TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Tiếu ngạo đột phá cấp 7

Từ xa, Trần Lương cùng Ngạo Thiên chạy tới giúp Tiếu Ngạo triệt hạ Huyết Dương. Huyết khí trong người Tiếu Ngạo giảm nhanh qua từng hơi thở.

Bọn Trần Lương chạy tới nơi thì Huyết Dương đã hoàn toàn tắt thở, huyết khí trong người Tiếu Ngạo cũng chỉ còn lại một phần, đổ gục xuống.

Còn may, nhục thân của Đại Địa Ngưu Ma Vương đa phần là các khoảng không ẩn chứa vùng không gian riêng. Máu huyết và nội tạng của nó khác xa so với các yêu thú thông thường.

Đại Địa Ngưu Ma Vương không có dạ dày, vì vậy chúng không ăn thịt hay thực vật mà chỉ luyện hóa nội đan yêu thú hoặc Nhân Sinh nhân loại. Chúng cũng không có nhiều cơ quan khác, dẫn đến huyết khí trong cơ thể cũng không nhiều.

Muốn giết chết Đại Địa Ngưu Ma Vương rất khó, cần hủy diệt toàn bộ thân thể của nó. Ngay cả khi cơ thể bị đục thành tổ ong, Đại Địa Ngưu Ma Vương nếu được điều trị vẫn có thể phục hồi.

Trần Lương thu xác Huyết Dương cùng cơ thể Tiếu Ngạo vào rồi chạy khỏi khu vực này. Âm thanh chiến đấu đã thu hút một số loại yêu thú mạnh mẽ mò đến.

Tìm kiếm một nơi không có yêu thú xung quanh, Trần Lương thả Tiếu Ngạo ra ngoài và đưa đan dược chữa thương vào miệng nó. Hắn và Ngạo Thiên cũng ngồi xuống chữa thương.

Được nửa ngày tĩnh dưỡng, bọn hắn lại tiếp tục phải di chuyển do Trần Lương cảm nhận được phía nam 15 dặm có một đàn yêu thú Tích Vân Cam di chuyển về chỗ bọn hắn.

Nhờ vào tinh thần lực cường đại, có thể mở rộng phạm vi cảm nhận lên đến 50 dặm, Trần Lương có thể sớm thấy được sự xuất hiện của yêu thú cùng nhân loại để tránh đi hoặc tấn công.

Có thể nói, tinh thần lực cấp 9 chính là bùa hộ mạng để Trần Lương có thể tồn tại trong Ác Nhân Cốc. Không có nó, chỉ sợ hắn đã chết mấy lần từ khi vào đây.

Tiếp tục nghỉ ngơi 3 ngày thì cả đoàn hồi phục, lần này may mắn không có ai bị thương nặng. Tiếu Ngạo chỉ là thiếu máu nên ngất đi, chứ trên cơ thể nó đến 1 vết thương cũng không có.

Trần Lương lấy ra nội đan của Huyết Dương đưa cho Tiếu Ngạo

“Thưởng cho ngươi, lần này chiến đấu rất tốt, dám mạo hiểm để giành thắng lợi”

Tiếu Ngạo vui mừng đớp lấy nội đan Huyết Dương, nhưng nó chưa vội luyện hóa mà lưu trữ trong cơ thể.

Đoàn đội tiếp tục tiến lên. Sau 1 ngày, bọn hắn đi tới chân 1 ngọn núi. Tiếu Ngạo rống lên 1 tiếng, tăng tốc chạy về phía đỉnh núi. Trần Lương thấy xung quanh không có nguy hiểm nên để kệ nó xung phong.

Lên đến đỉnh núi, Tiếu Ngạo rống lên 1 tiếng

“Gaoo uuuuuuuu”

Nó khoan khoái tận hưởng linh khí tươi mát, chứa đầy Không gian thuộc tính. Nơi đây mới chỉ là rìa ngoài, tiến sâu vào trong sẽ càng thu được chất lượng không gian linh khí cao hơn.

Trần Lương đứng trên đỉnh núi nhìn không gian phía trước, là một thảo nguyên bát ngát không có điểm dừng. Có thể dễ dàng nhận ra điểm khác biệt của thảo nguyên này là sự xuất hiện của các vết nứt không gian.

Trong tầm mắt của Trần Lương, xa xa phía trước là một vết nứt không gian kéo dài 20 trượng nằm cách mặt đất 3 trượng cao.

Cả nhóm tiếp tục tiến lên, Tiếu Ngạo muốn tiến vào sâu bên trong, đến nơi có không gian linh khí nồng đậm hơn.

Bọn hắn đi tới một đồng cỏ trải dài bát ngát không thấy điểm dừng, chỉ thấy một đàn ngựa gặm cỏ hay mấy con chuột chũi chạy khắp nơi. Trần Lương thảnh thơi ngồi trên lưng Ngạo Thiên tận hưởng làn gió mát mẻ. Từ ngày vào Ác Nhân Cốc, thật hiếm khi hắn mới có dịp thư giãn thế này.

Đang đi, đột nhiên Tiếu Ngạo dừng lại gầm gừ phía trước. Trần Lương cảm thấy kỳ lạ vì tinh thần lực của hắn thả ra 20 dặm xung quanh đều không thấy có bóng dáng nguy hiểm nào

“Chuyện gì vậy Tiếu Ngạo?” Trần Lương hỏi

Tiếu Ngạo khuôn mặt thù địch sủa lên 3 tiếng về phía trước, báo hiệu có nguy hiểm.

Trần Lương tin tưởng vào khả năng của Tiếu Ngạo. Tại vùng đất có không gian linh khí cao như này thì các loài yêu thú có Thiên Phú Thần Thông về không gian rất nhiều.

Trần Lương thu hẹp tinh thần lực lại còn 10 dặm, vẫn không cảm nhận được gì. Hắn liền thu nhỏ lại 1 dặm, 100 trượng, 50 trượng, lúc này hắn mới ẩn ẩn nhận ra có sự khác lạ trong không gian.

Thu gọn lại 30 trượng, hắn không thấy gì. Tăng lên 40 trượng, cũng không thấy gì. Nhích lên từng trượng một, cuối cùng hắn phán đoán ra được vấn đề cách hắn 49 trượng.

Trần Lương đoán một yêu thú nào đó có thần thông không gian cao minh, ẩn mình tại không gian khác, đợi con mồi đi qua thì bất ngờ đánh lén.

Trong đầu hắn hiện lên mấy loại yêu thú, phổ biến nhất là Điệt Ngư, yêu thú cấp 9. Chúng đợi con mồi đi qua thì chui ra đâm lén rồi trốn ngay lập tức, chờ đợi con mồi bị độc chết mới ra ngoài. Nếu là Điệt Ngư thì Trần Lương không sợ, nhưng một số loại khác thuộc dạng tấn công vật lý mạnh mẽ, có thể tạo cho hắn tổn thương lớn.

Không muốn đánh cược, Trần Lương quyết định đi vòng sang một bên.

Nhưng bước được 3 bước, hắn lại thở dài lẩm bẩm “Không được, ta cần một khỏa đạo tâm kiên định, không nhường bước. Nếu chỉ muốn ăn chắc thì sao có thể gập mạnh càng mạnh”

Trần Lương quay trở lại vị trí ban đầu rồi tiếp tục bước đi theo hướng đã định. Nếu Tiếu Ngạo mở ra Thiên Phú Thần Thông của nó thì có thể lôi kẻ địch nấp trong không gian ra, nhưng hiện giờ chỉ có thể lấy bản thân nhử nó ra để đánh. Hắn thu lại tinh thần lực còn 10 trượng, bất cứ một thay đổi nào trong 10 trượng này đều sẽ không thể lọt qua cảm nhận của hắn, kể cả 1 con kiến là đực hay cái hắn cũng có thể biết.

Còn cách mục tiêu 1 trượng, yêu thú vẫn không có ra mặt tấn công.

Trần Lương vừa đi qua 1 bước, con yêu thú liền xé rách không gian, một chi móng vuốt vỗ mạnh xuống lưng Trần Lương.

Hắn đã sớm cảm nhận được sự thay đổi trong không gian nên kịp thời nhảy qua 1 bên tránh được. Cú vỗ tay rạch phá trên đất 4 vệt chém dài, chứng tỏ nhục thân của con yêu thú rất mạnh.

Trần Lương còn chưa kịp phản công, con yêu thú đã trốn lại vào trong không gian thứ nguyên. Muốn lôi con yêu thú này ra ngoài, phải nhờ đến võ giả Không gian thuộc tính hoặc các yêu thú có không gian thần thông như Đại Địa Ngưu Ma Vương.

Đã không thể tấn công, Trần Lương lựa chọn rời đi.

Trong không gian thứ nguyên, con yêu thú lén di chuyển theo nhân loại, muốn ra tay đánh lén lần 2.

Trần Lương cảm nhận được con yêu thú di chuyển theo mình, liền ra lệnh cho Ngạo Thiên điều khiển linh khí, ngăn chặn không cho con yêu thú kia rẽ ra không gian tiến đến gần mình.

Nếu Trần Lương bước vào Hoàng cấp, cũng có thể điều khiển linh khí xung quanh hắn, phạm vi càng gần, năng lực điều khiển càng mạnh, ngăn cản những kẻ trốn trong không gian thứ nguyên áp sát. Nhưng hiện giờ thì chưa làm được.

Biết được đối phương theo dõi được mình, con yêu thú quyết định từ bỏ. Thực ra chiến lực của nó không thấp, nhưng bản năng chiến đấu của nó là ám sát nên nếu thấy con mồi có thể phát hiện được mình thì nó sẽ bỏ qua.

Cả nhóm Trần Lương tiếp tục tiến lên.

Đi đến một rừng cây nhỏ, Tiếu Ngạo hú lên 2 tiếng rồi nằm xuống ngủ. Lúc này nó mới lấy nội đan của Huyết Dương ra luyện hóa.

Trần Lương bày ra một trận pháp ẩn nấp rồi cùng Ngạo Thiên ngồi cạnh trông chừng cho Tiếu Ngạo. Hắn cũng muốn dừng lại nghỉ ngơi để ổn định lại căn cơ. Mới bước vào cấp 9, sự liên kết giữa Nhân Sinh cùng cơ thể hắn còn chưa vững chắc.

Đây cũng là lí do Trần Lương thi triển Vô Cực Quyền mới tiêu hết được một nửa lượng nguyên khí trong đan điền. Nếu có thể sử dụng càng nhiều người cho Vô Cực Quyền, khả năng phòng thủ của hắn sẽ càng mạnh.

Giấc ngủ của Tiếu Ngạo Cửu Thiên không ngờ kéo dài đến 1 tháng.

Khoảng thời gian này không có gì biến động. Có rừng cây che chắn tầm nhìn nên yêu thú và nhân loại đi qua bọn hắn cũng không có phát hiện. Chỉ có một con Nhạn Điểu thỉnh thoảng xuất hiện ở gần đấy, như có như không nhìn về phía nhóm Trần Lương.

Nhạn Điểu chỉ là một loài yêu thú cấp 6. Thức ăn của bọn chúng là sâu trùng và một số loài yêu thú kích thước nhỏ. Cơ thể Nhạn Điểu to bằng đầu người, thịt thơm, ngon, mềm nên là món ăn ưa thích của nhiều yêu thú và nhân loại. Nhạn Điểu chỉ có khả năng duy nhất là tốc độ bay rất nhanh để trốn thoát kẻ thù.

Sự xuất hiện của Nhạn Điểu cũng không mang lại ảnh hưởng gì nên Trần Lương cũng không để tâm.
1 tháng sau tỉnh dậy, Tiếu Ngạo cất lên một tiếng hú dài

“Gao uuuuuuuuu”

“Không ngờ ngươi lại bước sang cấp 7 nhanh như vậy, ta còn tưởng phải vài năm nữa. Có vẻ như Không gian linh khí cao giúp hiệu quả luyện hóa nội đan của ngươi cao hơn rất nhiều”

Giờ thì Trần Lương đã hiểu vì sao tốc độ phát triển của Tiếu Ngạo Cửu Thiên trước đó tương đối chậm chạp.

Bọn hắn lại tiếp tục lên đường.

Ác Nhân Cốc không thiếu nhân loại tiến vào, đa phần là để lẩn trốn kẻ thù, một số ít lại là để tìm kiếm cơ duyên, săn giết yêu thú.

Trước mặt hắn lúc này là một đôi đạo lữ dáng vẻ tử tế đang hỏi thăm hắn:

“Đạo huynh, ngươi một thân một mình đi lại trong Ác Nhân Cốc rất nguy hiểm, có muốn gia nhập với 2 bọn ta để bảo vệ lẫn nhau?”

“Đa tạ hai vị quan tâm, ta còn có 2 con thú này làm bạn. Lúc cần vẫn có thể chạy trốn được”

Đôi nam nữ không khỏi mắt sáng lên nhìn Tam Nhãn Lang cùng Đại Địa Ngưu Ma Vương. Nữ nhân nở nụ cười nói

“Đạo huynh có thể thu phục được 2 con yêu thú này làm ta vô cùng ngưỡng mộ. Ngươi làm thế nào làm được?”

“Ha ha, ta là may mắn nhặt được trứng của bọn hắn thôi. Trời xanh ưu ái, mọi chuyện ắt thuận buồm xuôi gió”

“Ha ha, nghe hơi vô lý nhưng lại rất thuyết phục. Bọn chúng đã hoàn toàn trưởng thành chưa?”

“Con Đại Địa Ngưu Ma Vương này vừa mới đột phá cấp 7, con Tam Nhãn Lang cũng mới chỉ cấp 9, còn xa xa mới được như mẫu thân của nó”

“Hai bọn ta cũng mới bước vào Hoàng cấp không lâu, may mà có cặp nên mới tồn tại được trong Ác Nhân Cốc này, nhưng cũng không thiếu lần suýt bỏ mạng. Đạo huynh hẳn là phải có tu vi Hoàng cấp lâu dài, thậm chí là Huyền cấp mới dám 1 thân 1 mình đi lại thong dong như thế?”

“À không, tại hạ mới bước vào Cự Linh cảnh, đang ngao du sơn thủy để chứng Đạo của bản thân”

Vừa nghe được tu vi của Trần Lương, hai phu thê nhìn nhau cười ngụ ý. Người nam tử nói “Hóa ra tiểu hữu này mới Cự Linh cảnh, chúng ta có nên giúp hắn sớm lên đường”

“Phu quân thật tốt bụng, ta cũng có ý giúp tiểu hữu đây trông nom 2 con yêu thú kẻo lại bị giết tại nơi ác liệt như Ác Nhân Cốc thì thật đáng tiếc”

Nghe đôi phu thê cười nói trao đổi, Trần Lương cũng mỉm cười đáp lại:

“Hai vị thật tốt quá. Ta cũng rất mừng gặp được hai vị để rèn luyện Đạo mà ta tìm kiếm”

“Bọn ta vẫn luôn là người tốt mà. Hỏi thí không phải, Đạo của tiểu hữu tìm kiếm là gì”

“Hủy diệt”

Vừa nói dứt lời, Trần Lương lấy ra Địa Long Thương, vận chuyển nguyên khí chém 1 thương về phía đôi đạo lữ.

Bọn hắn phản ứng cũng không chậm, vừa nhìn thấy Trần Lương vận chuyển nguyên khí, bọn hắn ngay lập tức bay lùi lại, tránh thoát kịp thời.

Từ trên cao nhìn xuống, nam tử nói:

“Tiểu tử còn chưa bước vào Hoàng cấp lại dám giơ mũi thương về phía bọn ta, thật không biết sống chết. Tưởng 1 con Tam Nhãn Lang cấp 9 là có thể chống đỡ phu thê bọn ta hợp kích sau”

“Ta không chĩa mũi thương về phía các ngươi thì các ngươi sẽ không tấn công ta sao?” Trần Lương hỏi ngược lại

“Biết vậy sao ngươi còn trả lời tất cả những câu hỏi của bọn ta, không lẽ tất cả đều nói dối? Ta đã kiểm tra qua, đúng là Tam Nhãn Lang mới cấp 9 và Đại Địa Ngưu Ma Vương cấp 7, chỉ có ngươi là ta không dò xét được. Không lẽ ngươi không phải Cự Linh cảnh?”

“Tất cả đều là thật, chỉ là ta muốn tăng mức độ khó lên chơi cho vui thôi”

“Tên này…” Nam tử không biết nói gì. Từ khi bước vào Hoàng cấp, đây là lần đầu hắn chứng kiến một Cự Linh cảnh dám ăn nói hỗn xước trước mặt hắn như vậy.

Chương 87: Không gian lao lung

Trần Lương tiếp tục “2 người các ngươi, nam là Không gian thuộc tính, tinh thần lực cấp 4, nữ là Thủy thuộc tính, tinh thần lực cấp 4. Cả 2 đều là Hoàng cấp tu vi. Ta muốn công bằng nên mới cung cấp thông tin thêm cho 2 người các ngươi”

“Ngươi, ngươi lại có được tinh thần lực cao như vậy! Ít nhất là cấp 6. Ngươi không phải chuyên tu võ đạo sao?”

Trần Lương trầm ngâm không biết trả lời như nào. Hắn có tinh thần lực rất cao. Tạo nghệ của hắn trong trận pháp cao hơn võ đạo rất nhiều. Nhưng từ khi trọng sinh ở kiếp này, hắn đều là tập trung vào rèn luyện võ đạo. Trận pháp hắn không cần học, chỉ cần thực hành nhiều để rèn luyện kỹ năng.

Trần Lương không tiếp tục nói chuyện, hiển hóa ra Chiến thần Atula, tích xúc nguyên khí đánh ra Cửu Vĩ Hắc Long. Tiếu Ngạo cùng Ngạo Thiên cũng cùng một chỗ đánh ra yêu ảnh của mình.

Đôi đạo lữ cũng lấy ra bảo kiếm tấn công. Nam tử không thấy hiển hóa ra thần thông gì, chỉ có nữ tử là xuất hiện một con cá nhỏ trên đầu, không biết có tác dụng gì.

2 bên va ầm vào nhau, kết quả hoàn toàn trái ngược với những gì đôi phu thê nghĩ. Bọn hắn vốn cho rằng chỉ có Tam Nhãn Lang là đánh ngang với một người, người còn lại đủ để áp đảo hoàn toàn tên võ giả Cự Linh cảnh với 1 con Đại Địa Ngưu Ma Vương cấp 7.

Thực tế lúc này, 2 kiếm khí của bọn hắn bị phá hủy hoàn toàn, 1 Yêu Ảnh Tam Nhãn Lang, 1 con Cửu Vĩ Hắc Long cuồn cuộn lao đến tấn công bọn hắn.

Không kịp ngạc nhiên, đòn tấn công đã đến sát mặt, đôi đạo lữ đành cắn răng huy kiếm phòng thủ. Bọn hắn không có nhận lấy thương thế gì, nhưng thái độ đối với Trần Lương đã thay đổi hoàn toàn. Bọn hắn bay lên cao hơn, giãn ra khoảng cách với đối thủ.

“Ngươi thật sự mới chỉ Cự Linh cảnh tu vi?” Người nam tử hỏi

“Nói nhiều vậy để làm, đánh thì đánh đi” Trần Lương leo lên lưng Ngạo Thiên bay ngang tầm đối phương. Từ dưới đánh lên có cảm giác không thoải mái.

“Song kiếm hợp bích” Nam tử nói xong, từ kiếm của hắn hiện lên một con ngạc ngư. Nữ tử cũng chống lên một con thủy tượng, thủy tượng đứng trên ngạc ngư lao về phía Trần Lương.

“Kết thúc đi Ngạo Thiên” Trần Lương truyền tin cho Ngạo Thiên.

3 bọn hắn vẫn đánh ra đòn tấn công của riêng phần mình. Hai bên sắp va vào nhau, Ngạo Thiên đệ tam nhãn điều khiển đôi ngạc ngư, thủy tượng chuyển hướng di chuyển xuống dưới.

Lại một lần nữa đôi đạo lữ ngạc nhiên, chứng kiến đòn tấn công tổng lực của đối phương ập về phía mình.

Đôi đạo lữ đều thu hồi kiếm của mình, nam thì chống lên màn chắn không gian, nữ thì chống lên thủy kính phòng thủ.

Thủy kính của nữ tử dễ dàng bị xông phá, nhưng màn chắn không gian thì không có dễ dàng như vậy. 2 bên giằng co một hồi, nổ tung, bắn đôi nam nữ bay về sau như diều đứt dây.

Vụ nổ khiến 2 người văng đi trăm trượng mới dừng lại, mặt tái mét nhìn Trần Lương đang hiên ngang ngồi trên lưng Ngạo Thiên như chiến thần hạ phàm.

Không cho bọn hắn có bất kỳ cơ hội nghỉ ngơi, nhóm Trần Lương lại tiếp tục tung ra đòn tấn công. Đôi nam nữ rút kinh nghiệm, chỉ súc lực chờ đợi Yêu Ảnh đến gần rồi mới đánh ra Song kiếm hợp bích, rốt cuộc phá tan hợp kích của Trần Lương, nhưng kiếm khí của bọn hắn cũng biến mất vô ảnh vô tung.

Đôi đạo lữ rơi vào tắc nghẽn, tấn công không được, chỉ có thể bị động phòng thủ, nếu đã thế, không bằng rời đi.

“Đi” Nam tử ra quyết định rút lui.

Ban đầu, 2 người đánh chủ ý vào Đại Địa Ngưu Ma Vương cùng Tam Nhãn Lang, nhất là Đại Địa Ngưu Ma Vương. Đại Địa Ngưu Ma Vương còn bé, nếu có thể thu phục thì là tốt nhất, nếu không, cơ thể của nó mỗi một bộ phận đều có giá trị lớn.

Riêng Trần Lương thì bọn hắn không để ý lắm, một kẻ mới Cự Linh cảnh, lại một thân một mình trong Ác Nhân Cốc thì có thể có tài sản gì được, cùng lắm là mấy ngàn tinh thạch. Chỉ có đối tượng thiên kiêu, nhà giàu như Mộng Thần Phong Sơn Tùng Anh mới có mười mấy vạn tinh thạch, chưa kể đến các loại đan dược, bảo vật trong Không Vật mà Trần Lương trộm được.

“Muốn đi, để lại mạng” cưỡi trên Ngạo Thiên, Trần Lương đánh ra Cửu Long Thăng Thiên ngăn cản đối phương bỏ chạy.

Gặp phải sự tấn công của 7 con Cửu Vĩ Hắc Long, 2 người nam nữ dễ dàng cùng nhau đánh tan và tiếp tục bỏ chạy.

Tốc độ chạy trên mặt đất của Ngạo Thiên nhanh hơn đôi đạo lữ kia, nhưng bay trên trời tốc độ của nó bị giảm đi, không thể kéo gần khoảng cách truy đuổi.

Tiếu Ngạo Cửu Thiên thấy thế mới quyết định tăng tốc vượt lên trên. Đột phá một cấp, tốc độ di chuyển của nó lại tăng lên một mảng lớn.

Tiếu Ngạo đâm đôi sừng của nó về phía nam tử. Trần Lương từ sau hét lên “Tấn công nữ nhân”. Hắn muốn tấn công kẻ yếu, sẽ dễ dàng cầm chân cả 2 tên, trừ khi nam tử quyết định rời bỏ đạo lữ của mình.

Tiếu Ngạo từ bên hông đâm nữ tử khiến nàng không thể không vung kiếm xuống chém. Không như hắc long bị tan đi, Tiếu Ngạo dùng sừng đấu ngang cơ với nữ tử khiến nàng bị giữ chân lại.
Nam tử vượt lên trên phải quay lại chém về thân Tiếu Ngạo giải cứu nương tử của mình. Tiếu Ngạo nhảy lùi ra sau dễ dàng tránh thoát một kiếm này.

Vừa dứt khỏi con hắc ngưu, đôi đạo lữ đã phải đối mặt với 7 con Cửu Vĩ Hắc Long tiến tới gần sát mình.

Phá hủy xong mấy con hắc long cũng là lúc Trần Lương chỉ còn cách bọn hắn 3 trượng, còn Đại Địa Ngưu Ma Vương thì chặn đầu không cho bọn hắn tiếp tục chạy. Mà dù có chạy cũng dễ dàng bị Đại Địa Ngưu Ma Vương đuổi kịp.

“Tiểu tử, chớ đuổi cùng giết tận, ngươi không hơn bọn ta. Cố chiến đấu chỉ khiến 2 bên nhận trọng thương, làm mồi cho kẻ khác trong Ác Nhân Cốc này”

“Ha ha, đừng nhiều lời, chiến cho thống khoái nào” Trần Lương ngồi trên chiến lang chém xuống nam tử.

Nam tử nhận lấy, không phải là 1 thương chém xuống, mà là đồng thời cả 7 thương cùng đánh về phía hắn.

Hắn muốn cậy mạnh, định hất văng cả 7 cây thương cùng Trần Lương ra xa, nhưng không ngờ lực lượng 2 bên cân sức cân tài.

Không có thời gian để ngạc nhiên, nam tử liên tục phải đỡ lấy từng mũi thương nhanh như gió của Trần Lương, tương đối chật vật

Nữ tử đang muốn tiến vào trợ chiến cho phu quân của mình thì gặp Ngạo Thiên lao đến. Không còn đỡ vội vàng như trước, một kiếm lần này của nàng có súc lực, nên đủ để hất văng nó ra xa và khiến nó choáng váng một lúc.

Nữ tử huy 1 kiếm chém vào hông Trần Lương.

Trần Lương không để ý kiếm này, vẫn tập trung vào công kích nam tử. Bởi hắn biết Ngạo Thiên sẽ ra tay ngăn cản.

Lợi thế của Ngạo Thiên là lực lượng, còn lợi thế của nữ tử là sự linh hoạt, uyển chuyển.

Ngạo Thiên gần như hất văng Trần Lương ra khỏi người khi phải lấy móng vuốt chống đỡ kiếm kỹ của nữ tử.

Trần Lương phải nắm chặt vào lông của Ngạo Thiên để không bị rơi khỏi bầu trời. “Không bay được đúng là bất lợi” Trần Lương nghĩ trong đầu.

“Ngươi thật sự chưa bước vào Hoàng cấp, sao lại có lực lượng mạnh đến vậy” Nam tử nhìn tỉnh cảnh của Trần Lương không khỏi bật ra câu hỏi. Đáng nhẽ Hoàng cấp võ giả như hắn chỉ một tay cũng đủ chèn ép Cự Linh võ giả mới đúng, sao lại rơi vào tình trạng khổ chiến như này được

“Vì ngươi yếu” Trần Lương trả lời vỏn vẹn 3 chữ.
Nhị thủ nan tứ thủ, huống hồ nam tử là 1 kiếm chống là 7 thương, hắn liên tục nhận lấy các vết thương ngoài da, máu chảy liên tục.

Đến đúng thời điểm, nam tử chấp nhận bị 3 thương đâm vào thân để dồn sức chém bay Ngạo Thiên lùi ra sau. Tuy nhiên vết thương cũng không sâu. Cơ thể Ngạo Thiên xét về độ cứng không kém gì Trần Lương, chỉ có thua về khả năng hồi phục.

Ngạo Thiên không để ý vết thương, tiếp tục mang theo Trần Lương xông về phía nam tử mặt mũi tái mét, đang thở dốc.

Bất ngờ thay, nam tử không dùng kiếm tấn công mà còn thu kiếm về, giơ 2 tay về phía trước như muốn nhận thua, chịu trói.

Dùng tốc độ rất nhanh lao đến đổi thủ, đột nhiên Ngạo Thiên như va vào 1 bức tường khí vô hình, bật trở lại thì phía sau lại có 1 bức tường vô hình khác. Nó muốn đi xuống, đi lên đều không được.

“Vô ích thôi, các ngươi đã bị ta giam trong Không Gian Lao Lung. Võ kỹ thuộc tính này có thể giúp ta phòng thủ, cũng có thể giam cầm đối thủ. Có điều ta cũng không tấn công được ngươi”

Nam tử vừa nói vừa cho lên miệng 2 viên đan dược, một trị thương, một hồi khí. Ngoài bị thương thì võ kỹ thuộc tính vừa rồi của hắn đã khiến đan điền gần cạn nguyên khí. Hắn bị thương cũng không nhẹ, hận không thể băm vằm Trần Lương ra nhưng lực bất tòng tâm. Có thể giam đối thủ để rời đi đã là bước đường cùng rồi.

Đôi đạo lữ thở phào nhìn nhau

“Tiểu từ này quá mạnh, lại có thể dùng Cự Linh tu vi đánh lại chúng ta. Nếu không diệt trừ bây giờ chỉ sợ tương lai gặp hắn chúng ta khó chống lại được” Nữ tử lo lắng nói

“Nàng không cần quá lo. Thế gian rộng lớn, hắn tìm chúng ta khác gì mò kim đáy bể. Huống hồ hắn hoặc chúng ta có sinh tồn rời khỏi Ác Nhân Cốc được hay không lại là một ẩn số” Nam tử trấn an nương tử của mình xong thì quay qua nhìn Ngạo Thiên nói tiếp “Điều chúng ta cần nghĩ lúc này là tóm được Đại Địa Ngưu Ma Vương”

Nữ tử giơ kiếm về Ngạo Thiên nói “súc vật, chúng ta chiến tiếp”

“Tiếu Ngạo chạy ngay đi” Trần Lương quát lớn

Vừa nhận được lệnh, Tiếu Ngạo lập tức quay người co giò chạy. Khoản chiến đấu nó có thể không dám vỗ ngực xưng tên nhưng riêng phần bỏ chạy thì nó nhận số 2, không ai dám nhận số 1.

“Truy”

Đôi đạo lữ cấp tốc đuổi theo.

Trần Lương cùng Ngạo Thiên ở trong Không gian lao lung đang không ngừng tấn công hòng phá vỡ nhà giam vô hình này, đáng tiếc không có tác dụng. Không Gian Lao Lung là tuyệt kỹ phòng thủ mạnh nhất của nam tử, chưa từng có ai phá vỡ được, nhưng chỉ có tác dụng trong 1 ngày.

Đánh đến cạn khô đan điền, Trần Lương vốc một nắm Hồi nguyên đan vào mồm. Hắn lo lắng sợ Tiếu Ngạo bị bắt đi thì không biết đường nào mà tìm.

Một con yêu thú cấp 11 là cỡ nào quý hiếm, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Tiếu Ngạo Cửu Thiên càng là mắt xích quan trọng trong kế hoạch tương lai của hắn. Không phải ngẫu nhiên mà Hải Thượng Trung trả một cái giá lớn để có được noãn của Đại Địa Ngưu Ma Vương mẹ.

Đang ngồi vận chuyển Vạn Ám Quy Nguyên, Trần Lương nhìn từ xa thấy Tiếu Ngạo mặt mày hớn hở chạy về, phía sau cũng không thấy có ai truy đuổi. Hắn không ngờ khả năng chạy trốn của Tiếu Ngạo lại cao đến thế.

Không Gian Lao Lung này giam giữ cả tinh thần lực, vì vậy Trần Lương không thể thả tinh thần lực ra ngoài kiểm tra xem đôi đạo lữ kia ở đâu.

Còn đang không biết phải làm sao để thoát thân, Tiếu Ngạo đã lại cho hắn thêm một bất ngờ khác. Nó chạy tới, cắm cặp sừng nhọn hoắt của mình vào Không Gian Lao Lung, chỉ vài tích tắc sau, nó đã thong dong thả bộ đi vào bên cạnh Trần Lương.

Hắn ngạc nhiên đưa tay lên sờ vào vị trí cũ bị phong tỏa, quả thật bức tường vô hình đã không còn nữa. Trần Lương quay qua xoa đầu Tiếu Ngạo Cửu Thiên, khen nó:

“Giỏi lắm, ngươi thật lợi hại”

Trận chiến này, coi như là hòa. Nhìn về phương hướng rời đi của đôi đạo lữ, Trần Lương tự nhủ: “Những võ giả chân chính bước vào Hoàng cấp thật không thể khinh thường. Ai cũng có át chủ bài riêng. Không dễ dàng hạ gục như Mộng Thần Phong Sơn Tùng Anh.

Trần Lương cùng 2 con yêu thú đi xuống mặt đất, tiếp tục lên đường.

Từ phía xa, 1 con Nhạn Điểu vỗ cánh bay đi

Chương 88: Gắp lửa bỏ tay người

Rút kinh nghiệm từ biến cố vừa qua, Trần Lương đang thi triển trận pháp theo dõi lên người Tiếu Ngạo Cửu Thiên. Hắn lấy máu từ cột sống của Tiếu Ngạo, đặt một trận pháp lên đó rồi ẩn vào trên trán. Xong thêm một loại trận pháp khác đặt vào nơi vừa rút giọt máu kia ra.

Kể từ nay, chỉ cần Tiếu Ngạo còn cách hắn 1 vạn dặm là hắn có thể cảm ứng được vị trí của nó.

Nhóm của Trần Lương đang phải đi vòng qua một trong những vùng đất nguy hiểm nhất khu vực này, bởi trong đấy không gian cực kỳ mất ổn định, chỉ có những võ giả không gian thuộc tính cao thâm mới có thể bước vào trong nó.

Trong vùng đất này, một Lát Cắt Không Giang có thể xuất hiện bất cứ lúc nào mà không có dấu hiệu báo trước, chỉ có những kẻ cực kỳ nhạy cảm với không gian mới có thể nhận ra mà tránh đi

Một Đại Địa Ngưu Ma Vương trưởng thành có thể thong dong dạo chơi trong đó, nhưng mức độ như Tiếu Ngạo hiện tại thì chưa đủ, vào trong sẽ vô cùng nguy hiểm. Còn như Trần Lương và Ngạo Thiên thì chắc chắn bị Lát Cắt Không Gian bất ngờ xuất hiện cắt hắn thành hai mảnh.

Trần Lương vào Ác Nhân Cốc đã được một năm, hắn không có địa điểm xác định nên sau khi được Tiếu Ngạo dẫn vào vùng đất đậm đặc Không gian thuộc tính thì chỉ biết thẳng tiến mà đi.

Tất nhiên không phải hoàn toàn là đi thẳng. Hắn thưởng tỏa ra tinh thần lực 20 dặm xem xét và đánh giá mức độ nguy hiểm cùng cơ hội. Quá nguy hiểm, liền tránh đi. Còn nếu gặp phải thảo dược hay nhân loại và yêu thú có thể đánh được, liền tiến đánh.

Nhân loại và yêu thú bị đánh giết đều sẽ chia sẻ cho 2 con yêu thú tẩm bổ. Trần Lương đã không thể tăng lên tu vi nhờ nguyên khí nữa nên chỉ ăn để có sức.

Vùng đất này tương đối thưa thớt nhân loại, chủ yếu vẫn là gặp các loại yêu thú.

Lúc này, Trần Lương đang ngồi gặm chiếc đùi của con Ngọc Thố thì thấy phía có 1 con Nhạn Điểu bị 1 đàn 9 con Họa Điểu đuổi giết. Chỉ một lúc nữa thôi, bọn chúng sẽ đi qua trước mặt Trần Lương, cách chừng 100 trượng nên hắn cũng không để ý.

Nhưng đến cách chừng 100 trượng, Nhạn Điểu đột nhiên chuyển hướng, bay về phía đám Trần Lương. Đến lúc nhận ra có vấn đề, Nhạn Điểu đã ở gần hắn 70 trượng.

Khi Nhạn Điểu chỉ còn cách hắn 40 trượng, Trần Lương leo lên lưng Ngạo Thiên di chuyển khỏi hướng bay của Nhạn Điểu.

Nhạn Điểu ngay lập tức đổi hướng, lấy Trần Lương làm mục tiêu bay tới. Tốc độ của Ngạo Thiên chạy dưới đất rất nhanh, nhưng vẫn dần bị Nhạn Điểu đuổi kịp. Tốc độ của con Nhạn Điểu này nhanh hơn hẳn các con Nhạn Điểu thông thường.

Lúc này Trần Lương mới nhận ra con Nhạn Điểu đang sử dụng phong thuộc tính tăng lên tốc độ di chuyển. Trong chốc lát, nó đã bay ngang trên đầu đám người Trần Lương.

Từ trên cao, Nhạn Điểu thả xuống một vật trông như là một noãn thú. Trần Lương đã đoán ngay được điều gì xảy ra. Con Nhạn Điểu kia bị đàn Họa Điểu truy đuổi vì ăn cắp noãn của một con trong đàn. Thật tình cờ, hướng bay của Nhạn Điểu đúng về phía bọn Trần Lương. Và càng trùng hợp hơn là Nhạn Điểu thả rơi noãn ngay xuống vị trí của Trần Lương.

Một câu hỏi xẹt qua trong đầu hắn, bắt hay không bắt.

Bắt noãn có thể khiến bọn Họa Điểu cho rằng hắn cấu kết Nhạn Điểu ăn cắp noãn của bọn nó. Nhưng bắt noãn có thể giúp Trần Lương trả lại noãn cho bọn chúng, hóa giải hiểu lầm.

Không bắt, noãn rơi xuống chắc chắn vỡ. Rời khỏi nơi trứng vỡ, ý nói không liên quan. Nhưng noãn rơi vỡ ngay sát Trần Lương, đàn Họa Điểu cũng vẫn có thể kết tội hắn, đồng thời trả thù.

Bắt, hay không bắt.

Bắt, Trần Lương lựa chọn.

Không cần cố gắng để bắt lấy noãn, vì Nhạn Điểu tính toán tốc độ di chuyển, thả rất chính xác xuống ngay trước mặt Trần Lương.

Vừa cầm tới tay noãn Họa Điểu, Trần Lương mới phát hiện ra hắn đã hoàn toàn rơi vào cú lừa, rơi vào hố không thể nào thoát ra. Noãn Họa Điểu đã bị Nhạn Điểu đục một lỗ khiến con non bên trong đã không còn sự sống.

Trần Lương tức giận nhìn về phía Nhạn Điểu. Không còn nghi ngờ gì nữa, con Nhạn Điểu này cố ý lừa đàn Họa Điểu tấn công Trần Lương. Một chiêu mượn đao giết người cao minh.

Sau khi thả noãn rời tay, Nhạn Điểu lúc này mới bày ra tốc độ thật sự của nó, nhanh hơn trước rất nhiều. Với tốc độ này, nó hoàn toàn có thể thoát khỏi Họa Điểu từ lâu mà không phải kéo dài tới lúc này.

Nhìn thấy noãn bị Trần Lương cầm lấy, đàn Họa Điểu chuyển hướng truy đuổi sang Trần Lương.
Trong chốc lát, 9 con Họa Điểu vây quanh Trần Lương, kêu ré liên hồi muốn bảo Trần Lương trả lại noãn. Bọn chúng chưa tấn công kẻ thù chỉ là sợ nhém chuột vỡ bình.

Trần Lương đứng tại chỗ nhém noãn cho 1 con Họa Điểu. Noãn được nó vui mừng nhẹ nhàng bắt lấy. Nhưng rất nhanh tâm trạng hoan hỉ đấy chuyển sang cực độ tức giận.

Cả đàn hét lên liên hồi, xong khởi động Yêu Ảnh tấn công nhóm Trần Lương. 3 con chia thành một nhóm tấn công đối thủ.

Họa Điểu là một loài yêu thú cấp 9, chiến lực không phải là kém. Đơn lẻ một con, Trần Lương tất nhiên không sợ, nhưng 9 con lại là vấn đề rất lớn.

Trần Lương đánh ra Cửu Vĩ Hắc Long, 7 con chia làm 2 phần chặn lại Họa Điểu. Kết quả 1 Yêu Ảnh nguyên vẹn cùng 1 Yêu Ảnh ảm đạm trực tiếp công kích tới hắn. Trần Lương dùng thương chống đỡ, không bị thương nặng nhưng cũng tương đối khó chịu.

Ngạo Thiên đánh ra Yêu Ảnh hướng tới 1 con Họa Điểu trước mặt nó, tiếp theo, nó dùng đệ tam nhãn đẩy 3 Yêu Ảnh Họa Điểu lên trên, giúp đỡ Tiếu Ngạo 1 phần.

Tiếu Ngạo Cửu Thiên bị 2 con Họa Điểu tấn công. Yêu Ảnh của nó dễ dàng bị phá hủy, bị 2 Họa Điểu trực tiếp tấn công. Còn may cặp sừng của nó giúp giảm đi rất nhiều tác động nên bị thương không quá nghiêm trọng.

Con Họa Điểu bị Yêu Ảnh của Ngạo Thiên tấn công nhận lấy thương thế nghiêm trọng, tạm thời không thể tham gia vòng chiến.

Họa Điểu có tốc độ phi hành khá nhanh, nhưng lực phòng thủ lại khá kém.

Các loài yêu thú cấp cao có trí tuệ chiến đấu không kém gì nhân loại. Sau đợt tấn công thứ nhất, Họa Điểu nhanh chóng tổ hợp lại đội hình, 2 con tấn công Trần Lương, 2 con tấn công Tiếu Ngạo Cửu Thiên, 4 con tấn công Ngạo Thiên chia làm 2 nhóm nhỏ.

Đợt tấn công thứ 2, Trần Lương tiếp tục nhận thêm thương tích. Tiếu Ngạo nhờ có Ngạo Thiên giúp đẩy đi 1 Yêu Ảnh nên không sao.

Đứng trong tư thế chủ động, đàn Họa Điểu không để con mồi có bất kỳ giây phút thảnh thơi nào, 8 con Họa Điểu nhanh chóng thực hiện đợt tấn công bằng Yêu Ảnh lần 3.

Trong trận tiêu hao chiến này, nhóm Trần Lương chắc chắn sẽ thua. Ngạo Thiên đang phải gồng sức gánh lấy hơn một nửa Yêu Ảnh của Họa Điểu, nguyên khí giảm xuống nhanh chóng. Trần Lương cùng Tiếu Ngạo không bị  thương nặng nhưng mỗi đợt tấn công của Họa Điểu đều khiến bọn hắn bị tác động công kích trực tiếp, sớm muộn cũng mệt mỏi, thương tích.

Đợt tấn công thứ 4, tiếp tục là đám người Trần Lương chịu trận, bên Họa Điểu rất nhẹ nhõm đánh ra Yêu Ảnh.

Đợt tấn công thứ 5, Trần Lương quyết định bỏ qua phòng thủ. Hắn quay người về phía đối thủ của Ngạo Thiên đánh ra Cửu Vĩ Hắc Long. Sau khi Yêu Ảnh của Ngạo Thiên tan biến cùng 2 Yêu Ảnh của Họa Điểu, Cửu Vĩ Hắc Long xông phá tấn công bản thể 1 con Họa Điểu. Nó giơ cánh chống đỡ nhưng vô ích, cơ thể nổ ầm bay ra xa, mất khả năng tái chiến.

Thành công hạ gục 1 Họa Điểu nhưng Trần Lương cũng không tốt hơn chút nào. Bị trực tiếp 2 Yêu Ảnh phá hoại cơ thể, dù hắn có Bách Thánh Khí bảo giáp cũng phải nhận lấy thụ thương nghiêm trọng.

Trần Lương lấy ra 3 giọt Giới Thủy nuốt vào, nhanh chóng hồi phục thương thế tiếp tục chiến đấu.

Cho rằng tên nhân loại sẽ không thể chiến đấu tiếp, đàn Họa Điểu không thay đổi chiến thuật, tiếp tục là vây công, từ xa đánh ra Yêu Ảnh, muốn lấy 6 địch 1.

Trần Lương một lần nữa sử dụng đồng quy vu tận, loại khỏi vòng chiến 1 con Họa Điểu khác. Hắn tiếp tục bị đánh hộc máu mồm, 3 giọt Giới Thủy tiếp tục phát huy công dụng chữa trị vết thương cho hắn nhưng vết thương trên cơ thể hắn vẫn đầy rẫy khắp người, huyết dịch nhuộm đỏ trang phục.

Liên tiếp mất đi 2 thành viên, con Họa Điểu đang đối đầu với Tiếu Ngạo quyết định bỏ qua con mồi bé nhỏ này, bay về phía đối diện Ngạo Thiên, lấp lấy chỗ trống còn thiếu.

6 đợt chịu trận trước Họa Điểu, Tiếu Ngạo nhận lấy thương thế không nhỏ, cực kỳ muốn nghỉ ngơi, nhưng trông thấy đối thủ của mình rời mục tiêu, nó quay sang đứng sóng vai cùng chủ nhân, sẵn sàng đón nhận lấy 1 Yêu Ảnh. Nhìn Trần Lương, nó biết hắn đang ở tình trạng rất yếu.

Tiếp tục đối chiến lần thứ 7, Trần Lương vẫn không đỡ đòn. Hắn cần nhanh chóng kết thúc trận chiến này. Ngạo Thiên đã truyền tin cho hắn là đệ tam nhãn cũng đã gần đến giới hạn sử dụng.

Đối chiến lần thứ 8, Ngạo Thiên tiếp tục đẩy đi 3 Yêu Ảnh, nhưng đệ tam nhãn của nó đã nhỏ máu, khép lại. Cửu Vĩ Hắc Long của Trần Lương và Yêu Ảnh của Ngạo Thiên thành công hạ gục 2 Họa Điểu.

Nhưng 1 sự việc xảy ra khiến Trần Lương không thể ngờ.

Hắn vốn dĩ xác định lấy nhục thân ngạnh kháng 1 hoặc 2 Yêu Ảnh nhưng không nghĩ rằng Tiếu Ngạo Cửu Thiên lại lấy thân mình lao vào Yêu Ảnh của Họa Điểu, che chắn cho chủ nhân.

Hành động quyết liệt này đã khiến nó trọng thương bất tỉnh. Trần Lương đành phải thu nó vào Không Vật. Tuy trong đây không có linh khí nhưng còn hơn để ở ngoài tràn đầy nguy hiểm.

Đàn Họa Điểu không có tiếp tục tấn công. Một đàn 9 con khỏe mạnh vây công 3 con mồi không ngờ chỉ trong phút chốc liền chỉ còn 4 con. Và bọn chúng sợ rằng tiếp tục sẽ không mấy tốt đẹp

4 con Họa Điểu kêu ré lên liên tục trao đổi. Chúng cần quyết định xem là đánh, hay không đánh.

Trần Lương cùng Ngạo Thiên đã cạn kiệt sức lực. Đối phương không tấn công, 2 bọn hắn cũng đứng yên thở lấy hơi, hi vọng đàn Họa Điểu sẽ bay đi.

Trần Lương chống thương hiên ngang đứng thẳng, Ngạo Thiên cũng sừng sững đứng đó cho thấy nó còn hoàn toàn khỏe mạnh, có thể chiến đấu trăm hiệp cùng với đàn Họa Điểu.

2 con Họa Điểu phía Trần Lương vỗ cánh bay lên, nhưng không phải tấn công đối thủ mà là bay về phía những con bị thương để cắp chúng về tổ dưỡng thương.

Họa Điểu không có thần thông cá nhân, nhưng sự đoàn kết của chúng chính là thần thông vô hình giúp chúng sống sót và săn mồi trong thế giới hoang dã này. Họa Điểu luôn săn mồi thành đàn, một con điểu đau, cả đàn chăm sóc.

Một đàn của chúng có thể lên tới mấy chục con. May mà kẻ ăn cắp trứng là 1 con Nhạn Điểu nên mới chỉ có 9 con đuổi theo, nếu không lúc này chỉ sợ Trần Lương đã chết mất xác.

Đàn Họa Điểu bay đi, Trần Lương đổ gục xuống đất, ngất đi, Ngạo Thiên cũng kiệt sức nằm nhoài ra.

Tưởng đã thoát khốn, Trần Lương không ngờ rằng lúc này đây mới chính thức là nguy hiểm chí mạng.

Không biết từ đâu, con Nhạn Điểu biến mất lúc trước, lúc này quay trở lại.

Điều ngạc nhiên chính là còn cách Trần Lương 30 trượng, Nhạn Điểu liền biến hóa thành nam tử mắt xanh, kẻ đã đánh lén Trần Lương ngay cửa vào Ác Nhân Cốc.

Chương 89: Câu giờ

Nhìn thấy có nhân loại tiến đến, Ngạo Thiên bò dậy gầm gừ, Trần Lương vẫn nằm im bất động.

Nam tử mắt xanh không nói không rằng, từ xa chém 1 kiếm xuống Trần Lương.

Trần Lương vẫn nằm im, Ngạo Thiên nhảy ra che chắn cho chủ nhân, dùng móng vuốt của nó đánh tan kiếm khí.

“Chó con vẫn còn sức sao, xem ta thu phục ngươi thế nào” nam tử mắt xanh cười nói, muốn triển khai võ kỹ cao cấp.

“Hóa ra ngươi chính là con Nhạn Điểu theo dõi chúng ta bấy lâu nay” Trần Lương gượng dậy ngồi nói

“Ngươi vẫn chưa chết sao, sống dai thật. Cho dù có thánh giáp bảo vệ nhưng Cự Linh võ giả bình thường chỉ cần dính trọn 2, 3 Yêu Ảnh của Họa Điểu cũng khó sống rồi” Nam tử mắt xanh có chút bất ngờ

“Ngươi làm sao biến được thành Nhạn Điểu? Ta lúc đầu còn tưởng nó là sủng thú của ai”

“Đó là Đạo Thần Thông của ta. Nhờ nó mà ta có thể đi được rất nhiều nơi, nghe được rất nhiều chuyện. Nhưng nó cũng là nguyên nhân khiến ta phải trốn vào Ác Nhân Cốc này” Nam tử chặc lưỡi tiếc nuối, đúng là cái gì cũng có ưu nhược điểm của nó.

“Vì sao ngươi lại theo dõi ta cả năm trời rồi mới quyết định ra tay? Ta từng mấy lần gặp qua trọng thương cùng nguy hiểm tính mạng, vì sao ngươi không ra tay lúc đó?”

“Việc thường xuyên đi nghe lén, theo dõi khiến ta trở nên thận trọng với mọi tình huống. Ban đầu gặp ngươi, ta nghĩ ngươi là Hoàng cấp võ giả. Nhưng qua nhiều lần quan sát, ta lại có kết luận ngươi chỉ là Cự Linh võ giả có chiếc lực tương đương Hoàng cấp.

Điều này khiến ta càng tò mò về ngươi. Có thể vượt cấp chiến lực một đại cảnh giới không kẻ nào không phải yêu nghiệt. Những kẻ như ngươi luôn có được át chủ bài lật chuyển tình thế.

Vì vậy, ta muốn phải thật hiểu rõ ngươi, nhìn biết được hết các lá bài của ngươi, chiến lực của ngươi thì mới ra tay.

3 tháng trước ta tin tưởng đã hiểu rõ ngươi và quyết định ra tay. Nhưng bản thân ta tất nhiên không thể đánh lại ngươi cùng 2 con yêu thú. Tìm trợ thủ tại Ác Nhân Cốc này là không thể, khi mà Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều.

Vì vậy chỉ đến ngày hôm qua, khi nhìn thấy tổ của Họa Điểu ta mới có được cơ hội gắp lửa bỏ tay người”

“Ngươi mất công theo dõi ta như vậy, là vì 2 con yêu thú?”

“Ban đầu thì là như vậy, nhưng ta thấy ngươi có 7 thanh chiến thương có vẻ phẩm cấp rất cao. Ngươi chắc chắn cũng mặc thánh giáp trong người. Chỉ riêng những thứ nhìn thấy đã là một đại thủ bút, đáng để ta dành thời gian, tâm huyết theo dõi. Chưa kể trong Không Vật của ngươi chỉ sợ còn không ít bảo vật nha”

“Theo dõi ta 1 năm trời, ngươi có thắc mắc điều gì không?” Trần Lương hỏi

“Có 1 vấn đề, ta cảm giác ngươi dường như biết trước được nguy hiểm không thể chống đỡ để tránh đi. Như lần ngươi đang đi thẳng, xong đột nhiên bỏ chạy sang tay trái, trốn trong 1 hang núi. Một lát sau, một cơn bão lốc ập tới, thì ngươi vẫn thoải mái ngồi nướng thịt ăn, trong khi nhiều loài yêu thú và cả ta phải chạy trối chết tìm nơi ẩn nấp”

“Nói cho ngươi 1 bí mật, tinh thần lực của ta là cấp 9, có thể lan rộng 20 dặm nên những nguy hiểm từ xa di chuyển tới ta đều nhìn thấy trước”

Nam tử mắt xanh đứng hình, lắp bắp “Ngươi, tinh thần lực cấp 9, sao có thể”

“Ngươi tha chết cho ta, ta dạy cho ngươi tinh thần lực và võ kỹ Thiên cấp, thế nào”

“Ngươi lại biết cả võ kỹ Thiên cấp. Chà chà, ngươi quả nhiên là một kho báu lớn. Nhưng đây đều là lời ngươi nói ra, ta làm cách nào kiểm chứng tinh thần lực của ngươi, kiểm chứng kiến thức của ngươi?”

“Kiểm tra tinh thần lực thì dễ thôi. Ta nói cho ngươi tình trạng của sự vật cách đây 20 dặm. Ngươi chạy tới kiểm tra, đúng, tức là ta có tinh thần lực cường đại như thế”

“Ha ha, nghe rất hợp lý. Vậy ngươi ngồi im chịu trói để ta thu vào Không Thạch. Nếu không, cho dù đúng, chỉ sợ khi ta quay lại thì ngươi đã biến mất rồi”

“Ta cho ngươi biết thêm 1 bí mật khác. Đảm bảo nghe xong ngươi sẽ cảm thấy mọi thứ ta nói đều hợp lý”

“Ta nghe”

“Ta là một cường giả chuyển thế trọng sinh”

“Chuyển thế trọng sinh!”
“Đúng vậy, vì vậy khi sinh ra ta đã có tinh thần lực cấp 7 đại viên mãn”

“Nghe vô lý nhưng hết sức thuyết phục. Cả đời ta chưa từng nghe qua có chuyện như này. Thật là bất khả tư nghị”

“Kiếp này, điều ta truy cầu chính là thành Thần. Ngươi nếu đi theo phò tá ta, chỗ tốt nhận được vô cùng vô tận, không phải chỉ mấy thứ ngươi nhìn trước mắt. Năng lực của ngươi, sự cẩn thận, mưu mô của ngươi khiến ta rất tán thưởng”

“Ngươi còn đang sắp chết trong tay ta, lại muốn thu phục ta làm thuộc hạ chỉ bằng mấy lời huyền ảo về trọng sinh. Ngươi không phải bị đánh đến não hải bị tổn thương rồi chứ”

“Ta cho ngươi một ngày suy nghĩ. Tin tưởng ngươi không hoàn toàn phủ định lời ta nói, chỉ là đang nghi vấn trong lòng. Ngươi nhìn vào năng lực của ta, những thứ ta sở hữu, không phải là một Cự Linh nhân vật bình thường có thể có”

“Ngươi muốn câu giờ để ngươi cùng Tam Nhãn Lang hồi phục sao. Ta biết nãy giờ ngươi nói rất nhiều là để câu kéo thêm thời gian. Nhưng ta cũng không vội. Muốn có thể đánh tiếp, các người cần vài ngày, muốn hồi phục hoàn toàn, cần một vài tuần là điều chắc chắn. Ta công nhận lực phòng thủ của ngươi cao nhưng năng lực hồi phục kèm thêm đan dược chữa thương cũng như bình thường thôi. Một năm nay, mọi cử động của các ngươi đều không qua được mắt ta”

Trần Lương im lặng không nói. Suy nghĩ của nam tử mắt xanh đúng là những gì Trần Lương cần hắn nghĩ. Sau 1 tháng vào Ác Nhân Cốc, Trần Lương đã bắt đầu nghi ngờ con Nhạn Điểu bám theo hắn. Vì vậy tuy sức mạnh cùng phòng thủ đều phô triển hết mức do gặp các yêu thú mạnh mẽ và các trường hợp nguy hiểm, nhưng năng lực phục hồi của hắn thì vẫn che dấu được.

Mỗi lần trọng thương, hắn đều không sử dụng bất cứ đan dược nào, để cơ thể tự phục hồi, hiệu suất còn cao hơn cả võ giả thông thường phục dụng mấy loại đan dược chữa thương phổ biến.

Lúc này đây, tiến tới tình trạng nguy cấp, hắn đã sử dụng Giới Thủy, khả năng chữa thương cùng phục hồi nguyên khí của Giới Thủy không phải đan dược có thể so sánh, càng là vượt qua nhận thức của nam tử tóc xanh. Trần Lương đã đưa cho Ngạo Thiên 2 giọt Giới Thủy. Bên trong cơ thể bọn hắn đều đang khôi phục nhanh đến kinh người.

“Vậy ngươi quyết định từ chối đề nghị của ta?” Trần Lương hỏi

“Đúng vậy, ngươi có thể xuống địa ngục đề nghị với Diêm Vương” Nam tử tóc xanh giơ kiếm lên. Hắn không muốn để lâu thêm nữa, tránh đêm dài lắm mộng.

“Trước khi vung kiếm, để ta nhắc nhở ngươi 1 điều”

“Nói”

“Ta có tinh thần lực rất cao, ngươi không nghĩ rằng ta biết trước về con Nhạn Điểu kia nên đã có chuẩn bị trước cho ngày hôm nay? Ngươi vung kiếm, có thể hôm nay sẽ trở thành ngày cuối cùng của ngươi”

“Chết đi” Nam tử mắt xanh vung kiếm chém xuống, một kiếm này, rõ ràng mạnh hơn kiếm đầu tiên rất nhiều lần.

Trần Lương vẫn ngồi yên nhìn kiếm khí bay đến. Ngạo Thiên bên cạnh đã chuẩn bị sẵn, đánh ra Yêu Ảnh phá hủy kiếm khí, bay đến tấn công đối thủ.
Nam tử tóc xanh phải huy kiếm ngăn cản nhưng vẫn bị phản chấn lùi về sau 1 đoạn.

“Thu phục Tam Nhãn Lang xong sẽ lấy đầu của ngươi” Nam tử mắt xanh hiển hóa ra Tinh linh hóa hình là một chiếc lông vũ to bằng cả thân hình hắn.

“Nếm của ta một thức Vũ Ảnh Kiếm” Nam tử mắt xanh nhanh như chớp đánh ra mười mấy kiếm khí rạch đất lao ầm ầm đến Ngạo Thiên.

Nó tiếp tục đánh ra Yêu Ảnh ngăn cản nhưng chỉ một tích tắc liền bị phá hủy.

Trần Lương đã đứng dậy cầm thương sẵn sàng. Hắn cùng Ngạo Thiên chia nhau chặn lại đống kiếm khí lao đến. Bọn hắn không bị thương nhưng cũng bị phản chấn lùi ra sau 1 đoạn.

Nhìn thấy Trần Lương vung thương, nam tử mắt xanh ngạc nhiên hỏi: “Ngươi vẫn còn sức chiến đấu?”

“Chẳng phải ta nói rồi sao, át chủ bài của ta không phải thứ ngươi có thể xem thấu” Trần Lương không nhanh không chậm, nói.

“Hừ, chỉ là hồi quang phản chiếu, xem các ngươi chống cự được bao lâu” nam tử mắt xanh quyết định đánh ra võ kỹ mạnh nhất của mình, 1 luồng vòi rồng hiện ra, bên trong còn lấp lánh ánh kiếm như có hàng trăm kiếm khí có thể chặt đứt bất cứ vật gì trên đường đi của nó.

Trần Lương không đủ nguyên khí để thi triển Vô Cực Quyền, nhưng hắn thấy cũng không cần thiết, 7 Cửu Vĩ Hắc Long kết hợp với Yêu Ảnh của Ngạo Thiên là đủ rồi.

Công kích của 2 bên lao vào nhau, từng con Cửu Vĩ Hắc Long bị cắt thành từng mảnh, thân thể Yêu Ảnh cũng dần dần biến mất.

Luông vòi rồng khí thế giảm mạnh nhưng vẫn đủ sức xông phá về phía Ngạo Thiên.

Ngạo Thiên mở ra đệ tam nhãn, thay đổi đường đi của vòi rồng. Vòi rồng đã suy yếu rất nhiều nên Ngạo Thiên cũng không quá tốn sức.

“Các ngươi… làm sao có thể!” nam tử mắt xanh chấn kinh. Võ kỹ này của hắn đã hạ gục rất nhiều võ giả cùng cấp khác, lại có thể bị 1 kẻ khí cùng lực kiệt, 1 kẻ trọng thương gần chết đỡ được.

“Ngươi đã bỏ qua cơ hội giết bọn ta rồi”  Trần Lương lắc đầu nói

“Ta không tin!” Nam tử mắt xanh hét lên vận chuyển nguyên khí, tiếp tục đánh ra một vòi rồng kiếm khí, trông còn to hơn cả vòi rồng trước.

Kịch bản cũ lặp lại, vòi rồng thứ 2 vẫn bị đệ tam nhãn của Ngạo Thiên đẩy đi.

“Ngươi còn hậu chước nào lợi hại hơn thì triển khai đi, kẻo tương lai không có cơ hội” Trần Lương khoanh tay mỉm cười nói.

Nam tử mắt xanh biến sắc. Hắn cho rằng 9 Họa Điểu đủ để giết đám người Trần Lương, không thì cũng khiến bọn hắn mất đi khả năng chiến đấu. Kế hoạch này rõ ràng 10 phần ăn chắc. Nào có ngờ được đối phương không những không chết, lại có thể phản đòn được võ kỹ mạnh nhất của mình.

Mất đi lợi thế, không còn hậu thủ nào phía sau, nam tử mắt xanh cắn răng tiếp tục tấn công. 7 lần đánh ra vòi rồng, 7 lần hắn nhận lấy cay đắng.

Đứng thở hổn hển vì nguyên khí tiêu hao gần như không còn, nam tử mắt xanh tức giận nói:

“Đúng là trăm kín cũng có một hở. Quá chắc chắn lại khiến ta chủ quan để ngươi hồi phục. Thật lâu rồi ta mới gặp thất bại như này, không thể không có chút nể phục ngươi. Ngươi nói ngươi trọng sinh chuyển thế? Tin tức này rất thú vị, coi như là thu hoạch lần này.

Tạm biệt, không hẹn gặp lại”

Nam tử mắt xanh quyết định rời đi. Hắn đã không thể đánh bại nhóm Trần Lương, lại càng không thể theo dõi được nữa, rời đi làm việc khác thì có ích hơn.

Trần Lương cũng không đuổi theo. Một là vì thương thế của hắn chưa khỏi hẳn, hợp sức cùng Ngạo Thiên cũng đánh không thắng được. Hai là tốc độ của nam tử mắt xanh thực sự là nhanh, muốn đuổi không được.

Nhìn nam tử mắt xanh rời xa khuất tầm mắt, Trần Lương nằm vật xuống nghỉ ngơi. Lúc này đây hắn mới cởi bỏ được áp lực, không còn cảm giác bị theo dõi cả năm qua.

Có điều tinh thần lực của hắn vẫn duy trì cảm nhận 10 dặm xung quanh. Lơ là mất cảnh giác tại Ác Nhân Cốc là chỉ có chết.

Chương 90: Thiếu Thốn Cường Giả

Từ khi Trần Lương rời khỏi Khai Thiên Môn đã được 10 năm, Trương Phá Vân cũng không thấy trở về khiến Khai Thiên Môn gặp khó khăn rất lớn để mở rộng.

Khai Thiên Môn bán Không Vật cùng Không Thú rất đắt hàng, trở thành một địa điểm nổi tiếng thu hút khách hàng khắp nơi đến mua. Có được điều này là nhờ Không Vật cùng Không Thú của Khai Thiên Môn vừa đẹp về vật chứa, vừa đa dạng về không gian lưu trữ.

20 năm chế tạo không vật giúp Khai Thiên Môn có được một lượng lớn hàng hóa với đủ thể loại từ cấp 1 đến cấp 9 cung cấp ra thị trường. Đặc biệt là mấy loại cao cấp 7, 8, 9 càng là không nhiều bên bán.

Không Thạch chỉ có hình dạng tinh thể, cần được đặt vào các vật chứa như nhẫn, vòng tay, dây chuyền, bông tai…. Cùng là Không Thạch cấp 3, vật chứa đẹp hơn tất nhiên sẽ được khách hàng ưu tiên lựa chọn.

Lúc mới đầu, các mẫu mã vật chứa sản xuất từ Luyện Khí Phường khá phổ thông, thiếu đa dạng. Sau đó Chu Minh nhìn thấy vấn đề cần làm đẹp vật chứa, liền triệu tập đệ tử xem ai có khiếu thẩm mỹ tốt, vẽ đẹp, sẽ được giao nhiệm vụ với tiền công hậu hĩnh.

Mất một tháng tìm kiếm mới kiếm ra được một nữ đệ tử từ ngoài trở về tu luyện. Sau đó bọn hắn còn tìm và thuê thêm hai nhân sự bên ngoài để vẽ các loại mẫu vật chứa. Chế tạo nguyên liệu thành các vật chứa thì quá đơn giản với Bá Lăng và Hạ Tử Yên rồi truyền cho chúng đệ tử.

Kể từ đó Không Vật của Khai Thiên Môn vừa được đánh giá cao về chủng loại và chất lượng, vừa được ưa thích bởi vẻ ngoài đẹp và độc đáo.

Kinh doanh Không Vật thuận lợi dẫn đến gần trụ sở của Khai Thiên Môn mọc lên 1 cửa hàng chỉ bán Không Vật và 1 cửa hàng bán trang bị vũ khí, trong đó có Không Vật.

Kinh doanh Không Vật lợi nhuận vô cùng, dẫn đến 2 cửa hàng kia không từ thủ đoạn hòng chèn ép Khai Thiên Môn.

Bọn hắn mới mở cửa hàng, lựa chọn giá rẻ để cạnh tranh, ngoài ra còn thuê nhân viên là các mỹ nhân xinh đẹp đứng cửa đón khách cùng giới thiệu sản phẩm.

Có lần, bọn hắn còn sử dụng hẳn một Huyền cấp võ giả đến giả vờ làm khách rồi gây sự. Hắn không dám làm căng vì cũng biết đến trận pháp lợi hại của Khai Thiên Môn, nhưng cũng đủ để khách hàng phải rời đi tránh phiền phức.

Vị quản sự trông coi cửa hàng hôm đó là Hoàng cấp võ giả, bị một chưởng đánh bay. Tự biết bản thân không đánh lại liền đi gọi Tuyết Phi.

Tuyết Phi không dám dùng đến trận pháp. Bởi chỉ một võ giả đến gây sự liền phải dùng đến trận pháp cho thấy Khai Thiên Môn cực kỳ yếu kém, không có cường giả tọa trấn.

Thiếu vắng Trương Phá Vân, Khai Thiên Môn không còn bất kỳ cường giả Huyền cấp nào. May mà Tuyết Phi còn 1 át chủ bài, chính là Kim Thiết Nhân, có chiến lực vượt trên Huyền cấp võ giả thông thường.

Chỉ một chưởng, Kim Thiết Nhân đánh hộc máu kẻ gây sự ra khỏi cửa hàng.

Không chỉ một lần, tình trạng như này còn diễn ra 7, 8 lần nữa trong suôt 7 năm. Chỉ đến khi Tuyết Phi sử dụng trận pháp để xoắn giết lấy 1 kẻ gây sự mới khiến 3 năm tiếp theo được yên bình hơn.

Cũng vì không có cường giả, nên chi nhánh của Khai Thiên Môn trong Hoàng Đình Trấn không buôn bán phô trương như trụ sở. Tại chi nhánh chỉ bán Không Vật vật từ cấp 1 đến cấp 4, số lượng cũng không nhiều. Mỗi tuần một lần, Không Vật sẽ được bí mật vận chuyển từ trụ sở tới chi nhánh và lấy tinh thạch về.

Để thuê được căn nhà này làm chi nhánh, Khai Thiên Môn phải bỏ ra 1 vạn tinh thạch cấp 1 hàng tháng. Căn nhà này thuộc sở hữu của Nham Linh Môn, một thế lực lớn nên không có ai dám đến chiếm, nhưng cướp bóc thì vẫn có thể xảy ra. Nên Khai Thiên Môn phải tự bảo vệ bằng cách cho Vạn Lan Nhu cùng các đệ tử Trận Pháp Đường đến bố trí trận pháp bảo vệ cấp 5 đồng thời cho 3 trưởng lão Võ Đường thay phiên nhau canh giữ.

Lúc này đây, Tuyết Phi ngồi trên Kim Thiết Nhân, cùng 3 trưởng lão Võ Đường đi đến Vạn Phúc Thành để thực hiện một cuộc mua bán Không Thạch.

Hoạt động kinh doanh Không Vật đang rât tốt nhưng muốn duy trì lâu dài cần có nguồn Không Thạch bổ sung, vì vậy cuộc gặp này rất quan trọng.

Đi được nửa đường, bọn hắn gặp phải 4 kẻ đứng chắn đường đi. Việc tại thân, bọn hắn chuyển hướng vòng qua nhưng 4 kẻ kia lại bay ra cản đường

“Các ngươi muốn gì?” 1 vị trưởng lão Khai Thiên Môn lên tiếng

Không nhiều lời, 4 kẻ kia cho ngay câu trả lời bằng hành động. Bọn hắn vận chuyển nguyên khí, có kẻ thì hiển hóa Tinh linh hóa hình, có kẻ thi triển thần thông là mọc ra sừng trên đầu, có kẻ thần thông là cơ thể thân hóa giáp mộc.

Bên phía Tuyết Phi cũng ngay lập tức triển khai thần thông, đánh ra võ kỹ của mình. Riêng Bình Nguyễn, quản gia của Tuyết Phi thì ôm nàng lùi về phía sau. Tu vi của nàng quá yếu để chống lại  ảnh hưởng của chiến đấu tầng thứ này.

“Ầm”

Tiếng nổ vang lên báo hiệu chiến đấu đã bắt đầu, nhưng có thể thấy ngay được thực lực hai bên.

Phía Khai Thiên Môn, 1 mình Kim Thiết Nhân đánh lui 2 võ giả đối phương. Nhưng 2 trưởng lão của Khai Thiên Môn nhận lấy trọng thương bay mạnh ra sau. Chênh lệch quá lớn.

“Rút lui” Bình Nguyễn hét lớn. Hắn nhìn ra được 4 người kia đều mạnh hơn bọn hắn rất nhiều, thậm chí đều là Huyền cấp võ giả.

Bình Nguyễn cũng ôm theo Tuyết Phi bay trở về môn phái. Tốc độ của bọn hắn chậm hơn hẳn so với đối phương, may có Kim Thiết Nhân đứng ra chặn đường.

Nhưng 1 mình nó không thể đối chọi được với 4 người, liên tục nhận thua thiệt, bị đánh văng ra sau.

Một trưởng lão lo lắng nói: “Không biết Kim Thiết Nhân có trụ được đến khi trở  về Khai Thiên Môn không, còn cần nửa canh giờ nữa để trở về” Bình Nguyễn nói: “Ta đã gọi cho 5 trưởng lão Võ Đường tới tiếp ứng, mong không quá trễ”

Một lát sau, một tiếng ầm vang lên, Kim Thiết Nhân từ sau bị đánh bật ra phía trước mặt mấy người Khai Thiên Môn. Sấm sét quanh người nó đã là không còn có mấy, ảm đạm vô quang.

Kim Thiết Nhân lảo đảo bay không vững, giảm mạnh khả năng chiến đấu, Tuyết Phi đành thu vào Không Vật.

“Ha ha, giờ tử của các ngươi đã đến” phía sau vang lên tiếng cười hung ác.

Tuyết Phi cắn răng, thả ra Ngân Thiết Nhân.

“Một con Ngân Thiết Nhân, hahaha, ngươi là muốn tặng bọn ta sao” Một kẻ truy đuổi cười khinh. Bọn hắn chỉ cần giơ tay, nhấc chân là đập nát được một Ngân Thiết Nhân.

“Ta có đứa ngoại tôn sắp đến lễ trưởng thành, mong các vị để ta thu nó làm quà tặng” Một kẻ truy đuổi nói với 3 người còn lại

“Vậy đạo huynh không được tranh giành Kim Thiết Nhân với bọn ta đâu đấy” Một người khác nói

“Đồng ý”

Thương lượng kết thúc cũng là lúc Ngân Thiết Nhân tiến tới gần bọn hắn, năng lượng từ Ngân Thiết Nhân đang dần tăng cao

“Không tốt, nó đang muốn tự hủy, mau phá hủy nó” Một người nhận ra liền vận chuyển nguyên khí định đánh ra võ kỹ.

Đã trễ, còn cách bọn hắn 3 trượng, cơ thể Ngân Thiết Nhân bạo phát ra một vụ nổ lớn, sánh ngang với một Huyền cấp võ giả một chiêu đánh ra.

Không kịp chuẩn bị, 4 lão giả bị nổ văng ra sau, cơ thể bị chấn động không nhỏ. Trong đó, 1 kẻ chỉ mới bước vào Huyền cấp bị thương nhẹ, 3 kẻ còn lại đều đã khai mở 1 huyệt đạo nên không sao.

Mất một hơi thở để khôi phục, bọn hắn tiếp tục truy đuổi con mồi đã bỏ chạy khá xa

“Ta sẽ băm xác con tiểu yêu kia” Một lão giả tức giận nói.

Tiếp tục truy sát, một người trong bọn hắn nói: “Mọi người đánh nhanh rút gọn, không để tiểu nữ kia lấy ra Kim Thiết Nhân, kẻo một màn tự nổ của Kim Thiết Nhân chúng ta không chắc toàn thây đâu. Vừa rồi chỉ là Ngân Thiết Nhân đã có uy lực như vậy, không biết Kim Thiết Nhân thì sẽ như nào, nhưng chắc chắn không phải chúng ta có thể đỡ được”

“Được. Bọn hắn chỉ toàn Hoàng cấp võ giả, chúng ta một chiêu giết chết bọn hắn, bắt lấy nữ nhân, hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời trả thù cho Thúc Cửu” Một người nói ra
2 người còn lại không nói gì, ngầm đồng tình. 4 người bọn hắn và Thúc Cửu đã chết chính là những kẻ đã gây rối tại Khai Thiên Môn những năm trước nhằm thăm dò thực lực của môn phái.

Không có Kim Thiết Nhân ngăn cản, khoảng cách giữa hai bên tuy xa nhưng nhanh chóng được rút ngắn lại.

“Làm sao đây, bọn chúng sắp đuổi kịp rồi” Tuyết Phi lo lắng hỏi

Đáp lại nàng là sự im lặng đáng sợ. Bọn hắn hoàn toàn không có cách. Đối phương chỉ cần 1 người cũng đủ để hạ gục cả 4 người bọn hắn.

Hai bên còn cách 100 trượng, Tuyết Phi để Kim Thiết Nhân bay bên cạnh rồi nói to: “Các ngươi nếu còn bám theo bọn ta, ta sẽ để Kim Thiết Nhân tự nổ banh xác các ngươi”

Tuyết Phi vừa nói xong, Kim Thiết Nhân bay chậm lại phía cuối hàng như một lời đe dọa tới 4 kẻ truy sát.

Hiệu quả lời đe dọa ngay lập tức hiện ra, 4 kẻ truy đuổi giảm ngay lập tức. Nhưng bọn hắn không dừng lại mà duy trì một khoảng cách đuổi theo không đổi.

“Làm sao đây?” Một kẻ truy đuổi hỏi

Suy nghĩ một lúc, một người nói “Kim Thiết Nhân là chiến lực mạnh nhất của Khai Thiên Môn, bọn hắn không dễ dàng cho nổ đâu, trước tiên chúng ta 2 người vòng lên phía trước chặn đầu, không được để bọn hắn về tới trụ sở. Sau đó tùy tình hình mà tính”

“Được”

Hai người ở 2 tay trái phải riêng phần mình bay chéo lên, cách xa 4 người Thiên Khung Phái.

Chỉ mấy chục hơi thở, 2 người kia đã bay ngang bằng với 4 người Thiên Khung Phái. Đồng thời phía trước bọn hắn hiện lên 5 thân ảnh, chính là 5 võ giả Hoàng cấp của Khai Thiên Môn đến cứu viện.

5 trưởng lão Võ Đường Khai Thiên Môn từ xa nhìn thấy tình cảnh, không tiến tới hội họp với nhóm người Tuyết Phi mà dừng lại vận chuyển nguyên khí, đánh ra rõ kỹ mạnh nhất của mình về phía 1 kẻ đuổi theo phía tay phải.

Kẻ này không dừng lại, vẫn tiếp tục bay tiến lên, đồng thời đánh ra võ kỹ của mình. 4 người bọn hắn chính là các trưởng lão của Chí Tôn Môn, thế lực có cửa hàng chỉ kinh doanh Không Vật cùng Không Thú ngay cạnh Khai Thiên Môn.

Chí Tôn Môn có tổng cộng 15 Huyền cấp võ giả, cũng là 9 người manh nhất. Trong đó môn chủ và đại trưởng lão đều đã khai mở 5 huyệt đạo, 3 trưởng lão khai mở 4 huyệt đạo, 3 trưởng lão khai mở 3 huyệt đạo, 2 trưởng lão khai mở 2 huyệt đạo, 3 trưởng lão khai mở 1 huyệt đạo, 2 trưởng lão chưa khai mở huyệt đạo nào.

Chí Tôn Môn đã chứng kiến Khai Thiên Môn hố Chu Chỉ Tông như thế nào, đồng thời trong 10 năm qua, bọn hắn không chỉ đến gây sự mà còn cài người vào Khai Thiên Môn thăm dò thực lực cùng nội tình.

Càng thăm dò, bọn hắn càng khao khát chiếm lấy Khai Thiên Môn. Bọn hắn thấy được Khai Thiên Môn gần như không có cường giả tọa trấn. Cá nhân có chiến lực mạnh nhất mà bọn hắn thấy được là Kim Thiết Nhân. Trong khi nhìn vào số lượng Không Vật cùng Không Thú bán ra thì Khai Thiên Môn sẽ có lượng lớn của cải vật chất.

Chí Tôn Môn cho rằng nếu Khai Thiên Môn có cường giả chưa lộ mặt thì cùng lắm cũng chỉ Huyền cấp, mà có 1, 2 người là cùng. Việc Khai Thiên Môn chiếm giữ được một vị trí đẹp như hiện tại hoàn toàn là nhờ vào trận pháp lợi hại nên các thế lực khác không xâm chiếm được.

Chỉ có 1 điều Chí Tôn Môn không thể nào hiểu được là làm sao 1 môn phái cấp thấp so với của cải như vậy lại có được trận pháp cường đại, Kim Thiết Nhân cùng lượng lớn Không Vật, Không Thú đến vậy.

Thời điểm bọn hắn để 1 trưởng lão sang Khai Thiên Môn gây sự xong bị giết, Chí Tôn Môn cực kỳ tức giận. Phải biết rằng mỗi trưởng lão Huyền cấp đối với 1 môn phái tầm trung như Chí Tôn Môn đều cực kỳ quan trọng, là trụ cột của môn phái.

Sự kiên nhẫn của bọn hắn đã được đền đáp bằng một cơ hội tuyệt hảo như này. Bọn hắn biết được người cầm đầu hiện giờ của Khai Thiên Môn là một nữ nhân tu vi rất thấp, được bảo vệ bởi 1 Hoàng cấp võ giả cùng 1 Kim Thiết Nhân.

Và khi biết được Tuyết Phi sẽ rời xa trụ sở Khai Thiên Môn thì bọn hắn đã lập kế hoạch bắt lấy nàng để nếu nàng nắm giữ Mắt trận của Khai Thiên Môn là tốt nhất, nếu không thì lấy nàng làm con tin trao đổi cũng có thể.

Đã biết rõ ràng lực lượng của Khai Thiên Môn, nên Chí Tôn Môn phái đi 4 võ giả Huyền cấp được cho là vạn vô nhất nhất, chắc chắn thành công.

Võ kỹ của trưởng lão Chí Tôn Môn hình dạng 1 con cự điểu và 5 trưởng lão Khai Thiên Môn đều có hình dạng 1 đầu cự hầu va vào nhau. Vượt ra ngoài dự đoán của trưởng lão Chí Tôn Môn, không những võ kỹ của hắn không đánh bại được hợp lực của 5 người kia, mà 1 đầu cự hầu còn xuyên qua đánh về phía lão.

Lão giả Chí Tôn Môn chấn kinh chỉ có thể giơ kiếm chém đỡ, bị đánh cho văng tuốt ra sau, nhận lấy một chút thương thế.

5 trưởng lão Khai Thiên Môn không tiếp tục truy kích mà chuyển sang đánh về phía trưởng lão còn lại của Chí Tôn Môn bên cánh tay trái.

Kết quả lần này lại ngược lại, vị trưởng lão này của Chí Tôn Môn đã khai mở 1 huyệt đạo, lại không chủ quan như bên kia. Võ kỹ của hắn đánh tan hợp kích của 5 người kia và tiếp tục tấn công nhóm người.

5 người Khai Thiên Môn không có bị thương nhưng ai đấy đều lo âu. 1 người bọn hắn đã đánh không lại, đối phương có tận 4 người, đánh làm sao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau