan lại trong quận, tu vi thường thường, đợi tuổi già khí huyết xói mòn cũng không còn đua chen nữa mới xin cáo lão về nơi này an nhàn mấy năm.”

“Từ khi về đây hắn đều là một bộ dáng như thế. Cả ngày ngoài ăn chính là ngủ, cũng không mấy khi tham dự trong Trấn công việc, mọi người dần dà cũng quen chỉ coi như hắn ở đó dưỡng lão mà thôi, rất ít người chú ý đến.”Ra là như thế,Tống Khuyết gật gù:

“Không biết hắn làm Trấn trưởng được bao nhiêu năm rồi?”

“Hẳn cũng được 6-7 năm đi?” - Ngô Diệc không chắc chắn.

Tống đại quan nhân cười:

“Ta xem hắn khí huyết tuy loạn, có dấu hiệu xói mòn ra ngoài nhưng thể nội còn đang rất sung túc, không phải dạng tầm thường đâu. Lục Tích người kia chưa chắc đã đánh qua được vị này Trấn trưởng đại nhân. Xem ra vị trí này hắn còn ngồi dài dài.”

“Dù sao cũng là từ trong Quận đi xuống, có chút bản lĩnh hẳn cũng là bình thường sao.” – Diệc ca cười.

Cũng đúng! Tống gia cũng chỉ tò mò đôi chút mà thôi, việc không liên quan đến mình hắn rất nhanh không quan tâm ném ra sau đầu.

Sau này để ý cách xa vị này hình người bom hóa học là được.

“Diệc ca, ngươi đã biết khi nào có thể quay trở lại Huyện chưa?”

Ngô Diệc không mấy bận tâm vấn đề này lắc đầu:

“Còn chưa xác định, nhanh thì nửa năm chậm một năm. Dù sao cũng phải để ta ở nơi này làm ra một phen thành tích đi.”

“Hắc hắc, muốn thành tích không phải đơn giản. Để ta nhờ Lương Hội trưởng phối hợp với ngươi, mấy trọng án không nói, nếu chỉ là trộm cắp vặt đảm bảo trong ngày là có thể giải quyết. Không được cũng có thể trước cho người nhận tội báo cáo, sau đó từ từ phá án cũng được.

Hiệu suất tăng lên rồi không phải là có chiến tích sao?”

Mãn cấp mưu quyền thuật thiên phú lúc này lại phát huy tác dụng, Tống đại quan gia bắt đầu cho Ngô bộ khoái bày mưu nghĩ kế, chỉ điểm giang sơn.

Lão Ngô càng nghe càng thấy có lý, đôi mắt không nhịn được sáng lên.

Làm quan cũng có thể như thế chơi? Ta còn là quá non rồi.

Lão Ngô: cái này không phải là quan tặc cấu kết thông đồng làm bậy sao?

Tống gia sẽ nói cho hắn: Sai! Đây là quan dân chung tay đẩy lùi tội phạm. Giữ gìn trật tự xã hội.

Ngô Diệc: Tống gia! Ta phục!

Hai người cứ thế trên trời dưới đất trò chuyện hồi lâu, đến tối muộn Ngô Diệc mới chưa hết thòm thèm rời đi. Hắn hôm nay đã được Tống đại quan nhân khai quang cho, đầu óc càng thêm linh mẫn biến báo, tin chắc không bao lâu là có thể làm nên một phen sự nghiệp.

..........

Sáng hôm sau, Tống Khuyết vừa rời giường không bao lâu Hùng Bá đã đến thông báo Lương Tĩnh đang chờ hắn dưới sảnh.

Có chút tò mò Tống lão gia nhanh chóng dọn dẹp một phen rồi xuống gặp người.

“Lương Hội trưởng, không biết sáng sớm tìm tại hạ có việc gì?”

Không biết đến được bao lâu lão Lương trên mặt cũng không có dấu hiệu khó chịu, thấy hắn liền đứng dậy chắp tay cười:

“Tống huynh đệ, giữa chúng ta không cần khách sáo như thế. Ta lớn hơn ngươi vài tuổi ngươi sau này cứ gọi lão ca là được.”

“Vậy tiểu tử cũng không làm kiêu. Lão ca, sáng sớm đã tìm ta không biết có việc gì quan trọng?”

Nghe hắn nói, Lương Tĩnh cười càng tươi rồi:

“Lão đệ, hôm nay không phải sợ ngươi về thôn từ sớm sao? Nên ta mới phải vội vàng đến đây bái phỏng để nói chuyện hợp tác.”

Thực ra tối qua sau khi trở về hỏi thăm Chung Hội. Tuy không biết được cặn kẽ nhưng đại khái Lương Tĩnh là còn biết được Tống Khuyết giờ phút này tại trong huyện thành cũng là nhân vật máu mặt.

Không kịp cảm thán đối phương tốc độ trưởng thành, có cơ hội này lão Lương làm sao dễ dàng bỏ qua, cả đêm nằm nghĩ cách kết giao Tống đại quan nhân. Sáng sớm hôm nay đã không thể chờ được muốn gặp mặt nói chuyện cùng hắn.

Chương 120: Hồi trình

Nghe Lương Tĩnh bàn chuyện làm ăn, Tống lão bản lập tức tỉnh táo:

“Không biết lão ca định như thế nào hợp tác?”

Đối phương có hứng thú, lão Lương trong lòng cười nở hoa, vuốt cằm nói:

“Là như thế này, Thiết Đao hội nhu cầu vật tư cũng nhiều, hơn nữa tự thân cũng có mấy chỗ cửa hàng. Lão ca nghe nói Tống lão đệ ngươi định thường xuyên thông thương hàng hóa hai bên, không bằng 2 nhà chúng ta kết hợp.

Ngươi vận chuyển hàng hóa, lão ca cho ngươi tiêu thụ, lợi ích đạt được ngươi 8 ta 2. Lão đệ thấy thế nào?”

Nghe Lương Tĩnh đưa ra điều kiện Tống Khuyết cũng là động tâm.

Phân chia như này hắn quá có lợi rồi, khiến Tống lão bản không khỏi nghi ngờ. Thực không biết lão Lương đây là quyết tâm không cầu lợi ích cũng muốn chặt chẽ tạo quan hệ với hắn.

Nghĩ đến bằng thực lực của mình cũng không sợ nho nhỏ Thiết Đao hội chơi xấu, Tống đại quan nhân không suy xét bao lâu liền thập phần sảng khoái cùng Lương Tĩnh đạt thành hiệp nghị.

Hai người chỉ là trên miệng lưỡi thống nhất, thực hiện như thế nào còn cần người đi bàn bạc kỹ càng, nhưng đại thể cũng sẽ không lệch đi quá nhiều.

Đều tìm được thứ mình mong muốn, 2 người tiếp đó ngồi cùng nhau dùng qua bữa sáng vui vẻ trò chuyện. Thuận tiện Tống Khuyết cũng đưa ra vấn đề trợ giúp Ngô Diệp. Lão Lương không nói hai lời tại chỗ vỗ ngực đáp ứng, bảo đảm khi về sẽ cử mấy huynh đệ trong hội đến phối hợp Tuần bổ phòng công tác.

Đợi đến lúc Chung gia 2 huynh đệ xử lý xong đám hàng hóa quay lại, hai người mới dừng lại câu chuyện.

Tống Khuyết đưa ra cáo từ muốn hồi thôn nhìn một lần. Lương Tĩnh đã đạt được mong muốn cũng không ở lâu, liền biết ý đứng dậy rời đi.

.......

Cự Liễu thôn,

Mấy người mới rời xa nơi này không bao lâu, quang cảnh nơi đây tất nhiên cũng sẽ không có gì đổi mới, vẫn những mái nhà lụp sụp, vẫn những khuôn mặt quen thuộc cùng bầu không khí trầm lắng. Nhưng Tống Khuyết mấy người cảm thấy phá lệ thân thiết.

Bọn họ trở về tất nhiên gây nên chú ý, nguyên một đám thôn dân buông bỏ trong tay công việc hiếu kỳ ra xem, nhìn dẫn đầu Tống gia cùng Hùng Bá 2 người cưỡi lên cao lớn thần tuấn chiến mã, tất cả đều toát lên vẻ hâm mộ và rụt rè.

Đoàn người còn chưa đi qua công thôn được bao lâu, lão Chung đã nghe tiếng mà nhanh chân ra đón. Người chưa đến giọng đã như phá loa vậy hét lên oang oang:

“Các ngươi mấy tiểu tử này sớm như thế đã quay về, ta còn nghĩ không có 1 năm nửa năm là sẽ không thấy mặt đây!”

“Ha ha, Chung bá, mọi việc vẫn tốt chứ?”

“Cha!”... “Chung bá!”... “Chung bá!”

Chung Hồng, Hùng Bá, Lý Tín 3 người cũng không dám chậm chễ vội vàng chào.

Gật gù cười coi như đáp lễ, cũng không thèm nhìn mình nhi tử nhiểu thêm một lát, lão Chung liền hiếu kỳ hỏi:

“A Khuyết, lần này các ngươi về đây làm gì?”

Nhìn chung quanh thôn dân cũng đang hiếu kỳ nghe ngóng, Tống lão gia cũng không giấu diếm cao giọng nói:

“Chung bá, sẵn có ngài cùng hương thân ở đây, ta cũng nói nhanh. Hiện chúng ta tại trong Huyện thành coi như đã đứng vững gót chân, bây giờ có mở mấy cửa tiệm kinh doanh sinh ý.

Công việc không phải cần người giúp sao, so với trong thành người ta còn là càng tin được chúng ta thôn người. Vì vậy lần này quay lại đây ta ý định là tìm mấy người xem ai có ý định thì đi cùng chúng ta đến huyện thành làm công, bao ăn ở, tiền lương cũng sẽ để mọi người hài lòng.”

Nghe hắn nói, tất cả những người có mặt nơi này đều sôi trào.

Trừ những người già cả chỉ muốn cứ thế sống nốt quãng đời còn lại. Ở đây người ai mà không muốn thoát ly cái nơi cùng quẫn hẻo lánh này, bây giờ có cơ hội bày ra trước mắt, mọi người đều động tâm. Lúc này đã có người không nhịn được hỏi:

“Tống gia! Không biết lần này ngài định tìm bao nhiêu người, tiêu chuẩn như thế nào?”
Câu hỏi này rất đúng trọng tâm, Tống Khuyết tán thưởng nhìn người nói, gương mặt này hắn còn một chút ấn tượng.

“Hỏi hay lắm, ngươi gọi là Mã Phi đúng không?”

“Đúng đúng, tiểu nhân chính là Mã Phi. Tống gia ngài trí nhớ thật tốt!”

Cười cười, cũng không đem đối phương nịnh hót để trong lòng, hắn nói:

“Lần này ta định tuyển tầm 10 người, lấy phụ nhân cùng thanh niên trai tráng là chủ, ưu tiên biết chữ. Ai có nhu cầu lúc đó sẽ tìm nhà trưởng thôn Chung Hồng đại ca báo danh, mọi người cứ đi về suy nghĩ kỹ càng.”

Được câu trả lời chắc chắn, cả đám thỏa mãn tản đi, đem tin tốt này báo cho người nhà.

Còn việc lo sợ Tống Khuyết lừa đảo?

Ai dám nói ra câu này đảm bảo sẽ được đám dân làng thưởng cho một trận quyền cước, Tống thần tiên uy vọng ở thôn này là ngươi có thể xúc phạm sao?

Hẹn lão Chung cùng nhau dùng bữa cơm trưa, Tống Khuyết chủ tớ cùng Lý Tín trước tiên qua khu mộ bái tế cha mẹ rồi về thẳng Kính Hồ chuẩn bị.

Hồng ca tất nhiên ngoan ngoãn đi theo lão cha cho hắn giảng giải trong Huyện thành hiểu biết.

......

Kính Hồ biệt viện,

Mấy gian nhà thường xuyên có người lau dọn qua, để Tống Khuyết mấy người về đến cũng không khác gì như lúc mình còn ở, đỡ công dọn dẹp. Xem ra lão Chung cũng thật sự có tâm.

Ngồi dưới gốc mai quen thuộc nhìn lăn tăn gọn sóng mặt hồ, Tống lão gia tâm tình những ngày tháng gần đây bị bó chặt căng cứng cũng vơi đi phần nào, cả người như được giải thoát dựa lưng hãm sâu vào trong ghế.

Dù sao đối với cố thổ vẫn là có đặc thù cảm giác, trở lại nơi này hắn thấy an toàn, bình yên đến lạ kỳ.

Tạm thời không muốn động tay động chân, lại không có Ngộ Không nơi này, hắn đơn giản giao cho Hùng Bá cùng Lý Tín đi bắt vài con cá, cùng với ít đồ ăn sáng nay vừa mua trên Trấn mang vào bếp trước tiên chuẩn bị.

Mãi đến tận khi Chung gia cha con đến, Tống lão gia mới không thể không đứng dậy bắt tay vào làm việc.
Nghĩ giao cho 2 đứa trẻ to xác kia nấu, đó chính là hắc ám ẩm thực. Người ở đây hẳn không có dũng khí thưởng thức.

Thấy Hùng Bá hì hục từ dưới hầm mang lên mấy bình rượu, đã lâu không được thưởng thức Chung Khôi mắt sáng lên:

“Hảo tiểu tử, hóa ra còn dấu hàng ở đây!”

“Ha ha, lần trước nấu nhiều, cũng không tiện vận chuyển. Ta đơn giản đem đóng bình chôn, đợi khi nào quay lại thuận tiện lấy ra uống. Nếu Chung bá thích sau này cứ đến lấy.”

“Vậy tiểu tử ngươi cần chuẩn bị nhiều vào, nếu không lần sau quay lại sẽ không còn gì mà uống đâu.”

Chung Khôi cười ha hả nói. Thực ra hắn người này tự hạn chế rất tốt, chỉ nói vậy chứ cũng không có ý định đến đây lấy rượu.

Mấy người vừa ăn uống vừa cho nhau kể lại những chuyện gần đây, lão Chung nghe kể chuyện Quận thành phồn hoa cũng hâm mộ gấp.

“Chung bá, nếu không ngươi đi cùng chúng ta nhé? Ta tại huyện thành cũng có một ít sản nghiệp, ngươi đến giúp ta quản lý.” – Tống Khuyết thử thăm dò hỏi.

Nhưng quả như hắn dự đoán, lão Chung còn là từ chối:

“Không được, lúc nào có dịp ta đi chơi một chuyến còn được. Rời xa Đại Lĩnh Sơn ta sống thấy không thoải mái, sau này ta sẽ ở đây đến lúc chết già, tìm một khoanh đất chôn là xong chuyện, không muốn đi đâu cả.”

Thấy lão đầu tâm ý kiên quyết như thế, hắn cùng Chung Hồng cũng bỏ qua ý định khuyên nhủ. Cuộc sống quan trọng là hai chữ thoải mái, đã lão Chung thích như thế này cứ để hắn tự nhiên là được, không cần cưỡng cầu.

Ăn uống xong xuôi, Chung Khôi cũng nhanh chân dắt nhi tử về nhà. Hôm nay chắc chắn người đến tìm hắn sẽ không ít, hắn cũng không dám để hương thân chờ đợi quá lâu.

Tống lão gia quyết định ngày nay chỉ dành để nghỉ ngơi, cũng không màng gì nữa nằm trên ghế nhắm mắt ngủ, không quản người khác.

Hùng Bá tất nhiên là lại cầm búa múa lên, Lý Tín không chịu được tịch mịch đã sớm vung chân chạy, đi vào thôn tìm đồng bọn nhỏ ngày trước.

......

Đến sáng hôm sau lúc rời khỏi, đi theo hắn là 2 chiếc xe lừa chở đầy 11 người.

Mã Phi coi như bất cứ giá nào, quyết tâm ôm đùi Tống gia, tất nhiên không bỏ qua cơ hội này. Được ích kẻ này cũng biết cố gắng, ngày trước chăm chỉ theo Hứa lão tiên sinh học chữ, Tống Khuyết cũng đồng ý cho hắn cơ hội.

Còn một gương mặt quen nữa là Lý Huy, hắn vốn là họ hàng với Lý Tín. Tối qua theo chân tiểu tử này đến Kính Hồ xin lỗi chuyện xưa, năn nỉ ỉ ôi sau Tống Khuyết cũng nể tình chấp nhận.

Thực ra cũng đâu có gì thù hằn, hắn không giải thích Tống lão gia cũng không biết làm sao trước đây người này tự dưng trốn tránh mình. Nghe xong giải thích hắn cũng không thể hiểu được cười khổ. Tống gia ta là người như thế mang thù, chú ý chuyện nhỏ nhặt sao?

Được chấp thuận Lý Huy hôm nay là cả nhà cả cửa đóng gói mang đi, hắn lão mẹ cùng chị ruột anh rể tất cả bốc lên xe theo đoàn tiến về huyện thành. Nghĩ đến Lý thẩm ở một mình cũng cần có bạn tâm sự, Tống Khuyết cũng không nói gì.

Còn lại là 6 người gồm 3 phụ nữ, 3 thanh niên trai tráng trong thôn. Đều là người không có vướng bận gì. Những người này thân nhân không phải đi rừng gặp nạn cũng là ra ngoài gặp cướp bỏ mạng, làm Tống Khuyết không khỏi cảm thán thế đạo nơi này quá loạn.

.....

Đến Hoàng Diệp trấn, nhân thủ cùng vật tư đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ chờ Tống lão bản mấy người.

Cùng lão Lương hợp tác chính là thuận tiện, Chung Hồng chỉ cần báo ra tên vật tư cần thiết, trong một ngày bọn họ Thiết Đao hội đã cho người chuẩn bị xong xuôi.

Trời không còn sớm, từ đây đi đến Thanh Hà cũng mất hơn 6 giờ đây. Tống lão gia không dám chậm trễ thêm, từ chối mấy phương mời mọc, chỉnh đốn đội ngũ lập tức lên đường.

So với lúc đến khi về đoàn người thêm không ít trung niên phụ nữ, nam tính dư thừa vì La ma tử đám 4 người cũng quyết đoán đem toàn gia trong trấn dọn dẹp chuyển nhà.

Nhưng so với lúc đi, đám tiêu sư đối với an toàn của đoàn người lại càng thêm tự tin. Không gì khác, chỉ cần nhìn trên đầu lá cờ Thuận Phong Chuyển Phát với hình tiểu lốc xoáy ngộ nghĩnh phù hộ, đám sơn tặc Hoàng Liên Sơn có ăn gan hùm mật gấu cũng không dám nhảy ra làm liều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau