TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Thuận Phong tiêu cục

Ngồi trong phòng, trước mặt bày Thiên Chuy Bách Luyện Thể bí tịch Tống Khuyết cau mày trầm tư.

Môn này võ công phòng ngự kinh người, đối với những người tiếc mệnh như hắn quả thật là tuyệt phối.

Nhưng đêm qua nghiên cứu qua, tu luyện nó cũng không phải không có thiếu hụt.

Thứ nhất là trên người cơ bắp sẽ trở nên cồng kềnh, da dày thịt béo ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ. Tưởng tượng lại lão Hứa thì biết, bị Tống gia đánh cho tối tăm mặt mũi, muốn thoát thân cũng không thể. Như vậy đối với người lâu nay chiến đấu toàn dựa vào linh mẫn như hắn quả thật hơi khó tiếp thu.

Thứ 2 là quá trình luyện này công thật sự rất gian khổ. Trong sách ghi phương pháp, đầu tiên cần chuẩn bị một chảo to nướng trên lửa nóng, bên trong chứa đầy thiết sa, người luyện sau khi bôi thuốc đặc biệt sẽ ngâm mình trong chảo, chịu đựng đủ việc nướng sống dày vò.

Đợi thuốc tan hết lại cần đi ra cho người dùng côn thép đánh khắp cơ thể để tan đi trong da thiết khí mới hấp thu. Thật mẹ nó tự ngược tự tàn không khác gì, Tống lão gia ăn sung mặc sướng an nhàn đã quen, hắn không biết mình có thể hay không kiên trì.

Cuối cùng quan trọng nhất, luyện này công cơ thể gần như hủy dung. Tưởng tượng sau này mình bộ dáng cùng Hứa Thế Hữu vai u thịt bắp, đen nhánh như một con gấu đen như thế, Tống Khuyết cũng là nổi hết da gà.

Nâng lên đặt xuống bí tịch mấy lần, cuối cùng Tống gia vẫn là hung ác cắn răng.

Luyện.

Ngụy – Quỳ Hoa Bảo Điển Tống lão gia ta còn dám luyện, nho nhỏ chuyện này tính cái gì.

Dù sao trong sách cũng nói rõ, luyện đến viên mãn, người luyện gân nhục sẽ như từ thiết hóa cương. Lúc đó thân thể sẽ khôi phục bình thường như ban đầu thôi. Hơn nữa còn bổ sung thêm bị đọng thuộc tính, sự dẻo dai cứng rắn càng là tăng gấp bội phần.

Vì tương lai càng thêm cứng thêm dai, Tống gia nhịn.

Hơn nữa tạm thời hủy dung cũng tốt, ngoài kia không thiếu đám sắc nữ muốn ăn tươi nuốt sống tiểu gia ta một thân tuyệt thế dung nhan đây. Cẩn thận sử được vạn năm thuyền, không may các nàng cuống lên cho mình đánh bả, lúc đó thua thiệt nặng rồi.

Còn về việc thân thể cồng kềnh chậm chạp, cái này thì không có biện pháp tránh. Nhưng hắn dù sao linh mẫn hơn người, đến lúc đó hẳn còn cùng người bình thường không có mấy chênh lệch. Cũng có thể chấp nhận được.

Đã đặt quyết tâm, Tống Khuyết liền chú tâm nghiên cứu lên yếu quyết. Hiện bây giờ chưa có các công cụ cần thiết chưa thể bắt đầu tu luyện, nhưng tìm hiểu kỹ càng dù gì cũng không sai.

........

Quá trưa, Tống Khuyết đang định nghỉ ngơi thì ngà ngà hơi men Chung Hồng dẫn theo Quan Vũ tới bái phỏng.

Nhìn bị lão Chung chuốc cho 2 chân xoắn quẩy Quan Vũ, Tống lão gia bật cười:

“Quan huynh, ngươi tửu lượng này còn cần luyện thêm nhé”.

Mặt đã sớm đỏ rực lão Quan ngượng ngùng gãi đầu cười:

“Hắc hắc, Tống thiếu ngươi không biết, tại Phủ nha ta cũng là có tiếng uống tốt, chỉ là các ngươi huynh đệ mấy ngươi.... nấc.... quá lợi hại”.

Tống Khuyết 2 người nghe vậy đều phá lên cười.

“A Khuyết, ta bảo hắn đi về nghỉ nhưng hắn còn là cố tình đến đây để cho ngươi báo tin”.

Chung Hồng đứng một bên chỉ Quan Vũ nhún vai cười.

Không để ý Chung Hồng trêu chọc, Quan Vũ khẩn thiết bắt lấy tay Tổng Khuyết hỏi:

“Tống thiếu, nghe Hồng ca nói ngươi có ý định thu thập nhân thủ, có phải thật vậy không?”.

“Ân, không sai. Quan huynh có hứng thú hay không gia nhập?” – Tò mò không hiểu Quan Vũ làm sao mà kích động như thế, Tống đại gia thử ngỏ lời mời chào.

Quan Vũ người này năng lực không sai, tư chất tu luyện còn có thể. Nếu hắn đồng ý gia nhập, Tống Khuyết tuyệt đối giơ hai tay tán thành.

Không nên dùng ánh mắt đời trước đến suy nghĩ thời này bang phái hình tượng. Chỉ cần có thực lực, hỗn bang phái tuyệt đối không so làm quan thua kém bao nhiêu, hơn nữa trong đó thu nhập càng là ngày đêm cách biệt.

Không thấy cùng là võ giả, đám giang hồ phiến tử có thể ngày đêm ăn nhậu hưởng lạc. Tuổi trẻ đầy hứa hẹn như Quan Vũ thì ngay cả ăn bữa tiệc sang trọng cũng không có tiền bỏ ra sao.

“Không cần, không cần. Tại hạ tại Phủ nha trôi qua tạm được, chưa có suy nghĩ đổi chỗ” – Lão Quan nghe hắn mời lập tức lắc đầu như trống bỏi từ chối.“Là như thế này, không phải nghe Hồng ca nói Tống thiếu ngươi suy xét thu mua mục tiêu có tiêu cục sao. Tại hạ ngược lại có một nhân tuyển rất tốt, vội vàng muốn đến đây đề cử.”

“Ồ, không biết Quan huynh muốn chỉ nhà nào?” – Tống Khuyết hiếu kỳ hỏi.

“Là Thuận Phong tiêu cục, có thể nó không mấy nổi danh 2 vị chưa chắc đã nghe tên. Nhưng nội tình tuyệt đối đầy đủ, bọn họ có kinh nghiệm hơn 30 năm vận tiêu, địa bàn xung quanh Thanh Hà huyện nắm rõ như lòng bàn tay, Tống thiếu ngài sau này muốn tổ chức thương đội thuận tiện vô cùng”.

Nghe hắn nói như thế, Tống Khuyết 2 người đều cảm thấy động tâm.

Đối với hắn bây giờ mà nói thế lực lớn nhỏ ngược lại không mấy quan trọng. Có hắn vị này toàn huyện đứng đầu cao thủ tọa trấn, sau này phát triển lên là không thành vấn đề. Thiết yếu nhất chính là nhân tài thông thạo điều hành thương đội, đã Thuận Phong tiêu cục kia như lời lão Quan nói có bề dày 30 năm kinh nghiệm không phải vừa vặn sao.

Hơn nữa cái tên này lấy không sai, Thuận Phong chuyển phát nhanh, êm tai dễ nhớ.

Liếc nhìn Chung Hồng, thấy đối phương ý động. Tống Khuyết gật đầu quyết đoán:

“Chỉ cần thực như Quan huynh nói, vậy này Thuận Phong tiêu cục là ta muốn định rồi. Nhưng không biết nhân gia tiêu đầu có chịu hay không đồng ý chúng ta thu mua”.

Quan Vũ nghe thế đại hỉ, lớn tiếng nói:

“Đồng ý, nhất định đồng ý.”

Thấy thằng lão Quan như thế nhiệt tình dẫn mối, Tống gia cũng hiếu kỳ:

“Không biết này Thuận Phong tiêu cục này với Quan huynh quan hệ là...?”

Nghe Tống Khuyết hỏi, Quan Vũ hơi ngượng ngùng gãi đầu:

“Không gạt Tống thiếu, bọn họ lão bản Tiêu đầu Quan Hưng là ta gia đại bá. Nhưng ngươi yên tâm, những lời ta nói tuyệt không có nửa câu hư ngôn. Hai vị không tin có thể bây giờ theo ta đi nhìn qua một lần”.

Mấy người đều không phải người do dự, đã có ý động cả 2 liền khởi hành theo chân Quan Vũ đi Thuận Phong tiêu cục nhìn qua.

Cưỡi ngựa đi ngược về khu thành tây, rẽ trái rẽ phải quấn một vòng mấy người mới coi như đến mục đích.

Nhìn trước mắt sân nhỏ, cánh cửa lâu ngày không tu sửa đã có dấu hiệu lay đổ, trên đầu tấm bảng hiệu bằng gỗ cũ nát phai mờ nước sơn còn lờ mờ nhận ra được Thuận Phong 2 chữ, Tống đại gia khóe miệng kéo kéo, trong đầu thầm nghĩ quay đầu về nhà tiếp tục nghiên cứu võ công.
“Tống thiếu, Hồng ca thông cảm, đại bá ta việc làm ăn gần đây gặp khó, tiêu cục không có kinh phí sửa sang nên nhìn qua hơi đơn sơ. Nhưng 2 vị yên tâm, quan trọng nhất là nhân viên dàn giáo còn đầy đủ, có thể lập tức vận hành bình thường”.

Thấy 2 người sắc mặt biến hóa, Quan Vũ cũng biết trong lòng họ nghĩ gì lập tức nhanh miệng giải thích.

Đến cũng đã đến, xem qua cũng không mất gì, 2 người gật đầu xem như chấp nhận lời Quan Vũ.

Lúc này hắn tiến lên gõ cửa, không ra một lát bên trong có một lão giả hé cửa ngó đầu ra nhìn, thấy là Quan Vũ liền hiền lành cười:

“Là Vũ thiếu gia sao, làm sao còn cần gõ cửa?”

“Ồ, hóa ra còn có khách. Lão đầu đôi mắt này ngày càng kém, mấy vị mau mời vào”.

“Tống thiếu, Hồng ca, đây là Tuân gia gia. Tuân gia gia từ thời ông nội ta đã làm quản gia cho nhà chúng ta, đến nay đã được 40 năm có lẻ rồi.”.

Quan Vũ tiến lên đỡ lão giả rồi cho 2 người giới thiệu. Tống Khuyết 2 người cũng không mất lễ nghĩa liền cúi chào:

“Tuân gia gia ngài khỏe.”

“Ha ha, đa tạ các vị thiếu gia. Các vị mau vào nhà!”.

Đi vào trong sân, Tống Khuyết âm thầm đánh giá xung quanh. Tuy các đồ vật đều hiện lên vẻ cũ kỹ nhưng ngược lại rất sạch sẽ, qua lối xây dựng có thể thấy nơi này ngày trước cũng là một gian không tệ trạch viện, chỉ là quá lâu không được trùng tu cải tạo mà thôi.

Lúc này, từ trong nhà 1 vị trung niên nhân dẫn theo 2 người thanh niên đi ra.

“A Vũ, giờ này đã đến đây có chuyện gì vậy?”.

“Đại bá, Bình ca, Sách ca. Hôm nay ta mang đến cho các ngươi một đại tin tốt”.

Nhìn thấy 3 ngươi, Quan Vũ liền nhanh chân tiến lên nắm tay kéo ra, hưng phấn nói:

“Đại bá, cho các ngươi giới thiệu. 2 vị này là hảo hữu của ta Tống Khuyết cùng Chung Hồng.

Tống thiếu, Hồng ca, đây là đại bá ta Quan Hưng, đại ca Quan Bình, nhị ca Quan Sách”.

“Ra mắt bá phụ, 2 vị đại ca”.

Gặp Tống Khuyết 2 người chắp tay chào, 3 cha con Quan Hưng cũng không mất giang hồ lễ nghĩa vội đáp lễ.

“Xin chào Tống công tử, Chung công tử”.

Tiện đà quăng ánh mắt nghi hoặc nhìn về Quan Vũ. Người sau nở nụ cười trấn an, tiếp tục nói:

“Đại bá, không phải nhà chúng ta tiêu cục gần đây làm ăn không được tốt, ngươi còn bảo muốn rời tay sao. Vừa hay vị này Tống thiếu đang muốn thành lập một chi thương đội nên hôm nay ta dẫn người đến đây, nếu 2 bên có thể đạt thành thỏa thuận chẳng phải tất cả vui mừng”.

Quan Hưng nghe hắn nói 2 mắt liền sáng.

Nhà mình tiêu cục đâu phải làm ăn không tốt, mà là mấy tháng này không có sinh ý. Ngày tháng trôi qua đều dựa trên tiền tiết kiệm tích cóp từ xưa, cũng đã gần đến mức sơn cùng thủy tận.

Nếu không vì thế hắn cũng đã không nghĩ bán đi gia nghiệp cha ông để lại. Nhưng làm sao bây giờ tiêu cục rời tay cũng tìm chưa thấy người muốn. Bây giờ đợi mãi được khách tới thăm làm sao không mừng. Nhưng nhìn Tống Khuyết 2 người khuôn mặt trẻ tuổi, hắn vẫn hơi nghi hoặc:

“Hai vị thật sự định tổ kiến thương đội. Không phải lão phu lắm lời, bây giờ thế đạo quả thật gian nan, quanh huyện thành này ổ cướp nổi lên bốn phía, không có một con đường nào là an toàn. Chính vì như thế ta mới không thể làm nổi phải chấp nhận tìm người thay thế.”.

Quan Hưng lời ấy cũng là thật lòng, mấy tháng trước hắn đi tiêu 2 lần đều bị cướp bóc, hàng hóa mang về không đủ một nửa. Cũng bởi vậy mà phải bồi tiền cho người ta đến táng gia bại sản, để giờ ra nông nỗi này.

Hai người tiểu tử này đã là cháu mình bằng hữu, lão Quan thật sự không muốn hố người ta.

Chương 107: Thu mua

Nghe Quan Hưng chân thành khuyên nhủ, Tống Khuyết cũng âm thầm gật đầu tán thành phẩm đức người này.

“Bá phụ không cần lo lắng, ta như đã muốn thành lập thương đội tất nhiên đã có suy xét chu toàn. Chỉ là một đám giặc cỏ thôi, không đáng để lo”.

“Ha ha, đại bá, xem ra ngươi còn chưa nhận ra vị này là ai tới!”

Lúc này ở bên cạnh Quan Vũ cười lớn nói, chỉ nghe hắn tiếp tục giải thích:

“Huynh đệ ta chính là dạo gần đây trong thành danh tiếng vang xa Tống Khuyết Tống thiếu hiệp. Chính là người đã một mình chém giết Trịnh Quân Thanh, chỉ là nho nhỏ bọn đạo trích mà thôi, còn không đủ Tống thiếu nhét răng”.

Lão Quan 3 người nghe vậy tinh thần chấn động, vội vàng chắp tay:

“Là lão phu ánh mắt thiển cận, ra mắt Tống thiếu hiệp”.

“Bá phụ không cần như thế khách khí, gọi ta Tống Khuyết hay a Khuyết đều được” – Tống đại quan nhân cười khoát tay.

“Không thể không thể, võ giả chúng ta đạt giả vi sư. Ta cũng không thể làm mất giang hồ lễ nghĩa”.

Quan Hưng tính cách có vẻ cổ hủ, sống chết không dám lấy giọng trưởng bối cùng hắn giao lưu. Cuối cùng khuyên mãi mới theo như Quan Vũ gọi Tống thiếu.

“Tống thiếu, ngươi thật sự muốn tiếp tay cái này Thuận Phong tiêu cục?”.

Nghe lão Quan hỏi vào chính đề, Tống Khuyết trầm ngâm trả lời:

“Chưa vội, bá phụ có thể hay không cho ta giới thiệu tỉ mỉ về tiêu cục”.

“Là ta hồ đồ”.

Quan Hưng cười cười vỗ đầu rồi bắt đầu giảng giải:

“Thuận Phong tiêu cục là do phụ thân ta sáng lập, cũng đã được hơn 30 năm. Lão phu xấu hổ không thể đem nó phát dương quang đại, bây giờ lại càng là muốn hủy đi gia nghiệp, thật sự có thẹn với tổ tiên”.

Lão Quan người lớn tuổi, bắt đầu đa sầu đa cảm bùi ngùi than thở, một hồi mới gạt đi khóe mắt tiếp tục nói:

“Làm Tống thiếu chê cười, bây giờ tiêu cục không còn được như lúc xưa nhưng dàn giáo chủ thể vẫn còn. Hiện tại trừ đi nhà chúng ta mấy người, tiêu cục vẫn còn tiêu sư 12 người, trong đó Nhất giai võ giả 3 người, còn lại cũng là thân thể khỏe mạnh tinh thông quyền cước.

Những người này đều có ít nhất 4 năm kinh nghiệm đi tiêu, người nhiều nhất đã có gần 20 năm kinh nghiệm, xung quanh Thanh Hà huyện 4 Trấn, 36 thôn con đường ta có thể khẳng định đều nắm rõ như lòng bàn tay.”

“Hơn nữa tính cả vật tư gồm ngựa 12 thớt, xe kéo 4 chiếc. Tống thiếu ngươi nếu muốn là có thể lập tức đi tiêu, không cần bổ sung thứ gì”.

“Tiêu cục những tiêu sư kia nếu như biết ngài đem Thuận Phong tiêu cục nhượng lại cho ta liệu có hay không sinh lòng bất mãn, muốn rời khỏi đội ngũ?”.

Tống Khuyết nghi hoặc hỏi, đây cũng là thứ hắn quan tâm nhất. Dù sao hắn mục đích lần này là con người chứ không phải Thuận Phong tấm này bảng hiệu, ai biết được những người kia suy nghĩ thế nào, nếu như biết Tống gia làm Tiêu đầu bọn họ phủi mông bỏ việc lúc đó hắn biết kêu ai.

Tiền ngược lại không quan trọng, chủ yếu là lại mất thời gian tìm kiếm.

“Tống thiếu yên tâm, bọn họ sẽ không có gì dị nghị.”

Quan Hưng lòng tin mười phần bảo đảm:

“Không nói còn lại những người này đều đối với Thuận Phong tiêu cục cảm tình sâu đậm, bọn họ còn đã cùng ta ký hiệp ước dài chừng, nếu như bỏ việc sẽ phải bồi thường một số tiền rất lớn. Tống thiếu không cần lo lắng.”

“Thì ra là thế. Không biết mọi người hiện đang ở đâu rồi?”.

Nghe hắn hỏi lão Quan ngượng ngùng cười:

“Trước đây còn có việc, mọi người đều tại đây tập trung luyện võ, nói chuyện. Nhưng tháng ngày gần đây vì quá khó khăn, ta cùng bọn họ thương thượng chỉ phát nửa tiền lương, họ cũng có thể rảnh rỗi thời gian đi làm thêm chút việc riêng kiếm thêm thu nhập”.

Hỏi thăm thêm mấy vấn đề nữa cho kỹ càng, cảm thấy cái này cũng không tệ Tống đại gia cũng không làm sao do dự, quyết định hỏi:

“Tốt, Thuận Phong tiêu cục điều kiện ta cảm thấy rất hài lòng. Bá phụ cho ta một cái giá, nếu thích hợp ta sẽ mua.”

“Cái này...”

Tuy là sớm quyết định bán, nhưng đến phút cuối này Quan Hưng vẫn còn nuối tiếc, trù trừ một lúc mới thở dài quay sang nhìn Quan Vũ cùng mình 2 nhi tử, âm thầm thương thảo xem giá bán thế nào.

Hồi lâu sau, Quan Vũ mới đứng ra thay hỏi:

“Tống thiếu, ngươi thấy giá tiền 500 lượng thế nào?”.

“Không thành vấn đề.”Nhiều tiền lắm của Tống đại gia không cần suy tính sảng khoái đáp ứng con số này.

Ở sau lưng lão Quan một nhà 3 người nghe thế trên mặt phức tạp khó tả. Vừa vui vì có thể buông tay gánh nặng, sau này hàng tháng không phải lo bán đồ đạc trả lương nhân viên. Lại buồn vì sắp phải rời tay gia nghiệp tổ tiên, có thể nói trăm mối ngổn ngang.

Nhìn nhà bọn họ biểu tình, Tống Khuyết mỉm cười:

“Bá phụ, không biết bán đi tiêu cục rồi, sau này ngươi định làm gì?”.

Nghe hắn hỏi Quan Hưng cũng hơi thất thần, xoắn xuýt hồi lâu vẫn là không nghĩ ra câu trả lời, đành thở dài thực chất đáp:

“Ta hiện còn chưa nghĩ ra, đi đến đâu tính đến đấy chứ sao.”

“Ta muốn mời bá phụ cùng 2 vị đại ca thay ta tiếp tục quản lý tiêu cục, không biết mấy vị cảm thấy thế nào?”.

Đối mặt với Tống Khuyết vấn đề, lão Quan 3 cha con ngẩn người một lát liền kích động hỏi:

“Thật sự?”

“Thật, ta không có nhiều tinh lực đi quản lý chuyện này. Hồng ca đối với cái này cũng không quen thuộc, trái lo phải nghĩ cuối cùng ta vẫn cảm thấy ngài là thích hợp nhất nhân tuyển. Nếu mọi người đồng ý, mức lương dễ thương lượng”.

Có thể tiếp tục làm công việc yêu thích, hơn nữa không phải rời xa gia nghiệp tổ tiên, dù là trên danh nghĩa nó đã về tay người khác. Quan Hưng cùng hắn 2 nhi tử đã đủ cảm thấy hài lòng. 3 người nhìn nhau cười không khép được miệng.

“Tiền lương thì không cần, ý tứ ý tứ một chút là được rồi”.

Tâm tình thoải mái lão Quan cười sang sảng nói, Tống đại gia nghe vậy cũng buồn cười.

Đây là điển hình đi làm vì đam mê nha, nhưng hắn cũng không muốn chiếm người ta tiện nghi, lắc đầu:

“Việc nào ra việc đấy, như vậy đi. Ngài về sau tiếp tục thay ta làm Tiêu đầu, tiền lương so với bình thường tiêu sư hơn ít nhất gấp đôi. Cụ thể như thế nào mấy ngày nữa Hồng ca sẽ tính toán cụ thể. 2 vị đại ca trước tạm thời chấp nhận tạm làm tiêu sư bình thường”.

Có gì mà tạm hay không tạm.

Giá tiền này Quan Hưng 3 cha con đã là một trăm cái hài lòng, 3 người nhìn nhau cười tươi như hoa cúc. Đồng thời chắp tay hành lễ:

“Ra mắt lão bản!”.

“Ha ha”.

Tống Khuyết cũng bị bọn hắn chọc cười, khoát khoát tay:

“Bá phụ với 2 vị đại ca không cần đa lễ như thế, bình thường xưng hô là được. Bá phụ ngươi chút nữa cho ta đi tập hợp tất cả mọi người thông báo tin tức này. Tiền lương tháng này ta cũng sẽ phát đủ.Còn nữa, mấy ngày nữa chúng ta sẽ có chuyến hàng đầu tiên đi Hoàng Diệp trấn, đợi Hồng ca chuẩn bị đầy đủ hàng hóa rồi sẽ thông báo thời gian cụ thể sau. Mọi người cứ chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào”.

Nghe đến Hoàng Diệp trấn, Quan Hưng liền nghĩ mở miệng khuyên. Nhưng nhớ đến trước mặt vị thiếu niên này đã từng tự tay chém giết một vị 5 giai võ giả liền đem tâm tư thu hồi. Trong lòng niềm tin cũng là nâng lên không ít.

Dù sao Hoàng Liên Sơn dãy núi đám kia sơn tặc đầu lĩnh thực lực cũng khá bình thường, chỉ tầm 1, 2 giai võ giả. Nếu không phải cậy đông người hơn nữa chiếm địa thế chi lợi, lão Quan cũng không biết sợ bọn chúng.

Hắn dù không bằng đời trước, bây giờ vẫn kẹt tại Nhị giai võ giả không tiến bộ. Nhưng hắn tự nhận đi tiêu nhiều năm kinh nghiệm giang hồ phong phú, thật đánh nhau lão Quan có 8 thành nắm chắc đánh chết đối phương mà mình còn sống.

Thanh toán cho lão Quan 500 lượng bạc, dặn dò hắn thêm mấy điều cần chú ý sau Tống Khuyết 3 người liền lên đường trở về.

“Hồng ca, ngươi liền tổ chức người đi mua sắm hàng hóa vật tư đi. Nhớ ra xem trong trấn hàng gì khuyết thiếu liền mua thứ gì, sau đó đóng lên xe tập trung ở...”

Nói dở câu, Tống đại quan nhân lại phạm vào khó khăn.

“Thôi trước bảo Quan bá phụ tạm thời gửi đồ nhà hắn đi. Ngươi lại có thêm nhiệm vụ nữa là đi mua một khu nhà rộng rãi làm tổng bộ mới của tiêu cục. Ưu tiên chọn gần khu Tây môn, càng rộng càng tốt”.

“Ngươi ngược lại dễ dàng, nghĩ ra việc liền đổ lên đầu ta. Ta cũng phải yêu cầu tiền lương”.

Vốn đã công việc bù đầu lại bị gánh thêm trọng trách, Chung Hồng bất mãn hô lớn.

Tống đại gia trắng mắt lườm hắn:

“Cho ngươi phát lương lúc đó ta thu ngươi tiền rượu, tiền ăn thế nào?”

Vốn còn cảm xúc sục sôi vùng lên đấu tranh đòi quyền lợi Hồng ca liền héo, lập tức đổi mặt hèn mọn cười quyến rũ:

“Chớ chớ, ta chỉ thuận miệng nói cho vui mồm, ha hả. Có việc giúp được a Khuyết ngươi làm ta vui còn không kịp đây, nói gì đến chuyện tiền nong”.

Không chịu thua không được, Tống gia rượu ngon ngoài đường không có, nếu bán có lẽ ít nhất cũng phải 15,20 lượng một bình. Bây giờ hắn ngày nào cũng liếm một bình đây, lương nào cho đủ. Tiện đà bổ sung:

“Chỉ cần rượu cấp đủ là được”.

Tống gia hừ lạnh, không thèm phản ứng hắn.

Nghe 2 người nói mà Quan Vũ ngứa ngáy không thôi, đến Tống gia hưởng qua mấy lấn hắn cũng là thèm gấp. Nhưng da mặt mỏng không dám thường xuyên ăn trực vì vậy nhìn Hồng ca ngày ngày được thưởng thức hắn cực kỳ đỏ mắt.

Nhưng có cách nào, sau này cần thường xuyên kiếm cớ đến chơi ăn nhờ ở đậu vậy.

Không rõ tâm tư của lão Quan, Tống Khuyết bỗng nhiên hỏi:

“Quan huynh, Hồng ca đã cùng ngươi nói chuyện trang viên ngoài thành Đông chưa?”.

“Ách... nói mới nhớ. Hồng ca đã cùng ta nói qua, lúc nãy để ý chuyện kia quá ta quên không nói cùng Tống thiếu.”

Quan Vũ đang ngẩn người nghĩ cách sang Tống gia ăn trực gặp Tống Khuyết bỗng nhiên quay sang hỏi liền giật mình, ngơ ngác một hồi mới vỗ đầu xin lỗi. Lập tức cho hắn giải thích:

“Trang viên đó ta biết đến, trong thành cũng khá có tiếng, là thuộc sở hữu của Từ thiếu. Chính là Huyện lệnh đại nhân cháu trai Từ Thế Thịnh, Tống thiếu ngươi muốn mua chỉ sợ khó.”

P/S: Đôi lời tác giả!!!

Kính chào các bạn độc giả thân mến,

Tính đến hôm nay ta đã đăng truyện được 2 tuần, được hơn 100c, 10k lượt đọc.

Khác với truyện convert, truyện sáng tác hoàn toàn là vì các độc giả người Việt mình phục vụ. Vì vậy ta hi vọng các huynh đệ ủng hộ tác nhiều hơn.

Không nhất thiết là phải buff đậu, mọi người có NP có thể đề cử cho ta, thấy nội dung hay chi tiết xử lý chưa được tốt mời comment phía dưới góp ý, hoặc chỉ cần một việc đơn giản là giúp ta vote điểm trên TruyenCV.

Mọi hành động dù là nhỏ của mọi người đều là sự động viên lớn lao đối với tác, để giúp ta có động lực sáng tác truyện một cách tốt hơn.

Xin cảm ơn và hi vọng chúng ta có thể đồng hành cho đến kết thúc câu chuyện.

Trân trọng!

Chương 108: Mua Trang viên (Đạt mốc 10k lượt đọc thêm chương ^^)

Nghe Quan Vũ nói chuyện thu mua trang viên khó khăn, Tống Khuyết cau mày suy nghĩ một hồi rồi thở dài:

“Vậy thì thôi, Hồng ca, ngươi lại thêm nhiệm vụ nữa. Đi tìm một nhóm thợ, tí nữa về nhà ta sẽ cho ngươi chỉ chỗ để mua đất, ngươi tìm thời gian mau chóng dẫn người đi xem.”.

Còn có thể làm sao, vì rượu Chung Hồng chỉ có thể nhận. Trong lòng hắn cũng không nhịn được đậu xanh rau má, thật sự là số con lừa mà.

“Thực ra nếu Tống thiếu muốn mua cũng không phải không có cách.”

Vốn coi chuyện này như thế thôi, lúc này Quan Vũ lại bất ngờ lên tiếng.

Ngươi không thể đem việc một lần nói hết sao, Tống gia cùng Chung Hồng không cao hứng trừng mắt nhìn hắn.

Biết mình phạm chúng nộ lão Quan ngượng ngùng rụt đầu, không dám lan man vội cho 2 người giải thích:

“Cái này trang viên đối với Từ thiếu thực ra cũng không phải rất quan trọng. Hắn một năm cũng không đến đó được mấy lần, khó chính là ở người này”.

“Từ thiếu cùng với Huyện Uý gia công tử Đổng Bá, Ngô đại nhân nhà Ngô Phàm thiếu gia, Mãnh Hổ bang thiếu gia Lỗ Trọng Khang được xưng là Thanh Hà tứ thiếu. Mấy vị này tính cách cũng có điểm giống nhau, phải nói thế nào đây...”

“Mắt chó coi người thấp” - Gặp hắn bí từ, Tống gia tiện đà cười nhếch miệng nói thay.

“Khụ... khụ khụ”.

Quan Vũ nghe thế cũng sặc quá mức, vội vàng quay đầu xung quanh nhìn ngó xem có ai nghe thấy.

May mắn, hôm nay không cần đem ai giết người diệt khẩu.

Lão Quan cười khan tiếp tục:

“Hăc hắc, bốn vị thiếu gia này tính cách hơi có chút cao ngạo, nhưng đối với những người có thân phận địa vị thái độ là còn có thể. Ngô Phàm thiếu gia cùng với vị này Từ thiếu tư nhân quan hệ thực ra khá tốt, ý ta là nếu Tống thiếu không ngại có thể nhờ Ngô thiếu giúp ngươi ra mặt, tin là Từ thiếu sẽ cho hắn mặt mũi”.

Nhớ tới lần trước cùng Ngô Phàm nói chuyện qua cũng không khoái trá gì, Tống đại quan nhân lập tức đem ý niệm này tắt.

Nhưng Quan Vũ nói chuyện cũng cho hắn gợi ý, không phải vị kia Từ thiếu đối với những người có thân phận địa vị thái độ rất tốt sao. Ngô Phàm đã dùng được vậy hắn lão tử chắc hiệu quả còn tốt hơn.

Ngô Thiên hẳn rất nguyện ý bán mình một nhân tình.

Nghĩ thế Tống Khuyết dặn Chung Hồng tự mình làm việc, liền cùng với Quan Vũ hướng Phủ Nha đi đến.

Lần đầu tiên đi vào bên trong Phủ nha, Tống Khuyết cũng cảm thấy rất mới lạ. Chung quanh trang trí sắc thái âm trầm, uy nghiêm túc mục, mang đến cho người cảm giác áp bách khá lớn.

Theo chân Quan Vũ đi qua một hành lang dài, đứng đợi hắn vào bẩm báo, không ra một lát Ngô Thiên đã long hành hổ bộ đi ra.

“Bá phụ!”.

“Ha ha, Tống hiền chất, ngươi hôm nay tìm ta có chuyện gì?”.

Lão Ngô cười hiền lành gật đầu:

“Đi vào rồi nói chuyện.”

Theo lão Ngô tiến vào trong phòng khách, đợi Quan Vũ đem nước mang lên, đóng cửa lui ra ngoài sau hắn mới mở miệng:

“Bá phụ, hôm nay ta đến đây là có việc muốn nhờ”.

Từ trong ngực lấy ra 1 sấp ngân phiếu 5000 lượng thu được từ nhà lão Hứa đặt lên bàn, Tống đại gia tiếp tục:

“Là như này, ta vừa ý một trang viên ngoài Đông môn thành. Nghe Quan Vũ huynh đệ báo cho nơi đó thuộc sở hữu của Huyện lệnh đại nhân chất tử Từ thiếu, ta lo vị này Từ thiếu khó giao tiếp nên muốn nhờ bá phụ có thể hay không giúp ta đem nó vào tay, ta có việc cần gấp”.

Hắn cũng đã hỏi thăm qua, ngoại thành đất không đáng giá tiền. 5000 lượng mua sắm tuyệt đối là dư thừa.

Quả nhiên không ngoài sở liệu, nãy giờ vẫn ngồi một chỗ không tỏ ý kiến Ngô Thiên, nghe Tống Khuyết trình bày sự việc sau chân mày cũng giãn ra, cười nhẹ nhàng:

“Tưởng có việc gì, chuyên này có lẽ không khó, ngươi đi tìm a Phàm tiểu tử này cũng hoàn toàn có thể thu phục.”

Tiện đà cầm trên bàn ngân phiếu lên đếm, chỉ lấy ra trong đó một phần rồi đặt lại trên bàn:

“Tiền này cũng quá nhiều, chỉ 3000 lượng là dư dả. Yên tâm ta sẽ bảo a Phàm tiểu tử kia cho ngươi thu phục.”

Nghe lão Ngô trả lời chắc chắn, Tống Khuyết thở phào nhẹ nhõm. Cũng không đưa tay lấy lại tiền mà đẩy về phía Ngô Thiên cười:

“Bá phụ, vậy làm phiền ngài. Giá cả thế nào ta cũng không rõ ràng, ngài cứ đưa hết cho Phàm ca. Dù sao Phàm ca cũng cần phải dùng tiền xã giao, cũng không thể để Phàm ca bỏ tiền túi ra được chứ.”

Trầm ngâm một lát Ngô Thiên cũng không tiếp tục từ chối, cười gật đầu:

“Vậy được, ngươi cứ về nhà chờ tin tốt. Tối đa ngày mai a Phàm sẽ mang khế đất đến cho ngươi.”
Lão Ngô có lòng giúp đỡ Ngô Phàm cùng hắn thân cận, Tống Khuyết cũng ngại từ chối, đứng dậy chắp tay:

“Vậy phiền bá phụ cùng Phàm ca, ngài còn nhiều việc, tiểu chất trước cáo từ. Lần sau sẽ đến phủ bái phỏng ngài.”

“Ân, vậy ta không giữ ngươi.”

Ngô Thiên rất khách khí đứng dậy tiễn hắn ra cổng, đợi Tống Khuyết đi xa mới xoay người đi vào, đối với bên cạnh vừa đi ngang qua 1 bộ khoái gọi:

“Gọi Ngô Phàm đến phòng ta!”

“Dạ, đại nhân.”

.....

Một lát sau, ngồi trong phòng uống cạn nửa chung trà thì Ngô Phàm đi vào:

“Phụ thân, ngài tìm ta?”.

“Ngồi đi!”

Tiến đến trước mặt lão Ngô ngồi xuống, nhìn trên bàn đống ngân phiếu, Chung Phàm đôi mắt liền thẳng, ánh mắt cũng không dời được nữa.

Nhà bọn hắn là có tiền, nhưng đó là của toàn bộ Ngô gia, hàng tháng hắn nhận tiền tiêu vặt cũng không nhiều, chỉ 20 lượng tầm đó, thêm vào nữa chút tiền lương ít ỏi. Ngô Phàm tiền tiêu xài hàng ngày cũng là giật gấu vá vai.

Một chồng ngân phiếu thế này đừng nói Ngô thiếu hắn, trong thành với bất kỳ ai cũng được coi là cự khoản, nhìn thấy tất nhiên thèm không được.

Nhuốt nước bọt, Ngô Phàm hiếu kỳ hỏi:

“Phụ thân, đây là?”.

Nhìn mình không có tiền đồ nhi tử, Ngô Thiên tâm mệt, cũng là do tiểu tử này mẹ cùng chị gái quá nuông chiều thành ra bây giờ cả ngày lông bông, không làm nên trò trống gì, suốt ngày đàn đúm ăn chơi hưởng lạc.

Cũng may nhị đệ nhà tiểu Diệc còn đáng tin cậy, Ngô gia về sau không đến nỗi không ai trèo chống, lão Ngô thở dài:

“Tiền này ngươi cầm đi!”

“Thật?”.

Ngô Phàm 2 mắt sáng rực như đèn pha, khó có thể tin nhìn mình lão cha hưng phấn hỏi.

Phàm Thiếu lần này thực sự là kinh ngạc. Từ thuở hiểu chuyện đến bây giờ, nhà mình lão cha hình như còn chưa bao giờ cho hắn tiền riêng.

Làm sao hôm nay tốt như vậy, chẳng lẽ cõng lão mẹ làm chuyện xấu sợ mình phát hiện nên định dùng tiền bịt miệng.
Nếu như thế tiền này ta là lấy hay không lấy?

Chỗ này tiền khá nhiều, nhưng tội lỗi tày trời như thế có cần đòi thêm không hả? Phàm thiếu do dự bất định.

Lão Ngô nếu biết trong đầu hắn nghĩ gì chắc sẽ không ngại một chưởng đem nghịc tử này đánh chết.

“Tiền này là Tống Khuyết gửi cho ngươi. Ngươi không phải cùng Từ Thế Thịnh tiểu tử kia chung đụng còn không tồi sao. Tống Khuyết hắn vừa ý trên tay hắn một tòa trang viên ngoài Đông môn thành, ngươi giúp hắn thu phục, tiền thừa coi như ngươi.”

Nghe lão cha nói, Ngô Phàm trong đầu bắt đầu tính toán.

Ngoài thành trang viên không đáng mấy tiền, dùng mình cùng Từ thiếu giao tình, nếu mở miệng có lẽ hơn 2000 lượng là có thể vào tay.

Cầm chồng ngân phiếu lên đếm, càng đếm Ngô Phàm ánh mắt càng sáng. Đếm đến tờ cuối cùng hắn đã kích động không được.

Không cần áy náy cùng lão mẹ lại có thể vớt thêm cự khoản, hắn lập tức vỗ ngực lập quân lệnh:

“Phụ thân ngài yên tâm, ta sẽ cho ngươi xử lý xinh đẹp.”

Bình thường sai việc ngươi tích cực như thế có phải tốt, Ngô Thiên trắng mắt liếc hắn:

“Nhanh chóng làm xong, sau đó mang khế đất đến nhà cho Tống Khuyết. Ta nhắc nhở ngươi lần nữa, tiểu tử đó không tầm thường, nhiều hơn cùng hắn kết giao về sau ngươi sẽ không thiếu chỗ tốt.”

“Biết biết, lão cha ngươi yên tâm, ta biết làm thế nào!”

Nhìn hắn bộ dáng này không biết có hay không đem mình lời khuyên nghe vào, lão Ngô mệt mỏi khoát tay đuổi người.

Ngô Phàm như được đại xá, mừng rỡ nhét tiền vào ngực quay người chạy.

“Nhớ phải nhanh chóng!”.

“Biết phụ thân, bây giờ ta lập tức đi tìm Từ thiếu.”

Giọng Ngô Phàm ứng tiếng vang lên, người cũng đã chạy đâu mất dạng. Hẳn là đi tìm Từ Thế Thịnh đám người huyễn phú.

............

Giao hết việc cho Chung Hồng, một thân vô sự Tống Khuyết tiếp tục trốn sau nhà nghiên cứu võ công.

Hùng Bá cùng Nhiếp Phong rời đi để hậu viện bất chợt trở nên quạnh quẽ, đôi lúc hắn cũng thấy không thích ứng.

Đợi đến trưa ngày hôm sau, Lý Tín vào thông báo ngoài nhà có Quan Vũ cùng một người nữa tìm hắn, Tống lão gia mới ra khỏi phòng.

Nhìn thấy trong phòng khách đang ngồi uống trà Quan Vũ cùng Ngô Phàm, Tống Khuyết trong lòng chợt ngộ, mỉm cười tiến lên chào hỏi:

“Phàm ca, Quan huynh đệ, xin chào nhé!”

“Tống thiếu, xin chào!”

Quan Vũ lập tức khách khí đứng dậy đáp lễ, Ngô Phàm chỉ là ngồi đó nhìn hắn gật đầu ra hiệu, nhấp một ngụm nước rồi mới nói:

“Tiểu Tống, hôm qua ngươi đến nhờ, trong ngày ta đã lập tức tìm Từ thiếu, mất một phen thuyết phục hắn đã đồng ý nhượng lại trang viên cho ngươi. Hôm nay ta đến đây mang khế đất cho ngươi, đợi 2 hôm nữa bọn hắn dọn dẹp xong đồ đạc là ngươi có thể chuyển vào”.

Tống Khuyết mừng rỡ tiến lên cầm lấy khế đất xem xét. Quả nhiên trong giấy ghi rõ, ngoài thành trang viên cùng mấy trăm mẫu rừng núi ngoài thành từ nay đều quy về họ Tống, phía dưới còn có quan phủ xác nhận và đóng dấu, không sai vào đâu được.

Sự việc đơn giản hoàn thành, Tống lão gia tâm trạng rất tốt. Tiền bạc tốn nhiều ít không quan trọng, dù sao hắn không có khái niệm về tiền, chỉ cần làm được việc là được.

Thu giấy tờ vào trong áo, Tống Khuyết cười mở miệng:

“Đa tạ Phàm ca, phiền ngươi vất vả một chuyến rồi!”

“Không có gì, chỉ động động tay chân mà thôi. Cũng may ngươi tìm đúng người, ta cùng Từ thiếu quan hệ rất tốt, hắn mới nhịn đau đem đồ nhường lại cho ta. Đổi làm những người khác thì đừng hòng.”

Ngô Phàm bắt đầu nghiêm trang chém gió, nghĩ đến tối qua dẫn theo đám bằng hữu đi ăn chơi xa đọa huyễn phú, nhìn đồng bạn hâm mộ ghen tị hắn bây giờ vẫn còn lâng lâng.

Tống Khuyết cũng không để ý hắn ý tưởng, chỉ cần làm được việc, hắn cũng không cần quản đối phương làm sao. Vui vẻ cùng Phàm ca tán gẫu câu chuyện, thuận tiện còn mời 2 người ở lại dùng bữa.

Mục đích lão Quan hôm nay đến đây chỉ có thế, giỏng tai nghe Tống Khuyết mời cơm hắn liền ánh mắt trông mong nhìn qua Ngô Phàm.

Nhớ đến hôm qua lão cha dặn dò cố ý cùng kẻ này kết giao, Ngô Phàm nghĩ nghĩ rồi cũng rất sảng khoái đáp ứng lời mời, vui vẻ đi theo Tống đại quan nhân vào hậu viện.

Chương 109: Thuận Phong tiêu cục chuyện lặt vặt

Tống phủ hậu viện, 5 người quây quần quanh một bàn ăn dưới gốc cây hòe. Chính là Tống Khuyết nhà 3 người cùng Ngô Phàm, Quan Vũ bọn hắn.

Trên bàn đặt vài món ăn nhẹ, mấy bình rượu, mọi người vui vẻ trò chuyện.

“Tiểu Tống, mở mang tầm mắt nha. Hôm nay không ngờ được nếm bực này rượu ngon, chuyến này đi đáng giá!”

“Nếu Phàm ca ngươi thích tí nữa về mang về mấy bình mời trong nhà mấy vị bá phụ nếm thử.” - Tống Khuyết mỉm cười đáp.

“Vậy ta không khách khí!”.

Nhìn bên cạnh lão Quan ánh mắt trông mong, Tống đại quan nhân cười:

“Quan huynh chút nữa cũng lấy mấy bình về từ từ tưởng thức.”

“Hắc hắc, vậy đa tạ Tống thiếu” – lão Quan tuy da mặt hơi mỏng nhưng vẫn là không mở được miệng từ chối. Quả thật rượu này hắn chờ mong đã lâu, không cưỡng được dụ hoặc.

“2 vị khách khí, sau này tại hạ ở trong huyện còn nhiều việc cần nhờ 2 vị trợ giúp đây.”

“Không thành vấn đề, Tống huynh đệ ngươi sau này có chuyện cứ việc báo tên ta. Ta sẽ đứng ra cho ngươi giải quyết.”

Ngô Phàm lập tức vỗ ngực bang bang đáp ứng. Ngày hôm qua việc hắn còn hận không được mỗi ngày, không là mỗi tháng đến một lần cũng được.

“Vậy một lời đã định, sau này có chuyện ta sẽ để Hồng ca đi tìm ngươi”.

Ngồi một bên Chung Hồng hiểu ý liền nâng chén lên mời, Ngô Phàm cũng không làm kiêu sảng khoái uống cạn.

Mấy vị này thiếu gia nhiều khi cũng rất được việc, bắc cầu giật mối cho Hồng ca tạo mối quan hệ cũng là không tệ.

Ăn uống no nê, 2 người kia mới xách lên mấy bình rượu lảo đảo bước chân rời khỏi Tống phủ.

Hồng ca công việc bận rộn, không có thời gian nghỉ ngơi liền bắt lính Lý Tín, 2 người tiếp tục chạy ra ngoài làm việc.

Tống lão gia ngược lại thanh nhàn ra ghế dài ôm Manh Manh nằm nghỉ, hưởng thụ Ngộ Không mang ra phục vụ nước hoa quả, trái cây, sống được tiêu sái vô cùng.

Trong đầu còn không quên hoán đổi thị giác quan sát Hắc Thiết Trại động tĩnh, hết thảy đều bình thường làm hắn triệt để yên tâm.

Nếu như có nổi loạn, đoạn thời gian vừa qua chính là giai đoạn thích hợp nhất để đám sơn tặc làm phản. Nhưng đã 2 ngày trôi qua, mọi việc đều êm ả chứng tỏ bọn họ đại đa số cũng không quản mình vì ai mà bán mạng. Chỉ cần ngày tháng trôi qua không trở ngại là được, hơn nữa theo chân cường giả cảm giác an toàn càng cao không phải.

.....

“A Ngưu ca, A Ngưu ca! Có người tìm ngươi”.

Trong hậu viện nghỉ ngơi Tống lão gia bỗng nhiên bị Nhị Nha chạy vào gọi tỉnh. Hắn lười biếng mở mắt hỏi thăm:

“Nhị nha, đừng gấp. Người đến có xưng tên không?”.

Lệch ra cái đầu quả dưa, Nhị Nha suy nghĩ một lát liền gật đầu:

“Có có, hình như gọi Thuận Phong tiêu cục Quan gì đấy, ta chạy nhanh quá không nghe rõ”.

Là Quan Hưng người một nhà, biết thân phận người đến Tống Khuyết hơi nhíu mày, rất nhanh đứng dậy đi ra ngoài.

Đối phương đột nhiên tìm đến mình, hẳn là có chuyện quan trọng.

Ra ngoài cửa, nhìn thấy lão Quan đại nhi tử Quan Bình đang nôn nóng qua lại, Tống lão gia liền gọi:

“Bình ca, tìm ta có việc gì gấp?”

“Lão bản, ngươi đây rồi!”.

Thấy Tống Khuyết đến, Quan Bình mừng rỡ chạy lại.

“Vào nhà rồi nói chuyện”.

Vừa vào đến trong phòng khách, Quan Bình liền không nhịn được:

“Lão bản, làm phiền ngươi thật ngại quá. Nhưng có chuyện quan trọng không thể không hướng ngài hội báo.”

“Bình ca mời nói.” - Tống Khuyết gật đầu ra hiệu.

Tìm từ hổi lâu, một lát sau Quan Bình mới ngại ngùng mở miệng:

“Là việc đám tiêu sư, hôm trước chúng ta không phải đi tập hợp nhân thủ mà. Mọi người đều không vấn đề, chỉ có một vị gọi Đổng Thái, chính là một trong 3 võ giả dưới cờ tiêu cục lại ra chút chuyện.”

Nhìn Tống Khuyết, thấy hắn khuôn mặt không có gì đặc biệt cảm xúc, Quan Bình tiếp tục:

“Đổng Thái hắn vậy mà cùng Kim Xà bang lăn lộn, hắn cự tuyệt quay về. Chúng ta mấy lần khuyên nhủ đều không được, không còn cách nào mới đến báo lão bản ngài.”Một Nhất giai võ giả không quan trọng mà thôi, Tống đại quan nhân không để ở trong lòng, chỉ nhàn nhạt nói:

“Dưa xanh hái không ngọt, đã không có cùng chí hướng vậy hòa bình chia tay thôi. Bảo hắn đem tiền bồi thường đóng rồi chạy lấy người, chúng ta không cần cố níu giữ.”

Nhưng nhìn Quan Bình thấy lộ vẻ khó xử, Tống Khuyết nhướng mày:

“Làm sao, có vấn đề?”

“Lão bản, nếu chỉ đơn giản như thế ta cũng không dễ dàng làm phiền ngài.”

Quan Bình cười khổ:

“Kim Xà bang người can thiệp, Đổng Thái hắn không muốn đóng tiền bồi thường. Hắn là phục vụ Thuận Phong tiêu cục nhiều năm lão nhân, chúng ta cũng rất khó xử nên mới đến báo cáo muốn ngài xem như thế nào xử lý.”

Tống lão gia không vui, khuôn mặt bắt đầu âm trầm.

Cũng không phải đối với Quan gia mấy người thái độ khó chịu, dù sao tình đồng sự nhiều năm, như thế khó xử cũng là có thể thông cảm.

Hắn chính là đối với Đổng Thái kẻ này không vừa mắt, người đi chỗ cao, hắn tìm được chỗ khác cao minh ai cũng không nói được gì. Nhưng hắn làm việc này thật không chân chính.

Lúc Quan gia gặp khó khăn vẫn phải tự nghĩ cách móc ra bản thân tích cóp cho bọn hắn trả lương. Kẻ này tiền đều đặn nhận không thiếu, bây giờ lại muốn phủi sạch quan hệ nhấc mông liền đi. Trên đời nào có chuyện tốt như vậy, Tống đại gia đứng dậy lạnh lùng hỏi:

“Hắn Đổng Thái bây giờ đang ở chỗ nào?”

“Lão bản, hắn hiện đang làm bảo vệ tại Bách Thắng đổ tràng dưới cờ Kim Xà bang. Giờ phút này hẳn đã bắt đầu làm việc.”

Thì ra nơi đó, Tống đại quan nhân đã ghé thăm mấy lần, còn có chút ấn tượng. Cũng là trong huyện thành mấy sòng bạc lớn nhất một trong.

“Chúng ta đi!”

Nói rồi bước nhanh ra khỏi nhà, Quan Bình tuy trong lòng còn chút thấp thỏm nhưng cũng không dám nói nhiều, cắn răng đi theo.

......

Bách Thắng đổ trang.

Còn chưa đến giờ chiều, nơi này đã tụ tập không ít người, Tống Khuyết 2 người đến nơi thấy bên trong đã bắt đầu nhốn nháo đặt cược.

Cảm giác thật thân quen, Tống Đổ thần thật muốn vào vơ vét một hồi cho đỡ thèm. Nhưng biết hôm nay không phải lúc, hắn mới nhịn lại, đối với trước cửa đứng gác 2 người chắp tay cười:

“Làm phiền nhị vị giúp ta gọi Đổng Thái.”

“Là ngươi à, chúng ta lão đại không phải đã nói rồi sao. Đổng Thái hắn đã cùng các ngươi chó má tiêu cục không còn 1 phân tiền quan hệ, lập tức cút đi”.

Nhìn thấy sau lưng Tống Khuyết Quan Bình, 2 người kia lập tức đoán được ý đến, không lưu tình chút nào đuổi người.Tống đại gia hơi nhướng mày, nhưng vẫn nhịn xuống tức giận nói:

“Các ngươi cứ việc cho ta gọi người đến, giải quyết như nào là việc riêng của chúng ta!”.

“Tiểu tử, tai điếc đúng không? Lời lão tử nói cũng không nghe rõ?”

Một trong 2 người tức giận hung ác tiến lên lấy tay đẩy Tống đại gia. Nhưng hắn đánh giá cao chính mình, Tống Khuyết thân hình cao lớn cứ như một khối cự thạch vậy sừng sững đứng tại chỗ, cúi đầu hờ hững nhìn kẻ này.

Người kia dùng sức bú tí mẹ cũng không lay chuyển được mảy may, đang thầm kêu không tốt đã thấy thiếu niên trước mặt đưa tay cầm lấy tay hắn, dùng sức khẽ bẻ, hắn liền như cha chết mẹ chết quỳ xuống đất gào thảm:

“Buông... mau buông tay ra, gãy mất!”

Đứng cạnh hắn hán tử còn lại cũng kinh hãi, rút đao ra đe dọa:

“Tiểu tử, không cần biết là ai, mau buông lão Đoàn ra. Nếu không hôm nay ta cho ngươi đẹp mặt”.

“Ngươi dám giơ đao ta sẽ bẻ gãy tay ngươi!”

Chỉ đơn giản một ánh mắt, người kia như trụy lạc hầm băng,. Cảm giác giống đang bị hồng hoang mãnh thú tập trung, cả người lông tơ dựng lên đứng im một chỗ thất thố.

Luyện tinh hóa khí luyện khí hóa thần, theo võ giả trên người khí huyết càng ngày càng nhiều, tinh thần bên trong cũng được nuôi dưỡng càng thêm cường đại. Uy áp từ cơ thể chính là từ tinh thần mà phát ra, đối với nho nhỏ Nhất giai võ giả như mấy người này bị Tống gia tinh thần áp bách, cảm giác khác gì phải đối mặt với một đàn hổ lang hung ác, thấm người là có thể nghĩ.

Bên ngoài ồn ào rất nhanh thu hút trong nhà một đám người. Dù sao bây giờ mới chỉ là thời gian nóng người, chưa đến giờ cao điểm, mọi người cũng không ngại nhìn ngó một vở kịch.

“Kẻ nào dám tại Kim Xà bang địa bàn giương oai”.

Lúc này từ bên trong, một vị trung niên gạt ra đám người tiến đến, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tống Khuyết hỏi:

“Là tiểu tử ngươi tìm chuyện?”

Nhìn đối phương trên người huyết khí ba động, hẳn là Tam giai võ giả không sai, nhưng đối với Tống gia đó là chưa đủ. Hắn nhàn nhạt mở miệng:

“Ngươi là nơi này quản sự?”

“Đúng vậy, lão phu Bành Cổ, chính là Bách Thắng đổ tràng chưởng quỹ!”

Gật gật đầu, Tống lão gia nói:

“Phải là tốt rồi, các ngươi nơi này đang sử dụng người Thuận Phong tiêu cục chúng ta, mau gọi hắn ra đây giải quyết.”

Thuận Phong tiêu cục?

Một đám dễ nhũi ở đâu chui ra?

Nghĩ mãi các thế lực lớn xung quanh không có cái tên này Bành Cổ thoáng chốc yên lòng, lạnh lùng quát:

“Làm càn, đây là nơi ngươi có thể giương oai sao. Ta không quản mẹ nó ngươi là Thuận Phong hay Thuận Buồm tiêu cục, lập tức rời đi, việc hôm nay ta có thể đại lượng bỏ qua.”

“Vậy là không có nói chuyện?” – Tống lão gia nhướng mày.

Còn hoành như vậy, Bành Cổ nộ khí cũng là dâng trào:

“Làm sao? Ngươi còn dám cùng chúng ta Kim Xà bang đối địch không thành?”

Một mao đầu tiểu tử không biết từ xó xỉnh nào chui ra mà thôi, Bách Cổ hoàn toàn không nhìn trong mắt.

“Quan Bình, ngươi lại đến đây làm gì. Ta đã nói từ giờ trở đi không cùng Thuận Phong các ngươi có liên hệ, không cần đến làm phiền ta.”

Lúc này một âm thanh vang lên, từ đám người đi ra một người đại hán lưng hùm vai gấu mặt đầy râu quai nón, nghe hắn nói hẳn là Đổng Thái không sai.

“Tốt lắm!”

Tống đại quan nhân cười, hất tay đem tên kia đau chảy nước mắt đại hán ném qua một bên. Quay sang hỏi:

“Ngươi chính là Đổng Thái?”

“Đúng vậy, ngươi là người đem tiêu cục mua lại. Ta nói cho ngươi, bây giờ ta là Kim Xà bang Bang chúng, đã không còn là Thuận Phong người, ngươi tốt nhất không cần tiếp tục quấn lấy ta. Dù sao các ngươi tiêu cục cũng sắp không được, cần gì phải cố gắng giãy giụa?”

Không biết tai vạ đến nơi Đổng Thái còn rất dõng dạc mở miệng.

Chương 110: Đổ thánh Tống Tinh Tinh

Nghe Đổng Thái nói hươu nói vượn, Tống Khuyết cười lạnh:

“Ngươi muốn đi chỗ nào lăn lộn ta cũng lười quản, đừng có cho ta nói chuyện ma quỷ. Muốn đi cho nhân gia làm chó có thể, đem tiền bồi thường hợp đồng cho ta nộp lên, nếu không ngươi nơi đâu cũng đi không được.”

“Ngươi làm sao càn quấy như vậy đây?”

Đổng Thái đỏ mặt quát, dường như nhận hết ủy khuất giống như:

“Quan Hưng, ta cho nhà ngươi Quan gia làm việc cũng đã 10 năm bây giờ ngươi lại đối xử với ta như vậy. Nếu như Quan gia các ngươi tiếp tục kinh doanh ta đây cũng sẽ cố gắng cùng các ngươi trèo chống Thuận Phong.

Nhưng bây giờ tốt lắm, các ngươi đem tiêu cục bán cho người để thoát được gánh nặng. Chúng ta những người này lại bị bám lấy không tha, mọi người nói xem ở ở đâu ra có đạo lý như thế?”

Nhìn Đổng Thái khuynh tình diễn xuất, Tống đại gia cũng không cấm cảm thán kẻ này da mặt dày, lạnh lùng nói:

“Thiếu đem mặt mình dát vàng, ngươi mẹ nó nếu còn chút lương tri thì hàng tháng đã không nhận lương của Thuận Phong tiêu cục. Người ta Quan gia phải bán đi trong nhà gia sản cho các ngươi trả lương khi đó sao ngươi không mở miệng từ chối?

Nếu lúc đó ngươi thẳng thắn thừa nhận rời khỏi ai cũng không nói được gì, mọi người còn cảm kích ngươi nghĩa khí đây. Bây giờ tiền thì nhận đều, bảo thực hiện nghĩa vụ của mình thì lại trở mặt, lương tâm ngươi bị chó ăn?”

“Ngươi... ta..... ta làm sao...”

Đổng Thái khuôn mặt đỏ rực, kích động muốn biện giải nhưng tìm mãi không được lời.

“Đủ rồi!”

Lúc này đứng một bên mặt âm trầm Bành Cổ quát lớn.

“Đây không phải nơi các ngươi tiêu cục giải quyết phân tranh. Mau lập tức rời đi, nếu không đừng trách lão phu không khách khí.”

“Hôm nay kẻ này cần thiết cùng ta rời đi”

Tống Khuyết sắc mặt không dao động, hờ hững chỉ vào Đổng Thái.

Một hộ vệ thông thường mà thôi, đối với Bách Thắng đổ tràng hay Kim Xà bang cũng không quan trọng như vậy. Nhưng hôm nay liên quan đến mặt mũi, Bành Cổ sao đơn giản thả người rời đi. Hắn 2 mắt phun trào sát khí gằn giọng:

“Ngươi đây là muốn cùng Kim Xà bang là địch sao? Dám đến địa bàn của chúng ta bắt người, ai cho ngươi lá gan?”.

“Ha hả, như vậy phải nói các ngươi Kim Xà bang chọn cùng ta là địch sao?”

Tống đại lão gia lúc này cũng tức giận cực kỳ, quay sang một bên còn đang run rẩy Quan Hưng hỏi:

“Hắn tiền bồi thường hợp đồng là bao nhiêu?”

“Lão bản... là... 100 lượng.”

Nghe Quan Hưng trả lời Tống Khuyết cười càng sáng lạn gật đầu:

“Được rồi, ngươi cứ đi về trước. Bên này không có chuyện gì của ngươi”.

Nhìn Quan Hưng cả người tay chân vô thố, Tống đại quan nhân liền đem hắn đuổi đi trước, chính mình thì nhấc chân tiến lên.

Sớm đã âm thầm đề phòng Bành Cổ lập tức cảnh giác quát:

“Ngươi muốn làm gì?”

“Làm gì, các ngươi không phải mở đổ tràng sao. Chẳng lẽ còn cấm ta vào đánh bạc không thành?”

Tống lão gia như ảo thuật vậy từ trong lồng ngực móc ra mấy tờ kim phiếu, giá trị không dưới 3000 lạng bạc giơ lên vẫy vẫy cười rực rỡ hỏi.

Bành Cổ giờ phút này tâm tình cũng hoang mang vô cùng, Tống Khuyết không theo lẽ thường ra bài khiến hắn không biết ứng đối thế nào.

Tuy trong lòng có ngàn vạn điều nghi ngờ, trực giác cho biết để người thiếu niên này vào đánh bạc có thể sẽ có chuyện lớn không lành. Nhưng xung quanh người còn đầy ở đây, cả trăm cặp mắt nhìn vào hắn cũng không thể mất Kim Xà uy danh, chỉ có thể căng da đầu nhường đường, không quên gằn giọng uy hiếp:

“Khách đến đánh bạc chúng ta tất nhiên hoan nghênh, nhưng nếu ngươi cố tình gây chuyện thì đừng trách ta độc ác.”

Nghe hắn nói Tống Khuyết kém chút liền cười.

Nhìn Tống gia bộ dáng này có giống đến đánh nhau sao?

Người văn minh là dùng lý thuyết phục người đấy.

Hôm nay phải để đám người này mở mang tầm mắt, để cho Kim Xà bang phải nhớ kỹ ai có thể đắc tội, ai thì không thể.

Mở sòng bạc còn dám đắc tội Tống gia.

Không biết hắn là Đổ thần Cao Tiến truyền nhân, Đổ Thánh Tống Tinh Tinh à?

Xung quanh con bạc cũng là một đám không sợ chuyện lớn gia hỏa, thấy kịch vui để xem đều dừng trong tay công việc, vây xung quanh xem người thiếu niên này định làm gì.

Quan Hưng nhìn theo Tống Khuyết bóng lưng, do dự hồi lâu vẫn là không đi theo mà xoay người chạy đi Phủ nha tìm Quan Vũ, hi vọng sẽ tìm được cách giải quyết.

.........

Đi thẳng vào Bách Thắng đổ trang, nơi này đã quang lâm mấy lần Tống đại lão gia cũng là xe nhẹ đường quen tìm thẳng tới một chiếu xúc xắc ngồi xuống.

Nhìn như lâm đại địch nhà cái, hắn cười hiền hòa:

“Đừng khẩn trương, lắc xúc xắc đi”.Tên kia nhà cái nhìn thoáng qua lão Bành, thấy hắn âm thầm gật đầu mới thoáng chút nhẹ nhõm bắt đầu cầm bát lắc lên.

“Mời xuống tiền!”.

Tống Khuyết không chút lưỡng lự đem trên tay xấp kim phiếu giá trị 3000 lượng bạc đặt về ô ký hiệu đại.

Người chung quanh đồng loạt hít một hơi sâu.

Thật lớn thủ bút nha, tiện đà tất cả sôi trào, ngưng thần hưng phấn nhìn xem ván bài hiếm gặp này.

Nhà cái tay chân phát run, môi phát tím cầu cứu nhìn về phía Bành Cổ không dám hành động. Cược lớn thế này thắng còn dễ nói, có lẽ nhận được chút thưởng ngân cùng khen ngợi vài câu. Nếu là thua, hắn sợ đêm nay mình sẽ phải chuyển nhà ra ngoài thành nam trầm sông làm bạn với cá nha.

“Làm sao, tiền quá lớn các ngươi Kim Xà bang không dám chơi? Sợ thì cứ nói, để ta rút bớt tiền cược.”

Nghe Tống đại gia cười khẩy trêu chọc, Bành Cổ ánh mắt như phun hỏa, lạnh lùng nhìn về bên nhà cái gật đầu.

Tên kia được bảo đảm, bàn tay mới run run đem nằm úp chiếc bát mở ra.

“Oa!”

“Là tài!”

“Thần như vậy, không phải đoán mò chứ?” – Người qua đường A.

“Mẹ nó ngươi có bản lĩnh cầm 300 kim ra đoán mò xem, ta đoán chín thành hôm nay chúng ta gặp được đổ thần” – Người qua đường B từng trải sự đời lập tức cho chuyện kết luận.

Xung quanh quan khách hô lớn ồn ào, bọn họ cũng không sợ lớn chuyện bắt đầu chung quanh hô bạn kêu bè đến xem đổ thần.

“Sang tiền, phục vụ kém như vậy?”

Tống đại đổ thánh bất mãn nhấc ngón tay gõ lên bàn nhắc nhở.

Trước mặt nhà cái trên mặt đã không còn chút huyết sắc, hai mắt vô thần không còn nghe được hắn nói gì. Tròng lòng chỉ còn là đối với tương lai bi thảm của mình ngập tràn sầu lo.

“Ngươi muốn làm sao?”

Bành Cổ lúc này không nhịn được trầm giọng quát.

“Ố, làm sao là làm sao. Thắng bạc đương nhiên muốn nhận tiền, chẳng lẽ các ngươi Bách Thắng đổ trang ý là chỉ có các ngươi được thắng, người khác thắng là không trả tiền?”

Nghe Tống gia cười mỉa, chung quanh mọi người lập tức ồn ào phụ họa.

“Đúng vậy, thiếu bạc trả tiền. Không phải các ngươi Bách Thắng đổ tràng chơi không nổi đi?”

“Tuần nào ta cũng thua ở đây mấy chục lượng, có phải hay không các ngươi giở trò?” – Một vị lão ma bài bạc tỏ ra nghi ngờ.

“Thua thì lấy, thắng không chịu trả. Như vậy sau này ai dám đến các ngươi đổ tràng cược”.

.....
Nghe xung quanh những tiếng ồn ào bất mãn, Bành Cổ biết hôm nay không đem chuyện giải quyết sau này bọn hắn cũng đừng mơ mở cửa làm ăn.

Lúc này hắn là hận chết Tống Khuyết, đồng thời liên đới Đổng Thái cùng người dẫn tiến hắn tới đây làm việc cũng hận thấu.

Nhưng giờ nói gì cũng muộn, trước tiên phải đem việc này giải quyết cái đã.

Mặt như thấu ra máu lão Bành hận hận trầm giọng quát lớn:

“Mọi người không cầng hoài nghi chúng ta đổ tràng uy tín. Thắng được thua được chúng ta thua tất nhiên sẽ chịu. Người đâu lấy tiền ra trả cho khách nhân!”

Mặc kệ chung quanh đám người diễn xuất, Tống gia vẫn là ngồi nhàn nhã chờ người mang tiền đến chi trả mới nhấc lên đếm qua rồi tỏ ý gật đầu.

“Ngươi có muốn chơi tiếp?”

Bành Cổ lạnh lùng nhìn Tống Khuyết hỏi.

“Tất nhiên, ta còn chưa tận hứng đây.” – Có tiền để kiếm Tống đổ thánh tự nhiên cam nguyện cực kỳ.

Chỉ thấy lão Bành hướng về phía sau đám người gật đầu, một lão già gầy gò nhất thời tiến ra, đem tên kia chết lặng nhà cái đẩy sang một bên.

“Cút ra, phế vật”.

“Lão Hà, nhờ vào ngươi!”

Bành Cổ đối với lão già có vẻ rất tín nhiệm, thấy hắn đi tới liền thở phào gật đầu. Lão Hà kia ra hiệu yên tâm rồi quay về phía Tống Khuyết hỏi:

“Khách quan, ta làm nhà cái không vấn đề gì chứ?”

Tùy ý ra hiệu đối phương bắt đầu, trong lòng Tống Khuyết cũng rất ngưng trọng.

Bộ môn này hắn nghiên cứu không sâu, trong đó đường ngang ngõ tắt cũng là gà mờ. Trước nay tất cả đều dựa vào gian lận thủ thắng.

Bây giờ có vẻ gặp được cao thủ chân chính tâm lý hắn cũng thấp thỏm nổi trống. Nhưng thua người không thua trận, giờ phút này không thể túng chỉ có thể căng da đầu giả vờ lạnh nhạt xem đối phương có diễ xuất gì.

Chỉ thấy lão Hà cầm lên bát đựng xúc xắc, hai tay như ma thuật lắc lư khiến xung quanh người hoa mắt hồi lâu mới đem nó đặt xuống bàn.

“Rầm!”

Vẫn luôn dùng Lĩnh Vực thận trọng quan sát nhất cử nhất động của đối phương Tống Khuyết kinh ngạc phát hiện lúc này mấy con xúc xắc vậy mà nằm nghiêng dựa vào trên thành bát.

Như vậy đối phương hẳn rõ ràng bên trong các mặt của nó là gì, lúc mở bát chỉ cần dùng cách thức khác nhau là sẽ cho kết quả khác nhau.

Nếu bình thường mở bát để các con xúc xắc hạ xuống sẽ cho kết quả tiểu, mở bát hơi nghiêng làm xúc xắc nhấc ngược lên sẽ ra kết quả đại.

Thật sự có tài, Tống đại gia cũng phải nể phục, tiện đà lâm vào do dự.

Như vậy xem ra mình lâm vào một tử cục, kết quả thế nào đều do đối phương khống chế, mình chọn thế nào cũng là thua nha.

Thấy Tống Khuyết trầm tư, lão Hà đắc ý cười:

“Xin mời đặt cược!”

Rơi vào bế tắc Tống lão gia linh quang chợt lóe lên, hắn bất động thanh sắc dùng ngón tay gõ gõ truyền ám kình xuống dưới bàn, ý đồ đem các con xúc xắc chấn rời khỏi thành bát. Ngoài mặt thì nhìn thật sâu lão Hà ngưng trọng nói:

“Hảo đổ thuật, không biết tiền bối quý tính?”

“Hắc hắc, khách quan quá lời. Cứ gọi ta lão Hà được rồi, ngươi có muốn hay không đặt cược?”

“Tất nhiên phải đặt, hôm nay không tận hứng sẽ không về”.

Vốn nghĩ người trẻ tuổi biết khó mà lui, ai ngờ Tống gia vô cùng bạo tay đem tất cả tiền trên bàn đặt về ô tiểu. Lão Hà cũng giật mình, không nhịn được trầm giọng:

“Khách quan ngươi chắc chắn? Mua định rời tay!”

Thấy Tống Khuyết gật đầu khẳng định, lão Hà trong lòng cũng dâng lên dự cảm bất thường. Nhưng ngón này là át chủ bài của hắn, dựa vào một chiêu này tung hoành bao năm còn chưa bị người đánh bại, hắn chỉ do dự nhất thời liền không tin tà đem bát hất nghiêng lên:

“OMG”

“Thật sự là tiểu!!!”

“Má ơi, một vạn lượng bạc tới tay. Ta không mơ đi, có ai giúp đánh ta một cái?” – Qua đường C

“Bành...”.... “Aí ui....”

Xung quanh còn là có sẵn người hảo tâm, đối với yêu câu kỳ ba của qua đường C không chút do dự giúp đỡ.

Lão Hà cùng Bành Cổ thất thần nhìn trên bàn xúc xắc, bọn hắn 2 người còn không tin dụi dụi ánh mắt nhìn kỹ, sau đó đồng loạt trợn tròn như thấy ma.

“Ngươi ăn gian!” – Không thể tin được vào sự thật này Bành Cổ thần kinh hét lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau