TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Đại Lĩnh Sơn tao ngộ đàn sói

Trong Đại Lĩnh Sơn, 2 bóng người đang chậm rãi, cẩn thận thăm dò. Lão Lý không ngừng cho Tống Khuyết phổ cập những tri thức cần biết.

“A Ngưu, thấy bụi cây kia không, đó là Địa Tinh, củ của nó ăn có thể bồi bổ khí huyết. 5 năm trở lên Địa Tinh có thể bán được nửa lạng bạc. Chỉ tiếc cây này nhìn còn non, thụ niên hẳn mới được hơn 2 năm”.

.......

“Chú ý A Ngưu, ngươi nhìn bên kia mặt đất bị xới tung lên. Dấu vết này 9 thành là do một đàn lợn rừng khá quy mô làm”.

“Ngươi xem hố này, lợn rừng rất thích một loại nấm là Hắc Trư khuẩn, ở sâu dưới lòng đất rất khó phát hiện. Chỉ lợn rừng mũi mới tìm được”

Nói rồi Lý Thiết dùng dao đào rộng lòng hố, một lát sau hồ hởi cười:

“A Ngưu, tiểu tử ngươi tốt số. Xem chú đào được gì này, đây là Hắc Trư khuẩn lợn rừng còn bỏ sót. Ngươi đừng nhìn nó tiểu, vào trấn thứ này rất đáng giá, mỗi lạng có thể bán được 3 lượng bạc”.

Tống Khuyết nhìn vào cục đen đen trước mắt, khẽ ngửi. Một mùi hương hơi gắt bay vào mũi. Nhờ Tesseract cường hóa thân thể, thính giác, thị giác hắn cũng hơn hẳn thường nhân. Nhưng để có thể ngửi được thứ này dưới lòng đất hắn cũng xiên miễn cho kẻ bất tài. Đối với Lý Thiết cười nói:

“Tiếc là thứ này quá nhỏ, chỉ được khoảng 2 tiền. Thúc, chúng ta tối nay nếm thử xem nó hương vị thế nào mà người trong Trấn lại thích nó đến thế”.

Nghe thế lão Lý cười ha hả, than thở trong nhà không còn rượu. Nếu không tối nay phải làm một bữa tưng bừng.

“Chúng ta đi nhanh thôi, không may đàn lợn rừng quay lại thì phiền toái”.

.......

“Cẩn thận A Ngưu, ngươi nhìn đây là một cái bẫy. Nhưng có vẻ để lâu ngày rồi, dây buộc cũng bị mục nát hết rồi”.

......

“Đây là Tử La thảo, thứ này phơi khô trong trấn thu mua theo giá 5-600 đồng một cân. Nhưng cẩn thận loài rết rất thích sống ở những nơi Tử La thảo rậm rập. Khi thu thập cần chú ý”.

......

Cứ vậy, chủ yếu là Lý Thiết nói Tống Khuyết nghe. Hắn cũng rất nghiêm túc học hỏi những kinh nghiệm quý giá này.

Đến cuối ngày, 2 người chỉ săn được 2 con thỏ cùng 1 con gà rừng. Tống Khuyết nhiều lúc thông qua Sơn Tước nhìn thấy khu vực khác có con mồi, nhưng hắn cũng không nhắc nhở Lý Thiết, mà chuyên tâm học hỏi.

- -------

Vài tuần sau đó, Tống Khuyết cùng Lý Thiết thường xuyên xâm nhập khu rừng Đại Lĩnh sơn, chỉ ngoại trừ những hôm trời mưa hoặc Lý Thiết phải làm công việc đồng áng.

Một người ham học một người muốn dạy, những chuyến đi sắn cũng không hề tẻ nhạt.

Theo thời gian trôi qua, Lý Thiết vui mừng phát hiện Tống Khuyết ngộ tính kinh người, lại có 1 trực giác vô cùng nhạy bén. Thật sự trời săn là một thợ săn ưu tú.

Chỉ thời gian ngắn đứa trẻ này đã học hết một thân bản lĩnh của mình, khả năng săn mồi còn trò giỏi hơn thầy. Thường xuyên trên đường đều do Tống Khuyết trước hết phát hiện con mồi và ra tay đánh chết. Hắn chỉ việc đi sau phất cờ reo hò là được rồi.

Điều này cũng làm cho Lý Thiết vô cùng mất mát, để hắn cảm thấy mình dư thừa. Có vài lần khuyên Tống Khuyết gia nhập đội săn nhưng biết làm sao tiểu tử này một mực từ chối. Để đứa nhỏ vào rừng một mình hắn lại không yên tâm.

Thế là lão Lý đành cố mà làm, cùng đứa nhỏ này đi săn. Thu hoạch được vật tư ngày càng phát ra phong phú, nhiều đến hắn không dám tưởng tượng. Cảm giác như đang nằm mơ một dạng.

Chả lẽ ta đây là nằm thắng nhân sinh.

Lý Thiết dạo này bạc thêm vài sợi tóc vì mải suy nghĩ chiều sâu vấn đề triết học thâm ảo này.

Đang chìm trong suy nghĩ Lý đại triết gia bỗng bị một cánh tay giữ lại.

“Chuyện gì A Ngưu?”

“Thúc, phía trước nguy hiểm”.

Tống Khuyết mặt ngưng trọng, thông qua Sơn Tước hắn phát hiện có đàn sói đang bao vây mình.

“Thúc, chúng ta bị bao vây, là đàn sói, gần 20 con”.

Lý Thiết nghe vậy kinh hãi, cũng không kịp hỏi làm sao hắn biết, vội quát:

“A Ngưu, mau vứt bỏ đồ vật, trèo lên cây”.Hai người không dám chậm trễ, gỡ bỏ sọt sau lưng xuống đất. Tống Khuyết nhanh nhẹn leo lên cây, nhìn sang Lý Thiết thì gặp hắn đang rất khó khăn bắm vào một cành cây, muốn leo lên nhưng do chân bị tật nên hành động rất chậm chạp.

Nhìn thấy lang ảnh đang lấp ló đằng xa, Tống Khuyết kinh hãi, vội vàng nhảy xuống đất, tay ôm Lý Thiết chân nhấc hắn lên.

“A Ngưu, không cần lo cho ta, mau lên cây” – Lý Thiết thấy thế quá kinh hãi, quát lớn.

“Thúc, đừng chậm trễ, mau lên”.

Đúng lúc này, trong Lĩnh vực thoáng qua một bóng dáng lóe lên, bên tai Tống Khuyết cũng nghe thấy tiếng gió ập đến. Hắn kinh hãi trong lòng, cũng không kịp nghĩ nhiều, đẩy mạnh Lý Thiết lên rồi lăn người một vòng, hiểm lại hiểm né qua sói trảo.

Chưa kịp đứng dậy, lại một con sói vồ đến. May mà thân thể hắn không ngừng cường hóa, phản xạ cơ thể cũng tăng lên đáng kể. Biết không kịp tránh né, theo bản năng Tống Khuyết rút đao ở hông chém mạnh về phía sau.

Kèm theo một tiếng kêu nức nở, một con sói bay ngược về phía sau, trên đường nở rộ một vết hoa máu.

Tiếng sói tru bốn phía vang lên, bên trong lộ rõ sự giận dữ.

“A Ngưu, cẩn thận, mau lên cây”.

Đã trèo lên cây an toàn Lý Thiết một mặt nôn nóng bất an hô, tròng lòng một vệt tuyệt vọng.

Lúc này đàn sói đã hình thành vòng vây xung quanh, chúng không ngừng hú lên, tiếng gầm gừ khi gần khi xa, lúc trái lúc phải khiến người khó bề phân biệt.

Nếu gặp người thường, lần này quả thật là thập tử vô sinh. Nhưng Tống Khuyết không phải người bình thường.

Trong đầu hắn Lĩnh vực như một cái ra-đa tinh vi, rõ ràng hiện ra vị trí và cử động của đàn sói.

Tesseract truyền đến từng đợt ấm áp khiến Tống Khuyết thanh tỉnh dị thường, hắn múa may dao lùi về phía cây của Lý Thiết.

Lúc này Lý Thiết nằm rạp trên cành cây đưa tay với xuống, bức thiết vô cùng. Trong lòng cầu nguyện khắp nơi thần phật. Tống Khuyết cha hắn đã mất trong một lần đi săn cùng hắn, nếu đứa nhỏ này có mệnh hệ gì hắn cả đời này lương tâm cũng day dứt.

“A Ngưu, mau với lấy tay thúc”.

Tống Khuyết không rảnh quay đầu nhưng hắn cũng rành mạch thấy được vị trí của Lý Thiết. Lúc này hắn đang cảnh giác lùi dần về phía sau.

Bỗng nhiên phía trước hai con sói bắt đầu hành động, chậm rãi tiến lên về phía hắn. Nhưng hắn trong lòng tinh tường, chếch bên phải phía sau con sói đang nhảy về phía hắn kia mới là sát cơ chính của đàn sói.

Hảo súc sinh, còn hiểu giương đông kích tây.
Tống đại nhân âm thầm cười lạnh, trong đầu tương kế tự kế, hắn trên mặt nhìn chăm chú về phía trước, bỗng nhiên xoay một vòng chém thật mạnh thanh dao về phía sau.

Một vệt máu phóng lên trời, con sói kia đang bay trên trời đã mất đi sinh tức, nơi cổ một vệt đỏ không ngừng mở rộng, chiếc đầu trên không trung nghẹo sang một bên, chỉ còn dính lại một chút với cổ.

Biến cố này khiến đàn sói giật mình, mượn cơ hội này Tống Khuyết lao về phía Lý Thiết, đạp mạnh vào thân cây nhảy lên, bám lấy tay hắn rồi phát lực nhảy lên một cành cây cạnh đó.

Thấy Tống Khuyết đã lên cây an toàn, Lý Thiết mừng phát khóc. Hắn vội vàng hỏi:

“A Ngưu, ngươi có bị thương không, là thúc vô dụng, chút nữa liên lụy ngươi”.

Cho Lý Thiết một nụ cười an tâm, Tống Khuyết thở phào, bây giờ mới thấy trong lòng sợ hãi. Tình huống vừa rồi hơi chút bất cẩn là hôm nay hắn đã bàn giao tại đây.

Tuy nhiên tinh thần hắn lại tràn ngập phấn khởi, kích thích, cả người như đang thiêu đốt.

Chả lã mình lại là thành phần hiếu chiến, mỗi lần gặp cảnh chiến đấu trong đầu hắn đều nhiệt huyết sôi trào.

Lắc đầu xua đi những suy nghĩ không cần thiết, Tống Khuyết quay lại đối với Lý Thiết cười trấn an:

“Thúc, ta không sao, vạn hạnh là không bị thương gì, lần này cũng thật sự là nguy hiểm”.

“Đại Lĩnh sơn đầy rẫy nguy hiểm, A Ngưu ngươi phải nghe chú. Nên gia nhập đội săn của thôn, như thế an toàn hơn”.

“Không quan hệ, thúc. Sau này cẩn thận chút là được, lòng ta nắm chắc”.

Ngươi mẹ nó nắm chắc nhưng ta thân già không nắm được chắc nha.

Hơn nữa ai cho thằng nhóc ngươi tự tin, lại dám mạnh mồm như thế.

Lão Lý trăm điều không phục, nhưng thấy hắn như thế chỉ có thể thở dài, biết khuyên nữa cũng vô dụng.

Lúc này dưới gốc cây bầy sói đã điên cuồng, đồng bạn bị giết khiến chúng trở nên táo bạo, thị sát.

Cả một đám xa xa vây quanh cây, hàng chục đôi mắt xanh mơn mởn âm u nhìn trên thân cây 2 người, miệng nhe ra hàm răng trắng ởn, sáng bóng, phát ra những tiếng gầm gừ nhẹ.

Trên cây 2 người bị theo dõi toàn thân nổi da gà, không được tự nhiên. Lý Thiết vốn tính nhát gan, lúc này càng là run rẩy toàn thân, chỉ thấy sau lừng hàn khí ứa ra, đối với Tống Khuyết gấp gáp:

“Đám sói này nhất mang thù, bọn chúng mà cứ vây quanh chú cháu ta một, hai ngày thì nguy rồi”.

Nói xong hắn lại thở dài thườn thượt, tâm trạng âm u:

“Chỉ sợ thím ngươi cùng hai đứa nhỏ ở nhà lo lắng, đêm nay chúng ta là đừng nghĩ rời đi nơi này rồi”.

Tống Khuyết nghe vậy hai mắt hàn quang lóe lên:

“Bọn chúng không để đường thì giết đến bọn súc sinh này sợ thì thôi, thúc ngươi đừng gấp”.

Nghe hắn nói thế Lý Thiết càng gấp gấp:

“A Ngưu ngươi chớ hành động thiếu suy nghĩ, yên tâm ở trên cây chờ đợi. Có lẽ chỉ một lát nữa bọn chúng sẽ bỏ đi”.

Tống Khuyết nghe thế cũng lơ đãng. Nhìn ánh mắt đám sói kia, hắn cũng không tin đám ác lang này có thể như thế dễ quên thù.

Lúc này trong lòng hắn cũng nổi nóng vô cùng, Tống đại Thiên đao hắn còn chưa bước chân ra khỏi giang hồ đã suýt táng thân vào miệng sói. Đổi ai thì cũng không dễ chịu.

Hơn nữa đám súc sinh này thế mà chọn hắn làm con mồi, đúng là không có ánh mắt. Không phải trong tiểu thuyết nhân vật chính đi đến đâu, bá khí trào ra là vạn thú tránh lui sao.

Làm sao đến lượt Tống đại gia hắn lại bị đám ngu đần sói này vây quanh như con khỉ trong chuồng thú, nhe răng trợn mắt chực chờ lao lên cắn mấy miếng vậy.

Nghĩ đến đây, hắn càng khó chịu.

Tống thiên đao tức giận, hậu quả tất nhiên rất nghiêm trọng.

Chương 12: Tiểu thử thân thủ, ra tay diệt sói

Hai mắt lạnh lùng nhìn dưới chân vây quanh đàn sói.

Tống Khuyết thò tay vào trong áo giả vờ lấy đồ. Thực chất từ trong không gian lấy ra mấy hòn đá bằng nắm tay. Nhắm ngay mấy con súc sinh ở gần kêu to nhất chính là dùng sức ném.

Thời gian dài cường hóa, bây giờ hắn Tống Khuyết là dạng gì sức mạnh. Chỉ thấy mấy hòn đá bắn nhanh mà ra, mang theo lực đạo lớn vô cùng bay về phía đàn sói.

Khoảng cách chỉ tầm 10m, chỉ nghe vài tiếng nức nở vang lên, hai con sói rú lên thảm thiết vội lùi về phía sau. Còn một con không may, bị đập trúng đầu, chỉ kịp nức nở kêu rồi nằm vật ra đất, máu từ miệng và tai, mắt tràn ra không ngừng. Nhìn là biết đã khó thoát kiếp này.

Theo một tiếng tru lên, đàn sói vội vàng lùi lại phía sau, núp kĩ sau các thân cây.

Lý Thiết ở một bên trợn tròn mắt. Đây là cái gì quái lực, ném đá còn có thể như vậy chơi, mình mấy năm nay vì sao không biết. Vội vàng truy vấn:

“A Ngưu ngươi làm sao mà làm được, ngươi dấu đá ở đâu sao thúc không nhìn thấy”.

Đối với thành quả của mình Tống đại gia cảm thấy rất hài lòng, nhất là súc sinh đang nằm kia. Dám đứng trước mặt bản đại gia trừng mắt gầm gừ, quả thật là chán sống. Qua loa lấp liếm với Lý Thiết nói:

“Thúc ngươi dạy ta ném đá, ta chiếu theo tập luyện rồi như thế thôi. May mà ta vẫn luôn có thói quen mang theo mấy viên đá trong người đề phòng lúc cần sử dụng”.

Nói rồi thò tay vào áo moi ra 2 viên đá.

Lý Thiết thấy vậy cũng không truy vấn thêm, hắn cũng tin như lời Tống Khuyết nói. Đánh vỡ đầu hắn cũng không tưởng tượng ra không gian trữ vật thứ này. Nhìn trên tay Tống Khuyết hai hòn đá thở dài nói:

“Tiếc là không mang được nhiều hơn”.

Lão Lý lúc này nhìn về hướng trước chỉ:

“Ta vừa rồi để ý thấy Lang vương chỉ huy đàn, nếu không nhầm con sói cường tráng nhất ở kia chính là con đầu lĩnh. Nếu vừa rồi ngươi có thể giết chết nó thì tốt quá, đàn sói này sẽ loạn ngay”.

Tống Khuyết theo hướng hắn chỉ nhìn về nơi xa, có một đám sói đang đứng. Vây quanh bọn chúng là một con to lớn nhất, hẳn là Lang vương.

Trong lòng cũng khó khăn, khoảng cách quá xa, hắn có thể ném tới nhưng lực đạo không còn bao nhiêu. Không nói trước có trúng hay không, nếu có trúng cũng không thể làm thương Lang vương mảy may.

Đến lúc đó nó giấu người đi thì muốn giết nó khó càng thêm khó.

Nhìn về phía Lang vương, Tống Khuyết tâm tư bách chuyển. Thấy hắn bộ dạng này Lý Thiết hết hồn:

“A Ngưu, chớ làm điều dại dột, chú cháu ta chờ chờ một lát không vội”.

Tống Khuyết gật gù đầu, nhưng hắn cũng không thực sự để tâm. Đầu hắn đang lặp lại tính toán. Hắn biết hôm nay không cho đám sói này một bài học, hai người mình chỉ sợ không có cách thoát thân.

Nhìn về phía Lang vương, thấy nó đang cao ngạo ngẩng đầu. Ánh mắt miệt thị nhìn về mình, Tống đại gia hỏa khí ứa ra. Cắn chặt răng, hơi khom người súc lực.

Khoảng cách đến Lang vương khoảng 50m, ở giữa trống trải, cũng không có cây cối hay lũ sói chặn đường.

Thầm hạ quyết tâm, cơ hội chỉ có một lần. Tống Khuyết đạp nhánh cây bay người xuống, dùng hết tốc lực lao về phía trước.

Tesseract điên cuồng vận chuyển, hắn thấy hai bên vật thể đang nhanh chóng lui lại, hình ảnh đám sói như phim quay chậm đang hú lên hỗn loạn.

Chạy được khoảng 30m, tay phải cầm dao ném mạnh mà đi. Chiếc dao xoay tròn rít lên như cánh quát, xé rách không gian bay về hướng Lang vương. Tại ánh mắt hoảng sợ và bối rối của nó cắm thật sâu vào lồng ngực.

Lang vương ứng tiếng gục xuống, đôi mắt trợn tròn không cam, quyến luyến nhìn xung quanh như muốn bắt giữ Đại Lĩnh sơn này lâu thêm chút nữa.

Nói thì chậm chuyện xảy ra thì nhanh, cả quá trình Tống Khuyết hành động vô cùng nhanh chóng để bên cạnh Lý Thiết còn chưa kịp phản ứng, Lang vương đã khí tuyệt bỏ mình ngã xuống.

Tống Khuyết cũng không nhàn rỗi, sau khi dao rời tay, hắn không kịp nhìn kết quả, chuyển thân sang một bên, đạp đạp mấy bước lên cây, bám lấy một cành cây gần đó leo người lên cao.

Lúc này hắn mới rảnh rỗi nhìn về phía Lang vương, thấy nó đã ngã trong vũng máu thì hưng phấn nắm chặt tay.

Thành công.

Đời sau đầu thai làm Lang nhớ dài lang nhãn, nhìn ngọc thụ lâm phong Tống đại gia nhớ lui tránh xa xa.

Tống lão gia trong lòng còn không quên với Lang vương nói mát.

Lúc này đán sói đã trở nên hỗn loạn, chúng không ngừng tru lên. Một nhóm vây quanh Lang vương, một nhóm chạy đến dưới gốc cây của Tống Khuyết nhe răng gầm gừ, không ngừng dùng móng vuốt cào vào thân cây, muốn trèo lên xé xác hắn ra.

Tống Khuyết thấy vậy hừ lạnh một tiếng, trên tay lập tức xuất hiện 3 hòn đá.
Mấy con sói cũng không thiếu tính cảnh giác, bọn nó nhớ rõ sinh vật 2 chân kia ban đầu chính là dùng mấy hòn đá này đánh cho bọn nó chạy chối chết. Lập tức không làm, co cẳng lùi ra xa.

Nhưng 4 chân chạy làm sao nhanh hơn đá bay, lại có 3 con hân hạnh trúng giải thưởng lớn. 2 con trong đó nức nở chạy trốn còn một con xui xẻo bị ném gãy xương sống lưng. Không đứng dậy nổi nằm dưới đến rên rỉ.

Đàn sói còn lại cũng bất chấp quản lấy Lang vương, theo một tiếng tru dài, cả đám co cẳng chạy vào rừng sâu. Một lát sau đã không thấy bóng dáng.

Chờ một lát, đợi Sơn Tước quan sát không thấy sói ảnh xung quanh. Tống Khuyết mới thở dài nhẹ nhõm, hắn thả mình nhảy từ trên cây xuống, mỉm cười đi về phía Lý Thiết hô:

“Thúc, an toàn rồi”

“A Ngưu, cẩn thận có trá. Mau lên cây chờ chút đã” – Lý Thiết đến bây giờ vẫn chưa hoàn hồn.

Tiểu tử kia thật là A Ngưu.

Kia thật là đàn sói, giả chứ.

Tiểu tử này khi nào mạnh như vậy, chẳng lẽ ta có năng khiếu làm giáo dục.

Lý lão sư lại thật sâu lâm vào tự hỏi.

Tống Khuyết cũng không thèm quản hắn, hô lớn – “Thúc, mau xuống, chúng ta có việc để làm”.

Lúc này Lý Thiết mới thoáng hoàn hồn, dưới sự trợ giúp của Tống Khuyết mau chóng trèo xuống. Nhìn chung quanh cảnh hỗn độn vội vàng hô lớn gọi nhỏ:

“A Ngưu, lần này chúng ta phát đạt. Mau, mau thu thập con mồi kẻo có những con thú săn mồi khác ngửi thấy mùi máu mò đến”.

Trên đất đang nằm 4 xác con sói, một con đang hấp hối, nơi xa còn có Lang vương đang gục trong vũng máu.

Một lần thu thập được nhiều con mồi như thế, mà lại là loài có da lông đáng giá tiền. Tống Khuyết cùng Lý Thiết cũng tương đương hưng phấn.

2 chú cháu vội vã thu thập đám sói, cho con hấp hối mật nhất kết liễu. Đến khi đi qua chỗ Lang vương, 2 người bất ngờ phát hiện bên xác nó còn đang đứng một con non, đang không ngừng liếm bộ lông của nó, dùng miệng cắn vào Lang vương như muốn kéo nó rời đi nơi này.

Lý Thiết ngạc nhiên:

“Là một con sói non, chắc là hậu duệ của Lang vương”.

Lão Lý giơ lên lao muốn kết liễu nó nhưng bị Tống Khuyết giơ tay cản lại.

“A Ngưu, thứ vật này nuôi không quen, vẫn là giết tốt nhất”.Sói con như nghe hiểu, nhe răng trợn mắt nhìn hắn, ánh mắt còn nhỏ nhưng đã có vài phần hung hãn. Quả thật, với dã tính thế này thì rất khó thuần phục. Nhưng hắn Tống đại tuần thú sư là ai, thu phục con súc sinh này chỉ là một bữa ăn. Hắn lắc đầu cười:

“Thúc, không sao, chỉ là một con súc sinh thôi. Không nghe lời giết liền được”.

Lý Thiết nghe vậy cũng không nói nữa, lắc đầu:

“Tùy ngươi vậy, nhưng ngươi cần cẩn thận nhiều hơn”.

Hai người nhanh nhẹn gom đám sói lại đơn giản xử lý. Tổng cộng thu được 6 tấm da sói hoàn chỉnh, hơn 200 cân thịt. Tất cả cho vào sọt rồi đeo trên vai Tống Khuyết, do hắn mang về. Lý Thiết do chân không tiện nên chỉ mang theo thảo dược và con sói con.

Hai bóng người nhanh chóng rời xa nơi này, mang theo tâm trạng thỏa mãn, rạo rực hướng về nhà đi.

Có lẽ tâm tình vui thích, trên đường về Lý Thiết không ngừng kể về chiến tích huy hoàng của hắn thời trẻ.

Tống Khuyết câu được câu không cùng hắn trò chuyện, trong đầu vẫn đang còn suy nghĩ về tình hình chiến đấu vừa xong.

Hắn nhận thấy, trong quá trình thăm dò, Sơn Tước đã hiện rõ tính giới hạn của nó. Tầm nhìn cùng khả năng bay cao, bay xa của nó rất hạn chế, nếu hôm nay đổi là một loài chim lớn như chim ưng, hắn đã có thể phát hiện đàn sói từ xa.

Còn nữa là khả năng viễn trình công kích còn cần cải thiện. Ném đá chỉ có thể hữu hiệu trong phạm vi gần và có tính sát thương đối với những động vật nhỏ, nếu như gặp những động vật như gấu, hổ thì gần như vô dụng.

Có lẽ đã đến lúc cần tìm một cây cung.

Nghĩ đến cung, Tống Khuyết quay sang Lý Thiết hỏi:

“Thúc, trong thôn người muốn mua cung thì mua ở đâu?”.

Hắn nhớ rõ trong thành cửa hàng sắt thế nhưng không có bán cung loại vật này.

Lý Thiết đang thao thao bất tuyệt nghe vậy ngẩn người, một lát mới nói:

“Cung tên đây chính là hàng cấm, không có cửa hàng dám bán ra”.

“Vậy Chung bá với Triệu Hổ bọn hắn cung là từ đâu ra nhé?”.

“Trên có chính sách dưới có đối sách sao, lén lút dùng quan binh cũng không muốn quản, cũng không quản được”.

Lý Thiết cười một tiếng, rồi nói:

“Ngươi Chung bá bọn họ cung là do đặt thợ làm hoặc trên trấn có quan hệ, nhờ người mua quân cung”.

“Vũ khí quân đội bọn họ cũng dám bán?”.

“Hắc, quân đội bọn họ báo lên bị hỏng, ai quản được. Nhưng dù kiểu nào, thứ này giá cả cũng không tiện nghi”.

Có con đường là được, Tống Khuyết truy vấn:

“Thúc ngươi biết cách mua thứ này?”.

Lý Thiết nghe vậy cười khổ:

“Ta cùng cha ngươi hồi trẻ cũng mơ ước có một thanh, cũng từng hỏi qua ngươi Chung bá bá. Ngươi Chung bá chính là biết cách mua, nhưng giá nó là hơn 30 lượng bạc, chúng ta cũng chỉ ước ao mà thôi”.

Tiện đà lại bùi ngùi thở dài:

“Đến là A Ngưu ngươi có bản lĩnh, có thể cố gắng một phen. Trở về thôn ngươi có thể đến nhà Chung bá bá hỏi thăm một phen”.

30 lượng bạc, mỗi lượng là 1000 đồng. Con số này đối với những người dân Cự Liễu thôn ăn không đủ no này quả là một con số thiên văn.

Nhưng hắn nếu chịu khó, có lẽ không quá lâu là có thể tích góp được số tiền này.

Tiện thể hắn đã đặt ra cho mình mục tiêu mua sắm một thanh cung, thứ này đối với những người quanh năm kiếm ăn trong rừng như hắn quả thật chính là bảo bối.

Chương 13: Mua cung

Trên đường về Tống Khuyết âm thầm tính qua thu hoạch của mình gần đây, trong lòng cũng là có nắm chắc. Nếu thêm nữa đám này da sói, hẳn cũng đã gom được một nửa rồi chứ.

Nghĩ đến da sói, hắn còn chưa biết đám này giá trị thế nào đâu. Vội vàng đối với một bên lão Lý hỏi thăm:

“Lý thúc, ngươi xem đám này da sói có thể bán được bao nhiêu?”.

Lý Thiết trầm ngâm:

“Thúc lâu rồi không lên trấn, không hiểu rõ giá cả. Nhưng 6 tấm da, trong đó có một tấm của Lang vương, kiểu gì cũng phải được 10 lượng chứ”.

Nghe vậy Tống Khuyết cười híp mắt, mục tiêu không còn quá xa sao.

Lý Thiết trông hắn như thế biết tiểu tử này nghĩ gì, thầm nghĩ hôm nay cũng là phúc tinh cao chiếu, 2 chú cháu mới có thu nhập như thế này. Nhưng cũng không đả kích giấc mơ của hắn, chỉ im lặng mỉm cười.

Một đường an toàn về đến thôn, may mắn không có bị dã thú để mắt tới.

Vứt đồ đạc vào trong sân nhà Lý gia, Tống Khuyết không kịp chờ đợi lôi kéo Lý Thiết đến nhà Chung Khôi để hỏi thăm. Đối với cung tên hắn đã sớm thèm muốn.

Không cưỡng lại được hắn, lão Lý cũng là cố lết tấm xương già mệt mỏi dẫn hắn đi tới Chung gia.

Một gian nhà u tĩnh trong thôn, so với Triệu gia bề thế thì thua xa. Nhìn qua rất đỗi bình thường, nếu không có lão Lý dẫn đường, Tống Khuyết cũng khó tin tưởng đây là nơi ở của người có quyền thế thứ 3 tại Cự Liễu thôn.

Sau khi gõ cửa một lát thì có người ra mở cửa. Đúng là Chung Khôi.

“Chung đại ca”.... “Chung bá”

Nhìn trước mắt một già một trẻ, Chung Khôi mỉm cười gật đầu nhường đường cho 2 người. Đối với Tống Khuyết hắn vẫn còn ấn tượng khắc sâu.

“Các ngươi tìm ta có việc gì?”.

Không cần chờ Lý Thiết, Tống Khuyết chạy nhanh vào việc:

“Chung bá, là ta có việc muốn nhờ. Ta muốn hỏi ngài có cách nào vào tay một thanh cung?”.

Nghe thế Chung Khôi hơi nhíu mày:

“Tống Khuyết ngươi muốn tập đi săn? Ngược lại tiểu tử ngươi khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Là cái mầm thợ săn tốt, có muốn hay không để ta giới thiệu, giúp ngươi gia nhập đội săn của thôn”.

Tống Khuyết nghe vậy chạy nhanh lắc đầu, nhiều người mắt tạp, hắn còn thấy phiền toái đây.

Chung Khôi thấy hắn không muốn cũng không ép. Người có chí riêng sao, hắn cũng không để ở trong lòng.

“Tiểu tử nhà ta tại trấn trên là có con đường có thể mua quân cung. Nếu là ngươi Tống Khuyết muốn mua, 30 lượng ta giúp ngươi thu phục”.

Nghe vậy Tống Khuyết tâm động, cái giá này hẳn là đã rất hữu nghị. Nhiều năm trước Lý Thiết muốn mua còn hơn 30 lượng đây. Hắn cũng dứt khoát:

“Chung bá, 30 lượng ta muốn. Ngài xem hôm nào có thể?”.

Tiểu tử này vậy mà có thể như thế có tiền. Chung Khôi cũng là kinh ngạc.

Nhìn trên người hắn ăn mặc thô sơ, rách rưới. Cũng không như kẻ có 30 lượng bạc cự khoản trong người sao.

Nhưng dù là như thế, hắn cũng không đem lời nói ra. Quá đả thương tình cảm, chỉ cười bảo:

“Việc này không vội. Mấy hôm nữa đội săn chuẩn bị vào núi, đợi đến lần sau vào trấn đổi vật tư nhanh cũng phải 2 tháng. Ngươi cứ chuẩn bị sẵn sàng, đến lúc đó ta sẽ thông tri ngươi”.

Như thế quá vừa ý Tống Khuyết. Hắn cũng cần thời gian để chuẩn bị tiền bạc đây. Lặng lẽ cho Chung Khôi vài like, Tống đại gia cười tươi đối với hắn nói:

“Quyết định như vậy đi, quá cảm tạ ngài, Chung bá bá”.

“Chung đại ca, cảm tạ ngài, chúng ta không làm phiền ngươi nữa”.

“Ơn huệ gì, chỉ nhấc tay mà thôi. Hai người các ngươi đã ăn chưa, thuận tiện ngồi đây cùng lão đầu ta cùng ăn cho vui vẻ”.

“Không cần Chung ca, quá phiền toái. Nhà ta cũng đang nấu rồi”Chung Khôi nghe vậy mỉm cười gật đầu, khách sáo giữ lại 2 người một phen rồi ra cửa tiễn chú cháu họ ly khai.

Trên đường về Lý Thiết mới lo lắng hỏi:

“A Ngưu, ngươi không nên đem việc nói quá chết, chả may 2 tháng này chúng ta không kiếm đủ bạc thì làm sao”.

“Thúc, không có nếu như. Yên tâm đi, chỉ 30 lượng bạc mà thôi. Hơn nữa bây giờ không phải cũng đã gom được hơn nửa rồi sao”.

Mà thôi, Lý Thiết trong lòng thầm phúc phỉ. Cả Lý gia và Tống gia bây giờ tiền mặt hẳn còn không đủ 1 lượng đi.

Đâu phải lần nào cũng may mắn như lần này, trước đây hắn đi săn, thường xuyên cũng chỉ cầu đủ gia đình ăn no. Nói về thu hoạch đồng ra đồng vào đó là quá xa vời.

Nhưng đã đến nước này hắn cũng có thể làm sao, chỉ có thể đi theo Tống đại quan nhân liều mà thôi.

Nghĩ đến tiểu tử này hôm nay thể hiện, hẳn là cũng có thể thực hiện đi.

Lý Thiết trong lòng không chắc, lại ẩn ẩn có chút chờ mong. Nghĩ nghĩ rồi thở dài nói:

“Vậy cố một chút xem, trước kia lúc ta cùng cha ngươi còn khỏe mạnh. Ngược lại có phát hiện 1 gốc nhân sâm. Nhưng khi đó nhìn niên linh còn thấp dấu đi, bây giờ đã chục năm qua rồi, hi vọng nó vẫn còn đó”.

“Nếu vẫn còn, đến giờ cũng là 20 năm nhân sâm. Trong trấn cũng bán được 4-5 lạng”.

Tống Khuyết nghe hắn nói cũng cảm động – “Thúc, cám ơn ngươi”.

“Hai nhà chúng ta còn nói chữ tạ làm gì, nếu cha ngươi còn sống nhìn ngươi bây giờ hắn cũng vui lòng. Ngày xưa lúc Nhị Nha ra đời, chúng ta còn cùng nhau hứa hẹn kết làm thông gia đây, bây giờ cảnh người còn người mất, haizzz”.

Đến, lại cưới xin.

Tống Khuyết mặt đen lại, không thèm nói với hắn nữa.

Hắn Tống Khuyết kiên quyết chấp hành pháp luật, chống đối nạn tảo hôn, kiên định theo đường lối của Đảng vĩ đại.

Tất nhiên chối cưới Nhị Nha không phải vì nha đầu này không đủ xinh đẹp.

Hắn Tống Khuyết mới không dung tục như thế đây.
Không đẹp chỉ là một lý do nhỏ chút xíu như vậy thôi, còn có là nha đầu này chân không đủ dài, đường cong không có, khuôn mặt chưa đủ gợi cảm.

Được rồi, Tống Khuyết thừa nhận hắn từ chối lão Lý vì Nhị Nha tiểu nha đầu kia không phù hợp thẩm mỹ của hắn.

Hắn đối với bạn gái tiêu chuẩn thấp vô cùng, chỉ cần dáng người nóng bỏng, cùng với đẹp mắt là được. Quan trọng là đẹp mắt, phải đẹp mắt, nhất thiết phải đẹp. Chuyện quan trọng nhắc lại.

- --------

Hai tháng thời gian nháy mắt mà qua, ngày mai lại là ngày vào Trấn trao đổi vật tư của thôn.

Tống Khuyết cùng Lý Thiết đang ngồi trong nhà, phân loại các thứ ngày mai đem lên trên trấn bán.

Được ích với Tống Khuyết có flycam hiệu Sơn tước. Hai chú cháu trong thời gian này thu hoạch phong phú vô cùng.

Một tuần vào núi 3 lần, lần nào cũng đầy sọt mà về, chưa từng thất thủ. Điều này cũng khiến cho Lý Thiết hoài nghi nhân sinh.

Lý gia cùng Tống gia thời gian trôi qua càng ngày càng tốt, có ăn no mặc ấm. Bây giờ mọi người đều là sắc mặt hồng hào. Cẩu Đản cùng Tống Khuyết cũng là dài lên không ít.

Bên chân Tống Khuyết nằm đúng là Tống gia hắn mới thêm khẩu. Husky, cũng chính là tên con sói con hắn nhặt được.

Con sói này thời gian này được Tống đại tuần thú sư chăm sóc dạy bảo đã trở nên cường tráng cùng linh tính vô cùng. Thời gian dài cộng sinh khiến nó có thể nghe hiểu phần lớn những gì Tống Khuyết nói.

Có Husky giúp đỡ, cộng thêm cái mũi linh mẫn của nó. Gần đây mỗi lần vào Đại Lĩnh sơn của hai người đều nhẹ nhàng không ít. Lý Thiết đối với con sói này là mắt thèm không thôi.

Chỉ tiếc Husky đại gia chính là có tính tình, không thèm liếc hắn. Ngoài Tống Khuyết cũng không cho ai thân cận.

Cẩu Đản cùng Nhị Nha đối với thần tuấn Husky đại gia cũng là hướng tới đã lâu nhưng tiểu tử kia chính là không nể mặt. Mấy lần liếm mặt thân cận đều bị nó dạy dỗ cho dễ bảo, thế nên bây giờ thấy có Husky đại gia là hai nhỏ như thấy tà, lập tức tránh xa.

Ngồi trên giường Tống Khuyết nhìn trước mặt hai sọt lớn, trầm ngâm tính toán.

“Da sói hoàn chỉnh 6 tấm, nhân sâm 20 năm 1 gốc, trưởng thành Hắc bối hùng da cùng mật gấu mỗi loại 1 cái, Ám tinh thảo 7 cây, Hắc Trư nấm 4 cây, lộc nhung 8 cái, còn lại gần 50 cân nấm cùng với thảo dược khô các loại”.

“Thúc, chỗ này hẳn thừa sức mua cây cung chứ?”.

Nhìn thành quả của 2 chú cháu trong 2 tháng vừa qua, Lý Thiết cũng là hoảng hốt:

“Hẳn là còn thừa không ít, ta tính toán chỗ này thế nào cũng phải gần 40 lượng bạc chứ”.

Đối với này Tống Khuyết cũng rất thỏa mãn:

“Thúc, ngươi xem nhà ngươi còn cần gì sắm sửa?”

“Cẩu Đản, Nhị Nha, đến đây, Husky sẽ không cắn các ngươi. 2 các ngươi thích cái gì ngày mai đại ca sẽ mua cho?”

2 nhỏ nghe vậy lập tức thần thái tung bay, liệt kê ra không ít đồ vật. Còn về Lý Thiết, hắn thật đúng là đối với cuộc sống bây giờ đã rất hài lòng.

Thời gian này vào xuân, con mồi săn được dư dả, thịt ăn không hết. Hắn cùng Tống Khuyết không thiếu cùng trong thôn người đổi chút ít đồ vật cùng tiền đồng. Trong nhà hiện cũng không có gì thiếu thốn.

Cuộc sống này ngày càng tốt rồi.

Lý Thiết đối với Tống Khuyết càng ngày càng vừa lòng. Thành thục, ổn trọng lại có năng lực.

Thật tốt biết bao con rể nha, ở thôn này đốt đèn lồng cũng không tìm được người thứ hai.

Vì sao lại từ chối đây, không phải để hai nhà thân càng thêm thân sao.

Lý Thiết đối với việc này chấp nhất không thôi. Nhưng làm sao Tống Khuyết tiểu tử kia thái độ kiên quyết, chỉ xem Nhị Nha như em gái, việc này đành không giải quyết được gì.

Gửi lại Husky trong nhà, hai người cõng hai chiếc sọt to đầy hàng hóa, trong tối hướng về phía nhà Chung Khôi đi tới.

Chương 14: Lần nữa vào Trấn

Đứng trước Chung gia đại môn, Tống Khuyết tiến lên gõ cửa, người ra mở cửa vẫn là Chung Khôi.

“Chung bá”, “Chung đại ca”.

“Lý Thiết, Tống Khuyết, là các ngươi hai à. Mau vào đi”.

“Chung bá, chúng ta là đến nhờ ngài mua giúp 1 cây cung đây” - Tống Khuyết vừa đi vừa nói.

“Ân, ta còn nhớ. Thế nào, đã chuẩn bị đủ rồi, có khó khăn chứ. Nếu thiếu một chút ta cũng có thể giúp được ngươi”.

Chung Khôi cười đáp, hắn đối với Tống Khuyết ấn tượng quả thật là tốt vô cùng. Hắn cuộc sống trôi qua cũng dễ chịu, cũng không ngại dìu dắt đứa trẻ này một phen.

Theo hắn, Tống Khuyết cùng Lý Thiết một trẻ một tàn. Vào rừng núi là công việc gian khổ, hai người hẳn là không thu hoạch được bao nhiêu. Nhưng nếu 2 người đã đến đây, ắt là cũng có chút vốn liếng. Thiếu một chút không sao, hắn có thể ứng ra cho mượn.

Ai ngờ kết quả lại làm hắn trợn tròn mắt.

“Không cần, Chung bá. Tiền mua cung chúng ta hẳn là chuẩn bị đủ, ngài ngày mai chờ chút thời gian đợi ta đem chỗ này bán, hẳn là đủ tiền gửi cho ngài.”

Chung Khôi đón nghe vậy, mượn ánh sáng đèn dầu nhìn trước mặt hai sọt đồ vật. Hắn cũng là kinh ngạc ngây người.

“Cái này.... đây là Thanh lang da, đây là Hắc bối hùng da với túi mật. Đây...đây... hẳn là Lang vương da đi?”

Khi nhận được Tống Khuyết gật đầu xác nhận sau, Chung Khôi trong lòng cũng là dời sông lấp biển:

“Thật không tin nổi, hậu sinh khả úy a. Tiểu tử ngươi có một tay nha, ta quả nhiên không nhìn lầm, ngươi trời sinh là thợ săn ưu tú nha”.

Còn về làm sao không nghĩ đến Lý Thiết, tiểu tử đó do hắn Chung Khôi 1 tay dạy dỗ, trình độ thế nào hắn còn không rõ ràng. Đừng nói bậy giờ bị què chân, dù cho có là thêm một chân thì hắn cũng chỉ gọi là tàm tạm thế thôi.

Tống Khuyết chỉ cười lắc đầu:

“Chung bá quá khen, ta cũng chỉ là may mắn thôi”.

“Tiểu tử ngươi quá khiêm tốn, một lần hai lần còn có thể gọi may mắn nhưng không ai có thể dựa vào may mắn mà tồn tại trong núi rừng được. Rừng sâu núi thẳm hơi chút bất cẩn là táng thân miệng thú, các ngươi có thể làm được thế này đã vô cùng khó được”.

Đối với này Tống Khuyết trần đầy đồng cảm, dù hắn có Sơn Tước, có Lĩnh vực, tại trong Đại Lĩnh sơn cũng là cần chăm chú đề phòng. Như thế còn có lần bị bọ cạp độc trích.

May mà có Tesseract phóng ra dòng điện chữa trị vết cắn nên vô sự. Qua lần đó hắn mỗi khi đi lại đều cẩn thận nhìn ngó. Không thể hoàn toàn mù quáng tin vào Lĩnh vực.

Nói trắng ra, Lĩnh vực chỉ như dùng các hạt điện mô phỏng từ trường xung quanh. Nếu hắn nhắm mắt cảm nhận nó chỉ như một thế giới đen trắng. Đối với những động vật có thân nhiệt có thể cạm nhận vô cùng rõ ràng, nhưng có những tiểu động vật ngủ đông, gần như hòa mình vào môi trường thì muốn nhìn ra cũng rất khó khăn.

“Tống Khuyết ngươi đã có bản lãnh này, lần này mua cung có thể coi như hổ thêm cánh. Ngươi có muốn hay không gia nhập đội săn, ta có thể làm chủ cho ngươi phân chia 1 thành rưỡi tiền lời của đội”.

Không chờ Tống Khuyết nói gì, Lý Thiết đã kích động đến không được, không ngừng ra hiệu nháy mắt cho hắn.

Đừng nhìn 1 thành rưỡi mà coi thường. Cả đội săn hơn 10 người, có khi gần 20 người. Trong đó Triệu Hổ làm đội trưởng cùng Chung Khôi làm đội phó, hai người gần như đã chiếm một nửa lợi ích.

Phân cho Tống Khuyết 15% đã là một bút vô cùng khả quan thu nhập. Nhưng hắn trong người bí mật thật sự nhiều hơn, nhiều người mắt tạp có khi khó nói rõ. Nên Tống Khuyết làm lơ Lý Thiết, đối với Chung Khôi chỉ có thể xin lỗi lắc đầu:

“Tạ Chung bá bá, ta cũng biết ngài muốn tốt cho ta, nhưng con người ta thích tản mạn quen, vẫn là độc lai độc vãng thoải mái hơn”.

Nhìn hắn như thế, Chung Khôi thở dài:

“Người có chí riêng, nhưng ngươi không nên chủ quan, bây giờ đến mùa giao phối, các loại dã thú hoạt động thường xuyên. 2 người các ngươi cần cẩn thận nhiều hơn”.

Hai người nghe thế vội vàng gật đầu đáp ứng. Lại nghe Chung Khôi nói:

“Còn về đống này, nếu như các ngươi tin được ta. Giao cho ta giúp các ngươi xử lý. Tiểu tử nhà ta phụ trách mua vật tư cho Thiết Đao hội, chỗ này có không ít thứ tốt, có lẽ hắn sẽ cần”.

Nghe vậy Tống Khuyết mừng rỡ, chạy nhanh cảm tạ:

“Chung bá, vậy thì làm phiền ngài”.
Chung Khôi cười lắc đầu, dẫn 2 người nhấc đồ vật chất lên xe lừa của hắn. Đến sáng mai lập tức có thể khởi hành.

Xong việc 2 người lập tức cáo từ, trở về chuẩn bị ngày mai Tống Khuyết cũng sẽ đi cùng đoàn xe.

Tờ mờ sáng hôm sau, vẫn tại gốc liễu đầu làng, vẫn những khuôn mặt cũ.

Đội săn trong ngày đầu xuân có vẻ thu hoạch phong phú, mấy chiếc xe đều được chất đầy tận ngọn.

Theo hiệu lệnh của thôn trưởng, đoàn xe bắt đầu lăn bánh chạy về trong Trấn.

Một đường bình yên vô sự, khi đến trấn, Chung Khôi cùng Tống Khuyết cũng không đi cùng đoàn người, mà tách riêng ra.

“Thôn trưởng, ta cùng Tống Khuyết còn có chút việc riêng hôm nay sẽ không trở lại thôn, mọi người cứ trở về trong thôn trước”.

Có lẽ địa vị của Chung Khôi trong thôn đủ cao, việc hắn nói ra cũng không ai dị nghị. Triệu Tài Vinh cùng Triệu Hổ chỉ mang ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Tống Khuyết rồi gật đầu tỏ vẻ đã biết.

Tống Khuyết ngồi theo xe Chung Khôi, xe rẽ trái rẽ phải một lát thì dừng lại trước cửa một ngôi nhà.

Theo Chung Khôi tiến lên đập cửa, một lát sau có một trung niên nữ nhân tóc hoa râm ra mở cửa. Thấy hắn cùng Tống Khuyết liền hừ lạnh:

“Lão già, ngươi còn biết đường về nhà”.

“Ân, hừ... hôm nay trong thôn vào mua bán. Tiểu tử này là người trong thôn chúng ta hôm nay có chút việc. Tống Khuyết, đây là ta bà nương”

Chung đại gia thái độ vẫn rất cứng rắn nha. Đối mặt trong nhà sư tử hà đông vẫn không đổi sắc. Thong dong ứng đối, quả thật tấm gương cho đám hậu bối.

Tống Khuyết vội vàng tiến lên chào hỏi – “Bá mẫu tốt”.

Chung Khôi phái đoàn mười phần nghênh ngang bước vào, cũng không để ý lão bà mặt một bên càu nhàu ghét bỏ:

“Tống Khuyết, giúp ta mang đồ vào nhà. Lão bà ngươi thấy a Hội về thông báo ta 1 tiếng”.

Bận bịu mang đồ vào nhà, ngồi nghỉ ngơi uống nước một lát thì có một người đàn ông tầm 30, để 2 phiến ria mép tiến về phía hắn. Nếu không đoán lầm thì đây là con trai cả nhà Chung bá – Chung Hội.

Quả nhiên, chỉ thấy người kia đối với hắn gật đầu 1 cái rồi quay sang Chung Khôi cười:

“Cha, ngài đã tới, mẹ còn Hân Nhi thường xuyên nhắc ngươi đây”.“Ân, Hội nhi, đây là Tống Khuyết, người trong thôn chúng ta, rất có bản lãnh”.

Chung Hội nghe vậy ngạc nhiên đánh giá Tống Khuyết, trong đời hắn rất ít nghe thấy lão cha mình khen ngợi ai. Tiểu tử này tất có chỗ không tầm thường mới đáng được mình lão cha như thế ưu ái, hắn tiến lên nở nụ cười ấm áp:

“Tống Khuyết phải không, nhìn thật tuấn tú. Ngươi cứ tự nhiên như ở nhà nhé”.

“Chung Hội đại ca khách khí, ta hôm nay đến còn là làm phiền ngài”.

Chung Hội nghe thế cười, hắn lão ba chưa từng mang người trong thôn đến nhà. Hôm nay mang về thì có chút chuyện cũng là dễ hiểu. Hắn nhìn về phía lão ba mình dò hỏi.

Chung Khôi nhấp ngụm nước rồi nói:

“Là thế này, Tống Khuyết tiểu tử này muốn học cung. Nhưng khổ nỗi không có chỗ mua, nên ta dẫn hắn đến đây nhờ ngươi giúp hắn”.

Nghe vậy Chung Hội cười sang sảng:

“Tưởng chuyện gì, chuyện này dễ làm. Thiết đao hội bọn ta cùng quân tào quan hệ khá thân mật. Để chút nữa ăn xong ta sẽ cho người truyền lời, đảm bảo sáng mai cho Tống Khuyết ngươi thu phục”.

Cũng không nói gì đến chuyện tiền nong, Tống Khuyết nghe thế vui vẻ đáp:

“Chung Hội đại ca, làm phiền ngươi”.

Lúc này Chung Khôi mới chỉ vào 2 sọt đồ trong nhà rồi lên tiếng:

“Không vội, Hội nhi ngươi xem. Đây là do Tống Khuyết tự thân thu thập được. Ta xem qua rất không tệ, ngươi tiện tay giúp xử lý lấy tiền mua cung”.

Lúc này Chung khôi mới tiến lên đánh giá đồ vật, nhìn thấy không ít thứ tốt, mắt hắn sáng lên:

“Đồ tốt, Tống Khuyết ngươi thật bản lĩnh. Hắc Trư nấm với Ám Tinh thảo trong thành không có trữ hàng, muốn mua cũng không được, Hội trưởng chúng ta nhiều dặn dò mà không có. Ngươi ngược lại giúp ta đại ân”.

“Đây là Lang vương da đi, Tống Khuyết ngươi tuổi còn nhỏ mà có thể đánh chết được thứ này, quá không tưởng tượng nổi”.

Tống Khuyết nghe cũng cao hứng, không thể không nói Chung Hội rất biết cách đối nhân xử thế:

“Chung đại ca ngài gọi ta A Khuyết được rồi”.

“Ân, được rồi A Khuyết. Chỗ đồ này ta cho ngươi thu 45 lượng bạc. Trừ đi tiền mua cung, ta còn cho ngươi 15 lượng, ngươi thấy thế nào?”

Tống Khuyết nghe thế biết đối phương cho ra giá phi thường ưu đãi, vội nói:

“Không cần Chung đại ca, ngài cho ta 10 lượng là được rồi, không cần làm thua lỗ”.

Nghe hắn nói Chung Hội cười ha hả:

“Không quan hệ, đồ của ngươi xứng với giá này”.

Hắn Chung Hội cũng lớn lên trong thôn, biết Đại Lĩnh sơn nguy hiểm cỡ nào. Vì thế đối với Tống Khuyết có thể tự mình thu hoạch được những thứ này hắn thật sự nể phục.

Công nhận như lão cha nói kẻ này thật có bản lãnh lớn. Chung Hội cũng muốn nhân cơ hội lôi kéo làm quen. Một chút bạc nhỏ đổi nhân tình, lại không phải tiền của hắn, thấy sao cũng không thua lỗ.

Có thể bán được bằng đó tiền, Tống Khuyết thật sự cao hứng. Dưới thịnh tình của Chung Hội, trưa đó hắn ở lại Chung gia cùng 1 nhà già trẻ 7 người họ Chung ăn bữa cơm.

Trong lúc cũng cùng Chung Khôi, Chung Hội cùng em trai hắn Chung Hồng chạm cốc mấy lần, hỏi thăm được không ít chuyện trong Trấn.

Cơm nước no nê, luôn từ chối Chung Hội giữ lại, hắn cầm trong người hơn 15 lượng bạc tùy ý tìm trong Trấn 1 gian lữ điếm thuê 1 phòng trống ở tạm qua đêm.

Chương 15: Có cách phát tài

Buổi chiều trong thành đi dạo một vòng, mua cho mình và Lý gia mỗi người một bộ quần áo mới, mua thêm chút đồ dùng linh tinh. Bỏ ra gần 10 lượng hắn mới thỏa mãn trở về.

Về đến phòng cho hết cả đống vào không gian, tắm rửa sạch sẽ, thay một thân quần áo mới. Nhìn trong gương đồng khí phát hào hùng thiếu niên, Tống Khuyết chậc chậc tán thưởng.

Cỗ thân thể này về sau hẳn là mê chết một đám giang hồ hiệp nữ, nhịn không được ngắm nhìn thêm mấy lần Tống đại quan nhân lúc này mới vui vẻ xuống sảnh đi ăn.

Gọi một bàn phong phú thức ăn thêm 1 bầu rượu, Tống Khuyết nhâm nhi thưởng thức hơn 1 giờ mới xong bưa ăn.

Thích gì mua đấy, cơm có người bưng, ngủ có người hầu hạ. Dạng này mới xứng đáng là cuộc sống của khách xuyên việt nha, Tống Khuyết trong đầu thầm nghĩ.

Xem ra cần phải thật tốt quy hoạch việc rời đi Cự Liễu thôn. Sống quen trong đô thị phồn hoa, gần nửa năm nay sinh hoạt tại Cự Liễu thôn hắn đã sớm phát ngấy.

Cũng may có Tesseract khiến hắn tập trung hầu hết tinh lực cho việc rèn luyện thân thể, nếu không có lẽ Tống Khuyết sớm phát điên.

Hắn đã có một sơ bộ ý nghĩ, chờ thân thể này trưởng thành thêm 1 năm nữa, hắn sẽ rời Cự Liễu thôn, đến một nơi dân cư đông đúc mưu sinh. Với khả năng và ánh mắt của hắn, hẳn là sẽ phát triển không kém.

Thu hồi suy nghĩ, Tống Khuyết gọi một bên tiểu nhị tính tiền.

“Công tử, của ngài hết 900 đồng”.

Ân, không đắt. Tống đại gia lấy ra 1 lượng bạc đặt trên bàn đối với tiểu nhị hỏi:

“Ta hỏi ngươi, trong thành này buổi tối có chỗ nào chơi vui?”

Tiểu tử kia cơ linh, thấy hắn hỏi vậy cười hèn mọn:

“Hắc hắc, công tử. Buổi tối nếu thích vui chơi nơi tốt nhất đương nhiên là Di Hồng viện, các cô nương nhiệt tình lại chu đáo. Còn không, trong thành có 2 sòng bạc phân biệt do Hắc Hổ bang cùng Thiết Đao hội mở, ban đêm cũng rất là náo nhiệt”.

Sòng bạc.

Xúc xắc.

2 từ này như một tia chớp trong đầu Tống Khuyết lóe lên.

Đây là một nơi kiếm tiền không tệ nha, đối với mọi người, chiếu bạc 10 đánh 9 thua. Nhưng đối với có Lĩnh vực Tống Khuyết hắn mà nói, mọi chuyện lại khác.

Tuy Lĩnh vực chỉ có thể phản xạ các hình ảnh đen trắng trong đầu hắn. Nhưng như thế là đã đủ rồi.

Xúc xắc chế tạo đa phần đều khắc lỗ các mặt phân biệt đánh dấu điểm, chỉ cẩn hắn cẩn thận cảm nhận, hẳn là có thể thấy rõ ràng hình ảnh các con xúc xắc dấu bên trong.

Chỉ là thế giới này không biết hay không có bộ môn này. Dù không có, đi một chuyến tìm hiểu cũng không mất gì.

Phương án này hẳn là có thể được chứ.

Càng nghĩ, Tống Khuyết càng cảm thấy được.

Phải nói vô cùng khả thi.

Tiểu nhị nhìn trước mắt người trẻ tuổi rối rắm không thôi. Đại gia, ngài thanh toán hay là không, còn có, ngài có định bo tiền hay thôi.

Theo kinh nghiệm nhiều năm của hắn, trước mắt người trẻ tuổi hẳn là sẽ ra tay hào sảng, thưởng cho hắn chút tiền thừa. Làm sao, sự phát bất ngờ, người này cầm bạc trong tay ngẩn người, khi thì nhíu mày, khi thì mừng rỡ.

Tiểu nhị trong lòng phát khóc, cũng không dám quấy rầy.

“Tiểu nhị, cầm lấy. Tiền thừa thưởng cho ngươi”.

Bỗng một giọng nói vang lên, nghe vào tai tiểu nhị không khác tiếng trời. Nhìn cắc bạc trong tay, thanh toán xong còn thừa 100 đồng. Cũng đủ hắn gần mấy ngày tiền công.

“Tiểu nhị, phiền ngươi chỉ giúp ta sòng bạc Hắc Hổ bang đi hướng nào?”

Tiểu nhị có tiền bo cầm, nhiệt tình mười phần cho hắn giải thích:
“Công tử, ngài đi theo đường này đến ngã tư trước thì rẽ trái, đi hơn 100 bước sẽ thấy biển hiệu Lão Cửu sòng bạc, dễ tìm vô cùng”.

Biển hiệu là thứ ta có thể đọc sao, ta lại không biết chữ nha. Một người xuyên việt dấu nước mắt vào lòng đậu xanh rau má.

Nhưng nghe tiểu nhị mô tả cũng không khó tìm, Tống Khuyết cũng không phiền toái gì thêm. Thoải mái đứng dậy, đi tìm hắn phát tài đại kế.

- --------

Ra cửa, theo lời tiểu nhị chỉ dẫn đi không được bao xa.

Quả nhiên thật rất dễ tìm, tiền boa cho không lãng phí. Tống Khuyết không cố ý nhìn, còn chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng hò hét bên trong, ngó vào thấy mấy đám đông đang vây quanh mấy chiếc bàn.

Là nơi này không thể sai được.

Thấy Tống Khuyết nhấc chân đi vào, ngoài cửa 2 đại hán chỉ liếc nhìn hắn rồi cười rạng rỡ khách khí đón hắn vào trong.

Hôm nay Tống đại gia ăn mặc 1 thân quần áo mới, dáng vẻ tuấn lãng. Tuyệt đối trông như người có tiền, há lại bị chặn ngoài cửa.

Tống đại gia trước đây cũng không thiếu đi du lịch, sòng bạc cũng là vào qua mấy lần. Tất nhiên chiếu bạc nơi hoang vu này chất lượng kém xa, phải nói thảm không nỡ nhìn.

Chỉ là một căn phòng bình thường, trên tường treo mấy ngọn đèn dầu. Đầu người nhốn nháo qua lại nên không gian có phần chật hẹp, bí bách.

Hắn đi vào cũng không có ai đến tiếp chuyện, mời chào. Chất lượng phục vụ kém vô cùng.

Hắn nhíu mày nhìn xung quanh, bên trong mùi hôi nồng nặc, tiếng la hét vang lên oang oang. Đối với người được cường hóa ngũ giác như Tống Khuyết quả thật là tra tấn.

Nhưng nể mặt trắng bóng bạc, hắn nhịn.

Nhìn quanh một vòng, may mắn là các bộ môn đủ cả. Xúc xắc thì càng thêm không thiếu, quả nhiên môn này dễ chơi dễ trúng. Ở nơi nào cũng là thịnh hành lên được.

Như thế rất tốt, đỡ mất công Tống gia ta phải xoay sở tìm cách.

Tìm đúng bàn khẩu khai đổ xúc xắc, Tống Khuyết lặng lẽ đi tới, đứng khuất sau đám người quan sát.

Trầm ngâm cảm nhận Lĩnh vực, không đầy một lát Tống Khuyết mặt mừng rỡ.

Quả nhiên là được.Hắn rất rõ ràng “thấy” được dấu dưới bát chuyển động của các con xúc xắc. Cũng may chúng được chạm lõm các điểm, nếu chỉ là vẽ màu lên mặt thì hắn chắc cũng bó tay toàn tập.

Lặng yên theo dõi đám ma bài bạc xung quanh đang đặt cửa, Tống Khuyết âm thầm tính toán số lượng tiền đặt của mỗi người.

Tống đại gia đã coi đây là con gà đẻ trứng vàng của mình, há lại có chuyện giết gà lấy trứng đạo lý. Hắn cũng không muốn mình thắng tiền quá nhiều mà bị đuổi ra sòng bạc hoặc tệ hơn bị Hắc Hổ bang theo dõi.

Bây giờ hắn còn nhỏ yếu, đối mặt với Hắc Hổ bang tôn này Tân Thủ thôn đại Boss chỉ là tìm chết. Thế nên tốt nhất phải âm thầm phát dục, đừng lãng.

Thế là, trong đám người, nếu ngươi để ý sẽ phát hiện, có một thiếu niên. Thi thoảng sẽ đặt cửa, chỉ đặt 1 lượng bạc, xác suất thắng cược cao vô cùng.

Thắng tiền lại đổi vị trí bắt đầu đặt, thi thoảng thua tiền bắt đầu gào lên thảm thiết, trêu lấy mọi người khinh thương lắc đầu.

Chả mấy chốc thời gian hắn hai tay trống trơn, liền thấy hắn hai mắt ửng đỏ nhìn bàn khẩu cầu khẩn. Tất nhiên là cắc bạc cuối cùng bị nhà cái vơ sạch. Cuối cùng do chiếm chỗ bị người khác xô đẩy ra ngoài.

Thiếu niên mặt không cam lòng lắc đầu thở dài, đón lấy gió đêm đi về. Bóng dáng kia tiêu điều vô cùng, nhìn để hai đại hán âm thầm thương xót, nghĩ có muốn hay không tiến đến giới thiệu này thanh tú thiếu niên đến Di Hồng viện làm vịt.

May mà Tống Khuyết không nghe thấy tiếng lòng bọn hắn, nếu không rất có thể sẽ tìm một khúc gỗ thật to giúp 2 người thông suốt.

Lúc này Tống đại gia lòng mừng khấp khởi, rẽ qua ngã tư một cái là không nhịn được che miệng cười bỉ ổi.

Hắc Hổ bang quả nhiên là nhân nghĩa chi bang nha, lần nào Tống đại gia đến cũng có quà đem về, giá trị còn không rẻ.

Nhìn trong không gian nằm 50 lượng bạc vụn, Tống Khuyết tâm tình vui sướng vô cùng, đêm đó ngủ cũng thơm. Đến sáng dậy tắm rửa 1 cái, ăn no bụng rồi mới hài lòng trả phòng, hướng về phía Chung gia đi đến.

Gõ cửa chờ đợi, một lát sau, một cái đầu nhỏ ngó ra, trông thấy Tống Khuyết thẹn thùng vội vàng khép cửa chạy mất.

Là con gái của Chung Hội, Chung Hân. Tống Khuyết lúng túng sờ sờ mũi, không ra một lát thì Chung Khôi ra mở cười, đối với hắn cười:

“Tiểu tử đến sớm, a Hội hắn còn bận chuyện trong bang, đến trưa mới về nhà”.

Tống Khuyết lơ đễnh cười:

“Không vội, Chung bá. Là thế này, ta không phải còn chút tiền thừa sao, ta nghĩ muốn mua một chiếc xe lừa. Ngài xem có biết chỗ chỉ cho ta?”

“Là mua xe à, cũng là nên mua một chiếc, thuận tiện chở đồ. Ngược lại Tống Khuyết ngươi có tiền, cũng đủ mua một chiếc xe lừa kha khá”.

Chung Khôi trầm ngâm nói – “Ta cũng ít khi vào thành, cũng không rõ con đường. Nhưng không có việc gì, để ta bảo a Hồng dẫn ngươi đi, tiểu tử này cả ngày lông bông, đại sự không làm, đường ngang ngõ tắt lại biết không ít”.

Nói rồi dẫn Tống Khuyết vào nhà, kéo Chung Hồng đang ngủ say dậy, bắt hắn bồi Tống Khuyết đi mua xe.

Trên đường, nhìn Chung Hồng mặt còn lơ ngơ ngái ngủ, Tống Khuyết áy náy cười với hắn xin lỗi. Hắn cũng là lơ đễnh:

“Nay nể mặt tiểu Khuyết ngươi, nếu không lão cha ta cũng không đánh thức ta nhẹ nhàng như thế, không tệ chính là một cước vào mông”.

Người này cũng là tính tình người trong, Tống Khuyết cười:

“Hồng ca ngươi chưa ăn sáng, hay chúng ta ăn chút gì đã rồi đi không muộn”.

“Không quan trọng, giải quyết công việc xong ăn không muộn. Cũng may hôm trước ta vừa nghe tin nhà lão Lưu đầu muốn bán xe. Nhà hắn chuyên chở rau dưa vào trấn bán, nay nghe nói có việc ngừng làm, muốn chuyển nhượng lại xe lừa”.

“Xe kia ta gặp qua mấy lần, dùng gỗ tốt, bền chắc. Lừa cũng còn khỏe mạnh, ngươi mua không thiệt, nhưng giá có lẽ không thấp. Tiểu Tống ngươi cần chuẩn bị tâm lý”.

“Hồng ca cứ yên tâm, chất lượng tốt là được” – Có gà vàng trong tay, Tống đại gia mới không sợ tiêu tiền đây.

Thấy hắn bộ dáng này, Chung Hồng cũng là yên tâm. Hơn nữa trước khi đi lão đầu còn đưa hắn 5 lượng bạc dự phòng, mua chiếc xe second hand mà thôi, không khó khăn gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau