TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Ảnh tử

Không để phía bên Trần Lương có bất kỳ chuẩn bị, 20 người bên phía Trương Long Sát ngay lập tức tấn công sau khẩu lệnh của hắn.

10 Huyền cấp võ giả, trong đó có Trương Long Sát là thất huyệt đồng loạt tấn công về phía Trần Lương và Ngạo Thiên.

Trần Lương vẫn dửng dưng như trước. Hắn chỉ sợ cả 2 đội của Trương Long Sát và Hỏa Vô Nhai hợp công, còn riêng từng đội thì không đáng lo.

Những tưởng Ngạo Thiên phụ trách ngăn cản công kích địch, thì gặp Tiếu Ngạo 4 chân bước Không Gian Bộ đã chớp mắt chặn trước mặt hắn. Nhìn thấy hành vi của Tiếu Ngạo, Trần Lương đành thu lại võ kỹ. Ngạo Thiên cũng chuẩn bị sẵn sàng nếu Tiếu Ngạo thất bại.

10 đòn tấn công cực mạnh, như cuồng long gào thét xông phá đến 3 thân hình nhỏ nhoi. Còn cách Tiếu Ngạo 3 trượng, lần lượt từng võ kỹ như va phải 1 bức tường vô hình, lần lượt tan biến.

Nếu nhìn bằng mắt thường, sẽ không thấy gì. Còn dùng tinh thần lực, sẽ cảm nhận được 1 tầng không gian bình chướng đã ngăn cản tất cả đòn tất công. Đây chính là năng lực mới nhất của Tiếu Ngạo, Không Gian Bình Chướng.

Quan sát kỹ sẽ thấy Không Gian Bình Chướng của Tiếu Ngạo được tạo nên bởi 4 chiếc sừng đang lơ lửng tại 4 vị trí chính là 4 góc của Không Gian Bình Chướng.

Tiến hóa lên cấp 10, trên đầu Đại Địa Ngưu Ma Vương mọc thêm 2 sừng nhỏ nằm cạnh 2 tai, giúp nó tạo ra được 1 mặt phẳng tứ giác của Không Gian Bình Chướng.

Tiến hóa lên cấp 11, Đại Địa Ngưu Ma Vương sẽ còn mọc thêm 4 sừng nữa. Với 8 sừng, Tiếu Ngạo sẽ tạo ra được 1 cái hộp Không Gian Bình Chướng, vừa có thể bảo vệ bản thân, vừa có thể giam cầm đối thủ.

Không Gian Bộ là tuyệt kỹ Đại Địa Ngưu Ma Vương đã sớm nắm bắt được từ lâu, chỉ là bây giờ mới được bộc lộ hoàn toàn. Tuyệt kỹ này giống như võ kỹ đại trưởng lão của Khải Hoàng gia tộc đã thi triển lúc trước. Mỗi một bước, giống như xuyên qua không gian, di chuyển được một khoảng cách xa.

Không Gian Bộ có tốc độ nhanh hơn so với Không Gian Na Di, nhưng khoảng cách cũng ngắn hơn. Trong những tình huống khẩn cấp thì Không Gian Bộ chính là cứu cánh cho Đại Địa Ngưu Ma Vương hay Không Gian Chưởng Khống Giả.

Đại Địa Ngưu Ma Vương và Bất Diệt Kim Quy đều nổi tiếng về phòng thủ và chạy trốn. Yêu Ảnh của Tiếu Ngạo có lẽ chỉ ngang với Huyền cấp nhất huyệt, nhưng cả 10 Huyền cấp võ giả tấn công cũng không phá nổi được Không Gian Bình Chướng của nó.

"Hay lắm Tiếu Ngạo" Trần Lương cười khen.

Hắn cùng Ngạo Thiên bỏ mặc Trương Long Sát, tiếp tục quay ra tấn công, hạ gục tiếp 2 người nữa bên Hỏa Vô Nhai.

"Tản ra, vây xung quanh" Trương Long Sát ra lệnh. Hắn nhìn thấy Đại Địa Ngưu Ma Vương chỉ có thể bảo vệ 1 mặt, vậy tấn công tứ phía là được.

Trong lúc bọn hắn di chuyển, phía Hỏa Vô Nhai chỉ còn lại 2 người.

Không biết thực lực đối phương như nào, Trương Long Sát cử 1 Huyền cấp cùng 1 Hoàng cấp đối mặt với 1 người bên Trần Lương. Còn lại 10 người, trong đó có Trương Long Sát và 2 người của Hỏa Vô Nhai vây xung quanh Trần Lương.

Không có gì để nói, 2 bên vừa dàn đội hình xong liền ra tay tấn công. Trương Long Sát vừa tấn công, Tiếu Ngạo liền di chuyển chặn đòn tấn công của hắn.

Về phía Ngạo Thiên, đối thủ chỉ có 5 Huyền cấp, 4 Hoàng cấp nên nó tự phản ngược 9 võ kỹ mà không cần dùng đến Đạo Quang phát ra từ đệ tam nhãn.

Trần Lương tiếp tục chiến thuật như lúc trước, chờ đợi võ kỹ kẻ địch bị phản hồi, hắn liền chọn kẻ mạnh nhất trong đó để tấn công.

Trương Long Sát là chủ lực của kẻ địch hoàn toàn bị ngăn trở, không thể đột phá được lớp phòng thủ của Tiếu Ngạo. Sau khi bị Trần Lương triệt hạ mất 2 thuộc hạ Huyền cấp, hắn liền hét lên:

"Tất cả lùi lại, tập hợp"

Đội quân thu về chỉ còn lại 18 người, phía Trần Lương cũng trọng thương mất 1 người. Tính toán một chút, Trần Lương thấy bên mình có lợi thế, liền ra lệnh tổng công kích:

"Tất cả tấn công"

Chủ động tấn công thì con bài Không Gian Bình Chướng của Tiếu Ngạo sẽ không còn tác dụng, nó phải sử dụng Yêu Ảnh phối hợp tấn công cùng mọi người.

6 võ kỹ cùng 2 Yêu Ảnh xông lên, được dẫn đầu bởi Yêu Ảnh của Ngạo Thiên. Chỉ riêng nó đã phá hủy hết 18 võ kỹ bên kẻ địch. 7 công kích còn lại đã trọng thương 7 người bên phía Trương Long Sát khiến hắn phải ra lệnh rút lui.

"Đuổi theo giết tất cả bọn hắn" Trần Lương ra lệnh. Bản thân hắn cùng Ngạo Thiên chạm vào Tiếu Ngạo, na di đi trước, chặn đường rút lui của địch.

"Tản ra!" Nhìn thấy Trần Lương xuất hiện trước mặt, Trương Long Sát ngay lập tức ra lệnh. Hắn biết lúc này bảo toàn mạng sống của tất cả là không thể, chỉ có thể tách ra, ai may mắn thì sống sót.

Trương Long Sát cùng 2 thuộc tướng thân tín cùng nhau đối đầu với Trần Lương. Kết cục không có gì bất ngờ, 3 người Trương Long Sát tử trận tại chỗ.

Có Tiếu Ngạo, Trần Lương tiếp tục truy sát những kẻ khác. Cuối cùng chỉ có mấy kẻ Hoàng cấp chạy thoát, còn lại toàn bộ Huyền cấp bỏ mạng.

Hỏa vô Nhai và Trương Long Sát đều là những cái tên nổi tiếng trên toàn Giang Đông Quốc. Tin tức 2 người bỏ mạng khiến cái tên Thủy Kính Tiên Sinh nổi như cồn, có thêm nhiều cường giả muốn đầu nhập Mùi Sứ Quân.

Có thêm cường giả tuyệt đỉnh như Ngạo Thiên, Tiếu Ngạo, lại có một trận chiến toàn thắng khiến khí thế toàn Mùi Sứ Quân đạt mức cao nhất.

Trần Lương quyết định tập hợp 1 đội mạnh nhất làm chủ lực xâm chiếm các nơi. Lãnh thổ cũ của Mùi Sứ Quân và Thân Sứ Quân vẫn còn một số nơi nằm trong tay quân địch, tỷ như Thanh Thiên Hải Thành.

Quan trọng hơn, phần lãnh thổ vốn thuộc Chi Chủ hiện đang bỏ ngỏ. Những vùng đất này, vốn dĩ nằm dưới sự quản lý và bảo vệ của Ngự Tiền Đại Thần, Ngự Tiền Thị Vệ. Nay bọn họ tử trận, những vùng đất này tự nhiên trở thành tự trị, không phụ thuộc vào ai, cũng không được ai bảo vệ.

3 Sứ Quân mạnh nhất hiện nay là Tý, Thìn, Dần đều đã bước rất sâu vào vùng đất của Chi Chủ, chỉ có Mùi Sứ Quân chậm chạm chưa tiến.
1 đại quân có thể coi là mạnh nhất của Mùi Sứ Quân nhanh chóng được thành lập, bao gồm

12 Huyền cấp võ giả, trong đó có 1 người là thất huyệt.

30 Hoàng cấp.

1 vạn Cự Linh cảnh do Chu Minh đứng đầu.

Quân Khăn Vàng, chính là 1 vạn tinh binh do Ưng Sát đứng đầu.

2 yêu thú, 1 Đại Địa Ngưu Ma Vương, 1 Tam Nhãn Lang là Vương Giả Yêu Thú.

Trần Lương nghĩ về đội quân mạnh nhất Mùi Sứ Quân do mình đứng đầu mà có chút hồi hộp. Chỉ 5 canh giờ nữa, hắn sẽ dẫn theo đội quân này càn quét khắp nơi. Đánh đến thiên hoang địa liệt, máu chảy thành sông, thây chất thành đồng.

Những năm vừa qua, hắn cũng đã tham gia rất nhiều trận chiến. Nhưng vì Mùi Sứ Quân còn thiếu 1 cường giả tọa trấn, nên không dám quá phô trương, không dám mở rộng địa bàn. Hiện giờ Ngạo Thiên đã có, chính là lúc Mùi Sứ Quân bước ra ánh sáng của chiến trường khốc liệt nhất.

Lúc trước, nhờ 3 Sứ Quân Tý, Dần, Thìn cảnh giác nhau, nên Đại tướng quân của 3 Sứ phải tọa trấn bảo vệ biên giới của mình. Dần Sứ Quân nằm giữa 3 bên, bọn hắn cũng là Sứ Quân duy nhất có 2 Địa cấp võ giả, vì vậy phân ra 1 người bảo vệ phía Tý Sứ Quân, 1 người bảo vệ phía Thìn Sứ Quân.

Lúc này Mùi Sứ Quân bước ra ánh sáng, sự chú ý của cả 3 Sứ Quân sẽ dồn vào bọn hắn. Thế trận giằng co giữa 3 Sứ Quân kia sẽ thay đổi. Tình hình chiến sự sẽ thay đổi như nào, không một ai dự doán được.

Trong lúc nghĩ về những biến hóa trong tương lai, Trần Lương đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ Truyền tin thạch. Người gọi là một trong Thất Tử thế hệ đầu tiên, tưởng chừng đã chết từ lâu.

Được Trần Lương triệu kiến, người này tiến đến, quỳ 1 gối, nói:

"Trần Anh bái kiến đại nhân"

"Không ngờ ngươi vẫn còn sống. 10 năm trước, 50 người của Thất Tử trở về, tưởng rằng tất cả những người khác đều đã chết"

"Bẩm đại nhân, 10 người trong nhóm thứ 8 lúc đó còn 6 người. Thời điểm 5 người kia bước vào Cự Linh cảnh, thuộc hạ vẫn chưa tới được Giáp Linh đại viên mãn. 5 người kia cảm thấy chờ đợi thuộc hạ bước vào Cự Linh sẽ quá lâu, vì vậy bỏ mặc thuộc hạ, trở về trước. Thuộc hạ vẫn tiếp tục làm đạo tặc theo lời đại nhân tới hôm qua bước vào Cự Linh cảnh mới trở về".

Trần Lương thở dài, nhìn trời đêm, nói:

"Nhớ khi xưa, điểm chất lượng thuộc tính của ngươi quá thấp, nên bị ta cho loại. Ngươi đã quỳ dưới đất xin được tiếp tục. Ta công nhận ngươi nỗ lực hơn những người khác. Nhưng bây giờ tự ngươi thấy được, nỗ lực chạy cùng con đường với Thất Tử, ngươi sẽ luôn bị tuột lại phía sau"

Trần Anh cay đắng, không biết phải nói gì. Trầm mặc một lúc, hắn cất lời:

"Tạ đại nhân bồi dưỡng. Thuộc hạ có thể đạt được Cự Linh cảnh đã là thành tựu chưa từng dám nghĩ tới. Thuộc hạ xin được gia nhập đội quân của Ưng Sát tướng quân, cống hiến toàn bộ sức lực cho sự nghiệp của Khai Thiên Môn"

"Ta đồng ý. Ngươi sẽ trợ giúp được rất nhiều cho Ưng Sát. Nếu có thể tiến tới Hoàng cấp thì là tốt nhất"

Trần Anh thất vọng với bản thân, tự hiểu ý Trần Lương muốn nói thành tựu tương lai của hắn tối đa chỉ tới Hoàng cấp. Nhưng dù sao, với một kẻ như hắn, đấy đã là kết quả đáng mừng. Hắn nói:"Tạ đại nhân ân sủng. Nếu đại nhân cần tới Trần Anh, thuộc hạ nguyên chết không từ"

Trần Lương gật đầu, Trần Anh rời đi

"Khoan đã" Trần Lương gọi giật lại

"Có thuộc hạ" Trần Anh quay người đáp

"Ta có một môn võ kỹ. Ngươi nghe thử xem"

Trần Anh quay lại, bước gần tới Trần Lương lắng nghe

"Môn võ kỹ này tên là Vô Ảnh Tử. Điều kiện luyện tập là sống trong bóng tối 360 năm, không được ra ánh sáng, kể cả ánh trăng hay ánh lửa. Trong 360 năm, nếu ngươi xuất hiện dưới ánh sáng, coi như phải luyện tập lại từ đầu.

Thành quả, bóng tối sẽ trở thành vũ khí của ngươi. Đi tới cuối cùng, ngươi thậm chí có thể là chúa tể bóng tối. Chưa nói tới điều xa xôi đấy, có thể nói tới một số tác dụng khi ngươi tu luyện xong.

Thứ nhất là tốc độ di chuyển trong bóng tối của ngươi cực nhanh, giống như cá gặp nước, kẻ địch rất khó đánh trúng ngươi.

Thứ hai, khi ngươi ẩn mình trong bóng tối, sẽ giống như lá trong rừng. Bất kỳ ai muốn tìm thấy ngươi đều cực kỳ khó khăn, phải có thủ đoạn đặc thù mới tìm được ngươi.

Thứ ba, bóng tối chính là vũ khí của ngươi, lực sát thương sẽ mạnh vô cùng

Thứ tư, bóng tối chính là áo giáp của ngươi, phòng hộ chắc chắn vô cùng.

Tất nhiên tùy vào khả năng của ngươi mà hiệu quả cao hay thấp.

Chốt lại, thành công, ngươi có cơ hội trở thành cường giả, kỹ năng ám sát càng là tuyệt đỉnh thiên hạ. Ngược lại, nếu thất bại, coi như phí một kiếp người. 360 năm sống trong bóng tối, thậm chí kéo dài tới 500, 600 năm cũng rất có thể. Vô cùng cô đơn, vô cùng tịch mịch. Không giấu gì ngươi, rất hiếm người dám tập Vô Ảnh Tử. Trong số vô cùng ít đấy, lại có rất nhiều người phát điên trong 100 năm đầu.

Ngươi thấy sao?"

Môn võ kỹ này là Cung Thừa Hy học được từ Bang chủ Ngục Sát Bang, một tổ chức ám sát hàng đầu Cửu Giới. Bang Chủ Ngục Sát Bang ám sát Cung Thừa Hy bất thành. Cung Thừa Hy cho hắn 1 cơ hội sống, đó là đưa ra 2 võ kỹ mạnh nhất của hắn, đồng thời giúp Cung Thừa Hy ám sát 1 người.

Trần Anh không trả lời, hắn lần đầu nghe đến chuyện 1 người phải sống mấy trăm năm liên tục trong bóng tối. Hắn rất muốn cố gắng, nhưng không thể không nói là hắn không sợ. Như Trần Lương nói, thất bại coi như phí 1 kiếp sống.

"Thần thông của ngươi là gì?" Trần Lương không ép Trần Anh phải có câu trả lời ngay, nên tạm hỏi hắn vấn đề khác.

Khi nói về thần thông của một người, tức là nói đến thần thông có được khi bước vào Tiên Linh cảnh. Thần thông này do nguyên khí hóa thành. Cho dù là mọc thêm 2 tay hay cơ thể biến khổng lồ, thực chất đều là nguyên khí tạo thành.

Còn nói về Đạo Thần Thông là nói về Đạo Thần Thông có được khi bước vào Hoàng cấp, Huyền cấp. Đạo Thần Thông là sự thay đổi về nhục thân hoặc nguyên khí.

"Bẩm đại nhân, là một đôi tai" Trần Anh vừa nói, vừa hiển hóa thần thông của mình.

Đôi tai thần thông của hắn to gấp 10 lần tai người bình thường.

"Tai của ngươi có gì đặc biệt?"

"Bẩm đại nhân, chỉ là nghe rõ hơn người bình thường một chút"

"Ta lại có 1 môn võ kỹ khác, được gọi là Nhất Quan Quán Đỉnh.

Môn võ kỹ này yêu cầu người tu luyện phải quay ngược cơ thể, đầu quay xuống dưới, chân hướng lên trời trong thời gian dài. Khi nào ngươi có thể giữ tư thế đấy suốt 12 canh giờ mới coi như bước vào nhập môn.

Lợi ích của nó, chính là tăng cường một trong bốn giác quan trên đầu, thính giác, vị giác, khứu giác, hoặc thị giác. Ngươi có thần thông về tai, vậy nếu tu sẽ là luyện về thính giác.

Ngươi không nên coi thường môn võ kỹ này.

Có 1 vị cường giả, đã tu luyện khứu giác đến xuất quỷ nhập thần. Nhờ khứu giác, hắn tìm kiếm bảo vật tốt hơn người khác gấp trăm ngàn lần. Nhờ khứu giác, hắn chế tạo được 1 loại hương dược khiến người khác răm rắp nghe theo lệnh hắn. Nếu ngươi từng nghe đến danh tự "Mùi hương" thì đó chính là tên gọi của cuốn sách viết về hắn.

2 môn võ kỹ này, vừa hay có thể đồng thời luyện tập.

Ngươi vừa về, nghỉ ngơi đi, cho ngươi 1 tháng suy nghĩ"

Trần Lương nói xong, phất tay ra hiệu Trần Anh rời khỏi.

Chương 167: Tiểu Cửu Giới Giải Phong

Ngày hôm sau, Trần Lương dẫn quân thu phục toàn bộ những vùng đất còn lại của Thân Sứ Quân. Để tiết kiệm thời gian và sức lực, toàn bộ 2 vạn phàm binh đều nằm trong Không Thú của Trần Lương trong quá trình di chuyển.

Sau khi đánh hết Thân Sứ Quân, Trần Lương chuyển sang càn quét những vùng đất còn lại của Mùi Sứ Quân.

Chỉ trong vòng 2 tháng, quân đội của Trần Lương đã tham gia cả trăm trận chiến lớn nhỏ. Toàn bộ lãnh thổ cũ của Thân Sứ Quân và Mùi Sứ Quân đều đã quy phục dưới cờ Mùi Sứ Quân.

Nhờ có Ngạo Thiên, Trần Lương dễ dàng tìm ra điểm yếu của trận pháp để công phá.

Nhờ có Tiếu Ngạo, nhiều trận chiến, Trần Lương chỉ việc cùng nó và Ngạo Thiên na di tới cạnh Đài Quan Chiến, chém giết Chiến Chủ Nhãn thu lấy Trận Nhãn. Nhiều thành có trận pháp cấp 6, 7 chiếm được mà không tốn một binh, một tốt.

Nhiều thành nhỏ nhìn thấy đội quân của Trần Lương, trực tiếp đầu hàng.

Không phải mọi trận đánh đều dễ dàng. Có những trận, quân địch có viện binh từ nơi khác khiến quân Trần Lương thương tích vô số, tử thương không ít.

Thời điểm chiến sự khốc liệt, Trần Anh một thân một mình đến gặp Trần Lương xin được học 2 võ kỹ kia. Hắn tứ cố vô thân, bị đồng đội bỏ mặc, cũng không có bất kỳ luyến tiếc nào trên thế gian.

Hắn mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Đói khát, đắng cay từng trải qua, nhiều không kể xiết.

Có một lần, Trần Anh bị tên công tử nhà giàu đánh nhừ tử gần chết, còn bị nhổ nước bọt vào mặt. Lúc đó, hắn thề, nếu có cơ hội, hắn dù phải liều chết cũng quyết tu thành cường giả, không để kẻ khác khinh thường như vậy.

Hắn nhận lấy 2 quyển võ kỹ đã được Trần Lương ghi chi tiết và rời đi. Từ đó đến khi chiến tranh ở Giang Đông Quốc kết thúc cũng không ai nhìn thấy tung tích của hắn. Trần Lương cũng không nhận được tin tức gì, có thể hắn đang tập trung tu luyện, cũng có thể hắn đã chết ở một xó xỉnh tối tăm nào đó.

Khí thế chiến thắng sục sôi, như ngựa không dừng vó, Trần Lương mang theo đại quân tiến lên phương bắc, xâm chiếm lãnh thổ của Chi Chủ. Hắn tạm thời vẫn chưa muốn xâm phạm Ngọ và Dậu Sứ Quân.

Trần Lương đứng trên cao nhìn xuống 2 vạn quân của Chu Minh và Ưng Sát quần nhau với 20 vạn địch quân. Trận chiến trên không vừa kết thúc nhưng đám tiên nhân sẽ không can dự vào cuộc chiến phía dưới. Rèn binh là quá trình lâu dài và xuyên suốt, không phải để bọn hắn đánh vài trận rồi thôi.

Trần Lương chợt nhận được âm thanh vang lên trong đầu:

"Chủ nhân, lâu không gặp"

Ngẩn ra một lúc, ngó đông ngó tây, Trần Lương mới nhìn vào trong cơ thể, vui mừng nói:

"Haha. Hay lắm. Cuối cùng cũng xong. Kết quả thế nào?"

"Đào Tiên Mộc thế nào rồi?"

"Đã có thể tiếp tục phát triển"

"Tốt lắm, để xong trận chiến này ta sẽ vào xem"

Cuối cùng thì Tiểu Cửu Giới cũng mở ra. Trần Lương đã chờ rất lâu một ngày này. Tiếp quản Phủ Thành Chủ của kẻ địch xong xuôi, hắn mới tiến vào Tiểu Cửu Giới.

Nơi đầu tiên hắn vào, cũng là trung tâm của mọi hoạt động từ trước đến nay, nơi có Long mạch, cũng là nơi trồng Thiên Đạo Mộc. Ngoài ra, xung quanh Thiên Đạo Mộc còn trồng rất nhiều loại linh dược, từ phổ thông tới quý hiếm.

Trước khi phong ấn Tiểu Cửu Giới, Trần Lương đã rất mất công tìm mua các loại hạt giống, linh dược mang vào đây, trồng tại 2 nơi có Long mạch và Địa mạch. Dưỡng chất và linh khí ở vùng đất Long mạch và Địa mạch thì khỏi phải nói, màu mỡ vô cùng, lại có thêm Thổ Bảo Trùng chăm sóc, các loại linh dược đều phát triển tươi tốt vượt bậc.

Nhờ có tiên dược bồi bổ, Thổ Bảo Trùng đã sinh sôi hậu đại, số lượng gia tăng hơn trước gấp mấy lần.

Tiểu Cửu Giới phong ấn hơn 140 năm, tức là tuổi thọ các loại linh dược ở đây, tất cả đều thuộc vào trăm năm linh dược, hiệu quả không cần phải nói. 2 khu dược viên này sẽ giúp Khai Thiên Môn bồi dưỡng một nhóm lớn đệ tử.

Nhìn 2 dược viên trăm năm tuổi, bao phủ một diện tích lớn, Trần Lương vô cùng thỏa mãn. Không những thế, 2 cây tiên dược còn mang cho hắn song hỷ lâm môn.

Nhìn Thiên Đạo Quả treo lủng lẳng trên cây, Trần Lương không thể không cười sung sướng, bay đến ngắm nghía từng quả một.

Thiên Đạo Mộc, 36 năm kết 1 trái. Lúc này, trên cây đã xuất hiện tới 4 trái. 1 người sở hữu tới 4 trái Thiên Đạo Quả, tin tức này truyền ra chỉ sợ là kinh tâm động phách. Đây là món đồ chỉ dành cho các công tử, tiểu thư con nhà giàu có, quyền quý bậc nhất. Những người giàu bình thường cũng không có năng lực sở hữu.

Ngắm nhìn Thiên Đạo Quả, hít một hơi thật sâu linh khí tỏa ra từ Thiên Đạo Mộc, Trần Lương cảm thấy tinh thần thư thái vô cùng, cả cơ thể tràn trề nhựa sống. Hắn không vội ngắt xuống Đại tướng quân, để đấy khi nào dùng hái đi cũng không muộn.

Trần Lương chợt nhớ tới 1 cây tiên dược khác, được trồng ở Địa mạch. Đây là cây tiên dược đầu tiên hắn sở hữu. Khi Tiểu Cửu Giới phong ấn, cây tiên dược này chưa thành thục, chưa thể sử dụng, không biết giờ thì thế nào.

Chỉ một giây sau, Trần Lương đã xuất hiện ngay bên cạnh tiên dược Thất Sắc Tam Sinh Hoa. Cây tiên dược này mỗi 1000 năm mới hình thành 1 cánh hoa, tương ứng với 1 màu. Thời điểm Trần Lương cướp được nó trong Tam Thập Tam Môn, nó đã có 6 cánh hoa. Hắn không biết khi nào thì hoàn thành 1000 năm của cánh hoa thứ 7, vì vậy chỉ biết chờ đợi.

Trời không phụ lòng người, Thất Sắc Tam Sinh Hoa giờ đây đã nảy nở đủ 7 cánh hoa. Mỗi cánh hoa phát ra 1 tầng quang mang, diễm lệ vô cùng. Không ngoa khi nói rằng Thất Sắc Tam Sinh Hoa chính là loài thực vật đẹp nhất trên thế gian.

7 cánh hoa được mọc ra từ một nơi gọi là bát hoa có hình dạng giống như 2 bàn tay chụm vào nhau.

Cách sử dụng Thất Sắc Tam Sinh Hoa rất đơn giản, ăn vào cả 7 cánh hoa. Đồng thời, chủ thể lấy một ít tủy sống đặt vào bát hoa.

Lúc này, Trần Lương có cảm giác một mối liên kết vô hình giữa hắn và phần còn lại của Thất Sắc Tam Sinh Hoa.

Theo như sách ghi lại, khi hắn chết đi, cơ thể sẽ bị tan rã, rồi được quy tụ tại Bát hoa của Thất Sắc Tam Sinh Hoa và sau đó được phục sinh.

Có điều sách không ghi rõ là quá trình phục sinh diễn ra trong bao lâu. Khi phục sinh sẽ giữ nguyên tu vi hay trở về luyện thể cảnh, tu luyện từ đầu. Những điều này, có lẽ phải chờ Trần Lương chết đi mới biết được.

Thất Sắc Tam Sinh Hoa phục sinh hắn 3 lần, tức là Trần Lương đã có thêm 3 cái mạng, nhưng hắn không được lãng phí bất kỳ mạng nào. Đường hắn đi còn rất dài, cho dù là 10 mạng cũng còn ít chứ đừng nói là chỉ có 4 mạng.

Trong ký ức của Hải Thượng Trung và Cung Thừa Hy, một số nơi có một số cố sự kỳ bý cần được khám phá. Một số nơi được đồn là có bảo vật tuyệt thế trong truyền thuyết. Cung Thừa Hy và Hải Thượng Trung đều chỉ có 1 mạng, nên có nơi, bọn hắn dám mạo hiểm, có nơi lại không. Thất Sắc Tam Sinh Hoa chính là cơ hội để Trần Lương mạnh dạn thám hiểm những nơi đó, khám phá những bí ẩn tuyệt thế, xác nhận những truyền thuyết cố sự.

Trần Lương ghé thăm nơi trồng Đào Tiên Mộc. Đây chính là nguyên nhân hắn phải phong ấn Tiểu Cửu Giới 144 năm. Đào Tiên Mộc sừng sững một mình một vùng đất, đắm chìm trong Bạch sắc quang mang sáng đến chói mắt.
Có được lời đảm bảo của Tiểu Cửu Giới về sự phát triển của Đào Tiên Mộc, Trần Lương chỉ đến xem qua liền rời đi.

Rời khỏi Tiểu Cửu Giới, Trần Lương gọi Truyền tin thạch cho Tuyết Hoa:

"Từ lúc Càn Sủng trưởng lão rời đi, hắn có liên lạc với nàng?"

"Không. Thiếp không nhận được tin tức gì của lão"

"Nàng gọi cho lão xem thế nào. Bảo lão nếu muốn đột phá lên Huyền cấp thì đi tới Kinh Châu gặp ta"

"Vâng thưa tướng công"

15 tòa thành thị trực thuộc Chi Chủ đã bị Mùi Sứ Quân nhanh chóng xâm chiếm. Đội quân của bọn hắn quá mạnh, thế không thể cản. Muốn chặn lại được lực lượng của Trần Lương, chỉ có đội quân do đích thân Đại tướng quân thống lĩnh mới đủ tầm.

Trần Lương đang muốn cho quân nghỉ ngơi, tập hợp thêm lực lượng bù đắp lại hao hụt nhân lực do tử thương qua nhiều trận chiến, thì hắn nhận được một tin tức do Chu Minh đưa tới:

"Môn chủ, có gián điệp nằm vùng ở Ngọ Sứ Quân muốn trao đổi với ngươi"

"Ai vậy?" Trần Lương hỏi

"Một nữ nhân tên Hồng Phát Nhi, trước giờ thuộc hạ chưa từng liên lạc với nàng. Hôm nay tự nhiên gọi, đòi nói chuyện trực tiếp với môn chủ, có việc tối mật"

"Hồng Phát Nhi à. Kẻ này không xuất hiện ta cũng gần quên mất hắn. Được rồi, để ta nói chuyện riêng với hắn"

"Hắn?" Chu Minh thắc mắc

"Ngươi không hiểu đâu, cứ lui xuống" Trần Lương phất tay

Trần Lương cầm lấy Truyền tin thạch, nói với Hồng Phát Nhi:

"Nói đi, có việc gì"

"Môn chủ, ta tiềm ẩn ở Ngọ Sứ Quân cả trăm năm nay. Bây giờ mới có thể ở gần Đại tướng quân. Tin tức tình báo của Ngọ Sứ Quân cho thấy tiếp theo ngươi sẽ đánh Ngọ Sứ Quân hoặc Dậu Sứ Quân. Vì vậy ta mới liên lạc xem có thể giúp được gì" Hồng Phát Nhi nói. Trần Lương vẫn nhớ đây đúng là giọng nữ của hắn.

"Ngươi có được cầm Trận Nhãn không?"

"Không. Người nắm giữ Trận Nhãn là Đại tướng quân. Nếu hắn ra ngoài, sẽ đưa Trận Nhãn cho thuộc hạ thân tín của hắn là Khải Lan tướng quân. Nàng là 1 Huyền cấp võ giả"

"Ngươi nói ngươi ở gần Đại tướng quân, cụ thể là như nào?"

"haha. Trăm năm nay, ta đều ở hình dạng giai nhân tuyệt sắc. Ở gần, dĩ nhiên là chung chăn chung gối" Nói đến đây, Hồng Phát Nhi cười lên ha hả, nghe cực kỳ gian tà kèm sung sướng.

"Ngươi có đánh cắp được Trận Nhãn không?" Trần Lương hỏi

"Cái này hơi khó, ta chưa tìm ra được cách nào"

"Ngươi có được tham gia các cuộc họp cao cấp bên đấy không?" "Đáng tiếc, ta tu vi quá thấp, lại không phải dạng có tài đánh trận, nên không được tham dự"

"Ngươi có nắm được mọi hành động của Lý Thiên Ân Đại tướng quân không?

"Hắn là Đại tướng quân, Địa cấp võ giả, ta làm sao nắm được"

"Trận Nhãn không được, tình báo không được. Vậy ngươi còn làm được gì" Trần Lương cau mày nói

"Ta có thể ám sát Đại tướng quân"

"Vậy sao ngươi còn chưa làm?"

"Ta cần ngươi cung cấp 1 kiện Thiên Thánh Khí châm độc, nhỏ bằng ngón tay út"

"Ngươi nghĩ Thiên Thánh Khí là rau cải ngoài chợ hay sao mà muốn có là có, lại còn phải có độc nữa. Ta hiện giờ kiếm không được vũ khí như thế. Ngươi còn làm được gì khác?"

"Ta... hết rồi"

Nhắm mắt, ngẫm nghĩ một lúc, Trần Lương hỏi tiếp:

"Thân phận của ngươi trong Phủ Thành Chủ là như nào?"

"Ta là ái thiếp của Lý Thiên Ân, thân phận tôn quý, không kẻ nào dám không nghe"

"Tức là ngươi có thể đi tới mọi nơi, làm mọi việc trong Phủ Thành Chủ?"

"Coi như vậy đi. Môn chủ có ý gì?"

"Ta có một loại độc không mùi, không vị được chế biến thành hương liệu dạng lỏng. Nếu ngươi có thể đốt hương liệu này trong buổi họp có Đại tướng quân thì ngươi sẽ lập đại công"

"Được được, ta có thể làm được. Chuyện này quá đơn giản. Ta biết bọn hắn họp ở phòng nào. Chỉ cần thay thế và đốt trước khi bọn hắn họp là được phải không?"

"Đúng là vậy"

"Môn chủ mau đưa ta loại độc đấy, ta sẽ sớm thực hiện và báo cho ngươi biết. Tác dụng của loại độc này là gì?"

"Tác dụng là người trúng độc trở thành phàm nhân trong 2 ngày"

"Chỉ mất sức mạnh trong 2 ngày thôi sao? Sau đó lại trở lại bình thường phải không?"

"Đúng vậy. Làm sao để đưa độc hương cho ngươi?"

"Chỉ cần cho 1 người bán nước hoa đưa ta là được"

"Được rồi. Ta sẽ cho người đưa độc hương cho ngươi"

"Đa tạ môn chủ"

Trần Lương cho gọi mấy người Huyết Vô Thần, Chu Minh vào trao đổi:

"Các ngươi thấy sao?"

"Môn chủ có biết nhiều về tên Hồng Phát Nhi này?" Chu Minh hỏi

"Thực tình là không. Nếu ngươi hỏi ta có thể tin tưởng hắn không thì câu trả lời là nửa điểm tin tưởng cũng không có"

Huyết Vô Thần trình bày:

"Rất có thể đây là một cái bẫy. Nếu bây giờ Lý Thiên Ân bị hạ độc Xuyến Chi Thảo, chúng ta cần tấn công hắn trong vòng trăm ngày.

Cách an toàn để không bị Hồng Phát Nhi lừa, là chúng ta lần lượt tấn công các thành của Ngọ Sứ Quân cho đến khi tiến đến Lý Thiên Thành. Như vậy, cho dù Lý Thiên Ân trúng độc hay không, chúng ta đều không gặp bất lợi.

Nhưng cách này mất thời gian và hao tổn quân lực. Nếu hắn thực sự trúng độc, hắn sẽ dồn toàn lực tấn công chúng ta, rất nguy hiểm.

Một cách tốt hơn, nếu Hồng Phát Nhi không lừa chúng ta và Lý Thiên Ân thực sự trúng độc, đó là dùng 1 đội quân mạnh nhất, chỉ gồm các tiên nhân bất ngờ tấn công Lý Thiên Thành"

"Nếu có thể giải quyết Lý Thiên Ân, những thành thị còn lại liền không khó thu phục. Bọn chúng không có người điều khiển, lại không đưa quân cứu viện nhau. Hạ gục từng thành quá đơn giản" Võ Giác nói

"Nhưng nếu đây là 1 cái bẫy, chỉ sợ quân ta tổn thương thảm trọng, không nhấc đầu lên được. Đặc biệt là thời điểm này, chiến tranh đang cực kỳ căng thẳng"

Mọi người lo lắng bàn tính xem rốt cuộc có tin được Hồng Phát Nhi hay không.

Chương 168: Mưu kế cấp hai

Trần Lương ngồi trên Tiếu Ngạo truyền tống đến vị trí cách Lý Thiên Thành 5 dặm. Sau đó hắn đưa ra ngoài 12 Huyền cấp võ giả. Trong đó Khải Huyền là Huyền cấp thất huyệt duy nhất trong đội, lãnh đạo 11 võ giả còn lại. Cùng Trần Lương đánh chiếm khắp nơi, Khải Huyền đã có danh tiếng không nhỏ ở Giang Đông Quốc.

1 ngày trước, hắn đã nhận được tin tức từ Hồng Phát Nhi:

"Môn chủ, ban sáng, Lý Thiên Ân họp với 4 thuộc tướng cấp cao. Ta đã đổ độc hương vào tinh dầu thơm, bọn hắn chỉ cần hít thở không khí bên trong liền dính độc"

"Ngươi có chắc bọn hắn đã dính độc?" Trần Lương hỏi

"Theo như môn chủ bảo, chỉ cần hít vào 1 hơi là đủ trở thành phàm nhân. Vì vậy không có lí do gì bọn hắn còn khỏe mạnh. Nhưng để chắc ăn, chờ hết ngày ta sẽ báo cáo lại với môn chủ"

Đêm hôm đó, Hồng Phát Nhi gọi cho Trần Lương, nói:

"Biểu hiện trúng độc không rõ ràng, nhưng có 2 vấn đề. Thứ nhất là họp xong bọn hắn không tản ra mà cùng nhau đi tới 1 nơi bí mật nào đó. Thứ hai là trước đó ta đã hẹn với Lý Thiên Ân tối nay một đêm ân ái. Nhưng đêm nay không thấy hắn đến"

"Được. Sáng mai ta sẽ tổ chức tấn công. Ngươi chờ phối hợp cùng bọn ta"

"Rõ thưa môn chủ"

Kế sách tấn công đã được lên từ trước, đợt tấn công này Trần Lương chỉ đột kích cùng với 12 người mạnh nhất cùng Tiếu Ngạo và Ngạo Thiên. Hoàng cấp trở xuống không có đi cùng.

Trần Lương không vội công phá Lý Thiên Thành, mà gọi Truyền tin thạch cho Hồng Phát Nhi để hắn ra ngoài gặp mặt.

Hồng Phát Nhi ở tại trong Phủ Thành Chủ, muốn ra ngoài cũng không phải một chốc một lát liền có thể. Trong lúc chờ đợi, Trần Lương liên tiếp nhận được cuộc gọi từ Truyền tin thạch:

"Thỏ béo rời hang, 5 người"

"Thỏ 3 rời hang, 3 người"

"Thỏ 1 rời hang, 2 người"

"Thỏ 4 rời hang, 3 người"

Trần Lương đợi đến thời gian 6 nén nhang mới nhìn thấy Hồng Phát Nhi có mặt.

"Môn chủ, ngươi xuất hiện ở đây có thể đã bị phát hiện. Sao không nhân lúc bất ngờ, toàn lực tấn công? Chỉ cần phá được hộ thành đại trận, ngươi tất chiến thắng. Lý Thiên Ân và 4 thuộc tướng đều đã bị dính độc hương. Lực lượng còn lại không phải đối thủ của các ngươi" Hồng Phát Nhi nói

"Ngươi không nhìn thấy có cao thủ nào đến sao?" Trần Lương hỏi

"Không thấy. Nói đến cũng lạ, nếu bọn hắn biết bản thân trúng độc, vậy Lý Thiên Ân phải gọi cao thủ đến trấn thủ Lý Thiên Thành mới phải. Môn chủ mang theo nhiều người hẳn là để đề phòng trường hợp này phải không?"

"Đúng vậy. Cho dù thế nào, ta có Đại Địa Ngưu Ma Vương ở đây, muốn chạy trốn dễ như trở bàn tay"

"Có thể bọn chúng điều cao thủ đến mà ta không biết, hoặc Lý Thiên Ân quá tự tin vào phòng ngự của hộ trận, cho rằng nếu bị tấn công thì gọi cứu viện vẫn kịp"

"Trận pháp cấp 8 sơ đẳng, muốn phá hủy cũng phải đến nửa ngày. Nhưng vào tay ta thì sẽ rất nhanh thôi. Ngươi làm rất tốt. Mất đi 5 kẻ mạnh nhất, hôm nay chính là ngày tàn của Ngọ Sứ Quân"

Trần Lương nói xong, ra lệnh tiến lên thêm 2 dặm, lấy ra 6 khẩu đại pháo bắt đầu tấn công hộ thành đại trận của Lý Thiên Thành. Có điều, trong lúc đại pháo tấn công, hắn không đi tìm kiếm điểm yếu của trận pháp mà lại bày ra Hắc Giới, bao trùm lên nhóm bọn hắn.

Hắc Giới bao phủ rất nhỏ diện tích trong rất ngắn thời gian, chỉ kéo dài mấy hơi thở liền được Trần Lương thu lại.

"Mọi người đâu hết rồi?" Hồng Phát Nhi ngạc nhiên ngoái nhìn xung quanh. Nơi hắn đang đứng, chỉ còn lại có hắn, môn chủ, và 5 người khác. Cả Tiếu Ngạo và Ngạo Thiên cũng không thấy đâu.

"Bọn hắn ở trong Không Thú, khi nào cần sẽ ra. Ngươi cùng 5 người khác giúp ta điều khiển đại pháo là đủ rồi"

Đến lúc này, Trần Lương mới bắt đầu đi nghiên cứu trận pháp, tìm kiếm điểm yếu.

"Các ngươi mang đại pháo theo ta" Trần Lương ra lệnh cho 6 người

"Không cần mang pháo đi, mạng các ngươi, cũng nên để lại" Một âm thanh từ trong thành vang lên, kèm theo đó là 12 bóng người phi không mà đến.

"Không, không thể nào" Hồng Phát Nhi lắp bắp

"Hồng Phát Nhi, chuyện này là thế nào. Ngươi lừa ta?" Trần Lương nhìn Lý Thiên Ân Đại tướng quân bay tới, trông hoàn toàn khỏe mạnh, nào có dấu hiệu trúng độc.

"Không, không phải, ta rõ ràng đã hạ độc hương bọn hắn" Hồng Phát Nhi nói

"Tiểu Uyên, kế sách lừa Thủy Kính Tiên Sinh đã thành công, ngươi có thể trở về rồi. Ta sẽ phong ngươi lên làm tướng quân, thưởng trăm vạn Tinh thạch" Lý Thiên Ân tươi cười, nói

"Không, không phải, môn chủ, ngươi đừng nghe hắn. Ta thực sự không phản bội ngươi" Hồng Phát Nhi lo lắng, miệng nói mà như sắp khóc. Hắn đã bị Lý Thiên Ân phát hiện, giờ Trần Lương cũng cho rằng hắn phản bội thì cái mạng nhỏ này xong đời rồi.

"Ngươi vào Không Thú của ta, trở về rồi tính"

Trần Lương nói xong, muốn thu Hồng Phát Nhi vào Không Thú nhưng hắn không chịu, nói:

"Môn chủ, ngươi không phải tin lời hắn đấy chứ. Ta trở về ngươi sẽ không giết ta sao?"
"Nếu ngươi trong sạch, liền chui vào Không Thú của ta. Đây là minh chứng rõ ràng nhất cho sự trung thành của ngươi" Trần Lương nghiêm mặt nói

"Được được, ta vào. Môn chủ cố gắng trốn thoát" Hồng Phát Nhi nói xong, liền biến mất.

"Ngươi nghĩ mình có khả năng thoát thân sao?" Lý Thiên Ân chờ Trần Lương xử lý xong xuôi thuộc hạ mới nói tiếp. Hắn rất tự tin vào kế hoạch tương kế tựu kế của mình, không có gì cần phải vội.

"Chưa nói đến thoát thân. Ta muốn biết làm sao ngươi không trúng độc? Độc ta dùng là Xuyến Chi Thảo, chỉ cần hít vào 1 hơi liền mất hết tu vi. Ngươi là giải độc hay không bị trúng độc?" Trần Lương hỏi

"Ta không bị trúng độc. Ta đã nghi ngờ Hồng Phát Nhi là gián điệp từ lâu, nhưng không có chứng cứ. Tất cả những người thân cận, ta đều kiểm tra rất kỹ.

30 năm trước, thời điểm ta chọn nàng làm tiểu thiếp, ta đã cho nàng uống thuốc ngủ và kiểm tra Không Vật. Trong đó không có gì ngoài 1 viên Truyền tin thạch không ghi tên. Tất cả Truyền tin thạch khác, ta đều đã kiểm tra người nhận rõ ràng, riêng viên vô danh thì không biết được.

Ta phải công nhận Tiểu Uyên, hay ngươi vừa gọi là Hồng Phát Nhi rất cẩn thận. Nàng ở Lý Thiên Thành 60 năm không bị phát hiện. Cho dù 30 năm trước ta có nghi ngờ nhưng nàng cũng chưa từng sử dụng Truyền tin thạch vô danh kia khiến ta gần như đã tin tưởng nàng.

Phải đến hôm vừa rồi, nàng liên lạc với ngươi ta mới biết. Nhờ vậy ta đã kiểm tra lọ nước hoa không mùi kia. Người kiểm tra đã bị mất sạch tu vi.

Hành động bỏ độc hương của Hồng Phát Nhi, tất nhiên ta đã biết nên ứng phó không có gì khó khăn.

Ta tương kế tựu kế, giả vờ trúng độc để bắt con cá to. Không ngờ con cá này to ngoài mong đợi.

Thủy Kính Tiên Sinh, ngươi chết rồi, Mùi Sứ Quân coi như diệt vong"

"Ngươi nói nhiều vậy, là muốn câu giờ sao? Ta đoán có rất nhiều Huyền cấp võ giả đang bay tới đây" Trần Lương nói

"Thủy Kính Tiên Sinh quả thật thông tuệ. Để tránh đánh rắn động cỏ, thời điểm Thủy Kính Tiên Sinh xuất hiện, ta mới ra lệnh cho cao thủ từ các thành gần đây bay tới. Bọn hắn sắp tới rồi, ngươi có chạy đã không kịp.

Thủy Kính Tiên Sinh tinh thần lực cấp 9, lừng lẫy thiên hạ cũng phải chịu thua trước kế sách của ta. Hôm nay thật đáng ăn mừng" Lý Thiên Ân đắc ý nói

Đúng lúc này, Trần Lương nhận được Truyền tin thạch gọi đến, báo:

"Thỏ béo đã bị làm thịt"

Trần Lương nghe xong, mỉm cười, nói: "Đại tướng quân, ngươi không thắc mắc ta chỉ có bằng này người sao?"

"Ha ha, ý ngươi là Đại Địa Ngưu Ma Vương phải không. Ta đã chuẩn bị đầy đủ rồi, tính cả tới nhân vật đứng sau Hồng Phát Nhi là ngươi. Ngươi gọi Đại Địa Ngưu Ma Vương ra đi, ta sẽ cho ngươi biết tuyệt vọng là như thế nào"

"Cảm phiền ngươi đợi một chút" Trần Lương bình tĩnh nói

Mấy hơi thở sau, Tiếu Ngạo cùng Ngạo Thiên xuất hiện, nhưng không phải là từ trong Không Thú đi ra, mà là dùng Không Gian Truyền Tống đến.

"Bọn chúng từ đâu đến?" Lý Thiên Ân hỏi

"Ngươi rất nhanh được biết" Trần Lương trả lời mà như không.
Sau câu nói của Trần Lương, Lý Thiên Ân nhận được cuộc gọi truyền tin:

"Đại tướng quân, Lý Liên Thành bị chiếm rồi"

"Sao lại thế? Bị tấn công lúc nào? Sao có thể nhanh như vậy"

"Thuộc hạ vừa nhận được tin báo. Kẻ chiếm lấy Lý Liên Thành là Khải Huyền cùng 6 người, 1 yêu thú giống khuyển, 1 yêu thú giống trâu. Bọn chúng từ trong không gian, đột nhiên xuất hiện gần Đài Quan Chiến, phá hủy trận pháp phòng hộ và trận pháp không gian của Đài Quan Chiến rồi đánh chết Chiến Chủ Nhãn. Thành chủ đi tấn công bọn hắn cũng bị giết chết. Cuối cùng bọn hắn cướp được Trận Nhãn.

Cả quá trình chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn. Kẻ địch cướp được Trận Nhãn rồi thuộc hạ mới nhận được tin báo.

Đại tướng quân, thuộc hạ tiếp tục đến chỗ ngài hay quay trở về?"

"Ngươi dẫn đội quay trở về xem tình hình thế nào" Lý Thiên Ân ra lệnh

Lý Thiên Ân tức giận, nhìn Trần Lương, nói:

"Ngươi lợi dụng cao thủ ở Lý Liên Thành ra ngoài, nên cho Khải Huyền đánh cướp Trận Nhãn của Lý Liên Thành?"

"Đúng vậy" Trần Lương mỉm cười nói "Lý Liên Thành có trận pháp cấp 7 cao đẳng bảo vệ, phá hủy thật quá đáng tiếc. Nếu là lúc khác, Đại Địa Ngưu Ma Vương đưa người tới gần Đài Quan Chiến cũng sẽ bị đám cao thủ vây công. Lúc này 10 người bọn hắn rời đi, chính là thời điểm tốt nhất để chiếm thành"

"Ngươi không tin Hồng Phát Nhi?" Lý Thiên Ân hỏi

"Vấn đề không phải tin hay không, mà là luôn cần có kế sách dự phòng. Ta giả dụ Hồng Phát Nhi lừa ta. Vậy để tiêu diệt toàn bộ quân ta mà thiệt hại thấp nhất, ngươi phải có một lực lượng gấp đôi của ta. Vậy ngươi sẽ cần điều thêm Huyền cấp từ các nơi khác đến. Ngươi sẽ chọn các thành ở gần để tiện di chuyển.

Ta đã cho 100 người giám sát 8 thành gần đây nhất, nhưng mãi không thấy động tĩnh gì. Ngươi quả nhiên cáo già, chỉ đến khi ta xuất hiện ở Lý Thiên Thành ngươi mới điều bọn hắn đến. Nếu không phải có Đại Địa Ngưu Ma Vương, ta quả thật không làm ăn được gì"

Trần Lương chưa nói xong, Lý Thiên Ân liền một lúc nhận được 3 cuộc gọi khác, đều là từ các thành chủ:

"Bẩm báo, Hỏa Xa Thành đang bị 10 tiên nhân đang nã pháo tấn công trận pháp"

"Bẩm báo, Công Liên Thành đang bị 10 tiên nhân đang nã pháo tấn công trận pháp"

"Bẩm báo, Ngô Đồng Thành đang bị 10 tiên nhân đang nã pháo tấn công trận pháp"

Lý Thiên Ân không trả lời bọn hắn, quay qua hỏi Trần Lương:

"Ngươi cũng cho tấn công 3 thành khác? Ngươi kiếm đâu lắm người vậy?"

"Đúng vậy. Đầu độc ngươi là kế sách thứ nhất. Ngươi tương kế tựu kế. Vậy ta liền tiến hành kế sách thứ hai, đánh chiếm các thành khác.

Thời điểm đến đây, ta lấy ra đội hình mạnh nhất để ngươi nghĩ rằng ta trúng kế. Thời điểm ta thi triển Hắc Giới chính là lúc Đại Địa Ngưu Ma Vương đưa người đi tấn công Lý Liên Thành. Đánh xong Lý Liên Thành, Đại Địa Ngưu Ma Vương lại phân bổ người tấn công 3 thành khác, chỉ để lại Khải Huyền trông giữ Lý Liên Thành"

"Khốn kiếp" Lý Thiên Ân chửi thề, quay sang nói với 3 vị thành chủ "Các ngươi gọi người quay trở lại bảo vệ thành. Không cần các ngươi đến đây"

"Đã rõ, Đại tướng quân" 3 vị thành chủ trả lời

"Ngươi được lắm" Đại tướng quân thở ra một hơi dài, lấy lại bình tĩnh, nói tiếp với Trần Lương "Nhưng chỉ cần ta giết được ngươi, mọi thứ đều đáng giá"

"Người biết vì sao ta vẫn có thể mỉm cười không?" Trần Lương vừa cười vừa nói "Đó là bởi vì chúng ta sẽ tạm biệt nhau ngay bây giờ"

Nói xong, hắn cùng Ngạo Thiên và 5 người khác chạm vào người Tiếu Ngạo, chuẩn bị na di rời đi.

"Ngươi biết vì sao ta vẫn tiếp chuyện vui vẻ không?" Đến lượt Lý Thiên Ân cười nói "Đó là bởi vì chúng ta sẽ không rời xa nhau"

"Chuyện gì xảy ra?" Trần Lương nhìn Tiếu Ngạo không thể thực hiện Không Gian Na Di mà lo lắng hỏi. Vừa là hỏi Tiếu Ngạo, vừa là hỏi Lý Thiên Ân.

"Bên cạnh ta là 4 Không gian thuộc tính võ giả. Bọn hắn đã cố định không gian nơi đây, các ngươi sẽ không thể na di rời đi" Lý Thiên Ân nói

"Tấn công" Lý Thiên Ân ra lệnh. Hắn không muốn chờ đợi thêm, tránh phát sinh ngoài ý muốn

Trần Lương không lấy ra binh khí, mà thu Ngạo Thiên cùng 5 người khác vào Không Thú. Phòng vệ đã có Tiếu Ngạo lo. 4 chiếc sừng tạo ra 1 bức màn Không Gian Bình Chướng vững chắc ngăn chặn mọi đòn tấn công.

Trong khi chống đỡ, Trần Lương cưỡi lên Tiếu Ngạo bỏ chạy. Nếu chỉ có Tiếu Ngạo, nó có thể thu Trần Lương vào Túi Không Gian của nó trong bụng rồi sử dụng Không Gian Bộ chạy thoát khỏi Lý Thiên Ân. Nhưng nó lại vướng 4 chiếc sừng đang liên tục bị chấn động vì đòn tấn công của kẻ địch. Tốc độ di chuyển của 4 chiếc sừng không phải quá nhanh, vì vậy nhất thời, không thể chạy thoát.

Lý Thiên Ân sau 10 lần công kích không thấy có hiệu quả, quyết định dừng tay, toàn lực tăng tốc, muốn vượt lên trên, chặn chết Đại Địa Ngưu Ma Vương, đem Trần Lương chém thành 10 khối.

- ------

Chương sau: Mưu kế cấp ba

Chương 169: Mưu kế cấp ba

Rất nhanh, Lý Thiên Ân đã vượt đến bên tay trái Trần Lương. Hắn đành đưa Ngạo Thiên ra đối phó đại địch.

Có ưu thế về số lượng, Lý Thiên Ân không dại gì một mình đánh với Trần Lương cùng Ngạo Thiên. Hắn vượt hẳn lên trên một khoảng cách xa, tụ khí đánh một võ kỹ cực mạnh khiến Tiếu Ngạo không thể tiếp tục bỏ chạy.

Sau lần chống đỡ thứ hai, đám người Trần Lương đã bị bao vây không có lối thoát.

"Người cười cuối cùng vẫn là ta" Lý Thiên Ân nói

"Vậy sao?" Trần Lương vừa nói xong, hắn liền đưa người từ trong Không Thú ra.

Lý Thiên Ân khinh thường nhìn 5 người mới xuất hiện, nhưng số lượng thêm 12 người sau đó khiến hắn không còn cười được nữa. Đây chính là 11 Huyền cấp dưới trướng Khải Huyền, cùng 6 hoàng cấp chuyên trách thực hiện Thất Tinh Bắc Đẩu tăng sức mạnh cho Trần Lương.

"Ngươi đưa bọn hắn về từ lúc nào?" Lý Thiên Ân nghiêm trọng hỏi

"Bọn hắn chưa từng rời đi. Thời điểm Hắc Giới bao trùm, chỉ có Đại Địa Ngưu Ma Vương đưa Tam Nhãn Lang và Khải Huyền đi chiếm Lý Liên Thành, còn 6 người khác chui vào Không Thú của ta"

"Ngươi cho 6 người khác chiếm Lý Liên Thành cùng Khải Huyền là để lừa ta?"

"Đúng vậy, 6 Hoàng cấp mà thôi"

"Vậy sao có thể cướp được Trận Nhãn"

"Ngươi tự nghĩ đi" Trần Lương cười đểu

"Những kẻ đang tấn công 3 thành khác thì sao?"

"Đều là Hoàng cấp, đánh để kéo viện binh của ngươi quay lại. Chỉ có đánh Lý Liên Thành là thật"

"Ngươi đưa 17 người ra sớm thì đâu cần bỏ chạy?" Lý Thiên Ân hỏi

"Ta không bỏ chạy, ta kéo ngươi rời xa Lý Thiên Thành mà thôi. Lý Thiên Ân, đây chính là mưu kế cấp ba của ta dùng để giết ngươi"

Lý Thiên Ân tức giận, ra lệnh:

"Không cần định trụ không gian. Tất cả tấn công cho ta"

"Để Lý Thiên Ân cho ta. Các ngươi dọn dẹp đám còn lại" Trần Lương nói, xong bắt đầu thi triển Thất Tinh Bắc Đẩu cùng 6 Hoàng cấp bên cạnh. Bọn hắn sẽ đứng sát Tiếu Ngạo để được bảo hộ an toàn nhất.

Trong khi Trần Lương bận thi triển Thất Tinh Bắc Đẩu, Ngạo Thiên một mình đối phó Lý Thiên Ân. Yêu Ảnh của nó vừa vặn nổ tung cùng với võ kỹ mạnh nhất của Lý Thiên Ân, khiến hắn không khỏi ngỡ ngàng:

"Không thể nào, sao Tam Nhãn Lang lại mạnh được đến trình độ này"

Lý Thiên Ân là Đại tướng quân có chiến lực xếp thứ 3 trong 13 Đại tướng quân, nhờ vậy Ngọ Sứ Quân mới trụ vững được đến lúc này. Hắn vốn dĩ cho rằng Tam Nhãn Lang chỉ mạnh hơn Huyền cấp thất huyệt một chút, một đòn là đủ áp chế, không ngờ lại bất phân thắng bại.

Ngạo Thiên không lập tức tấn công mà chờ cho Lý Thiên Ân có thời gian lần thứ hai đánh ra võ kỹ mạnh nhất của hắn.

"Sáttttttttt" Lý Thiên Ân hét lớn, một cự kiếm khổng lồ rạch phá thiên địa, từ trên thương khung chém xuống Ngạo Thiên.

Cự kiếm khổng lồ mang theo khí thế bài sơn đảo hải khiến cho Trần Lương đứng cạnh Ngạo Thiên cũng không khỏi tê dại da đầu. Cùng một võ kỹ, nhưng lần thứ 2 mang theo quyết tâm và tức giận, có mấy phần mạnh hơn lần đầu.

Đám võ giả xung quanh bị khí thế dữ dội của cự kiếm ảnh hưởng, đều dừng lại quan chiến. Phía Lý Thiên Ân khấp khởi mong chờ 1 chiến thắng oanh liệt, Ngạo Thiên bị xẻ ra làm hai. Phía Trần Lương lại khấp khởi lo lắng, sợ rằng Tam Nhãn Lang khó mà đỡ nổi một kiếm hủy thiên diệt địa như này.

Cự kiếm khổng lồ uy vũ chém xuống, còn cách Ngạo Thiên 1 trượng liền khựng lại, không thể tiến thêm 1 tấc. Cự kiếm không phải bị phía trước chặn lại mà là bị Đạo Quang điều khiển, chủ động dừng lại.

Đạo Quang là một luồng sáng phát ra từ đệ tam nhãn của Ngạo Thiên, kéo dài 3 trượng. Trong luồng sáng này có ký hiệu của Đạo lúc ẩn lúc hiện, nên Trần Lương gọi nó là Đạo Quang.

Bất kỳ vật gì bên trong Đạo Quang đều thụ Ngạo Thiên điều khiển. Có thể nói, Ngạo Thiên chính là chủ nhân của vùng thiên địa bên trong Đạo Quang.

Ngạo Thiên đã biểu diễn đa dạng vật chất để chứng minh quyền làm chủ của nó với Đạo Quang.

Ngươi đổ một xô nước vào Đạo Quang, Ngạo Thiên sẽ điều khiển các giọt nước xếp thành hình nhân nhảy múa trong đó.

Ngươi đánh vào đó 1 luồng thương khí, Ngạo Thiên cho nó uốn lượn bên trong như một tiểu xà.

Trần Lương đánh 1 hắc long vào đó, Ngạo Thiên cho hắc long cuộn tròn nằm ngủ như một tiểu long đáng yêu.

Không thể không nói cự kiếm mạnh vô cùng, đi qua Đạo Quang 2 trượng mới thụ Ngạo Thiên điều khiển. Trong sự kinh ngạc của cả Lý Thiên Ân và thuộc hạ 2 bên, cự kiếm quay đầu, tấn công ngược trở lại.

Lý Thiên Ân không kịp đánh ra cự kiếm thứ hai, chỉ có thể cấp tốc huy 1 kiếm chống đỡ. Cự kiếm phá tan kiếm khí, chém vào người Lý Thiên Ân khiến hắn bị đánh bay ra sau cả trăm trượng.
Lý Thiên Ân bị chính võ kỹ của mình đánh bay, ngay cả thuộc hạ của Trần Lương cũng không thể tin nổi. Bọn hắn biết Ngạo Thiên có thể điểu khiển võ kỹ đối phương nhưng đến mức này thì thật quá bá đạo rồi.

Lực phòng vệ của Địa cấp rất mạnh. Lý Thiên Ân chưa đến nỗi trọng thương không gượng dậy nổi. Hắn quay lại tiếp tục tấn công Ngạo Thiên, nhưng không còn dám tung võ kỹ mạnh mà chỉ đánh vừa vừa để kéo dài thời gian nghĩ đối sách, liệu có nên rút lui, liệu gọi viện binh từ các thành khác có kịp...

Trần Lương gia nhập vòng chiến, nhưng không giúp Ngạo Thiên mà tiến đánh những kẻ khác. 12 Huyền cấp của Lý Thiên Ân đang bất phân thắng bại với sự kết hợp của Tiếu Ngạo và 11 huyền cấp của Trần Lương.

Thực ra, nói về lực tấn công, đám người của Lý Thiên Ân mạnh hơn, nhưng Tiếu Ngạo chọn kẻ có lực tấn công cao nhất để ngăn chặn nên 2 bên cân bằng được lực lượng. Và điểm cân bằng bị phá vỡ do có thêm nhân tố Trần Lương nhảy vào.

Tổ hợp giữa Thất Tinh Bắc Đẩu, Đạo Thần Thông Hủy Diệt Nguyên Khí, Chiến thần Atula, và rất nhiều yếu tố khác mang đến cho Trần Lương chiến lực tương đương với một Huyền cấp thất huyệt.

Trần Lương xen vào bất kỳ cuộc giao tranh nào, đều khiến cho kẻ địch nhận lấy thương tích mà bại lui.

Lý Thiên Ân nhìn thấy thế cuộc không ổn, bên hắn đã mất đi 1 chiến tướng.

"Rút lui" Lý Thiên Ân hét lên

"3 người 1 đội, mỗi đội đánh 1 địch" Trần Lương ra lệnh

"3 người 1 đội, cùng nhau rút lui" Lý Thiên Ân ra lệnh

Trần Lương ra lệnh cho Ngạo Thiên chọn 1 thuộc tướng tấn công. Lý Thiên Ân cũng không vừa, đánh phá tất cả Yêu Ảnh của Ngạo Thiên.

Không hổ danh là Đại tướng quân, nếu hắn một mình bỏ chạy, Trần Lương chắc chắn có thể giết chết đám thuộc hạ rồi vây công hắn. Nhưng hắn lại lựa chọn rút lui cùng thuộc hạ, khiến Trần Lương không thể nhanh chóng hạ gục ai.

Kẻ địch chỉ phòng thủ, nên Đạo Quang của Ngạo Thiên hay Không Gian Bình Chướng của Tiếu Ngạo đều không mang lại tác dụng gì.

12 người Lý Thiên Ân vừa đánh vừa lui, tuy tốc độ không nhanh, nhưng vẫn một mức giữ nguyên tốc độ lùi lại. Nếu cứ thế này, sớm muộn bọn hắn cũng trở lại được Lý Thiên Thành.

Tiếu Ngạo có thể đưa đám người Trần Lương đi lên trước chặn đường. Nhưng với tinh thần liều chết về thành, đến lúc đó, nhóm phải đi lùi sẽ thuộc về bên Trần Lương.

Công mãi không phá, Trần Lương dần trở nên sốt ruột. Hắn không biết phải làm thế nào kiềm chân kẻ địch.

Lý Thiên Ân cười gằn, nói:

"Thủy Kính Tiên Sinh, thù này Lý mỗ xin ghi nhớ, sau sẽ trả lại gấp bội"

Bóng dáng Lý Thiên Thành đã xuất hiện phía xa. Thời gian một nén nhang nữa, Lý Thiên Ân sẽ hoàn toàn được bảo hộ dưới trận pháp cấp 8.

Trần Lương chợt nghĩ ra phương án, nói với Tiếu Ngạo: "Đưa Khải Huyền đến đây. Mau"

Tiếu Ngạo biến mất, một lát sau nó cùng Khải Huyền đã xuất hiện bên cạnh Trần Lương. Hắn vội ra lệnh:"Tất cả chạm vào người Tiếu Ngạo"

Hiện giờ, Tiếu Ngạo chỉ có khả năng na di kéo theo 10 người, Ngạo Thiên tính là 3 người. Còn dùng Không Gian Truyền Tống, nó có thể đưa 30 người cũng được.

"Tiếu Ngạo, đưa bọn ta tiến về phía trước 5 dặm"

Thời điểm đám người Trần Lương hiện ra, nhóm của hắn và nhóm của Lý Thiên Ân cách nhau hơn 2 dặm. Sau lưng Trần Lương, Lý Thiên Thành đã hiện ra rất rõ ràng trong tầm mắt, khoảng cách chỉ còn 4 dặm.

Không cần ai ra lệnh, đám người Trần Lương cùng nhau tấn công kẻ địch.

"Con mẹ nó" Lý Thiên Ân chửi thề.

Bọn hắn chỉ còn một đoạn ngắn nữa là về tới nơi. Hộ trận có thể đánh ra công kích dài tới 2 dặm rưỡi, tức là chỉ cần đi được thêm 3 dặm rưỡi nữa là an toàn.

Lý Thiên Ân lấy ra Truyền tin thạch, gọi cho Chiến Chủ Nhãn, nói: "Mau đưa tất cả tướng lính ra ngoài cứu ta. Bọn ta ở cách thành 6 dặm"

Đám người Lý Thiên Ân chạy vòng sang bên phải, muốn tìm cách tiến lên. Tất nhiên đám người Trần Lương cũng vòng sang tay trái bọn hắn, ngăn cản kẻ địch.

Có Khải Huyền gia nhập, đội của Trần Lương mạnh hơn hẳn. Đã có thêm 1 người thương thế vượt mức chịu đựng, ngã gục, rơi từ trên xuống từ độ cao 1 dặm.

Tình thế của đội Lý Thiên Ân ngày càng nghiêm trọng. Chênh lệch giữa 2 bên càng lúc càng lớn.

Lý Thiên Ân chỉ có đủ sức chống đỡ lại Yêu Ảnh của Ngạo Thiên, không còn làm được gì khác.

Thời điểm bên cạnh Lý Thiên Ân chỉ còn lại 5 người, một đòn toàn lực của Khải Huyền đã khiến cả 5 bọn hắn đều thụ thương nghiêm trọng, mất đi sức chiến đấu, rơi xuống không rõ sống chết.

Sau lưng Trần Lương, từ trong Lý Thiên Thành, liên tục bay ra võ giả đi cứu Đại tướng quân, số lượng lên tới 30 người. Có điều trong số đó, chỉ có 1 Huyền cấp, còn lại đều là Hoàng cấp.

Dù sao cũng không quan trọng. Nhận công kích từ 13 người, Đại tướng quân đã gục ngã không thể gượng dậy.

"Rà soát, giết chết tất cả. Nhớ thu chiến lợi phẩm" Trần Lương ra lệnh.

Riêng mình hắn bay về phía Lý Thiên Ân Đại tướng quân. Hắn vẫn chưa chết, gắng gượng đứng dậy mà lực bất tòng tâm.

Trần Lương thở dài một hơi, lấy ra Khuyển Dạ Xoa, cắt đầu Lý Thiên Ân, kết thúc một đời Đại tướng quân hô phong hoán vũ.

Đám người cứu viện vừa đến, Trần Lương hạ 1 tiếng: "Sát"

Rất nhanh chóng, 30 người đến, chỉ có 1 người sống sót chạy thoát.

Trần Lương thu lấy áo giáp, kiếm, Nhẫn không gian của Lý Thiên Ân. Nhưng không phải dành cho mình, Trần Lương đưa toàn bộ bảo vật của Đại tướng quân cho Khải Huyền. Hắn đã lập được nhiều chiến công từ lúc đầu quân cho Trần Lương, phần thưởng như này hoàn toàn xứng đáng.

"Đa tạ môn chủ ban thưởng" Khải Huyền vui mừng đón lấy phần thưởng.

Bảo giáp, kiếm của Lý Thiên Ân đều có phẩm cấp cao hơn Khải Huyền. Hắn được nâng cấp toàn diện như này, chiến lực sẽ tiến vào hàng ngũ đứng đầu Huyền cấp Giang Đông Quốc.

Lần ban thưởng này cũng không khỏi để Khải Huyền lau mắt mà nhìn. Đẳng cấp áo giáp, kiếm của Lý Thiên Ân, cả Giang Đông Quốc cũng chỉ có mười mấy bộ, không ngờ Trần Lương dễ dàng đưa cho hắn mà không có nửa điểm suy nghĩ. Đây là cỡ nào hào phóng, cỡ nào giàu có. Khải Huyền ngày càng tin tưởng đi theo vị môn chủ này là quyết định chính xác nhất đời hắn.

"Mang thủ cấp Lý Thiên Ân vào thành" Trần Lương hạ lệnh

Những việc còn lại, Khải Huyển tự biết làm. Hắn hạ lệnh cắt đầu những Huyền cấp võ giả khác. Đây đều là những nhân vật đứng đầu Ngọ Sứ Quân, dùng để chiêu hàng không gì tốt hơn.

Đoàn người theo Khải Huyển dẫn đầu, cầm theo thủ cấp Lý Thiên Ân và các thuộc hạ bay đến trước tường thành. Khải Huyền nói lớn:

"Lý Thiên Ân Đại tướng quân đã chết. Các ngươi đầu hàng hay là chết"

Vừa mới lúc trước, 29 tiên nhân bỏ mạng đã khiến Chiến Chủ Nhãn bàng hoàng kinh sợ. Lúc này, nhìn thấy thủ cấp Đại tướng quân cùng toàn bộ cao thủ đi theo Đại tướng quân ra ngoài giết giặc, Chiến Chủ Nhãn càng là chấn kinh không gì sánh được.

Hắn tuyệt vọng, quyết định đầu hàng.

Thông tin Thủy Kính Tiên Sinh giúp Mùi Sứ Quân chiếm lĩnh 2 thành lớn nhất của Ngọ Sứ Quân, giết chết Lý Thiên Ân Đại tướng quân như 1 cơn địa chấn lan nhanh ra toàn bộ Giang Đông Quốc.

Mùi Sứ Quân chính thức bước lên đầu sóng ngọn gió của cuộc nội chiến này

Chương 170: Dậu Sứ Quân Tấn Công

2 người Ưng Sát và Chu Minh tu vi quá thấp, không được tham gia vào trận chiến diệt Lý Thiên Ân Đại tướng quân.

Kết thúc thắng lợi, 2 bọn hắn mới ngồi với nhau đàm luận cuộc chiến.

"Ta không hiểu lắm. Nếu chúng ta đột kích tấn công Lý Thiên Thành, vẫn có thể thực hiện mưu kế cấp 2, cấp 3 như vừa rồi. Vì sao lại phải nhờ đến Hồng Phát Nhi?" Ưng Sát nói

Chu Minh giải thích:

"Khác biệt là ở chỗ kẻ địch tưởng có thể lừa được ta, tưởng có thể tương kế tựu kế. Chính vì bọn hắn nghĩ rằng nắm đằng chuôi, cho nên mới bạo tay, muốn diệt sạch lực lượng của ta.

Lý Thiên Ân không biết bên ta có bao nhiêu người. Vì vậy, để chắc ăn, hắn điều động thêm chủ lực ở các thành khác đến.

Nếu chúng ta đột kích, không có mưu kế thứ nhất, Lý Thiên Ân sẽ chỉ ở trong thành mà không ra ngoài, cũng không cần gọi quân từ nơi khác đến.

Lý Thiên Ân phát hiện ra mưu kế cấp một, hắn tương kế tựu kế lừa bên ta cho nên hắn mới chủ quan, từ đó gây ra một loạt sai lầm giúp môn chủ thành công thực hiện mưu kế cấp hai, ba"

"Vậy lỡ viện binh từ các thành kia không quay trở lại, môn chủ chẳng phải sẽ rơi vào tử hiểm sao?" Ưng Sát hỏi

"Cho nên mới cần phải chiếm được Lý Liên Thành. Nếu không chiếm được Lý Liên Thành, bọn chúng sẽ cho rằng việc tấn công cả 4 thành đều là hư trương thanh thế. Cao thủ ở cả 4 thành sẽ tiếp tục tiến đến vây công môn chủ" Chu Minh trả lời

"Nhưng ta không hiểu sao lại đi điều động Khải Huyền đại nhân chiếm Lý Liên Thành. Thành công chiếm Lý Liên Thành, chủ yếu nhờ vào Tiếu Ngạo và Ngạo Thiên, cử một Huyền cấp tam huyệt đi là đủ" Đến lượt Chu Minh thắc mắc

"Cái này ta biết" Ưng Sát nói "Mục đích là để Lý Thiên Ân thực sự cho rằng bên ta đã điều động cao thủ thực sự đi chiếm các thành. Khải Huyển lúc đó đã nổi danh khắp nơi, Lý Thiên Ân và các thuộc tướng sẽ biết đến hắn. Đây cũng là để Lý Thiên Ân chủ quan, đuổi theo môn chủ"

"Thật là một kế hoạch gay cấn đến từng giây. Bất kỳ một biến cố nào ngoài kế hoạch đều sẽ mang lại nguy hiểm chết người" Ưng Sát cảm thán nói

"Haha, ta còn nghe được, Huyết Vô Thần còn phải ngả mũ cúi đầu, hết lời khen ngợi 3 cấp mưu kế của môn chủ"

"ah, thế còn Hồng Phát Nhi thì sao? Mưu kế có thể thực hiện được là nhờ có hắn, không biết môn chủ có tưởng thưởng gì cho hắn không?"

"Thưởng gì, làm gì có thưởng. Ngoại trừ 2 chúng ta, Như Lão, Huyết Vô Thần và những người tham gia trận đánh, không còn ai biết cụ thể quá trình, từng bước diễn biến ra làm sao. Người ngoài chỉ biết kết quả môn chủ giết được Lý Thiên Ân, chiếm được 2 thành lớn nhất của Ngọ Sứ Quân mà không tốn một binh một tốt.

3 cấp mưu kế là 1 bí mật, Hồng Phát Nhi đương nhiên không được biết. Môn chủ chỉ nói cho hắn, là đã chứng thực hắn không phản bội môn phái, mà do hắn bị Lý Thiên Ân lừa mới ra nông nỗi đấy.

Ban đầu môn chủ định đưa hắn về làm thuộc hạ của ta, nhưng ta phải từ chối sợ với nhan sắc và tính cách của hắn sẽ gây đại loại trong quân" Chu Minh nói

"Vậy sau đó?" Ưng Sát hỏi

"Không rõ" Chu Minh trả lời

...

Chiếm được Lý Thiên Thành, Trần Lương không thể tiếp tục đem quân đi đánh các nơi khác, mà phải ở lại ổn định dân tình Lý Thiên Thành và chiêu mộ cao thủ.

Do số lượng thành thị, lãnh thổ quá lớn, Mùi Sứ Quân đã thay đổi phương thức quản lý. Hiện giờ, bọn hắn chỉ tự trị những thành có hộ thành đại trận cấp 8 hoặc cấp 7 cao đẳng. Từ cấp 7 trung đẳng trở xuống, bọn hắn có 2 tình huống.

Nếu đối phương chống cự, liền giết chết thành chủ. Sau đó giao thành cho một thế lực mà có ý định thần phục với Mùi Sứ Quân, quản lý.

Nếu đối phương giơ cờ trắng đầu hàng, liền để bọn hắn tự quản lý. Mọi thứ không có gì khác trước.

Mặc dù vậy, để trông coi, bảo vệ 1 đại thành đều cần đại lượng nhân lực. Trong khi chiến tranh gây ra tử thương vô số, vì thế nhân sự cấp cao luôn trong tình trạng thiếu thốn.

Sau gần 1 năm liên lạc, Càn Sủng mới đến Kinh Châu gặp Tuyết Hoa. Nhận được tin tức, Trần Lương cưỡi Tiếu Ngạo đến gặp lão."Có chuyện gì khiến Càn trưởng lão chậm trễ đến đây?" Trần Lương hỏi

"Môn chủ, thuộc hạ muốn ở bên cạnh cháu của mình những ngày cuối cùng. Tuần trước nó vừa nhắm mắt xuôi tay, thuộc hạ mới có thể rời đi"

"Chia buồn với Càn trưởng lão. Ngươi nếu còn con cháu gì, có thể nói với Tuyết Hoa, nàng sẽ chiếu cố bọn hắn"

"Đa tạ môn chủ và phu nhân quan tâm. Thuộc hạ sớm đã không còn người thân. Người cháu kia thực ra không phải họ hàng thân thuộc, mà là một cô nhi ta có duyên gặp được"

"Dường như Càn trưởng lão đã có một cuộc sống phàm nhân viên mãn. Ta rất muốn được nghe" Trần Lương nói

"Haha, cũng coi như không uổng 1 kiếp người. 80 năm trước, ta thấy nó đang quỳ gối bán thân bên vệ đường. Nó cần tiền chôn cất người cha mới qua đời, nên ta cho nó tiền rồi đưa nó về nuôi.

Ta cùng nó sống trong một ngôi nhà nhỏ tại một thị trấn yên bình. Nó ngại đến lớp khi mà tuổi tác đã cao hơn so với lứa học chữ, vì vậy ta dạy nó tại nhà. Được cái nó là một đứa trẻ nhanh nhẹn lại chịu khó, nên dạy cho nó cũng khiến ta hàng ngày vui vẻ.

Có lẽ ông trời thương ta, cho ta một đứa cháu tốt. Con bé nấu ăn rất ngon. Mỗi ngày trôi qua, với ta đều là một ngày được thưởng thức mỹ vị trần gian. Ta mở một quán ăn nhỏ để con bé được hàng ngày làm công việc mà mình yêu thích.

Mặc dù con bé luôn nói sẽ sống với gia gia cả đời, nấu cho gia gia những món ngon nhất, nhưng tình yêu là một thứ gì đó không thể biết được sẽ đến vào lúc nào. Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng, ta luôn mong nó lấy được 1 người chồng tốt. Thời điểm con bé lên kiệu hoa về nhà chồng, ta đã ra ngoài ngao du 1 thời gian. Phu quân nó là một thư sinh hay ăn ở quán. Trước đó ta cũng đã điều tra, thằng bé là một người tử tế, hay nói chuyện đạo lý, đạo làm người.

Đến khi trở về, con bé đã tóc bạc trắng, con cháu đầy đàn. Quán ăn vẫn còn đó, do một đứa cháu của con bé quản lý, nhưng mùi vị không được như xưa. Ta định rời đi thì con bé nhận ra, đích thân xuống bếp nấu 1 món rau, 1 món thịt, 1 món canh giống y nhiều năm về trước.

Ta ăn ngon đến không còn một giọt canh. Kể từ đó, hàng ngày ta đều đến quán. Hàng ngày con bé đều xuống bếp nấu ăn cho ta, cùng ta nhắc lại chuyện xưa, nói những chuyện không đầu không đuôi. Phu quân nó cũng hay ra cùng ta ngồi uống rượu, chơi cờ, nói chuyện dạy dỗ con cháu.

2 phu thê bọn hắn, tuy không sinh cùng ngày cùng tháng, nhưng thiên địa lại cho bọn hắn chết cùng tháng cùng ngày, âu cũng là cái phúc ở nhân sinh. 2 bọn hắn cầm tay nhau, cùng nhau nhắm mắt trong yên bình.

Cuộc đời bọn hắn mới gọi là viên mãn"

Càn Sủng vừa kể, vừa hồi tưởng xa xăm. Chuyên trăm năm, lại giống như vừa xảy ra ngày hôm qua. Chớp mắt 1 cái, hết 1 đời người.

"Chúc mừng trưởng lão có 1 người cháu tốt. Biết ngươi sống tốt những năm qua, ta rất mừng. Bây giờ là lúc ta thực hiện lời hứa khi xưa. Ta đưa ngươi tới 1 nơi, đừng chống cự"

Trần Lương nói xong, phóng tinh thần lực thu Càn Sủng vào Tiểu Cửu Giới."Đây là?" Càn Sủng nhìn xung quanh. Nổi bật trước mặt hắn là 1 dược viên với rất nhiều loại linh dược giá trị cao, và nhiều loại khác hắn không nhận ra.

"Ngươi đang ở trong Tiểu Cửu Giới, một trong Lục Bảo của Cửu Giới. Chỗ chúng ta đứng là dược viên, còn kia là Thiên Đạo Mộc. Ngồi tu đạo dưới đó sẽ giúp ngươi dễ dàng cảm ngộ Đạo của bản thân" Trần Lương giải thích.

"Thật sao, thật là Thiên Đạo Mộc sao. Đây chính là tiên dược trong truyền thuyết đó nha. Ta mới chỉ được nghe tên chứ chưa từng nhìn thấy nó"

"Ngươi nhìn thấy 4 Thiên Đạo Quả không?" Trần Lương chỉ tay tới 4 vị trí

"Thiên Đạo Quả, nghe nói ăn được nó, thì kẻ ngốc cũng có thể đắc Đạo" Càn Sủng trợn mắt, há mồm nhìn 4 Thiên Đạo Quả.

"Haha, không đến mức đó, nhưng tác dụng thì đúng là rất tốt" Trần Lương nói xong, liền dịch chuyển bọn hắn tới ngay dưới gốc Thiên Đạo Mộc

Quanh Thiên Đạo Mộc chỉ có 1 khoảng trống nhỏ, còn lại đều đã được trồng linh dược. Vùng đất này có Long Mạch bao phủ diện tích có bán kính 1 dặm, lấy Thiên Đạo Mộc làm trung tâm. Vì vậy, Trần Lương đã phủ kín 3,14 dặm diện tích trồng đầy linh dược, tận dụng ưu thế của Long Mạch.

"Trước mắt ngươi hãy ngồi đây cảm ngộ Đạo. Ta sẽ có quà khác cho ngươi sau. Ngươi có muốn hỏi gì không?"

"Thuộc hạ không có gì để hỏi. Được ngộ đạo dưới Thiên Đạo Mộc đã là vô cùng quý giá rồi"

Trần Lương rời đi, để Càn Sủng ngồi một mình dưới Thiên Đạo Mộc.

Trần Lương tiếp tục trấn giữ Lý Thiên Thành. Nơi đây là một đại thành, cao thủ đông đúc. Dùng danh tiếng của hắn, cưỡi Đại Địa Ngưu Ma Vương đi chiêu dụ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Kinh Châu được giao cho Võ Giác trông coi.

Khải Huyển dẫn theo 3 Huyền cấp, 10 Hoàng cấp cùng 2 vạn quân của Chu Minh và Ưng Sát tiếp tục thu thập vùng lãnh thổ còn lại của Ngọ Sứ Quân.

Chỉ trong vòng 3 tháng, Mùi Sứ Quân đã chiếm được một nửa lãnh thổ của Ngọ Sứ Quân. Nhưng Ngọ Sứ Quân chỉ còn lại rất ít thành trì, vì một phần khác đã bị Thìn Sứ Quân thu lấy.

Quách Gia Thành đang là phòng tuyến nóng nhất của Mùi Sứ Quân, được Khải Huyển trông giữ. Vì chỉ cách đó 10 dặm là Trương Tu Thành, trước là trực thuộc Ngọ Sứ Quân, nay đã được cánh tay phải của Hoàng Long Đại tướng quân chiếm lấy làm căn cứ

Trong lúc Trần Lương chỉ tập trung nhìn vào Thìn Sứ Quân, thì ở một hướng khác, Dậu Sứ Quân đột nhiên tập trung quân lực tấn công Mùi Sứ Quân. Càng kỳ lạ hơn, binh lính Dậu Sứ Quân được đích thân Lã Vọng Đại tướng quân dẫn theo 10 Huyền cấp càn quét khắp nơi, đánh đâu thắng đó.

Chỉ trong vòng 1 tuần, Mùi Sứ Quân đã phải rời bỏ 13 thành lớn nhỏ, tập trung binh lực tại phòng tuyến Khả Hãn Thành. Chỉ có trận pháp cấp 8 mới có thể tạm ngăn đội quân mạnh nhất Dậu Sứ Quân.

Trần Lương nhận được tin báo mà lo lắng không thôi.

"Khốn nạn, bọn hắn không phải đang đối phó với Tý Sứ Quân sao?" Trần Lương nói

"Bọn chúng đột nhiên xuất hiện, càn quét đánh giết quân ta. Các thành chiếm được, bọn hắn không giữ, ngựa không dừng vó, liên tục tấn công quân ta. Hiện giờ Lã Vọng đã tiến sát tới Khả Hãn Thành" Huyết Vô Thần nói. Hắn đang là thành chủ Khả Hãn Thành nên rất lo lắng

"Khả năng cao là Tý Sứ Quân và Dậu Sứ Quân có hiệp ước với nhau. Có thể bọn chúng liên minh, cũng có thể Lã Vọng đầu quân cho Lã Thị Xuân Thu Đại tướng quân" Như Lão nói

"Cũng phải thôi. Chúng ta đánh chiếm được Ngọ Sứ Quân, khiến Dậu Sứ Quân là Sứ Quân duy nhất không chiếm được Sứ Quân nào khác. Có thể nói, bọn hắn hiện là Sứ Quân yếu nhất, nếu không có sách lược cải biến, sớm muôn gì cũng diệt vong"

Còn đang luận bàn từ xa thông qua Truyền tin thạch, Huyết Vô Thần chợt nghe mấy tiếng nổ liên tiếp vang lên.

Hắn mang theo Truyền tin thạch bay ra ngoài nhìn. Khung cảnh trước mắt khiến hắn chỉ có thể tính xem rút lui bằng cách nào.

"Các vị, Lã Vọng mang theo 30 tiên nhân cùng 30 vạn đại quân tấn công Khả Hãn Thành. 8 khẩu đại pháo đang liên tục bắn phá trận pháp. Ước chừng nửa ngày sau bọn chúng sẽ tổng công kích. Quân lực của ta chỉ bằng một phần mười của bọn chúng" Huyết Vô Thần ảm đạm nói

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau