TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Bôi Trơn

Đường đi vào nơi ở của Lữ Bích Ngọc là 1 khe núi hẹp vừa 2 người đi, dài 2 dặm. Đoàn người xếp hàng vượt ra khỏi khe núi 1 dặm.

Bất kể mưa nắng, những người trong hàng đều phải đứng đó chịu đựng. Chỉ cần rời khỏi hàng, coi như bước chân đi cấm kỵ trở lại, muốn xếp hàng, coi như người mới, phải đứng về cuối, hoặc nhờ người khác đứng thay.

Tiếp sau dãy hàng là những ngôi nhà của các thế lực có người trong đội ngũ đứng chờ kia. Bọn hắn lúc rảnh thì ngồi đả tọa tu luyện, hoặc đi tìm kiếm yêu thú, linh dược tại 4 dãy nũi lớn. Nơi đây linh khí tương đối tốt, có thể ở đây cũng không tồi.

Nhóm người Trần Lương một đường thẳng tiến tới nơi xếp hàng. Trên đường đi, bọn hắn nhìn thấy một số ngôi nhà cửa mở toang hoang giống như không có người ở. Hẳn là do một thế lực nào đó bỏ lại sau khi xong việc.

Nơi đây có 1 tửu quán và 1 trà quán mọc lên phục vụ những người không biết làm gì để giết thời gian.

Tại cuối hàng có 2 người đứng trông coi, thấy Trần Lương đến thì nói:

"Chỉ 1 người được xếp hàng vào gặp Lữ Bích Ngọc đại nhân"

"Tiểu ca, phu nhân nhà ta muốn xin làm đệ tử học Châm Cứu của Lữ Bích Ngọc đại nhân. Có cách nào nhanh nhất không?" Lôi Bôn hỏi

"Làm gì cũng phải xếp hàng" Người bảo vệ nói ngắn gọn

"Phu nhân, để thuộc hạ ở đây xếp hàng. Hàng dài như này, chỉ sợ chờ rất lâu, phu nhân và môn chủ có thể đi làm việc khác trước. Khi nào gần đến lượt, thuộc hạ sẽ gọi cho môn chủ"

Trần Lương nhìn hàng người dài tới 3 dặm mà ngán ngẩm. Hắn dúi vào tay người bảo vệ 10 viên Tinh thạch, nói:

"Huynh đệ, có thể chỉ điểm cho ta một hai"

Người bảo vệ liếc mắt nhìn Tinh thạch trong tay, lắc đầu nói:

"Mắt ta hơi mờ, không nhìn thấy gì cả"

Trần Lương đưa thêm 20 Tinh thạch, người bảo vệ mới nói:

"Lữ Bích Ngọc đại nhân không cho dẫn người lên, chỉ có thể xếp hàng gặp. Nhưng ngươi có thể đi nhanh hơn bằng cách mua vị trí, tức là trả tiền cho người đang trong hàng để đổi vị trí cho ngươi"

"Thông thường giá cả như nào?"

"Không có, mọi người tự trả giá với nhau"

"Từ cuối hàng lên tới đầu hàng thì thường hết khoảng bao nhiêu?"

"Từ khi ta vào làm bảo vệ, 10 năm nay chưa gặp ai từ cuối hàng lại có đủ Tinh thạch để đi ngay tới đầu hàng. Thường thì đi tới giữa hàng đã là rất tốn kém tới cả trăm vạn Tinh thạch rồi. Thêm nữa là có những người dù giá nào cũng không bán vị trí, có người lại hét giá rất cao. Căn bản những người dám đến đây đều là có tiền. Vài trăm Tinh thạch với họ không đáng là bao, vì vậy không dễ mà mua vị trí"

Người bảo vệ nói liền một mạch. Đồng tiền quả thực có khả năng bôi trơn miệng lưỡi.

Tuyết Hoa cảm thấy ái ngại. Huyền cấp võ giả muốn kiếm trăm vạn Tinh thạch cũng cần đến trăm năm. Nhà bọn hắn tuy không thiếu Tinh thạch, nhưng tự nhiên bỏ ra trăm vạn, ngàn vạn Tinh thạch mà không thu về được gì, quả thật là nuốt không trôi.

"Bọn ta có thể lên phía trên trao đổi với những người đầu hàng không?" Trần Lương hỏi

"Tự nhiên là được"
Đám người Trần Lương cất bước đi lên. Cả dãy dài người xếp hàng, đếm chi tiết sẽ thấy số lượng lên tới hơn 2000 người, mỗi người đứng cách nhau 2m, đảm bảo giãn cách an toàn, tránh những xung đột không đáng có.

Đứng đầu hàng là một phụ nữ dáng người mảnh khảnh. Nàng trông không có vẻ gì ốm yếu, có thể là đến mua đan dược. Trần Lương mỉm cười đến bắt chuyện:

"Cô nương, nàng đến gặp Lữ Bích Ngọc là để làm gì?"

"Không phải chuyện của ngươi, cút" Nữ nhân khó tính nhăn mặt nói

Bị giội một gáo nước lạnh, nhất thời Trần Lương không biết làm gì. Hắn cười trừ, nói:

"Cô nương, ta chỉ là..."

"Ta không nói chuyện với nam nhân, cút"

Trần Lương ngán ngẩm quay người đi, Tuyết Hoa tiến tới, nhẹ nhàng nói:

"Cô nương, ta có chuyện muốn trao đổi"

Nụ cười tỏa nắng của Tuyết Hoa thật sự làm cho người người ưa thích, hoa hoa đua nở. Chỉ đáng tiếc là:

"Ta không nói chuyện với nữ nhân, cút"

Đối phương đã khó tính như vậy, Tuyết Hoa cũng đành quay trở lại đội ngũ.

"Không nói chuyện với nam nhân, cũng không nói chuyện với nữ nhân. Con điên này chả nhẽ chỉ nói chuyện với chó. Để ả ra khỏi hàng, thuộc hạ sẽ giáo huấn một trận" Lôi Bôn bực mình nói

Trần Lương tiếp tục bắt chuyện với người thứ hai:
"Đại ca, chúng ta có thể trao đổi một chút được không?"

"Ngươi muốn mua vị trí?" Người nam nhân trực tiếp đi vào vấn đề. Hắn đã thấy đối phương người đầu hàng, lại bắt chuyện với hắn, tự nhiên là biết mục đích.

"Đúng vậy. Giá cả, mời huynh đưa ra 1 con số"

"Không được. Ta đã chờ 7 năm mới lên được vị trí này, nếu lại quay xuống cuối hàng, có thể sẽ mất thêm 10 năm nữa. Người nhà của ta bệnh nặng, không thể chờ thêm. Giá nào ta cũng từ chối"

"500 Củ, huynh thấy thế nào?" Trần Lương cố níu kéo

"1000 củ cũng vô ích, người hỏi người đằng sau đi"

Trần Lương không vội, muốn hỏi thăm vài người rồi tính. Người thứ 3 là một lão giả. Trần Lương đi tới, còn chưa mở lời, lão giả đã nói:

"Người có việc gì gấp mà cần mua vị trí?"

"Ta cũng không hẳn là có việc gấp. Phu nhân của ta muốn theo học đan đạo của Lữ Bích Ngọc" Trần Lương trả lời

"Vậy ngươi không cần tốn kém mua vị trí làm gì. Ngươi để thuộc hạ chờ mấy năm là được. Chúng ta thọ niên đều là mấy ngàn năm, chờ đợi vài năm có đáng là bao. Ở đây nhiều người có việc quan trọng, sẽ không muốn bán vị trí cho ngươi, hoặc giá cả cao đến dọa người.

Nữ nhân đầu hàng bị phế 2 tay. Một thân tu vi vẫn còn nhưng chiến lực đã giảm đi 9 phần. Vì vậy nàng vô cùng khó tính, hay cáu gắt và mau chóng muốn nhờ Lữ Bích Ngọc phục hồi tu vi.

Nam nhân phía trên thì là con gái hắn trúng độc, mỗi ngày đều chịu đau đớn, nguy hiểm tính mạng, tất nhiên không thể bán vị trí cho ngươi"

"Ồ, dường như ngươi biết rõ mọi người ở đây?" Trần Lương hỏi

"Ha ha, lão phu chờ đợi cùng bọn hắn 7 năm trời, tự nhiên là có thể nghe ngóng 1 chút"

"Vậy lão gia ngươi đang cần gì?"

"Ta cần một viên đan dược hoặc linh dược hỗ trợ đột phá lên Địa cấp. Thọ niên của ta chỉ còn lại không quá 4 năm, đã bán đi tất cả gia sản để đến đây. Nếu Lữ Bích Ngọc không giúp được, vậy cũng đành quay về sống nốt những ngày tháng cuối cùng bên con cháu"

Lão giả chia sẻ tâm tư, không giấu giếm. Đây có lẽ là lí do hắn biết được tình cảnh của những người khác.

Nghe lão giả nói, Trần Lương có phần thoái ý. Hắn quả thật không có việc gì phải vội. Hắn có thể để Lôi Bôn ở đây, tiếp tục đi gặp vị luyện đan sư thứ 2 trong danh sách. Đi gặp lần lượt 9 vị luyện đan sư tiếp theo, nếu không được thì quay lại đây là vừa.

Biết được tình trạng của lão giả, Trần Lương cũng biết rằng không thể dùng Tinh thạch để mua vị trí của lão. Hắn nhìn sang một người trẻ tuổi xếp phía sau, lão giả nói luôn:

"Vị tiểu đệ phía sau là thuộc hạ của một thiếu gia giàu có, ngươi mua không nổi vị trí của hắn"

"Môn chủ, để thuộc hạ đi xếp hàng giữ chỗ rồi ngươi từ từ suy nghĩ" Lôi Bôn nói

Trần Lương rơi vào trầm tư, hắn không muốn để Lôi Bôn ở lại đây rồi rời đi. Vốn dĩ hắn cho Lôi Bôn đi theo là để bảo vệ Tuyết Hoa, nếu Tuyết Hoa được nhân vào chỗ khác, sau đó Lôi Bôn không theo vào được thì Trần Lương không được yên tâm cho lắm.

Chương 197: Vô pháp vô thiên

"Không việc gì phải vội, chúng ta đi hỏi tất cả những người ở đây. Nếu không được, ngươi ra xếp hàng cũng không muộn" Trần Lương nói

4 người cất bước đi ngược lại đường ra. Trước khi đi, lão giả đang xếp ở vị trí thứ 3 căn dặn:

"Những người hỏi mua vị trí, đều là đại gia, lắm tiền nhiều của. Ngươi nên cẩn thận. Nơi này vô pháp vô thiên, cướp của giết người thường xuyên xảy ra"

"Đa tạ tiền bối căn dặn. Lão thật là tốt bụng" Tuyết Hoa cúi đầu chào cảm ơn.

"Ha ha, 2 từ tốt bụng, lão phu không dám nhận. Cả đời ta đi lên từ huyết chiến. Số người bỏ mạng trong tay ta chắc cũng gần bằng số người đang xếp hàng ở đây. Chỉ là những ngày tháng cuối đời khiến con người ta nói nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn trước khi cái miệng này hoàn toàn đóng chặt"

Đám người Trần Lương vẫn đi đến gặp người xếp ở vị trí thứ 4, nhưng còn chưa mở miệng đã bị hắn cự tuyệt từ trước.

4 người lần lượt đi hỏi từng vị trí. Lúc này người đi trao đổi, đàm phán là Lôi Bôn. Hắn được cấp ngân sách từ 100 củ đến 200 củ để thương lượng vị trí.

Đang đi hỏi tới người thứ 33 thì có 1 tiếng gọi vọng lên:

"Huynh đài, muốn mua vị trí phải không? Mau đến, mau đến"

Đếm lùi một chút, Lôi Bôn thấy được người kia ở vị trí thứ 44. Đám bọn hắn bỏ qua 11 người, trực tiếp gặp thanh niên có chất giọng cao, hét 1 tiếng cả Cửu Giới liền có thể nghe được.

"Người bán?" Trần Lương hỏi

"Đương nhiên, ta xếp hàng ở đây 6 năm chính là chờ thời khắc này"

"Giá cả thế nào?"

"Rẻ đến không ngờ" Người thanh niên giơ lên 1 ngón tay

"1 củ?" Trần Lương hỏi

"100 củ, không hơn, không kém" người thanh niên đính chính

"Được, ta mua" Trần Lương nói xong liền đưa cho thanh niên 100 củ

"Haha, sảng khoái, sảng khoái. Vị đại gia này rất hào phóng. Xin mời"

Lôi Bôn bước vào, thay thế vị trí của người thanh niên. Nhân được 100 viên tinh thạch cấp 3, hắn nhanh chóng rời đi. Trước khi đi không quên chắp tay cảm ơn quý nhân.

Tên này nhìn ra cơ hội kiếm tiền, nên đã đến đây xếp hàng từ lâu, chứ bản thân hắn không có nhu cầu đan dược, chữa trị gì. Hắn cũng đã mấy lần chào mời người mua vị trí nhưng không được giá. Mãi đến lúc này, gặp được đại gia 1 lời liền mua, không cò kè bớt một thêm hai. Hắn quả thực là sung sướng vô cùng.

Nhìn thấy thanh niên chạy thật nhanh bỏ đi, nữ nhân đứng ngay sau hắn không khỏi lắc đầu, nói:

"Đúng là thanh niên chưa trải sự đời"

"Ý ngươi là sao?" Trần Lương nghe được, hỏi

"Ta xếp ngay sau hắn. 6 năm qua chưa từng thấy hắn liên lạc với ai. Nhân được một số lớn Tinh thạch liền rời đi luôn mà không liên hệ với ai, cho thấy hắn chỉ có 1 mình. Ngươi nhìn xung quanh 1 chút xem có vấn đề gì không?"

Trần Lương cùng 3 người Tuyết Hoa xoay người nhìn xung quanh, Tuyết Phi nói:

"Ta thấy có mấy người đang cầm Truyền tin thạch liên hệ với ai đó"

"Chính xác. Mua vị trí ở đây, cố nhiên không rẻ. Cho dù không biết các ngươi trả bao nhiêu, nhưng mọi người đều đoán thanh niên kia cầm được không ít tiền. Thậm chí nhìn gương mặt của hắn có thể đoán được là bán rất được giá, cầm được rất nhiều Tinh thạch.

Ngươi chỉ có 1 mình, cầm trong tay rất nhiều Tinh thạch, lại ở 1 nơi vô pháp vô thiên, không có ai bảo vệ. Có thể nói, ngươi đã đặt bản thân vào thế nguy hiểm tứ bề thọ địch"

Đám người Tuyết Hoa quay nhìn về hướng rời đi của người thanh niên. Hắn dậm nhảy, dùng tốc độ di chuyển nhanh nhất có thể, chỉ thoáng chốc đã khuất sau dãy núi.

Trần Lương tiếp tục dùng đến tinh thần lực theo dõi người thanh niên. Một chốc lát sau, hắn đã bị 10 người cùng lúc xông ra tấn công. 10 người này đều là Huyền cấp, còn thanh niên chỉ là Hoàng cấp. Bọn hắn không biết tu vi của người thanh niên nên các thế lực cử những người mạnh nhất đến cướp. Võ kỹ sử dụng cũng đều là mạnh nhất của mỗi người.

Chỉ sau 1 đợt tấn công, người thanh niên đã thân tử đạo tiêu, Tinh thạch kiếm được cũng bị những kẻ khác phân chia nhau.

"Hắn chết rồi. Bị 10 người vây công" Trần Lương thông báo

"Hừ, hiển nhiên là vậy. Muốn từ chỗ này kiếm Tinh thạch không có dễ dàng như hắn tưởng. Nếu không đã có ngàn vạn người đến đây xếp hàng bán vị trí.

Ở đây vẫn có người xếp hàng bán vị trí, nhưng bọn hắn có cả tông môn đến bảo vệ, mới có thể giữ chắc Tinh thạch. Còn muốn một mình, chỉ dùng mấy năm thời gian nhàn nhã đòi kiếm mấy chục củ là điều không thể nào.

Còn các ngươi, không mau gọi người đến bảo vệ đi thì chết lúc nào không biết"

"Ta còn đang muốn biết kẻ nào có năng lực làm điều đó" Trần Lương mỉm cười nói, xong cùng 2 vị thê tử rời đi.

"Tên này, hoặc là ngu xuẩn không tự lượng sức, hoặc là có át chủ bài khó lường" Nữ nhân lẩm bẩm, nhìn hình bóng vị nam tử dần khuất bóng.

Lôi Bôn đứng ở vị trí thứ 44, dự tính sẽ phải chờ đợi vài tháng. Trần Lương không vội nên sẽ ở lại cùng hắn.

3 người Tuyết Phi tìm được 1 căn nhà trống để ở, đỡ mất công dựng nhà mới. Căn nhà hơi bụi một chút, lại thiếu hơi người, nhưng sửa soạn nửa ngày liền khang trang, sạch đẹp. Phía sau nhà có một khoảng sân, trồng 1 cây gỗ, đặt 2 cái bàn và 9 chiếc ghế đẩu, dùng để thư giãn ngắm trời, ngắm trăng thì thật tuyệt vời. Không thể không nói, chủ nhân trước đây của căn nhà thật là một người biết hưởng thụ.Dù sao cũng không có việc gì làm, Trần Lương dạy trận pháp cho 2 thê tử. Một phần giúp các nàng có kiến thức bảo vệ bản thân, đặc biệt là Tuyết Phi đi theo hướng võ đạo sẽ phải đối mặt với các nguy hiểm tiềm ẩn. Một phần khác, học tập thêm kiến thức giúp các nàng nâng cao tinh thần lực.

Cuộc đời quả thực nguy hiểm khắp nơi, ngồi yên 1 chỗ chưa chắc an toàn. Mới chỉ 3 ngày sống ở đây, không ra ngoài gây sự với ai, nhưng rắc rối đã tự đến gõ cửa nhà bọn hắn.

"3 vị, tại hạ là người của Lộc Thành Môn, có chuyện muốn trao đổi" Sau tiếng gõ cửa là lời giới thiệu.

"Bọn ta không có gì để trao đổi hết" Trần Lương trả lời

"Việc này liên quan đến an nguy của các vị, xin cho tại hạ một chút thời gian"

Nghe được lời này, Trần Lương đành đi ra mở cửa cho người kia vào. Người đến không chỉ có 1, mà có tới 3 người, đi đầu là 1 nam nhân mặt thư sinh trói gà không chặt.

"Các ngươi tới có chuyện gì?" Trần Lương hỏi

"Công tử có phải 3 ngày trước đã mua 1 vị trí xếp hàng gần phía trước?" Nam tử thư sinh hỏi

"Đúng vậy" Trần Lương gật đầu xác nhận

"3 ngày nay ta ở ngoài quan sát, thấy ngoài công tử, 2 vị mỹ nhân ra thì không còn ai khác. Các vị có biết bản thân mình đang ở trong tình thế cực kỳ nguy hiểm?" Nam tử thư sinh nghiêm trọng nói.

"Ồ, nguy hiểm như nào? Mong được huynh đệ khai sáng"

"Các ngươi mua vị trí xếp hàng, hẳn là rất giàu có, vậy mà lại chỉ đi có 4 người, lại mất thêm 1 người là còn 3. Chắc các ngươi không biết, nơi đây không có trị an, cướp bóc, giết người xảy ra thường xuyên. Hiện giờ, có rất nhiều kẻ xấu đang chuẩn bị tới cướp, thậm chí giết các ngươi để chiếm đoạt toàn bộ tài sản.

Tồi tệ hơn, nếu bọn hắn nhìn thấy 2 vị phu nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành như này, không thể biết được bọn hắn sẽ dở trò gì"

"Chết thật, bọn ta quá sơ suất, chỉ nghĩ đến đây cầu đan nên không mang theo thuộc hạ" Trần Lương cất giọng lo lắng

"Các ngươi là người của thế lực nào?" Nam tử thư sinh hỏi

"Môn phái của bọn ta rất nhỏ, không đáng nhắc đến" Trần Lương xua tay nói

"Nhỏ mà lại bỏ ra trăm vạn Tinh thạch chỉ để mua 10 năm chờ đợi, các hạ cũng thật khiêm tốn" Nam tử thư sinh mỉm cười, nói

"Không khiêm tốn, không khiêm tốn. Môn phái của ta thực sự là nhỏ, chỉ là thời gian cấp bách mới phải dốc hết gia tài, mong sớm xong việc" Trần Lương bày ra một bộ mặt bất đắc dĩ.

"Không biết công tử cần gặp Lữ Bích Ngọc để làm gì?"

"Chuyện này không tiện nói ra, mong huynh đài thông cảm"

"Ha ha, không sao. Mỗi người đều có bí mật của riêng mình. Tiện đây, tại hạ có 1 bí mật muốn nói cho 3 vị biết. Nhưng trước đó, các vị có thể cho ta biết tu vi của các người?" Nam tử thư sinh hỏi

"Cả 3 bọn ta đều là Huyền cấp thất huyệt" Trần Lương nói"Ồ, hèn gì 3 vị lại có thể tự tin hành tẩu giang hồ, nắm giữ trong tay trăm vạn Tinh thạch" Nam tử thư sinh ngạc nhiên, nói

"Huynh đài có thể cho bọn ta biết bí mật ngươi muốn nói là gì không?"

"Tất nhiên rồi, đấy chính là mục đích ta tới đây. Lộc Thành Môn bọn ta đã có mặt ở đây 5 năm, đã chứng kiến rất nhiều vụ giết người cướp của, thanh toán lẫn nhau. Bọn ta không dám tự nhận chính nhân quân tử, nhưng vẫn có trong mình 1 tấm lòng hướng thiện, cứu sống 1 người hơn xây 7 tòa tháp.

Vì vậy, ta đến gặp 3 vị là để thông báo các ngươi đã bị nhiều thế lực dòm ngó, có ý đồ giết người cướp của do bọn hắn nghĩ các ngươi nắm trong tay một lượng lớn tài sản. Lộc Thành Môn không mong muốn điều đó xảy ra, nên tới để ngỏ ý giúp đỡ các vị"

"Thật may quá. Mong Lộc Thành Môn thông báo ra bên ngoài, 3 người bọn ta đã hết sạch tài sản, chỉ có người đang xếp hàng là cầm Tinh thạch để mua đan dược"

"Chỉ sợ nói ra không có người tin" Nam tử thư sinh lắc đầu nói

"Vậy Lộc Thành Môn định giúp bọn ta như nào?"

"Các ngươi ở đây sẽ bị vô số thế lực bất ngờ tấn công. Mỗi ngày đều sống trong lo sợ, ăn không ngon, ngủ không yên. Vì vậy 3 vị nên chuyển tới thủ phủ của Lộc Thành Môn bọn ta, chờ đợi cho đến khi xong việc. Có Lộc Thành Môn bảo vệ, tin tưởng không có ai dám cả gan động tới thiếu gia và 2 vị phu nhân"

Nam tử thư sinh bày ra một bộ mặt chân thành. 2 người bên cạnh hắn cũng mỉm cười thân thiện.

"Các ngươi chỉ đơn thuần giúp người lúc hoạn nạn sao?" Trần Lương hỏi

"Haha, không giấu gì công tử, các huynh đệ Lộc Thành Môn nhận lấy nguy hiểm để bảo vệ công tử cùng 2 phu nhân, nên cũng cần có chút gọi là bồi dưỡng"

"Bao nhiêu?"

"Không nhiều, chỉ là con số lẻ" Nam tử thư sinh giơ lên 5 ngón tay

"5 củ?" Trần Lương hỏi

"Công tử nói đùa. Để công tử trả 5 củ khác gì làm ô danh của ngươi. Ý ta là 50 củ"

"Một con số rất vừa phải. Lộc Thành Môn thật là một tổ chức có tâm với đời"

"Haha, công tử quá khen. Cuộc sống có nhân quả, bọn ta chỉ là muốn hái quả ngọt"

"Được rồi, ngươi trở về trước, trong vòng 3 ngày ta sẽ có câu trả lời"

"Ấy, không nên a. 3 ngày sẽ quá nguy hiểm cho công tử và 2 vị phu nhân. Không bằng công tử ngay bây giờ đi luôn cùng ta tới Lộc Thành Môn để đảm bảo an toàn. Sau đó nếu công tử đổi ý, có thể rời đi bất kỳ lúc nào" Nam tử thư sinh vội vàng lôi kéo.

"Không vội. Ta tin tưởng mấy ngày tới, bản thân còn an toàn" Trần Lương đứng dậy, mở cửa tiễn khách

"Nếu công tử lăn tăn về giá cả, chúng ta hoàn toàn có thể thương lượng" Nam tử thư sinh cố vớt vát

Trần Lương không trả lời, chỉ đóng sập cửa trước mặt nam tử thư sinh.

"Phu quân, ta thấy để bọn hắn bảo hộ sẽ tốt hơn. Giá bọn hắn đưa ra không tính là cao" Tuyết Hoa nói

"Không đơn giản vậy" Trần Lương lắc đầu, nói "Bọn hắn cố tình đưa ra giá rẻ là để chúng ta tự chui đầu vào rọ. Đến khi thân ở trong Lộc Thành Môn, chúng ta làm sao thoát ra, chẳng phải là để mặc bọn chúng muốn gì được nấy"

"Ta không hiểu, sao bọn hắn không cùng nhau tấn công chúng ta giống như tiểu tử kia, nếu bọn hắn đã nghĩ chúng ta có nhiều Tinh thạch?" Tuyết Phi hỏi.

"Bởi vì tiểu tử kia là đột nhiên có cục tiền rơi vào đầu. Còn chúng ta mới thực sự là đại gia. Nếu đã là đại gia ắt sẽ có nhiều át chủ bài nguy hiểm. Trong hôm nay, ắt sẽ có nhiều lượt khách viếng thăm. Lời ngoài là muốn bảo hộ, thực sự là muốn tìm hiểu chúng ta một hai, xem có nên tấn công hay không"

Nam tử thư sinh rời khỏi căn nhà của 3 người Trần Lương, liền trực tiếp trở về gặp người đứng đầu. Lộc Thành Môn cử 100 người đến đây có nhiệm vụ thu mua đan dược về cho tông môn. Người có quyền cao nhất là 1 vị trưởng lão tu vi Huyền cấp lục huyệt.

"Trưởng lão, bọn hắn nói cả 3 đều là Huyền cấp thất huyệt" Nam tử thư sinh báo cáo

"Cả 3 đều là thất huyệt sao? Nếu là thật thì đám người này không dễ trêu chọc. Đánh giá của ngươi thế nào?" Vị trưởng lão hỏi.

"Theo thuộc hạ thấy, cái này hơn phân nửa là nói dối. Khi thuộc hạ nói bọn hắn đang gặp nguy hiểm, bọn hắn bảo bản thân sơ suất, chỉ nghĩ đến đây cầu đan nên không mang theo thuộc hạ. Lúc sau bọn hắn mới bảo bản thân đều là Huyền cấp thất huyệt"

"Ý ngươi là bọn hắn lo sợ chúng ta tấn công nên giả vờ cậy mạnh?"

"Đúng là vậy"

"Còn đề nghị 50 củ thì sao?"

"Bọn hắn bảo suy nghĩ mấy ngày. Thuộc hạ cũng đã nói là giá cả có thể thương lượng, nhưng dường như bọn hắn không mặn mà với lời đề nghị này"

"Ta không muốn có thương vong. Trong trường hợp không rõ ràng, chúng ta sẽ tịnh quan kỳ biến"

Chương 198: Đại Triển Thần Uy

Đúng như Trần Lương dự đoán, ngày hôm đó và hôm sau hắn đã phải tiếp thêm 7 đợt khách đến viếng thăm và chào mời dịch vụ bảo vệ. Có bên còn đưa ra mức giá thấp nhất là 10 Củ.

3 ngày sau đó, trong khi Trần Lương vẫn chưa nhận lời bên nào, thì ở phía ngoài có 50 kẻ mang theo sát khí. Kẻ địch còn cách 100 trượng, Trần Lương mở cửa, đi ra, bình thản nói:

"Các ngươi sát khí đằng đằng đến chỗ ta là muốn cướp phải không?"

"Hay lắm, kẻ thông minh không nói nhiều lời. Ngươi thức thời mau đưa toàn bộ tài sản ra đây, còn có thể giữ lại 1 mạng" Một nam tử trung niên râu ria xồm xoàm chiếm nửa khuôn mặt lên tiếng.

"Các ngươi tuy đông, nhưng toàn bộ là Hoàng cấp tu vi, chỉ có ngươi là Huyền cấp sơ giai. Không ngại nói cho ngươi biết 3 bọn ta là Huyền cấp thất huyệt. Nếu các ngươi đã muốn chết, vậy liền ra tay đi. Kẻo đến lượt ta thì các ngươi đến cơ hội bỏ chạy cũng không có" Trần Lương nói.

"Hừ, tiểu tử miệng còn hôi sữa mẹ như ngươi còn dám ba hoa khoác lác. Ngươi nếu đã muốn chết. Vậy lão tử cho ngươi toại nguyện"

Nam tử trung niên hét lớn: "Tất cả chuẩn bị!"

Hắn cùng 49 người đồng loạt triển khai các loại tư thế, thi triển các loại thần thông, Tinh linh hóa hình cũng rất đa dạng.

3 người Trần Lương cũng vận chuyển nguyên linh khí, lấy ra vũ khí chuẩn bị ứng chiến.

"Cho ngươi 1 cơ hội cuối cùng, Tài sản chỉ là vật ngoài thân, chết rồi đều không còn lại gì" Nam tử trung niên nói

"Nói nhiều, chiến đi" Trần Lương huơ huơ tay, nói

Nam tử trung niên hít vào một hơi, chuẩn bị ra lệnh tấn công thì một âm thanh vang lên ngăn cản hắn.

"Khoan đã" Người vừa nói là 1 lão giả râu tóc bạc trắng, đang chạy như bay về vị trí ở giữa 2 bên

"Thiển lão, có gì nói sau" Nam tử trung niên cau mày.

"Ngô Kiên, vị công tử cùng 2 tiểu thư đây đều nằm dưới sự bảo hộ của ta. Ngươi dám tấn công họ, chính là đắc tội với Thiển lão ta"

"Nếu Thiển lão đã ra mặt, ta tạm tha cho tiểu tử nhà ngươi" Ngô Kiên hạ xuống vũ khí.

Thiển Lão quay qua mỉm cười với Trần Lương:

"Công tử, 50 người này tuy không mạnh, nhưng số lượng nhiều cũng gây ra nguy hiểm nhất định. Ngươi có thể không lo, nhưng 2 vị tiểu thư nếu gặp bất trắc gì thật sự là đáng tiếc. Ta là Thiển Lưu Vân, người của Mạn Bố Cung, đã từng đến gặp ngươi hôm trước. Hiện giờ lũ sói đói bắt đầu săn mồi. Không chỉ 50 người này, còn rất nhiều cao thủ khác rình rập, chỉ chờ ngươi suy yếu là xông ra giết người cướp của.

Ngươi chả nhẽ tiết kiệm 30 Củ, mà không cần mạng?"

"Thiển lão, không phải ta không muốn, mà ta quả thực không còn mấy Tinh thạch trong người" Trần Lương nói giọng bất đắc dĩ

"Cây bảo thương của ngươi trông rất đắt giá. Thế này đi, ta cầm tạm bảo thương của ngươi, ngươi đến chỗ ta tạm trú rồi gọi người nhà đến đưa Tinh thạch. Ta đã nhường hết nước hết cái rồi đấy" Thiển lão cố nói

"Thiển lão, tiểu tử này không biết trời cao đất dày. Hắn không nhận bảo hộ của ngươi thì tránh ra cho ta làm việc" Ngô Kiên quát lớn

"Công tử, mau theo ta rời đi" Thiển lão nói với Trần Lương.

"Không chơi với các ngươi nữa. Các ngươi cũng không cần tiếp tục làm trò trước mặt ta"

Trần Lương nói xong, liền sử dụng Địa Long Thương, thi triển Hải Hoàng Thương tấn công.

Nói riêng về vũ khí, Ngô Kiên và đa phần Huyền cấp sử dụng Bách Thánh Khí, tăng lực công kích từ 15 đến 30 lần. Như Lão, thân là Huyền cấp thất huyệt, khi còn ở trong Ác Nhân Cốc sử dụng vũ khí chính là 1 kiện Bách thánh khí tăng cường 30 lần lực công kích. Trong 49 thuộc hạ của Ngô Kiên, có mấy người còn dùng Thập Thánh Khí tăng lực công kích 2 – 8 lần.

Còn Địa Long Thương của Trần Lương tăng lực công kích lên đến 80 lần, chưa nói đến Khuyển Dạ Xoa còn tăng lên 660 lần.

Trần Lương không muốn dây dưa. Cái hắn muốn là đại triển thần uy, chúng sinh khiếp đảm để không ai còn dám có ý đồ với hắn.

Vì vậy Hải Hoàng Thương của Trần Lương là sự kết hợp với Chiến thần Atula và Đạo Thần Thông Hủy Diệt Nguyên Khí.
Một đợt sóng thần được tạo nên bởi ngàn vạn chiến thương, trùng trùng điệp điệp ập đến 50 người Ngô Kiên. Bọn hắn cũng dốc toàn lực tấn công, muốn trấn sát con mồi, thu hoạch tiền tài.

Cuộc chiến 1 đối 50 rất nhanh chóng có kết quả. Biển thương dũng mãnh phá tan tầng tầng lớp lớp các loại võ kỹ. Sau đó số lượng chiến thương còn hơn một nửa tiếp tục đánh tới 50 người.

"Rầm rầm rầm, á á á"

Tiếng nổ chấn động mặt đất xen với tiếng rên la vang khắp phiến không gian. Tô điểm cho phần âm thanh là phần hình ảnh hoàng tráng, được thực hiện bởi 50 diễn viễn ngã la liệt trên mặt đất, cơ thể trọng thương, máu nhuộm đại địa, không rõ sống chết.

Khán giả quan chiến rúng động không thôi. Thời điểm Ngô Kiên đến, rất nhiều người đã có mặt, đứng khoanh tay xem trò vui. Với nhiều người, nhìn khung cảnh cướp bóc đã là quen mắt, dễ nhìn.

Tuy một vài người còn nghi ngờ về chiến lực của Trần Lương, nhưng tất cả đều cho rằng hắn không có bất cứ cơ hội nào trở mình khi mà số lượng chênh lệch quá lớn như thế. Không ngờ kết quả sau cùng lại khiến bọn hắn phải nhìn nhau như không tin vào mắt mình.

Một lát sau, Ngô Kiên lồm cồm bò dậy, mồm miệng đầy máu, một bên tay nát bét, có thể nói là trọng thương gần chết.

"Ngươi, sao lại mạnh vậy!" Ngô Kiên gắng gượng nói

"Người chết không cần biết" Trần Lương nói xong, liền đánh ra Cửu Vĩ Hắc Long hạ miệng to tới cắn nát thân thể con mồi.

Có điều Ngô Kiên chưa tới số tử, một đôi phong dực lao tới cắt Cửu Vĩ Hắc Long ra làm 3, cứu thoát hắn khỏi tử thần chỉ trong gang tấc.

Người ra tay chính là Thiển Lưu Vân. Hắn bay tới che chắn trước người Ngô Kiên, nói:

"Hắn đã trọng thương gần chết, ngươi cần gì phải đuổi cùng giết tận"

"Đồng bọn của hắn đều đã chết, cũng nên tiễn hắn lên đường cùng huynh đệ cho đỡ lẻ loi. Các cụ có câu "Chết chung còn hơn sống một mình", ta chỉ là muốn giúp hắn 1 tay a" Trần Lương mỉm cười nói.

Thiển Lưu Vân nhìn phía sau la liệt thuộc hạ của mình thì lòng đau như cắt. Hắn đi kiểm tra 10 người gần nhất, toàn bộ đều đã thân tử đạo tiêu. Mỗi khi xác nhận 1 người tử vong, Thiển Lưu Vân đều dâng lên một cỗ tức giận vô cùng, hận không thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu kẻ thù.

Trong lúc Thiển Lưu Vân đi kiểm tra tình trạng của những người còn lại, Trần Lương lại ra tay đâm 1 thương Cửu Vĩ Hắc Long về phía Ngô Kiên. Thiển Lưu Vân một lần nữa kịp thời ra tay cứu Ngô Kiên 1 mạng.

"Ngươi có 2 lựa chọn. 1 bảo vệ hắn, chết cùng hắn. 2 là tránh ra để ta giết hắn" Trần Lương nói với Thiển Lưu Vân.

"Tiểu tử chớ ngông cuồng" Một vị tráng hán dẫn theo 30 người, khí thế hùng hổ chạy như bay về bên cạnh Thiển Lưu Vân.
Trần Lương ngưng trọng nhìn 30 người này. Số lượng ít hơn, nhưng sức mạnh lại vượt trội hơn chục lần, có tới 20 người là Huyền cấp, từ sơ giai tới ngũ huyệt.

"Tiểu tử, cho ngươi cơ hội cuối cùng, giao ra tất cả tài sản rồi cuốn xéo" Thiển lão quát.

Trần Lương vừa thể hiện ra chiến lực khiến Thiển lão có phần e ngại, nếu có thể tránh được chiến đấu thì là tốt nhất.

"Hừ, cuối cùng cũng lộ ra đuôi sói rồi sao. Tưởng ngươi còn muốn bảo vệ ta. Muốn đánh liền đánh, không cần nói nhiều" Trần Lương mỉa mai.

"Hừ. Không cùng ngươi dài dòng. Tất cả chuẩn bị" Thiển lão quát lên 1 tiếng, toàn bộ 32 người vận chuyển nguyên linh khí, sẵn sàng đánh ra 1 đòn mạnh nhất.

Đối phương có thể hạ gục 50 người bên bọn hắn cũng đã thể hiện ra toàn bộ sức mạnh. 32 người lúc này mạnh hơn 50 người trước mười mấy lần, không tin không thuấn sát được kẻ địch. Cho dù 2 nữ nhân bên cạnh mạnh ngang hắn thì vẫn dư sức nghiền nát.

"Tiểu tử, giờ ngươi hối hận cũng đã muộn. Chịu chết đi" Thiển lão nói xong, liền mở đầu tấn công.

Hàng loạt võ kỹ bay đầy trời, mang theo uy thế nhiếp người tấn công về phía 3 người Trần Lương.

Những người xung quanh quan chiến, đều không khỏi hít một hơi lạnh. Nhóm người Thiển lão thuộc về Cung Đan Phái, là một trong 3 thế lực mạnh nhất nơi đây, không người dám địch.

50 người lúc trước chỉ là đám thuộc hạ chân chạy, có thực lực thấp nhất trong thế lực của Cung Đan Phát. 32 người lúc này mới là thực lực chân chính của bọn hắn, đủ để khinh thường hết thảy.

Lần thứ nhất, khán giả đánh giá thấp Trần Lương, nên nghiêng về Cung Đan Phái. Lần thứ hai, chứng kiến sức mạnh tổng thể của đám người Thiển lão, nên vẫn là đặt cược phần thắng thuộc về Cung Đan Phái.

Những người đứng ngoài dồn sự chú ý về phía 3 người Trần Lương, xem bọn hắn dở trò gì, lấy ra được át chủ bài nào, lại muốn biết xem 2 mỹ nhân có phải chỉ là bình hoa di động.

Điều bọn hắn không ngờ là mặc dù phía bên Cung Đan Phái đã phát động tấn công, 2 nàng lại không có nửa điểm phòng bị, chỉ dửng dưng đứng đó nhìn rợp trời võ kỹ bay tới. Người duy nhất thi triển công kích vẫn là nam nhân kia.

Trần Lương tiếp tục sử dụng Chiến thần Atula và Hủy Diệt Nguyên Khí đánh ra Hải Hoàng Thương đối đầu với rợp trời võ kỹ. Chỉ có điều, lúc này vũ khí trong tay hắn không còn là Địa Long Thương mà đã được thay bằng một thanh chiến thương màu trắng, danh xưng Khuyển Dạ Xoa.

2 luồng công kích va vào nhau, tạo nên tiếng nổ kinh thiên động địa, liên miên không dứt. Cả 3 người Trần Lương và 32 người Thiển lão đều bị xung kích đẩy lùi về sau.

Chiến quả rất nhanh được biết, một loạt chiến thương lên tới mấy ngàn chiếc còn sót lại sau cuộc đụng độ, tiếp tục lao về phía đám người Cung Đan Phái. Khỏi phải nói bọn hắn sửng sốt đến mức nào, vội vội vàng vàng đánh ra võ kỹ phá hủy nốt những chiến thương kia.

2 bên không ai nhận vết thương nào nhưng tinh thần Cung Đan Phái bị đả kích nghiêm trọng. Bọn hắn không tiếp tục tấn công mà bàng hoàng nhìn thân ảnh nhỏ bé mà giờ đây lại trở nên to lớn vĩ ngạn.

Khán giả quan chiến cũng nín thở nhìn người thanh niên một mình chống lại 32 người, trong đó có 22 Huyền cấp võ giả. Đây là kỳ tích cả đời bọn hắn chưa từng gặp qua.

Một lão giả râu tóc bạc trắng lẩm bẩm:

"Ta sống gần 3000 năm, nhưng chưa từng gặp trường hợp nào như này"

Những người khác tiếp tục bàn luận

"Không lẽ tiểu tử này là Địa cấp cường giả. Tất cả chúng ta đều đánh giá sai hắn rồi"

"Hèn gì hắn không tiếc trăm củ mua vị trí xếp hàng"

"Địa cấp võ giả rất hiếm gặp. Thông thường thế tục sự việc đều do Huyền cấp trở xuống thực hiện. Chúng ta không ai nghĩ hắn là Địa cấp cũng là bình thường"

"Thật may chúng ta lựa chọn tịnh quan kỳ biến, khà khà"

"Cung Đan Phái lần này gặp rắc rối rồi"

Một mình chống lại Cung Đan Phái, Trần Lương đã trở thành chiến thần vô địch trong mắt chúng nhân.

Chương 199: Chiến đấu kết thúc

"Haha, chiến tiếp" Trần Lương cười lên, nói

Hắn tiếp tục dùng toàn lực đánh ra Hải Hoàng Thương. Đám người Thiện lão thoát khỏi bàng hoàng, cắn răng đối chiên tiếp.

Cả chiến trường, chỉ có duy nhất 1 thân ảnh vui mừng đánh nhau, còn lại là uất hận mà đánh. Nếu nhân mã Cung Đan Phái biết Huyết Khởi Chú, chỉ sợ cả 32 người đều sẽ vận dụng để tru sát kẻ địch.

Số lượng người bên Cung Đan Phái giảm từ 32 xuống 31 do Ngô Kiên chấn thương nặng quá mà ngất đi. Có điều hắn vốn dĩ không góp được bao nhiêu sức lực nên thiếu hắn cũng không gây ra mất cân bằng giữa 2 bên.

Sau 3 lần đối chiến bất phân thắng bại, Trần Lương bật chạy về phía trước. Sau lần giao tranh đầu tiên, để tránh sóng xung kích do va chạm võ kỹ, 2 bên đã lùi cách xa nhau 1 dặm.

Thời điểm Trần Lương chạy như bay về phía mình, Thiển lão liền biết ý đồ của đối phương. Lão ra lệnh:

"Toàn lực tấn công, không để tên này đến gần"

Mặc dù không biết kẻ địch định làm gì, nhưng bản năng cho lão biết không nên cho kẻ kia đạt được như ý.

Một rừng võ kỹ tấn công Trần Lương, nhưng hắn lại cất Khuyển Dạ Xoa vào Tiểu Cửu Giới, thu hồi Chiến thần Atula, chỉ để lại bảo giáp mặc trên người.

Các loại Thiên Thánh Khí thường có chức năng biến đổi theo cơ thể chủ nhân, giống như một bộ phận cơ thể của người đó. Thiên Thánh Khí bảo giáp Trần Lương đang mặc ngay lập tức biến đổi thành lôi điện khi hắn thi triển Thân Hóa Lôi Đình.

Cơ thể hắn xuyên qua mấy chục võ kỹ, tiếp tục lao về phía Thiển lão.

Các loại Đạo Thần Thông hay thuộc tính của Nhân Sinh mà Trần Lương thu được của người khác thông qua Thực Sinh Thần Công, không phải do chính các Nhân Sinh đấy thi triển, mà phải thông qua Nhân Sinh của Trần Lương.

Vì vậy Đạo Thần Thông của Nhân Sinh ngoại lai bị ảnh hưởng bởi cả Nhân Sinh ngoại lai và Nhân Sinh của Trần Lương.

Như Thân Hóa Lôi Đình của Trương Phá Vân. Nếu Trương Phá Vân không bị phong ấn, thi triển Thân Hóa Lôi Đình, thì dù tất cả Địa cấp võ giả của Giang Đông Quốc hợp lại tấn công cũng không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào tới hắn.

Nhân Sinh của Trương Phá Vân bị phong ấn bên trong cơ thể hắn. Vì vậy khi Trần Lương thu được Nhân Sinh của Trương Phá Vân vào trong cơ thể của mình, Nhân Sinh của Trương Phá Vân thoát khỏi phong ấn, trở lại là Thiên cấp tu vi.

Vì vậy, khi Trần Lương sử dụng Thân Hóa Lôi Đình, là sử dụng Đạo Thần Thông do Nhân Sinh Thiên cấp thi triển, đáng nhẽ dưới Thiên cấp tu sĩ, không người có thể tổn thương hắn.

Đáng tiếc, Thực Sinh Thần Công có 1 nhược điểm rất lớn. Đạo Thần Thông mà Trần Lương thi triển sẽ có sức mạnh của Nhân Sinh yếu hơn. Trong trường hợp của Thân Hóa Lôi Đình, Nhân Sinh của Trần Lương yếu hơn nhiều so với Nhân Sinh của Trương Phá Vân, vì vậy tác dụng của Thân Hóa Lôi Đình chỉ mạnh tương đương với Nhân Sinh Huyền cấp của Trần Lương thi triển.
Tương tự, khi Trần Lương lên Thiên cấp, vậy những Nhân Sinh mà hắn thu được từ Địa cấp tu sĩ sẽ trở thành yếu nhược vô cùng. Lúc đấy hắn sẽ cần phải thay thế các Nhân Sinh khác.

Ở thời điểm hiện tại, nếu Huyền cấp võ giả phổ thông thi triển Thân Hóa Lôi Đình, chỉ sợ sẽ bị 31 võ kỹ kia đánh cho trở lại nguyên hình. Còn may Trần Lương không những có 2 Nhân Sinh, còn là Nhân Sinh được ăn linh đan diệu dược, phát triển đến mức tận cùng. So sánh sức mạnh, Nhân Sinh của Trần Lương hơn võ giả phổ thông cả chục lần.

Nhờ vậy mà tuy có lúc lôi thân của hắn gặp băng phong, hay lửa thiêu, hay phong nhận cắt phá, hắn vẫn có thể hoàn hảo xuyên qua mà tiếp cận đám người Thiển lão.

"Tất cả Hoàng cấp lùi lại, Huyền cấp vây xung quanh, đồng thời tấn công" Thiển lão hạ lệnh.

Những người ở đây, không kẻ nào dưới ngàn tuổi, không kẻ nào là dạng mầm non mới nhú. Nhìn thấy thủ đoạn của Trần Lương, bọn hắn nhanh chóng thực hiện đối pháp.

Tấn công vật lý phổ thông không thể phá hư cơ thể đối phương, chỉ có võ kỹ thuộc tính mới tiêu diệt được lôi thân.

Một người toàn thân là hỏa diễm, từ bên trái xông tới chém hỏa kiếm xuống Trần Lương. Một người mang theo hàn khí bức người, từ bên phải xông tới chém băng kiếm ngang hông Trần Lương.

Bọn hắn không hi vọng một kiếm kết liễu đối phương. Nhưng tích tiểu thành đại, một khi lôi thân gặp quá nhiều hàn khí công phá, hỏa diễm xâm nhập, sớm muộn cũng bị đánh thành nguyên hình.

Trần Lương hiển hóa ra Chiến thần Atula, phân ra 2 bên đối công. Bản thân hắn cầm Khuyển Dạ Xoa xém về bên phải, Chiến thần Atula 6 thương chém về bên trái.

Khuyển Dạ Xoa, một hơi liền phân cả 2 chướng ngại vật ra làm đôi, bao gồm 1 kiếm và 1 người. Kẻ sở hữu thủy thuộc tính đến chết vẫn mở 2 mắt, nhìn cơ thể mình bị tách thành 2 đoạn mà không hiểu vì sao hắn lại chết nhanh đến vậy.
Bán Thần Khí chém vào Bách Thánh Khí, quả thật không khác gì chém vào đậu hũ, để cho kẻ kia chết không kịp ngáp.

Người sở hữu hỏa thuộc tính cũng rơi vào tình trạng không khá hơn là bao. Hắn mặc dù có hỏa tinh linh chống đỡ 2 thương, kiếm của hắn cũng chặn được 2 thương, nhưng vẫn bị 2 thương còn lại đâm thủng người, chém đứt tay. Sau đó cũng là đầu lìa khỏi xác.

Nói thì dài, thực tế 2 cái chết xảy ra chỉ trong nháy mắt. Đám người Thiển lão chỉ chậm 1 tích tắc đã không kịp cứu vãn tình thế, mất đi 2 đồng đội quan trọng.

Thiển lão tăng lên áp lực lớn khi nhìn thấy vũ khí của đối phương lợi hại khôn lường. Hắn cùng những người khác đồng thời vung kiếm chém về mọi vị trí trên cơ thể Trần Lương và Chiến thần Atula.

20 loại tấn công các loại, từ đủ mọi phương hướng, đủ loại phương thức. Có thạch kiếm từ dưới đất trồi lên đâm vào giữa 2 chân Trần Lương, có phong bạo muốn xoáy tan lôi thân, có băng thương đâm về giữa ngực Chiến thần Atula, có kiếm khí chém ngang cổ hắn. Tất cả đều muốn dồn mục tiêu vào chỗ chết.

Trần Lương lấy thân 1 mình nhận toàn bộ công kích, đồng thời thu hồi Chiến thần Atula, tránh cho Tinh linh hóa hình bị hủy diệt.

Nhận vô vàn công kích, cơ thể Trần Lương đã bị đánh trở về nguyên trạng. Hắn xông thẳng về phía trước, áp sát Thiển lão, muốn một thương bổ đôi người con sói đầu đàn. Nhưng chống đỡ Khuyển Dạ Xoa không chỉ kiếm của Thiển lão, còn có 1 côn, 1 thương ở bên trái, 2 kiếm ở bên phải. 5 vũ khí hợp lại chống đỡ Khuyển Dạ Xoa vừa hay là đủ.

Trần Lương vừa bị 5 người cản lại, ngay lập tức sau lưng hắn có 5 người khác công đến kèm theo 3 Tinh linh hóa hình. Chiến đấu đã thực sự trở thành 1 cuộc cận chiến.

Chiến thần Atula được triệu hồi, dùng 6 thương chống đỡ vô số công kích từ bốn phương tám hướng. Còn may lên Huyền cấp, Tinh linh hóa hình đã có thể chiến đấu độc lập nhờ sự điều khiển của Nhân Sinh, nên Trần Lương có thể tập trung vào việc của mình.

Bất kỳ vũ khí nào đơn độc chống đỡ Khuyển Dạ Xoa đều bị một phân thành hai. Số lượng thánh khí trở thành sắt vụn đã lên tới cả chục kiện. Tỷ lệ thuận với số sắt vụn là số lần Trần Lương bị đám đông đánh trúng.

Còn may áo giáp hắn đã đổi sang Bá Vương Quỷ Diện Giáp, không chỉ cứng rắn vô cùng, còn tăng lên 9000 lần nguyên khí phòng hộ, đủ để ngăn lại hết thảy tấn công, nhưng nguyên khí của hắn cũng tiêu hao như thủy triều xuống nước.

Nhờ vào 2 kiện Bán Thần Khí, Trần Lương như sói giữa bầy cừu, thỏa sức vẫy vùng, thỏa sức chém giết. Thỉnh thoảng 1 kẻ địch ở gần hắn giống như rơi vào ảo giác, ngẩn người trong tích tắc liền bị chém bay đầu.

Đây chính là đặc kỹ thứ 1 của Bá Vương Quỷ Diện Giáp, gây choáng và nhiễu loạn tinh thần kẻ địch.

Thiển lão nhìn từng người, từng người bên hắn ngã xuống mà tức giận đến không thể suy nghĩ được gì ngoài việc bỏ qua tất cả, xông lên chém giết Trần Lương.

"Kết thúc rồi"

Trần Lương mở miệng, kích hoạt hoàn toàn đặc kỹ của Bá Vương Quỷ Diện Giáp, khiến cho 7 người quanh hắn bất động không nhúc nhích. Nhưng hắn không tấn công 7 người này, mà đâm Khuyển Dạ Xoa về phía Thiển lão, kẻ duy nhất không bị Bá Vương Quỷ Diện Giáp ảnh hưởng và đang điên cuồng tấn công hắn.

Chương 200: Giá cả trên trời

Trần Lương bỏ mặc công kích của Thiển lão, một kích đâm tim hắn, tạo ra một lỗ thủng to bằng cái bát, phá hủy toàn bộ vùng ngực trái.

Thiển lão mắt trợn ngược, không cam tâm. Đáng tiếc cho hắn, một nước đi sai, thua cả bàn cờ. Cơ thể hắn đổ gục ra sau, huyết dịch nhuộm đỏ đại địa. Cả đời lào cũng không nghĩ kết cục của bản thân lại thê thảm đến mức này.

7 thuộc hạ của Thiển lão tỉnh lại, nhìn cơ thể thủ lĩnh mà không khỏi thất thần. Bọn hắn thế nào cũng không nghĩ ra được, cả một đội ngũ gần trăm người lại có thể thất bại hoàn toàn trước 1 người duy nhất. Mà không phải thất bại bình thường, là bị diệt sát gần như toàn bộ.

Kẻ địch quá cường hãn, bọn hắn dù đánh thế nào cũng không lọt qua được năng lực hộ thân để kích thương đối phương. Càng đánh càng tử thương, càng khiến Thiển lão ra lệnh tấn công, không thể để đồng đội ngã xuống vô ích.

Đáng tiếc, trứng chọi đá, càng chọi càng vỡ. Trăm người Cung Đan Phái lần này gặp phải đá tảng quá cứng, đã là thất bại triệt để.

7 người kia nhìn nhau, quay đầu bỏ chạy. 7 người, 7 phương hướng chia nhau ra cầu đường sống. Bọn hắn tự biết, đại cục đã định, ở lại chỉ có bỏ mạng vô ích. Bọn hắn còn cần thông báo chuyện này lại cho môn phái.

"Đã đến, lại còn muốn đi?" Trần Lương ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía 7 người.

Hắn liên tiếp đánh ra 7 Cửu Vĩ Hắc Long bay về 7 hướng. Cả 7 người quay lại chống đỡ, bị đánh văng ra xa, nhận trọng thương không chết. Bọn hắn toàn bộ đứng dậy, gắng gượng di chuyển.

7 người này có thể chống đỡ đến cuối cùng, tự nhiên không phải hạng yếu kém, nhất thời có thể chống đỡ một hai công kích của Trần Lương. Hắn tiếp tục đánh ra Cửu Vĩ Hắc Long lần thứ 2. Có điều chỉ 6 kẻ quay lưng chống đỡ, kẻ thứ 7 đã kịp chạy ra sau 1 ngọn núi.

6 kẻ xấu số lần này không còn khả năng gượng dậy, đành nằm chờ chết. Trần Lương tạm bỏ qua bọn hắn, đuổi theo kẻ thứ 7, không thể để hắn rời đi thông báo cho môn phái đến trả thù.

Thực ra sớm muộn Cung Đan Phái cũng biết có vấn đề phát sinh ở đây, và chỉ cần kiểm tra một chút liền biết rõ ngọn ngành, biết ai là hung thủ.

Trần Lương cũng không phải sợ Cung Đan Phái trả thù. Chỉ là hiện giờ còn đang cần đứng đây xếp hàng, nếu kẻ địch mang theo đại quân đến thì rắc rối to. Vì vậy giết toàn bộ người của Cung Đan Phái sẽ tranh thủ cho hắn một khoảng thời gian.

Trần Lương chạy đến nơi, nhìn thấy là 1 cái xác không đầu và 1 nữ tử cầm thủ cấp của trưởng lão Cung Đan Phái.

"Thủ cấp của hắn đáng giá bao nhiêu?" Nữ tử mặt lạnh băng, nói

"100 củ"

Nghe được câu trả lời hài lòng, nữ tử mỉm cười, vất thủ cấp của người kia về phía Trần Lương. Trần Lương né qua thủ cấp, đi đến cạnh nữ tử, đưa cho nàng đúng 100 củ.

Nữ tử rời đi, không quên thu lấy toàn bộ đồ vật có giá trị của người không đầu. Nàng làm việc trước giờ đều chỉ quan tâm đến lợi ích. Giết kẻ này, không chỉ có thể lấy được toàn bộ tài sản của hắn, còn có thể thu được phần thưởng từ kẻ địch của hắn, nữ tử ra quyết định rất nhanh chóng khi nhìn thấy kẻ thứ 7 bỏ chạy.

Xác chết la liệt, đi liền với nó là vũ khí, áo giáp, Không Vật đầy rẫy mặt đất, nhưng không có kẻ nào dám đến gần. Có lẽ kẻ thủ ác không quan tâm tới mấy thứ đồ này, nhưng cướp của hắn, cho dù là 1 sợi lông cũng vẫn là cướp của hắn, tự nhiên là chọc giận hắn, có thể dẫn tới họa sát thân.

Vì vậy, dù trận chiến hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người, nhưng lúc này không có ai dám tiến đến gần các xác chết. Bọn hắn hi vọng kẻ thủ ác chướng mắt mấy đồng tiền lẻ này để bọn hắn được kiếm ít cháo.

Tuyết Hoa và Tuyết Phi cũng không có hành động gì. Các nàng còn phải xem phu quân muốn xử lý việc này như nào.

Trái ngược với hi vọng của đám người quan chiến, Trần Lương cùng 2 thê tử đi đến thu Không Thú, Không Vật, vũ khí của từng xác chết.

Trần Lương đưa cho nữ tử 100 củ, hắn còn thu được nhiều hơn. Hắn vừa giết tổng cộng 80 người, thu được tài sản, tự nhiên là phong phú. Đặc biệt trong Không Vật của Thiển lão có tới hơn 700 củ, đa phần trong đó có lẽ là dùng để mua đan dược của Lữ Bích Ngọc.

Nhìn chiến lợi phẩm của Trần Lương, lại nghĩ đến sự giàu có của hắn, một số người không giấu nổi thèm khát. Chỉ cần tính sơ qua, riêng tài sản của 80 người, đã phải một, hai ngàn tinh thạch cấp 3.Lại nhìn thanh chiến thương mà Trần Lương đang cầm, có thể chặt đứt chiến khí, áo giáp và cơ thể của 1 vị Huyền cấp võ giả, chỉ sợ phẩm cấp cũng phải lên tới thượng phẩm Thiên Thánh Khí, giá cả càng là trên trời.

Bên cạnh đó, áo giáp Trần Lương đang mặc, khiến cơ thể hắn cứng rắn không gì sánh được. Bao nhiêu công kích từ mấy chục người Cung Đan Phái đều bị cản lại bên ngoài. Dự đoán phẩm cấp hẳn cũng là Thiên Thánh Khí thượng phẩm.

2 đồ vật bên ngoài đã là giá trị liên thành, vậy trong Không Vật của hắn còn có những gì? Chỉ sợ là vượt qua tất cả mọi người ở đây.

Còn may Trần Lương vừa thể hiện ra sức mạnh đầy đủ khiến người người kinh sợ. Nếu không, mấy trăm kẻ quan chiến đều sẽ ngay lập tức xông lên xâu xé lấy hắn. Trần Lương nhìn quanh không có ai xông lên thì hài lòng lắm, hiệu quả chấn nhiếp quần hùng đã đạt mục tiêu.

Nhưng hắn lại không ngờ rằng, lòng tham có thể làm mờ mắt thế nhân, lại cũng có thể thúc đẩy người ta tìm mọi cách để đạt được mục tiêu. 20 Huyền cấp, 60 Hoàng cấp thất bại, vậy nhiều hơn Hoàng cấp, nhiều hơn Huyền cấp sẽ có thể thành công, thậm chí nếu có Địa cấp đâu?

Sóng gió tương lai thì không biết, nhưng những ngày tiếp theo của 3 người Trần Lương tương đối yên bình, không còn ai đến làm phiền bọn hắn.

Vị trí 44 có thể phải chờ vài tháng, Trần Lương muốn nhanh hơn, nên tiếp tục vung tiền mua chỗ đứng. Lần trước những người đứng đầu này nếu bán vị trí sẽ phải xếp lại từ đầu ở cuối hàng. Còn hiện giờ, bán chỗ cho Trần Lương chỉ là đổi chỗ cho hắn ở vị trí tương đối cao, nên có nhiều người sẵn sàng chờ thêm một chút thời gian để kiếm thêm một chút Tinh thạch.

Sau khi bỏ ra 10 củ, Lôi Bôn đã nhảy lên vị trí thứ 33. Lại bỏ tiếp 20 củ, Lôi Bôn vị trí đã là 12. Giá cả càng lúc càng leo thang, Trần Lương phải bỏ ra 50 củ mới đưa Lôi Bôn lên được vị trí thứ 4. Để có được vị trí thứ 3 của lão giả Huyền cấp thất huyệt, chính là 10 củ, không giảm 1 đồng.

Đạt được vị trí thứ 3, Trần Lương quyết định dừng lại, không muốn lấy chỗ của 2 người phía trên, vả lại có muốn cũng không được.

Chờ đợi 20 ngày, cuối cùng đám người Trần Lương cũng được gặp Lữ Bích Ngọc.

"Các ngươi muốn gì?" Lữ Bích Ngọc hỏi ngay khi gặp mặt

"Đại sư, vãn bối muốn được theo tiền bối học Châm Cứu và đan đạo" Tuyết Hoa nói

"Trả trước hay trả sau?" Lữ Bích Ngọc hỏi
"Đại sư, 2 cái đó có gì khác nhau?" Tuyết Hoa hỏi

"Trả trước sẽ phải trả một cục, vậy giá cả liền cao đến dọa người. Trả sau, lão nương không lấy một cắc, nhưng điều kiện là một nửa đan dược ngươi luyện được thuộc về ta. Còn muốn rời khỏi sư môn, phải đưa cho ta 100 viên đan dược cấp 8.

Cả 2 lựa chọn đều sẽ phải bước qua bài kiểm tra của ta. Lão nương không dạy bọn bất tài, ảnh hưởng đến thanh danh"

"Đại sư, giá cả của trả trước như nào?" Trần Lương

"5 ức Tinh thạch" Lữ Bích Ngọc thản nhiên đáp

Lôi Bôn giật bắn mình, không tự chủ run lên một cái, hít một hơi lạnh, lẩm bẩm

"5 ức Tinh thạch là 5 vạn Củ, là 500 triệu Tinh thạch!"

Cả đời hắn kiếm 1 vạn Củ đã là một kiện gần như không tưởng, vậy mà đối phương chỉ là nhận dạy học cho 1 người, liền lấy 5 vạn Củ. Đây đúng là công phu sư tử ngoạm, muốn ăn tươi nuốt sống con mồi mà.

Trần Lương mặc dù rất giàu, nhưng nghe được con số cũng không khỏi nhíu mày, nói:

"Đại sư, ta biết kiến thức là trân quý, nhưng 5 ức Tinh thạch, không khỏi quá phô trương rồi"

"Không phô trương, hoàn toàn không phô trương" Lữ Bích Ngọc xua tay, cười nói "Tiểu cô nương nhà ngươi hẳn là luyện đan sư cấp 6. Thông thường, luyện đan sư cấp 6 trở lên đều là tự mày mò, tự học, từ từ tiến lên. Bởi vì kiến thức lúc này đều trân quý vô cùng, mỗi một câu hỏi, đều đáng giá ngàn vạn Tinh thạch. Thay vì mất Tinh thạch đi hỏi người khác, chi bằng tự mày mò, vừa tiết kiệm, vừa trau dồi được thêm kiến thức.

Chỉ có các đại phú gia, muốn đi tắt đón đầu mới dám bỏ một lượng lớn Tinh thạch mua sự dạy dỗ của ta.

Ta không rõ cô nương này muốn học đến mức độ nào, nhưng chí ít là cấp 7, thậm chí là cấp 8. Những thắc mắc, kiến thức nàng học đều sẽ là tích lũy cả đời ta mới có. Ngươi nói xem nó có đáng giá không?

Chỉ tính riêng về Châm Cứu, chi phí học cũng đã hơn trăm triệu Tinh thạch. Tuyệt kỹ Châm Cứu, có nông, có sâu. Nông thì là chữa thương, trừ bệnh. Sâu thì là phục thân, cải mệnh, khởi tử hồi sinh.

Chắc ngươi có thấy một cô nương đứng cách ngươi 1 vị trí. Nàng bị phế bỏ toàn bộ tu vi, Châm Cứu phổ thông không thể khôi phục được. Chỉ có vào tay ta mới lại có được cơ hội mạnh mẽ như trước.

Mà đấy là ta báo giá vậy, chứ chắc gì nhà ngươi đã vượt qua được bài kiểm tra.

Phải biết, có không ít vương công quý tộc muốn được ta truyền dạy đan đạo mà sẵn sàng trả giá lớn. Đáng tiếc bọn hắn tư chất có hạn, không vượt qua được bài kiểm tra, đành phải rời đi. Đừng nói là 5 ức, cho dù cao hơn vẫn có người nguyện ý bỏ ra.

Tiện thể cho ngươi biết, nếu ngươi có thể được ta dạy dỗ, trên ngươi còn có 4 vị sư huynh, sư tỷ. Một nửa trong đó lựa chọn làm đệ tử, một nửa còn lại chính là bỏ tiền để được học. Mỗi một người bọn hắn, không ai không có tư chất đan đạo tuyệt đỉnh"

"Ngươi định giá kiện Bán Thần Khí này thế nào?" Trần Lương lấy ra đôi găng tay đã từng đưa cho Bối Bối.

"Lấy ra Bán Thần Khí để trao đổi. Có vẻ những kẻ ngoài kia còn đánh giá thấp lượng tài phú ngươi có" Lữ Bích Ngọc hết nhìn Trần Lương lại nhìn kiện Bán Thần Khí trên tay hắn. Hiển nhiên nàng đã được thuộc hạ báo cáo thông tin tường tận về cuộc chiến của hắn.

Lữ Bích Ngọc thản nhiên nhận lấy Mệnh Vô Thiên từ tay Trần Lương. Nàng không có kinh ngạc như Bối Bối khi cầm Bán Thần Khí làm học phí. Tuổi tác của nàng lớn gấp mấy lần Bối Bối. Nói về tài sản và bảo vật, càng là cao hơn Bối Bối vô số lần, nhờ vào mấy ngàn năm kinh doanh không biết mệt mỏi. Tài sản của nàng đưa nàng trở thành một tỷ phú đích thực, không phải 1 luyện đan sư chạy đông chạy tây như Bối Bối có thể so sánh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau