TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Rời đi

Ngày trao huy hiệu đan sư cấp 3 đã đến, Tuyết Hoa trước vào trường để chuẩn bị. Trần Lương cùng cha mẹ mang thiệp mời đi đến hội trường. Bọn hắn ăn mặc mười phần chất phát. Nào có ai ngờ đây lại là nhà giàu giấu của. Trần Lương thì không coi trọng quần áo bên ngoài, cha mẹ hắn thì đã quen với đồ mặc hàng ngày, cũng lười đi sắm đồ mới.

Hoàng Trí Cát đứng ngoài hội trường, quan sát tất cả khách nhân đến tham dự. Hắn đã được trao huy hiệu đan sư cấp 3 từ nửa năm trước. Lẽ ra sau đó hắn sẽ tham gia môn phái có ông hắn làm trưởng lão nhưng hắn muốn ở lại trường thêm nửa năm. Một là vì để có thêm thời gian theo đuổi Tuyết Hoa, hai là để mài dũa thêm tay nghề luyện đan đạt kết quả cao nhất khi thi vào môn phái kia.

Một năm ở Vân Thành có 2 đợt trao huy hiệu cấp 3, mỗi đợt đều mang lại cho Vân Thành rất nhiều náo nhiệt. Ngoài người thân của những đan sư được trao huy hiệu, còn có đại diện của các tông phái, gia tộc, triều đình đến tham dự và lôi kéo các luyện đan sư tuổi trẻ tài cao. Kéo theo đó là các thương nhân hoạt động rầm rộ, những kẻ lừa đảo, trộm cắp cũng vui mừng đến kỳ làm ăn.

Nhìn thấy 3 người nhà Trần Lương định đi vào trong hội trường, Hoàng Trí Cát rất ngứa mắt. Học luyện đan rất tốn kém, phải tự bỏ tiền mua dược liệu để luyện tập. Luyện thành đan có thể bán lấy tiền gỡ vốn. Nhưng bước đầu học tập, đan hỏng thì nhiều, thành đan được mấy, nên gỡ gạc không được bao nhiêu. Thành ra thường chỉ có con nhà giàu mới dám học đan đạo.

“3 người đứng lại, đây không phải chỗ cho lũ dân nghèo các ngươi có thể bước vào” Hoàng Trí Cát ngăn lại, thể hiện bộ dáng rất uy quyền

“Vì sao?” Trần Lương nhướn mày hỏi

“Ngươi không cần biết, cút nhanh đừng để ta phải gọi hộ vệ đuổi các ngươi” Hoàng Trí Cát lười trả lời. Hắn chỉ muốn tìm kiếm xem đâu là người nhà của Tuyết Hoa.

“Vị huynh đệ này, nhà ta có thiếp mời đến dự lễ trao huy hiệu luyện đan sư cấp 3 tại đây, chắc có nhầm lẫn gì chăng? Mẹ Trần Lương giơ thiệp ra. Bà chỉ muốn đến xem Tuyết Hoa, không muốn để 2 cha con gây sự với người ta.

Hoàng Trí Cát kiểm tra thiệp, đúng là của hiệp hội luyện đan sư đưa cho các tân luyện đan sư cấp 3 để mời người nhà đến.

“Hừ, đừng để ta phát hiện đây là thiệp các ngươi ăn cắp được” Ngang ngược với đám tiện dân này cũng không được lợi gì, Hoàng Trí Cát vất thiệp của mẹ Trần Lương xuống đất rồi bỏ đi.

“Đứng lại” Trần Lương quát

Hoàng Trí Cát nào quan tâm lời Trần Lương. Hắn vẫn đứng anh tuấn tiêu sái nở nụ cười tươi với các nhà giàu đi qua.

“Thôi con, chúng ta cần vào chúc mừng cho Tuyết nhi. Đánh hắn lại khiến mất vui” mẹ Trần Lương khuyên can.

Trần Lương nhặt thiệp mời lên rồi cả nhà tiến vào trong hội trường.

Buổi lễ diễn ra trang trọng. Tuyết Hoa nhận huy hiệu xong liền đi xuống hội họp với Trần Lương và cha mẹ. Cả nhà cười nói vui vẻ.

Có một vài vị trung niên đến ngỏ lời mời Tuyết Hoa gia nhập tông phái, triều đình nhưng nàng đều từ chối. Nàng đã quyết định mọi chuyện đều nghe theo phân phó của Trần Lương. Sắp tới sẽ là tiến đến gia nhập Thiên Khung Phái.

“Tuyết Hoa, chúc mừng cô nương đã trở thành luyện đan sư cấp 3” Hoàng Trí Cát tiến tới chúc mừng, một bộ dáng cười tươi rất có thiện cảm.

Cả nhà Trần Lương quay ra nhìn hắn. Hoàng Trí Cát ánh mắt chưa từng rời Tuyết Hoa nói tiếp “Thật tiếc hôm nay không được diện kiến cha mẹ nàng, chắc hẳn nàng sẽ có chút không vui. Ta đang mở tiệc chiêu đãi mọi người tại phủ, nàng đến tham dự hẳn sẽ giúp bữa tiệc muôn phần rạng rỡ. Mấy người hầu này của nàng có thể đi cùng, nhưng nàng chú ý quản cho nghiêm, đừng để bọn họ ăn uống xấu xí”

Tuyết Hoa còn chưa kịp phản ứng, Trần Lương đã tát văng Hoàng Trí Cát ra xa, trong miệng hắn ngoài máu đỏ phun ra còn tô điểm vài cái răng trắng.

“Tuyết Hoa, hắn là bạn của ngươi?” Trần Lương quay qua hỏi

“Thưa công tử không phải, ta bị hắn bám theo mấy năm nay, rất là khó chịu. Ta hoàn toàn là chán ghét hắn, không có nửa điểm tiếp xúc” Tuyết Hoa vội nói nhỏ Hoàng Trí Cát va vào gãy đôi bàn tiếp khách. Hắn lồm bồm bò dậy ôm miệng hét lớn “Tiện nhân dám đánh ta, người đâu, bắt hắn lại đánh chết cho ta”

Đội hộ vệ tiến tới bao quanh Trần Lương. Lão sư dạy Tuyết Hoa cũng tiến tới hỏi

“Tuyết Hoa, người nhà của ngươi gây chuyện gì?”

“Thưa lão sư, tên Hoàng Trí Cát này nói nghĩa phụ, nghĩa mẫu của ta là người hầu, còn khinh thường họ” Tuyết Hoa trả lời

“Nghĩa phụ, nghĩa mẫu!” nghe được 2 từ này như sét đánh ngang tai Hoàng Trí Cát. Hắn từng nhiều lần thấy Tuyết Hoa mua lượng lớn dược liệu, còn tưởng Tuyết Hoa là tiểu thư của thế gia lớn nào. Giờ thì hắn hiểu rồi, chắc chắn Tuyết Hoa luyện ra đan dược đều bán đi lấy tiền mua dược liệu, thậm chí còn phải vay mượn để có tiền. Hèn gì nàng không mua nổi một đan lô cho mình.

“Hừ, thế mà lúc ta tặng đan lô cho cũng không thèm nhận. Nhưng vậy lại may, không lãng phí hơn 300 tinh thạch cấp 1 cho con tiện dân này” Hoàng Trí Cát thầm nghĩ. Bao nhiêu uất ức của những lần bị Tuyết Hoa từ chối, bao nhiêu công lao theo đuổi đổ xuống sông xuống biển, lại còn bị đánh chảy máu mồm, Hoàng Trí Cát chuyển tất cả thành thù hận nhìn về Tuyết Hoa và Trần Lương.

“Ngươi đánh người, gây rối trong hội trường, cần phải bắt lại nghiêm trị” Hoàng Trí Cát quát to

“Im miệng. Ngươi gây sự trước, khinh thường cha mẹ Tuyết Hoa. Hiện giờ lập tức cút ra ngoài cho ta” Vị lão sư này rất thưởng thức năng khiếu đan đạo và sự hiếu nghĩa của Tuyết Hoa, nên cho nàng rất nhiều yêu quý.

Lão sư này là luyện đan sư cấp 5, là người dạy học chính về luyện đan trong Vân Thành, rất được kính trọng. Đội hộ vệ tất nhiên là nghe theo phân phó của vị lão sư.

“Tạ lão sư che chở”  Tuyết Hoa nhún người

“Không có gì, kế hoạch tiếp theo của ngươi là gì? Ta có thể tiến cử ngươi tới một vài chỗ tốt” Vị lão sư nói với Tuyết Hoa.
“Thưa lão sư, ta sẽ đến Thiên Khung Phái tiếp tục học tập, tu luyện nâng cao trình độ đan đạo” Tuyết Hoa trả lời

“Rất có ý chí, rất tốt, rất tốt” Vị lão sư hài lòng về câu trả lời của Tuyết Hoa.

Kết thúc buổi lễ, cả nhà Trần Lương trở lại nhà.

Trần Lương đã sớm thông báo sẽ rời đi, nên nghỉ ngơi 3 ngày, ngày thứ 4, Trần Lương, Ngạo Thiên và Tuyết Hoa sáng sớm dậy khởi hành lên đường.

Trần Lương đã để lại rất nhiều chuẩn bị cho sự an toàn của cha mẹ hắn.

Một trận pháp cấp 3 quanh nhà đi kèm 5 viên tinh thạch cấp 2, có thể bảo vệ trước Giáp Linh võ giả, duy trì được tổng cộng 150 ngày.

Một đôi hài tăng 9 lần vận tốc của cha Trần Lương.

Một áo giáp lấy từ tên trại chủ sơn tặc

10 viên hỏa pháo trọng thương được Vạn Nhiên cảnh giới, 10 viên hỏa pháo trọng thương được Tiên Linh cảnh giới

12 viên đan dược chữa thương cấp 1, 12 viên đan dược chữa thương cấp 2, 50 viên đan dược bồi bổ sức khỏe. Đây đều là đan dược do Tuyết Hoa luyện chế

1600 lượng vàng trong đó để ở ngoài 100 lượng, còn lại cất 1500 lượng xuống đất.

Ngoài ra Trần Lương làm 1 trận pháp nhỏ che giấu những đồ vật trên tránh được tai mắt và tinh thần lực cảm ứng được. Trừ khi có trận pháp sư cấp 7 mới nhìn ra đầu mối.

“Cha mẹ, Trần nhi thành cường giả sẽ quay trở lại”

“Thành cường giả cũng được, không thành cường giả cũng được, miễn ngươi khỏe mạnh quay về là được” cha Trần Lương nói

Đoàn người Trần Lương khởi hành đi Thiên Khung Phái. Lần này đi có thể mất 5, 10 năm mới quay trở về, sinh tử khó biết. Có cuộc vui nào không tàn. Hắn đã có 15 năm sống an vui bên cha mẹ. Tiếp theo mới chính là những bước đầu tiên đạp chân lên con đường tuyệt đỉnh cường giả của Trần Lương.

Người ra đi đầu không ngoảnh lại

Sau lưng thềm nắng, lá rơi đầy

Mẹ Trần Lương rơi nước mắt nhìn bóng con dần biến mất. Cha Trần Lương chỉ nói 1 câu

“Nơi đây mãi là nhà của ngươi, khi nào mệt mỏi, khó khăn, cứ trở về là được”

Chương 12: Thiên khung phái

Đoàn người Trần Lương lên đường không nghỉ. Người ngoài nhìn Ngạo Thiên sẽ không thấy được con mắt thứ 3 do mắt đang đóng và có lông che, nhưng màu lông của nó quá nổi bật, người có kiến thức vẫn sẽ nhận ra được là yêu thú Tam Nhãn Lang. Vì vậy Trần Lương để Ngạo Thiên nằm trong Không Thú.

Sau hơn 1 tháng, đoàn người Trần Lương đã đến được nơi cần đến Thiên Khung Thành. Đây là tòa thành lớn nhất Tinh La Vực, nằm dưới chân Thiên Khung Phái, dùng để đối ngoại, giao thương và cung cấp vật phẩm cho Thiên Khung Phái.

Thiên Khung Phái nằm trên dãy núi Thiên Khung Sơn, rộng lớn thứ hai trên Tinh La Vực. Lớn nhất là Thiên Đãng Sơn Mạch.

Thiên Khung Phái 3 năm tổ chức chiêu sinh 1 lần và chỉ dành cho những người dưới 25 tuổi. Đoàn người Trần Lương đến sớm 1 tuần, nhưng Thiên Khung Thành đã vô cùng nhộn nhịp và đông đúc.

Trần Lương đã phải bỏ ra 1 tinh thạch cấp 1 để mua bản đồ Thiên Khung Thành. Việc đầu tiên cần dùng đến bản đồ chính là tìm nhà trọ.

Số lượng nhà trọ ở Thiên Khung Thành rất nhiều, nhưng hiện đa phần các phòng trọ đều đã được lấp đầy với giá thuê cao gấp nhiều lần ngày thường.

2 người Trần Lương dẫn ngựa đi tìm nhà trọ. Trên đường đi bộ, 2 người đều là thu hút ánh nhìn, đi qua các nam nhân đều là một bộ ngoái cổ lại xem. Tất nhiên toàn bộ ánh mắt đều là rót lên người Tuyết Hoa.

Theo thời gian lớn dần, Tuyết Hoa ngày càng một bộ dáng mỹ lệ không nói lên lời. Khí chất cũng tăng thêm phần quý phái, không còn non nớt đáng yêu như trước.

“Vị cô nương này là đang đi tìm nhà trọ sao? Một vị công tử tướng mạo đường hoàng, ấn đường rạng rỡ tới hỏi chuyện Tuyết Hoa

“Đúng vậy, công tử có thể giới thiệu giúp không, tiểu nữ xin đa tạ” Tuyết Hoa nói

“Ta là Lý Khải Phong, Hoàng tử Thiên Di Quốc. Ta đã bao trọn một tòa biệt phủ để nghỉ ngơi chờ ngày tham dự thi tuyển vào Thiên Khung Phái. Phòng ốc còn thừa rất nhiều, phủ đệ sẽ muôn phần lộng lẫy khi có vị cô nương xinh đẹp như nàng đến nghỉ ngơi” Lý Khải Phong một bộ dáng cao quý nói

Thiên Di Quốc là một đại quốc phía tây Tinh La Vực. Mười cái Vân Di Quốc cũng không chống đỡ nổi nếu bị Thiên Di Quốc xâm lược

“Không đến!” Trần Lương cất giọng khó chịu. Hắn rất ngứa mắt với đám công tử nhà giàu khoe khoang này.

“Đúng rồi, ngươi không nên đến. Một tên ăn mày như ngươi không nên đi cùng với cô nương xinh đẹp này. Cô nương chắc cũng thi tuyển vào Thiên Khung Phái, chúng ta có thể trao đổi thông tin tại biệt phủ của ta” Lý Khải Phong chỉ liếc qua Trần Lương, còn lại trong mắt hắn chỉ có Tuyết Hoa xinh đẹp.

“Ta là người hầu của công tử. Công tử đi đâu ta theo đó” Tuyết Hoa lạnh lùng nói. Ai khinh thường Trần Lương đều sẽ là khinh thường nàng.

“Người hầu!? sao nàng lại cam tâm làm người hầu cho một kẻ khố rách áo ôm như này. Chắc nàng bị ép buộc. Đừng lo, ta sẽ đem lại công bằng cho nàng. Duyên phận giúp ta gặp được nàng, từ nay về sau, đi cùng ta, nàng sẽ được đối xử như một công chúa cao quý.” Lý Khải Phong một bộ dáng nói như thể Tuyết Hoa đã là người của hắn

“Cút, chó ngoan chớ cản đường” Trần Lương xen vào

“Người đâu, đánh gãy 2 chân tên ăn mày cho ta” Lý Khải Phong ra lệnh cho 2 tên hộ vệ phía sau.

2 tên hộ vệ vừa tiến lên, còn chưa kịp ra đòn đã ngã bay sang 2 bên.

“Còn không tránh đường, người tiếp theo nằm xuống đất sẽ là ngươi” Trần Lương nói.

Với một lão quái ngàn năm tuổi như Trần Lương, thật không muốn dây dưa với bọn tiểu bối này. Tâm trí của hắn đặt ở đỉnh cao. Mấy chuyện tiểu bối tranh đấu này hắn không mảy may quan tâm.

“Khinh nhờn bản hoàng, chết” Lý Khải Phong ra chiêu. Hắn dù sao cũng là hoàng tử của một đại quốc. Võ kỹ, công pháp tu luyện đều không tầm thường.

Có điều hắn chỉ là Vạn Nhiên sơ kỳ, gặp phải Trần Lương thì bao nhiêu oai phong cũng tan thành mây khói. Chỉ sau 1 khắc, Lý Khải Phong bị đánh lăn sang bên đường. Hắn không ngờ mình dễ dàng bị hạ như vậy.

Bị bao người nhìn vào, Lý Khải Phong nhục nhã bỏ đi, thề sẽ trả thù tên ăn mày và thu người đẹp về dưới trướng.

Trần Lương tiếp tục tiến lên. Trong đầu hắn chỉ đang nghĩ xem làm cách nào tìm được nhà trọ trước khi trời tối.

“Vị công tử này đang tìm nhà trọ phải không?” một người vừa xem cuộc chiến của Trần Lương tiến lên hỏi

“Đúng vậy, ngươi có?”

“Vừa hay nhà ta còn một gian phòng trống, nhà cửa bình dân, sạch sẽ, thoáng đãng. Giá thì hơi đắt, 10 lượng vàng một ngày, nếu đồng ý thì mời đi theo. Hiện giờ các phòng trọ hầu như đã kín phòng” Người thanh niên lên tiếng.

“Ta cần 2 phòng” Trần Lương lên tiếng. Hắn không muốn Tuyết Hoa mang tiếng.

“Ồ, thật xin lỗi, nhà ta chỉ còn 1 phòng trống cuối cùng. Đến mai ngươi muốn cũng không còn” Người thanh niên có phần ngạc nhiên. Trong suy nghĩ của hắn, có người hầu xinh đẹp như Tuyết Hoa thì có công tử nào chịu được mà không ăn.

“Công tử, chúng ta đã hỏi 12 phòng trọ rồi đều không còn phòng, trời cũng sắp tối. Tuyết Hoa có thể ở bên ngoài trông cửa giúp công tử ngủ ngon” Tuyết Hoa cúi đầu nói

Trần Lương ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu “được, ta thuê 1 phòng, dẫn đường đi”

Ngươi thanh niên thu hồi vẻ tươi cười, dẫn Trần Lương về nhà trọ. Hắn khinh thường tên công tử này lại để một cô nương đứng ngoài canh cửa cho mình ngủ.

Nhưng lát sau hắn lại vui tươi. Đến đêm hắn sẽ làm bộ dáng người tốt, mời cô nương này về phòng hắn ngủ, biết đâu lại được một đêm động phòng với người đẹp. Nghĩ đến thôi đã thấy sướng cả người rồi. Thằng em ngẩng đầu đồng ý mười phần.

Đến tối đi ngủ, người thanh niên liên tục đi lại ngóng nhìn về phía phòng Trần Lương. Rõ ràng cô nương xinh đẹp bảo ra ngoài đứng mà sao phòng tắt đèn rồi vẫn chưa ra.

“Hóa ra ban chiều tên công tử chỉ là giả bộ thanh cao, tối đến vẫn là ăn thịt thiên nga, làm ta mất công chờ đợi. Hừ” Người thanh niên thầm tức giận.

Trong phòng Trần Lương, hắn ngồi thổ nạp dưới đất, Tuyết Hoa nằm ngủ trên giường. Nàng đã nhất quyết từ chối nhưng Trần Lương ra lệnh nàng đành nghe theo. Hắn ngồi thổ nạp nghỉ ngơi chứ không tu luyện.

Nội đan của Ngưu Xà vẫn truyền nguyên khí vào Phôi Tinh Linh của hắn từng giây từng phút. Theo đà này, tầm 3 tháng nữa viên nội đan sẽ được luyện hóa hoàn toàn. Tu vi của hắn vẫn chỉ nằm ở Vạn Nhiên trung kỳ. Bình thường, chỉ cần luyện hóa 1 viên nội đan của yêu thú cấp 10, võ giả Vạn Nhiên cảnh có thể tăng tu vi bản thân từ sơ cấp lên đại viên mãn. Nhưng Trần Lương nào phải người thường, hắn áp súc, tích chứa nguyên khí cực đại, giúp Phôi Tinh Linh đạt tới trạng thái hoàn mỹ nhất khi biến thành Tinh Linh.

Hôm sau, Trần Lương cùng Tuyết Hoa đi dạo phố phường. Tuyết Hoa lần đầu được đến chốn thành thị xa hoa như này, khắp nơi là lầu cao son các. Nàng tuy là công chúa, nhưng Hoàng thành của Vân Di Quốc chỉ là một tiểu thành, so với một đại thành như này thật quá mức nhỏ bé.

Trong mắt Tuyết Hoa có rất nhiều cái lạ, cái đẹp. Nhưng trong mắt Trần Lương, mọi thứ đều bình thường không khác gì nhau. Hắn kiếp trước dù sao cũng là cường giả Huyền cấp, đã trải nghiệm, đi lại nhiều nơi. Với hắn, chỉ có bảo vật chân chính là hấp dẫn.

Đi tới một gian hàng có treo một cái lắc tay rât đẹp, người bán là một bà lão có gương mặt phúc hậu.

“Ngươi thích vòng tay kia?” Trần Lương nhìn theo ánh mắt của Tuyết Hoa

“Vâng công tử” Tuyết Hoa nhỏ nhẹ trả lời

“Vậy thì mua thôi” Trần Lương dẫn Tuyết Hoa về phía gian hàng. Gian hàng thuần túy là bán các đồ vật bình thường, có mua cả sạp cũng không mất bao nhiêu tiền.

“Lão nhân gia, cái lắc tay này bao nhiêu tiền?”

“20 lượng bạc thôi tiểu ca” bà lão nói

Trần Lương cầm lấy đưa cho Tuyết Hoa. Hắn khựng lại một khắc rồi đeo vào tay Tuyết Hoa. Nàng vui lắm, mặt nở rộ như hoa mùa xuân

Trần Lương gửi bà lão 20 lạng vàng. Nếu hắn đoán không sai, giá trị của vòng tay này, đừng nói là 20 tinh thạch cấp 1, kể cả 1 vạn tinh thạch cấp 1 cũng đáng, thậm chí  còn lớn hơn rất nhiều.

Bà lão nhìn chằm chằm vào Trần Lương, không dám đưa tay nhận.

“Bà nhận lấy, ta có thể mua được 1 nụ cười của cô nương xinh đẹp đây thì 20 lạng vàng thật sự còn quá rẻ” Trần Lương mỉm cười

Bà lão run run nhận lấy số tiền. Đây là số tiền lớn nhất bà từng nhìn thấy.

“Cho ta hỏi 1 câu, bà nhặt được chiếc vòng này ở đâu?” Trần Lương hỏi thăm

“Ta, là ta nhặt được trong rừng lúc kiếm củi” bà lão run run trả lời. Đây hẳn là đồ vật của chàng trai nên người ta mới biết bà nhặt được

“Đừng lo, ta chỉ hỏi thôi, sẽ không lấy lại vàng của bà” Trần Lương biết bà lão nghĩ gì, hắn nói luôn cho bà yên tâm.

“Đa tạ, đa tạ công tử” Bà lão cảm ơn rối rít.

Bà nhanh chóng thu dọn sạp hàng rồi ra về. Hôm nay bà sẽ mua nấu thật nhiều đồ ngon. Cả nhà bà đã lâu chỉ có cơm canh đạm bạc, đứa cháu nhỏ của bà có vẻ hơi gầy. 20 lượng vàng sẽ giúp cả nhà bà ăn no trong 1 năm rồi.

“Tuyết Hoa, ngươi thật là hồng phúc tề thiên” Trần Lương quay sang Tuyết Hoa cười nói

“Tiểu nữ không hiểu ý công tử” Tuyết Hoa ngơ ngác

“Lát về ta sẽ giải thích, giờ chúng ta đi mua sắm ít đồ đạc” Trần Lương khẩn trương kéo Tuyết Hoa đến Thiên Thị Các. 2 người Trần Lương tiến vào Thiên Thị Các, một cô nương áo xanh ăn mặc đoan trang ra chào đón, nàng cũng không khỏi nhìn nhiều Tuyết Hoa một cái.

“Khách quan muốn mua gì?” Cô nương áo xanh hỏi

Trần Lương tiến tới 1 cái bàn gần đó, lấy bút viết ra danh sách vật phẩm cần mua. Cô nương áo xanh cầm danh sách, nàng vội vàng chạy đi gọi quản sự.

Một người trung niên tầm 50 tuổi tiến về phía Trần Lương.

“Chỉ là một quản sự của 1 cửa hàng của Thiên Thị Các liền là Cự Linh cảnh giới, đúng là Thiên Khung Thành có khác” Trần Lương thầm nghĩ

Người trung niên chắp tay chào “Chào công tử, ta là Trương Huỳnh, quản sự ở đây. Công tử muốn mua tất cả chỗ vật phẩm này?”

“Đúng vậy” Trần Lương trả lời

“Công tử sẽ trả tiền luôn hay ghi nợ?” Trương quản sự hỏi

“Trả toàn bộ luôn” Trần Lương nói

“Công tử thật hào phóng” mời lên tầng chúng ta trao đổi riêng. Trưởng quản sự quay sang phân phó hạ nhân “Người đâu, đi lấy đầy đủ vật phẩm công tử đây cần, 3 đồ vật ta gạch chân đây sang cửa hàng phía đông lấy về”

Canh cửa lên tầng 2 là 2 hộ vệ Giáp Linh cảnh giới.

“Công tử xin chờ một chút, đồ vật công tử cần có một vài thứ cần lấy từ cửa hàng khác về” Trương quản sự cười nói. Người trước mắt ăn mặc hoàn toàn bình dân nhưng thủ bút thì thật lớn.

“Vị cô nương đây mời ngồi” Trương quản sự thấy lạ khi Trần Lương ngồi còn Tuyết Hoa đứng đó

“Tiểu nữ chỉ là người hầu của công tử, quản sự chớ cần quan tâm” Tuyết Hoa nói nhẹ

“Công tử thật hồng phúc tề thiên có được cô nương xinh đẹp đây hầu hạ” Trương quản sự ngồi đối diện Trần Lương cười nói

“Chi phí hết bao nhiêu” Trần Lương vào luôn vấn đề

“Trước tiên, ta xin gửi tặng công tử thẻ xanh của Thiên Thị Các. Công tử cầm thẻ này đi mua bán tại Thiên Thị Các sẽ được giảm 10% tổng chi phí. Đồng thời công tử có thể ra vào tự do các phiên đấu giá của Thiên Thị Các mà không cần mua vé” Trương quản sự gặp ngay dê béo là tìm cách tạo quan hệ.

“Về giá mua các vật phẩm công tử cần, tổng cộng là 2019 tinh thạch cấp 1. Sau khi giảm 10%, bổn tiệm xin lấy giá là 1800 tinh thạch cấp 1”

Trần Lương lấy ra 1800 tinh thạch cấp 1 từ trong nhẫn không gian

“Sảng khoái, sảng khoái” Trương quản sự rất vui vẻ. Vố làm ăn này có doanh thu bằng cả tháng bình thường kinh doanh rồi.

“Không ngờ công tử còn có cả nhẫn không gian, thật sự là làm lão phu hổ thẹn” Trưởng quản sự cũng có 1 nhẫn không gian, có điều khi lên đến Cự Linh cảnh giới mới được Thiên Thị Các phát cho.

“Người đâu, mau lấy lên Thanh Tâm Trà mời công tử đây” Trương quản sự phân phó hạ nhân.

“Công tử là đến để tham dự thi tuyển vào Thiên Khung Phái phải không?”

“Đúng vậy”

“Không biết công tử đã có binh khí vừa tay chưa? Trong cửa hàng chúng ta cũng có vài món bảo khí rất đáng xem” Trương quản sự mời chào. Máu kinh doanh trong người lão không cho phép bỏ qua con dê béo này

“Không cần, ta hết sạch tiền rồi”

“Ha ha, cái này dễ nói. Công tử chắc chắn sẽ là Long trung chi nhân, chỉ cần ký giấy sau này có thể trả”

“Tính ta không thích nợ nần. Lão giới thiệu cho ta về Thiên Khung Phái và Thiên Khung Thành đi” Trần Lương ngồi nói chuyện phiếm với Trương quản sự tiện thể tìm hiểu thêm thông tin.

1 canh giờ sau, bảo vật đã đầy đủ, Trần Lương thu tất cả vào nhẫn không gian rồi ra về. Hắn cũng chưa muốn thể hiện ra mình có nhẫn không gian, nhưng muốn mua những đồ vật hắn cần thì đành để lộ cho Trương quản sự biết. Vì một số món bảo vật hắn mua mang trên đường phố rất là thu hút mắt nhìn. Thất phu vô tội, hoài bích có tội không nhỏ a.

Về đến phòng trọ, Trần Lương cầm lấy vòng tay của Tuyết Hoa nói:

“Ta cảm nhận có một tòa trận pháp che dấu cấp 1 bố trí trên vòng tay này. Ngươi ra ngoài canh cửa một lát, ta giúp ngươi phá vỡ trận pháp”

“Vâng thưa công tử” Tuyết Hoa cũng không để ý nhiều. Suy nghĩ trong đầu nàng lúc này là câu nói khen ngợi nàng xinh đẹp khi Trần Lương nói với bà lão.

Chỉ chưa đầy 1 canh giờ, Trần Lương đã phá bỏ được trận pháp kia. Vòng tay không gian này là cấp thấp nhất, rộng 3 trượng vuông, không chứa đồ đạc gì nhiều. Tất cả vật phẩm Trần Lương để Tuyết Hoa cầm toàn bộ

Mấy ngày tiếp theo, Trần Lương cùng Tuyết Hoa đều không ra ngoài. Trần Lương đắm chìm vào nghiên cứu, luyện tập bày bố 1 loại trận pháp cấp 6 có thể phá vỡ trận pháp bảo vệ cấp 7

Chương 13: Kỷ Lục 100 Năm

Đến ngày thi tuyển Thiên Khung Phái, Trần Lương cùng Tuyết Hoa lên đường hòa theo dòng người tiến tới chân núi Thiên Khung Sơn.

Lượng người rất đông, phải đến cả vạn người. Được trở thành đệ tử Thiên Khung Phái là vinh hạnh cực kỳ lớn cho mỗi cá nhân, thậm chí có thể giúp cho cả một gia tộc phất lên tại những tòa tiểu thành.

Thiên Khung Phái không hạn chế số người tham dự, chỉ có yêu cầu duy nhất là dưới 25 tuổi. Bởi đây là thời điểm trẻ tuổi, dễ phát triển nhất, và lòng trung thành, hướng về môn phái cũng cao hơn so với người lớn tuổi.

Đầu tiên, đến đăng ký ghi danh chia làm 5 chuyên môn: Võ giả, luyện đan sư, luyện khí sư, linh dược sư, trận pháp sư.

Trần Lương chia tay Tuyết Hoa để nàng sang cửa thi luyện dành cho luyện đan sư.

Trần Lương đứng quan sát những thí sinh trong cửa Võ giả, số lượng lên đến mấy vạn người. Hầu hết là Vạn Nhiên cảnh giới. Tam tinh không ít, nhưng đi thi để gọi là cho biết chứ xác suất vượt qua quá thấp, trừ khi là yêu nghiệt. Tiên Linh cảnh giới số lượng ít hơn Vạn Nhiên nhưng cũng nhiều hơn Tam Tinh.

Giáp Linh thì không có ai. Vì dưới 25 tuổi trở thành võ giả Giáp Linh thì đều là thiên tài của các đại gia tộc. Vì tiểu thế gia không thể có đủ tài nguyên bồi dưỡng một người lên Giáp Linh dưới 25 tuổi, trừ khi có cơ duyên lớn. Hẳn không có đại gia tộc nào nguyện ý để Nhân Bảo của gia tộc đi tham gia môn phái khác. Họ hoàn toàn có đủ năng lực bồi dưỡng nhân bảo của gia tộc mình.

Mà nếu có Giáp Linh tham gia thì hẳn là được thu nhân luôn chứ thi tuyển làm gì

Thiên Khung Phái cũng không quan tâm những người đến có hợp cách hay không, tên tuổi thế nào. Chỉ những người trở thành đệ tử môn phái mới cần khai báo, kiểm tra thông tin.

“Yên lặng” Một người trung niên hét to

“Ta là trưởng lão Thiên Khung Phái, các ngươi phải vượt qua 3 vòng thử thách để trở thành đệ tử chính thức của bổn phái”

“Vòng thi 1, đơn thuần kiểm tra lực công kích của các ngươi”

Vị trưởng lão chỉ vào các tấm bia đá nói “Ở đây có 100 tấm bia đá đo lực công kích. Mỗi người có 3 cơ hội tấn công, thành tích tính cho lần có lực công kích cao nhất. Cao nhất là 100, vượt qua 50 được vào vòng kế tiếp”

“Yêu cầu của vòng 1: Chỉ được dùng nguyên khí và sức mạnh thân thể để tấn công, có thể dùng võ kỹ. Ngoài ra mọi thứ khác đều bị cấm”

100 đệ tử Thiên Khung Phái đứng cạnh các tấm bia lần lượt chỉ vào những người ở đây lên thi tuyển.

Đến lượt Trần Lương, hắn đấm 3 lần đều 70 lực công kích.

Vị đệ tử trông coi tấm bia đá có phần kinh ngạc, thầm tự hỏi “Chỉ là trùng hợp hay tiểu tử này có thể khống chế lực tấn công hoàn hảo đến thế?”

“Tấm đá này hỏng rồi” Một tên cao to đen hôi quát lên “Ta là Vạn Nhiên cảnh giới, có thể nâng 500 cân, lực đấm mạnh vô cùng, sao chỉ số lại là 45 lực tấn công trong khi tên tiểu tử này lên những 70. Chắc chắn bia lỗi rồi” Hắn vừa nói vừa chỉ sang Trần Lương.

“Đồ ngu, cái cơ thể bắp thịt của ngươi thì được mấy sức. Độ mạnh yếu của lực tấn công quan trọng ở khí lực và khả năng điều khiển nguyên khí. Khí lực của tiểu đệ đây ta không rõ nhưng cách cậu ta điều khiển nguyên khí vô cùng tinh chuẩn, tập trung nguyên khí ở cánh tay, tận dụng toàn bộ nguyên khí xuất ra, giúp đạt hiệu quả sát thương cao nhất. Còn loại trâu nước như ngươi, nguyên khí dàn đều toàn thân, thậm chí còn không có thể điều động toàn bộ nguyên khí từ tam tinh ra ngoài thì sao có lực tấn công mạnh” Vị đệ tử trông coi bia đá của Trần Lương giải thích một mạch.

“Nếu ngươi không phục, ngươi và tiểu đệ đây giao đấu 1 đấm, nếu ngươi thắng, cho ngươi vào vòng 2. Thực ra thì vào vòng 2 ngươi cũng sẽ bị loại thôi” Vị đệ tử kia rất thưởng thức Trần Lương, muốn nhìn thêm 1 chút Trần Lương ra tay.

Hắn nhìn vào Trần Lương nói “Vị tiểu đệ đây có thể giúp ta giảm bớt ồn ào được không?”

Trần Lương gật đầu, quay sang tên cao to đen hôi nói “ngươi lên đấm ta 1 đấm”

“Được lắm tiểu tử” tên cao to đen hôi tiến lên 5 bước đấm về phía Trần Lương, hắn vận dụng toàn lực như đấm tấm bia đá.

Trần Lương cũng vung đấm, hoàn toàn là không hề dùng nguyên khí. Cơ thể hắn được luyện tập từ bé, cộng thêm tu Cửu Nguyệt được linh khí và nguyên khí tẩm bổ, lại thêm hấp thu một số bảo vật, đặc biệt là nội đan Ngưu Xà, hiện giờ lớp da ngoài và cả lục phủ ngũ tạng của hắn đều rất rắn chắc và khí lực cực mạnh

Kết quả so đấm không có gì ngạc nhiên, tên cao to bay ngửa ra sau, gãy xương tay. Vị đệ tử còn tiến tới đá hắn bay ra xa, dọn đường cho mọi người tiếp tục thi tuyển.

“Vị tiểu đệ, mời bước sang đây, sau nửa canh giờ nữa sẽ thi tiếp vòng 2” Vị đệ tử nói.

Sau vòng 1 đã loại bỏ được phân nửa số người tham gia. Tất cả Tam tinh trở xuống đều bị loại. Vạn Nhiên cũng giảm phân nửa. Tiên Linh hầu như qua hết, bị loại chỉ là mấy người vội vã cướp ép tăng lên cảnh giới.

“Vòng thi thứ 2 là thi về nghị lực và sức bền” Vị trưởng lão nói lớn

“Ngọn dốc này đã được bày trận pháp, tạo áp lực lên người leo trên đó, càng lên cao áp lực càng mạnh. Tổng chiều dài là 100 trượng. Áp lực sẽ phân chia theo cảnh giới. Cảnh giới càng cao, áp lực càng mạnh”

Nghe có vẻ rất công bằng, nhưng thực ra người có cảnh giới đại viên mãn sẽ có lợi hơn rất nhiều so với sơ kỳ. Áp lực chỉ phân chia theo cảnh giới lớn, còn cảnh giới nhỏ thì không có.

“Quy tắc vòng 2 này có ba không. Một không dùng pháp bảo, đan dược, trận pháp. Hai không ngăn chặn người khác leo lên. Ba không giới hạn số lần leo. Miễn là trong vòng 2 canh giờ có thể leo qua 50 trượng là đạt”

“Bắt đầu đi” Vị trưởng lão nói xong.

Đoàn người ồ ạt xông lên như thể ai leo trước sẽ được áp lực nhỏ hơn vậy. Trần Lương đứng chờ cho bớt đông rồi mới cất bước tiến lên. Hắn dự định tới 70 bước sẽ dừng lại. Dù sao đi cao hơn cũng có để làm gì.

Chợt nhớ ra 1 điều, vị trưởng lão nói tiếp “Ta bổ sung thêm, ai leo lên được đỉnh dốc sẽ được thưởng 1 vạn điểm cống hiến. Điểm cống hiến chính là tiền trong Thiên Khung Phái, dùng để mua bảo vật, võ kỹ, thuê phòng tu luyện …”

Trưởng lão nói xong, mọi người khẩn trương bước hơn. Trần Lương cũng không rõ 1 vạn điểm cống hiến là bao lớn, nhưng chắc là không ít a. Hắn quyết định giành lấy 1 vạn điểm này.

Thấy các thí sinh xôn xao, các đệ tử của Thiên Khung Phái cười nhìn nhau, vì hơn 100 năm qua chưa từng có người giành được phần thưởng này. Đây cũng là lí do khiến vị trưởng lão quên mất công bố phần thưởng.

Trần Lương bước chân lên dốc. 10 trượng đầu, áp lực với hắn dường như không có. Hắn cũng chưa dùng tới nguyên khí. Sau 20 trượng, áp lực tăng gấp đôi so với trước, hắn đã cảm nhận được áp lực không hề nhẹ lên cả người, đặc biệt là 2 chân. Đã có nhiều người đã phải dừng chân ở khoảng cách từ 20 – 30 trượng.

Trần Lương vẫn duy trì tốc độ chậm không đổi. Lên 30 trượng, hắn đã phải vận dụng nguyên khí, áp lực cơ thể giảm đi rất nhiều. Nếu muốn hắn vẫn có thể chỉ dùng thân thể bước tiếp, nhưng sẽ khiến cơ thể rất mệt mỏi. Phần thông thí sinh tham gia dừng bước tại khoảng cách 30 – 40 trượng.

Nguyên khí của Trần Lương chỉ tập trung vào 2 chân, từ đầu gối trở xuống. Hắn bước đi đến 50 trượng không hề có chút khó khăn. Nhẹ nhàng vượt qua 50 trượng, Trần Lương bước tiếp một mạch tới 70 trượng. Lúc này áp lực đã khá cao, lượng nguyên khí tiêu hao rất nhiều. Mọi người bắt đầu bàn tán. Hiện giờ chỉ còn lại 30 người tiếp tục leo dốc. Trong đó Trần Lương là trẻ tuổi nhất, cũng là người có tốc độ leo chậm nhất.

Phía trước Trần Lương là 1 người đang ngồi phệt xuống đất bỏ cuộc

“71 trượng, ta đúng là thiên tài của Vạn Cơ Thành. Những người kia chỉ là thời gian sống lâu hơn thôi. Ta chắc chắn sẽ vượt qua họ khi đến tuổi đấy” Hắn nhìn về phía trước đánh giá, tự thấy bản thân là người trẻ tuổi nhất leo được 71 trượng.

Trần Lương bước qua hắn, tiến về phía trước với tốc độ không đổi. Người thanh niên đành im lặng đi xuống.

Trần Lương liên tiếp bỏ qua 22 người đạp chân tới 80 trượng. Bên cạnh hắn đang có 5 người đang gắng sức để nhấc chân lên. Sau một nỗ lực trong tuyệt vọng, 5 người này quay đầu đi xuống, nhận kết quả 80 trượng.

Thực ra leo 50 hay 99 trượng kết quả đều như nhau, vượt qua vòng 2. Leo cao hơn cũng không có ích gì, trừ khi lên được 100 trượng. Có điều leo dốc cũng là 1 lần rèn luyện bản thân, kiểm tra bản thân cố gắng được ở mức nào, nên ai cũng cố gắng đi lên, trừ Trần Lương.

Cách Trần Lương lên trên 2 trượng là 1 nữ tử che mặt. Người nàng ướt đẫm mồ hôi càng làm lộ ra đường nét khiêu gợi. Chưa rõ mặt mũi như nào nhưng thân thể nàng chắc chắn là cực phẩm. Ít nhất nhìn eo và quả mông săn chắc, căng mọng kia là không thể không nhìn nhiều một điểm.

Cách đó 1 trượng, người đang dẫn đầu là một thân đen toàn bộ quần áo, nước da cũng ngăm ngăm đen, sau lưng là 1 thanh đao. Vỏ đao khắc hình một long quấn quanh 1 tượng, khuôn mặt cực kỳ dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ địch.

Cơ thể Trần Lương lúc này cũng đã rất mệt, người đầy mồ hôi. Hắn đã phải vận chuyển toàn bộ nguyên khí từ Phôi Tinh Linh để tiến lên từng bước. Nếu không phải nguyên khí của hắn cực kỳ đậm đặc thì lên 90 trượng sẽ hoàn toàn khô kiệt nguyên khí.

Trần Lương sử ra tinh thần lực bao quanh toàn thân. Tinh thần lực trong suốt hơn so với nguyên khí, có rất nhiều công năng sử dụng.

Đan sư sử dụng tinh thần lực điều khiển dược liệu và hỏa diễm để luyện đan, ngoài ra cũng không thể dùng mắt nhìn vào trong đan lô được, luyện đan sư phải dùng tinh thần lực để cảm ứng mọi diễn biến trong đó để phối hợp dược liệu.

Luyện khí sư dùng tinh thần lực để khống hỏa, phối kết hợp vật liệu để luyện khí

Linh dược sư dùng tinh thần lực để kiểm tra đất đai và các yếu tố ảnh hưởng đến linh dược, thực vật. Ngoài ra còn dùng tinh thần lực kết hợp với bảo dược khác để chữa trị, thậm chí hồi sinh thực vật.

Trận pháp sư dùng tinh thần lực để điều khiển linh khí dung nhập trong đồ vật và vận chuyển theo nguyên tắc nhất định tạo nên sự kết hợp giữa các sự vật tạo thành trận pháp.

Đấy là các công năng của tinh thần lực trong các nghề nghiệp chính. Bên cạnh đó, tinh thần lực còn dùng để đỡ đòn công kích hay hiển hóa ra tấn công kẻ địch. Có điều tăng thêm tinh thần lực rất tốn thời gian và yếu hơn nguyên khí nên nếu muốn trở thành cường giả võ đạo thì cần tu luyện nguyên khí. Nhưng muốn thành cường giả đỉnh cấp thì phải tu luyện cả 2. Có tinh thần lực bổ trợ sẽ lợi hại hơn rất nhiều.

Tinh thần lực bao quanh thân sẽ chống đỡ một phần áp lực cho cơ thể. 2 người bên trên hắn đều lấy tinh thần lực bao ngoài nguyên khí. Riêng Trần Lương lấy nguyên khí bao ngoài tinh thần lực. Hiệu quả 2 cách là như nhau, nhưng người ngoài sẽ không nhìn ra tinh thần lực của Trần Lương ở mức độ nào.

Nếu nhìn vào mức độ dày đặc về tinh thần lực của Trần Lương để phán đoán thì chí ít cũng là cấp 7 hậu kỳ, hắn cũng không muốn dọa sợ mọi người nha.

Tinh thần lực mạnh hơn rất nhiều khiến áp lực Trần Lương phải chịu nhẹ nhàng hơn nhiều so với 2 người phía trước. Hắn nhanh chóng vượt qua nữ nhân kia ở 87 trượng, bắt đầu đuổi kịp hắc y nhân.

Mọi mắt nhìn đã tập trung vào 2 người Trần Lương và hắc y nhân, tự hỏi 2 thiên tài này là ai.

“Ta nhận ra hắc y nhân kia, hắn tên Vũ Như Cương, mới 18 tuổi, là thiên tài của một tiểu gia tộc tại Lương Bàng Thành. Ám thuộc tính, chất lượng 11 điểm. Được Kinh Lịch Phái thu làm đệ tử. Chỉ sau 3 năm thể hiện ra thiên phú kinh người, được thu làm đệ tử thân truyền của trưởng môn. 2 năm trước hắn tu thành Vạn Nhiên cảnh giới. Với tốc độ này thì chắc chắn sẽ được làm trưởng môn đời tiếp theo của Kinh Lịch Phái. Nhưng chắc điều đó quá thấp so với tầm mắt của hắn nên giờ hắn tham gia vào Thiên Khung Phái” Người thanh niên trẻ tuổi tóm tắt tiểu sử của hắc y nhân.

“Vậy ngươi có biết người bên cạnh đang theo sát hắn không?” Có người hỏi

“Ta không biết” Thanh niên trẻ tuổi cười. Nữ tử che mặt bước đến 90 trượng rồi bỏ cuộc.

Thấy mọi người trao đổi sôi nổi, một thanh niên cũng góp vui:

“Ta biết vị cô nương này. Nàng là công chúa Nhữ Yên của Hỏa Diệm Quốc. Từ bé nàng đã thể hiện thiên phú vượt trội hơn cả các sư huynh nên được đức vua dốc lòng bồi dưỡng. Năm nay nàng 17 tuổi. 6 năm trước Hỏa Diệm Quốc của nàng xảy ra biến cố khi xâm lược Vân Di Quốc, gần như toàn quân bị diệt. Thực lực quân sự nước nàng giảm đi gần một nửa, phải rút quân từ các nước chiếm đóng về. Thông qua tình báo, Hỏa Diệm Quốc biết được kẻ thù thực sự đã diệt toàn quân nàng là một trận pháp sư trẻ tuổi. Họa sư đã dựng lại chân dung hắn. Hỏa Diệm Quốc treo thưởng 1000 tinh thạch cấp 1 cho tính mạng tên này. Công chúa Nhữ Yên cũng bắt đầu treo mạng che mặt từ đó. Nàng tuyên bố chỉ những người đánh thắng được nàng ở cùng cảnh giới mới được nhìn thấy mặt. Còn ai giết được trận pháp sư trẻ tuổi kia sẽ lấy được nàng. Thông báo này đã lan truyền toàn bộ Hỏa Diệm Quốc, làm sôi sục trái tim rất nhiều thanh niên trai tráng.

“Ngươi có chân dung tên trận pháp sư kia không?” Một người hỏi

“Ta không có, nhưng công chúa chắc chắn có, thậm chí nàng có thể vẽ lại” Thanh niên trả lời.

“Ta biết mặt hắn, khá phổ thông, nếu không để ý sẽ không nhận ra” một người khác lên tiếng.

Danh tiếng và nhân diện Trần Lương đã lan khắp Hỏa Diễm Quốc. Thậm chí lan sang một vài nước khác. Trong các thí sinh cũng có mấy người đã nhìn thấy chân dung hắn trên lệnh truy nã. Có điều vừa rồi mọi người tập trung thi nên không ai nhận ra. Giờ thì chỉ nhìn thấy sau lưng.

Vị trưởng lão nhìn vào 3 người trẻ tuổi, tán thưởng “Rất nhiều năm chưa từng có cùng 1 lúc 3 người leo qua 90 trượng. Thiên tài đợt này nhiều thật nha”

Trần Lương và hắc y nhân đã leo lên 92 trượng. Mỗi bước chân bọn hắn đều như mang trên mình 3000 cân. Cả 2 đều ướt đẫm mồ hôi, im lặng tiến lên

95 trượng, hắc y nhân thả ra ngoan thoại “Khá lắm tiểu tử, ta sẽ hạ gục ngươi trong vòng sau”. Hắn quay lưng đi xuống. Ở lại trên này một khắc là bị tra tấn 1 khắc.

Trần Lương đã vận dụng toàn bộ nguyên khí và tinh thần lực cấp 8. Bước sang 96 trượng, hắn cũng đã tới giới hạn rồi. Nhưng hắn cần 1 vạn điểm cống hiến kia. Để bước vào Tiên Linh, hắn cần đồ vật rất trân quý. Hắn cần nắm bắt các cơ hội để có được bảo vật. Nếu muốn từ bỏ, hắn đã từ bỏ từ 70 trượng. Hiện giờ chỉ có thể liều mạng tiến lên.

Trong đan điền, Phôi Tinh Linh xoay chuyển cấp tốc thả ra nguyên khí cực lớn khiến nó trở nên gần khô hạn. Trần Lương triển khai Vạn Ám Quy Nguyên tăng lên cực hạn hấp thu trọn vẹn nội đan của Ngưu Xà. Lượng nguyên khí có thể hấp thu trong hơn 2 tháng đã được Phôi Tinh Linh ăn sạch, mang lại sức lực tăng mạnh cho Trần Lương.

Hắn liên tiếp bước đi thêm 3 trượng, còn 3 bước cuối. Mọi người dường như nín thở theo từng bước chân của hắn.

Còn 2 bước. Dường như 2 bước này xa vô hạn, không thể nào bước tới.

“Biện pháp cuối cùng, Ngạo Thiên giúp ta” Trần Lương truyền cảm ứng cho Ngạo Thiên.

Trong Không Thú, Ngạo Thiên biết được tình cảnh của Trần Lương. Nó nhắm nghiền mắt, tập trung chuyển giao một phần năng lượng của nó thông qua hạt giống linh hồn đưa vào người Trần Lương.

Nhận được năng lượng gia tăng, Trần Lương bước lên 2 bước cuối, giẫm chân lên đỉnh núi, vượt ta ngoài phạm vi trận pháp, mọi áp lực liền biến mất. Hắn ngồi bệt xuống thở hổn hển.

“Vượt qua rồi” Bên dưới rất nhiều người hò reo, vỗ tay hoan hô, bao gồm cả đệ tử và trưởng lão. Lẫn trong những hâm mộ là một vài cặp mắt si tình của các nữ nhân hâm mộ cường giả. Nhưng cũng có không ít người ánh mắt thù địch nhìn về phía Trần Lương.

“Trông hắn trẻ quá, không biết cảnh giới gì”

“Ta chọn tiểu đệ này rồi, các ngươi đừng tranh với ta”

“Trông hắn có thể là trẻ tuổi nhất ở đây, không biết là bao nhiêu”

“Chỉ là con rùa non sức dai thôi” một tên Tiên Linh nãy bước đến 52 trượng lẩm bẩm.

“Khá lắm tiểu tử, 100 năm rồi mới lại thấy có người trèo lên 100 trượng. Ngươi được đặc cách không phải thi vòng 3, chính thức là đệ tử của Thiên Khung Phái. Nhưng nếu ngươi muốn vẫn có thể thi vòng 3, giải nhất được thưởng 1000 điểm cống hiến. Ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Vãn bối 15 tuổi, mong muốn thi tiếp vòng 3” Trần Lương không suy nghĩ, trực tiếp trả lời.

Sau câu trả lời của Trần Lương là 1 loạt tiếng hô ngạc nhiên bên dưới

“Ha ha tốt lắm. Quả là tuổi trẻ tài cao” Trưởng lão ngợi khen. Lão chưa từng thấy có người trẻ tuổi như này dự thi vào Thiên Khung Phái

Vị trưởng lão quay qua đám đông nói vọng “Các ngươi có 1 canh giờ hồi phục thể lực. Sau đó tiếp tục thi vòng 3”

Trong lúc ngồi nghỉ, Trần Lương kiểm tra cơ thể. Lúc nãy hắn liều mạng hấp thu nội đan của Ngưu Xà, không biết hoang tính trong nội đan có tồn tại trong phôi tinh linh không.

Hấp thu nội đan của yêu thú thường rất tốn thời gian, lí do là bởi cần phải loại trừ hoang tính của nội đan. Nếu mạnh mẽ hấp thu nội đan mà không giải trừ hoang tính trong đó sẽ dễ bị tẩu hỏa nhập ma hoặc nhẹ thì trở nên cáu gắt, dễ nổi nóng, mất lí trí.

Nội đan của yêu thú cấp cao sẽ có hoang tính càng mạnh. Hoang tính giống như một dạng tạp chất tồn tại trong nội đan. Vì vậy một năm rưỡi qua, Trần Lương chỉ dám hấp thu từ từ và loại trừ hoang tính của Ngưu Xà.

Sang đến Vạn Nhiên cảnh giới, Trần Lương đổi sang tu luyện công pháp Vạn Ám Quy Nguyên. Tốc độ hấp thu linh khí của công pháp này không nhanh như Cửu Nguyệt, nhưng ưu điểm nổi bật, lí do khiến đây là công pháp thiên cấp thượng đẳng, là nó có thể giúp đan điền hoàn toàn hấp thu vạn vật.

Vạn Ám Quy Nguyên là Cung Thừa Hy học được khi hắn đã trở thành Thiên võ sư nên chính hắn cũng chưa từng trải nghiệm qua công pháp này, không chắc chắn về hiệu quả cụ thể của công pháp. Trần Lương không biết liệu nó có hấp thu được hoang tính trong nội đan không. Vì vậy lúc trước chưa dám sử dụng để cấp tốc hấp thu nội đan.

Vừa rồi nội đan của Ngưu Xà chỉ còn rất ít, nên hoang tính còn lại không đáng kể, vì vậy Trần Lương quyết định mạnh mẽ vận chuyển Vạn Ám Quy Nguyên hấp thu toàn bộ phần nội đan còn lại.

Lúc này kiểm tra, Trần Lương phát hiện không có chút hoang tính nào bám dính trên phôi tinh linh.

“Vậy là về sau ta có thể luyện hóa nội đan nhanh gấp 10 lần” Trần Lương mừng rỡ.

Chương 14: Tứ Bề Thọ Địch

Trần Lương không biết rằng lúc này hắn đang là nguyên nhân của xôn xao phía dưới. Không phải là vì hắn lên 100 trượng mà là liên quan đến hành động của hắn 6 năm trước. Mọi người truyền tai nhau 1 tin tức mà nếu Trần Lương nghe được sẽ tức chết mất.

Khi Trần Lương quay mặt xuống, Nhữ Yên và một vài người đã nhận ra mặt hắn, tên trận pháp sư kẻ thù của toàn bộ Hỏa Diễm Quốc.

Nếu đây không phải là đang ở Thiên Khung Phái thì chắc chắn nàng đã đi lên giết chết Trần Lương. Nhưng nàng cùng những người biết chuyện đều đã lan truyền tin tức. Nàng cũng đã xác nhận sẽ lấy người giết được Trần Lương, mang thủ cấp Trần Lương đến trước mặt nàng. Hoặc không giết mà đoạn tứ chi của hắn cũng sẽ được trọng thưởng 1000 tinh thạch cấp 1.

Ở Thiên Khung Phái cấm giết hại đồng môn, nếu bị phát hiện sẽ nghiêm trị và trục xuất sơn môn, trừ khi ký giấy sinh tử đấu trên võ đài ở Thiên Khung Thành.

Luật là vậy, nhưng không giết trước mặt có thể giết sau lưng, miễn không ai biết là được. Hoặc khi thi đấu, đoạn tứ chi đối phương thậm chí lỡ tay giết chết cũng không ai nói được gì. Đao kiếm không có mắt a.

Trần Lương đã trở thành con mồi chung của hầu hết thí sinh.

Vòng 3 có tên Cướp Cờ.

Số thí sinh tham dự vòng 3 tầm 7000 người.

Quy tắc vòng 3 là mỗi người sẽ được phát 1 cây cờ nhỏ dài 1 gang tay. Ai cướp được nhiều cờ nhất sẽ giành chiến thắng, nhận thưởng 1000 điểm cống hiến. Những người có 3 cờ trở lên là vượt qua, trở thành đệ tử Thiên Khung Phái.

Thời gian thi đấu là 34 canh giờ. Sau đó các thi sinh có 2 canh giờ để ra ngoài này nộp cờ.

Địa điểm thi đấu là 1 khu rừng gần đó

Có 10 điểm xuất phát, lần lượt từng nhóm người đi vào. Thứ tự đi vào là theo kết quả vòng 2, từ thấp đến cao. Trần Lương sẽ là xuất phát cuối cùng.

Xuất phát trước sẽ rất có lợi, có thể ẩn nấp đánh úp người tiến vào sau. Dễ tạo tổ đội cùng đi cướp cờ. Vì vậy tại vòng 3 này, không phải cứ có sức mạnh cá nhân hơn là sẽ vượt qua, mà cần tổng hợp sức mạnh, trong đó có cả may mắn. Khả năng chạy trốn hay tậm chí khéo mồm khéo miệng cũng là một loại sức mạnh.

Trần Lương bắt đầu đi vào rừng. Mới đi được 10 trượng đã thấy 1 gương mặt quen thuộc, chính là tên có mái tóc rối đã xuất phát ngay trước Trần Lương.

“Tiểu tử, để lại cờ ta tha chết cho ngươi. Dù sao ngươi đã được đặc cách vào vòng trong, không cần thiết phải mạo hiểm” tên tóc rối nói. Trần Lương tuy trẻ hơn hắn nhưng thành tích của Trần Lương cũng rất khiến hắn e ngại.

Trần Lương không nói nhiều, trực tiếp xông lên thi triển Không Phá Quyền đánh tên kia bất tỉnh. Những người vào được vòng 3 này cũng không phải dạng tầm thường. Để cho nhanh gọn, Trần Lương thi triển luôn võ kỹ.

Trần Lương thu cờ của tên tốc rối, cất vào bên hông. Cờ đã được bày trận pháp không thể để vào nhẫn không gian.

Đi được một đoạn, Trần Lương cảm nhận được phía tay phải có người. Nhưng người này vừa thấy có tinh thần lực dò xét qua liền bỏ chạy.

Người kia quả không ngu. Hắn nhận thấy có tinh thần lực dò xét, nhưng lại không thấy ai xung quanh, chứng tỏ kẻ kia có tinh thần lực rất mạnh. Những võ giả có tinh thần lực mạnh thì đều không tầm thường, vì thế hắn chọn bỏ chạy, không cần biết đối phương là ai.

Có điều so tốc độ, trừ khi tên kia là phong thuộc tính, sử dụng Phong võ kỹ để chạy thì may ra thoát. Chỉ một lát, tên kia đã bị Trần Lương đuổi tới. Tên kia mặc một bộ hoàng bào, đúng là tên thái tử Lý Khải Phong mà 2 người Trần Lương, Tuyết Hoa gặp lúc mới đến  Thiên Khung Thành.

Nhìn thấy người quen, Trần Lương chỉ nhoẻn miệng cười thực hiện 1 đấm bất tỉnh luôn Lý Khải Phong. Lý Khải Phong chưa kiếm được 1 cây cờ nào.

Trần Lương tổng thu hoạch, 2 cây cờ.

Trần Lương tiếp tục tiến lên, hắn nhìn thấy phía trước có 2 đối thủ đang lao vào tấn công nhau. 2 người kia cảm ứng có người thứ 3 liên quay sang nhìn.

Vừa nhìn thấy dung mạo Trần Lương, bọn họ quay nhìn nhau, trong mắt lóe lên cùng 1 suy nghĩ

“Hợp tác bắt hắn trước” Một người lên tiếng

“Đồng ý” 2 người cùng xông về phía Trần Lương.

Chỉ là 2 tên Vạn Nhiên sơ kỳ, Trần Lương không khó giải quyết, thu về 2 lá cờ. Thu nhặt từng lá cờ như này thật khó chịu. Hắn quyết định ngồi xuống chờ.

Trần Lương lấy ra 1 viên nội đan của yêu thú cấp 9 nuốt vào. Đây chính là yêu thú cấp 9 tại tổ của Ngạo Thiên tại Thiên Đãng Sơn Mạch. Những nội đan khác Trần Lương đều đưa cho Ngạo Thiên hấp thu. Cùng là yêu thú nên việc hấp thu những nội đan kia không gấy khó khăn gì cho Ngạo Thiên.

Thực ra Ngạo Thiên cũng có thể nhanh chóng luyện hóa nội đan của Tam Nhãn Lang mẹ trong vòng 1 tháng. Nhưng muốn đạt được hiệu quả cao nhất từ nội đan của mẹ thì Ngạo Thiên cần hấp thu từ từ. Giống như mưa dầm thấm lâu, mưa rào trôi đất.

Đã có kinh nghiệm từ trước, lần này Trần Lương vận chuyển Vạn Ám Quy Nguyên nhanh chóng hấp thu nội đan yêu thú. Với tốc độ hiện tại thì chỉ cần 30 ngày là có thể hoàn toàn luyện hóa xong.

Ngồi nửa ngày, Trần Lương thấy phía xa có 1 nhóm 5 người đuổi theo 1 người. 5 người kia được dẫn đầu bởi 1 tên Tiên Linh cảnh, tên bỏ chạy cũng là Tiên Linh cảnh. Tên bỏ chạy nhìn thấy Trần Lương liền nói lớn:

“Trần Lương ở đây” Xong hắn ngoặt sang hướng khác bỏ chạy

Nhóm truy đuổi nhận ra đúng là Trần Lương, liền bỏ qua con mồi, tiến về phía Trần Lương. Trần Lương thầm hô không hay, cũng liền bỏ chạy. Đối phương có 1 Tiên Linh, 4 Vạn Nhiên, không phải là đối thủ hắn có thể đánh được lúc này. Nếu chỉ 1 tên Tiên Linh thì còn có thể có phần thắng.

“Nổi tiếng thật phiền phức nha” vừa chạy Trần Lương vừa nghĩ thầm. Rõ ràng hắn không làm gì, lượng cờ trong tay cũng ít đến đáng thương, vậy mà nhóm truy đuổi bỏ qua con mồi để đuổi theo hắn. Hắn không thể nghĩ ra lí do gì khác ngoài thành tích huy hoàng ở vòng 2 khiến đám thí sinh này ghen ghét.

Trần Lương tăng tốc độ lên mức cao nhất. Chạy nửa canh giờ, đối phương chỉ còn lại Tiên Linh có thể đuổi kịp hắn, 4 tên Vạn Nhiên kia đã mất dấu.

Trần Lương quay trở lại dùng thương tấn công đối thủ.

Tên Tiên Linh cảnh cười gằn “Chỉ là 1 tiểu tử còn hôi sữa mẹ lại dám chĩa mũi thương vào ta”. Tên này mắt sắc như chim ưng, thường được gọi là Ưng Sát. Hắn quét ngang vũ khí của mình về phía Trần Lương, là một cây loan đao sắc bén. Hỏa thuộc tính vận chuyển, không khí xung quanh cũng nóng lên.

Ngắn ngủi giao chiến chục chiêu, 2 bên tạm thời cùng lùi lại một bước.

“Ngươi là Tiên Linh cảnh giới!” Ưng Sát ngạc nhiên. Hắn năm nay 24 tuổi, bước vào Tiên Linh cảnh 6 tháng trước, đã là hết sức tự hào, được mệnh danh là thiên tài trong gia tộc. Trước mặt hắn chỉ là một tiểu tử trông nhỏ hơn hắn rất nhiều mà lại ngang cơ hắn làm hắn không biết phải làm thế nào. Ám thuộc tính của tiểu tử kia còn có khả năng ăn mòn rất quái dị, khiến hắn bị tiêu hao nguyên khí nhanh hơn. Trần Lương chỉ nhoẻn miệng cười không trả lời

“Quả là thiên ngoại hữu thiên, tiểu đệ đáng để ta dốc toàn lực”

Vừa nói, Ưng Sát vừa triển khai thần thông của mình, sau lưng hắn mọc lên 2 hỏa dực. Hình thái tinh linh của hắn là Phượng Hoàng Lửa. Hỏa dực vừa tăng nhiệt độ cho nguyên khí, vừa tăng tốc độ di chuyển cho hắn.

Ưng Sát chủ động xuất kích. Trần Lương phải vận chuyển ám nguyên khí toàn thân để bảo vệ khỏi sức nóng của hỏa nguyên khí.

Tốc độ đối phương nhanh hơn nhưng tốc độ ứng phó của Trần Lương không hề chậm so với đối thủ. 1000 năm kinh nghiệm sống giúp hắn dễ dàng phán đoán được động tác của bọn tiểu bối này. Có điều đối thủ quả thực không tệ, đánh hắn không có lực hoàn thủ

“Giáp Linh quả là một đẳng cấp khác so với Vạn Nhiên” Trần Lương thầm nghĩ. Hắn hiện giờ không có thần thông. Nhiều võ kỹ cũng không thể triển khai do nguyên khí còn yếu.

3 thương thức của Thạch Phá Thương Trần Lương đều đã thi triển nhưng đều bị đối phương đón đỡ. Độ hùng mạnh về nguyên khí của Sát Ưng và Trần Lương là ngang nhau.

Trần Lương hoàn toàn có thể tự hào khi mà độ hùng mạnh về nguyên khí có thể sánh ngang với Giáp Linh sử dụng thần thông tăng phúc. Nhưng tự hào thì tự hào, không chiến thắng được đối phương thì chỉ có thể tránh đi thôi.

Ưng Sát ngưng tụ cầu lửa trên đầu thanh đao bắn về phía Trần Lương kết hợp với đao pháp khiến Trần Lương ngày càng phải chống đỡ vất vả, thậm chí phải dùng tay cản phá cầu lửa. Nếu không phải hắn có luyện thể mạnh mẽ kết hợp nguyên khí và tinh thần lực thì tay đã bị đốt thành tro

“Không chơi với ngươi nữa” Trần Lương nói xong liền lấy Khổng Chi Sáo ra chạy mất. Trận pháp trên cánh của Trần Lương giúp hắn có tốc độ di chuyển cao, nhưng mỗi lần bật nhảy về phía trước đều rất dài, không cho phép di chuyển trong cự li ngắn, vì vậy chỉ có thể dùng trong chạy trốn mà không thể chiến đấu.

“Có cả nhẫn không gian sao. Tên này tuổi còn rất trẻ mà võ kỹ, công pháp, tốc độ tu luyện, bảo vật đều không tầm thường. Còn cả tam tu nguyên khí, luyện thể, tinh thần lực. Không nên làm kẻ thù của hắn” Ưng Sát nhìn theo Trần Lương lẩm bẩm

Ưng Sát quay người đi. Bỗng nhớ ra gì đó hắn đứng lại suy nghĩ “Vừa rồi không thấy tiểu tử kia triển khai thần thông. Là hắn không có, không muốn hay làm rồi mà ta không biết? Nếu là không có, tức là mới ở Vạn Nhiên cảnh thì, thật đáng sợ”

Thấy đối phương không đuổi theo, Trần Lương cất cánh Khổng Chi Sáo đi. Tình cờ, hắn lại gặp 1 nhóm 4 người do 1 tên Tiên Linh cảnh cầm đầu. Bọn hắn thấy Trần Lương như gặp được bảo vật, liền đuổi theo.

Trần Lương bỏ chạy chưa được bao xa, lại gặp 1 nhóm 3 người. 3 người này chỉ là Vạn Nhiên nhưng do đang có 1 nhóm truy đuổi nên Trần Lương phải đổi hướng bỏ chạy tiếp.

Điều kỳ diệu là 2 nhóm kia hợp sức đuổi theo Trần Lương. Nhóm 3 người kia đều sử dụng phong võ kỹ đuổi theo, tốc độ thậm chí có phần nhỉnh hơn Trần Lương.

Những người truy đuổi còn sử dụng võ kỹ tấn công tầm xa về phía Trần Lương, tạo thành tiếng động lớn thu hút thêm nhân mã. 1 tổ đội mười hai người đang đứng đúng hướng bỏ chạy của Trần Lương đồng thời tung ra đòn tấn công về phía hắn. Trần Lương vội vàng dùng Tật Phong Tốc bật người bỏ chạy sang tay phải.

Đoàn người truy đuổi Trần Lương càng ngày càng đông làm hắn khóc không ra tiếng.

“Ta nổi tiếng cũng không cần phải nhiều người ghen ghét như vậy a” Trần Lương thầm than. Hắn lấy ra cánh Khổng Chi Sáo đào thoát lần nữa.

Tham gia thí luyện vòng 3, đa phần các thí sinh sẽ tổ hợp thành đội nhóm. Bởi dù mạnh đến đâu nhưng thân cô thế cô cũng sẽ dễ bị lấy lượng đè người. Còn yếu nhưng biết tổ hợp đội thì may mắn lại có thể kiếm đủ cờ vượt qua vòng 3.

Trời đổ tối. Trần Lương đốt lửa nghỉ ngơi, lấy thực phẩm trong nhẫn không gian ra ăn. Trời tối khó nhìn đường, nên đa phần mọi người sẽ đình chỉ chiến đấu, nghỉ ngơi lấy sức cho ngày tiếp theo.

Nhưng một số kẻ lại lợi dụng đêm tối tiến hành đánh lén để cướp cờ. Chỗ này mọi người không thù không oán, nên ai cũng tránh sát nhân, chỉ làm bị thương đối thủ rồi cướp cờ.

Trần Lương tỏa ra tinh thần lực đề phòng bị tập kích, đồng thời vận chuyển Vạn Ám Quy Nguyên hấp thu nội đan yêu thú.

Một đêm bình yên trôi qua. Trần Lương vẫn chưa có ý định rời đi cướp cờ, hắn chỉ lẳng lặng ngồi đó tu luyện. Hắn vẫn cảm thấy có gì đó không đúng. Trần Lương mở mắt, tinh thần lực của hắn vừa đụng phải tinh thần lực của ai đó. Trần Lương đứng dậy, hắn nhìn thấy có 3 người đang chạy về hướng này.

“Ha ha sáng sớm thật may mắn, gặp ngay Người Lên Đỉnh” Tên lớn tuổi nhất cười nói

“Chỉ 3 tên Vạn Nhiên” Trần Lương lạnh lùng cười

“Tiểu tử thật không biết trời cao đất rộng. Tưởng leo 100 trượng là có thể vô địch thiên hạ sao?”

“3 tên các ngươi có bao nhiêu cờ?” Trần Lương chỉ có 1 mối quan tâm duy nhất. 3 người này là Vạn Nhiên cảnh giới,  tinh thần lực cấp 2 thì cũng không phải là thiên tài gì.

“Khinh người quá đáng, huynh đệ lên”

3 tên này hẳn không phải là bèo nước tương phùng, mới hợp tác, mà là một tổ đội từ lâu. Bọn hắn phối hợp rất ăn ý, bài bản. Cả 3 cùng tiến, cùng thối. Khi Trần Lương tiến lên giải quyết 1 người thì ngay lập tức 2 người còn lại cũng nhanh chóng xông lên hỗ trợ.

Loại hình tấn công của 3 người này cũng rất đa đạng. Khi thì cùng đứng 1 phía, kẻ bổ dọc, kẻ bổ ngang bên trái, kẻ bổ ngang bên phải. Khi thì 3 người bao quanh Trần Lương, vẫn là kẻ đâm người chém. Khi thì 2 sau 1 trước. Rất khó chống đỡ.

Trần Lương cũng phải trầy da tróc vẩy với 3 người này. Có điều mới chỉ là bị thương ngoài da, chưa ảnh hưởng đến sức chiến đấu

Cả 3 đều là Vạn Nhiên đại viên mãn, sức mạnh cả đội thật không thể khinh thường, hoàn toàn có năng lực chiến đấu với Giáp Linh cảnh giới.

“Hợp tác rất tốt, võ kỹ cũng cao cấp, khiến ta có phần ngạc nhiên đó” Trần Lương cùng 3 tên kia vừa tách nhau ra. 3 người bao vây xung quanh Trần Lương, hình thành thế chân vạc, nhằm vào Trần Lương ở giữa.

3 người kia còn chấn động hơn. Họ đều biết Trần Lương có nghị lực và sức bền phi thường, hẳn là võ công cũng không thấp, nhưng trẻ tuổi như vậy có thể chống đỡ lại 3 huynh đệ họ liên thủ thì thực sự quá đáng sợ rồi

“Ngươi thực sự mới 15 tuổi” Một người hỏi

Trần Lương chỉ mỉm cười, nói tiếp “Thật đã khinh thường các ngươi. Để tỏ lòng kính trọng, ta sẽ dốc toàn lực” Trần Lương vận chuyển mạnh mẽ nguyên lực triển khai sát chiêu

“Khoác lác. Xem bọn ta chặt đầu ngươi lĩnh thưởng” 3 tên cũng thủ thế.

Trần Lương vận dụng toàn lực, sử dụng Tật Phong Tốc lao lên thật nhanh, đồng thời sử ra Thương Vô Thủy đâm về phía người yếu nhất trong nhóm. Diễn biến quá nhanh, 2 người kia chưa kịp lên hỗ trợ.

Người bị tấn công không nao núng, thi triển 1 kiếm thức phòng thủ.

Đáng tiếc, thương của Trần Lương đâm gãy kiếm đồng thời cắm vào ngay giữa ngực người thanh niên.

“Sư đệ” 2 sư huynh của hắn hét lớn, chém kiếm thật mạnh về phía Trần Lương.

Trần Lương rút thương ra đỡ kiếm, nhảy tránh sang 1 bên.

“Sư huynh cứu ta, ta không muốn chết” Người tiểu đệ run rẩy nói. Hắn đang cảm nhận sinh mệnh đang dần trôi đi. Miệng vết thương như có độc, đang ăn mòn sang xung quanh.

Một vị sư huynh nhét đan dược chữa thương vào miệng tiểu đệ cho hắn nuốt, nhưng vết thương vẫn không ngừng lan rộng

“Ngươi dùng độc! Ngươi quá độc ác” một vị sư huynh quay qua thét vào Trần Lương.

“Ta không dùng độc, đấy là tính chất ăn mòn của ám thuộc tính của ta” Trần Lương thực sự không muốn giết người. Nếu hắn giết người này thì cũng không bị truy cứu vì 3 tên kia đều chưa phải đệ tử Thiên Khung Phái, chưa phải đồng môn. Chỉ là vì 3 người này tạo cho hắn áp lực không nhỏ nên hắn lỡ tay đâm vào chỗ hiểm cùng với lực phá hoại mạnh.

“Để ta giúp” Trần Lương tiến lên

2 vị sư huynh ánh mắt thù địch nhìn vào Trần Lương, ý nói nếu ngươi tiến lên, bọn ta liều mạng với ngươi.

“Đan dược chữa thươngười bình thường sẽ không hạn chế được ăn mòn đâu, để ta, nếu không hắn sẽ chết” Trần Lương bình thản nói

“Được, nếu ngươi không cứu được sư đệ ta, bọn ta có chết cũng liều mạng với ngươi” vị đại sư huynh nói

Trần Lương không nói, tiến lên đưa tay chạm vào vết thương. Hắn hút ra ám nguyên khí trong cơ thể của vị tiểu đệ kia. Vết thương lập tức ngừng mở rộng, đan dược chữa thương liền phát huy tác dụng. Đây hẳn là đan dược cấp 3 hoặc 4.

“Để lại cờ, các ngươi có thể đi” Trần Lương nói. Hiện giờ chỉ còn 2 người, không phải đối thủ của hắn.

Thương thế của tiểu đệ cần được nghỉ ngơi thêm, vị đại sư huynh đưa toàn bộ cờ của 3 người bọn hắn cho Trần Lương. Tổng số là 167 cây cờ.

“Trước khi đi ta muốn hỏi 1 câu. Lúc nãy ngươi nói giải thưởng là chuyện gì vậy?” Trần Lương hướng người đại sư huynh hỏi.

Đại sư huynh kể cho hắn chuyện Nhữ Yên, Hỏa Diễm Quốc treo thưởng hắn.

“Ta hiểu rồi”

“Nhân quả thật khó lường a” Trần Lương cười khổ. Hắn quyết định thay đổi chiến thuật, tìm 1 nơi hẻo lánh rồi lấy ra một số vật phẩm.

Chương 15: Nhiều cờ quá thì biết làm sao

2 ngày nữa trôi qua, buổi sáng ngày cuối cùng, tranh cướp cờ diễn ra ngày càng gay gắt. Có người trắng tay sau đó kiếm lại được. Có người đại gia trở thành vô sản chỉ sau 1 đêm. Có người vẫn có cơ hội, có người thì trọng thương, có người ngất thì coi như vô vọng.

Sau 2 ngày chuẩn bị, Trần Lương mỉm cười phi thân đi. Ánh mắt hắn thật bất thiện a.

“Treo thưởng ta sao, sẽ có ngày ta hủy diệt toàn bộ Hỏa Diễm Quốc. Còn những kẻ muốn ăn tiền thưởng từ cái đầu của ta sẽ phải nhận trái đắng”

Trần Lương vừa chạy vừa thả ra tinh thần lực thu hút kẻ địch đến. Lúc này đây Trần Lương cũng phải nghiêm túc bỏ chạy, bởi sau lưng hắn phải có đến tầm 50 người truy đuổi gắt gao. Rất nhiều đòn tấn công tầm xa bắn về phía Trần Lương.

Hắn đã phải vận dụng toàn bộ nguyên khí và tinh thần lực vừa che chắn phái sau, vừa bỏ chạy. Nếu duy trì thêm nửa canh giờ nữa hắn sẽ khô kiệt nguyên khí, trở thành cá trong lưới.

“Dù ngươi có mọc cánh cũng chạy không thoát” một tên Tiên Linh hét to. Lúc này đoàn người đã hoàn toàn vây kín Trần Lương.

Khuôn mặt Trần Lương tỏ rõ sự sợ hãi. Vòng vây ngày càng khép chặt.

Đột nhiên Trần Lương mỉm cười, nâng lên 1 khối đá có ánh chớp lóe lên trên bề mặt đá.

“Đến lúc mở tiệc rồi” Trần Lương lạnh lùng nói cười. Hắn kích hoạt trận pháp đã được bố trí sẵn. Hàng loạt cột sét từ khắp nơi dưới lòng đất phóng lên trời rồi tách ra các tia sét bổ vào tất cả mọi người nơi đây, trừ Trần Lương.

Tinh thạch cấp 1 đã được Trần Lương giấu sẵn dưới lòng đất, không ngừng bổ sung nguyên khí cho trận pháp. Những cường giả ở đây là Tiên Linh cảnh được Trần Lương chăm sóc đặc biệt. Sau 10 hơi thở, toàn bộ 50 thí sinh la liệt trên đất, không ai còn sức hoàn thủ, nhiều người đã ngất đi.

Trận pháp cấp 3 tiêu phí của hắn 30 tinh thạch cấp 1. Đối với Trần Lương mà nói bất quá là con trâu mất 1 cọng lông.

Trần Lương tiến đến thu hoạch cờ, nhưng 2 tay hắn cầm không hết.

“Hey da. Nhiều cờ quá thì biết làm sao” Trần Lương liền xé áo của vài người buộc thành một túi 5 gang để đựng chiến lợi phẩm. Thu hoạch xong, hắn cũng không biết trong túi có bao nhiêu cờ. Trần Lương lấy ra cánh Khổng Chi Sáo rồi phóng ra ngoài rừng. Lúc này đã có lục tục vài người yếu kém giữ được 3 cây cờ, canh hết giờ là ra luôn.

Nhìn thấy Trần Lương mang theo 1 túi to sau lưng, trưởng lão rất hiếu kỳ. Tuy lão rất thưởng thức người trẻ tuổi này nhưng dù sao niên kỷ quá thấp, lão cũng không nghĩ Trần Lương có được thu hoạch gì nhiều.

Trần Lương đi đến bàn trả kết quả, hắn thả ra 1 túi cờ tràn đầy bàn.

Tất cả ánh mắt nơi đây đều tập trung vào Trần Lương và đống cờ trên bàn.

“Tên kia chả phải chính là người leo lên đỉnh vòng 2 sao. Làm thế nào hắn có nhiều cờ vậy”

“Hắn là mục tiêu truy nã của tất cả mọi người, ta còn tưởng hắn khó mà giữ được tính mạng, không ngờ còn thu hoạch được nhiều cờ vậy. Thật là kỳ tài”

“Có thực hắn 15 tuổi không vậy?”

“Chỗ kia cũng phải đến 1, 2 nghìn cây cờ đấy. Ngưỡng mộ thật”

Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên. Trần Lương không quan tâm. Hiện giờ hắn chỉ muốn biết liệu mình có đạt được giải nhất, giành lấy 1000 điểm cống hiến hay không.

“1749 cây cờ” Giọng vị đệ tử đếm cờ vang lên

Một loạt tiếng ồ vang lên

“Khéo tiểu tử này lại giành được 1000 điểm cống hiến mất”

“Ông trời thật bất công, thằng 2 hộp sữa, thằng không hộp nào”

Trần Lương ngồi xếp bằng tu luyện chờ đợi thời gian kết thúc.

Nhữ Yên đi cùng 10 nam tử khác đến bàn trả cờ, nàng được 989 cây. Nhữ Yên nhìn Trần Lương căm hận

“Tên này chắc cầm được 3 cây cờ rồi nấp chờ hết thời gian nên mới ra sớm thế” một tên nịnh hót với Nhữ Yên.

Ưng Sát cùng 4 đồng đội đi ra, hắn được 356 cây cờ

Gần hết thời gian, Vũ Như Cương một thân hắc bào một mình ra khỏi khu rừng, lưng đeo 1 bao tải. Hắn thả bao tải cờ lên bàn. Hắn rất tự tin vào thu hoạch của mình có thể giành vị trí nhất bảng.

“1650 cây cờ” Vị đệ tử lên tiếng.

Mọi người tiến lên chúc mừng hắn

“Chúc mừng sư huynh nhất bảng giành được 1000 điểm cống hiến” một thanh niên chắp tay tiến tới chúc mừng, hắn cũng là đồng hương tại Lương Bàng Thành với Vũ Như Cương.

“Vũ Như Cương sư huynh chắc chắn là thiên tài nổi bật tại Thiên Khung Phái này”

“Chúc mừng, chúc mừng”

Vũ Như Cương nhìn lên Trần Lương nói to

“Tiểu tử, ngươi được mấy cây cờ, có cần ta cho vài cái về chơi với mẹ không”

Những người xung quanh cười lớn.

“1749” Trần Lương hời hợt nói

“49 cây cờ, không tệ, không tệ” Có người mải cười nghe không rõ, liền mỉa mai Trần Lương. “Hắn được 1749 cây cờ, hiện tại xếp thứ nhất, Vũ Như Cương xếp thứ hai” Ưng Sát nói to. Hắn đã sớm hỏi thăm số lượng cờ của Trần Lương.

Thời gian đã hết, cũng không có biến số nào khác.

Vị trưởng lão công bố kết quả vòng 3:

“Kết quả chung cuộc, có 1259 người thông qua vòng 3, trở thành đệ tử chính thức của Thiên Khung Phái. Trần Lương xếp thứ hạng đầu, nhận 1000 điểm cống hiến, tổng cộng 11000 điểm cống hiến. Các ngươi đến Thiên Môn Phòng để nhận lệnh bài và làm theo hướng dẫn.

Những người không qua đi theo các đệ tử dẫn xuống núi”

Nói xong, vị trưởng lão bay đi, không quên nhìn lại Trần Lương.

Trần Lương tiến tới hỏi một đệ tử:

“Sư huynh, không biết bên thi luyện đan sư đã kết thúc chưa?”

“Chúc mừng ngươi trở thành đệ tử Thiên Khung Phái với 11000 điểm cống hiến. Cuộc thi luyện đan sư đã kết thúc trước 1 ngày” Vị đệ tử kia trả lời

“Cảm ơn sư huynh, ta có việc đi trước, cáo từ” Trần Lương chắp tay rời đi. Hắn lấy ra truyền tin thạch liên hệ với Tuyết Hoa

“Tuyết Hoa chào công tử, chắc hẳn công tử đã trở thành đệ tử Thiên Khung Phái” Tuyết Hoa nói trước

“Đúng vậy, ngươi thì sao?”

“Không phụ công tử bồi đắp, Tuyết Hoa cũng đã vượt qua thành công”

“Tốt lắm, ngươi đang ở đâu?”

Trần Lương đi nhận lệnh bài và khai báo thông tin tại Thiên Môn Phòng. Khi nhận lệnh bài mới, mỗi người phải nhỏ máu lên đó xác nhận danh tính. Lệnh bài chứa các thông tin cần thiết về Thiên Khung Phái.

Tiền lưu thông trong Thiên Khung Phái là điểm cống hiến được lưu trực tiếp trong lệnh bài. Điểm cống hiến có thể trao đổi trực tiếp giữa các đệ tử. Điểm cống hiến có thể kiếm được thông qua 3 con đường, lấy của đệ tử khác, nhận nhiệm vụ của Thiên Khung Phái, hoặc từ các cuộc thi do Thiên Khung Phái tổ chức.

Bên trong Thiên Khung Phái, làm gì cũng cần điểm cống hiến: thuê tháp tu luyện, mua đan dược, bảo khí, bảo dược, công pháp, võ kỹ …

Hàng tháng đều có quản sự hoặc trưởng lão buổi giảng về võ đạo, đan đạo, trận đạo … ai cũng có thể đến nghe không thu phí. Nhưng ngoài buổi đó ra, muốn hỏi gì đều cần mất điểm cống hiến. Số điểm tùy thuộc vào quản sự, trưởng lão đó yêu cầu.

Về nơi ở, các đệ tử tự chọn một căn trống hoặc tự dựng nhà trên vùng đất trống dành cho nhà ở. Thiên Khung Phái khuyến khích cạnh tranh, tăng cường thực lực, vì vậy có thể thách đấu chiếm nhà. Người được thách đấu không được phép từ chối

Tại Thiên Khung Phái, quản lý trực tiếp các đệ tử là các Quản Sự. Trên quản sự là trưởng lão, trên đó là đại trưởng lão rồi đến trưởng môn và thái thượng trưởng lão.

Trở thành đệ tử của Thiên Khung Phái sẽ được Thiên Khung Phái che chở, bảo vệ, cung cấp môi trường tu luyện. Nhưng phải nghe theo mệnh lệnh của Thiên Khung Phái.

Những người muốn tốt nghiệp, rời khỏi Thiên Khung Phái chỉ cần trả 1000 tinh thạch cấp 1 là được.

Trần Lương nhận lệnh bài rồi đi tới nơi ở của Tuyết Hoa. Nơi đây vốn có một căn nhà 3 gian không ai ở, đã được nàng dọn dẹp sạch sẽ. “Ta sẽ ở cùng để chỉ điểm ngươi tu luyện. Bây giờ chúng ta xuống Thiên Khung Thành mua đan lô cho ngươi”

Lúc trước khi thi, Trần Lương không mua đan lô vì thi tuyển vào Thiên Khung Phái đều phải sử dụng chung đan lô, dược liệu do Thiên Khung Phái cấp để đảm bảo kiểm tra năng lực được công bằng

“Vâng thưa công tử” Tuyết Hoa ngập ngừng một lúc lại nói “ta có chuyện muốn bẩm báo công tử”

“Nói đi”

“Mỗi đệ tử luyện đan sư đều được cấp 1 vườn đất làm dược viên, vừa là để tự trồng linh dược cho bản thân sử dụng, vừa là để hiểu thêm về linh dược. Mỗi một năm sẽ đánh giá dược viên giữa các luyện đan sư cùng khóa. Ai có dược viên tốt nhất được nhận 100 điểm cống hiến, ai có dược viên kém nhất bị phạt 100 điểm cống hiến. Ta thấy các đệ tử khác được cấp vườn đất có thể dùng được, còn vườn đất của ta khô cằn linh khí, không thể trồng được linh dược. Khoảng đất sau nhà chính là vườn đất ta được cấp” Tuyết Hoa ủy khuất nói

Lúc này Trần Lương mới ra sau nhà nhìn vườn đất, rộng tầm 30 trượng vuông, đất đai khô cằn linh khí, được bao quanh bởi hàng rào phép ngăn người ngoài xâm nhập.

Trần Lương còn đang suy nghĩ, bỗng có tiếng bước chân chạy đến

“Đại gia, đại gia, thật là tuổi trẻ tài cao nha” Người đang nói là một người có phần nhỏ con, mặt mũi sáng sủa.

“Ngươi là ai, ai là đại gia” Trần Lương quay qua hỏi

“Tại hạ là đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, cha mẹ đặt là Cầm Mao Thử. Trần Lương đại gia vừa làm đệ tử đã có ngay 11000 điểm cống hiến, còn nhiều hơn tích cóp của ta trong 6 năm, không phải đại gia thì là gì” Cầm Mao Thử nói

“Ngươi đến đây có việc gì”

“Tại hạ đến để giới thiệu bản thân với đại gia. Cầm Mao Thử ta chuyên hành nghề buôn bán tin tức tại Thiên Khung Phái này. Ta đã ở đây 6 năm, không có chuyện gì là ta không biết. Rất mong được hợp tác với tiểu đệ đại gia”

“Ngươi biết gì về ta rồi?”

“Trần Lương quê tại Trường Giang Quốc, 6 năm trước là trận pháp sư cấp 5, thảm sát đội quân của Hỏa Diễm Quốc xâm lược Vân Di Quốc. Hiện tại bị Hỏa Diễm Quốc truy nã 1000 tinh thạch cấp 1, ngoài ra công chúa Nhữ Yên của Hỏa Diễm Quốc cũng treo thưởng ai giết được ngươi sẽ cưới được nàng. Ngươi đã leo lên 100 trượng tại vòng thi thứ 2, nhận thưởng 1 vạn điểm cống hiến. Vòng thi thứ 3, ngươi bày trận pháp hạ gục 50 người lấy đi toàn bộ cờ, giành giải nhất, 1000 điểm cống hiến” Cầm Mao Thử nói say sưa, vừa nói vừa minh họa rất sống động.

“Làm sao ngươi biết những điều vừa rồi?”

“Đơn giản. Đầu tiên ta hỏi thăm tin tức về cuộc thi tuyển năm nay. Ngươi là nổi bật nhất nên ta đi theo những người thất bại xuống núi, ra giá 1 tinh thạch cấp 1 cho ai cung cấp thông tin vì sao ngươi có được nhiều cờ như vậy. Sau đó ta đến Thiên Môn Phòng lấy thông tin thêm về ngươi, ở đây ta có sẵn mối quen nên dễ dàng lấy được”

“Tốt lắm, giờ cho ta biết tại sao Tuyết Hoa bị cấp cho mảnh đất cằn cỗi này”

“5 điểm cống hiến” Cầm Mao Thử giờ 5 ngón tay

“Đồng ý, nói đi” Trần Lương gật đầu

“Sảng khoái, sảng khoái” Cầm Mao Thử cười “Người có quyền cấp vườn đất cho đệ tử mới là Hoàng Trí Bình, luyện đan sư cấp 6. Vườn đất này nhiều năm nay để không, không ai dùng đến. Vườn đất trống cũng còn nhiều. Chứng tỏ Tuyết Hoa cô nương đã đắc tội gì đó với Hoàng Trí Bình”

“Ta không đắc tội gì, ta còn không biết hắn là ai” Tuyết Hoa lắc đầu

“Năm nay thi tuyển luyện đan sư vào đây có 1 người là Hoàng Trí Cát, cháu Hoàng Trí Bình. Không biết Tuyết Hoa cô nương có thấy quen?”

“Có. Hoàng Trí Cát từng theo đuổi ta không được, còn bị công tử đánh cho một trận” Tuyết Hoa như chợt tỉnh ngộ

“Lí do đó. Ta thu tiền được chưa?” Cầm Mao Thử cười nhìn Trần Lương.

Trần Lương đưa lệnh bài ra chạm vào lệnh bài của Cầm Mao Thử, chuyển cho hắn 5 điểm cống hiến.

“Ngươi biết gì về vườn đất này? Tại sao chỉ có nó bị khô kiệt linh khí?” Trần Lương tiếp tục hỏi

“Điều này không phải bí mật gì, ta sẽ khuyến mãi thông tin này. Bên dưới vườn đất này có linh mạch, giúp vườn đất này có linh khí dồi dào hơn các nơi khác. 80 năm trước, vườn đất này được dùng để trồng 1 cây tiên dược. Nhưng vì lí do nào đó, cần phải cho cây tiên dược thành thục trước thời hạn nên Thiên Khung Phái đã dùng trận pháp hút toàn bộ linh khí của vùng đất và linh mạch bên dưới cung cấp cho tiên dược hấp thu.

Từ đó về sau, vườn đất và linh mạch bên dưới khô kiệt linh khí. Đất cần 100 năm để hồi phục, còn linh mạch cần 1000 năm để hồi phục. Biện pháp khôi phục đất thì không khó, nhưng vậy cũng chỉ giống như các vùng đất khác. Vì vậy Thiên Khung Phái cũng bỏ qua vùng đất này”

“Thông tin vừa rồi rất hữu ích, tặng ngươi 5 điểm cống hiến” Trần Lương chìa lệnh bài ra. “Ha ha ta biết mà, chỉ nhìn qua đã thấy ngươi là người hào phóng. Xin đa tạ. Có điều ta bảo khuyến mãi là khuyến mãi, không nhận tiền. Nếu được, ta muốn biết tu vi của ngươi” Cầm Mao Thử nói

“Vạn Nhiên trung kỳ” Trần Lương đáp

“Ta còn một thắc mắc nhỏ, mong Trần đệ giải đáp, tại sao một thiên tài trận pháp như Trần huynh lại không thi vào học trận pháp của Thiên Khung Phái mà lại chọn võ đạo? Thậm chí đệ chỉ cần nói ra thì chắc chắn Thiên Khung Phái sẽ đặc cách chọn ngươi làm đệ tử chân truyền cũng không phải không có khả năng. 9 tuổi, trận pháp sư cấp 5, thật sự là thiên tài của thiên tài” Cầm Mao Thử hỏi

“Cái này không thể trả lời” Trần Lương nói

“Được rồi, cáo từ Trần đệ, có việc gì cần xin đừng quên Cầm Mao Thử này”

Cầm Mao Thử vừa rời đi, Trần Lương lấy ra Thổ Bảo Trùng đổ toàn bộ vào vườn đất của Tuyết Hoa. Có Thổ Bảo Trùng thì việc cải tạo đất quá đơn giản. Có điều số lượng Thổ Bảo Trùng thật quá ít, không biết 30 trượng vuông cần bao lâu để Thổ Bảo Trùng cải tạo xong.

Nhưng cũng không cần phải đợi Thổ Bảo Trùng cải tạo toàn bộ mới có thể dùng vườn đất. Tuyết Hoa chỉ cần đợi Thổ Bảo Trùng cải tạo được phần đất nào thì gieo linh dược ở chỗ đó là được.

Chất thải của Thổ Bảo Trùng chính là bảo dược cho linh thảo. Chất lượng chất thải được quyết định bởi chất lượng đất. Tuy vùng đất này khô cằn nhưng chất lượng chất thải của Thổ Bảo Trùng cũng vẫn tốt hơn nhiều so với các vườn đất khác của đệ tử. Thêm nữa là mặc dù linh mạch mới khôi phục được rất ít nhưng vẫn là có linh khí tẩm bổ cho vùng đất, chắc chắn sẽ gia tăng hiệu quả cho linh dược. “Được rồi, giải quyết xong vấn đề đất đai. Giờ chúng ta tiến đến Thiên Khung Thành mua đan lô, hạt giống và linh dược cho ngươi” 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau