SAU KHI XUYÊN THÀNH ĐỆ ĐỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sau khi xuyên thành đệ đệ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Edit + Beta: Snail

Trình Dục nhìn ra được, Phượng Thăng Minh rất lo lắng. Hiện tại cách thời gian y đi Tư cốc cũng không quá lâu, chắc Phượng Thăng Minh đã từng đi tìm mình, hoặc là, cho người tìm mình? Càng có thể là theo dõi…

Nếu Phượng Thăng Minh cũng khẳng định y mất tích, như vậy chỉ sợ cho dù y trở lại Tư cốc, cũng không tìm thấy thân thể của mình.

Trong lòng Trình Dục đau xót, lấy trình độ coi trọng mình của Phượng Thăng Minh, tuyệt đối sẽ đi tìm mỗi ngóc ngách, tuy rằng trước đây y tưởng là tình huynh đệ, mà giờ đã biết là ái tình, hiện tại đã qua lâu như vậy, Phượng Thăng Minh không tìm được y, điều này chứng minh y có khả năng đã chết rất lớn, thậm chí ngay cả thi thể đều bị ác điểu hoặc dã thú ăn mất.

Thật sự chuyện xấu gì y cũng chưa từng làm, kết quả lại ngay cả hài cốt cũng không tìm được.

Phượng Thăng Minh nhìn chằm chằm y, nói: “Bộ dáng ngươi giống như rất khổ sở.”

Trình Dục giễu cợt cười, nói: “Dù sao y là đại ca ta, có phải không?”

Phượng Thăng Minh nói: “Cái gọi là thân huynh đệ, chẳng qua là đúng dịp giáng sinh trong cùng bụng mẹ mà thôi.”

Trình Dục trào phúng: “Cái gọi là nghĩa huynh đệ, cũng chẳng qua là mượn cớ che lấp dị tâm?”

“Ngươi!”

Tâm tình hiện tại của Trình Dục rất không tốt, cho dù y biết tâm tình Phượng Thăng Minh cũng không tốt, y muốn tìm một người trò chuyện, tìm người chửi mắng lẫn nhau, như vậy mới phát tiết ra được rầu rỉ cùng ấm ức trong lòng. Vì thế y bám riết không tha mà trào phúng tiếp: “Kỳ thực ta biết ngươi chỉ coi trọng dung mạo của y, ngươi thấy ngoại hình y không tệ, có phải không? Cho nên bộ dáng ta và y giống nhau, liền bị độc thủ của ngươi.”Phượng Thăng Minh cắn răng nói: “Ngươi biết cái gì?”

Trình Dục nói: “Cái gì ta cũng không biết, ta chỉ thấy được, một đại hiệp chính phái, thế nhưng vì lợi ích bản thân làm ra việc này, nếu sự tình này lộ ra, chỉ sợ danh tiếng của ngươi mất hết.”

“Tùy ngươi nói thế nào.” Phượng Thăng Minh tuyệt không muốn dây dưa với y, chỉ cau mày nói: “Ngươi nhanh đem thứ đó rót vào đi.”

Trình Dục nghe vậy càng bực mình trong lòng, tốt xấu gì y cũng là một nam nhân, bây giờ lại muốn y làm chuyện như thế, trong mắt hơi hơi đỏ lên, sắc mặt trầm xuống, “Nếu ta không rót, ngươi đợi sao?”

“Ngươi muốn ta tự mình làm?”

Vì thế Trình Dục nhăn mi xốc chăn lên, hướng hạ thân chính mình loay hoay mãi, Phượng Thăng Minh tiến lên một bước, tựa hồ muốn kéo chăn ra, Trình Dục lập tức kéo lại, tức giận nói: “Ngươi làm gì?”
Phượng Thăng Minh nói: “Làm sao ta biết ngươi không cố ý đổ sạch nó?”

Trình Dục nói: “Ta có thể đem nó đổ đi đâu? Đổ chỗ nào ngươi cũng sẽ phát hiện, huống chi thứ này… thứ này cũng không phải đổ là có thể đổ được.” Y nói, càng có chút dáng vẻ tức giận.

Phượng Thăng Minh nhìn chăm chú vào y, chỉ cảm thấy thần thái lúc này của Trình Sóc, thế nhưng vô cùng quen thuộc, quen thuộc tựa như Trình Dục… Hắn cùng Trình Dục ở chung sớm chiều, Trình Dục lại là người trong lòng hắn, nhất cử nhất động của người trong lòng, hắn đều vô cùng chú ý… dù sao cũng là huynh đệ ruột sao?

Trình Dục là một đại hiệp, một đại hiệp được người bồi dưỡng ra, y có trí tuệ rộng lớn, tính tình ôn hòa, hành vi săn sóc… Nhưng đại hiệp cũng có thời điểm tâm tình không tốt. Thời niên thiếu mỗi khi tâm tình Phượng Thăng Minh không tốt, hắn liền kéo Trình Dục ra đánh một trận, Trình Dục chưa bao giờ cự tuyệt, cho tới bây giờ đều sẽ bên hắn, mà bởi vì tâm tình hắn thường xuyên không tốt, Trình Dục giúp hắn thư giải, này đây cũng là Trình Dục gián tiếp phát tiết, cho nên rất ít khi tâm trạng y ba động quá lớn.

Từ lúc chào đời đến nay, tâm tình Trình Dục không tốt nhất là đoạn ngày Trình phụ qua đời kia. Trình phụ thân là Võ Lâm Minh Chủ, trước khi qua đời nắm tay Trình Dục, cúi đầu giao phó hậu sự, tỷ như khiến Trình Dục dốc hết tâm lực, cả đời xử lý Phù Vân sơn trang, tỷ như khiến y nhanh chóng thành gia lập nghiệp con cháu đầy đàn không cần kéo dài, tỷ như khiến y đối xử với địch nhân, quân pháp bất vị thân không cần nương tay…

Sau khi nói xong một ít, Trình phụ kéo tay Phượng Thăng Minh, dặn hắn chiếu cố Trình Dục, dặn hắn cũng phải thành gia lập nghiệp sớm một chút…

Ngày đó Trình Dục lần đầu tiên tìm Phượng Thăng Minh đánh hồi lâu. Còn buộc hắn cùng y giống như kẻ vô lại ngoài chợ mà mắng nhau hồi lâu. Đại khái mắng linh tinh như “Rau cũng cũng không xào, mà cũng không quét, chỉ biết có ăn”(?). Vừa khiến người cảm thấy phát cáu, lại khiến người cảm thấy buồn cười.

Phượng Thăng Minh nghiêm mặt, xốc chăn lên, vẫn như cũ nhìn chằm chằm Trình Dục ẩn nhẫn đem đồ vật đưa vào chỗ kia, mới lui về phía sau vài bước.

Hắn muốn đi tìm Trình Dục, nhất định phải tìm được…

Cho dù Trình Sóc giống y, nhưng chung quy không phải là y.

Chương 17

Edit + Beta: Snail

Thời gian chạy trốn liền chọn ngày thứ ba sau khi Phượng Thăng Minh rời đi.

Ngày đầu tiên, người hầu câm đã giúp Trình Dục chuẩn bị rất nhiều thứ. Tỷ như một ít thức ăn nước uống. Sau khi Phượng Thăng Minh đi, người hầu câm cũng không hà khắc với Trình Dục, hoặc là nói, dù muốn hà khắc cũng không hà khắc được.

Bởi vì Phượng Thăng Minh vắng mặt, Trình Dục liền hùng hổ, làm ra một bộ dáng rất không phân phải trái, mỗi ngày kéo dây chuông làm ầm ĩ người hầu câm, để gã chuẩn bị thức ăn nước uống cho mình, còn có một chút đồ vật nhỏ chơi đùa – bàn cờ, cửu liên hoàn…

Người hầu câm muốn coi y như không khí, thế nhưng Trình Dục chỉ cần làm bộ tức giận đến ngực phát đau, nhìn chằm chằm gã nghiến răng nghiến lợi uy hiếp muốn tự sát, muốn cáo trạng hoặc là muốn tuyệt thực, gã liền không thể không làm theo.

Chung quy Phượng Thăng Minh muốn dưỡng tốt thân thể y, nếu như tức giận, không thích hợp mang thai, cũng không tốt.

Người hầu câm cân nhắc những thứ kia cũng không phải yêu cầu quá phận gì, cũng sẽ không tạo thành hậu quả gì, vì thế làm theo.

Trình Dục phát huy trọn vẹn kỹ xảo diễn xuất, đem tình trạng ngày xưa của Trình Sóc học đến vô cùng nhuần nhuyễn, sai bảo người hầu câm đến xoay vòng vòng, làm gã vô cùng mệt mỏi, mà cùng lúc đó, y cũng tích cóp đủ chút thức ăn…

Y chọn mang đi một ít thứ không hỏng quá nhanh.

Y không kịp tìm ngân lượng trong Phù Vân sơn trang này của Phượng Thăng Minh, bởi vậy, đành phải thu thập đồ vật tại chỗ đủ để về được Phù Vân sơn trang của mình. Nhất là thức ăn, y chỉ cần một ít thức ăn, đủ để y chạy trở về là được.

Thân thể của mình, đại khái sẽ không tìm về được. Nếu Phượng Thăng Minh thật sự phát hiện dấu vết để lại, tuyệt đối sẽ không nói mình mất tích. Trước đó y không về được, như vậy hiện tại, vừa vặn y có thể trở về.

Dạ hắc phong cao, Trình Dục kéo xích sắt ra, trộm một bộ y phục của Phượng Thăng Minh để thay vào người, lại lợi dụng khe hở lúc nhân mã bên trong đổi phiên gác mà chạy đi.

Nếu Trình Dục muốn thoát khỏi một nơi, trên đời này, có lẽ chỉ một mình Phượng Thăng Minh mới có thể ngăn cản y, bởi vì trên đời này, bọn họ là người hiểu nhau nhất.

Vì thế Trình Dục thành công chạy thoát.


Bầu trời giang hồ lại thay đổi!

Mọi người trong Phù Vân sơn trang, đều nghĩ như vậy.

Thời điểm tin tức Trình Dục mất tích vừa truyền về Phù Vân sơn trang, bọn họ đều không thể tin được, lão ma ma hầu hạ qua Trình Dục thậm chí khóc lớn một trận, cáo bệnh trên giường. Thừa lúc liễu bên bờ rụng lá, Trình Dục trở về, Phù Vân sơn trang một mảnh vui mừng.

Trình Dục vừa trở về, hầu như liền nhận được mọi người trong trong ngoài ngoài đến nhìn ân cần thăm hỏi. Liên tiếp giằng co gần nửa canh giờ.

Đây mới là cảm giác gia đình, gia đình chân chính. Nghĩ đến đây, Trình Dục lại nhớ đến một Phù Vân sơn trang khác. Phù Vân sơn trang kia rất thiếu hơi người, giam người còn tốt, ở lại lâu dài, sẽ không có ai thích.

“Trang chủ.” Hạ nhân Phù Vân sơn trang ôm quyền với Trình Dục.

“Ừ.” Trình Dục gật đầu. Lúc này y đã đốt sach bộ y phục cố ý rạch nát nhìn không rõ bộ dáng cũ, thay lại y phục của mình, đồng thời còn dịch dung bịt lại hoa huy*t dưới hạ thể. Y là nam nhân, mà đồng thời, bất cứ nhân tố ở phương diện nào khiến y có thể bại lộ “thân phận”, y đều muốn bài trừ.
“Lúc trước tin tức trang chủ mất tích truyền ra, Nhị trang chủ đến Tư cốc tìm ngài, vừa khởi hành mấy ngày… Điều này… Có thể báo cho ngài ấy biết một tiếng hay không?”

Trình Dục trầm ngâm một chút, thành thật mà nói, y tuyệt không muốn nhanh tìm Phượng Thăng Minh trở về như vậy, cũng tuyệt không muốn nhanh lấy thân phận Trình Dục đối mặt hắn như vậy.

Biết hắn thích chính mình, mọi thứ đều cảm thấy là lạ. Trình Dục nhớ trước đây có một cô nương, rất lớn gan, trực tiếp tự mình hướng y cầu thân. Lúc ấy y liền có chút luống cuống tay chân, thiếu chút nữa không xử lý tốt. Chung quy cô nương kia là thích y, y không nói rõ ràng, cô nương không từ bỏ ý định, y nói rõ ràng, lại tổn thương tâm nàng, nhưng đau dài không bằng đau ngắn, còn không bằng nói rõ ra.

Hiện nay biến thành Phượng Thăng Minh, y biết rõ hắn thích mình, nhưng trở về lại không tránh hắn được, cũng không thể trực tiếp cự tuyệt, càng không thể cho hắn thấy chính mình phẫn nộ khi bị hắn làm những chuyện kia, chẳng lẽ phải giả bộ như không có việc gì, hoặc là mình trực tiếp cưới vợ, sớm chặt đứt tâm tư của hắn?

“Ta sẽ đích thân viết thư.” Trình Dục nói.

Hạ nhân kia ứng tiếng “Dạ”, liền cáo lui.

Trình Dục hít sâu một hơi, chuẩn bị giấy và bút mực, thật sự viết một phong thư, để chim ưng được sơn trang huấn luyện đi tìm Phượng Thăng Minh, vài con chim ưng kia đều có thể trực tiếp tìm người, nhanh hơn bồ câu đưa tin một ít, đồng thời, cũng tránh cho bồ câu vừa vào rừng sâu núi thẳm đã bị chim ưng hoặc ác điểu khác ăn mất.

“Thăng Minh, hết thảy mạnh khỏe, có thể trở về.

Trình Dục.”

Sau khi Trình Dục viết phong thư này, rất nhanh liền đưa nó ra ngoài, đồng thời lại soi gương hồi lâu, bảo đảm bản thân thật sự cùng bản thân lúc đầu giống nhau như đúc.

Dung mạo Trình Sóc và y rất giống, gần như là giống như đúc, mà điều duy nhất không giống, không sai biệt lắm chính là thần thái.

Thoạt nhìn tuyệt không sơ hở.

Tâm Trình Dục buông xuống chút, đồng thời lại mơ hồ có chút vui sướng khi người gặp họa nghĩ, chờ hắn phát hiện không tìm được “Trình Sóc”, sẽ nghĩ thế nào?

Chương 18

Edit + Beta: Snail

“Trình Dục!”

Đám mây trắng nõn, ánh vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời, hào quang nhuộm nửa phiến giang sơn.

Một tiếng hô hoán tựa như trì trệ hồi lâu, bỗng nhiên vang lên. Trình Dục quay đầu, một người nhanh chóng đến trước mặt y, ôm chặt lấy y, nhánh cỏ trong tay y lập tức rơi xuống đất, rơi xuống trên giày, rất nhanh lại lăn sang một bên. Nam nhân hầu như siết chặt đến y không thở nổi, thân thể cũng có chút run run.

Người bị ôm không phải nữ tử mảnh mai, bởi vậy có thể thấy được, người ôm dùng lực đạo lớn bao nhiêu.

Do dự một chút, cố gắng không để mình suy nghĩ, không để mình cảm thấy không khỏe – hắn thích mình.

Trình Dục nói: “Thăng Minh…”

Phượng Thăng Minh buông y ra, trong mắt phượng nửa là vui, nửa là đè nén tức giận, đã từng là hiệp khách phong thái lỗi lạc, nay lại có vài tia khí tức suy sụp, ngay cả cằm, cũng có bóng dáng râu vụn vừa cạo đi. “Đệ đi đâu?”

“Ta… ở trong Tư cốc, vào một sơn động.” Trình Dục dừng một chút, nói, “Thấy trong sơn động có đầm nước rất rộng, hơn nửa có cá sống, ta chỉ muốn xuống đầm nước bắt mấy con lên, không ngờ phía dưới, thấy có tia sáng…”

Phượng Thăng Minh nói: “Cho nên đệ liền bơi theo tia sáng kia?” Trong lời này của hắn đã có ý chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Trình Dục giải thích: “Trong sơn động rất tối, tuy rằng dùng hỏa chiết đốt một đống lửa, nhưng vẫn còn tối, ta nghĩ sơn động này có thể đi thông đến nơi nào, nói không chừng có ẩn sĩ cao nhân gì đó…”

“Dục đệ, đệ xem nhiều thoại bản quá rồi.”

(*)thoại bản: một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời, thường dùng làm cốt truyện cho các nghệ nhân sau này.

Trình Dục cúi thấp đầu, lập tức ngẩng đầu, nói: “Xin lỗi, Thăng Minh, làm hại huynh phải lo lắng.”Phượng Thăng Minh nói: “Ta vẫn tốt, đệ cũng biết Đại hội võ lâm tháng bảy, hiện nay phải bắt đầu chuẩn bị, đệ một Võ Lâm Minh Chủ mất tích, truyền ra sẽ có bao nhiêu phong ba?”

Trình Dục cười nói: “Cho nên ta đã trở về. Lúc này trở về, vừa lúc không truyền tin tức ra.”

Phượng Thăng Minh thở dài, lắc đầu nói: “Lần sau đừng như thế.”

Phượng Thăng Minh kéo y đến thư phòng Phù Vân sơn trang, nửa như oán giận nói: “Mấy ngày này đệ không ở đây, rất nhiều người đến hỏi thăm tin đệ có ở Phù Vân sơn trang không, trong đó phần lớn là cô nương, còn có bà mối, đệ thì tốt rồi, trốn đi thanh nhàn mất tăm mất tích…”

Lúc ấy tuy rằng không lộ ra tiếng gió, nhưng làm sao giải quyết những tin này, thật là một vấn đề khó. Nói ở đây, bà mối, các cô nương sẽ tới, nói không ở, chính là cho thấy Võ Lâm Minh Chủ đã lâu không về, chỉ sợ có chuyện.

Trình Dục nghe thấy từ ‘cô nương’, trong lòng vừa động, liền cười cười, làm bộ thờ ơ nói: “Thăng Minh, nói đến chúng ta cũng trưởng thành rồi, huynh có thích nữ tử nào chưa?”

Trong lòng Phượng Thăng Minh trầm xuống, nói: “Còn không có.”

Trình Dục thoáng suy tư một chút, nói: “Huynh có phải còn bận tâm ta chưa thành gia lập nghiệp hay không? Kỳ thật, Thăng Minh, ta cũng sắp rồi, hiện nay huynh có thể đi tìm cô nương mình thích.”Phượng Thăng Minh quả thực muốn cắn răng, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười ôn hòa, phong thái tuấn mỹ không giảm nói: “Dục đệ có cô nương mình thích?”

Trình Dục nói: “Hẳn là… tính là có.”

“Cái gì gọi là hẳn là tính là có?” Phượng Thăng Minh nói, “Nếu đệ thích, ta đương nhiên phải giúp đệ đi xem, vị cô nương này bộ dáng xinh đẹp thế nào, tính tình lại hiền lương thục đức thế nào…” Liếc nhìn Trình Dục, cảm thấy lời này của mình không che giấu được âm dương quái khí, lại tu bổ nói, “Miễn cho sau này đệ chịu thiệt.”

Trình Dục nói: “Nàng là một cô bé, coi như hoạt bát chút ít, tùy hứng chút ít, kia cũng là bình thường. Ta vốn nên cưng chiều nàng, nếu tương lai muốn trở thành phu thê, cũng không có gì thua thiệt hay không.”

Trong lòng Phượng Thăng Minh tựa như đè ép một tảng đá. “Nàng”… “Nàng”… Nội tâm Trình Dục thật sự đã có người để chọn, hơn nữa là người có chút hoạt bát, bốc đồng?

“Dục đệ, đệ phải suy nghĩ thật kỹ, chung thân đại sự dù sao cũng là chung thân đại sự, một khi quyết định liền khó sửa… Huống chi, Võ Lâm Minh Chủ phu nhân, phải nên tìm một tiểu thư khuê các…”

Trình Dục nói: “Thăng Minh, người trong lòng ta tuổi còn nhỏ, tuy rằng gia thế không quá hiển hách, nhưng nàng nguyện ý thay đổi vì ta, huynh ta đều đã trưởng thành, cũng nên quyết định.”

Phượng Thăng Minh trầm mặc, nói: “Là thời điểm đệ ở Tư cốc quen biết nàng?”

Trình Dục hơi cúi đầu, ho khan một tiếng, ngượng ngùng giống như bị vạch trần vậy.

Phượng Thăng Minh cảm thấy chỉ hận không thể túm y lại hung hăng hôn cắn thành mảnh vụn nuốt vào mới tốt, như vậy liền không cần nhìn bộ dáng say mê một mực muốn cưới cô gái nhỏ tuổi, tùy hừng, gia thế không tốt… của người trước mắt, gần như không giống nữ nhân tốt!

Nữ nhân như vậy, vì sao Trình Dục lại để ý?

Trong lòng Trình Dục biết tin tức mình tiết lộ ra, đã khiến Phượng Thăng Minh hoàn toàn tin tưởng có một nữ nhân như vậy, mỉm cười, vỗ vỗ vai Phượng Thăng Minh, nói: “Thăng Minh, huynh cũng đi tìm một người đi, nói không chừng hai huynh đệ chúng ta, còn có thể cùng song hỷ lâm môn.”

Chương 19

Edit + Beta: Snail

Mặt trời dần cao, cây cối trong Phù Vân sơn trang dần dần xanh biếc như muốn nhỏ ra dầu.

Trình Dục trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, Phượng Thăng Minh bồi hồi ở cửa phòng y vài vòng, tay khoác trên cửa, cuối cùng vẫn không đi vào.

Trình Dục nói muốn thỉnh bà mối đi làm mai.

Trình Dục bảo ngày mai tìm người định ra giờ lành tháng tốt.

Trình Dục nói y đã lấy cái tên dễ nghe cho đứa nhỏ sau khi cưới, là nam hay nữ y đều không ngại, đều đã lấy tốt.

Trình Dục nói…

Phượng Thăng Minh nhắm mắt lại, muốn loại trừ sát khí tràn đầy trong lòng. Lần trước có người làm mối cho Trình Dục, Trình Dục do dự cự tuyệt, khi đó hắn, cũng từng có sát khí, nhưng Trình Dục không dây dưa lằng nhằng, cắt đứt vô cùng dứt khoát – thân là người ở vị trí cao, không quả quyết là điều tối kỵ. Những năm gần đây, cũng chỉ có thân nhân cùng bằng hữu của Trình Dục, mới được hưởng thụ đãi ngộ không quả quyết, dịu dàng đối xử của y.

Nhưng lúc này đây, Trình Dục tự mình hạ quyết tâm, hơn nữa chẳng những hạ quyết tâm, y còn vui sướng như vậy chờ mong như vậy chia sẻ niềm vui với hắn, nếu không phải y không biết mình thích y, chính mình thật sự muốn cho rằng y cố ý, khiến hắn tức giận đến ngực phát đau…

Phượng Thăng Minh trầm mặc đến đại sảnh, ngồi một lúc lại đi ra ngoài trang, hắn tựa như đã không thể đợi nỗi ở nơi này, muốn đi xem tình huống thi công bờ đê, chung quy sắp đến mùa mưa ở Giang Nam, bên này bị nước ngập cũng không tốt.

Còn chưa tới ngày mai, chỗ bà mối, hẳn là có thể gian lận, Trình Dục sẽ tin tưởng hắn, cũng sẽ tin tưởng bà mối hắn tìm đến, chỉ cần hắn để bà mối hợp ngày sinh tháng đẻ của Trình Dục cùng cô nương kia, không quản kết quả thế nào, đều nói không xứng, lại kéo đến một đống vận khí linh tinh, thiên sát cô tinh gì đó, đem khả năng thành thân giữa hai người phá hư sạch sẽ.

Đến lúc đó dù Trình Dục không ngại, cô nương kia cũng sẽ bị dọa, huống chi cha mẹ cô nương kia, sợ rước họa vào thân, cũng nhất định không dám gả con gái cho y…
Lưỡng tình tương duyệt? Tính thời gian, mới có bao lâu, Trình Dục sẽ không thâm tình với nữ tử kia, hoặc là, chỉ là ảo giác.

Sau khi nghĩ như vậy, phóng ngựa trên bờ đê, xuống ngựa nhìn nhóm công nhân khổ nhọc cần mẫn kia, nét cười bên môi Phượng Thăng Minh liền chân thành tha thiết vài phần.

“Phượng đại hiệp!” Một bộ khoái dáng người linh lợi chạy tới, lau mồ hồi, cười nói: “Không ngờ Phượng đại hiệp công vụ bề bộn, thế nhưng lại nhín được chút thời gian đến nơi này xem xét, thực sự là lòng dạ hiệp nghĩa.”

Phượng Thăng Minh nói: “Lần này sửa đê, là Minh chủ chủ trì, ta chỉ tới xem một chút mà thôi.”

Bộ khoái cười ha ha, nói: “Phượng đại hiệp cùng Trình minh chủ bình thường như hình với bóng, giữa các vị, vốn không cần phân biệt rõ ràng như vậy.”

Phượng Thăng Minh nghe vậy, tâm tình tốt lên không ít, nhẹ nhàng cười, quân tử như ngọc, tuấn mỹ phong tư khiến bộ khoái cũng ngẩn ra. Phục hồi tinh thần lại thấp giọng ho khan một tiếng, thầm than không biết phong thái mẫu thân Phượng Thăng Minh năm đó có bao nhiêu duyên dáng.

“Phượng đại hiệp…”Từ Oánh nhìn thấy Phượng Thăng Minh liền vui vẻ, nàng mặc một thân váy Yên Hà, tua cờ xinh xắn, son phấn nửa thoa, chính là thời điểm xinh đẹp nhất của cô nương. Đi đến trước mặt Phượng Thăng Minh thi lễ, bộ khoái khụ một tiếng, cười trộm cáo từ.

Mặt Từ Oánh đỏ lên, nói: “Phượng đại hiệp, muội nghe nói Minh chủ đã trở về…”

Phượng Thăng Minh nói: “Đúng, y vừa trở về không lâu.”

Mặt Từ Oánh càng thêm đỏ, hơi hơi cúi đầu, trong mái tóc đen như mun lộ ra đôi tai đỏ bừng.

“Mẹ ta lúc trước hỏi… y, y… khi nào có rảnh…”

Trong lòng Phượng Thăng Minh vừa động, thầm nghĩ nếu để Từ Oánh kéo tâm tư Trình Dục về, để nàng chống lại người trong lòng Trình Dục, chiến tranh giữa nữ nhân nhất định sẽ khiến Trình Dục thất vọng với người trong lòng, nói không chừng lúc đó không cách nào thành thân. “Hiện y đang rảnh, Từ cô nương… bây giờ cô có rảnh không?”

Từ Oánh vui vẻ, liên thanh đáp: “Có rảnh!”

Lời vừa dứt liền cảm thấy mình không đủ rụt rè, mặt càng đỏ như tích huyết, không dám nhìn Phượng Thăng Minh.

Phượng Thăng Minh cũng không có bất cứ ý xem thường nào, ngược lại cười trấn an, nói: “Vậy đợi lát nữa ta tuần tra đê sông xong, mang cô đi Phù Vân sơn trang. Hiện Từ cô nương có thể nói một tiếng với bá phụ bá mẫu.”

Ngực Từ Oánh phập phồng, hưng phấn nói: “Được… Được… Muội lập tức, lập tức đi ngay!”

Xách làn váy lên, nhịn không được chạy chậm vài bước, sau khi chạy mấy bước, mới buông làn váy, nhịn xuống lòng tràn đầy vui sướng cùng xúc động muốn nhảy cẫng lên, về nhà báo cho cha mẹ biết.

Chương 20

Edit + Beta: Snail

Âm thanh đóng cửa rất nhẹ, nhưng so với tiếng mở cửa thì vang hơn một ít.

Trình Dục ngồi phía sau bàn, đem một xấp thư đặt dưới chặn giấy, nói: “Thăng Minh?”

Phượng Thăng Minh nói: “Ta nghe nói đệ đã tỉnh.”

Trình Dục xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Hôm nay đã rất muộn, làm sao vậy, Thăng Minh, có chuyện gì không?”

Phượng Thăng Minh nói: “Từ cô nương muốn gặp đệ một lần.”

Vẻ mặt Trình Dục vô cùng kinh ngạc, “Từ cô nương nào?”

Người trong lòng không chú ý cô nương gì đó, khiến tâm tình Phượng Thăng Minh tốt lên một chút, “Cô nương Từ gia kia, đệ từng giúp Từ phụ Từ mẫu, đã quên? Lúc trước, trước khi đệ đi Tư cốc.”

Trình Dục lập tức nghĩ đến, thân là Võ Lâm Minh Chủ, không phải, chỉ cần thân là nhân sĩ chính phái, gặp chuyện bất bình đều sẽ rút đao tương trợ, ngày đó nhìn thấy vài tên côn đồ cướp đoạt tài vật của một đôi vợ chồng chất phác, y liền ra tay, mà phụ nhân kia liên tục nói lời cảm ơn, sau này còn để khuê nữ đưa đồ qua cho y.

Để khuê nữ mới lớn tặng đồ cho một nam tử trưởng thành, đây đương nhiên không tốt lắm, lúc ấy Trình Dục có chút ngượng ngùng, tuy rằng nhận lễ vật – một ít trứng gà nhà nông, thế nhưng lễ tiết lại không thể bỏ, uyển chuyển đưa ra điểm này với cô nương, âm thầm làm tốt chuẩn bị dỗ nàng, dù sao da mặt cô nương nhà người ta mỏng, y vẫn biết.

Không ngờ cô nương chẳng những không cảm thấy y làm mất mặt mũi nàng, ngược lại cảm thấy hành động của y không sai, bởi vậy, Trình Dục vẫn nhớ rõ tên cô nương kia, “Là Từ Oánh cô nương?”

Phượng Thăng Minh nói: “Đệ nhớ rõ nàng?”

Trình Dục mỉm cười, nói: “Nàng là cô nương tốt.”
Phượng Thăng Minh nhìn y một cái, nói: “Dục đệ, nhưng đệ đã từng nói qua với ta, đệ có người thích.”

Trình Dục nói: “Ta đối với Từ cô nương, chỉ là tôn kính, không có tâm tư khác…”

Phượng Thăng Minh cười, lại ôm vai y, ghé vào lỗ tai y nhẹ giọng nói: “Cái này còn không hẳn, phía sau chính nhân quân tử, nói không chừng còn một mặt khác.”

Trình Dục vì hắn kề sát thân mình mà cứng đờ, nghiêng đầu thấp giọng nói: “Đừng nói hươu nói vượn.”

Phượng Thăng Minh cho rằng y bị mình nói trúng tâm tư, trong lòng liền có chút bất mãn, sáp đến càng gần, nhíu mi nói, “Dục đệ, ta chỉ nói một chút mà thôi, đệ sẽ không thật sự…”

“Không có!”

Y mới sẽ không giống Phượng Thăng Minh! Trình Dục đột nhiên quay đầu, môi cọ qua môi Phượng Thăng Minh, mặt mũi gần trong gang tấc, hai người đều sửng sốt, Trình Dục lập tức đẩy hắn ra, bịch bịch bịch lui lại mấy bước, thiếu chút nữa vấp vào ghế dựa, lau môi.

Tâm tình vui sướng của Phượng Thăng Minh còn chưa xuất hiện, đã bị bộ dáng ghét bỏ, tránh như rắn rết của y chọc giận, cắn răng nói: “Đệ đang làm gì?”Trình Dục: “…”

Phượng Thăng Minh nói: “Làm sao? Đệ ra ngoài một chuyến, trở về liền coi ta là kẻ thù? Ta đến gần đệ đệ liền muốn tránh, coi ta là ôn dịch?”

Trình Dục cúi đầu nói: “Ta không có…”

“Không có?” Phượng Thăng Minh nhíu nhíu mi, đến gần vài bước, đầu tiên đưa tay sờ sờ trán y, “Đệ cũng không phát sốt…”

Lúc trước khi Trình Dục phát sốt, cũng từng có thời điểm vô cùng phòng bị, khi đó Phượng Thăng Minh chiếu cố y, y cũng thường xuyên sẽ bị hắn dọa nhảy dựng, người khác lại càng không cần nói, cho nên khi y bệnh, chỉ thân cận hắn.

Trình Dục lắc đầu, nói: “Gần đây tâm tư ta có chút loạn… Xin lỗi, Thăng Minh.”

“Bởi vì Trình Sóc?”

Trình Dục giật mình trong lòng, suýt chút nữa cho rằng Phượng Thăng Minh biết cái gì.

“Mặc dù ta vì chính đạo vì đệ mà giết hắn, nhưng chung quy là ta giết hắn, cho nên đệ cảm thấy ta giết đệ đệ của đệ, nhất thời nửa khắc không tiếp thụ được?”

Trình Dục muốn lắc đầu, nhưng lại nghĩ đến đây đúng là cái cớ thật hay, nhìn vào trong mắt Phượng Thăng Minh, phát hiện mắt phượng của hắn nửa híp, có vài phần sắc thái kỳ dị, cảm thấy rùng mình, mặc dù biết hắn không đoán được chuyện linh hồn chuyển hoán, nhưng có lẽ sẽ nghĩ, Trình Sóc chạy trốn rồi mật cáo với y. Nếu hắn biết được mình đã biết tâm tư của hắn, nói không chừng liền sẽ đập nồi dìm thuyền, ngay cả tình nghĩa bằng hữu cũng không muốn duy trì.

“Thăng Minh, gần đây ta có ma chướng…” Chậm rãi điều chỉnh tâm tình, Trình Dục mỉm cười, ôn hòa bình thản, khoác lên vai Phượng Thăng Minh, nói, “Huynh đừng nghĩ nhiều, cũng đừng lo lắng, không phải Từ cô nương muốn gặp ta sao? Hiện tại chúng ta liền đi gặp nàng, chuyện của ta đều đã xử lý tốt.”

Phượng Thăng Minh liếc y một cái thật sâu, cong khóe miệng lên, “Được.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau