TA LÀ ÁC NHÂN, AI LÀ THIỆN NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ta là ác nhân, ai là thiện nhân - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Điều Kiện

“Ngươi thật có cách?” Nam tử tóc đỏ hỏi

“Một cơ hội, chưa biết có được không, nhưng có thể thử”

“Điều kiện cứu người của ngươi?” Bà lão tự xưng Như Lão nói

“Các ngươi làm người hầu của ta trong 200 năm, riêng tóc đỏ 50 năm” Trần Lương đưa ra điều kiện

“Hỗn xược. Một tiểu tử vắt mũi chưa sạch như ngươi lại dám bắt chúng ta làm người hầu. Đợi ta ra khỏi đây xem lột da ngươi như nào” Một trung niên da ngăm tức giận nói

“Tiểu tử ngươi quá tham lam rồi. Muốn bọn ta làm người hầu cho 1 kẻ mới chỉ Cự Linh cảnh như ngươi thật quá hoang đường” Như Lão điềm tĩnh nói.

“Không tham, không tham. Tính mạng các ngươi so với 200 năm, cái nào nặng, cái nào nhẹ tự các ngươi quyết định. Ta cũng phải chấp nhận nguy hiểm cứu các ngươi, không phải là ngồi mát ăn bát vàng”

“Ngươi cân nhắc lại một chút, tin tưởng trăm vạn tinh thạch chắc chắn là một tài sản khổng lồ, đủ để Cự Linh cảnh ngươi sống cả đời an nhàn. Ngoài ra chúng ta có thể đưa thêm một số bảo vật đủ để Huyền cấp như ta cũng động tâm, chắc chắn thỏa mãn được nhu cầu của ngươi”

“Tinh thạch ta rất nhiều, tất cả các ngươi gộp lại cũng không bằng. Bảo vật ta lại càng nhiều. Ta chỉ thiếu người, không thiếu đồ”

“Nói hươu nói vượn. Một Cự Linh cảnh lại có thể có bao nhiêu tinh thạch, bao nhiêu bảo vật. Như Lão tốn nước bọt với tiểu tử này làm gì. Hắn sao có thể cứu được chúng ta. Chúng ta mới chỉ bị vây khốn trong chốc lát, biết đâu đến mai trận pháp liền hết hiệu lực hoặc có người cứu được chúng ta. Không cần phí sức với hắn”

“Ếch ngồi đáy giếng như ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Các ngươi cứ suy nghĩ. Đến khi Ác Nhân Cốc mở ra, ta sẽ quay trở lại. Lúc đó sẽ là cơ hội cuối cùng cho các ngươi lựa chọn. Hảo hảo suy nghĩ”

Trần Lương nói xong liền quay người rời đi. Quyết định quan trọng này không thể ngày một ngày hai có thể đưa ra. Mấy năm nữa quay lại là đẹp.

Trần Lương cùng Võ Giác bước ra ngoài lâu đầi, trạm chán 3 người chuẩn bị vào trong.

“Đạo hữu, xin cho biết bên trong có gì không?” Người ở giữa chắp tay hỏi

“Bên trong có bảo vật, nhưng được bảo hộ quá mạnh. Các ngươi có vào cũng vô ích” Võ Giác nói xong liền cất bước đi tiếp. 3 người kia bàn bạc một hồi, cuối cùng vẫn quyết định vào trong.

Võ Giác nhìn Trần Lương nói “Tiểu đệ, có thể giúp ta thu lấy Băng Hỏa Bất Diệt Hoa không? Ta chỉ cần Yêu Giáp”

“Không vấn đề gì. Có điều Ngạo Thiên mới chỉ ở cuối cấp 9, chưa lên tới cấp 10, sợ rằng Yêu Giáp còn chưa hoàn thiện”

“Sao có thể. Tam Nhãn Lang phải bước vào cấp 10 mới tạo ra được Yêu Giáp” Võ Giác tỏ ý nghi ngờ. Hắn đã có đôi phần thất vọng vì nghĩ rằng đối phương là người nghĩa khí, sẽ không ngại giúp đỡ hắn. Nhưng chuyện này cũng dễ hiểu, Võ Giác cho rằng Trần Lương muốn một mình độc chiếm Băng Hỏa Bất Diệt Hoa.

“Không phải ta muốn lừa ngươi. Băng Hỏa Bất Diệt Hoa ta không quá cần. Tam Nhãn Lang của ta có được biến dị, mạnh hơn Tam Nhãn Lang thông thường, vì vậy sớm có được thần thông. Thậm chí đệ tam nhãn còn mở trước khi bước vào cấp 9. Ngươi có thể kiểm tra” Trần Lương giải thích.

Bình thường hắn cũng mặc kệ, không muốn nói. Nhưng đối phương đã chịu nguy hiểm tính mạng giúp hắn, nên hắn không muốn đối phương có hiểu lầm không cần thiết.

Võ Giác dùng tinh thần lực dò xét số lượng Huyết Tử trong người Ngạo Thiên. Cũng giống như sử dụng Không Vật, yêu thú phải đồng ý thì nhân loại mới có thể sử dụng tinh thần lực dò xét Huyết Tử của nó.

Sau một hồi, Võ Giác nói: “Xin lỗi đã nghi ngờ tiểu đệ. Vậy nhờ ngươi cho ta xem khả năng phòng ngự của Yêu Giáp”

“Được” Trần Lương nói thêm “Đại khái lực phòng ngự của Yêu Giáp lúc này bằng khoảng một nửa so với lực tấn công”

Ngạo Thiên phóng ra Yêu Giáp bao bọc lấy một tảng đá để Võ Giác tấn công. Nghiên cứu một hồi, Võ Giác lâm vào trầm tư suy nghĩ.
“Ngươi thấy bao lâu nữa Ngạo Thiên đột phá cấp 10?” Võ Giác hỏi

“Nếu có thật nhiều nội đan, linh dược, đan dược để hâp thu thì 1 năm là đủ” Trần Lương tính toán trả lời. Có được Yêu Giáp cho thấy Ngạo Thiên đã rất gần tiến hóa, chỉ cần được bổ sung đầy đủ tài nguyên, liền sẽ nhất phi trùng thiên, hoàn toàn trưởng thành.

“Được, đây là 2 viên nội đan yêu thú cấp 8 cùng 1 cây Hóa Liên Thảo. Ngươi cho Ngạo Thiên ăn luôn. Chúng ta cần sớm cho Ngạo Thiên bước vào cấp 10. Vì chỉ 2 năm nữa là đến thời điểm mở ra Ác Nhân Cốc lối ra” Võ Giác nói.

Huyền cấp là thời điểm cần đại lượng tài nguyên để tăng cấp tu vi, vì vậy hắn không có nhiều dự trữ để đưa ra

“Ngươi muốn bao nhiêu tinh thạch?” Trần Lương hỏi

“Không cần, giúp ta có được Băng Hỏa Bất Diệt Hoa là được. Không có Băng Hỏa Bất Diệt Hoa, ta thật không biết phải đợi bao lâu mới có thể khai mở đệ nhị huyệt. Ta biết một nơi có Ngô Đồng Hoang Thảo, rất phù hợp để Ngạo Thiên đột phá. Nơi đó nguy hiểm, ta sẽ đi một mình. Khi nào xong ta sẽ gọi ngươi. Đồng ý?”

“Đồng ý”

2 người trao đổi Truyền tin thạch. Cuộc trao đổi này rất công bằng. Võ Giác đã giúp Trần Lương một ân tình, giờ lại cung cấp tài liệu giúp Ngạo Thiên đột phá. Trần Lương đưa giải độc cho Võ Giác, sau này không mất gì, dùng Yêu Giáp giúp hắn thu hoạch Băng Hỏa Bất Diệt Hoa. 2 bên đều có lợi.

2 người rời khỏi Túi Không Gian. Võ Giác đi về phía đông tìm thu lấy Ngô Đồng Hoang Thảo. Trần Lương cũng muốn tìm thêm tài nguyên giúp Ngạo Thiên sớm đột phá. Sức mạnh của Trần Lương lúc này chưa đủ để lục lọi bảo vật trong Túi Không Gian.

Mục tiêu của Trần Lương lúc này là đánh giết yêu thú. Vì tinh thần lực không xem được màu sắc nên tìm yêu thú dễ dàng hơn nhiều.

Thời gian trôi qua thêm 1 tháng, tròn 30 năm Trần Lương sống trong Ác Nhân Cốc. 1 tháng này bọn hắn chỉ săn giết được một con Ngưu Giác gọi là đáng đồng tiền bát gạo, còn lại đều là những yêu thú cấp thấp

Võ Giác đã thu được Ngô Đồng Hoang Thảo, nhưng muốn thu được thêm nhiều tài liệu khác, đảm bảo cho Ngạo Thiên tiến hóa, vì vậy hẹn 1 năm nữa gặp lại tại Túi Không Gian.

Trần Lương đang ngồi im theo dõi Ngạo Thiên tiến tới dụ Xích Ngưu Thố rời khỏi nơi ở của nó. Bên cạnh nơi Xích Ngưu Thố nằm có 1 cây Vu Vu La Hoa, là bảo vật tăng tu vi cho cả nhân loại và yêu thú.

Vu Vu La Hoa sắp chuyển màu hoàn toàn sang xanh dương, cho thấy chỉ tầm 1 tuần nữa là nó sẽ trở nên thành thục, sẽ trở thành thức ăn của Xích Ngưu Thố. Lúc này thu lấy tuy có hơi sớm một chút, nhưng cũng được tới 9 thành hiệu quả.
Cùng là yêu thú cấp 10, nhưng Xích Ngưu Thố mạnh hơn Huyết Dương một bậc, vì vậy không thể đối đầu trực diện, cho dù bây giờ Ngạo Thiên đã mạnh hơn thời điểm chiến Huyết Dương nhiều.

Lấy Ngạo Thiên ra làm mồi nhử là một lợi thế lớn của Trần Lương.

Yêu thú lên cấp 9 mở ra thần thông thì lên cấp 10 mở ra linh trí cao cấp, lên cấp 11 càng là thông hiểu nhân loại.

Vì vậy, muốn lừa Xích Ngưu Thố rời khỏi Vu Vu La Hoa mà dùng nhân loại sẽ rất khó, dễ bị nghi ngờ. Sự xuất hiện của một yêu thú muốn tấn công Xích Ngưu Thố, vừa đánh vừa lùi sẽ dễ dàng qua mặt nó.

Đúng như tính toán, Xích Ngưu Thố bị Ngạo Thiên chọc giận đuổi theo, Trần Lương nhân cơ hội nhanh chóng chạy ra thu lấy Vu Vu La Hoa rồi rời đi.

Đi được một khoảng cách an toàn, Trần Lương mới yên tâm thả ra tinh thần lực thì ngay lập tức cảm nhận được một sự theo dõi từ phía sau 1 dặm. Kẻ này có thể thu liễm khí tức thoát khỏi cảm ứng của Trần Lương cho thấy là một nhân vật không tầm thường.

Kiểm tra kỹ hơn, Trần Lương càng thêm lo lắng khi biết tu vi đối phương đã bước vào Huyền cấp. Kẻ kia luôn duy trì một khoảng cách cố định với Trần Lương, dùng tốc độ thoát khỏi hắn là không thể nào, chỉ có thể lặp lại phương pháp cũ, dùng hiểm địa để thoát khốn.

"Tên này có lẽ cũng ẩn nấp gần đó tìm cách thu lấy Vu Vu La Hoa nhưng bị ta nẫng tay trên nên bám theo, cùng lắm trả hắn là được" Trần Lương thầm nghĩ

Trần Lương tìm đến Ngạo Thiên đã không còn bị Xích Ngưu Thố truy đuổi vì nó quay về trông chừng Vu Vu La Hoa.

Nhảy lên lưng Ngạo Thiên, Trần Lương dự định đi hướng Đông Nam. Ở đó có vùng không gian không ổn định, thường xuyên xuất hiện Không gian đứt gãy.

Những tưởng kẻ bí ẩn vẫn sẽ giữ khoảng cách, nhưng Trần Lương vừa cố định trên lưng Ngạo Thiên, tên kia đã tăng tốc, thu hẹp khoảng cách giữa 2 bên.

Ngạo Thiên phi người thật nhanh còn Trần Lương hiện lên Chiến thần Atula đánh ra 7 Cửu Vĩ Hắc Long ngăn chặn kẻ theo đuôi.

Ngạo Thiên chạy dưới đất để có được tốc độ cao nhất, tạm thời ngang bằng với kẻ truy đuổi. Nhưng chưa được bao lâu, kẻ kia không biết dùng cách gì, gia tăng gấp rưỡi tốc độ, nhanh chóng bay qua chặn đầu Ngạo Thiên.

"Ngươi muốn gì?" Trần Lương hỏi

"Cái ta muốn, chỉ sợ ngươi không cho được" Kẻ bí ẩn cười lạnh lùng

"Ngươi muốn làm gì?" Trần Lương dự cảm lành ít dữ nhiều

"Ta muốn tính mạng của ngươi cùng nội đan và tất cả bộ phận của Tam Nhãn Lang, ngươi cho nổi không?"

"Ngươi dám chắc đánh lại được ta cùng Tam Nhãn Lang?" Trần Lương hỏi. Rõ ràng đối phương không thể dùng tinh thần lực kiểm tra được tu vi của hắn cùng Huyết Tử của Ngạo Thiên.

"Từ lúc ngươi chạy đến ngắt lấy Vu Vu La Hoa, ta đã nghi ngờ tu vi của ngươi. Trong quá trình bỏ chạy ta càng thêm khẳng định ngươi chưa bước vào Hoàng cấp. Về phần Tam Nhãn Lang, hẳn là cấp 9 đi. Nếu nó cấp 10, ngươi cũng không cần phải e ngại Xích Ngưu Thố như vậy.

Chỉ có điều ta hơi ngạc nhiên là lực lượng tấn công của ngươi mạnh hơn nhiều so với Cự Linh cảnh. 7 Cửu Vĩ Hắc Long của ngươi không thua kém gì một đòn toàn lực của phổ thông Hoàng cấp"

Dừng lại một lúc, nam tử bí ẩn nói tiếp "Thế này đi, ta cũng quý tài. Ngươi làm người hầu của ta 1000 năm, ta tha ngươi 1 mạng"

"Vậy thì liều chết đi" Trần Lương đánh ra 7 Cửu Vĩ Hắc Long kết hợp với Yêu Ảnh của Ngạo Thiên xông tới kẻ bí ẩn.

Chương 107: Tru lên một tiếng ai oán

"Đúng rồi, con mồi dãy chết mới thú vị, khà khà" Nam tử bí ẩn cười lên điên cuồng, tế ra Tinh linh hóa hình của mình là một thanh hỏa kiếm, kết hợp với kiếm của nam tử chém ra kiếm khí nóng rát mặt.

2 đòn tấn công va chạm nhau. Hắc long cùng hắc lang khí thế kém hơn nửa điểm, bị hỏa kiếm thiêu đốt dần biến mất. Hỏa kiếm chiến thắng nhưng uy lực cũng giảm đi 9 thành, dễ dàng bị đệ tam nhãn đổi hướng di chuyển, quay về chém nam tử bí ẩn

"Ồ, thật thú vị" Nam tử bí ẩn gặp phản ngược, không nộ mà vui. Hắn dễ dàng hóa giải kiếm khí này.

"Ta có chút không ngờ các ngươi có thể đỡ được một kiếm này. Ta tuy mới là Huyền cấp sơ giai, chưa khai mở huyệt đạo nào nhưng chiến lực tương đương với nhất huyệt, thậm chí nhị huyệt. Đòn phối hợp của các ngươi đã có thể tương đương với 1 Huyền cấp sơ giai yếu kém, chủ yếu là nhờ Tam Nhãn Lang, hẳn là nó đã bước tới phần cuối của cấp 9 đi.

Vậy Nếm thử một chiêu Khuyết Nhật của ta"

Nói xong, nam tử bí ẩn huơ kiếm tạo ra một mặt trời hình lưỡi liềm, tỏa ra hỏa lực khiến không khí xung quanh trở nên vặn vẹo.

Không thể trốn tránh, Trần Lương cùng Ngạo Thiên chỉ có thể chiến đến tận cùng. Lại một đòn phối hợp hắc long cùng hắc lang xông phá đến khuyết nhật.

Lúc này không còn cảnh giằng co như trước, khuyết nhật ngay lập tức thiêu trụi hắc long cùng hắc lang, khí thế không giảm trực chỉ tấn công Trần Lương cùng Ngạo Thiên.

Không còn cách nào khác, Trần Lương chỉ có thể dùng cơ thể mình chống chịu lấy uy lực khủng bố, hỏa diễm tuyệt luân của khuyết nhật.

Hắn cùng Ngạo Thiên bị thiêu đến đen cả người, da thịt bị đốt đến khét lẹt. Riêng Ngạo Thiên, phần lông màu tím đen bên ngoài đã bị thiêu hủy hoàn toàn, lộ ra một thân trơ trụi da cháy.

Trần Lương cùng Ngạo Thiên ngã ngửa ra sau. Nam tử bí ẩn cho rằng cả 2 đã chết, thở dài nói:

"Chết rồi, hứng lên ra tay mạnh quá. Ta còn chưa kịp hưởng thụ, chưa kịp nhìn thấy ngươi giãy chết trong tuyệt vọng"

Nam tử bí ẩn tiếc nuối, định tiến lên thu hoạch chiến lợi phẩm thì thấy Trần Lương cùng Tam Nhãn Lang lồm cồm bò dậy. Bên ngoài Trần Lương vẫn cháy đen, nhưng bên trong cơ thể hắn đang điên cuồng phục hồi.

"Ồ, vậy mà còn sống. Ngươi vừa nuốt tiên dược à?"

Lại nhìn thêm 1 lúc, hắn vỗ tay nói tiếp:

"Hay hay, thật là một cơ thể tuyệt hảo, khả năng phục hồi mạnh đến khó tin. Nhìn vết cháy trên da kìa, đang dần lành lại, thật sự đáng kinh ngạc." Nam tử bí ẩn liếm môi như thèm khát có được cơ thể kia.

Nhìn bên ngoài phục hồi rất nhanh, nhưng thực tế Trần Lương đang bị thương rất nghiêm trọng. Nguyên khí của hắn phải chống chịu lại hỏa diễm đang điên cuồng thiêu đốt bên trong cơ thể. Hắn đành phải dùng nốt lượng Giới Thủy cuối cùng cho bản thân cùng Ngạo Thiên.

Cùng một vết thương, tu vi càng cao càng gây ra phá hoại lớn. Trần Lương có thể chịu được 1 kiếm đâm xuyên tim của Cự Linh cảnh vì nguyên khí của hắn dễ dàng phá hủy nguyên khí của đối phương. Nhưng nếu một Huyền cấp đâm vào bụng hắn, Trần Lương sẽ phải cật lực chèo chống nguyên khí chống đỡ lại lực phá hoại từ vết thương để lại.

"Ta có thêm một đề nghị cho ngươi" nam tử bí ẩn nhìn chằm chằm vào cơ thể Trần Lương, nói "Ngươi giúp ta có được năng lực phục hồi mạnh như của ngươi, ta có thể tha chết cho"

"Rất tiếc, ngươi không học được" Trần Lương lắc đầu nói. Không phải hắn không muốn cầu sinh, nhưng để được như này, hắn đã phải luyện thể, thoát thai hoàn cốt mấy lần, lại có thêm Giới Thủy cải tạo cơ thể cho hắn. Tên điên kia đã là Huyền cấp, sao có thể đi lại con đường của hắn. Lại nói thêm, Trần Lương vừa dùng hết lượng Giới Thủy còn lại rồi.

"Vậy liền tiễn người xuống hoàng tuyền" Nam tử bí ẩn nói xong không tấn công mà bay về phía Trần Lương.

Trần Lương tỏa ra Hắc Giới, đồng thời cùng Ngạo Thiên tấn công nam tử bí ẩn. Đáng tiếc, đòn tấn công dễ dàng bị đối phương phá giải.

Không những thế, trông chờ Hắc Giới che mắt để bỏ chạy cũng vô tác dụng. Quay người bỏ chạy, bọn hắn bị một kiếm chém rách đến tận xương, ngã vật ra đất, thoi thóp thở.

Ngạo Thiên hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu, nằm im không rõ sống chết. Trần Lương vẫn có thể động đậy, nhưng là dãy dụa trên đất mà không thể đứng lên lần nữa.

Kéo Trần Lương cùng Ngạo Thiên ra khỏi Hắc Giới, nam tử bí ẩn cất đi bảo kiếm. Hắn xòe bàn tay, hiện lên một hỏa cầu cao bằng đầu người, ném về phía Trần Lương.

Những tưởng bản thân sẽ bị thiêu đốt kinh thiên, nhưng Trần Lương lại không cảm thấy bất kỳ nóng bức nào, thậm chí còn tương đối mát mẻ. Cơ thể Trần Lương bị hỏa cầu nhốt vào trong, nâng lên ngang tầm mắt nam tử bí ẩn.Khuôn mặt nam tử hiện lên một vẻ biến thái, cười nói:

"100 năm trước, ta tự sáng tạo ra võ kỹ này, đặt tên là Địa Ngục Hỏa Lô. Ta có thể điều chỉnh nhiệt độ của Địa Ngục Hỏa Lô từ mát mẻ cho tới nóng chảy cả Sơ giai Thập Thánh Khí. Ta chỉ có thể điều khiển Hỏa cầu này trong vòng 1 trượng nên võ kỹ này không có tính thực chiến. Nhưng dùng nó để tiêu khiển thì rất có tính giải trí.

Ngươi đang cảm thấy rất mát đúng không, để ta tăng lên 20 lần xem tư vị thế nào"

Nhiệt độ hỏa cầu tăng lên nhưng chưa đủ để vượt qua nguyên khí hộ thân được tăng phúc lên 25 lần nhờ thánh giáp của Trần Lương.

"Tiếp tục... à mà khoan. Ta quên việc quan trọng"

Nam tử tiến đến tháo áo giáp của Trần Lương đang mặc trên người. Trần Lương không còn khả năng kháng cự, để mặc cho hắn lấy đi thánh giáp của mình.

Kiểm tra một hồi, nam tử cười nói "Ha ha, không ngờ lại là thương phẩm Bách Thánh Khí bảo giáp. Ngươi chắc là thiên tài của một đại thế lực nào đó mới có thể có được thứ này. Vậy càng không thể để ngươi sống được. Ta còn không muốn có thêm kẻ thù"

"Thứ nhất là thánh giáp, tiếp theo đến Nhẫn không gian" Nói xong, nam tử bí ẩn lấy kiếm ra, chém xuống bàn tay đeo nhẫn của Trần Lương.

Bảo kiếm dễ dàng xuyên qua lớp nguyên khí phòng hộ, nhưng bị chặn lại khi chạm đến xương

"Xương thật cứng" Nam tử miệng mỉm cười, vui thích lại chém thêm một kiếm, gia lực mạnh hơn. Không biết vô tình hay cố ý, mỗi đường chém của nam tử đều lệch so với các lần chém trước.

Trần Lương rên lên đau đớn nhưng chỉ có thể để mặc người chém giết.

Lần chém thứ năm quả thực đã cắt rơi bàn tay Trần Lương xuống đất. Vết cắt ở bàn tay cụt không có máu chảy, vì miệng vết thương ngay lập tức bị lửa đốt đến đông cứng lại.

Đã lột sạch đồ của Trần Lương, nam tử bí ẩn không còn do dự, trực tiếp tăng nhiệt độ lên gấp 5 lần. Cơ thể Trần Lương đã bắt đầu ửng đỏ.

"Thêm 2 lần nào" Nam tử vừa tăng nhiệt độ hỏa cầu, vừa nhìn chằm chằm vào Trần Lương với ánh mắt thích thú.

"Gấp đôi nữa"Lúc này Trần Lương đã không còn đơn giản là bị bỏng, mà là trực tiếp nhận lấy thiêu đốt đến cháy da cháy thịt. Cả cơ thế hắn, không chỗ nào là không nhận lấy vô vàn đau đớn.

Cảm thấy nhiệt độ cao quá, nam tử bí ẩn giảm bớt sức nóng, vừa đủ để Trần Lương nhận lấy thiêu đốt cháy da cháy thịt nhưng không được chết quá nhanh.

Khả năng phục hồi của hắn lúc này lại trở thành một phần của công cụ tra tấn, giống như cha mẹ của Tuyết Phi đang phải chịu đựng.

Tại Khải Hoàng gia tộc có một lại tra tấn gọi là Nhục Thủy. Theo đó, mỗi tháng sẽ có 5 ngày phạm nhân ngày đêm bị nhỏ vào người từng giọt độc thủy ăn mòn cơ thể, gây ra những cơn đau đớn liên tục trong 10 ngày này.

Sau 10 ngày, cơ thể bị trọng thương gần chết, phạm nhân được hút hết độc trong người ra. Cơ thể không còn bị dính độc, nguyên khí sẽ có khả năng tự chữa lành vết thương.

Đau đớn kéo dài khiến tinh thần cực kỳ suy yếu. Đa phần những người bị hình phạt tra tấn này đều có mong muốn được chết đi, xem như là giải thoát khỏi địa ngục trần gian.

Cha mẹ Tuyết Phi cũng từng có suy nghĩ muốn được chết, nhưng một ánh sáng le lói đã cứu vớt tinh thần của họ. Mong muốn mãnh liệt cùng hi vọng nhỏ nhoi có một ngày được gặp con gái là lí do duy nhất mang lại niềm tin sống cho cha mẹ Tuyết Phi.

Có thể là gia tộc có đại hỷ, ân xá phạm nhân. Có thể là gia chủ từ bi hỉ xả giảm tội cho bọn hắn. Có thể là một lí do cực kỳ vô lý nào đó xảy ra giúp bọn hắn đoàn tụ với Tuyết Phi. Dù xa vời, bọn hắn vẫn mong có được một điều kỳ diệu xảy ra. Vì vậy bọn hắn còn muốn sống, phải sống.

Toàn bộ lớp da ngoài của Trần Lương đều đã cháy đen, vỡ ra từng mảng, huyết mạch cũng sôi sùng sục. Trần Lương cho rằng mình sắp chết thì nam tử bí ẩn lại giảm nhiệt độ đến rất mát mẻ, giống như gió thu một dạng.

Cơ thể Trần Lương lại bắt đầu chậm rãi khôi phục. Tốc độ khôi phục rất chậm, nhưng nam tử bí ẩn không hề nóng vội, ngược lại hắn rất thưởng thức nhìn cơ thể con mồi từ từ lành lặn.

Hắn ngồi cạnh nhìn Trần Lương phục hồi, tìm kiếm manh mối về năng lực kỳ diệu này nhưng không thể lần ra dấu vết.

"Chán quá, ngươi đi chết đi" Nửa ngày quan sát không được gì, nam tử bí ẩn quyết định tăng nhiệt độ lên mức rất cao.

Nhiệt độ đột nhiên tăng mạnh khiến Trần Lương nhận lấy đau đớn thiêu đốt tăng gấp nhiều lần. Cơ thể hắn thực sự bốc cháy như một ngọn đuốc, bắt đầu có dấu hiệu tan rã, giống như sinh mệnh của hắn đang dần trôi qua nhanh chóng.

"Ta sắp chết sao?" Ý thức Trần Lương đã trở nên mơ hồ. Hắn đã mất đi cảm giác đau đớn, chỉ còn lại sự mê man trong tiềm thức.

"Kiếp này chí lớn tung hoành, không ngờ lại nhanh chóng chấm dứt. Dự định còn rất nhiều, nhưng cuộc đời ta không còn được đi tiếp.

Thật đáng tiếc!

Ta cố gắng đi giết người, hủy hoại tính mạng người khác, cố gắng quan sát hủy diệt, tìm lại ký ức của 2 vị thiên nhân để cảm thụ thiên địa đại đạo. Cuối cùng ngộ Đạo còn dang dở. Có lẽ ta đã uổng một kiếp sống thứ hai này.

Trần Nhi xin lỗi cha mẹ. Hài nhi bất hiếu không báo hiếu được cha mẹ, không dẫn về cho mẹ một nàng dâu, còn chưa sinh hạ được cho 2 người một đứa cháu kháu khỉnh. Từ nay hai người phải tự bảo trọng.

Tuyết Hoa, công tử xin lỗi ngươi, để ngươi phải vất vả bao năm nay. Không liên lạc được với ta thì phải rời khỏi Khai Thiên Môn, sống một cuộc đời vui vẻ.

Hải Thượng Trung, xin lỗi ngài. Tiền bối đã cho ta một cuộc sống thứ hai. Đáng tiếc ta đã phụ lại kỳ vọng của ngài. Những bảo tàng, những hậu chước ngài để lại, tất cả đều đã trở nên vô nghĩa.

Cơ thể ta đang tan ra, cảm giác như từng tế bào dần biến mất. Không có sụp đổ kinh thiên động địa, không có thảm sát hàng loạt, chỉ đơn thuần là mọi thứ dần biến mất. Cảm giác sắp chết là như này sao."

Trần Lương dần mất đi ý thức. Ngạo Thiên lúc này được Giới Thủy chữa thương đã lành lặn 5, 6 phần. Nó nhìn cơ thể Trần Lương như một ngọn đuốc sáng, bay ra những đốm lửa tan vào hư không. Đau đớn, nó ngẩng đầu tru lên một tiếng ai oán kéo dài.

Nó biết, tất cả đã không thể cứu vãn. Chờ đợi tiễn biệt chủ nhân xong nó cũng sẽ tử chiến với kẻ thù.

Chương 108: Dục hỏa trùng sinh

Tứ chi Trần Lương chỉ còn trơ lại xương trắng. Thân thể hắn cũng đã thủng lỗ chỗ, có thể nhìn được từ sau ra trước.

Nhờ hấp thu Giới Thủy cùng cơ thể có sinh mệnh lực cao, hắn vẫn còn giữ được một tia sinh mạng cuối cùng, leo lắt sắp tắt.

"Chấm dứt" Nam tử bí ẩn nói ra 1 từ cuối cùng, liền không dài dòng, nhanh chóng đẩy nhiệt độ hỏa cầu lên mức cao nhất.

Trong đầu Trần Lương hiện lên một suy nghĩ cuối cùng:

"Chân chính hủy diệt, là cho vạn vật trở thành hư vô"

Chấm dứt suy nghĩ, đột nhiên hỏa cầu của nam tử như bị một lỗ đen vũ trụ hút lấy, toàn bộ chui vào vị trí đan điền của Trần Lương.

"Cái đéo gì vậy!!!" Nam tử bí ẩn trợn mắt nhìn hỏa cầu biến mất, chỉ còn trơ lại thân thể rách nát của Trần Lương.

Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nam tử bí ẩn đã phải vội vã nhảy lùi ra xa khi thấy một luồng kim quang từ cơ thể Trần Lương phóng xuất ra ngoài.

Kim quang không phải chỉ là ánh sáng thông thường, mà vờn quanh cơ thể Trần Lương, luồn qua từng lỗ thủng trên cơ thể hắn là vô số ký tự huyền bí, Đạo. Thiên Địa đại Đạo vừa từ cơ thể Trần Lương tỏa ra ngoài, vừa có từ trong thiên địa dung nhập vào cơ thể hắn.

"Đây chính là Phật Độ Chúng Sinh. Tên này không những không chết, lại còn có thể đột phá" Nam tử bí ẩn hít vào một hơi lạnh, mở to hai mắt nhìn chăm chăm vào cảnh tượng trước mặt. Hắn dường như không thể tin chuyện này lại có thể xảy ra

Hắn những tưởng Trần Lương đã chết từ rất lâu trước đó, vừa rồi hắn chỉ muốn tăng nhiệt độ để hoàn toàn đốt cháy xương cốt đối phương thành tro bụi. Nào có nghĩ nạn nhân trong tay hắn, không những không chết, lại còn đột phá lên Hoàng cấp.

Đạo từ Trần Lương bay ra không có tác dụng mấy với Huyền cấp sơ giai như nam tử bí ẩn, chỉ có một chút gọi là tăng lên tu vi. Vì vậy hắn không quan tâm đến Phật Độ Chúng Sinh. Trong đầu hắn lúc này chỉ đang suy nghĩ, đánh giá mức độ nguy hiểm tăng lên của đối phương, đồng thời lựa chọn phương ấn đối phó.

Nhân loại đang trong Phật Độ Chúng Sinh sẽ được thiên địa bảo vệ, tấn công vô ích, vì vậy nam tử chỉ có thể chờ đối phương kết thúc quá trình này.

Trải qua Phật Độ Chúng Sinh, cơ thể nằm trong kim quang của Trần Lương dần khôi phục lại. Quá trình hồi phục diễn ra trên mọi bộ phận, từ phần đầu lâu dần nhìn thấy da thịt cho tới tứ chi mọc lại xương cốt.

"Thần kỳ, quá mức thần kỳ" Nam tử bí ẩn tự lẩm bẩm với chính mình. Cả đời hắn chưa từng thấy qua cảnh tượng một người gần như đã chết, cơ thể bị thiêu hủy đến hơn nửa, nội tạng bên trong gần như tan biến tất cả, lại có thể dục hỏa trùng sinh, khôi phục lại cơ thể nguyên vẹn.

Nam tử bí ẩn nghiêm túc đánh giá Trần Lương, không để ý Ngạo Thiên đang âm thầm hấp thu trọn vẹn luồng kim quang chiếu lên cơ thể nó.

Phật Độ Chúng Sinh giống như một viên đan dược tổng hợp, vừa tăng lên tu vi, vừa tăng lên đạo, vừa tăng lên tinh thần lực, vừa điều trị thương thế cho bất cứ sự vật gì có luồng kim quang chiếu vào.

Tuy nhiên Phật Độ Chúng Sinh chủ yếu tăng lên tu vi của võ giả, có tác dụng không nhiều trong trị thương. Sức khỏe của Ngạo Thiên đang phục hồi rất nhanh chủ yếu vẫn là nhờ Giới Thủy.

Nửa canh giờ trôi qua, nam tử bí ẩn vận chuyển nguyên khí, thả ra Tinh linh hóa hình, chuẩn bị sẵn Khuyết Nhật, có thể đánh tới Trần Lương bất cứ lúc nào.

"Đột phá thì đã sao. Vẫn chỉ là một tên Hoàng cấp nhỏ nhoi. Lần này ta sẽ đánh nát đầu ngươi xem ngươi sống bằng cách nào" Nam tử bí ẩn lẩm bẩm. Tuy nói vậy nhưng hành động chuẩn bị của hắn cho thấy hắn đầy đủ coi trọng Trần Lương.

Quá nửa canh giờ, cơ thể Trần Lương vẫn không ngừng có kim quang tỏa ra, chiếu sáng thiên địa. Thương thế của hắn nhìn từ bên ngoài dường như đã khỏi hẳn. Bàn tay bị nam tử chặt xuống cũng đã mọc ra như chưa hề có cuộc chia ly.

"Chuyện gì đang xảy ra? Phật Độ Chúng Sinh luôn chỉ kéo dài nửa canh giờ liền biến mất. Dị tượng này thật sự không tốt chút nào" Nam tử bí ẩn lẩm bẩm. Hắn đang dần lo lắng nhìn đối phương dục hỏa trùng sinh. Dị tượng bất thường như này khiến hắn cảm thấy bất an, phải tự nhủ bản thân "Bình tĩnh, chỉ cần Phật Độ Chúng Sinh vừa kết thúc, ta liền giết chết hắn là được"

Một canh giờ trôi qua, kim quang bắt đầu có dấu hiệu giảm dần. Nam tử bí ẩn khẩn trương chuẩn bị lại Khuyết Nhật.

Lúc này, Trần Lương trong kim quang dần dần mở mắt. Con ngươi của hắn mơ hồ nhìn quang cảnh xung quanh. Bắt gặp nam tử bí ẩn như cung đã kéo căng nhưng Trần Lương không có nửa điểm lo lắng, chỉ nhìn nhiều một chút rồi ngoái đầu nhìn chỗ khác.

Nhìn thấy Ngạo Thiên an lành tắm mình trong kim quang, thương thế dường như không còn mấy, Trần Lương an tâm quay lại chính sự, nhìn thẳng mặt vào nam tử bí ẩn.

Quá trình Phật Độ Chúng Sinh đã gần biến mất. Nam tử bí ẩn đã chuẩn bị sẵn sàng, chờ đợi kim quang biến mất liền ra tay. Kim quang chính là thiên địa che chở cho chúng sinh ngộ đạo, tấn công là hoàn toàn vô ích.

Đối phương đã sẵn sàng, Trần Lương cũng không đứng yên chịu chết. Hắn chuyển sang tư thế đứng tấn, hiển hóa ra Chiến thần Atula được Phật Độ Chúng Sinh phục hồi khi nửa ngày trước bị nam tử chém hủy.

Kim quang vừa hết, cả 2 liền đánh ra tuyệt kỹ của mình. 4 Hoàng kim cự thủ uy thế ngập trời đấm mạnh vào 1 mặt trời hình bán nguyệt.

Cá nhân một mình Trần Lương đã có thể thi triển ra đại thành Quyền Vô Thanh, vì vậy có thêm Chiến thần Atula giúp hắn tạo ra được thêm 3 hoàng kim cự thủ.

Kết quả khiến cho nam tử bí ẩn cực kỳ bất ngờ, Khuyết Nhật cùng với Hoàng kim cự thủ đồng thời biến mất.Yêu cầu để thi triển Quyền Vô Thanh là phải sử dụng 2 tay đánh ra 1 quyền. Nếu không, Chiến thần Atula đánh được ra 6 Quyền Vô Thanh thì uy lực còn mạnh hơn nữa

"Không thể nào. Ngươi sao lại mạnh như vậy"

Ngang tay, hắn, một Huyền cấp sơ giai có thể đánh thắng được cả Huyền cấp nhất huyệt, lại đánh ngang tay với một tiểu tử vừa bước vào Hoàng cấp.

"Không, Ta không tin!" Nam tử bí ẩn hét lên, hắn tiếp tục đánh ra Khuyết Nhật lần hai.

Lần đối công thứ nhất, Trần Lương muốn kiểm tra xem chiến lực của mình tăng lên bao nhiêu. Lần thứ hai, hắn không cần kiểm tra nữa, liền để cho Ngạo Thiên gia nhập vòng chiến, đánh ra Yêu Ảnh, cùng Hoàng kim cự thủ tiến công đối phương.

Kết quả không có gì bất ngờ, nam tử bí ẩn nhận lấy thua thiệt, Khuyết Nhật biến mất, nam tử bí ẩn phải ra đòn chống đỡ lại Yêu Ảnh cùng một cự thủ ảm đạm kim quang. Tuy có chút chật vật nhưng hắn không đến nỗi bị thương.

"Hảo, hảo tiểu tử. Không ngờ một lần đột phá của ngươi lại mạnh lên nhiều như vậy. Ta quả thực đã sai lầm lại tặng cho ngươi một cơ hội ngộ Đạo tuyệt hảo" Nam tử tóc tai bù xù tức giận nói ra.

"Để cảm tạ ngươi giúp ta đột phá, ta sẽ cho ngươi được chết nhanh chóng" Trần Lương nhàn nhạt nói ra

"Ha ha ha. Chiến lực của ngươi mạnh lên nhiều nhưng ảo tưởng còn tăng hơn cả vạn lần. Ngươi còn chưa đủ tổn hại tới một sợi lông của ta, chứ đừng nói là giết người" Nam tử bí ẩn tiếc nuối vuột mất cơ hội giết chết Trần Lương, nhưng hắn muốn bỏ đi thì không ai lưu lại được.

Nam tử bí ẩn không nhanh không chậm rút ra Nhẫn không gian từ trên bàn tay bị chặt đứt của Trần Lương. Hắn tiếp tục nói "Tuy đáng tiếc để ngươi sống, nhưng cũng không sao. Nhẫn không gian của ngươi khẳng định có rất nhiều đồ tốt. Chỉ riêng bảo giáp cũng đã không uổng chuyến đi này"

Nam tử bí ẩn tung tung Nhẫn không gian khiêu khích Trần Lương, như muốn nói "Giỏi thì qua đây mà lấy"

"Hừ"

Sau tiếng hừ đầy tức giận của Trần Lương là một Hắc Giới rộng hơn trước gấp mấy lần bao phủ lấy cả 2 bên.

"Lại sử ra tiểu thủ đoạn này có ích gì"

Trong không gian yên tĩnh, nam tử nhếch mép lẩm bẩm. Hắn cảm ứng được khí tức đối phương chuẩn bị tấn công nên cũng đánh ra Khuyết Nhật của mình.

Chính lúc này đây hắn mới cảm thấy có gì đó sai sai.

"Chuyện gì vậy? nguyên khí, linh khí của ta sao lại bị suy yếu, thậm chí nguyên khí hộ thân dường như cũng bị đám hắc khí này ăn mòn" Nam tử cảm thấy khó hiểu đánh giá tình hình.Nhưng Trần Lương không cho hắn có thời gian suy ngẫm. 4 quyền, 1 Yêu Ảnh đã đi được nửa đoạn đường tấn công. Bỏ dở suy nghĩ, hắn đánh ra Khuyết Nhật ngăn cản thế công.

4 quyền 1 Yêu Ảnh thế công không thể đỡ. Sau khi đập phá Khuyết Nhật, chúng một đường lao tới, phá hủy kiếm khí của nam tử, đồng thời đánh bị thương hắn. Rõ ràng một điều, Hắc Giới gây ra suy yếu đối phương trên diện rộng.

"Không thể tin nổi. Hắn lại có thể thu được Đạo Thần Thông khi mới bước vào Hoàng cấp, lại còn là dạng biến đổi nguyên khí"

Nam tử bí ẩn rốt cuộc đã hiểu vì sao Trần Lương lại có thể vượt qua một đại cảnh giới để đánh thắng mình.

Đạo Thần Thông được phân thành 2 loại lớn, là biến đổi cơ thể và biến đổi nguyên khí.

Biến đổi cơ thể giống như nam tử mắt xanh biến thành Nhạn Điểu hay như nữ tử biến thành Hồng Yêu Hầu. Biến đổi cơ thể phổ biến hơn biến đổi nguyên khí, nhưng biến đổi nguyên khí mới là loại có thể tăng chiến lực võ giả lên cao nhất.

Tu vi nhân loại chính là dựa trên nguyên khí. Chiến lực của mỗi người có nhiều yếu tố tác động, nhưng quan trọng nhất vẫn là nguyên khí. Chỉ có biến đổi nguyên khí mới mang lại cho võ giả được

Đạo Thần Thông của Trần Lương biến đổi nguyên khí của hắn mang đậm tính hủy diệt. Hắc Giới được tạo nên từ nguyên khí của hắn, vì vậy nam tử bị vây trong Hắc Giới, liền bị giảm mạnh chiến lực. Nguyên khí cùng linh khí vận chuyển để đánh ra võ kỹ bị ăn mòn khiến uy lực chỉ còn lại 8,9 thành.

Nguyên khí hộ thể bị ăn mòn khiến lực phòng hộ giảm tới 3, 4 phần. Nếu hắn ở trong Hắc Giới đủ lâu, nguyên khí khô kiệt thì cơ thể cũng sẽ bị Hắc Giới mài mòn đến chết

Nguyên khí của Trần Lương vốn dĩ đã mạnh hơn cùng cấp nhiều lần, hiện giờ uy lực lại tăng thêm mấy lần nhờ Đạo Thần Thông khiến nam tử bí ẩn nhận lấy thua thiệt.

"Không ổn rồi. Nếu còn ở lại khéo lại lật thuyền trong mương. Chạy trước rồi tính" Vừa xuất hiện ý nghĩ trong đầu, nam tử bí ẩn không chần chừ bay ngược về phía sau.

Bay được tích tắc, hắn liền nhận ra tốc độ di chuyển trong Hắc Giới cũng bị giảm nhiều. Hắn vội vận dụng Đạo Thần Thông có được khi bước vào Huyền cấp, biến 2 bàn chân của hắn thành 2 hỏa cước.

2 hỏa cước này không có tác dụng về sức mạnh, mà là để tăng tốc độ di chuyển, là một Đạo Thần Thông hữu ích cho thân pháp, đặc biệt là bỏ chạy. 2 hỏa cước phụt ra lửa vốn dĩ có thể giúp hắn tăng lên gấp đôi tốc độ, nhưng ở trong Hắc Giới nên toàn bộ tốc độ của hắn lúc này chỉ ngang với lúc bình thường bên ngoài Hắc Giới.

"Muốn chạy, bỏ lại mạng"

Trần Lương cùng Ngạo Thiên tiếp tục hợp công, đánh cho nam tử vừa kích hoạt Đạo Thần Thông liền bị trọng thương rơi như sung rụng.

Trần Lương ngồi lên lưng Ngạo Thiên đuổi theo. Hiện giờ hắn đã có thể phi thân, nhưng tốc độ chỉ nhỉnh hơn cùng cấp một chút, dùng Ngạo Thiên vẫn là nhanh hơn.

Đuổi theo còn một khoảng cách xa, Trần Lương tiếp tục cùng Ngạo Thiên đánh ra hợp công về phía nam tử bí ẩn đang phi thân bỏ trốn, khiến hắn đành phải quay lại sử dụng Khuyết Nhật và nhận tiếp thương thế.

Vừa đánh vừa chạy, nam tử hi vọng có thể rời khỏi Hắc Giới, sẽ không còn bị chật vật như vầy. Đáng tiếc, Trần Lương đương nhiên không để hắn toại nguyện. Cứ chạy một đoạn, hắn lại sử dụng Hắc Giới khiến nam tử nhận mấy lần thương thế vẫn không thể thoát khỏi bàn tay phật tổ.

Cứ như vậy thêm 5 lần, nam tử bí ẩn đã thương thế khắp người, không thể không đình chiến

"Dừng lại, ta đầu hàng" Hắn hét lớn

"Giờ mới đầu hàng không phải quá trễ sao?" Trần Lương thu hồi Hắc Giới để nam tử nghe được lời hắn nói.

"Ta sẽ trả lại Nhẫn không gian cùng áo giáp và chiến thương cho ngươi. Ngươi để ta rời đi. Dù sao ngươi cũng không thể giết ta được. Vừa đánh quyền, vừa liên tục sử dụng đám hắc khí này, ngươi hẳn là tiêu hao đại lượng nguyên khí, không thể duy trì lâu. Ngươi dù mạnh nhưng lượng nguyên khí cam đoan không nhiều hơn ta. Ngươi giết không được ta"

Trần Lương nhìn chằm chằm vào nam tử, trong đầu hiện lên các phương án lựa chọn. Nam tử nín thở nhìn đối phương, Cuối cùng Trần Lương nói:

"Được, ta đồng ý"

Nam tử bí ẩn thở ra một hơi, áp lực trong lòng nhẹ đi rất nhiều. Nhưng hắn vẫn đề phòng, giơ lên đồ vật, nói: "Ta nhìn kỹ, đây là Nhẫn không gian, áo giáp cùng chiến thương của ngươi"

Trần Lương sử dụng tinh thần lực kiểm tra đúng là đồ vật của hắn, đều khắc họa trận pháp theo dấu. Đặc biệt Nhẫn không gian càng có trận pháp bảo vệ trên đó, cam đoan nam tử kia chưa nhìn được bên trong có gì.

Không hổ danh là cáo già, nam tử bí ẩn nhém 3 đồ vật của Trần Lương đi 3 hướng khác nhau, còn bản thân phi thân về một hướng khác. Hắn tự tin khi Trần Lương nhặt được cả 3 đồ vật thì hắn đã cao chạy xa bay.

Chương 109: Đế Nhất

Nam tử bí ẩn hiển nhiên không tin Trần Lương dễ dàng chấp nhận thỏa hiệp khi mà bản thân vừa bị kẻ thù tra tấn đau đớn đến chết đi sống lại.

Trần Lương cùng Ngạo Thiên lựa chọn riêng 1 hướng hoạt động. Ngạo Thiên không chạy đi thu lấy đồ vật mà dùng Yêu Ảnh tấn công nam tử. Trần Lương bay đuổi theo Địa Long Thương.

Nam tử bí ẩn bị tấn công không tỏ ra quá ngạc nhiên, chỉ "hừ" một tiếng, chém ra sau hỏa kiếm phá hủy Yêu Ảnh, không có nửa điểm dừng lại, tiếp tục bỏ chạy.

Bắt được Địa Long Thương, Trần Lương nhìn về phía nam tử đã ở cách rất xa hắn, chỉ còn 1 cơ hội công kích cuối cùng. Hắn quyết định thi triển Đế Nhất, môn võ kỹ được Cung Thừa Hy sáng tạo ra, đồng thời là môn võ kỹ mạnh nhất của hắn.

Yêu cầu tối thiểu để thi triển Đế Nhất là tu vi Huyền cấp thất huyệt, còn tốt hơn là Địa cấp, khi mà cả cơ thể và nguyên khí đều đã được cường hóa tới mức khủng bố. Nếu nguyên khí không đủ thì chỉ không thi triển được Đế Nhất. Nhưng nếu nguyên khí đủ, lực lượng cơ thể lại không đủ, gượng ép thi triển có thể bị phản phệ, nhục thân bị chấn đến thịt nát xương tan.

Muốn giết kẻ thù, Trần Lương cũng chỉ có thể thử một chiêu này, hi vọng với những vượt trội mà hắn có sẽ đủ sức để thực hiện Đế Nhất.

Thứ nhất là đan điền được mở rộng gấp nhiều lần nhờ Diệm Tử Linh Hỏa, từ đó mang lại cho hắn lượng nguyên khí khổng lồ, vượt qua cả nam tử bí ẩn.

Thứ hai là hắn có 2 Nhân Sinh. Thiên Đạo Quả không chỉ giúp hắn dễ dàng đột phá mà còn mang lại cho 2 Nhân Sinh tăng trưởng cực lớn về số lượng nguyên khí và sức mạnh.

Nguyên khí của tiên nhân nằm ở 2 nơi, một là vùng không gian trong đan điền, hai là ở Nhân Sinh. Thông thường lượng nguyên khí của Nhân Sinh chỉ bằng một phần mười của đan điền. Riêng Trần Lương, Lượng nguyên khí trong Nhân Sinh của hắn đã dồi dào không kém trong đan điền.

Sức mạnh của Nhân Sinh nằm ở khả năng điều khiển linh khí. Nhân Sinh càng mạnh, nhân loại càng điều khiển được nhiều linh khí, từ đó trực tiếp tăng lên sức mạnh võ kỹ.

Thêm vào đó, số lượng Nhân Sinh gâp đôi gần như tăng lên gấp hai lần lực công kích của mỗi đòn tấn công của Trần Lương.

Thứ ba là nhục thân. Hắn chưa khai mở thất huyệt, cơ thể chưa được thiên địa đại đạo cường hóa, là mối nguy lớn nhất khi thi triển Đế Nhất. Hắn đành phải trông cậy vào lực lượng thân thể vốn có cùng với khả năng hồi phục để đánh cược.

Trần Lương thu hồi Chiến thần Atula để tiết kiệm nhất nguyên khí có thể. Hắn đã rèn luyện Đế Nhất trong 15 năm trước đó chỉ để dành cho thời khắc này, một thương tuyệt sát.

Trần Lương bắt đầu. Tế khởi ra được hình thái của Đế Nhất, hắn đã tiêu hao hết toàn bộ lượng nguyên khí còn lại trong đan điền. Nguyên khí sụt giảm quá nhanh khiến cơ thể hắn cảm thấy rất mệt mỏi.

Tiếp tục cố gắng, thi triển võ kỹ, nguyên khí trong 2 Nhân Sinh của hắn như thác lũ đổ vào cây chiến thương treo trên cao. Trong chốc lát, cả cơ thể hắn đã không còn một giọt nguyên khí nào. Đế Nhất vẫn như một dã thú chưa no, không nghe lệnh chủ nhân tấn công đối thủ.

"Ngạo Thiên, giúp ta" Trần Lương gửi yêu cầu tới Ngạo Thiên. Ngạo Thiên nhắm mắt lại, thông qua hạt giống linh hồn truyền cho Trần Lương nguyên khí cùng khí lực.

May mắn thay, lớp dự trữ cuối cùng này đã đáp ứng đủ yêu cầu tối thiểu của Đế Nhất. Một thanh chiến thương hoàn thiện được tạo ra, không có gì hoa lệ, chỉ là một thanh thương đen tuyền từ đầu đến cuối, bên ngoài tỏa ra một chút kim quang nhàn nhạt.

Trần Lương thở dài một hơi, như cung đã lên dây, bắn Đế Nhất về phía nam tử bí ẩn đã tạo được một khoảng cách tương đối xa.

Tốc độ của Đế Nhất nhanh đến không tưởng, so sánh ra thì phải gấp 10 lần Cửu Vĩ Hắc Long. Đường đi của nó tạo ra một tàn ảnh dài tới trăm trượng.

Nam tử bí ẩn tuy bỏ chạy được rất xa nhưng vẫn luôn thả tinh thần lực theo dõi nhất cử nhất động của Trần Lương và Ngạo Thiên. Thấy đối phương không còn đuổi theo mình, hắn cảm thấy rất yên tâm. Trong đầu hiện lên tính kế trả thù.

Lúc Đế Nhất thành hình, hắn mặc kệ không quan tâm, nhưng khi Đế Nhất được Trần Lương phóng đi, hắn liền cảm nhận được một nguy hiểm cực lớn tiến về phía mình.

Bản năng võ giả mách bảo hắn không nên khinh thường đòn tấn công này. Vừa quay mình, vừa chuẩn bị Khuyết Nhật, nam tử bí ẩn giật cả mình khi nhìn thấy chiến thương thì khoảng cách hai bên chỉ còn 200 trượng.Hắn vội vàng đánh ra Khuyết Nhật ngăn cản.

Đế Nhất cùng Khuyết Nhật đụng vào nhau. Khuyết Nhật như một thanh đậu hũ, dễ dàng bị Đế Nhất đâm xuyên qua, thế công không đổi đánh vào nam tử bí ẩn.

"Sao lại mạnh vậy!"

Tốc độ Khuyết Nhật quá nhanh, ý nghĩ của nam tử vừa xuất hiện, Đế Nhất đã tiến tới sát người. Hắn không kịp đánh ra một võ kỹ nào khác, đành phải dựa vào thánh giáp cùng nguyên khí hộ thân để phòng thủ.

Trần Lương vừa đánh ra Đế Nhất, cả cơ thể hắn liền bị phản chấn, đánh nát lớp da thịt bên ngoài, trở thành huyết nhân một dạng. Cánh tay phải còn bị chấn nát toàn bộ máu thịt, để lộ ra lớp xương trắng.

Nguyên khí khô cạn, nhục thân trọng thương, Trần Lương rơi người từ trên cao xuống dưới. Ngạo Thiên không tới giúp hắn mà chạy về điểm rơi của nam tử bí ẩn sau khi bị Đế Nhất tấn công trọng thương.

Một lát sau, Ngạo Thiên miệng ngậm nam tử thả tới trước mặt Trần Lương. Nam tử một thân máu me be bét đã hoàn toàn không có sức chống cự, nằm bất động nhìn Trần Lương.

Tuy trọng thương vô lực phản đòn nhưng nam tử không qua nguy hiểm tính mạng, chỉ cần dăm bữa nửa tháng hấp thu đan dược trị thương là có thể phục hồi được 7, 8 phần.

Trần Lương không có lời nào muốn nói với nam tử, chỉ tiến tới gần, đặt tay lên đan điền đối phương, sử dụng Hấp Nguyên Công để phục hồi bản thân một phần nguyên khí. Chưa muốn nam tử bỏ mạng, Trần Lương chỉ thu lấy Nhẫn không gian rồi đánh ngất hắn, trói lại, đưa vào Không Thú.

Dây trói được làm bằng thân của Vân Hà Mộc, một loại cây rất phổ biến trên Cửu Giới được sử dụng làm dây trói nhờ độ dẻo dai của nó. Đối tượng Vân Hà Mộc có thể trói được có tu vi từ Huyền cấp trở xuống. Còn Địa cấp có lực lượng cơ thể quá mạnh, phải dùng biện pháp khác giam giữ.

Trần Lương dành 1 tháng nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, vừa là để phục hồi các vết thương trên cơ thể, vừa là để làm quen với cảnh giới mới.

Bước vào Hoàng cấp, Nhân Sinh trong cơ thể hắn đã mở Linh Nhãn, muốn đột phá lên Huyền cấp, cần phải thể ngộ một loại đạo khác của thiên địa.
Tại Hoàng cấp, muốn tăng lên tu vi có 2 cách. Một là ngộ Đạo, trực tiếp đột phá lên Huyền cấp. Cho dù ngươi mới lên Hoàng cấp 1 ngày đã thể ngộ ra loại đạo thứ 2, vậy cũng liền có thể một bước lên giời, tiến lên Huyền cấp.

Cách thứ hai là cường hóa Nhân Sinh. Cách này thường được ví von là Con đường tơ lụa, hay còn gọi là cách của nhà giàu. Muốn cường hóa Nhân Sinh, nhân loại phải hấp thu các loại đan dược, linh dược có tác dụng cường hóa Nhân Sinh mà không phải là các loại dược tăng tu vi thông thường.

Mỗi một viên đan dược hay linh dược có tác dụng cường hóa Nhân Sinh đều rất đắt đỏ, tối thiểu cũng phải 10 vạn tinh thạch cấp 1, mà cũng chỉ có tác dụng rất thấp, gần như bằng không nếu chỉ dùng 1 lần. Muốn tác dụng đủ nhìn, phải chi ra tầm trặm vạn tinh thạch mới được. Những loại đan dược cao cấp, có tác dụng mạnh trong tăng cường Nhân Sinh đều có giá rất cao mà còn không có để mua.

Một Hoàng cấp thông thường, thu nhập mỗi năm tầm 5000 đến 1 vạn tinh thạch, xong lại phải chi rất nhiều thứ, từ đan dược chữa thương, võ kỹ, vũ khí, áo giáp... nên cũng chả còn lại bao nhiêu.

Quá trình ngộ đạo không yêu cầu cường hóa Nhân Sinh. Vì vậy nhiều người lựa chọn tích trữ tinh thạch để nếu bước vào Huyền cấp còn có tiền đi mua đồ tăng tu vi, trùng kích huyệt đạo.

Tất nhiên cường hóa Nhân Sinh ở Hoàng cấp càng giúp ngươi mạnh hơn ở các tu vi tiếp theo, có thể trở thành vô địch cùng cảnh giới.

Cho nên, có thể nói, muốn trở thành cường giả, tiền nhiều là không thể thiếu.

Đạt được thành công bước vào Hoàng cấp, Trần Lương không cần phải vội vã đi thu thập thiên tài địa bảo cho Ngạo Thiên tăng cấp. Điều lúc này hắn cần là rèn luyện võ kỹ, không phải chỉ riêng Đế Nhất mà còn cần thêm 2 võ kỹ khác.

Thứ nhất là môn võ kỹ sử dụng thương. Cửu Long Thăng Thiên đã không còn đủ cho hắn sử dụng. Đế Nhất thì quá nguy hiểm, chỉ có thể sử dụng một lần, sau đó cần tới 5 ngày để hồi phục.

Vì vậy hắn lựa chọn Hải Hoàng Thương làm môn võ kỹ chủ đạo trong thời gian tới. Trần Lương dành thời gian nửa năm luyện tập, đại khái đã có thể thành thạo đánh ra Hải Hoàng Thương.

Môn võ kỹ thứ hai là dành cho quyền pháp. Trong trường hợp thương bị mất, giống như vừa rồi, thì quyền pháp trở thành cứu cánh cho hắn đánh lại kẻ thù.

Môn quyền pháp thứ ba của Trần Lương có tên Bài Sơn Đảo Hải. Bài Sơn Đảo Hải lấy chữ "Mạnh" làm trọng. Hít một hơi, đánh ra một quyền là đánh bay 1 người. Hít hai hơi, đánh ra 2 quyền là bay đi 2 người.

Trần Lương đồng thời luyện tập thương pháp và quyền pháp, Sáng luyện thương, chiều luyện quyền. Thời gian cứ thế trôi qua hết nửa năm thì thành thạo Hải Hoàng Thương, còn quyền pháp không phải sở trường của hắn nên Trần Lương lại tốn thêm 5 tháng nữa để tạm gọi là thi triển được Bài Sơn Đảo Hải.

Trần Lương tạm dừng luyện tập Bài Sơn Đảo Hải do Võ Giác đã đến, mang theo 4 cây linh dược tăng tu vi cho yêu thú.

Nhìn thấy Trần Lương bay trên cao đánh ra một quyền Bài Sơn Đảo Hải, Võ Giác vừa ngạc nhiên vừa vui mừng đến nói:

"Chúc mừng ngươi đã trở thành tiên nhân, từ nay tung hoành thiên địa, thỏa sức vẫy vùng"

Trần Lương mỉm cười hồi đáp. Nếu Ngạo Thiên cũng có thể tiến hóa lên cấp 10 thì không thể tuyệt vời hơn, đúng là song hỷ lâm môn.

Có điều Ngạo Thiên mất 3 tháng luyện hóa hết 4 cây linh dược của Võ Giác mà vẫn chưa đột phá lên cấp 10.

"Vẫn chưa đủ, nhưng hiện giờ Yêu Giáp của Tam Nhãn Lang hẳn đã tăng hơn nhiều so với trước đó, ngươi giúp ta kiểm tra xem" Võ Giác nói

Trần Lương gật đầu đồng ý. Ngạo Thiên mặc Yêu Giáp lên người Võ Giác để Trần Lương tấn công. Sau một hồi kiểm tra, cả 2 ra được kết luận, lực phòng ngự của Yêu Giáp bằng khoảng 7 phần so với lực tấn công. Nhưng lúc này lực tấn công của Ngạo Thiên đã tăng lên so với hơn 1 năm trước, vì vậy có thể nói lực phòng ngự của Yêu Giáp lúc này tăng gấp đôi lúc trước.

Chương 110: Thực Sinh Thần Công

Võ Giác tính toán một hồi, nói với Trần Lương: "Lực phòng hộ như này có lẽ đủ rồi. Ta muốn tiến vào Túi Không Gian thu lấy Băng Hỏa Bất Diệt Hoa. Cho dù không đủ, dựa vào thời gian Yêu Giáp bị phá hủy, ta có thể lựa chọn tiến lùi để thoát thân kịp thời"

"Được, nhưng trước đó ta cần đi lấy một vật. Ngươi có thể vào Túi Không Gian trước hoặc đi cùng" Trần Lương nói

"Ta đi cùng ngươi" Võ Giác nói. Hắn không có việc gì làm, nên muốn đi theo bảo vệ Trần Lương cùng Tam Nhãn Lang. Hắn không biết rằng lúc này chiến lực tổng hợp của 2 nhân, yêu này đủ sức nghiền nát hắn.

Cả 3 lên đường. Mục tiêu của Trần Lương chính là đi tìm Tiếu Ngạo Cửu Thiên. Muốn thu lấy được bảo vật trong Túi Không Gian, thậm chí là có thể cứu đi các cường giả bị giam, Tiếu Ngạo là yếu tố mấu chốt.

Đã gắn trận pháp theo dõi lên người Tiếu Ngạo Cửu Thiên, Trần Lương không cần mất thời gian tìm kiếm, nhưng quãng đường tương đối xa xôi, lại thêm một số nguy hiểm nên một tháng sau mới tới nơi.

Tiếu Ngạo Cửu Thiên vui mừng quẫy đuôi chạy tới ôm ấp, liếm láp Trần Lương. Nhìn thấy một màn này, Võ Giác không khỏi cảm thán:

"Một con Đại Địa Ngưu Ma Vương! ngươi làm thế nào thu phục được 1 Tam Nhãn Lang, 1 Đại Địa Ngưu Ma Vương vậy. Chỉ cần ngươi chịu nói ra bí kíp, ta tin tưởng sẽ có rất nhiều đại giáo đồng ý bỏ ra giá lớn mua lấy"

Trần Lương mỉm cười nói "May mắn bắt gặp bọn chúng lúc còn non"

"Lại có may mắn dạng này sao. Đều là người với người, sao ta không có được may mắn như ngươi vậy" Võ Giác giọng trầm xuống, có chút thất vọng về số mệnh bản thân.

Trần Lương lắc đầu nói:

"Mỗi người có một số mệnh. Chỉ cần vui vẻ với cuộc sống, thỏa mãn với hiện tại thì đó chính là may mắn lớn nhất. Nhà giàu mà con cái sa đọa, phá gia chi tử, liệu có thể vui? Bắt được bảo vật mà gây họa sát thân, tứ chi bị phế, liệu còn có muốn? Trở thành đế hoàng mà ngày đêm lo lắng, thù trong giặc ngoài, liệu có tốt hơn thường dân?

Nhìn lên thấy không bằng ai mà nhìn xuống lại thấy không ai bằng mình. Biết đủ thì luôn vui, tham nhiều ắt lo lắng. Nếu không biết đủ, thì dù ngươi kiếm được bao nhiêu bảo vật cũng sẽ luôn buồn bã đuổi theo cái đuôi hạnh phúc của mình"

"Ha ha, đạo huynh nói phải. Ta không nên sân si như vậy" Võ Giác sáng khoái cười nói "Có phải Đạo mà huynh đệ vừa ngộ ra chính là về nhân sinh cuộc sống, tìm sự an bình thường nhật?"

Trần Lương lại bật cười, nói "Không, Đạo của ta là Hủy Diệt"

Thực ra kiếp trước của Trần Lương ngộ ra Đạo bước vào Hoàng cấp chính là cuộc sống nhân sinh, an bình thường nhật. Còn Đạo để hắn bước vào Huyền cấp chính là Hư hư thực thực, mắt thấy tai nghe chưa chắc là thật, trăm lần làm ác, chưa chắc là sai.

Võ Giác nghe câu trả lời có phần bất ngờ nhưng không quá tò mò. Hắn chuyển chủ đề "Ngươi muốn dùng Đại Địa Ngưu Ma Vương để phá hủy trận pháp không gian trong Túi Không Gian phải không?"

"Đúng vậy" Trần Lương gật đầu

"Đừng nói là ngươi cũng định dùng Đại Địa Ngưu Ma Vương để phá bỏ trận pháp giam giữ những tên kia"

"Ngươi lại nói đúng"

"Nếu bọn hắn vẫn không chịu? Hoặc ngươi lấy gì đảm bảo bọn hắn sẽ giữ lời?"

"Ta tự có cách. Chúng ta lên đường thôi"

Trần Lương định rời đi thì Tiếu Ngạo kêu lên 2 tiếng "Gao u"

Trần Lương quay lại, chưa kịp hỏi thì từ trong miệng Tiếu Ngạo, hay chính xác hơn là từ không gian trong bụng nó nhổ ra một con bạch thố xinh xắn

"Chuyện gì vậy?"

Tiếu Ngạo Cửu Thiên có phần tức giận nhìn bạch thố rồi lấy chân đạp 1 phát vào người con yêu thú nhỏ đáng thương.

Dưới sự kinh ngạc của Trần Lương và Võ Giác, bạch thố biến đổi hình dạng sang một loại yêu thú mềm oặt, dường như không có xương cố định thân hình nó.

Trần Lương vui mừng hét lên

"Đây chính là Hoan Di! Tốt lắm Tiếu Ngạo. Ngươi làm rất tốt" Trần Lương ôm lấy Tiếu Ngạo, không ngừng vừa xoa đầu nó, vừa sung sướng nhìn Hoan Di nằm bẹp dưới đất"

Trần Lương quay qua Võ Giác nói: "Ta cần mấy tháng tu luyện một môn võ kỹ mới, ngươi chờ được không?"

"Được, ta có thể giúp bảo vệ ngươi" Võ Giác ngay lập tức đồng ý. Nhìn thấy Đại Địa Ngưu Ma Vương, Võ Giác càng tin rằng Trần Lương không đơn giản. Hắn rất muốn khám phá thêm thân thế cùng các thông tin về con người này.

2 người 2 yêu di chuyển, tìm đến một bãi đất trống trong một khu rừng trông tương đối an toàn.

Trần Lương sử dụng nguyên khí, ép chặt Hoan Di thu nhỏ bằng một ngón tay rồi nuốt vào Đan Điền. Trần Lương đả tọa, tập trung toàn bộ tinh lực, cùng Nhân Sinh trong đan điền luyện hóa Hoan Di theo phương thức đặc biệt.

Quá trình luyện hóa tương đối mất thời gian, không phải trong ngày một ngày hai liền xong. Bên trong đan điền của Trần Lương, Hoan Di đang trong quá trình bị chia cắt thành 2 phần. Phần thứ nhất hòa vào đan điền, giúp mở rộng không gian bên trong đan điền. Không gian mở rộng sẽ giúp chứa được nhiều nguyên khí hơn, nhiều Nhân Sinh hơn.Phần thứ hai, sau 15 ngày hóa thành một tòa tử liên, thêm 14 ngày nữa xuất hiện tòa tử liên thứ hai. Cứ thế, sau 3 tháng, đã có 7 tòa tử liên xuất hiện bên trong đan điền Trần Lương.

Một tòa tử liên có 7 cánh. Đầu mỗi cánh đều có đại đạo thoát ly, chụm lại 1 điểm, tạo thành một chiếc lồng giam của đại Đạo

"Phiền đạo huynh rời đi nửa ngày, ta có việc riêng cần chuẩn bị" Trần Lương tu luyện xong Thực Sinh Thần Công, quay qua nói với Võ Giác.

Võ Giác rất tò mò Trần Lương muốn làm gì nhưng cũng không hỏi nhiều, liền rời đi.

Trần Lương thả nam tử bí ẩn từ trong Không Thú ra, chỉ lẩm bẩm một câu "Thử nghiệm ngươi đầu tiên" rồi đặt tay vào đan điền của nam tử.

"Ngươi muốn làm gì" Cho dù vô ích, nam tử bí ẩn vẫn hét lên hỏi, dãy dụa khi Trần Lương đặt tay lên vị trí đan điền của hắn.

"A aaaaaa" Nam tử bí ẩn đau đớn gào thét khi Trần Lương bắt đầu thi triển Thực Sinh Thần Công lên người hắn.

"Ngươi giết ta đi. Van xin ngươi" Nam tử bí ẩn như bị ngàn vạn kim châm đâm vào khắp ngươi, đặc biệt phần bụng như bị ngàn vạn kiến lửa cắn đốt bên trong. Bị hành hạ từ trong ra ngoài, hắn đau đớn tới chết đi sống lại

"Đại nhân, van ngươi giết ta. Aaaaaaa" Nam tử đau đớn xin chết.

Trần Lương mặt lạnh tanh, không đếm xỉa đến tiếng hét của nam tử.

Nửa canh giờ trôi qua, Thực Sinh Thần Công đã xong. Trong đan điền của Trần Lương xuất hiện một Nhân Sinh thứ 3 tỏa ra hỏa diễm nhẹ nhàng, chính là Nhân Sinh hỏa thuộc tính sở hữu Đạo Thần Thông của nam tử bí ẩn.

Hỏa Nhân Sinh không được tự do như 2 tử diễm Nhân Sinh của Trần Lương, mà bị nhốt tại một trong sáu tử liên. Trần Lương cũng không thể sử dụng hỏa Nhân Sinh để tăng lên chiến lực của hắn giống như 2 tử diễm Nhân Sinh.

Tác dụng của những Nhân Sinh thu được chính là công cụ để tử diễm Nhân Sinh sử dụng. Lúc này, Trần Lương đã có thể sử dụng các võ kỹ thuộc về hỏa thuộc tính, đồng thời sử dụng Đạo Thần Thông hỏa cước của nam tử bí ẩn.

Không phải Trần Lương trực tiếp điều khiển hỏa Nhân Sinh, mà là thông qua tử diễm Nhân Sinh. Mỗi khi cần sử dụng đến hỏa Nhân Sinh, Nhân Sinh của Trần Lương sẽ đặt 1 tay lên hỏa Nhân Sinh để dùng năng lực của nó.

Cung Thừa Hy có trong đan điền 1 Nhân Sinh, vì vậy chỉ có thể sử dụng cùng 1 lúc tối đa năng lực của 2 Nhân Sinh cướp được. Nhưng Trần Lương có 2 Nhân Sinh nên có thể dùng tới đồng thời 4 năng lực. Điều này sẽ tăng lên cho hắn rất nhiều phối hợp, đa dạng phương thức chiến đấu.

Có thể sử dụng đa dạng thuộc tính sẽ giúp Trần Lương trong rất nhiều trường hợp, để hắn có thể đối phó với đa dạng vấn đề. Nhưng lợi ích lớn nhất của Thực Sinh Thần Công nằm ở khả năng nắm giữ nhiều Đạo Thần Thông.

Ai cũng hiểu rằng, nhất nghệ tinh, nhất thân vinh. Võ giả tu luyện thường tập trung vào 1 loại vũ khí, có thể là tay không, có thể là kiếm, là đao, có thể nhiều hơn thì kết hợp 2, 3 loại. Vì vậy, cho dù Trần Lương có thể sử dụng hỏa kiếm hay băng cước thì võ kỹ mà hắn tập trung nhất và mạnh nhất vẫn là thương pháp. Những loại khác đều chỉ là phụ họa, luyện tập đề phòng những biến cố khó lường. Vì vậy nắm giữ hỏa thuộc tính hay các thuộc tính khác không có nhiều ý nghĩa với hắn.

Đạo Thần Thông thì khác. Đạo Thần Thông không cần học tập, không cần quá nhiều rèn luyện và không có nhiều thay đổi cho dù rèn luyện như thế nào chăng nữa. Có rất nhiều biến hóa của Đạo Thần Thông mà võ kỹ không thể làm được, ví dụ như biến người thành chim.

Một ưu điểm vượt trội của Đạo Thần Thông là có thể sử dụng kèm với võ kỹ và có thể sử dụng đồng thời nhiều Đạo Thần Thông.
Với người bình thường, tối đa chỉ có thể sở hữu được 2 Đạo Thần Thông. Riêng Trần Lương, có thể sở hữu được tối đa tới 7 Đạo Thần Thông.

Thử nghĩ một chút, nếu hắn đồng thời vận dụng 4 Đạo Thần Thông phòng hộ.

Đạo thứ nhất, Thân hóa kim thiết, biến cơ thể thành kim thiết.

Đạo thứ hai, Kim cương bất hoại, biến cơ thể kim thiết của hắn cứng rắn hơn gấp nhiều lần.

Đạo thứ ba, Phục sinh thần thể, mang lại khả năng hồi phục mạnh mẽ cho từng tế bào

Đạo thứ tư, Nguyên khí hóa giáp, biến nguyên khí phòng hộ trở nên cứng rắn như thánh giáp.

4 Đạo Thần Thông, mỗi một Đạo đều mang lại cho chủ nhân của nó năng lực phòng hộ rất lớn. Nếu cả 4 được sử dụng, vậy sẽ là cỡ nào kinh người, cỡ nào vô địch phòng ngự.

Lực hấp dẫn của Đạo Thần Thông là không thể chối từ. Đây cũng là nguyên nhân dẫn đến họa sát thân của Cung Thừa Hy. Hắn một mực khao khát Đạo Thần Thông Lôi điện nguyên khí của Đảo chủ đảo Đào Hoa, vì vậy đã thực hiện ám sát đảo chủ.

Thành công thu lấy Đạo Thần Thông Lôi điện nguyên khí nhưng Cung Thừa Hy cũng bị phát hiện và bị toàn bộ cao tầng đảo Đào Hoa cùng nhiều người khác truy sát.

Cung Thừa Hy chỉ có thể sử dụng đồng thời 2 Đạo Thần Thông, còn Trần Lương lên tới 4. Nói đến đây lại thấy thêm 1 lợi ích của 2 Nhân Sinh. Nhờ gấp đôi Nhân Sinh, mọi thứ liên quan đến Nhân Sinh đều tăng cường gấp đôi.

Nếu Trần Lương chỉ có 1 Nhân Sinh, Quyền Vô Thanh của hắn không thể đối kháng được nam tử bí ẩn. Sở hữu 2 Nhân Sinh dẫn đến Đạo Thần Thông Nguyên khí hủy diệt của hắn cũng được tăng cường gấp đôi.

2 Nhân Sinh là yếu tố quan trọng nhất giúp Trần Lương gia tăng chiến lực lên rất nhiều lần khi đột phá lên Hoàng cấp so với các võ giả thông thường.

Kết thúc Thực Sinh Thần Công, nam tử bí ẩn không chết nhưng quá đau đớn đã ngất đi từ trước. Tuy không chết nhưng hắn cũng nhanh chóng trở thành thức ăn vào miệng Ngạo Thiên.

Chờ đợi nửa ngày, Võ Giác trở về, tò mò hỏi: "Ta nghe có tiếng hét lớn. Có vấn đề gì không?"

"Không sao, chúng ta đi thu bảo vật nào" Trần Lương dẫn đoàn bay đi, hướng về vị trí lối vào Túi Không Gian.

Đi được nửa đường, không khí bỗng trở nên thoáng đãng, rõ nét đến lạ thường. Bình thường không gian tại Ác Nhân Cốc luôn có sương mù hiện diện ở khắp mọi nơi, có điều hàm lượng rất thấp, không cản trở tầm nhìn. Huống hồ nhân loại còn có tinh thần lực nên không cảm thấy khó chịu với màn sương mù mỏng manh này. Dần dần cũng không còn để ý tới sương mù.

Lúc này lại khác, sương mù hoàn toàn biến mất. Trên bầu trời, mây mù giăng lối, bao phủ một vùng rộng lớn xa vút tầm mắt. Tầng mây đen chảy cuồn cuộn, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến.

"Thời điểm tới" Trần Lương ngẩng đầu ngắm mây mù

"Ngươi có biết nơi xuất hiện lối ra?" Võ Giác hỏi

"Không biết, ngươi?"

"Ta cũng không biết. Chúng ta có một năm tìm kiếm, không phải là nhiều, cần tranh thủ thời gian. Mau đi tới Túi Không Gian"

Vào trong Túi Không Gian, việc đầu tiên của bọn hắn là đi tới nơi có Băng Hỏa Bất Diệt Hoa, hi vọng nó chưa bị ai lấy đi.

Đến nơi, bọn hắn chỉ nhìn thấy một vị trung niên chuẩn bị rời đi. Nhìn thấy Tam Nhãn Lang cùng Đại Địa Ngưu Ma Vương, hắn ngạc nhiên đứng nhìn một lúc, quyết định ở lại quan sát diễn biến. Những kẻ đến đây hiển nhiên đều nhằm vào bảo vật bên trong Băng Hỏa Chi Khu.

Võ Giác thấy người liền cảnh giác. Trần Lương ra hiệu cho hắn không sao, đối phương chỉ mới Huyền cấp nhất huyệt. Việc Võ Giác cần làm lúc này là dành toàn bộ sự tập trung vào Băng Hỏa Bất Diệt Hoa.

"Thánh giáp của ngươi cấp độ nào?" Trần Lương hỏi

"Bách Thánh Khí, tăng lên 12 lần nguyên khí hộ thân"

"Vậy dùng tạm thánh giáp của ta, tăng lên 25 lần nguyên khí hộ thân" Trần Lương tháo áo giáp ra, đưa cho Võ Giác.

"Haha, đa tạ đạo huynh" Võ Giác vui mừng tiếp nhận. Có thánh giáp của Trần Lương, hắn tự tin hơn rất nhiều.

Vị nam tử trung niên đứng nghe được, liền từ trên xuống dưới đánh giá lại Trần Lương. Ban đầu hắn thấy Trần Lương quá trẻ, nên người dẫn đầu hẳn phải là Võ Giác. Nhưng chỉ cần dựa trên bảo vật cùng thái độ của cả 2 người cùng 2 yêu thú sẽ thấy được tiểu tử trẻ tuổi hơn mới chính là nhân vật trung tâm.

Chương sau: Càn quyét Túi Không Gian bên trong bảo vật

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau