SAU KHI XUYÊN THÀNH ĐỆ ĐỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sau khi xuyên thành đệ đệ - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Edit + Beta: Snail

Trình Dục không quá muốn suy xét loại khả năng này, có điều hiện nay y lại có vài phần lưỡng lự, lưỡng lự vì sao mình lại kiên định không muốn ở bên Phượng Thăng Minh như vậy. Nam tử cùng nam tử ở bên nhau, khiến người không thể tiếp nhận nhất là ba điểm: không con nối dõi, không chính thống, lời đồn đãi. Con nối dòng hiện tại bọn họ có, cũng sẽ không khiến hai nhà Phượng Trình tuyệt hậu, chính thống hay không chính thống, đây là chuyện giữa hai người bọn họ, quản cái này làm gì? Về phần lời đồn đãi, với y, trước khi Phượng Thăng Minh chưa thoái vị, không chiêu cáo thiên hạ, đợi khi tìm được người thừa kế giao lại mọi việc, hai người bọn họ sống qua ngày, có lời đồn đãi cũng sẽ không gây hại đến võ lâm.

Tuy cha mẹ đã qua đời, không biết ý muốn của bọn họ, nhưng lúc trước khi cha mẹ động tâm tư nói bằng lòng gả Trình Sóc cho Trần An làm vợ, bọn họ cũng không phản đối, nếu đổi thành bản thân, hiện nay đã là Trình Sóc, không có gì ngoài nhân tố lời đồn ra, nói vậy cha mẹ cũng sẽ không cảm thấy khó có thể tiếp thu, nhiều lắm sẽ bởi vì Trình Dục thân là trưởng tử, lại cam nguyện khuất phục dưới thân người rồi hoài thai mà tức giận… Nhưng mà, dù giận, cũng không nhất định sẽ cự tuyệt.

Kỳ thật mẫu thân Phượng Thăng Minh – võ lâm đệ nhất mỹ nhân, thích Trình phụ. Lúc trước bà cùng Trình phụ thiếu chút nữa liền thành, một mỹ nhân diễm tuyệt thiên hạ, một thiên chi kiêu tử võ công cao cường tướng mạo đường đường, nghĩ thế nào cũng đều là một đôi do trời đất tạo nên, đáng tiếc thiên ý trêu ngươi,mỹ nhân vô cùng kiêu ngạo, bởi vì vốn liếng trời sinh, chung quy nhịn không được hy vọng nam nhân đi dỗ, đi sủng, mà Trình phụ sau khi thấy bà tuy có hảo cảm, nhưng vẫn chưa tới tình yêu, mặc dù hai nhà đều có ý muốn kết làm thông gia, để bọn họ lui tới nhiều hơn, nhưng Trình phụ vừa bước lên đại vị, công việc bề bộn như vậy, sao có thể lúc nào cũng đi gặp bà?Kết quả mỹ nhân cảm thấy không phục, nghĩ rằng người theo đuổi mình rất nhiều, dựa vào cái gì tương lai bà phải gả cho người không xem trọng mình như vậy? Bà lại không cầu ông lợi hại dường nào, chỉ muốn ông cùng bà ngọt ngào bên nhau mà thôi, nếu ông thật sự thích bà, vậy cũng nên biểu đạt ra ngoài, sao ngược lại giống như bà gây trở ngại ông? Coi như gặp mặt cũng không được đến nửa canh giờ.

Càng nghĩ càng thấy Trình phụ không có ánh mắt, chính mình rất ủy khuất. Người trong nhà lại không ngừng nói bên tai bà để bà làm ít đồ đưa cho ông, tăng cường chút tình cảm, làm sao cũng không bằng lòng, nhất thời luẩn quẩn trong lòng, bà liền rời nhà trốn đi, bà ngoại Phượng Thăng Minh khi đó vẫn còn tại thế, trong lòng cho rằng bà đi Phù Vân sơn trang tìm người trong lòng, căn bản không động ý niệm tìm người, chỉ muốn “tác thành chuyện tốt”. Kết quả bà một đi không trở lại, vừa mất tích, liền mất tích hai năm.Hai năm không xem là thời gian ngắn, trong hai năm, rất nhiều chuyện tự nhiên mà phát sinh, tỷ như nói, Trình phụ gặp Trình mẫu. Trình mẫu là một nữ tử dịu dàng, rất biết săn sóc, lúc Trình phụ tiêu diệt phỉ khấu Tây Nam, bà đúng lúc bị chúng bắt được. Nhà mẹ đẻ Trình mẫu tuy không phải võ lâm thế gia, nhưng cũng là dòng dõi thư hương, từ nhỏ ngâm trong thư hương, vì vậy có mấy phần khí độ cùng tài hoa.

Trình phụ dũng cảm tiến đến cứu giúp, chính khí lẫm liệt tướng mạo lại tuấn lãng, Trình mẫu nhịn không được khâm phục ngưỡng mộ, càng tự nhiên mà sinh ra vài phần hào hùng. Giúp đỡ Trình phụ cứu đám người gặp nguy ra ngoài, dựa vào tri thức trong sách dẫn dắt mọi người xuống núi trong đêm đen, dưới chân núi đợi hồi lâu, chỉ thấy ánh lửa trên núi bị tiêu mất một nửa, nghe có người rống to kêu gào, cuối cùng còn kêu ra tin tức Trình phụ bị thương.

Trình mẫu nhờ người truyền tin tìm viện binh tới, chính mình lại không chịu rời đi, cũng không dám lên núi sợ kéo chân sau Trình phụ, nôn nóng dưới chân núi chờ đợi, chỉ muốn chí ít ông sẽ không xảy ra chuyện, trời đã định trước, Trình phụ trúng độc chống thân thể tiến đến, vừa vặn ngã xuống cách chỗ bà không đến một dặm, bởi vì triền núi nghiêng, ông lăn xuống dưới, lăn đến cách bà không xa, để bà nhìn thấy ông.

Chương 52

Edit + Beta: Snail

Dông tố làm mối, khiến con đường lầy lội. Tuy là chân núi, lại còn là một tòa núi nhỏ muốn lật, mưa lớn như vậy không thích hợp leo núi. Trình mẫu dìu người đến một sơn động, chăm sóc Trình phụ đang phát sốt một ngày một đêm, còn đem y phục của mình thay cho Trình phụ, lại giúp ông rửa sạch miệng vết thương cùng… hầu như toàn thân. Sau khi Trình phụ tỉnh lại, nhìn thấy chính là Trình mẫu đang cố nén ngượng ngùng lau người cho ông mỗi ngày … Chỉ liếc mắt, ông cũng không khỏi đỏ mặt. Bởi vì mưa to, bọn họ lại đợi trong sơn động vài ngày, thời gian vài ngày, vừa đủ để họ lưỡng tình tương duyệt…

Mà lúc bọn họ nên nghĩa vợ chồng là lúc, mẫu thân Phượng Thăng Minh bị người Ma Giáo bắt đi, đã qua ba tháng, tiền giáo chủ của Ma Giáo vẫn chưa đặt chân đến võ lâm Trung Nguyên, cũng không làm náo động, bởi vậy hắn bắt người đều không có bao nhiêu người ngoài biết.

Nói đến Ma Giáo tuy rằng hành sự quỷ dị tà ác, nhưng không hẳn là thích ở không đi gây sự vi phạm pháp lệnh cùng chính phái đối nghịch. Tiền giáo chủ chính là như thế, hắn coi trọng mẫu thân Phượng Thăng Minh, bắt đi, cũng không định chỉ ăn không chịu trách nhiệm, trong lòng cho rằng dịu dàng đối xử với bà, bà sẽ động tâm. Mà mẫu thân Phượng Thăng Minh tuy động tâm, nhưng cảm giác chính mình có Trình phụ, huống chi Trình phụ là nhân sĩ chính phái, giáo chủ này là nhân sĩ tà phái, bà quyết định không muốn thân mật cùng hắn, bộ dạng giáo chủ tuấn tú, nhưng Trình phụ cũng tuấn tú, giáo chủ quyền cao chức trọng, Trình phụ càng là thống lĩnh võ lâm, hơn nữa ở bên cạnh Trình phụ, là kỳ vọng của cha mẹ mình. Mà bản thân nếu không khuất phục, từ nay về sau Trình phụ nhất định sẽ cảm động tâm ý của mình, đối xử tốt với mình. Những ý tưởng này thường xuyên qua lại, giáo chủ đối với bà càng tốt, bà lại càng bất vi sở động.

Bởi vì bà không chịu thuận theo, giáo chủ lại không chịu thả người, bà liền ngụ ở Ma Giáo hồi lâu, giáo chủ thích bà, không muốn bức bà, chỉ là việc vui ở Trình gia không truyền đến nơi này, nhưng khi Trình mẫu mang thai lại truyền ra tin tức, đả kích như sấm sét giữa trời quang. Bà khóc lớn ba ngày nói chính mình mệnh khổ, càng oán hận giáo chủ bắt nàng mới bị người nhanh chân đến trước, tiền giáo chủ thấy bà vẫn nhớ nhung Trình phụ, không nhớ mình tốt, trong cơn tức giận, liền cưỡng bức bà. Từ đó về sau cùng bà biểu hiện như phu thê, càng thêm dịu dàng đối đãi, trong lòng bà có oán, lại không nói rõ, chờ hoài thai sinh ra đứa nhỏ, đợi thời cơ nhờ người mang tin cho Trình phụ, nói ông hại bà, nếu ông áy náy, liền tới tìm bà, mang con bà về nuôi dưỡng thật tốt. Bà không muốn con mình trưởng thành trong Ma Giáo.Trong mắt Trình phụ, đích thật là ông hại bà. Ông vốn nên nghĩ đến nữ hài tử cần dỗ cần sủng, bà không phải người đại gian đại ác, chỉ là tuổi còn quá nhỏ nên có vài phần kiêu ngạo mà thôi, làm sao lại nghĩ đến bởi vì ông lạnh lùng mà bà chịu thiệt như thế?

Mẫu thân Phượng Thăng Minh biết, Trình phụ sẽ áy này. Mà đích xác, Trình phụ rất áy náy, bà lấy mạng mình bức tiền giáo chủ đem đứa con giao cho Trình phụ, sau đó liền tự sát, bà không mặt mũi nào về nhà, chỉ có thể như vậy. Về phần nữ tử kia, nữ tử đoạt đi người trong lòng bà, mặc dù bà không cách nào gặp mặt đối phương, nhưng bà biết, đứa con của bà vĩnh viễn sẽ khiến giữa Trình phụ và Trình mẫu có một cây gai. Bởi vì hai người bọn họ ở bên nhau, cho nên hại một cô gái trong sạch, lại hại một đứa bé mới sinh không có mẫu thân — theo ý nghĩa nào đó, cũng không có phụ thân.Trình phụ cùng giáo chủ đánh một trận lớn, hai người đều trọng thương, cuối cùng Trình phụ mang đứa bé trở về Phù Vân sơn trang.

Dung mạo Phượng Thăng Minh giống mẫu thân hơn chút, chỉ kế thừa tuấn mỹ của phụ thân, tính tình lại hầu như toàn bộ giống phụ thân. Tuy Trình phụ không thích chuyện tiền giáo chủ bắt người ép buộc, nhưng đối phương ở Ma Giáo, ba phen mấy bận đến thăm Phượng Thăng Minh, tùy thân mang theo di vật người trong lòng si ngốc nhìn, ông cũng không khỏi có chút động dung. Vị giáo chủ này cũng không xem là đại ác nhân, đáng tiếc cũng là đáng tiếc. Nếu lúc trước ông không đi, mẫu thân Phượng Thăng Minh chưa chết, giáo chủ này đối xử dụng tâm như thế, ắt hẳn cuối cùng sẽ không đến mức rơi vào kết cục như vậy, đồng thời Phượng Thăng Minh từng tiết lộ, nói phụ thân vốn không bức mẫu thân hắn, chỉ là nhất thời tức giận… Hơn nữa sau này bọn họ cũng hòa hảo, lúc viết thơ cho ông mẫu thân cũng không kiêng dè hắn, lúc ấy chỉ bất quá là nói đem hắn đưa đi mà thôi, ai biết khi thấy Trình phụ, tâm tình kích động, bỗng nhiên làm chuyện dại dột.

Lại không quan tâm tương lai Trình phụ sẽ áy náy sâu đậm, rất lâu sau đó, Phượng Thăng Minh không hề nặng nề, khi tán gẫu cùng Trình phụ, bình bình đạm đạm nói một câu, cũng đủ khiến ông thẹn với Phượng Thăng Minh. Dù cho ông biết việc này không hẳn là lỗi của ông.

Trình Dục biết đại khái sự tình, có điều không biết trong đó còn có gì khác, chỉ là Trình phụ từng đáp ứng Phượng Thăng Minh, nói nếu có một ngày, hắn cùng với hậu đại hắn muốn Trình gia giúp một tay, con cháu đời đời, đều không thể cự tuyệt ít nhất một điều kiện của hắn.

Chương 53

Edit + Beta: Snail

Đã quá năm hồi trống canh. Tính toán thời gian, vừa lúc có thể rời giường. Hôm qua Trình Dục bận rộn hồi lâu, không chịu nghỉ ngơi, kết quả mệt mỏi, buổi tối ngủ rất say.

Phượng Thăng Minh ngủ cùng giường với Trình Dục, hôn lên đôi gò má y một cái, không đánh thức y, một thân một mình mặc quần áo đứng dậy ra ngoài cửa. Hắn cần kiểm tra một lần cuối cùng thủ vệ trong trang cùng các hạng mục sự tình. Tự mình kiểm từng hạng mục một.

“Phượng đại hiệp, chào buổi sáng…”

“Nam Mô A Di Đà Phật, Phượng đại hiệp vất vả. Chào buổi sáng.”

Phượng Thăng Minh đối với hai lời chào của bọn họ, nói: “Chào Xung Vân đạo trưởng, chào Vô Thủy đại sư.”

Hai người bọn họ tựa như một đêm không ngủ, ở trong đình này quan sát tinh tượng – sở dĩ nói là tinh tượng, là bởi vì bọn họ bày một ván cờ trên bàn, quân cờ trên bàn cờ vừa lúc cùng những chấm nhỏ trên không trung – vài hạt tương đối chủ yếu, vị trí giống nhau.

“Chỉ gặp Phượng đại hiệp, không gặp Minh chủ, Minh chủ còn đang ngủ đi, xử lý nhiều sự tình như vậy rất vất vả…” Vô Thủy đại sư lộ ra nụ cười hòa ái, ánh mắt lại có vài tia sáng kỳ dị, “Nói đến lần này gặp Minh chủ cùng lần trước không quá giống nhau, tuy rằng bên trong giống nhau, nhưng có vài chỗ, vẫn là thay đổi. Việc này Phượng đại hiệp nên biết, không biết tâm cảnh của Minh chủ hiện nay như thế nào?”

Phượng Thăng Minh hơi kinh hãi, nét mặt không lộ, nói: “Lời ấy của đại sư là ý gì?”
Xung Vân đạo trưởng ôn hòa nói: “Phượng đại hiệp không cần kinh nghi, bần đạo cùng phương trượng chẳng qua là ngẫu nhiên chiếm được một ít điềm báo từ trời cao, không biết là thật hay giả, phát giác điềm báo này cũng không phải chỉ một người nhận được, là đến hỏi ý trước, để tránh ngày sau bị người không biết lợi dụng.”

Phượng Thăng Minh ổn định tâm tình, nửa chặn nửa che tiết lộ nói: “Đích xác có chút chuyện không bình thường, hiện nay tâm cảnh của Dục đệ còn tạm được, chẳng qua cũng không hoàn toàn bởi vì chuyện đó… Đại sư đạo trưởng có cao kiến gì chăng?”

Vô Thủy đại sư chắp hai tay, nói: “Nam Mô A Di Đà Phật, còn thỉnh Phượng đại hiệp truyền tin cho Minh chủ, nói lão nạp cùng đạo trưởng có chuyện thương lượng, việc này tuy không tính là đặc biệt trọng đại, nhưng cũng là thiên cổ kỳ sự, hy vọng Minh chủ có thời gian, cùng nhau uống trà, trò chuyện…”

Lời này chính là ý nguyện của Phượng Thăng Minh, mỉm cười đáp lễ, nói: “Tại hạ nhất định đưa đến.”

“Ò ó o — ò ó o o o —” Gà gáy ba lần. Không tính là chói tay bao nhiêu nhưng tiếng gáy vô cùng rõ ràng truyền đến, Trình Dục cố sức mở mắt ra, dựa vào lực ý chí ngồi dậy từ trên giường, xoa xoa đôi mắt không mở ra nỗi của mình, nhấn huyệt thái dương. Gà gáy, sắc trời sắp sáng, tuy rằng bên ngoài vẫn là một mảnh đen kịt, nhưng sáng tỏ nhất định là chuyện không lâu sau. “Sao huynh không gọi ta?”

Lúc mang thai tham ngủ, tuy gà gáy chưa đến tảng sáng, nhưng y vẫn là dậy sớm hơn một chút, tránh cho sự tình không xử lý xong. Phượng Thăng Minh đứng bên cạnh chậu rửa mặt, vắt khăn, cầm khăn mặt tỏa hơi nóng lại ngồi bên giường, giúp Trình Dục lau mặt cùng tay, nói: “Sự tình ta đều đã phân phó, đệ không cần liều mạng như vậy, thiếu một hai khắc chung thời gian cũng không là gì.”Trình Dục nỗ lực mở to đôi mắt nhập nhèm, nhiệt khí bốc lên, khiến y tỉnh táo thêm vài phần, thở sâu, nói: “Công tác thủ vệ đều làm tốt?”

“Ừm, bao quát cả hạ nhân, cũng hiểu tận gốc rễ thị vệ mới lẫn vào, miễn cho xảy ra sự cố.”

Từ trước đến nay Phượng Thăng Minh làm việc không cần y lo lắng, nghe vậy gật gật đầu, liền muốn đứng dậy mặt quần áo.

“Dục đệ.” Phượng Thăng Minh bỗng nhiên bắt lấy tay Trình Dục.

Trình Dục sửng sốt, nói: “Làm sao vậy?”

“Đệ ngồi ở công đường, chẳng qua là tác dụng giám sát tượng trưng, có nửa tháng có thể không cần xem bọn họ tiểu đánh tiểu nháo, nửa tháng này ta ở công đường, đệ đi tâm sự cùng Vô Thủy đại sư và Xung Vân đạo trưởng trước đi, tạm thời không cần nhắc tới sự tình Kỳ Lan giáo, chỉ nói chính đệ, chính đệ cùng Trình Sóc…”

Trình Dục nói: “Bây giờ còn đang mở đại hội Võ Lâm, nếu dễ dàng lộ ra…”

“Nhưng bọn họ đều là người có chút đạo hạnh. Hơn nữa…” Hơn nữa hiện tại Phượng Thăng Minh, thực tế vẫn có chút sợ Trình Dục sẽ ‘biến lại’ thành Trình Sóc, cứ thế biến mất.

Chương 54

Edit + Beta: Snail

Ngày đầu tiên toàn bộ hành trình của Trình Dục đều ở đây, đến ngày thứ hai, mới đổi thành Phượng Thăng Minh, mà y đi tìm Vô Thủy đại sư.

Vô Thủy đại sư cho y một túi gấm, Xung Vân đạo trưởng cũng tặng y một túi gấm. Trình Dục cho là bọn họ tìm y tới là có chuyện muốn nói với y, nói chuyện một ngày, đàm luận rất nhiều thứ, còn có bí ẩn huyền diệu khó giải thích kia. Nhưng mà bọn họ nửa câu cũng không nhắc đến, chỉ cười nói: “Minh chủ, chờ lúc nào cậu thực sự hài lòng với cuộc sống hiện tại, cậu có thể mở những túi gấm này ra.”

Trình Dục thoáng có chút chần chờ nói: “Đại sư, ta đối với cuộc sống hiện tại, không có gì bất mãn.”

Vô Thủy đại sư chấp tay hành lễ, nói: “A Di Đà Phật, Minh chủ lòng mang thiên hạ, vinh nhục tự thân sớm đã không suy xét nhiều, chỉ là trên đời vốn không có gì, so với ‘thành’ quan trọng hơn, sao không ‘thành’ cho tâm, ngẫm lại chính mình có thật sự thỏa mãn hay không? Có lẽ chỉ là Minh chủ không phát hiện thứ khiến mình hài lòng, cũng bởi vì không so đo thứ khiến mình không hài lòng, cho nên nghĩ lầm chính mình thỏa mãn, rồi lại không vui…”

“Nếu người người đều có thể ‘thành’ cho tâm, trên đời này sẽ bớt đi rất nhiều vấn đề.” Xung Vân đạo trưởng vuốt râu, khẽ cười.

Trình Dục âm thầm nghĩ, mình đích xác không thể coi là hài lòng, nói như vậy, hai người bọn họ thật sự nói đến điểm mấu chốt của y, chẳng qua, ý của bọn họ có phải là về phương diện tình cảm hay không? Kỳ thực Vô Thủy cùng Xung Vân đều có thể xem như người tu đạo, Trình Dục không quá muốn nghĩ đến phương diện kia, nhưng gần đây vấn đề y gặp phải chính là phương diện tình cảm, bởi vậy không khỏi nghĩ sâu hơn.
Một chữ ‘thành’, là khiến y thừa nhận, chính mình không thích Phượng Thăng Minh, từ đó cùng hắn chặt đứt, hay là để y mở rộng tâm mình, thành cho ý niệm thử xem của y cùng Phượng Thăng Minh…

Đời này của y chưa từng cùng người yêu đương, chưa hưởng qua tư vị tình yêu, đã như vậy, vì sao không cho Phượng Thăng Minh một cơ hội? Càng cho đứa nhỏ trong bụng mình một cơ hội. Cứ như vậy giết bé đi, lẽ nào y tàn nhẫn hạ quyết tâm được? Thêm nữa, Phượng Thăng Minh lại một mảnh cuồng si như vậy…

Không nói với Phượng Thăng Minh chuyện Vô Thủy đại sư cùng Xung Vân đạo trưởng cho y túi gấm, Trình Dục và Phượng Thăng Minh cùng dự họp, trong bữa tiệc cũng không trò chuyện với nhau. Mỗi lần dự họp, y phục Trình Dục đều có chút dày. Phượng Thăng Minh sẽ không trực tiếp nhìn thẳng y, chẳng qua chung quy trong lúc lơ đãng, đều sẽ liếc đến chỗ y…

Đại hội Võ Lâm ban đầu đại đa số là tiểu đánh tiểu nháo, rất nhiều nhân vật rễ cỏ chưa chân chính lang bạt giang hồ, võ công căn bản trong nhân sĩ võ lâm, vì vậy rất nhiều đều là tiểu tử lỗ mãng, cứ như vậy xông vào một lần, sau đó bị người có thực lực chân chính đánh hạ. Mặc dù điểm đến thì ngưng, có điều chỉ sợ cũng nổi giận. Chung quy có mấy người không có mắt, nhất thời nổi điên, trực tiếp đứng trên đài nói kháy chửi mát, đem mọi người kể cả Trình Dục cùng nhau mắng chung.
Đương nhiên, những người đó đều sẽ bị mời xuống.

Bảy mồm tám mỏ chõ vào, tuy rằng náo nhiệt, cũng có người giữ gìn trật tự, bất quá chỉ phấn khích, lại không đặc sắc, như thế qua hơn nửa tháng, tỷ thí trên đài rốt cục dần dần ngoạn mục hơn. Trình Dục cũng phát hiện, trong những người đang chuẩn bị dưới đài, thêm vài người y nhận biết.

Không… Không chỉ y nhận biết, e rằng Phượng Thăng Minh cũng nhận biết. Một vài người tham dự đại chiến trước đó cũng nhận biết.

Khi diệt Kỳ Lan giáo, bắt được rất nhiều giáo chúng ‘bị buộc nhập giáo’. Kỳ thật phần lớn người ở Kỳ Lan giáo đều là bị ép vào giáo, bao gồm Trình Sóc năm đó, chẳng qua chỉ có rất ít người bởi vì tính khí hợp với Kỳ Lan giáo mà thật sự trở thành đại nhân vật.

Hiện tại trong những người này, liền có không ít. Cũng không xác định bọn họ chỉ đến xem, hay là muốn làm chút gì khác.

Trong lòng suy nghĩ những thứ này, Trình Dục biết đã có rất nhiều người âm thầm đề phòng, y cũng ung dung thản nhiên bắt đầu đánh giá đám người luận võ, quan sát đánh giá, liền phát hiện một người. Một người vốn không nên xuất hiện ở nơi này.

Trần An.

Chương 55

Edit + Beta: Snail

Phượng Thăng Minh thả gã? Hay là gã trốn ra được?

Lấy tính tình Thăng Minh, cho dù bị mình nói động, không muốn động thủ với Trần An nữa, vậy cũng không có khả năng thả gã lúc đại hội Võ Lâm diễn ra.

Không tùy tiện đến bên cạnh Trần An, cũng không quá chú ý gã. Trình Dục giống như lơ đãng, lướt mắt qua gã, nhân tiện cũng liếc nhìn Phượng Thăng Minh, rồi tiếp tục chú ý trên đài.

Lúc này trên đài đã có một tân tú xuất sắc – một người bộ dáng thiếu niên, trong sáng tuấn tú, sử dụng một roi da, người đi tới khiêu chiến bị hắn đánh một trận, đánh đến một số người phía dưới vừa vỗ tay tán thưởng lại vừa lo sợ, âm thầm may mắn chính mình không cần đi lên chịu đựng roi da. Mà có mấy nam tử thích nam sắc, lại cảm thấy hắn như quả ớt nhỏ dụ người muốn chinh phục.

Thiếu niên này đã chống đỡ hồi lâu chưa xuống đài, phỏng chừng đã hơn nửa đợt tỷ đấu, hắn là người xuất sắc nhất. Còn lại mấy người, biết mình mặc dù không tệ, nhưng đánh không lại hắn, vì vậy chỉ xem chừng, tiếp theo liền đến đệ tử thế gia…

Vầng thái dương hạ xuống phía tây, ánh nắng chiều nhuộm nửa vùng trời, tựa như đem toàn bộ thế giới đều thiêu đốt lên.

Chính là thời khắc dùng bữa tối, Trần An mãi mới chờ đến khi Trình Dục muốn đi lại cho gã một ánh mắt, hướng về phía y làm khẩu hình: “Trình Sóc, ta muốn gặp ngươi. Lúc canh ba, hậu viện, không được để Phượng Thăng Minh biết.”

Thu hết tin tức gã truyền ra vào mắt, Trình Dục buông mắt, không để Phượng Thăng Minh đang ở bên trái dưới đài nhìn mình phát hiện. Y cho rằng, Trần An vẫn cảm giác mình là Trình Sóc, muốn tìm mình chắc là muốn nói chuyện về Trình Sóc, đồng thời âm thầm nghĩ, vài người Kỳ Lan giáo kia, hiện tại án binh bất động, liệu sẽ cùng gã cấu kết? Nếu có cấu kết, y đi gặp Trần An một lần, nói không chừng có thể một lưới bắt hết bọn chúng. Nội lực của y đang dùng tâm pháp ban đầu, sau này lại điều dưỡng nhiều như vậy, đã khôi phục rất nhiều, tuy không thể so sánh với lúc trước, nhưng đối phó với một Trần An vẫn là dư dả.

Dùng bữa tối, tắm rửa thay quần ảo, Phượng Thăng Minh không ở đây, chỉ có một mình y trong phòng. Phượng Thăng Minh thích ở bên y, có điểu chung quy một số thời điểm không thể, Trình Dục mặt một chiếc áo đơn, mở giấy Tuyên Thành ra, qua loa mài mực, trên giấy viết: Khi canh tư chưa gặp, có thể tìm, chế trụ Trần An, điều tra Kỳ Lan giáo. Chỗ lạc khoản viết hai chữ ‘Trình Dục’.

Sau khi viết xong liền gấp lại nhét vào trong chăn, buông màn xuống làm ra bộ dáng như có người ngủ bên trong, buông mắt nhìn bụng dưới hơi nhô ra của mình, Trình Dục tìm rất nhiều áo lót, đem chính mình bao lại một tầng dày, chỉ là bao bọc lại, nhưng không che kín, một là vì rộng rãi thì thuận tiện hơn, hai là đến lúc đó lỡ như động thủ, sẽ không bởi vì quần áo mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Vào lúc canh ba, y đến hậu viện – nơi y luyện công trước đây. Trần An đã chờ ở đó. Dưới một tàng cây.

Không khóc, cũng không cười, càng không điên cuồng, tâm tình gã thoạt nhìn so với lần trước ổn định hơn nhiều, có điều trong mắt mơ hồ vẫn lộ ra tia máu, chắc là vẫn vì y ‘chết’ mà canh cánh trong lòng, Trình Dục hơi hơi động dung, nhịn không được nói: “Ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Chờ sau đại hội Võ Lâm, y sẽ nói cho gã biết y không chết. Nếu hiện tại nói, gã không tin, tâm tình kích động làm lớn chuyện, bị người nghe thấy nhất định sẽ tưởng Trình Sóc có âm mưu cố ý giả trang thành y. Không nói ngược lại càng có thể ổn định gã, bởi vì miệng không buông một chút nào, gã liền phải cần thời gian nhất định mới nắm chắc chứng minh trước mặt mọi người y không phải Trình Dục, trả lại công bằng cho “Trình Dục”.

Trần An nhìn y hồi lâu, ánh mắt có chút nóng rực, còn có chút lạnh lùng kỳ dị, hồi lâu sau, bỗng nhiên nói: “Ngươi mang thai, đúng không?”Sắc mặt Trình Dục hơi đổi, nói: “Làm sao ngươi biết?”

Trần An nói: “Không có gì, chỉ là biết thôi… Ta cũng không có kinh nghiệm, người chung quanh đều chưa từng mang thai, cũng không biết thời điểm mang thai, có thể uống rượu hay không?”

Trình Dục lắc đầu.

Trần An tiếc nuối thở dài, lại nói: “Vậy ngươi uống một chén trà được không?”

Trình Dục cũng lắc đầu. Y không muốn uống trà, không phải vì sợ trong trà có độc, mà kiêng kỵ gã cố ý làm ra vẻ huyền bí, khiến y ngắm hoa trong màn sương, y phải thời thời khắc khắc buộc chặt thần kinh. Cho nên, ngay cả ghế y cũng không ngồi xuống – trước kia y chưa có thai, nhất định sẽ không khẩn trương như thế.

Trần An uống cạn ly trà trên bàn đá, trong khi uống, tiếc nuối nở nụ cười, chỉ chỉ gốc cây trong hậu viện bên người gã, dùng khầu khí hoài niệm nói: “Ta nhớ rõ trước đây ngươi chán ghét gốc cây này nhất, bởi ngươi từng vì gốc cây này mà đánh ta một trận, chỉ vì ta là người phàm, không cách nào khiến một gốc cây lê nở ra hoa đào. Mà khi đó ngươi si mê rượu hoa đào, không chịu đi nơi khác hái hoa đào, chỉ muốn trong viện này, gấp đến độ khiến những người chúng ta xoay quanh bên ngoài, ta lại vừa vặn ở bên cạnh ngươi, ngươi liền đem tức giận xả trên đầu ta…”

Ánh mắt Trình Dục nhu hòa một chút, cũng hồi tưởng lại chuyện cũ. Y nhớ khi đó Trình Sóc hóa trang làm nữ tử, nhưng tính tình vẫn như nam tử vội vàng xao động, hắn hy vọng trong điện nở hoa đào, bởi vì hắn muốn hoàn toàn dựa vào chính mình lấy nguyên liệu thiên nhiên để làm rượu hoa đào, muốn làm tốt hơn so với y cùng Phượng Thăng Minh, nhưng nghe nói muốn dời một gốc cây đến cần rất lâu, liền giao trách nhiệm khiến cây lê nở ra hoa đào cho Trần An, nếu không nở ra, liền đánh gã… Ý tưởng khi còn bé, luôn tương đối ngựa thần lướt gió tung bay. Ai khi còn bé sẽ không nghịch ngợm? “Ta nhớ khi đánh, cũng không phải rất nặng. Hơn nữa ta giúp người bôi thuốc. Kỳ thật không phải ta cố ý.”

Trần An lộ ra biểu tình có chút khổ sở, nói: “Ngươi giúp ta bôi thuốc, chẳng qua, có một số việc ngươi nhớ không rõ, ta lại nhớ rõ, ngươi không để ý, ta lại để ý, ngươi cảm thấy đánh không nặng, nhưng ngươi không biết, ta là đại ca ngươi cứu về, vốn đã nợ tình của nhà các ngươi, ăn nhờ ở đậu, ngươi đối với ta như vậy, rõ ràng coi ta là hạ nhân, cho dù sau đó lại bôi thuốc cho ta, thì sao chứ? Ngươi có thể nghĩ tới khi đó ta khó chịu bao nhiêu? Bọn họ đều chú ý cảm thụ của ngươi, tuy Minh chủ trách cứ ngươi, phía sau lại không phải giống như phu nhân, đi dỗ ngươi?”“Khi đó, ta không hiểu chuyện, có điều sau này ta thật lòng đối xử tốt với ngươi, tiểu An, tuy rằng ta có chút bị làm hư, phát cáu lên, liền quên chú ý cảm thụ của người khác, nhưng trong lòng ta không có ác ý, ta cũng chưa từng xem ngươi là hạ nhân mà đối đãi.”

Trần An nhìn y, trong mắt lóe ra ánh sáng kỳ quái, gã tiến lên một bước, dịu dàng nói: “Ta biết trong lòng ngươi không có ác ý, ngươi đối xử tốt với ta, ta đều nhớ kỹ, ta nhớ rõ ngươi không giống Minh chủ cùng phu nhân trước trách cứ hắn sau lập tức lại đi dỗ hắn, mà tới đưa thuốc cho ta trước, cũng nhớ rõ ngươi mua cái trống lắc làm bồi lễ, trời đổ mưa, ngươi lắc trống, đinh đinh đang đang, nói, ‘Ngươi xem, bên ngoài đổ mưa, ông trời cũng đang thương tâm vì ngươi, nhưng mà nam tử hán đại trượng phu, không dễ rơi lệ, nếu ngươi không phạm sai lầm, thì không nên vì một chút đau đớn mà khóc, như vậy về sau, ngươi liền có thể trở thành một đại anh hùng’….”

Việc này không phải nói Trình Sóc, mà là Trình Dục, Trình Dục ngẩn ra, tay xoa bụng, trầm mặc thật lâu, mới nói: “Thì ra, ngươi biết, hơn nữa, ngươi tin?”

Trần An cắn chặt răng, cố gắng không lộ ra biểu tình phẫn hận, nói: “Đúng, ta biết, hơn nữa ta tin…”

Hai tay Trình Dục đều xoa bụng, nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt, cảm thụ toàn thân vẫn vô lực như cũ, nói: “Làm sao ngươi hạ dược?”

Trần An nói: “Trình Dục, ngươi quên thân thể hiện tại của ngươi là Trình Sóc sao? Giáo chúng Kỳ Lan giáo nói, trong cơ thể hắn hỗn hợp rất nhiều nội lực, không đến nửa năm không thể giải, hơn nữa công pháp kia, sẽ bởi vì hít vào bột phấn Kỳ Lan hoa mà dẫn đến ngất đi.”

“Ta còn tưởng rằng, Kỳ Lan hoa chỉ là một truyền thuyết… Huống chi, nếu ngươi đã biết là ta, vì sao còn muốn…”

Trần An đi đến phía trước, đỡ Trình Dục, kỳ thực Trình Dục đã nỏ mạnh hết đà, hầu như khắc chế không nỗi ngã vào trong ngực gã, Trần An ôm y, tham lam dùng lực ôm, kích động nói: “ Đó là bởi vì… Bởi vì ta thích ngươi! Lẽ nào ngươi không biết sao? Kỳ thật ngươi biết! Trình Dục, ngươi có biết kỳ thật ngày đó ta liền có cảm giác với ngươi hay không, chỉ là ta không dám nói… Ta tuyệt không dám nói, sau này khi biết Trình Yên là nam tử, mà Minh chủ lại bằng lòng gả hắn cho ta, ngươi có biết ta kích động khổ sở bao nhiêu không? Kỳ thật ta có cơ hội ở bên ngươi! Minh chủ bọn họ không ngại nam tử cùng nam tử yêu nhau! Nhưng ngươi là trưởng tử, hơn nữa hắn khắp nơi nói với người khác hắn thích ta, ngươi nhất định không đoạt người đàn ông của đệ đệ mình…”

“Hắn… chỉ nói… với mấy người chúng ta… mà thôi.” Trình Dục còn chưa nói xong, đã không mở mắt nỗi, mê man đi. Trên gốc cây kia hoa lê đã rơi hơn phân nửa, theo hương khí cất giấu bột phấn Kỳ Lan hoa, cùng nhau khiến Trình Dục bất tỉnh nhân sự.

Trần An nhịn không được hôn lên tay y một cái, dìu y đến một phòng khách, dưới phòng khách còn một phòng tối – nơi an toàn nhất Phù Vân sơn trang, cho dù Phượng Thăng Minh tìm người, cũng sẽ không tìm đến bên này.

“Ngươi luôn cảm thấy hắn kiêu căng một chút chỉ là giống đứa nhỏ nhà người khác, khi còn bé nghịch ngợm, tâm địa tốt là được, nhưng ngươi không biết tâm hắn đã sớm đen, dù cho ngươi biết hắn thủ đoạn độc ác, hắn là ác nhân, cũng muốn bảo toàn hình tượng lúc đó của hắn – không sao cả, chung quy ngươi sẽ biết, phòng tối nơi này, vốn hắn muốn ở nơi này giết ngươi, cầm tù ta, chỉ kém một chút mà thôi, ha ha… Nếu hắn chưa dùng tới trên người ta, ta cũng không muốn dùng trên người hắn, ngươi xem như chịu đựng thay hắn, chịu thay hắn, như vậy ta liền tha thứ cho hắn, về sau cũng vẫn đối xử tốt với ngươi…”

Châm đèn trong phòng tối. Mở ra từng cơ quan, sau khi cơ quan kia mở ra, từng viên dạ minh châu từ ngăn ngầm lộ ra, tắt đi ngọn đèn, trong phòng vẫn sáng sủa tựa như ánh trăng bên ngoài.

Trần An mê muội nhìn Trình Dục bị gã đặt trên giường, ngón tay trên gò má y nhẹ nhàng di động…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau