TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Vô Lượng Tộc

Nguyên khí khô cạn, Thanh Phong không thể dùng bất kỳ võ kỹ nào để phòng thủ. Ngay cả Phong Hỏa Song Đồng của hắn cũng trở nên vô dụng.

Thanh Phong gấp rút lấy ra 1 tờ giấy, hay chính xác hơn là huyết phù, nhém về phía trước.

Huyết phù là 1 đồ vật được chế tạo từ sự kết hợp giữa trận pháp và luyện khí, dùng để phòng thủ. Huyết phù có thời hạn sử dụng rất ngắn, chỉ vài năm không dùng là mất tác dụng, mà giá cả lại phi thường cao. Vì vậy không nhiều người sở hữu, trừ khi có kế hoạch sử dụng trong thời gian ngắn.

Tờ huyết phù hắn có được đạt tới cấp 7, thu lấy từ 1 tên thiếu chủ muốn đánh giết Thanh Phong.

Huyết phù nổ tung, tạo ra 1 màng chắn huyết sắc ngăn cản hư ảnh Thiên Linh Khuyển. Thần thú rất mạnh, lại bị huyết phù nhất thời ngăn cản, hư ảnh ảm đạm đi ít nhiều.

“Bùm” Màng chắn huyết sắc tan biến, hư ảnh Thiên Linh Khuyển không còn bất kỳ trở ngại nào, đâm sầm vào Thanh Phong, tạo nên 1 vụ nổ chấn động thiên địa, biển cả dậy sóng, không gian phá toái.

Cơ thể Thanh Phong giống như một quả bóng xì hơi, bay vút ra sau ngàn trượng mới rơi xuống biển, không rõ sống chết.

Hư ảnh Thiên Linh Khuyển tan biến. Trần Lương đã không còn đủ lượng nguyên khí để duy trì thần thú, cũng không cần thiết để duy trì. Hắn tin rằng Thanh Phong chưa chết, nhưng không có đi truy sát kẻ địch.

Đối phương và hắn không có thù sinh tử. Đối phương còn để lại một niềm cảm phục anh hùng trọng anh hùng, khi mà quang minh chính đại chiến đấu với hắn. Nếu đối phương sử dụng mọi thủ đoạn để tấn công, có lẽ người nằm xuống chưa chắc sẽ là Thanh Phong.

Dứt điểm bằng đặc kỹ của Bán Thần Khí, Trần Lương có lợi thế hơn do trước đó Thanh Phong đã đánh ra 3 lần Phong Hỏa Luân. Đồng thời Trần Lương có 2 Nhân Sinh, còn Thanh Phong chỉ có 1.

“Tha đối phương 1 mạng, nhưng có thể đi cướp” suy nghĩ vừa hiện lên trong đầu Trần Lương, hắn liền thi hành ngay. Đối phương sở hữu bảo vật, tài phú, chỉ sợ không kém hắn.

Trần Lương mệt mỏi phi hành tới điểm rơi của Thanh Phong. Chui xuống mặt biển, Trần Lương chợt khựng lại. Thanh Phong không có giống như trong suy nghĩ của hắn, trọng thương gần chết, mà đang ngồi dưỡng thương trên 1 tảng đá, mắt nhìn chằm chằm vào kẻ vừa xuất hiện.

“Muốn chiến tiếp?” Thanh Phong hỏi

Trần Lương cười nói:

“Không, không. Ta xuống xem thương thế của ngươi thế nào, có cần hỗ trợ gì không?”

“Không cần, ta đã phục dụng đan dược, nghỉ ngơi một lát liền được. Công kích của ngươi rất mạnh, nếu không có huyết phù và kiện Bán Thần Khí áo giáp này, chỉ sợ ta cũng xong đời”
“Tốt rồi. Vậy ngươi nghỉ ngơi, ta không làm phiền” Nói xong, Trần Lương liền rời đi.

Vừa phi hành, hắn vừa thầm nghĩ trong đầu “Hú hồn con chồn. Tên biến thái này trông còn khỏe lắm”

Nhìn đối phương không có suy yếu như hắn tưởng, Trần Lương không dám chiến tiếp, càng bỏ đi ý tưởng đạo tặc. Bản thân hắn cũng đã suy yếu vô cùng, Khuyển Dạ Xoa cũng không thể tiếp tục sử dụng, nếu có thêm biến cố nào khác sẽ rất nguy hiểm.

Vì vậy Trần Lương quyết định phi hành trở lại hòn đảo, tìm một địa điểm phù hợp rồi chui vào Tiểu Cửu Giới nghỉ ngơi, dưỡng thương.

Lần này không bị thương quá nặng, chỉ là nguyên khí cạn kiệt, Trần Lương chỉ cần phục dụng Hồi nguyên đan để tăng tốc độ hồi phục là đủ.

3 ngày sau hắn rời đi, kiểm tra Thanh Phong vẫn thấy đả tọa ở chỗ cũ, không biết là do thương thế nặng hay gì. Trần Lương không quan tâm, phi hành rời khỏi Miêu Liễu Vực.

Đích đến tiếp theo của hắn là một địa điểm hẻo lánh, ít người biết ở Tinh La Vực. Phía tây nam Tinh La Vực có 1 bộ tộc được trời sinh thần lực. Lực lượng nhục thân của bọn hắn lúc mới sinh ra đã gấp mấy lần người thường.

Nơi ở của bọn hắn cũng được thiên nhiên ban tặng những điều kiện rất tốt để rèn luyện nhục thân. Dễ dàng nhìn thấy là trọng lực tăng 100 lần, 1000 lần, các loại thiên tài địa bảo, linh dược cường hóa cơ thể từ trong ra ngoài…

Nhờ lợi thế về nhục thân, chiến lực của Vô Lượng Tộc vô cùng mạnh mẽ. Người yếu nhất trong bộ tộc cũng có năng lực đánh bại võ giả phổ thông.
Có ưu thế trời bạn, nhưng Vô Lượng Tộc không có nửa điểm chểnh mảng tu luyện. Ngược lại, bọn hắn còn là đám người cuồng tu, tôn thờ sức mạnh. Kẻ thắng mới có tiếng nói, kẻ thua chỉ có thể chấp nhận bị sỉ nhục.

Tất cả những điều lệ liên quan đến sức mạnh tại Vô Lượng Tộc đều vô cùng khắt khe.

Đáng chú ý có thể kể đến luật hôn nhân và gia đình. Các thành viên của bộ tộc khi lập gia đình thì con cái đều sẽ sống tại Vô Lượng Tộc, lấy họ của Vô Lượng Tộc. Nữ Vô Lượng Tộc lấy chồng thì chồng nàng phải ở rể tại Vô Lượng Tộc.

Bọn hắn quan tâm nhất khi chọn đối tượng dựng vợ, gả chồng, không phải gia tài của đối phương, cũng không phải tu vi của đối phương, mà là huyết mạch, nòi giống người đó.

Cho dù ngươi tư chất ngu đần, nhưng bản thân lại sở hữu điểm chất lượng thuộc tính 11 điểm, hay có được Lôi Linh Huyết Mạch, hoặc Kim Hoàng Thể Chất. Vậy ngươi chính là đối tượng mục tiêu làm dâu, rể của Vô Lượng Tộc.

Các nghiên cứu về huyết mạch của Vô Lượng Tộc chỉ ra rằng, hôn nhân cận huyết có xác suất cao tạo ra thế hệ sau bị khuyết tật bẩm sinh, dễ nhận lấy khiếm khuyết của cả bố và mẹ. Vì vậy, mặc dù không cấm hoàn toàn hôn nhân trong gia tộc, nhưng không cho phép kết đôi có huyết thống chung từ 3 đời trở xuống.

Vô Lượng Tộc đã truyền thừa từ trăm ngàn năm nay, nội tình hùng hậu vô cùng, được xếp vào một trong bốn gia tộc cự đầu tại Tinh La Vực.

Một trong những nội tình của Vô Lượng Tộc, cũng chính là mục tiêu của Trần Lương, Vô Lượng Thạch. Bên trong Vô Lượng Thạch có một loại khí tên là Địa Linh Tiên. Luyện hóa Địa Linh Tiên sẽ gia cố cơ thể càng thêm vững chắc, không gì phá được.

Năng lượng của Địa Linh Tiên rất mạnh. Tại Vô Lượng Tộc, chỉ có Huyền cấp võ giả mới có đặc quyền luyện hóa. Nhục thân yếu mà hấp thu Địa Linh Tiên vào người, cơ thể sẽ bạo thể mà chết. Mà Địa cấp tu vi luyện hóa Địa Linh Tiên thì lại không có mấy tác dụng.

Vô Lượng Tộc có quy định, kẻ nào mang Vô Lượng Thạch ra khỏi vùng đất của gia tộc sẽ bị chịu hình phạt ngũ mã phanh thây, chết không chỗ chôn.

Muốn thu được Địa Linh Tiên chỉ có 1 cách duy nhất, đến đàm phán với Vô Lượng Tộc, xuất ra bảo vật đủ đánh động bọn hắn, đủ để trao đổi lấy thời gian sống tại Vô Lượng Sơn.

Dù sao, Vô Lượng Thạch không nhiều, cũng không ít, mà lại còn sản xuất được. Phương thức sản xuất ra Vô Lượng Thạch rất đặc biệt, lấy xác người làm nguyên liệu. Vô Lượng Sơn xuất hiện Vô Lượng Thạch là bởi đất đai ở đây sẽ hấp thu xác người, dần dần chuyển hóa thành Vô Lượng Thạch chứa Địa Linh Tiên.

Vì vậy, muốn có Vô Lượng Thạch, Vô Lượng Tộc chỉ cần đưa thêm nhiều xác chết đến Vô Lượng Sơn. Tất nhiên không phải đưa đến mỗi xác chết liền có ngay Vô Lượng Thạch, mà cần trăm năm thời gian phân hủy đại lượng xác chết mà thành.

Không biết có phải vì nguyên nhân này mà Vô Lượng Tộc rất hiếu chiến và không sợ chết. Tín ngưỡng của bọn hắn coi chết là trở về với đất mẹ và được luân hồi vào cơ thể mới.

Nhờ các chính sách về thông gia, số lượng tộc nhân của Vô Lượng Tộc rất lớn, lên đến mấy tỷ người, cường giả vô số. Trần Lương không rõ số lượng Thiên nhân, nhưng chắc không chỉ một người.

Chương 212: Thách Đấu

Lãnh thổ của Vô Lượng Tộc rộng lớn bạt ngàn mới có thể chứa đựng được mấy tỷ tộc nhân. Giống như Giang Đông Quốc, vùng lãnh thổ của Vô Lượng Tộc chia ra làm 13 vùng lớn với hàng trăm thành quách.

Nơi tập trung quyền lực, tinh anh của Vô Lượng Tộc đều nằm tại Vô Lượng Sơn, cũng là nơi Trần Lương vừa đặt chân xuống ở vòng ngoài. Cảm giác đầu tiên của hắn là sức nặng cơ thể tăng lên. Tính toán một chút, trọng lực nơi đây gấp 10 lần thông thường.

Hắn tiến tới chào hỏi người gác núi:

“Chào người huynh đệ”

Người gác núi là 1 thanh niên lực lưỡng vai năm tấc rộng, thân mười thước cao. Hắn cất giọng ồm ồm: “Ai huynh đệ với ngươi. Đến có việc gì”

“Ta đến để xin sống tại Vô Lượng Tộc” Trần Lương vẫn nở nụ cười, nói.

“Lại thêm 1 tên không biết điều. 100 Tinh thạch phí dẫn đường” Thanh niên gác núi nhìn đối phương dáng người nhỏ, thấp hơn hắn 1 cái đầu thì khinh thường ra mặt.

“Chỉ dẫn đường liền mất 100 Tinh thạch?” Trần Lương ngạc nhiên hỏi

“Ngươi có muốn đi không? Đám thiếu chủ các ngươi, ngoài tiền ra thì làm gì có gì”

“Tinh thạch của ngươi, dẫn đường đi”

Trần Lương đưa 100 Tinh thạch cho thanh niên gác núi rồi theo chân hắn tiến vào sâu bên trong. Trên đường đi, Trần Lương nhìn thấy nơi đây, ai ai cũng cao lớn, lực lưỡng. Nam thì không phải nói, cường tráng vô cùng, không ít người cao tới 3 mét. Nữ cũng không kém chút nào, vai u thịt bắp, không có nửa điểm liễu yếu đào tơ.

Trần Lương tìm mãi mới thấy một nam tử có ngoại hình giống mình, thì kẻ đó lại tay trong tay đi cạnh một nữ nhân lực lưỡng. Khả năng cao đây là người ở rể.

Đi tới 1 trang viên lớn, người dẫn đường trao đổi với người giữ cổng xong mới quay qua Trần Lương nói:

“Đây là nơi phụ trách đối ngoại, ngươi đi theo hắn là được”

Người dẫn đường rời đi, Trần Lương tiếp tục được dẫn tới 1 căn nhà được sắp đặt chuyên cho tiếp khách.

Thời gian 1 nén nhang trôi qua, bước vào gặp Trần Lương là một lão giả lực lưỡng, râu tóc bạc trắng. Người này có tinh thần lực cấp 6, nên Trần Lương có thể nhìn ra được tu vi lão đã là Địa cấp. Lão hỏi:

“Vị công tử đây đến từ nơi đâu?”

“Vãn bối là Ưng Sát, đến từ Thiên Khung Phái”

“Ta cũng quen biết mấy lão già ở đấy, ngươi là đệ tử của ai?”

“Vãn bối là đệ tử của trưởng phái. Vãn bối mới đột phá lên Huyền cấp, sư tôn bảo vãn bối tới đây tu luyện” Trần Lương nói.

“Ồ, quả là anh hùng xuất thiếu niên. Người có thể được Phiên Vân lão nhìn trúng chắc hẳn không tầm thường. Ngươi đã biết yêu cầu để được sống và sử dụng tài nguyên của Vô Lượng Tộc chưa?”

“Sư tôn có nói qua, còn xin tiền bối chỉ giáo thêm”

“Ngoại nhân tiến tới Vô Lượng Tộc tu luyện đều là vì Vô Lượng Thạch. Thời gian sống tại Vô Lượng Tộc để sử dụng Vô Lượng Thạch phụ thuộc vào giá trị bảo vật ngươi mang ra trao đổi. Ngươi chắc đã chuẩn bị trước?”

“Đúng vậy, vãn bối có 300 tinh thạch cấp 3, không biết đổi được bao lâu thời gian?”

Vị trưởng lão lực lưỡng lắc đầu, nói “Bọn ta không lấy Tinh thạch, chỉ đổi bảo vật”

“Vậy đồ vật này thì thế nào” Trần Lương lấy ra bảo giáp Bách Thánh Khí cũ của hắn.
Trưởng lão nghiên cứu một hồi, phán “Bách Thánh Khí bảo giáp mặc dù dành cho Huyền cấp tu sĩ đã là không tệ, nhưng không đáng để ta phải tiếp ngươi. Tiểu tử, tốt nhất đưa ra bảo vật đáng nhìn một chút, đệ tử của chưởng phái Thiên Khung Phái không phải chỉ thế này. Trừ khi ngươi đang lừa dối lão phu”

“Tiền bối bớt giận, mời ngài xem thứ này”

Trần Lương lấy ra đồ vật, là một loại quả hình trẻ sơ sinh.

“Đây, có phải là Đào Tiên Quả?” Vị trưởng lão ngạc nhiên nhìn kỹ loại quả trên tay đối phương.

“Chính là Đào Tiên Quả” Trần Lương trả lời. Với thế nhân, có thể Đào Tiên Quả rất quý hiếm, nhưng với Trần Lương, sau khi cho cha mẹ 2 quả, vẫn còn 8 quả. Chưa kể sau một thời gian, Đào Tiên Mộc sẽ lại cho hắn thêm 10 quả, tha hồ dùng.

“Ngươi không có khả năng tự kiếm được Đào Tiên Quả, hẳn là Phiên Vân lão đưa cho ngươi?”

“Đúng vậy. Sư tôn đặt rất nhiều kỳ vọng vào vãn bối. Vãn bối dù liều chết cũng không để phụ lòng người”

“Tốt lắm, đây đúng là hàng tốt. Ngươi có thể ở lại Vô Lượng Tộc 50 năm, được tiến vào Vô Lượng Sơn Động tìm kiếm Vô Lượng Thạch, luyện hóa Địa Linh Tiên. Luyện hóa được bao nhiêu thì phụ thuộc vào năng lực của ngươi rồi.

Ta phải cảnh báo trước, bên trong Vô Lượng Sơn Động rất nguy hiểm, quái thú khắp nơi, ngay cả Địa cấp võ giả cũng có nguy cơ bỏ mạng. Nếu ngươi tử vong trong Vô Lượng Sơn Động cũng chỉ trách học nghệ không tinh, Phiên Vân lão cũng không thể giúp được ngươi”

“Vãn bối đã rõ” Trần Lương gật đầu nói.

“Đây là lệnh bài dành cho ngoại tộc. Ngươi tốt nhất không nên để mất. Làm lại mất không ít Tinh thạch đâu. Mỗi một năm tính cho 10 tinh thạch cấp 3”

“Đa tạ trưởng lão nhắc nhở, vãn bối xin ghi nhớ”

“À, còn một chuyện. Vô Lượng Tộc mỗi trăm năm tổ chức 1 đại hội đấu võ dành cho Huyền cấp tu vi. Tính đến hiện tại là còn 20 năm nữa. Đại hội chỉ dùng nhục thân so tài, không dùng nguyên linh khí. Ngươi có muốn tham gia không?”

“Vãn bối sẽ thử sức một lần”

“Tuổi trẻ có ý chí thế là tốt. Đại hội chỉ dành cho người nội tộc, người ngoài nếu muốn tham gia cần đổi bảo vật lấy 1 suất dự thi. Ta thấy Bách Thánh Khí bảo giáp của ngươi đủ giá trị đấy”
“Con mẹ nó” Trần Lương chửi thề trong đầu “Các ngươi là vô lượng tham à”. Nghĩ là nghĩ vậy, Trần Lương vẫn phải mỉm cười, nói:

“Trưởng lão, có thể cho ta biết phần thưởng được không?”

“2 Giải ba, mỗi giải 1 Bách Thánh Khí áo giáp. 1 giải nhì là một kiện Thiên Thánh Khí cự chùy. 1 giải nhất là Vô Lượng Quả”

Nghe đến Vô Lượng Quả, Trần Lương liền gật đầu đồng ý, đưa cho vị trưởng lão kiện thánh giáp.

Vô Lượng Quả, mỗi trăm năm mới ra hoa, kết trái được 1 quả. Tùy thuộc vào mục đích sử dụng, Vô Lượng Quả có 1 trong 2 tác dụng. Nếu phục dụng cả quả, không gọt vỏ, tác dụng sẽ là tăng cường nguyên khí cùng nhục thân. Nếu gọt vỏ, vậy tác dụng sẽ là toàn bộ dành cho tăng cường nguyên khí, có thể giúp Huyền cấp tăng 1, 2 tiểu tu vi.

Trần Lương cầm lệnh bài, tiếp tục đi vào sâu bên trong Vô Lượng Sơn, tiến vào khu vực liên quan Vô Lượng Sơn Động. Vừa tiến vào khu vực khác, Trần Lương liền biết ngay, vì trọng lực đã thay đổi, từ gấp 10 lần thành gấp 30 lần.

Hắn tiến về khu vực nhà ở dành cho khách của Vô Lượng Tộc.

Thời điểm Trần Lương đến, tinh thần lực của hắn quét qua dãy nhà thì có đến 9 căn nhà được bố trí Ẩn Nặc Trận, cho thấy có người sống bên trong.

Trần Lương được tùy tiện lựa chọn 1 căn, chờ đợi đến khi Vô Lượng Sơn Động mở ra. Mỗi tháng, Vô Lượng Sơn Động mở ra 1 lần, kéo dài 15 ngày. 15 ngày còn lại là thời gian cho tu sĩ luyện hóa Địa Linh Tiên.

Chờ đợi 3 ngày, Trần Lương nhìn thấy có 9 người từ hướng Vô Lượng Sơn Động trở về. Những người đến đây, không ai không phải người nổi bật, hoặc là thiên tài, hoặc là người có tiền.

Mỗi người đến từ một phương trời khác nhau, tính cách khác nhau. Có người làm như không thấy Trần Lương, trực tiếp trở về căn phòng của mình. Có người gật đầu chào hắn. Có người bay đến trước mặt Trần Lương cười nói:

“Chào người mới. Ngươi sẽ tu luyện ở đây bao nhiêu năm?”

Đối phương nhiệt tình, Trần Lương cũng mỉm cười đáp lại:

“Tại hạ có 50 năm thời gian”

“Ồ, bảo vật của ngươi hẳn là rất quý nha. Ta thời điểm mới đến, dốc toàn bộ tài sản cũng chỉ được có 20 năm”

Không chỉ người thanh niên kia ngạc nhiên, những người khác nghe câu trả lời của Trần Lương cũng liền nhìn hắn nhiều thêm một phần. Một vị tỷ tỷ, dáng vẻ mười phần thành thục, nói:

“Nhìn không ra ngươi lại giàu có như vậy”

Trần Lương hiện chỉ mặc một bộ quần áo bình thường, không mang giáp trụ gì trên người. Hắn xua tay nói:

“Do sư tôn yêu quý muốn giúp đỡ ta thôi”

“Hừ, hóa ra là một tên tiểu bạch kiểm” Một giọng nói bất mãn cất lên.

Kẻ này lên tiếng xong, liền bước về phía Trần Lương, nói tiếp “Tiểu tử, có muốn giao hữu một trận đấu không?”

Trần Lương liếc nhìn kẻ đang nói là một gã gầy gầy, đen đen, thân thể còn nhiều sẹo, cho thấy đã chịu khổ cực không ít. Ngược lại với hắn, Trần Lương nhìn da dẻ trắng trẻo, khuôn mặt thanh tú. Có được điều này là nhờ tắm trong Giới Thủy, được Giới Thủy cải tạo cho hắn 1 làn da trắng không tì vết.

“Không rảnh” Trần Lương trả lời.

“Không rảnh cũng phải rảnh” Nam tử da ngăm đen nhảy đến đấm 1 quyền về phía Trần Lương.

Chương 213: Thua trận

Trần Lương không đón đỡ, chỉ tránh đi đường quyền. Nhưng đối phương không dừng lại, tiếp tục tấn công. Trần Lương cau mày, lấy Địa Long Thương ra chém 1 đường khiến nam tử da ngăm phải nhảy lùi lại.

“Tại Vô Lượng Sơn thi đấu cấm dùng vũ khí” Nam tử da ngăm nói.

“Ta đâu có muốn thi đấu với ngươi” Trần Lương nói.

“Nếu ngươi không đấu, vào trong Vô Lượng Sơn Động ta sẽ quấy nhiễu ngươi”

“Vậy ngươi cũng đâu thu hoạch được gì?” Trần Lương hỏi

“Dù không thu hoạch được gì, ta cũng không cho tên tiểu bạch kiểm nhà ngươi được thoải mái” Nam tử da ngăm thách thức, tỏ ra khinh thường kẻ mới đến.

Không chỉ có hắn, cả 8 người khác cũng tỏ thái độ coi thường kẻ không nhận lời thách đấu của người khác.

Đến Vô Lượng Sơn, ít nhiều đều có năng lực nhất định, đều là những kẻ không tầm thường. Bọn hắn đều coi trọng cường giả, thực lực vi tôn. Nhìn kẻ mới đến lấy vũ khí ra để từ chối chiến đấu, cả 9 người đều không khỏi bất bình.

Có kẻ lắc đầu khinh thường, có kẻ nhếch mép khinh thường. Tỷ tỷ ngực bự nói giọng khó chịu:

“Tiểu tử, ngươi chiến đấu mà thua, bọn ta còn có thể nhìn. Ngược lại hèn nhát, không chiến, vậy liền cút khỏi Vô Lượng Sơn”

Trần Lương thu lại Địa Long Thương, nói:

“Ta vốn không ngại chiến. Chỉ không muốn làm việc vô ích. Chiến thắng hắn ta được cái gì?”

“Ta thách đấu ngươi, kẻ thắng sẽ phải giao toàn bộ số năm ở Vô Lượng Sơn cho người kia”

“Ồ, có giao dịch này sao?” Trần Lương nhìn mấy người khác như muốn hỏi xác nhận.

Mấy người kia gật đầu với hắn. Tỷ tỷ ngực bự nói:

“Ngươi mới đến, để ta giải thích một chút quy tắc phổ biến. Tại Vô Lượng Tộc, đặc biệt là Vô Lượng Sơn, bất cứ ai từ chối lời khiêu chiến thách đầu đều bị coi là hèn nhát, đáng khinh. Vì vậy nếu có kẻ thách đấu ngươi, tốt nhất là nhận lời. Dù thua cũng không nhục bằng lùi chiến.

Khiêu chiến phổ biến giữa những ngoại tộc như chúng ta là thách đấu số năm tu luyện ở Vô Lượng Sơn. Ngươi có thể không chấp nhận điều kiện, đổi sang thứ khác, nhưng không thể lùi chiến”

“Hiểu rồi. Vậy thì chiến thôi” Trần Lương nhìn nam tử da ngăm, nói “Ngươi bảo kẻ thắng sẽ phải giao toàn bộ số năm ở Vô Lượng Sơn cho người kia phải không?”

“Đúng vậy. Kẻ nuốt lời sẽ bị đuổi khỏi Vô Lượng Sơn” Nam tử da ngăm thấy đối phương đồng ý thì mừng lắm.

“Ta có trong tay 50 năm. Ngươi còn bao nhiêu năm ở tại Vô Lượng Sơn?” Trần Lương lại hỏi.

“1 năm” nam tử trả lời.

Sau câu trả lời của hắn là 1 khoảng lặng dài. Mọi người đều nhìn hắn, tỏ rõ sự mỉa mai. Tỷ tỷ ngực bự cười phá lên:

“Ha ha ha, tiểu tử, ngươi khôn vậy bao giờ chết. Người ta 50 năm, ngươi 1 năm lại muốn thách đấu toàn bộ số năm tu luyện”

Tiểu tử da ngăm lúng túng, nhất thời không biết đối đáp ra sao. Chính vì còn có 1 năm nên hắn mới khao khát thách đấu với kẻ mới đến.

“Vậy lấy 1 năm làm tiền cược đi” Trần Lương nói “Nếu thắng thì số năm trên lệnh bài sẽ tự thay đổi sao?”

“2 người muốn trao đổi số năm trên lệnh bài, chỉ việc đặt 2 lệnh bài chạm vào nhau, nói ra số năm trao đổi là được” Tỷ tỷ ngực bự giải thích.

“Quy tắc chiến đấu là gì?” Trần Lương tiếp tục hỏi.

“Quy tắc là không được dùng vũ khí, áo giáp, không được dùng võ kỹ. Chỉ được bọc nguyên khí quanh bản thân để chiến đấu. Cuộc chiến kết thúc khi có 1 bên xin thua hoặc ngất đi” tỷ tỷ ngực bự trả lời.

“Ngươi hỏi xong chưa, chiến đi” Nam tử da ngăm sốt ruột nói.
Trần Lương không nói một lời, giơ 1 tay vẫy vẫy mời đối thủ tấn công.

Nam tử da ngăm ra tay trước, chạy nhanh về phía trước tung quyền đấm đối thủ. Hắn ra tay nhanh và nhuần nhuyễn, chỉ sau 5 đấm đã trúng ngực đối thủ, đẩy lùi Trần Lương ra sau.

Trần Lương có vẻ luống cuống, chỉ tránh né chứ không thể phản đòn. Đây là lần đầu tiên hắn đánh cận chiến với cao thủ mà không dùng vũ khí. Nhất thời chỉ có thể sử dụng thân pháp tránh né. Vừa mới đấm trả 1 đòn, liền bị đối phương lợi dụng sơ hở đánh 1 quyền vào ngực.

Nam tử da ngăm có thể đến Vô Lượng Sơn tu luyện, chắc chắn không phải dạng tầm thường, nhìn qua hắn dáng vẻ, cũng chắc chắn không phải dạng con ông cháu cha, dùng tiền của gia tộc để mua thời gian sống tại Vô Lượng Sơn. Hắn lại có thời gian dài sống tại đây, luyện tập đánh quyền cận chiến nhiều lần, tự nhiên là áp đảo kẻ mới đến.

Vừa đánh đối phương 1 quyền, nam tử da ngăm hào hứng truy kích. Hắn đổi bảo vật chỉ được 10 năm sống tại Vô Lượng Sơn, hiện giờ đã gần hết, rất cần 1 con heo béo giúp hắn có thêm thời gian ở lại.

“Kẻ mới đến nhìn qua đã biết là dạng con ông cháu cha ăn hại, không thịt con heo sữa này thì thật có lỗi với bản thân” Nam tử da ngăm thầm nghĩ.

Nam tử da ngăm tấn công liên tục. Còn may, Trần Lương tuy thiếu khuyết kinh nghiệm cận chiến kiểu này, nhưng hắn bù lại bằng cước pháp nhanh nhẹn. Hai tay từng tu luyện quyền pháp võ kỹ nên cũng linh hoạt ứng chiến.

Tấn công liên tục không trúng, nam tử tức giận nói:

“Giỏi thì đừng có chạy”

“Ta đâu có chạy. Không thấy ta vẫn đang mặt đối mặt với ngươi sao” Trần Lương vừa tránh vừa nói.

“Giỏi thì đừng có tránh né, trực tiếp đọ quyền với ta”

“Tránh né cũng là một loại chiến thuật. Ngươi ma cũ bắt nạt ma mới thì có gì hay”

Nửa canh giờ trôi qua, mỗi khi Trần Lương tổ chức phản công là một lần ăn đòn, nhưng bù lại cũng đấm được 5 phát vào nam tử da ngăm.

Càng chiến đấu, Trần Lương càng quen thuộc hơn, chiến đấu càng nhuần nhuyễn hơn. Không những thế, hắn nhận ra đối phương yếu hơn cả về lực lượng tấn công và sức phòng hộ nhục thân. Một quyền của hắn thường khiến đối phương đau đớn khôn nguôi, mà nam tử da ngăm đánh hắn thì hắn có thể ngay lập tức quay lại chiến đấu.

Có được cả sức mạnh và tốc độ vượt trội, Trần Lương dần chiếm thượng phong, đánh cho thanh niên da ngăm tơi bời hoa lá.

“Bùm”

1 trọng quyền xuất vào người nam tử da ngăm khiến hắn bay ra sau, nằm lăn trên sân, miệng thổ huyết.
Trần Lương không truy kích, đứng khoanh tay nói:

“Thế nào, tưởng ta dễ bắt nạt sao? Nhìn lại quang cảnh Vô Lượng Sơn lần cuối đi, ngươi sắp phải chào tạm biệt nó rồi”

Nam tử da ngăm ôm ngực, lồm cồm bò dậy, nói:

“Không thể nào. Cơ thể ta đã có 10 năm hấp thu Địa Linh Tiên. Sao lại yếu hơn ngươi quá nhiều như này”

Trần Lương đứng chờ đối thủ đứng thẳng lên, nói:

“Chỉ trách ngươi học nghệ không tinh lại tưởng mình là tinh tú vũ trụ. Cho ngươi 3 hơi thở nghỉ ngơi, xong liền để ta kết thúc trận thách đấu này”

Tâm trạng nam tử da ngăm chìm xuống đáy cốc. Hắn không nghĩ lợn béo lại thành lợn rừng đâm lòi ruột hắn.

Đúng 3 hơi thở thời gian sau, Trần Lương bật người về phía trước, tấn công đối thủ. Rất nhanh chóng, nam tử da ngăm lại bị đấm ngã ra sau, vô lực phản kháng. Trọng quyền của kẻ mới đến quá mạnh, hắn mặc dù lấy 2 tay che chắn, nhưng sức lực đã cạn, bị đấm văng ra sau.

Lần này Trần Lương không cho hắn cơ hội nghỉ ngơi, xông lên tấn công, muốn kết thúc trận chiến.

Chỉ còn cách nam tử da ngăm một trượng, Trần Lương đột nhiên khựng lại như trúng tà thuật. Hắn bỏ dở công kích đổi thủ, nhắm mắt, đứng yên một chỗ.

Nam tử da ngăm không hiểu chuyện gì xảy ra, đang chuẩn bị sẵn tâm lý ăn đòn thì lại thấy đối phương như trúng kịch độc, bất động tại chỗ.

Sau giây lát đó, Trần Lương tiếp tục chuyển động, nhưng vẫn không phải là đánh nam tử da ngăm, mà chuyển sang nhắm mắt đả tọa, hoàn toàn bỏ qua trận chiến.

Không chỉ nam tử da ngăm, mà cả 8 người quan chiến cũng ngạc nhiên không thôi. Bọn hắn không hiểu nam tử da ngăm sử dụng tà thuật gì lại khiến địch thủ rơi vào tình trạng như vậy.

Chờ mãi không thấy đối phương phản ứng, nam tử da ngăm tiến tới sút vào người Trần Lương. Địch thủ dường như chỉ chuyên chú đả tọa, mặc dù bị sút vào người vẫn không có nửa điểm thay đổi.

Được nước lấn tới, nam tử da ngăm tiếp tục tấn công.

Mới đá được 3 phát, Trần Lương tỉnh lại. Nam tử da ngăm sợ quá vội nhảy lùi về sau, thủ thế.

Trái với suy nghĩ của hắn, Trần Lương lấy ra lệnh bài lưu trữ số năm sống tại Vô Lượng Sơn, nói:

“Ta chịu thua, ngươi mau lấy 1 năm tiền thách đấu”

Nam tử da ngăm nhất thời không có tiến lên, sợ có gian trá. Một lúc sau, hắn mới cầm theo lệnh bài của mình, chầm chậm tiến về phía trước, đặt vào lệnh bài của đối phương.

Cả 2 sử dụng tinh thần lực chuyển 1 năm như đã nói từ lúc đầu.

Xong xuôi, Trần Lương ngồi xuống nhắm mắt đả tọa.

Tỷ tỷ ngực bự không giẩu nổi sự tò mò, hỏi Trần Lương:

“Tiểu bạch kiểm, ngươi làm sao vậy?”

Đáp lại câu hỏi của tỷ tỷ ngực bự là một sự im lặng từ phía Trần Lương.

- ---

Mời cả nhà giải thích vì sao Trần Lương thua.

Ai nói được đáp án thì đích thị là fan cứng nhất của bộ truyện.

Chương 214: Học bài



***

(Chương này giải thích hơi xoắn não, các đạo hữu cố gắng đọc kỹ để hiểu)

Trần Lương không có bất cứ hành động gì, chỉ ngồi nhắm mắt đả tọa. Một số người tò mò thì đứng đấy quan sát, một số người khác không quan tâm, trở về phòng của mình.

Nửa canh giờ sau, Trần Lương mới mở mắt, lặng lẽ bước về phòng của hắn. Mấy người quan sát vẫn không thể tìm ra được vấn đề là gì. Chỉ có riêng Trần Lương biết chuyện gì đã xảy ra, hay chính xác hơn là Trần Lương và sủng thú của hắn, Ngạo Thiên.

Mới vừa nãy, tại Thiên Đãng Sơn Mạch, Ngạo Thiên đối mặt với 1 con Ngưu Lang Thần, yêu thú cấp 11 cực kỳ dũng mãnh. Ngưu Lang Thần trước giờ luôn là bá chủ chi vương của Thiên Đãng Sơn Mạch. Sự xuất hiện của Ngạo Thiên đe dọa đến vị trí chí tôn của nó, vì vậy đã tìm giết Ngạo Thiên.

Ngạo Thiên mặc dù là Vương Giả Yêu Thú, chiến lực vượt xa Tam Nhãn Lang phổ thông, có thực lực đối chiến với nhiều yêu thú cấp 11. Có điều Ngưu Lang Thần không phải là yêu thú cấp 11 tầng dưới, mà là loại trời sinh hung tính, chiến lực mạnh mẽ vô cùng.

Ngưu Lang Thần không phải chỉ biết cắn giết. Nó cũng e ngại kẻ mới đến có được Vương Giả Yêu Thú nên không vội vã ra tay, mà chờ thời cơ. Cuối cùng thời cơ của nó đã đến, khi mà Ngạo Thiên vừa vất vả chiến đấu với bầy Phong Xà, thì đúng dịp nó ở gần đấy.

Ngưu Lang Thần chờ đợi Ngạo Thiên vừa kết thúc cuộc chiến với Phong Xà liền bất ngờ tấn công. Nó sở hữu Thú Thần Thông thuộc về Ám thuộc tính, chính là loại thuộc tính dồi dào nhất tại Thiên Đãng Sơn Mạch.

Linh khí xung quanh Ngưu Lang Thần biến đổi, kết hợp thành 2 hắc nha. Ngạo Thiên đang mải chiến đấu với Phong Xà, không để ý phía sau, bị 2 hắc nha từ trong rừng cây đâm trúng người. Không chỉ gây ra vết thương sâu 5 tấc, 2 hắc nha còn xâm nhập vào thể nội Ngạo Thiên, phá hủy từ bên trong.

Ám sát thành công, Ngưu Lang Thần không cần tiếp tục ẩn nấp, liên tục tấn công Ngạo Thiên. Ngạo Thiên bị suy yếu nghiêm trọng, tốc độ phản ứng chậm lại rất nhiều, chỉ có thể bị động phòng thủ.

Còn may Đạo Quang của nó đã ngăn chặn được tất cả đòn tấn công từ phía đối thủ và phản ngược lại chính các Yêu Ảnh và hắc nha của Ngưu Lang Thần. Ngưu Lang Thần phải dùng chính Yêu Ảnh và hắc nha của mình để chống lại chính các đòn tấn công xuất ra.

Không hổ là yêu thú cấp 11, Ngưu Lang Thần rất nhanh làm ra phương pháp ứng phó với Đạo Quang. Nhược điểm của Đạo Quang là chỉ ngăn chở được phía trước Ngạo Thiên, vì vậy Ngưu Lang Thần phân tán linh khí, tạo ra 20 tiểu hắc nha, từ mọi hướng tấn công con mồi.

Ngạo Thiên phải dùng đến Yêu Giáp để đỡ đòn. Nhưng phương án này không kéo dài được lâu. Cơ thể bị nội thương, lại liên tục sử dụng Đạo Quang và Yêu Giáp khiến nguyên khí của Ngạo Thiên suy giảm nhanh chóng.

Cảm nhận được sự suy yếu của Ngạo Thiên thông qua Hiệp Ước Linh Thân, Trần Lương ngay lập tức tập trung tinh thần, truyền nguyên khí và sức lực cho Ngạo Thiên. Hắn chỉ cần một thời gian ngắn nữa là có thể kết thúc trận thách đấu, nhưng chỉ một khắc cũng đủ đưa Ngạo Thiên vào tử vong. Hắn không muốn đánh cược với tính mạng của Ngạo Thiên, vì vậy không chần chờ nhận thua, nhường phần thắng cho nam tử da ngăm.

Có được trợ giúp từ Trần Lương, Ngạo Thiên bỏ qua phòng thủ, chuyển sang tấn công dồn dập. Chờ đợi Đạo Quang bắt được Yêu Ảnh của Ngưu Lang Thần, Ngạo Thiên chuyển Yêu Giáp thành Yêu Ảnh. Cả 2 Yêu Ảnh cùng lúc tấn công khiến Ngưu Lang Thần không thể phá hủy hết, nhận lấy Yêu Ảnh của Ngạo Thiên tấn công trực tiếp.

Về phần Ngạo Thiên cũng bị 10 hắc nha đâm vào người, nhưng chúng yếu hơn 2 hắc nha rất nhiều, đồng thời lớp da ngoài của Ngạo Thiên cũng chắc chắn hơn trước, nên không bị thương gì đáng kể.

Đắc thủ thành công, Ngạo Thiên không ham chiến mà xoay người bỏ chạy. Nó đã bị thương nặng, nguyên khí trong người cũng không còn bao nhiêu, cần phải rời đi tĩnh dưỡng, khỏe lại mới có thể trả thù.

Ngưu Lang Thần không dễ dàng tha cho con mồi. Bị ăn trái đắng, nó gầm lên tức giận, đuổi theo. Vừa đuổi, Ngưu Lang Thần vừa sử dụng hắc nha tấn công từ phía sau, nhưng đều bị đệ tam nhãn đẩy đi chệch hướng.

Chạy không thoát, Ngạo Thiên quyết định quay lại tấn công, liều chết phản đòn. Vương Giả Yêu Thú được thiên đạo ưu ái tặng cho yêu thú rất nhiều ưu thế, trong đó có hấp thu và điều khiển linh khí dễ dàng hơn. Linh khí cuồn cuộn chảy vào người Ngạo Thiên giúp nó hồi phục thương thế nhanh hơn.

Bất lợi có nhiều mà ưu thế cũng nhiều, cuối cùng Ngạo Thiên và Ngưu Lang Thần lưỡng bại câu thương. Cả 2 yêu đều nhận thương thế trầm trọng, không thể phát ra công kích. Ngưu Lang Thần nhận ra năng lực hồi phục của đối thủ cao hơn nó nên đành phải bỏ đi trước, kẻo lật thuyền trong mương.

Mấy ngày chờ đợi nhanh chóng trôi qua, thời điểm Vô Lượng Sơn Động mở ra đã tới, đám người Trần Lương bay về cửa Động.

Tại 1 sân học ngoài trời dành cho 10 tuổi học sinh, mấy đứa trẻ nhìn thấy các tiên nhân bay trên trời liền nhao nhao hỏi:

“Thầy ơi, các tiên nhân bay đi đâu vậy?”

“Hướng này, họ bay tới Vô Lượng Sơn Động đó các con”
“Thưa thầy, tiên nhân bay về Vô Lượng Sơn Động làm gì?”

“Để họ tu luyện nhục thân trở nên càng cứng rắn, kim cương bất hoại”

“Vậy con tu luyện có được không?”

“Các con không được, phải bước vào huyền cấp mới được, nếu không sẽ bị Địa Linh Tiên bạo thể mà chết. Mà Địa Linh Tiên cũng có nhiều loại, nếu nhục thân chưa mạnh, cần phải luyện hóa Địa Linh Tiên Bạch Phẩm. Kẻ nào không tự lượng sức mà hấp thu loại Địa Linh Tiên vượt qua khả năng của bản thân thì dù là Huyền cấp thất huyệt cũng khó toàn mạng”

“Thưa thầy, Địa Linh Tiên phẩm cấp nào cao nhất?”

“Phẩm cấp Địa Linh Tiên theo thứ tự là Bạch, Thanh, Hoàng, Huyết. Trong tộc chúng ta, đa phần là dừng ở Thanh Phẩm”

“Tương lai con sẽ luyện hóa Huyết cấp cho thầy xem” Một học sinh hùng hồn nói

“Ha ha, 1 vạn năm nay, chỉ có vị tân nhiệm tộc trưởng thiên tài của chúng ta mới có năng lực đó. Ngươi nếu làm được, vậy ta trở thành thầy của tộc trưởng rồi”

“Số lượng Huyền cấp của gia tộc rất lớn, vì sao con chỉ thấy có mười mấy người tiến về Vô Lượng Sơn Động?”

“Bởi vì không phải ai cũng nguyện ý hấp thụ Địa Linh Tiên”

“Thưa thầy, Vì sao lại vậy?”

“Lí do của nó bắt nguồn từ phương thức tăng cấp tu vi tại Huyền cấp. Cơ thể nhân loại có 7 huyệt đạo quan trọng trên cơ thể, là Thần Đình, Đản Trung, Mệnh Môn, 2 Túc Tam Lý, 2 Thủ Tam Lý.

Huyền cấp võ giả sử dụng huyết mạch và nguyên khí trong cơ thể để xung phá 7 huyệt đạo, từ đó thành tựu Địa cấp tu vi. Vì vậy, muốn đột phá các tiểu tu vi trong Huyền cấp, cần nâng cao chất lượng huyết mạch và nguyên khí.

Đi đôi với điều đó là nhục thân càng yếu, càng dễ đột phá thất huyệt. Vì vậy, tu luyện nhục thân cũng chính là giảm tốc độ tăng tu vi. Thậm chí, cho dù ngươi rất giỏi, nhưng không tự lượng sức, tu luyện nhục thân quá mạnh, sẽ dẫn đến cả đời bị giam cầm tại Huyền cấp.

Vô Lượng Tộc chúng ta, trời sinh thần thể, nhục thân mạnh mẽ hơn thường nhân, vì vậy vượt qua Huyền cấp vốn dĩ đã phi thường gian nan, nếu còn hấp thu thêm Địa Linh Tiên, chính là tự xây gạch chắn lối đi của chính mình.Cho nên chỉ có một số rất ít ưu tú người trong tộc mới dám đi vào Vô Lượng Sơn Động. Mà cũng thường là sau khi xông phá xong ngũ huyệt, lục huyệt thì bọn hắn mới dám đi luyện hóa Địa Linh Tiên”

Một học sinh lại giơ tay hỏi:

“Thưa thầy, vì sao phải đợi xông phá xong ngũ huyệt mà không phải là thời điểm Huyền cấp sơ giai?”

Người thầy kiên nhẫn giải đáp:

“Cái này liên quan đến phương thức tăng cấp tu vi tại Huyền cấp và cách thức cơ thể sản sinh ra huyết dịch cùng nguyên khí.

Sau khi nhân loại đánh ra võ kỹ hoặc mất máu, cho dù không hấp thu ngoại vật, cơ thể vẫn có khả năng tự sinh ra nguyên khí và huyết dịch. Đó là nhờ các hạt rất nhỏ, gọi là Hạt Gốc.

Tại sao nguyên khí hao hụt dễ dàng được bổ sung nhưng đến giới hạn liền dừng mà không tiếp tục tăng lên? Đó là vì khi đưa nguyên khí ra ngoài là đưa các hạt nguyên khí thường, còn Hạt nguyên khí gốc vẫn nằm tại đan điền và Nhân Sinh trong cơ thể. Khi cơ thể hao hụt nguyên khí, những Hạt Gốc sẽ sử dụng năng lượng của cơ thể để sản sinh ra nguyên khí. Hấp thu Hồi nguyên đan về bản chất là cung cấp năng lượng cho Hạt nguyên khí gốc để nó nhanh sản sinh ra nguyên khí thường.

Nguyên khí trong cơ thể tăng lên là nhờ cơ thể luyện hóa các loại thiên tài địa bảo, sản sinh ra thêm các Hạt nguyên khí gốc, từ đó mới sản sinh ra nguyên khí thường cho sử dụng.

Huyết dịch cũng tương tự như vậy.

Quay lại với cơ chế Huyền cấp đột phá tiểu tu vi. Để phá mở các huyệt môn của 7 huyệt đạo, cơ thể không dùng huyết dịch và nguyên khí thông thường, mà là các Hạt Gốc. Hạt nguyên khí gốc lấy từ đan điền và Nhân Sinh, Hạt huyết gốc lấy từ xương sống. Sau khi xông phá huyệt môn, huyệt đạo đó sẽ trở thành 1 nơi lưu trữ Hạt Gốc. Và nhục thân nhân loại sẽ mạnh mẽ hơn mấy phần.

Vậy tổng lượng nguyên khí và huyết dịch trong cơ thể không đổi, nhưng số Hạt Gốc trong xương sống, đan điền và Nhân Sinh thì giảm đi.

Vì vậy, để xông phá huyệt môn tiếp theo, cơ thể phải hấp thu thiên tài địa bảo để không những phục hồi lại số Hạt Gốc mà còn phải tăng số Hạt Gốc hơn trước mấy phần.

Tiếp theo, để ta lấy ví dụ số hóa cho các con dễ hiểu. Giả dụ, để xông phá 3 huyệt đạo đầu, thông thường, lượng Hạt Gốc cần đạt tới 10, 15, 20 hạt. Do sau mỗi lần đột phá, số lượng Hạt Gốc sẽ mất đi bằng đấy, cho nên tổng số Hạt Gốc phải có để đột phá 3 huyệt đầu là 45 Hạt.

Tu luyện nhục thân ngay từ sơ giai, còn các giai đoạn khác giữ nguyên, sẽ khiến lượng này tăng lên thành 13, 18, 23 hạt. Vậy tổng lượng Hạt Gốc cần có là 54 Hạt, tăng hơn 9 hạt so với bình thường. Tổng 7 huyệt sẽ tăng thêm là 21 Hạt.

Để thấy được mức độ khó khăn, các con nhìn người tu luyện từ nhất huyệt tới nhị huyệt là 18 hạt đã tốn cả trăm năm, vậy 21 hạt càng là khó khăn vô cùng.

Vậy nếu vượt qua ngũ huyệt rồi mới tu luyện nhục thân tăng thêm 3 Hạt, vậy mức độ khó khăn cũng giảm nhiều, và lại con đường bước đến Địa cấp trông cũng gần hơn rất nhiều.

Tất nhiên, rõ ràng người tu luyện nhục thân tại sơ giai sẽ có căn cơ mạnh hơn nhiều do số lượng Hạt Gốc thu được tại mỗi huyệt đạo nhiều hơn

Đấy là ta lấy ví dụ chênh lệch 3 hạt. Như tộc trưởng thiên tài của chúng ta, ngài ấy tu luyện nhục thân từ thời điểm vượt qua tứ huyệt, và chênh lệch so với thường nhân tới 8 hạt ở ngũ huyệt, 9 hạt ở lục huyệt và 11 hạt ở thất huyệt nhờ luyện hóa Địa Linh Tiên Huyết Phẩm. Đây là phi thường khó khăn sự tình, vạn năm có một.

Ta nói dài vậy, các ngươi có hiểu không?”

“Thưa thầy, chúng con đã hiểu” Đám trẻ 10 tuổi nhao nhao nói.

- --------

Còn các độc giả có hiểu không?

Hãy giơ tay và hô to “CÓ” để tỉnh ngủ nhé

Chương 215: Vô lượng thạch thú

Đám người Trần Lương đi tới thì đã có 15 người của Vô Lượng Tộc đứng sẵn ở cửa động. Có 2 người đứng canh cổng, chỉ mở cửa khi đúng thời gian.

Thời điểm tới, cửa động mở ra, 25 người cùng nhau tiến vào động, đột nhiên 1 người Vô Lượng Tộc đứng ra chặn đường Trần Lương, nói:

“Đường này do ta xây, muốn đi qua phải nộp tiền mãi lộ”

“Sao những người kia không phải nộp?” Trần Lương hỏi

“Bọn hắn đã nộp rồi”

“Vậy là chỉ cần nộp 1 lần, bao nhiêu?”

“1 vạn Tinh thạch”

“Nếu ta không nộp đâu?”

“Vậy ngươi phải ở ngoài, hoặc dùng nhục thân hạ gục ta” Người của Vô Lượng Tộc nói giọng rất kiêu ngạo. Hắn có thể tiến vào Vô Lượng Sơn Động, hẳn nhiên mạnh hơn tộc nhân phổ thông, sử dụng nhục thân đối phó ngoại nhân chắc chắn chiến thắng đến 9 phần.

“Cho ngươi” Trần Lương thản nhiên tung 1 viên tinh thạch cấp 3 cho người kia rồi đi vào.

Người kia có đôi chút ngạc nhiên. Hắn biết những kẻ ngoại tộc ở đây đều có tài phú nhất định, nhưng dễ dàng bỏ ra 1 củ không chớp mắt thì cũng thật là hít hà hít hà. Nhưng tên mới tới này cũng không khỏi quá nhu nhược, còn chưa thèm thử sức đã vội bỏ tiền.

Vừa bước qua cửa động một bước, Trần Lương chợt cảm thấy sức ép đột ngột tăng lên khiến hắn bị hẫng người suýt ngã. Tỷ tỷ ngực bự cười:

“Nơi đây trọng lực tăng thành 200 lần. Ai lần đầu đến cũng bị như ngươi”

“Cảm ơn đã nhắc nhở trước” Trần Lương hài hước nói

Đi qua cửa động trăm bước, Trần Lương nhìn thấy một không gian rộng lớn dưới lòng đất. Kết nối với vùng không gian này là hàng trăm lối đi, ngóc ngách khách nhau. Mỗi một lối đi lại dẫn tới hàng trăm lối đi khác, tạo thành một mê cung khổng lồ với vô số đường hầm.

Ngựa quen đường cũ, ngoại trừ Trần Lương còn chưa biết phải đi lối nào, những người khác vừa vào đã cất bước đi riêng phần mình đường hầm.

Hắn không vội di chuyển, mà đứng yên 1 chỗ, tỏa ra tinh thần lực tới khắp các ngõ ngách của mê cung lòng đất, hình thành nên một bản đồ trong đầu. Có điều, tuy tinh thần lực của hắn trải rộng tới 60 dặm vẫn không chạm tới điểm cuối của nhiều đường hầm.

Cho dù không mò hết, bản đồ hiện tại cũng đã đủ cho hắn dùng trong mấy chục năm tới. Nhưng bản đồ này chỉ dừng lại ở việc cung cấp hình dạng đường đi lối lại mà không biết được ở đâu có Vô Lượng Thạch.

Trần Lương đành phải lựa chọn đi tới con đường ngẫu nhiên. Đây cũng là hoạt động bắt buộc đầu tiên dành cho những người mới đến, tìm kiếm nơi có Vô Lượng Thạch.

Những con đường thông ra động đầu tiên đều đã được đi qua, vì vậy Trần Lương không gặp bất cứ trở ngại hay 1 khối Vô Lượng Thạch nào. Mất tới nửa ngày, hắn mới tìm được 1 tảng Vô Lượng Thạch đầu tiên, phẩm chất Bạch Phẩm. Đây là loại phẩm chất phổ biến nhất tại Vô Lượng Sơn. Phẩm chất càng cao càng hiếm có khó tìm.

Địa Linh Tiên trong Vô Lượng Thạch vô cùng yếu ớt và dễ phân giải, vì vậy, ngay khi đập vỡ Vô Lượng Thạch, phải ngay lập tức hấp thụ Địa Linh Tiên qua da. Điều này dẫn đến phương pháp duy nhất đập vỡ Vô Lượng Thạch để khai thác Địa Linh Tiên là sử dụng nhục thân được bao bọc 1 lớp nguyên khí bên ngoài. Nếu dùng võ kỹ hay ngoại vật phá hủy Vô Lượng Thạch đều sẽ khiến Địa Linh Tiên tan biến.

Khỏi phải nói cũng biết độ cứng của Vô Lượng Thạch không phải dạng phổ thông đất đá có thể so sánh. Lấy nhục thân của hắn, tăng thêm nguyên khí tăng cường sức mạnh mà phải dồn toàn lực 5 quyền mới phá hủy được Vô Lượng Thạch bạch phẩm.Thanh niên da năm mặc dù đã hấp thu không ít Địa Linh Tiên, vẫn phải cần tới 17 quyền mới có thể đập vỡ Vô Lượng Thạch bạch phẩm. Năng suất có thể nói là chậm vô cùng.

Mất một ngày giời tìm kiếm, Trần Lương mới phá được 4 tảng Vô Lượng Thạch bạch phẩm, thu Địa Linh Tiên vào trong cơ thể, chờ đợi 2 tuần nữa hấp thu, luyện hóa.

Những ngày tiếp theo, Trần Lương tiếp tục tìm kiếm, đánh quyền, thu lấy Địa Linh Tiên.

Đến ngày thứ 3, Trần Lương đang phi người chạy trên 1 lối đi nhỏ thì bắt gặp một con Vô Lượng Thạch Thú đang ăn Vô Lượng Thạch.

Nghe thấy tiếng có kẻ lạ đến, Vô Lượng Thạch Thú quay đầu nhìn. Mà thực ra Trần Lương đoán là nó quay đầu, vì thấy cơ thể nó quay quay, chứ cũng không phân biệt được đâu là mắt nhìn của nó. Thạch thú ăn Vô Lượng Thạch bằng cách đặt miệng của nó chạm vào Vô Lượng Thạch rồi hấp thu từ từ.

Hình dạng Vô Lượng Thạch Thú vô cùng quái dị. Cả cơ thể nó là 1 quả cầu trong suốt, bên trong có mấy đốm sáng, tấn công bằng cách lăn tròn đụng nát kẻ địch.

Loài yêu thú này lấy thức ăn là Vô Lượng Thạch, vì vậy nhục thân cứng rắn vô cùng. Vô Lượng Thạch Thú cũng được phân chia làm 4 loại dựa theo màu sắc bên ngoài là Bạch, Thanh, Hoàng, Huyết.

Con Vô Lượng Thạch Thú bạch phẩm lao ầm ầm về phía Trần Lương. Con đường chật hẹp khiến hắn chỉ có bay sát lên trần để tránh né.

Nhưng thời điểm thạch thú lăn phía dưới Trần Lương, nó liền bật người lên trên. Hắn quá bất ngờ với đòn tấn công ở khoảng cách gần như vậy, không thể tránh né.

Trần Lương ăn một cú trời giáng vào người, lún nửa người vào trần hang, rơi như đậu nát xuống đất. Mặc dù không trọng thương, nhưng gan ruột cũng lộn tùng phèo, đầu óc choáng váng.

Thạch thú quay người, tiếp tục tấn công kẻ địch. Đã không thể tránh, vậy chỉ có thể ngạnh kháng, Trần Lương lấy ra Địa Long Thương đâm về phía trước.

Khuyển Dạ Xoa đang được cắm tại gần Đào Tiên Mộc để hấp thu linh khí từ địa mạch sau khi kích hoạt đặc kỹ thứ 2 của nó. Hiện giờ Trần Lương chỉ có thể sử dụng Địa Long Thương làm chiến khí.
Hai bên giao tranh, Trần Lương bị chấn bay ra sau, lục phủ ngũ tạng càng thêm khó chịu. Phía bên kia, thạch thú lộ ra lỗ thủng bị mũi thương đâm ngập 1 tấc. Nó tức giận, lấy cả cơ thể đập rẩm rầm vào đại địa, tạo ra địa chấn cả 1 vùng.

Thanh niên da ngăm gần đó nhất, lẩm bẩm: “Tên nào đen đủi gặp phải Vô Lượng Thạch Thú rồi”

Ở một nơi khác, tỷ tỷ ngực bự lại nói “Tên nào vận số tốt gặp được thạch thú vậy. Ta tìm mỏi chân không gặp con nào”

Vô Lượng Thạch Thú tự xoay mình, đẩy tốc độ quay lên cao nhất, muốn chấn nát nhừ tử địch. Qua 2 lần giao phong, Trần Lương đã hiểu phương thức tấn công của đối thủ. Hắn cất đi Địa Long Thương, lấy ra 1 vũ khí hình búa.

Đây không phải là búa bình thường, cũng không phải là một kiện thánh khí, mà là Bán Thần Khí tên là Khai Phong Phủ, thuộc sở hữu của một vị thiên nhân bị bẫy chết tại Hỏa Phượng Sơn.

Trần Lương còn chưa kịp chuẩn bị gì, vừa mới lấy được Khai Phong Phủ đã gặp phải kình phong ập đến do thạch thú lao vun vút về phía hắn.

Không sử dụng đến bất luận võ kỹ hay đặc kỹ nào của kiện Bán Thần Khí, Trần Lương chỉ đơn thuần dùng toàn lực tung 1 búa đập vào thạch thú. Trên Khai Phong Phủ hiện ra chi chít các tia lôi điện, là đặc tính tự nhiên của nó.

“RẦM” Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.

Trần Lương bị chấn bay ra sau, nằm rạp dưới đất. Có điều hắn đã thành công, Vô Lượng Thạch Thú đã tan tành thành vô số mảnh.

Trần Lương đi nhặt lấy nội đan Vô Lượng Thạch Thú, cho ngay vào miệng nuốt xuống. Đánh giết Vô Lượng Thạch Thú, hấp thu nội đan của bọn chúng cũng mang lại tác dụng cường hóa thân thể như Địa Linh Tiên, mà hiệu quả, lại gấp cả trăm lần.

Nghỉ ngơi một ngày cho cơ thể ổn định, Trần Lương xách mông tiếp tục tìm kiếm Vô Lượng Thạch.

Trọng lực cao tại Vô Lượng Sơn Động khiến cho mọi người di chuyển rất mất sức, đập vỡ Vô Lượng Thạch cũng tốn mấy phần công lực, thỉnh thoảng còn gặp Vô Lượng Thạch Thú ngăn cản. Vì vậy không thể dành cả 15 ngày khai phá Vô Lượng Thạch mà phải xen kẽ nghỉ ngơi, hồi phục thể lực.

Trần Lương lần đầu tiến vào Vô Lượng Sơn Động, 2 tuần hoạt động chỉ gặp và phá được 42 tảng Vô Lượng Thạch bạch phẩm. Nhưng nhờ có thêm nội đan của Vô Lượng Thạch Thú, thu hoạch của hắn đã bằng nam tử da ngăm hoạt động cả năm trời.

Hết 15 ngày, nhóm người ngoại tộc lại cùng nhau tụ tập về nơi ở dành riêng cho bọn hắn. Trần Lương thấy nam tử da ngăm nhìn mình, thì hỏi:

“Sao, muốn thách đấu?”

Nam tử da ngăm không trả lời, thực ra trong đầu hắn đã chạy đi chạy lại câu hỏi này hàng ngàn lần mà vẫn chưa có được quyết định cuối cùng. Kết quả lần trước là hắn thắng, nhưng rõ ràng là có điều gì đó sai sai. Đánh tiếp chỉ sợ mất cả chì lẫn chài.

“Ta thách đấu ngươi” Lời thách đấu vang lên, nhưng không phải xuất phát từ phía nam tử da ngăm mà là một gã trung niên to lớn.

“Tiền cược như nào?” Đã biết rõ quy tắc, Trần Lương đi thẳng vào nội dung chính.

“3 năm” Trung niên to lớn trả lời, giơ ra lệnh bài của mình còn dư 9 năm.

“Được, đánh đi” Trần Lương bước ra giữa sân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau