TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Túi không gian

Tiếp tục đợt tấn công lần 2, nam tử mặt vuông chợt kinh ngạc thấy đối thủ đã lùi rất xa so với vị trí ban đầu. Ở trong Hắc Giới, tinh thần lực cùng thị giác bị ngăn chặn, chỉ có thể cảm nhận khí tức của đối phương.

Nếu đối phương có sát khí còn tốt, vì sát khí là dễ dàng nhận ra nhất và không thể che dấu. Nhưng nếu không có sát khí thì quả thực không dễ để nhận ra đối phương.

Quay trở lại thời điểm Trần Lương tỏa ra Hắc Giới. Mục đích của hắn không phải để đánh lén đối thủ, vì võ giả Huyền cấp khả năng cảm nhận khí đã rất cao, chiến đấu trong Hắc Giới không giúp Trần Lương có được thêm bao nhiêu lợi thế.

Ngay từ ban đầu, Trần Lương đã muốn bỏ chạy khỏi đối thủ vượt xa hắn về tu vi như này. Hắc Giới là công cụ rất tốt để Trần Lương bỏ chạy khỏi kẻ thù khi mà hắn thu liễm hoàn toàn sát khí, không hề có ý muốn làm bị thương đối phương.

Thời điểm đao khí tiến đến sát, Ngạo Thiên bẻ ngoạt đao khí đánh xuống đất, tạo ra vụ nổ hất văng bọn hắn ra xa. Bọn hắn đều da dày thịt béo, thêm Trần Lương phủ nguyên khí bao bọc cả 2 nên vụ nổ không làm bị thương tới bọn hắn.

Nam tử mặt vuông chậm trễ nhận ra hành động bỏ chạy của Trần Lương nhưng vẫn trong tầm kiểm soát. Hắn ngay lập tức tuy đuổi.

Tốc độ của Ngạo Thiên nhanh nhưng nam tử mặt vuông vẫn nhỉnh hơn một chút. Trần Lương phải liên tục đánh ra Cửu Vĩ Hắc Long hòng làm chậm lại đối phương.

“Ngươi đánh như này chẳng mấy chốc thì cạn kiệt nguyên khí. Ngươi bảo muốn chiến thì chiến sao giờ lại bỏ chạy như chó nhà có tang. Ngươi chấp nhận sống hèn nhát vậy sao?”

“Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn. Ta chỉ cần sống, những cái khác, có hay không, không quan trọng”

Bỏ chạy nửa ngày, Ngạo Thiên đã chạy tới biên giới của vùng đất sương mù dày đặc, bên trong khắp nơi là không gian phong nhận cắt xé mọi sự vật tiến vào. Ngần ngừ một lúc, Trần Lương quyết định ra lệnh cho Ngạo Thiên tiến vào trong.

“Ngươi giỏi thì đuổi theo, cùng ta đồng quy vu tận” Trần Lương bỏ lại 1 ngoan thoại rồi biến mất trong làn sương mù.

Còn chưa đi được bao xa, hắn cùng Ngạo Thiên đã phải đối mặt với vô số không gian phong nhận cắt tới. Mỗi một luồng không gian phong nhận đều có lực sát thương mạnh, tương đương với 1 kích kiếm khí toàn lực của Cự Linh cảnh. Nếu chỉ có một vài phong nhận thì không sao, nhưng số lượng liên miên bất tận ở vùng đất này có thể là mối đe dọa chết người cho bất kỳ ai.

Nam tử mặt vuông ngần ngừ một chút rồi quyết định dừng tại biên giới vùng đất. Hắn muốn giết Trần Lương nhưng không muốn tính mạng bản thân bị đe dọa, dù sao 2 bên cũng không có mối thù sinh tử.

Không gian bất ổn của vùng đất chứa đầy phong nhận này khiến tinh thần lực hoàn toàn bị vô hiệu hóa, không thể dò xét bên trong.

Chờ đợi nửa ngày, nam tử mặt vuông đánh giá tình hình cảm thấy đã đủ thời gian để Trần Lương bỏ mạng nên quyết định rời đi.

Trong lúc này, Trần Lương vẫn đang gian khổ chịu đựng phong nhận cắt phá cơ thể mà không biết rằng kẻ thù đã rời đi.

Thời điểm mới vào, hắn thu Ngạo Thiên vào Không Thú, uyển chuyển dùng Thạch Phá Thương bao gồm 3 thức là Thương Phá Sơn - chém, Thương Vô Thủy - Đâm, Thương Tam Phong – Quét ngang để đánh tan những phong nhận chém tới.

Đáng tiếc vùng đất này không dễ dàng như vậy. Vô số phong nhận từ bốn phương tám hướng phóng tới khiến Thạch Phá Thương không thể cản phá hết. Trần Lương liên tục bị chém chảy máu khắp người. Còn may nhục thân hắn cường hãn nên vết thương không quá sâu và khả năng phục hồi nhanh giúp hắn bảo toàn sức lực chống đỡ.

Nhưng chỉ được một thời gian ngắn cơ thể hắn liền hết sạch lượng nguyên khí vốn dĩ không còn nhiều do sử dụng trong 2 trận chiến trước đó.

Trần Lương thả Ngạo Thiên ra ngoài để nó dùng đệ tam nhãn, Yêu Ảnh cùng móng vuốt chống đỡ lại phong nhận, trong lúc hắn ngồi xuống luyện hóa đống Hồi nguyên đan.

Liên tục phải chống đỡ phong nhận nên Ngạo Thiên không có thời gian dùng Yêu Ảnh. Phương án tốt nhất lúc này là dùng móng vuốt chém phá phong nhận. Móng vuốt của Ngạo Thiên lúc này có thể tương đương với một Bách Thánh Khí đỉnh cao, rất cứng và sắc bén.

Đến khi Ngạo Thiên đã máu me khắp người, cơ thể kiệt sức, Trần Lương mới thu vào Không Thú rồi trở ra ngoài. Hắn đã hồi phục được một chút, đủ khả năng chống chịu thêm một thời gian. Nhưng nếu không ra ngoài sẽ không có cơ hội sống sót, chỉ mong nam tử mặt vuông đã rời đi.

Ra đến ngoài, không thấy nam tử mặt vuông, nhưng Trần Lương không có nghỉ ngơi tại chỗ. Hắn chạy đi 5 dặm mới dừng lại, thả Ngạo Thiên ra ngoài cùng tĩnh dưỡng hồi phục thương thế. Mấy ngày sau, Trần Lương còn đang nghỉ ngơi thì hắn đột nhiên cảm nhận được một sự khác lạ trong không gian cách hắn 15 dặm về phía tây nam.

Cơ thể đã hồi phục được thất thất bát bát, Trần Lương quyết định rời về phía tây nam xem xét.

Đến nơi, hắn nhận ra sự khác lạ này chính là các Hạt không gian được phát ra từ Túi Không Gian đang thai nghén cách nơi này 12 dặm.

Túi Không Gian là vùng không gian riêng biệt được tạo ra từ những người có không gian thuộc tính. Kích thước của Túi Không Gian phụ thuộc vào tu vi và năng lực chưởng khống không gian của người tạo ra nó.

Thông thường, những người bước vào Hoàng cấp mới có khả năng tạo ra Túi Không Gian của riêng mình, từ đó họ cũng không cần dùng đến Không Vật để lưu trữ đồ vật.

Có điều ban đầu Túi Không Gian không có linh khí nên tu sĩ vẫn cần dùng Không Thú để chứa các sinh vật sống. Chỉ đến khi Túi Không Gian đủ lớn, tu sĩ đưa các loại tài nguyên thiên nhiên vào, đồng thời luôn mở Túi Không Gian để đưa linh khí từ ngoài vào và rất nhiều hoạt động khác kéo dài hàng trăm năm mới có thể tạo ra môi trường sống cho sinh vật bên trong Túi Không Gian.

Thường thì phải đến Địa cấp, tu sĩ không gian thuộc tính mới có được Túi Không Gian linh khí cho riêng mình. Lúc này Túi Không Gian linh khí mới hình thành sẽ có lượng linh khí rất thấp, cần phải mở rộng Túi Không Gian và đưa vào càng nhiều ngũ hành sự vật để môi trường bên trong Túi Không Gian có thể tạo ra càng nhiều linh khí.

Sở hữu Túi Không Gian linh khí, tu sĩ có thể chạy trốn kẻ thù bằng cách tiến vào trong đó và đóng Túi Không Gian lại. Kẻ thù muốn truy sát chỉ có 2 cách.

Cách thứ nhất, kẻ thù tìm tới 1 võ giả không gian thuộc tính với năng lực không gian cao hơn kẻ chạy trốn để nhờ mở ra Túi Không Gian.

Cách thứ hai, chờ đợi. Túi Không Gian luôn đi theo người tạo ra nó. Vì vậy khi ngươi trốn vào Túi Không Gian thì vị trí của Túi Không Gian không bao giờ thay đổi. Kẻ thù có thể chờ đợi đến khi Túi Không Gian mở ra để tiến vào.

Tu sĩ ở trong Túi Không Gian không thể đóng vô thời hạn. Thời gian đóng Túi Không Gian cũng phụ thuộc vào tu vi và năng lực chưởng khống không gian của chủ nhân. Khi đang ở trong Túi Không Gian, chủ nhân có thể mở ra bất kỳ khi nào hắn muốn, miễn là trong thời hạn của hắn.

Một nhược điểm của Túi Không Gian là khi chủ nhân ở trong đó sẽ không thể nắm bắt được tình hình bên ngoài như nào. Vì vậy không biết lúc nào kẻ thù bỏ đi để mở ra Túi Không Gian.

Vấn đề nữa là khi trốn vào trong Túi Không Gian, kẻ thù có thể thiết lập nhà giam chứa Túi Không Gian đấy để khi ngươi ra ngoài sẽ không thể chạy trốn, thậm chí bị trận pháp giết chết ngay lập tức. Vì vậy không đến bước đường cùng, tu sĩ cũng không muốn phải trốn vào Túi Không Gian.

Mỗi một tu si sở hữu không gian thuộc tính chỉ có thể có 1 Túi Không Gian. Túi Không Gian có thể bị xóa bỏ bởi chính chủ nhân của nó hoặc kẻ có năng lực không gian cao hơn hắn, hoặc qua thời gian dài bị Cửu Giới “ăn” mất.

Sau khi Túi Không Gian bị phá hủy, tu sĩ sẽ không thể tạo ra Túi Không Gian nào khác.

Tu sĩ chết ở đâu, Túi Không Gian sẽ nằm ở đấy. Các tu sĩ không gian ưa thích đi vào Túi Không Gian của mình khi sắp hết thọ niên. Túi Không Gian gắn liền với tu sĩ, thường sẽ chứa tất cả tài sản của người đó. Vì vậy sự xuất hiện của các Túi Không Gian sẽ hấp dẫn vô số ánh mắt nhìn vào.

Nếu đó chỉ là Túi Không Gian của Hoàng cấp thì còn đỡ. Nếu đó là Túi Không Gian của một vị đại năng nào đó thi sẽ dẫn tới những tranh đấu thảm khốc diễn ra bên trong Túi.

Các tu sĩ không gian đều biết một ngày nào đó, khi Túi Không Gian của mình mở ra sẽ bị rất nhiều kẻ gian tiến vào đánh cướp, nên họ thường bố trí rất nhiều cạm bẫy chết người.

Thậm chí tồi tệ hơn, họ không để một báu vật nào trong Túi Không Gian nhưng vẫn bố trí đầy rẫy cạm bẫy dành tặng những kẻ tham lam. Số lượng làm vậy không nhiều, vì dù sao để trong hay ngoài thì bảo vật của mình cũng sẽ đến tay người khác.

Túi Không Gian mở ra sẽ phát ra các Hạt không gian cho đến khi mở ra hoàn toàn. Muốn tiến vào Túi Không Gian cần chờ đợi nó mở ra hoàn toàn. Quá trình này sẽ kéo dài nửa tháng đến một tháng. Sau đó cửa vào sẽ luôn nằm ở đó và bất cứ ai cũng có thể tiến vào.

Trần Lương là một trong những người sớm nhất phát hiện ra Túi Không Gian khi nó vừa xuất hiện, sẽ còn cần một khoảng thời gian cho đến khi hắn có thể vào bên trong. Trần Lương đành ngồi xuống chờ đợi. Khoảng thời gian này tiến đến gần Túi Không Gian là rất thiếu khôn ngoan.

Từng ngày trôi qua, mỗi ngày đều có thêm tu sĩ có mặt ở gần Túi Không Gian, có đơn độc đến một mình, có tổ đội nhiều người, có những người đến đây rồi mới tìm kiếm hợp tác ghép đội.

Trong đó có 1 kẻ khiến Trần Lương rất chú ý, gã tóc đỏ, đầu đội mũ rơm. Kẻ này tu vi Huyền cấp, chưa khai mở huyệt đạo, tinh thần lực cấp 7.

Tinh thần lực từ cấp 5 lên 6 là một lạch trời rất khó vượt qua. Rất nhiều Huyền cấp võ giả, thậm chí Địa cấp võ giả chỉ có tinh thần lực cấp 5. Thông thường tinh thần lực cấp 7 mà Huyền cấp tu vi sẽ là Trận Pháp Sư, luyện đan sư, Luyện khí sư.

Nhưng nếu không phải võ giả lại lựa chọn đi 1 mình trong Ác Nhân Cốc thì quả thực kỳ lạ. Tại nơi này, hắn ta đơn độc chọn cho mình 1 vị trí. Một số người tìm đến hắn mời ghép đội đều bị hắn từ chối.

Giả thiết lớn nhất mà Trần Lương dự đoán là tên tóc đỏ là một võ giả với tinh thần lực cấp 7. Nếu quả thật như vậy thì tên này cực kỳ khó chơi.

Ai cũng không biết bên trong Túi Không Gian có gì, nhưng nhìn vào số lượng Hạt không gian bay ra, có thể phán đoán được kích thước Túi Không Gian không hề nhỏ, thậm chí là rất lớn.

Nếu đây là Túi Không Gian của một vị đại năng, thậm chí là nơi vị đại năng tạ thế thì chỉ cần nhặt được 1 bảo vật thôi cũng đủ dùng cả đời.

Đa phần những thế lực có mặt tại khu vực Túi Không Gian này đều có thực lực tổng thể mạnh hơn của Trần Lương và Ngạo Thiên. Vì vậy hắn đang suy nghĩ tìm đến người hợp tác.

Nếu lựa chọn đối tượng tu vi cao thì khi thu về bảo vật cũng sẽ bị hắn cướp mất, thấp thì lại không giúp ích được cho bản thân. Tốt nhất là lựa chọn đối tượng có thực lực ngang bằng, sẽ dễ chia sẻ báu vật và gắn kết hơn.

Đã qua 15 ngày, Trần Lương đứng dậy, hướng tới 1 nhóm 4 người cách hắn 5 dặm.

Cả 4 người này đều có tu vi Hoàng cấp, hai kẻ hỏa thuộc tính, một kẻ kim thuộc tính, một kẻ quang thuộc tính. 4 bọn hắn vốn thuộc 2 nhóm riêng biệt, tiến đến đây mới ghép đội.

Chương 97: Ta đã cảnh báo rồi không nghe

“Chào các đạo hữu, tại hạ Trần Lương, tu vi Cự Linh cảnh, Trận Pháp Sư cấp 6, mong được gia nhập đội ngũ” Trần Lương dẫn Ngạo Thiên tới gần chào hỏi

Danh xưng Trận Pháp Sư cấp 6 có vẻ không được ấn tượng cho lắm khi mà 4 cặp mắt đều tập trung vào Ngạo Thiên sau lời giới thiệu của hắn.

“Tam Nhãn Lang của ngươi cấp mấy?” Một người hỏi

“Cấp 9”

“Tam Nhãn Lang của ngươi thì được, nhưng tu vi của ngươi quá thấp, sẽ rất vướng tay vướng chân bọn ta”

“Tại hạ tuy là Trận Pháp Sư nhưng chuyên tu thân pháp để chạy trốn, nên tốc độ không thấp, sẽ không vướng chân mọi người. Nếu cần bay ta có Tam Nhãn Lang, nếu cần chiến đấu ta sẽ lùi ra xa để Tam Nhãn Lang góp sức cùng mọi người. Có ta, các ngươi sẽ an toàn hơn rất nhiều”

“Vì sao lại an toàn hơn?”

“Tinh thần lực của ta là cấp 7, có thể tỏa ra hơn 10 dặm bạn kính, giúp cảm nhận sớm nguy hiểm. Trong cùng phạm vi nhỏ, tinh thần lực của ta nhạy cảm hơn các ngươi rất nhiều, sẽ giúp các ngươi tránh thoát các cạm bẫy trong kia. Chưa kể là nếu có nhiều trận pháp thì vai trò của ta còn quan trọng hơn võ giả các ngươi”

“Ngươi nói bản thân có tinh thần lực cấp 7, vậy hẳn là nắm rõ thông tin về bọn ta?”

Trần Lương chỉ vào từng người nói:

“Ngươi Hỏa thuộc tính, Hoàng cấp tu vi, tinh thần lực cấp 5.

Ngươi Kim thuộc tính, Hoàng cấp tu vi, tinh thần lực cấp 5.

Ngươi Quang thuộc tính, Hoàng cấp tu vi, tinh thần lực cấp 5.

Ngươi Hỏa thuộc tính, Hoàng cấp tu vi, tinh thần lực cấp 4”

4 người đưa mắt nhìn nhau. Bọn hắn trước đó đã kiểm tra về tu vi và thuộc tính của 3 người kia để đảm bảo hợp tác thuận lợi. Trần Lương nói không sai 1 lời, thậm chí còn nhiều thêm 1 thông tin về tinh thần lực.

“Ta đồng ý để đạo hữu này tham gia. Có thêm Trận Pháp Sư mang lại nhiều lợi ích cho tổ đội” Kẻ có Kim thuộc tính nói

“Ta cũng đồng ý, nhưng cần kiểm tra tu vi của hắn” Kẻ có Hỏa thuộc tính vừa nói, vừa lấy ra Thấu Thị Cầu đưa đến trước mặt Trần Lương, nói “Thấu Thị Cầu này chỉ kiểm tra tu vi, sẽ không để lộ các thông tin khác”

Trần Lương gật đầu truyền nguyên khí vào Thấu Thị Cầu, hiện lên 1 chữ “Cự”

“2 người bọn ta cũng không phản đối” Kẻ có Quang thuộc tính cất lời.

Bọn hắn lần lượt giới thiệu. 4 kẻ Hỏa, Kim, Quang, Hỏa thuộc tính lần lượt tên là Tần Thủy, Hoàng Nguyên, Giáp Lai, Tô Tẫn

“Để ta cung cấp cho các ngươi thông tin về những kẻ xung quanh đây. Hiện giờ có 102 người có mặt tại khu vực này, trong đó có 5 Huyền cấp võ giả, 38 Hoàng cấp, 40 Cự Linh cảnh, 12 Giáp Linh cảnh và 7 kẻ ta không nắm rõ được thông tin, chắc bọn hắn có tinh thần lực cấp 6 trở lên hoặc có bảo vật che giấu tu vi” Trần Lương nói, thực tế hắn nắm rõ thông tin của tất cả.

Trong 7 kẻ kia, có 4 người là Huyền cấp, 2 người là Hoàng cấp, 1 người là Cự Linh, trong đó 6 kẻ tinh thần lực cấp 6 và 1 kẻ có tinh thần lực cấp 7 chính là gã tóc đỏ.

“Về cơ bản, chiến lực tổ đội của chúng ta ở tầm trung, yếu hơn đám Huyền cấp võ giả, ngang hoặc hơn đám còn lại” Trần Lương chốt hạ.

“Các ngươi đã có kế hoạch gì khi vào trong Túi Không Gian chưa?” Trần Lương hỏi

“Bọn ta đã có kế hoạch, nhưng theo như thông tin ngươi vừa đưa ra thì cần có chút thay đổi. Chúng ta sẽ cùng bàn lại …” Tần Thủy nói.

3 ngày sau, Túi Không Gian chính thức mở ra.

1 kẻ không biết điều Cự Linh cảnh ở gần Túi Không Gian nhất phi như bay tới cửa vào. Còn cách cửa vào 2 trượng, cơ thể hắn liền bị phân ra làm hai, chết không nhắm mắt.

“Lũ tiểu bối giờ thật vô phép vô tắc, không còn biết tôn ti trật tự là gì” 1 lão giả tu vi Huyền cấp lẩm bẩm. Lão chính là kẻ đã chém 1 kiếm phân thây võ giả Cự Linh kia.

Nói xong lão thu kiếm lại bay về phía cửa vào, đồng thời là các võ giả Huyền cấp khác. Bọn hắn tự cho rằng bản thân là một trong những người mạnh nhất ở đây nên tất nhiên có tư cách tiến vào đầu tiên

Rút kinh nghiệm xác chết trước mặt, những người có tu vi thấp lúc này biết nhìn trước ngó sau. Ai tự tin vào thực lực bản thân liền có thể trước tiên tiến vào Túi Không Gian.

Sau khi Huyền cấp võ giả vào trong Túi Không Gian, tổ đội của Trần Lương cũng bắt đầu di chuyển. Bọn hắn đều vận chuyển nguyên khí quanh thân, sẵn sàng đối phó với các tình huống bất ngờ xảy ra, nhưng không phải trước cửa vào mà là sau khi bước qua cửa không gian.
Trong không gian kia hoàn toàn không biết sẽ có chuyện gì xảy ra, giả dụ như không gian phong bạo, trận pháp công kích, yêu thú tập kích, thậm chí là những võ giả tiến vào trước đó đánh lén bất ngờ.

Nhóm người Trần Lương xuất hiện bên trong Túi Không Gian, không có tập kích hay nguy hiểm nào, những người vào trước đó cũng đã di chuyển một khoảng xa.

Địa điểm cửa vào là phía trên mặt biển. Trước mắt bọn hắn là một hòn đảo khổng lồ, xa vút tầm mắt không thấy điểm cuối. Phía sau bọn hắn là biển rộng bao la, có đường chân trời cắt ngang mặt nước.

“Đi thôi” Tần Thủy nói.

Nguyên tắc khi tiến vào Túi Không Gian là nên rời đi luôn, kẻo người vào sau tưởng ở lại tấn công hắn, sẽ bị công kích lại.

Không ai biết bản đồ trong Túi Không Gian này nên bọn hắn chọn một hướng ngẫu nhiên để đi. Trần Lương ngồi trên Ngạo Thiên, tỏa ra tinh thần lực 50 dặm đánh giá sơ bộ khu vực xung quanh, sau đó hắn duy trì ở mức 20 dặm để dò xét kỹ hơn.

Linh khí trong Túi Không Gian này không khác gì bên ngoài Cửu Giới, thêm vào độ rộng lớn của nơi đây, cho thấy chủ nhân của nó chắc chắn là một vị đại năng đã xây dựng hòn đảo này từ rất lâu.

Bay một canh giờ, bọn hắn vẫn chỉ thấy toàn cây cỏ, linh dược cấp thấp không đáng nhắc tới. Điều này rất bình thường, chính những cỏ cây, nước non cơ bản nhất lại là nhân tố chính tạo ra linh khí cho thiên địa

“Chỗ kia có một hang gió, xuống kiểm tra xem” Trần Lương nói.

Chỗ bọn hắn đáp xuống là 1 cửa hang khá rộng và cao. Gió từ trong hang thổi ra không hề nhẹ. Vừa đáp chân xuống, còn chưa kịp thở, 1 phong nhận đã xuất hiện chém tới bọn hắn.

Mục tiêu của phong nhận là Tô Tẫn, hắn nhếch mép coi thường, chỉ nhẹ nhàng vận khí đánh ra 1 quyền trực diện tới phong nhận.

Kết quả khiến hắn không khỏi có chút ngỡ ngàng. Phong nhận bị đánh tan, nhưng bản thân hắn bị đẩy lùi về sau tới 10 bước.

“Mọi người cẩn thận, lực lượng của phong nhận không tầm thường” Tô Tẫn cảnh báo

Trần Lương phóng tinh thần lực vào trong hang kiểm tra. Sau 1 hồi, hắn thông báo:

“Bên trong có phong nhận phá hủy tinh thần lực của ta nên không tiến được vào sâu. Nhưng Ngạo Thiên ngửi thấy thoang thoảng mùi của linh dược”

“Những linh dược có thể sống tại nơi nguy hiểm càng là loại có giá trị cao. Chúng ta tiến vào thử xem” Giáp Lai nói

“Được, các ngươi chuẩn bị chiến đấu. Phong nhận trong hang rất nhiều”  Trần Lương ngồi trên Ngạo Thiên tiến vào trong. Hắn không lấy ra vũ khỉ, hoàn toàn là một bộ dáng ăn hại không có chiến lực

Mới được 13 bước, bọn hắn đã đón nhận đợt phong nhận đầu tiên. Số lượng có 9 cái, có thể nói là tương đối thưa thớt so với độ rộng của hang.

Hoàng Nguyên, Giáp Lai, Tô Tẫn nhẹ nhàng phá hủy phong nhận chém tới mình. Riêng Trần Lương cùng Tần Thủy lựa chọn né tránh, xuyên qua khe hở giữa các phong nhận. “Các ngươi nên tiết kiệm sức lực, đường phía trước còn dài lắm” Tần Thủy nhắc nhở 3 tên đồng bọn. Hắn như có như không liếc nhìn Trần Lương cùng Ngạo Thiên, thầm đánh giá lại 2 đối tượng này.

Bọn hắn quyết định tiến lên với tốc độ nhanh nhất có thể.

Đợt phong nhận thứ hai diễn ra chỉ sau đó 2 hơi thở. Lúc này số lượng phong nhận đã lên tới mười mấy cái.

“Xếp thành 1 hàng tiến lên” Trần Lương vừa nói, vừa điều khiển Ngạo Thiên đứng đầu hàng. Những kẻ còn lại cũng nhanh chóng hiểu ý xếp sau hắn, đồng thời di chuyển cùng nhau.

Liên tiếp các đợt phong nhận chém tới. Số lượng phong nhận trong mỗi đợt cũng đã lên tới mấy chục cái, chi chít cạnh nhau, không còn kẽ hở để chui qua. Nhưng dù phong nhận có nhiều như nào thì nhóm người Trần Lương cũng chỉ cần phá hủy 1, 2 phong nhận trong mỗi đợt, những người xếp phía sau sẽ theo lỗ hổng đó lách qua.

Phong nhận càng sắc bén, càng cho thấy được mức độ cứng rắn của vách hang. Những phong nhận chém vào vách hang không gây tổi hại cho vách hang, ngược lại, còn bị vách hang bào mòn đến biến mất.

Sau 100 hơi thở, Ngạo Thiên đi tới cuối hàng để Tần Thủy tiến lên đẫn đầu.

Bọn hắn duy trì phương thức tiến lên như vậy cho tới khi Tô Tẫn tiến lên đầu hàng được 36 hơi thở thì nhìn thấy nguyên nhân xuất hiện nhiều phong nhận như vậy.

Trước mắt bọn hắn, là 3 cây Lam Phong Cư Nhận to bằng Ngạo Thiên, đang hút lấy gió từ 9 thông đạo phía sau bọn chúng rồi tạo ra phong nhận trên những chiếc lá. Về bản chất, gió chính là thức ăn của Lam Phong Cư Nhận, còn phong nhận là chất thải của chúng.

3 cây có tổng cộng 44 lá, cứ mỗi 2 hơi thở lại tạo ra 1 đợt phong nhận phi ra ngoài.

“Ha ha, là Lam Phong Cư Nhận, giàu to rồi” Tô Tẫn đột ngột tăng tốc, rời khỏi đội hình.

Lá và hoa của Lam Phong Cư Nhận là vật đại bổ cho tu sĩ phong thuộc tính, có tác dụng rất lớn giúp Huyền cấp võ giả khai mở huyệt đạo.

Theo thỏa thuận từ trước, khi thấy bảo vật, bọn hắn sẽ dựa vào năng lực bản thân để thu lấy, tránh xung đột lẫn nhau. Kẻ nào thua thiệt chỉ có thể trách bản thân kém bản lĩnh.

Vì vậy Tô Tẫn xông lên không phải là điều gì sai trái. Những kẻ còn lại cũng nhanh chóng tăng tốc tiến về Lam Phong Cư Nhận.

“Dừng lại” Trần Lương hét lên

Tất nhiên là Tô Tẫn không có nghe lọt tai lời nói này. Hắn chỉ có nhanh lên chứ không chậm đi, muốn vòng ra sau Lam Phong Cư Nhận, thu lấy lá và hoa của 1 cây bán đi có thể thu về được chục vạn tinh thạch cấp 1. Hắn không dám đánh quyền sợ làm hỏng lá và hoa.

3 kẻ còn lại khựng lại đôi chút nhưng rồi lại tiếp tục đi lên. 4 người bọn hắn đều là cho rằng Trần Lương yếu kém nên bất lực phải dùng tới mồm miệng.

Còn cách Lam Phong Cư Nhận 4 trượng, xung quanh Tô Tẫn, bao gồm trần hang, dưới mặt đất và các cột đá, đột ngột hiện ra vô số cột đá nhọn cắm về phía người hắn.

Tô Tẫn phản ứng không chậm, vận khí đấm về phía trước mở đường.

Đáng tiếc cột đá quá cứng, chỉ có vài ba cột bị gãy đầu, còn lại đều xiên qua người hắn, đóng đinh hắn trên không trung.

3 kẻ còn lại thấy một màn như vậy đều sợ mất hồn, vội vàng dùng hết sức lực bú sữa mẹ để bay trở ra sau.

Tô Tẫn chưa chết, hắn quay đầu ra sau, miệng đầy máu kêu cứu.

“Ta đã cảnh báo rồi không nghe” Trần Lương thở dài ngao ngán.

“Ngươi là Trận Pháp Sư, mau hủy trận pháp cứu hắn” Giáp Lai nói

“Muốn hủy trận pháp, chỉ có 1 cách duy nhất là đánh phá trận pháp dưới lớp đất đá này. Nhưng ta thấy không khả thi đâu” Trần Lương lắc đầu nói

3 kẻ kia một bộ dáng nghiêm trọng nhìn Tô Tẫn nhưng không có ai xông lên cứu hắn. Dù có chuẩn bị trước nhưng không ai dám chắc bản thân có thể phá hủy những cột đá cứng rắn này. Và quan trọng hơn cả là bọn hắn quan hệ lẫn nhau chỉ là bèo nước tương phùng, hợp tác để kiếm bảo vật chứ không phải thân thiết gì cho cam.

“Rút khỏi hang” Tần Thủy đề xuất

2 người kia trong tích tắc suy nghĩ, liền đồng ý. Bọn hắn không nghĩ ra phương pháp nào vượt qua cọc nhọn. Còn nguyên khí thì vẫn đang ngày một giảm do phải chống đỡ trước các đợt phong nhận không vì Tô Tẫn chết mà dừng lại.

Chương 98: Độc chiếm bảo vật

Đám người Tần Thủy vừa bước định phi hành trở về thì Trần Lương, nãy giờ vẫn đang nhìn chằm chằm vào trận pháp, gọi giật lại.

“Khoan đã! Ta có cách thu lấy Lam Phong Cư Nhận” Trần Lương nói

“Ngươi có cách gì?” Tần Thủy hỏi

“Ta không phá được trận pháp, nhưng có thể tạm thời vô hiệu hóa nó một thời gian. Các ngươi bảo vệ ta 200 hơi thở là đủ”

3 người nhìn nhau. Hoàng Nguyên nói:

“Nếu ở lại bằng đấy thời gian mà hắn không phá trận được, chúng ta sẽ không còn nguyên khí mà rút lui khỏi đây”

Không để bọn hắn mất thời gian tranh luận, Trần Lương xen vào “Ta lấy tính mạng ra đặt cược cùng các ngươi. Không còn thời gian để các ngươi bàn lùi đâu”

“Được, ta theo” Giáp Lai nhanh chóng gật đầu

Hoàng Nguyên cùng Tần Thủy nhìn nhau gật đầu

Trần Lương mỉm cười, ung dung từ trên lưng Ngạo Thiên nhảy xuống, đi tới sát rìa trận pháp, ngồi xuống đặt tay lên mặt đất. Bên cạnh hắn, Ngạo Thiên sẽ chịu trách nhiệm cản phá phong nhận trong 50 hơi thở đầu tiên.

Trận pháp công kích và trận pháp phòng thủ không thể phá hủy hoàn toàn nhờ tinh thần lực. Đám người Tần Thủy muốn phá hủy trận pháp trước mặt cần có khả năng đánh phá xuyên qua lớp đất vô cùng cứng rắn kia. Điều này bọn hắn làm được.

Nhưng bọn hắn đang ở trong tình thế không mấy khả quan khi mà nguyên khí suy giảm rất nhiều qua quãng đường trước đó.  Hiện giờ vừa phải đối phó phong nhận, vừa phải phá đá đào đường để hủy trận pháp thì dù bọn hắn có dồn toàn bộ lực lượng cũng chỉ có khả năng phá được 5 trượng đường đi. Mà theo ước tính của bọn hắn, muốn tới được Lam Phong Cư Nhận cần quãng đường 9, 10 trượng.

Trần Lương không phá trận, mà là vô hiệu hóa khả năng cảm ứng của trận pháp, khiến thổ trận pháp này không cảm nhận được có sinh vật sống bay qua.

50 hơi thở đầu tiên qua đi, Tần Thủy tiến lên nhận trách nhiệm. Phía sau hắn Hoàng Nguyên lo lắng nhìn Trần Lương vẫn đang ngồi đặt tay xuống đất, không có nửa điểm động tĩnh.

Cuối cùng đến Giáp Lai. Vừa bước lên, hắn nói “Ta có thể gắng gượng đến 50 hơi thở, nhưng sau đó ngươi không xong thì chúng ta chết chắc. Nguyên khí của mọi người đều còn chưa đầy một phần”

Trần Lương không trả lời. Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu hắn: “Chỉ có các ngươi chết, ta dư sức rời khỏi đây”

Quả thực, từ khi bước vào hang đến giờ, Trần Lương chưa mất một lượng nguyên khí nào, hoàn toàn được ngồi nghỉ ngơi trên lưng Ngạo Thiên. Lúc này nếu Ngạo Thiên đưa hắn rời đi, còn hắn đánh đoạn hậu thì vẫn có khả năng rời khỏi hang bình yên vô sự.

Giáp Lai mới chỉ đánh đến 44 hơi thở, Trần Lương đã đứng lên nói:

“Xong rồi. Các ngươi đã có thể bay lên, nhưng nhớ tránh chạm vào đất đá”

Nhìn phía trước không có gì khác biệt, xác Tô Tẫn vẫn nằm đó như 1 lời cảnh báo tử vong cho bất kỳ kẻ nào dám tiến lên. Tần Thủy nói:

“Ngươi đã tự tin về bản thân, vậy chính ngươi lên thử trước”

Trần Lương mỉm cười, nhảy lên lưng Ngạo Thiên, bước vào trận pháp bình yên vô sự. Mục tiêu đến của Ngạo Thiên không phải Lam Phong Cư Nhận mà là bên cạnh xác Tô Tẫn, ung dung rút ra Nhẫn không gian trong tay xác chết.

“Dừng tay lại” Giáp Lai quát lên.

Không có nửa điểm dừng lại, Trần Lương cất Nhẫn không gian vào trong người.

“Đạo hữu, ta cần mang Nhẫn không gian của Tô Tẫn về cho người nhà của hắn làm kỷ vật, ngươi không nên chiếm làm của riêng a” Giáp Lai nói

“Đừng có mèo khóc chuột. Lúc Tô Tẫn chết sao ta không thấy ngươi lao lên cứu hắn, giờ lại muốn đại phát từ bi sao. Kể cả ngươi có thật sự làm vậy, ta cũng không quan tâm. Muốn lấy Nhẫn không gian, đem tinh thạch ra mua liền có thể” Nói xong, Trần Lương điều khiển Ngạo Thiên hướng tới Lam Phong Cư Nhận.

Nhận ra vấn đề, 3 người Tần Thủy không ai bảo ai, cùng nhau xông về phía trước. Trần Lương đến đích đầu tiên, vòng ra sau Lam Phong Cư Nhận, trước tiên thu lấy hoa của cả 3 cây.

Hoa của Lam Phong Cư Nhận là bộ phận hút gió vào, biến đổi làm năng lượng nuôi cây lớn lên, là bộ phận chứa phong thuộc tính nồng đậm nhất, vì vậy có giá trị gấp hàng chục lần so với lá.

Sau khi Trần Lương ngắt đi hoa của Lam Phong Cư Nhận, phong nhận từ các lá cây cũng đình chỉ xuất hiện.

3 người Tần Thủy nhìn thấy Trần Lương thu về hoa của Lam Phong Cư Nhận liền hối hận bản thân không sớm tiến lên, cũng không dám nói câu nào. Dù sao chạm được đến Lam Phong Cư Nhận thì công lao của Trần Lương là không thể phủ nhận.

Vừa đặt chân xuống đất, Tần Thủy, Hoàng Nguyên, Giáp Lai ngay lập tức vặt lá của Lam Phong Cư Nhận. Bọn hắn 3 người phân biệt vặt từ 2 cây.

Chỉ sau một tích tắc, trên thân Lam Phong Cư Nhận đã không còn một chiếc lá che thân. Còn chưa kịp vui mừng, một âm thanh từ xa vang lên thu hút sự chú ý của cả nhóm:

“Đa tạ các ngươi đã giúp ta thu hoạch lá của Lam Phong Cư Nhận” Người vừa nói là một nữ tử trung tuổi, cầm kiếm nơi tay.

3 người Tần Thủy ngưng trọng nhìn đối phương. Trần Lương thì thản nhiên nói:

“Chỉ là 1 kẻ mới mở ra 1 huyệt đạo trong Huyền cấp, lại dám nói lời to gan. Chỉ riêng Tần Thủy huynh cũng đủ đập chết hắn”

Tần Thủy ngay lập tức hiểu ý, ưỡn ngực phối hợp nói: “Lại tưởng cường giả nào, hóa ra chỉ mới Huyền cấp. Để ta liền đủ”

Nói xong hắn hiên ngang tiến lên, chắp tay sau lưng rất uy vũ.
“Lại muốn giả vờ trước mặt lão nương, vậy phải xem các ngươi có thực lực không? Lão nương vận khí chém xuống một kiếm.

Cả đám người Tần Thủy vừa thấy đối phương động thủ, liền cũng động thủ chống đỡ. Ngạo Thiên cũng góp sức đánh ra Yêu Ảnh. Riêng Trần Lương vẫn đứng yên không ra tay.

Kết quả ngay lập tức rõ ràng, đơn độc một kiếm của lão nương phá hủy tất cả, chém vào người Tần Thủy khiến hắn bay ra sau va vào vách đá, nhưng chỉ bị thương nhẹ.

Hài lòng với kết quả thu được, lão nương giọng bình thản nói:

“Tại Ác Nhân Cốc, Huyền cấp và địa cấp võ giả được tính là lực lượng mạnh. Địa cấp số lượng quá ít, vì vậy Huyền cấp đủ tự tin để tự thân một mình ngao du, không cần lập tổ đội. Hoặc cùng lắm tiến vào Túi Không Gian thì tổ đội 2 Huyền cấp là cùng.

Ngược lại, Hoàng cấp trở xuống được tính là yếu. Những Hoàng cấp võ giả thường lập tổ đội 2, 3 người để hỗ trợ nhau.

Các ngươi, tính cả kẻ bị xiên chết kia thì là một tổ đội 5 người, 1 Tam Nhãn Lang, không thể cả 5 đều là Huyền cấp được. Ngay cả con Tam Nhãn Lang kia cũng hẳn là chưa tiến hóa tới cấp 10. Nếu không, mình nó cũng bằng một Huyền cấp khai mở 6, 7 huyệt đạo, còn cần gì lập tổ đội.

Một trường hợp khả thi hơn là các ngươi có 4 Hoàng  cấp, đi theo 1 Huyền cấp. Nhưng ta nhìn thì rõ ràng 4 người các ngươi không phân biệt trên dưới, tranh nhau hái lá Lam Phong Cư Nhận. Vì vậy ta đoán 4 các ngươi đều chỉ đạt tới Hoàng cấp là cùng.

Ta nói có sai không?”

4 người Trần Lương bị phỏng đoán của lão nương làm cho á khẩu, không biết phải trả lời sao.

Nhìn 4 người đối phương lo lắng, lão nương nhìn vào Trần Lương nói: “Có thể nhìn ra ta khai mở 1 huyệt đạo, ngươi hẳn là có tinh thần lực cấp 7. Vừa rồi lại không đánh ra võ kỹ, khả năng cao không phải là võ giả”

Lão nương quét qua 3 người còn lại nói tiếp: “Thực lực của 5 bọn ngươi đánh với ta chỉ có chết. Để lại tất cả hoa, lá của Lam Phong Cư Nhận rồi biến, ta cho các ngươi 1 con đường sống”

Một lời đề nghị rất hợp lý với nhóm người Tần Thủy. Lão nương tính toán rất khéo. Nếu bắt bọn hắn đưa tất cả tài sản, chỉ sợ bọn hắn sẽ liều chết chạy trốn theo 9 lỗ gió phía sau Lam Phong Cư Nhận. Còn nếu chỉ có lá và hoa của Lam Phong Cư Nhận, tuy là một bút tài phú lớn với bọn hắn, nhưng vẫn là chấp nhận được.

Trần Lương giọng lo lắng hỏi: “Có thể cho bọn ta một chút thời gian trao đổi sao?”

“Được, cho các ngươi 100 hơi thở thời gian. Tuy nhiên nếu muốn chạy, chắc chắn phải có 1 tên bỏ mạng”

Hai mắt Trần Lương lóe sáng, miệng hơi nhếch lên cười nhưng chỉ là thoáng qua, khuôn mặt hắn mau chóng trở lại vẻ nghiêm trọng cùng lo lắng, nhìn mọi người hỏi:

“Các ngươi tính sao?”

“Ta thấy nên làm theo đề nghị của ả” – Hoàng Nguyên đề nghị

“Ta đồng ý” – Giáp Lai gật gật

Tần Thủy chưa lên tiếng, Trần Lương  nói: “Hắn còn cách chúng ta một đoạn xa, đủ để tất cả trốn theo lỗ gió ra ngoài“

“Cho dù chạy vào được lỗ gió, nhưng 4 người bỏ chạy, sẽ có 1 kẻ xấu số bị nhắm làm mục tiêu đuổi theo. Đến lúc đó, nếu không thoát được chính là tử vong” Hoàng Nguyên đáp lại

“Trong tay các ngươi là chục vạn tinh thạch, là mấy chục năm tích cóp mới có được. Các ngươi chưa thử đã từ bỏ, không thấy hối tiếc sao. Là tu sĩ, không thu lấy bảo vật trong hiểm nguy thì sao có thể bước lên đỉnh cao đại đạo“
“Ngươi không cần nói lời đao to búa lớn để lừa bịp bọn ta. Mạng không còn thì nói gì đến đỉnh cao đại đạo. Ngươi vừa thu được hoa, lại có lượng lá nhiều hơn bọn ta. Giá trị ngươi thu được mới là mười mấy vạn, còn bọn ta chỉ có năm, bảy vạn tinh thạch mà thôi” Tần Thủy đáp trả lời Trần Lương.

“Đúng vậy. Ngươi cũng chỉ ích kỷ nghĩ cho bản thân, đừng có đưa ra mấy lời hoa mỹ viển vông kia. Tóm lại. Ta sẽ để lại lá và rời đi. Các ngươi quyết định sao thì tùy”

Hoàng Nguyên nói dứt lời, liền lấy lá từ trong Nhẫn không gian bỏ xuống đất, đồng thời hướng lão nương nói:

“Đạo hữu, ta để lại toàn bộ số lá thu được, có thể để ta đi trước không?”

Lão nương lắc đầu nói “Không được”

“Ngươi nuốt lời?!” Hoàng Nguyên tức giận nói

“Không. Ta sẽ để ngươi đi sau khi thu đủ 44 lá. Cuống lá vẫn còn nguyên trên cây, các ngươi muốn ăn 1 lá cũng phải nôn ra cho ta” Lão nương nhẹ nhàng nói

Nghe đến đây, mặt Hoàng Nguyên cứng lại, nhìn xuống đất, không biết đang nghĩ gì

“3 người còn lại là muốn chống đối hay bỏ chạy sao?” Lão nương hỏi

“Ta đầu hàng” Đến lượt Giáp Lai lấy ra toàn bộ số lá của mình đặt xuống đất

“Ta cũng muốn rời đi an toàn” Tần thủy lấy số lá của mình đặt xuống đất

Trong lúc Tần Thủy làm việc của mình, Hoàng Nguyên cũng lén bỏ xuống 2 lá. Điều này hiển nhiên là không qua mắt được ai. Có điều bọn hắn cũng bỏ qua không nhắn đến làm gì. Suy cho cùng, ai cũng có lòng tham nha.

Nhìn 3 đống lá, lão nương mỉm cười nói với Trần Lương: “Ta hơi ngạc nhiên là ngươi thu được cả 3 hoa. Vậy ta đoán Tam Nhãn Lang là của ngươi, giúp ngươi tiến đến Lam Phong Cư Nhận nhanh nhất.

Đồng thời ta cũng đoán kẻ bị xiên chết kia là do trận pháp công kích ở đây. Trận pháp bị ngươi phá hủy nên 3 kẻ còn lại không phản đối việc ngươi độc chiếm cả 3 hoa của Lam Phong Cư Nhận. Ta đoán có sai không?”

“Ngươi nói rất chính xác, không sai nửa lời. Ngươi không những mạnh, mà còn thông minh hơn bọn chúng nhiều. Toàn bộ số lá và hoa còn lại đều do ta giữ. Ngươi để 3 kẻ nhát chết này rời đi, ta có chuyện riêng muốn bàn với ngươi”

“Được, ta cũng không hứng thú với bọn hắn. Ta hứng thú với Tam Nhãn Lang hơn. Ngươi làm sao mà thu phục được Tam Nhãn Lang vậy? Hai ngươi đã tạo Hiệp Ước Linh Thân chưa?”

Trần Lương không trả lời não lương mà nói với 3 người kia “Các ngươi còn không rời đi, muốn ở lại góp vui cùng ta sao?”

“Hừ” Giáp Lai tức giận rời đi. Chỉ 1 Cự Linh nhỏ bé lại dám bảo hắn nhát chết. Nhưng lúc này không phải là lúc phát tác. Tên Trận Pháp Sư này ở lại lành ít dữ nhiều, không cần so đo với hắn.

Hoàng Nguyên không nói lời nào, lựa chọn 1 lỗ gió rời đi.

Tần Thủy nhìn thoáng qua Trần Lương, nói: “Ngươi tự cầu phúc” xong cũng lắc mình bỏ đi.

“Bọn hắn rời đi hết rồi. Ngươi muốn 1 mình 1 yêu đối phó với ta như nào đây. Đừng bảo là Tam Nhãn Lang của ngươi là cấp 10 nên dụ mấy tên kia đi để độc chiếm Lam Phong Cư Nhận.” Lão nương chắp tay sau lưng nói. Lão không nghĩ rằng Trần Lương để 3 kẻ còn lại rời đi trước rồi bản thân cũng lại đầu hàng. Một việc rất vô nghĩa.

Trần Lương lắc đầu “Như ngươi nói lúc đầu, nếu Tam Nhãn Lang của ta cấp 10 thì đã không cần bọn hắn. Muốn đối phó ngươi không cần ta ra tay”

Lão nương ngước mắt hỏi: “Vậy ngươi định làm thế nào?”

Trần Lương cười nói: “Tất nhiên là bỏ chạy”

Vừa dứt lời, hắn phóng như bay về phía lỗ gió sau lưng, chỉ cách hắn có 1 trượng. Trần Lương tranh thủ từng tích tắc rời đi, còn không dám thu lấy những lá cây Lam Phong Cư Nhận của 3 kẻ kia đặt dưới đất.

Lão nương bình tĩnh đuổi bay người đuổi theo. Đối phương chỉ là 1 Trận Pháp Sư, lão tự tin chỉ phút chốc là có thể bắt giữ đối phương.

Nhưng chưa được bao lâu, tinh thần lực của lão nương cho thấy đối phương không tiến về phía trước mà dường như đang quay trở lại.

Còn chưa kịp ngạc nhiên thì sóng gió đã ập đến. Từ bốn phương tám hướng, vô số gai nhọn từ trần hang, sàn hang, cột đá mọc ra đâm về phía lão nương.

Nàng vội vàng chém kiếm về phái trước hòng mở lối thoát. Không có thời gian tụ khí nên không thể đánh ra kiếm thức mạnh nhất, nhưng uy lực kiếm khí của nàng mạnh cũng hơn nhiều so với Tô Tẫn.

Các gai nhọn phía trước bị nàng chém đứt, chưa kịp mọc ra, để lộ 1 con đường hiểm cho nàng rời khỏi trận pháp. Đáng tiếc, nàng còn chưa kịp thoát thân, 1 Yêu Ảnh từ đâu phóng đến đánh bật nàng ra sau.

Cơ thể nàng mặc thánh giáp cấp bậc Bách Thánh Khí, giúp tăng lên 17 lần khả năng phòng vệ của nguyên khí hộ thân nên không bị Yêu Ảnh của Ngạo Thiên làm trọng thương, nhưng cơ thể vừa bật ra sau đã có vô số gia nhọn xuyên qua tay, chân, cổ của nàng. Duy chỉ có phần thân mặc thánh giáp là không bị xuyên thủng nhưng cũng bị ghim chặt.

“Ta đã bảo muốn đối phó ngươi không cần ta ra tay mà” Trần Lương từ xa nói vọng tới.

Tinh thần lực của hắn che đi cảm ứng của trận pháp chỉ có tác dụng thời gian ngắn, tầm 30 hơi thở, liền mất hiệu lực. Hắn chỉ cần dụ đối phương bay qua trận pháp là xong.

Có 1 điều lão nương nói đúng, đó là hắn đuổi 3 kẻ kia đi để độc chiếm bảo vật. Nhưng không phải là mấy lá Lam Phong Cư Nhận này.

Chương 99: Ngọc trong đá

Lão nương ngẩng đầu nhìn Trần Lương. Miệng nàng há hốc mồm muốn nói nhưng lực bất tòng tâm, cổ bị gai đá xuyên qua đã phá hủy thanh quản của nàng.

Trần Lương tiến tới rìa trận pháp, nhìn vào lão nương nói:

“Ngươi hẳn đang không rõ vì sao bọn ta vượt qua được trận pháp đúng không. Ta sẽ giải đáp tất cả giúp ngươi chết nhắm mắt.

Ngươi đã nói đúng, ta là Trận Pháp Sư và ta đã giúp cả nhóm vượt qua được trận pháp. Còn kẻ bị xiên chết cạnh ngươi là do nóng vội tiến lên, không nghe lệnh ta nói dừng lại.

Phương pháp vượt qua trận pháp cọc xiên này là ta dùng tinh thần lực, che đi cảm ứng của trận pháp. Lúc này chỉ khi chạm xuống đất hoặc vách đá thì trận pháp mới kích hoạt tấn công, nên bọn ta chỉ việc bay qua là xong.

Loại bỏ cảm ứng của trận pháp chỉ có tác dụng trong thời gian ngắn. Ngươi cho bọn ta thời gian thảo luận chính là đã tự đặt bản thân vào chỗ chết.

Ngươi cũng mạnh đấy, gần như đã thoát khỏi bẫy trận pháp, may mà ta đề phòng để Ngạo Thiên ở lại”

Trần Lương vừa nói, vừa nhìn lão nương đang đỏ mắt nhìn hắn. Ngừng một lát, hắn thở ra nói lời cuối cùng: “Ngươi hiểu thì ra đi được rồi”

Trần Lương dừng lời, ngồi xuống đặt tay lên đất, tiếp tục dùng 100 hơi thở che đi cảm ứng của trận pháp.

Trần Lương ngồi trên lưng Ngạo Thiên tiến đến lấy đi Nhẫn không gian của lão nương xong quay trở lại lối đã đi vào. Vốn dĩ Nhân Sinh của Hoàng cấp cùng Huyền cấp tu sĩ đều là vật bổ cho Ngạo Thiên. Đáng tiếc cả 2 cái xác đều bị xiên từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, xung quanh cũng lít nha lít nhít cọc đá cứng nên Trần Lương đành từ bỏ.

Điểm đến cách không xa 3 cây Lam Phong Cư Nhận, Trần Lương tiến sát đến vách đá. Thông qua tinh thần lực cùng đệ tam nhãn của Ngạo Thiên, Trần Lương rất nhanh đưa ra kết luận cho nghi vấn của hắn.

Trước mặt hắn không phải vách đá thực sự, mà chỉ là trận pháp che giấu cùng trận pháp không gian kết hợp lại với nhau, tạo ra một màn chắn che giấu hoàn hảo.

Trận pháp che giấu khiến chỗ này nhìn như một vách đá, không khác gì không gian xung quanh nó. Trận pháp không gian để đẩy đi các tác động vật lý, đặc biệt là các phong nhận từ Lam Phong Cư Nhận. Sự kết hợp của 2 trận pháp khiến chỗ này trở thành một vách đá thực sự.

Trần Lương nhắm mắt lại, vừa sử dụng đệ tam nhãn của Ngạo Thiên khám phá mọi sự chuyển động cùng cấu trúc linh khí, vừa dùng tinh thần lực như ngàn vạn kim châm dò xét phía trước, đồng thời phá trận.

Lần phá trận này không dễ dàng như mọi khi, Trần Lương cần đến một canh giờ để phá Ẩn Nặc Trận và cần đến hơn 1 ngày chỉ để phá hủy một trận pháp không gian bé bằng thân hình hắn.

Tuy mất thời gian nhưng Trần Lương lại không lấy làm phiền lòng. Lần phá trận này giúp hắn được thực hiện những kỹ thuật trận pháp đỉnh cao mà trước đó hắn không có cơ hội thi triển do các trận pháp gặp phải đều quá kém.

Chủ nhân của Túi Không Gian này, khẳng định là một Thiên Trận Pháp Sư, thậm chí đứng vào hàng đầu. Ngay từ khi nhìn thấy trận pháp cấp 5 nằm trong lớp đá cứng là Trần Lương đã cho đánh giá rất cao về khả năng trận pháp của vị chủ nhân này.

Một trận pháp cấp 5 lại có thể dễ dàng hạ sát 1 Hoàng cấp võ giả, thậm chí là Huyền cấp võ giả thì không thể không kể đến công lao của lớp đá cứng rắn vô cùng cộng với khả năng che giấu trận pháp tài tình của người bố trận.

Một Trận Pháp Sư cấp 5, cấp 6 không thể nào đưa tinh thần lực bố trí trận pháp dưới lớp đá cứng này được. Ít nhất phải có tinh thần lực cấp 8 mới làm được điều đó. Lấy trận pháp cấp thấp hạ sát càng cao tu vi võ giả là một trong những niềm tự hào của Trận Pháp Sư cao cấp.

Khả năng bố trận cùng che giấu tài tình của chủ nhân Túi Không Gian chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Tô Tẫn cùng lão nương.

Lúc này, nhìn và cảm nhận từng điểm bố trí trận pháp, cấu trúc trận pháp, sự di chuyển phức tạp của linh khí cùng sự kết nối giữa các điểm trận càng tăng thêm sự đánh giá cao của Trần Lương dành cho vị trận pháp sư này.

Mỗi một chi tiết, đều tinh tế đến tận cùng. Mỗi một kỹ thuật, đều là đỉnh cao của chuyên môn. Có thể nói, năng lực trận pháp của chủ nhân Túi Không Gian đã không kém Hải Thượng Trung là mấy.

Phá hủy xong 2 trận pháp, trước mặt Trần Lương là 1 lối đi nhỏ chỉ dài chừng 3 bước chân dẫn tới 1 gian phòng. Lối đi chỉ rộng vừa đủ 1 người bước lên, Ngạo Thiên rất khó chui vào.

Trần Lương không có vội tiến lên mà lấy ra Địa Long Thương. Hắn sử dụng Thương Vô Thủy, đâm toàn lực vào một số vị trí nhất định của lối đi, chính là những điểm bị gắn trận pháp, chỉ cần có người tiến lại gần là mọc ra gai nhọn xiên chết. Khoảng cách quá gần, sẽ không một ai có thể kịp phản ứng.

Chủ nhân Túi Không Gian không bố trận cả lối đi mà chỉ lựa chọn 5 điểm nhỏ bày trận là để không ai có thể phát hiện ra được. Nếu không phải Trần Lương có đệ tam nhãn cùng sự cẩn thận do các bẫy trước đó thì cũng sẽ không phát hiện ra được. Phá hủy xong các điểm bố trận, Trần Lương không thể không buông 1 lời khen ngợi

“Thật tài tình, gần như không thể phát hiện các điểm trận pháp. Túi Không Gian này là một nơi tuyệt hảo để khám phá các kỹ thuật trận pháp đỉnh cao”

Bước qua lối đi, Trần Lương mở cửa bước vào 1 căn phòng nhỏ. Trong căn phòng chỉ có duy nhất 1 cái bàn, ngoài ra không có gì khác, giống như đã bị kẻ khác ghé qua lấy đi hết bảo vật.

Trần Lương thả Ngạo Thiên từ trong Không Vật ra, giúp hắn soi xét từng tấc đất, từng tấc bần, không bỏ sót chi tiết nào. Trần Lương cũng tỏa ra tinh thần lực kiểm tra toàn bộ căn phòng.

Rất nhanh chóng, hắn phát hiện ra 1 cơ quan phía góc tường. tinh thần lực của Trần Lương lần mò một lát, liền khám phá ra cách mở cơ quan, đó là dùng tay ấn mạnh vào 1 vị trí cách đó một sải tay.

Cơ quan được kích hoạt, từ trong tường mở ra một lỗ nhỏ.

Đáng tiếc, Trần Lương nhìn vào trong không có bất cứ vật gì. Có vẻ như nơi này thực sự đã bị ai đó khám phá ra hoặc có thể là chủ nhân Túi Không Gian chỉ mới thiết kế nơi cất giữ bảo vật nhưng chưa để gì vào đây.

Giả thiết thứ hai hợp lý hơn vì trận pháp cọc nhọn phía ngoài còn nguyên vẹn. Trần Lương không nghĩ ra kẻ nào có thể đi vào trong đây mà không kích hoạt các cọc nhọn đấy.

Trần Lương nhìn quanh một hồi, mất công vô ích khiến hắn có chút tiếc nuối. Quả thực vào đến đây thật không dễ dàng. Những võ giả Hoàng cấp, Huyền cấp đều đã đi qua đây và không phát hiện ra căn phòng bí mật này vì đều bị phong nhận phân tán sự chú ý.

Mà ngay cả khi không có phong nhận quấy nhiễu thì cũng không dễ dàng phát hiện được trận pháp che giấu kia. Tìm cách vào trong đây không bị đâm chết càng là không mấy người làm được.

Trần Lương cất bước đi đến cửa thì ngạc nhiên ngoái lại thấy Ngạo Thiên không đi theo hắn mà vẫn như đang tìm kiếm gì đó tại một điểm ngay cạnh lối vào.

Thông qua Hiệp Ước Linh Thân, Trần Lương thu lấy những hình ảnh từ đệ tam nhãn của Ngạo Thiên. Mới ban đầu thì không thấy gì, nhưng cẩn thận nhìn kỹ lại thấy một chút gì đó không đúng ở vị trí Ngạo Thiên quan sát.

Trần Lương phóng xuất lượng tinh thần lực khổng lồ của hắn biến thành ngàn vạn mũi kim kiểm tra từng điểm li ti tại đó, kết hợp với đệ tam nhãn dò xét bất kỳ điều gì khác lạ.

Sau một hồi tập trung toàn bộ tinh lực vào một vùng nhỏ chỉ lớn chừng 1 gang tay, Trần Lương đã tìm ra được một cơ quan bí mật khác trong căn phòng nhỏ này.
Hắn lấy tay quẹt mồ hôi trên trán, buông lời cảm thán “Thật không thể tin nổi một sự kỳ công bày bố. Lấy Lam Phong Cư Nhận để quấy nhiễu người tiến vào hang, đồng thời thu hút lòng tham của bọn hắn hòng che đi lối vào bí mật.

Lấy 3 loại trận pháp hòng ngăn cản tu sĩ tiến vào trong hang.

Lấy cơ quan giả để thu hút sự chú ý khỏi cơ quan thật.

Thậm chí, phía sau vẫn còn hậu chước. Đáng tiếc, hậu chước này vô dụng với ta.

Nếu lần này vẫn là giả chắc ta đập đầu vào gối tự sát mất thôi”

Trần Lương sai Ngạo Thiên bay ngược thân, đặt 2 chân lên 2 vị trí trên trần hang.

Trần Lương đứng gần lối ra, đặt 2 tay theo tư thế tương đối kỳ quặc vào vách hang, đồng thời tỏa ra tinh thần lực cuồn cuộn ép mạnh vào điểm trung tâm của cơ quan.

Sau 1 khắc, tại nơi tinh thần lực ép vào bật ra một quả cầu bằng đá. Trần Lương nhặt thạch cầu lên tỉ mẩn nghiên cứu.

Thạch cầu này được khắc từ Phiên Thiên Thạch, tỏa ra hàn khí lạnh thấu xương. Trần Lương phải tỏa ra nguyên khí bao bọc bàn tay mới cầm được thạch cầu.

Phiên Thiên Thạch là loại đá được lấy từ những vùng cực hàn, bị băng phong hàng ngàn năm, sở hữu một đặc tính rất quan trọng là cất trữ đồ vật, giảm thiểu sự phá hoại của thời gian lên đồ vật trong đó. Bị băng phong càng lâu, khả năng lưu trữ của Phiên Thiên Thạch càng kéo dài.

Nhờ đặc tính này mà Phiên Thiên Thạch rất được các đại gia ưa chuộng. Cũng chỉ có các đại gia mới dám sử dụng Phiên Thiên Thạch để lưu trữ những báu vật, vì một lượng Phiên Thiên Thạch như Trần Lương cầm trên tày cũng đáng giá mười mấy vạn tinh thạch cấp 1.

Chỉ riêng điều này cũng cho thấy giá trị liên thành của vật chứa trong nó, thậm chí là vô giá.

May mà Ngạo Thiên sẽ không tranh đồ với hắn.

Trần Lương xoay xoay thạch cầu, mở ra bên trong chứa 1 viên ngọc không màu, trong suốt, có kích thước nằm gọn trong lòng bàn tay.

Viên ngọc không biết làm bằng chất liệu gì, trông không khác gì một viên ngọc phổ thông, nhưng Trần Lương có thể cảm nhận được một lớp màng mỏng không gian thuộc tính bao quanh nó.

Trần Lương không rõ lắm về giá trị và tác dụng của viên ngọc này. Hắn truyền nguyên khí vào ngọc, không thấy phản ứng. Viên ngọc cũng không hấp thu nguyên khí của hắn. Tiếp theo truyền tinh thần lực, cũng không có gì xảy ra.

Trần Lương quyết định nhỏ máu lên nhưng cũng vô ích. Chỉ có điều khác lạ là giọt máu hoàn toàn không dính một chút nào lên viên ngọc, toàn bộ bị trơn trượt rơi ra ngoài. Viên ngọc vẫn một màu trong suốt, không vẩn đục, không nhiễm tạp chất.

Nghiên cứu một hồi không ăn thua, Trần Lương quyết định cất ngọc vào trong thạch cầu rồi đưa vào Nhẫn không gian lưu trữ.

Lúc này điều kỳ lạ lại xảy ra, Trần Lương không thể đưa thạch cầu vào trong Nhẫn không gian. Liên tiếp thử không được, Trần Lương bỏ ngọc ra rồi đưa thạch cầu vào Nhẫn không gian, vẫn đưa được. Hắn lại lấy ngọc để vào Nhẫn không gian, quả nhiên không được.

“Viên ngọc này hẳn là một bảo vật không gian” Trần Lương lẩm bẩm

Nếu đã vậy, Trần Lương đành để ngọc vào túi đeo bên hông, còn thạch cầu cất vào Nhẫn không gian. Thạch cầu quá to, nếu để treo bên ngoài sẽ tương đối vướng víu. Và quan trọng là Phiên Thiên Thạch rất dễ bị nhận ra, có thể rước tai họa đến cho hắn.

Mọi thứ đã xong, Trần Lương ra khỏi hang thông qua đường đi vào. Hắn không thích phải chui qua lỗ gió chật hẹp.

Vuốt vuốt bộ lông mượt mà của Ngạo Thiên, Trần Lương nói: “Cuối cùng vẫn là chỉ có ta với ngươi đồng hành”

Chương 100: Băng Hỏa Bất Diệt Hoa

Trần Lương cưỡi Ngạo Thiên ra khỏi hang, bay về phía trước 20 dặm mới dừng lại, tìm 1 chỗ ngồi xuống. Hòn đảo quá lớn, chạy loạn khắp nơi sẽ khó tìm được bảo vật. Dù hắn tỏa ra tinh thần lực 20 dặm nhưng không tập trung cảm nhận cũng sẽ như cưỡi ngựa xem hoa, dễ bị bỏ sót những thông tin quan trọng.

Ngạo Thiên đứng cạnh bảo vệ, Trần Lương tỏa ra tinh thần lực lên tới 50 dặm, bao quát một vùng rộng lớn, thấy được rất nhiều điều. Qua nửa ngày, hắn đã thấy được một số vị trí cần lưu ý.

Phía đông nam 37 dặm, có 2 võ giả đã bỏ mạng, làm phân bón cho linh dược. Nơi này có một gò đất trống, chỉ có duy nhất một cây linh dược nhỏ bé phất phơ theo gió. Gò đất trống có bán kính tới 3 trượng, giúp những tu sĩ bay qua sẽ rất dễ nhìn thấy. Gò đât được bao quanh bởi rất nhiều cây lớn, xum xuê cành lá.

Trần Lương chỉ có thể cảm nhận được hình dạng bên ngoài, không rõ màu sắc nên không biết đây là loại linh dược gì. Nhưng 2 võ giả đi qua đều xà xuống muốn ngắt lấy linh dược, cho thấy giá trị không thấp.

Lúc võ giả thứ nhất đi qua, hắn đã cẩn thận quan sát xung quanh cây linh dược, cảm thấy không có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm gì mới bay xuống.

Khi võ giả còn cách 2 trượng, linh dược đột nhiên chui xuống lòng đất, đồng thời vô số cây lớn xung quanh như sống lại, đan xen tầng tầng lớp lớp cành cây bên trên võ giả, tạo thành 1 chiếc lồng chắc chắn không để con mồi chạy thoát. Không chỉ có vậy, còn rất nhiều thân cành cùng rễ cây như ngàn vạn mũi tên đâm về phía võ giả.

Võ giả kia biết mình gặp bẫy, trổ hết lực lượng đánh lên phía trên hòng mở ra lối thoát. Đáng tiếc chiếc lồng chim này không dễ phá như vậy, cành cây thì cứng rắn, lá cây thì dẻo dai.

Hắn chỉ mới phá được 1 lớp cành cây đầu tiên, liền bị tấn công tới tắp, đến thời gian thở còn không có, huống chi là tụ lực phá vây.

Võ giả không chống cự được bao lâu, chỉ mấy hơi thở đã bị ngàn vạn mũi cây đục thủng lỗ chỗ.

Võ giả vừa chết, tại nơi có cây linh dược trồi lên một cái miệng lớn ngậm lấy thân xác hắn rồi kéo vào lòng đất. Một tích tắc sau, nơi đó lại trồi lên cây linh dược, lồng chim cũng được tản đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Nửa ngày sau, một võ giả xấu số khác phát hiện cây linh dược cũng gặp tình cảnh tương tự, làm thức ăn cho yêu vật.

Tại một diễn biến khác, 15 dặm hướng bắc, có một khu vực tinh thần lực không vào được, có vẻ là một nơi trông rất nguy hiểm, khi mà có 5 võ giả đi ngang qua nhưng chỉ có 1 người dám vào là tu vi Huyền cấp thất huyệt, còn lại là lắc đầu rời đi.

49 dặm phía tây có 2 võ giả đánh nhau đến trời long đất lở. Do ở quá xa nên Trần Lương không rõ lắm tình huống cụ thể như nào. Đánh được một lúc thì bọn hắn rời khỏi phạm vi cảm nhận của Trần Lương.

Một nơi rất đáng chú ý là ở 12 dặm phía tây nam có một dược viên. Đã có tới 12 võ giả khám phá ra địa điểm này, có điều chưa ai thu được 1 cây linh dược nào, do nó được trận pháp bảo vệ khá mạnh.

12 người này hợp sức đánh cả ngày vẫn chưa phá vỡ được trận pháp. Không có người duy trì, sớm muộn trận pháp cũng bị phá vỡ. Có điều đến lúc đó không biết chỗ đấy sẽ có bao nhiêu võ giả tham gia tranh đoạt linh dược.

Trần Lương không muốn nhảy vào vũng nược đục này, nên quyết định tiến về phía đông bắc, nơi hiện đang có 2 người đứng như đang suy nghĩ gì đó.

Nơi này thỉnh thoảng lại có người đến, ở lại vài canh giờ xong rời đi. Trần Lương suy đoán nơi này có bảo vật, không quá mơ hồ khiến võ giả phải rời đi luôn như vùng sương mù, nhưng cũng không dễ khiến đến giờ chưa người nào lấy được.

Trần Lương muốn tiến đến xem ở đó có gì. Hắn cũng không hi vọng nhiều khi mà tu vi của hắn còn rất kém so với nhiều võ giả ở đây.
Rất nhanh Trần Lương tiến đến địa điểm mục tiêu. Khu vực này tràn ngập hơi nước được hình thành từ Băng Hỏa Chi Khu, là một khu vực có sự giao thoa giữa cực hàn và cực nhiệt. Nhờ môi trường đặc thù, Băng Hỏa Chi Khu thường nuôi dưỡng ra những kỳ trân dị bảo giá trị cao.

Băng Hỏa Chi Khu rộng chừng 100 trượng, phân ra 2 nửa riêng biệt. Bên tay trái Trần Lương lúc này là một hồ nham thạch nóng bỏng. Còn bên tay phải là một hồ nước  tỏa ra hàn khí bức người.

Thấy có người đi đến, 2 võ giả ngước nhìn về phía Trần Lương, dừng lại một chút ở Ngạo Thiên rồi lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào Băng Hỏa Chi Khu. Có thể đơn độc cưỡi Tam Nhãn Lang thong dong tại Ác Nhân Cốc, đặc biệt là Túi Không Gian, bọn hắn cho rằng Trần Lương tu vi tối thiểu là Huyền cấp. Vì vậy không muốn gây sự gì.

Đúng như Trần Lương dự đoán, đi 1 mình lại càng an toàn. 2 võ giả kia, 1 người là Huyền cấp nhất huyệt, thân mang một bộ đạo bào màu tím, một người là Huyền cấp tam huyệt, thân mang một bộ đạo bào màu đen. Cả 2 chỉ đứng đó mà không hành động, không biết là muốn chờ đợi hay suy nghĩ gì.

“2 vị đạo hữu, có thể cho tại hạ biết các người đang chờ đợi điều gì trong Băng Hỏa Chi Khu?” Trần Lương mạnh dạn chắp tay hỏi

“Ngươi đứng chờ 1 lúc liền biết” võ giả khai mở nhất huyệt không mặn không nhạt trả lời.

Ngạo Thiên đưa Trần Lương xuống đất, không phải để đứng chờ mà là để kiểm tra mức độ hàn nhiệt trong hồ. Dù trong kia có bất cứ cái gì thì nắm bắt được mức độ nguy hiểm của Băng Hỏa Chi Khu luôn là điều cần thiết để có ứng phó phù hợp trước các bất ngờ khó lường.

Đứng giữa ranh giới của Băng Hỏa Chi Khu, nửa người bên trái Trần Lương chịu đựng hỏa khí bức người, nửa bên phải lại phải chống đỡ với hàn khí cực mạnh. Chỉ đứng một lát thôi nhưng cũng khiến Trần Lương khó chịu vô cùng.

Hắn lấy ra một kiện chiến khí, là một thanh kiếm cấp độ Thập Thánh Khí đưa vào trong hỏa khu. Chỉ 3 hơi thở sau, thanh kiếm đã bị tan chảy hòa vào trong hỏa khu.

Hắn tiếp tục lấy ra 1 thanh thánh kiếm khác cùng cấp độ đưa vào Băng khu. Những kẻ thù tu vi Hoàng cấp chết dưới tay hắn đa phần đều sở hữu chiến khí cấp độ thập thánh khí, vì vậy trong Nhẫn không gian của hắn chứa không ít thứ đồ này.

Kết quả lúc này còn bất ngờ hơn, chỉ 1 hơi thở, phần kiếm ở trong nước liền bị băng phong cứng ngắc. Tiếp sau đó, khu vực băng phong lan dần lên phía trên. Trần Lương phải vận sức mới rút được kiếm ra khỏi băng khu, làm dừng lại quá trình băng phong thánh kiếm. Nước ở đây rất trong, có thể nhìn xuống phía dưới một đoạn. Trần Lương đảo mắt qua 1 vòng, không thấy có gì ngoài một vật lờ mờ trông như bông hoa nằm tại khu vực giáp ranh giữa băng khu và hỏa khu.

Một lúc sau, bề mặt Băng Hỏa Chi Khu bắt đầu biến động mạnh dần đều. Băng khu cùng hỏa khu liên tục va chạm vào nhau, hòa tan vào nhau tạo ra 1 lốc xoáy nhỏ hút vào đại lượng hơi nước phía trên.

Rốt cuộc Trần Lương đã hiểu nơi này vì sao thu hút võ giả. Phía dưới Băng Hỏa Chi Khu, hay chính xác hơn là tại tâm lốc xoáy kia chắc chắn có Băng Hỏa Bất Diệt Hoa.

Loại linh dược này chỉ có 2 hoa. Một hoa nằm trong Hỏa khu, một hoa nằm trong Băng khu. Băng Hỏa Bất Diệt Hoa có thể giúp võ giả hỏa thuộc tính hoặc thủy thuộc tính đột phá Huyền cấp thất huyệt, bước vào Địa cấp, hoặc nếu dùng trước đó có thể xung phá 1, thậm chí là 2 huyệt đạo.

Có thể nói Băng Hỏa Bất Diệt Hoa là khao khát của bất kỳ Huyền cấp võ giả nào, đặc biệt là võ giả có 1 trong 2 thuộc tính băng, thủy.

Nếu ai không sử dụng được, đưa ra bán đấu giá có thể thu về cả trăm tinh thạch cấp 3 một bông. Hai bông là 200 tinh thạch cấp 3, ai mà không đỏ mắt muốn liều mạng đi hái!

Võ giả mang đạo bào đen tung người bay lên trên lốc xoáy, hẳn nhiên là muốn tranh thủ thời điểm băng hỏa giao thoa, giảm đi hỏa nhiệt cùng hàn khí đồng thời khoảng cách từ bề mặt của băng hỏa chi khu tới Băng Hỏa Bất Diệt Hoa là ngắn nhất để phi xuống ngắt hoa.

“Đạo hữu, xin cho biết lực phòng hộ áo giáp của ngươi như nào?” Võ giả khai mở nhất huyệt hỏi

Chần chừ 1 lúc, người kia trả lời: “Bách Thánh Khí, tăng 22 lần lực phòng hộ”

“Quả nhiên có chuẩn bị, hèn gì dám lao xuống Băng Hỏa Chi Khu” Trần Lương thầm nghĩ. Bảo giáp hắn đang mặc trên người thuộc về hàng thượng phẩm trong Bách Thánh Khí, lực phòng hộ lên tới 25 lần. Cao hơn chỉ có chuyển sang Thiên Thánh Khí, như bảo giáp của Nhĩ Khang, chất lượng hạ phẩm nhưng cũng tăng lên 35 lần khả năng phòng thủ cho nguyên khí hộ thân.

Trong khi chờ đợi lốc xoáy đạt được độ sâu nhất, võ giả hắc bào vận chuyển nguyên khí phòng hộ lên mức cao nhất, kích hoạt Bách Thánh Khí, nuốt vào đan dược chữa thương.

Thời điểm áp sát tiến vào Băng Hỏa Chi Khu, hắn lựa chọn lệch thân sang hỏa khu. Vì dù sao hắn cũng có hỏa thuộc tính, khả năng chống chịu sức nóng cũng mạnh mẽ hơn nhiều.

Võ giả đạo bào tím ngưng thần nhìn vào Băng Hỏa Chi Khu. Hắn hi vọng đối phương sẽ mang được Băng Hỏa Bất Diệt Hoa lên cùng cơ thể trọng thương, đến lúc đó hắn sẽ là ngư ông đắc lợi.

Trần Lương cũng nghiêm túc chờ đợi kết quả. Theo như tính toán, khả năng của hắn lúc này là không thể thu lấy được Băng Hỏa Bất Diệt Hoa, chỉ có thể trơ mắt nhìn kẻ khác cướp lấy linh dược, hoặc trông chờ vào may mắn đưa tới cơ hội.

Cả 2 kẻ trên bờ không phải chờ đợi lâu. Băng Hỏa Chi Khu không quá sâu. Từ trên bờ có thể nhìn và xác định được khoảng cách tới Băng Hỏa Bất Diệt Hoa. Vì vậy, nếu võ giả kia thành công, chỉ cần 3, 4 hơi thở là sẽ trồi lên trên Băng Hỏa Chi Khu. Nếu không tức là thân xác hắn vĩnh viễn nằm lại, trở thành 1 phần của Băng Hỏa Chi Khu.

10 hơi thở qua đi, Trần Lương lắc mình ngồi lên Ngạo Thiên rời đi. Võ giả đạo bào tím chần chờ thêm một thời gian cũng bỏ đi. Đã có kẻ hi sinh trước đó làm thí nghiệm, hắn không cho rằng bản thân có thể làm tốt hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau