TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Có chuyện mau nói, có rắm mau thả

Lữ Bích Ngọc tìm kiếm thông tin Mệnh Vô Thiên một hồi, nói:

"Kiện Bán Thần Khí này ta đặt giá 3 ức Tinh thạch. Ngươi nếu còn đồ tốt cứ lấy ra, ta sẽ cho giá tốt. Dù sao lão nương này thích bảo vật hơn Tinh thạch"

3 ức Tinh thạch có thể nói là 1 con số phù hợp cho giá trị của Mệnh Vô Thiên. Lữ Bích Ngọc không chỉ là luyện đan sư, còn là một thương nhân biết hàng. Định giá của nàng về Mệnh Vô Thiên hoàn toàn đúng giá trị của nó, Trần Lương không có nửa điểm phản đối.

"5 ức, ta có thể trả, nhưng muốn hỏi ngươi thêm vài câu" Trần Lương nói

"Tự nhiên"

"Ngươi đã có tới 4 đệ tử, lại dành phần lớn thời gian kinh doanh, vậy ngươi dạy Tuyết Hoa như nào?"

"Điều đấy không vấn đề gì. Ngươi phải biết, luyện đan sư từ cấp 6 trở lên, phương thức nâng cao kiến thức chủ yếu là tự học, tự mày mò. 5 ức Tinh thạch là để Tuyết Hoa có thể thoải mái hỏi ta bất kỳ điều gì nàng còn vướng mắc.

Tuyệt kỹ Châm Cứu thì cần nhiều thời gian dạy dỗ hơn, nhưng chủ yếu vẫn là thời gian thực hành, luyện tập. Nàng sẽ được thực hành ngay trên các bệnh nhân của ta. Vì vậy Tuyết Hoa của ngươi vẫn sẽ được học hành tử tế"

"Câu hỏi 2, Tuyết Hoa có được sử dụng dược liệu ngươi trồng quanh đây và đan phương của ngươi?"

"Dược liệu thì không, đan phương thì có. Tuyết Hoa nếu muốn có dược liệu quanh đây phải bỏ Tinh thạch ra mua. Đan phương thì trong thư viện có từ cấp 1 tới cấp 8, nàng có thể đọc thoải mái"

"Câu hỏi 3, nếu có cường địch đến bắt Tuyết Hoa, ngươi sẽ làm gì?"

Nghe câu hỏi số 3, Lữ Bích Ngọc trầm ngâm. 2 cầu đầu tiên đã là tục lệ bao năm nay, nàng trả lời không cần suy nghĩ. Nhưng câu 3 lại chưa từng có ai hỏi, nàng cũng chưa rơi vào tình huống này. Dù sao nơi ở của nàng chỉ có náo loạn bởi trộm cướp, chưa từng có địch nhân nhằm vào đệ tử của nàng.

"Còn tùy vào địch nhân như nào" Lữ Bích Ngọc nói thẳng "Nếu tổng chiến lực dưới Địa cấp, ta có thể cam đoan bảo hộ nàng. Còn nếu trêu chọc địch nhân là địa cấp, vậy phải xét từng tình huống cụ thể, tốt nhất là hóa giải can qua thành tơ lụa. Còn Thiên cấp đến thì đúng là ngươi không thể trách ta được"

Trần Lương gật đầu. Đây là lí do hắn phải tự nhận bản thân và 2 thê tử là Huyền cấp thất huyệt với những kẻ đến thăm dò để dọa lui bọn hắn. Thời điểm đi mua vị trí, hắn chỉ nghĩ là tìm cách tiết kiệm thời gian, không nghĩ đến lại mang về rắc rối. Hắn không sợ chiến đấu, nhưng nếu rời đi rồi để lại địch nhân sẽ rất không an toàn cho Tuyết Hoa, cho dù có Lôi Bôn ở lại bảo vệ. Đáng tiếc, cuối cùng vẫn là tránh không được.

Thế lực bị hắn đồ sát 80 người chắc chắn sẽ trả thù, chỉ là không biết bọn hắn sẽ cường đại ở mức nào, có vượt qua được mức độ bảo vệ của Lữ Bích Ngọc hay không.

"Ta muốn suy nghĩ 3 ngày, sau đó lên có phải xếp hàng không?" Trần Lương hỏi

"Được, nghĩ thoải mái, lên nói 1 câu trả lời, không cần xếp hàng. Lối xuống phía này" Lữ Bích Ngọc chỉ về phương hướng khác đường lên.

"2 nàng thấy thế nào?" Trần Lương trở về hỏi

"Thiếp thấy không ổn lắm" Tuyết Phi nói "Vị đại sư này tuy có chuyên môn cao, nhưng tâm tính kinh doanh quá nhiều, thiếu đi cái tâm với đan đạo. Tuyết Hoa đi theo người này sẽ bị phai mờ đạo tâm với luyện đan""Đúng vậy. Có thể lúc trước bà ta một lòng với đan đạo, nhưng hiện giờ đã bị tiền tài che mắt. Chỉ sợ đời này khó lên được cấp 9" Trần Lương nói

"Bà ta có những 4 đệ tử, lại tập trung kinh doanh, vì vậy thời gian và tâm huyết dành cho Tuyết Hoa sẽ vô cùng ít ỏi. Chưa kể nếu kẻ thù của chúng ta đến, Tuyết Hoa sẽ gặp nguy hiểm" Tuyết Phi nói thêm.

"Tuyết Hoa, nàng thấy sao?" Trần Lương hỏi

"Ta cũng cảm thấy không thích lắm, có lẽ chúng ta nên tìm người khác"

"Chúng ta có 3 ngày, lại nghĩ thêm rồi tính"

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, thời điểm 3 ngày đã hết, nhóm người Trần Lương lục tục kéo nhau lên gặp Lữ Bích Ngọc nói lời từ chối. Lữ Bích Ngọc gật đầu, chỉ nói 2 tiếng "Tùy ngươi".

Cuộc gặp mặt nhanh chóng kết thúc. 4 người Trần Lương tiếp tục lên đường, tìm đến vị luyện đan sư thứ 2 trong danh sách.

Còn chưa rời khỏi khu vực bị trận pháp cấm phi hành bao tỏa, bọn hắn đã phải gặp 1 đám đông lên tới 66 người, mạnh nhất trong số đó là 2 vị Huyền cấp thất huyệt võ giả.

Vừa nhìn thấy bọn hắn, Lôi Bôn vội vàng vận chuyển nguyên linh khí, song chưởng đi vào tư thế sẵn sàng tấn công.

"Không cần phải khẩn trương, bọn ta chỉ muốn nói chuyện với công tử nhà ngươi một chút"

Trần Lương gặp đám đông chắn đường thì không ngạc nhiên cho lắm. Hắn thong dong nói:"Có chuyện mau nói, có rắm mau thả"

"Để lại tất cả đồ đạc, tha các ngươi một con đường sống" Lão giả thất huyệt thứ nhất nói

"Có bao gồm vũ khí, áo giáp của bọn ta không?" Trần Lương hỏi

"Tất nhiên là có. Chiến thương của ngươi là ta mục tiêu" Lão giả thất huyệt thứ hai lấy ra vũ khí của mình là 1 cây kim thương, cắm xuống đất

"Bọn ta giao vũ khí xong, các ngươi trở mặt tấn công thì biết làm sao? Lấy gì ta tin các ngươi?"

"Ngươi không có sự lựa chọn. Nói cho ngươi biết, sau lưng ta đều là Huyền cấp võ giả. Cho dù ngươi là Địa cấp, đối phó với 66 Huyền cấp võ giả cũng phải chịu chết, không nghi ngờ"

"Có thể trở thành nguyên nhân giúp 66 Huyền cấp võ giả đồng lòng chung sức, bổn công tử cảm thấy có đôi phần vinh hạnh" Trần Lương cười nói.

"Không thể không nói màn trình diễn của ngươi hạ sát 81 người Cung Đan Phái quả thực chấn động lòng người. Nếu không phải tất cả bọn ta đều cho rằng ngươi nắm giữ tài sản, bảo vật trong tay ít nhất cũng phải trên 3000 củ thì cũng khó quy tụ được nhiều người như này. Đấy là tối thiểu, còn biết đâu lại lên tới 1 vạn củ không chừng"

"Thất phu vô tội, hoài bích có tội a" Trần Lương thở dài

"Không cần nhiều lời. Bọn ta cho ngươi 2 sự lựa chọn. Bị cướp, hoặc bị giết và cướp" vị cao thủ cầm thương hét lớn.

"Giết và cướp! Giết và cướp" Hơn 60 Huyền cấp võ giả bên cạnh hắn đồng thanh hô vang, khí thế ngút trời.

Bọn hắn đến đây với niềm tin thắng lợi không thể nghi ngờ. Từ thực tế quan sát chiến lực của Trần Lương với hơn 20 Huyền cấp võ giả của Cung Đan Phái, bọn hắn cho rằng chỉ cần 40 người cũng đủ hạ gục đối phương.

Đề phòng 2 nữ nhân và thuộc hạ của hắn có chiến lực mạnh mẽ, thì 26 người còn lại hoàn toàn đủ để đề phòng vạn nhất.

Phải biết, 66 người này không chỉ là hơn Cung Đan Phái về số lượng, mà còn cả chất lượng. Cung Đan Phái mạnh nhất chỉ tới Huyền cấp lục huyệt. Còn lúc này, bọn hắn có tới 2 Huyền cấp thất huyệt. So sánh một cách tương đối, chiến lực của 66 người này phải gấp 4 lần so với 20 người Cung Đan Phái.

Những kẻ ở đây, không kẻ nào tuổi thọ dưới ngàn năm. Bọn hắn không phải kẻ ngu, cứ thấy đại gia là lao lên cướp giết. Mỗi người đều đã tính toán lợi hại đủ đường, cảm thấy an toàn mới chặn đường cướp của. Dù sao mình không làm, kẻ khác cũng làm.

Trần Lương không trả lời, quay qua Tuyết Hoa nói:

"Tuyết Hoa tạm vào trong Tiểu Cửu Giới. Mình ta đánh không lại bọn hắn. Trận này sẽ rất khó khăn".

Chương 202: Tuyết Hoa Bái Sư

Trần Lương vừa giấu Tuyết Hoa đi, liền nói với 2 người kia:

"Tuyết Phi tăng tốc thời gian cho ta và Lôi Bôn. Lôi Bôn đứng tại chỗ tấn công bọn hắn"

Liền ngay lúc đó, Tuyết Phi thi triển ra thời gian võ kỹ duy nhất mà nàng biết, tăng gấp đôi thời gian xung quanh Trần Lương, giúp tốc độ hoạt động của hắn cũng tăng gấp đôi.

Thời gian võ kỹ hiếm có vô cùng. Tuyết Phi chỉ có duy nhất 1 bản thời gian võ kỹ, chính là được truyền lại từ cha của nàng, đưa cho sư phụ nàng rồi mới đến tay nàng. Phan Phụng thân là Địa cấp võ giả cũng chỉ có duy nhất 1 quyển thời gian võ kỹ này.

Khả năng của nó là tăng hoặc giảm gấp đôi tốc độ chảy của thời gian quanh một khu vực nhất định. Điều này gây ra 1 nhược điểm mà Tuyết Phi hay cha nàng không dám dùng nhiều, chính là tuổi thọ bị hao hụt. Có thể 1, 2 trận không sao, nhưng trận nào cũng dùng, tích tiểu thành đại sẽ giống như tự chém đi thọ nguyên của bản thân.

Vừa nhìn thấy Trần Lương cất giấu thê tử của hắn, đám người chặn đường liền ngưng trọng mấy phần. Nhưng cái bọn hắn không ngờ được là Trần Lương vừa lấy thương của hắn ra, đã ngay lập tức đánh ra võ kỹ.

Mà không phải võ kỹ bình thường, rõ ràng là nó ẩn chứa năng lượng cực mạnh. Tất cả 66 người đều không thể hiểu được tại sao đối phương vừa mới điều động nguyên linh khí, lại có thể đánh ra võ kỹ cường hãn đến thế.

Một kích quá nhanh, quá bất ngờ, lại mang theo khí thế uy mãnh không gì sánh được, khiến 66 người trở tay không kịp. Bọn hắn vốn dĩ định dốc toàn lực, mỗi người đều đánh ra võ kỹ mạnh nhất của mình. Nhưng thân ảnh trông như Tam Nhãn Lang kia khiến bọn hắn đành phải vội vã chống đỡ.

Một kích này của Trần Lương chính là Yêu Ảnh của Tam Nhãn Lang cất giấu trong Khuyển Dạ Xoa. Chỉ có tấn công trong lúc đối phương không phòng bị mới tạo ra được hiệu quả cao nhất.

Không phụ lòng mong đợi của hắn, Yêu Ảnh của Ngạo Thiên, sức mạnh ngang với 1 đòn toàn lực của Hoàng Long Đại tướng quân, đã đánh bay tất cả chướng ngại vật trên đường đi của nó. Những võ kỹ vội vã của 66 Huyền cấp võ giả yếu nhược vô cùng, chỉ làm giảm đi một nửa sức mạnh của Yêu Ảnh. Phần còn lại đã khiến cho một nửa số người cản đường gặp phải chấn thương.

Một số người đứng ngoài rìa 2 bên may mắn không bị Yêu Ảnh đánh trúng, còn lại 30 người, bị đánh bay, ngã rạp xuống đất.

Sóng gió vừa qua, giông bão đã tới. Mấy chục con người vừa phải vội vàng chống đỡ Yêu Ảnh xong, đã phải đối đầu với đợt tấn công của Lôi Bôn. Được Tuyết Phi tăng gấp đôi tốc độ tấn công, hắn đã có đủ thời gian đánh ra võ kỹ mạnh nhất của mình.

Một hầu tí khổng lồ như muốn phá tan đại địa, từ trên cao đập xuống những người vừa bị chấn thương. Hầu tí to lớn mấy chục trượng, nhân loại đứng dưới nó chỉ như kiến hôi một dạng.

Một số người trọng thương không kịp đánh ra võ kỹ. Những người còn lại một lần nữa phải đánh ra đòn tấn công yếu ớt nhất của mình, để có thể mau chóng đỡ đòn.

Lần này đám người chặn đường không ai bị thương. Công kích của bọn hắn còn xuyên phá hầu tí, đánh về phía Trần Lương, nhưng cũng bị Lôi Bôn cản phá hết, tránh quẫy nhiễu công tử nhà hắn.

Đám người chặn đường cảm thấy vô cùng uất ức, tức giận. Rõ ràng là mạnh hơn, đông hơn rất nhiều, lại bị đối phương tấn công liên tục không cả có thời gian hồi khí, không thể thi triển toàn bộ sức mạnh của mình.

Tưởng chừng giông bão qua, bọn hắn có thể triển khai phản công, thì đã thấy một đợt sóng thương ngập trời, do hắc sắc và huyết sắc chiến thương xen lẫn nhau tạo thành. Trần Lương đã vận dụng tất cả lực lượng của hắn, bao gồm cả Huyết Khởi Chú và Khuyển Dạ Xoa để tấn công.

Một kích này đủ sánh ngang với Yêu Ảnh của Ngạo Thiên.

Giận tím người, nhưng bọn hắn đành phải tiếp tục đánh ra vội vã một võ kỹ yếu ớt, chống đỡ lại uy áp ngập trời từ phía sóng thương.

Lực chống đỡ lúc này giảm hơn nhiều so với ban đầu, dẫn đến số người thụ thương càng tăng mạnh.

Qua 3 lần đợt công kích, hợp công của 3 người Trần Lương đã khiến số lượng kẻ địch giảm đi gần một nửa. Yêu Ảnh của Ngạo Thiên chỉ khiến 6 người trọng thương vô lực tái chiến, nhưng cũng khiến mấy chục người khác thương tích đầy mình. Đến phiên Trần Lương lại tiếp tục chấn thương bọn hắn, thương thế trở nên trầm trọng, quằn quại dưới đất.

Qua 2 lần nhận tổn thất nghiêm trọng từ đòn tấn công của Trần Lương, những kẻ cướp đường đã rơi vào lo lắng tột độ. Bọn hắn nghĩ thế nào cũng không ra được bản thân lâm vào khốn cảnh như này, không làm cách nào bộc phát được toàn bộ sức mạnh. Và rõ ràng tên khốn nạn kia còn che giấu thủ đoạn khi đánh với Cung Đan Phái, hiện giờ hắn mạnh hơn lần trước thể hiện rất nhiều.

Nhìn Hầu tí bay đến, bọn hắn đã lo lắng nghĩ đến lần tấn công tiếp theo của Trần Lương. Phá hủy hầu tí, 37 người còn sức chiến đấu đã phải chuẩn bị tiếp tục phòng ngự. Nhưng trái với dự đoán của bọn hắn, không có một võ kỹ nào ập đến. Nhìn về phía xa, chỉ thấy 3 người Trần Lương thong dong bước đi.

37 người nhìn về phía trước, lại quay ra nhìn nhau.
"Có đánh không?" 1 người lên tiếng

Nhất thời không có ai trả lời hắn. Ai cũng không biết liệu đánh tiếp thì có thắng được không?

"Có lẽ 2 đòn tấn công kia đã là nỏ mạnh hết đà, hiện giờ hắn không còn sức nên mới dừng chiến"

"Đúng là nếu có thể liên tục duy trì sức mạnh kia thì sẽ không tha cho chúng ta. Hắn chắc chắn phải đánh đổi để tăng lên sức mạnh. Nhưng vấn đề là liệu hắn đã không thể hay không muốn đánh đổi. Nếu chỉ là không muốn, vậy chúng ta còn gây sự thì sẽ rơi vào vạn kiếp bất phục"

"Nhưng chả nhẽ cứ để hắn bỏ đi sau khi đánh trọng thương bao nhiêu người?"

"Trọng thương thì làm sao, chỉ trách các ngươi quá yếu mà thôi, không liên quan đến ta" Một võ giả tán tu nói

"Dừng ở đây thôi, dù sao cũng chưa có ai bỏ mạng. Tên này thủ đoạn vô cùng, ta không muốn đi vào vũng lầy này"

Cuối cùng cả đám giải tán. Vẫn có 20 người muốn tiếp tục tấn công, nhưng với điều kiện là phải có 17 người kia cùng tham gia. Còn nếu lôi kéo không được, vậy cũng đành từ bỏ.

Quả thực Trần Lương rời đi vì không muốn tiếp tục sử dụng Huyết Khởi Chú. Dù sao dùng nhiều võ kỹ hi sinh này cũng không hẳn là chuyện tốt. Bản thân hắn không ngờ rằng chưa đầy 1 tháng đã phải 2 lần dùng đến Huyết Khởi Chú.

"Sau khi giúp 2 thê tử tìm được chốn dừng chân, ta phải cấp tốc tu luyện mới được" Trần Lương tự nhủ.

Bọn hắn bình yên rời khỏi nơi ở của Lữ Bích Ngọc, thẳng hướng đi đến địa điểm thứ hai ở Lý Đế Vực.

Mới đi được 1 ngày, Truyền tin thạch trong Không Vật của Tuyết Hoa bất ngờ rung lên. Nàng lấy ra xem, hóa ra là của Bối Bối gọi.

"Các ngươi đã gặp được Lữ Bích Ngọc chưa?" Lữ Bích Ngọc hỏi Tuyết Hoa

"Chúng ta vừa mới rời khỏi nơi đó. Lữ Bích Ngọc không phù hợp. Vì vậy chúng ta đang lên đường tìm vị đại sư tiếp theo"
"Ngươi có còn muốn nhận ta làm sư phụ?"

"Muốn, tất nhiên muốn! Được làm đồ đệ của sư phụ chính là vinh hạnh của Tuyết Hoa" Nàng vui mừng nói

"Chuyện của ta đã giải quyết xong. Chúng ta gặp nhau tại chỗ cũ lại nói"

Đám người Tuyết Hoa nhanh chóng đi tới nơi từng huyết chiến với Diêm Quỷ. Chờ thêm 1 ngày, Bối Bối xuất hiện với khuôn mặt tươi tỉnh, không còn lạnh lùng như lúc mới gặp.

Tuyết Hoa trước tiên đi đến trước mặt Bối Bối, cúi đầu nói:

"Đồ đệ ra mắt sư phụ"

"Chúng ta thống nhất ý kiến rồi nói 2 tiếng "sư phụ" cũng không muộn" Bối Bối mỉm cười, nói.

"Chuyện của ngươi giải quyết thế nào rồi" Trần Lương nói

"Haha, các ngươi dường như là quý nhân phù trợ của ta. Chuyện của ta, phải kể về 400 năm trước. Ta lúc đó mới chỉ là luyện đan sư cấp 7 và chưa tu luyện độc đan, độc công. Gia đình ta bị kẻ thủ ác giết hại. Trong một đêm, lớn bé trong nhà đều không còn ai sống sót, ngoại trừ ta lúc đó đang đi khắp nơi học hỏi đan đạo.

Lúc ta trở về, được hàng xóm nói cho mới biết, có 1 tên cường giả đến nhà ta, bắp ép cha mẹ ta luyện chế cho hắn Nhược Thủy Đan. Đây là một loại đan dược cấp 8, vừa có công hiệu trừ độc, vừa hồi phục cơ thể bị trọng thương.

Nguyên liệu hắn đã mang theo, nhưng chỉ đủ để luyện chế 1 viên. Cha mẹ ta luyện chế thất bại, đồng nghĩa với người hắn cần cứu cũng tử vong. Vậy là hắn tức giận, giết sạch cả nhà ta.

"Tên khốn nạn! Luyện chế đan dược cấp 8, hỏng đan là chuyện rất bình thường, sao có thể vì đó giết người" Tuyết Hoa tức giận nói.

"Ta vì mối thù này mà quyết tâm tu thành luyện độc sư. Kẻ độc ác kia tu vi lúc đó đã là Địa cấp đại viên mãn, dựa vào chiến đấu thông thường, ta gần như không có cơ hội trả thù. Công chuyện mà vừa rồi ta cần làm, đó là tìm cách trở thành tiểu thiếp của con trai hắn. Dự định của ta, là trước tiên độc chết con trai hắn, cho hắn nếm trải nỗi đau mất người thân. Rồi khi có cơ hội, mới độc chết hắn.

Còn hay, Thiên đạo có mắt. Sau khi chia tay các ngươi, ta tới chỗ gia tộc của tên ác nhân, thì được chứng kiến một cảnh tượng vui nhất trên đời. Tên ác nhân giết nhầm phải trưởng tử của gia chủ một đại gia tộc mạnh hơn nhiều gia tộc của hắn. Vì vậy gia tộc hắn, dưới tổng công kích của đại gia tộc kia, đã bị diệt tộc. Thê thiếp của hắn, con cái, cháu chắt của hắn, thuộc hạ của hắn, gần như tử vong toàn bộ.

Chỉ có 1 điều đáng tiếc, là tên ác nhân đã chạy thoát. Nhưng không sao, tâm tình ta đang rất thoải mái. Hắn chắc hẳn đang đau khổ tột cùng, chạy trốn như chó nhà có tang. Để hắn sống cũng là một loại trả thù. Suy nghĩ tích cực hơn, ta có cơ hội tự tay giết chết hắn, tuy thời gian còn rất lâu nữa."

Bối Bối nói liền một hơi, cuối cùng chốt lại một câu: "Hiện giờ ta không còn gì vướng bận. Công việc tiếp theo chính là tu luyện đan đạo và độc công, vừa hay rất tiện để truyền dạy cho Tuyết Hoa"

Trần Lương gật đầu, nói: "Rất tốt. Ngươi chuyên chú vào đan đạo, lại chỉ có một mình, chính là những gì Tuyết Hoa cần ở sư phụ của nàng. Bàn về học phí, ngươi tính thế nào?"

"Kiện găng tay Bán Thần Khí của ngươi vô cùng phù hợp với chưởng pháp của ta, lại phù hợp với mục đích trả thù sau này. Ta rất ưa thích nó. Vì vậy học phí chỉ cần Mệnh Vô Thiên là đủ. Ta không đòi hỏi gì thêm"

"Được. Đây là đồ vật của ngươi. Đợi đến khi ngươi trả lại ta Tuyết Hoa nguyên vẹn, ta sẽ đưa cho ngươi thêm 1 ức Tinh thạch. Đây coi như là phí bảo an cho Tuyết Hoa"

"Rất hào phóng. Tuyết Hoa thật có phúc. Ước gì phu quân tương lai của ta cũng lo nghĩ cho ta như vậy" Bối Bối cười nói. Tâm tình nàng đang rất tốt, đã có thể cười đùa vui vẻ.

4 người bọn hắn ở cùng nhau thêm 1 ngày thì chia tay. Tuyết Hoa theo Bối Bối đi học đan đạo, Lôi Bôn theo Tuyết Hoa bảo vệ nàng. Trần Lương cùng Tuyết Phi đi 1 hướng khác, giúp Tuyết Phi tăng cường võ đạo.

Phu thê xa cách không phải điều bọn hắn muốn. Nhưng 3 người, 3 phương thức tu luyện khác nhau. Cho dù Trần Lương và Tuyết Phi cùng đi theo võ đạo, cũng vẫn cần đi con đường riêng của mình. Võ kỹ và phương pháp tu luyện của 2 người khác nhau, 2 người đi cùng nhau chỉ khiến tốc độ tu luyện cùng bị chậm lại.

Chương 203: Thời gian võ kỹ

Ý định của Tuyết Phi trong thời gian tới là tu luyện Thời Gian Võ Kỹ. Tu sĩ sở hữu thời gian thuộc tính hiếm có vô cùng, tìm kiếm Thời Gian Võ Kỹ để tu luyện càng là như mò kim đáy biển. Tuyết Phi không biết nơi nào có Thời Gian Võ Kỹ để học. Cha nàng cũng tương tự, chỉ có thể dựa vào 1 thân kiếm pháp mà chiến đấu.

Trần Lương xem lại trí nhớ của Cung Thừa Hy. Hắn không đọc được bộ Thời Gian Võ Kỹ nào, nhưng còn may là lại biết nơi nào có thể học được.

Tại một nơi hẻo lánh trên Lý Đế Vực, có một môn phái tầm trung, chuyên trồng và kinh doanh linh dược, tên là Nhã Nhược Phái. Tên gọi của nó được lấy từ tên của người sáng lập ra môn phái.

Để trồng được linh dược với số lượng lớn, với nhiều loại giá trị cao, dĩ nhiên nơi này linh khí dồi dào, đất đai màu mỡ. Lí do nó hẻo lánh, ít người là bởi Nhã Nhược Phái đã độc chiếm cả vùng đất này làm của riêng, đánh đuổi tất cả những người đến đây sinh sống.

Gọi Nhã Nhược Phái là môn phái tầm trung là bởi số lượng thành viên chính thức không nhiều, nhưng ai nấy đều có chiến lực mạnh mẽ vô cùng. Đặc biệt, một phần ba thành viên chính thức sở hữu Thời gian thuộc tính với các loại võ kỹ thần bí khó lường. Ngay cả các đại môn phái cũng không muốn cùng bọn hắn làm đối thủ.

Lấy Thời gian làm thế mạnh, nên Nhã Nhược Phái mới có thể độc chiếm cả 1 vùng linh khí dồi dào và phát triển mạnh trồng trọt linh dược.

Cung Thừa Hy từng chiến đấu với trưởng phái Nhã Nhược Phái đến bất phân thắng bại. Đến lúc ăn trái đắng, bị chém rụng 500 năm thọ nguyên, hắn mới thực sự hiểu được sự nguy hiểm của Thời gian Chưởng khống giả.

Một đường đi đến nơi, Tuyết Phi cùng Trần Lương đã có mặt tại cửa vào dưới chân núi của Nhã Nhược Phái.

Theo nguyên tắc bất thành văn, khi đi vào nhà của người khác thì không nên phi hành trừ khi có sự đồng ý của chủ nhà. Điều này là để giúp chủ nhà dễ quản lý người ngoài đến. Còn nếu mục đích đến là để gây thù chuốc oán thì cũng không cần theo phép tắc này.

Gần cửa vào có 1 ngôi nhà nhỏ, dùng để đón tiếp người ngoài tới trình bày mục đích lên Nhã Nhược Phái. 2 người đi tới gặp 1 người ngồi canh, nói:

"Chào người huynh đệ"

Người này đang đọc sách, ngước nhìn 2 kẻ mới đến. Cặp mắt của hắn liếc rất nhanh qua người nam nhân và dừng lại ở người nữ nhân với dung nhan kiều diễm.

"Các ngươi muốn gì?" Người này mắt không rời Tuyết Phi, nói

"Bọn ta muốn gặp trưởng phái của các ngươi" Trần Lương nói

"Ngươi có hẹn trước không?" Người này nhìn Trần Lương, nói

"Không có"

"Trưởng phái rất bận. Nếu không có hẹn trước thì mời về cho"

"Ta muốn bán Thời Linh Thổ"

"Ngươi có Thời Linh Thổ?" Người canh gác ngạc nhiên hỏi lại.

"Đúng vậy, 100 cân"

"Được được. Nhưng người phụ trách thu mua thời gian bảo vật là Phu Phu trưởng lão, không phải trưởng phái"

"Cũng được, mời dẫn đường" Trần Lương nói

Thời Linh Thổ là loại đất được hình thành tại nơi có sự chênh lệch về thời gian. Trong Tiểu Cửu Giới, Trần Lương đã mấy lần sử dụng Tuế Nguyệt, khiến cho đường đất cách Thiên Đạo Mộc 100 trượng dần trở thành Thời Linh Thổ.

Tác dụng chủ yếu của Thời Linh Thổ là dùng làm nguyên liệu chính cho thời gian trận pháp. Các loại thời gian bảo vật đều là hiếm có khó tìm. Với 1 thế lực dùng thường xuyên thời gian trận pháp như Nhã Nhược Phái, các loại bảo vật không gian nói chung và Thời Linh Thổ nói riêng, đều rất được coi trọng.

Tuyết Phi cùng Trần Lương được dẫn tới gặp 1 vị nam tử thư sinh, có hình tia sét trên trán. "Trưởng lão, 2 vị đây tới bán Thời Linh Thổ"

"Mời ngồi, mời ngồi" Nam tử thư sinh dẫn 2 người ra 1 chiếc bàn nhỏ, trên đó có sẵn 1 ấm trà và mấy cốc nước.

"Tại hạ là Điệt Viên, 2 vị đây xưng hô thế nào?"

"Tại hạ Trần Lương, đây là thê tử của ta, Tuyết Phi"

"Thê tử của Trần huynh quả là 1 mỹ nhân. Trần huynh thật có phúc, khiến Điệt mỗ vô cùng ngưỡng mộ. Mong rằng phu nhân tương lai của ta cũng sẽ được như Tuyết Phi cô nương"

"Ngươi chưa lập gia thất?" Trần Lương hỏi

"Haha, suốt ngày làm nông dân trồng rau, ta lấy đâu ra thời gian đi tìm đạo lữ" Điệt Viên cười trừ.

"Ngươi trông trẻ thế này, cũng không cần vội ngày một ngày hai"

"Đúng rồi. Lấy sớm khổ sớm. Ta nhìn mấy vị sư huynh có thê tử vào cái là không đi được đâu. Phu nhân bảo đi hướng đông là cấm dám đi hướng tây. Như ta đây, tự do ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, tha hồ ngắm các tiên cô tiên tử. Cuộc sống như vậy mới gọi là tiêu dao tự tại, hưởng thụ nhân sinh"

"Nhân sinh vô thường, mỗi người lựa chọn chính mình đường đi. Biết đủ thì luôn vui, tham nhiều ắt lo lắng. Biết sống thì lúc nào cũng vui"

"Hay cho 1 câu "biết đủ thì luôn vui, tham nhiều ắt lo lắng". Trần huynh không chỉ có một thân tu vi thâm hậu, còn cái nhìn thế gian rất sâu sắc"

"Tu vi của ngươi cũng không kém"

"Không dám so sánh. Trần huynh có thể tự tin cùng phu nhân mang theo 100 cân Thời Linh Thổ đến đây, chứng tỏ huynh có bản lĩnh hơn người" Điệt Viên cười nói.

"Được rồi, vào việc chính. Các ngươi thu mua Thời Linh Thổ như thế nào?""Trần huynh xin cho xem một ít Thời Linh Thổ. Ta cần đánh giá chất lượng mới có thể báo giá chính xác"

Trần Lương lấy ra 1 nắm đất, đưa cho Điệt Viên. Hắn kiểm tra một lúc, ngạc nhiên nói:

"Thời Linh Thổ này không phải quá lâu năm, nhưng chênh lệch thời gian lại tương đối lớn. Không biết huynh tìm đâu được chỗ Thời Linh Thổ này?"

Trần Lương không nói, chỉ mỉm cười nhìn Điệt Viên.

"Ha ha, là ta thất lễ. Mong Trần huynh lượng thứ" Điệt Viên cười trừ.

Thời Linh Thổ giá trị lớn, không ai lại đi nói điều này cho người ngoài.

"Nhã Nhược Phái bọn ta làm ăn lâu năm, lấy uy tín làm tôn chỉ, cũng không phải lần đầu mua bán Thời Linh Thổ. Ta sẽ cho huynh một cái giá vừa ý. 100 cân Thời Linh Thổ, bọn ta thu mua với giá 400 tinh thạch cấp 3. Huynh thấy sao"

"Hợp lý" Trần Lương gật đầu nói, đồng thời lấy ra 100 cân Thời Linh Thổ đặt trước mặt Điệt Viên.

"Hay lắm, thật là khởi đầu tốt lành cho 1 tháng nhiều may mắn. Để ta cho người đi lấy Tinh thạch gửi Trần huynh"

"Khoan đã, cái ta muốn trao đổi không phải là Tinh thạch"

"Ồ, Trần huynh muốn đổi lấy linh dược?" Nhã Nhược Phái bọn hắn nổi tiếng về phân phối linh dược khắp Cửu Giới, có người muốn đổi sang lấy linh dược là rất bình thường.

"Không. Ta muốn cho thê tử của ta vào Nhã Nhược Phái học Thời gian võ kỹ"

Điệt Viên nghiêm túc nhìn sang Tuyết Phi. Hắn tuy phong vân khoái hoạt, thích ngắm hoa ghẹo nguyệt, nhưng cũng là người biết cách sống. Tuyết Phi tuy đẹp, nhưng là khách, lại đi cùng phu quân, lúc trước hắn không dám nhìn nhiều. Điệt Viên hướng Tuyết Phi hỏi:

"Cô nương sở hữu thời gian thuộc tính?"

"Đúng vậy" Tuyết Phi gật đầu xác nhận.

"Thời gian võ kỹ được coi là bảo vật trấn phái của bọn ta, không tùy tiện truyền ra ngoài. Chỉ có trưởng phái cùng hội đồng trưởng lão mới có quyền quyết định ai được học.

Ta tạm suy đoán 100 cân Thời Linh Thổ, hay 400 tinh thạch cấp 3 là 1 con số không nhỏ, có thể được học 1 thời gian võ kỹ cấp thấp"

"Cái ta muốn là Tuyết Phi được học tới Trảm Niên Vong" Trần Lương nói

"Không thể nào. Trảm Niên Vong là một trong những thời gian võ kỹ cao nhất của Nhã Nhược Phái. Đừng nói là 100 cân Thời Linh Thổ, cho dù là 1000 cân cũng không được. Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ" Điệt Viên phất tay nói.

"Ta dùng Thời Linh Thổ chỉ để được vào gặp ngươi. Còn để học Trảm Niên Vong, ta tự có cách. Còn mong Điệt Viên huynh dẫn bọn ta tới gặp trưởng phái"

Nghe xong câu nói của Trần Lương, Điệt Viên phải nhìn đi nhìn lại người thanh niên trước mặt. Không biết đối phương có thể lấy ra cái gì mà có thể tự tin đổi lấy học Trảm Niên Vong, một thời gian võ kỹ chém rụng thọ nguyên của đối phương, rất khó phòng thủ.

"Không ngờ ta còn đánh giá thấp ngươi. Được, để ta dẫn ngươi đi gặp trưởng phái" Điệt Viên nói.

Chương 204: Ta số 2 thì không ai là số 1

Điệt Viên dẫn 2 vị khách đến chủ điện. Trên đường đi, Trần Lương nhìn thấy 1 đám Cự Linh cảnh đang tu luyện loại thời gian võ kỹ giống như của Tuyết Phi. Lại đi thêm một đoạn, hắn ngước tầm mắt, nhìn thấy một dược viên bạt ngàn. Mà không, diện tích này không thể gọi là dược viên được, phải gọi là một ruộng linh dược.

Thời điểm đi qua một dược viên rộng chừng 10 chượng, Tuyết Phi chỉ tay nói:

"Nơi này có thời gian trận pháp giúp tăng tốc độ phát triển của linh dược"

"Ta biết ở đấy có thời gian trận pháp, chỉ không biết cụ thể tốc độ tăng tốc như nào"

"3 lần" Tuyết Phi nói. Nàng rất nhạy cảm với dòng chảy thời gian.

"Tuyết Phi cô nương chắc hẳn cũng tu luyện 1, 2 loại thời gian võ kỹ nên mới đưa ra được câu trả lời chính xác như vậy. Những dược viên trồng linh dược giá trị cao thường sẽ được bọn ta bày bố thời gian trận pháp" Điệt Viên nói.

"Thời gian trận pháp tăng tốc độ cao nhất các ngươi có là bao nhiêu?" Trần Lương hỏi.

"Cái này ta cũng không rõ" Điệt Viên nói. Cũng không biết là hắn không rõ thật hay không muốn nói. Dù gì hắn cũng là trưởng lão của Nhã Nhược Phái.

Trần Lương vừa tỏa ra tinh thần lực, muốn xem các loại trận pháp nơi đây, thì Điệt Viên ngăn lại:

"Địa phương này rất nhạy cảm, không được phép sử dụng tinh thần lực. Mong Trần huynh mau chóng thu lại"

Trần Lương đành thu lại tinh thần lực, cùng Tuyết Phi đi tới chủ điện. Nơi đó đã có sẵn 5 người, bao gồm 1 nữ nhân đứng tuổi ngồi trên cao và 4 vị trưởng lão ngồi 2 bên. Bọn họ đã được Điệt Viên thông báo sơ qua tình hình từ trước.

Vị nữ trưởng phái ngồi chống cằm, không mặn, không nhạt, hỏi:

"Cả 2 ngươi đều muốn vào Nhã Nhược Phái học thời gian võ kỹ?"

"Không, chỉ có thê tử của ta học. Ta không có thời gian thuộc tính"

"Trước cho ta xem Thời Linh Thổ mà ngươi muốn bán"

"Mời trưởng phái" Trần Lương đưa 1 nắm Thời Linh Thổ cho vị đệ tử mang lên trước mặt vị nữ trưởng phái.

Nàng kiểm tra một hồi, lại chống cằm, nói:

"Thời Linh Thổ này được tạo ra từ sự chênh lệch thời gian lên tới 36 lần. Rất hiếm vùng đất có được điều này. Ngươi là từ đâu mà có Thời Linh Thổ?"

Điệt Viên nghe trưởng phái nói mà nhận lấy ngạc nhiên. Hắn tính toán chênh lệch thời gian chỉ rời vào tầm 25 lần, không ngờ lại lên tới 36 lần. Vậy giá trị 100 cân Thời Linh Thổ kia không chỉ là 400 củ, mà phải lên tới 450 củ.

"Nơi đấy chỉ mình ta đến được. Nói cho ngươi cũng vô ích. Chi bằng chúng ta vào việc chính, lợi ích Nhã Nhược Phái thu được sẽ vô cùng lớn, vượt xa mấy ngàn cân Thời Linh Thổ" Trần Lương nói

"Được, để bản tọa nghe ngươi nói xem thứ gì có thể so sánh với Trảm Niên Vong"

"Cái ta có, chính là trận pháp. Các ngươi thời gian trận pháp tăng tốc cao nhất gấp bao nhiêu lần?" Nói đến trận pháp, Trần Lương khuôn mặt tự tin vô cùng.

Trưởng phái trầm ngâm 1 lúc, vẻn vẹn nói 2 tiếng "10 lần"

"Trận pháp duy trì trong bao lâu? Tổn hao chi phí như nào? Diện tích lớn bao nhiêu?" Trần Lương tiếp tục hỏi.

"Hỏi nhiều! Mau nói trận pháp của ngươi" Trưởng phái bực mình, nói.

"Ta hỏi để xem trận pháp của ta có giá trị thế nào với các ngươi thôi. Ta có trong tay 1 loại thời gian trận pháp tăng tốc 12 lần thời gian, bán kính 30 trượng, dùng 1 cân Thời Linh Thổ, thêm một số phụ kiện, kéo dài được 1 năm thời gian"

"Lại có trận pháp như vậy!?" Trưởng phái đã trở lại tư thế ngồi nghiêm túc, không còn chống cằm.

Tất cả chỉ số đối phương đưa ra đều khiến nàng kinh ngạc không thôi. Môn phái của nàng tích trữ hàng vạn năm cũng chỉ có được loại trận pháp tăng lên 10 lần tốc độ thời gian, được đật tên là Nhất Như Thập Gian.

Trận pháp này tỏa ra bán kính 10 trượng, kéo dài 5 tháng, mà vật liệu lại hiếm có vô cùng. Vì vậy những lúc cần gấp mới đem ra sử dụng. Mà không phải lúc nào cũng có đủ vật liệu để bố trận.

Thời Linh Thổ tuy quý hiếm nhưng vẫn còn dễ tìm hơn trận nhãn của Nhất Như Thập Gian.

"Tự nhiên là thật, không dám có nửa điểm lừa gạt trưởng phái đại nhân"
"Ngươi có Thời Linh Thổ, lại biết trận pháp quý giá như này, hẳn là cũng trồng và kinh doanh linh dược?"

"Không. Trận pháp này có 1 điều kiện, là chỉ có Trận Pháp Sư sở hữu thời gian thuộc tính mới có thể thi triển. Ta sở hữu ám thuộc tính, không thể thi triển"

Hải Thượng Trung vừa vặn là 1 Trận Pháp Sư sở hữu thời gian thuộc tính. Chỉ đến khi thọ niên chạm ngưỡng 8000 mới có thể nghiên cứu ra được thời gian trận pháp này. Hắn mãnh liệt tự hào, đặt tên trận pháp là Thập Nhị Thiên Thời Trận

"Vậy cô nương hẳn cũng biết bày bố trận pháp này?" Trưởng phái nhìn Tuyết Phi, hỏi.

"Tiểu nữ không phải Trận Pháp Sư. Phu quân cũng chưa từng nói về trận pháp này" Tuyết Phi nói.

"Kiến thức trận pháp của nàng mới chỉ tương đương cấp 4. Loại trận pháp cao cấp này nàng không cần quan tâm. Chỉ có Trận Pháp Sư cấp 8 trở lên mới có thể đọc hiểu trận pháp này"

5 người Nhã Nhược Phái nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía 1 vị nữ trưởng lão áo lam. Trong 5 người bọn hắn, chỉ có người này là Trận Pháp Sư cấp 8. May mắn nàng lại đúng là sở hữu thời gian thuộc tính. Nàng lên tiếng:

"Đạo hữu, tại hạ là Trận Pháp Sư cấp 8, có thể nhìn qua trận đồ?"

"Không vội" Trần Lương khoát tay, nói "Ta muốn nghe trước, xem Nhã Nhược Phái có đồng ý đổi trận pháp của ta lấy võ kỹ của các ngươi"

Vị nữ trưởng phái trầm ngâm một lúc, nói "Trận pháp của ngươi tuy rất tốt, nhưng điều kiện thực thi cũng rất ngặt nghèo, mức độ ứng dụng là có hạn. Trưởng lão của ta nhận được trận pháp sẽ cần nhiều thời gian nghiên cứu, và cũng chưa chắc có thể thực hiện được.

Trận pháp này của ngươi không đủ để đổi lấy Trảm Niên Vong. Ta chỉ có thể cung cấp một số thời gian võ kỹ khác làm phương tiện trao đổi"

Thực tình nàng rất muốn có được trận pháp này. Nó sẽ mang lại rất lớn tác dụng và lợi ích. Nhưng Trảm Niên Vong là một trong những võ kỹ trấn phái của Nhã Nhược Phái, không thể tùy tiện đem ra trao đổi. Một phần khác, nàng là muốn đòi thêm nhiều lợi ích từ kẻ trước mặt.

Mặc dù nói lời từ chối, vị trưởng phái lại không mong đối phương từ bỏ trao đổi, quay người rời đi. Mỗi một câu chữ nói ra, nàng đều chăm chú nhìn sắc mặt đối phương để ứng đối.

Quả nhiên sau lời từ chối của trưởng phái, Trần Lương trầm mặt xuống, tỏ vẻ lo nghĩ, nói:

"Trưởng phái đại nhân nói có lý. Có lẽ ta đành phải dốc ra túi khôn áp đáy hòm của mình"

Trần Lương nói đến đây, ngập ngừng chưa nói tiếp. 5 người Nhã Nhược Phái nín thở theo dõi từng cử chỉ của hắn.

Trần Lương thở hắt ra, nói tiếp:

"Thôi vậy, vì thê tử, ta sẽ đưa thêm 1 lễ vật cho Nhã Nhược Phái. Hộ phái đại trận của các ngươi là cấp 8 sơ đẳng phải không?"

"Đúng vậy, thì sao?" Vị nữ trưởng phái mở to hai mắt hỏi, trong lòng nàng đã có suy đoán câu tiếp theo của đối phương."Ta có thể nâng cấp trận pháp lên cấp 8 trung đẳng"

"Chính ngươi làm hay người khác làm?" Trưởng phái hỏi gấp

"Chính ta làm!"

Trưởng phái tỏ ý nghi ngờ nhìn nam nhân trẻ tuổi trước mặt. Thật không thể trách nàng về hành động này, khi mà nhìn đối phương quá trẻ so với thường thức. Những Trận Pháp Sư cấp 8 hay cấp 9 nàng từng gặp đều được coi là thiên tài, cũng không có ai có được dáng vẻ trẻ trung như vậy.

"Thứ lỗi cho ta nói thẳng. Thật khó tin khi nhìn ngươi trẻ vậy lại có thể là Trận Pháp Sư cấp 8 cao đẳng, đồng thời sở hữu thời gian trận pháp quý giá trong khi bản thân ngươi lại không sở hữu thời gian thuộc tính"

"Trưởng phái không tin là hợp lý. Nhưng ngươi không cần lo, ta nói được, làm được. Nói về kiến thức trận pháp, ta số 2 thì không ai là số 1. Chúng ta sẽ thực hiện trao đổi song song, tiền trao cháo múc, đảm bảo 2 bên đều có thể kiểm soát tình hình, không bị đối phương hố"

"Chúng ta cần thảo luận một chút. Điệt Viên, dẫn vị công tử cùng thê tử ra ngoài thăm quan Nhã Nhược Phái" Trưởng phái nói.

Nói đến trận pháp cấp 8 trung đẳng, vị nữ trưởng phái đã thực sự động tâm.

Phải biết rằng, cả Cửu Giới, trong trăm tỷ dân số, số người có thể làm được điều này không vượt quá 50 người. Đây đều đã là phượng mao lân giác, muốn tìm được không phải là dễ dàng. Mà dù tìm được, để mời đại sư làm cho mình cũng không phải đơn giản có tiền là được.

Có được trung đẳng trận pháp, Nhã Nhược Phái sẽ càng thêm kiên cố, nâng cao năng lực phòng vệ trước trăm ngàn kẻ địch luôn nhăm nhe tới bảo tàng trong phái.

Đi dạo một vòng, được Điệt Viên giới thiệu chi tiết từng nơi đi đến, Tuyết Phi bước đầu có cảm tình với nơi đây.

"Phu quân, nơi này rất tốt a"

Trần Lương gật đầu đồng ý: "Những môn phái lớn về linh dược thường có được linh khí tươi mát, dồi dào. Ta nhìn thoáng qua, thấy nhân sinh nơi đây cũng không tệ. Các đệ tử cười nói đi thành đám. Có đệ tử say mê luyện võ, lại có người chuyên chú trồng dược, hay chỗ khác là chuyên chú bố trận. Nàng nếu được vào đây làm Trưởng lão khách khanh, học tập thời gian võ kỹ, thì là tốt nhất. Còn nếu không, chúng ta lại tìm phương án khác.

Bọn hắn đang bay qua 1 cánh đồng bát ngát trồng đầy Cúc Hoa, một loại linh dược tăng cường nguyên khí, giá bán lẻ trên thị trường là 30 Tinh thạch mỗi cây.

Chợt nghĩ đến Khai Thiên Môn, Trần Lương hỏi:

"Điệt Viên huynh, lượng Cúc Hoa này, mỗi lần thu hoạch có dư nhiều không?"

"Bọn ta có 3 nhà buôn lớn, thu mua hết 6 phần. 2 phần khác bán cho khách quen là các môn phái mua cho đệ tử. 2 phần còn lại, có lúc bán hết cho các nhà buôn nhỏ, có lúc còn dư 1 phần. Mùa sau bọn ta tính giảm bớt sản lượng"

"Ta có 1 thế lực nhỏ, muốn thu mua Cúc Hoa thì giá cả thế nào?"

"Giá cả phụ thuộc vào số lượng Trần huynh thu mua. Nếu huynh có thể lấy hết 1 phần, vậy giá cả dễ nói, ước chừng 19 Tinh thạch mỗi cây"

"Nếu thu mua 2 phần đâu?"

"Cái này ta không dám nói. Nếu huynh thực sự có nhã ý, ta sẽ đưa đến gặp vị trưởng lão phụ trách vấn đề này"

"Được. Sau vụ đàm phán về thời gian võ kỹ, chúng ta lại bàn. Nếu được, ta sẽ gọi thuộc hạ đến ký giao ước"

Nhìn cánh đồng Cúc Hoa trải dài vút tầm mắt, Tuyết Phi thắc mắc:

"Phu quân, môn phái của chúng ta sao có thể tiêu thụ hết 1 phần chỗ này?"

"Chúng ta không dùng hết, mà sẽ bán cho Giang Đông Quốc. Ta muốn mở thêm 1 nhánh nhỏ bán linh dược. Như thế, khi cần linh dược, chúng ta sẽ có nhiều thông tin liên hệ hơn. Và quan trọng là để cho các đệ tử có nhiệm vụ để làm, có đầu ra để bán với giá hợp lý"

"Trần huynh thật có đầu óc của người làm kinh doanh và quản lý. Đang thực hiện 1 công việc khác mà vẫn có thể nhìn ra con đường làm ăn, tìm hướng phát triển cho môn phái. Điệt Viên ta xin ngả mũ bái phục" Điệt Viên cười, nói, đồng thời làm tư thế cúi chào.

" Điệt huynh quá khen. Bao nhiêu con người phụ thuộc vào mình, cống hiến cho mình. Không nghĩ cho họ thì nghĩ cho ai"

3 người vừa bay thăm quan, vừa tán gẫu, chẳng mấy chốc đã gần cuối ngày, 5 người Nhã Nhược Phái dường như vẫn chưa thảo luận xong. Trần Lương cùng Tuyết Phi được Điệt Viên chiêu đãi mấy món đặc sản làm từ linh dược, khẩu vị vừa lạ, vừa ngon.

Chương 205: Hình mây thân gió

Đến hôm sau, 2 người Trần Lương mới được Điệt Viên dẫn đến chủ điện, gặp lại 5 người ngày hôm qua. Người đứng đầu Nhã Nhược Phái lên tiếng:

"Trần công tử, ta rất vui mừng đáp ứng điều kiện của công tử. Thỏa thuận này mang lại cho cả 2 bên lợi ích vô cùng. Cả 2 bên đều chỉ có được mà không có mất.

Chúng ta gặp nhau là có duyên. Ta rất muốn kết 1 mối thiện duyên với công tử, vì vậy ta đưa ra thỏa thuận như sau. Ta đồng ý để Tuyết Phi cô nương học tập 5 thời gian võ kỹ của Nhã Nhược Phái, trong đó có Trảm Niên Vong, đổi lấy thời gian trận pháp và nâng cấp trận pháp của công tử.

Để học Trảm Niên Vong, phu nhân sẽ cần học những thời gian võ kỹ kia trước để thấu hiểu thời gian võ kỹ. Trong thời gian này, công tử sẽ giúp Nhã Nhược Phái nâng cấp trận pháp. Đây là tiền trao, cháo múc. Công tử thấy thế nào?"

"Không được" Trần Lương lắc đầu

"Ý công tử là sao?"

"Ta đưa Nhã Nhược Phái thời gian trận pháp, Tuyết Phi sẽ ở lại Nhã Nhược Phái học tập 4 thời gian võ kỹ. Còn ta sẽ rời đi. Đến khi nào Tuyết Phi đại thành 4 võ kỹ, sẵn sàng tu luyện Trảm Niên Vong, ta sẽ quay lại.

Trong khi nàng học Trảm Niên Vong, ta sẽ nâng cấp trận pháp cho Nhã Nhược Phái. Đây mới gọi là tiền trao cháo múc"

"Được. Phần nguyên liệu nâng cấp trận sẽ phải do công tử cung cấp"

"Ta không có thời gian. Huống hồ trận pháp là cho các ngươi, các ngươi tự chuẩn bị mới là tốt nhất. Thế này đi, ta tặng Nhã Nhược Phái 100 cần Thời Linh Thổ, coi như là mỗi bên cùng bỏ ra công sức, tài sản để hợp tác thiện chí”

“Được. Công tử đã nói vậy, ta cũng không hẹp hòi gì. Hai bên thống nhất như vậy. Từ hôm nay, Tuyết Phi cô nương sẽ chính thức là Trưởng lão khách khanh của Nhã Nhược Phái”

“Đa tạ trưởng phái. Còn mong đại nhân và Nhã Nhược Phái chiếu cố Tuyết Phi trong thời gian sắp tới”

“Công tử quá lời. Tuyết Phi cô nương xinh như hoa như ngọc. Có nàng ở đây, Nhã Nhược Phái càng thêm sinh khí. Ta cầu còn chả được. Lát nữa mời 2 người tham dự 1 bữa tiệc nhỏ mừng hợp tác 2 bên” trưởng phái cười nói.

Nàng đang rất vui. Nhã Nhược Phái tự nhiên có được 2 trọng bảo trận pháp mà không hề tổn hao bất kỳ thứ gì. Đưa võ kỹ cho Tuyết Phi tu luyện không có khiến cho Nhã Nhược Phái mất đi võ kỹ đâu.

Trần Lương cũng rất vui. So với việc tổn hao 1 kiện Bán Thần Khí và 1 ức Tinh thạch để Tuyết Hoa học tập, thì lần này hắn lại không mất cái gì đáng kể. Có Tuế Nguyệt trong tay, hắn có thể tạo ra rất nhiều Thời Linh Thổ. 100 cân với hắn không có là gì.

“À, ta quên mất 1 chuyện” Trần Lương chợt nói.

“Công tử có vấn đề gì?” Trưởng phái e ngại phát sinh biến cố.

“Không có gì to tát, chỉ là ta có 1 môn phái tên là Khai Thiên Môn. Ta muốn mua 1 phần 10 Cúc Hoa của bản phái để phát triển kinh doanh linh dược”

“Tưởng chuyện gì. Cái này đơn giản. Ta sẽ gọi trưởng lão phụ trách chuyện này đến trao đổi trực tiếp với công tử. Đây là chuyện tốt, giúp bên ta có đầu ra cho chỗ Cúc Hoa còn lại. Hôm nay thật nhiều chuyện tốt. haha”

Sau khi chốt được giá 18 Tinh thạch cho mỗi cây Cúc Hoa, Trần Lương thông báo cho 1 trưởng lão của Khai Thiên Môn tới Nhã Nhược Phái đàm phán hợp tác chi tiết.
Trần Lương chỉ ở lại thêm 1 ngày rồi cũng phải rời đi, chia tay Tuyết Phi.

Cuối cùng hắn đã rảnh 2 tay 2 chân để tiếp tục con đường tu luyện của mình. Kế hoạch đầu tiên sẽ là tu luyện bộ võ kỹ thân pháp tốt nhất mà hắn biết, Hình Mây Thân Gió. Nhờ bộ võ kỹ này, Cung Thừa Hy đã có thể tung hoành khắp chốn, đến đi không người biết và trốn thoát cường địch vây khốn.

Để có được bộ võ kỹ này, Cung Thừa Hy đã phải tính kế 1000 năm mới trộm được Báu Vật Trấn Tộc của một đại gia tộc. Cũng vì thế mà hắn bị cả gia tộc này truy sát toàn Cửu Giới, treo thưởng ngàn vạn Tinh thạch cho cái đầu của hắn.

Hình Mây Thân Gió là một bộ võ kỹ gồm 3 quyển, tương ứng với 3 bước tu luyện.

Bước thứ nhất, Vô Tung Vô Ảnh, tu luyện tốc độ di chuyển nhanh tới mức để người khác không nhìn thấy thân ảnh của ngươi, là đại thành.

Bước thứ hai, Vô hình vô tướng, luyện đến mức bản thân trở thành gió, lực lượng tấn công bình thường không làm tổn thương được ngươi. Bước thứ hai có phần giống với Đạo Thần Thông Thân Hóa Phong Vân.

Bước thứ ba, Vô thiên vô pháp. Không khí chính là gió. Gió ở quanh ngươi. Ngươi là chủ nhân của gió, sai khiến gió đánh giết đối thủ đến thần hình câu diệt. Bước thứ ba chỉ có thể tu luyện khi đã bước vào Thiên cấp, trở thành Phong Chưởng khống giả.

Trần Lương đã thu được phong thuộc tính Nhân sinh từ lâu, giờ là lúc tập trung tu luyện Hình Mây Thân Gió bước thứ nhất.

Phương pháp tu luyện là tìm nơi gió mạnh đi kèm phong nhận, chạy ngược gió đến kiệt sức và bị phong nhận chém khắp người. Sau đó đốt lá của Phong Vân Thạch Mộc, pha thành thuốc đắp quanh người và hấp thu tinh hoa phong thuộc tính trong các vết thương. Cứ thế cho đến khi đại thành.

Lá Phong Vân Thạch Mộc đã được hắn thu thập từ thời gian tại Giang Đông Quốc.

Việc đầu tiên Trần Lương cần làm là đi đến nơi có phong thuộc tính mạnh, nhiều cấp độ phong nhận để có thể tăng dần mức độ vết thương trên người. Địa điểm hắn chọn là 1 nơi nằm trên Miêu Liễu Vực.

Miêu Liễu Vực được coi là vực nguy hiểm nhất trên Cửu Giới, không dành cho nhân loại sinh sống. Tự nhiên nơi đây quá hung hiểm. Mỗi tấc đất, mỗi vùng không gian đều có thể bất chợt xuất hiện biến cố chết người. Trong 3 người, chỉ có Cung Thừa Hy từng đi đến Miêu Liễu Vực, còn Trần Lương và Hải Thượng Trung chỉ mới nghe danh.

Cửu Giới có 2 nơi không dành cho nhân loại, một là Miêu Liễu Vực, hai là Đằng Vân Vực. Miêu Liễu Vực thì tự nhiên quá khắc nghiệt, còn Đằng Vân Vực thì dành cho yêu thú sinh sống. Nơi đấy khắp nơi là yêu thú, và rất bài trừ nhân loại. Nhân loại tiến vào Đằng Vân Vực sẽ gặp khắp nơi tru sát, chỉ có cường giả đỉnh cấp mới dám tiến đến.

Miêu Liễu Vực không phải nơi dành cho nhân loại sinh sống, nhưng vẫn xuất hiện bóng dáng con người, đúng hơn là những mạo hiểm giả đến tìm kiếm bảo vật. Bởi những khắc nghiệt của tự nhiên hình thành nên những vật chất quý giá, phục vụ cho các nhu cầu luyện đan, luyện khí …

Sau 13 ngày di chuyển, trong đó có 7 ngày lênh đênh trên biển, Trần Lương mới nhìn thấy 1 hòn đảo nằm cô độc giữa biển khơi. Muốn có mặt tại chân chính Miêu Liễu Vực, hắn còn phải phi hành thêm 4000 dặm trên mặt biển.

Nói chính xác thì hòn đảo hắn đang đứng là vùng đất nằm giữa Miêu Liễu Vực và Tinh La Vực. Do nơi đây có phong bạo không đơn giản nên được chỉ định thuộc về Miêu Liễu Vực.

Còn chưa đặt chân xuống bờ biển, Trần Lương đã cảm nhận được gió thổi dát mặt là như nào. Gió mạnh khiến tầm nhìn của hắn giảm xuống đáng kể. Phía trước tầm 3 dặm có 1 ngọn núi hình dạng ngón tay chỉ thẳng lên trời, sẽ là nơi phù hợp cho hắn luyện tập thích nghi một thời gian.

Mới phi hành được nửa đoạn đường, Trần Lương chợt cảm thấy có gì đó rất nhanh tiến về phía hắn từ phía bên trái, dường như nhắm vào thái dương.

Nhanh, quá nhanh! Trần Lương vừa mới nhận ra, nó đã cách hắn còn 5 trượng, hắn chỉ còn biện pháp giơ tay lên đỡ.

Vừa giơ tay lên, Trần Lương đã bị vật kia đâm thủng tay, có thể thấy được mức độ xuyên phá của nó mạnh như nào. Còn không kịp nhìn kỹ vật ở tay là gì, Trần Lương đã tiếp tục cảm nhận được 1 vật từ phía tay phải muốn đâm vào thái dương phải của hắn.

Không thể né kịp, cũng không kịp vận dụng Thân Hóa Lôi Đình, Trần Lương đành một lần nữa giơ tay phải đón đỡ và cũng bị đâm xuyên. Trên cả 2 tay, hắn đều thấy được một chất kịch độc từ vết thương, lan vào huyết dịch, muốn lan độc ra toàn cơ thể.

Còn may chất độc này không đủ gây ra bất lợi gì với hắn. Lúc này Trần Lương mới có thời gian trấn tĩnh nhìn 2 vật ở 2 tay. Chúng không phải đồ vật, mà là 2 con Vận Phong đang dùng chiếc vòi sắc nhọn của chúng đâm thủng tay Trần Lương

Thức ăn ưa thích của Vận Phong là não người. Mỗi khi ăn 1 bộ não người, cơ thể chúng sẽ xuất hiện thêm 1 đường vân màu xám. 2 con yêu thú này có tổng cộng 15 đường vân, cho thấy chiến lực của bọn chúng là không thể coi thường. Nếu không phải Trần Lương có được vạn độc bất xâm, đổi lại là người khác, chỉ sợ cơ thể Vận Phong lại có thêm 1 đường vân màu xám.

Nghĩ lại một chút, có thể thấy được bọn chúng phối hợp cực kỳ ăn ý. Con thứ nhất sử dụng tốc độ cực đại đâm vào tay con mồi, đồng thời truyền kịch độc vào cơ thể con mồi. Lúc này, con mồi đã bị độc tính làm suy giảm khả năng chiến đấu, sẽ là lúc con thứ hai ra mặt.

Con thứ hai dùng tốc độ cao nhất đâm vào thái dương con mồi, theo thường thức thì con mồi sẽ không có khả năng chống đỡ, và bị đâm thủng thái dương. Kịch độc từ hai vị trí sẽ độc chết con mồi chỉ trong giây lát.

Với tốc độ siêu việt, lại thêm có tới 2 con phối hợp nhuần nhuyễn, 15 võ giả tới đây đều đã bỏ mạng dưới vòi của bọn chúng.

Trần Lương dùng tay phải bắt con bên trái và dùng tay trái bắt con bên phải. Cả 2 con Vận Phong đều không ngờ con mồi vẫn hoạt động bình thường, nên dễ dàng bị khống chế. Vận tốc rất nhanh, nên cơ thể bọn chúng cũng cứng rắn vô cùng, Trần Lương không thể dùng tay giết chết. Hắn phải lấy 1 thanh đoản kiếm cấp bậc Thiên Thánh Khí ra đâm chết 2 con.

“Hay lắm! Khởi đầu đã thu vật đại bổ. Đúng là tín hiệu tốt lành” Trần Lương vui sướng trong người.

Tuy nói là vậy, nhưng còn chưa vào tới trung tâm đã gặp sinh vật đáng sợ như này, không biết tiếp theo sẽ còn những nguy hiểm chết người nào chờ đợi hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau