SAU KHI XUYÊN THÀNH ĐỆ ĐỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Sau khi xuyên thành đệ đệ - Chương 66 - Chương 69

Chương 66

Edit + Beta: Snail

“Không sai, các hạ mang rất nhiều người lẻn vào bỉ trang, nếu không có ý đồ gì, hao tâm tổn trí như vậy chẳng lẽ chỉ vì tới đi dạo một vòng sao?” Âm thanh có vẻ khàn khàn nhưng rất ổn định, Trình Dục từ trong phòng bước ra, thân hình thon dài, vạt áo chỉnh tề, nhưng sắc mặt vẫn còn ửng hồng, môi hơi sưng, hiện lên diễm sắc, ánh mắt óng ánh trong suốt. Phượng Thăng Minh đang ở phía sau y, đi theo ra ngoài.

Lưu thúc là người học y, vả lại cũng hiểu chút sự tình giữa bọn họ, tự nhiên biết đó là cái gì, thấy Trình Dục nói chuyện ổn trọng, bộ dáng đoan chính, chính nghĩa lẫm nhiên, thầm nghĩ Trình Sóc giả trang còn rất giống, rõ ràng vô cùng có khả năng cùng những người đó thông đồng tốt, lại muốn diễn một tuồng như vậy. Có lẽ là vì tiếp tụ mê hoặc Phượng Thăng Minh. Xem bọn chúng giả vờ đến lúc nào, nhất định sẽ lộ ra sơ hở.

“Đúng là ta có ý đồ.” Nhìn Trình Dục, trong mắt thiếu niên tuyệt mỹ lộ ra một tia mừng rỡ, “Xem ra hắn thành công, lúc trước ta buông tay mặc kệ hắn chỉ huy, chà đạp giáo ta, hiện tại rốt cục có hồi báo…”

Trình Dục biến sắc, nghe ra hắn đang chỉ Trình Sóc, không khỏi lộ ra vài phần khó tin, nói: “Lẽ nào Kỳ Lan giáo các ngươi lúc trước bắt… bắt hắn, là vì hướng hắn đi lệch đường sao?” Nếu không phải vào Kỳ Lan giáo, Trình Sóc tuy là hạ độc, nhưng còn có cơ hội trở về, bằng không Trình mẫu cũng sẽ không làm chủ đuổi Trần An đi.

Thiếu niên khoát tay, thờ ơ nói: “Bản lĩnh bao che khuyết điểm tiện thể chụp mũ cho người khác của Minh chủ thật không thấp, đều có thể cùng hai người cha của ta sánh ngang.”

Mặt Trình Dục đỏ lên, thoáng có chút xấu hổ, y không quá ưa Kỳ Lan giáo, chung quy đệ đệ ruột lệch đường trong đó, lại thêm giáo chúng Kỳ Lan giáo làm nhiều việc ác, có phỏng đoán này cũng như lời thiếu niên nói rất có tính phiến diện…

“Đã không phải cố ý, vì sao dung túng hắn làm ra những chuyện kia? Không có Kỳ Lan giáo trợ Trụ vi ngược, hắn có thể ở trong võ lâm nổi lên được sóng gió lớn như vậy. Nếu nói các ngươi không phải cố ý, cũng khó có người tin được.” Phượng Thăng Minh một châm thấy máu, không chút khoan dung cho thiếu niên lảng tránh.

Thiếu niên mỉm cười, nói: “Những năm gần đây Kỳ Lan giáo chân chính đã sớm không ở đây, xem như ẩn lui đi, ta cũng không quản chuyện trong Kỳ Lan giáo trên danh nghĩa kia nữa, hắn nhập giáo không phải bút tích của ta, ta chỉ là khi Võ Lâm Minh các ngươi liên hợp chuẩn bị tấn công Kỳ Lan giáo thì muốn can dự mà thôi, dù sao cũng là giáo của ta… Khi đó, lệnh đệ của Minh chủ đã giết chóc rất nhiều, không thể vãn hồi, ta vốn muốn xử trí hắn, lại không nghĩ đến, phát hiện được vài thứ…”“Thứ gì?”

Thiếu niên cười nói, “Hiện tại Minh chủ đang ở trong thân thể này, nhất định rất kỳ quái việc này vì sao dựng lên, vì sao gặp phải chuyện như vậy, nói thật, chuyện lạ như thế hơn ba mươi năm trước đã từng phát sinh một lần, kẻ tác quái không biết tung tích, lưu lại điển tịch thất linh bát lạc, mấy thứ này ngay cả chúng ta cũng không phát hiện, nhưng không ngờ, lại bị Trình Sóc phát hiện…”

Cánh tay Trình Dục run một cái, sắc mặt vẫn như thường, Phượng Thăng Minh chỉ lẳng lặng nghe, mày lại hơi nhíu. “Ngươi có thể nói thử xem, lý do của chuyện lạ này?” Chân tướng gần trong gang tấc, nhưng nghe vào tai lại hoang đường đến thế, sự tình như vậy, là do sức người gây nên? Nếu bọn họ không biết lý do, chỉ cho là ông trời chú định làm ra kỳ tích, vậy cũng sẽ không sinh ra cảm giác hoang đường như vậy.

Thiếu niên ý bảo người đi theo lui xuống, đem giáo chúng Kỳ Lan giáo do Trần An đưa tới dẫn đi, ánh mắt lưu chuyển, nhìn về phía Lưu thúc.

Phượng Thăng Minh nói: “Lưu thúc sớm muộn cũng sẽ biết, hiện tại ngươi liền nói đi.”Trầm ngâm một lúc, thiếu niên châm chước tìm từ, nói: “Linh hồn chuyển hoán, huyền diệu khó giải thích, năm đó lúc tổ tiên ta là Võ Lâm Minh Chủ, từng bị đệ đệ ruột hãm hại nhập qua tuyệt cảnh, nghe nói bởi vì đệ đệ này cho rằng hắn có ý đồ không an phận – kỳ thật là hiểu lầm, người kia vì báo thù, lao vào giáo chủ Kỳ Lan giáo lúc đó, cố ý hiến thân, nhưng ở đêm đó cùng Nhị gia gia… Khụ khụ… Tổ tiên, chuyển hoán linh hồn, bỏ trốn mất dạng, lưu lại hắn đối mặt với địch nhân của mình xấu hổ vạn phần, hắn trăm phương ngàn kế trốn thoát, chỉ ở nơi đệ đệ mình sinh hoạt tìm được một ít chữ tiểu triện mật văn, rải rác phân tán ghi lại một ít truyền thuyết, tiên thuật, nghe nói là đồ vật của Minh Kiến Sơn gì đó, trên tờ giấy thậm chí còn có chạm trổ thiên tịnh, chẳng qua, tuy hắn muốn đổi trở về, nhưng chỉ đạt được nửa bản mật văn, hơn nữa đệ đệ không biết tung tích, rất có thể đã chết, không có biện pháp thành công, vì thế, cả đời hắn đều tiếc nuối. Những hậu nhân chúng ta, vẫn muốn kiến thức một chút quyển sách kia, chẳng qua nửa đầu sách đại đa số là canh giờ phép tính, chỉ viết một ít chú văn, đại bộ phận đều ở phần sau sách, những năm gần đây giáo chúng bên ngoài tìm kiếm, cho rằng lúc trước đệ đệ của tổ tiên đem bí tịch giấu trong thâm sơn nào đó, nào nghĩ đến đang ở trong Phù Vân sơn trang.”

“Ngươi là nói, A Sóc… Trình Sóc hắn đã ở trong trang, chiếm được nửa quyển sách kia, hơn nữa khi đến Kỳ Lan giáo lại đạt được nửa quyển đầu, mà còn dùng nó?”

Thiếu niên vỗ tay nói: “Không sai! Nếu không ngươi cho rằng vì sao hắn tàn nhẫn như vậy? Bí tịch trong giáo ta, sau khi luyện thành có thể biến đổi nội lực của người khác cho mình sử dụng, có điều không tu luyện từng bước mà nói, di họa vô cùng. Hắn biết rõ như vậy, còn muốn bắt những người đó luyện công, thủ đoạn hung tàn, không chỉ là vì tẩu hỏa nhập ma sau đó, còn muốn bại hoại danh tiếng của mình, chờ người biến thành hắn, liền bị cực hình xử tử, đến lúc đó hắn lấy thân phận của ngươi, lại tra tấn ngươi nhiều hơn nữa, quả thật là mưu tính tuyệt diệu!~”

Hắn nói đến đây, dường như có chút hưng phấn, lắc đầu, lại có chút đáng tiếc thở dài, “Chỉ là hắn không ngờ động tác của ngươi lại nhanh như vậy, vừa vặn ở trước canh giờ quy định chuyển hoán tấn công Kỳ Lan giáo, kỳ thật ngay cả ta cũng cho rằng, tiền minh chủ phu nhân mất vừa tròn một năm, ngươi sẽ không vào ngày giỗ bà động thủ sát sinh…”

Trình Dục hầu như sắp nói không ra lời, Phượng Thăng Minh ôm vai y, không tiếng động an ủi, y mới hít một hơi thật sâu, như có lại khí lực, nghiêm nghị nói: “Diệt Kỳ Lan giáo, là di mệnh của gia mẫu.”

Thiếu niên nhún nhún vai, nói: “Điều này ta không rõ ràng, chẳng qua ta còn tưởng hắn chết chắc rồi, tuy rằng hắn hấp thu nội lực rất nhiều người, nhưng bản thân lại ở trình độ nửa vời, nội lực người khác nhất thời nửa khắc cũng không dùng được, không ngờ ngươi lại mềm lòng như thế, không giết hắn, khiến hắn không đạt được ý đồ… Chậc chậc, cũng không biết ngươi nghĩ thế nào, đối với người như vậy cũng mềm lòng, có điều cũng khó trách, dù sao hắn là đệ đệ ngươi, ngươi không thủ vững đạo nghĩa, lừa dối những bách tính bị hại kia thả hắn ra, tuy truyền đi sẽ bị rất nhiều người mắng chửi khinh thường, nhưng về tình có thể hiểu được…”

Trình Dục không giải thích kỳ thật y không thả hắn, nhưng bởi Phượng Thăng Minh quấy rối, vốn so với vì tình huynh đệ thả tên ác nhân chạy đi còn khó nói hơn nhiều, cơ hồ có thể xưng là vô sỉ.

Phượng Thăng Minh nhéo nhéo tay Trình Dục đang xụ mặt, hiển nhiên có vài phần lấy lòng.

Chương 67

Thấy y không phản bác, thiếu niên thoáng có chút thất vọng nói: “Thì ra ngươi thật sự… Ta vốn tưởng rằng ngươi là…” Thở dài, “Quên đi, mặc kệ những thứ này, ta cố ý chọn đại hội Võ Lâm tới đây, là do trước đó không lâu có được một quẻ, trong quẻ nói chuyện ta muốn biết đến nơi này là có thể biết, vừa vặn bên trong trang các ngươi có người chuồn ra báo tin cho chúng ta, ta liền thuận nước đẩy thuyền…”

Trình Dục nói: “Nếu là ngươi muốn lấy mật văn tiên thuật gì đó mà nói, ta có thể thề, cho tới bây giờ ta chưa từng thấy qua đồ vật như vậy trong Phù Vân sơn trang.”

Thiếu niên lắc đầu, nói: “Nếu Trình Sóc đã dùng, đương nhiên sẽ không lưu đồ lại Phù Vân sơn trang, ta đến không phải vì điều này, kỳ thật… ta đến đây là muốn hỏi ngươi một chút, Xung Vân đạo trưởng cùng Vô Thủy đại sư có phải cho ngươi hai túi gấm hay không?”

Phượng Thăng Minh nhíu mi, nói: “Ngươi biết?”

Dường như thiếu niên nhìn ra được hắn nghi ngờ, cười nói: “Ta không có thám thính chuyện tư mật của Phù Vân sơn trang các ngươi, cũng không muốn tham gia võ lâm phân tranh, năm đó gia gia ta… tổ tiên ta từng gặp bọn họ được họ tặng hai túi gấm, chẳng qua hai túi gấm kia bị người trong lòng ông đoạt đi, ông vẫn không xem được… Ta cũng không xem được, có người nói hai người bọn họ không phải chỉ tặng một người, chỉ là người khác ta chưa nghe nói qua, ngược lại được tin tức từ chỗ ngươi, từ nhỏ đến lớn, ta vẫn muốn xem… Khụ khụ, để báo đáp lại, ta có thể dạy các ngươi làm sao giúp song nhi đỡ đẻ.”

Trình Dục thấp giọng ho khan một tiếng, không khỏi mắt đối mắt với Phượng Thăng Minh, hai túi gấm, thực tế cũng không phải đại sự gì.

Lưu thúc nhìn bọn họ hồi lâu, lại nói: “Trang chủ, có thể cho ta xem trước không?”

Trình Dục gật gật đầu, đưa túi gấm cho ông.

Lưu thúc mở túi gấm ra, tỉ mỉ nhìn. Hai túi gấm là do hai người khác nhau viết, mà nét chữ này đích xác thuộc về Xung Vân đạo trưởng cùng Vô Thủy đại sư…

Sắc mặt Lưu thúc cổ quái, biểu cảm kỳ dị, ông cho rằng những người này đang diễn trò cho ông xem, nhưng mà tuồng diễn này tuy rằng không thể tưởng tượng, lại vô cùng chân thật, hơn nữa ‘Trình Sóc’ này thoạt nhìn cũng quá giống Trình Dục đi… Lẽ nào quả thật là vậy?

Lưu thúc đưa túi gấm cho thiếu niên, trong ánh mắt có chút thần thái tân kỳ, ông nhìn Trình Dục, nói: “Trang chủ, ta đi sắc thuốc dưỡng thai cho cậu…”

Trình Dục nhẹ nhàng ho khan một tiếng, buông mắt nói: “Làm phiền Lưu thúc.”

Thần thái này, bộ dáng này, đích thật là Trình Dục.

Vẻ mặt Lưu thúc rối rắm, nhìn bụng Trình Dục, lại nghĩ đến quan hệ giữa Trình Dục cùng Phượng Thăng Minh…

Chung quy là chuyện của bọn họ, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Lưu thúc trực tiếp cáo lui, tuy rằng tình hình bây giờ hơi cổ quái chút, nhưng so với Trình Sóc cùng Phượng Thăng Minh hợp mưu hại chết Trình Dục, tình hình hiện giờ đã tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Thiếu niên tháo túi gấm ra cẩn thận xem, mới bắt đầu vẻ mặt nghiêm túc, sau lại cau mày suy tư, lại sau đó, giống như bừng tỉnh đại ngộ, nhịn không được cười to, “Ha ha! Thì ra! Thì ra là vậy!” Hắn cười không ngừng, cơ hồ ngay cả nước mắt cũng cười ra, một mảnh giấy mỏng manh hầu như cũng nắm không được, “… Ta nói tại sao bọn họ không để ta xem, thì ra là thế…”
Trình Dục bị hắn gợi lên lòng hiếu kỳ, Phượng Thăng Minh cầm lại tờ giấy, cùng Trình Dục xem, chỉ thấy hai túi gấm, phân biệt viết những lời bất đồng, thoạt nhìn không có gì không ổn. Vô Thủy đại sư viết một bài thơ, thơ viết:

Xuân miên túc thâm chi, bất giác hiểu dạ trì.

Xử xử lê tự tuyết, văn đề điểu âm si.

Dạ lai hương doanh tụ, phong vũ thanh minh chi.

Hoa lạc do bất tận, tri đa thiểu tương tư?

(Xuân ngủ mê trên cành, không ngờ đêm rời chậm.

Nơi nơi lê như tuyết, nghe được tiếng chim si.

Dạ lai hương tề tụ, mưa gió rõ ràng chi.

Hoa rơi còn bất tận, biết tương tư ít nhiều?
Dịch  bởi Snail)

Mà Xung Vân đạo trưởng viết, lại là một đoạn văn, bên trên nói: Trời tuân theo nhân quả, mệnh định nhân duyên, trời ban cho ngày tốt, mệnh định lương duyên, như bốn mùa khó làm trái, sau một lần này, gian khổ rõ ràng, tình thi sĩ sáng trong.

Chữ không nhiều, chẳng qua là tương tự với thần côn lừa gạt, nhưng mà nhìn kỹ, Trình Dục gần như bị tức chết. Chỉ thấy tờ giấy này nhìn ngang, rõ ràng là tám chữ to: Thiên mệnh, thiên mệnh, lả lơi như thế!

– o0o – Chính văn hoàn -o0o-

Chú thích:

Đoạn văn Xung Vân đạo trưởng viết là:

天循因果, Thiên tuân nhân quả,

命定姻缘, Mệnh định nhân duyên,

天赐良辰, Thiên tứ lương thần,

命定良缘, Mệnh định lương duyên,

如四时难违, Như tứ thời nan vi,

此一遭后, Thử nhất tao hậu,

风雨声明, Phong vũ thanh minh,

骚客情明. Tao khách tình minh.

Đương nhiên chữ bên Trung họ viết đứng, nhìn ngang mới ra tám chữ kia, còn tui gõ ngang, bởi vậy cứ lấy chữ đầu mỗi dòng là ra được tám chữ ở trên: 天命, 天命, 如此风骚 = Thiên mệnh, thiên mệnh, như thử phong tao!

Chương 68: Phiên ngoại 1: Play bụng bự

Edit + Beta: Snail

Bụng Trình Dục càng ngày càng lớn, quần áo thật dày cũng bắt đầu không che giấu được phần bụng nhô ra, giống như y nhét một quả bóng vào vậy, cảm giác cũng không phải vô cùng vất vả, bệnh trạng ham ngủ cũng tốt lên từng ngày…

Chẳng qua, biến hóa khác lại khá rõ ràng, tỷ như nói bắp thịt bắt đầu chậm rãi sưng đau, chân cũng dễ dàng mỏi mệt. Người luyện võ vốn không nên nhu nhược như thế, chỉ là Trình Sóc luyện võ không lâu, lại chưa từng đặt vững nền tảng cơ bản, khi Trình Dục mang thai ăn ăn ngủ ngủ, thân thể mượt mà một ít, cơ bắp cũng từ từ biến mất, phỏng chừng chờ y sinh xong, muốn luyện lại như trước, e rằng rất khó, Trình Dục hơi hơi cân nhắc, xoa bóp cánh tay mình… đã qua tuổi tốt nhất để tập võ, xem ra sau này đánh không lại Phượng Thăng Minh rồi…

Tiếp tục ngồi trong đình ngẩn người, thoại bản đã xem xong, ô mai cũng nhai đến vô vị, những nữ tử sinh con kia, thì ra quá trình lại khó chịu như thế.

Phượng Thăng Minh cơ hồ ôm đồm hết thảy sự vụ, không chịu qua tay y, Lưu thúc đang làm dược thiện cho y, để y có thể sinh ra cục cưng khỏe mạnh. Thân là thầy thuốc, đối với chuyện Trình Dục mang thai ông không có nửa phần xoắn xuýt ngoài một ít hứng thú kỳ dị, thậm chí còn có thể gọi cục cưng trong bụng y là tiểu trang chủ.

Thiếu niên kia – Trình Dục nghĩ có lẽ là họ hàng của mình, đường huynh đệ, y biết hắn họ Trình, mà thân phận hai gia gia kia của hắn, y cũng biết đại khái. Người chung quanh đều rất ăn ý, rất ăn ý đợi đứa bé sinh ra, hơn nữa chuẩn bị sau khi đứa bé sinh ra, liền nói dối là trời cao ban xuống. Người dùng bí thuật đổi thân thể, hậu đại đều sẽ có một cái bớt, giống hệt như loài hoa truyền thuyết trong giang hồ kia vậy. Bọn họ không muốn nói đứa nhỏ này lai lịch không rõ được họ thu dưỡng, ngay cả chính Trình Dục cũng không muốn. Tuy phương pháp này có thể lừa bịp được hiềm nghi từ đại chúng, chẳng qua không tránh khỏi tranh luận, như vậy cũng tốt.

Lần nữa nhai một viên ô mai, đứa bé giữ cửa liền báo lên tin tức có người bái phỏng. Hiện tại đã là rét đậm, đại hội Võ Lâm chấm dứt, Kỳ Lan giáo bởi vì diệt giáo được thiếu niên trọng chỉnh, không còn chướng khí mù mịt như lúc trước, vì giúp Trình Dục đỡ đẻ, thiếu niên lưu lại, có điều hắn cũng không xuất hiện, ngược lại bên ngoài thường thường có người đến chúc tết trước thời gian, cầu kiến y, y không thể uống rượu, cũng không thể gặp khách, cơ bản đều là Phượng Thăng Minh thay y.

“Người tới là ai?” Trình Dục hỏi.

“Là Từ cô nương cùng mẹ cô ấy.” Thằng bé cẩn thận nhìn nét mặt Trình Dục, lại nghĩ tới bộ dáng xấu hổ mang theo sợ hãi của Từ Oánh, không khỏi hiếu kỳ hỏi, “Minh chủ, người muốn đi gặp không?”

Tâm tư Từ Oánh đối với mình Trình Dục biết rất rõ, nhưng mà cô chưa nói thẳng, y cũng không tiện ngoài sáng cự tuyệt, lúc đầu chính mình nghĩ sẽ thành thân, nhưng hiện tại ở bên Phượng Thăng Minh, cho dù thành thân cũng không thể giống trống khua chiêng để cô biết được. Kéo dài không phải biện pháp, xem ra cần phải từ chối. Trình Dục muốn dao sắc chặt đay rối, đứng lên, sức nặng của cái bụng bức bách khiến y không thể thẳng tắp sống lưng, đột nhiên nhớ tới tình cảnh xấu hổ hiện tại của mình, thấp giọng ho khan một tiếng, nói: “Con đi tìm Nhị trang chủ đi, thân mình ta không khỏe…”

Mắt to của thằng bé chợt lóe, áo hai lớp đỏ thẫm bọc lấy tay nhỏ mềm mềm nhéo nhéo mu bàn tay Trình Dục, dưới sự ngẩn ngơ của y, nói: “Minh chủ cùng Nhị trang chủ là phu thê sao?”

Trình Dục hơi hơi mở to hai mắt, nói: “Con biết cái gì là phu thê?”
Thằng bé nói: “Lần trước thấy ngài ấy đỡ người, bụng người lại lớn, mẹ con nói, phu thê mới có cục cưng nhỏ…”

Trình Dục nhịn không được nở nụ cười, lại rất nhanh che giấu, vỗ vỗ đầu nhỏ của nhóc, nói: “Chúng ta không phải phu thê, chúng ta là… bằng hữu.” Bằng hữu quan hệ rất gần, trong lòng thầm bổ sung.

“Thật vậy sao?” Thằng bé trừng mắt nhìn, cong mặt mày cười hì hì, “Thì ra bằng hữu tốt như vậy, trước kia nghe người ta nói con đều không tin, về sau con cũng muốn có thật nhiều thật nhiều bằng hữu!~ Giống như Minh chủ và Nhị trang chủ vậy.” Gật gù đắc ý nói tiếng cáo lui với Trình Dục, nhóc con nhún nhảy chạy đi, hiển nhiên rất vui vẻ.

Trình Dục vỗ về bụng, nhìn bóng dáng thằng nhóc đi xa, ngẫm lại đứa con tương lai của mình, trong lòng vừa chờ mong vừa vui sướng, đồng thời lại nghĩ tới việc hôn nhân của mình cùng Phượng Thăng Minh… Tuy rằng không thể chiêu cáo thiên hạ tổ chức tiệc mừng, bất quá cũng phải thành hôn, còn có cái bụng này, dáng dấp cũng quá nhanh. Có lúc y cũng khủng hoảng, sợ đến thời điểm, đứa nhỏ quá lớn không sinh ra được thì làm sao đây?

Đến buổi trưa, lại đến thời gian ngủ trưa. Trở lại trong phòng, cửa sổ đóng chặt, địa long trong phòng vẫn cháy rất vượng, hơn nữa bởi vì nguồn nhiệt dưới đất, trong phòng không có chút khói lửa nào, trên đất lót một tầng thảm thật dày, lòng bàn chân giẫm lên đều cảm thấy ấm áp, ở trong này mặc áo dày, ngược lại sẽ nóng. Tránh cho y bị lạnh, Phượng Thăng Minh làm rất nhiều chuẩn bị.

Cởi áo dày ra, rửa tay rửa mặt, Trình Dục nhìn canh giờ, liền chuẩn bị đi ngủ, đã tới thời gian ngủ trưa, mà mùa đông thân thể càng thêm mệt mỏi.

Địa phương ấm áp, giấc ngủ của Trình Dục rất sâu, môi đột nhiên bị ấn xuống, thời điểm bị nhiệt tình tập kích y không phát giác chút nào, nhưng khi quần áo bị cởi, hai viên thù du bị đùa bỡn tình dục, y mở mắt, đẩy người chui vào ổ chăn của y ra.“Huynh… Ưm… Ưm…!” Bị hôn lên môi, ngăn chặn lời nói, Trình Dục phí hết đại khí lực mới đẩy hắn ra được, lau thứ trong suốt chảy xuống bên môi, giật mình nói: “Huynh làm gì?”

Phượng Thăng Minh mắt đen mi dài, nóng bỏng nhìn y, trên người còn mang theo chút cảm giác mát lạnh, hắn cởi ngoại bào ra, bên trong vẫn ấm áp, cũng không để khí lạnh lây đến trên người y, “Dục đệ, ta muốn đệ.”

“Huynh phát điên cái gì? Bụng ta đã lớn như vậy… Huynh… Huynh…”

“Ta đã hỏi Lưu thúc, ông ấy nói có thể.”

Mặt Trình Dục ‘oanh’ một cái hồng thành trứng tôm luộc, cắn răng nặn ra một câu, “Huynh cố ý đi hỏi ông ấy loại chuyện này?”

Phượng Thăng Minh nói: “Đều có con rồi, đương nhiên cái gì cũng làm qua, ông ấy biết mà.” Vừa nói, hắn vừa đưa tay ấm áp tham nhập vào trong quần Trình Dục, bàn tay bao trùm lên bắp đùi y, vuốt lên da thịt mịn màng trong đùi.

Chỗ mẫn cảm bị khiêu khích, thân thể Trình Dục nhất thời cứng đờ, bắt lấy tay hắn muốn kéo ra, Phượng Thăng Minh chú ý không đè lên bụng y, đồng thời cũng không để y cự tuyệt mở rộng vạt áo y ra.

“Dừng… Dừng tay…”

Phượng Thăng Minh chôn đầu vào trước ngực y, ngậm lấy đầu v* y.

Mặt Trình Dục đỏ như máu, vài lần giãy giụa đều sợ động tác quá lớn tổn thương đứa bé, chỉ có thể tùy ý hắn đùa giỡn…

“Sao huynh lại… Sao huynh lại háo sắc như vậy, ngay cả mấy tháng cũng không chờ được sao?”

Chương 69: Phiên ngoại 2: Play bụng bự

Edit + Beta: Snail

Cắn lên đầu vũ thơm ngọt hơi phồng lên, Phượng Thăng Minh mút vào, thậm chí phát ra tiếng nhớp nhép.

Sữa tươi nồng nặc bị mút ra từ đầu v*, người kia còn không ngừng sờ chỗ tư mật của y, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng thiêu đốt chính mình, tình thế vô cùng nguy hiểm, hết sức căng thẳng, Trình Dục hơi khẩn trương nói: “Huynh… Nếu huynh thật sự không nhịn được, đừng làm đến cuối…”

Phượng Thăng Minh ngẩng đầu liếc y một cái, ánh mắt thâm thúy dụ người khiến y sửng sốt, thật lâu sau, Phượng Thăng Minh sáp đến gần y, đem môi kề sát cổ y, không ngừng vuốt ve, khàn khàn nói: “Nhưng mà… Ta chính là muốn làm đến cuối.”

Khốn kiếp này! Trình Dục tức giận vô cùng, còn không kịp phản kháng, hai tay Phượng Thăng Minh liền xuyên qua nách y, ôm y đến trên người mình. Bị ép ngồi lên trên người Phượng Thăng Minh, Phượng Thăng Minh cởi quần y xuống, khẽ cười nói: “Giống như lần trước ấy, tự đệ di chuyển, như vậy sẽ không làm bị thương đứa nhỏ.”

Trình Dục nghiến răng nghiến lợi nói: “Lỡ như bị thương đến thì sao?”

Phượng Thăng Minh nghĩ nghĩ, nói: “Đệ cẩn thận chút, là có thể.”

Nói xong, hắn tuột quần chính mình, phóng thích ra dục vọng đứng thẳng nóng rực, tình dục cọ xát khe mông Trình Dục.

Toàn thân Trình Dục run rẩy, bị nhiệt độ của hắn làm phỏng, vài lần đều chống đỡ cánh tay, muốn đứng lên tránh khỏi khốn cảnh kỳ dị này.

Phượng Thăng Minh ngắt thắt lưng y một phen, lập tức khiến chân y nhũn ra ngồi lại trên người hắn.

Trình Dục bị khi dễ đến cả mặt đều đỏ, thời gian mang thai là thời điểm đặc biệt mẫn cảm, huống chi dù không phải thời điểm mẫn cảm của y, muốn dùng tư thế cỡi này, trơ mắt nhìn người dưới thân cùng mình kết hợp, còn do mình chủ động, ôm ấp yêu thương, vậy cũng xấu hổ chết y rồi, “Chờ ta sinh xong… Chờ ta sinh xong có được không…” Lời này của y đã có chút bi ai khẩn cầu. Ôm bụng, không muốn đứa nhỏ trong bụng chịu xóc nảy. “Chờ ta sinh xong, ta… ta tùy tiện huynh làm sao…”

Nói xong một câu cuối cùng, mặt Trình Dục cơ hồ đỏ đến không thể đỏ hơn, hứa hẹn ‘mặc cho người làm’ như vậy, quả thực vô cùng dâm mỹ vô cùng phóng đãng.

Phượng Thăng Minh yên lặng nhìn y, hai mắt vừa sâu lại vừa sáng, hai tay nắm mông y, sau khi xoa nắn liền tách mở, không ngừng cùng tính khí của mình vuốt ve. Quy đầu căng trướng thỉnh thoảng đâm vào miệng cúc huyệt y.

“Quỷ háo sắc! Khốn kiếp!”
Biết hắn nhất định phải làm một lần, Trình Dục nhịn không được mắng lên, đánh hai cái trên người hắn, Phượng Thăng Minh thẳng lưng đâm mở miệng hậu huyệt mẫn cảm lại đói khát của y, dễ dàng đi vào chỗ sâu bên trong, cắm vào thân thể Trình Dục.

“A… A a… Ưm…”

Cau mày cắn môi, một tay Trình Dục ôm bụng, một tay chống trên người Phượng Thăng Minh muốn trì hoãn độ sâu hắn cắm vào.

Phượng Thăng Minh nắm hông y, chậm rãi ấn xuống. Trình Dục không ngăn cản được, đau nhức khó nhịn truyền khắp toàn thân, hốc mắt ửng đỏ, trừng hắn nói: “Đau quá!”

Phượng Thăng Minh nhéo nhéo đầu v* đỏ tươi trên ngực y, nói: “Đợi lát nữa sẽ thoải mái, Dục đệ, ta sẽ khiến đệ thích đến ngất trời. Khiến đệ lắc mông cầu ta làm đệ càng kịch liệt hơn.”

“Huynh… Câm miệng cho ta…” Thật đáng xấu hổ không biết liêm sỉ không có tiết tháo, Trình Dục vô cùng khẩn trương, hậu huyệt mút vào khiến y càng thêm căng chặt.

Phượng Thăng Minh rên lên một tiếng, trên trán hơi hơi xuất mồ hôi, nhìn bộ dáng xấu hổ của Trình Dục rồi nhẹ nhàng cười, tựa như nghiền ngẫm, “Rất có cảm giác, đúng không, Dục đệ?”

Nhẹ nhàng ưỡn thắt lưng, đem từng tiếng từng tiếng rên rỉ của Trình Dục ép ra khỏi yết hầu, đợi khi hậu huyệt của y mềm mại ướt át, Phượng Thăng Minh dần dần gia tăng cường độ, lớn đến gần như phát ra tiếng nước. Trình Dục ở trên người hắn nhấp nhô xóc nảy, nâng bụng mình không ngừng lắc đầu, cầu xin nói: “Sẽ làm bị thương đứa nhỏ, sẽ làm bị thương đứa nhỏ…”
“Sẽ không đâu, đừng sợ.” Nhẹ giọng an ủi, một tay nắm eo y, một tay lại sờ từ cánh tay thẳng lên đầu v* Trình Dục, đem sữa bên trong nặn ra, khiến nó tự nhiên chảy xuống ngực. “Đệ xem, khi đệ hoài thai thì càng dâm đãng, đứa nhỏ trong bụng cũng biết đệ dâm đãng. Bé sẽ thành toàn cho đệ, khiến cho thân thể dâm đãng của đệ không làm bị thương bé…”

Trình Dục kêu “A a”, không ngừng lắc đầu, ôm lấy bụng muốn đè xuống ủy khuất của mình. Mang thai đến lúc này, cảm xúc của y sẽ càng mẫn cảm, càng dễ dàng bị tâm tình tiêu cực chi phối, lúc trước Phượng Thăng Minh đối xử với y vô cùng tốt, tuy bởi vì Phù Vân sơn trang phải tiếp đãi khách ngoại lai đến bái phỏng mà không thể bên cạnh y nhiều, nhưng y vẫn có thể điều tiết tâm tình của mình.

Hiện nay hắn lại nói y dâm đãng…

“A… Ha a… Ưm… A… A…”

Tựa như sắp đến cực hạn, Phượng Thăng Minh cắm rút hơn chỉ mười phút y đã chịu không nổi, nước mắt chảy đầy mặt, không ngừng che bụng mình cầu xin tha thứ: “Thăng Minh… Thăng Minh… Thăng Minh…”

Hậu huyệt ướt mềm cơ khát bao bọc lấy kẻ xâm lăng, toàn thân cao thấp mỗi một tế bào đều đang kêu gào muốn y hưởng thụ khoái cảm không gì sánh kịp lúc này, nhưng bởi vì cực hạn khủng hoảng dẫn phát cực hạn khoái cảm, y vẫn không dám hưởng thụ, trong bụng y có đứa nhỏ đó!

“Cầu huynh… Về sau cái gì ta cũng đáp ứng huynh… Về sau… Về sau làm tiếp có được không…”

Nghe trong giọng y đều là cầu xin, hình như thực sự khi dễ quá trớn rồi, tuy rằng tư thế như vậy rất khó thương tổn đứa nhỏ, có điều… Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Phượng Thăng Minh trực tiếp nâng hông Trình Dục lơ lửng trên không, cố định không cho y nhúc nhích, ngồi dậy ôm lấy vai y, điều chỉnh góc độ nhanh chóng cắm rút.

Công kích nhanh chóng mãnh liệt khiến Trình Dục cắn lên vai Phượng Thăng Minh, khoái cảm tê dại một đợt sóng nối tiếp một đợt sóng, mỗi một đợt so với đợt trước càng mãnh liệt sôi trào hơn. Trong cổ họng không ngừng phát sinh ra tiếng ư ư. Tay vẫn ôm lấy bụng. Mỗi lần đâm vào, đều tránh va chạm đến tử cung bên kia, mỗi một lần va chạm, đều đụng vào điểm khiến toàn thân y co quắp. Dưới sự áp sát tiến công của Phượng Thăng Minh, Trình Dục lại không tự chủ được lắc lư cái mông, nghênh hợp một hồi.

Sắc thái trong mắt chớp tắt vài lần, Phượng Thăng Minh cắn răng, cố nén mong muốn áp đảo y xuống giường dùng sức tiến công càng thêm ác hơn, ghé vào lỗ tai y thấp giọng nói, “Lần sau đệ lại nói với người khác ta chỉ là bằng hữu, ta sẽ để đứa nhỏ nhìn xem đệ có thể dâm đãng tới trình độ nào! Đệ ở dưới thân bằng hữu cũng có thể dâm đãng như vậy sao?”

Khi nói chuyện, Phượng Thăng Minh cũng không dùng toàn lực làm, đem Trình Dục cắm đến bắn một lần, đến lúc hai mắt đầy sương mù, liền không nhẫn nại nữa, đem dục dịch bắn vào thân thể y…

– o0o – TOÀN VĂN HOÀN – o0o –

Snail: Công nhận thằng công nào cũng vậy, dù dịu dàng ôn nhu trung khuyển nhân thê cỡ nào, chỉ cần lên giường… à mà không nhất thiết phải là giường, thì mợ nó biến thành cầm thú hết, anh Minh nhà mình cũng không ngoại lệ mấy thím ợ   o ( ̄ヘ ̄o)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước