TA CÓ RẤT NHIỀU SƯ PHỤ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Ta có rất nhiều sư phụ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thiếu niên dưới chân núi Đại Lương

Dịch: Niệm Di

***

Mặt trời vừa nhô, từng vị kiếm khách của Thiên Sơn đề khí phi thân, múa kiếm xông thẳng lên đỉnh núi. Trong triều đình, từng vị quan viên đang quỳ bái, cúi chào bằng chất giọng trầm đục. Nơi biên ải, từng đầu ưng truyền tin đang rít gào quanh những bức tường thành xanh rêu. Chúng vỗ cánh bay qua, để lại vài cọng lông ưng lượn lờ trong gió, khơi dậy tiếng kèo hiệu cổ xưa ngân vang xen kẽ với giọng hò hét của những tướng sĩ dũng mãnh.

Ấy thế mà, tại một thôn nhỏ dưới chân núi Đại Lương, có một đám nít ranh ăn không ngồi rồi đang tung tăng chạy ngang một con đường mòn heo hắt, vỗ tay hát một bài ca dao có lời lẽ vô cùng thô tục.

“Vương An Phong, Vương An Phong, có mẹ sinh, không có cha dạy! Là con hoang, cẩu tạp chủng...”

“Vương An Phong, Vương An Phong, có mẹ sinh, không có cha dạy! Là con hoang, cẩu tạp chủng...”

Một người đàn ông vọt ra ngoài sân. Y mặc một bộ áo ngắn màu xanh da trời, để lộ từng khối cơ bắp óng ánh mồ hôi dưới tia nắng sớm. Chỉ cần vài bước, y đá một phát vào mông thằng bé hát hăng nhất, rồi nhíu đôi mày rậm lại, quát to:

“Bọn nhóc chết tiệt, có gan thì hát lần nữa cho lão tử nghe!”

“Oa oa oa... Chạy đi, chạy đi!”

“Có kẻ ác đánh người kia, chạy nhanh lên!”

Bọn nhóc hí hửng cười xòa rồi giải tán trong khi người to con kia hừ lạnh, xoay người nhổ một bãi nước bọt xuống đất, ung dung quay về cửa nhà mình. Y đặt mông xuống ghế đá trước cửa, nhấc bình trà sứ trên bàn đá lên rồi rót thẳng hớp trà lạnh vào mồm. Một chàng trai có dáng dấp y hệt gã to con này bước ra từ trong nhà, nhíu mày lại rồi cười khổ, nói:

“Phụ thân nổi giận với bọn nhóc ấy làm gì? Dù chúng hát khó nghe thật, nhưng cái tên Vương An Phong đó đúng là không cha không mẹ, nên...”

“Láo toét, mày nói thêm một tiếng nữa thì lão tử đập chết mày!”

Gã to con trừng mắt nhìn chàng trai nọ rồi nói:

“Mổ heo đi! Con lạng một phần thịt chắc nịch nhất ở vị trí eo rồi mang qua cho thằng nhãi Vương An Phong kia đi.”

Chàng trai vâng lời, lựa ra một thớ thịt dày, sau đó hỏi: “Con cắt rồi, phụ thân ngài thấy miếng này được không?”

Người đàn ông to con đặt mạnh ấm trà xuống bàn, nạt nộ: “Mày cho mèo ăn à? Mày tự hỏi lương tâm mày xem?”

“Này mà còn nhỏ sao? Có giá hai cân đấy, phụ thân!”

“Nhỏ!”

Gã to con đưa ra hai ngón tay to như hai củ cà rốt, nói: “Nhiêu đây nè! Tính theo chiều rộng của lưỡi dao, cứ thế mà cắt.”
Chàng trai không đồng ý: “To dữ vậy? Thế là tới mười cân đấy!”

Người đàn ông nổi giận: “Tao là phụ thân mày hay mày là phụ thân tao? Thằng nhóc kia không có heo, năm nay đến mười ba tuổi, ngay cái tuổi thành người! Nếu cứ như thế...”

“Dạ dạ dạ! Ngài là phụ thân, con nghe ngài...” Chàng trai ưng thuận lập tức, tiện tay rút con dao rút xương ra, ánh lên một tia sáng mờ nhạt. Y tiện tay rạch một nhát, một tảng thịt to đùng đứt ra cứ như đậu hũ vừa bị cắt. Đo sức nặng một hồi, y than thở một cách không cam lòng: “Không quen không biết, phụ thân làm thế chi vậy?”

“Sao chứ, tao cần trọn bề nhân nghĩa.”

Gã trừng to hai mắt, nói: “Thằng nhóc kia sống từ nhỏ trong thôn này, mồ côi cha mẹ, thế mà mày còn đau lòng hai miểng thịt heo à?

Nam tử hán đại trượng phu, phải luôn giữa hai chữ nhân nghĩa trong lòng. Dù xuất thân thế nào, cũng chỉ là phù du mà thôi.

Hơn nữa, thằng nhóc ấy tốt tính lắm, lại ngoan nữa...

Tao nói cho mày biết! Nếu chẳng phải nhà mình lo không nổi cho một miệng ăn nữa để mà tập võ, thì dù lão gia gia có đội mồ sống dậy phản đối, thì tao cũng truyền thụ quyền pháp cho thằng bé ấy rồi!

Nó đúng là một đứa trẻ ngoan!”

Sau lưng thôn Đại Lương chính là dãy núi Đại Lương hùng vĩ kia. Trên núi không hề có động vật hung tợn, đa phần là thỏ, hồ ly, và nhiều củi khô để nhặt về. Nếu bán lại cho người khác cũng có thể kiếm được chút tiền, nhưng ít lắm, chỉ mỗi tên trẻ mồ côi đó để ý mà thôi.

Một bé trai ốm tong ốm teo đang đứng giữa vùng núi non. Nó đang đeo một bó củi khô đã được bó chặt gọn gàng sau lưng. Thế mà, chẳng hiểu sau thằng nhóc này lại không vội mang củi về bán, lại đứng trợn trừng đôi mắt bé tí để nhìn chằm chằm một đồ vật cổ quái trước mặt.

Đó là một vòng bảo vệ cổ tay màu bạc, tạo hình tinh xảo khó tin. Bề mặt khảm nạm một viên đá quý màu xanh có thể khúc xạ ánh sáng giữa ban ngày, trông có vẻ không tầm thường. “Chắc là ai đó đánh rơi. Có lẽ chủ nhân vật này đang hối hả tìm kiếm, mình nên đứng đây chờ một chút vậy...”

Đặt bó củi khô sau lưng xuống, cậu nhóc này nhớ lại lời mà Bá Hảo dặn dò nhiều lần cho mình nghe. Lòng tham của người cũng như hổ dữ, vì tiền tài mà sinh thù hận, rút kiếm giết nhau nơi nơi, chiếm đoạt bảo vật chỉ là chuyện bình thường.

Chau mày nhẹ, hắn bèn ngồi xổm xuống, giật túi nước bên hông rửa sạch lớp bụi bẩn trên hai bàn tay. Sau đó, hắn dẻ dặt chạm vào chiếc vòng bảo vệ cổ tay trông vô cùng xa hoa ấy. Thế nhưng, ngay thời điểm mà ngón tay của hắn chạm nhẹ vào, viên đá quý màu xanh kia bỗng lóe sáng một cách đột ngột đi cùng với một âm thanh phụ nữ êm ả vang lên:

“Hoan nghênh quý khách tham gia Server Hoa Hạ Long Tương, ngài là...” Âm thanh bị ngắt quãng, rồi đổi sang giọng khàn khàn vặn vẹo rồi tiếp tục nói: “Do server gặp phải biến cố nghiêm trọng, không thể nào triển khai giả lập tầm nhìn từ hệ thần kinh trong hệ thống VR*, hình ảnh không được truyền vào võng mạc. Hoàn thành tự kiểm tra. Đề nghị ngừng sử dụng! Vui lòng chờ cập nhật...”

(Chú thích: VR (Virtual Reality) là công nghệ Thực tế ảo, một trải nghiệm mô phỏng có thể giống hoặc khác hoàn toàn với thế giới thực. Các ứng dụng của thực tế ảo có thể bao gồm giải trí (tức là chơi game) và mục đích giáo dục (nghĩa là đào tạo y tế hoặc quân sự). Các loại khác, công nghệ phong cách VR khác biệt bao gồm thực tế tăng cường và thực tế hỗn hợp.)

Âm thanh lại ngắt quãng lần nữa. Trong lúc cậu bé vẫn đang tự hỏi chuyện gì vừa xảy ra, thì chiếc vòng bảo vệ cổ tay ấy bay lên cổ tay phải của hắn, ôm chặt vào. Sau đó, hắn cảm giác tay mình đau nhói, đồng thời nghe thấy giọng nói phụ nữ êm ả ban nãy vang lên bên tai một lần nữa.

“Hoan nghênh quý khách tham gia Server Hoa Hạ Long Tương. Ngài là vị khách hàng đầu tiên – đã khóa số liệu gen. Bước tiếp theo, mời ngài tìm một vị trí ổn định để thư gian. Sau ba mươi giây, mở ra Tân Thế Giới. Bắt đầu đếm ngược: 30, 29, 28,...”

Nghe âm thanh đếm ngược ấy, cậu bé trợn to hai mắt, liếc dọc liếc ngang nhưng chỉ thấy rừng cây rậm rạp. Đột nhiên gặp loại tình huống này, ban đầu, thằng nhóc hơi hốt hoảng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi mím môi nói: “Ngươi là chủ nhân của của vòng tay bảo vệ này à? Mời ngài hiện thân... Vòng tay này tự đeo vào cổ tay ta, chắc ngài có biện pháp cởi nó ra chứ?”

Ngài nói chuyện nhưng ta không thể thấy ngài, cũng không biết cách trả vật này lại cho ngài.”

“... 15, 14, 13...”

“Xin... xin vị cô nương hiện thân...”

Tiếng nói của cậu bé vang vọng giữa rừng vắng, nhưng chỉ đủ kích thích từng trận râm ran đến từ lũ côn trùng và chim muông hót vang.

Âm thanh êm ả kia vẫn cứ văng vẳng bên tai, không nhanh không chậm.

Cậu bé hoảng hốt trong lòng, nhìn cảnh giác về phía trước, đặt tay vào cán đao bổ củi đang đeo bên hông.

“3, 2, 1.”

Âm thanh đếm ngược ngừng lại, cậu bé siết chặt tay vào cán đao. Chiếc vòng bảo hộ trên cổ tay bổng thả ra một làn khói xanh. Một khắc sau, một vầng ánh sáng xanh lóe lên, ngay khi cậu bé rút đao ra, thì màn sáng ấy hút nó vào bên trong ngay lập tức.

Cuối cùng, chỉ còn một giọng nói phụ nữ mơ hồ vang lên giữa núi rừng hoang vắng, không một bóng người.

“Hoan nghênh quý khách bước vào trò chơi nhập vai thế giới ảo Đại Giang Hồ!”

Chương 2: Vị sư phụ đầu tiên

Dịch: Niệm Di

***

"Hoan nghênh quý khách tiến vào Game võ hiệp VR mới phát hành. Tại đây, quý khách sẽ được trải nghiệm sự kích thích đến từng giác quan như thị giác, xúc giác, thậm chí là vị giác mà xưa nay chưa bao giờ có. Trong thế giới giả tưởng này, mỗi một vị NPC quan trọng đều có trí tuệ nhân tạo được lấy từ số liệu trên Cloud để tiến hành tính toán, có khả năng phán đoán y như người thật. Điều này có thể mang lại một trải nghiệm đại hiệp phóng ngựa giang hồ thật sảng khoái cho quý khách hàng.

Dù là đạp gió, phi thân, vượt tường, qua ngói, hay vĩ mô hơn nữa là Giáng Long Thập Bát chưởng trong các bộ truyện kiếm hiệp, tất cả đều trở thành sự thật.

Mời quý khách tiếp tục ủng hộ server Hoa Hạ Long Tương. Chúng tôi luôn cung cấp dịch vụ tốt nhất đến từng vị khách hàng. Nếu ngài có bất cứ thắc mắc gì, vui lòng nhấn số điện thoại..."

Giọng nữ êm ả tựa tiếng nhạc kia bỗng chốc dừng lại, trong khi khoảng không trước mặt cậu bẽ chợt hiện ra từng bóng người. Những kẻ đó là các vị kiếm khách có trang phục phóng túng, lại có người cầm trường côn bằng trúc trong tay; lại có kẻ phô bày đôi tay lực lưỡng, mặc chiến giáp trên người, cầm trường thương trong tay, không khác gì những vị chiến tướng oai hùng. Từng người cứ xuất hiện trước mặt cậu bé như thế, ai ai đều có khí độ bất phàm.

Một hình ảnh tựa như thần thoại hiện ra trước mặt khiến cậu bé chẳng biết phải phản ứng ra sao. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ gặp phải chuyện như thế này, trong lòng tự hỏi liên tục, nhưng dường như hắn tự biết mình nên lựa chọn một hình tượng nào đó trong số những vị này. Nhìn tới nhìn lui những cao thủ không khác nào tiên như kia, Vương An Phong bỗng nhìn về một người có hình tượng quen thuộc nhất mà hắn có thể nghĩ đến...

Đó là một chàng thanh niên mặc trường bào màu xám, mày rậm mắt sâu, đầu trọc bóng loáng, cầm trường côn bằng gỗ đen, lộ cả cơ thể có cơ bắp cuồn cuộn đằng sau bộ y phục thùng thình. Ngay lúc ấy, khi cậu bé nhìn về bóng người nọ, thì bỗng nhiên có một tiếng thở dài nhè nhẹ vang lên giữa không trung.

Tất cả mọi thứ xung quanh, từ những vị bạch y kiếm khách đến những chiến tướng lỗi lạc kia đều biến mất hoàn toàn, mà hình ảnh của chàng trai áo xám kia ngưng thực dần, sau đó hóa thành một người rõ rệt. Y chậm rãi mở đôi mắt hòa nhã trên gương mặt cực kỳ hiền lành ra, nâng tay trái đặt trước, nói:

"Ai Di Đà Phật..."

Đùng!

Ngay khi tiếng niệm Phật hiệu này vang lên, toàn bộ hình ảnh cung điện, đền đài, tiên cảnh trước mắt liền sụp đổ ngay lập tức, trong khi một ngọn núi xanh ưu nhã bắt đầu nhô lên giữa những khóm mây vờn quanh, xa xa là tiếng chuông chùa vang vọng. Chàng trai kia đạp bước trên sườn núi, xa xa có thể trông thấy một tòa kiến trúc nào đó ẩn nấp giữa rừng hoang.

Ngay khi cậu bé đang nhìn ngắm cảnh vật đang thay đổi một cánh khó tin như thế, thì hắn cảm giác có ai đó kéo nhẹ tay mình. Vừa quay đầu sang, hắn thấy chàng trai áo xám kia đã đứng sát ngay bên mình, cầm trường côn bên tay phải, nhìn về ngon núi xanh đằng kia, nói bằng một giọng ôn hòa:

"Ta và ngươi gặp nhau tại chân núi, xem như là hữu duyên. Nếu ngươi có khát vọng hành tẩu giang hồ, chi bằng theo ta lên núi. Thiếu Lâm chính là đại tông phái võ đạo trong thiên hạ, võ và đạo hợp nhất. Nếu ngươi đồng ý gia nhập, có thể học được bản lĩnh siêu quần, hành hiệp thiên hạ."

"Không không... vị đại thúc này, con còn có việc cần làm ở thôn. Hôm nay, con chưa kịp cho heo nhà chủ quán ăn, đang sợ trễ nãi đây ạ."

Cậu bé quan sát chàng trai vừa tạo cho mình một cảm giác khá thân thuộc này, nhấn mạnh: "Hơn nữa, chúng ta chỉ vừa gặp mặt, cháu chưa biết tên của thúc."

"Ngươi không muốn học võ à?"

Chàng trai nhìn hắn bằng một ánh mắt bình tĩnh, dựa theo trình tự game mà đặt câu hỏi. Cậu bé ngẩn người, nói đường hoàng: "Muốn ạ! Nhưng chủ quán không chịu dạy cháu!"

"Vậy người cảm thấy giữa học võ và nuôi heo, cái nào quan trọng hơn?"

Thấy chàng trai trước mặt khá hiền lành, dễ gần, cậu bé không còn đề phòng như trước nữa, bèn gãi đầu, trả lời ngượng nghịu: "Nuôi heo ạ..."

"Tại sao ngươi nghĩ thế?"

Chàng trai vẫn cư xử hiền lành như thế, nhưng vô hình chung dẫn cậu bé đi lên núi cao qua từng câu chuyện trò. Dường như cậu bé cũng không phát hiện mình đang đi theo chàng trai này, nói nghiêm túc: "Bởi vì cháu đồng ý nuôi heo cho chủ quán trong một năm." "Chỉ thế thôi sao?"

"Đã nhận lời làm một việc gì đó, thì mình phải làm cho tốt." Cậu bé ngừng lại một chốc, rồi nói tiếp bằng vẻ mặt xấu hổ: "Phụ thân cháu từng dạy như thế, và cháu cũng nghĩ phụ thân dạy đúng mà."

Chàng trai khẽ vuốt cằm, im lặng một hồi mới nói: "Phụ thân ngươi dạy dỗ rất chí lý."

"Thế nên thúc thúc này, hay là thúc trở về đi... Chẳng qua cháu chỉ vừa chạo vào một chiếc vòng bảo vệ cổ tay kỳ lạ mà thôi, rồi không hiểu sao lạc đến chốn này. Về phần gặp nhau tại chân núi gì gì đó, rõ ràng là cháu chỉ mới vừa gặp mặt thúc thôi mà? Cháu cũng đâu có muốn hành tẩu giang hồ gì đâu."

Từng dãy số liệu lóe lên trong mắt chàng trai nọ, nhưng rất nhanh, ánh mắt của gã lại trong veo như lúc ban đầu. Kẻ này hỏi rõ: "Nếu không muốn hành tẩu giang hồ, vậy cháu muốn làm gì?"

Cậu bé đen đúa này bỗng chốc đỏ mặt, đưa tay gãi nhẹ ót mình rồi trả lời: "Cháu, cháu muốn vào thôn học cách làm ăn, để dành tiền mua một con heo đực, một con heo nái. Sau đó, cháu sẽ nuôi chúng béo tốt, sinh nhiều heo con, rồi bán heo kiếm tiền để... để cưới A Liên nhà bên."

"A Liên là ai?"

Chàng trai tò mò hỏi, cậu bé bèn cúi đầu thở hổn hển một hồi mới dám trả lời: "Là một vị tiểu cô nương rất xinh đẹp. Chủ quán bảo rằng, muội ánh xinh dẹp, dáng dấp mỹ miều, sẽ là một thê tử lý tưởng."

Thê tử à?

Trong đôi mắt trong suốt của chàng trai kia, bỗng có từng dòng số liệu hỗn loạn xẹt ngang liên tục rồi léo ra một tia sáng màu đỏ chót. Chàng trai dừng chân, gằn giọng:

"Người xuất gia không được đắm chìm trong tình yêu, đệ tử phái Thiếu Lâm càng không được yêu đương chi cả."

"Tại sao ạ? Chủ quán nói, là một người đàn ông cần phải có..."
Cậu bé chưa nói xong thì chàng trai đã nghiêng người đến, nghiêm túc nhìn nó chằm chằm. Từng dãy số liệu vận hành liên tục nhằm tìm ra một câu định nghĩa xác đáng, cuối cùng, chàng trai dạy dỗ cậu bé 13 tuổi rằng:

"Bởi vì, nữ nhân dưới chân núi đều là hổ dữ!"

"Hổ dữ à?"

Cậu bé ngẩn người, chẳng thể hiểu nỗi vì sao lại liên tưởng A Liên xinh đẹp với hình ảnh dã thú đáng sợ trong rừng núi kia. Trong khi đó, chàng trai kéo hắn đi tiếp, nói bằng chất giọng dịu dàng:

"Vì chư tướng giai không, có phải ngươi thích nàng là do nàng xinh đẹp hay không? Nếu năm tháng phôi pha, mắt biếc mày ngài hiện tại hóa thành lão bà bà tóc bạc trắng, vậy ngươi còn yêu nàng hay không?"

Cậu bé chưa biết phải trả lời thế thì chàng trai nói tiếp:

"Sắc tức thị không, không tức thị sắc, vạn vật giai không, ngươi không nên mê luyến những thứ không chân thật như thế!"

"Cái gì cũng không hết... là sao ạ? Cháu không hiểu!"

Cậu bé tự gãi đầu một cách khó hiểu, trong lúc đang bị chàng trai này âm thầm dụ dỗ đi theo, thì nó bỗng kéo tay áo của kẻ này rồi hỏi:

"Nhưng vừa rồi, nếu thúc thúc bảo vạn vật giai không, vậy cháu thích muội ấy cũng là không, không thích cũng là không. Vậy, hai khái niệm này khác nhau ở điểm nào?"

"Cả hai đều là những thứ rỗng tuếch, hà cớ gì phải chạy theo một khái niệm vớ vẩn như thế? Vạn vật giai không, thì còn phải suy luận chi cho lắm điều?"

"Vậy có phải bản thân chúng ta cũng là không ư?"

Chàng trai ngừng bước, cảm giác hơi khó trả lời. Từng dòng số liệu bắt đầu hiện ra trong mắt gã. Thế nhưng, gã chỉ là một NPC trong game, không được cập nhật quá nhiều dữ liệu vì giáo lý nhà Phật. Sau khi tìm tòi một hồi, dựa theo lập luận cả vú lấp miệng em, chàng trai nói:

"... Ngươi tên là gì?"

"Cháu tên Vương An Phong." Cậu bé lại gãi đầu, cười một cách thật thà, bảo: "Phụ thân cháu kể, khi một luồng gió Đông thổi đến thôn làng thì cháu vừa chào đời luôn. Thế là phụ thân, mẫu thân bèn nghĩ cháu chính là ngọn gió ấy đầu thai, nên mới gọi cháu là An Phong."

"Được... An Phong."

Chàng trai đọc thầm cái tên, sau đó khõ nhẹ trường côn xuống đất.

"Đã đến Thiếu Lâm rồi!"

Két...

Ngôi chùa cổ nghìn năm từ từ lộ diện. Cổng chùa cũ kỹ chậm rải mở dần, bày ra một thế giới hoàn toàn mới trước mặt Vương An Phong. Khung cảnh cứ như một bức tranh cuốn đang được lật ra từ từ, làm cậu bé phải trừng to đôi mắt để ngắm nhìn; ẩn sâu trong ánh mắt ấy là một cảm xúc vô cùng quái dị.

Chương 3: Nhập Thiếu Lâm

Dịch: Niệm Di

***

Nơi này có tường màu vàng, lợp ngói đen, trên cửa treo một bảng hiệu to mạ vàng với ba chữ. Vương An Phong từng được phụ thân dạy cách viết chữ, dù ba chữ to ấy có khác một chút nhưng hắn vẫn hiểu được. Hai chữ đầu là Thiếu Lâm, còn chữ thứ ba thì hắn chưa từng gặp.

Vừa định đặt câu hỏi, chàng trai kia đã kéo cổ tay hắn đi ngang qua cánh cửa cũ kỹ tiến vào trong. Tầm mắt bị ngăn cản từ ban đầu dẫn dà mở rộng.

Bên trong có những tảng đá xám màu rêu xanh, hai bên là từng dãy kiến trúc mang phong cách trang nghiêm. Từng vị tăng nhân mặc trang phục màu xám, màu vàng đang trò chuyện, quét sân bằng những động tác vừa thong thả, vừa xuất trần. Giữa tiếng chuông chùa du dương, xa xa có thể trông thấy sân luyện võ với hàng trăm võ tăng áo xám đang diễn luyện một bộ quyền phát cương mãnh. Bọn đánh từng quyền, từng cước đều thể hiện rõ cái ý cảnh cương mãnh kia, hòa cùng âm thanh hò hét chẳng khác gì tiếng rồng gầm hổ thét.

"Luyện kỳ đạo!"

Ayooo!!!

"Động kỳ viên!"

Ayooo!!!

"Tri kỳ diệu!"

Ayooo!

"Ngộ kỳ thiện!"

Ayooo!

"Đây là...?"

Vương An Phong cực kỳ sửng sốt, lại cảm thấy mờ mịt khó hiểu. Ngay lúc này, nội tình và tích cóp của một đại tông phái võ đạo nghìn năng đã hiển lộ ra trước mặt cậu bé này. Chàng trai bên cạnh cứ dẫn dắt hắn tiến tới, trong khi cậu bé vừa đi vừa cảm giác rất mù mờ, đạp bước trên nền đá xanh cổ xưa trong vô thức. Hắn vểnh tai lắng nghe từng tiếng tụng kinh, tiếng quyền phong chấn động trong không khí, cảm nhận từng chiếc lá đến từ nhành cổ thụ nghìn năm tuổi rơi xuống trên vai mình rồi bị gió nhẹ cuốn đi.

Hắn không còn là kẻ đứng xem từ xa, mà chính bản thân đã dần dần bước vào không gian kỳ lạ nên, lắng tai nghe chàng trai bên cạnh giới thiệu bằng chất giọng bình thản:

"Thiếu Lâm của chúng ta được truyền thừa từ Đạt Ma tổ sư, đến nay đã có hơn nghìn năm lịch sử. Nội công căn bản gồm có Dịch Cân Kinh và Tẩy Tủy Kinh, được liệt vào hàng kinh thư tuyệt thế trong thiên hạ, có khả năng diễn hoa ra vô số các con đường tu luyện nội công khác. Về thuật công phạt, lại có bảy mươi hai môn tuyệt học. Chẳng qua là, tuyệt học khó tu, cần phải tu hành Phật pháp để hóa giải hơi thở sát phạt, cũng không được tham lam quá nhiều. Ngươi mới vào Thiếu Lâm, phải biết ưu tiên luyện tập ở mức cơ sở.

Sau khi ra mắt phương trượng sư thúc, người sẽ chính thức qua cửa của Thiếu Lâm chúng ta. Tất nhiên, cần phải hiểu rõ thanh quy giới luật như không thể sát sinh, không được dâm loạn, phá sắc giới, không được uống rượu, và nhiều giới luật khác. Nếu ngươi phạm phải, sẽ có các vị sư huynh đệ thuộc Giới Luật đường xử lý, nhẹ thì giam giữ để tự ngươi sám hối, nặng thì phế bỏ võ công, đuổi xuống núi. Ngươi hiểu rõ chăng?"

"Cháu..."

Vương An Phong chớp nhẹ ánh mắt mờ mịt, nhớ ông chủ quán hay uống rượu phóng khoáng, thường so tài uống rượu cùng phụ thân mình, bèn hỏi theo bản năng:

"Cháu biết rõ những thứ khác, nhưng về phần uống rượu thì... Nghe chủ quán nói, trong giang hồ có một vị cuồng thương khách, thích nhất là uống rượu. Kẻ đó bảo uống rượu sẽ thấy rất vui vẻ cơ mà. Lại có một vị khác xưng là Thanh Liên kiếm khách, mỗi khi uống rượu vào là có thể sáng tác những vầng thơ tuyệt diệu, truyền lưu hàng nghìn năm."

"Bởi vì, rượu có thể làm tâm thần mê loạn."

Chàng trai tăng nhân trả lời rất bình tĩnh: "Rượu có thể khiến một kẻ nhút nhát thành dũng cảm, nói lời mà mình không dám nói, làm chuyện mà mình không dám làm, lệch lạc đi tính cách của bản thân. Nếu bản tính của ngươi mạnh mẽ, cần gì phải mượn rượu để tăng lòng can đảm đây? Ngược lại, hành vi ấy sẽ tạo ra rất nhiều phiền toái."

Chàng trai bước đến, xoa nhẹ tóc Vương An Phong, dịu giọng nói: "Ta nói này, đó là thanh quy trong Phật môn, người xuất gia không thể uống rượu. Trong khi đó, ngươi còn nhỏ, chưa trưởng thành, dù không vào Thiếu Lâm cũng không được uống rượu, tập thành thói hư. Ngươi hiểu không?"

"Dạ, cháu hiểu..."

Vương An Phong nhìn chàng trai hòa nhã trước mắt rồi gật đầu. Dù đây là lần đầu tiên gặp gỡ, nhưng chẳng hiểu sao hắn thấy người này rất thân thiết. Hình dáng đối phương dạy bảo hắn y hệt như phụ thân dạy hắn viết chữ ngày xưa.

Chàng trai cười nhẹ, xoa đầu hắn, nói:

"Trẻ ngoan! Phương trượng sư thúc đang chờ ngươi tại Đại Hùng bảo điện, giờ chúng ta đến đó thôi..."

Hai người đi qua sân luyện võ, băng ngang một vài tòa Phật điện trang nghiêm rồi trông thấy một tòa kiến trúc hoành tráng, cổ xưa, với một tấm bảng đề Đại Hùng bảo điện được dính bên trên.

Nơi này có khí thế rộng rãi, nhìn qua cửa sổ có thể trông thấy những bức tượng Phật to lớn. Bên trong điện, có một vị tăng nhân lớn tuổi mặc áo bào màu vàng, khoác thêm một bộ cà sa màu đỏ bên ngoài đang đứng trước tượng Phật. Ông ta có gương mặt hiền hòa, không khác gì tòa tượng Phật cầm hoa khẽ kìa đang ngồi trước mặt.

Chàng trai kéo tay Vương An Phong bước vào chậm rãi, đặt tay trái trước ngực, cúi chào, rồi bẩm báo:

"Đệ tử ra mắt Phương trượng sư thúc."

"À... Viên Từ, ngươi xuống núi lịch luyện mấy năm nay, giờ trở về rồi à? Đây quả thật là chuyện đáng mừng..."

Ông lão vuốt chòm râu dài bạc phơ dưới cằm, nhìn Vương An Phong bằng một ánh mắt hiền hòa, cười nhẹ rồi nói: "Còn vị thiếu hiệp sau lưng ngươi là ai?"

"Thưa phương trượng..."

Viên Từ nói khẽ: "Nhóc này tên Vương An Phong, là nhân sĩ Yến Kinh, quyết tâm xông xáo giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa, đã từng luyện sơ quyền cước. Đệ tử thấy cậu bé còn nhỏ nhưng đã có lòng vì chính đạo, không nỡ để nhóc lưu lạc giang hồ nên dẫn về Thiếu Lâm, nguyện thu vào tông môn, truyền thụ võ nghệ."
Từng câu nói của Viên Từ làm Vương An Phong ngượng đỏ cả mặt, chỉ dám cúi đầu, không thể ngẩng lên. Tuy nhiên, ông lão kia lại tin tưởng tất tần tật. Nghe xong, ông niệm một tiếng A Di Đà Phật, mỉm cười rồi vuốt nhẹ chòm râu. Hiển nhiên, khi thấy ông ấy tin vào những câu nói này, Vương An Phong vừa định mở lời phủ nhận thì trông thấy gương mặt hiền hòa của Viên Từ. Ngay lúc ấy, chẳng hiểu sao nó không thể nói nên lời, đành tiếp tục cúi đầu xuống đất vậy.

Ngay khi nó đang ngượng đỏ mặt, thì ông lão kia đã đến cạnh người, cười hiền dịu mà hỏi: "Đứa bé này, lúc Thiếu Lâm thu nhận đệ tử, dĩ nhiên phải hỏi vài câu rồi. Ta đã rõ nguyên nhân vì sao ngươi muốn nhập Thiếu Lâm, nhưng ta vẫn muốn hỏi ngươi một vấn đề..."

Ông lão ngừng lời, vuốt nhẹ chòm râu, đặt câu hỏi một cách trịnh trọng: "Nếu ngươi biết võ công, đi trên đường chợt thấy có kẻ cầm đao giết người, vậy ngươi sẽ làm gì?"

"Giết người ư?" Vương An Phong đáp ngay: "Vậy, cháu sẽ coi kẻ đó giết loại người gì?"

"Hả?" Ông lão cười chúm chím, từng dòng số liệu vận hành liên tục trong ánh mắt. Ông tỏ vẻ hiếu kỳ, hỏi rõ hơn: "Tại sao cháu nói thế?"

Cậu bé suy nghĩ một hồi, trả lời một cách nghiêm túc: "Có nhiều loại người, nếu kẻ đó giết người tốt, vậy cháu sẽ ngăn cản kẻ đó. Ngược lại, nếu gã ta giết người xấu, vậy cháu không nhúng tay. Có rất nhiều người trong thiên hạ, ít đi một kẻ xấu sẽ là chuyện tốt với rất nhiều người dân lương thiện."

Ông lão lại mỉm cười, hỏi tiếp: "Nhưng người xấu cũng là người, cũng là nhân mạng. Nếu ngươi làm thế, liệu có tàn nhẫn quá hay không?"

"Tàn... nhẫn ư?"

Cậu bé nhìn chằm chằm ông ấy, tỏ vẻ bất ngờ, sau đó chuyển sang nét mặt không đồng ý, nói to:

"Người xấu sẽ hại rất nhiều, rất nhiều người tốt đấy ông!"

"Người xấu cũng là người, là nhân mạng; người tốt cũng là người, cũng là nhân mạng!"

"Cháu không muốn học võ ở đây nữa! Viên Từ thúc thúc, nhờ thúc dẫn cháu đi về..."

"Này này, thú vị, thú vị! Thật ra, giết chết người xấu cũng là một cách, nhưng không phải là cách thức duy nhất. Ngươi giết một người xấu, chẳng qua chỉ là giết người mà thôi. Chi bằng, ngươi thử khuyên nhủ kẻ đó, độ hóa kẻ đó. Nếu thành công, chẳng những ngươi có thể cứu một mạng người, giảm đi số lượng một kẻ xấu trong thiên hạ, tăng số lượng người tốt lên một, chẳng phải tốt hơn ư?"

Ông lão không hề nóng giận, chỉ giải thích rõ rồi cười dịu dàng, làm Vương An Phong rất sửng sốt. Sau đó, hắn không còn giữ vẻ mặt giận dỗi nữa, mà bỗng chốc nghĩ ngợi cặn kẽ lời nói này. Trong lúc đó, ông lão đã quay sang Viên Từ, cười nói:

"Kẻ này có tâm tính khá tốt, nhưng trong lòng còn giữ ý niệm giết người để cứu người. Nếu nó đã là học trò của ngươi, ngươi phải dạy dỗ thật tốt, đừng để nó đi sai đường."

"Vâng ạ."

Viên Từ cúi đầu, dẫn Vương An Phong ra khỏi Đại Hùng bảo điện. Mãi đến lúc này, cậu bé vẫn còn đang trong trạng thái suy ngẫm, chợt buột miệng hỏi chàng trai bên cạnh:

"Viên Từ thúc thúc..."

"Gọi ta là sư phụ."

"... Vâng, sư phụ! Vừa rồi, lão bá bá kia từng nói, hãy cố gắng biến một người xấu thành người tốt, vậy chúng ta nên làm cách nào đây?" Vương An Phong gãi đầu, hỏi nghiêm túc: "Con suy nghĩ hoài mà không ra, làm sao để biến một người xấu thành người tốt?"

"..." Chàng trai im lặng một hồi rồi trả lời:

"Đánh nó... cho tới khi nói chịu làm người tốt thì ngừng."

Chương 4: Chân thực và hư ảo

Dịch: Niệm Di

***

Cả hai không trò chuyện cùng nhau nữa. Vương An Phong cứ nghĩ mãi về chuyện độ hóa người xấu, rồi nhớ lại mấy chuyện vặt trong thôn, còn muốn về cho heo của chủ quán ăn, nhớ về chuyến thăm viếng lão bá độc thân cách đây ba ngày... Hắn muốn tâm sự với Viên Từ một chúng nhưng bị chàng trai này lập lờ lãng tránh câu chuyện, thế là tự hắn cảm thấy khó chịu trong lòng.

Đi thẳng đến một khu thiền viện nhỏ, nơi ấy có một pho tượng Minh Vương mặc áo giáp với đôi mắt uy phong lẫm liệt và vài vị sư sải trẻ tuổi đang luyện tập võ công xung quanh. Viên Từ chọn một bồ đoàn ở góc yên tĩnh, bảo Vương An Phong ngồi xuống. Sau đó, y lấy một quyển sách mỏng từ trong ngực áo ra, nhìn hắn rồi nói một cách hiền hòa:

"Ngươi vừa nhập Thiếu Lâm, khuyết thiếu võ học cơ bản. Ta có một bộ "Nhất Thiện công," là cơ sở trong mạch này, ngươi ưu tiên học đi..."

"Nhất Thiện công ư?"

Vương An Phong ngẩn người, nhận lấy quyển sách trong vô thức. Nhưng ngay khi chạm vào, quyển sách ấy bỗng hóa thành một luồng ánh sáng mờ nhạt rồi bay thẳng vào người hắn. Vương An Phong giật mình, suýt nữa nhảy dựng lên. Ngay lúc ấm Viên Từ đè nhẹ bả vai của Vương An Phong xuống, thì thầm:

"Tĩnh tâm, ngưng thần!"

Tiếng thì thầm ấy tựa như thần chung nơi một cổ, chấn động tâm thần. Vương An Phong run nhẹ người; mọi tạp niệm trong đầu đều biến mất sạch sẽ. Trong thoáng chốc, tinh thần của hắn trong veo, bình tĩnh trở lại. Khi tâm đã tĩnh, có một làn khí yếu ớt nhưng rõ rệt dần hình thành trong người hắn, sau đó vận chuyển xung quanh theo một hành trình đặc biệt. Vương An Phong chỉ cảm thấy người mình khá ấm áp, lại nghe thấy tiếng tụng kinh của Viên Từ, thế là tự thả lỏng cơ thể. Tiếp theo, hắn cảm giác như mình vừa rơi xuống một dòng sông, lững thững trôi theo dòng nước chậm rãi.

"Các Pháp đều bình đẳng, không phân cao thấp, chính là A Nậu Đa La Tam Miểu Tam Bồ Đề...

Dĩ vô ngã - vô nhân - vô chúng sinh - vô thọ giả, tu tập nhất thiết thiện pháp, tức đắc A Nậu Đa La Tam Miểu Tam Bồ Đề..."

Tiếng tụng niệm kinh Phật vang lên bên tai Vương An Phong, không nhanh không chậm. Mãi đến khi dòng khí trong người di chuyển đủ một vòng tuần hoàn, tạo thành một vòng cung hoàn chỉnh, thì một cảm giác ấm áp mới mẻ lại hiện lên, chạy thẳng vào đan điền. Khi ấy, hắn cảm giác cơ thể mình lại run nhẹ, bèn mở dần hai mắt ra. Trước mắt hắn một một cảnh vật đêm đen an tĩnh, có không khí hiền hòa, ánh trăng trên cao soi tỏ từng vầng sáng nhạc, chiếu rọi cả cả mảnh sân.

"Chuyện này... là..."

Vương An Phong quan sát màn đêm trước mặt, không hiểu vì sao mình vừa nhắm mắt thì đất trời đã thay đổi thành đêm đen.

"Con tỉnh rồi à?"

Tiếng tụng niệm bên tai ngừng lại, thay vào đó là giọng nói ôn hòa của Viên Từ. Y nhìn Vương An Phong bằng một vẻ hiền hòa, vuốt nhẹ tóc đứa bé rồi nói:

"Vừa nhập định đã hơn bốn giờ. Mới nhập môn lại luyện xong tầng thứ nhất của "Nhất Thiện công." Tư chất của con cũng khá tốt, nhưng đừng tự cao nhé."

"Bốn giờ ư? Người... sư phụ Viên Từ, chẳng lẽ người vẫn..."
Vương An Phong trợn tròn mắt, nhìn chàng trai với vẻ mặt hiền từ này rồi lại liếc sang sắc trời ngã màu ngoài cửa cùng câu nói bốn giờ. Thằng nhóc này không ngu, nó đã biến bốn giờ có ý nghĩa gì. Chỉ vừa gặp mặt vị thúc thúc Viên Từ lần đầu tiên trong ngày hôm nay, bên ngoài trời đã rét lạnh, trong khi những người xung quanh đã rời khoi nơi đây từ lúc này, chuyện này làm hắn vô cùng cảm động.

Hít một hơi thật sâu, thằng nhóc đứng dậy, sửa sang lại quần áo một cách chỉnh tề. Tiếp theo, hắn sử dụng cách thức và ngôn từ mà phụ thân hắn từng dạy khi bái kiến ân sư, bèn quỳ xuống, làm đủ ba quỳ chín lại trước mặt Viên Từ rồi nói:

"Đồ nhi Vương An Phong bái kiến sư phụ."

Từng dòng số liệu lóe lên trong mắt Viên Từ. Vì đây là kịch bản do hệ thống lập trình sẵn, dĩ nhiên người này sẽ chẳng có bất cứ tình cảm thực tế nào. Dù xảy ra tình huống bất ngờ, chàng trai này cũng chỉ có thể dựa vào kho dữ liệu sẵn có để tiến hành phân tích và xử lý tương đối. Tuy nhiên, ngay tại lúc này, y phát hiện ra kiểu mẫu tương tác của bản thân lại có vẻ sai lệch với thiết lập ban đầu của hệ thống vì một nguyên nhân nào đó không rõ. Dường như, tốc độ xử lý của y nhanh hơn một chút thì phải. Đến đây, Viên Từ cười nhẹ, nâng cậu bé đứng lên, trêu ghẹo:

"Nếu đã từng nhận lời tùy ý ban nãy, hà cớ chi lại quỳ bái một cách trang trọng như thế?"

Vương An Phong đứng dậy, trả lời nghiêm túc:

"Nhất nhật vi sư, chung sinh vi phụ*. Đời này chỉ có một phụ thân, nên không thể nào tùy tiện bái sư được."

"Vậy bây giờ có thể à?"

Cậu bé gật đầu, nói: "Người lớn bảo rằng, dù hành tẩu nơi giang hồ, tranh đấu chốn quan trường, hay bương chải kiếm sống tại vùng thôn quê nơi rừng núi, tất cả cũng giống nhau mà thôi. Tai nghe nhưng mắt phải thấy, thế mới phán đoán chính xác được. Thân là nam tử hán đại trượng phu thì không được nhu nhược ý đuối, cũng không thể ngu xuẩn cả tin."

Viên Từ lộ rõ vẻ kinh ngạc trên gương mặt hiền hòa của mình, sau đó bèn cười to, vểnh mặt lên trời. Vốn là một kẻ ôn hòa, nay y lại bộ lộ khí phách của một tay giang hồ lỗi lạc, vừa vỗ tay vừa nói:

"Ha ha ha, tốt lắm, hay cho câu tai nghe nhưng mắt phải thấy! Tốt lắm, rất tốt! Con có tư chất khá cao, lại hợp tính với ta, làm đệ tử của ta là đúng rồi!

Hôm nay, vi sư truyền cho con "Nhất Thiện công." Con phải siêng năng tu luyện mỗi ngày. Đây là 10 viên Nạp Khí đan, mỗi lần tu luyện thì uống vào. Đan dược sẽ được hòa tan, hỗ trợ con tu hành tiến bộ."

Viên Từ cười to, lấy ra một bình thuốc bằng sứ, đưa ngay cho Vương An Phong. Thằng nhóc cũng không khách sáo, nhận lấy rồi cất vào trong người.

Trưởng giả ban vật, vậy thì không được từ chối. Nếu từ chối, chính là hành vi thất lễ. Vương An Phong bắt chước những vị sư sãi khác, đặt một tay trước ngực, nói lời cảm ơn:

"Đa tạ sư phụ!"

Tính tong... Đã đủ 10 giờ online trong game!

Theo quy định của "Phương pháp chống nghiện game online", thiếu niên 13 tuổi chỉ được online một giờ trong thế giới thực, hiện tại sẽ ép buộc log-out. Mời quý khách quay về, hít thở khí trời, rèn luyện thân thể trong cuộc sống thật.


Song song với giọng nữ êm ái ấy, người sư phụ ôn hòa trước mặt bỗng mờ nhạt dần, rồi tan biến như sương khói. Cùng lúc ấy, Vương An Phong bỗng cảm thấy mắt mình hoa lên, toàn bộ lầu các trang nghiêm, mảnh sân dưới ánh trăng vàng đều biến mất. Chẳng còn những khu điện thờ với ánh nến chập chờn tại Thiếu Lâm, thay vào đó là rừng cây rậm rạp, còn hắn thì đang nằm thẳng cẳng dưới mặt đất. Trên cao là ánh mặt trời chiếu xuống khiến hắn cảm giác nóng nực, mệt lã cả người.

"Mình nằm mơ ư?"

Vương An Phong chống tay ngồi dậy, mơ hồ nhớ lại tất cả mọi thứ mà mình từng trải qua. Sau lưng hắn là mớ củi khô đã chặt ban nãy, khí trời chẳng hề giá rét tí nào, mặt đất bằng phẳng cùng thanh đao chẻ củi mà mình đang nắm chặt trong tay. Dù nhắm mắt lại, hắn cũng không nhìn nhầm cảnh vật xung quanh thế này.

"Đúng là mơ rồi!... Mình đã bảo mà... Chắc do mình muốn học võ quá nên phát điên rồi...

Ngủ mơ mà thấy bái sư phụ luôn, Thiếu Lâm... là Thiếu Lâm."

Thằng nhóc dang rộng hai tay, nằm ì xuống đất. Chẳng qua là, hắn cảm thấy buồn bã, thất vọng. Dù gì đi nữa, hắn chỉ là một cậu bé. Cái cảm giác đã có rồi mất đi thế này khiến hắn rất buồn. Ấy thế mà, bọn chim muông trong rừng không thấu hiểu nỗi buồn của nó, cứ ca vang ríu rít liên tục.

Vương An Phong sầu muộn, xoay người ngồi dậy, tiện tay tìm một hòn đá nhỏ ném bọn chim kia đi. Vốn chỉ muốn xua đuổi bầy chim kia, nhưng khi ra tay, hắn bỗng cảm giác có một làn khí ấm áp nhưng yếu ớt xuất hiện len lỏi vào năm ngón tay. Hòn đá vừa ném ra kia xẹt lên không trung nhanh như một mũi tên xé gió, đập mạnh vào một chú chim nhỏ trên cành cây.

Con chim gà mờ kia không thể nào phản xạ kịp, rơi bịch xuống đất. Bầy chim xung quanh giật mình, bay tán loạn. Nhưng mà, sự chấn động trong lòng Vương An Phong không hề kém cạnh bầy chim nhỏ. Dường như hắn hóa thành một cọc gổ, ngồi yên như phỗng, nhìn hai tay mình bằng ánh mắt khó tin. Có lẽ do sức phản chấn của động tác ban nãy quá mạnh, nên có vật gì đó rớt ra khỏi lồng ngực của hắn, lăn lông lốc trên mặt đường, dừng lại ngay chân hắn. Nhìn kỹ lại, đó là một bình sứ tỏa ra mùi thuốc nồng đậm.

"Đây là... Nhất Thiện công và Nạp Khí hoàn cơ mà? Tất cả... đều là sự thật ư?"

Chương 5: Đại Tần mênh mông

Dịch: Niệm Di

***

Vương An Phong nhìn chú chim bị ngất đi kia, rồi cúi đầu nhìn lọ sứ đầy mùi thuốc trong tay, tỏ vẻ khó hiểu. Hắn bắt đầu đi xuống núi trong vô thức, chẳng nhớ đến việc giao củi khô cho các nhà giàu trong làng, cứ thẳng bước đi về ngôi nhà đơn chiếc của mình cạnh cây liễu đầu thôn.

Quẳng nhanh bó củi sau lưng, hắn vào nhà, ngồi nhìn chiếc bình sứ một cách ngớ ngẩn. Sau khi quan sát một hồi, hắn cười rất ngây ngô, bỗng cảm thấy khoan khoái cả người. Hắn vừa cười trộm, rồi lấy tay che miệng mình, rồi lại cười tiếp, chẳng khác gì một con mèo mẹ vừa ăn xong một con cá do trộm mà có được.

Hắn xoay người một cái, lộn nhào lên chiếc giường cứng, vừa ôm chăn gối, vừa lăn lộn, vui vẻ hơn nửa ngày.

Vừa lăn qua lăn lại, hắn bỗng cảm giác tay mình hơi nhức mới sực nhớ ra mình còn một cái vòng bảo vệ cổ tay từng nhặt trên núi nhưng chẳng biết do ai đánh rơi. Có lẽ từ đây về sau, hắn không cần phải chờ đợi chủ nhân của vật ấy nữa, không cần nuôi heo cho chủ quán nữa, không còn cơ hội thay thế bố mẹ đến thăm viếng Ly Bá... Lúc này, hắn nhớ đến rất nhiều việc mà mình hay làm hằng ngày.

Dù vẫn không hiểu được tại sao đang là ban đêm, vừa chớp mắt trời đã sáng tỏ, nhưng hắn vẫn ý thức được thời gian đã qua khá lâu. Nhớ đến câu nói bốn canh giờ của sư phụ, hắn bỗng nghĩ ngợi lung tung, rồi chợt nhớ ra gì đó, bèn xoay người ngồi dậy, thuận tay xoa nhẹ vòng bảo vệ bằng ngọc. Thế nhưng mà, khi vừa chạm vào, đó không còn là hình dạng của chiếc vòng bảo vệ màu bạc nữa. Thay vào đó, hắn trông thấy một tràng hạt bằng ngọc lạnh buốt trên tay mình, sờ vào thì thấy ánh kim hiện lên, nhìn qua lại có cảm giác là màu gỗ nhu hòa. Vương An Phong giật mình, không nhịn được mà thét lên:

“Vòng ngọc đâu rồi? Sao lại là một chuỗi tràng hạt thế này?”

“Tính toong... Thiếu hiệp đã lựa chọn môn phái cho chính mình. Server sử dụng kỹ thuật biến đổi kim loại, chuyển đổi bề ngoài item thành món trang sức Định Tâm phật châu của phái Thiếu Lâm. Vì tránh trường hợp thiếu hiệp đánh mất, Server đã khóa chặt phật châu vào người thiếu hiệp.”

Giọng nữ êm ái lại vang lên bên tai khiến Vương An Phong ngẩn người. Hắn nhìn chuỗi tràng hạt này một lúc rồi hỏi:

“Thiếu Lâm ư?... Ý của tỷ tỷ là... đệ được sở hữu vật này à?

Chẳng lẽ là do sư phụ tặng mình? Mà đúng là vật này rất giống chuỗi tràng hạt trên tay sư phụ!”

“An Phong! An Phong! Ngươi có trong nhà không? Vừa nghe người trong xóm bảo ngươi vừa về nhà...”

Trong lúc thằng bé đang ngẩn ngơ thì có tiếng gọi rõ to của một người đàn ông vọng vào từ bên ngoài. Cậu bé nhận ra giọng nói này, cũng không còn để ý đến quyền sở hữu của chuỗi tràng hạt này nữa, bèn sửa sang lại quần áo, bình tĩnh tâm thần, rồi ba chân bốn cẳng chạy ra mở cửa.

Quả nhiên, hắn thấy một chàng tra mặc áo xanh đang trong tư thế nhấc tay gõ cửa bên ngoài. Thấy hắn bước ra, chàng trai tươi cười nói:

“Tiểu tử nhà ngươi để ta đợi lâu lắm đó nha.”

“Thật ngại quá, Vương đại ca! Hôm nay đệ gặp một số việc nên không kịp đến nhà chủ quán...”

Vương An Phong vừa gặp chàng trai bèn cướp lời xin lỗi ngay lập tức. Hắn vô cùng áy náy, nhưng chàng trai ngoài cửa cũng ngạc nhiên, sờ trán Vương An Phong, trêu: “Đâu có bị phong hàn đâu, sao tự dưng mê sảng vậy?”

“Mê sảng ư?”

Cậu bẻ ngẩn người, còn chàng trai bật cười, nói to: “Hôm qua, ngươi đã cho heo nhà ta ăn no nê rồi mà. Vừa qua một ngày là quên hết à?” Gã nhìn lướt qua vai Vương An Phong, trông thấy giường chiếu xốc xếch bên trong, bèn tỏ vẻ hiểu rõ, nói:

“Xem ra An Phong nhà ngươi cũng nhàn hạ quá nhỉ, ngủ đến mớ luôn. Nhưng không ssao, ngươi bận thế thì ngủ nhiều một chút cũng được.”

Cậu bé há miệng, định giải thích nhưng chẳng biết giải thích từ đâu. Trong khi hắn đang suy nghĩ thì chàng trai đưa sang một miếng thịt heo lớn, vừa cười vừa nói:

“Đừng nhắc chuyện này nữa. Hôm nay, nhà ta mổ heo. Phụ thân ta cho ngươi một tảng heo Ngũ Hoa này. Mấy hôm nay nắng gắt, ngươi nấu nhanh rồi ăn, coi chừng để lâu thì thịt hư đấy.

Cầm đi, ta còn có việc ở nhà, không trò chuyện lâu với ngươi được. Ta đi trước nhé, có rãnh thì gặp lại sau.”

Không cho thằng bé từ chối, chàng trai họ Vương nhét thịt vào tay nó, chào hai câu rồi nhanh chân bỏ đi. Cậu bé xách tảng thịt heo trong tay, bất đắc dĩ nhìn điệu bộ hối hả của chàng trai nhưng cảm thấy ấm áp trong lòng..

Mọi thứ vẫn thế, vẫn là ngôi làng và những người hàng xóm quen thuộc. Nếu muốn hỏi có sự thay đổi gì, thì chắc chỉ có mỗi sự xuất hiện của tràng hạt bằng ngọc trên tay cùng với dòng khí ấm áp đang lưu chuyển trong cơ thể của thằng bé mà thôi.
Cơ mà, khái niệm thời gian có vẻ sai sai ấy nhỉ?

Rõ ràng đã qua một ngày, có sao Vương đại ca bảo mình mới vừa hôm qua... Chẳng lẽ thời gian ngừng trôi hay sao?

Vương An Phong gãi đầu, liếc mắt nhìn tảng thịt heo bóng loáng, bèn quên luôn vụ thời gian, cười nói:

"Kệ đi, lâu rồi mình không ăn thịt, nên chia cho Ly bá một ít nữa!"

Do Viên Từ không xoáy sâu vào vấn đề cấm ăn thịt của phái Thiếu Lâm, nên chú nhóc này cũng không nhớ rõ cho lắm. Ngược lại, nó vô cùng vui mừng vì mới có thịt ăn. Cậu bé chạy vào nhà, lấy thớt và dao ra để chi tảng thị này thành hai phần. Sau đó, nó đặt một phần vào chén rồi lấy giấy dầu gói kỹ phần còn lại. Xong xuôi, Vương An Phong rửa tay sạch sẽ, lấy phần thịt này mang sang nhà Ly bá.

Cơ bản là hắn chẳng biết rõ thân thế của Lý bá, chỉ nhớ ông ấy thường sang nhà mình chơi khi phụ thân còn sống. Quang hệ của hai người rất tốt, nhà có gì ngon thì phụ thân thường bảo hắn mang sang biếu cho Ly bá, trong khi vị bá bá ấy cũng nhiệt tình nhận lấy. Ông ta có tướng mạo rất uy nghiêm, nhưng tính tình khá tốt. Dường như ông làm người kể chuyện rong, thuộc lào rất nhiều câu chuyện mà kể hoài không hết. Bọn nhóc xung quanh đây rất thích ông, cứ nghe tin ông sắp sửa kể chuyện là ba chân bốn cẳng chạy sang.

Trong khi nghe chuyện, bọn nhóc thưỡng cãi nhau ỏm tỏi, nhưng bá ấy không hề phiền lòng.

Dù ở một mình, nhưng đám trẻ ồn ào kia lại trở thành niềm vui thế với bá ấy. Người nghe càng nhiều, bá nói càng hăng say.

Vương An Phong mang thịt, đi thẳng một đường, dừng chân trước một ngôi nhà nhỏ cách khu nhà của dân làng khá xa. Vừa đến ngoài cửa, chưa vào trong, hắn đã nghe thấy tiếng Ly bá vang lên:

"Thiên hạ to lớn, chẳng biết giới hạn là bao xa, có vô số các quốc gia lớn nhỏ. Chúng rộng và nhiều hơn những gì mà các cháu tưởng tượng trong đầu cùng với một vài vị quốc chủ nổi trội.

Ta nhớ rằng, có một nơi gọi là Đột Quyết. Năm đó, vua Đột Quyết ngu xuẩn, tự giết heo, chia đất cho huynh đệ và các con của chính mình. Kết quả là, lão chết đói trong lều riêng, trong khi bên ngoài giao tranh đến nỗi cát bay mù mịt.

Trận giao tranh ấy kéo dài gần trăm năm, mãi đến triều đại này. Có một vị tiểu vương tử ở phía Bắc Đột Quyết cầm loan đao ép phụ vương của mình thoái vị, sau đó chém đầu một tên quý tộc trong triều. Tiếp theo, gã chỉnh lý quân ngũ, thâu tóm binh mã, dùng thời gian mười năm ngắn ngủi để quét ngang bốn phương, chẳng những khuất phục vị đại vương của Đột Quyết kia, còn có thể mở rộng lãnh thổ, mở rộng rất nhiều. Kẻ ấy thạo chăm lo việc nước, võ công lại cao, có thể sánh ngang các bậc tông sư. Tóm lại, kẻ đó có tài hoa hơn người, quả đúng là trang tuấn kiệt!"

"Chao ôi, giỏi quá đi!!!!

Bọn trẻ nhỏ tập trung lắng nghe, khen lấy khen để. Vương An Phong bước nhẹ vào, không quấy rầy ông lão có râu tóc bạc phơ kia, chỉ mỉm cười rồi đứng yên bên cạnh.

Ly bá đang cầm một bình rượu trong tay, tóc bạc tung bay phần phật, sau đó dằn mạnh bầu rượu xuống bàn khiến chất lỏng bên trong sánh ra tung tóe.
Lão lại kể:

"Lại nói về một nơi khác, có nhiều tộc quần cư trú chung với nhau, mỗi tộc có phong tục tập quán riêng, có võ công riêng biệt. Hơn nữa, nơi ấy có điều kiện môi trường khắc nghiệt, trùng độc hoành hành, còn bách tính có thân thủ nhanh nhẹn, khỏe mạnh. Tóm lại, chính là một chữ loạn. Thế nhưng, vào năm ấy, có một vị vương tử đăng cơ. Kẻ đó mặc một bộ áo tang rách rưới trên người, nắm song quyền, tuyên bố sẽ dùng đôi tay này để đánh cho trăm tộc thần phục rồi mới chịu đăng cơ. Ai ai cũng nghĩ kẻ ấy nói đùa, có ngờ đâu vị vương tử ấy lại làm đúng như những gì mình tuyên bố."

Có một đứa nhóc nghe đến đây bèn giật mình, cảm thấy nhiệt huyết trào dâng, bèn hỏi: "Thế người đó có thành công không ông?"

"Dĩ nhiên là không! Bách tộc có rất nhiều cao thủ, vừa tàn ác, lại có thủ đoạn nham hiểm! Người đó thảm bại rất thê thảm."

Ông lão uống một hớp rượu, nhìn lướt qua bọn trẻ con bên dưới, cười hề hề rồi nói tiếp: "Nhưng mà, vị ấy chưa bao giờ bỏ cuộc!"

"Mất ba năm, kẻ đó dùng từng quyền một, đánh từ tộc yếu nhất đến các tộc vĩ mô. Cuối cùng, người kia đánh ngã cả một nhóm vương thất quyền quý trong các bộ tộc mạnh nhất. Cả người gã chằng chịt vết thương, lê từng bước một đi lên vương tọa. Sau đó, kẻ đó nghiên cứu đạo lý của võ công trăm họ rồi sáng tạo ra tuyệt kỹ riêng cho bản thân mình. Ấy thế mà, vị ấy không hề giấu làm của riêng, lại truyền thụ bộ tuyệt học ấy cho cả thiên hạ. Người có lòng dạ rộng rãi như thế, nhân gian khó gặp!"

"Người đó không sợ có kẻ mạnh hơn mình à?"

Ông lão liếc nhìn cậu bé vừa hỏi, đưa ngón tay lên, lắc nhẹ, trả lời:

"Người đó chỉ sợ không có ai mạnh hơn mình trong hàng trăm bộ tộc!"

Dù chưa gặp gỡ người kia, nhưng chỉ bằng câu nói này đã có thểm cảm nhận được một loại chí khí ngút trời. Dường như thông qua lời kể của ông lão này, mọi người có thể chứng kiến một vị Bách tộc chi Vương ngay trước mắt. Trong lúc nhất thời, ai ai cũng ngóng trông. Cả ngôi nhà chìm trong yên tĩnh trong thoáng chốc. Lúc này, một cô bé đưa tay lên, lúng túng hỏi:

"Bọn họ lợi hại như vậy, thế còn Đại Tần của chúng ta thì sao?"

"Đúng đấy! Đại Tần của chúng ta thì sao?"

Từng đứa bé, cả trai lẫn gái, đều mở tròn hai mắt, nhìn ông lão chằm chằm. Ấy thế mà, dường như ông ta không nghe thấy câu hỏi, ngồi dựa vào lưng ghế một cách lười biếng, lắc nhẹ bầu rượu trong tay, vừa cười vừa nói: "Ai da, nãy giờ kể dài quá... Lão hơi mệt, thôi tạm dừng nhé..."

Bọn nhóc ngẩn ngơ ra mặt. Lúc này, đứa bé già đầu nhất chớp mắt, nhào vọt tớt, vừa cười hì hì vừa bóp tay bóp chân cho ông lão. Thế là, cả đám hiểu ra, từng người ùa đến đấm bóp cho ông lão thoải mái, người đấm vai, kẻ bóp chân thuần thục.

"Thoải mái, thoải mái nha...."

"Lão bá bá à, thoải mái rồi hả? Vậy lão kể con nghe nữa đi... Đại Tần của chúng ta thế nào?"

Ông lão trợn mắt nhìn lũ trẻ, cười làm lành rồi híp mắt lại, xoa nhẹ bụng mình: Nãy giờ kể nhiều rồi, bụng lão cũng kêu ọt ọt đây, giờ phải làm sao nhỉ?"

"..."

Bọn nhóc lại nghệch mặt ra, sau đó cắn chặt răng, vừa run rẩy vừa thò tay lấy quà ăn vặt của mình ra để biếu cho ông lão. Chúng vừa đưa sang, vừa đấu tranh tâm lý một cách mãnh liệt trong khi ông lão này híp mắt cười một cách nham hiểm, vừa nuốt nước miếng khi ngửi thấy mùi bột và thịt heo thơm lừng.

"Đăng cơ được bảy năm, vào năm Giáp Dần, tháng mười hai, tại khu vườn Hạnh Phù Dung, Thái Thượng hoàng mời rượu Vị Ương cung..."

Ngay lúc này, một giọng nói trong trẻo vang lên làm bọn trẻ quya đầu nhìn lại, bèn trông thấy cái đứa con hoang không cha không mẹ kia. Bọn nhóc này tỏ vẻ xem thường, khinh bỉ trong khi bọn con nít lớn tuổi hơn thì hơi lúng túng, khó mà mở lời. Vương An Phong cảm thấy hơi khó xử khi Ly bá lừa quà vặt của bọn trẻ, giả bộ làm lơ ông lão này rồi tỏ vẻ tiết lộ một điều bí mật nào đó, nhẹ nhàng mở lời:

"Khi ấy, quý tộc các nhà dự hội, rượu thịt ê hề. Thượng Hoàng có vẻ ngà ngà say, cười nhẹ rồi bảo Đột Quyết Vương đứng ra diễn võ trợ hứng, rồi bảo Bách tộc chi Vương phối hợp ngâm thơ..."

Cậu bé liếc mắt vào những gương mặt non nót đang ngơ ngẩn kia, cười nhẹ mà nói:

"Hai vị cường giả ấy không dám chối từ."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau