TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Cứng quá thì gãy



***

Vận Phong chứa phong thuộc tính nồng đậm vô cùng. Với người có phong thuộc tính, luyện hóa Vận Phong sẽ giúp tăng lên 1 mảng tu vi. Nhưng Trần Lương lại chỉ có Nhân Sinh phong thuộc tính, còn nguyên khí trong cơ thể hắn là ám thuộc tính, vì vậy luyện hóa Vận Phong không mang lại tác dụng gì

Trần Lương đứng tại đỉnh núi, nhận lấy từng tia gió cắt qua mặt, cảm giác như từng lưỡi dao sượt qua hắn. Nơi đây mới chỉ là phần phía ngoài của hòn đảo, những phong nhận chém vào hắn chỉ thuộc loại tiểu tốt, nhỏ bằng móng tay.

Chỗ này là địa điểm thích hợp để bắt đầu tu luyện Hình Mây Thân Gió bước thứ nhất. Trần Lương cởi toàn bộ trang phục, áo giáp cất đi, để mặc cho vô số tiểu phong nhận cắt vào nhục thân. Trên da của hắn dần xuất hiện chi chít các vết cắt màu trắng, nhanh chóng xuất hiện rồi lại nhanh chóng biến mất.

Trần Lương vận chuyển nguyên khí, di chuyển 2 tay, di chuyển 2 chân, dịch chuẩn thân hình theo một nguyên tắc nhất định. Thỉnh thoảng có một phong nhận lớn, cắt vào người hắn nhìn thấy máu. Vết thương nhanh chóng biến mất, lại càng giúp hắn cảm nhận rõ hơn cách thức vận công.

Tu luyện một tuần, Trần Lương quyết định di chuyển lên trước 4 dặm, đặt chân lên 1 đỉnh núi khác có nhiều phong nhận lớn hơn.

Phong nhận vẫn có màu trắng sáng, nhưng độ lớn đã gấp đôi so với trước, tạo thành các vết cắt sâu trên da Trần Lương. Có điều vết thương vẫn nhanh chóng liền lại, chưa chảy ra giọt máu nào.

Nơi đây tu luyện càng khiến Trần Lương cảm nhận rõ ràng hơn cách thức vận công của Hình Mây Thân Gió.

1 tháng liên tục tu luyện, hắn đã hình dung ra được cụ thể cách thức vận công như nào. Nếu gia tộc sở hữu Hình Mây Thân Gió nghe được tin này, chỉ sợ sẽ giật mình không tin, cho rằng đây là hoang đường, bịa đặt.

Phong Vân gia tộc, dù trước kia hay bây giờ, vẫn luôn là một đại gia tộc, có không chỉ 1 Thiên cấp võ giả. Trong 1 vạn năm gần nhất, chỉ có duy nhất 1 kẻ tên Cung Thừa Hy dám đắc tội bọn hắn, lại là trọng tội không thể tha.

Hình Mây Thân Gió là võ kỹ trấn tộc của Phong Vân gia tộc, chỉ được truyền cho tộc trưởng và đại trưởng lão. Để lên được một trong hai chức vụ này, có ai không phải là cao thủ, ngộ tính cao. Nhưng bọn hắn bắt đầu tu luyện cũng phải mất 1 năm làm quen xong mới có thể chính thức tu luyện.

Trần Lương nhờ có được trí nhớ của Cung Thừa Hy, người đã tu luyện tới bước thứ ba của Hình Mây Thân Gió, tất nhiên là thành thạo bước thứ nhất, nên mới có thể nhanh chóng như vậy làm quen, thích nghi.

Có trí nhớ, tức là có được những trải nghiệm, tâm đắc, hiểu biết về võ kỹ, so sánh với việc Trần Lương tự đọc công pháp, là một trời một vực. Có trí nhớ, gần giống như Trần Lương đã tự mình trải qua một lần tu luyện. Tất nhiên, so với chính bản thân mình từng làm sẽ kém hơn nhiều.

Nếu Cung Thừa Hy bị phế võ công, phải tu luyện lại từ đầu, thì khéo hắn chỉ cần 1 ngày làm quen liền có thể trực tiếp tu luyện ngay, không cần mất tới 40 ngày như Trần Lương.

Trần Lương tiến vào trung tâm thêm 5 dặm bắt đầu có từng giọt huyết dịch chảy ra. Lại thêm 3 dặm, huyết dịch đã thấm đẫm cơ thể từ vô số vết thương trên người.

Tuy máu chảy nhiều nhưng vết thương không sâu, hắn tiếp tục phi hành vào trong trung tâm. Lại thêm 5 dặm, Trần Lương trong trạng thái không vận chuyển nguyên khí bảo vệ cơ thể, đã bị phong nhận chém sâu vào lục phủ ngũ tạng, tốc độ phi hành cũng giảm đi hai phần ba.

Lúc này đã không phải là Trần Lương muốn tiến vào sâu hơn, mà là hắn đang chính thức tu luyện Hình Mây Thân Gió.

Chịu đựng thời gian 1 nén nhang, cơ thể Trần Lương đã bị cắt đứt đến tình trạng phá toái nghiêm trọng, nhìn thấy cả xương trắng bên trong. Hắn vội thả người xuống dưới, nấp sau 1 ngọn núi, tránh đi phong nhận.

Càng trên cao, gió càng lớn, phong nhận càng mạnh. Ở dưới nền đất vẫn là tương đối thoải mái, không gặp phong nhận chém đứt người.

Cơ thể đang thụ thương nghiêm trọng, Trần Lương không phục dụng đan dược, mà lấy từ Tiểu Cửu Giới ra nồi thuốc đun từ lá Phong Vân Thạch Mộc. Nước trong nồi được dội vào cơ thể như tắm. Lá trong nồi được lấy để đắp quanh người, từ đỉnh đầu xuống tới gót chân. Một điều nguy hiểm trong tu luyện Hình Mây Thân Gió là không được phép dùng đan dược chữa thương. Chỉ cần trong quá trình tu luyện dùng đến đan dược, coi như hủy toàn bộ quá trình, tu luyện lại từ đầu.

Vết thương sâu tới lục phủ ngũ tạng do phong nhận gây ra phải để tự lành. Vì vậy thời gian tu luyện Hình Mây Thân Gió đến đại thành ở Phong Vân gia tộc thường kéo dài tới 20, 30 năm. Mỗi một lần trọng thương, bọn hắn phải chờ đợi dăm bữa, nửa tháng cho lành lại mới có thể tu luyện tiếp.

Trần Lương không cần lâu như thế, sau 3 ngày, hắn đã có thể tiếp tục bay lên trời cao hứng chịu phong nhận chém xối xả nhục thân. Mà không phải đứng yên gánh chịu thương tích, hắn còn phải đứng thẳng người phi hành ngược gió, dùng toàn bộ sức mạnh để có được tốc độ lớn nhất.

Chính vì như thế, mỗi lần hồi phục, hắn đều phải lùi lại 1, 2 dặm khoảng cách để tránh tiến quá sâu vào trung tâm hòn đảo.

10 lần bị chém, 10 lần phục hồi, Trần Lương tưởng mọi thứ sẽ cứ thế tiếp tục, thì 1 biến cố bất ngờ ập tới.

Từ trên cao 3 dặm, sau khi nhục thân đã phá toái nhìn thấy xương trắng, hắn thả người hạ xuống đại địa để dán lá thuốc. Vừa lấy ra được nồi thuốc, một con Tê Lai Giác bất từ trong rừng đi ra, nhìn vào hắn.

Trần Lương đang bị trọng thương nên không để ý xung quanh, đến khi Tê Lai Giác đến gần chuẩn bị phóng ra Yêu Ảnh mới nhận ra nguy hiểm. Cơ thể suy yếu, lại chậm trễ phản ứng, hắn chỉ còn 1 phương án duy nhất, trốn vào Tiểu Cửu Giới.

Yêu Ảnh đánh văng viên ngọc Tiểu Cửu Giới vào chân núi sau lưng Trần Lương, tạo ra 1 lỗ hổng nhỏ. Hòn đảo này nói riêng và Miêu Liễu Vực nói chung, các yếu tố tự nhiên đều có lực lượng nhất định, không dễ phá hủy. Đất đai đều cứng rắn hơn thông thường.

Con Tê Lai Giác này là yêu thú cấp 9 trưởng thành, đã khai mở linh trí, tự nhiên là nhận ra có vấn đề khi thấy con mồi biến mất còn thay vào đó là bạch ngọc xuất hiện.

Nó đi tới, đâm chiếc sừng nhọn về phía bạch ngọc. Bạch ngọc lún sâu vào vách núi, nhưng không mảy may sứt mẻ.

Tê Lai Giác tức giận, đào đất khui ra bạch ngọc, quyết vạch trần bí ẩn. Sừng đâm không thủng, vậy lấy chân dẫm mạnh, dùng lực lượng ngàn cân đè nén đối tượng.
Vẫn không ăn thua, nó lại một lần nữa dùng Yêu Ảnh tấn công, thề phá nát bạch ngọc. Loay hoay nửa ngày mà công dã tràng, Tê Lai Giác đành thối lui.

Ở trong Tiểu Cửu Giới 3 ngày, Trần Lương lại ra ngoài tu luyện. Rút kinh nghiệm lần trước, giờ mỗi lần thụ thương, hạ xuống đắp thuốc, hắn đều chui vào Tiểu Cửu Giới.

Làm người luôn có rất nhiều mục tiêu, phải biết lựa chọn mục tiêu ưu tiên để thực hiện. Mục tiêu lớn nhất của Trần Lương lúc này là tu luyện Hình Mây Thân Gió, hắn không cần thiết phải cứng rắn đối đầu với các hiểm nguy khác.

Cổ nhân nói “Cứng quá thì gãy”, ý là khuyên làm người không phải chỉ biết tiến về phía trước, đôi khi lùi một bước là để tiến hai bước. Nếu Trần Lương đang rèn luyện chiến đấu, dù khó khăn, nguy hiểm cũng không được lùi bước, đối mặt với tử vong cũng phải liều mạng vượt qua thì đó sẽ là chuyện khác. Lúc này trốn vào Tiểu Cửu Giới chỉ khiến bản thân nhu nhược, đạo tâm vỡ vụn.

Lựa chọn mục tiêu, đưa ra phương án hành động phù hợp mới có thể đi càng xa trên con đường tu luyện đầy chông gai này.

Quá trình thụ thương để tu luyện Hình Mây Thân Gió về bản chất là đưa phong nhận dung nhập từng tế bào của cơ thể. Nhục thân chứa càng nhiều phong nhận, Hình Mây Thân Gió càng mạnh.

Chỉ có những tế bào bị phong nhận chém phải mới có thể đưa phong nhận dung nhập. Vì vậy, muốn lục phủ ngũ tạng chưa phong nhận, bắt buộc phải thụ thương đến lục phủ ngũ tạng. Đây là quá trình cơ bản.

Còn 1 quá trình nâng cao mà không phải ai cũng dám làm, chính là đưa phong nhận dung nhập tận xương tủy. Đây lại là điều kiện bắt buộc dành cho gia chủ Phong Vân gia tộc.

Sau khi được chỉ định làm gia chủ, người này sẽ bắt đầu được học Hình Mây Thân Gió. Trong vòng 25 năm, nếu không thể đại thành, để phong nhận dung nhập tận xương tủy, hắn sẽ bị phế truất. Chỉ khi vượt qua bước này, hắn mới chính thức là gia chủ Phong Vân gia tộc.

Trong lịch sử gia tộc, đã có mấy lần tân nhiệm gia chủ không thể đạt tới điều kiện này. Chức vị gia chủ từng có thời điểm bị bỏ trống mấy trăm năm.

Trần Lương hiển nhiên muốn dung nhập phong nhận ở tầng thứ cao nhất. Sau nửa năm chịu khổ, hắn tiếp tục tiến thêm 3 dặm, để cho phong nhận chém sâu tới tận xương

Cứ thế, cho đến 1 năm sau, Trần Lương đã đạt được tiểu thành Hình Mây Thân Gió, đưa từng tế bào của lớp da ngoài và thịt đều ẩn chứa phong nhận. Hiện giờ, tốc độ của hắn đã tăng lên gấp đôi so với thời điểm mới đến.

Tiếp tục bỏ ra đại giới, chịu từng vết thương cắt sâu tới tận xương tủy, Trần Lương lên tới trung thành sau đó 2 năm.

Hắn đã tiến sâu vào trong đảo tới 15 dặm, phi hành ở độ cao 3 dặm tính từ mặt nước biển. Hắn phải đối mặt lúc này là những phong nhận to bằng cánh tay, có thể chém ngập nửa cổ hắn nếu không có bất kỳ phòng ngự gì.

Chỉ có tu luyện ở chỗ này, hắn mới có thể nhanh chóng đại thành Hình Mây Thân Gió. Trước mỗi một lưỡi phong nhận chém tới, Trần Lương đều phải tính toán cẩn thận để phong nhận chém vừa đủ vào xương, mà không phải là cắt đứt cả người hắn.

Khó nhất chính là phần xương sống lưng. Hơi sơ sẩy một chút liền có thể vạn kiếp bất phục. Hắn phải điều động nguyên khí bảo vệ một phần cơ thể, tránh cho bị cắt đôi người.

Trời không phụ lòng người cố gắng. Sau tổng cộng 7 năm tu luyện, Trần Lương đã tu luyện đại thành Hình Mây Thân Gió, đưa tốc độ di chuyển tăng hơn trước mười mấy lần. Cơ thể hắn nhẹ nhàng lướt cùng những làn gió, lách qua những phong nhận.

Chạy đua cùng gió mát, Trần Lương chưa từng có cảm giác cơ thể thanh thoát đến như vậy. Hắn dường như cảm thấy những cơn gió chính là bạn của hắn, cùng hắn bay khắp không gian.

Trần Lương còn đang tận hưởng thành quả sau 7 năm chịu đựng phong nhận cắt da cắt thịt, thì từ sâu trong hòn đảo, 1 cột sáng 5 màu từ dưới đất dâng lên cao, uốn lượn như những cánh hoa ngũ sắc.

Chương 207: Duy khoái bất phá

Dị tượng xuất hiện, ắt có bảo vật, hoặc nguy hiểm. Trần Lương hạ cánh xuống mặt đất, tiến vào trung tâm hòn đảo, nơi có ngũ thải quang hoa đang tô điểm cho thế gian.

Dưới mặt đất không có phong nhận, gió thổi cũng bị cây che, di chuyển tự nhiên là dễ dàng hơn nhiều. Trần Lương lướt đi như gió. Đám yêu thú cũng bị ngũ thải quang hoa hấp dẫn, lũ lượt kéo tới. Tốc độ của hắn lúc này đã nhanh hơn đa phần yêu thú, vướng phải con nào, hắn liền lách qua, đi tiếp.

Chỉ duy có lúc tình cờ gặp lại con Tê Lai Giác, Trần Lương mới tung 1 quyền vào hông con yêu thú, khiến nó bị đánh bay 10 trượng, đau nhưng không trọng thương. Đấm xong hả giận, hắn bỏ qua cho con yêu thú, tiếp tục tiến lên.

Nơi đây đã có một số yêu thú đến trước, nhưng không con nào dám tiến lại gần. Quang hoa ẩn chứa Đạo, ngăn cách hết thảy sự vật.

Chỉ có duy nhất 1 sự vật nằm tại trung tâm quầng sáng, chính là một đóa Ngũ Hành Giới Hoa. Mỗi một cánh hoa tượng trưng cho một hành. Cánh màu nâu, tương trưng cho thổ. Cánh màu đỏ tượng trưng cho hỏa. Cánh màu xanh tượng trưng cho mộc. Cánh màu xanh dương tượng trưng cho Thủy. Cánh màu trắng bạc tượng trưng cho Kim.

Ngay lúc này đây, mỗi cánh hoa của Ngũ Hành Giới Hoa đang chiếu tỏa thiên địa màu sắc của chính nó, giống như chiếu cáo thiên địa biết nó đã thành thục, đột phá trở thành chân chính Tiên Dược.

Đám yêu thú đến càng ngày càng đông, có đứng dưới đất, có bay trên cao. Mỗi con có thể đứng riêng mình 1 chỗ, hoặc có tụm lại với nhau thành đàn, thành nhóm.

Thường ngày, các loài nhìn thấy là đánh nhau sống chết. Có loài là thiên địch của nhau, vừa nhìn là ăn thịt, vừa nhìn là bỏ chạy. Nhưng lúc này tất cả đều an tĩnh đứng nhìn Ngũ Hành Giới Hoa tiến hóa. Trần Lương cũng vậy, đứng lẫn trong đám yêu thú chờ đợi. Mục tiêu của tất cả đều là xác của Ngũ Hành Giới Hoa sau khi nó tiến hóa, không loài nào lúc này lại ngu xuẩn đánh nhau để sớm bị loại khỏi cuộc chiến.

Ngũ Hành Giới Hoa sau khi tiến hóa xong sẽ rời khỏi thân xác hiện tại, đưa toàn bộ tinh hoa ngao du thiên địa, tìm kiếm 1 vùng tiên thổ, để xứng đáng với trạng thái mới.

5 cánh của Ngũ Hành Giới Hoa, mặc dù mất đi bộ phận tinh hoa nhất, nhưng phần còn lại vẫn khiến nó là bảo vật hiếm có, tích chứa lợi ích vô cùng cho cả nhân loại và yêu thú.

Về phần thu thập tinh hoa của Ngũ Hành Giới Hoa, hay còn được gọi là Ngũ Hành Tiên Hoa, Trần Lương cùng đám yêu thú đều không có mơ đến. Muốn thu giữ được Ngũ Hành Tiên Hoa, ngươi cần phải có năng lực phong cấm không gian, che khỏa thiên địa, không phải những nhân, yêu có mặt ở đây có thể làm đến.

Một canh giờ trôi qua, ngũ thải quang mang dần tan đi, để lộ ra rõ ràng Ngũ Hành Giới Hoa ảm đạm sắc màu trên 5 cánh. Thay vào đó, vùng trung tâm lại lộng lẫy không gì sánh được, tỏa ra quang mang nồng đậm.

“Phụt” Ngũ Hành Tiên Hoa phóng thẳng lên trời cao, phá không mà đi.

Ngay lập tức, lũ lượt nhân, yêu xông về phía Ngũ Hành Giới Hoa nhưng ong vỡ tổ. Lợi thế nhất, đương nhiên thuộc về chủng loài có tốc độ cao.

Sau thời gian 1 nén nhang, phân hóa giữa các loài yêu thú đã rõ rệt. Những loài to xác, chiến lực mạnh, nhưng tốc độ chậm đã bị bỏ lại phía sau, mặc dù ban đầu bọn chúng chiếm được những vị trí thuận lợi nhất.

Loài yêu thú đang dẫn đầu là Phi Phong Điểu, chỉ còn cách Ngũ Hành Giới Hoa 5 dặm. Nhưng nó không phải loài nhanh nhất, phía trên nó còn có Trần Lương đang kết hợp giữa Hình Mây Thân Gió và Đạo Thần Thông Hỏa Cước để có được tốc độ vượt lên trên Phi Phong Điểu.

Khoảng không gian phía trước Trần Lương hoàn toàn chống trải, không có bất kỳ sự ngăn cản nào. Phía sau hắn, Phi Phong Điểu là gần nhất, nhưng do vận dụng toàn bộ sức lực cho tốc độ nên không còn khả năng tấn công.

Không có gì bất ngờ xảy ra, nhờ vào Hình Mây Thân Gió, Trần Lương đã trước một bước giành được Ngũ Hành Giới Hoa. Có một điều Trần Lương không nghĩ đến là ngay khi vừa đoạt được bảo vật về tay, kẻ tấn công hắn không phải yêu thú, mà là cước pháp của 1 nam nhân trẻ tuổi.

Hình Mây Thân Gió không chỉ là tăng tốc di chuyển, mà còn là thân pháp tránh đòn. Trần Lương vừa tránh cước pháp, vừa bay lên cao muốn rời đi.

Nhìn thấy bảo vật bị nhân loại cướp mất, hàng đàn hàng lũ yêu thú cùng nhau đuổi theo. Con nào không bay được hoặc bay chậm thì phóng ra Yêu Ảnh, tuyệt kỹ tấn công. Đáng tiếc, tốc độ của Trần Lương quá nhanh, chỉ có một vài Yêu Ảnh chẳng may trúng hắn thì đều bị Khuyển Dạ Xoa và Chiến thần Atula chém rụng phần lớn sức mạnh, lại có thêm Bá Vương Quỷ Diện Giáp nên Trần Lương không bị bất kỳ tổn thương nào.

Tuy hàng loạt đòn tấn công không bắn rụng được Trần Lương, lại khiến hắn chao đảo từ bên này sang bên khác, không thể có được tốc độ lớn nhất trốn thoát.

Vất vả một hồi, Trần Lương cuối cùng cũng ra được tới biển, bỏ rơi phần lớn đám yêu thú, chỉ còn lại mấy chục con vẫn kiên trì bám theo. Có điều bọn đấy không đáng sợ, cái làm hắn bận tâm là 5 con yêu thú có cánh bám sát sau lưng và tên nam nhân trẻ tuổi cách đó mấy chục trượng.Lại bay thêm nửa canh giờ, Trần Lương vẫn không thoát khỏi 5 con yêu thú, do chúng phân công nhau lần lượt tấn công, cầm chân con mồi. Lúc này không còn bóng dáng đám yêu thú bám theo. Ngoài 5 yêu thú có cánh thì nam nhân trẻ tuổi vẫn duy trì khoảng cách không đổi ở phía sau.

Còn đang tìm cách chạy trốn, Trần Lương chợt cảm thấy một áp lực nặng nề từ phía sau. Hóa ra nam tử trẻ tuổi đã dừng lại, thi triển ra võ kỹ tấn công. Mặc dù khí thế võ kỹ không tầm thường, Trần Lương cũng không mấy bận tâm. Sau lưng hắn là 5 con yêu thú cấp 10, quá đủ để giúp hắn đối phó với 1 võ giả có tu vi Huyền cấp sơ giai.

1 bánh xe được kết hợp giữa phong và hỏa lao tới tấn công 5 yêu thú và Trần Lương. 5 con yêu thú tức giận, phóng ra Yêu Ảnh đối chiến với Phong Hỏa Luân. Bọn nó tin rằng hợp sức của 5 Yêu Ảnh không chỉ phá nát Phong Hỏa Luân, còn cho tiểu tử ngu xuân kia 1 bài học nhớ đời khi dám tấn công bọn chúng.

Trần Lương không quan tâm, tiếp tục bay đi, còn thầm cảm ơn đối phương giúp hắn tranh thủ thời gian.

Kết quả trái ngược với cả 6 suy nghĩ. 5 Yêu Ảnh bị phá tan. Phong Hỏa Luân mang theo sức lửa hừng hực được gió tăng phúc, đánh mạnh vào 5 cơ thể yêu thú.

Trần Lương hơi chút ngạc nhiên nhìn Phong Hỏa Luân phá hủy 5 Yêu Ảnh, lại càng mừng hơn nam nhân trẻ tuổi giúp hắn đánh thương 5 yêu thú. Dù Phong Hỏa Luân có mạnh nhưng cơ thể 5 yêu thú cứng rắn cực kỳ, sẽ sớm có thể lấy lại ổn định, tiếp tục đuổi theo Trần Lương. Hắn còn hi vọng sẽ có 1, 2 con yêu thú vì tức giận mà quay sang tấn công nam tử kia.

Lại một lần nữa Trần Lương bị đối phương làm cho kinh ngạc. Không chỉ đánh trọng thương 5 yêu thú xuống biển, Phong Hỏa Luân vẫn còn sức đánh tiếp về phía hắn. Không kịp chống đỡ, Trần Lương chỉ còn cách dùng hết sức phòng thủ.

Phong Hỏa Luân đánh bay Trần Lương xuống biển mới tan đi.

Còn may bảo giáp Trần Lương mặc trên người là Bá Vương Quỷ Diện Giáp, và Phong Hỏa Luân đã bị suy yếu rất nhiều, nên hắn không có bất kỳ thương thế nào. Tuy nhiên thời điểm lấy lại cân bằng, nam tử trẻ tuổi đã ở ngay trên đầu hắn.

“Ngươi muốn lên đây hay ta xuống đấy?” Nam tử trẻ tuổi hỏi

“Hừ” Trần Lương tức giận phóng lên khỏi mặt nước, đối diện với đối phương.

Giờ mới có cơ hội quan sát kỹ nam tử trẻ tuổi, Trần Lương có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy một cơ thể hoàn hảo, cân đối đến từng đường nét, da dẻ mịn màng không tì vết. Đặc biệt là đôi mắt có 2 màu riêng biệt, mắt trái màu hồng hỏa, mắt phải màu xanh lá.
Dường như nam tử trẻ tuổi quá quen với việc người khác ngạc nhiên nhìn mình, nên thoải mái để đối phương nhìn chằm chằm vào hắn. Mồi hồi sau mới nói:

“Đưa ra tất cả tài sản, tha ngươi một mạng”

Đã cướp, đương nhiên không chỉ lấy Ngũ Hành Giới Hoa. Tranh đoạt bảo vật, lấy sạch tài sản của kẻ yếu là chuyện kẻ mạnh thường làm tại Cửu Giới này. Chả nhẽ chỉ lấy bảo vật thì đối phương sẽ không thù ghét mình. Vì vậy, đã lấy thì lấy hết. Không giết đã là rất nhân từ.

“Không ngờ ngươi mới Huyền cấp sơ giai lại có chiến lực hơn cả thất huyệt” Trần Lương nghiêm mặt nói.

“Ồ” Lần này đến lượt nam tử trẻ tuổi ngạc nhiên, nói “Từ khi ta bước vào Huyền cấp, những kẻ nhìn thấy chiến lực của ta đều cho rằng ta phải là Huyền cấp thất huyệt. Chỉ có ngươi nói đúng là ta mới chỉ ở Sơ giai. Ngươi có bảo vật nhìn tu vi người khác hay đó là năng lực đặc biệt của ngươi?”

Trần Lương dường như không nghe được câu hỏi của đối phương, miệng lẩm bẩm “Kể từ giờ, không cho phép bản thân tự mãn. Nhân ngoại hữu nhân, còn rất nhiều kẻ mạnh ngoài kia”.

Thời điểm hắn bị con kỳ lân đánh bại, cứ ngỡ đấy chỉ là ngoại lệ duy nhất. Không ngờ mới mấy năm, hắn lại gặp tiếp 1 kẻ rất mạnh. Tuy chưa chiến đấu nhưng chỉ với 1 đòn Phong Hỏa Luân, Trần Lương đã có đánh giá sơ bộ về sức mạnh của đối phương tầm tương đương hắn. Đây đúng là 1 đả kích không nhẹ cho kẻ sở hữu trí nhớ của 2 siêu cấp cường giả.

Thấy Trần Lương không trả lời, nam tử trẻ tuổi đột nhiên tấn công, xuất kỳ bất ý, đâm về giữa ngực đối phương. Vũ khí của hắn là 1 cây côn sáng bóng như ngọc. Hình dạng côn không giống như bình thường, mà trông giống như cây tre.

Trần Lương tỉnh táo lại, vừa kịp né tránh thanh côn.

Không đạt được mục đích, nam tử trẻ tuổi tiếp tục sử dụng thanh côn tấn công liên tiếp. Trần Lương không đỡ đòn, chỉ dùng thân pháp tránh né. So về thân pháp và tốc độ, Trần Lương nhờ có Hình Mây Thân Gió, vẫn nhỉnh hơn đối phương một chút.

Thời gian 1 nén nhang trôi qua, vô số đường côn đánh về phía Trần Lương nhưng vẫn không chạm được vào người hắn. Trần Lương lấy lại vui vẻ, nói:

“Ngươi đã nghe câu

Thiên Hạ Võ Công,

Vô Kiên Bất Tồi,

Duy Khoái Bất Phá?

Với tốc độ của ngươi, đừng hòng chạm được vào vạt áo của ta”

Trần Lương vừa nói xong, nam tử trẻ tuổi phi thân ra sau, muốn gia tăng khoảng cách với hắn. Trần Lương biết đối phương muốn gì, nhưng không đuổi theo, lấy ra Địa Long Thương chuẩn bị ứng chiến. Kẻ địch ngang bằng tu vi với hắn, nếu sử dụng Khuyển Dạ Xoa thì quả thật quá khinh thường bản thân rồi.

“Rất có khí khái anh hùng. Mời xưng tên” Nam tử trẻ tuổi nói

“Tại hạ Trần Lương. Mời xưng tên”

“Tại hạ Thanh Phong. Mời chiến”

Chương 208: Thanh Phong

Thời điểm Thanh Phong vừa ra đời, cha mẹ hắn đã phải mang theo hắn bỏ chạy vì bị kẻ thù truy sát. Cha mẹ hắn, một người là Thiên cấp Luyện khí sư, một người là Thiên cấp Luyện đan sư. Mà kẻ truy sát bọn hắn, là Thiên cấp võ đạo sư.

Hộ vệ của cha mẹ Thanh Phong là 1 Thiên cấp võ đạo sư đã bị kẻ kia giết chết. Người hộ vệ liều chết ngăn cản tên ác ma để cha mẹ Thanh Phong mang theo hắn bỏ chạy. Đáng tiếc, cuối cùng vẫn là bị kẻ thù tìm tới.

Cha hắn dùng đến một loại cấm thuật, muốn đồng quy vu tận với kẻ địch. Đáng tiếc, thực lực chênh lệch quá lớn, cha hắn chỉ có thể làm trọng thương đối phương, còn bản thân bị nổ nát cả người dưới, chỉ còn thủ cấp rơi lăn lông lốc dưới mặt đất.

Mặc dù trọng thương, tên ác ma vẫn là một cường giả đỉnh cao, đủ năng lực giết chết mẹ Thanh Phong. Trong thời điểm nằm giữa sự sống và cái chết, tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ đã kích hoạt một cổ thuật không người biết.

Cơ thể bà tỏa sáng, phá hủy hoàn toàn võ kỹ hủy thiên diệt địa của kẻ thủ ác. Không dừng lại ở đó, vầng quang mang sáng như thái dương đăng đỉnh tiếp tục lan đến kẻ kia. Mặc cho hắn dùng mọi thủ đoạn, đều không thể ngăn cản quang mang. Tốc độ quang mang nhanh vô cùng, cường giả kia mặc dù quay đầu bỏ chạy, trong tích tắc vượt qua 10 dặm, vẫn bị quang mang bao trùm, hủy diệt hắn thành tro bụi.

Quang mang hủy diệt là thế, nhưng lại chỉ gây tác hại với kẻ thù, còn đất đai, cây cỏ, đặc biệt là Thanh Phong nằm ngay trong lòng mẹ hắn lại không nhận bất kỳ nguy hại nào. Mà ngược lại, tất cả sự vật đều được tẩm bổ, như tắm trong tiên khí, thoát thai hoàn cốt.

Đại địa nơi đây vốn dĩ là loại phổ thông, vừa nãy còn bị phá toái thủng trăm ngàn lỗ. Thì giờ đây, mỗi tấc đất đều mang theo tiên khí nồng đậm. Cả vùng đất ngàn dặm vuông đã trở thành tiên thổ.

Thanh Phong, vốn dĩ sinh ra chỉ có lợi thế là sở hữu 2 thuộc tính Phong, Hỏa với điểm chất lượng đều là 12 điểm. Đây chính là lợi thế khi Thiên cấp võ giả sinh hâu đại, bọn hắn gần như chắc chắn có điểm chất lượng thuộc tính là 12.

Sau khi tắm trong tiên khí từ cơ thể người mẹ, nhục thân Thanh Phong thoát biến trở thành Tiên Thiên Linh Thể, có được vô tận lợi ích.

Mẹ hắn, trước khi biến mất, chỉ để lại 1 lời nhắn cuối cùng:

“Thanh nhi, mong con sống tốt. Bọn ta sẽ mãi bảo vệ con”

Từ nơi cha mẹ Thanh Phong nằm xuống mọc lên 2 cây tiên dược. Ngay bên cạnh Thanh Phong mọc lên 1 cây đại thụ xum xuê lá và quả, trước nay chưa từng xuất hiện trên Cửu Giới, sau này được đặt tên là Vú Sữa.

Tại nơi có thủ cấp của cha Thanh Phong rơi xuống, mọc lên 1 bụi cây, cũng chưa từng xuất hiện trên Cửu Giới, sau được đặt tên là Thủ Hộ Tre

Hàng ngày, từ quả của Vú Sữa nhỏ xuống từng giọt chất lỏng màu trắng như sữa mẹ vào miệng của Thanh Phong, nuôi hắn lớn lên.

Vạn dặm quanh đây vốn không có người ở. Tiên thổ xuất hiện, đản sinh nhiều loại linh dược quý, hấp dẫn vô số yêu thú tiến đến sinh sống. Bọn chúng có thể làm gì tùy ý, tranh đấu sống chết không ai cản.

Chỉ riêng 10 dặm quanh Thanh Phong thì không loài nào dám tiến vào, trở thành cấm khu của vùng tiên thổ. Bất kỳ loài nào dám tiến vào cấm khu, liền bị Thủ Hộ Tre vươn mình đâm chết.
Thủ Hộ Tre bình thường cao 5 trượng, giống như bao bụi tre phổ thông. Nhưng đến khi cần, nó có thể vươn dài trăm dặm, giống như người trông coi vùng đất tiên dược này vậy.

Tiên thổ xuất hiện được 2 tháng thì 1 con hồng mã tiến đến. Nếu một vị đại năng ở đây sẽ vui mừng mà tận lực đánh giết hồng mã. Bởi vì đây chính là Xích Huyết Mã, 1 trong 12 thần thú của Cửu Giới. Xích Huyết Mã giá trị nhất nằm ở huyết dịch. Mỗi một giọt máu của Xích Huyết Mã đều có giá trị liên thành, đủ cho Thiên cấp động tâm.

Xích Huyết Mã cũng bị tiên thổ hấp dẫn đến. Nó nhìn toàn cảnh một hồi, rồi tiến vào cấm khu. Điều kỳ lạ là Thủ Hộ Tre không tấn công Xích Huyết Mã. Dường như nó biết Xích Huyết Mã cường đại, không phải một cây tiên dược như nó có thể chống lại.

Xích Huyết Mã nhìn đứa bé há miệng nuốt từng giọt sữa từ Vú Sữa, lại nhìn Thủ Hộ Tre vươn mình che chắn trước đứa bé, đã đoán ra được phần nào tình huống. Xích Huyết Mã cảm thán, nói:

“Cha mẹ hi sinh thân mình bảo vệ con cái. Đây chính là tình cảm lớn lao nhất thế gian. Ta cùng đứa bé này có duyên, vậy để ta thay 2 ngươi nuôi dạy nó”

2 cây tiên dược giống như có linh tính, lại như nghe được lời Xích Huyết Mã, rung rung cành lá như là vui sướng đồng ý. Thủ Hộ Tre cũng thu lại thân mình, không còn ngăn cách Thanh Phong với Xích Huyết Mã.

“Con trai, ta tặng con một giọt máu để chúc phúc ngươi mạnh khỏe”

Xích Huyết Mã tiến đến gần đứa bé. Từ trên trán Xích Huyết Mã bay ra 1 giọt tinh huyết. Chỉ cần là huyết dịch bình thường của nó đã có giá trị rất cao, gần với Giới Thủy. Giọt tinh huyết kia càng là vượt xa huyết dịch bình thường, là bảo vật vô giá không một ai có, trừ khi Xích Huyết Mã tự nguyện, hoặc nó bị đánh chết và luyện hóa.

Giọt tinh huyết rơi vào giữa trán Thanh Phong, hòa cùng huyết dịch trong cơ thể đứa bé. Một lát sau, huyết dịch Thanh Phong một lần nữa biến đổi nghiêng trời lệch đất. Vốn dĩ huyết mạch của Thanh Phong đã được tiên hóa, nay còn có thêm huyết mạch thần thú tăng phúc, huyết mạch của hắn đã trở nên khó lường vô cùng, sánh ngang với huyết mạch của thánh thú.
Nhìn ngắm đứa bé trước mặt, Xích Huyết Mã cảm thán

“6 vạn năm sống trên đời, gặp qua vô số nhân loại, yêu thú, ta chưa từng thấy một cơ thể nào hoàn mỹ như này. Tương lai của ngươi có vô hạn khả năng!”

Thanh Phong lớn lên trong sự dạy dỗ của Xích Huyết Mã. Thức ăn hàng ngày của hắn, ngoài bảo dược, thịt yêu thú thì Vú Sữa Quả là thành phần không thể thiếu.

Trên toàn Cửu Giới, ngoài trừ Thanh Phong, không có bất kỳ ai có được may mắn ăn tiên dược hàng ngày như thế. Cơ thể của hắn, căn cơ của hắn đã là vững chắc không gì sánh được.

Xích Huyết Mã đã từng có mấy vạn năm thân hóa nhân loại, gia nhập hồng trần. Ánh mắt của nó, kiến thức của nó thuộc về hàng đỉnh tiêm Cửu Giới. Công pháp, võ kỹ, phương thức rèn luyện nó truyền cho Thanh Phong đều không có nửa điểm sửa chữa.

Thanh Phong thừa hưởng thiên phú và niềm yêu thích luyện khí từ cha. Vì vậy hắn song tu võ đạo, Luyện khí đạo. Sách học và tài liệu luyện khí đều nằm trong Không Vật của cha hắn.

Lên 5 tuổi, Thanh Phong bắt đầu luyện võ. Từ luyện thể cảnh cho tới Giáp Linh cảnh, Xích Huyết Mã không cho phép Thanh Phong sử dụng thánh khí, vì nhục thân, nguyên khí của hắn đã quá vượt trội so với người khác.

Lên Cự Linh cảnh, Thanh Phong ngao du thiên hạ để rèn luyện, tìm kiếm Đạo của bản thân. Thủ Hộ Tre tự tách ra 1 nhánh phụ làm vũ khí cho hắn, phẩm cấp tương đương Bách Thánh Khí.

Đột phá lên Hoàng cấp, Thanh Phong có được Đạo Thần Thông Phong Hỏa Song Đồng. Mắt phải màu xanh lá, có năng lực điều khiển phong, tăng cường uy lực cho phong võ kỹ. Mắt trái màu hồng hỏa, có năng lực điều khiển hỏa, tăng cường uy lực cho hỏa võ kỹ.

Đột phá lên Huyền cấp, Thanh Phong có được Đạo Thần Thông Cuồng Bạo Nguyên Khí, có tác dụng tăng cường sức mạnh cho nguyên khí. Võ kỹ đánh ra lực lượng tăng lên một mảng lớn.

Thời điểm còn đang là Hoàng cấp tu vi, Thanh Phong tình cờ gặp được Hắc Thiết Thố non, một loại yêu thú cấp 11, hậu duệ của Xích Huyết Mã. Nhờ giọt tinh huyết của Xích Huyết Mã, Hắc Thiết Thố tự nguyện đi theo phò ta Thanh Phong, nhận Thanh Phong làm chủ nhân, ký Hiệp Ước Linh Thân. Giống như Tiếu Ngạo và Đại Địa Ngưu Ma Vương, hiện giờ Hắc Thiết Thố cũng đang tự mình rèn luyện, rời xa chủ nhân.

Thời điểm lên Huyền cấp, Thủ Hộ Tre tách ra 1 trong 3 thân chính làm vũ khí mới cho Thanh Phong. Không cần luyện khí, bản thân nó đã là một kiện Bán Thần Khí. Nói cách khác, cây côn mà Thanh Phong sử dụng để chiến đấu với Trần Lương chính là 1 kiện Bán Thần Khí.

Trần Lương không ngờ hành động mà bản thân cho là công bằng, lại khiến hắn chịu thua thiệt.

- ---------

Chương sau đánh nhau kinh hơn cả trận Diêm Quỷ. Mời các bạn hóng xem

Chương 209: Đả kích tinh thần



***

Trần Lương cùng Thanh Phong đều chuẩn bị đánh ra đòn tấn công mạnh hàng đầu của mình. Phía bên Trần Lương, Chiến thần Atula cùng 2 Đạo Thần Thông Đế Vương Đạo và Hủy Diệt Nguyên Khí đều đã được thi triển. Qua đòn tấn công lúc trước, hắn đã nhìn ra được đối phương bất phàm.

Về phần Thanh Phong, thần thông của hắn là Tinh linh hóa hình trông từa tựa Xích Huyết Mã, chỉ chưa biết là liệu nó có được bao nhiêu phần sức mạnh của chính chủ. Có điều Thanh Phong lại chưa sử dụng Đạo Thần Thông. Trước nay hắn không thích sát sinh, chỉ muốn đánh gục đối thủ. Đối với Thanh Phong, việc bản thân sử dụng Bán Thần Khí đã là quá ưu thế rồi.

Trần Lương mới thi triển Hải Hoàng Thương được một nửa, nhìn thấy Thanh Phong tiếp tục đánh ra võ kỹ là Phong Hỏa Luân, thì đột nhiên dừng lại, quyết định chỉ sử dụng một nửa sức mạnh của võ kỹ.

Một đợt sóng thương va chạm với 1 bánh xe được tạo nên bởi hỏa vòng ngoài và trục làm từ phong. Phong Hỏa Luân lấy hỏa làm chủ công, phong làm trợ lực, tăng cường sức hủy diệt của hỏa diễm.

Đúng như Thanh Phong dự đoán, Phong Hỏa Luân dễ dàng phá tan võ kỹ của đối phương, tiến đánh trực tiếp kẻ địch.

Nhìn Phong Hỏa Luân mang theo nhiệt hỏa hừng hực, nóng đến vạn độ, ập đến, Trần Lương lại không mảy may lo lắng. Hắn thậm chí còn không thèm lấy Địa Long Thương phòng thủ, chỉ giơ ngực ra đón đỡ.

Phong Hỏa Luân va vào Trần Lương, đẩy văng hắn ra sau trăm trượng. Thanh Phong chứng kiến Phong Hỏa Luân gần như không suy giảm mấy sau khi đối đầu với trận mưa thương, hắn thở dài:

“Hình như ra tay quá mạnh rồi. Không ngờ hắn chỉ giỏi thân pháp, còn võ kỹ lại yếu đến như vậy. Kiểu này không chết cũng trọng thương”

Có điều, chứng kiến cảnh tượng khi Phong Hỏa Luân tan đi, Thanh Phong phải dụi mắt 3 lần. Hắn không nghĩ rằng đối phương không những không trọng thương, mà còn hoàn hảo không chút tổn hại.

“Ngươi, ngươi không bị thương?” Thanh Phong hỏi.

“Ta có nhục thân vô địch, kim cương bất hoại thể. Cho ngươi đánh thoải mái. Còn phong hỏa tuyệt kỹ nào liền đưa hết ra, kẻo ta ra tay, ngươi sẽ không còn cơ hội” Trần Lương thản nhiên nói.

Thanh Phong hít vào 1 hơi thật sâu. Lần đầu tiên có kẻ dám thách thức hắn như vậy. Không giữ lại một chút nào, Thanh Phong sử dụng cả 2 Đạo Thần Thông Phong Hỏa Song Đồng và Cuồng Bạo Nguyên Khí vào tuyệt chiêu Phong Hỏa Luân để tấn công kẻ địch.

Nhìn thấy hỏa diễm hừng hực, đốt cháy không gian, Trần Lương cũng có chút đề phòng. Hắn kích hoạt Đạo Thần Thông Đế Vương Đạo, đưa lực lượng phòng thủ của bản thân lên cao một bậc. Thực ra cái hắn quan ngại không phải là vòng lửa nóng trăm ngàn độ, mà là trục bánh xe làm từ gió.

Bá Vương Quỷ Diện Giáp, đến một đòn toàn lực của Địa cấp hậu kỳ võ giả hỏa thuộc tính còn không vượt qua được nó, thì dù Thanh Phong có mạnh hơn nữa cũng không thể dùng hỏa diễm đả thương được Trần Lương.

Lần giao phong thứ 2, Trần Lương còn không thèm thi triển Hải Hoàng Thương, để cơ thể nhận 100% lực tấn công của Phong Hỏa Luân. Điều này càng khiến Thanh Phong ngạc nhiên tột độ. Hắn nghĩ thế nào cũng không ra lực phòng thủ của đối thủ lại mạnh đến biến thái như vậy.

“Sao hả, trình độ của ngươi chỉ ở mức này thôi sao? Gãi ngứa cho ta còn không đủ” Trần Lương cười cười nói nói.

Thanh Phong vô cùng tức giận. Hắn từng sử dụng Phong Hỏa Luân, một đòn giết chết 1 vị Huyền cấp thất huyệt, mà giờ đây lại bị đối phương cười nhạo. Nhưng hắn cũng đã nhận ra được điều gì đó.

“Nếm tiếp 1 chiêu của ta” Thanh Phong nói.

“Bao nhiêu chiêu cũng được” Trần Lương nhàn nhã đáp.

Thanh Phong không tiếp tục sử dụng côn tấn công, mà chuyển sang thối pháp. Hắn hít sâu, hét lên 1 tiếng

“Tiểu Liên Cước”

Thân thể ngửa ra sau, 2 chân Thanh Phong đá liên tục về phía Trần Lương. Tốc độ 2 chân của hắn nhanh đến nỗi gần như biến mất. Phía trên cao, Tinh linh hóa hình của hắn cũng phối hợp, giơ lên 2 chân trước liên tục đá cùng chủ nhân.

Mỗi một cước của Thanh Phong sẽ tạo ra 1 cước khí tấn công về phía trước. Vô số cước khi lấy tốc độ âm thanh bắn về phía Trần Lương. Một màn vô tận cước khí lại khiến Trần Lương mỉm cười, nói:

“Ta rất thích trò này”

Trò mà hắn nói, chính là sử dụng thân pháp tránh né cước khí bay đến. Từng đợt, từng đợt cước khí lao vào người Trần Lương, nhưng đều chỉ xuyên qua thân ảnh của hắn, còn người thật liên tục di chuyển ngắn với tốc độ nhanh như thiểm điện.

Thanh Phong dừng lại, sau khi toàn bộ ngàn vạn cước khí của hắn đều không có một cái nào trúng đích.

Không nói một lời, mặc kệ Trần Lương một bộ dáng dương dương tự đắc, Thanh Phong tiếp tục thi triển một võ kỹ khác, Phong Thần Thối.

Hắn giơ chân phải vượt quá đỉnh đầu, một hư ảnh cự đại thần thối hiện ra. Cùng với đó, Tinh linh hóa hình cuồn cuộn xông lên bờm lớn, quấn quanh hư ảnh thần thối. Thần thối thành hình, mắt phải của Thanh Phong liền tỏa ra quang mang nhàn nhạt. Thần thối trở nên ngưng thật hơn mấy phần.

Cảm nhận uy áp đến nghẹt thở của thần thối, Trần Lương trở nên ngưng trọng hơn nhiều, thi triển tất cả thủ đoạn vào Hải Hoàng Thương. Lúc này đây mới là thực lực chân chính của Hải Hoàng Thương.

Thần thối từ trên thiên khung bổ xuống 1 cước, khiến mặt biển dưới chân bọn hắn gần như tách ra làm hai. Một đợt sóng thần chứa ngàn vạn chiến thương xông lên đối chọi thần thối.

Lần này mới chính thức là trận giao phong giữa hai người. Thần thối, tựa như một tôn thần linh đối chọi với thiên quân vạn mã.

Đến cuối cùng, thiên quân vạn mã sụp đổ, ngàn vạn chiến thương tan biến không còn. Nhưng ở phía đối diện, thần thối cũng hao hết sức mạnh, bổ không tới người Trần Lương.

“Ta hiểu rồi, hỏa không có tác dụng với ngươi. Một chiêu tiếp theo nếu còn không làm gì được người, ta sẽ rời đi” Thanh Phong nói dứt lời, liền thi triển một võ kỹ khác sử dụng đến thanh côn.

Giầy của hắn là 1 kiện Thiên Thánh Khí. Côn của hắn là 1 kiện Bán Thần Khí. Chỉ riêng điều này đã đủ để đợt tấn công tiếp theo sẽ mạnh hơn không chỉ 10 lần. Mà võ kỹ hắn sắp thi triển lại ngang hàng với Phong Hỏa Luân, sức phá hoại không phải bàn.

Thanh Phong giơ côn lên, khuấy động liên tục, một vòi rồng khổng lồ dần hình thành. Vòi rồng không đơn giản được tạo ra từ gió, mà trong đó còn ẩn chứa phong nhận sắc bén, di chuyển với tốc độ cực cao. Mỗi một phong nhận trong vòi rồng đều tương đương với phong nhận tại trung tâm của hòn đảo bọn hắn vừa rời đi.

Không dừng lại ở đó, bên trong vòi rồng còn được bổ sung hỏa diễm, tăng cường mức độ cuồng bạo của phong bạo. Phong Hỏa Song Đồng tỏa ra quang mang nhàn nhạt, cho thấy Thanh Phong đã vận dụng lớn nhất năng lực của Đạo Thần Thông, đẩy sức mạnh hủy diệt của vòi rồng tới mức tận cùng.
Năng lực của Phong Hỏa Song Đồng là điều khiển phong cùng hỏa. không chỉ có tác dụng tăng cường cho võ kỹ của bản thân, còn có thể hạn chế thuộc tính phong, hỏa của người khác.

Bên trong vòi rồng chính là một thế giới hủy diệt. Huyền cấp võ giả phổ thông rơi vào sẽ bị cắt ra ngàn mảnh. Mỗi một mảnh lại bị thiêu đốt tan thành tro bụi.

Trần Lương tự biết vòi rồng không tầm thường, đành phải sử dụng đến Huyết Khởi Chú cùng Đế Nhất. Vòi rồng đã đi được một nửa quãng đường, một thanh huyết sắc chiến thương phóng ra, ngăn chặn nó.

Cả 2 vừa đâm vào nhau, một chấn động lớn nổ ra, đẩy lui Trần Lương về sau trăm trượng. Vừa ổn định thân hình, hắn vui mừng nhìn Đế Nhất đã đâm thủng 1 lỗ của vòi rồng, đang giằng co đâm tiếp lỗ thứ 2.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đế Nhất kích thước bị giảm đi nhanh chóng do hàng ngàn phong nhận cắt gọt, gió lốc mài mòn, hỏa diễm thiêu đốt.

Chỉ thoáng chốc, Đế Nhất biến mất, vòi rồng lỗ thủng lại phục hồi, tiền về phía Trần Lương. Dung nhan biến sắc, Trần Lương không có nửa điểm chần chờ, vội quay đầu bỏ chạy.

Đáng tiếc, còn chưa chạy được bao xa, hắn đã gặp phải lực hút cường đại đến nghẹt thở. Vòi rồng uốn mình, đầu trên của nó giống như một cái miệng khổng lồ, phóng tới hút lấy Trần Lương.

Vừa hút, vừa di chuyển về phía con mồi, chẳng mấy chốc Trần Lương đã bị nó hút vào bụng. Nhìn từ phía ngoài, hắn mới chỉ thấy uy áp, gió giật kinh khủng của vòi rồng. Chỉ khi vào đến bên trong, Trần Lương mới thực sự cảm nhận được sức mạnh hủy diệt của nó. Tất cả nguy hiểm đồng thời tấn công hắn.

Gió xoáy mạnh tới nỗi Trần Lương đứng không vững, chịu vòi rồng cuốn xoay vòng quanh, vô lực phản kháng, thân bất do kỷ.

Phong bạo, phong nhận, hỏa diễm trong vòi rồng liên tục mài mòn nguyên khí phòng hộ của hắn.

Mặc dù đang mang trên nguyên khí 1 kiện Bán Thần Khí bảo giáp, lại có nguyên khí phòng hộ được kích hoạt Đạo Thần Thông Hủy Diệt Nguyên Khí, nhưng chỉ được 1 nén nhang, tầng phòng hộ này cũng bị phá tan.

Nhục thân của Trần Lương hoàn toàn lộ ra trước hàng ngàn phong nhận. Từng chiếc phong nhận chém vào cơ thể hắn vang lên từng tiếng “keng” như chém vào thạch thiết.

Lớp da bên ngoài của Trần Lương không còn giống da người, mà đã trở nên vàng óng ánh, thậm chí tỏa ra 1 tầng hoàng kim quang mang nhàn nhạt.

Mặc dù chưa bị chém đứt người, nhưng lục phủ ngũ tạng của hắn đã dần thụ thương. Phong nhận chém vào Bá Vương Quỷ Diện Giáp còn có thể giúp hắn đẩy lui lực lượng. Có điều những phong nhận chém trực tiếp vào cơ thể, cho dù không chảy máu, nhưng dư lực vẫn còn phá hoại nội thể của hắn.

Nước chảy đá mòn, cho dù là kim cương bất hoại nhục thân, bị chém mãi cũng phải bị phá. Phong nhận bắt đầu chém đứt được lớp kim giáp của Đế Vương Đạo. Càng nguy hiểm hơn, năng lực hồi phục của hắn bị hỏa diễm cùng phong bạo hạn chế, không thể nhanh chóng sửa chữa cơ thể.

Đã có máu chảy ra trên mặt Trần Lương.

Một suy nghĩ tuyệt vọng lóe lên trong đầu hắn, trốn vào Tiểu Cửu Giới. Nhưng ngay lập tức, hắn loại bỏ ý định này. Hắn không phục. Đối phương rõ ràng bằng hắn tu vi, sử dụng võ kỹ cùng hắn đánh công bằng. Chỉ vừa chảy máu, hắn đã vội trốn vào Tiểu Cửu Giới, vậy sau này còn mặt mũi nào nhìn thiên hạ.

Thời điểm gặp tên điên biến thành Huyết Lân Thú, có 2 lí do khiến Trần Lương không do dự tiến vào Tiểu Cửu Giới.

Thứ nhất, tên kia là Huyền cấp tam huyệt, dù sao vẫn là hơn hắn 3 cái tiểu tu vi cấp độ.

Thứ hai, đối thủ hóa thành yêu thú, không còn sự so sánh về võ kỹ, về rèn luyện.

Cho dù đang rơi vào hiểm cảnh, cơ thể thân bất do kỷ, bị vòi rồng xoay vòng quanh, Trần Lương vẫn cắn răng chịu đựng hàng ngàn phong nhận chém vào người. Trong đầu hắn đã không còn bất kỳ suy nghĩ gì, hoàn toàn trống rỗng, tập trung phòng thủ.

Nguyên khí trong người hắn không ngừng tuôn ra ngoài bảo vệ cơ thể, và cũng nhanh chóng bị đánh tan. Nhưng hắn không bỏ cuộc, bảo vệ được đến đâu hay đến đấy.

Lần đối đầu này quả thực là một đả kích tỉnh thần không nhỏ với hắn.

Chương 210: Giờ mới bắt đầu trận chiến

Thanh Phong đứng chăm chú quan sát vòi rồng, tinh thần lực tỏa ra bao phủ xung quanh nó. Không phải hắn lo lắng đối thủ chạy trốn hay tấn công, mà là để chắc chắn Không Vật của đối phương không bay đi mất.

Thời gian 5 nén nhang trôi qua, Thanh Phong tin tưởng kẻ bên trong vòi rồng không chết cũng bị trọng thương, đến cuối cùng hẳn phải chết không nghi ngờ. Hắn có chút tiếc nuối, lẩm bẩm:

“Thật đáng tiếc, lâu rồi mới gặp được 1 người khiến ta phải dốc toàn bộ lực lượng để được sảng khoái chiến đấu”

Thanh Phong đơn độc đứng giữa bao la đất trời, nhìn vòi rồng từ từ tiêu hết năng lượng mà tan biến. Hắn có chút khựng lại khi nhìn thấy 1 thân ảnh vẫn vừng vàng đứng thẳng sau khi trực tiếp chịu đựng đòn công kích hủy diệt.

Thậm chí, sau khi quan sát 1 lúc, Thanh Phong còn ngạc nhiên hơn khi thấy đối phương tuy máu me khắp người, nhưng dường như không quá trọng thương. Ánh mắt, tinh thần và cơ thể kia có vẻ rất chắc chắn.

Trần Lương là người mở miệng trước:

“Cây côn trong tay ngươi có phẩm chất gì?”

Thanh Phong tỉnh lại, nhìn nhìn vũ khí của hắn, do dự một lúc rồi nói:

“Bán Thần Khí”

Trần Lương nghe xong như trút được gánh nặng. Hít một hơi thật sâu rồi đổi vũ khí, lấy ra Khuyển Dạ Xoa. Nhìn thấy một màn này, Thanh Phong hỏi ngay:

“Cây thương kia, cây thương này…?”

“Cây thương kia là Thiên Thánh Khí. Cây thương này là Bán Thần Khí. Chúng ta giờ mới bắt đầu trận chiến”

“Ồ. Vậy cho ta hỏi, ngươi tu vi đến đâu?” Thanh Phong buột miệng hỏi. Hắn tự biết tu vi của mỗi người, đặc biệt kẻ địch là không nói ra, hoặc là nói dối.

“Ta với ngươi cùng cảnh giới, Huyền cấp sơ giai” Trần Lương nói thẳng

Thanh Phong không những không lo lắng, còn cười lên:

“Hay lắm. Đây là lần đầu tiên ta thấy 1 kẻ khác ngoài ta sử dụng Bán Thần Khí. Và ngươi cũng là người đầu tiên có thể cùng cảnh giới khiến ta dốc toàn lực. Nào, chúng ta chiến, chiến cho long trời lở đất”

Thanh Phong tiếp tục sử dụng cây côn của hắn thi triển ra vòi rồng. Võ kỹ này của hắn tên là “Đại Phong Trùng”, chuyên nuốt kẻ địch vào trong bụng để hủy diệt.

Trần Lương tiếp tục sử dụng Đế Nhất cùng Huyết Khởi Chú. Huyết Vô Thần sử dụng đến lần thứ 3 là đã cực hạn, suy giảm thọ nguyên. Còn Trần Lương có lượng huyết dịch dồi dào và cường đại hơn nhiều, nên tối đa của hắn là 6 lần.

Đế Nhất do Khuyển Dạ Xoa thi triển lớn hơn nhiều so với Địa Long Thương. Trần Lương ngưng trọng, phóng Đế Nhất đâm vào Đại Phong Trùng. Chỉ trong chốc lát, Đế Nhất cắt đôi thân ảnh Đại Phong Trùng, dùng tốc độ thiểm điện đâm vào Thanh Phong.

Thanh Phong vội vã chống lên phòng ngự của mình. Song đồng tỏa sáng, trước mặt hắn hiện lên 1 tấm lưới do phong hỏa đan xen vào nhau, tăng cường cho nhau.

Đế Nhất như một đại ngư đâm sầm vào phong hỏa võng, kéo căng nó ra đằng sau. Phong hỏa võng giằng co cùng Đế Nhất. Một bên toàn lực đâm về phía trước, một bên muốn đẩy con mồi lùi về sau. Phong Hỏa Song Đồng của Thanh Phong đã được vận dụng đến tận cùng.

“Bùm”Một tiếng nổ vang lên. Đây là âm thanh được tạo ra do Đế Nhất kích nổ khi đâm vào người Thanh Phong sau khi phong hỏa võng bị xé mở.

Vụ nổ mạnh tới nỗi đẩy văng Thanh Phong lùi về sau tới mấy trăm trượng mới dừng lại, cơ thể be bét máu, trông như một huyết nhân.

Đối chiến thua trận, Thanh Phong không những không tức giận, mà ngược lại càng hưng phấn, mặt mày rạng rỡ, nói:

“Hay lắm, tiếp tục chiến. Cùng ta so chiêu mạnh nhất, xem chúng ta ai có công kích mạnh hơn”

Không chờ đối phương hồi đáp, Thanh Phong liền thi triển Phong Hỏa Luân. Mục đích của hắn không phải là kích thương Trần Lương, mà chỉ muốn đánh bại mũi huyết thương của đối thủ.

Phong Hỏa Luân đã thành hình, nhưng Trần Lương lại chỉ đứng yên đó, nhìn chằm chằm Thanh Phong, không hề có động thái xuất chiêu.

“Ngươi mau xuất ra mũi huyết thương kia” Thanh Phong hô lớn

Trái ngược với tâm trạng mong chờ của hắn, Trần Lương lãnh đạm nói:

“Ta không chơi với ngươi. Mục tiêu của ta là đánh bại ngươi. Với ta, đây là một trận chiến không được phép bại”

“Ngươi!” Thanh Phong không biết phải nói gì. Phong Hỏa Luân của hắn đã hiển hóa được một lúc, không thể giữ lại, đành phải cho phóng về phía Trần Lương.

Không có gì bất ngờ xảy ra, Bá Vương Quỷ Diện Giáp hấp thu toàn bộ hỏa diễm, bảo hộ Trần Lương hoàn hảo không một vết thương.

“Đánh đi, chỉ cần ngươi có thể phá hủy được Phong Hỏa Luân, ta sẽ không cùng ngươi tranh giành Ngũ Hành Giới Hoa” Thanh Phong nói
“Ngũ Hành Giới Hoa không phải vấn đề. Trước giờ ta vẫn nghĩ mình vô địch cùng cảnh giới. Chỉ khi gặp ngươi ta mới nhận ra bản thân đã quá kiêu ngạo, mắt đặt quá đầu. Vòi rồng của ngươi đã giúp ta tỉnh ngộ. Thời điểm bên trong đó, ta đã thề trận chiến này không được phép thất bại trước ngươi. Vì vậy, ngươi muốn chơi, lần sau gặp lại ta chơi với ngươi. Còn bây giờ, ta sẽ dốc toàn bộ tâm lực, dùng mọi thủ đoạn chiến với ngươi. Bao gồm cả việc tận dụng Bán Thần Khí bảo giáp”

“Ngươi nói rất hay, cũng rất hợp ý ta. Mong là tương lai chúng ta có thể trở thành bằng hữu. Nhưng điều kiện là ngươi sống sót trước đòn tấn công cuối cùng này. Thông báo trước để ngươi chuẩn bị, công kích tiếp theo ta từng dùng ở Hoàng cấp để đánh trọng thương 1 Địa cấp sơ kỳ”

“Được, nhất chiến phân thắng bại”

Trong khi bọn hắn trao đổi, các vết thương trên cơ thể Thanh Phong dần phục hồi với tốc độ mắt thường thấy được. Trần Lương không ngạc nhiên về điều này. Đối phương chiến lực phi thường, thì nhục thân, cơ duyên đạt được hẳn cũng thuộc loại quý hiếm. Hắn có được Giới Thủy, thì kẻ khác cũng có thể có được Giới Thủy hay thiên tài địa bảo khác.

Tay phải Thanh Phong giơ côn tre thẳng lên trời cao, một hư ảnh khổng lồ thân tre hiện ra, cao ngàn vạn trượng, có ngàn vạn đốt, xuyên phá 9 tầng mây. Hắn đang kích hoạt đặc kỹ duy nhất của kiện Bán Thần Khí trong tay. Nguyên khí từ trong đan điền và Nhân Sinh của hắn tràn ra ngoài như thác lũ.

Phía bên này, Trần Lương kích hoạt đặc kỹ thứ 2 của Khuyển Dạ Xoa rồi tung nó lên trên. Khuyển Dạ Xoa lơ lửng giữa không trung, như 1 đầu quái vật hung ác hút nguyên khí của Trần Lương, tạo ra 1 hư ảnh hình sói. Có điều hình dạng hư ảnh không giống Khuyển Dạ Xoa, mà là của Thiên Linh Khuyển.

Đặc kỹ của Khuyển Dạ Xoa và côn tre giống nhau, đều là sử dụng một lượng lớn nguyên khí trong cơ thể người điều khiển để kích phát ra bản thể của Bán Thần Khí tấn công kẻ địch. Đây cũng là đặc kỹ phổ biến có trong nhiều loại Bán Thần Khí.

Nguyên khí của người sử dụng càng mạnh, bản thể của Bán Thần Khí càng mạnh. Nguyên khí của người sử dụng càng nhiều, thời gian sử dụng bản thể càng lâu.

Có điều 1 nhược điểm của đặc kỹ loại này là Bán Thần Khí sử dụng xong cần thời gian dài hấp thu linh khí từ thiên địa để hồi phục mới có thể tiếp tục sử dụng. Tốc độ hồi phục phù thuộc vào số lượng và chất lượng linh khí.

Trần Lương cắm Khuyển Dạ Xoa vào địa mạch trong Tiểu Cửu Giới thì cần khoảng 3 năm là hồi phục. Thanh Phong cắm côn tre vào tiên thổ nhà hắn thì cần 2 năm. Còn nếu để bên ngoài, có thể cần đến 30 năm, 40 năm để hồi phục.

Thần thú và tiên dược thành hình, chấn động thiên địa. Thiên Linh Khuyển gầm lên 1 tiếng tạo ra sóng âm xung kích không gian. Mặt biển bị chấn động tạo ra sóng lớn cao đến mấy chục trượng. Sóng âm tiến tới gần Thanh Phong, Thủ Hộ Tre rung lên 1 tiếng, chấn tan sóng âm.

Dưới chân Trần Lương và Thanh Phong, mặt biển bị lõm xuống tạo thành 2 xoáy nước rộng tới 10 trượng. 3 dặm xung quanh bọn hắn, biển cả gào thét, tạo ra hàng trăm đợt sóng thần cao tới 30 trượng. 10 dặm bán kính đều thụ ảnh hưởng, biển động không yên, động vật cùng yêu thú đều cảm nhận nguy hiểm mà rời xa chiến trường.

Trận chiến bắt đầu, cả Thiên Linh Khuyển và Thủ Hộ Tre đồng thời tấn công. Thủ Hộ Tre từ thiên khung giáng xuống đầu thần thú. Thiên Linh Khuyển toàn lực tát vào cây tiên dược. Cả 2 đều không chịu thối lui nửa bước, liên tục tấn công đối phương.

Trần Lương đả tọa, tập trung tinh thần điều khiển thần thú từ xa. Thanh Phong cầm trong tay côn tre, trực tiếp điều khiển tiên dược. Cả 2 chiến đấu bất phân thắng bại. Cuộc chiến chuyển thành thi đấu về lượng nguyên khí của 2 người sử dụng.

Mỗi một tích tắc thời gian, lượng nguyên khí từ đan điền và Nhân Sinh của 2 đấu thủ đều tiêu hao nhanh đến chóng mặt.

“Rầm”

Kết quả cuộc chiến đã ngã ngũ. Hư ảnh tiên dược bị thần thú phá tan. Nguyên khí của Thanh Phong cạn kiệt không còn chút nào.

Chưa dừng ở đó, Thiên Linh Khuyển sau khi đập nát Thủ Hộ Tre, tiếp tục xông đến tấn công Thanh Phong. Từ những gì xảy ra, có thể đoán được lực lượng của hư ảnh Thiên Linh Khuyển tương đương với Địa cấp trung kỳ, hoặc chí ít là sơ kỳ đỉnh. Nếu nhận 1 kích này, chỉ sợ Thanh Phong thân tử đạo tiêu.

- ---------

Liệu Thanh Phong sẽ rơi vào hạ tràng gì? mời đón xem chương sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau