SAU KHI XUYÊN THÀNH ĐỆ ĐỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sau khi xuyên thành đệ đệ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Edit + Beta: Snail

“Đây là điểm tâm mẫu thân muội làm, đây là… Đây là điểm tâm muội làm… Đây là bột gạo kê cha muội mài làm bánh dày…” Từ Oánh vừa nói, vừa đỏ bừng mặt, hưng phấn vô cùng.

“Minh chủ, mời ngài dùng.” Bận rộn đến bận rộn đi, lại thay Trình Dục pha một ly trà. Sau khi Từ phụ Từ mẫu ngỏ ý cảm tạ Trình Dục, liền muốn đến sau bếp nấu ăn khoản đãi, Trình Dục chối từ không kịp, cũng không tiện bỏ đi một mảnh tâm ý của người ta, liền tiếp nhận.

Nhìn chén trên bàn, mặt Trình Dục hơi hơi đỏ, càng lộ ra vẻ tuổi trẻ tuấn tú của y, Từ Oánh trộm nhìn y, thấy y cầm ly lên khẽ nhấp một ngụm trà, ngực nhảy thình thịch thình thịch, gần như muốn nhảy ra.

Hiệp khách trẻ tuổi, nhân phẩm tốt, đối đãi cũng tốt, nàng thích y, vốn cũng là đạo lý hiển nhiên.

Phượng Thăng Minh mỉm cười, nói: “Đôi mắt của Từ cô nương, đều dừng trên người Minh chủ.”

Từ Oánh rụt lại, mặt càng đỏ hơn, mặt tựa như bôi son, ngay cả trên lỗ tai cũng đỏ lựng lên, níu ống tay áo bên phải, không dám nhìn phản ứng của Trình Dục khi nghe lời này, cúi đầu nói: “Phượng đại hiệp nói đùa.”

Trình Dục cúi đầu ho khan liếc nhìn, nháy mắt với Phượng Thăng Minh, Phượng Thăng Minh làm như không phát hiện, cười nói: “Từ cô nương huệ chất lan tâm như vậy, tương lại ai có thể lấy được Từ cô nương, thật sự là thiên đại phúc khí.”

Từ Oánh nghe hắn nói trắng ra chuyện gả cưới, càng thẹn thùng hơn chút, nếu nàng không thích Trình Dục còn tốt, một khi thích, đương nhiên trong lòng đều nhớ mong việc này, nghe vậy nói, “Muội, muội còn nhỏ, không gấp…”
Lời tuy như thế, nàng yên tĩnh cười, lại liếc nhìn Trình Dục.

Lúc này Trình Dục đã minh bạch ý đồ của Phượng Thăng Minh — nếu là lúc trước, y chắc chắn cho rằng hắn muốn trêu ghẹo mình, nhưng hiện tại, y lại biết một tầng tâm tư khác của hắn, hắn muốn phá hỏng nhân duyên của mình.

Ôn hòa cười, Trình Dục nói: “Từ cô nương sáng dạ khéo tay, từ những điểm tâm liền có thể thấy được một hai, Thăng Minh nói không sai, sau này ai cưới Từ cô nương, tất nhiên là phúc khí của người nọ.”

Từ Oánh hết sức kích động, gần như muốn hoan hô, nếu không phải Phượng Thăng Minh ở đây, chỉ sợ nàng liền muốn tiến lên bắt lấy tay Trình Dục, hỏi y rằng nàng có thể theo đuổi y hay không, trong giang hồ không thiếu chuyện nữ truy nam, chỉ cần nàng nghiêm túc theo đuổi y, nhất định có thể!

Có điều, thêm vài phần rụt rè, hẳn là không sai.

Cố gắng bình phục lại tâm tình kích động, Từ Oánh ngược lại thấy may mắn vì Phượng Thăng Minh ở bên cạnh, khiến chính mình không thất thố, hơi hơi cong cong môi, lại nói, “Lời này của Minh chủ đại nhân cũng không tốt, muội còn là cô nương chưa lấy chồng.”Trình Dục cười, nói: “Xin lỗi, ta vừa thấy cô thật giống như nhìn thấy một người thân thân thiết, trong nhất thời đã mất lễ nghi, mong Từ cô nương thứ tội.”

Người thân à… Từ Oánh có chút thất vọng, có điều lại có chút phấn chấn, Trình Dục chưa gặp nàng mấy lần, đương nhiên sẽ không thích nàng nhanh như vậy, “Không sao cả, Minh chủ trong lòng muội, cũng giống như đại ca ca, huynh đối xử với muội rất tốt… huynh đối xử với một nhà muội rất tốt. Một nhà muội đều rất cảm kích huynh.”

Trình Dục đứng dậy, nói: “Lúc trước bất quá là một cái nhấc tay, Từ cô nương không cần để ý như vậy.”

Từ Oánh nghiêm túc lắc đầu, nói: “Đối với huynh mà nói có lẽ là một cái nhấc tay, đối với cả nhà muội mà nói, e rằng chính là một đời, chúng ta cảm ơn, là phải.”

Trình Dục hơi hơi sửng sốt, tim đập chậm một nhịp, trong lòng vừa động, nói đến Từ Oánh đích xác là một cô gái tốt, gia thế có lẽ không quá hiển hách, nhưng cô nương nhà người ta, không hiển hách chút lại có quan hệ gì? Nói không chừng y cùng nàng thật sự có thể thành đôi.

Chẳng qua, y đã nói ra một người yêu vô căn cứ rồi, huống chi Phượng Thăng Minh lại ở một bên như hổ rình mồi.

Trình Dục khẽ liếc nhìn về phía bên cạnh, thấy ngón tay thon dài như ngọc của Phượng Thăng Minh đang vân vê một miếng bánh dày, chậm rãi cắn, cũng không giận, cũng không cười, tựa hồ là chăm chú nhìn mình. Chẳng qua cũng quá chăm chú đi.

Trình Dục kìm lòng không đậu rùng mình. Cảm giác chính mình như miếng bánh dày kia.

Chương 22

Edit + Beta: Snail

Bái biệt Từ cô nương, một đường trở về, Trình Dục đều không nói gì, Trình Dục không nói lời nào, Phượng Thăng Minh cũng liền không nói.

Trở lại Phù Vân sơn trang, đi đến trước cửa, bỗng nhiên không muốn vào, quay đầu nhìn lại, Phượng Thăng Minh đang chăm chú nhìn mình.

“Thăng Minh, ta muốn… ra ngoài đi dạo.”

Phượng Thăng Minh cười nói: “Đi đâu dạo?”

Trình Dục do dự một chút: “Ta muốn đi tìm…” Nói được một nửa, không dám nói tiếp, càng thêm do dự.

Phượng Thăng Minh nói: “Tìm ai?”

“Tẩu tử tương lai của huynh.”

Trong nháy mắt thân thể Phượng Thăng Minh cứng đờ, Trình Dục rũ mắt xuống, nói, “Huynh đi theo… không tiện.”

Phượng Thăng Minh nặn ra một nụ cười, có chút ý tứ nghiến răng nghiến lợi, “Làm sao lại không tiện? Huống chi, nàng là đệ muội, không phải tẩu tử ta, Dục đệ.”

Trình Dục liếc hắn một cái, nói: “Thăng Minh, ta lớn hơn huynh.”

Kỳ thật năm sinh cụ thể của Phượng Thăng Minh bọn họ không biết, thế nhưng biết được thời gian mơ hồ, Trình Dục lớn hơn so với Phượng Thăng Minh.

Phượng Thăng Minh nói: “Nguyện đổ nguyện chịu thua, đệ đừng quên.”

Nhắc tới chuyện xưa, Trình Dục lập tức mềm lòng vài phần, khi cần quyết đoán thì nên quyết đoán, nói đến dễ dàng, nhưng giống như tình huống hiện tại của y, lại không thể nói rõ, muốn trực tiếp chặt đứt, thật sự rất khó.

“Thăng Minh, khi ta đi Tư cốc, trên đường đi, còn nghe nói có tin tức của Kỳ Lan giáo.”

Phượng Thăng Minh nói: “Kỳ Lan giáo đã bị tiêu diệt, dư đảng đều đã diệt trừ bảy tám phần, huống chi giáo chúng Kỳ Lan giáo, đại bộ phận là bị ép vào giáo. Thả thì thả thôi…”

Trình Dục nói: “Nhắc tới cũng phải, đúng rồi Thăng Minh, huynh đối với… ừm… đi chung quanh một chút, có hứng thú không?”

Phượng Thăng Minh buông mắt, thu lại hung ác chợt lóe rồi biến mất, Trình Dục muốn làm gì?

“Tàm tạm, sao vậy?”Trình Dục nói: “Chuyện Kỳ Lan giáo, ta không yên lòng, không bằng huynh giúp ta một tay, thầm điều tra xem, chí ít để bọn chúng không có cơ hội ngóc đầu lại, giả thành người thường lẫn vào chính phái chúng ta.”

Phượng Thăng Minh mỉm cười, nói: “Đệ cũng sắp thành thân, lúc này để ta đi, có phải quá vô tình rồi hay không?”

Trình Dục nghe lời nói nửa thật nửa giả của hắn, nhưng có vài phần lãnh ý, không khỏi nói, “Đương nhiên sẽ không để huynh đi lúc này, đợi sau khi ta thành thân, kỳ thật ta cũng muốn đi chung quanh một chút, chỉ là nơi này ta không bỏ xuống được, nếu như huynh bằng lòng đi, thì huynh cứ đi, huynh không muốn đi, vậy để ta đi.”

Phượng Thăng Minh nói: “Không thể cùng đi?”

“Cùng đi, chính sự sẽ bị trì hoãn…”

Phượng Thăng Minh trầm ngâm nửa ngày, cười nói: “Vậy cũng tốt, dù sao việc này, cũng sẽ không tốn quá nhiều thời gian của ta.”

Trong lòng Trình Dục nhẹ nhàng thở ra, cười thêm chân thật vài phần, “Vậy chúng ta đi thôi…” Y đi vào bên trong Phù Vân sơn trang.

“… Không đi tìm đệ muội?”

Bước chân của Trình Dục dừng một chút, nói: “Vẫn là để bà mối đi tìm đi, hiện tại bọn ta cũng coi như hôn phu thê, cố gắng không gặp mặt trước, như vậy mới may mắn.”

Phượng Thăng Minh hơi hơi mỉm cười, đuổi kịp y, nói: “Ngày lành tháng tốt có rất nhiều, đệ định chọn tháng mấy?”
Trình Dục nói: “Càng nhanh càng tốt.”

“Gấp như vậy?”

“Ta và nàng đều đã trưởng thành…”

Phượng Thăng Minh như cười như không nói: “Sao ta lại nhớ lần trước đệ nói tuổi của người trong lòng đệ còn nhỏ?”

Trong lòng Trình Dục giật mình, trên mặt lại không lộ chút nào, nói: “Đối với ta mà nói, đương nhiên là nhỏ, chỉ là nhà nàng gấp gáp, cảm thấy nàng đã là cô nương lớn, thúc giục nàng.”

Phượng Thăng Minh nói: “Chỉ có nhà nghèo sơn dã mới nghĩ vậy…”

“Thăng Minh!”

Phượng Thăng Minh bất đắc dĩ nói: “Ta chỉ tùy tiện nói thôi.”

Trình Dục nhíu nhíu mày, giống như thật sự bất mãn hắn nói người trong lòng mình như vậy, nói: “Lần sau không cho phép.”

“Được.”

Đi đến trong viện, trời còn chưa tối, trăng sao đã lộ ra vài điểm, dù không sáng sủa, nhưng cũng thấy rõ là trăng rằm, gió nhẹ từ từ thổi tới, khiến người thần thanh khí sảng.

“Không lâu sau sẽ chia lìa, Dục đệ phải đón dâu… Hôm nay cảnh sắc không tệ, không bằng theo ta uống vài chén rượu?”

Trình Dục vốn định cự tuyệt, tuy tửu lượng của y tốt, nhưng uống nhiều cũng sẽ mơ hồ, lỡ như say rượu tiết lộ cái gì…

“Dục đệ, đệ… có phải chán ghét ta hay không?”

Trình Dục cả kinh, nói: “Sao lại vậy?”

“Từ khi đệ trở về, đệ liền trốn tránh ta… Ta không phải chỉ loại trốn tránh kia, đệ không muốn ở bên ta, nhưng lại phải ở bên ta. Là… bởi vì ta giết Trình Sóc? Hay là…”

“Không phải!” Trình Dục vội vàng phủ quyết, nói, “Chỉ là gần đây ta thường nằm mơ thôi…” Y xoa xoa huyệt thái dương, thở sâu, lại nhìn hai mắt hắn đã sáng ngời, gương mặt thư thái. “Nếu Thăng Minh có hứng thú này, ta đương nhiên muốn tháp tùng.”

Chương 23

Edit + Beta: Snail

Rượu là rượu nhưỡng lâu năm, nhưng ly hoàn toàn mới.

Ly phỉ thúy, rượu hoa lê.

Cờ xí màu xanh có thể tôn lên dung mạo hoa lê, mà ly phỉ thúy màu xanh, cũng có thể tôn lên hương rượu hoa lê mát lành. Trùng hợp là, hiện tại chính là đầu tháng năm, Phù Vân sơn trang còn có một cây hoa lê chưa rụng hoa.

Trăng sáng, hoa lê, Phượng Thăng Minh uống rượu, vừa uống vừa cười, sau khi uống xong, liền châm rượu cho Trình Dục.

“Để ta tự làm, Thăng Minh, huynh cũng uống.”

Trình Dục nhận lấy ly phỉ thúy, tinh tế thưởng thức, không trực tiếp uống một ngụm. Y có chút kiêng kỵ, kiêng kỵ uống say bên cạnh Phượng Thăng Minh. Nhớ mang máng, tửu lượng của Trình Sóc không tốt như mình. Nếu y uống say quá nhanh, thiếu vài phần lý trí, lỡ như nói mấy lời mê sảng, hoặc là… nhớ đến lúc trước, nổi giận, muốn cãi nhau với Phượng Thăng Minh thì nên làm sao cho phải?

Phượng Thăng Minh uống từng ly từng ly một, một ít rượu tràn ra từ khóe môi, chảy đến trên vạt áo, hương rượu hoa lê càng nồng, nồng đến dường như chỉ cần mùi thơm, cũng đủ khiến người say.

Trình Dục nhịn không được nắm tay hắn, nói: “Làm gì uống gấp như vậy?”

Phượng Thăng Minh cười đến hầu như khiến thiên địa trở nên thất sắc, môi dính rượu càng thêm đậm màu, hơi hơi nhướng mi, trong con ngươi tràn đầy đa tình, nói: “Về sau đệ sẽ thành thân, mà ta cũng muốn đi xa, nói không chừng, đây là thời gian hiếm thấy chúng ta uống rượu với nhau, về sau…”Hắn nói chưa hết, cười khẽ một tiếng, lung lay ly rượu.

Trình Dục bỗng nhiên khó chịu, trong lòng chua xót căng đầy. Nếu Phượng Thăng Minh không thích y, bọn họ có thể cả đời làm huynh đệ thân thiết, dù cho đối phương thành gia lập nghiệp, cũng có thể ra ngoài cầm đuốc soi dạ đàm, ngủ chung với nhau.

Hiện tại, y lại phải tìm cớ cự tuyệt.

Kỳ thật không hẳn là sợ Phượng Thăng Minh động tay động chân với y, đã nhiều năm như vậy, sợ cũng sớm bởi vì thói quen mà thành không sợ. Y là đang lo lắng, lo lắng cho Phượng Thăng Minh, sợ hắn càng lún càng sâu, không rút ra được. Mà y không thể đáp lại hắn. Cùng người thương sớm chiều ở chung lại không có được đáp lại, vậy cũng quá bi thảm rồi.

Trình Dục nhẹ nhàng thở dài, nói: “Hôm nay, chúng ta không say không về!”
Nói xong, y liền một hơi uống cạn rượu trong ly.

“Keng—” một tiếng, còn chưa rót ly thứ hai, y liền không cẩn thận đánh đổ chiếc ly, vẻ mặt mờ mịt.

Rượu lê hoa vốn là rượu lành lạnh, nếu là y trước kia, vào miệng là ngọt, nếm được nhanh nhẹn, hiện tại, từng ngụm nhỏ nhấm nháp thì thôi đi, bỗng nhiên một ngụm cạn sạch, vị sâu cay từ đầu lưỡi hiện ra, một mùi rượu xông lên đầu, xông đến khiến y có chút choáng váng.

“Dục đệ?” Phượng Thăng Minh không biết Trình Dục bị làm sao, đặt ly phỉ thúy lại ngay ngắn, quơ quơ tay trước mặt y.

Trình Dục cau mày nhìn tay hắn lắc lắc trước mặt, lắc đến y càng ngày càng choáng, cắn cắn đầu lưỡi, khiến mình tỉnh táo một chút, bắt lại tay hắn: “Huynh lay cái gì?”

Phượng Thăng Minh nói: “Vừa rồi đệ giống như choáng váng, ta còn tưởng đệ xảy ra chuyện gì.”

Trình Dục lại uống một ly, chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn thật sự thoải mái, mỉm cười, nói: “Rượu này uống rất ngon. Ta thích, so với trước kia đều ngon hơn.”

Phượng Thăng Minh nói: “Nếu là đệ… gần đây thân thể không tốt, rượu này không uống cũng được.”

Trình Dục lắc đầu, nói: “Uống rượu cũng là chuyện tốt…” Dừng một chút, rồi nói tiếp: “Nhất túy giải thiên sầu, phiền não gì cũng không còn.”

Chương 24

Edit + Beta: Snail

“Đệ có phiền não?” Con ngươi Phượng Thăng Minh vừa đen vừa sáng, để sát vào Trình Dục một ít.

“Ta… Ta…” Trình Dục nhíu nhíu mày, gật đầu, lại uống một ly rượu, nói, “Ta có phiền não.”

“Phiền não gì?”

Trình Dục cười với hắn, cười đến ôn nhuận, cười đến có vài phần tính trẻ con, “Ta không nói cho huynh.”

Tựa như nghĩ tới điều gì, lại cười cười, y chỉ vào Phượng Thăng Minh, vậy mà lại nói, “Ngươi muốn trói ta lại, ngươi thật là một tên xấu xa, tâm tư rất xấu rất xấu, trước kia ta đều không nhìn ra… Vì sao ta không nhìn ra?”

Mắt Phượng Thăng Minh tối sầm lại, bắt được tay y đang chỉ vào mình, tay Trình Dục chủ yếu để luyện kiếm, vì vậy mười ngón tay thon dài, móng tay cũng được cắt chỉnh tề…

Có điều, xúc cảm có chút không giống với trước kia, thoạt nhìn, trong chuyến đi Tư cốc, Trình Dục từng bị thương ở tay.

“Xấu xa! Ngươi sờ tay ta.” Trình Dục cau mày, đem tay bị Phượng Thăng Minh vô ý vuốt ve khiến cho tê tê rút về, khuôn mặt tuấn tú hiện lên một tầng đỏ ửng, bộ dáng y có hơi hơi tức giận, cả người ửng đỏ càng tôn lên loại khí chất không nói ra được của y, so với bình thường ra vẻ đạo mạo lẫm liệt quang minh dễ nhìn hơn nhiều. Chí ít một thanh niên hiệp khách, chung quy cũng nên buông lỏng một chút.

Phượng Thăng Minh nhìn bộ dáng này của y, không khỏi có chút miệng khô lưỡi khô, dường như đối với cử động của hắn Trình Dục có chút mẫn cảm, nhưng cũng không phải đặc biệt rõ ràng, giống như cái hiểu cái không, lại tựa như cự tuyệt mà không cự tuyệt, mê người nhất, “Dục đệ… chẳng lẽ đệ say?”

Trình Dục lắc đầu, nói: “Tửu lượng của ta không thấp như vậy, tửu lượng Trình Sóc mới thấp… Ta cũng không phải đệ ấy…”
Phượng Thăng Minh nghe y nhắc tới Trình Sóc, trong lòng trầm xuống, nghĩ đến mấy ngày nay Trình Dục không bình thường, không khỏi tới gần y, thấp giọng thăm dò, “Dục đệ, có phải đệ… gặp qua Trình Sóc?”

Toàn thân Trình Dục chấn động, trong mắt đầu tiên lại xuất hiện ánh nước, nhưng nháy mắt một cái, lại nhanh chóng biến mất, cả người đều run lên, rõ ràng là bị chọc tức, nhưng y nhịn xuống, không có nổi giận.

Phượng Thăng Minh lập tức xác nhận một sự thật, Trình Dục chẳng những rất có khả năng đã gặp qua Trình Sóc, y còn biết tâm tư của mình đối với y. Chỉ là vì tình nghĩa qua lại với hắn, cho nên y không nói…

Phượng Thăng Minh không khỏi có chút hoảng sợ nói: “Dục đệ… đệ…”

Trình Dục gắt gao trừng mắt nhìn hắn một cái, nói: “Ngươi còn coi ta là huynh đệ?” Ngừng lại một chút, lại lặp lại, “Ngươi thực sự coi ta là huynh đệ?”

Phượng Thăng Minh không thể trả lời, trong lòng một luồng tà niệm, giật giây để hắn thừa dịp lúc này Trình Dục say rượu, chế trụ y, sau đó dùng xiềng xích khóa y lại. Vậy không cần đối mặt với sau này y thành thân. Nhưng nếu thật sự đâm rách tầng cửa sổ giấy kia, Trình Dục nhất định sẽ “lưu đày” hắn.

Lại châm một ly rượu Trình Dục, Phượng Thăng Minh thấp giọng nói: “Là ta không tốt, đệ uống rượu tiêu giận đi.”Trình Dục không nghi ngờ gì, thật sự uống vào, một ly rượu này đã là ly thứ bốn, trước mắt Trình Dục hầu như trời đất đều xoay chuyển. Y muốn tỉnh táo một chút, muốn đi rửa mặt, lý trí miễn cưỡng nói cho y biết y không thể tiếp tục say. Chống bàn đứng lên, ngay cả bàn đều giống như không chống được, Trình Dục trực tiếp ngã sang một bên, Phượng Thăng Minh tiếp y vào ngực.

Trình Dục nhíu nhíu mi, nhìn hắn một thoáng.

Người trong lòng gần mình trong gang tấc, đồng thời mắt ướt át liếc nhìn mình, môi cũng nhuộm mùi rượu.

Cổ họng Phượng Thăng Minh giật giật, căn bản không nhìn y nhíu mi, nhịn không được nương theo cảm giác say hôn lên.

Môi rất ngọt, còn dính mùi thơm rượu hoa lê.

Trình Dục hơi hơi mở to hai mắt, một hồi lâu sau mới phản ứng lại, giãy giụa muốn đẩy hắn ra, nhưng lúc tay đẩy đến ngực hắn, đã mềm nhũn ra, không còn nửa phần khí lưc, Phượng Thăng Minh âm thầm thở dài, xem như say rượu loạn tính là được, huống chi Trình Dục say thành dạng này, cho dù y biết mình cố ý chiếm tiện nghi, cũng không nói nên lời.

Nói không chừng… còn sẽ nhờ đó mà hủy bỏ hôn sự. Cũng nói không chừng, chính mình có thể ép y ra khỏi mai rùa.

Không thành công thì thành nhân.

Ôm ngang Trình Dục lên, Phượng Thăng Minh không chút cật lực ôm lấy một nam tử trưởng thành, đi về phía phòng ngủ Trình Dục.

Hắn muốn ở chỗ Trình Dục, đem Trình Dục ăn luôn.

Chương 25

Edit + Beta: Snail

Buông người xuống, đặt trên giường, khép cửa sổ lại, cũng khép cửa lại, cởi bỏ đai lưng Trình Dục, như bóc vỏ mà lột y phục của y, lộ ra thân thể trắng nõn, khung xương cân xứng, hai điểm đỏ thẫm, gầy lại xinh đẹp.

Có điều vẫn gầy đi một ít…

So với trước kia, gầy không ít, hoặc là đi Tư cốc xảy ra chuyện gì, hoặc là thương tâm vì Trình Sóc chết… Có điều, còn một loại khả năng, nói không chừng Trình Dục phát hiện tâm tư của mình đối với y, đêm không thể chợp mắt, cho nên gầy.

Phượng Thăng Minh vừa thưởng thức, vừa nắm lấy tay Trình Dục dường như phát hiện không bình thường đang đẩy hắn ra đè sang một bên. Hiện tại y hầu như là tùy ý hắn đòi lấy, không cần phải che che giấu giấu như ngày xưa, không cần lén nhìn người nọ như ngày xưa, không cần khó có được cùng nhau tắm rửa như ngày xưa, còn phải giả bộ như không có việc gì, nhanh chóng dùng khăn vải lau thân thể y.

Hắn có thể dùng tay hắn, sờ khắp toàn thân y, cũng có thể dùng môi hắn, hôn khắp toàn thân y, còn có thể… dùng vật của hắn, cắm vào nơi bí ẩn nhất của Trình Dục.

Trình Dục say đến mơ màng, chỉ số thông minh còn có một chút, bị ánh mắt đánh giá nóng bỏng của Phượng Thăng Minh khiến lông tơ dựng thẳng lên. Đây là bản năng thân thể y, thậm chí không quan hệ đến tâm của y. “Thăng … Thăng Minh…”

Y hàm hồ phun hai chữ này ra, theo sát là quở mắng, “Ngươi đi… Nhanh lên! Ngươi… cút…” Rốt cục cáu kỉnh nói ra một chữ cuối cùng. Kỳ thật y rất muốn nói chữ này, chỉ là tình nghĩa huynh đệ lúc trước ùn ùn kéo đến, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, đồng thời Phượng Thăng Minh đối xử với y rất tốt, đều khiến y không muốn nói chữ kia ra.

Nhưng sâu trong nội tâm y cũng có chán ghét. Lúc khác không cảm giác được, nhưng khi Phượng Thăng Minh làm ra hành động uy hiếp đến trinh tiết của y, y liền chán ghét.

Bởi vì chữ “cút” này làm đen  mặt, Phượng Thăng Minh cúi đầu ghé vào tai y thăm dò, “Đệ biết… Ta thích đệ, có phải không?”“Cút…” Sau khi Trình Dục say, vô cùng thành thực mà nhăn mi phun chữ này ra.

Phượng Thăng Minh lập tức kéo hai chân Trình Dục ra, đè ép đến bên cạnh đầu y, lộ ra chiếc mông rất căng, mà bộ phận sinh dục ngoài trừ lông tóc, làn da rất trắng, dường như có chỗ không thích hợp…

Đại khái là vấn đề ánh sáng.

Phượng Thăng Minh không muốn suy nghĩ nhiều, tim hắn đập rất nhanh, cổ động hắn phải xuống tay nhanh lên. Tách mở mông Trình Dục, thấy bên trong khe mông lộ ra tiểu huyệt, tiểu huyệt khép chặt, chỉ có khe hở mà thôi, hơn nữa ngay cả khe hở cũng vô cùng nhỏ hẹp.

Nhưng màu sắc rất đẹp.
Giống như màu hoa anh đào.

Phượng Thăng Minh ngậm ngón tay mình, làm ướt, đâm vào tiểu huyệt Trình Dục.

Trình Dục không khỏe mà giãy giụa một chút, vẫn không có khí lực gì, nửa híp mắt, không ngừng lặp lại, như thì thào nói: “Cút… Khốn kiếp… Cút…”

Phượng Thăng Minh thở dài, nói: “Hiện tại đệ cứ tức giận, về sau ta sẽ dỗ dành đệ thật tốt.”

Tuy nói như thế, lại đâm vào một ngón tay. Hai đầu ngón tay đi vào, đã cảm thấy bị siết chặt. Thật chặt, tựa như rất khó đi vào bên trong.

“Cút… Cút!” Trình Dục như đang nằm mơ, trong mơ y mở chân ra, mà bạn tốt muốn đè y.

Trong mộng liền không cần lo lắng xung đột với Phượng Thăng Minh, có thể tận tình mắng hắn.

“Khốn kiếp… Đau… Vô sỉ…”

Trên trán chảy xuống mồ hôi, Trình Dục cúi đầu rên rỉ, trong lòng Phượng Thăng Minh thương tiếc, nhưng lại có vài phần tàn nhẫn. Hắn hy vọng lần đầu tiên của y với mình có thể có chút máu, cũng hy vọng lần đầu tiên Trình Dục có thể đau một chút, như vậy y mới có thể nhớ kỹ. Đây là ý tưởng cố chấp của hắn, dù cho ý tưởng này rất vô căn cứ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau