TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Không Gian Chiến Khí Lượng

Đối phó với Thiên cấp nhất phẩm võ giả, trong đầu Trần Lương chỉ nghĩ đến duy nhất đến Bất Diệt Kim Quy là đủ khả năng. Đáng tiếc nước xa không cứu được lửa gần. Lúc này hắn chỉ có thể trông cậy vào chính bản thân mình.

Xác nhận chỉ có chết, Trần Lương cười khổ nói:

"Tiền bối, ta quả thực không có Thất Sắc Tam Sinh Hoa, người có thể cho ta nói vài lời được không?"

"Được. Ta không có thời gian, ngươi nếu chứng minh bản thân không có Thất Sắc Tam Sinh Hoa, ta sẽ rời đi ngay"

"Trước tiên, vãn bối muốn hỏi thời gian xảy ra vụ cướp"

"Tam Thập Tam Môn 10 năm mở ra 1 lần, vụ cướp cách đây 46 năm"

"46 năm" Trần Lương lẩm nhẩm tính toán rồi chợt mừng rỡ nói "Tiền bối, vậy ta chắc chắn không phải thủ phạm. Vãn bối được biết Tam Thập Tam Môn chỉ dành cho người từ 33 tuổi trở xuống. Năm nay vãn bối 80 tuổi, 46 năm trước là 34 tuổi, không thể đi vào Tam Thập Tam Môn"

"Ngươi mới 80 tuổi?" Lão giả được gọi là tinh thần lực đại sư cau mày hỏi

"Đúng vậy, mời vãn bối kiểm tra"

Lão giả mập mạp phi thân xuống cạnh Trần Lương, đích thân cắt tay hắn lấy máu cho vào Thấu Thị Cầu kiểm tra.

1 con số 80 cùng 1 chữ "Hoàng" hiện lên. Nhìn thấy con số 80, lão giả mập tự lẩm bẩm "Chả nhẽ ta tính toán sai"

Lão giả cao gầy nhìn thấy kết quả từ xa, tức giận quát:

"Trương Thế Vinh, ta tốn ngàn vạn Tinh thạch cho ngươi, tốn bao nhiêu thời gian tìm kiếm vật liệu để ngươi suy tính ra người ta cần, giờ ngươi bàn giao thế nào đây!?"

"Không thể nào, sao có thể sai được. Ta sử dụng Tây Thiên Kinh Pháp ra mấy quẻ đều chỉ đến tên này. Sao có thể là giả." Lão giả mập Trương Thế Vinh lo lắng lẩm bẩm, vắt óc suy nghĩ vấn đề.

Đột nhiên, lão giơ tay bắt lấy đầu Trần Lương. Trần Lương phản ứng kịp thời, bước sang 1 bước tránh thoát, nói:

"Ngươi muốn làm gì?"

"Ta muốn kiểm tra trí nhớ của ngươi" Trương Thế Vinh nói

Trần Lương còn chưa nói đồng ý hay không, lão giả cao gầy đã nói trước "Để hắn kiểm tra"

Trần Lương không còn lựa chọn nào khác, để tên tinh thần lực đại sư này đưa tay lên đầu mình. Một lúc sau lại thấy Trương Thế Vinh tức giận nói:

"Sao ta không đọc được trí nhớ của ngươi?"

"Đại sư thông cảm, ta cũng là tinh thần lực cấp 9" Trần Lương cười khổ nói

"80 tuổi, tinh thần lực cấp 9. Ngươi, ngươi..." Trương Thế Vinh không biết phải nói gì "Thế này thì quá vô lý rồi. Dù có đọc sách từ trong bụng mẹ cũng không thể như thế được"

"Đại sư, ta thế nào không quan trọng. Giờ đã chắc chắn ta không phải người các ngươi cần tìm, vui lòng rời đi cho"

"Trương Thế Vinh, ta cần tìm gấp Thất Sắc Tam Sinh Hoa, không có thời gian dây dưa ở đây. Mau trở về tìm kiếm lại cho ta"

Lão giả mập tuy rất muốn tìm hiểu Trần Lương kỹ hơn nhưng đành nghe theo, bay trở lại bên cạnh lão giả gầy, rời đi.

Nhìn thấy 2 lão giả biến mất trong tầm mắt, Trần Lương thở dài một hơi, thầm nghĩ:

"May quá, tu luyện 18 năm trong Tuế Nguyệt. Thật đúng là trời giúp ta rồi"

Giành mấy hơi thở để ổn định lại bản thân sau thời khắc tim đập nhanh gấp 100 lần, Trần Lương quay lại nhìn môn chủ Chí Tôn Môn, nói:

"Vừa thoát chết, ta cũng không muốn đồ sát nữa. Chí Tôn Môn đầu hàng, tha toàn bộ các ngươi. Tất cả để lại bảo vật, sau đó chúng đệ tử có thể rời đi. Ta chỉ giữ lại môn chủ cùng các trưởng lão. Các ngươi muốn lấy lại người, mang tinh thạch đến đổi"

Điều kiện thay đổi làm môn chủ Chí Tôn Môn không biết làm thế nào. Lúc trước hắn lựa chọn đầu hàng, nhưng vì bị sỉ nhục mới quyết tử chiến. Nhưng giờ đối phương lại chỉ cần bọn hắn đầu hàng. Vậy có cần liều chết chiến đấu nữa không?

Môn chủ Chí Tôn Môn còn đang băn khoăn, không quyết, Trần Lương đã phải quay người nhìn về phương xa. Nơi 2 lão giả kia biến mất, lúc này lại xuất hiện 2 thân ảnh đó bay ngược trở lại.

"Nhị vị tiền bối còn gì muốn chỉ giáo?" Trần Lương hỏi
"Ngươi 80 tuổi có được tinh thần lực cấp 9 là một kỳ tích vô cùng khó tin. Cho nên ngươi cũng có thể tạo ra các kỳ tích khó tin khác. Vì vậy lão phu muốn mời ngươi về Kinh Viên Môn một chuyến làm khách để tra rõ ngọn ngành" Lão giả cao gầy nói

"Tiền bối thứ lỗi, vãn bối ở đây còn rất nhiều việc phải làm, không thể rời đi"

"Ngươi không muốn cũng phải đi. Đừng để rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt"

Trần Lương lo lắng suy nghĩ đối sách, phân vân liệu có nên dùng Tiếu Ngạo Cửu Thiên trốn đi. Đứng ở một bên, môn chủ Chí Tôn Môn nhân cơ hội nói:

"Tiền bối, vãn bối và hắn không liên quan. Vãn bối và các đệ tử sẽ rời đi để không làm ảnh hưởng tới tiền bối thẩm tra tên này"

Nói xong, hắn bay xuống dẫn chúng đệ tử di chuyển rời đi.

Lão giả cao gầy liếc nhìn theo, không nói không rằng, phất 1 chưởng nhẹ nhàng xuống dưới, toàn bộ nhân thủ Chí Tôn Môn tan thành tro bụi.

"Lại dám lợi dụng lão phu. Thật không biết sống chết. Tiểu tử, ta đã giúp các ngươi tiêu diệt kẻ thù, hiện giờ có thể vui mừng làm khách chưa?" Lão giả gầy đặt câu hỏi nhưng Trần Lương không được quyền lựa chọn.

Đám người Huyết Vô Thần hít một hơi lạnh. Bọn hắn nhìn thấy Chí Tôn Môn biến mất không những không vui mà áp lực càng lớn hơn bao giờ hết.

"Ngươi chứng minh được mình là Thiên cấp rồi ta sẽ đi cùng" Trần Lương vừa nói, vừa gọi ra Tiếu Ngạo Cửu Thiên. Thời điểm cắt đầu Khanh trưởng lão, hắn đã sớm cất Tiếu Ngạo vào Không Thú, không muốn bại lộ ra thủ đoạn di chuyển của mình.

"Ồ, một con Đại Địa Ngưu Ma Vương. Ngươi thế nào lại có thể thu phục được 1 Tam Nhãn Lang, 1 Đại Địa Ngưu Ma Vương bên mình? Tiểu tử ngươi thật khiến ta ngạc nhiên không ngừng. Sống từng này tuổi, chuyện khiến ta ngạc nhiên đã không còn nhiều. Hôm nay quả thực là được mở rộng tầm mắt. Hôm nay không mang ngươi đi quả thực là áy náy lương tâm.

Trước khi ngươi làm điều gì ngu ngốc, ta cảnh báo trước. Dù ngươi có dùng Đại Địa Ngưu Ma Vương cũng không chạy thoát khỏi bàn tay ta.

Sử dụng Không Gian Truyền Tống thì quá mất thời gian. Đường hầm truyền tống vừa mở, ngươi đã nằm trong tay ta.

Sử dụng Không Gian Na Di có thể cấp tốc di chuyển, nhưng phạm vi lại quá ngắn, cũng không tránh thoát được ta.

Thêm một điều nữa, nếu ngươi trốn thoát được, ta dám đảm bảo môn phái của ngươi sẽ bị thảm sát từ trên xuống dưới, không chừa một ai"

Tất cả thành viên Khai Thiên Môn đều nghe rõ mồn một lời của lão giả cao gầy này. Ai nấy đều không tự chủ mà nhìn chằm chằm vào môn chủ của mình.

"Tiền bối yên tâm, vãn bối chỉ muốn kiểm tra thực lực của tiền bối một chút. Nếu quả thực là Thiên cấp cường giả, vãn bối tự khắc tuận lệnh không dám trái nửa lời" Trần Lương nói

"Ngươi quả thực chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Phải cho ngươi nếm chút thương đau mới được. Lão phu chỉ sợ nhỡ tay ra đòn hơi mạnh là 1 tên Hoàng cấp tu vi như ngươi tan thành tro bụi"

"Mong tiền bối giơ cao đánh khẽ" Trần Lương nói xong, hiển hóa ra Chiến thần Atula cầm trên tay 6 chiến thương. Còn trên 2 tay của hắn lại không cầm Khuyển Dạ Xoa mà đã đổi thành Bá Vương Thương từ lúc nào.Trần Lương thi triển Cửu Long Thăng Thiên, nhưng không phải là 7 Hắc Long Cửu Vĩ mà là 54 Tiểu Hắc Long múa lượn rợp trời. Bên cạnh hắn Ngạo Thiên cùng Tiếu Ngạo đã chuẩn bị sẵn sàng Yêu Ảnh.

"Đánh" Trần Lương hô lên, 54 Tiểu hắc long cùng với 2 Yêu Ảnh bay đến tấn công lão giả cao gầy.

Cùng lúc đó, hắn kích hoạt thiết liên trong tay. Nội bộ thiết liên ẩn chứa năng lượng cực mạnh, là át chủ bài mạnh nhất của Trần Lương lúc này. Hi vọng đồ chơi của vị đại năng Nhã Vận kia sẽ có ích.

Không có gì thay đổi, lão giả cao gầy vẫn một hành động vẩy tay nhẹ nhàng như mấy lần trước, thậm chí có phần nhẹ hơn.

Công kích 2 bên gặp nhau cũng là lúc Trần Lương đánh ra thiết liên, lúc này đã to lớn ngang 1 căn phòng nhỏ.

Công kích của nhóm Trần Lương dễ dàng bị chưởng khí phá hủy, tiếp tục va vào thiết liên. Một tình huống ngược lại xảy ra, thiết liên phá hủy chưởng khí giống như va phải đậu hũ, không một chút ngừng lại, tiếp tục thần tốc bay về phái 2 lão giả.

Vừa nhìn thấy thiết liên, lão giả cao gầy ngay lập tức nhận ra được năng lượng không tầm thường của nó, liền ngay lập tức vận chưởng mạnh gấp 5 lần so với trước đó, đánh vào thiết liên.

"Tiểu tử thật tà môn, lại có được Không Gian Chiến Khí Lượng. Hi vọng nó không quá mạnh" Một ý nghĩ thoáng qua đầu lão giả Thiên cấp. Một võ kỹ đánh ra gấp gáp của lão chỉ sợ không ngăn được Không Gian Chiến Khí Lượng, nhưng chắc cũng sẽ khiến uy lực của nó giảm nhiều.

Không Gian Chiến Khí Lượng là một vũ khí rất lợi hại, lại rất hiếm có.

Hải Thượng Trung cũng từng sở hữu được 2 Không Gian Chiến Khí Lượng có sức mạnh tương đương với một đòn toàn lực của Thiên cấp nhất phẩm, gần chạm tới Thiên cấp nhị phẩm.

Nhờ 2 Không Gian Chiến Khí Lượng đấy mà hắn đã 2 lần thoát chết. Cũng vì vậy mà không còn thừa để lưu lại cho kiếp sau.

Không Gian Chiến Khí Lượng hiếm có vì mỗi một kiện đều cần tài liệu rèn đúc hiếm có. Cho dù thu thập đủ tài liệu cũng cần một vị Thiên cấp Không gian Luyện khí sư rèn đúc mà thành. Độ khó là có thể thấy.

Cự đại thiết liên va chạm vào chưởng khí tạo ra sóng âm rền vang, chấn văng Trần Lương, Tiếu Ngạo, Ngạo Thiên bay ra sau. Tiếng nổ lớn là vậy, nhưng thiết liên không có dừng lại nhiều, rất nhanh phá hủy chưởng khí tấn công 2 lão giả.

1 Thiên cấp võ giả, 1 Huyền cấp tinh thần lực đại sư đều chống lên hết thảy bảo vật phòng ngự của mình.

Lại một tiếng nổ lớn vang lên, thiết liên đâm sầm vào 2 người, tiếp tục kéo theo bọn hắn một đường đi tới.

Thực ra thiết liên va chạm, không phải là trực tiếp vào 2 lão giả, mà là bảo vật phòng ngự của bọn hắn. Kéo lê 7 dặm, bảo vật phòng ngự bị năng lượng cường đại của thiết liên phá hủy hết, sau là mới đến phiên 2 lão giả chịu đựng lực tấn công của nó.

Tinh thần lực đại sư vừa chạm phải năng lượng của thiết liên, liền tan thành mây khói. Cơ thể hắn quá yếu để dính phải lực lượng tấn công tầng thứ Thiên cấp này.

Tên Thiên cấp võ giả quả không hổ danh là tầng lớp đứng đầu Cửu Giới, bị thiết liên kéo lê 3 dặm, lớp da ngoài nứt toác trở thành huyết nhân, vẫn cắn răng chịu đựng, chưa thấy có dấu hiệu thua cuộc.

"AAAAAAAA" Thiên cấp võ giả hét lên, dồn toàn bộ năng lượng của hắn tấn công, chống đỡ thiết liên.

Có tác dụng. Đòn chống đỡ sau cùng này của hắn đã phá hủy thiết liên nổ tung.

Nhưng công kích của thiết liên vẫn chưa kết thúc, vẫn còn ám kỹ sau cùng. Thiết liên vừa nổ tung, một đợt độc khí hình nấm từ trong nhân thiết liên lao ra, đâm thẳng vào người lão giả Thiên cấp.

Bị độc khí tấn công, lão giả nhận trọng thương, rơi từ trên cao xuống như diều đứt dây.

Nói ra thì nhiều, thực tế mọi thứ chỉ diễn ra trong nháy mắt. Tốc độ thiết liên cực kỳ kinh khủng, bay xa hơn 10 dặm chỉ mất chưa đầy mười hơi thở.

Trần Lương bị sóng âm đẩy lùi ra xa, ổn định thân thể nhìn về phía thiết liên. Vừa nhìn thấy sau cùng một màn kẻ địch rơi xuống, hắn ngay lập tức ngồi lên Tiếu Ngạo, ra lệnh na di tới gần hiện trường.

Rất nhanh, Trần Lương tìm thấy lão giả Thiên cấp nằm quằn quại dưới đất, không chết nhưng đang phải chống cự lại kịch độc tàn phá cơ thể lão. Từ cơ thể lão tỏa ra độc khí khiến cho toàn bộ khu vực xung quanh trở thành mảnh đất chết. Nếu lão giả tinh thần lực đại sư lúc này còn sống, đứng gần lão giả cao gầy, chỉ sợ sau 1 hơi thở, cơ thể liền bị ăn mòn mà chết

Lấy ra Khuyển Dạ Xoa, cùng với Chiến thần Atula, Trần Lương dồn toàn lực đánh ra 1 kích Hải Hoàng Thương.

Một kích rất mạnh, đáng tiếc không có tác dụng mấy trước Thiên cấp võ giả.

Trần Lương đang cân nhắc xem liệu có nên gọi đám người Như Lão tới, sử dụng Thất Tinh Bắc Đẩu tấn công đối phương, may ra có tác dụng.

Cuối cùng hắn lắc đầu, quyết định lao mình về phía kẻ nằm trên mặt đất, miệng lẩm bẩm "Liều ăn nhiều"

Chương 122: Chiến lợi phẩm

Lão giả Thiên cấp đã không còn động đậy, dường như lâm vào trạng thái giả chết để tập trung chống độc.

Lao mình vào trung tâm vùng độc, chạm tay vào nơi phát ra độc khí, Trần Lương hết sức chăm chú kiểm tra toàn bộ cơ thể. Nếu có dấu hiệu trúng độc, hắn sẽ rời khỏi đây ngay.

Quả nhiên, vừa chạm phải cơ thể lão giả, lớp da ngoài ngay lập tức bị ăn mòn. Độc khí tiếp tục xâm nhập biến bàn tay hắn lộ ra xương trắng. Nhưng độc khí cũng chỉ có thể đi đến bước này.

Cơ thể Trần Lương nhanh chóng sinh ra năng lực kháng độc. Loại độc tố đang bào mòn sinh mệnh của 1 Thiên cấp võ giả dễ dàng bị cơ thể Trần Lương hóa giải. Sau đó là lớp da thịt trên tay hắn mọc ra, lành lặn như chưa hề bị thương.

Từ từ đặt tay lên đan điền của lão giả Thiên cấp, Trần Lương bắt đầu sử dụng Thực Sinh Thần Công.

Cơ thể lão giả rung lên như muốn kháng cự lại lực lượng bên ngoài, hấp lực đang rút Nhân Sinh của hắn ra khỏi đan điền.

Trọng thương gần chết, lại bị độc khí mài mòn, lão giả chỉ chống cự được một lát, liền rơi vào bất tỉnh, để Trần Lương thu được vào đan điền của hắn Nhân Sinh bên ngoài thứ hai.

Thu xong Nhân Sinh, Trần Lương tiếp tục cầm lấy 2 chiếc Nhẫn không gian của đối phương rồi leo lên Tiếu Ngạo rời đi. Không có Nhân Sinh chống đỡ, cơ thể lão giả Thiên cấp rất nhanh bị độc khí mài mòn, chết trong tức tưởi.

Trận chiến vừa rồi, lão còn chưa dùng đến một phần mười sức mạnh. Võ kỹ mạnh nhất của lão, Đạo Thần Thông, các loại võ kỹ thuộc tính, võ kỹ lẩn trốn đều chưa được thi triển. Một Thiên cấp võ giả bị 1 tiểu bối Hoàng cấp dùng mưu hãm hại, thực sự là chết không nhắm mắt.

Nếu hắn chú ý hơn một chút đến hai tay của Trần Lương, chú ý hơn một chút đến thiết liên lúc nó mới kích hoạt, chắc chắn sẽ kịp vận dụng các biện pháp chống đỡ, không đến nỗi bị trọng thương không gượng dậy rồi bị Trần Lương giết chết như này.

Đáng tiếc, dòng sông thời gian không thể quay lại. Cuộc đời luôn trôi qua từng phút từng giây, hắn hối tiếc thì đã muộn.

Trần Lương chưa vội quay lại hội họp với mọi người, mà đến nơi tinh thần lực đại sư vẫn lạc để tìm Không Vật, Không Thú của hắn, thu lượm xong mới rời đi.

Không Vật cùng Không Thú của 2 lão giả này bảo đảm là một lượng tài phú rất đáng kể, không thể bỏ xót.

Trần Lương rời đi, 2 lão giả cũng biến mất, nhưng những kẻ ở lại không ai dám vọng động. Một số người còn đề nghị quay trở lại tổng bộ Khai Thiên Môn để có trận pháp bảo vệ, dù sao cũng an toàn hơn bên ngoài này. Bọn hắn nhìn thấy Chí Tôn Môn diệt vong trong một nốt nhạc đã thập phần lo lắng đến phiên mình.

Một lúc sau, thấy Trần Lương cưỡi Đại Địa Ngưu Ma Vương thong dong trở về, nội tâm mọi người đều kịch liệt khẩn trương, đứng ngồi không yên. Tất cả ánh mắt đều mong chờ 1 câu trả lời của Trần Lương về kết cục tình hình.

Ngồi bễ nghễ trên cao, Trần Lương nhẹ nhàng nói:

"2 lão giả kia đều đã bị ta tiêu diệt. Kẻ nào động đến Khai Thiên Môn đều phải chết"

Trần Lương nói xong, không có tiếng hô vang nào. Bọn hắn dường như không tin vào tai mình. Như Lão tiến lên hỏi:

"Chưởng môn, ngươi chắc chắn 2 lão giả kia đều đã chết?"

"Ta đã đến tận nơi, còn thu về Không Thú và Không Vật của bọn hắn làm chiến lợi phẩm. Các ngươi không tin có thể tự đi kiểm chứng"

Huyết Vô Thần lấy lại tinh thần, hét lên:

"Môn chủ chúng ta vừa giết chết cả Thiên cấp võ giả. Môn chủ vô địch. Yaaaaaaa"

"Môn chủ vô địch, môn chủ vô địch" đám đệ tử cùng trưởng lão đều mừng rõ hô vang. Có người còn xúc động rơi nước mắt.

Tuyết Hoa đứng tại sân nhà cũng ôm mặt khóc. Thời điểm nàng nhìn thấy Chí Tôn Môn toàn quân bị diệt, đã cảm thấy vô cùng lo lắng cho Trần Lương. Lúc này hắn bình an vô sự, lại còn mang về kinh hỉ, nàng là hạnh phúc không nói lên lời.

Các Trưởng lão khách khanh nhìn nhau cảm thán.

"Thực sự là một kỳ tích. Không ngờ thiết liên trong hồ độc thủy lại mạnh đến vậy"

"Chiến thắng không phải chỉ nhờ thiết liên. Nếu môn chủ không làm phân tâm đối phương, kết quả cũng sẽ không chiến thắng dễ dàng như vậy. Hắn gọi ra Đại Địa Ngưu Ma Vương không phải để chạy trốn, mà là thu hút sự chú ý của đối phương. Đánh ra 54 tiểu hắc long cũng là để phân tán sự chú ý và che khuất tầm nhìn. Trí tuệ của hắn không thể coi nhẹ được"

...
"Có lẽ theo hắn cũng được đấy" – 1 trưởng lão nào đó nói

Những khán giả quan sát từ phía xa không dám khinh cử vọng động. Vốn dĩ bọn hắn định chờ đợi 2 môn phái lưỡng bại câu thương hoặc 1 bên chết, 1 bên què để làm ngư ông đắc lợi.

Nhưng sau đó không ngờ Khai Thiên Môn dùng quỷ kế gì chiếm được trận pháp của Chí Tôn Môn khiến bọn hắn phải từ bỏ ý định.

Tiếp theo, sự xuất hiện của Thiên cấp võ giả khiến tình huống trở nên rối tinh rối mù. Trận pháp của Chí Tôn Môn bị phá hủy, 2 lão giả rời đi. Bọn hắn lại bùng lên hi vọng trai cò húc nhau, ngư ông đắc lợi.

Nhưng sau đó 2 lão giả quay trở lại, một đòn toàn diệt Chí Tôn Môn. Càng bất ngờ hơn khi môn chủ Khai Thiên Môn một đòn giết chết Thiên cấp võ giả khiến những người có ý định làm ngư ông đều từ bỏ đi suy nghĩ này.

Món vũ khí lợi hại kia chắc chắn không có nhiều, thậm chí môn chủ Khai Thiên Môn chỉ có một kiện. Nhưng bọn hắn không ai dám chắc điều này, nhỡ đối phương còn 1 kiện Không Gian Chiến Khí Lượng khác thì chả phải bọn hắn sẽ nguy cơ cao bị diệt môn.

Hơn nữa nhân thủ Khai Thiên Môn vẫn còn nguyên vẹn, chỉ tiêu hao chút nguyên khí, đủ sức phản kháng lại bất kỳ cuộc tấn công nào.

Vì vậy nhảy ra tấn công Khai Thiên Môn lúc này là cực kỳ ngu xuẩn. Các thế lực quan sát đều ngay lập tức họp bàn về những gì vừa nhìn thấy, đặc biệt là kẻ vừa diệt sát 1 Thiên cấp võ giả. Tuy không có ai làm chứng được tu vi của lão giả cao gầy, nhưng từ sức mạnh hắn thể hiện thì sự thật không 9 thì 10.

Một thân đứng giữa thiên địa, Trần Lương rạng rỡ nói:

"Đến lúc thu thập chiến lợi phẩm rồi"

Chỉ 1 câu đơn giản nhưng đủ để mang lại tinh thần cao ngập trời cho toàn bộ Khai Thiên Môn. Trần Lương dẫn theo toàn bộ nhân mã tiến vào địa bàn Chí Tôn Môn.

Trước lúc đó, hắn đi xuống nơi toàn bộ nhân mã Chí Tôn Môn bị 1 chưởng đánh chết để thu lấy Nhẫn không gian của môn chủ Chí Tôn Môn, còn lại những vật phẩm khác, bao quát cả Không Vật, Không Thú đều để lại cho các đệ tử, trưởng lão Khai Thiên Môn. Ai nhanh tay người đấy hưởng

Trần Lương đi tới cạnh mấy trưởng lão Chí Tôn Môn đang trọng thương hấp hối. Mấy tên này bị Trần Lương cướp trận pháp đánh cho rơi rụng nên may mắn thoát khỏi chưởng của lão giả Thiên cấp.

Đặt tay lên đầu đối phương, Trần Lương đã truy ra được nơi cất giữ của cải của Chí Tôn Môn.

Địa điểm kho tàng, đã có.

Chìa khóa kho tàng, nằm trong Nhẫn không gian của môn chủ.
Phá giải trận pháp, mất 3 ngày.

Trong thời gian này, Tuyết Hoa cũng đã kịp làm xong biển tên thứ hai của Khai Thiên Môn, thay thế cho 3 chữ Chí Tôn Môn.

Trần Lương xong việc, cả Khai Thiên Môn mở tiệc liên hoan. Ngoài những chiến lợi phẩm mọi người được giữ lại thì mỗi người đều được thưởng thêm tinh thạch tương ứng với tu vi, tu vi sau gấp đôi tu vi trước.

Nhất Tinh: 1 Tinh thạch

Nhị Tinh: 2 Tinh thạch

Tam Tinh: 4 Tinh thạch

Vạn Nhiên: 8 Tinh thạch

...

Ngoài ra không có thưởng thêm.

Lần này bọn hắn chiến thắng có thể coi là tương đối dễ dàng, chủ yếu nhờ vào Trần Lương từ đầu tới cuối, vì vậy không ai dám đòi hỏi gì, được thưởng là vui rồi. Có người may mắn nhặt được Nhẫn không gian của nhà giàu thì thơm. Còn chậm chân thì chỉ nhặt được mấy phàm khí cấp thấp.

Trần Lương kiểm kê lại thu hoạch của bản thân, thực sự là rất ra gì và này nọ, kho tàng của cả 1 môn phái, Nhẫn không gian của 1 Thiên cấp võ giả, 1 tinh thần lực đại sư.

Ngoài ra còn có Nhân Sinh của Thiên cấp võ giả. Nhân Sinh thu được sẽ được vận dung thông qua Nhân Sinh của bản thân, vì vậy dù lấy được Nhân Sinh của Thiên cấp thì Trần Lương cũng chỉ có thể vận dụng được trong khả năng Hoàng cấp của hắn.

Nhân Sinh thu được lần này có Mộc thuộc tính và Đạo Thần Thông biến đổi nguyên khí thành một loại dinh dưỡng nuôi dưỡng thực vật, giúp thực vật phát triển nhanh hơn, mạnh hơn.

Trần Lương ngồi cảm thụ tác dụng của Nhân Sinh, cảm thấy rất tốt. Có Nhân Sinh này, dược viên trong Tiểu Cửu Giới của hắn sẽ tốt hơn rất nhiều.

Sau Nhân Sinh, Trần Lương không thể ngăn bản thân nhìn ngay vào Nhẫn không gian của Thiên cấp võ giả. Không phụ lòng mong đợi, cất giữ của lão giả gầy rất khá, cho dù là dưới góc nhìn của Hải Thượng Trung, coi như đền bù tổn thất kiện Không Gian Chiến Khí Lượng bị dùng mất.

Chỉ tính riêng Tinh thạch đã lên tới 8000 củ, chưa kể đếm mãi không hết các loại linh dược, thạch, thiết và đủ loại đồ vật mà tạm thời Trần Lương cũng chưa biết là cái gì. Chắc sẽ phải ngồi cùng với luyện đan sư, Luyện khí sư,... để cùng kiểm kê đồ vật.

Bước vào tinh thần lực cấp 6, não hải sẽ có nhiều biến đổi, trong đó khả năng ghi nhớ được nâng cao vô số lần, giúp nhân loại chỉ cần nhìn qua 1 lần liền không quên. Vì vậy học cái mới không có gì khó khăn.

Kho tàng của Thiên cấp võ giả này giúp Trần Lương khắc phục thiếu thốn về linh dược và đan dược cho bản thân do kho tàng mà Hải Thượng Trung để lại đều bị hủy đi 2 thứ này.

Linh dược và đan dược tăng cấp tạm thời hắn chưa cần dùng tới, nhưng có 3 thứ rất phù hợp cho Trần Lương lúc này. Một là Nghênh Xuân Thảo, hai là Tiếp Mộc Hoa, ba là 1 viên đan dược có tên Cường Sinh Đan. Cả ba đều có tác dụng tăng cường Nhân Sinh mạnh mẽ.

Trong đó Cường Sinh Đan là tốt nhất, được luyện chế từ 3 chủ dược là Tiếp Mộc Hoa, Hoài Thu Quả, Cổ Chân Quả, chuyên dùng để tăng trưởng Nhân Sinh. Đan dược này vừa đắt, vừa hiếm, không phải cứ có tiền là mua được.

Trần Lương cũng nhặt được thêm trong kho tàng của Chí Tôn Môn 3 cây linh dược cường hóa Nhân Sinh nhưng tác dụng thấp hơn nhiều Nghênh Xuân Thảo. Sử dụng cả 3 cây linh dược này mới thu được tác dụng bằng một nửa Nghênh Xuân Thảo.

Tổng lượng Tinh thạch thu được trong lần này lên tới 18.000 Củ, cộng thêm kho tàng thứ 2 của Hải Thượng Trung có 10.000 Củ, cộng thêm Trần Lương có sẵn trước đó 1500 Củ, cộng thêm 5000 Củ mà Tuyết Hoa đưa. Tổng cộng hắn đang cầm 34.500 Củ. Tương đương với 345.000.000 tinh thạch.

Riêng 5000 củ của Khai Thiên Môn, Trần Lương không dự định chi tiêu cho bản thân. Tất cả lợi nhuận của bổn môn sẽ được cất giữ và tái đầu tư cho môn phái. Điều này giúp ngân quỹ Khai Thiên Môn giảm thiểu khả năng bị thâm hụt, giúp nhân lực môn phái luôn được nhận lương đầy đủ và đúng thời hạn.

Sau này, tài phú thu được từ chiến tranh, kho tàng từ kẻ địch của Khai Thiên Môn cũng sẽ tính vào thu nhập của Khai Thiên Môn.

Trần Lương cũng không muốn cầm 5000 Củ của Khai Thiên Môn trong tay. Chỉ là do những người có thể tin tưởng được đều quá yếu, không đủ năng lực nắm giữ nên hắn tạm cầm hộ. Khi nào xuất hiện người đủ tin tưởng, đủ chiến lực hắn sẽ giao lại.

Tài phú của hắn đã vượt qua rất nhiều Thiên cấp võ giả, có thể coi là một bảo tàng di động. Hơn thế nữa, tu vi của hắn, chiến lực của hắn thấp hơn vô số lần so với các cường giả nắm giữ tài phú ngang hắn. Vì vậy nếu tin tức này lọt ra ngoài, đảm bảo Trần Lương trở thành cái tên hấp dẫn nhất Cửu Giới.

Chương 123: Họa sư huyết vô thần

Chiến tranh kết thúc, việc cần làm rất nhiều, nhưng việc đầu tiên Trần Lương ưu tiên thực hiện là đóng cửa bế quan. Hắn cần luyện hóa những linh dược, đan dược tăng cường Nhân Sinh. So với những vấn đề khác, tăng lên chiến lực mới là quan trọng nhất.

Chiến tranh kết thúc, Khai Thiên Môn lại bận rộn tu bổ lại địa bàn của Chí Tôn Môn, hiện đang được gọi là phân khu 2 của Khai Thiên Môn.

Phân khu 2 sẽ được bố trí một trận pháp cấp 7 cao đẳng công thủ. Mục đích là để rao bán được giá hơn và để Trận Pháp Sư của Khai Thiên Môn có cơ hội được trau dồi, rèn luyện kỹ năng bố trí trận pháp.

Tất nhiên bọn hắn không đủ khả năng bố trận cấp 7, thậm chí đến Trận Pháp Sư cấp 7 còn không có. Vì vậy Trần Lương sẽ chịu trách nhiệm tạo dựng những quá trình khó và quan trọng, đồng thời chỉ đạo và hướng dẫn các đệ tử của Trận Pháp Đường thực hiện những thao tác phù hợp với năng lực.

3 tháng bế quan kết thúc, Trần Lương tham gia các hoạt động về trận pháp, bao gồm bố trí trận pháp cấp 7 và chế tạo Không Vật từ Không Thạch.

"Tình hình rao bán địa điểm thế nào?" Trần Lương hỏi Tuyết Hoa

"Thiếu gia, Thiên Thị Các có một dịch vụ chuyên đăng các thông tin mua và bán địa điểm. Ta đã đưa thông tin lên đó nhưng đến giờ vẫn chưa thấy có ai đến hỏi. Không biết có phải do giá cao quá không" Tuyết Hoa trả lời

"Tức là ngươi đưa tin rao bán cho Thiên Thị Các tại Hoàng Đình Trấn xong sau đó thông tin đó sẽ được đưa đến tất cả chi nhánh Thiên Thị Các khác?"

"Hoàng Đình Trấn không có Thiên Thị Các nên ta đưa tin rao tới Thiên Thị Các ở chỗ khác. Không phải mọi chi nhánh Thiên Thị Các đều sẽ nhận được tin rao này mà chỉ 50 địa điểm gần Hoàng Đình Trấn nhất"

"Vì sao lại chỉ có 50"

"Bẩm thiếu gia, vì số lượng chi nhánh nhận được tin rao càng nhiều thì chi phí chúng ta bỏ ra càng cao. Thêm nữa, cách hiển thị tin rao là Thiên Thị Các dán thông báo của các bên sử dụng dịch vụ lên 1 tấm bảng. Mỗi bảng chứa được 30 tin. Vì vậy tin của chúng ta sẽ bị tin thứ 31 dán đè lên.

Khi chúng ta bị 5 tin khác dán đè lên, tin của chúng ta sẽ bị lột bỏ.

Vì vậy nếu chúng ta muốn luôn hiển thị trang đầu hoặc không bị lột bỏ thì phải bỏ tiền đăng tin mới.

Chi phí đăng tin ở 1 chi nhánh là 1 Tinh thạch. Mỗi lần đăng tin ta đều mất 50 Tinh thạch. Và cứ sau tầm 7 ngày là bị lột bỏ, lại mất thêm 50 Tinh thạch để đăng tin lại.

Tổng chi phí cũng không hề nhỏ"

"Hiểu rồi. Hiện giờ giá của phân khu 1 là 1500, phân khu 2 là 600 củ phải không?"

"Vâng thưa thiếu gia"

"Trước Ta muốn bán nhanh nên để giá rất rẻ 1500 Củ cho phân khu 1. Bây giờ ngươi tăng lên 1900 Củ rồi ghi thêm 1 ưu đãi tặng 100 Củ cho ai mua trong tháng tới, ghi rõ có trận pháp cấp 8 cao đẳng ngăn cản được Thiên cấp Nhất phẩm võ giả"

"Thiếu gia từng bảo trận pháp của chúng ta là cấp 8 Trung đẳng và Hạ Đẳng?" Tuyết Hoa thắc mắc

"Tổng hợp cả 2 trận pháp này lại cũng gần tiệm cận với Cao đẳng rồi. Ngươi cứ ghi như ta nói. Muốn bán hàng thì phải biết phóng đại một chút, gây ấn tượng cho khách hàng thì mới bán được nhiều. Kinh doanh không nên quá thật thà.

Làm thêm 1 gói bán cả 2 phân khu giá 2400 Củ. Tháng tới không có ai mua, ưu đãi tặng 80 củ cho tháng sau đó. Tháng sau nữa là tặng 50 củ.

Đưa tin rao tới 100 chi nhánh Thiên Thị Các, 3 ngày đăng lại 1 lần"

"Vậy sợ hơi tốn kém" Tuyết Hoa e ngại

"Không sao, vật ta cần sắp tới. Ta muốn sớm đi tới Phạm Thiên Vực. Ở đây lâu chỉ sợ có rắc rối, có thể là từ Kinh Viên Môn, có thể từ mối đe dọa khác"

"Tiểu nữ đã rõ. Tiểu nữ đi làm ngay"

Mấy ngày sau, đồ vật Trần Lương đợi đã đến, trước cửa Khai Thiên Môn xuất hiện một chiếc phi thuyền. 8 người của Khai Thiên Môn đã đứng sẵn chờ đợi

Từ trên phi thuyền bay ra 10 người đứng thành 2 hàng đi tới chào mấy người Khai Thiên Môn:

"Tại hạ Phi Kinh đến từ Nam An Phường chủ trì công tác bàn giao chiến hạm cho Khai Thiên Môn. Không biết các vị ai là Trần Lương, môn chủ Khai Thiên Môn?" Phi Kinh hướng ánh mắt tới Như Lão, đang đứng cạnh Trần Lương.

"Ta là Trần Lương, đa tạ các vị từ xa lặn lội tới đây. Không ngờ lại có tới 3 Địa cấp võ giả hộ tống chiến hạm" Trần Lương mỉm cười nói

"Môn chủ thật là tuổi trẻ tài cao. Làm thế nào môn chủ đoán được là 3 mà không phải là 1 hay 5 hay một con số khác?"

"Các ngươi tinh thần lực mới cấp 7, tự nhiên là ta nhìn được""Nhìn được?" 3 người của Nam An Phường nhìn nhau. Câu nói của Trần Lương rõ ràng ý vị ta tinh thần lực cấp 9, đương nhiên nhìn được mấy kẻ cấp 7. Nhưng sao lại có 1 kẻ tinh thần lực cấp 9 trẻ như này được.

"Không quan trọng, mời các vị vào trong trò chuyện" Trần Lương giơ tay mời

"Đa tạ môn chủ, bọn ta chỉ được phép giao đồ, nhận tiền và ngay lập tức rời đi. Đây là quy định của Nam An Phường, mạn phép ngồi uống với môn chủ khi khác" Trần Lương tuy nhìn rất trẻ, nhưng dù sao cũng là môn chủ của đối tác vừa bỏ ra số tiền lớn cho bọn hắn, lời lẽ hành xử đương nhiên là tôn trọng cao nhất.

"Ta hiểu, vậy bọn ta sẽ lên kiểm tra ngay. Trần Lương cùng Hạ Tử Yên, Bá Lăng, Như Lão và Trương Phá Vân bay lên thuyền để kiểm tra và nghe Phi Kinh trình bày

"Đây là chiến hạm đời mới nhất, được phát minh ra cách đây 2 năm, tốc độ di chuyển nhanh hơn, vật liệu cứng rắn hơn mà trọng lượng không đổi. Trên đây có 4 đại pháo, cũng là đời mới và chất lượng cao, sử dụng nhanh hơn. Thời gian kích hoạt đại pháo là nửa nén nhang, khoảng thời gian giữa mỗi lần bắn là 4 hơi thở.

Chiến hạm bao gồm nhiều phòng và khu vực. Có phòng ăn, phòng khách, phòng luyện đan, phòng luyện võ, phòng chứa đồ, và dãy phòng ngủ gồm 200 phòng.

Giá chiến hạm chưa bao gồm đại pháo là 300 Củ. Mỗi đại pháo có giá 300 củ. Tổng chi phí của chiến hạm được trang bị 4 đại pháo là 1500 Củ.

Như ta đã nói, mỗi đại pháo nặng 1 vạn cân, vì vậy để đảm bảo tốc độ di chuyển và tiêu hao tinh thạch hợp lý, ta chỉ trang bị 4 pháo chia làm 2 bên cho chiến hạm.

Mỗi bên ta đã bố trí 3 vị trí đặt để có thể di chuyển đại pháo khi cần. Không nên chuyển hẳn cả 4 pháo về 1 bên, dễ gây lật chiến hạm"

"Hỏa pháo thì sao?"

"À đây, hỏa pháo được đặt tại gian phòng này, nhiệt độ thấp, không có không khí. Bên trong đủ 500 viên như yêu cầu, mỗi viên trị giá 50 chai. Tổng 250 củ. Vậy là tổng chi phí bàn giao là 1750 Củ"

"Lực công kích thế nào?"

"Mỗi đạn pháo có lực lượng tấn công của 1 Địa cấp sơ kỳ võ giả"

"Phạm vi nã pháo?"

"Tầm 4 dặm"

"Ta có thể thử không?"

"Tất nhiên được. Nếu không phát sinh lỗi gì, chi phí thử sẽ do Khai Thiên Môn chịu"

"Đồng ý"Trần Lương lái chiến hạm tới vị trí góc của Khai Thiên Môn, đồng thời sơ tán các đệ tử rời khỏi khu vực này.

Quá trình thử nghiệm diễn ra thuận lợi. Từ mức độ phá hoại cho trận pháp, đại pháo cho thấy được lực công kích của mình. Chưa dừng lại ở đó, Trần Lương còn thử nghiệm bán pháo tới 1 khu đất trống, không chỉ giúp kiểm tra lực công kích, còn đo được khoảng cách bắn bao xa.

"Môn chủ thấy ổn chưa? Bên ta đã kiểm tra nhiều lần tại các kiểu môi trường khác nhau, từ trời mưa, không gian lầy lội, nhiệt độ cao, băng tuyết... đều có thể sử dụng được đại pháo. Tất nhiên mỗi môi trường sẽ gây ra những sự thay đổi khác nhau, nhưng về cơ bản là sử dụng được đại pháo."

"Rất tốt, đây là 1750 Củ, mời kiểm tra" Trần Lương đưa 1 Nhẫn không gian cho Phi Kinh

"Đầy đủ, đa tạ môn chủ cùng Khai Thiên Môn lựa chọn Nam An Phường làm đối tác. Đây là thẻ quà tặng giảm giá năm phần trăm cho đơn hàng tiếp theo. Mong sẽ làm ăn nhiều với Khai Thiên Môn trong tương lai" Phi Kinh cười nói

Giao dịch hoàn thành, nhóm người Nam An Phường rời đi.

Hiện giờ Trần Lương chỉ chờ đợi bán khu đất này là rời đi ngay. Nhưng không có nghĩa chờ đợi là ngồi không. Mọi người đều bận rộn với công việc của mình.

Huyết Vô Thần chịu trách nhiệm đào tạo nhân mã Khai Thiên Môn theo hướng quân đội để chuẩn bị cho chiến tranh. Trong tất cả những người ở đây, hắn là có kinh nghiệm trận mạc dày dạn nhất.

Trước khi vào Ác Nhân Cốc, Huyết Vô Thần là thống soái đại tướng quân của một vương quốc ở Lý Đế Vực. Vương quốc của hắn phát triển theo hướng chiến tranh xâm lược, chiếm các thành và vương quốc xung quanh, đều là các thế lực cỡ vừa và nhỏ như vương quốc của hắn.

Thành tựu huy hoàng nhất của hắn là giúp vương quốc thống trị 5 vương quốc, 9 môn phái, 32 thành

Huyết Vô Thần tuy mới chỉ là Huyền cấp sơ kỳ nhưng lại có tuyệt kỹ tự tổn hại bản thân để tăng chiến lực lên gấp 10 lần. Cái này lại phải nói về lí do hắn có được tinh thần lực cấp 7.

Kiến thức chuyên sâu của hắn nằm ở 2 lĩnh vực. Thứ nhất là chiến trận. Hắn nghiên cứu đủ loại thông tin, từ lịch sử Cửu Giới, lịch sử chiến tranh cho tới các loại kế sách đánh trận, huấn luyện quân đội.

Thứ hai là nhắc đến nghề nghiệp khác của hắn, họa sư. Nghe có vẻ rất không liên quan đến chuyên môn thứ nhất. Nhưng không hiểu sao ngay từ nhỏ hắn đã thích cả chiến tranh và hội họa.

Để được gọi là họa sư, không đơn giản là họa tranh, mà là dùng họa bố trận. Trên phương diện trận pháp, Huyết Vô Thần chân chính là một Trận Pháp Sư cấp 7.

Thành tựu trên lĩnh vực hội họa của hắn thậm chí còn vượt trên chiến tranh. Hắn từng đạt rất nhiều giải thưởng hội họa trên khắp Cửu Giới. Hắn thậm chí còn tìm được võ kỹ áp dụng họa vào võ.

300 năm trước, Huyết Vô Thần ngàn dặm xa xôi tham dự 1 cuộc thi họa do Đình Hoa Họa tổ chức vì giải nhất của cuộc thi sẽ được phần thưởng là võ kỹ sử dụng họa trong chiến đấu.

Nhờ vào cố gắng cùng thiên phú tự thân, hắn đã vượt qua 99 đối thủ khác để giành được phần thưởng là 3 võ kỹ dùng họa để chiến.

Võ kỹ thứ 1, hắn đọc xong liền bỏ qua. Võ kỹ này lấy bút ngự mực, vẽ nên hắc điểu tấn công đối thủ. Lực tấn công của võ kỹ này cũng không tồi, có điều còn kém hơn so với hắn dùng thương.

Võ kỹ thứ 2, Huyết Khởi Chú, lại khiến hắn say mê luyện tập. Võ kỹ này dùng thương làm bút, dùng máu làm mực. Huyết Vô Thần cầm thương tay phải cắt máu ở tay trái. Năm ngón tay trái như phượng múa rồng bay, vẽ nên một con huyết tượng. Chiến thương nơi tay phải ngự huyết tượng chém tới đối thủ.

Võ kỹ gốc của hắn là chiêu Tượng Lâm Uy, dùng chiến thương đánh ra cự tượng. Sử dụng Huyết Khởi Chú, Tượng Lâm Uy liền được tăng gấp 10 lần lực sát thương.

Sử dụng Huyết Khởi Chú trên Tượng Lâm Uy tiêu hao rất nhiều máu của Huyết Vô Thần, vì vậy hắn chỉ sử dụng đến Huyết Khởi Chú khi lâm đại địch. Mỗi lần sử dụng, hắn phải cần đến 7 ngày để khôi phục. Nếu sử dụng 2 lần liên tiếp, cần đến 30 ngày mới khôi phục. Cực hạn có thể sử dụng tới 3 lần liên tiếp, nhưng sẽ giảm vĩnh viễn 10 năm tuổi thọ. Và sau lần thứ 3 thì cơ thể sẽ kiệt sức, ngất đi, cần thời gian dài để khôi phục.

Huyết Khởi Chú giống như một loại võ kỹ bổ trợ, có thể áp dụng cho rất nhiều loại võ kỹ khác. Sau này Huyết Vô Thần học được loại võ kỹ mạnh hơn Tượng Lâm Uy, vẫn có thể dùng Huyết Khởi Chú để tăng lên 10 lần sức mạnh.

Võ kỹ thứ 3, Thương Hải Tang Điền, là một loại võ kỹ đồng quy vu tận, thiêu đốt toàn bộ huyết dịch trong cơ thể đánh ra một huyết hỏa cầu. Huyết Vô Thần chưa từng sử dụng võ kỹ này, vì sau đó... à mà làm gì còn sau đó.

Huyết Vô Thần còn sử dụng họa trong các trận chiến của hắn. Hắn dùng mắt và tinh thần lực nhìn và vẽ ra địa thế khu vực, từ đó bày binh bố trận dựa trên các bản vẽ chi tiết này. Kỹ năng họa cũng giúp hắn nhanh chóng mường tượng ra thế công của địch, ta, từ đó đưa ra phương án tác chiến phù hợp.

Họa trận cũng được hắn sử dụng nhiều để đặt bẫy, nhẹ thì một hai người lọt hố, mà nặng thì có thể bẫy cả một quân đoàn.

Quân đội Khai Thiên Môn chia làm 3 đội. Đội Trưởng lão khách khanh do Như Lão đứng đầu, đội trưởng lão do Võ Giác đứng đầu, đội đệ tử do Ưng Sát đứng đầu. Huyết Vô Thần chịu trách nhiệm huấn luyện và quản lý chung.

Ngoài ra, Huyết Vô Thần còn mở 1 lớp dạy chiến thuật, binh lược cho Trần Lương, Ưng Sát, Chu Minh, Như Lão, Võ Giác.

Trên dưới Khai Thiên Môn đều bận bịu học tập, huấn luyện và làm việc chuyên môn của mình.

Chương 124: Ta thà phụ người chứ không để người phụ ta

Có được chiến lợi phẩm từ Chí Tôn Môn, các đệ tử Khai Thiên Môn tinh thần lên cao. Ai cũng phấn khởi, nỗ lực nâng cao năng lực bản thân để đi theo phò tá môn chủ.

Mọi người đều bận bận, chỉ riêng Trương Phá Vân là rảnh nhất. Hắn là người duy nhất không thuộc thành phần nào của Khai Thiên Môn.

Những người bị Trần Lương ép làm người hầu ở Ác Nhân Cốc ít ra còn lĩnh lương như trưởng lão của môn phái, tham gia vào các hoạt động xây dựng môn phái. Còn Trương Phá Vân mỗi ngày đều là đứng nhìn mọi người làm, không tham gia vào bất kỳ việc gì.

Trong một buổi tối trăng thanh gió mát, Trương Phá Vân mang theo bình rượu tới gặp Trần Lương, nói:

"Thiếu gia, từ sau chiến thắng Chí Tôn Môn, ngươi lúc bế quan, lúc bận rộn, lão phu chưa có dịp cáo lỗi với ngươi. Nay thấy ngươi đã rảnh hơn, mang theo bình rượu ngon tới cùng ngươi thưởng trăng, đàm đạo. Đây là Tuyết Nguyệt Tửu, ngâm trong băng tuyết trăm năm. Uống vào sẽ có vị ngọt trong miệng liên tiếp 7 ngày. Ngoài ra nó còn có tác dụng nâng cao tinh thần lực, nhưng với thiếu giá thì hẳn là không có tác dụng gì"

"Hay lắm Trương lão, đêm nay rất đẹp để uống rượu ngắm trăng. Vừa hay ta có một bình Bái Nguyệt Hương, rất phù hợp cho một tối tuyệt vời thế này"

"Ha ha, quá tốt rồi. Trăng sáng, rượu ngon, hương say đắm. Cuộc đời cách mạng thật là sang"

Bọn hắn 2 người đi ra hoa viên đối diện phòng Trần Lương. Trương Phá Vân lấy rượu rót vào 2 cốc, Trần Lương đốt Bái Nguyệt Hương đặt gần đó.

"Ngươi xem, trăng trên cao thật là đẹp, tựa như tiên nữ không vướng bụi trần. Nhiều lần ta từng ước được như thế, ngao du sơn thủy, không cần minh tranh ám đấu, vướng khói lửa nhân gian" Trương Phá Vân vừa uống rượu vừa nói

"Điều gì ngăn cản một Thiên cấp võ giả như Trương lão rời khỏi khói lửa nhân gian?"

"Tham, sân, si là bản tính của con người, có mấy ai thoát được điều này. Cho dù là Thần, cũng không ngoại lệ. Như ngươi, 80 tuổi Trận Pháp Sư cấp 9, cho dù vào bất kỳ đại môn phái nào cũng đều có thể ngay lập tức trở thành trưởng lão đức cao vọng trọng, sống một cuộc đời vô ưu vô lo. Vậy vì sao ngươi phải tự lập môn phái, tự đưa bản thân vào hiểm cảnh, tự gây ra những vất vả, lo âu cho bản thân. Chẳng phải cũng là vì dục vọng hướng tới những thứ càng cao hơn?

Suy nghĩ muốn sống đơn giản chỉ là một chút thoáng qua. Trở về thực tại, cuối cùng vẫn là phải đối diện với bụi trần"

"Trương lão nói phải. Ta kính lão một ly"

"Môn chủ, mời"

Hai người dốc cạn một chén. Trần Lương nói tiếp:

"32 năm ta ở Ác Nhân Cốc, không biết Trương lão đã đi đâu?"

"Không giấu môn chủ, ta đi tìm mấy người bạn cho xem các nguyên liệu phá phong ấn của ngươi. Cuối cùng đã có một người tìm ra được phương pháp phá giải phong ấn, giúp ta hồi phục lại như xưa"

"Vậy vì sao ngươi còn trở lại đây?"

"Để mời môn chủ ly rượu này"

"Là sao?" Trần Lương vừa nói xong, cả người hắn ngã lăn xuống đất, thì thào "có độc"

Trương Phá Vân vẫn ung dung cầm lấy cốc rượu của hắn uống cạn, nói:

"Đúng vậy, trong rượu có độc. Ngươi yên tâm, rượu này không gây chết người, chỉ khiến ngươi có 1 giấc ngủ ngon, sáng dậy tỉnh táo"

"Tại sao?" Trần Lương thốt ra một lời liền ngất đi.

Trương Phá Vân ngẩng đầu nhìn trăng sáng, nói:

"Chỉ trách ngươi bảo vật vô số, lại có thiên đại cơ duyên, thiên đại bí mật. Ta trở về, vốn dĩ chỉ để bắt ngươi, thu lấy những bí mật ngươi nắm giữ. Vì sao tuổi rất trẻ lại có tinh thần lực cấp 9, có kiến thức trận pháp cao thâm, chiến lực cũng vô cùng cường đại, vô địch cùng cấp, thu phục được 2 yêu thú vô cùng mạnh. Những bí mật đó của ngươi, bất kỳ ai cũng đều động tâm.

Nhưng sau đó, về nhìn thấy Khai Thiên Môn phát triển đến bực này, nhìn thấy bảo vật ngươi nắm giữ nhiều vô số, khiến ta muốn thu lấy tất cả mọi thứ thuộc về ngươi"

Cầm lên uống nốt cốc rượu, Trương Phá Vân đứng dậy, tiến về phía Trần Lương. Thông qua tinh thần lực, Trương Phá Vân biết 20 trượng quanh đây không có bóng dáng của bất kỳ ai. Nhưng hắn không muốn để lâu, tránh đêm dài lắm mộng.

Hắn cúi xuống chạm tay vào Trần Lương, muốn thu đối phương vào Không Vật.

"Tại sao không được?" Trương Phá Vân cảm thấy kỳ lạ.

Thử mấy lần đều không thể đưa Trần Lương vào Không Vật, không còn cách nào khác, hắn đành ôm Trần Lương bay đi.

Nhưng khi muốn vận chuyển nguyên khí thì bản thân lại không thể làm được, giống như tu vi của hắn rớt xuống Luyện Thể Cảnh."Chuyện quái gì vậy?" Trương Phá Vân bắt đầu lo lắng "Không lẽ phong ấn phát sinh biến hóa?"

Trương Phá Vân kiểm tra trong người, nhìn thấy phong ấn không có gì khác lạ. Hắn lấy dao từ Không Vật ra, cắt một đường ở tay, vẫn thấy máu chảy bình thường.

"Được rồi, không trêu ngươi nữa" Trần Lương từ từ đứng dậy, phủi phủi quần áo. Trước sự kinh ngạc tột độ của Trương Phá Vân, hắn mỉm cười, ung dung bước lại bàn, ngồi xuống ghế.

"Ngươi, ngươi không trúng độc?" Trương Phá Vân lắp bắp nói

"Cơ thể ta vạn độc bất xâm. Chút độc này còn chưa đủ liều"

"Chút độc? Để đề phòng ngươi là quái thai, ta đã phải dùng đến Vạn Mê Tung Thất, đủ để Thiên cấp võ giả cũng không thoát được. Ngươi chẳng lẽ không phải người?"

"Ngồi xuống đi, từ từ ta giải thích. Nhìn ngươi đứng ta thấy khổ quá" Trần Lương mặt mày vui vẻ, vẫy vẫy Trương Phá Vân ngồi xuống giống như bạn hữu lâu năm.

"Ngươi nói đi. Vì sao ta không vận chuyển được nguyên khí. Ngươi hạ độc ta?"

"Trước nói về cơ thể ta. Ngay từ khi còn nhỏ, lúc tu vi còn chưa đến Vạn Nhiên cảnh, ta đã bắt được một con Ngưu Xà, yêu thú cấp 10"

"Ngươi làm sao bắt được Ngưu Xà!?" Trương Phá Vân ngạc nhiên ngắt lời

"Ngươi không cần quan tâm chi tiết. Ta đã luyện hóa các bộ phận của nó, bao gồm cả nội đan và máu, điều đó giúp ta có được cơ thể kháng độc cao.

"Không đúng. Ta đồng ý luyện hóa Ngưu Xà sẽ tăng cường khả năng kháng độc cực cao. Bản thân ta cũng từng bắt và luyện hóa 1 con Ngưu Xà hoàn chỉnh. Khả năng kháng độc của ngươi thâm chí cao hơn ta, nhờ luyện hóa sớm Ngưu Xà, khi mà tu vi thấp, cơ thể còn non. Cơ thể ta đã lột xác tới mức tối đa nên hiệu quả kháng độc do Ngưu Xà đem lại so ra kém hơn nhiều tuổi trẻ.

Nhưng điều đó không đủ để ngươi kháng được Vạn Mê Tung Thất"

"Đúng là nếu chỉ có Ngưu Xà là không đủ, nhưng ta còn được Giới Thủy nhiều lần tẩm bổ giúp cơ thể có được năng lực hồi phục cùng sinh ra kháng thể cực mạnh. Cơ thể ta bị Vạn Mê Tung Thất tấn công khiến ta choáng đi một chút. Nhưng chốc lát sau cơ thể đã thích nghi và không còn bị ảnh hưởng.

Thêm một phòng tuyến nữa, chính là Đạo Thần Thông của ta. Bước vào Hoàng cấp, ta thu được Đạo Thần Thông là biến đổi nguyên khí có khả năng hủy diệt. Nguyên khí trong cơ thể ta bao bọc lấy rượu độc, tiêu hủy nó nhanh chóng.

Vì vậy hành động ngã xuống và ngất đi hoàn toàn là giả vờ"

Trương Phá Vân nghe xong chỉ biết thở dài, gật đầu nói: "Ra vậy. Ta đã đề phòng ngươi quái thai rồi mà vẫn đánh giá thấp năng lực của ngươi. Nói tiếp cho ta vì sao ta không vận chuyển nguyên khí được. Ngươi hạ độc ta? Vậy thì là lúc nào?"

Trần Lương mỉm cười, cầm cốc rượu lên uống. Còn chưa kịp trả lời câu hỏi, Trương Phá Vân đã tự thông não"Ta biết rồi, là bình Bái Nguyệt Hương"

"Đúng vậy. Ta đã đưa Xuyến Chi Thảo vào Bái Nguyệt Hương. Ngươi sẽ mất hết tu vi trong 100 ngày. Có điều ngươi không cần lo điều đó. Qua hôm nay ngươi cũng không còn mạng nữa rồi"

Trương Phá Vân nghe xong, không những không tỏ ra buồn phiền, ngược lại phá lên cười:

"Hảo hảo. Tuyệt diệu, tuyệt diệu. Lão phu sống bao năm, trải qua rất nhiều chuyện, lần đầu bị 1 vố đau như này. Tính toán rất kỹ, cuối cùng vẫn trượt khỏi tay, thậm chí còn bị đâm ngược trở lại.

Nói cho ta biết, vì sao ngươi biết trước ta sẽ hạ độc ngươi mà chuẩn bị Bái Nguyệt Hương?

"Ta không biết trước ngươi sẽ hạ độc" Trần Lương lắc đầu nói "Xuyến Chi Thảo ta thu được trong Ác Nhân Cốc, đưa vào Bái Nguyệt Hương chỉ là để chuẩn bị cho các trường hợp khó lường trong tương lai"

"Vậy sao tối nay ngươi lại sử dụng?"

"Để đề phòng. Ngươi đột nhiên mang rượu đến. Lý do cũng hợp lý thôi, không có vấn đề gì. Chỉ là ta thấy không tin được ngươi"

"Ngươi bắt đầu nghi ngờ từ lúc nào?" Trương Phá Vân hỏi

"Từ thời điểm ngươi quay trở lại. Nể tình ngươi nhiều lần cứu mạng nên danh sách vật liệu ta đưa là thật. Hơn 30 năm, với các mối quan hệ của ngươi, không khó để tìm được người có thể giải trừ phong ấn. Nhưng ngươi lại quay lại, cho thấy có ý đồ riêng. Điều này càng được khẳng định hơn khi mà ta giết 1 Thiên cấp võ giả xong, tương lai đối mặt nguy hiểm khôn lường, nhưng ngươi vẫn ở lại. Khiến ta không thể không nghi ngờ"

"Vậy nếu tối nay ta đến mang theo rượu thường, không hạ độc ngươi thì sẽ thế nào?"

"Ta thà phụ người chứ không để người phụ ta" Trần Lương không nói nhiều, chỉ vỏn vẹn cất lên 10 tiếng rồi uống rượu, không nói nữa.

"Hảo tiểu tử, đủ cay độc" Trương Phá Vân tiếp tục phá lên cười, giơ ngón tay cái về phía Trần Lương.

"Ngươi hạ độc ta mà không giết, tức là muốn làm gì?" Trần Lương hỏi

"Ta sẽ mang ngươi đến 1 tinh thần lực đại sư. Hắn ta có cách biến ngươi thành con rối, nghe mọi sự sai khiến của bọn ta. Từ đó ta sẽ moi ra mọi bí mật của ngươi, đồng thời thu lấy mọi bảo vật và điều khiển Khai Thiên Môn"

Trương Phá Vân tự rót rượu, tự uống, trả lời đầy đủ câu hỏi của Trần Lương. Lão tự biết bản thân đã không còn lối thoát.

Trần Lương cũng không vội, chờ Trương Phá Vân uống xong, hỏi:

"Ngươi có lời gì cần trăn trối?"

"Trăn trối thì không. Ta chỉ có một thắc mắc sau cùng, hi vọng ngươi thỏa mãn để lão phu chết được nhắm mắt. Bí mật của ngươi là gì?" Trương Phá Vân hỏi nghi vấn lớn nhất của mình

Trần Lương không trả lời ngay. Hắn trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Ta là người chuyển thế trọng sinh"

"Chuyển thế trọng sinh! Ra là vậy. Ra là vậy. Điều này có thể lý giải mọi vấn đề" Trương Phá Vân liên tục gật đầu. Cuối cùng hắn hỏi: "Vậy tức là ngươi đang nắm trong tay bí quyết để chuyển thế trọng sinh?"

Trần Lương đang định trả lời, nhưng chợt nhận ra một điều không thích hợp. Hắn nhảy qua bên người Trương Phá Vân, nhìn thấy lão đang cầm trong tay 1 viên Truyền tin thạch đã được kích hoạt. Tức là những lời hắn nói, người bên kia đều đã nghe được.

"Bái Nguyệt Sinh, nhớ trả thù cho ta. Ha ha" Trương Phá Vân phá lên cười nói

"Ngươi" Trần Lương tức giận, lấy ra Khuyển Dạ Xoa một chém đứt tay Trương Phá Vân, đồng thời phá hủy luôn Truyền tin thạch.

Tiếp theo, hắn dùng Khuyển Dạ Xoa đóng đinh Trương Phá Vân trên mặt đất, đặt tay vào đan điền lão, thi triển Thực Sinh Thần Công. Thu lấy Nhân Sinh của Trương Phá Vân xong, Trần Lương tiếp tục đặt tay lên đầu lão, muốn xem Bái Nguyệt Sinh là ai.

Trần Lương thu tay lại, cũng là lúc ngọn lửa sinh mệnh của Trương Phá Vân kết thúc.

Trần Lương ngẩng đầu nhìn trăng sáng, thở dài lẩm bẩm "Ta bất cẩn quá. Thực sự là bất cẩn. Vậy là lại có thêm kẻ thù"

Chương 125: Về nhà ăn tết

Tăng giá rồi khuyến mãi quả nhiên có tác dụng. Đăng tin mấy tháng không có ai hỏi, vừa có ưu đãi giảm giá là có ngay 2 nhóm người hỏi trong vòng 1 tuần.

Nhóm thứ nhất có 5 người đến, nhóm thứ hai có 4 người đến. Cả 2 nhóm đều mang theo 1 Trận Pháp Sư và đều để lại nhận xét:

"Vị trí nơi đây rất tốt. Linh khí nồng độ vừa đủ để tăng lên tốc độ tu luyện của đệ tử, vừa không quá cao để bị dòm ngó nhiều. Trận pháp tuy không đạt được đến cao đẳng như tin rao nhưng 2 trận pháp gộp lại có thể tạm chấp nhận"

Cả 2 nhóm đều khá vừa ý với nơi đây, có điều đều chưa ra quyết định mua ngay. Bọn hắn bỏ lại Truyền tin thạch để trở về suy nghĩ thêm xem có nên mua không, nên mua 1 hay 2 phân khu và tính toán giá cả.

Sau mấy ngày suy nghĩ, Trần Lương quyết định thực hiện chiêu trò. Hắn cho Tuyết Hoa sử dụng Truyền tin thạch gọi cho cả 2 bên, nói:

"Môn phái trao thưởng 20 Củ cho ai bán được cả 2 phân khu. Tiểu nữ chỉ mong kiếm được chút tinh thạch và được môn chủ để ý, nên nếu quý phái đồng ý mua từ tiểu nữ, tiểu nữ sẽ để lại 19 Củ phần thưởng của mình cho quý phái.

Thêm 1 điều nữa, tiểu nữ thấy có mấy bên đến hỏi mua khu đất này, mong quý phái sớm ra quyết định, vì lợi ích của quý phái, cũng là lợi ích của tiểu nữ. Nếu có bất kỳ thắc mắc gì, quý phái có thể liên lạc với tiểu nữ vào bất kỳ thời gian nào trong ngày"

Sang tuần tiếp tục có 3 bên khác đến xem xét khu đất, Tuyết Hoa tiếp tục lần lượt gọi cho 3 bên nói như trước. Cầm trong tay Truyền tin thạch của các bên, Tuyết Hoa hàng ngày đều nhận được cuộc gọi hỏi thăm thông tin, lí do rời đi, tình hình kinh doanh Không Vật thế nào, có kẻ thù gì, tình hình an ninh khu vực...

"Riêng lí do rời đi, Tuyết Hoa nói bừa là để chuyển tới một nơi rộng hơn, linh khí tốt hơn và có trận pháp cấp 8 cao đẳng bảo vệ"

Cuối cùng, sau 22 ngày treo thưởng, Hoàng Hà Gia Tộc đã quyết định mua toàn bộ địa điểm của Khai Thiên Môn, tức là thu mua cả 2 phân khu với giá sau ưu đãi là 2280 Củ. Ngoài ra bọn hắn còn được Tuyết Hoa đưa cho 19 Củ. Tức là lượng Tinh thạch cuối cùng Hoàng Hà Gia Tộc phải bỏ ra là 2261 Củ.

Những ngày chờ đợi bán đất, Trần Lương ra lệnh thu mua các vật các vật phẩm cần thiết cho chiến tranh lâu dài, cho tăng cường sức mạnh nhân lực, cho trận pháp, luyện khí, luyện đan.

Cấp bậc đệ tử ở Khai Thiên Môn có thể coi như tài phú dồi dào. Không chỉ có được chiến lợi phẩm từ Chí Tôn Môn, bọn hắn còn được Khai Thiên Môn vô hạn cung cấp tài nguyên, miễn là có thể tăng lên năng lực chiến đấu.

Có điều dù Khai Thiên Môn muốn đệ tử sử dụng nhiều tài nguyên cũng không được. Từ Giáp Linh cảnh trở xuống, số lượng đệ tử ít, khả năng luyện hóa tài nguyên của mỗi đệ tử cũng có hạn.

Cự Linh cảnh và Hoàng cấp thì muốn tăng tu vi chỉ có thể ngộ đạo. Các loại tài nguyên tăng tu vi là vô ích với bọn hắn. Bảo vật tăng cường Nhân Sinh thì quá hiếm, đến Trần Lương còn chả có mà dùng thì sao cung cấp được cho thuộc hạ.

Tài nguyên cho Huyền cấp thì vừa đắt, vừa ít. Xong ngoài Võ Giác tự nguyện xin làm thuộc hạ của Trần Lương ra thì những võ giả khác đều thuộc dạng Trưởng lão khách khanh, Khai Thiên Môn không có lí do gì cung cấp miễn phí các loại bảo vật đắt đỏ cho bọn hắn. Ngay cả Võ Giác cũng cần chứng minh lòng trung thành và làm ra thành tích thì mới mang ra tưởng thưởng được.

Vậy là sao khi bán đất, trừ đi lượng Tinh thạch mua chiến thuyền hết 1750 Củ, trừ đi lượng tài nguyên mua vào hết 1200 Củ, Khai Thiên Môn phải lấy ra 689 Củ từ vốn gốc để mua tài nguyên.

Thời điểm bàn giao trụ sở, Hoàng Hà Gia Chủ đích thân đi tới, kèm theo đó là cả trăm tộc nhân. Hoàng Hà gia chủ tu vi đã đạt tới đỉnh của Huyền cấp thất huyệt, chỉ kém một chút là tiến lên Địa cấp. Vì vậy hắn dám tự tin có thể thoải mái chuyển tổng bộ đến đây sống lâu dài.

Địa điểm gặp của 2 bên là khoảng cách chính giữa biên giới tấn công của trận pháp. Như vậy bên mua không sợ bị đối phương dùng trận pháp cướp Tinh thạch, bên bán không sợ đối phương vừa nhận Mắt trận xong liền trở mặt tấn công.

"Môn chủ thật là tuổi trẻ tài cao. Trông ngươi còn rất trẻ đã có thể sở hữu một môn phái lớn mạnh như này. Lão phu thật sự ngưỡng mộ" Hoàng Hà gia chủ thân thiện nói

"Nhờ hồng phúc tỏ tiên mà thôi" Trần Lương lịch sự đáp lại "Gia chủ cũng sắp tiến vào Địa cấp, không thể không nói là thiên tài"

"Ha ha, lão phu cũng là nhờ các thành viên trong gia tộc nỗ lực, đoàn kết phấn đấu. Hi vọng chuyển tới nơi đây, công việc làm ăn sẽ tốt hơn, các tộc nhân cũng tu luyện nhanh hơn"

"Chắc chắn rồi. Ta xin nhắc lại một chút. Như đã giao hẹn, Khai Thiên Môn gửi tới Hoàng Hà gia tộc 100 Củ để thuê đất đặt Luyện Khí Phường của bổn môn trong 100 năm. Nếu Khai Thiên Môn đến lấy Luyện Khí Phường trước thời hạn, Hoàng Hà gia tộc vẫn sẽ nhận đủ 100 Củ. Nếu quá 100 năm, Khai Thiên Môn sẽ chịu phạt 5 Củ mỗi năm. Nếu quá 300 năm, Luyện Khí Phường sẽ thuộc về Hoàng Hà gia tộc"

"Đồng ý" Hoàng Hà gia chủ đưa tay nhận lấy 100 củ trả trước của Trần Lương.

Luyện Khí Phường quá lớn và nặng, không thể đưa vào Không Vật. Trần Lương đành bỏ lại. Sau này mở ra Tiểu Cửu Giới sẽ quay lại lấy.

"Môn chủ cùng Khai Thiên Môn lên đường bình an" Hoàng Hà gia chủ thâm ý nhắc nhở

"Đa tạ gia chủ nhắc nhở, Trần mỗ sẽ cẩn thận" Trần Lương chắp tay chào rồi cùng mọi người lên chiến thuyền.

Trần Lương cũng không muốn phiền phức. Vì vậy cả 4 đại pháo đều đã vào vị trí trên chiến thuyền, có thể kích hoạt bất kỳ lúc nào. Nếu chỉ là đi chơi, hắn khẳng định sẽ cất đi đại pháo, chờ mấy kẻ ngu đần ra mặt là đánh cho tàn tành xác pháo. Nhưng lần này thì thôi.

Mọi người tập trung đầy đủ trên thuyền, Trần Lương hô lớn:"Tiến về La Sơn Thành"

"La Sơn Thành?" Như Lão cùng nhiều người ngạc nhiên. Vì nếu muốn đi Phạm Thiên Vực thì phải đi về hướng bắc mới đúng.

"Sau khi tới La Sơn Thành, ta có vài điều muốn nói với mọi người" Trần Lương biết Như Lão sẽ có khúc mắc, có điều không cần phải giải thích sớm.

Chiến thuyền rời khỏi mặt đất, bay về hướng đông. La Sơn Thành khoảng cách chỉ tầm 500 dặm, bọn hắn bay 1 canh giờ là tới nơi.

Trên đường đi không gặp bất kỳ trở ngại gì.

La Sơn Thành là một thành thị phồn hoa, giao thương tấp nập. Ngoài chiến thuyền của Khai Thiên Môn thì còn nhiều thương thuyền khác và hàng ngàn người ra vào liên tục.

Phi thuyền không được phép bay trên La Sơn Thành. Các thuyền đi vào đều phải mất phí 1000 Tinh thạch và tiến tới địa điểm được định sẵn, chịu phí đỗ hàng ngày. Phí đỗ sẽ trả sau khi nhận lại thuyền.

Trần Lương bao trọn 1 nhà trọ cho nhân mã Khai Thiên Môn. Lúc này hắn mới thông báo:

"Mọi người, chỉ còn hơn 9 ngày nữa là đến Tết. Chuyến đi sắp tới của chúng ta chỉ sợ kéo dài cả trăm năm, mà nhanh thì cũng mấy chục năm. Vì vậy ta quyết định cho mọi người nghỉ ngơi 2 tuần để về nhà ăn Tết. Bây giờ mọi người nghỉ ngơi và đi thăm thú La Sơn Thành, đến tối chúng ta sẽ liên hoan tất niên. Ngày mai ai đi đường nấy, hoặc ở lại La Sơn Thành hưởng Tết cũng tốt. Ta đã thuê cả nhà trọ này trong 20 ngày. Hẹn gặp lại mọi người vào ngày mồng 8 tháng Riêng năm sau"

Một tiếng vỡ òa vang lên, mọi người rôm rả bàn tán

"Ra vậy, ta lại tưởng không đi Phạm Thiên Vực nữa"

"Nói đến Tết, lâu lắm rồi ta không biết Tết là gì"

"Ta mấy chục năm trong Ác Nhân Cốc, nào có biết lúc nào là Tết"

"Tu tiên, tuổi thọ kéo dài, vừa là phúc, cũng vừa là bi. Người thân xung quanh ta đều đã không còn. Bao năm qua đều là độc lai độc vãng. Bằng hữu kết giao khắp nơi nhưng cuối cùng vẫn là khó khăn tự mình gánh chịu"

"Lão phu sẽ ở lại nhà trọ này ăn Tết. Không biết có vị huynh đệ nào ở lại cùng?"

Giờ mọi người mới hiểu ý định tiến vào La Sơn Thành của môn chủ. Từ Hoàng Đình Trấn đi về hướng bắc chỉ có các tiểu thành. Đại thành duy nhất lại là đích đến của bọn hắn, Trường Sinh Thành.Trường Sinh Thành tuy có thành chủ là một vị Thiên cấp võ giả, về cơ bản không ai dám náo động lớn. Nhưng náo động nhỏ thì rất nhiều, không thể kiểm soát. Các loại hành vi trộm cắt, giết người, tàn sát quy mô nhỏ xảy ra thường xuyên.

Thêm nữa là đường đi Trường Sinh Thành xa xôi, các đệ tử tu vi thấp sẽ khó đi lại.

Vì vậy Trần Lương không muốn mọi người nghỉ ngơi tại Trường Sinh Thành, một nơi ôn hòa và đi lại thuận tiện.

Ban đầu vốn dĩ Trần Lương cũng không nghĩ đến cho mọi người nghỉ Tết, định đi Phạm Thiên Vực luôn. Nhưng trước thời điểm khởi hành rời khỏi trụ sở cũ 1 ngày, Tuyết Hoa có đến nói chuyện với hắn:

"Thiếu gia, ta đã rời xa gia đình mấy chục năm. Chuyến đi tới không biết sống chết như nào, phụ mẫu cũng đã lớn tuổi. Vì vậy mong thiếu gia cho tiểu nữ về nhà ăn Tết mấy ngày. Ra Tết tiểu nữ sẽ đuổi kịp mọi người"

"A, ngươi không nhắc ta cũng quên đấy. Còn bao nhiêu ngày nữa đến Tết?"

"Thưa thiếu gia, 11 ngày"

"Ta cũng muốn về gặp cha mẹ. Như này đi, ta sẽ để cả Khai Thiên Môn nghỉ ngơi 2 tuần. Ta cùng ngươi về thăm cha mẹ ta rồi cùng qua thăm cả nhà ngươi. Cha mẹ ta cũng nhớ ngươi lắm đó"

"Tốt quá, tiểu nữ cũng nhớ bá phụ, bá mẫu"

Thời gian còn 8 ngày nữa là tới Tết, Trần Lương cùng Tuyết Hoa ngồi trên một chiếc phi thuyền nhỏ tiến về Tinh La Vực. Cha mẹ hắn cho biết đang ở một thị trấn có tên Canh Tý Trấn.

Nghe tin Trần Lương cùng Tuyết Hoa trở về, cha mẹ hắn vui lắm. Ngày nào cũng hỏi đi đến đâu rồi. 2 người bọn hắn phải di chuyển giữa các vực nên cần đi vòng đến các thành có Truyền tống trận. Vì vậy cũng tốn nhiều thời gian di chuyển.

Hơn nữa, trên đường còn gặp cướp.

Tuyết Hoa đang nghĩ đến những ngày đoàn tụ vui vẻ sắp tới thì từ 2 bên đường nhảy ra 3 tên mặt mày bặm trợn, râu tóc xồm xoàm.

"Đường này do ta xây, ai đi qua phải nộp tiền mãi lộ" Tên áo vàng nói

"Cướp nói là cướp, văn vẻ làm gì" Trần Lương cười cười

"Lão tôn từ nhỏ ăn học đàng hoàng, làm cướp cũng phải thể hiện học thức"

"Được rồi, các ngươi muốn lấy bao nhiêu tiền?"

3 tên cướp nhìn nhau, không hiểu ý tiểu tử kia là gì, cướp là cướp tất chứ có phải ăn xin đâu. Lần đầu bọn hắn gặp câu hỏi như này. Tên áo xanh cười dâm dê, nhìn Tuyết Hoa, liếm môi nói:

"Bọn ta cướp tất cả, không chỉ cướp tiền, bọn ta còn cướp người. Khà khà, bé con thơm ngon quá"

"Tuyết Hoa, 3 tên này chỉ là Vạn Nhiên cảnh. Nàng thu thập bọn hắn một phen rồi đưa cho quan phủ ở thành tiếp theo"

Tuyết Hoa vừa "ân" 1 tiếng, chớp mắt đã hoàn thành nhiệm vụ. Tu vi của nàng đã là Cự Linh cảnh, tự nhiên là không trở ngại gì.

Còn 4 ngày nữa tới tết, cha mẹ Trần Lương từ sáng tinh mơ đã ra đầu trấn đón chờ bọn hắn. Trần Lương gặp lại cha mẹ, mỉm cười nói:

"Cha mẹ, Trần nhi đã về"

"Bá phụ, bá mẫu, Tuyết Hoa đã về" Tuyết Hoa cúi người nói

"Về là tốt, về là tốt" cha mẹ hắn hướng tới ôm 2 đứa con lâu ngày mới trở về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau