TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Đổ Thạch Phường

Đổ Thạch Phường là một tòa đại thành chiếm cứ một vị trí rộng lớn vạn dặm tại Lý Đế Vực. Nơi đây được coi là trung tâm đổ thạch lớn nhất Cửu Giới.

Từ đổ thạch, các ngành dịch vụ, buôn bán liên quan đến bài bạc được mở rộng và ngày càng phát triển. Đêm tối đều được chiếu sáng như ban ngày nhờ vô số quang thạch, quang hoa, đèn lồng.

Nơi đây long xà hỗn tạp, các mối quan hệ giữa các thế lực chồng chéo đến rối tung rối mù. Sau lưng 1 kẻ ăn mày, lưu manh có thể là 1 thế lực nhỏ trực thuộc tổ chức lớn.

Đổ Thạch Phường được quản lý bởi 3 thế lực lớn hình thành trạng thái chân vạc, đã nâng đỡ Đổ Thạch Phường tồn tại qua hàng vạn năm, vượt qua bao biến cố sừng sững không ngã. Cả 3 thế lực đều có Thiên Giả làm chỗ dựa, mà không phải chỉ 1 vị.

Sâu bên dưới đại địa nơi này là một tầng địa mạch, mang lại linh khí sung túc cho nơi đây. Địa mạch trải qua trăm ngàn vạn năm đã dựng dục ra một lượng khổng lồ các loại bảo vật nằm sâu trong lòng đất, chính là căn nguyên cho hoạt động đổ thạch, từ đó hình thành Đổ Thạch Phường.

Bên dưới Đổ Thạch Phường không phải là kín đặc thạch thổ mà chằng chịt các loại đường hầm, hang động, mạch nước ngầm, dung nham, địa hỏa… Có thể nói là một thế giới dưới lòng đất với đa dạng các loài sinh vật, yêu thú, linh dược.

Có rất nhiều hạt giống linh dược, bảo thạch, bảo kim và nhiều loại bảo vật khác nhau ở thế giới bên dưới được mang lên trên mặt đất theo nhiều phương thức khác nhau, nhưng tất cả đều thông qua Bổ Địa Thạch.

Bổ Địa Thạch bắt đầu xuất hiện cách mặt đất chục trượng, sau đó mức độ lớn dần rồi hoàn toàn chiếm cứ đại địa bên dưới Đổ Thạch Phường. Từ độ sâu 50 trượng tới 500 trượng, đại địa đều dó Bổ Địa Thạch tạo thành.

Các loại bảo vật tồn tại trong lòng đất qua một thời gian dài bị Bổ Địa Thạch bao bọc lấy. Sau đó, nhờ một tác động nào đó, Bổ Địa Thạch lên được tới mặt đất, được nhân loại nhặt được, bổ ra lấy bảo vật.

Đa phần Bổ Địa Thạch không chứa gì bên trong hoặc là chứa thứ vô dụng. Chỉ có rất hiếm Bổ Địa Thạch tích chứa bảo vật. Mà bảo vật cũng vô cùng đa dạng, từ trị giá vài ngàn Tinh thạch tới trăm vạn Tinh thạch. Theo thống kê, để lấy được Bổ Địa Thạch chứa bảo vật giá trị 100 củ trở lên, thì xác suất là một phần triệu.

Cắt Bổ Địa Thạch tìm bảo vật gần như dựa vào may rủi. Vì vậy mới hình thành nên hoạt động Đổ thạch. Người nhặt được Bổ Địa Thạch có thể tự cắt ra tìm bảo vật, hoặc đem đi bán. Giá bán Bổ Địa Thạch không có mức cố định, hoàn toàn do thỏa thuận giữa người mua và bán.

Mà thường thì Bổ Địa Thạch càng to, càng có giá trị. Lí do rất đơn giản, thể tích càng lớn thì xác suất chứa bảo vật càng cao.

Chỉ mới đặt chân bên ngoài cổng thành, Trần Lương đã thấy được quy mô Đổ Thạch Phường vượt xa Kinh Châu của hắn.

Lượng người qua lại cổng thành nhiều không đếm xuể. Chính xác là có 2 cổng thành tách ra 2 lối đi riêng biệt. Cổng thứ nhất dành cho phàm nhân, số người qua lại đông như kiến cỏ. Cổng thứ hai dành cho tiên nhân, số lượng ít hơn nhưng vẫn rất đông.

Điểm đáng chú ý nhất là đại thành hộ trận. Trần Lương không vội vào thành mà đứng bên ngoài sờ, ngắm một hồi. Mất cả ngày, hắn mới dám khẳng định tòa đại trận này là cấp 8 cao đẳng, có thể dễ dàng ngăn cản Thiên Giả tấn công.

Đổ Thạch Phường không chỉ có 1 tòa như này, mà có tới 3 tòa hộ thành đại trận cấp 8 cao đẳng, phân biệt trấn giữ 3 cửa thành chính cùng với 3 Phủ Thành Chủ.

3 tòa hộ thành đại trận này chính ra lại có diện tích không lớn, mục đích chính là bảo vệ cửa thành và Phủ Thành Chủ. Ngoài ra, 3 thế lực cai quản Đổ Thạch Phường còn nắm giữ nhiều trận pháp khác bố trí khắp nơi trong thành để đảm bảo an ninh trật tự. Các trận pháp này thường là cấp 7.

Trần Lương qua cửa dành cho tiên nhân, tiến vào bên trong Đổ Thạch Phường. Điều đầu tiên hắn cần làm là tìm 1 bản đồ chi tiết toàn thành để biết được nơi nào cần đi, nơi nào đáng nhìn.

Vừa mới rời khỏi cổng thành chưa được bao xa, Trần Lương đã bị một tiểu cô nương chặn đường, cười nói:

“Đại nhân, tiểu nữ xin được ra mắt công tử”

“Chúng ta có quen biết gì sao?” Trần Lương hỏi

“Tứ hải giai huynh đệ, lạ gặp rồi cũng thành quen. Tiểu nữ vừa nhìn công tử đã biết là long trung chi nhân. Tiểu nữ muốn được phục vụ công tử để hưởng một chút vận may tỏa ra từ công tử đây” tiểu cô nương giọng nói rất vào tai.

“Được rồi, bớt tâng bốc. Ngươi hẳn là Người Dẫn Đường?”

“Công tử quả thật pháp nhãn như đuốc. Tiểu nữ sinh ra tại Đổ Thạch Phường, chưa từng ra ngoài. 8 năm lăn lộn khắp hang cùng ngõ hẻm, tiểu nữ có thể cam đoan với công tử ta nắm rõ Đổ Thạch Phường như lòng bàn tay. Công tử có ta dẫn đường, chắc chắn hưởng thụ trọn vẹn những ngày tháng sống tại đây”

“Chi phí như nào? Ta không có nhiều tiền đâu” Trần Lương nói“Ây da, công tử khiêm tốn quá. Tiên nhân trẻ tuổi như công tử đều là thiên kiêu một cõi. Công tử mà không có nhiều tiền, vậy tiểu nữ chính là nghèo mạt rệp, nghèo hơn cả ăn mày rồi”

“Muốn hay không trả lời vấn đề?”

“Rẻ thôi, rẻ thôi. Nhìn công tử hào hoa phong nhã, anh tuấn phi phàm, tiểu nữ ước có thể đồng hành cùng công tử mà không dính dáng gì đến tiền nong. Đáng tiếc, đây là công việc, ta còn có cha mẹ cần phụng dưỡng, em thơ cần nuôi nấng. Tiểu nữ xin được lấy công 1 ngày 1 Tinh thạch. Ngoài ra, nếu công tử rộng rãi thưởng thêm cho sự tân tâm của tiểu nữ, tiểu nữ cũng đành muối mặt xin nhận”

“Được, trả trước cho ngươi 10 Tinh thạch. Ngươi tên gì? Dẫn ta đi mua bản đồ Đổ Thạch Phường”

“Tiểu nữ là Tố Nga. Có tiểu nữ rồi, công tử không cần bản đồ, muốn đi đâu, tiểu nữ liền dắt ngươi đến đúng chỗ”

“Ta không có bản đồ, sao biết chỗ nào hay mà bảo ngươi dẫn đi được. Yên tâm, có bản đồ ta vẫn thuê ngươi làm Người Dẫn Đường”

“Công tử quả thật tài trí hơn người. May mắn chỗ ta có 1 tấm bản đồ, vừa vặn để lại cho công tử” Tố Nga mặt tươi cười lấy ra bản đồ đưa cho Trần Lương.

“Bao nhiêu?”

“Rẻ thôi, rẻ thôi” Tố Nga giơ lên 10 ngón tay

“10 lượng vàng?” Trần Lương hỏi

“Không, không. Lấy công tử 10 lượng vàng, khác gì chửi vào mặt công tử. Bản đồ giá 10 Tinh thạch”

“Ta thuê ngươi làm Người Dẫn Đường, đâu có thuê ngươi làm ăn cướp đâu. Bản đồ thành bình thường chỉ có 1, 2 Tinh thạch”

“Công tử có điều không biết. 1, 2 Tinh thạch là bản đồ bình thường. Bản đồ của ta lại không phải bình thường. Trên đây ghi chú rất nhiều thông tin bản đồ bình thường không có, là tích lũy bao nhiêu năm vốn sống của ta tại Đổ Thạch Phường. Bức bản đồ này có thể nói là độc nhất vô nhị, giá trị liên thành”

“Bớt cái mồm lại. Tu vi chỉ là Tam Tinh, nhưng miệng lưỡi của ngươi thật không tầm thường” Trần Lương tung thêm 10 Tinh thạch cho Tố Nga, nhận lại tấm bản đồ.
Tố Nga mắt sáng lên nhận thêm 10 Tinh thạch, cười hì hì, nói:

“Công tử có tấm lòng rộng rãi, không chấp tiểu nhân. Công tử đã có mục tiêu cần đến chưa? Hay là đến Đổ Thạch Phường để thăm quan, chơi đổ thạch, sòng bài?”

“Ta đến chơi đổ thạch, cũng là thăm quan. Ngươi cứ tùy tiện dẫn ta đến những nơi thú vị là được”

“Vậy để tiểu nữ nói qua về hành trình mà tiểu nữ thường dẫn các vị đại nhân thăm quan Đổ Thạch Phường. Chúng ta sẽ đi từ vòng ngoài rồi tiến dần vào sâu trong trung tâm...”

Tố Nga dẫn Trần Lương đi thăm quan Đổ Thạch Phường. Nàng quả thật có năng khiếu làm Người Dẫn Đường, cái gì cũng có thể nói được, nói liên mồm không mệt.

“Công tử, thỉnh thoảng nhìn thấy các cửa hàng bán Bổ Địa Thạch có thể tiến lại nhìn xem, nhưng tuyệt đối không nên mua. Ở vùng ngoại vi này đa phần toàn lừa đảo. Công tử nếu chưa có kinh nghiệm chơi đổ thạch, hoàn toàn dựa vào vận may để xuống tiền, vậy nên vào vùng trung tâm để chơi, biết đâu thiên kiêu chi tử như ngài lại có được bảo vật vô song. Ngoài này chỉ toàn là rác, không có chỗ đặt chân tại trung tâm mới phải ở ngoài này lừa những con gà mới tới”

Tố Nga dẫn Trần Lương dừng chân trước 1 cửa tiệm bán đồ phong thủy. Nàng chỉ tay lên tấm biển, nói:

“Công tử, Đại Duyên Tiệm là cửa hàng uy tín hàng đầu tại Đổ Thạch Phường về bán đồ phong thủy, mang lại vận may cho chủ sở hữu. Ngươi đến Đổ Thạch Phường chơi đổ thạch, sòng bài, vậy không thể không trang bị cho mình một vài vật phong thủy để gia tăng vận may, đánh đâu thắng đó”

“Mang đồ phong thủy trên người là sẽ thắng đổ thạch sao?”

“Tiểu nữ không nói chắc thắng, mà là gia tăng vận may. So với giá trị mà vận may mang lại, vài Tinh thạch mua vật phong thủy có đáng là bao. Công tử xem, tiểu nữ cũng trang bị vòng ngọc phong thủy nên mới may mắn gặp được công tử hào hoa phong nhã, anh tuấn siêu phàm”

“Bớt vỗ mông ngựa. Ngươi đã nói vậy, ta liền vào xem có gì hay”

Vừa nhìn có khách vào, tiểu nhị liền vui mừng ra đón

“Chào mừng 2 vị khách quan đến với Đại Duyên Tiệm. 2 vị hẳn là trời sinh thiên nhãn nên biết ngay tiệm của ta đều là hàng cực phẩm, mang lại thời vận, may mắn cả đời. Đã có nhiều vị khách nhờ mua đồ phong thủy của Đại Duyên Tiệm mà trong 1 ngày đổi đời, liền đến tặng chúng ta rất nhiều Tinh thạch để cảm ơn”

Trần Lương vừa đi vừa ngắm đồ vật trong Đại Duyên Tiệm. Quả thật nơi đây có rất nhiều đồ vật được chế tác tinh xảo, nhìn rất bắt mắt. Có vòng trầm hương, có Tỳ Hưu để bàn, có Thiềm Thử tử sa, có song long tranh châu... với đủ các loại vật liệu và kích thước khác nhau.

Tiểu nhị miệng lưỡi nhanh nhẹn, lần lượt giới thiệu cho Trần Lương rất nhiều đồ vật. Tất cả đều là báu vật giá trị cao.

“Toàn thứ vớ vẩn, bẩn cả tai lão tôn” Lục Nhĩ Hầu càu nhàu nói. Lục nhĩ của nó đã khám phá hết thảy giá trị các đồ vật ở đây, thật giả thế nào không thể qua được tai nó.

“Công tử” Tố Nga cau mày nói “Con yêu hầu của công tử không nên phát ngôn bừa bãi, ảnh hưởng đến làm ăn của người khác ở Đổ Thạch Phường là dễ bị làm thịt lắm”

“Miệng có thể ăn bẩn, nhưng nhất định không thể nói bẩn. Ngươi có thể rời đi, nhưng con yêu hầu này phải để lại tiệm” Âm thanh từ gian phòng bên trong phát ra.

Người đi ra ngoài là 1 lão giả mặt mũi nhăn nheo, nhưng hai mắt tinh anh, trí tuệ ngời ngời.

“Muốn giữ bảo bối của ta, chỉ sợ các ngươi còn chưa đủ. Còn ai liền gọi thêm ra đây” Trần Lương nói

“Người đâu, ra chào hỏi công tử” Lão giả chủ tiệm lên tiếng.

Từ trong phòng tiếp tục đi ra mấy tên đầu trâu mặt ngựa. Ai nấy đều cao to lực lưỡng, nhìn qua đã biết là không nên dây vào.

Trần Lương không vội hành động, chỉ thong dong đứng xem kịch hay.

Chương 257: Mua Đồ Cũ

Thấy đối phương có những 8 người đằng đằng sát khí, Tố Nga vội vàng giảng hòa:

“Ấy ấy, Lưu Lão Đầu, con yêu hầu nói năng lỗ mãng, lão bỏ quá cho, bọn ta sẽ rời khỏi đây ngay lập tức”

“Hừ, quá trễ rồi, muốn mang yêu hầu đi, để lại 1 vạn Tinh thạch” Chủ tiệm nói

Tố Nga quay qua nhìn Trần Lương, thấy hắn vẫn dửng dưng như không, lại nói với chủ tiệm:

“Lưu Lão Đầu, Đổ Thạch Phường nghiêm cấm tiên nhân đánh nhau, do tác hại gây ra quá lớn. Lão là tiên nhân, vị công tử này cũng là tiên nhân. Ngươi nếu ra tay, chỉ có mất mà không có được”

Vừa nghe được Tố Nga giới thiệu người đồng hành là tiên nhân, Lưu Lão Đầu vội đánh giá lại đối phương.

“Hừ, luật lệ Đổ Thạch Phường sâm nghiêm. Lão phu tha cho ngươi. Biến!!!” Lưu Lão Đầu quát.

“Nếu tiên nhân đánh nhau thì Đổ Thạch Phường sẽ làm gì?” Trần Lương hỏi

“Công tử, để giữ gìn an ninh cho sự phát triển của Đổ Thạch Phường, nơi đây nghiêm cấm giết người và gây chiến cấp độ tiên nhân. Nếu vi phạm thì cả 2 sẽ bị bắt giam để xử lý. Tùy vào mức độ thiệt hại mà hình phạt sẽ khác nhau. Nhẹ nhất là đuổi khỏi thành, cấm trở lại. Nặng hơn thì phạt hành chính đền bù thiệt hại. Còn cao nhất là tử hình.

Những điều này tiểu nữ đều có ghi chép và những lưu ý khác ở phía sau bản đồ đưa công tử”

“Vậy đi thôi” Trần Lương dẫn Tố Nga rời đi

Lục Nhĩ Hầu ngồi trên đầu Trần Lương cười cười. Nó không quan tâm lũ tạp nham kia, nó cười vì vừa nhìn thấy một màn kịch thú vị. Sắp tới ắt có trò hay cho nó xem.

“Công tử, thật xin lỗi để ngươi gặp phiền toái. Nhưng xin công tử quản sủng thú của mình. Đổ Thạch Phường tuy luật lệ sâm nghiêm, nhưng nơi đây long xà hỗn tạp, kinh doanh không từ thủ đoạn. Nếu không biết giữ mồm giữ miệng, có ngày gây họa sát thân” Tố Nga đưa ra cảnh báo

“Ta biết rồi” Trần Lương gật đầu đồng ý, không có nửa lời phản bác.

“Để xóa bỏ chuyện không vui, ta sẽ dẫn công tử đến quán ăn thật là ngon. Tiểu nữ xin thất lễ hỏi công tử giới hạn ngân sách 1 bữa ăn là bao nhiêu, để tiểu nữ tìm quán phù hợp”

“Chỗ đắt nhất thì bao nhiêu 1 bữa?”

“Mộ trong những quán đắt nhất, sang trọng nhất, ngon nhất Đổ Thạch Phường là Ngưng Bích Lầu. Nơi đây được coi là chốn quyền quý của tiên nhân, cho dù phàm nhân có tiền cũng không được vào. Các buổi tối và cuối tuần, muốn có được 1 bàn ở đây phải đặt trước cả tuần. Hiện giờ là buổi trưa, hi vọng là không quá đông.

Một bữa ăn nhẹ cũng rơi vào 5000 Tinh thạch một người. Nói thật là tiểu nữ cũng chưa từng đặt chân vào bên trong”

Tố Nga liếc nhìn đối phương, nếu có bất kỳ biểu cảm nào, nàng sẽ phải dẫn hắn đi tới quán khác, kẻo ăn được 1 bữa mà tán gia bại sản thì không chỉ hắn buồn, nàng cũng buồn.

“Vậy đi thử xem” Trần Lương tự nhiên nói, Tố Nga không thấy đối phương có chút do dự nào, liền vui vẻ dẫn đường.

2 người đi bộ 3 dặm mới đến được nơi cần đến. Một tòa nhà 12 tầng, được sơn son thếp vàng, có cả trận pháp cấp 7 bảo vệ. Tòa nhà rất rộng, mỗi tầng đều chia ra cả trăm phòng, lớn nhỏ khác biệt.

Sau lưng tòa nhà là một dòng sông thơ mộng, cây xanh gió mát. Ngồi trên cao thưởng trà ngắm cảnh, xem mỹ nhân nhảy múa, đúng là cực lạc nhân gian.

Tố Nga dẫn Trần Lương tới cửa, nói:

“Mời công tử vào thưởng thức, tiểu nữ xin ở ngoài đợi”

“Ngươi không vào cùng sao?”

“Nơi này quá đắt, đến nước lọc tiểu nữ cũng không dám động vào” Tố Nga e ngại

“Tinh thạch không quan trọng. Đi theo ta, cho ngươi mở rộng tầm mắt”

“Đa tạ công tử” Tố Nga mắt sáng lên, vội vàng chạy theo.

Tiếp đón ở cửa Ngưng Bích Lầu là một nam, một nữ. Nam trẻ khỏe nhanh nhẹn. Nữ chân dài da trắng, dáng người lồi lõm. Hai người nhìn thấy quan khách là nam tử làm chủ, nữ nhân liền nhanh chân bước tới, mỉm cười xinh đẹp dẫn đường cho khách tới 1 phòng trống.

Nhà hàng dành riêng cho tiên nhân, ắt đồ ăn không phải dạng tầm thường. Thịt đương nhiên là yêu thú được chế biến thơm ngon tới từng thớ thịt. Rau, đương nhiên là linh dược có tác dụng mát gan bổ thận.

Một mâm thịnh soạn được mang lên theo yêu cầu của Trần Lương. Tố Nga nhìn hắn gắp từng đĩa thức ăn, thèm nhỏ dãi mà không dám động đũa. Chưa được đối phương cho phép, nàng chỉ có thể nuốt nước bọt làm thức uống.

“Ăn tự nhiên, không cần khách sáo. Ngươi ăn vào sẽ giúp tăng trưởng tu vi” Trần Lương vừa nhấp rượu, vừa nhìn ra dòng sông thưởng thức cảnh đẹp.

“Đa tạ công tử” Tố Nga không kiềm được nữa, gắp lấy gắp để, ăn như đã bị bỏ đói từ rất lâu rồi.

Bữa ăn của bọn hắn hết 3 vạn Tinh thạch. Vừa nghe được chi phí, Tố Nga suýt ngất. Nàng không phải lần đầu làm Người Dẫn Đường cho tiên nhân, nhưng thường thì đám tiên nhân không ăn uống gì, hoặc sang trọng thì mấy ngàn Tinh thạch đã là thuộc dạng có tiền.

Trần Lương nghe xong giá tiền, nhẹ nhàng lấy Tinh thạch thanh toán, mặt không đổi sắc, càng làm cho Tố Nga bội phục đầu rạp xuống đất.“Đại công tử, đại phú gia. Ta trúng mánh rồi” Tố Nga nghĩ thầm trong đầu.

Sau bữa ăn, Tố Nga quên hết chuyện không vui lúc trước, mặt mày rạng rỡ giới thiệu các danh lam thắng cảnh, các hoạt động biểu diễn nghệ thuật trên đường đi của bọn hắn.

Ban đêm, bọn hắn nghỉ ngơi, mỗi người 1 phòng trong 1 nhà trọ có gánh hát buổi tối. Trần Lương bố trí 1 Ẩn Nặc Trận nho nhỏ rồi tiến vào Tiểu Cửu Giới xem quá trình tu luyện của Vân Hạc, chỉ điểm cho hắn những vướng mắc gặp phải.

Hôm sau, Trần Lương tiếp tục cùng Tố Nga thăm quan Đổ Thạch Phường. Địa điểm chính của ngày hôm nay là một nơi có cái tên “Chợ Đồ Cũ”.

Những người buôn bán tại Chợ đồ cũ hầu hết là những tay nghiện cờ bạc, chơi bạc đến tán gia bại sản, nợ nần chồng chất, phải đem bán tất cả những gì bản thân có, thậm chí bán cả sự tự do của bản thân để lấy tiền trả cho chủ nợ kẻo bị đánh chết.

“Công tử, chợ đồ cũ là một nơi thú vị, nhưng ta dặn trước là công tử phải thật cẩn thận, kẻo tiền mất tật mang. Nơi đây thật giả lẫn lộn, cho dù lão quái ngàn năm cũng có thể bị lừa. Công tử mắt sáng như đuốc, tiểu nữ không dám bảo công tử sẽ bị lừa, nhưng cứ căn dặn trước. Tiểu nữ mới 20 tuổi, không thể nhìn ra được nơi đây bất kỳ mánh khóe gì, nên chỉ có thể khuyên như vậy” Tố Nga nói

“Được, ta tự biết chừng mực” Trần Lương mỉm cười rảo bước đi.

Nói là khu chợ, không bằng nói nơi đây là phố đồ cũ. Khắp các con đường, đâu đâu cũng thấy các gian hàng lớn có, bé có, bày biện đủ các loại đồ vật. Mới đi một lát, Trần Lương đã cảm thấy hoa mắt trước vô số hàng hóa đủ màu sắc.

2 người Trần Lương dừng chân trước 1 bức tượng bằng đồng trông rất cũ rỉ, nhưng thỉnh thoảng lại ẩn hiện một thoáng kim quang từ nội tại bức tượng.

Bức tượng được đật dưới đất. Dường như nó rất nặng khiến mặt đất lún xuống một chút. Trần Lương ngồi xuống ngắm nghía. Bức tượng có đôi chỗ rỉ sét, chỉ sợ đã trải qua thời gian rất lâu dài.

“Quan khách, đây là bức tượng gia truyền nhà ta. Nghe ông nội ta kể thì giá trị bức tượng rất cao, nhưng ta ở cạnh nó cả đời mà không khám phá ra huyền diệu bên trong. Ta sắp tới sẽ chuyển nhà, mà bức tượng lại quá nặng nên muốn bán đi kiếm ít vốn”

Trần Lương cầm lên bức tượng, quả thật nặng phải đến vạn cân.

“Công tử quả nhiên phi thường, có thể cầm được lên tượng đồng. Ta phải nhờ tới 4 người khiêng lên xe mang tới đây. Công tử chắc phải là tiên nhân hoặc trời sinh thần lực”

Bên trong tượng đồng hẳn phải có gì đó mới khiến nó nặng được như vậy, rất có thể là một loại bảo vật nào đó.

“Giá của nó bao nhiêu?” Trần Lương hỏi

“Đồ gia truyền, ta không dám nói thách. Thấy công tử cùng bức tượng hữu duyên, ta lấy rẻ 1 vạn Tinh thạch. Đây còn là do ta không biết tác dụng của nó, nếu không chỉ sợ không có giá này” Người bán hàng nói rất chân thành.

Trần Lương còn đang suy nghĩ, bên cạnh vang lên tiếng nói:

“Ông chủ, bán cho ta bức tượng này” Người đến là một lão giả với khuôn mặt phúc hậu

“Khách quan, rất tiếc là vị công tử này đã xem trước” Chủ quán nói

“Xem nhưng chưa mua. Ngươi nói giá, ta trả tiền ngay để mua” Lão giả tự tin nói
“Giá bức tượng này là 1 vạn Tinh thạch” Chủ quán nói

“Chỉ là con số nhỏ” Lão giả đặt 1 tinh thạch cấp 3 xuống bàn.

Chủ quán lưỡng lự hết nhìn Trần Lương lại quay qua nhìn lão giả. Cuối cùng hắn đành nói:

“Công tử, nếu công tử không chốt mua, ta đành bán cho lão giả đây”

“Ngươi muốn mua sao?” Trần Lương hỏi lão giả

“Đúng vậy. Nếu ngươi đã mua, ta nguyện ra giá cao mua lại”

“Không cần thiết, cho ngươi mua” Trần Lương đặt tượng đồng xuống.

“Công tử” Chủ quán vội nói “Ta muốn bán bảo vật gia truyền cho người có duyên. Lão giả này ta thấy không phù hợp. Ta chỉ lấy ngươi 8000 Tinh thạch”

“Không mua” Trần Lương bỏ đi, Tố Nga chạy theo.

“Công tử, bức tượng có vẻ bất phàm, lại có người nguyện ý mua giá cao, sao ngươi không mua rồi có thể đem bán lại” Tố Nga hỏi

“Tượng đồng này hoàn toàn không có chút giá trị nào. 2 kẻ kia vốn là đồng bọn với nhau. Ngươi quay lại xem lão giả kia có mua tượng đâu” Trần Lương nói

Tố Nga quay nhìn, quả thật lão giả cùng chủ quán hậm hực nhìn nhau, lại đưa ánh mắt khó chịu về phía Trần Lương.

Trần Lương vốn còn định xuống tiền nhưng Lục Nhĩ Hầu đã báo cho hắn biết giá trị thực sự của bức tượng. Ngoài lời tư vấn, hắn còn bị Hầu Gia mắng có mắt như mù, nhưng lại không thể phản đối. Nếu không có Lục Nhĩ Hầu, hắn quả thật đã bị lừa.

Đi hết đường này đến đường khác, Lục Nhĩ Hầu đều không thèm nhìn bất kỳ đồ vật nào. Chỉ đến khi đi gần hết Chợ Đồ Cũ, nó mới yêu cầu Trần Lương mua một chiếc gương lớn trong gian hàng của một lão phu nhân.

“Lão phu nhân, giá chiếc gương này bao nhiêu?”

“Chiếc gương này phát ra ánh sáng nhẹ trong đêm tối, vì vậy đắt hơn bình thường một chút. Ta bán là 1 Tinh thạch” lão phu nhân hiền hòa nói

“Đưa bà lão 1000 Tinh thạch dưỡng già đi” Hầu Gia lên tiếng

“Ồ, tiểu hầu này thật tốt bụng” bà lão cười, không cho là lời thật

Trần Lương lấy ra 1000 Tinh thạch bỏ vào 1 túi nhỏ cho lão phu nhân. Nàng nhìn khách hàng thực sự định trả cho bà gấp 1000 lần giá trị mà miệng ngậm không nói lên lời. Tố Nga đứng bên cạnh cũng là dại cả người.

Nàng lần đầu trông thấy có người bỏ ra 1000 Tinh thạch mua 1 chiếc gương vốn được bán với giá 1 Tinh thạch. Đây cũng quá là hào phóng đi. Mà con khỉ kia cũng quá tán gia bại sản cho chủ nhân của nó.

Trần Lương đang định đưa túi Tinh thạch cho bà lão thì một nam tử tóc xanh chen lên nói:

“Bà lão, ta trả 2000 Tinh thạch mua chiếc gương này”

Nói rồi, hắn vội đặt vào tay lão phu nhân 2000 Tinh thạch. Nam tử tóc xanh giơ tay định thu gương vào Nhẫn không gian thì bị Trần Lương chặn lại, nói:

“Khoan đã, ta trả 3000 Tinh thạch”

“Ta trả 4000”

“1 vạn!” Trần Lương ra giá cao khiến nam tử tóc xanh nhất thời phải dừng lại suy nghĩ.

Lão phu nhân bán gương càng không dám nói gì, chỉ nuốt nước bọt nhìn 2 nam tử trẻ tuổi hô giá.

“2 vạn” Nam tử tóc xanh gằn giọng

“20 vạn” Lục Nhĩ Hầu lên tiếng. Lúc này đến lượt Trần Lương trợn tròn mắt. Nếu mắt hắn có thể nhìn xuyên đầu, chắc chắn sẽ nhìn thủng người Hầu Gia.

Lục Nhĩ Hầu lấy cái đuôi vỗ vỗ vào vai Trần Lương, ý bảo “Yên tâm, có Hầu Gia ở đây, bảo vật không thoát khỏi tay ngươi”

Trần Lương lại hiểu cái vỗ đuôi của Lục Nhĩ Hầu là “Tiền của ngươi, để Hầu Gia tiêu hộ”

Chương 258: Huyết Lệnh Ám Sát

20 vạn Tinh thạch, con số này để cho cả lão phu nhân và Tố Nga đều ngây dại. Cả đời bọn hắn chỉ sợ cũng không thể kiếm nổi con số này.

“Tiểu tử, khâu mồm yêu hầu của ngươi lại, kẻo họa từ miệng mà ra” Nam tử tóc xanh cảnh cáo đối phương. Hắn không tin Trần Lương dám nâng giá mạnh như vậy.

“Hừ, sủng thú của ta còn không đến lượt ngươi động vào. Ta trả 20 vạn. Ngươi giỏi thì tiếp tục nâng giá”

“Hừ” Nam tử tóc xanh hậm hực bỏ đi.

Bản thân nam tử tóc xanh cũng không biết tác dụng của chiếc gương. Có điều con mắt trái của hắn có năng lực đặc biệt, có khả năng nhận biết năng lượng phát ra từ đồ vật. Theo lẽ thường, đồ vật có năng lượng càng cao, càng có tác dụng lớn, giá trị càng cao. Vì vậy hắn mới chịu bỏ giá cao mua 1 đồ vật còn chưa biết cách dùng.

Năng lượng phát ra từ chiếc gương rất mạnh, nhưng lúc cao lúc thấp, chập chờn không ổn định, chứng tỏ nó có vấn đề. Nam tử tóc xanh không muốn vì 1 vật không rõ tác dụng, năng lượng bất ổn mà bỏ ra mấy chục vạn Tinh thạch.

“Bà lão, của ngươi đây” Trần Lương bỏ vào tay lão phu nhân 20 viên tinh thạch cấp 3.

Bà lão run run cầm lấy 20 vạn Tinh thạch, nhất thời không biết làm gì.

“Ngươi không có Không Vật sao, cho ngươi 1 cái”

Bà lão nhận thêm 1 Nhẫn không gian cấp 1 từ tay vị khách hào phóng. Với đống Tinh thạch này, bà sẽ về quê dưỡng già, hưởng thụ trọn vẹn những năm tháng thảnh thơi tới cuối đời.

“Đa tạ đại nhân, đa tạ đại nhân” Lão phu nhân chắp tay cảm ơn.

Bà không ngờ 1 chiếc gương tình cờ nhặt được trên đường, bị nứt phía sau lại có thể bán đi với giá cao như vậy. Đây đúng là tổ tiên phù hộ.

Trần Lương cầm gương rời đi, Tố Nga vội vàng bám theo. Nàng đã có thể chắc chắn vị công tử này giàu nứt đố đổ vách.

Đến tối nghỉ ngơi, Tố Nga dẫn Trần Lương đến một trang viên lớn, có nhiều căn phòng sang trọng cho khách nghỉ ngơi, có cả trận pháp cấp 7 bảo vệ.

“Công tử, trang viên này được trang trí lộng lẫy, an ninh nghiêm ngặt, có phòng dành cho yếu nhân. Đồ ăn được phục vụ toàn là nem công chả phượng, được đầu bếp hàng đầu chế biến. Chỉ có đại gia như công tử, tiểu nữ mới dám đưa tới. Công tử thoải mái nghỉ ngơi, ngày mai tiểu nữ sẽ đưa công tử tới một trong các trung tâm của Đổ Thạch Phường” Tố Nga giới thiệu

“Mai đi nơi nào?” Trần Lương hỏi

“Đổ Thạch Thị, nơi bày bán Bổ Địa Thạch nhiều nhất Đổ Thạch Phường. Nơi mà mỗi khách du lịch đến Đổ Thạch Phường đều sẽ đi qua thử vận may. Nơi có thể biến 1 tên ăn mày thành triệu phú chỉ sau 1 đêm” Tố Nga phấn khởi nói. Bản thân nàng cũng rất hi vọng được 1 lần mua trúng Bổ Địa Thạch chứa bảo vật.

“Thú vị đấy” Trần Lương mỉm cười. Lục Nhĩ Hầu cũng mỉm cười. Cả 2 nụ cười đều có mấy phần gian ác.

“Công tử, ta xin ở nhà trọ nhỏ bên cạnh, sáng mai gặp lại ngài. Ta ở trong trang viên này quả thực là lãng phí và hoàn toàn không cần thiết”

“Cũng được. Sáng mai chờ ta ngoài này”

Trần Lương mang theo Hầu Gia tiến vào trang viên. Bọn hắn được đưa tới một căn nhà độc lập được bày biện cực kỳ tinh tế, sang trọng, có phòng khách, phòng ngủ, phòng bếp riêng biệt. Xung quanh có vườn vây tỏa hương thơm thoang thoảng và 1 bộ bàn ghế để khách ngắm trăng, thưởng trà.Có thể nói, nơi đây không chê vào đâu được. Tương ứng, giá cả thuê phòng cũng rất dọa người. Chỉ ở đây 1 đêm liền tốn tới 1 vạn Tinh thạch.

Trần Lương kiếp trước không giàu có gì, kiếp này rất nhiều tiền nhưng chưa từng hưởng thụ, giờ là lúc để hắn vung tiền trải nghiệm cuộc sống của giới thượng lưu.

Trăng lên đến đỉnh đầu, Trần Lương đang nằm yên giấc ngủ ngon thì một bóng đen vô hình, vô thanh lặng lẽ tiến vào trong phòng. Bóng đen lại gần giường, không có bất kỳ hành động thừa thãi, giơ đoản kiếm lên, muốn đâm ngập họng mục tiêu, một đòn tất sát.

Đáng tiếc, thời điểm hắn áp sát căn phòng, Lục Nhĩ Hầu đã báo cho Trần Lương biết. Tên sát thủ này thật không tầm thường, năng lực ẩn thân cực kỳ cao minh. Trần Lương chỉ khi nhận được cảnh báo của Hầu Gia, để ý kỹ mới nhận ra.

Kiếm của sát thủ đâm xuống bị chặn bởi bàn tay mang theo găng tay của Trần Lương, đồng thời đùi của hắn đã bị 1 đoản kiếm đâm ngập lưỡi.

Không hổ danh là sát thủ chuyên nghiệp, bị kiếm đâm xuyên đùi, không hề tỏ ra bối rối, bình tĩnh phi người bỏ chạy. Xét chiến lực, hắn không chắc bản thân hơn kém mục tiêu, nhưng là sát thủ, hắn chỉ giết người từ phía sau. Một khi bại lộ, liền bỏ chạy tìm cơ hội khác.

Đây không phải lần đầu tiên tên sát thủ thất bại. Có những mục tiêu hắn kiên trì ám sát 5, 7 lần mới thành công. Nhưng lần này hắn đã chọn sai nạn nhân. Lần thất bại này của hắn cũng là lần thất bại cuối cùng.

Vừa rời khỏi trang viên, cơ thể hắn liền đã bị hủ hóa biến thành tro bụi. Dưới vết thương của Bụi Kiếm, không mấy người có thể sống sót.

Từ đó đến khi trời rạng, Trần Lương không còn bị ai quấy rầy, hưởng thụ 1 đêm nghỉ ngơi đầy đủ.

Trái ngược với hắn, Tu Bổ Đoàn, một thế lực chuyên thực hiện các nhiệm vụ ám sát, hãm hại đã có một đêm dậy sóng. Hải trưởng lão, một trong chín trụ cột của Tu Bổ Đoàn ám sát thất bại, bị giết đến không còn xác.

Trong các nhiệm vụ ám sát của Tu Bổ Đoàn luôn có người theo dõi từ phía sau. Người theo dõi Hải trưởng lão lúc này đang run rẩy quỳ phía dưới đại điện, sợ sệt nói:
“Thủ lĩnh, Hải trưởng lão cứ thế tan biến ngay trước mắt thuộc hạ, không thể sai được. Thuộc hạ còn đến kiểm tra, nhặt quần áo, Nhẫn không gian và các đồ dùng trên người Hải trưởng lão mang đi”

“Không lẽ hắn bị trúng độc. Ngươi có nhìn ra được manh mối nào không?” Một trưởng lão hỏi

“Thuộc hạ không rõ. Khi thuộc hạ tiến tới gần thì Hải trưởng lão đã biến mất không còn bất kỳ dấu vết gì. Cái chết của Hải trưởng lão cực kỳ kinh khủng. Lúc thuộc hạ nhìn thấy, hắn đã chỉ còn lại nửa người. Rất nhanh sau đó, cả cơ thể hắn biến thành tro bụi, bị gió cuốn đi. Khuôn mặt Hải trưởng lão lúc sắp chết rơi vào hoảng hốt đến cực độ. Cả đời thuộc hạ cũng không thể quên được khoảnh khắc đấy”

“Tên công tử này rất không tầm thường. Chúng ta phải điều tra rõ về hắn. Bằng mọi giá giết chết hắn trả thù cho Hải trưởng lão, lấy lại thanh danh cho Tu Bổ Đoàn” Vị trưởng lão nói

“Phát Huyết Lệnh ám sát hắn” thủ lĩnh Tu Bổ Đoàn hạ lệnh.

Thái Dương nhô lên khỏi mặt đất, mang những tia nắng đầu tiên chiếu xuống Đổ Thạch Phường.

Trần Lương thoải mái bước ra khỏi trang viên, đã thấy Tố Nga đứng đợi hắn.

“Ngươi dậy sớm đấy” Trần Lương nói

“Hì hì, do tiểu nữ quá mong chờ được dẫn đường cho công tử, hưởng ké vận may của công tử đi đổ thạch” Tố Nga tươi cười.

“Đi thôi. Ta cũng mong chờ được đến Đổ Thạch Thị”

“Công tử, từ đây tới Đổ Thạch Thị tương đối xa, trên đường cũng không có gì hay để xem. Đổ Thạch Phường cấm bay, vì vậy ta đề nghị mua 2 chiếc Chu Xa để đi cho nhanh”

“Chu Xa là cái gì?”

“Đằng kia có 1 cửa tiệm bán Chu Xa, mời công tử đến xem”

Chu Xa có cấu tạo rất đơn giản, chỉ bao gồm 2 bánh xe và 1 tấm ván ở giữa. Chu Xa được vận hành bằng Tinh thạch. Đặt Tinh thạch lên tấm ván rồi chỉ cần đứng lên bên trên, hướng người về phía trước là nó di chuyển.

Chu Xa có thể tiến, lùi, xoay tròn, rất tiện lợi để di chuyển nhanh ở nơi đông người. Tốc độ của Chu Xa có thể sánh ngang với 1 con người phi nước đại.

Chưa đến nửa ngày, 2 người Trần Lương đã tới được Đổ Thạch Thị. Chu Xa mà Tố Nga đang đi là do Trần Lương mua. Nàng vốn nghĩ công tử sẽ hào phóng tặng luôn cho mình. Không ngờ vừa đến Đổ Thạch Thị, Trần Lương đã thu hồi Chu Xa trước sự bất ngờ của nàng.

Đổ Thạch Thị rất rộng lớn, bao gồm hàng ngàn con phố lớn nhỏ, diện tích tương đương với một tòa tiểu thành. Đứng tại bất kỳ chỗ nào trong Đổ Thạch Thị đều có thể thấy được người bán Bổ Địa Thạch

“Công tử, để tiểu nữ dẫn ngươi đi tới mấy con phố chính. Những nơi đó mới có nhiều Bổ Địa Thạch lớn, xác suất cao chứa bảo vật”

“Không cần” Trần Lương khoát tay, nói “Ta muốn đi qua tất cả con đường ở Đổ Thạch Thị, không kể lớn nhỏ”

Chương 259: Tề Thiên Đại Thánh

Hai người, một hầu, một nam, một nữ cứ thế bước đi. Thỉnh thoảng, Trần Lương lại ghé vào 1 cửa hàng sờ nắn, nhìn ngó nhưng không mua, chủ yếu là để nghiên cứu xem Bổ Địa Thạch chứa bảo vật và Bổ Địa Thạch không chứa bảo vật có gì khác nhau.

Sau khi xem qua 100 cửa hàng, hắn rút ra kết luận, không thể dựa vào mắt thường để chọn Bổ Địa Thạch. Thực ra Trần Lương có suy nghĩ như vậy là sai lầm. Hắn mới lần đầu tiếp xúc với đổ thạch, còn chưa đủ khả năng tìm được đồ tốt.

Thực tế lựa chọn Bổ Địa Thạch đúng là đa phần dựa vào may mắn, nhưng người có nghề vẫn có thể tăng thêm may mắn của mình thông qua những kinh nghiệm, kiến thức về Bổ Địa Thạch, về thế giới tự nhiên.

Trần Lương cứ thế bước đi, có những con phố hắn không thèm vào xem cửa hàng nào, chỉ lướt qua nhìn. Mất tới 1 tuần, bọn hắn mới khám phá được hết Đổ Thạch Thị. Bảo vật cũng có một hai nhưng còn chưa đủ để lọt vào mắt hắn và Lục Nhĩ Hầu.

Thời gian bên ngoài mới qua 1 tháng, bên dưới Thiên Đạo Mộc đã là 3 năm. 1 năm đầu, Vân Hạc vừa tu luyện, vừa học tập công pháp. Sau đó 2 năm, hắn toàn tâm toàn ý hấp thu linh dược, tu vi tăng tiến rất nhanh.

Hiện giờ, Tu vi của Vân Hạc đã bước vào Tam Tinh, cũng là lúc Trần Lương đưa cho hắn Ngũ Hành Giới Hoa. Người và hoa, đúng là trời sinh một cặp. Chỉ có Vân Hạc mới tận dụng được triệt để tác dụng của Ngũ Hành Giới Hoa.

Không có việc gì vội, Trần Lương lựa chọn ở lại Đổ Thạch Thị một thời gian. Nơi đây đông người, lại toàn người có tiền, người thích tiền, người máu liều cao, tự nhiên là sinh ra vô vàn những hoạt động khác ngoài đổ thạch.

Có thể kể đến một vài hoạt động đáng chú ý.

Thứ nhất là đấu võ lôi đài, tất nhiên trong đó sẽ có hoạt động đặt cược diễn ra sôi nổi. Có những kẻ liều mạng đấu võ kiếm tiền, lại có những kẻ đặt cược sai lầm đến tán gia bại sản.

Thứ đến là các sòng bạc, mặc dù quy mô không to được như Bạc Thị, nhưng mỗi ngày cũng có hàng vạn người tham gia, lượng Tinh thạch lưu thông trong đây là một con số khổng lồ.

Thứ ba là mục tiêu Trần Lương đang nhắm tới, đấu giá hội. Trong Đổ Thạch Phường có cả chục các phòng đấu giá lớn nhỏ thường xuyên tổ chức. Tại Đổ Thạch Thị có 1 phòng đấu giá lớn, mỗi ba tháng tổ chức 1 lần.

Chỉ riêng vé vào loại phổ thông đã là 100 Tinh thạch một vé. Ngoài ra còn phòng hạng sang, 1000 Tinh thạch một vé. Trên đó còn 1 loại phòng nữa, Thiên Phòng, không thu phí, nhưng chỉ dành cho những người quyền thế, không phải hạng nhà giàu mới nổi có thể bước vào.

Trần Lương bước đến phòng đấu giá đã là sát giờ tiến hành. Hắn muốn mua 1 vé hạng sang lại không còn vé nào, chỉ có thể bỏ ra 100 Tinh thạch mua vé hạng thường.

Bên trong phòng đấu giá, âm thanh ồn ào náo nhiệt chỉ giảm xuống khi có 3 tiếng kẻng vang lên báo hiệu thời điểm đấu giá bắt đầu.

Vật phẩm đầu tiên được đưa ra với giá khởi điểm 1 vạn Tinh thạch đã cho thấy quy mô hội đấu giá không hề nhỏ, phổ thông tu sĩ là không thể nào có được 1 món.

Người chủ trì buổi đấu giá là 1 nữ nhân sắc sảo, tự giới thiệu là Phàm Tâm. Nàng giới thiệu đồ vật:

“Vật phẩm đầu tiên là trứng của Hoàng Sên Điểu, yêu thú cấp 9. Nuôi nó lớn lên làm sủng thú vừa có thể tấn công, vừa có thể giúp bỏ chạy. Hoàng Sên Điểu đặc biệt hữu dụng với phàm nhân, cưỡi trên lưng của nó, ngươi có thể bay lượn như tiên nhân. Là món quà sinh nhật tuyệt vời cho con cháu trong nhà.

Giá khởi điểm 1 vạn Tinh thạch, mỗi lần nâng giá là 1000 Tinh thạch”

“Ta mua” 1 âm thanh phát ra từ phòng hạng sang trên tầng 2.

“Hoàng Hổ đại nhân đã lên tiếng, có ai đặt giá cao hơn không?” Phàm Tâm nói

“Một vạn hai” Một nam tử dưới tầng 1 giơ tay

“Một vạn ba”

“Một vạn năm”

Liên tiếp âm thanh đấu giá vang lên. Cuối cùng trứng của Hoàng Sên Điểu thuộc về 1 vị phu nhân trong góc tầng 1 với con số là 2 vạn 3 Tinh thạch.

Trần Lương không hề tham gia đấu giá vật phẩm này. Nuôi 1 con yêu thú không đơn giản, rất mất thời gian, có khi là công cốc. Hoàng Sên Điểu lực chiến không cao, tiềm năng không lớn.

“Cảm ơn tất cả quý vị đã giúp buổi đấu giá có 1 khởi đầu thuận lợi. Phàm Tâm xin bật mí là hôm nay có 1 vật phẩm được coi là áp đáy hòm của buổi đấu giá, giá trị lên tới nửa tỷ Tinh thạch, mà không phải có tiền là mua được. Vì vậy đừng ai vội rời khỏi buổi đấu giá. Những giây phút cuối cùng mới là thời gian đáng xem nhất”

Phàm Tâm nhận lấy vật phẩm thứ hai là một chiếc cung to hơn cả người nàng.

“La Sát Cung, đẳng cấp Thiên Thánh Khí, tăng lên 77 lần lực công kích. Các vị cũng biết chiến cung là loại vũ khí không dễ luyện, không dễ tìm mua. Vì vậy các tu sĩ dùng cung không nên bỏ qua cơ hội tuyệt vời này”



“Vật phẩm thứ bảy của ngày hôm nay hẳn sẽ càng được đông đảo quý vị khách quan ưa chuộng. Xin giới thiệu, 1 túi 10 viên đan được tăng Hạt Gốc, cụ thể là Nguyên hạt gốc. Mỗi viên đan dược sẽ tăng 5 Nguyên hạt gốc. 10 viên là 50 Hạt Gốc, đủ để đột phá 1 tiểu cảnh giới. Các vị, cơ hội tăng cường tu vi đã ở trước mặt, đừng chần chờ nữa.

Giá khởi điểm 35 vạn Tinh thạch, mỗi bậc giá tăng 1 vạn Tinh thạch”

Phàm Tâm vừa nói xong, quả thực khiến cả khán đài sôi sục. Tăng tu vi luôn là mục tiêu hàng đàu của tu sĩ, dù ở bất kỳ thế lực nào, thời điểm nào.

“40 vạn” Một người ở tầng 1 đấu giá đầu tiên, đã trực tiếp tăng 5 vạn so với khởi điểm.

“45 vạn”

“50 vạn”

Con số nhanh chóng gia tăng, bậc giá không còn là 1 vạn Tinh thạch, mà đã trở thành 5 vạn Tinh thạch.

“70 vạn” Một giọng nói già nua lên tiếng khiến khán phòng nhất thời được giữ yên lặng. Đây là lần đầu tiên có người từ tầng 3 tham gia đấu giá.

Không ai biết người nói là ai, nhưng người có thể ngồi ở tầng 3 không phải dạng vớ vẩn. Ai muốn cạnh tranh đấu giá cũng phải xem bản thân có thế lực phía sau như nào.

“80 vạn” 1 trung niên to lớn từ tầng 2 lên tiếng

80 vạn để mua 50 hạt gốc đã là một con số rất cao khiến những người khác muốn mua lại chần chờ nhìn vào túi tiền của mình.

“100 vạn” Trần Lương lần đầu lên tiếng

“100 vạn!” Cả đám đông xôn xao, nhìn về phía người vừa trả giá.

“Tiểu tử này điên rồi sao. Chịu khó chờ đợi ở các cửa hàng vẫn có thể mua 1 Hạt Gốc với giá 7 vạn Tinh thạch. Đâu cần thiết phải bỏ ra gấp 3 lần tiền đâu”“Ít nhất cũng nên tăng từ từ, tội gì phải một phát nâng cao như vậy. Đây thực sự là lãng phí a”

Trung niên to lớn nhìn chằm chằm vào kẻ vừa cạnh tranh với mình. Hắn đã là Địa cấp, tự nhiên không cần đan dược này, mà mua là dành cho nhi tử của hắn. Tiền tài của hắn có tới mấy ngàn vạn, nhưng 100 vạn cũng là một con số không nhỏ

“110 vạn” Một căn phòng khác tại tầng 3 phát ra giọng nói của 1 nữ nhân

“120 vạn” Trần Lương lại hô

Im lặng một thời gian không có ai lên tiếng, Phàm Tâm hô xác nhận:

“120 vạn lần thứ nhất”

“120 vạn lần thứ hai”

“120 vạn lần thứ ba”

“Túi đan dược đã thuộc về công tử ngồi cuối tầng 1. Cảm ơn công tử rất nhiều” Phàm Tâm cười nói. Giá trị túi đan dược đã vượt qua mong đợi của nàng

Vật phẩm thứ tám được mang ra có hình dạng của đại yêu hầu trong truyền thuyết “Tề Thiên Đại Thánh”. Vừa nhìn thấy bức tượng, người xem không khỏi rùng mình bởi sát khí của nó. Dường như có 1 đôi mắt khát máu đang nhìn mình, khiến nhiều người phải nhắm mắt quay đi. Có người ý chí thấp, bị bức tượng hấp dẫn, nhìn lâu hơn 1 chút liền trợn ngược mắt ngất đi.

Phàm Bạch đứng dưới bức tượng cao lớn gấp 3 lần cơ thể nàng, giới thiệu:

“Các vị, Nội Nha Hội chúng tôi đã nghiên cứu rất kỹ bức tượng này nhưng vẫn không khám phá được ảo diệu bên trong. Bức tượng cứng rắn vô cùng, chúng tôi làm mọi cách, Địa cấp hậu kỳ toàn lực tấn công vẫn không thể sứt mẻ được nó. Chỉ đến khi dùng Bụi Kiếm mới có thể cắt được bức tượng đại yêu này.

Ngoài ra, mặc dù là tượng đá, nó lại phát ra khí tức sát phạt, hoang dã giống như đây thực sự là một con yêu hầu.

Cả 2 yếu tố trên khiến Nội Nha Hội đánh giá đây là một đồ vật bất phàm. Vị nào có duyên với nó, tìm được cách sử dụng, ắt sẽ thu được thiên đại lợi ích”

Phàm Bạch còn chưa nói hết, trên đầu Trần Lương, Lục Nhĩ Hầu đã thì thầm vào tai hắn:

“Không tiếc bất cứ giá nào, mua bức tượng này cho ta”

“Vì sao? Nó có tác dụng gì?” Trần Lương hỏi lại

“Mua được ta sẽ nói cho ngươi”

Xong phần giới thiệu, Phàm Bạch chốt lại giá cả:

“Giá khởi điểm 100 vạn Tinh thạch, mỗi bước giá tăng 5 vạn Tinh thạch”

“100 vạn” Âm thanh từ tầng 3 lên tiếng đầu tiên, để cho khán giả bên dưới phải đánh giá lại giá trị bức tượng

“120 vạn” Phòng thứ hai trong tầng 3 đấu giá

“150 vạn” Phòng thứ ba trong tầng 3 đấu giá

“180 vạn” Phòng thứ tư trong tầng 3 đấu giá
“200 vạn” Phòng cuối cùng trong tầng 3 đấu giá

“210 vạn”

“220 vạn”

“250 vạn”

Âm thanh từ tầng 3 liên tiếp vang lên, để cho tầng 1 và 2 không dám xen vào. Trong chốc lát, giá cả đã leo thang lên tới 400 vạn

“410 vạn” Phòng thứ ba trong tầng 3 đấu giá. Con số này để cho 4 phòng còn lại nhất thời chưa lên tiếng.

“410 vạn Tinh thạch lần thứ nhất” Phàm Bạch lấy búa gõ bàn

“500 vạn” Lần đầu có âm thanh từ tầng 1 phát ra, để cho cả phòng đấu giá im lặng, xoay người nhìn về vị nam nhân ngồi phía xa, nơi thường được giảm giá vé để bán cho hết.

Phàm Bạch cũng không thể dám chắc vào điều mình vừa nghe, vội hỏi lại:

“Công tử, xin nói lại giá đấu”

“Ta trả 500 vạn Tinh thạch cho bức tượng này” Trần Lương nói

“500 vạn Tinh thạch, có ai trả giá cao hơn không?” Phàm Bạch nhìn lên cả 5 căn phòng tầng 3

“500 vạn Tinh thạch lần thứ nhất” Phàm Bạch hô to

“510 vạn” Phòng thứ nhất trong tầng 3 đấu giá

“600 vạn” Trần Lương lại nói

“Xào xào” Mức tăng giá kịch trần của vị quan khách tầng 1 khiến cho cả phòng đấu giá từ yên lặng đột nhiên ầm lên tiếng bàn luận

“Điên rồi, tên này điên thật rồi”

“Hắn có đủ Tinh thạch không? Hay là một tên phá rối”

“Dám phá rối trong phòng đấu giá của Nội Nha Hội, tên này chắc không biết viết chữ Chết như nào”

“Có lẽ nào hắn biết về bí mật thần kỳ của bức tượng nên mới liều mạng đấu giá”

“Tạ lại cả gan suy đoán hắn là người của Nội Nha Hội cài vào để nâng giá vật phẩm”

“Đây cũng không phải là không thể. Vật phẩm bí ẩn được nâng giá ảo để người khác mắc bẫy mà mua vào với giá cao”

Lời suy đoán Trần Lương là người của Nội Nha Hội không thiếu người đồng ý. Tầng 3 đều là những lão nhân tài trí hơn người, tự nhiên cũng nghĩ ra được khả năng này. Nhưng cũng không loại trừ khả năng thiếu niên kia nhìn ra được tác dụng của bảo vật nên tất tay mua

“700 vạn” Phòng thứ tư, tầng 3 lên tiếng

“800 vạn” Trần Lương tiếp tục trả giá

“850 vạn” Phòng thứ 5, tầng 3 nói

“900 vạn” Trần Lương đấu giá

Cả phòng đấu giá chỉ còn lại âm thanh của người trên tầng 3 và thanh niên tầng 1

“910 vạn” Âm thanh từ phòng thứ hai, tầng 3

“Mười triệu” Âm thanh từ tầng 1.

Trần Lương một mình đấu giá với tầng 3, để cho Phàm Tâm lau mắt mà nhìn. Nàng gắn bó với Nội Nha Hội mấy trăm năm nay, chủ trì đấu giá hàng ngàn lần, chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như này, thú vị vô cùng.

“Mười triệu Tinh thạch lần thứ nhất” Phàm Bạch hô, sau khi tầng 3 mãi không có người lên tiếng

“Mười triệu Tinh thạch lần thứ hai”

“Mười triệu Tinh thạch lần thứ ba”

“Chúc mừng vị công tử đã có được bức tượng Tề Thiên Đại Thánh thần bí này” Phàm Bạch cười tươi roi rói với Trần Lương. Đây chắc chắn là quý nhân của đợt đấu giá này.

“Vật phẩm tiếp theo cũng thần kỳ không kém” Phàm Bạch đặt lên bên cạnh 1 chiếc bình gốm, chuẩn bị giới thiệu.

Nàng còn chưa nói, Lục Nhĩ Hầu đã ghé tai Trần Lương thì thầm “Tán gia bại sản cũng phải mua được chiếc bình gốm kia”

Trần Lương giật mình. Hắn mang Lục Nhĩ Hầu đến Đổ Thạch Phường để kiếm tiền cho hắn, mà tiền vào chưa thấy, chỉ thấy tiền ra tuôn như suối rời đi

Vừa mới tốn 10 triệu Tinh thạch mua 1 thứ hắn không biết có tác dụng gì, giờ lại muốn tốn thêm bao nhiêu đây. Tán gia bại sản cũng phải mua!? Tán gia bại sản thì đi ăn mày à. Trần Lương thầm nghĩ, không khỏi có chút lo sợ Lục Nhĩ Hầu phán đoán sai lầm, để ăn trái đắng.

Chương 260: Bình Gốm

Phàm Bạch bắt đầu giới thiệu về bình gốm:

“Bình thường, những bảo vật quý như này rất hiếm được bán ra. Chủ nhân của bình gốm đang gặp khó khăn về tài chính mới phải đem bảo vật gia truyền đấu giá. Quý vị xin đừng bỏ lỡ cơ hội có một không hai này.

Chiếc bình gốm này phải nói là đã tồn tại từ rất lâu, đến nỗi không thể ngược dòng thời gian mà tìm hiểu. Đại khái thì nó đã có mặt trên đời này ít nhất là 10 vạn năm.

Đây là 1 pháp bảo hấp thu linh khí từ thiên địa và tinh hoa của linh dược để tạo thành linh thủy. Linh dược đưa vào càng tốt, chất lượng linh thủy càng cao.

Các vị cũng biết, linh dược được dùng trực tiếp gặp phải rất nhiều hạn chế. Khả năng hấp thụ linh dược của chúng ta là có hạn, vì vậy thời điểm trọng thương, linh dược dồi dào cũng chỉ có thể từ từ luyện hóa và năng lượng thất thoát ra ngoài rất nhiều.

Chiếc bình gốm này có thể coi như tổ hợp của 1 lò luyện đan kết hợp với Luyện đan sư. Tác dụng phổ biến của nó là người sử dụng đưa các linh dược có tác dụng chữa trị vào để nó hấp thu tạo ra linh thủy có tác dụng chữa trị.

Nội Nha Hội đã có 1 tháng để kiểm tra, đưa 100 cây Cung Vệ Thiên Hương Thảo vào trong bình gốm. Sau 1 tháng, tạo ra 30 giọt linh thủy. Mỗi giọt có tác dụng tương đương 5 Cung Vệ Thiên Hương Thảo được sử dụng cùng lúc, trong khi bình thường chỉ có thể sử dụng lần lượt.

Các vị hãy tưởng tượng, bỏ vào không phải là Cung Vệ Thiên Hương Thảo, mà là Liễu Sinh Chi hay càng cao cấp hơn linh dược chữa thương. Vậy tạo ra linh thủy tương đương đan dược chữa thương cấp 8 là hoàn toàn có thể”

Cả hội trường sôi sục khi nghe đến việc tạo ra được đan dược cấp 8, cấp độ mà Thiên Giả bắt buộc sử dụng vì cấp 7 trở xuống đã không còn tác dụng với bọn hắn.

“Các vị cũng biết, luyện đan luôn có xác suất thất bại rất cao. Trong khi bình gốm này gần như thành công trăm phần trăm, chỉ là hiệu quả linh thủy cao hay thấp mà thôi. Điều đó phụ thuộc vào linh dược và linh khí nó hấp thu.

Ta đã nói đầy đủ tác dụng của bình gốm, ta xin công bố giá khởi điểm của bảo vật là 30 triệu Tinh thạch. Mỗi bước tăng giá là 1 triệu Tinh thạch.

Ta cũng xin thông báo người của Nội Nha Hội cũng sẽ tham gia đấu giá”

“Tại hạ là người của Nội Nha Hội” Một nam tử mặt trắng trên tầng 2 đứng dậy giới thiệu.

Người của phòng đấu giá phải tự giới thiệu để minh bạch thông tin, tránh tình trạng làm giá. Nếu phòng đấu giá cài người vào để đẩy giá đồ vật cao lên, bị phát hiện, coi như uy tín mất sạch.

“Đồ vật quý như này lại đem ra bán, tên kia đúng là bại gia chi tử của cả dòng tộc”

“Có bảo vật này, kiếm tiền là quá dễ. Chỉ sợ hắn nợ nần quá lớn, bị chủ nhà đòi tới tận cửa, đành phải bán thứ có giá trị nhất đi để trả nợ”

“Cờ bạc là bác thằng bần, các cụ nói cấm có sai”

“Ở Đổ Thạch Phường này có ai không chơi đổ thạch, cờ bạc. Ngươi có chơi không?”

“Ta có, nhưng quan trọng là điểm dừng. Kẻ nào càng thua, càng cay cú, lại càng chơi để gỡ lại, vậy thì chờ đón hắn là hỏa ngục. Biết quay đầu là bờ thì sẽ không để bản thân rơi vào trầm luân không lối thoát”

“30 triệu” thanh niên tóc đỏ ngồi ngay trước Trần Lương giơ tay hét rõ to.

Người đồng bạn bên cạnh hắn ngạc nhiên, ghé tai thì thầm “Ngươi điên à, người làm gì có nhiều Tinh thạch như vậy”

“Yên tâm, thể nào cũng có người đặt cao hơn. Ta đặt cho vui thôi” Thanh niên vừa ra giá, nói.

Hắn ngồi khoanh tay, khoan khoái hưởng thụ cảm giác được đấu giá 1 món tiền lớn.

1 giây trôi qua, 3 giây trôi qua, 5 giây trôi qua, vẫn không có ai lên tiếng. Thanh niên tóc đỏ bắt đầu lo lắng.

“30 triệu Tinh thạch lần thứ nhất” Phàm Bạch gõ bàn hô lần thứ nhất

Mặt thanh niên tóc đỏ tái xanh, không còn giọt máu.

“30 triệu Tinh thạch lần thứ hai” Phàm Bạch hô lần thứ hai

Cả hội trường đều đã nghe tiếng tim hắn nhảy như trống đánh nơi sa trường

“31 triệu” Âm thanh trên tầng 2 phát ra, như tiếng gọi nơi thiên đường kéo thoát thanh niên tóc đỏ khỏi địa ngục

Đến lúc này, âm thanh đấu giá mới bắt đầu liên túc được đưa ra

“32 triệu”

“35 triệu”

“37 triệu”

“38 triệu”

“40 triệu”

“50 triệu” Giọng nói của 1 phu nhân trên tầng 2, trực tiếp tăng lên 10 giá.

“Loan phu nhân chơi lớn nha, để ta tiếp bà, 60 triệu” Một trung niên ngồi đối diện Loan phu nhân lên tiếng

“70 triệu” Loan phu nhân nâng giá

“80 triệu” Trung niên không ngại đối đầu
“200 triệu” Một giọng nói già nua trên tầng 3 phát ra khiến cả phòng đấu giá nhất thời im lặng

“210 triệu” Phòng thứ nhất trong tầng 3 đấu giá

“220 triệu” Phòng thứ năm trong tầng 3 đấu giá

“230 triệu” Phòng thứ tư trong tầng 3 đấu giá

“240 triệu” Người của Nội Nha Hội lên tiếng

“250 triệu” Tiếng Trần Lương vang lên thu hút sự chú ý của đám đông

“260 triệu” Giọng nói từ phòng hai tầng 3 là của 1 nam tử trẻ tuổi

“270 triệu. Các ngươi còn lên tiếp, lão phu xin nhường đường” Người ở phòng thứ nhất tầng 3.

“275 triệu” Người của Nội Nha Hội chắp tay hướng tới phòng thứ nhất tầng 3.

“280 triệu” Lại là Trần Lương ra giá.

“290 triệu. Hoa Vân Các muốn bình gốm này” Nam tử tầng 3 nói

“Vân công tử, xin chú ý lời nói” Phàm Bạch nhắc nhở. Trong đấu giá hội, nghiêm cấm các hành vi đe dọa.

“Phàm cô nương, ta chỉ xưng danh tính, không có ý gì khác” Vân công tử tự tin nói.

Hoa Vân Các bọn hắn là một trong những thế lực rất có tiếng nói tại Đổ Thạch Phường, không mấy người dám trêu chọc.

“Hầu Gia, chiếc bình gốm này cố nhiên tác dụng lớn, nhưng có đáng để bỏ ra mấy trăm triệu cùng đối đầu với Hoa Vân Các?” Trần Lương hỏi nhỏ Lục Nhĩ Hầu.

“Giá trị của nó không nằm ở việc tạo ra linh thủy từ linh dược mà nằm ở thời gian tồn tại của nó” Hầu Gia nghiêm túc nói

“Nghĩa là sao?”

“Chiếc bình gốm này đã tồn tại hơn ba trăm ngàn năm, đã hấp thu tinh hoa của vô số linh dược, từ cấp thấp cho tới các loại bảo dược quý hiếm, sống hàng vạn năm, thậm chí có cả tiên dược. Linh khí của ba trăm ngàn năm và tinh hoa của linh dược, có 8 phần được tạo ra linh thủy, có 1 phần thất thoát. 1 phần còn lại ngấm vào bình gốm, được giữ trong từng phân tử của bình gốm.

Ngươi thử nghĩ xem, ba trăm ngàn năm tích trữ tinh hoa của hàng trăm ngàn vạn linh dược, đây chính là cực phẩm bảo dược”

“Làm sao để sử dụng những tinh hoa được tích trữ này?”

“Cách đơn giản nhất là luyện hóa bình gốm. Mỗi tấc của bình gốm hiện đều chứa tinh hoa linh dược, có thể coi nó như một viên đan dược khổng lồ dưới dạng bình gốm”

“Nhưng nếu vậy sẽ hủy hoại bình gốm” Trần Lương nói

“Chính xác, cho nên còn cách thứ hai. Cách này không nhiều người biết, may thay ta là một trong số đó. Có một cách để hút các tinh hoa trong bình gốm ra thành linh thủy chứa trong bình. Mỗi giọt linh thủy trích xuất ra, tối thiểu phải tương đương 1 viên đan dược cấp 8”
“Nếu trích xuất toàn bộ sẽ được bao nhiêu giọt?”

“Cứ cho là 1 vạn đi” Lục Nhĩ Hầu mạnh miệng nói

Trần Lương hít vào 1 hơi lạnh. Cho dù Lục Nhĩ Hầu nói quá, thì chắc cũng được mấy ngàn giọt, tương đương mấy ngàn viên đan dược cấp 8. Nếu quả thực đúng như những gì Hầu Gia nói, thì dù bỏ ra 1tỷ cũng phải mua bình gốm.

“300 triệu!” Tầng 1, vâng, lại là thanh niên tầng 1 để cho đám người tầng 3 phải nghẹn họng

“310 triệu” Vân công tử lên tiếng, giọng nói đã chất chứa rất không vui tâm tình.

“320 triệu” Người của Nội Nha Hội tiếp tục tham gia

“330 triệu” Trần Lương lên giá

Nam tử phòng hai định đấu tiếp, lại bị quản gia phía sau nhắc nhở

“Công tử, chúng ta đến đây vì đồ vật phía sau, nếu đấu giá thắng lợi bình gốm, chúng ta sẽ không thể cạnh tranh nó”

Nhìn thấy công tử nhà mình vẫn đang cay cú chưa chịu từ bỏ, vị quản gia lại nói:

“Công tử xem 4 nhà kia đều đã dừng, ngươi càng tiến lên, càng để bọn hắn phía sau cười cợt”

“Ngươi dám dạy khôn ta?”

“Tiểu nhân không dám, chỉ là lão gia đặc biệt căn dặn phải lấy được món đồ kia”

“Ngươi đừng có suốt ngày lôi lão già kia ra dọa ta. Thiên tư ta cao nhất, tu vi ta cao nhất, chức gia chủ nằm chắc trong tay ta rồi”

Nói rồi vị công tử phòng hai tầng ba lại hô:

“350 triệu”

“Hay lắm Ninh công tử, tiểu nữ bội phục ngươi” Một giọng nữ trong phòng đối diện ở tầng 3 phát ra, âm thanh chứa đầy sự vui mừng

Quản gia của vị nam tử chỉ có thể thở dài lắc đầu

Người của Nội Nha Hội thở dài, ngồi xuống ghế của mình.

“400 triệu” Trần Lương hô lên

Cả khán phòng im bặt trong giây lát, sau đó là một sự bùng nổ tiếng bình luận

“400 triệu rồi, gấp 13 lần con số ban đầu. Vị công tử này ra tay cũng rộng lượng quá”

“Không biết hắn là ai. Ta ở Đổ Thạch Phường bao nhiêu năm, chưa từng biết đến đại gia này”

“Có thể bỏ ra liên tiếp 410 triệu, thế lực sau lưng hắn chắc chắn không kém hơn Hoa Vân Các”

“Đại công tử Hoa Vân Các lần này va phải đá tảng rồi”

Đám đông bàn tán xôn xao, lọt vào tai đại công tử tầng 3 càng làm hắn nóng mặt. Nhưng nóng mấy thì nóng, 400 triệu thực sự vượt quá xa mức hắn có thể trả được

“400 triệu lần thứ nhất”

“400 triệu lần thứ hai”

“400 triệu lần thứ ba”

“Bình gốm thần kỳ đã thuộc về vị công tử phía xa, xin chúc mừng. Mong huynh sẽ càng rộng rãi hơn trong lần đấu giá tiếp theo, cũng là vật phẩm cuối cùng của buổi đấu giá ngày hôm nay, một kiện Bán Thần Khí” Phàm Bạch nói

“Trời ơi, ta có nghe nhầm không, là 1 kiện Bán Thần Khí sao?”

“Ai lại có thể lấy Bán Thần Khí ra đấu giá!?”

Phàm Bạch mỉm cười, thỏa mãn nhìn đám đông ồn ào như vỡ chợ. Đây chính là lí do Nội Nha Hội gửi thiệp mời đặc biệt tới 5 thế lực hàng đầu của Đổ Thạch Phường.

Nàng đẩy giọng lên cao, hào hứng nói vang vọng phòng đấu giá:

“Quý vị không nghe nhầm đâu. Vâng, đúng là 1 kiện Bán Thần Khí được đem ra đấu giá tại Nội Nha Hội. Chúng tôi rất vinh dự có được niềm tin tưởng của chủ nhân Bán Thần Khí và toàn thể các vị khách quý tại đây.

Tôi không dài dòng nữa, kính mời toàn thể quý vị khách quý chiêm ngưỡng bảo vật áp đáy hòm ngày hôm nay, một bảo kiếm cấp bậc Bán Thần Khí”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước