SAU KHI XUYÊN THÀNH ĐỆ ĐỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sau khi xuyên thành đệ đệ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Edit + Beta: Snail

Biết y sẽ mềm lòng… Phượng Thăng Minh lại đương nhiên nói biết y sẽ mềm lòng. Hắn thật sự chính là ỷ vào, ỷ vào việc y sẽ mềm lòng?

Trình Dục cúi đầu thở dài, suy sụp nói: “Thăng Minh, có phải cho tới bây giờ ngươi chưa từng coi ta là bằng hữu?”

Phượng Thăng Minh thấy y như thế, trong lòng đau xót, không khỏi nói: “Ta vẫn luôn xem đệ là bằng hữu… Chỉ là…”

“Chỉ là hiện tại thì không?” Ánh mắt Trình Dục đột nhiên sắc nhọn, khi bắn về phía hắn tựa như hóa thành thanh đao, mỗi chữ đều đâm vào ít nhất tám phần.

Phượng Thăng Minh nhịn không được che khuất ánh mắt y, không dám nhìn đến sắc nhọn trong mắt y, sắc nhọn kia không chỉ giống đao, còn giống như lửa, nhiệt độ quá mức nóng bỏng hầu như thiêu đốt tim hắn đau đớn, “Ta thích đệ… Trình Dục, ta thích đệ…” Khi nào y lại dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn, có phải lần này y sẽ thật sự không mềm lòng hay không?

Trình Dục cúi đầu cười, nói: “Nếu có người khác trừ ta ra, ngươi không thích người đó, bỗng nhiên có một ngày, người đó đè ngươi, người kia đã từng là bằng hữu của ngươi, sau khi đè ngươi liền ôm ngươi nói hắn thích ngươi, ngươi sẽ thế nào?”

Phượng Thăng Minh nghẹn một cái, lập tức nói: “Nhưng ta sẽ không uống say, để người có cơ hội thừa dịp, cũng sẽ không… chậm hiểu giống như đệ vậy.”
“… Ta chậm hiểu?”

Phượng Thăng Minh dường như có chút tủi thân nói: “Chẳng lẽ đệ không chậm hiểu? Trong trang có mấy người không biết tâm tư của ta đối với đệ? Cho dù là Lưu thúc, người chỉ trầm mê với y thuật, ông đều có chút hiểu, nhưng đệ lại tựa như không biết chút xíu nào, còn muốn cưới nữ tử khác…”

Trình Dục cắn răng nói: “Ai sẽ vô duyên vô cớ suy nghĩ huynh đệ mình có phải có tâm tư khác với mình hay không?”

“Ta ôm đệ, ta cùng đệ ngủ, ta đều có chút chịu không nổi, ta rất nóng, đệ biết không? Đệ rõ ràng biết ta rất nóng, có vài lần đệ đều hỏi ta, ta không tin một chút cũng không nghĩ tới vì sao ta lại nóng…”

“Huynh đệ với nhau ngủ chung là chuyện bình thường, về phần ngươi cảm thấy nóng… chúng ta đều có nội lực hộ thể, nội lực thuần dương, lại nói mùa hè nóng bức là chuyện bình thường, mùa đông nóng cũng là vì chăn dày, ngươi… ngươi… ngươi…” Y suýt chút nữa tức giận đến nói không ra lời, nóng một chút thì sao? Nóng một chút thì nhất định là bởi vì tư xuân sao? Làm sao y sẽ nghĩ đến người bên cạnh cảm thấy nóng là vì tư xuân?!Phượng Thăng Minh nhìn bộ dáng mặt đỏ tía tai của y, khuôn mặt như bạch ngọc đỏ lên có loại phong tình đặc biệt, thật sự nhịn không được, trong lòng vừa động, lại đến gần hai má y hôn một chút. Trình Dục kinh hãi, ho khan một tiếng, muốn đẩy ra lại vô lực, ngã vào trong ngực hắn như trước.

Phượng Thăng Minh ôm lấy y, trong lòng tuy có chút không nỡ, nhưng cũng có chút vui sướng thỏa mãn. Hiện tại Trình Dục dựa vào chính mình, hiện tại y cũng chỉ có thể dựa vào chính mình…

“Thả… Buông ra…!” Gở tay đang ôm lấy mình của Phượng Thăng Minh ra, tuy rằng vẫn vô lực dựa vào lòng hắn như cũ, nhưng lại cố chấp không muốn hắn ôm mình.

Phượng Thăng Minh nhịn không được nhu tình như nước nói: “Dục đệ, đệ đừng tức giận, bây giờ đệ có thai, chuyện gì chúng ta đều có thể nói thật tốt, nói thật tốt có được không?”

Trình Dục nghe vậy làm sao muốn nói thật tốt với hắn? Vừa nghĩ đến trong bụng lại nhét vào một… nhét vào một thằng nhãi con, trong lòng y vừa sợ lại vừa hận, hận không thể hiện tại đánh Phượng Thăng Minh một trận, hung hăng đánh hắn thành đầu heo.

“Ngươi… Ngươi cút xa ta một chút, ta liền nói thật tốt.”

“Ta cút xa rồi ai chiếu cố đệ? Dục đệ, đừng nóng giận… Nếu đã như thế, không bằng đệ bên ta thử xem, ta sẽ đối xử với đệ thật tốt thật tốt, đảm bảo so với việc đệ dỗ dành cô nương còn tốt hơn nhiều, huống chi những cô nương kia có thể giúp đệ giống ta sao? Tuy các nàng hiền lành, nhưng nếu là nữ tử, luôn luôn yếu ớt, không bằng ta có thể luôn chiếu cố đệ, cho phép đệ yếu ớt…”

Chương 32

Edit + Beta: Snail

“Ta… đường đường nam tử hán đại trượng phu, sao có thể như nữ tử thông thường?” Bụng Trình Dục mặc dù không đau đớn như lúc đầu, nhưng bụng dưới nằng nặng, vẫn có cảm giác kỳ dị, khí lực cũng không tụ tập được, “Ta không cần ngươi chiếu cố, đứa nhỏ này… đứa nhỏ này tuy là một sinh mệnh, nhưng hiện tại thời gian cũng không lâu lắm, phá nó đi nó cũng sẽ không cảm thấy đau đớn, vẫn tốt hơn sau này không biết cha mẹ…”

Phượng Thăng Minh cả kinh, nói: “Dục đệ, đệ có nhớ đôi ta từng gặp một quả phụ, nàng vì tái giá, muốn phá đứa nhỏ đi, khi đó đệ liền khiến nàng sinh đứa nhỏ ra, sau đó đem đứa nhỏ đưa cho một hộ không con, đệ nói nam tử kia đã chết, nếu đứa nhỏ này chết liền vô hậu, càng nói sinh mệnh trân quý, lại còn tặng vàng bạc, tránh cho người nhà kia vì cuộc sống khó khăn mà bạc đãi đứa nhỏ… Đệ đối với con nhà người khác còn như thế, chẳng lẽ đệ thật sự nhẫn tâm như thế đối với con của mình?”

Trình Dục cắn răng trừng hắn, nói: “Chuyện mang thai này, ta làm không được, nếu muốn bức bách, còn không bằng ngươi một kiếm giết ta đi!”

Ánh mắt Phượng Thăng Minh trầm thống, nói giọng khàn khàn: “Đệ biết rõ ta không có khả năng…”

Trình Dục tránh đi ánh mắt thâm tình của hắn, trong lòng vẫn không khỏe, hiện nay nói ra tất cả, Phượng Thăng Minh đã không tị hiềm rồi, nhắm hai mắt, thầm nghĩ khi cần quyết đoán thì không được do dự, thản nhiên nói: “Về sau hoặc là ngươi lưu lại trong trang, ta không trở lại, hoặc là ta lưu lại trong trang, ngươi đừng trở về…”

Phượng Thăng Minh biến sắc, nói: “Đệ đuổi ta?”

Trình Dục nói tiếp: “Ngày lễ ngày tết vẫn có thể trở về…”

Sắc mặt Phượng Thăng Minh càng thêm khó coi, lặp lại: “Đệ đuổi ta?”

Trình Dục nói: “Không phải ngươi nói ở bên cạnh ta tâm tư sẽ loạn sao? Như thế vừa hay, chúng ta cách xa nhau chút, nói không chừng ngươi liền phát hiện đối với ta không phải loại tình cảm như vậy…”“Đệ thật sự muốn đuổi ta?” Phượng Thăng Minh bám riết không tha, phảng phất như cố chấp muốn y nói ra lời phủ định.

“…” Trình Dục trầm mặc.

“Tốt…” Cúi đầu cười, Phượng Thăng Minh rũ mắt xuống, “Tốt… Tốt… Tốt… Tốt…”

Liên tiếp năm chữ tốt, Trình Dục nghe mà kinh hãi, Phượng Thăng Minh nhìn chằm chằm y một lúc, bỗng nhiên nắm lấy cằm y, cứng rắn hôn lên. Đôi môi nóng bỏng như muốn làm người bị phỏng, đồng tử Trình Dục hơi co lại, lại đánh hắn một quyền, quyền này đánh trên bụng hắn.

Phượng Thăng Minh đã triệt hồi nội lực, có điều khi y muốn đánh quyền thứ hai liền bắt lấy cổ tay y, kéo ra phía sau, cứng rắn cạy hàm răng không kịp khép lại kia, lưỡi mềm mại quấn quít tuy hai mà một…
Trình Dục không có khí lực, đánh không lại hắn, lưỡi dây dưa thật chặt, ngay cả khớp hàm cũng không khép được, nước bọt theo khóe môi trườn xuống, trong cổ họng kìm lòng không đậu bởi vì hôn sâu mà phát ra tiếng ưm ưm.

Giãy giụa không có hiệu quả, dần dần cũng liền buông tha.

Phượng Thăng Minh vốn tràn đầy nhiệt huyết xót xa, nhưng cùng Trình Dục môi răng giao hòa, vẫn sinh ra nhu tình không nói rõ, bất tri bất giác liền dịu dàng.

Trình Dục nửa khép mắt, lưỡi co rụt lại, bỗng nhiên hung hăng cắn xuống, Phượng Thăng Minh có cảm giác, nhưng không tránh kịp, môi dưới bị cắn trúng.

Đau nhức truyền đến, bị đau mà đẩy y ra, sờ sờ bên khóe môi, máu tươi tràn ra. Màu đỏ so với lửa còn tươi đẹp hơn.

Con ngươi sắc bén, Phượng Thăng Minh trực tiếp áp Trình Dục trên giường…

Mẫu thân hắn là nhân sĩ chính phái, bị phụ thân đoạt đi, sinh hắn, việc này phân nửa bởi vì Trình lão minh chủ mà ra, Trình lão minh chủ do hổ thẹn mà thu lưu hắn, dạy hắn võ học cùng đạo làm người, hắn học rất tốt, nhưng mà, bọn họ đều quên phụ thân hắn từng là người của Ma giáo, nội tâm hắn cũng ẩn cái ác bên trong.

“Trình Dục! Đệ chưa bao giờ từ chối ta?!” Lời này của hắn tựa như nổi giận, đã có vài phần uy hiếp.

Trình Dục cũng tức giận nhìn hắn chằm chằm, nói: “Ta không từ chối ngươi ngươi sẽ ngừng lại sao?”

Chương 33

Edit + Beta: Snail

Phượng Thăng Minh áp người lên, như dã thú cắn xé, tựa như muốn đem cả người y nuốt vào. Buông thả lực đạo lập tức hoàn toàn khống chế Trình Dục, Trình Dục chỉ cảm thấy làm sao cũng không giãy giụa thành công được, muốn vận nội kình bụng dưới lại dâng lên một trận đau đớn, đánh tan khí tức.

“Bốp—-” Một bàn tay nặng nề tát vào mặt Phượng Thăng Minh, Trình Dục cùng Phượng Thăng Minh nhìn nhau ngây người, trong nhất thời không phục hồi tinh thần được…

“Ha ha… Ha ha… Ha ha!” Phượng Thăng Minh bỗng nhiên nở nụ cười, Trình Dục cho là hắn bị mình đánh đến choáng váng, tim đập rơi một nhịp, càng nhảy càng thêm dồn dập.

“Trình Dục, không ngờ tới trong đời đệ lần phát hỏa lớn nhất đối với ta, lại là thời khắc hiện tại…”

Trình Dục có chút kinh hãi, môi run run, trên trán toát mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt, vốn muốn nói gì, nhưng phần bụng khó chịu, trong nhất thời ngay cả nói cũng nói không nên lời.

Phượng Thăng Minh vuốt ve đôi gò má y, lẩm bẩm: “Đệ phát hỏa thì làm sao? Tức giận lại thế nào? Bộ dáng hiện tại của đệ, lại không có khả năng ở bên người khác, chỉ có ta biết, đệ chỉ có thể ở bên ta… Đã như vậy, vì sao ta phải buông tay?”

Trình Dục nhìn thấy một mảnh chấp niệm trong mắt hắn, nghiêng đầu đi, Phượng Thăng Minh ép mặt y xoay lại đối diện với mình, Trình Dục chỉ liếc mắt nhìn cả người liền nằm xuống giường, không muốn nhìn nữa.

Đó hầu như đã thành chấp niệm ma chướng. Ngay cả y là người trong cuộc đều bó tay không biện pháp…

Xằng bậy!

Thật là xằng bậy!Nếu y chưa sở hữu thân thể này của Trình Sóc, không mang thai, Phượng Thăng Minh sẽ càng dễ dàng buông tha.

Phượng Thăng Minh cố chấp lên giường, ôm eo y, quả thực là dính chặt vào y, không chịu buông tay. Trong lòng Trình Dục âm thầm cân nhắc, suy xét chí ít phải để hắn ôm một hồi hẵng giãy giụa, như vậy hắn mới bằng lòng buông ra…

“Cốc cốc cốc.” Có người gõ cửa.

Giống như có người thành toàn, trùng hợp như thế. Phượng Thăng Minh buông lỏng tay ra đứng dậy, nhìn Trình Dục tự chuyển mình vào giữa giường, quay lưng lại với hắn.

“Nhị trang chủ, thuốc sắc xong rồi…”
Là giọng Lưu thúc, ông đã sắc thuốc xong.

Ánh mắt lóe lên, buông màn xuống, che lấp cho Trình Dục, đứng dậy chỉnh sửa quần áo mình một chút, vuốt ve mấy chỗ xốc xếch, mới đi tới mở cửa ra.

Lưu thúc bưng một cái chén, trong chén là thuốc đen kịt.

“Nhị trang chủ, đây là thuốc an thai, cậu…” Lưu thúc do dự, nghĩ nên làm sao khuyên bảo hắn để hắn đưa thuốc cho cô nương kia uống.

Phượng Thăng Minh ngoài dự đoán mà không nổi giận, ngược lại còn nở nụ cười, tiếp nhận thuốc, “Thuốc để ta đút là được, Lưu thúc vất vả rồi, ngày sau còn phải làm phiền ngài một đoạn thời gian…”

Lưu thúc thoáng có chút giật mình, có điều xem hắn cũng không giống như đang diễn trò, thần thái lỗi lạc như xưa, không khỏi nói: “Nhị trang chủ, cậu… Nếu trong lòng cậu đau khổ… không cần miễn cưỡng…”

Thở dài một hơi, trong lòng chỉ cảm thấy chua xót vô cùng, lại nói: “Tuy rằng ta không tin Trang chủ sẽ làm ra loại chuyện này, nhưng lỡ như cậu ấy… cậu ấy… đó là cậu ấy có lỗi với cậu… Cậu không cần như vậy…”

“Lộp bộp” một tiếng, tựa như có vật gì trên giường va chạm phát ra tiếng vang, Lưu thúc nghe rõ ràng, vậy đại khái là người kia khi tỉnh lại hoảng hốt nâng tay, kết quả cánh tay đụng phải cái gì…

Phượng Thăng Minh rũ mắt, cúi đầu cười, nói: “Ông yên tâm, số mệnh chú định rất nhiều chuyện, giữa chúng ta không thích hợp nói những từ như thất vọng hay là có lỗi…”

Lưu thúc thở dài lắc đầu, nói: “Nhị trang chủ lòng dạ rộng rãi, cũng là ta nghĩ sai… Chỉ hy vọng trang chủ cậu ấy… cậu ấy có thể tốt lành…”

Chương 34

Edit + Beta: Snail

Cái gì mà tốt lành… Cái gì mà Nhị trang chủ lòng dạ rộng rãi… Cái gì mà ta có lỗi với hắn… Cái gì mà trong lòng hắn đau khổ?

Lưu thúc nhất định là nghĩ tới tận đâu đâu rồi. Rõ ràng nên là trong lòng ta khổ mới đúng.

Bên trong màn Trình Dục chỉ thấy hàng trăm móng vuốt đang cào tim mình, ngày xưa y chỉ tin tưởng và chấp hành thanh giả tự thanh, chỉ cần tin tưởng chân tướng nhất định sẽ được phơi bày, vốn tà không thắng chính là định luật bất biến từ xưa đến nay, nhưng mà hiện tại, bị hiểu lầm như vậy, y lại vô cùng muốn phát tiết…

Phát tiết, lại không có chỗ phát tiết.

Này đại khái chính là cảm giác của người bị oan khuất không chỗ để tố, xót xa như thế, bất đắc dĩ như thế.

Lưu thúc cáo lui, tiếng cửa bị khép lại, Phượng Thăng Minh buông chén thuốc xuống, âm thanh xốc màn lên thật nhỏ.

“Dục đệ, ngồi dậy uống thuốc.” Hắn vươn tay ra, vô cùng dịu dàng đỡ Trình Dục.

Trình Dục đang trong lúc tức giận, lập tức gỡ tay hắn ra, buồn bực nói: “Ngươi cút ra ngoài cho ta!”

Phượng Thăng Minh mỉm cười, nói: “Bất kể thế nào, hiện tại dù sao đệ cũng phải uống chén thuốc này, nếu không thân thể đệ khó chịu, chịu thiệt cũng chính là đệ thôi đúng không?”

Trình Dục lạnh lùng nói: “Đó là thuốc dưỡng thai, ngươi cho là ta không biết?”“Đích thật là thuốc dưỡng thai.” Hắn trực tiếp bế Trình Dục lên, Trình Dục theo phản xạ muốn ôm cổ hắn ổn định thân thể, nhưng cánh tay đưa đến một nửa lại đổi phương hướng, sửa thành đẩy hắn ra.

Phượng Thăng Minh hôn lên trán y một cái, không nhìn y xấu hổ và giận dữ, nói: “Đệ không uống thuốc, ta liền dùng phương pháp khác đút đệ uống, kỳ thật đệ muốn phá đứa bé này, cũng không sao cả… chỉ cần đệ không ngại ta khiến đệ tiếp tục hoài thai, tiếp tục dựng tử…”

Sắc mặt Trình Dục trắng bệch, nói: “Ngươi thực sự coi ta là phụ nữ?”

Phượng Thăng Minh bế y đến ghế mây, vây y ở bên trong không chỗ để trốn, bưng thuốc tới, lấy một muỗng đến bên miệng thổi thổi, đưa tới trước mặt y. “Ta không coi đệ là phụ nữ, nhưng đệ là thê tử tương lai của ta, cũng là… người thân của con ta.”

Tuy Phượng Thăng Minh chưa nói y là mẫu thân đứa bé, nhưng một từ “Thê tử” cũng đã đủ khiến Trình Dục tức giận, y quay đầu qua một bên, nói: “Ta không uống.”

Phượng Thăng Minh không tiếp tục khuyên bảo, ngậm một ngụm thuốc, dễ dàng dùng tay nắm cằm Trình Dục, hôn lên đem nước thuốc đẩy qua. Trình Dục tức giận muốn phun ra ngoài, nhưng Phượng Thăng Minh cuốn lấy đầu lưỡi y, cứng rắn ép y nuốt xuống.
Một nụ hôn chấm dứt, Trình Dục đã tựa trên ghế thở hồng hộc, Phượng Thăng Minh ở trước ghế nằm, quỳ một gối trên ghế, vừa lúc cắm vào giữa hai chân y, hơi hơi cúi người, thản nhiên nói: “Đệ có uống hay không?”

Trình Dục cắn răng nói: “Ngươi… Đê tiện!”

Phượng Thăng Minh nhẹ nhàng cười, nói: “Lần trước đệ mắng ta như vậy, là lúc đệ uống say, không phải là lần uống say kia, là trước khi đệ chưa biến thành Trình Sóc, đệ có nhớ không?”

Tửu lượng thân thể nguyên bản của Trình Dục không tệ, số lần uống say cũng ít lại càng ít, khẽ cau mày, không biết Phượng Thăng Minh nói chuyện này là vì sao.

“Lần trước đệ uống say, ôm ta, không quản ta làm gì với đệ, đệ đều vui vẻ chịu đựng… Chỉ là cắn đệ một cái, đệ đau, mới mắng ta một câu này…”

Thân thể Trình Dục hơi hơi cứng đờ, phản ứng kịp hắn là đang nói hai người bọn họ trước đây…

“Khi đó ta liền nghĩ, nếu lúc đệ tỉnh táo, cũng có thể nghe lời như vậy, hoặc là có thể để ta yên lành hôn một cái ôm một cái, thì tốt biết bao.”

Trình Dục tức giận đến ngực phập phồng lên xuống, nói: “Ta… Ta khi đó… Tin tưởng ngươi như thế… Vậy mà ngươi… Cố ý…”

Phượng Thăng Minh lắc đầu, nói: “Ta không phải cố ý chuốc say đệ, khi đó là chính đệ mê rượu, lỡ uống say, huống chi… lại nói tiếp, cũng chính đệ chạy tới ôm ta trước.”

“Trình Dục, nói không chừng trong lòng đệ, cũng thích ta.”

Chương 35

Edit + Beta: Snail

Trình Dục lạnh lùng liếc nhìn hắn, không nói lời nào.

Phượng Thăng Minh cầm chén thuốc đưa y, ý bảo.

Trình Dục quay đầu sang chỗ khác, chỉ trốn tránh một chút, lại rất nhanh chuyển trở về, chắc là sợ Phượng Thăng Minh lại dùng loại phương thức mớm thuốc kia, như tráng sĩ chặt tay, y ngẩng đầu, ừng ực ừng ực mà uống toàn bộ thuốc vào.

Phượng Thăng Minh nhìn không được nở nụ cười, càng thêm tao nhã.

Trình Dục cầm chén thuốc đặt bên tay, lau lau môi, quay đầu đi nói nhỏ: “Lúc nào cho ta uống thuốc phá thai?”

Nụ cười của Phượng Thăng Minh lập tức cứng lại, “Đệ vẫn muốn phá thai?”

“Ta là nam nhân, thân mình này của đệ đệ ta, cũng là nam nhân, nam nhân làm sao có thể sinh con? Làm sao ta có thể dùng thân thể đệ ấy sinh con? Sinh đứa nhỏ này ra, tương đương với biến tướng thừa nhận đệ ấy là một nữ tử…”

Phượng Thăng Minh nhíu mày, nói: “Rất có thể hắn đã chết.”

Trình Dục lạnh lùng nói: “Nếu đệ ấy không chết, nếu ta không biến thành đệ ấy, ngươi liền định giam cầm đệ ấy, ép buộc đệ ấy sinh con, sau đó lại ở bên ta?”Phượng Thăng Minh sớm biết y đã biết tất cả, nhưng bị nói trắng ra như vậy, vẫn cảm thấy có chút hoảng hốt, kế sách gần như thiên y vô phùng (không chê vào đâu được; áo tiên không thấy vết chỉ khâu), nhưng lại xảy ra biến số lớn như vậy, “Dục đệ…”

“Ngươi đối xử với đệ ấy như vậy, hiện tại lại đối xử với ta như vậy, mấy mươi năm sau dưới cửu tuyền, ngươi còn mặt mũi nào gặp phụ thân ta?”

Phượng Thăng Minh ôm chặt y, nói: “Nhưng hắn vốn phải chết… Chí ít ta để hắn sống lâu một lúc, đệ biến thành hắn, là trời cao chú định…”

Trình Dục cắn răng nói: “Lẽ nào trời cao chú định để ngươi làm nhục bọn ta? Trước đây ta nói ngươi cho đệ ấy thống khoái, ngươi lại làm như vậy? Sao ngươi không ngẫm lại, nói không chừng bây giờ, chính là trời cao nghiêm phạt hai chúng ta. Nếu ta thật sự sinh con, ngươi muốn giải thích với bên ngoài thế nào?”

Phượng Thăng Minh không ngừng được nói: “Sẽ không, chúng ta cả đời hành hiệp trượng nghĩa, không giống…”
Trình Dục lắc đầu, nói: “Không có gì không giống. Người xấu làm một chuyện tốt, không thể thay đổi sự thật hắn làm rất nhiều chuyện xấu, người tốt làm một chuyện xấu, cũng không thể thay đổi sự thật chuyện hắn làm kia là chuyện xấu. Chúng ta đã chưởng quản võ lâm đại sự nhiều năm như vậy, thị phi trắng đen nên biết rõ ràng, người cùng hung cực ác không phải có chỗ đáng thương sao? Nhưng không có nghĩa bởi vì họ đáng thương, liền không để ý chuyện bọn họ hại người?”

Phượng Thăng Minh nghiêm nghị nói: “Ta không có… hại người vô tội…”

Trình Dục nói: “Cho dù không vô tội, cũng không thể lạm dụng tư hình… Huống chi, ở trong lòng ngươi, thì ra ta không vô tội?”

Phượng Thăng Minh nhắm nghiền hai mắt, nói: “Đệ vô tội… Ta vốn chỉ muốn một đứa bé, nếu đệ không chấp nhận ta, ta đành nhận mệnh, nhưng hiện nay đệ biến thành hắn, có đứa nhỏ, chuyện lạ như thế, chẳng lẽ không phải ông trời tác thành?”

Trình Dục nói: “Nếu ngươi và ta lưỡng tình tương duyệt, chuyện lạ như thế, mới là ông trời tác thành…”

“Chung quy là bởi vì đệ không thích ta…”

“…”

“Minh chủ đích xác dạy dỗ đệ rất tốt, nhưng mà Dục đệ, đệ nên biết, tình là thứ khó khống chế nhất trên thế giới này. Năm đó Trình Sóc vì một nam nhân mà muốn hại đệ, không đế ý tình nghĩa huynh đệ, nay ta cũng không còn cách nào, không còn cách nào buông tay, cũng chỉ có thể không để ý tình nghĩa huynh đệ, đại hội Võ Lâm sắp triển khai, hơn nữa lấy thân thể hiện tại của đệ… Nếu phá thai, chỉ sợ tổn hại khá lớn. Về công về tư, đệ cũng không thể bỏ đứa bé này.”

Trình Dục nhíu nhíu mày, trong lòng biết nếu qua một đoạn thời gian nữa, rất có thể sẽ nảy sinh tình cảm, luyến tiếc đối với bào thai trong bụng, “Nếu không thì hoãn đại hội Võ Lâm lại…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau