TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Nghẹt thở

Tuyết Phi không tin tưởng lắm, hỏi:

"Ngươi có cách gì?"

"Đêm nay chúng ta khởi hành đi Chi Chủ, sống ở đó một thời gian. Khi nào biện pháp của ta tới, ắt ngươi sẽ biết. Bản thân ta cũng không chắc nó đến ngày nào nên không muốn nói sớm."

Đêm tối xuống, Tuyết Phi vào trong Không Thú của Trần Lương. Còn bản thân hắn dùng Ẩn Nặc Thuật phi hành rời đi, không để cho ai biết.

Thời gian này, Mùi Sứ Quân và Khai Thiên Môn đang nghỉ ngơi, tập trung vào chiêu binh mãi mã để củng cố, gia tăng lực lượng. Thực tình là Trần Lương muốn giữ nguyên hiện trạng lãnh thổ như hiện tại và chờ đợi. Chờ Ngạo Thiên và Tiếu Ngạo trở về, Mùi Sứ Quân mới có vốn liếng đối kháng các Sứ Quân khác.

2 người Trần Lương đến Vương Đô, nơi độ thị phồn hoa không nhiễm khói bụi chiến tranh nhờ chính sách trung lập tại Chi Chủ, cũng vì vậy mà phí vào cửa rất cao và chi phí sinh hoạt cũng rất đắt.

Bọn hắn ở đây 5 ngày đều là đi dạo phố, quan sát đời sống sinh hoạt của người dân. Ngày thứ 5, Trần Lương kéo Tuyết Phi ra ngoài thành, rời xa 10 dặm.

Hắn ngẩng đầu nhìn trời, Tuyết Phi cũng nhìn theo nhưng chỉ thấy trời xanh mây trắng. Rất nhanh sau đó, một cơn cuồng phong kéo đến đẩy bay bọn hắn lăn lộn mấy vòng.

Trấn định lại thân hình, Tuyết Phi nhìn thấy một con rùa khổng lồ đang hạ thấp xuống gần bọn hắn. Tốc độ của con rùa quá nhanh tạo ra gió lốc ở nơi nó đi qua.

"Tiểu tử, yêu cầu của ngươi là gì" Bất Diệt Kim Quy nói

"Tiền bối, ta cần tiền bối giúp ta giải cứu 2 người đang bị giam giữ tại 1 gia tộc" Trần Lương nói

"Gia tộc đấy có mấy Thiên cấp võ giả?"

Trần Lương nhìn sang Tuyết Phi. Nàng thu lại vẻ ngạc nhiên, nói:

"Bẩm tiền bối, có một, hai hoặc ba người"

"Mấy phẩm?"

"Cái này vãn bối không rõ" Tuyết Phi cúi mặt trả lời

"Trận pháp hộ tộc như nào?"

"Trận pháp cấp 8, có lẽ là trung đẳng" Trần Lương trả lời. Thời điểm hắn đi đến Khải Hoàng gia tộc đã quan sát kỹ trận pháp.

"Được rồi, đến đấy xem tình hình. Chỉ cho ta địa điểm"

Trần Lương lấy ra bản đồ Lý Đế Vực, chỉ vị trí Ngân Cơ Thành cho Bất Diệt Kim Quy. Nàng nói:

"Các ngươi vào trong mai của ta ngồi"

Trần Lương lúc này mới có thời gian quay qua giải thích với Tuyết Phi, giải thích rõ ngọn ngành với nàng và chốt lại là Bất Diệt Kim Quy nợ hắn 1 yêu cầu, và yêu cầu này sẽ là giải cứu cha mẹ nàng.

"Đi thôi" Trần Lương kéo tay Tuyết Phi, bay về phía Bất Diệt Kim Quy. Tuyết Phi vẫn còn bàng hoàng, không biết phải nói sao, làm gì, cứ để Trần Lương lôi đi vậy.

2 người bọn hắn chui vào trong mai của Bất Diệt Kim Quy, vì với tốc độ của nàng, ngồi bên ngoài thì cần phải Địa cấp mới chịu được.

Nửa ngày sau, cả đoàn đã tới nơi cần tới. Bất Diệt Kim Quy trực tiếp đâm sầm vào trận pháp hộ tộc của Khải Hoàng gia tộc.

Trận pháp chấn động kịch liệt cùng âm thanh rền vang thu hút sự chú ý của toàn bộ Ngân Cơ Thành. Cả thành xảy ra náo loạn. Người chạy ra ngoài xem có chuyện gì, người chui vào ẩn nấp sợ kẻ địch tấn công.

Hàng trăm người bay lên trời cao, nhìn về phía cự quy đang chuẩn bị ra đòn tấn công thứ hai. Hai mắt của nó sáng lên, bắn kim quang về phía đại trận. Kim quang liên tục không ngớt, giống như đang hòa tan thủy tinh một dạng.

"Tiền bối, xin nương tay" Âm thanh của Càn Khôn vang lên. Hắn vừa nhìn đã nhận ra đây là Bất Diệt Kim Quy. Bất Diệt Kim Quy tuổi thọ lên tới mấy vạn năm, vì vậy dù không biết đối phương đã sống bao nhiêu năm, nhưng gọi một tiếng tiền bối cũng không phải hạ thấp bản thân gì.

Bất Diệt Kim Quy thu hồi kim quang, hỏi:

"Ngươi là ai"

"Tại hạ là gia chủ Khải Hoàng gia tộc, cũng là thành chủ Ngân Cơ Thành. Không biết tiền vì sao tấn công hộ thành đại trận?"

"Không có gì, ta muốn gọi ngươi ra cho nhanh thôi"

"Con mẹ nó" Càn Khôn chửi thầm trong bụng, xong nói "Tiền bối muốn gặp vãn bối có gì chỉ giáo?"

"Ta cần dẫn đi 2 người mà ngươi đang giam giữ"

"Mong tiền bối nói rõ" Càn Khôn lo lắng không biết đại nhân vật nào lại có thể để Bất Diệt Kim Quy đến tận cửa mang đi. Trăm năm nay, hắn còn chả biết Khải Hoàng gia tộc giam giữ người nào, cho thấy không có người nào đủ để gọi là đại nhân vật.

Trần Lương cùng Tuyết Phi bước ra ngoài, đứng trên mai Bất Diệt Kim Quy. Trần Lương chắp tay chào:
"Lại gặp Càn Khôn tiền bối"

"Ngươi là?" Trăm năm qua đi, tự nhiên là Càn Không không nhớ tới 1 tiểu tử không có bối cảnh gì.

"Tại hạ là Trần Lương, người bên cạnh ta là Tuyết Phi"

"Ta nhớ rồi. Tuyết Phi hỗn láo, gặp mặt gia chủ lại đeo mạng che mặt"

"Càn Khôn, ngài đã bán ta cho người khác, giờ ngài không còn là gia chủ của ta. Còn lí do ta mạng che mặt thì đây" Tuyết Phi cởi xuống mạng che mặt, để lộ ra gương mặt đầy sẹo khiến mọi người không khỏi ngỡ ngang.

Những người đang phi hành kia, không ít người còn nhớ đến Tuyết Phi với danh xưng nhất đẳng tiên nữ, không ngờ lúc này lại trở nên xấu xí như vậy. Bọn hắn thật có phần thất vọng.

"Tiền bối, ngươi rốt cuộc muốn gì?" Luận thực lực, chỉ có Bất Diệt Kim Quy mới có tư cách nói chuyện với Càn Khôn.

"2 tiểu tử này sẽ truyền đạt ý muốn của ta. Ngươi nghe bọn hắn là được"

"Các ngươi muốn gì?" Càn Khôn bực tức hỏi

"Thả cha mẹ của ta đang bị giam trong Hình Ngục" Tuyết Phi lên tiếng

"Cha mẹ ngươi, một người là kẻ thù gia tộc, một người là phản đồ gia tộc, đều là trọng phạm không thể tha"

"Vậy ngươi muốn diệt tộc hay muốn thả người" Bất Diệt Kim Quy xen vào

"Bất Diệt Kim Quy, ta nể mặt ngươi sống lâu nên gọi 1 tiếng tiền bối, đừng tưởng Khải Hoàng gia tộc dễ ức hiếp. Bổn tộc còn có 2 vị đại trưởng lão là Thiên cấp võ giả, lại có trận pháp cấp 8 cao đẳng, quá thừa để tru sát ngươi"

"Ta đính chính lại một chút" Trần Lương xen ngang "Từ mức độ chấn động vừa rồi của trận pháp, ta khẳng định trận pháp chỉ là cấp 8 trung đẳng. Ngươi thổi phồng hơi quá rồi đấy"

Càn Khôn nghẹn lời không biết nói gì. Đối phương trận đạo cao siêu, hắn muốn phản bác rất khó.

"Lại nói thêm, không biết 2 Thiên cấp võ giả của ngươi thật hay giả, liệu bọn hắn có đang ở tại đây hay vắng mặt thì còn chưa biết. Ngươi gọi bọn hắn ra nói chuyện cho có phân lượng" Trần Lương nói tiếp

"Bọn hắn đang bế quan, nếu đã ra đây, ắt một trận chiến không chết không thôi. Bất Diệt Kim Quy ngươi nên suy nghĩ lại, cần gì phải vì 2 kẻ không khác gì sâu kiến mà gây chiến với 1 đại tộc"

"Không nhiều lời. Ngươi giữ 2 kẻ kia, gia tộc ngươi không có lợi ích gì. Thả bọn hắn ra, gia tộc ngươi tránh bị 1 trận thảm sát. Bên nặng bên nhẹ, tự ngươi cân nhắc" Bất Diệt Kim Quy nói

Càn Khôn không nói không rằng, đột nhiên kích hoạt trận pháp tấn công Bất Diệt Kim Quy. Không, nói chính xác hơn ý định của hắn là tiêu diệt 2 tiểu bối đang đứng trên mai rùa. Hắn không biết vì lí do gì mà Bất Diệt Kim Quy nghe lời bọn hắn, nhưng nếu 2 kẻ đó chết, tự nhiên là Bất Diệt Kim Quy không cần đòi người.

10 thanh hỏa phủ đánh về phía Bất Diệt Kim Quy, trong đó 5 thanh đánh phần đầu, còn lại 5 thanh đánh lên mai rùa.

Bất Diệt Kim Quy tự nhiên là biết ý đồ của Càn Khôn. 2 mắt bắn ra kim quang, phá diệt 7 hỏa phủ, còn lại 3 hỏa phủ đều bị mai của nó chặn lại, không ảnh hưởng đến 2 người Trần Lương.
Lúc này, ngoài 1 mảnh làm chỗ đứng cho Trần Lương và Tuyết Phi, 35 mảnh mai rùa đều tung bay khắp nơi, hình thành thế trận phòng thủ, chống đỡ mọi đòn tấn công từ bất kỳ nơi nào.

Phá hủy hết đòn tấn công của trận pháp, Bất Diệt Kim Quy vẫn không dừng kim quang. Càn Khôn dám động thủ, vậy cũng phải cho hắn biết lễ độ.

Không chỉ dừng ở sử dụng kim quang, Bất Diệt Kim Quy còn tấn công bằng 30 mảnh mai rùa. Mỗi một mảnh mai đâm vào trận pháp đều như một trọng kình của Địa cấp võ giả, khiến trận pháp rung lên không ngớt. Tinh thạch tuôn vào chữa trị trận pháp không ngừng nghỉ.

"Ngươi có giỏi thì ra đây chiến một trận, hoặc gọi 2 lão quái vật ra, ta sẵn sàng phụng bồi" Bất Diệt Kim Quy lên tiếng

Đám người Khải Hoàng gia tộc lo lắng đàm luận không ngớt. Mấy vị trưởng lão vội bàn luận cùng Càn Khôn:

"Gia chủ, để lâu sợ không ổn. Nếu trận pháp tan vỡ, gia tộc sẽ vô cùng nguy hiểm và dễ bị đánh lén phá hoại"

"Muốn xây dựng một trận pháp cấp 8 trung đẳng đòi hỏi rất lớn tài nguyên, nhân lực và thời gian. Gia tộc sẽ gặp phải suy thoái lớn."

"Gia chủ, cần phải gọi 2 đại trưởng lão ra ứng phó với tình huống nguy cấp này"

"Theo ta thấy thì trả cho bọn hắn 2 người kia cho xong. Đây là phương án đơn giản, an toàn và dễ thực hiện nhất"

"Đúng vậy, gia chủ. Bọn hắn cũng đã chịu cực hình hơn trăm năm, giờ thả ra cứu nguy cho gia tộc cũng coi như là lấy công chuộc tội"

"Ta cũng nghĩ nên thả bọn chúng. Bất Diệt Kim Quy chỉ có thể đi theo 2 tiểu tử kia chốc lát. Sớm muộn gì bọn chúng cũng tách nhau ra. Lúc đấy trả thù cũng không muộn"

"Không được thả, thế thì còn gì tôn nghiêm Khải Hoàng gia tộc. Cả 1 đại tộc lại để bị uy hiếp, sau này thành trò cười cho thiên hạ, sỉ nhục cho gia tộc.

"2 kẻ tử tù kia chịu cực hình trăm năm, đã sớm sinh mệnh lực cạn kiệt, có thả bọn chúng cũng khó phục hồi. Chúng ta cứ nói là bọn hắn chỉ còn hạn tù 10 năm. Nhưng vì lòng nhân từ nên thả trước thời hạn, âu cũng là lẽ thường"

"Gia chủ, ngài phải quyết nhanh lên. Càng để lâu, thông tin càng lan rộng, trận pháp cũng càng suy yếu"

...

Tuyết Phi đứng từ xa nhìn đám người từng là trưởng bối của mình bàn bạc về số phận của cha mẹ mà lòng quặn lại. Nàng lo sợ nếu gia tộc quyết không thả người, gọi ra cao thủ trong tộc chiến đấu với Bất Diệt Kim Quy, liệu nó có bỏ chạy. Dù sao nó cũng chỉ là đáp ứng giúp Trần Lương một việc, không thể vì Trần Lương mà vào sinh ra tử.

Tuyết Phi lo sợ lần cứu người này bất thành dẫn đến cha mẹ nàng càng lâm vào nguy nan, thậm chí triệt để bỏ mạng.

Nàng lo sợ mấy người dưới kia giở trò, mang ra cho nàng là 2 cái xác không còn sinh mệnh thì nàng không biết sống sao.

Nàng lo sợ cả đời chỉ có duy nhất một cơ hội này nhìn thấy có thể cứu được cha mẹ. Nếu không thành, nàng liền triệt để tuyệt vọng.

Tuyết Phi dường như nghẹt thở bởi những suy nghĩ của mình.

Nhìn thấy Tuyết Phi run rẩy lo lắng, Trần Lương cầm lấy tay nàng, trấn an:

"Đừng lo lắng, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi"

Bàn bạc, suy nghĩ nửa ngày, Càn Khôn nói với Bất Diệt Kim Quy:

"Dừng tay, bọn ta sẽ thả người"

Nghe được 1 câu này, Tuyết Phi như trút được gánh nặng, ngồi khụy xuống. Nhưng mọi chuyện còn chưa xong. Bất Diệt Kim Quy nói:

"Cái ta cần là 2 người sống và vẫn tu hành được. Các ngươi nếu mang ra đây 2 cái xác, hoặc 2 kẻ tàn phế thì đừng trách ta độc ác"

"Ngươi độc ác thì làm sao?" Một tiếng vang vọng lên từ sâu trong núi, một lão giả đầu tóc bạc trắng bước từng bước đến. Rõ ràng mỗi bước rất ngắn, nhưng thân thể lão giả lại di chuyên được xa tới trăm trượng.

"Lão tổ tông"

"Đại trưởng lão"

Đám trưởng lão và Càn Khôn cúi đầu chào

"Bất Diệt Kim Quy, ta thả người cũng được. Nhưng ngươi muốn mang người đi, vậy phải có thực lực mới được"

Điều Tuyết Phi lo lắng thực sự đã xảy ra, Thiên cấp võ giả của Khải Hoàng gia tộc ra mặt rồi. Liệu Bất Diệt Kim Quy có giúp nàng cứu cha mẹ. Liệu một trận chiến long trời lở đất có xảy ra. Liệu Bất Diệt Kim Quy có thắng được đại trưởng lão?

Tim Tuyết Phi như bị bóp nghẹt từng giây

Chương 162: Thánh nhân thú

Bất Diệt Kim Quy không còn được thong dong như trước. Lão tổ tông đại trưởng lão của Khải Hoàng gia tộc trông như rất vô hại, không hề có khí tức nguy hiểm của một võ giả. Nhưng ai nấy đều biết, mỗi lời nói của lão đều sẽ có thể quyết định vận mệnh của ngàn vạn người.

"Không gian Chưởng khống giả. Không dễ ăn rồi" Bất Diệt Kim Quy đánh giá

Mỗi một người bước vào Thiên cấp đều sẽ được gọi là Thuộc tính Chưởng khống giả. Bởi vì để bước từ Địa cấp lên Thiên cấp, chính là quá trình hâp thu, hiểu rõ và chưởng khống thuộc tính.

"Có lão phu ở đây, kẻ nào dám xâm phạm quyền uy Khải Hoàng gia tộc" đại trưởng lão tay đặt sau lưng, bễ nghễ thiên hạ.

"Nhân loại, đừng tưởng Thiên cấp là to, còn phải xem ngươi là nhất, nhị hay tam phẩm"

"Vậy phải chiến mới biết được. Lão phu chưa từng giao chiến với Bất Diệt Kim Quy, cũng lâu không được giãn gân cốt. Để ta xem ngươi cả gan đến đây có bao nhiêu cân lượng."

"Được chiến trước, nói sau"

Đại trưởng lão bay lên cao. Hắn muốn rời chiến trường lên thật cao, tránh cho sinh linh bên dưới chịu thiệt hại.

"Các ngươi nằm áp vào thân ta" Bất Diệt Kim Quy phân phó. Mảnh mai rùa dùng làm chỗ đứng của bọn hắn giờ lại thành tấm khiên đắp lên 2 người. Ngoài ra, 6 mảnh khác đặt vào 6 chỗ sát xung quanh, đảm bảo 2 người Trần Lương không bị dư âm cuộc chiến lan tới.

2 đối thủ nhìn nhau, đại trưởng lão đột nhiên hỏi:

"Ngươi là Thánh Nhân Thú hay Thánh Yêu Thú?"

"Ta là Thánh Nhân Thú. Ngươi yên tâm chưa!" Bất Diệt Kim Quy nhàn nhạt trả lời

Yêu thú cấp 11 tiến hóa sẽ trở thành Thánh Thú. Lúc này, yêu thú có 2 sự lựa chọn.

Lựa chọn thứ 1, trở thành Thánh Nhân Thú, có khả năng biến thành nhân loại, có năng lực tu luyện, học tập như nhân loại. Đây chính là ưu điểm của lựa chọn này, có vô hạn tiềm năng phát triển, thậm chí thành thần.

Nữ Oa vốn dĩ là một loài yêu thú cấp 11, Thiên Vũ Xà. Thời điểm tiến hóa lên Thánh Thú, nàng lựa chọn được thiên địa ban cho năng lực biến thành nhân loại. Nàng một mực tu luyện, cuối cùng vượt lên vạn chúng, thành tựu Thần cấp.

Yêu thú Thánh Nhân Thú có thể biến hóa liên tục giữa 2 hình thái nhân, yêu. Biến thành nhân để tu luyện, biến thành yêu để chiến đấu. Đây chính là lợi thế rất lớn so với nhân loại thông thường. Thánh Nhân Thú lấy hình thấy Yêu để đi thu thập tài nguyên, cung cấp cho hình thái Nhân tu hành. Lại thêm trí tuệ mấy ngàn năm sinh sống trước đó, điều kiện tu hành cho Thánh Nhân Thú thực sự là vô cùng ưu đãi.

Lựa chọn thứ 2, trở thành Thánh Yêu Thú, thu được sức mạnh cường đại phi thường. Đây chính là ưu điểm của Thánh Yêu Thú so với Thánh Nhân Thú. Đây là lựa chọn mà đa số Thánh Thú chọn, vừa không mất công tu hành lại từ đầu, vừa trở nên rất mạnh ngay lập tức.

Thánh Yêu Thú cũng có được trí tuệ và tiếng nói của nhân loại.

Ưu điểm của lựa chọn này, chính là nhược điểm của lựa chọn kia, và ngược lại.

Hình thái Yêu của Thánh Nhân Thú thực ra có mạnh hơn trước đó một chút, nhưng chỉ một chút thôi.

Đại trưởng lão ra tay trước, huy xuống 1 kiếm. 12 mảnh mai rùa dàn thành hàng chặn lại.

Bất Diệt Kim Quy phản công. Các mảnh mai di chuyển về 4 phương 8 hướng xung quanh đại trưởng lão, xoay tròn rồi đồng thời cấp tốc chém tới địch thủ.

Các mảnh còn cách đại trưởng lão 3 trượng xung quanh đều bị dừng lại, không thể tiến thêm 1 bước. Hắn đang giơ 2 bàn tay lên cao, tạo ra 1 màng chắn không gian bao quanh người, ngăn cản mọi đòn tấn công.

Đại trưởng lão bận 2 tay, nhưng trên đầu hắn lại xuất hiện 1 thanh kiếm khổng lồ. Cự kiếm chém xuống, tạo ra một lực tấn công mạnh gấp 10 lần kiếm khí ban đầu của đại trưởng lão.

2 mắt Bất Diệt Kim Quy phát sáng, bắn ra 2 luồng kim quang chặn lại kiếm khí. Đáng tiếc, kiếm khí không bị hủy, vẫn một mực xông phá tấn công Bất Diệt Kim Quy. Kim quang từ 2 kim nhãn vẫn tuôn ra không ngừng, bắn phá kiếm khí, giống như 2 con người đang ghì người cố gắng chặn 1 con bò tót hung hãn.

Đến cuối cùng, kiếm khí vẫn là bị hủy ngay trước mũi Bất Diệt Kim Quy.

"Giỏi lắm, vậy như này thì sao" đại trưởng lão thu lại 1 tay chống đỡ, chuyển sang cầm kiếm. 29 mảnh rùa tiến thêm được 1 bước, ép sát người đại trưởng lão còn 1 trượng khoảng cách.

Đại trưởng lão huy kiếm, kết hợp với thanh cự kiếm trên đầu làm thành 1 đại kiếm khí rạch phá không gian tiến về Bất Diệt Kim Quy. Một kiếm này như cắt thiên địa ra làm đôi. Trên cao, bầu trời tách ra làm 2. Dưới đất, mặc dù cách đại trưởng lão rất xa, mặt đất bị rạch một đường nhỏ, nhà cừa bị phá hủy, vài sinh linh vô tội thiệt mạng.

Bất Diệt Kim Quy không tiếp tục dùng kim quang ngăn cản, vì nàng biết là không có tác dụng. Nàng phải dùng đến khả năng mà nàng giỏi nhất, tốc độ.

Tốc độ của kiếm khí vô cùng nhanh, chỉ chớp mắt đã cắt Bất Diệt Kim Quy ra làm đôi, nhưng đó chỉ là tàn ảnh của nàng. Bản thể nàng đã kịp di chuyển khỏi chỗ cũ một khoảng xa.

Tiếp tục như vậy, đại trưởng lão tấn công lần 2, lần 3, đều bị Bất Diệt Kim Quy tránh thoát.
"Ta từng nghe Bất Diệt Kim Quy mạnh nhất là tốc độ, giờ được chứng kiến quả là danh bất hư truyền" đại trưởng lão dừng đánh, nói

"Biết vậy sao ngươi còn chưa đầu hàng"

"Ta không đánh trúng người. Còn ngươi thì đánh được ta?" đại trưởng lão cười nói

Bất Diệt Kim Quy điều khiển 27 mảnh rùa lùi lại, nhưng không phải là dừng tấn công. Từ trên mỗi một mảnh rùa, lộ ra 1 con mắt. 27 con mắt bắn ra kim quang tấn công đại trưởng lão. Hắn lại dùng 2 tay, ngăn 27 luồng kim quang dừng trước bản thân 3 trượng.

2 luồng kim quang từ kim nhãn của Bất Diệt Kim Quy gia nhập tấn công, khiến vòng bảo vệ xung quanh đại trưởng lão giảm xuống còn 2 trượng.

27 mảnh rùa quay xung quanh đại trưởng lão, tấn công vào mọi góc độ, mọi vị trí về phía đại trưởng lão nhưng vẫn chỉ dừng ở 2 trượng

Bất Diệt Kim Quy còn 7 mảnh mai nữa chưa tham gia tấn công, nhưng dù có cũng khó chạm được vào cơ thể đại trưởng lão.

Ngoài ra, nó còn 1 tuyệt chiêu rất mạnh, đó là sử dụng mai rùa hoàn chỉnh, rụt đầu lại, xoay tròn và tấn công. Nhưng chấn động từ đòn tấn công đấy chắc chắn sẽ giết chết 2 nhân loại đang trốn trong mai của nó. Vì vậy đành thôi.

Vả lại đối phương cũng chưa dốc hết sức. 1 Thiên cấp võ giả, đâu chỉ dừng lại ở mấy đòn tấn công như vậy. Nhưng lão biết bản thân rất khó vượt qua tốc độ của Bất Diệt Kim Quy để đánh trúng nó. Hơn thế nữa, cuộc chiến giữa 2 bọn hắn thực sự bùng nổ sẽ mang lại rất nhiều thiệt hại về người và của cho Ngân Cơ Thành.

Một màn thăm dò thực lực nhau nhờ thế mà dừng lại, không tiến đến cuộc chiến thực sự.

2 bên tiếp tục nhìn nhau, đại trưởng lão lên tiếng:

"Ngươi bị vướng bên người, đánh không lại ta, nên rời đi thôi"

"Vậy ta cất bọn hắn đi một nơi thật xa rồi trở về đánh với ngươi 1 trận, để cho nơi này biến thành bình địa"

"Đại sư huynh của ta đang bế quan trong kia. Ngươi muốn vì 1 tiểu tử mà để bản thân độc chiến 2 Thiên cấp võ giả?"

"Nói thật là ta không muốn thế chút nào. Thế này đi, ta nhường 1 bước, ngươi nhường 1 bước"

"Nhường như nào?"

"Ngươi giao người, ta rời đi"

"Ta không thấy ngươi nhường chỗ nào"

"Ngươi muốn ta rời đi, ta sẽ rời đi. Đấy là nhường đúng ý ngươi đó" Bất Diệt Kim Quy cười nói."Thế này đi, ta thả cho ngươi 1 người, giữ lại 1 người. Vậy coi như là mỗi người nhường 1 bước"

"Không được. Ta muốn có cả cha và mẹ" Tuyết Phi xen vào. Để nàng phải chọn một trong hai, để người còn lại tiếp tục nhận tra tấn và chết trong ngục, tương lai nàng và người được chọn sống cũng đau khổ một thời gian dài.

"Các vị tiền bối, vãn bối có đề nghị" Trần Lương nói vọng ra

"Ngươi nói đi" Bất Diệt Kim Quy nói

"Vãn bối tu vi Hoàng cấp. Vãn bối sẽ nhận một kích tấn công của gia chủ Khải Hoàng gia tộc, Càn Khôn. Nếu vãn bối chết, Bất Diệt Kim Quy sẽ rời đi và không bao giờ quay lại đòi người. Nếu vãn bối sống, Khải Hoàng gia tộc thả 2 người cha mẹ của Tuyết Phi. 2 vị tiền bối thấy thế nào?"

"Không được" Tuyết Phi phản đối. Như thế khác gì đánh cược thập tử nhất sinh. Nàng biết Trần Lương thu đoạn vô biên, nhưng chênh lệch quá lớn, khác biệt một trời một vực tu vi như thế sao có thể chịu được

"Yên tâm, ta có cách" Trần Lương giơ tay bảo nàng không cần xen vào

"Không được. Càn Khôn dù không phải Thiên cấp, cũng là Địa cấp đại viên mãn, mà tối thiểu cũng là hậu kỳ. Dù là Huyền cấp tu vi cũng khó chống được, huống hồ ngươi còn là một Hoàng cấp"

"Muốn cứu cha mẹ thì để yên cho ta" Trần Lương nói lại một lần nữa

"Ta thì không vấn đề gì. Ngươi thấy sao?" Bất Diệt Kim Quy hỏi đại trưởng lão. Với nàng, đáp ứng cứu người là theo yêu cầu của Trần Lương. Còn nàng không quan tâm hắn sống hay chết. Đề nghị này của Trần Lương vừa khiến nàng không bị bất kỳ nguy hiểm gì, lại kết thúc được yêu cầu, có gì mà không đồng ý cho được.

Đại trưởng lão nhìn xuống Càn Khôn. Càn Khôn đáp lời:

"Đại trưởng lão, ta là Địa cấp hậu kỳ. Hắn chết chắc rồi "

"Được, lão phu đồng ý" đại trưởng lão nói "Nếu tiểu tử nhà ngươi có được bản lĩnh sống sót thì ta cũng không còn gì để nói"

Trần Lương cùng Tuyết Phi chui ra ngoài, đứng cạnh Bất Diệt Kim Quy.

"Các ngươi lấy Thấu Thị Cầu kiểm tra tu vi của hắn. Muốn kiểm tra gì thì kiểm tra, đừng để thua xong lật lọng"

"Sao ta không nhìn được tu vi của tiểu tử này?" đại trưởng lão lấy làm lạ, vì tinh thần lực của hắn những cấp 9 cơ mà.

"Vì tinh thần lực của hắn là cấp 9" Bất Diệt Kim Quy mỉm cười nói

Đại trưởng lão giật mình. Lão tin lời Bất Diệt Kim Quy, không có lí do gì nó phải lừa lão. Nhưng Hoàng cấp tu vi mà tinh thần lực cấp 9 là cực kỳ vô lý. Lão bắt đầu thấy có phần lo lắng. Đối phương tinh thần lực cấp 9, lại chủ động đưa ra đề nghị mà xác suất thua cuộc đến 99%. Điều này vừa vô lý lại không thuyết phục.

"Tiểu tử rót máu và nguyên khí vào" đại trưởng lão đưa Thấu Thị Cầu của mình cho Trần Lương. Dù sao 2 bên đều đã chấp nhận, muốn thay đổi cũng không được.

Trần Lương làm theo, kết quả cho thấy hắn thực sự là Hoàng cấp tu vi, ám thuộc tính.

"Tại hạ cũng muốn Càn Khôn gia chủ kiểm tra Thấu Thị Cầu"

"Sao ta cũng phải kiểm tra?" Càn Khôn hỏi

"Đại nhân sợ vãn bối biết tu vi sao?" Trần Lương nghiêng đầu hỏi

"Hừ" Càn Khôn nhận lấy Thấu Thị Cầu, cho Trần Lương thấy được thông tin Địa cấp tu vi, hỏa thuộc tính

"Bắt đầu đi" đại trưởng lão nói.

2 người Trần Lương và Càn Khôn đứng cách nhau 1 dặm. Càn Khôn tin tưởng chỉ cần 1 kiếm bình thường cũng có thể giết đối phương hóa thành tro bụi. Nhưng đây là cá cược, liên quan đến mặt mũi của hắn và cả gia tộc, nên hắn sẽ dốc toàn lực, chém ra 1 kiếm mạnh nhất.

Tuyết Phi đứng trên lưng Bất Diệt Kim Quy nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mặt. Nàng như lo lắng đến ngừng thở. Kết quả tốt là Trần Lương còn sống, cha mẹ nàng được cứu. Kết quả xấu là Trần Lương chết, cha mẹ nàng cũng chết trong ngục giam.

Mà điều tồi tệ nhất, là kết quả xấu lại có khả năng xảy ra cao hơn rất nhiều so với kết quả tốt.

Chương 163: Anh hùng khó qua ải mỹ nhân

Càn Khôn vừa bắt đầu vận khí, cả một vùng không gian liền trở thành hỏa ngục, Trần Lương đứng cách 1 dặm mà linh khí xung quanh cũng bị ảnh hưởng.

Chỉ có linh khí gần Trần Lương 3 trượng mới thụ hắn điều khiển. Không có cách, tu vi 2 bên chênh lệch quá lớn. Vùng linh khí mà Càn Khôn chưởng khống lớn hơn Trần Lương mấy chục lần.

"Với 1 chiêu Song Thủ Hỏa Mãng này, dù là Địa cấp võ giả sơ kỳ cũng chết, đừng nói là một tên nhãi ranh Hoàng cấp"

Càn Khôn kết thúc chuẩn bị, song quyền đánh ra, một con hỏa xà 2 đầu với 2 răng nanh sắc nhọn lao về phía con mồi.

Trần Lương sử dụng Địa Long Thương, hời hợt đánh ra 1 chiêu Cửu Long Thăng Thiên. Hắn thậm chí còn không dùng đến Chiến thần Atula. 1 con hắc long nhất vỹ đụng vào hỏa xà, giống như đom đóm thiêu thân lao vào ngọn đuốc, hoàn toàn không có tác dụng gì.

Thời điểm hắc long bị hỏa xà vừa chạm đã tan biến, Tuyết Phi liền rơi vào tuyệt vọng. Hỏa xà mang theo sóng nhiệt cực mạnh há to mồm nuốt chứng Trần Lương.

Lúc này một chuyện kỳ lạ xảy ra, hỏa xà vừa chạm vào con mồi, cơ thể nó liền giống như bị một hố sâu hút về phía ngực Trần Lương. Sau 1 tích tắc, toàn bộ hỏa xà đã không thấy bóng dáng, mà Trần Lương thì toàn vẹn đứng đó, mảy may không có bất kỳ hao tổn.

Đòn đánh qua đi, hàng trăm ngàn cặp mắt nhìn về phía thân hình nhỏ bé, nhưng đã tạo nên kỳ tích vô tiền khoáng hậu. Tuyết Phi không tin vào mắt mình, ngồi nhìn trân trân về phía Trần Lương.

Càn Khôn lắp bắp hỏi:

"Ngươi, ngươi làm thế nào?"

"Bộ giáp của hắn đã hấp thu tất cả hỏa diễm của ngươi" đại trưởng lão giải thích. Không hổ là Thiên cấp võ giả, trí tuệ và ánh mắt, đều hơn xa Càn Khôn.

"Khả năng này chỉ có thể là Bán Thần Khí trở lên. Tiểu tử, giáp của ngươi tên gì?" đại trưởng lão hỏi Trần Lương.

"Bá Vương Quỷ Diện Giáp" Trần Lương trả lời. Đã không thể giấu, vậy cũng liền không cần giấu.

Bán Thần Khí luôn có các đặc kỹ đi kèm. Đặc kỹ hấp thu 1 Yêu Ảnh của yêu thú loài khuyển để sử dụng của Bán Thần Khí Khuyển Dạ Xoa chỉ là 1 trong 2 đặc kỹ của nó.

Bá Vương Quỷ Diện Giáp có 3 đặc kỹ.

Đặc kỹ 1: Nhiễu loạn tinh thần, gây choáng

Đặc kỹ 2: Chống lại Hỏa thuộc tính

Đặc kỹ 3: Nhận chủ đến chết

Thời điểm đưa ra đề nghị với Khải Hoàng gia tộc, Trần Lương không nghĩ đến sử dụng đặc kỹ thứ 2 của Bá Vương Quỷ Diện Giáp, vì không biết Càn Khôn thuộc tính gì.

Vốn dĩ hắn định dùng Khuyển Dạ Xoa, sử dụng Yêu Ảnh của Ngạo Thiên để lại trong đó để đỡ đòn tấn công. Từ lần gần nhất Ngạo Thiên rời đi, Yêu Ảnh nó để lại trong Khuyển Dạ Xoa tương đương với Địa cấp sơ kỳ, đủ để giảm đi nhiều sức tấn công của Càn Khôn.

Sau đó, Trần Lương dùng Đế Nhất có Đạo Thần Thông Hủy Diệt Nguyên Khí cũng sẽ có tác dụng nhất định

Sau đó vẫn phải nhờ đến Bá Vương Quỷ Diện Giáp, nhưng chỉ nghĩ sử dụng đến khả năng tăng 69 lần nguyên khí hộ thân của nó.

Lớp phòng thủ cuối cùng đương nhiên là nhục thân cường hãn và khả năng hồi phục của chính Trần Lương.

Mặc dù có 4 lớp phòng thủ như vậy, nhưng Trần Lương vẫn cảm thấy lo lắng vô cùng, chỉ có thể mang tâm thế đánh cược một phen.

Nhưng khi nhìn thấy chữ "Hỏa" hiện lên trong Thấu Thị Cầu, Trần Lương mừng như nắng hạn gặp mưa, như chết đuối vớ được cọc.

Phải biết rằng, Bán Thần Khí thường là đồ dùng của Thiên cấp tu vi. Thậm chí một số Thiên cấp võ giả còn không có Bán Thần Khí mà dùng. Từ đó có thể thấy được độ hiếm cũng như giá trị của Bán Thần Khí.

Bá Vương Quỷ Diện Giáp có thể hấp thu hơn một nửa lực tấn công của hỏa võ kỹ từ Thiên cấp võ giả nhất phẩm. Hấp thu xong nó sẽ tán nhiệt đi ngay để có thể tiếp tục hấp thu tiếp.

Đòn tấn công của Địa cấp võ giả hậu kỳ, hiển nhiên không thể vượt qua được một nửa lực lượng của Thiên cấp nhất phẩm, vì vậy Trần Lương an tâm lắm. Hắn tự tin không cần chống cự lại đòn tấn công của Càn Khôn.

Quả nhiên Bá Vương Quỷ Diện Giáp hoàn thành xuất sắc vai trò của nó, cứu nguy Trần Lương một mạng.

Đại trưởng lão nghe câu trả lời của Trần Lương, định hỏi tiếp rồi lại thôi. Hắn rất tò mò muốn biết từ đâu mà 1 Hoàng cấp tu sĩ lại có được 1 Bán Thần Khí, nhưng nghĩ hỏi cũng không có câu trả lời nên thôi.

Cho dù là mượn được thì cũng rất đáng nói. Vì nếu Càn Khôn hỏi mượn đại trưởng lão Bán Thần Khí, hẳn nhiên là đại trưởng lão sẽ từ chối. Đại trưởng lão chỉ có 1 cây kiếm cấp độ Bán Thần Khí, tên là Vô Nhai. Lão coi nó như mạng sống của mình, sao có thể cho người khác mượn.

"Thả người cho bọn hắn mang đi" đại trưởng lão để lại 1 câu rồi cất người rời đi.

Cho dù đối phương thắng nhờ bảo vật thì vẫn là thắng. Quy tắc không hề nói không được dùng áo giáp, bảo vật.

"Đại trưởng lão đã nói vậy, các ngươi còn không nghe?" Bất Diệt Kim Quy lên tiếng. Dường như chiến thắng bất ngờ và có phần quá dễ dàng của Trần Lương khiến gia chủ và các trưởng lão của Khải Hoàng gia tộc còn chưa hết ngỡ ngàng.

"Các ngươi đưa người ra đây" Càn Khôn phân phó thuộc hạ.

Tuyết Phi nghe được câu nói của Càn Khôn mà vui mừng khôn xiết, định chạy theo người của Khải Hoàng gia tộc vào tới Hình Ngục

"Để ta đi cùng bọn hắn" Nàng nói với 2 người Trần Lương."Không nên. Ngươi ở lại đây. Đại trưởng lão đã rời đi, cho thấy thiện ý. Nếu mấy kẻ này dám làm bậy, bọn hắn sẽ phải tự chịu hậu quả" Bất Diệt Kim Quy nói to, ý muốn nhắc nhở mấy người khác.

Tuyết Phi hồi hộp ngóng chờ về phương xa, chờ đợi từng giây từng phút được nhìn thấy cha mẹ.

Trần Lương tiến đến bên cạnh, đặt tay lên vai Tuyết Phi, nói:

"Bình tĩnh một chút"

Tuyết Phi khóc nức nở, quay ra ôm chầm lấy hắn

"Đa tạ, đa tạ ngươi rất nhiều"

"Không có gì. Giúp được ngươi là ta vui rồi"

Không có bất kỳ dấu hiệu, Tuyết Phi đặt môi tiếp môi lên Trần Lương. Cho dù mặt nàng có biến dị, nhưng đôi môi mềm mại ấy vẫn tuyệt đối là mỹ vị nhân gian.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Trần Lương càng là được Tuyết Phi cứu mạng, sao có thể không đáp lại Tuyết Phi cho được.

Không chỉ là ân cứu mạng, bọn hắn đã sớm là bằng hữu, cùng nhau phiêu lưu, cùng nhau trải qua vô vàn gian khổ.

Nhớ lại lần đầu gặp mặt tại Trọng Môn, trong rất nhiều nam nhân, nổi tiếng có, danh môn chính phái có, hào hoa phong nhã có, ân cần với nàng có, truy cầu nàng nhiều năm có, nhưng Tuyết Phi lại chỉ dành sự quan tâm cho kẻ không quan tâm tới nàng:

“Tiểu đệ nếu không đi được, sư tỷ đây có thể giúp”

Lần thứ hai gặp lại là trong Hoàng Lam Môn. Lúc này 2 người mới chính thức kề vai nhau mà đi, giúp nhau thu nhật bảo vật. Nói về ơn nghĩa, Tuyết Phi cứu Trần Lương trước. Nhờ nàng mà hắn thoát khỏi truy đuổi của 2 trưởng lão Quỷ Địa Phái.

Lần thứ ba gặp lại, hắn giúp gia tộc của nàng đoạt thứ hạng cao nhất trong Ngũ Tộc Hội. Khi hắn gặp nạn, chỉ có duy nhất nàng quan tâm hắn sống chết.

Lúc này hai người đã sớm nảy nở tình ý. Một người là mỹ nhân vạn người mê, một người là nam nhân anh hùng phong thái, tài năng xuất chúng.

Lần thứ tư gặp lại là Trần Lương đến giải vây Tuyết Phi khỏi hôn nhân với Mộng Thần Phong Sơn Tùng Anh

Lần thứ năm là nàng với mới cứu hắn.

Và giờ đây, hắn giúp giải cứu cha mẹ nàng.

Nói ra thì toàn là Tuyết Phi cứu mạng Trần Lương. Ơn nghĩa này thật khó nói hết.

Hai người cứ thế ôm hôn nhau trước hàng ngàn cặp mắt. Chỉ đến khi có tiếng nhắc nhở, bọn hắn mới dừng lại

"Tuyết Phi, người đến rồi" Bất Diệt Kim Quy nóiTuyết Phi nhìn về phương xa, thấy 2 trưởng lão ôm theo 1 nam 1 nữ bay về bên cạnh Càn Khôn.

"Các ngươi mang người đến đây" Bất Diệt Kim Quy nói

2 vị trưởng lão nhìn Càn Khôn gật đầu mới mang người tới trước mặt nàng.

Bất Diệt Kim Quy biến hóa thành nhân loại, là một nữ nhân đứng tuổi. Nàng không có dung nhan kiểu tuyệt đại mỹ nhân, nhưng khuôn mặt toát lên sự thông thái, ánh mắt toát lên vẻ trí tuệ không gì sánh được.

Hình thái nhân loại của nàng mới tu luyện được đến Địa cấp sơ kỳ võ giả, vì vậy chiến đấu vẫn lựa chọn hình thái yêu thú. Hình thái nhân loại, nàng có tinh thần lực cấp 9, thích hợp để kiểm tra tình trạng của cha mẹ Tuyết Phi. Cả 2 đều đang bất tỉnh nhân sự.

"Cả 2 đều đã suy kiệt đến không thể tỉnh dậy. Mặc dù cả 2 đều là Địa cấp tu vi nhưng ta e là nếu không được chữa trị, bọn hắn khó có thể tự phục hồi." Bất Diệt Kim Quy nói, sau khi đã kiểm tra toàn bộ cơ thể 2 người.

"Tiền bối có cách nào chữa trị không?"

"Cách thì có, nhưng..."

Bất Diệt Kim Quy còn chưa nói hết, Tuyết Phi đã vội quỳ xuống, nói:

"Mong tiền bối cứu giúp, Tuyết Phi xin nguyện làm nô tỳ phục vụ tiền bối cả đời"

"Ngươi tu vi quá thấp" Bất Diệt Kim Quy lắc đầu, nói "Thời gian thuộc tính, ngươi tương lai là rất có tiềm năng. Nhưng ta không có nhu cầu nô tỳ hay thuộc hạ. Bảo vật ta có là Giới Thủy, không thể cho bọn hắn.

Cách chữa trị cho 2 người này, không thể dùng đan dược. Cơ thể bọn hắn hiện tại không luyện hóa được đan dược. Có thể dùng đến châm cứu hay các loại bảo dược ngấm qua da vào nhục thâ. Cách tốt nhất là dùng loại có dược tính nhẹ, dần dần phục hồi. Loại dược tính mạnh có thể gây phản tác dụng, ảnh hưởng đến tính mạng bọn hắn.

Các ngươi tự tìm cách đi"

Trần Lương tiếc nuối, hắn đã dùng hết Giới Thủy cho bản thân và Ngạo Thiên, giờ chỉ có thể tìm cách khác.

"Được rồi, chúng ta trở về rồi tìm cách" Trần Lương nói

Tuyết Phi vừa khóc, vừa ôm cơ thể mẹ lên Bất Diệt Kim Quy. Trần Lương hỗ trợ di chuyển cơ thể cha nàng.

Bất Diệt Kim Quy rất nhanh đưa 4 nhân loại về đúng vị trí đã đón Trần Lương, gần Vương Thành.

"Tiểu tử, yêu cầu của ngươi ta đã hoàn thành, từ nay không còn nợ nần gì nhau" Bất Diệt Kim Quy nói với Trần Lương.

"Tiền bối, vừa rồi ta cũng góp công rất lớn giúp tiền bối hoàn thành yêu cầu, có phải không?" Trần Lương nói

"Ý ngươi muốn gì?"

"Ta muốn nhờ tiền bối 1 việc rất nhỏ thôi, chỉ mất thời gian vài hơi thở liền xong"

"Nói rõ ra đi. Nếu tiện tay thì ta giúp, còn không thì ta có quyền từ chối đấy"

"Tiền bối yên tâm, rất đơn giản thôi. Phía trước là 1 tòa thành có hộ trận cấp 8 sơ đẳng, không có Thiên cấp võ giả tọa trấn, cao nhất cũng chỉ là Địa cấp trung kỳ. Vãn bối muốn nhờ tiền bối trước khi rời đi thì phá hủy Phủ Thành Chủ ở đó"

"Giết tất cả người?" Bất Diệt Kim Quy hỏi

"Đúng vậy" Trần Lương đáp

"Thôi được, yêu cầu này đơn giản, ta sẽ làm"

"Đa tạ tiền bối. Mong lại được hợp tác với tiền bối trong lần tới"

"Vậy ngươi đừng có chết sớm. Ngươi có tiềm năng, nhưng gây họa vô số, không biết chết lúc nào"

"Haha, tiền bối đừng nói xui vậy chứ. Cung tiễn tiền bối"

Bất Diệt Kim Quy hóa thân thành nhân loại, tiến vào trong Vương Thành. Nàng tiến tới gần Phủ Thành Chủ, hay còn được gọi với cái tên Tử Cấm Thành. Bất Diệt Kim Quy hóa thân trở lại hình dạng chân thân, xoay tròn một hồi.

Một cơn cuồng phong lớn chưa từng có tại Vương Thành phá hủy hoàn toàn Tử Cấm Thành. Cả một diện tích lớn tới mấy chục dặm vuông không còn một ai sống sót.

Đại tướng quân thứ 13 của Giang Đông Quốc, Ngự Tiền Đại Thần tử vong. Toàn bộ Ngự Tiền Thị Vệ bỏ mạng. Vương thân quốc thích trong Tử Cấm Thành đều hôi phi yên diệt.

Tin tức khủng bố ngay lập tức lan khắp Giang Đông Quốc. Lòng người bàng hoàng. Các thế lực đều cho người tới Vương Thành điều tra thông tin.

Chương 164: Nhân tình thế thái

Trường Giang Quốc đã có mặt trên Cửu Giới vào 1 vạn năm trước, chính là tiền thân của Giang Đông Quốc ngày nay.

Trường Giang Quốc vốn đã có một thời gian mấy ngàn năm hưng thịnh dưới triều đại của người sáng lập. Nhưng con cái vô năng lên cai trị đã khiến dân chúng lầm than, cách mạng nổi lên khắp nơi.

Cuối cùng, chiến thần Lã Bố càn quét tất cả, một lần nữa gây dựng lại Trường Giang Quốc phồn thịnh, yên ổn. Lã Bố chú trọng dạy bảo con cái, ai nấy đều năng lực xuất chúng.

Nhưng mọi thứ đều có 2 mặt. Năng lực xuất chúng thì tầm nhìn, khát vọng lại càng lớn. Khi Lã Bố còn sống, huynh đệ ruột thịt ngấm ngầm đấu đá nhau, cuối cùng chỉ còn lại 3 người.

Khi Lã Bố mất đi, đã viết thánh chỉ truyền ngôi cho người con thứ, có cái tâm lo cho dân chúng. Những tưởng có thánh chỉ, mọi việc sẽ dễ dàng. Nhưng người con cả không cam lòng, dấy quân cướp ngôi, bảo người con thứ giả truyền thánh chỉ.

Người con thứ 3 cũng không chịu yếu thế. Hắn cũng là người thông minh, năng lực xuất chúng, được nhiều quan viên ủng hộ.

3 người con cầm quân chiến tranh một thời gian, cuối cùng hình thành thế chân vạc. 3 thế lực tự lập thành 3 nước Ngô, Khoai, Sắn.

1000 năm trước, Lý Thế Đế cầm quân chiến thắng tất cả, quy giang sơn về một mối, thành lập lên Giang Đông Quốc.

Lý Thế Đế là bậc kỳ tài trong thiên hạ, bản thân thời trẻ cũng chu du khắp Cửu Giới. Rút kinh nghiệm các đời tiên hiền, lại thêm kiến thức xã hội, quốc gia sâu rộng, Lý Thế Đế quyết định thay đổi truyền ngôi.

Ngôi báu chí tôn sẽ không được truyền cho con cái của vua, mà sẽ do tất cả quan viên bỏ phiếu bầu chọn. Người nào có nhiều phiếu bầu nhất sẽ được đăng lâm cửu ngũ chí tôn. Mỗi 100 năm sẽ bầu lại một lần. Quân đội sẽ không do vua quản lý mà chia cho nhiều Đại tướng quân.6

Có điều thể chế chưa rõ ràng, Lý Thế Đế đã tử thương, bỏ mạng khi tuổi đời còn chưa tới 5000. Cái chết trẻ của Lý Thế Đế khiến cho Giang Đông Quốc rơi vào tranh giành quyền lực, dẫn tới chiến tranh Loạn 12 Sứ Quân.

Ngự Tiền Đại Thần là Đại tướng quân thứ 13, nắm giữ Ngự Tiền Thị Vệ vốn là một thế lực trung lập, không nghiêng về Sứ Quân nào. Các Sứ Quân luôn muốn lôi kéo Ngự Tiền Đại Thần về phía mình do lão nắm giữ rất nhiều lợi thế vượt trội, cả về quân lực, danh vọng, vị trí nắm giữ.

Ngự Tiền Đại Thần Hoàng Trung, chỉ muốn bảo hộ hoàng thân quốc thích chu toàn, không muốn lên nắm quyền.

Các Sứ Quân không ai muốn là đối địch với Hoàng Trung, vì vậy cho dù chiến hỏa khắp nơi, các Sứ Quân đánh nhau chiếm đất, nhưng Chi Chủ vẫn luôn an toàn. Có lẽ hắn chờ đợi 1 Sứ Quân chiếm hết các Sứ Quân còn lại rồi mới theo. Một phương án rất an toàn

Thực ra, 12 Đại tướng quân đều có phần bất mãn với cách làm của Hoàng Trung. Bởi cho dù 1 Sứ Quân nào đó chiến thắng, thống nhất Giang Đông Quốc, thì quyền lực vẫn bị chia nửa cho Hoàng Trung.

Hắn nhiều năm bảo vệ hoàng thân quốc thích, bảo vệ các quan đại thần trong triều, lại nắm giữ lực lượng Ngự Tiền Thị Vệ thiện chiến, đông đảo, vì vậy sức ảnh hưởng sẽ là vô cùng lớn, mặc cho bất kỳ Đại tướng quân nào khác lên ngôi vương.

12 Đại tướng quân đều biết vậy, nhưng cũng không có cách nào khác. Nếu đối địch với Hoàng Trung, khiến lão đem quân Ngự Tiền Thị Vệ tấn công. Hoàng Trung sẽ chỉ tiêu diệt quân đội mà không chiếm đất, vì vậy 2 Sứ Quân 2 bên chắc chắn sẽ tận dụng cơ hội xâm chiếm.

Sứ Quân nào mà phải cùng lúc đối địch với 3 thế lực lớn khác thì chỉ có chết. Vì vậy không Sứ Quân nào dám chống đối Hoàng Trung, để mặc cho Chi Chủ an toàn, phát triển.

Trần Lương không hề chắc chắn Bất Diệt Kim Quy sẽ giúp mình tiêu diệt Hoàng Trung và Ngự Tiền Thị Vệ. Đây chỉ là một lời nhờ vả, vì vậy rất có thể Bất Diệt Kim Quy sẽ từ chối.

Ngự Tiền Thị Vệ bị tiêu diệt, tất cả Sứ Quân đều sẽ có lợi. Người chiến thắng cuối cùng sẽ nắm thực quyền mà không cần phải e ngại, nhìn lên ngó xuống mỗi khi ra mệnh lệnh. Đặc biệt là Mùi Sứ Quân, giả dụ Như Lão lên ngôi báu, do tu vi kém hẳn Hoàng Trung, chắc chắn quyền lực sẽ bị hạn chế rất nhiều.Trong mấy chục năm chiến tranh, thỉnh thoảng khó khăn quá, Trần Lương lại nghĩ hay là dùng đến Bất Diệt Kim Quy tiêu diệt hết các Sứ Quân khác, nhưng rồi lại thôi. Bởi muốn ngồi được lên vị trí cửu ngũ chí tôn, việc cần làm không phải là tiêu diệt hết đối thủ, đấy chỉ là phương thức. Còn bản chất, là phải chứng minh được cho dân chúng thấy được thực lực của mình.

Bất Diệt Kim Quy có thể dọa sợ các thế lực một thời gian. Nhưng sau đó, khi Bất Diệt Kim Quy không còn xuất hiện một thời gian, các thế lực tại Giang Đông Quốc sẽ sớm nhận ra sự yếu kém của quốc vương và dần dần có các thế lực nổi dậy giành chính quyền.

Vì vậy, muốn ngồi vững trên ngôi báu, Mùi Sứ Quân rất cần chứng minh thực lực của mình bằng cách tự mình tiêu diệt các Sứ Quân khác.

Thời điểm Trần Lương bị trận pháp đánh bị thương nặng ở Hải Hãn Thành, hắn đã được đưa vào mật thất chữa thương trong Phủ Thành Chủ, nơi vốn chỉ dành cho Đại tướng quân sử dụng.

Kinh Châu, cố đô của Giang Đông Quốc hiển nhiên cũng có 1 gian mật thất chữa thương như thế, thậm chí còn tốt hơn nhiều.

Bốn phía tường đều được xây nên từ một loại đá gọi là Sinh Xuân Thạch, một loại đá chỉ có thể tìm thấy tại nơi có long mạch. Sinh Xuân Thạch tỏa ra một loại khí có khả năng chữa lành các vết thương, bao gồm cả vết thương vật lý hay tổn thương tinh thần lực hoặc linh hồn.

Trần Lương đã đưa cha mẹ Tuyết Phi vào đó nằm chữa trị. Hắn chỉ có thể nghĩ ra được cách này là tốt nhất, còn hiệu quả như nào, đành dựa vào số trời.

Giải quyết xong chuyện cha mẹ của Tuyết Phi, Trần Lương gặp phải 1 vấn đề đau đầu mà hắn thà gặp cường địch còn hơn phải đối mặt với chuyện này, Tuyết Phi va Tuyết Hoa. Thật tình cờ 2 người đều có chữ Tuyết trong tên.

Nam nhân năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình. Có mấy cường giả chỉ có 1 vợ đâu. Có người hậu cung lên tới ngàn người, con cái tới mấy ngàn cũng không phải hiếm. Sinh sôi hậu đại thậm chí còn là chức trách của cường giả, để thế hệ sau càng cường đại.

Những năm này, tuy chiến tranh liên miên, nhưng Tuyết Hoa được hạnh phúc ở bên phu quân của mình. Trước đó, nàng không mấy khi được ở cạnh Trần Lương. Lần xa cách lâu nhất là khi hắn phải trốn vào Ác Nhân Cốc hơn 30 năm.

Tuyết Hoa thâm tâm là xác định Trần Lương không thuộc về riêng nàng. Đã có không ít gia tộc cho người đến mai mối với Trần Lương, sẽ là trợ lực rất lớn cho hắn, nhưng đều bị hắn từ chối. Mấy lần Tuyết Hoa còn đề nghị Trần Lương đồng ý lấy thê thiếp, gia tăng quân lực khi mà nhiều khi nàng thấy hắn thao thức suy nghĩ về cuộc chiến.
Và giờ đây, nàng thấy chàng dẫn về 1 cô gái và bảo là vợ 2, trong khi một tuần trước còn bảo là bằng hữu. Tình trạng quan hệ thay đổi đến chóng cả mặt. Nhân tình thế thái thật là thú vị.

"Tuyết Hoa, mong nàng chiếu cố tốt cho Tuyết Phi" Trần Lương nói

"Ngoài chàng ra, không còn ai được nhìn mặt nàng ấy sao?" Tuyết Hoa hỏi bình thường nhưng dường như giống câu hỏi tu từ hơn.

"Thực ra thì..." Trần Lương chưa biết nói như nào, Tuyết Phi đã gỡ mạng che mặt xuống.

Tuyết Hoa cứ ngỡ đối phương phải là mỹ nhân tuyệt sắc mới khiến phu quân của mình phải lòng, không ngờ khuôn mặt người kia lại đáng sợ như vậy. Tuyết Hoa ngạc nhiên nhìn Trần Lương cần lời giải thích.

"Tuyết Phi bị Địa Xa Ngô tấn công. Chất độc đã gây ra như vậy" Trần Lương nói

Lúc đầu nhìn ngực và đường cong của đối phương, Tuyết Hoa còn thấy hơi ghen tị và có phần ghen ghét. Nhưng giờ nhìn khuôn mặt đầy sẹo kia, Tuyết Hoa lại động lòng thương cảm. Nàng có thể nhìn ra được, khuôn mặt vốn dĩ là mỹ nhân kia, giờ lại bị hủy hoại như vậy, là cỡ nào đau đớn, cỡ nào cay đắng.

Từ mỹ nhân vạn người mê, nay trở thành người phải che giấu khuôn mặt cả ngày, có thể thấy được Tuyết Phi đã phải nghị lực cỡ nào để tiếp tục sống và vươn mình.

"Ta xin lỗi, để ta sắp xếp một căn phòng kín đáo, có vườn rộng cho nàng" Tuyết Hoa quay qua Trần Lương nói tiếp "Chàng đi làm việc đi, ta sẽ chăm sóc nàng chu đáo"

Biết tin Tuyết Phi đến, Bá Lăng cùng Hạ Tử Yên đều đến thăm nàng. Bọn hắn càng mừng hơn khi thấy cha mẹ nàng đã được giải thoát và đang được chữa trị.

"Thực sự là một kỳ tích mà chỉ có môn chủ mới tạo ra được" Bá Lăng nói

"Tuyết Phi có thể theo người này là may mắn của nó" Hạ Tử Yên gật đầu.

1 tuần đầu, mấy người Tuyết Phi đến kiểm tra tình hình cha mẹ nàng, cảm thấy tình trạng ổn định, không có chuyển biến xấu, nàng cũng an tâm hơn.

"Nơi này được xây dựng từ Sinh Xuân Thạch tỏa ra một loại khí có khả năng chữa lành các vết thương. Vì vậy mật thất hạn chế mở ra nhiều, gây thất thoát dược khí. Mọi người nếu muốn thì tập trung 1 tháng vào 1 lần" Trần Lương nói

Một tháng sau, Tuyết Phi vào lần thứ 2 đã cảm thấy cơ thể cha mẹ nàng chuyển biến tốt lên rõ rệt, càng cảm thấy yên tâm hơn.

Trước mắt, Tuyết Phi sẽ chỉ sống tại Kinh Châu. Một mặt là để làm quen với Khai Thiên Môn, một mặt là để tránh bị sát thủ ở ngoài ám sát. Ngay trong Phủ Thành Chủ cũng sẽ có sát thủ của Trọng Đạt, nhưng dù sao vẫn an toàn hơn bên ngoài. Huống hồ sát thủ vào được tận đây thì sẽ muốn ám sát nhân vật quan trọng, không muốn vì Tuyết Phi mà làm hỏng đại sự.

Tuyết Phi dự tính sau 3 năm sẽ tiếp tục ra ngoài hành tẩu trên Giang Đông Quốc, công việc vẫn sẽ là chơi đàn kiếm Tinh thạch. Võ kỹ của nàng là huyền cầm, vì vậy chơi đàn chính là một phương thức luyện võ, không thể bỏ. Ngoài ra với thân phận kỹ nghệ, nàng sẽ thu thập được nhiều thông tin tình báo cho Trần Lương.

Thêm nữa, nàng muốn tu đạo lên Huyền cấp, ra ngoài là bắt buộc phải làm.

Chương 165: Nguy cơ

Nhóm Thất Tử đầu tiên đã trở về, sớm hơn Trần Lương dự tính chục năm. Bọn hắn 7 người đều đã là Cự Linh cảnh, sẵn sàng cho nhiệm vụ kế tiếp.

Cả 7 người trong nhóm đều trông khác hẳn lúc trước. Mấy chục năm lăn lộn, cướp bóc, giết người, bọn hắn đã không còn nét ngây thơ của ngày trước. Không chỉ lúc cướp bóc mới gặp nguy hiểm, bọn hắn còn bị quan quân triều đình truy đuổi gắt gao, thậm chí gặp phải trả thù của các môn phái.

Giờ đây, ai nấy đều nội liễm khí tức, ánh mắt sắc bén, tinh thần cảnh giác không bao giờ dừng. Lúc mới gặp, tinh thần lực của Trần Lương còn không thấy bọn hắn, cho thấy Ẩn Nặc Thuật bọn hắn đã sử dụng thành thục vô cùng.

Trần Lương thưởng cho mỗi người 1 vạn Tinh thạch, 3 viên đan dược chữa thương, 1 cây Bách Thánh Khí chiến thương. Đồng thời, cả nhóm sẽ dùng chung 1 đoản kiếm cấp bậc Thiên Thánh Khí. Bởi vì nhiệm vụ tiếp theo của bọn hắn là ám sát.

Bọn hắn sẽ tiến đến Thìn Sứ Quân, lựa chọn mục tiêu, ám sát, thủ tiêu xác, cướp lấy Không Vật. Tài sản trong Không Vật, tự nhiên là thuộc về bọn hắn, nên tốt nhất là chọn nhà nào giàu một chút. Nhận được nhiệm vụ, nhóm Thất Tử lên đường ngay.

Nhiệm vụ tiếp theo và nhiệm vụ trước gần giống nhau. Trước là thiên về cướp, còn giết chỉ là phụ. Còn giờ sẽ thiên về giết, còn cướp là tiện tay.

Thìn Sứ Quân đang thế như mặt trời ban trưa, sắp tiêu diệt xong Ngọ Sứ Quân. Trần Lương muốn gây ra một chút rối loạn để kìm chân Thìn Sứ Quân.

1 tháng sau, nhóm Thất Tử thứ 2 trở về, thiếu mất 2 thành viên do đã bỏ mạng trong quá trình cướp bóc. Nhóm này ở lại chờ đợi bổ sung quân số.

Sau 5 tháng, toàn bộ thành viên sống sót đã trở về. Ngoại trừ nhóm 1 và nhóm 5 còn đầy đủ thành viên, các nhóm khác đều có người bỏ mạng, còn lại 50 người.

Những người sống sót tiếp tục được tổ hợp lại thành các nhóm 7 người, tiếp tục được trao thưởng và nhiệm vụ như nhóm đầu tiên.

Dư 1 người. Vừa hay, Trần Lương muốn thành lập thế hệ Thất Tử tiếp theo. Người thứ 50 của nhóm Thất Tử thế hệ đầu tiên sẽ trở thành Huấn Luyện Sư cho thế hệ thứ 2.

Người được Trần Lương chọn làm Huấn Luyện Sư không phải là chiến đấu giỏi nhất, nhưng là kẻ có đầu óc, biết nhìn người. Hắn cầm theo lệnh bài, tự mình đi tuyển chọn người từ 100 vạn binh lính của Mùi Sứ Quân.

Dậu Sứ Quân và Ngọ Sứ Quân đang bị Tý Sứ Quân và Thìn Sứ Quân chèn ép khốc liệt.

Trần Lương đang nằm sưởi nắng. Không thể không nói Trần Lương phải cảm ơn Dậu và Ngọ đã ngăn chặn 2 cường địch giúp hắn có những ngày được thảnh thơi nghỉ ngơi.

Nhưng lời cảm ơn còn chưa kéo dài được bao lâu, thì bên ngoài liên tiếp nổ lên tiếng pháo, hộ thành đại trận rung lên bần bật.

Trần Lương bay lên Đài Quan Chiến nhìn xem có chuyện gì xảy ra. Đập vào mắt hắn là 20 tiên nhân cùng 5 khẩu đại pháo hạng nặng.

"Hỏa Vô Nhai, Tý Sứ Quân lại dám tấn công Kinh Châu. Chán sống rồi sao"

"Theo lệnh Trọng Đạt, hôm nay quyết phải giết bằng được Thủy Kính Tiên Sinh"

"Chỉ bằng 5 khẩu đại pháo, 12 Hoàng cấp và 8 Huyền cấp?" Trần Lương hỏi

"Cho hắn nếm mùi đi" Hỏa Vô Nhai không nói với Trần Lương, mà nói vào Truyền tin thạch.

"Ầm ầm ầm ầm ầm" 5 tiếng nổ vang lên ở phía bên kia trận pháp.

"Bẩm báo, phía nam có 20 tiên nhân cùng 5 khẩu đại pháo đang bắn phá trận pháp" Một người lính thông báo cho Trần Lương.

Trần Lương bay về phía nam, nhận ra người quen, nói:

"Trương Long Sát, các ngươi lại hợp tác với Tý Sứ Quân?"

"Đúng vậy. Dậu Sứ Quân và Ngọ Sứ Quân có Địa cấp võ giả tọa trấn, bọn ta còn chưa dám công thành chính. Vì vậy liên hợp Thìn, Tý trước tiên tấn công kẻ ngồi mát ăn bát vàng là ngươi. Mối thù của ta nhất định hôm nay trả đủ"

Trong khi Trương Long Sát nói, đạn pháo từ cả 2 phía vẫn liên tục dội vào hộ trận. Lực công phá của mỗi đại pháo gần như không kém với đại pháo của Trần Lương. Chỉ 10 đại pháo, có lẽ còn chưa đủ để công phá, nhưng có thêm công kích từ các võ giả, hộ trận sớm muộn cũng bị phá.

Bảo vệ Kinh Châu lúc này có 6 Huyền cấp và 10 Hoàng cấp cùng 20 vạn phàm binh. Chỉ riêng Trương Long Sát với tu vi Huyền cấp thất huyệt, Trần Lương đã không đối phó nổi, 39 tiên nhân còn lại sẽ mặc sức giết chóc.

Trần Lương lấy Truyền tin thạch gọi cho Huyết Vô Thần nhớ cứu viện. Đáng tiếc, nơi đấy cũng đang bị quân địch tấn công. 20 tiên nhân không rõ thực lực và 20 vạn phàm binh.

Trần Lương lại gọi cho Như Lão. Kết cục cũng không khác gì. Hải Hãn Thành đang bị tấn công, không thể rời đi.

Trần Lương gọi cho 4 thành Kim Tinh, Thủy Tinh, Hỏa Tinh, Thổ Tinh:

"Ta cần 10 Huyền cấp, 20 Hoàng cấp cứu viện"

"Bọn ta đều đang bị kẻ địch tấn công, ngài nghe thấy tiếng pháo không? Rất tiếc, bọn ta không thể cứu viện. Tình hình chỗ ta cũng đang nguy cấp, không tiếp Thủy Kính Tiên Sinh"

Nói xong, cả 4 thành tắt Truyền tin thạch.
"Ha ha ha. Ngươi gọi cứu viện vô ích, bọn ta đã chặt hết vây cánh của ngươi rồi" Trương Long Sát cười lớn.

Các thế lực khác quá bé, có gọi cũng vô ích, Trần Lương đành gọi cho cánh quân cuối cùng của hắn. Cánh quân này cách xa Kinh Châu, nhưng không còn cách nào khác. Trần Lương lấy Truyền tin thạch gọi cho Hà Huyền trưởng lão đang quản lý Xích Bích Thành.

"Các ngươi có bị tấn công không?" Trần Lương hỏi

"Không bị, nhưng ta thấy có 5 kẻ bay lơ lửng ở gần đây. Không rõ bọn hắn muốn làm gì" Hà Huyền trưởng lão thông báo

"Ngươi cho tất cả tiên nhân ở Xích Bích Thành ra tấn công 5 bọn hắn. Nếu đánh bại bọn chúng thì bay đến Kinh Châu cứu viện ta. Ở đây đang cực kỳ nguy cấp"

"Rõ rồi" Hà Huyền trưởng lão tắt Truyền tin thạch.

Một lúc sau, Hà Huyền trưởng lão gọi lại cho Trần Lương, thông báo 15 người bên hắn đánh thua 5 người bên kia. Cả 15 người chật vật quay trở lại bên trong trận pháp.

"Khốn kiếp" Trần Lương chửi thề. Hắn chạy kiểu gì cũng không thoát được lòng bàn tay của Trọng Đạt.

"Hải Hãn Thành, Khả Hãn Thành, Xích Bích Thành đều đang bị bọn ta tấn công. Ngũ Tinh Xích cũng đã bị Trọng Đạt thuyết phục không cứu viện. Bọn hắn bị ngươi đồ sát cả 1 thành, tự nhiên là ủng hộ chúng ta diệt trừ ngươi"

Tiếng pháo vang lên không ngớt, nhưng không che giấu được tiếng tim đập lo lắng của Trần Lương.

Hắn chạy xuống mật thất rồi lại vô ích chạy lên. Cha mẹ Tuyết Phi vẫn bất tỉnh nằm đó. Thương thế của họ sau nhiều năm chữa trị bởi Sinh Xuân Thạch đã giảm đi rất nhiều, cơ thể khỏe lên trông thấy, nhưng vẫn chưa thể tỉnh lại.

38 võ giả ở 2 bên bắt đầu gia nhập công phá trận pháp cùng 10 đại pháo, chỉ có Trương Long Sát và Hỏa Vô Nhai khoanh tay đứng nhìn. Trận pháp rung lắc, chập chờn liên hồi.

Trần Lương không ngờ 2 quân Tý và Thìn lại hợp sức tấn công hắn. Kế hoạch này quá bí mật, hắn không hề nhận được bất kỳ thông tin nào của thám tử. Bọn chúng thậm chí chỉ điều động tiên nhân để tiến đánh thần tốc, không một ai biết.

Trần Lương lo lắng đếm từng giây. Hắn chỉ còn lại 1 cứu viện cuối cùng, hi vọng nó về kịp.

Nửa canh giờ sau, không gian bên cạnh hắn có sự thay đổi, tiếp theo là hi vọng của Trần Lương xuất hiện, Đại Địa Ngưu Ma Vương Tiếu Ngạo Cửu Thiên.

"Hay lắm Tiếu Ngạo. Chúng ta đi tìm Ngạo Thiên" Trần Lương ngồi lên lưng Tiếu Ngạo rời khỏi Kinh Châu.

Trước lúc Tiếu Ngạo rời đi, Trần Lương đã để lại một phần vạn thánh hồn của hắn đặt vào nó, giống như trường hợp của Bất Diệt Kim Quy, mục đích chính là để dùng trong những tình huống khẩn cấp như này.

Tiếu Ngạo lúc này đã tiến hóa lên cấp 10, Không Gian Truyền Tống của nó đã tạo ra được khoảng cách lên tới 300 dặm. Bọn hắn tìm được Ngạo Thiên không mấy khó khăn rồi cả 3 có mặt tại Kinh Châu trong thời gian rất ngắn.

Trần Lương triệu tập đội hình đánh ra ngoài

"Hỏa Vô Nhai yếu hơn, tấn công bên đấy trước. Tốc chiến tốc thắng" Trần Lương quyết định."Các ngươi chú ý 1 điều. Đối phương chắc chắn nhằm vào ta. Những kẻ nào tấn công ta, các ngươi bỏ qua, mặc kệ bọn hắn tấn công. Các ngươi nhanh chóng hạ gục những kẻ khác" Trần Lương nói

"Nếu cả 8 tên Huyền cấp đều tấn công ngươi thì sao?" 1 Huyền cấp võ giả mới đầu quân về cho Khai Thiên Môn hỏi

"Như thế càng tốt. Lúc đấy các ngươi nhanh chóng tiêu diệt hết đám Hoàng cấp. Các ngươi không cần lo cho ta. Rõ chưa?"

"Đã rõ"

Trước khi tắt trận pháp, Trần Lương cùng 6 thuộc hạ thi triển Thất Tinh Bắc Đẩu lên người hắn. Không dừng ở đó, 2 Đạo Thần Thông là Hủy Diệt Nguyên Khí cùng Thân Hóa Lôi Đình đều được kích hoạt luôn. Chiến thần Atula cầm trong tay 6 chiến thương cũng đã sẵn sàng. Chỉ có 2 bộ Bán Thần Khí là Khuyển Dạ Xoa và Bá Vương Quỷ Diện Giáp là không sử dụng.

Kinh Châu có 7 khẩu đại pháo, 2 của Trần Lương, 5 của sẵn Kinh Châu.

7 khẩu đại pháo đồng loạt được kích hoạt.

"Thu pháo" Hỏa Vô Nhai hạ lệnh, đồng thời 20 người cùng di chuyển tránh khỏi hướng bắn pháo

"Thu trận, tấn công" Trần Lương ra lệnh.

Bay ra ngoài thành tấn công địch có tổng cộng 7 người Trần Lương cùng 2 yêu thú. 9 Hoàng cấp khác thì có tới 6 người là đang dùng Thất Tinh Bắc Đẩu tăng sức cho Trần Lương, 3 người còn lại phụ trách bảo vệ 6 người kia.

Trần Lương đi cạnh Ngạo Thiên. Quả nhiên, cả 8 Huyền cấp võ giả, bao gồm Hỏa Vô Nhai đều tấn công Trần Lương.

Trần Lương đứng nhìn công kích tiến đến, không hề phòng bị.

"Môn chủ" Mấy trưởng lão Khai Thiên Môn hét lớn. Lúc này bọn hắn muốn cứu viện đều đã trễ.

Rất nhanh, một tình huống kỳ lạ hiện ra trước mắt bọn hắn. Toàn bộ cả 8 võ kỹ công kích của đối thủ đều bị đổi hướng, quay ngược lại tấn công chính bọn hắn. Điều kỳ lạ là, thời điểm võ kỹ còn cách Trần Lương 3 trượng, có 4 võ kỹ ngay lập tức tấn công ngược trở lại.

Còn 4 võ kỹ khác, bị luồng ánh sáng phát ra từ đệ tam nhãn của Tam Nhãn Lang chiếu vào, dừng lại một lúc rồi mới quay trở lại tấn công chủ nhân của võ kỹ. Vấn đề là luồng sáng kia không tầm thường, dường như nó có ký hiệu của Đạo chảy xuôi trong đó.

8 võ kỹ vừa quay ngược trở lại, Trần Lương đã sử dụng Hải Hoàng Thương tập trung tấn công 1 mình Hỏa Vô Nhai.

Cả 8 người tấn công Trần Lương đều đã đánh ra võ kỹ hàng đầu của mình. Lúc này bọn hắn không thể chống đỡ nổi, nhận lấy thương tích, văng mạnh ra sau.

Riêng Hỏa Vô Nhai còn nhận thêm 1 đòn công kích từ Trần Lương, đã gục ngã không thể dậy. Thời điểm bị võ kỹ của mình quay ngược tấn công, hắn còn có thể chống đỡ một hai, nhưng ngay tiếp sau đến võ kỹ của Trần Lương thì gần như hắn nhận toàn bộ lực phá hoại.

Lực chiến của Trần Lương lúc này tương đương Huyền cấp lục huyệt, lực sát thương Hỏa Vô Nhai nhận phải là rất lớn.

"Đưa tướng quân rút lui" Bọn hắn thấy ngay được rằng Tam Nhãn Lang trước mặt quá mạnh, không thể tấn công.

"Đã trễ" Trần Lương vừa nói, vừa dùng toàn lực tấn công Hỏa Vô Nhai, muốn hắn triệt để tử vong.

Bên cạnh, Ngạo Thiên dùng Yêu Ảnh tấn công 1 Huyền cấp ngũ huyệt.

3 gã tấn công võ kỹ của Trần Lương, 4 gã tấn công Yêu Ảnh, muốn tận lực phòng thủ để rút lui, chờ phía Trương Long Sát tới.

Đáng tiếc 2 luồng công kích của Trần Lương và Ngạo Thiên đánh tan hết đám cản đường, công phá thẳng tới mục tiêu.

Yêu Ảnh của Ngạo Thiên mạnh tới nỗi kẻ xấu số bị tấn công ngay lập tức tử vong trong quá trình rơi xuống đất. Sức mạnh của Yêu Ảnh hiện giờ tương đương 1 kích toàn lực của Địa cấp sơ kỳ võ giả. Không kẻ nào ở đây có thể chống đỡ được.

Đợt sóng thần của Trần Lương cũng đập vào Hỏa Vô Nhai, khiến hắn tiếp tục trọng thương, không rõ sống chết.

Chỉ trong chốc lát sau khi hộ trận hạ xuống, 20 người bên phía Hỏa Vô Nhai đã chỉ còn lại 6. Hai người mạnh nhất và toàn bộ Hoàng cấp đã bị đánh hạ.

Đám Trần Lương đang chuẩn bị đánh hạ nốt 6 người kia, thì phía bên tay trái hắn vang lên tiếng hô:

"Tất cả tấn công" Trương Long Sát nói

Trần Lương lo lắng rơi vào cảnh trên đe dưới búa. Đội quân của Trương Long Sát mạnh hơn của Hỏa Vô Nhai, lại có thêm 6 người còn sót lại bên phía Hỏa Vô Nhai hợp công. Tình thế trước mắt vô cùng bi quan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau