SAU KHI XUYÊN THÀNH ĐỆ ĐỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sau khi xuyên thành đệ đệ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Edit + Beta: Snail

“Hoãn lại sợ là không được, nếu đệ thật sự để ý như vậy… Ta có thể thử xem…”

“…”

“Nếu không được, chí ít đệ lưu lại bé… lưu lại bé một đoạn thời gian, không vì bé, vì chính đệ, cũng vì đại hội Võ Lâm lần này, được chứ?”

“…”

“Dục đệ, đại cục làm trọng.”

Chậm rãi lộ ra nụ cười nhẹ, tựa như nghĩ tới bộng dáng Trình Dục có chút không cam tâm siết chặt ngón tay. Trình Dục biết, biết đứa nhỏ này chí ít hiện tại không thể phá. Đại hội Võ Lâm thường thường phải mở hơn tháng, một khi phá thai võ công thân thể bị hao tổn, nếu muốn bù lại toàn bộ, chỉ sợ phải hơn một năm.

Nhưng mà, đại hội Võ Lâm ngoại trừ thương thảo tiến công dư đảng quét sạch chúng ngoài giang hồ, còn có tác dụng làm mồi nhử, nói không chừng cá lọt lưới của Kỳ Lan giáo không cam lòng thất bại sẽ xông tới. Trình Dục thân là Võ Lâm Minh Chủ, không thể đổ trách nhiệm cho người khác, tất phải xuất thủ. Nếu lộ ra chuyện võ công bị hao tổn, nhất định sẽ khiến người hữu tâm chú ý.

Phía sau cánh cửa khép kín, đang nhốt Trình Dục bên trong, không có khóa, nhưng Phượng Thăng Minh biết có ổ khóa vô hình đem y khóa chặt.Trình Dục quan tâm nhất là gì?

Hiếu, tình, chính đạo.

Có lẽ quan tâm nhất, là hiếu. Trình lão minh chủ dạy y chính đạo, y liền tuân thủ nghiêm ngặt, dạy y phải lưu lại đời sau, tất phải chấp hành, y cũng tuân thủ nghiêm ngặt. Mà võ lâm, chính là trách nhiệm quan trọng nhất phụ thân truyền cho y. Trình Dục cũng không thể coi là người có đại mưu lược gì, y không quá thích thay đổi, có nơi nào đó còn hơi bảo thủ. Y muốn cần chặt đứt thì chặt đứt, không thể do dự không quyết đối với chuyện giữa hai người bọn họ, hắn càng muốn bện một tấm lưới, khiến y trốn không thoát.

Mà bảo thủ của y, chính đạo của y, do dự của y, lương thiện của y, đều là lợi thế trong tay hắn.
Trong viện vẫn còn một cây hoa lê, bên cạnh liễu rủ lay động theo gió, có tư thế biếng nhác. Không phải mưa hoa còn rơi, không gió tự bay, những thứ này đều đã định trước, giống như Trình Dục đã được chú định thành như bây giờ, trong bụng còn có cốt nhục của hắn…

“Nhị trang chủ.” Một nam tử chẳng biết xuất hiện lúc nào, nửa quỳ xuống hành lễ, một thân hắc y, ngay cả khuôn mặt cũng bị che đi phân nửa, thấp giọng nói: “Thiệp mời đại hội Võ Lâm đều đã phát ra, Vô Thủy phương trượng cũng đã mở lớn sơn môn định ra thời gian trống để Thiếu Lâm tự làm nơi tiếp khách trước tiên, rất nhiều người đã trù bị muốn đến Phù Vân sơn trang, nếu muốn trì hoãn, chỉ sợ…”

Phượng Thăng Minh thản nhiên nói: “Không cần trì hoãn.”

Nam tử này theo Phượng Thăng Minh và Trình Dục rất nhiều năm, đối với tâm tư của Phượng Thăng Minh ngược lại thấy rõ ràng, tuy rằng có chút nghi ngờ Trình Dục có biến thành Trình Sóc rồi hoài thai hay không, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: “Có cần diễn một màn trước mặt Trang chủ hay không?” Dù sao Phượng Thăng Minh vừa mới làm ra điệu bộ nửa dụ dỗ nửa trấn an Trình Dục. Tuy Trình Dục bị hắn dỗ, nhưng lỡ như sau đó cảm thấy không thích hợp, hơn nữa phát giác Phượng Thăng Minh lừa y, khẳng định lại tức giận, nói không chừng quýnh lên, trực tiếp phá đứa nhỏ đi.

“Không, diễn trò ngược lại làm lộ chân tướng.” Phượng Thăng Minh rũ mắt, nói: “Chờ bọn họ lên núi, ván đã đóng thuyến, dù đệ ấy giận, cũng không làm được gì, đại hội Võ Lâm chấm dứt, Dục đệ có thai ít nhất ba tháng. Cho dù là nữ tử, ba tháng phá thai mạo hiểm cũng cực lớn, huống chi hiện tại thân thể đệ ấy bất tiện, không có đại phu dám động vào đệ ấy, Lưu thúc tuyệt không có khả năng đáp ứng, đệ ấy cũng không dám nói cho đại phu nào ngoài Lưu thúc ra…”

Nam tử nói: “Có muốn phái người trông coi Trang chủ.”

Phượng Thăng Minh trầm ngâm một hồi, nói: “Không, còn không biết võ công hiện nay của đệ ấy thế nào, nếu phát hiện, lại thêm rắc rồi. Ngươi đi bố trí nhân thủ trước, để tránh dư nghiệt Kỳ Lan giáo đánh lén.”

“Dạ.”

Chương 37

Edit + Beta: Snail

Trình Dục càng ngày càng thích ngủ.

Đây không phải là một điềm báo tốt, y nghĩ.

Từ khi dùng xong bữa tối cho đến hiện tại, cũng không biết đã ngủ bao lâu…

Mơ hồ mở mắt, có thể thấy bóng dáng Phượng Thăng Minh, hắn không đốt đèn, sợ đánh thức y, cởi áo khoác ra, xốc chăn lên chen vào, chiếm một nửa chiếc giường. Trình Dục nắm chăn không muốn cùng người chia sẻ, rất bất mãn không muốn ngủ cùng một chỗ với kẻ mình đang chiến tranh lạnh.

Phượng Thăng Minh dùng chút xảo kình, Trình Dục nhịn không được thả lỏng chăn, để hắn chui vào. Hắn vây rất kiên quyết, y không có biện pháp nắm lấy chăn nữa, vì thể đành thuận theo Phượng Thăng Minh tiến vào ngủ.

Trước đây bọn họ ngủ cùng rất nhiều lần, trong lúc mơ mơ màng màng thế nhưng cũng vô pháp quá mức bài xích.

“Dục đệ…” Hắn nhẹ giọng gọi, tiến vào ngủ còn chưa đủ, lại vuốt ve gò má y.

Trình Dục không muốn để ý tới hắn, mơ mơ hồ hồ đáp lại một tiếng, “Hửm?”

Phượng Thăng Minh thấp giọng nói, “Đại hội Võ Lâm sắp bắt đầu, gần đây dường như đệ rất dễ mệt…”“Không… Không mệt…” Trình Dục thì thào nói, vừa thì thào, vừa dần hô hấp vững vàng, không phải y cố ý, chỉ là thật sự chống đỡ không được, cho nên lại thiếp đi.

Phượng Thăng Minh vuốt ve mái tóc che phủ gương mặt, hôn một cái trên đôi gò má y. Trong thuốc dưỡng thai Lưu thúc chuẩn bị, có thành phần an giấc, sẽ không tổn hại thân thể, cũng sẽ không tổn hại đến thai nhi, chỉ là vì tu dưỡng cơ thể mẹ, làm cho bọn họ càng thêm bình an, thuốc này chí ít còn phải uống một thời gian, chỉ có thể trùng hợp đến thời điểm đại hội Võ Lâm.

Ánh ban mai tờ mờ sáng, cố tình có người không thức thời, muốn vào Phù Vân sơn trang, tới tìm phiền phức. Một khách không mời đến cầu kiến, hơn nữa tuyên bố không gặp được người trong trang, liền không đi.

Nghe được bọn hạ nhân báo ra tên của người kia, chân mày Phượng Thăng Minh cau lại.

Trần An.
Trần An.

Là gã. (Đậu mè, thằng khốn tui ghét nhất truyện -_-)

Nếu nói năm đó Trình Sóc đi vào tà đạo, kẻ này chính là đầu sỏ gây nên. Nếu không, nói không chừng bản tính Trình Sóc cũng không xấu xa đến thế, cùng Trình Dục đồng thai mà sinh, xấu xa lại có thể xấu xa cỡ nào? Trần An có thể biến người sợ chết như Trình Sóc thành một kẻ lòng dạ độc ác như vậy, cũng thật không dễ dàng.

“Nhị trang chủ… Ta muốn cầu kiến Trang chủ.” Vẻ mặt Trần An nôn nóng, còn có chờ mong, “Tiểu thư Trình Yên… không phải, Trình Sóc đã chết, lẽ nào bây giờ y còn không muốn gặp ta?”

Trong lòng Phượng Thăng Minh không vui, nét mặt lại ôn ôn hòa hòa nói, “Thân thể Dục đệ không khỏe, ngươi không tiện gặp y.”

Trần An nói: “Chuyện năm đó, ta thật sự không ngờ hắn sẽ… hắn sẽ làm vậy, tuy rằng hắn hóa trang thành cô nương, nhưng ta biết Minh chủ bọn họ càng nhiều là vì muốn tách nam tử phải lấy vợ sinh con ra mới để hắn làm nữ tử, như vậy có thể cả đời không gả cũng sẽ không nhiều lời ong tiếng ve như nam tử, ta… ta vẫn xem hắn là thiếu gia, ta biết các ngươi cũng xem hắn là thiếu gia. Ta không muốn cưới hắn, là vì ta thật sự không có cảm giác đối với hắn…”

Phượng Thăng Minh hơi hơi mỉm cười, nói: “Nếu ngươi không thích nam tử, sao lại nói với hắn ngươi thích Trình Dục? Hắn hận Trình Dục, cũng là một tay ngươi tạo thành, nếu không phải ngươi nói những lời đó, tình cảm của hắn và Trình Dục vô cùng tốt, tuyệt đối không cần liên tiếp suýt bị hắn độc chết, khó lòng phòng bị.”

Trần An ảm đạm nói: “Ta không ngờ hắn sẽ biến thành như vậy… Sao lại ngờ tới hắn chẳng những muốn làm nữ tử, tính tình cũng học nữ tử ghen tỵ ác độc…”

Phượng Thăng Minh thản nhiên nói: “Hắn muốn làm nữ tử thì làm nữ tử, điều đó vốn cũng không sai, là chính hắn lựa chọn, dù sao vẫn tốt hơn muốn làm nam tử lại không thành. Ngươi luôn miệng nói hắn là nam tử, không thích hắn, đảo mắt lại thổ lộ lòng mến mộ đối với Dục đệ, chẳng lẽ không phải cố ý nhục nhã hắn? Tính tình của hắn vốn có chút cực đoan, ngươi không dẫn đường thi thôi, còn muốn kích hắn, một tay tạo thành kết cục như thế của hắn, Trình Dục tuyệt không bằng lòng gặp lại ngươi.”

Chương 38

Edit + Beta: Snail

Lời này của Phượng Thăng Minh cực kỳ trúng tim, hầu như từng câu đâm vào khiến gã đau đớn.

Trần An vội vàng nói: “Ngày đó ta say rượu, ta thật sự không phải cố ý nói ra tâm ý, huống chi ta không thích hắn, làm sao ta có thể lừa hắn nói mình thích hắn?”

Phượng Thăng Minh thấy gã còn chưa từ bỏ ý định, lạnh nhạt nói: “Trong lòng Dục đệ vĩnh viễn không có ngươi, cho dù ngươi trở về cũng vô dụng. Đại hội Võ Lâm lần này, nếu ngươi an phận thì thôi, còn như làm ra chuyện gì, đừng trách ta không niệm tình cũ.”

Trần An cười khổ một tiếng, nói: “Nhị trang chủ, ta chỉ là nghe được tin tức, vạn dặm chạy tới muốn gặp Trang chủ một lần…”

“Ta nói rồi, Trình Dục sẽ không gặp ngươi.”

Mấp máy môi, Trần An không khỏi nói: “Chẳng lẽ không phải vì Nhị trang chủ yêu Trang chủ, thậm chí trong lòng có tư tâm?”

Ánh mắt Phượng Thăng Minh bỗng nhiên sắc nhọn, vừa sắc như đao lại sâu xa như màn đêm, sắc bén đến gần như muốn đâm thủng Trần An.

Trong lòng Trần An giật mình, lui về sau một bước, mồ hôi trên trán không ngừng rơi, vạn vạn không ngờ tới Phượng Thăng Minh luôn là nhân vật ôn hòa lỗi lạc, có ngày thoạt nhìn lại khiến người sợ hãi như thế.“Có hay không có tư tâm, cũng không liên quan đến ngươi, y sẽ không gặp ngươi thì nhất định sẽ không gặp ngươi…” Quay người qua, tay áo tung bay, phất tay một cái, chút tình cũng không lưu lại, “Về sau Phù Vân sơn trang sẽ không thông tri tin tức của ngươi, ngươi cũng không cần đến nữa.” Đi thong thả vào trong sơn trang, trực tiếp sai người đóng cửa lại. Đây căn bản là nói chuyện cũng không muốn nói với gã, trực tiếp cho gã canh bế môn.

Trần An bị tức đến sắc mặt trắng bệch, thiếu chút nữa hôn mê luôn, lúc trước gã được Trình Dục cứu, mà Phượng Thăng Minh là được Phù Vân sơn trang nuôi dưỡng, đều ăn nhờ ở đậu, cố tình Phượng Thăng Minh cùng Trình Dục có thể hòa thuận khăng khít, ngày trước có Trình Sóc ngăn trở, hiện nay thật vất vả có cơ hội tìm tới Trình Dục lần nữa, gã nhất định phải thành công.

Âm thầm trầm ngâm, ngươi không chịu để ta gặp Trình Dục, rõ ràng là sợ Trình Dục mềm lòng với ta, ta nhất định phải gặp y.

Đi đến một chỗ tường vây bên ngoài Phù Vân sơn trang, màu sắc tường vây bên này tương đối tối tăm chút, tuy cách mười năm Phù Vân sơn trang đều sẽ tu sửa đơn giản một lần, nhưng bởi vì bị ăn mòn, vẫn sẽ có dấu vết năm tháng lưu lại.

Tường vây cao hơn ba trượng, không có ổ chó, mà khinh công của gã cũng không có khả năng cầm cự giúp gã từ tường vây đi vào. Trần An trực tiếp từ cây trồng một bên leo vào, leo lên ngọn cây, lợi dụng trọng lực tự thân ép cong cành cây, câu lên mép tường rào…Ánh sắng xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu vào trên bàn dài, mặt trời lên cao đến đỉnh đầu, Trình Dục buông sổ sách xuống, xoa xoa huyệt thái dương, y lại cảm thấy rất buồn ngủ, buồn ngủ muốn đòi mạng. Trước kia thời điểm bận rộn nhất, mỗi ngày không ngủ được một canh giờ, nhưng vẫn cưỡng ép tỉnh táo, xử lý yếu vụ vẫn có thể chống đỡ, hiện tại đừng nói một canh giờ, mỗi ngày y đều ngủ ít nhất năm canh giờ, nhưng lại vẫn rất buồn ngủ. Mà Phượng Thăng Minh đã không phân trần lấy đi đại bộ phận thứ phải xử lý.

Là bởi vì đứa nhỏ?

Trình Dục xoa xoa bụng mình, tay dừng một chút, lại buông xuống. Không có vẻ gì đáng nghi, cho dù là chính y, cũng là khi vận nội lực mới cảm thấy vùng dưới bụng không thích hợp.

Sự vụ xử lý không sai biệt lắm, lại ngủ một hồi đi…

Không cách nào ngăn cản ý tưởng này xoay quanh trong đầu mình, Trình Dục đến phòng ngủ, nằm lên giường. Y ngủ một giấc, liền sét đánh cũng không dậy, may mà chỉ có Phượng Thăng Minh tiến vào… Phượng Thăng Minh sẽ không ầm ĩ khi y ngủ, nhiều lắm chỉ giúp y đắp chăn…

Trần An lẻn vào phòng Trình Dục, phụ cận chỗ vách tường đó chính là gần phòng ngủ Trình Dục, lúc trước Trình Sóc cũng từ đó chạy trốn. Kỳ quái là, lúc này nên là lúc thay ca, nhưng lại không có bao nhiêu người.

Lợi dụng thói quen tránh đi những người đó, đóng cửa lại, thần không biết quỷ không hay, gã dự định ở chỗ này chờ Trình Dục đến, có điều không nghĩ tới, Trình Dục thế nhưng đã ở trong phòng.

Không những ở, hơn nữa còn nằm trên giường.

Chương 39

Edit + Beta: Snail

Trình Dục bị bệnh.

Trần An nghĩ.

Lúc phát giác Trình Dục nằm trên giường, gã đã chuẩn bị tốt tâm lý bị y phát hiện rồi đuổi ra ngoài. Chuyện giận chó đánh mèo nhất mà y từng làm, chính là đối với gã, Trình Sóc vì gã mà bỏ đi, vì gã không cưới hắn mà bỏ đi. Nhưng mà chuyện tình cảm, làm sao lại có khả năng có thể khống chế? Nếu có thể khống chế, vậy không còn gọi là tình cảm nữa.

Đi đến bên người Trình Dục, Trình Dục như cũ không tỉnh lại, Trần An kinh ngạc nhìn y một hồi, chỉ cảm thấy tim đập vô cùng nhanh… Có thể sờ sờ y không? Y vẫn không tỉnh lại, chắc là hôn mê, hoặc là… Là tình huống gì khác, nhưng nói không chừng có thể sờ sờ, nhất định có thể sờ… Gã khát vọng y đã bao lâu rồi?

Trần An đưa tay ra, cũng không dám sờ nơi khác, trực tiếp đụng đến tay Trình Dục. Lúc trước gã từng chạm vào tay Trình Dục, là gặp may, tay Trình Dục cốt cách rõ ràng, vân da nhẵn nhụi, bàn tay bởi vì luyện võ mà thô ráp, đối với người tập võ mà nói, vô cùng hoàn mỹ…

Trình Sóc không luyện võ trong thời gian rất dài, ở trong trang chưa từng nếm khổ, vì vậy tay rất mềm mại.

Trần An niết tay Trình Dục một chút, Trình Dục vẫn không tỉnh, gã cau mày, cảm thấy đôi tay này có chút giống Trình Sóc.

“Nhị tiểu thư…?” Gã nhẹ giọng hỏi.Trình Dục không phản ứng, người luyện võ, làm sao có thể không có tính cảnh giác như vậy?

Trong mắt Trần An xuất hiện làn sóng hoảng sợ, chỉ cảm thấy tim muốn ngừng đập, trong lòng gã có một ý tưởng, nhưng cũng không dám suy nghĩ sâu xa. Chỉ bằng vào một đôi tay, cũng không dám kết luận, nắm mạch đập Trình Dục, phát giác thân thể Trình Dục hướng âm, hoàn toàn không giống với lúc trước, trong lúc nhất thời trong lòng tràn đầy đau đớn, đây là Trình Sóc… đây là Trình Sóc… Nội lực Trình Sóc luyện là âm tính, Trình Dục luyện là dương tính. Không phải Trình Dục…

Không phải nói Trình Sóc đã chết sao? Chẳng lẽ Phượng Thăng Minh đánh tráo hai người bọn họ, hại chết huynh đệ chí giao, chỉ vì… chỉ vì mỹ sắc?

Trần An nghĩ tới chỗ này, hốc mắt đỏ lên, trực tiếp lay tỉnh Trình Dục, “Ngươi… Ngươi… Ngươi đứng lên cho ta!”

Có người đẩy y, Trình Dục miễn cưỡng mở mắt ra, sau khi nhìn rõ người tới trong nháy mắt ép buộc mình tỉnh táo lại.“Trần… An?” Trình Dục chần chờ nói. Năm đó vì tìm Trình Sóc trở về, do mẫu thân làm chủ, để Trần An rời khỏi Phù Vân sơn trang, đưa tiền cho gã nghỉ việc, khiến gã đi nơi khác, để tránh khỏi Trình Sóc vì gã mà giận dỗi…

“Bốp” Trần An quăng cho y một cái tát.

Trình Dục bị đánh cho ngây người, trong nhất thời còn tưởng rằng mình đang nằm mơ. Trên thực tế, gần đây y luôn cảm giác mình đang nằm mơ, cho dù khi xử lý yếu vụ cũng cảm thấy hoảng hoảng hốt hốt, giống như uống nhầm thuốc vậy, hoài nghi trong thuốc dưỡng thai Phượng Thăng Minh hạ cái gì, nhưng trong sách thuốc lại có nói qua triệu chứng như vậy…

“Ngươi… Ngươi… Ngươi…” Trần An chỉ vào y, giọng nói bi thương lại tựa như không nói ra lời, “Ngươi có còn chút liêm sỉ nào hay không?”

Toàn thân Trình Dục chấn động, hai chữ “liêm sỉ” đâm trúng tâm khảm y, thân đang hoài thai, lại là đứa nhỏ của huynh đệ tốt chính mình, dưới cửu tuyền, nếu cha mẹ biết, không biết sẽ thương tâm khổ sở dường nào, nay ngay cả người quen cũng nói như vậy, giấc mộng này thực sự là thật…

“Từ nhỏ ta đã biết ngươi bị kiêu căng phá hủy! Minh chủ bọn họ lén gạt đi bí mật thân thể ngươi, để ngươi làm một tiểu thư được cưng chiều, nghiêm khắc gấp bội với đại ca ngươi, cho dù Minh chủ ông ấy cũng sẽ len lén đến thăm ngươi, thuận theo ngươi, ngươi thì tốt rồi, lúc nhỏ càn quấy cũng cho qua, lớn lên biết thân thể chính mình, còn muốn hại ca ca ngươi, hiện nay ngươi thật sự hại chết y, ngươi có biết lúc trước ngươi hạ độc y, Minh chủ phẫn nộ! Y còn nói ‘Nếu hại người khác con không mở miệng biện hộ được, thế nhưng là chính con, mong rằng phụ thân tha thứ’, nói ngươi có nỗi khổ tâm… Ngươi cho rằng trước khi chết Minh chủ không định quân pháp bất vị thân sao?! Ngoại trừ Trình Dục ngươi còn thiếu chút nữa hại chết ba người hầu! Nếu không phải y cầu xin, ngươi đã sớm chết!”

Trình Dục nghe hơn phân nửa, không khỏi nói: “Ta…”

Trần An không muốn nghe y nói chuyện, lặng quăng một cái tát, Trình Dục ngã ở đầu giường, đầu đụng vào bàn. Khiến người kinh hãi chính là, lúc này y không có chút khí lực, ngay cả gã đánh y cũng không tránh được.

Chương 40

Edit + Beta: Snail

“Ngươi nói xem ngươi làm sao xứng đáng với Minh chủ bọn họ!”

Trình Dục ho khan nửa ngày, gần như muốn ho ra cả phổi, “Ta… Ta không phải Trình Sóc…”

Trần An nào tin được? Ánh mắt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi nghĩ rằng ta không nhận ra ngươi sao? Ngươi đừng quên ngươi từng ôm ấp yêu thương ta, ta nhận ra được ngươi.”

Trình Dục ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm gã, nói: “Lẽ nào một chút trách nhiệm ngươi cũng không có? Lúc trước hắn vừa biết thân thể mình dị thường, tâm tình bất thường, ngươi lại cố tình ở thời điểm kia đối với hắn… ăn nói xằng bậy…”

Trần An cả giận nói: “Chí ít là ta nói thật!” Gã nói, nhớ tới Minh chủ phu nhân từng khẩn cầu gã đối xử thật tốt với Trình Sóc, sau này càng bởi vì gã nói thích Trình Dục mà trục xuất gã khỏi cửa, tựa như càng thêm phẫn nộ, “Dựa vào cái gì! Các ngươi những danh môn chính phái này, chẳng lẽ chỉ quan tâm cái gì đạo đức cái gì lễ nghi… Ta một mực thích ca ca ngươi, không thích ngươi, không muốn cưới ngươi, vậy thì thế nào?”

Đồng tử Trình Dục hơi co lại, vạn vạn không ngờ Trần An vậy mà lại có loại tâm tư này với mình. Y cho rằng Trình Sóc muốn giết y, là vì ngày đó hắn biết thân thể mình không lâu, y lại dạy hắn kiếm pháp, trong thời gian ngắn hắn không học được nên đi nhầm đường. Mà ngày đó Trần An say rượu, không biết vì sao, rất không có nhãn lực nói với Trình Sóc rằng Trình Dục học bộ kiếm pháp này chỉ dùng chút thời gian, khơi dậy tâm lý phản nghịch của hắn…
Sao lại thế… Sao lại thế…?

Ngày thường tính tình của y cũng không cợt nhả, luyện võ cũng thành thành thật thật mà luyện, tuy rằng thân mật với Phượng Thăng Minh chút, nhưng cùng người khác ngay cả nói chuyện cũng không nhiều. Làm sao Trần An lại nổi lên loại tâm tư này với y?

“Ngươi giết hắn… Ngươi hại chết hắn…” Trần An càng nói càng khó chịu, nhìn quanh hai bên một hồi, tìm được giá cắm nến ở một bên, tháo chụp đèn bên ngoài cùng ngọn nến xuống, lộ ra đồ vật bén nhọn phía dưới.

Thân thể Trình Dục cứng đờ, nói: “Ngươi muốn động thủ giết người?”
Trần An nói giọng khàn khàn: “Ta giết ngươi, báo thù cho y.”

Trình Dục rũ mắt xuống, khi mở miệng nói tiếp, đã là âm điệu Trình Sóc, “Tiểu An, chẳng lẽ huynh thật sự tàn nhẫn đến vậy? Lúc trước ta với huynh, lẽ nào một chút tình cảm cũng không có? Vì sao trước đây huynh không đến tìm ta? Một chút huynh cũng không mềm lòng? Rõ ràng huynh vẫn luôn bên cạnh ta, vì sao không thích ta, vì sao lại coi trọng đại ca? Đại ca y… là một nam nhân.”

Trần An cười khổ nói: “Nếu không phải bộ dáng ngươi giống y như đúc, có lẽ ta sẽ động tâm với ngươi… Nhưng mỗi lần tiết trời nóng bức Trang chủ phải đứng trung bình tấn phơi nắng cả ngày, Minh chủ nghiêm khắc với y như vậy, phu nhân cũng không dám nuông chiều y, ta đều đau lòng vì y, so ra, ở mặt ngoài Minh chủ không thân thiết với ngươi, nhưng cũng sẽ len lén đến thăm ngươi, ôm ngươi, phu nhân cũng xem ngươi là nữ nhi mà cưng chiều, bọn họ cảm thấy hổ thẹn với ngươi, lại cảm thấy ca ca ngươi là trưởng tử ở mặt ngoài lại là con trai độc nhất, cho nên… cho nên… Ngươi lấy lòng ta, ta không hẳn là không động tâm, nhưng nhìn ngươi, ta liền sẽ nghĩ vì sao ngươi không phải ca ca ngươi, vì sao bộ dạng hai người các ngươi giống nhau như thế, vậy mà tính cách lại không hề giống nhau, càng nghĩ càng không phục, càng nghĩ càng không thể nào tiếp thu được, nếu như là y, ta nhất định cưới. Mẹ hiền hay làm hư con, nghiêm khắc giáo dục khiến y hiền lành lương thiện, cưng chiều ngươi lại khiến ngươi…”

Trình Dục nói: “Có lẽ đôi khi đích xác ta càng quấy một chút, nhưng không phải ta thật sự muốn hại ca ca ta.”

Trần An nói giọng khàn khàn: “Ngươi có thể thoái thác trước đây hạ độc chạy trốn là chuyện giả vờ, vậy hiện tại thì sao? Hiện tại ngươi giải thích thế nào? Ta giết ngươi, cũng coi như tích đức cho ngươi, phu nhân chính là bị ngươi làm tức chết, bây giờ ta giết ngươi, ngươi còn có thể đến âm phủ bồi tội với bọn họ…” Gã giơ giá cắm nến lên. Hướng Trình Dục đâm tới.

Trình Dục đỏ hốc mắt, nhớ tới phụ thân lúc ra đi tuy từng nói bốn chữ ‘Quân pháp bất vị thân’, lại không nói rõ, y cũng liền án binh bất động, mẫu thân cưng chiều A Sóc nhất, lúc gần đi, cũng nắm lấy tay y, rõ ràng hơi thở đã hổn hển, lại gượng ép chống đỡ, chảy nước mắt nói một câu cuối cùng, “Dục nhi, con giúp ta… giúp ta diệt… Kỳ Lan giáo, giết đệ đệ con… không được lưu tình… để nó không làm bậy được nữa!”

Kỳ Lan giáo đã diệt, Trình Sóc đã chết, người thân của y, không ai còn trên đời này nữa rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau