TA MUỐN LÀM THIÊN ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta muốn làm thiên đao - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Tống thần y

Tìm biện pháp giúp lão Nhiếp nhanh chóng khôi phục thương thế cũng không phải Tống Khuyết bắn tên không. Hắn hoàn toàn có năng lực như thế, nhưng đầu tiên là cần tìm một lý do che dấu qua đi.

Hơn nữa việc này hắn cũng đã sớm suy tính qua, trong lúc giúp Nhiếp Phong điều trị chấn thương nội tạng, Tống thần y phát hiện đa số năng lượng truyền vào người lão Nhiếp vậy mà không trực tiếp tác động lên thương thế, bọn chúng bị phân tán đến rất nhiều nơi trong cơ thể.

Nếu như có cách đem năng lượng tập trung truyền đến nơi bị thương, việc điều trị hiển nhiên sẽ trở nên làm ít công to.

Kim loại truyền điện sao, hắn Tống thần y lúc đó trong đầu nghĩ ngay đến kim châm cứu.

Nhưng dù sao tây y xuất thân, đối với đông y hiểu biết chỉ là gà mờ hắn cũng không dám liều lĩnh. Chả may dùng sức quá đà đâm thủng thứ gì trong người lão Nhiếp chẳng phải tội quá.

Bây giờ bị đám tặc nhân ép sát, hắn suy nghĩ có thể thử một hai.

Nghĩ liền làm, Tống Khuyết liền gọi người giúp hắn đi ra ngoài mua một bộ kim châm cứu cùng mấy con gia cầm để thử nghiệm. Có Lĩnh Vực tạo lập mô hình thân thể giả lập hắn, nghĩ đến việc này cũng không quá khó khăn.

......

Lúc này ngoài Đông môn thành, một bóng người chật vật bất kham, quần áo lam lũ lại dính đầy rẫy vết máu khô đang nhanh chóng giục ngựa chạy đi.

Nếu có quen thuộc người, chắc cũng phải mất một phen công phu mới nhận ra đây là Hồ Ban.

Hắn lúc này cũng gần nỏ mạnh hết đà, chỉ kìm nén một hơi uất khí mới nhịn không được ngất đi.

Bị Tống Khuyết 2 lần đả thương, cả đêm lại được đám như ác lang Hình ngục phòng nhiệt tình chăm sóc, nếu không phải đã là Tam lưu đỉnh phong võ giả sức sống hơn người hắn đã sớm treo.

Nghĩ đến đối phương nhờ người chuyển lời, Hồ Ban 2 mắt bắn ra rét lạnh cừu hận.

Muốn biến can qua thành tơ lụa, không đánh nhau thì không quen.

Mẹ nó, ngươi nằm mơ đi thôi, lần này hắn quyết phải thuyết phục đại đương gia đem đám người này bắt lại, dằn vặt tra tấn 10 ngày 10 đêm mới có thể nuốt được cái này khẩu khí.

Đầu óc mơ hồ, toàn bộ suy nghĩ đều là báo thù Hồ Ban không biết rằng, cách hắn không xa luôn có một con chim sẻ vẫn đang âm thầm vỗ cánh đuổi theo, trong rừng chim muông tẩu thú quá dễ thấy, dù bình thường cũng không ai cảm thấy cái này có vấn đề gì.

Một đường tiểu tâm cẩn thận lo lắng đề phòng, hơn nữa vết thương trên người đau đớn khó nhịn, đến khi trời sẩm tối Hồ Ban mới đến một trạm chốt canh của Hắc Thiết Trại.

Lúc này không nhịn được hắn đưa cánh tay còn sót lại bắt lấy tên sơn tặc thủ hạ, khó khăn dặn dò mang mình về trại gặp đại đương gia có việc gấp cần nói rồi vinh quang ngất đi.

Đám kia lính tuần tra tất nhiên một trận gà bay chó sủa, nếu tam đương gia trên tay bọn hắn có mệnh hệ gì, bọn hắn những này lính tôm tướng cua còn có quả ngon để ăn sao. Dù sao 2 vị đương gia còn lại chắc chắn sẽ không rảnh rỗi nghe họ giải thích.

Nghĩ như thế, mấy người này sao còn dám chần chờ. Canh gác cũng không màng, dùng sức bú tí mẹ cẩn thận khiêng lấy Hồ Ban chạy như bay về trong trại.

.....

Bên này Tống đại lão gia cũng không nhàn rỗi, được sự vô tư cống hiến của mấy đồng chí gia cầm, trải qua nhiều lần lâm sàng thử nghiệm. Tống đại thần y đã có nắm chắc dùng kim châm không gây thương tổn đến thân thể đưa năng lượng Tesseract đến nơi cần đến.

Đây quả thật là một bước đột phá lớn trong lĩnh vực khoa học của Tống gia. Nói như vậy, sau này không chỉ hắn, những người khác cũng có thể dưới sự trợ giúp của hắn tốc hành tu luyện Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết.

Nghĩa là hắn có thể cấp tốc xây dựng một đám bình thường cao thủ.

Bảo sao Tống đại gia không hưng phấn.

Lập tức kêu Hùng Bá sang gọi Nhiếp Phong đến để mình giúp trị thương. Trong lúc ngồi chờ, Tống lão gia chợt nhớ chuyện quan trọng.

Đám kim châm này vừa đâm gà, bây giờ đâm người hẳn sẽ không có vấn đề gì chứ nhỉ? Có hay không khiến lão Nhiếp lây bệnh cúm gà?“Thiếu gia, ngài tìm ta?”.

Nhiếp Phong nghe triệu kiến liền nhanh nhẹn đi tới trình diện.

Nhìn gương mặt chân thành của thuộc hạ mới thu, Tống Khuyết bất động thanh sắc đứng dậy gật đầu:

“Lão Nhiếp, vào đi. Ta mấy ngày nay nghiên cứu về bệnh tình của ngươi, hôm nay đã có đột phá. Đã tìm ra biện pháp nhanh chóng khôi phục vết thương trong nội tạng của ngươi”.

“Thiếu gia, ngươi hiểu y thuật?”

“Ân, có nghiên cứu một hai. Tạo nghệ cũng được”.

Nghe hắn nói Nhiếp Phong cũng hơi kinh hãi, phải biết tuổi tác thiếu gia nhà mình đặt nơi đó. Có thể đem mình một thân thương thể chữa trị đâu không phải là danh tiếng vang xa lâu năm thần y, Tống Khuyết có thể làm được điều này tất nhiên khiến hắn chấn động vô cùng.

Nhưng xuất phát với thiếu gia tín nhiệm, lão Nhiếp còn là không do dự nghe theo phân phó đem áo trên người cởi, ngồi im trên ghế mặc hắn chữa trị.

Lần đầu thi châm với người, Tống thần y cũng là hơi căng thẳng.

Dùng rượu rửa sạch qua kim châm mấy lần qua loa sát khuẩn. Hắn bắt đầu cẩn thận dựa theo Lĩnh Vực mô tả nhân thể mô hình giả lập đem kim từ từ đưa vào. Cố ý chọn đường tránh ra mạch máu và các nơi yếu hại.

Cẩn thận để mũi kim dừng sát nơi nội tạng còn đang tổn thương, Tống thần y bắt đầu chậm rãi truyền năng lượng Tesseract vào, miệng còn nghiêm trang nói bừa:

“Đây là ta ngẫu nhiên học được y đạo bí điển Thất Tinh Tục Mệnh châm, 7 châm vừa ra có thể đem người theo quỷ môn quan kéo lại. Tất nhiên hao phí tinh lực cũng là không nhỏ, ngươi cẩn thận cảm nhận cơ thể biến hóa đồng thời mau chóng vận công chữa thương, ta cũng duy trì không được bao lâu”.

Cảm nhận trong cơ thể các nơi thương tổn như khô hạn gặp cam lâm đang tham lam hút lấy sinh cơ. Nhiếp Phong dù đi nhiều học nhiều nhưng cũng là lắp bắp kinh hãi. Hắn còn chưa từng nghe trên đời có như này thần kỳ bí thuật đây.

Đối với Tống lão gia nói cần hao phí tinh lực không nhỏ hắn tất nhiên tin chắc không ngờ, trong đầu còn tưởng tượng ra thiếu gia đang đánh đổi sinh mệnh thay mình chữa thương đây.

Nghĩ vậy hai mắt không nhịn được ướt át, cũng không nói thêm lời. Chỉ cắn răng âm thầm vận công điều tức, thề sau này cúc cung tận tụy hi sinh hết thảy bán mạng cho Tống gia.

Tống Khuyết cố ý nói vậy tất nhiên là cũng có ý mua chuộc nhân tâm, nếu hắn biết hiệu quả như thế tốt đẹp có lẽ đã không nhịn được cười nở hoa. Lúc này hắn vẫn là phải cố làm ra vẻ tiêu hao tinh lực quá độ, 2 tay bay nhanh như làm phép qua lại giữa mấy cây kim, động tác thần bí khó hiểu quả thật để người xem như thế là đủ rồi.Qua khoảng 5 phút, cảm nhận thấy trong cơ thể lão Nhiếp vết thương bắt đầu khá hơn nhiều. Tống thần y mới âm thầm thu tay, làm bộ mệt mỏi dọn đồ về phòng nghỉ ngơi.

Không phải hắn không muốn lập tức cho Nhiếp Phong chữa khỏi, dù sao việc này quá kinh hãi thế tục. Cẩn thận đề phòng vẫn là hơn, hơn nữa cũng không vội vã mấy ngày này.

Nhìn thiếu gia bộ dáng tinh bì lực tẫn, đơn thuần Nhiếp Phong sao có thể hiểu người hiện đại sáo lộ sâu câu này. Lúc này trong lòng đã sớm cảm động rối tinh rối mù, chỉ dám âm thầm ghi tạc trong lòng cố gắng chữa thương, mong ngày sớm lành để có thể vì Tống gia ra sức.

......

Hắc Thiết Trại,

Bận tối mắt tối mũi đám sơn trại y sư đến tận khuya mới coi như thành công đem tam đương gia kéo tỉnh.

Mấy vị lang trung lúc này hận không được ôm nhau khóc rống.

Cái mạng này coi như được bảo vệ.

Từ tối đến giờ trong phòng đi qua đi lại 2 vị trại chủ lúc này thấy lão tam tỉnh dậy, vui mừng quá đỗi đem người đuổi, vội vàng ân cần hỏi thăm:

“Tam đệ, là ai hành hạ ngươi ra nông nỗi này”

Nhìn nhà mình tam đương gia bị người chặt tay, trên thân đầy rẫy dấu vết tra tấn. Hứa Thế Hữu hai mắt nhịn không được phun trào sát cơ, lạnh lùng hỏi.

Nhìn nơi chốn thân quen, 2 vị đại ca ngay gần trước mắt. Con người rắn rỏi Hồ Ban cũng không nhịn được nghẹn ngào khóc rống:

“Đại ca, nhị ca, các ngươi phải thay ta làm chủ nha....”

“Tam đệ, mau đem chuyện nói rõ. Ta với đại ca nhất định cho ngươi báo thù” – Nhị đương gia Ôn Kiện cắn răng nghiến lợi quát.

Phát tiết một hồi, đợi tâm trạng có điều bình phục Hồ Ban mới bắt đầu thêm mắm dặm muối đem đầu đuôi câu truyện kể lại. Tất nhiên việc hắn bán đứng mọi người đem tin khai hết ra là một câu không đề, chỉ nói mình như thế nào anh dũng không sợ, bị tặc nhân tra tấn hồi lâu không hề hé răng.

Kia 2 người nhìn hắn trên thân đầy rẫy thương tích cũng tất tin không ngờ. Bậc này anh dũng chiến sĩ, nếu có lòng khai đã sớm khai đâu cần chờ bị tra tấn như vậy.

Hơn nữa Hắc Thiết Trại bọn hắn dễ thủ khó công, dù quan binh biết được tin tức cũng không đáng để sợ.

Theo lời Hồ Ban, bọn hắn thế mới biết được nhà mình tam đệ vì thay đại ca làm việc, vào thành nằm gai nếm mật giả làm khất cái nếm đủ thế nhân ấm lạnh.

Làm sao Tống tặc kẻ này giả dối đa đoan, vậy mà dùng bỉ ổi thủ đoạn gia hại. Tam đệ thiên chân thật thà làm sao đỡ được, bất hạnh trúng chiêu bị cầm tù.

Về sau tất nhiên là bị tra tấn dã man, thập đại khổ hình tất nhiên đều qua một lượt, về sau càng là tươi sống bị chém đứt một tay.

Cuối cùng không ngờ kẻ này vậy mà thông qua Trấn Phủ Ti tra ra bên mình thân phận, Tống tặc sợ hãi Hắc Thiết Trại uy thế đành đem người thả, còn ngỏ ý muốn cầu hòa, hóa chiến tranh thành tơ lụa.

“Rầm.....”.

Lão Hứa không nhịn được đem bàn gỗ đạp thành phấn vụn. 2 mắt đỏ rực trợn lớn như chuông đồng, nhìn qua phá lệ khiếp nhân.

Lẽ nào lại như thế!!!!

Chương 102: Hứa Thế Hữu

Đập nát trong phòng bàn ghế, còn chưa phát tiết cơn nộ Hứa Thế Hữu bạo khiêu như sấm quát:

“Lẽ nào lại thế, nghĩ hay lắm. Dám giết người của ta, lại thương ta tam đệ, bây giờ còn muốn cầu hòa. Hắn Tống cẩu mẹ nó sao không ăn shit”.

“Tam đệ, ngươi cũng là. Vì sao không phối hợp khai ra có phải tránh được một bữa đòn roi. Chúng ta chiếm cứ địa lợi nơi này, cũng đâu có sợ bọn chúng âm thầm đánh lén”.

Nghe đại ca nói, Hồ Ban hơi thẹn trọng lòng, cảm động khóc lớn:

“Đại ca, chúng ta cùng nhau cắt máu ăn thề, ta sao dám đem 2 vị ca ca bán đứng. Hôm nay ta bị thế này, sau này có lẽ cũng sẽ thành phế nhân, 2 vị đại ca phải cho ta báo thù, ta muốn ăn tươi nuốt sống Tống cẩu”.

“Đại ca, không cần chần chờ. Huynh đệ chúng ta lập tức âm thầm xuống thành, đem hắn Tống gia trên dưới người đồ cái gà chó không lưu. Riêng Tống cẩu thằng con hoang này cần phải chặt thành nhân côn đem về cho tam đệ tiết hận”.

Hứa Thế Hữu trong lòng cũng là kìm nén khó nhịn, do dự hồi lâu mới cắn răng:

“Thù ta tất nhiên sẽ cho tam đệ báo, nhưng không thể manh động. Đợi ta về suy nghĩ kỹ hơn”.

“Đại ca”.. “Đại ca”...

“Tam đệ, yên tâm nghỉ ngơi. Phải tin tưởng đại ca, ta nhất định sẽ thay ngươi báo thù, đợi ta tính toán một phen trước đã thế nào?”.

2 người kia nghe lão Hứa như thế ngôn từ khẩn thiết, cũng không dám làm quá căng, chỉ có thể tin tưởng gật đầu:

“Đại ca, chúng ta nghe ngươi”.

Trấn an 2 vị nghĩa đệ, ân cần dặn dò lão tam một hồi, Hứa Thế Hữu mới âm trầm mặt xoay người rời đi.

Sát ngoài cửa sổ, đứng trên xà nhà im lặng theo dõi dưới này hết thảy Tống đại quan nhân trong lòng cũng oa hỏa.

Đám dễ nhũi này mở miệng một câu Tống cẩu, hai câu Tống tặc. Mỗi người nói mấy lần hắn đã sớm ghi vào sổ thù, âm thầm cho này 3 người mặc niệm. Nếu không phải hôm nay còn cần chung quanh điều tra, bị hắn phụ thân chim sẻ có lẽ đã sớm hóa thân Angry Birds cho mỗi người vài phát.

Chăm chú ghi tạc hình dạng 3 kẻ xấu số. Hứa lão đại một thân hình thể cao to kinh người, so với Hùng Bá cũng không kém cạnh là bao, bàn về trên người cơ bắp nở nang càng là vượt trội. Trông không khác gì một con gấu đen.

Có lẽ do luyện ngoại công, Hứa Thế Hữu cạo một thân đầu trọc, da dẻ ngăm đen tỏa sáng như kim thiết, nhìn qua cũng biết sức phòng ngự kinh người. Chỉ là không biết Khổng Tước Linh có hay không có thể đâm thủng. Nếu không thì rắc rối lớn rồi.

Dù sao chưa từng giao thủ, chỉ âm thầm thông qua quan sát đã thấy kẻ này một thân gân thịt cốt cách chặt chẽ kinh người. Dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết sức bạo phát kinh khủng dường nào, tuyệt đối kình địch, cho hắn cảm giác uy hiếp so với Lỗ Thiên Hùng, Ngô Thiên đám người hơn xa rất nhiều.

Còn lại 2 người kia ngược lại không đáng để lo, lão tam coi như tàn phế, còn lão nhị trình độ cũng qua quít bình thường. Tống đại gia nắm chắc trong vòng 5 chiêu đem hắn chém. Hùng Bá, Nhiếp Phong đối phó bọn chúng 2 người là dư dả, quyết định vẫn là ở lão đại Hứa Thế Hữu người này.

Không thèm để mắt thêm 2 con đầu lĩnh quái, Tống đại quan nhân lập tức phi cánh ẩn nấp đuổi theo lão Hứa. Dù sao biết người biết ta trăm trận trăm thắng, cẩn thận không bao giờ là thừa.

.......

Từ chỗ lão tam trở về, Hứa Thế Hữu trong lòng rối rắm do dự không ngừng.

Làm nhiều năm kết nghĩa huynh đệ, hơn nữa thù cũ hận mới. Hắn bây giờ hận không thể lập tức vào thành đem Tống Khuyết xẻo thịt lột da. Nhưng làm sao trong lòng còn bí mật, rời đi nơi này hắn không yên tâm nha.

Vì bí mật này, đã mấy năm gần đây hắn vô cùng hạn chế đi ra quá trại. Bây giờ khoản cách đại công cáo thành ngày càng gần, lão Hứa tâm trạng bắt đầu lo được lo mất lên, càng là không thể lơ là.

“Trịnh Quân Thanh tên phế vật này”.

Bực bội Hứa Thế Hữu không nhịn được đập bàn mắng.

Nếu không phải vị này lơ là bất cẩn, bây giờ có phải bớt lo bao nhiêu. Trước đây đã hẹn trước giúp thu lưu lão Trịnh, thù lao là nhường hắn tham khảo Linh Ứng Tự võ học.
Bây giờ tốt lắm, bí tịch còn không thấy bóng hắn ngược lại dính một thân shit. Đến trong trại tiểu đệ cùng kết nghĩa huynh đệ cũng bị tai ương, bảo sao hắn không nộ.

Nếu Tống đại gia nghe được trong lòng hắn nói hẳn không nhịn được cho mấy cái bạt tai. Không nhìn lại chính hắn lão Hứa, nếu không phải hắn cố tình tìm chuyện gây sự, Tống đại gia mới không thèm quan tâm bọn hắn lũ này sơn tặc đây.

Tâm tình hỏng bét lão Hứa cuối cùng không nhịn được ngồi yên, chỉ thấy hắn lén lút ra khỏi phòng, cẩn thận đánh giá chung quanh, thấy không có người mới bí ẩn theo đường mòn hướng sau núi chạy đi.

Nơi này phòng ốc nằm ngang lưng núi, bất kỳ ai muốn đi ra phía sau đều phải qua đây, sau lưng là vách đá dựng đứng, trước mặt là vực sâu. Hứa Thiên Hữu chọn nơi này xây phòng cũng là có thâm ý của hắn.

Nhìn lão Hứa tại địa bàn của mình mà cứ như làm tặc, Tống đại gia hai mắt liền sáng, tâm như mèo cào ngứa ngáy vô cùng vội vàng bám theo.

Có hàng, có hàng!

Được lợi với hình thể bé nhỏ, lại là loài chim dễ thấy trong rừng. Hứa Thế Hữu cũng không chú ý đến trên vách núi dõi theo hắn chim sẻ nhỏ.

Men theo vách đá đi không bao lâu, lúc này lão Hứa mới dừng lại đánh giá bốn phía. Sau đó nhanh nhẹn vén ra bên cạnh dây mây, để lộ ra bên trong một khối đá to như cánh cửa.

Chậm rãi từng li từng tí đem đá xê dịch, phía sau liền xuất hiện một thông đạo đen hun hút. Hứa Thế Hữu lập tức đem dây may kéo lại che phủ, chính mình biến mất tại bên trong.

Dù chưa vào xem bên trong tột cùng là cái gì, Tống đại quan nhân đã ngửi thấy mùi bảo bối. Làm sao còn chậm trễ, đập cánh bay xuống cửa hang gạt chân nhỏ ra chạy theo vào trong.

.....

Bên trong hang động càng lúc càng lớn, Tống Khuyết chạy vã mồ hôi chim cuối cùng mới tìm thấy lão Hứa thân ảnh.

Lúc này hắn đang cầm theo Dạ minh châu, đứng im si mê ngắm nhìn trước mặt một thân cây.

Chỉ thấy cây này dạng giống dứa dại, mọc trong hang động mà vẫn phát triển không tồi. Lá màu đen sọc trắng dài hẹp như lưỡi kiếm, hai bên còn mọc tua tủa răng cưa. Trên cành cây hiện đang treo lấy 3 quả màu nâu đỏ to bằng nắm đấm rất bắt mắt.

“Chờ đợi bao nhiêu năm, còn chưa đầy nửa năm nữa là Kim Cốt quả thành thục. Đến lúc đó phục dụng tất nhiên khiến ta luyện cốt hoàn mỹ, còn nhất cử đột phá Ngũ giai. Khi đó nơi này còn ai có thể chống lại ta.

Bây giờ tuyệt đối không thể ra sai sót, Tống cẩu a Tống cẩu, lão tử nhường ngươi sống sót thêm một đoạn thời gian. Ngày sau quyết không uống máu nhấm thịt ngươi không thể”.
Nghe lão Hứa nói chuyện, Tống đại nhân hiếu kỳ cực kỳ, cũng không để tâm hắn vô lễ xúc phạm, tiếp tục vểnh tai lên nghe xem có thông tin gì hữu ích.

Nhưng Hứa Thế Hữu cả người giống nhập ma như thế, cũng không nói thêm gì. Chỉ vòng quanh thân cây quan sát chậc chậc không ngừng như đang ngắm tuyệt thế mỹ thể làm Tống Khuyết cũng phải nổi da gà.

Thấy ở lại không tiếp tục thu được tin gì hữu ích, Tống Khuyết liền điều khiển chim sẻ nhỏ âm thâm lui ra, núp lên vách đá tiếp tục chờ đợi.

.......

Trằn trọc một đêm không ngủ được, đợi sáng sớm hôm sau thay Nhiếp Phong liệu thương Tống đại gia mới không nhịn được hỏi thăm:

“Lão Nhiếp, ngươi học rộng biết nhiều có từng nghe qua Kim Cốt quả?”.

“Thứ này đứng tên kỳ trân bảng ta tất nhiên nghe qua. Thiếu gia ngươi nghe ai nhắc đến cái tên này?” – Nhiếp Phong cười hỏi.

“Đừng quản ai nói, mau cho ta nói thứ này có tác dụng gì?”.

Nhìn Tống lão gia gấp không chờ nổi, lão Nhiếp cũng không nhịn được buồn cười:

“Thiếu gia, trên sách mô tả Kim Cốt thụ chỉ mọc trên mỏ kim loại, hấp thu tinh kim mà lớn lên. Tuổi trên 100 năm bắt đầu cho quả. 5 năm ra hoa, 5 năm kết quả, 5 năm nữa thì quả chín. Quả này thành thục lớp vỏ có màu đỏ sẫm, bên trong trắng.

Võ giả ăn vào có thể cải biến cốt cách, có thể trợ giúp luyện cốt võ giả đem trên thân thể toàn bộ xương khớp luyện đến hoàn mỹ. Hơn nữa còn mang theo thuộc tính như kim loại, cứng rắn dẻo dai vô cùng”.

“Đây tuyệt đối là người luyện võ tha thiết mơ tưởng bảo vật. Nếu như trên giang hồ xuất hiện tin chắc ngay cả Tông sư cao thủ cũng động tâm, dù sao họ không dùng được nhưng con cháu là có nhu cầu sao”.

Vậy mà như thế lợi hại.

Tống gia ta quả nhiên kiếp trước hành y tích đức, bây giờ đến đâu cũng gặp được quý nhân.

Lão Hứa người tốt nha.

Có thể đem trên người bộ phận rèn luyện đến hoàn mỹ, Tống Khuyết nghe như thế cũng đã biết được bảo vật giá trị.

Võ giả theo tu luyện dần dần có thể đem trên người từ ngoài vào trong làn da, thịt, gân, xương, tạng, tủy trọn vẹn tu luyện một lần, Cho đến khi bước chân vào Tông sư, dùng tiên thiên chân khí tẩy đi phàm thai mới coi đem thân thể rèn luyện đến hoàn mỹ vô lậu, tuổi thọ theo đó tăng lên đến 150 năm dài.

Trước đây Tống Khuyết coi Lưu Ly Vô Cấu Thể gọi là thần công vì môn công pháp này có thể rèn luyện thân thể nội ngoại thông thấu, tinh khiết như lưu ly, vô cùng tiếp cận hoàn mỹ. Sau này sẽ đại đại trợ giúp khả năng đột phá Tông sư.

Bây giờ Kim Cốt quả vậy mà trực tiếp khiến cốt cách người rèn luyện hoàn mỹ, có thể nghĩ ra nó giá trị liên thành.

Hơn nữa lại còn có 3 quả.

Quả thật quá sung sướng.

Lão Hứa cần thiết phải chết, nhanh chóng chết. Hắc Thiết trại cũng cần phải nhanh chóng diệt.

Tống đại quan nhân lòng vui sướng cho ra quyết định.

Dù sao chính miệng Hứa Thế Hữu nói qua, hắn còn chưa đột phá Ngũ giai. Đã cùng là Tứ giai, Tống gia tự tin dell sợ quá ai. Chiến liền là.

Lòng hưng phấn Tống gia cũng không cùng lão Nhiếp giải thích nhiều hơn, vui sướng cho hắn chữa thương. Đợi việc hoàn tất cho đám người này một cái kinh hỉ cũng không muộn.

Chương 103: Linh Giang bang Lâm Bình

Một ngày 3 lần thi triển siêu tuyệt kỹ Thất Tinh Tục Mệnh Châm, chỉ tốn 3 ngày Nhiếp Phong thương thế đã coi như khỏi hẳn.

Tống Khuyết lập tức quyết định đêm đó hành động, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Lão Nhiếp sợ Tống gia tiêu hao tinh lực quá độ, còn khuyên hắn thư thư mấy ngày. Nào đâu biết để diễn ra mệt mỏi, tâm hắn còn mệt hơn. Chỉ cần ăn một đống bổ dược bổ sung năng lượng, hắn hết thảy đều sẵn sàng.

Không lay chuyển được thiếu gia, Nhiếp Phong, Hùng Bá 2 người đều vâng mệnh về chuẩn bị đồ đạc tĩnh dưỡng tinh thần.

“Đại ca, cho ta đi với ngươi”.

Ngồi bên cạnh nghe Tống đại quan nhân phân phối nhiệm vụ, chính mình lại không có việc gì Lý Tín nóng nảy xung phong nhận việc.

“Việc này rất nguy hiểm, chúng ta cũng chưa chắc nắm phần thắng. Ngươi tốt nhất không cần tham dự”.

Nghe hắn nói Tống Khuyết không chút do dự lắc đầu. Bằng vào thực lực 1 giai gà mờ như hắn, đi cũng không làm nên chuyện gì, còn có khả năng thành vướng bận.

Bị từ chối Lý Tín cả người như quả bóng xẹp hơi ỉu xìu đi xuống, mất mát hỏi:

“Đại ca, bao giờ ta mới có thể cùng các ngươi làm việc nha?”.

“Hừ, bao giờ ngươi tại dưới tay Hùng Bá đi qua được 100 chiêu rồi nói. Ngươi xem Hùng Bá, cùng tiếp xúc võ học với ngươi thời gian không sai biệt lắm bây giờ lực đạo cũng đã hơn 1 Hùng lực. Nhìn lại ngươi mãi còn không đột phá Nhị giai, còn mặt mũi hỏi ta sao?”.

Đối với thằng này Tống gia cũng là hận thiết bất thành cương mắng. Có lẽ nhận gen di truyền từ lão Lý. Tiểu tử này lười nhác so với hắn Tống đại quan nhân cũng có thể liều mạng.

Tuy không thể nói biếng nhác, nhưng tinh lực là không hoàn toàn tập trung vào luyện võ, ham chơi vô cùng. Tống gia cũng ham chơi, nhưng Tống gia có BUG, tiểu tử này có sao?

Thế nên bây giờ thực lực của hắn đã bắt đầu bị hất ra, nếu không thêm quản giáo. Có lẽ không được mấy năm sẽ hoàn toàn vô dụng.

Bĩu bĩu môi, nhìn Hùng Bá to bằng cái đầu mình quả đấm. Lý Tín cũng không cấm nhịn được hoa cúc xiết chặt, đừng nói 100 chiêu, bây giờ hắn ngay cả 3 chiêu còn chưa chắc qua.

Biết việc này không có cửa, Lý Tín đành đàng hoàng ngồi im ngoan ngoãn.

“Đừng có cả ngày nghĩ theo Hồng ca chơi chơi. Hắn không luyện võ, tâm tư không ở chỗ này. Tiểu tử ngươi trong vòng 1 tháng tới còn không thể đột phá Nhị giai, sau này đừng hòng ta dẫn ngươi đi Quận thành đi dạo”.

Tống đại gia còn chưa chịu buông tha quát mắng, Lý Tín khóc tang mặt như cha chết mẹ chết, ánh mắt nhìn xung quanh nhưng không được ai cứu trợ.

Đúng lúc này, ngoài cửa Thạch Đầu hấp tấp xông vào cho hắn cơ hội giải thoát.

“Tống gia, ngoài cửa có mấy người từ Linh Giang bang chỉ tên muốn gặp ngài”.

Trong phòng Tống Khuyết cùng Nhiếp Phong đột nhiên biến sắc, nhưng rất nhanh trấn định. Việc lão Nhiếp đến nay rất bí ẩn, bị người tra ra khả năng vô cùng nhỏ.

“Có lẽ là có chuyện khác. Các ngươi trước tránh né, ta ra ngoài gặp người xem có chuyện gì”.

Không còn tâm tình để ý Lý Tín, Tống Khuyết căn dặn mấy người rồi nhanh chân ra ngoài xem thực hư thế nào.

......

Ngoài cửa Tống phủ lúc này đứng 2 người nam nữ, phía sau đi theo 4 vị đại hán.

Dẫn đầu 2 người, nam là một vị trung niên nhân, mặt lược hiện vẻ âm nhu. Nữ lại đã từng cùng Tống đại gia có 2 lần duyên gặp mặt Ông Hồng.

“Tống công tử, ngươi để thiếp thân chờ đợi đủ lâu nha. Hôm nay mạo muội bái phỏng, không biết có hay không làm phiền”.

Thấy Tống soái ca đi ra, Ông Hồng lập tức cười duyên nháy mắt hỏi thăm. Nhìn nữ nhân này hắn cũng đau đầu không thôi, vội gượng cười chắp tay chào:

“Ra mắt 2 vị tiền bối, vãn bối dạo này có nhiều chuyện quấn thân không thể thoát ra được, mong Ông tiền bối thứ tội”.

“Khanh khách, chuyện Tống công tử chúng ta cũng có nghe qua, ngươi chớ lo. Lần này chúng ta đến đây chính là vì thay ngươi giải nạn, vị này chính là chúng ta Đường chủ Lâm Bình”.

“Ra mắt Lâm tiền bối, tiền bối đại danh vãn bối nghe qua đã lâu, hôm nay mới may mắn gặp mặt”.

Hóa ra người này chính là Thanh Hà huyện đệ nhất cao thủ, Tống Khuyết ngạc nhiên lần nữa chắp tay chào. Lão đầu này tính cách cũng như mặt ngoài lạnh lùng, nhàn nhạt gật đầu nói:

“Ân, nơi này không phải nơi nói chuyện. Ngươi không mời chúng ta vào nhà sao?”.“Ấy, vãn bối sơ xuất. Xin mời 2 vị vào nhà” – Còn có thể làm sao, Tống đại gia đành tươi cười niềm nở chào đón. Xem vẻ mặt 2 người cũng không như đến hưng sư vấn tội, hắn cũng hiếu kỳ có chuyện gì đây.

“Khanh khách, lão đầu này mặt như cá chết như thế, Tống công tử đừng để ý”.

Đứng bên cạnh Ông Hồng nhanh chóng đi sát bên người, thổi phù bên tai trêu chọc làm Tống Khuyết ngứa ngáy không chừng. Tống đại gia thật muốn đưa nàng đè xuống đất hung hăng dạy dỗ.

“Không biết ngươi vị kia bằng hữu Hùng Bá đâu rồi, hôm nay làm sao không thấy mặt?”.

“Hắn đang có việc phải làm, chắc chiều mới về nhà.”

Nữ nhân này khẩu vị quá nặng đi? Muốn chủ và thợ thông ăn?

Tống gia trong đầu lập tức tưởng tượng ra cảnh yêu nữ ăn chuối, bên trái chuối to bên phải chuối nhỏ, trước đỏ sau vàng các loại hình ảnh.

Nghĩ đến đây dù hỏa khí vượng cỡ nào Tống đại quan nhân cũng không nhịn được rùng mình, dục niệm quét sạch sành sanh, không còn một tia diễm tưởng miên man, chạy nhanh cho mấy người dẫn đường.

Cho mấy người dâng trà, không để ý thêm Ông Hồng đang bất cứ giá nào khoe khoang hàng khủng, Tống Khuyết quay sang đối với Lâm Bình hỏi:

“Không biết tiền bối tìm ta có chuyện gì?”.

“Ân, lão phu cũng không lòng vòng. Nhà chúng ta bang chủ nghe ngươi sự tích liền nổi lòng ái tài, muốn mời ngươi gia nhập Linh Giang bang. Nếu Tống Khuyết ngươi đồng ý, Thanh Hà bến tàu còn khuyết một chức Phó đường chủ chính là của ngươi. Hắc Thiết Trại uy hiếp chúng ta cũng sẽ thay ngươi giải quyết”.

“Chỉ là như thế?”

Đối với Tống đại quan nhân nghi ngờ, Lâm Bình chỉ nhàn nhạt trả lời:

“Tất nhiên trên đời không có ai cho không ai cái gì, đã ngươi Tống Khuyết nhận trong bang nâng đỡ che chở, ngươi cũng cần có tinh thần cống hiến với bang. Không phải trước đó ngươi đạt được Linh Ứng Tự một cái hứa hẹn sao, đem nó nộp lên cho Bang chủ, tất nhiên Bang chủ cũng sẽ không keo kiệt bạc đãi với ngươi”.

Hóa ra mục đích vẫn là ở đây, bấy lâu nay không thấy Linh Giang bang người tìm mình, Tống Khuyết còn tưởng đối phương không động tâm đây.

Thật ra hắn trách nhầm Đỗ Như Hối, quả thật thời gian trước lão Đỗ người này toàn tâm toàn lực tập trung đối phó Trần gia mà, nghe qua việc về hắn cũng chỉ tạm thời gác lại. Bây giờ việc giải quyết xong rồi nhớ đến, tự nhiên là sai người đi thu phục Tống Khuyết.

“Đa tạ Đỗ Bang chủ hậu ái, chỉ tiếc Tông sư chính miệng ưng thuận vãn bối ước nguyện. Sao dám tự tiện chắp tay nhường cho người ngoài làm phật lòng Tông sư. Việc lần này chỉ có thể cô phụ quý bang tâm ý”.

Trong một mẫu ba phần này tác uy tác phúc đã quen Lâm Bình nghe người dám từ chối Linh Giang bang mình cứ tưởng nghe lầm, tiện đà giận dữ, 2 mắt nheo lại lạnh lùng nhìn Tống Khuyết.
“Hình như ngươi không nghe hiểu lão phu lời nói, đây chính là chúng ta Bang chủ kim khẩu mở lời”.

Lâm Bình một thân khí tràng không thể nói không mạnh, nhưng đối với Tống đại quan nhân chỉ như gió thoảng bên tai. Nếu Đỗ Như Hối trước mắt Tống gia có lẽ còn trù trừ cân nhắc.

lão Lâm mà, who care?

Đánh cũng không biết có qua được Tống gia hắn không đây?

“Biết làm sao được, Tông sư kim khẩu không thể trái. Nếu không Lâm Đường chủ giúp ta chuyển cáo Đỗ Bang chủ, nếu có thể thuyết phục được Trí Không đại sư đồng ý, tiểu tử tuyệt đối không nói 2 tay dâng lên”.

“Ha ha, tốt.... tốt.... tốt”.

Lâm Bình giận quá hóa cười, liên tục nói ba thanh tốt mới gằn giọng:

“Tống thiếu hiệp quả nhiên thiếu niên anh hùng. Xem ra lần này ta là đến uổng công.”

Trong mắt Tông Sư, Đỗ Như Hối hắn cũng chỉ là một con tôm nhỏ thôi, làm gì có tư cách mở miệng.

Lâm Bình ánh mắt âm ngoan nhìn qua Tống Khuyết một lần nữa rồi đứng dậy.

“Trước khi đi lão phu có lời dành cho ngươi. Đồ vật trong tay cho dù tốt, nhưng cũng phải có mệnh dùng mới được”.

“Cáo từ”.

Nói rồi lạnh lùng phất tay áo bỏ đi, Ông Hồng do dự hồi lâu mới đuổi theo, trước khi đi còn không tha buông lời:

“Tống công tử, thiếp thân không biết nói gì với ngươi tốt. Ngươi làm vậy sợ là đã đắc tội Lâm Đường chủ cùng Đỗ Bang chủ. Ngươi tốt nhất suy nghĩ lại, có gì thiếp thân sẽ thay ngươi nói đỡ”.

Nhìn bóng dáng mấy người đi xa Tống Khuyết cười lạnh.

Từ khi thu nhận lão Nhiếp, chúng ta chú định đã là đối địch. Có Linh Ứng Tự tấm chiêu bài, lão Đỗ cả gan làm loạn cũng không dám ngoài sáng đối phó hắn. Chỉ có thể trong tối âm thầm.

Nhưng mà Tống lão gia thực lực đối với bọn họ vẫn là một mê, thật sự âm nhau cũng chưa biết ai âm ai đâu.

Hơn nữa sống trên đời phải ép buộc chính mình một chút mới tốt, có Linh Giang bang này tôn quái thú thúc sau đít, đảm bảo sau này hắn cũng không dám tiếp tục lười biếng.

“Thiếu gia, Linh Giang bang người đến vì chuyện gì?”.

Đợi Tống Khuyết đi vào, Nhiếp Phong mấy người liền nhịn không được hiếu kỳ hỏi.

“Muốn trên tay ta Linh Ứng Tự tấm bùa này thôi, vẫn còn rất hào phóng ban ơn cho ta một chân Phó Đường chủ, tất cả bị ta đuổi đi rồi” – Tống lão gia mạn bất khinh tâm bâng quơ trả lời.

“Thiếu gia, làm vậy có sợ hay không đem bọn nó đắc tội. Đỗ Như Hối kẻ này tâm nhãn rất nhỏ, nhất không chịu được người khác vi phạm ý mình, ta sợ hắn sẽ đối với ngươi xuống tay”.

Dù trong lòng hận chết Đỗ Như Hối, nhưng tỉnh táo Nhiếp Phong vẫn không nhịn được vì thiếu gia lo lắng. Thấy hắn trung tâm như vậy, Tống Khuyết cũng hơi cảm động cười:

“Đằng nào cũng phải đắc tội, cần gì lá mặt lá trái. Hơn nữa chúng ta chú định là không đem vật giao cho hắn, dù kéo dài thời gian cũng không được bao lâu. Việc cấp bách bây giờ là tiêu diệt Hắc Thiết Trại, tăng lên tự thân thực lực.

Hắn Đỗ Như Hối có nhỏ mọn nữa cũng sẽ không tự hạ thân phận tìm ta gây chuyện, đơn giản là cho thuộc hạ tới o ép thôi. Cùng lắm chúng ta né tránh một đoạn thời gian, đợi thực lực đủ rồi lại quay về”.

“Cũng chỉ có thể đến bước nào hay bước đấy”

Nhiếp Phong không nhịn được cười khổ, một mất tất cả hắn đã sớm minh bạch thực lực tầm quan trọng. Không có thực lực, tất cả đều chỉ là lời nói suông.

“Không cần nghĩ quá xa, mục đích của bọn hắn là ép ta hiệu trung chứ không phải ta mệnh. Ít nhất trong một đoạn thời gian là sẽ không có uy hiếp về tính mạng” - Tống Khuyết cười.

“Được rồi, không quản bọn hắn. Chúng ta về nghỉ ngơi chuẩn bị, đêm nay phải quyết một trận thành công”.

“Rõ, thiếu gia!”.

Chương 104: Diệt Hắc Thiết Trại (Đa tạ vuhuuanh, dattran0609@ 2 vị Đạo hữu buff đậu. Lần đầu kiếm được tiền bằng tr

Đêm, nguyệt hắc phong cao giết người đêm.

Trên sơn đạo gồ ghề Ưng Giản Sầu, mấy bóng người ăn mặc hắc y mặt đeo mặt nạ quỷ lặng yên không tiếng động trong bóng tối xuyên qua, chính là Tống Khuyết 3 người.

Tống đại gia lúc này đang dẫn đường, dựa theo ký ức nhiều lần thông qua phân hồn quan sát. Hắn rất nhẹ nhàng vòng qua mấy trạm cọc ngầm, Lĩnh Vực mở đến phạm vi rộng nhất hơn 10m hắn không chút nào lo lắng bị cạm bẫy hay độc vật tấn công.

Cẩn thận nhẹ nhàng bò lên trên một vách núi, Tống Khuyết ra hiệu cho 2 người dừng lại, nhỏ giọng hướng phía trước mấy gian sáng đèn phòng ốc chỉ:

“Đa số đám sơn tặc đều tập trung ở đây, ở giữa 2 gian nhà kia là bọn nó nhị đương gia Ôn Kiện cùng tam đương gia Hồ Ban. Hứa Thế Hữu người này không hợp quần, một mình xây phòng phía trên lưng chừng núi”.

Nhìn phía dưới nhốn nháo ồn áo túm năm tụm ba uống rượu đánh bạc đám người. Nhiếp Phong mừng rỡ:

“Trời cũng giúp chúng ta, thiếu gia, 3 người chúng ta cứ vậy theo vách núi vòng qua cổng trại, tìm tới Hứa Thế Hữu hợp lực diệt sát, sau đó quay lại thanh toán đám ô hợp này là vừa”.

“Hắc hắc, ta cũng là có ý nghĩ như thế”.

Tống đại quan nhân dâm đãng cười gật gù đắc ý.

Đánh hội đồng là hắn thích nhất rồi.

Đừng cùng Tống gia nói cái gì quân tử không quân tử, có thể đánh hội đồng ngu sao mà không đánh.

Mặc kệ đám sơn tặc kia ca hát nhảy múa, 3 người hòa vào bóng đêm không kinh động ai vòng qua sơn trại hướng lão Hứa gian nhà đi tới.

Vẫn tiềm phục quanh đây chim sẻ nhỏ, Tống Khuyết đối với vị trí Hứa Thế Hữu là mười phần rõ ràng. Chỉ huy lão Nhiếp cùng Hùng Bá tách ra bao vây 3 mặt một gian phòng.

Đem đao tạm thời thu vào không gian, lấy ra bên trong Khổng Tước Linh âm thầm nắm chặt trong tay. Hắn hít một hơi thật sâu.

“Ai?”.

“Ầm...”.

Tiếng hít quá mạnh gây nên trong phòng người cảnh giác, nhưng cũng chỉ kịp như thế, Tống Khuyết giơ chân đạp tan bức tường, cả người như tia chớp lao vào nhắm thẳng Hứa Thế Hữu bàn tay vận lực bóp.

“Ầm...”.

“Áaaaaa............”

“Khổng Tước Linh, ngươi là....”.

Trên thân truyền đến cảm giác nhói đau, lão Hứa thầm hô hỏng bét. Nhìn mặt nạ quỷ người trên tay ống tròn đồ vật hắn quá kinh hãi, buột miệng hô lớn.

Nhưng Tống Khuyết làm sao cho hắn thời gian thở gấp, trên tay không biết lúc nào xuất hiện Huyền Thiết đao thật mạnh chém xuống, thế như lôi đình vạn quân quyết đem người này bổ làm đôi không ngừng.

“Chết”.

Hứa Thế Hữu cũng là kinh lịch nhiều lần chém giết, rất nhanh giữ vững tỉnh táo, hét lên một tiếng nâng nắm đấm đánh về phía lưỡi đao.

“Keng....”

Đao quyền chạm nhau vang lên tiếng kim thiết oanh minh chói tai vô cùng. Toàn lực một đao của Tống Khuyết vậy mà bị người dùng tay trần cản lại.

Lão Hứa cũng không dễ chịu, chỉ thấy nắm đấm của hắn bị lưỡi đao bổ ra một vết thương đến tận xương. Bên trong xương cốt trắng ởn còn không ngừng tràn ra máu tươi dọa người vô cùng. Bản thân hắn cũng bị lực đạo khủng bố đẩy lùi về sau 3 bước mới dừng lại.

“Đừng cho hắn lấy vũ khí”.

Thấy Hứa Thế Hữu lao đến bên gường một đôi búa lớn, Tống Khuyết hét lớn.

Lúc này đã xông đến Hùng Bá 2 người cũng không hàm hồ, đao phong quyền ảnh vận đủ sức lực như vũ bão hướng về phía lão Hứa mà đến, chỉ cần hoãn địch không cần đả thương. Mục đích minh xác chỉ là đem hắn mài cho đến lúc độc phát mà chết.

“Keng... Coong”.

2 tiếng kim thiết vang lên, xông lên Hứa Thế Hữu lần nữa bị người đánh lui. Tuy trên thân không tiếp tục tăng thêm vết thương mới nhưng giờ phút này dừng lại với hắn đã đủ trí mạng.

Siêu Thần trạng thái mở ra Tống đại quan nhân đao đao nhanh như ánh chớp, không cần cái gì hoa lệ chiêu thức, mỗi đao đều mênh mông cuồng dã như cự tượng trùng kích điên cuồng trút lên Hứa Thế Hữu.

Trên người cắm đầy độc châm lão Hứa chịu đựng 3 người vây công, khí huyết trong cơ thể bị chấn đãng lăn lộn. Cảm giác độc tố đang nhanh chóng phát tán, bản thân càng lúc càng thiếu lực hắn quá sợ hãi, liền muốn quay đầu chạy trốn.Nhưng thân thể cồng kềnh hắn chú định là cùng nhanh nhẹn từ này vô duyên, Tống lão gia để cho hắn chỉ biết ngoan ngoãn nằm trên đất bé ngoan chịu đòn.

Lúc này, nơi xa tiếng la hét dần dần vọng lại. Nhị đương gia Ôn Kiện đang dẫn theo đám sơn tặc mênh mông xông lại đây.

Nhìn trên người Hứa Thế Hữu đầy rẫy vết đao, bên trong bắt đầu tràn ra máu màu xanh đen, Tống Khuyết quát lớn:

“Hai người giúp ta cản lại một chút thời gian”.

Hùng Bá, Nhiếp Phong không chần chờ xông lên đón lấy bầy sơn tặc. Tống Khuyết trong đầu Tesseract mãnh liệt thiêu đốt, trong tay lực đạo không ngừng tăng, tăng lại tăng.

Liên tiếp bổ hơn 100 chiêu nữa, Hứa Thế Hữu cuối cùng không kìm được một hơi thoát lực, bị Tống gia bắt lấy cơ hội một đao chém sâu từ trán chẻ đôi vào trong sọ não. Hồng bạch huyết tương văng sái khắp nơi, hắn 2 mắt trợn tròn không cam lòng ngã xuống.

Tống Khuyết cũng không dễ chịu, chỉ thấy đỉnh đầu hắn hơi nước dày đặc, trái tim nhức nhối đập liên hồi như muốn phá nát, hắn không nhịn được chống đao tay nắm ngực trái thở hổn hển.

Một lát sau, cảm giác run rẩy có chút giảm bớt Tống lão gia lập tức xách đao xông về phía đang chiến đấu mấy người. Từ đầu đến cuối không từng nhìn thêm lão Hứa một mắt.

Vốn tả xung hữu đột 2 người, có Tống đại gia chi viện càng như hổ thêm cánh. Rất nhanh 3 người đem bọn này sơn tặc đánh cho thất linh bát lạc, Ôn Kiện cũng là trong lúc đó bị một đao chia hai.

“Đầu hàng không giết”.

Theo tiếng vang lên, vốn còn đau khổ chèo chống hoặc xung quanh tìm đường chạy trốn đám sơn tặc liền lập tức ngồi xổm xuống ôm đầu, động tác thuần thục như diễn tập để Tống đại quan nhân cũng phải lác mắt.

“Mã Diện, đến lượt ngươi. Thu lưu người, chúng ta quay lại trong trại”.

“Rõ, Vô Thường đại nhân”.

Vô Thường, Ngưu Đầu, Mã Diện là hôm nay 3 người Tống Khuyết, Hùng Bá, Nhiếp Phong mật danh. Việc này hắn muốn âm thầm tiến hành nên tuyệt không để lộ ra danh tính mọi người.

Áp tải hàng binh quay lại trong trại, tốn chút công phu thu thập những người còn lại, tiện tay một đao tiễn lão tam Hồ Ban lên đường. Hôm nay việc coi như viên mãn hoàn thành.

Cửa trại vẫn y nguyên đóng, hẳn là không có người nào nhân cơ hội lẻn mất. Tuy thế Tống Khuyết vẫn điều động Tia Chớp bay xung quanh kiểm tra xem có hay không cá lọt lưới.

Tùy ý lão Nhiếp xử lý hậu sự, Tống Khuyết cùng Hùng Bá chỉ lạnh lùng đứng xa xa chấn nhiếp. Cũng không có kẻ nào dám nhảy ra chống đối, những người chống đối hết thảy đã nằm xuống.

Bận bịu hồi lâu, Nhiếp Phong mới quay lại báo cáo:

“Vô Thường đại nhân, còn lại sơn tặc 52 người. Thêm nữa phi chiến đấu nhân viên 143 người, tất cả đều đồng ý quy phục”.
“Rất tốt”.

Tống Khuyết gật đầu hài lòng, nhìn một đám tâm trạng lo sợ bất an sơn tặc chậm rãi mở miệng:

“Thế giới này mạnh được yếu thua, chúng ta 3 huynh đệ so với Hứa Thế Hữu 3 người mạnh hơn nên hôm nay chết là bọn hắn. Các vị ở đây tụ tập nơi này hẳn cũng vì miếng cơm manh áo, cuộc sống ép không nổi mới đi đến bước này.

Đã như thế, đi theo cường giả không phải về sau cuộc sống trôi qua càng dễ chịu. Huynh đệ ta có thể bảo đảm nhường chư vị sau này có thể ngày ngày ăn no uống say, yêu cầu cũng rất đơn giản. Chỉ cần nghe lời là được”.

“Vị huynh đệ nào thấy không bằng lòng, có thể bây giờ rời đi, ta cũng không ép buộc”.

Bọn này tặc nhân đều là tinh minh đây, tất nhiên sẽ không tin hắn mấy lời ma quỷ này, tất cả đều trung thực đứng im tại chỗ cúi đầu nhìn chân.

Hồi lâu không thấy một ai nhúc nhích, Tống Khuyết mới gật đầu:

“Đã vậy từ nay chúng ta sẽ là Trại chủ mới. Ta là Vô Thường, 2 vị này là Ngưu Đầu, Mã Diện, hi vọng sau này cùng các huynh đệ hợp tác khoái trá”.

“Ra mắt Trại chủ!”.

Một đám cỏ đầu tường rất thức thời thế, lúc này mới ngẩng đầu chắp tay hô lớn.

Dặn dò Nhiếp Phong tiếp tục xử lý công việc tiếp theo, để Hùng Bá ở lại đề phòng bất trắc, Tống Khuyết một mình quay lại Hứa Thế Hữu căn nhà.

Đem xác lão Hứa lật qua một lần, không có gì hữu dụng sau Tống gia liền mặc kệ vứt đấy, tiến vào trong nhà xem xét.

Ngân phiếu 5000 lượng, một đôi chùy sắt, 2 quyển bí tịch, đồ vật linh tinh một đống lớn là tất cả những gì tìm được. Đem ngân phiêu thu vào không gian, chùy sắt vứt qua một bên, Tống Khuyết bắt đầu lật xem bí tịch.

“Thiên Chuy Bách Luyện Thể”

“Thiết Gia Chùy Pháp”.

Một môn ngạnh công cùng một quyển tu luyện chùy pháp, hẳn đều là trên người lão Hứa sử dụng võ công.

Thiên Chuy Bách Luyện Thể uy lực không thể khinh thường, Hứa Thế Hữu người này ăn Tống gia không biết bao nhiêu đao mà cũng chưa thể tạo thành chí mạng. Lực đạo của hắn sau khi tiến nhập Siêu thần trạng thái thế nào hắn rõ, như thế có thể thấy công pháp này hiệu quả kinh người.

Ngược lại môn kia chùy pháp vũ khí khá thiên môn, hắn cảm thấy hứng thú thiếu thiếu.

Cầm trên tay Thiên Chuy Bách Luyện Công say sưa nghiên cứu, đợi đến khi lão Nhiếp quay lại, Tống Khuyết mới hài lòng buông xuống.

“Thiếu gia, mọi việc đã ổn định, những người còn sót lại đều đồng ý nghe theo ngài điều khiển. Thu hoạch tổng cộng 6240 lượng bạc, 300 lượng vàng, vũ khí hơn 200 món. Ngoài ra dược liệu, ngọc thạch, các loại cổ vật giá trị gần 5000 lượng, ta đang để tập hợp tại một chỗ do Hùng Bá trông coi”.

Một chuyến này vậy mà thu nhập 2 vạn ngân lượng, Tống đại gia đối với bọn này sơn tặc giàu có cũng là cảm thấy kinh hãi. Xem ra nếu có thể khống chế tiếp tục vận hành này Hắc Thiết trại, hàng tháng mang đến cho mình tiền lời không hề nhỏ.

Đối với mình quyết sách cực kỳ bội phục, Tống Khuyết cười với Nhiếp Phong hỏi:

“Lão Nhiếp, ta định để ngươi ở lại nơi này khống chế Hắc Thiết Trại, ngươi thấy thế nào”.

Dù sao ngoài mình cũng không còn khác nhân tuyển, Nhiếp Phong đối với vấn đề này trước đây đã có chuẩn bị, không hề do dự đáp ứng.

“Thiếu gia yên tâm, ta nhất định sẽ giúp ngài nhìn kỹ nơi này”.

“Ha ha, không cần quá mức áp lực, ta cũng sẽ thường xuyên tiến đến trợ giúp ngươi”.

Tống Khuyết hài lòng cười.

“Nhưng mà lão Nhiếp ngươi cũng cần cẩn thận. Trước ổn định đám này sơn tặc một thời gian, sau đó từ từ điều tra xem trong đó có ai là thân tín của Hứa Thế Hữu 3 người còn sót lại, còn nữa âm thầm điều tra những kẻ tội ác chồng chất.

Những người này chúng ta về sau sẽ không cần”.

Đã không cần thì những kẻ đó cũng không có tồn tại cần thiết, tuy Tống Khuyết không nói rõ nhưng hai người đều tự mình hiểu ngầm lấy. Nhiếp Phong cũng không phải thánh mẫu hạng người, cũng không có gì dị nghị.

“Thiếu gia yên tâm, ta biết làm thế nào”.

Chương 105: Kim Cốt Quả

Vô danh ngọn núi, Hắc Thiết Trại bản doanh.

Trong một gian phòng xa lưng chừng núi, Nhiếp Phong đang tiếp tục cùng Tống Khuyết hội báo công việc.

“Thiếu gia, còn một vấn đề nữa. Nơi này vậy mà nằm trên một mỏ sắt, trữ lượng cùng chất lượng đều hết sức khả quan. Trong trại những người kia phi chiến đấu nhân viên có rất nhiều người đều là biết rèn đúc vũ khí.

Hứa Thế Hữu người này cũng là một đoán tạo cao thủ. Bọn hắn Hắc Thiết Trại lại có thể tự túc rèn luyện binh khí, đem bán cho chung quanh Ưng Giản Sầu các thế lực”.

Tống đại gia nghe vậy bừng tỉnh đại ngộ.

Không trách đám này tặc nhân lại như thế giàu có, hóa ra là có cách phát tài nha.

Lão Hứa thật nhân tài nhé, sâu hiểu đạo lý trứng gà không thể đặt cùng một giỏ, xung quanh mở rộng nghiệp vụ, hắc bạch 2 đầu đều có thể đưa lên mặt bàn được.

Tiện nghi Tống gia ta, lão Hứa người tốt vậy.

“Lão Nhiếp ngươi nhanh chóng chọn ra một nhóm đầu lĩnh mới hỗ trợ quản lý, trong trại công việc cần tiếp tục như cũ vận hành. Có thể thích hợp tăng lên những kẻ này phúc lợi, tận lực tránh để lộ tiếng gió, gây nên những người khác ngấp nghé”.

“Rõ, thiếu gia”.

“Lão Hứa, ta còn có một nhiệm vụ rất quan trọng gia cho ngươi”.

Cẩn thận quan sát chung quanh không có người thứ 3, lúc này Tống đại quan nhân mới ngưng trọng thấp giọng nói.

“Thiếu gia mời nói”. – Nhìn hắn bộ dáng như thế nghiêm túc, biết chuyện quan trọng Nhiếp Phong lập tức nghiêm mặt.

“Ta cần ngươi chú ý bảo vệ một chỗ, chỗ này liên quan đến việc chúng ta có thể hay không nhanh chóng cho ngươi báo thù. Nhất định phải cẩn thận”.

Nhắc đến việc báo thù, lão Nhiếp 2 mắt sáng choang, trịnh trọng thề:

“Thiếu gia, mời ngài tin tưởng. Ta sẽ dùng tính mạng mình để bảo vệ bí mật”.

Nhìn thật sâu lão Nhiếp, Tống Khuyết gật gật đầu:

“Ngươi đi theo ta”.

Nghi thì không dùng, đã dùng người thì không nghi ngờ. Mấy ngày nay tiếp xúc, Tống Khuyết cũng đối với vị này trước Trần thiếu gia khá yên tâm, là người có thể tín nhiệm. Hơn nữa làm việc này hắn cũng không hoàn toàn bỏ mặc, chuyện quan trọng như vậy tất nhiên cần thêm biện pháp chú ý giám sát, Tống đại gia có nắm chắc lão Nhiếp không làm mình thất vọng.

Theo đường mòn vòng ra phía sau núi, cẩn thận chú ý quan sát, Tống Khuyết mới y theo Hứa Thế Hữu phương pháp dẫn Nhiếp Phpng đi vào bên trong.

“Thiếu gia, đây là...”.

Nhìn thấy trong hang động đồ vật, Nhiếp Phong không thể tin vào hai mắt mình bật thốt lên.

“Hắc hắc, không sai. Chính là Kim Cốt quả, hơn nữa còn là 3 quả, hoàn toàn đủ cho chúng ta 3 người sử dụng”.

Nghĩ đến thiếu gia nhà mình trên người mình đã tốn hao không biết bao nhiêu linh đan diệu dược, công sức chữa bệnh. Bây giờ bảo vật bực này vậy mà cũng có mình phân, lão Nhiếp không nhịn được hai mắt rưng rưng bỗng nhiên quỳ xuống.

“Thiếu gia đối với ta ân trọng như núi, Nhiếp Phong thề đời đời kiếp kiếp tử trung với ngài. Nếu vi phạm lời thề, tất sẽ bị thiên lôi đánh xuống, hồn phi phách tán trọn đời không được siêu sinh”.

Gặp Nhiếp Phong bỗng dưng quỳ xuống Tống Khuyết cũng là giật mình.

Lão Nhiếp đây là cũng quá cảm tính đi, Tống gia ta mới cho vài đường cơ bản đã cảm động rối tinh rối mù như thế.

Tống Khuyết vội vàng đem hắn đỡ lên.

“Lão Nhiếp, không cần như thế. Đã ta dẫn ngươi tới đây tất nhiên là ta hoàn toàn tín nhiệm ngươi, về sau nơi này toàn bộ phải nhờ vào ngươi trông coi đây”.

“Thiếu gia, bất cứ ai muốn đến gần nơi này sẽ phải bước qua xác ta. Nhiếp Phong xin lấy tính mệnh mình bảo đảm”.

Trong trường hợp này không lời thắng có lời, Tống Khuyết vỗ vỗ bả vai hắn bày tỏ tín nhiệm.

Kích động đã qua, suy nghĩ cẩn thận Nhiếp Phong ngưng trọng hỏi:

“Thiếu gia, vật này ở nơi này đã lâu. Không biết có những ai biết, ngài xem chúng ta có cần hay không đem Hắc Thiết Trại những người kia....”
Nếu đổi làm trước đây, Nhiếp Phong trong đầu sẽ không bao giờ có những suy nghĩ như thế. Nhưng người rồi cũng sẽ khác, nhất là liên tiếp trải qua biến cố người như hắn.

Bây giờ trong đầu hắn ngoại trừ báo thù là phụng sự Tống Khuyết. Những ranh giới đạo đức ngày xưa đã bị đẩy lại phía sau khá xa.

Vấn đề bảo mật Tống đại quan nhân đã suy nghĩ khá lâu, lão Hứa làm việc như thế cẩn thận tỉ mỉ, hẳn cũng sẽ không có phe thứ 3 người biết được bí mật này.

Nhưng để đảm bảo vạn nhất, biện pháp dự phòng vẫn là phải có, nghĩ thế Tống Khuyết mới mở miệng:

“Không cần thiết như thế, hẳn là sẽ không có người khác biết đến. Nhưng để đề phòng, lão Nhiếp ngươi những ngày tới cần cẩn thận nhiều hơn”.

Nhiếp Phong bản tính cũng không phải người lạm sát, nói ra mấy lời đó trong nội tâm hắn cũng giãy giụa rất lâu. Bây giờ thiếu gia không cần, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm. Lập tức vỗ ngực bảo đảm:

“Thiếu gia yên tâm, ta dùng....”

Đây đã là lần thứ bao nhiêu nói mấy lời này rồi, Tống Khuyết bật cười vỗ vai hắn biểu thị tin tưởng.

“Không cần quá căng thẳng, mấy ngày này ta sẽ để Hùng Bá ở lại giúp ngươi. Còn nữa...”

Tống Khuyết nói rồi hướng ngoài cửa hang vẫy tay, lập tức từ ngoài bay vào một con chim sẻ to bằng nắm đấm, hắn đặt chim sẻ lên trên Kim Cốt thụ rồi nói.

“Nó gọi Sơn Tước, rất nhiều tình báo về Hắc Thiết Trại là nó cho ta biết. Từ giờ đến khi trái cây thành thục, nó sẽ ở nơi này canh gác, không cần động đến nó”.

Nếu người khác nói ra lời này, Nhiếp Phong không vả cho hắn mấy cái bạt tai không thể.

Chim sẻ nói cho ngươi, sao không phải nghe lời của gió đi.

Nhưng đối với thiếu gia nhà mình hắn là trăm phần trăm tín nhiệm, đã thiếu gia nói vậy thì sự thật chính là như thế. Hơn nữa Tống đại gia thú ngữ bản lĩnh hắn đã từng lĩnh ngộ, chuyện này có chút huyền huyễn nhưng cũng không phải không thể.

“Thiếu gia yên tâm, ta sẽ thật tốt chăm sóc nó”.

“Chăm sóc thì không cần, nó sẽ tự mình kiếm ăn, ngươi không cần quản nó. Cứ coi như nó không tồn tại là được.

Nơi này cũng đừng thường xuyên đến, tránh lỡ may để lộ. Sơn Tước sẽ canh giữ nơi này, nếu cửa hang có dị động nó sẽ bay về báo ngươi”.

“Rõ ràng, thiếu gia”.

Đối với Tống lão gia mưu trí sâu xa, Nhiếp Phong là hoàn toàn bội phục, cũng không làm sao dị nghị. Hai người xung quanh ngắm nghía Kim Cốt quả một hồi rồi rất nhanh rời đi, trong hang tối tĩnh mịch, chỉ còn Sơn Tước lẻ loi lẳng lặng đậu trên cành cây.

Để lại Sơn Tước cũng không phải chỉ để giám sát như thế.Suy tính kỹ càng Tống Gia Cát biết mọi chuyện đều không thể nói quá trọn vẹn, nếu như bí mật này lão Hứa chia sẻ cùng ai đó vậy thì rắc rối.

Nghĩ đi nghĩ lại, theo lời lão Hứa, cây này còn nửa năm nữa mới thành thục. Nếu như có thứ 3 người biết, người kia cũng phải sát thời gian mới chạy đến chứ, sớm 1, 2 tháng là cùng. Dù sao một khi chưa chín, Kim Cốt Qủa cùng cục sắt không khác, ăn là không có tác dụng đấy.

Như thế, để phòng trường hợp này, Tống gia không còn cách nào ngoài việc thúc trái cây mau thành thục. Việc này với người khác là không thể nào, vừa vặn đối với có Tesseract lão Tống là dễ như trở bàn tay.

Trong vườn nhà hắn ở Kính Hồ, cây cối được truyền năng lượng quả thật mọc nhanh như nấm sau mưa, tác dụng thế nào Tống Khuyết đã sớm rõ ràng. Chỉ là không biết có thể thúc giục Kim Cốt quả chín sớm bao lâu thời gian mà thôi.

Ở lại Hắc Thiết Trại cùng lão Nhiếp thương lượng hồi lâu. Đến khi trời sắp rạng sáng, Tống đại quan nhân mới cáo biệt hai người một mình trở về.

............

Cải trang qua ăn mặc, một đường tránh tránh né né, đến khi Lý thẩm mở quán không bao lâu, Tống lão gia đã thần không biết quỷ không hay an tọa trong nhà.

“Đại ca, ngươi về rồi. Hùng Bá đâu, mọi việc đều ổn chứ?”.

Trước đó bị Tống Khuyết răn dạy một hồi, Lý Tín trong lòng cũng thấy nguy cơ cảm giác, Sợ bị vứt bỏ hắn liền tự nhủ quyết tâm thay đổi mà làm người.

Này không, sáng sớm không ai giám sát vẫn tự mình dậy luyện công, để ý thấy đại ca trở về liền hấp tấp chạy đến hỏi.

“Ân, có cố gắng, không tệ. Trước đi lấy cho ta đồ ăn sáng, có gì nói sau”.

“Ngộ Không, pha cho ta ấm trà”.

Thấy Tống lão gia tâm trạng không tệ, Lý Tín cũng là đem tâm thả lại trong bụng, vội vàng chạy ra cổng cho hắn chuẩn bị một mâm lòng.

Một đêm chợt giàu, trong không gian cất hơn 1 vạn bạc Tống Khuyết không hề thấy mệt mỏi, thảnh thơi ngồi trong sân cùng Lý Tín ăn lòng, nhấm chút rượu thưởng thức.

Nghe hậu viện động tĩnh chạy tới Chung Hồng, thấy 2 người bộ dáng này liền cười lớn không khách khí ngồi xuống tự cho mình rót một chén rượu cạn sạch.

“Tỉnh hết cả người, a Khuyết, đêm qua sự thành rồi hả?”.

Nhìn hai người mặt mũi sốt sắng, Tống lão gia cũng không lại tiếp tục câu giờ, cười cười đem chuyện đầu đuôi kể ra, tất nhiên liên quan đến Kim Cốt quả tạm thời không nói.

“..... Từ giờ sẽ không còn Hắc Thiết Trại, mọi người có thể yên tâm làm việc. Hơn nữa chuyến này thu hoạch không tệ, có hơn 2 vạn bạc nhập trướng. Chúng ta bây giờ tạm thời không cần lo lắng vấn đề tiền bạc”.

Nghe hắn nói, 2 người kia đều vui mừng hớn hở, không nhịn được lại cùng nhau nâng chén chúc mừng.

“Hồng ca, trên đường đi ta có để ý ngoài Tây môn chếch lên phía bắc 10 dặm có một tòa trang viên không tệ. Ngươi đi tìm hiểu xem nơi đó của ai, nếu được có thể tràn giá đem nó thu mua.

Bây giờ Nhiếp Phong cùng Hùng Bá đang tạm thời khống chế Hắc Thiết Trại, chỗ đó cách 2 người vị trí không xa. Ở lại đó ta đi tiếp ứng bọn họ cũng thuận tiện”.

“Không thành vấn đề, chút nữa ta sẽ đi ra tìm hiểu” – Chung Hồng vỗ ngực cam đoan.

“Trang viên đó ta nhìn quy mô khá lớn, chủ nhân nó hẳn cũng là người có thân phận, hẳn sẽ không quá khó tìm. Ngươi chút nữa tìm lão Quan hỏi thăm xem, nhanh chóng đem việc này thu phục. Nếu không chúng ta lập tức tìm chỗ kiến tạo trang viên” - Tống Khuyết bổ sung.

“Ân, đã biết”.

“Những việc khác đã có tiến triển gì chưa?”.

Hỏi đến vấn đề này, Hồng ca liền trầm ngâm:

“Việc Lý thẩm mở thêm chi nhánh đã chọn xong địa điểm, đang bắt đầu trang hoàng. Nếu như nhân viên đầy đủ vậy sang tuần là có thể khai trương, La ma tử 4 người bây giờ đang cùng Lý thẩm học hỏi cách nấu nướng, tin tưởng lúc đó chưởng quản mấy chi nhánh là không vấn đề”

“Còn việc kia bây giờ mới có chút mặt mày. Như vậy đi, chút nữa ta đi tìm Quan Vũ nhậu, thuận tiện đem việc này hỏi luôn một thể”.

“Được rồi, Hồng ca ngươi xem rồi làm thôi. Có kết quả báo cho ta là được”.

Có việc cần làm, 3 người cũng không rề rà, nhanh chóng ăn xong bữa sáng lão Chung liền cầm bạc đi ra ngoài. Tống Khuyết dạy dỗ Lý Tín một lát rồi cũng trở về phòng bắt đầu luyện công.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau