SAU KHI XUYÊN THÀNH ĐỆ ĐỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Sau khi xuyên thành đệ đệ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Edit + Beta: Snail

“Thích một người, chung quy sẽ muốn theo đuổi…”

Than nhẹ một tiếng, thanh niên khuôn mặt tuấn nhã, dung nhan như hoa quỳnh, nhăn lại đôi hàng mi đen như mực.

“Có điều quyết chiến sắp đến, Thăng Minh, huynh không thể nhi nữ tình trường vào lúc này. Nếu như quá nóng ruột nóng gan, chỉ sợ…”

Đôi con ngươi của Phượng Thăng Minh sâu thẳm còn hơn bầu trời đêm không trăng không sao, sâu kín nhìn Trình Dục trong nháy mắt, cũng mờ mịt trong nháy mắt. Ánh đèn ấm áp chiếu trên gương mặt y, noãn ngọc bóng loáng như mê hoặc lòng người, Trình Dục rất đẹp, thanh niên chỉ mới hai mươi thêm bốn, chính là lúc phong độ nhẹ nhàng, huống hồ thừa kế nghiệp cha trở thành Võ Lâm Minh Chủ cao quý, địa vị cũng cao, không biết dẫn tới bao nhiêu nữ tử giang hồ, tiểu thư khuê các thầm thương trộm nhớ, chỉ nói y trí tuệ hơn người, võ công cực cao, đối xử với mọi người cũng hòa nhã, mà chỉ có bạn tốt cùng lớn lên từ nhỏ của y là Phượng Thăng Minh, biết Trình Dục cũng không thể tính là người quá thông minh, y ẩn nhẫn, y hòa nhã, tuy cùng lớn lên với Phượng Thăng Minh, phụ mẫu chưa nói, không biết ai lớn ai nhỏ, nhưng Trình Dục vẫn cả thấy mình là ca ca, đồng thời cũng chiếu cố hắn.

Dù cho muốn diệt Kỳ Lan giáo trước mắt, hắn lôi kéo y, nói mình thích một người, Trình Dục cũng không mắng hắn, mà chỉ trấn an cổ vũ, đồng thời cũng cẩn thận khuyên bảo giờ phút này cố gắng đừng nhớ nhung…

Phượng Thăng Minh mỉm cười, dung nhan tuấn mỹ tuyệt thế khiến Trình Dục nháy mắt một cái, âm thầm cảm khái đây là di truyền của thiên hạ đệ nhất mỹ nhân năm đó.

“Đừng lo lắng, ta sẽ chờ.”

Trình Dục nhẹ nhàng thở ra, suy nghĩ một chút, lại nói: “Không biết Thăng Minh coi trọng khuê tú nhà ai?”

Phượng Thăng Minh nói: “Y… cũng không xem là khuê tú nhà ai.”

Trình Dục cười nói: “Nhớ đến trước đây phụ thân hy vọng huynh ta mỗi người thành gia lập nghiệp, con cháu đầy đàn, rốt cục cũng có người thực hiện được nguyện vọng của lão nhân gia.”Mắt Phượng Thăng Minh tối sầm lại, nói: “Chỉ là…”

“Hử?” Trình Dục hơi nghiêng đầu, đây là riêng biệt của y, động tác biểu thị chính mình đang lắng nghe.

“Dục đệ, đệ sẽ có người mình thích? Nếu là có…” Phượng Thăng Minh dường như gian nan trong nháy mắt, nói, “Có thể sẽ để ý… cùng hắn, không có con nối dòng?”

Trình Dục lắc đầu, nói: “Không được, di mệnh của phụ thân, ta phải có con nối dòng, nếu nàng… nếu nàng không thể sinh dục, ta vô phương cưới nàng…” Y không hy vọng chính mình sẽ tam thê tứ thiếp, mà cũng không có khả năng để người phụ nữ khác ngoài thê tử ra mang thai mà không phụ trách, vì vậy chỉ có thể khẩn cầu tỉ lệ đừng nhỏ như vậy, vừa lúc yêu phải nử tử không thể sinh dục, nếu như yêu, chỉ sợ y… hoặc là làm đàn ông phụ lòng, hoặc là làm đứa con bất hiếu.

Kỳ thật di mệnh của Trình phụ là để một trong hai người y cùng đệ đệ có con là được, Trình Yên là đệ đệ ruột của y, nguyên danh Trình Sóc, hai người bọn họ là một mẹ cùng nhau (thai), một trứng song sinh. Nhưng không biết có phải do Trình mẫu trúng độc hay không, Trình Yên lại có đặc thù của nữ tử, vì vậy mẫu thân đổi tên cho hắn là Trình Yên, thậm chí cho hắn giả làm con gái, mà sau đó, hắn vào Kỳ Lan giáo, trở thành hộ pháp ma giáo, khôi phục lại tên Trình Sóc, giết người không chớp mắt…

Nhớ tới đệ đệ mình, trong mắt Trình Dục hiện lên vài tia đau đớn, cho tới bây giờ y luôn cho rằng Trình Sóc là đệ đệ mình, đệ đệ tốt, lúc trước, quan hệ của hai người rất hòa thuận, tuy rằng phụ thân vì nguyên nhân thân thể không muốn thấy hắn nhiều, nhưng mẫu thân vẫn lén thương yêu như cũ, mà phụ thân cũng cảm thấy chính mình tạo nghiệp chướng, thường thường đi tìm Trình Sóc trao đổi tình cảm với hắn. Nhưng Trình Sóc thay đổi, thậm chí không phải bởi vì nguyên nhân thân thể mà thay đổi – hoặc là cũng có nguyên nhân thân thể, ngày đó Trình Dục vụng trộm đem tuyệt thế kiếm pháp phụ thân truyền cho mình, gạt Trình Sóc dạy cho hắn, Trình Sóc không biết đó là kiếm pháp gì, nhưng trong lòng cũng mơ hồ hiểu được tuyệt diệu trong đó, nhưng Trình Dục lĩnh hội, hắn lại học đến ba ngày cũng không xong, sau đó một đám người hầu đi tới nhìn thấy, sau lưng nói tư chất tiểu thư Trình gia thật kém, ngay cả một nửa huynh trưởng cũng không bằng.
Trình Sóc vì thế tức giận hạ độc Trình Dục, giết hạ nhân kia, chạy đi, lần nữa biết đến thanh danh của hắn, hắn đã là ma đầu giết người không chớp mắt, võ lâm người người muốn tru diệt, khoảng cách lần bao vây tiễu từ trước đó, Trình Sóc thậm chí mổ phá bụng một phu nhân mang thai, chỉ vì lấy hài nhi trong bụng ra ngoài chơi đùa, loại thủ đoạn này, Trình Dục không khỏi cảm thấy lạnh tâm.

“Trình Dục, ta muốn hỏi đệ một vấn đề.”

Khó có được hắn lại kêu tên mình, Trình Dục làm ra bộ dáng chăm chú trang nghiêm, cẩn thận lắng nghe.

“Ta chỉ là nêu ví dụ… Dục đệ, nếu ta muốn ở bên đệ, nhưng chúng ta đều không có con nối dòng, đệ không chịu theo ta, ta lấy cái chết bức bách, đệ có thể đáp ứng ở bên ta không?”

Trình Dục ngây người, cả kinh thoáng qua trong lòng, lẽ nào Phượng Thăng Minh thích đàn ông, muốn lấy cái chết bức bách nam tử kia để thành chuyện tốt? Sợ Phượng Thăng Minh thật sự làm ra chuyện gì, Trình Dục vội vàng nhăn mi, hiển lộ chính mình không tán đồng. Nói: “Ta sẽ không đáp ứng, huynh và ta đều không có con nối dòng, dưới cửu tuyền làm sao gặp phụ mẫu ta? Nếu A Sóc… Trình Sóc có thể có con, ta cũng không câu nệ như thế, nhưng Trình gia không có huyết mạch, nếu huynh lấy cái chết bức bách, há chẳng phải bất hiếu bất nghĩa?”

Trình Dục là người nói lời giữ lời, y rất ít nói dối, thậm chí sẽ không nói dối, Trình phụ dạy bảo rất nghiêm khắc, hơn nữa không dạy Trình Dục âm mưu quỷ kế có đôi khi cũng có thể dùng, chỉ cần dùng trên người kẻ ác… Ông chưa kịp dạy Trình Dục liền qua đời, cho nên Phượng Thăng Minh vẫn luôn giúp y, thậm chí rất nhiều người xem Trình Dục là lãnh tụ tinh thần, lại kìm lòng không đậu nghe lời Phượng Thăng Minh, nếu không có Phượng Thăng Minh, Trình Dục chưa chắc có thể làm tốt chức võ lâm minh chủ này.

“Đệ nói là…” Phượng Thăng Minh trầm ngâm.

Trình Dục lại cười nói: “Thăng Minh rốt cục là coi trọng ai? Chẳng lẽ thật sự coi trọng đàn ông? Kỳ thật ta sẽ không trách huynh… có điều phụ thân hy vọng huynh có con nối dòng…” Phượng Thăng Minh khác y, Trình Dục y giữ mình cẩn thận, mà Phượng Thăng Minh năm đó bởi vì làm Đường chủ, bị kéo đi thanh lâu, một năm cũng sẽ đi hai ba lần, Phượng Thăng Minh đã định trước sẽ là người tam thê tứ thiếp, Trình Dục không phản đối, ngược lại hy vọng hắn có thể sinh nhiều đứa nhỏ, toàn vẹn như lời Trình phụ nói – con cháu đầy đàn.

Phượng Thăng Minh buông mắt, chỉ nói: “Chỉ cần có con nối dòng, bất luận ở bên ai, cho dù là đàn ông cũng không sao cả?”

Trình Dục gật đầu: “Thăng Minh, hết thảy tùy tâm ý huynh.”

Chương 2

Edit + Beta: Snail

Gió mát nhu hòa, nhu hòa như nhành liễu mềm mại rũ xuống, tinh tế phất qua mặt nước, có chim hót ríu rít, cá nhảy trong nước.

Mặt trời đỏ chiếu rọi xuống, lại có khí tức sát phạt xuyên qua, thẩm thấu bên hồ, thẩm thấu trong xương, gió mát mặc dù nhu hòa, nhưng không hòa tan được hàn khí thấu cốt.

Chỉ một kiếm, tiếng leng keng mơ hồ, kiếm quang hoa mỹ chợt lóe lên.

Phượng Thăng Minh rạch bị thương gân chân của Trình Sóc, Trình Sóc lập tức quỳ xuống, dung mạo cùng Trình Dục hầu như không khác biệt, chỉ là màu mắt một chút cũng không giống Trình Dục trong suốt như ánh mặt trời, mà tràn đầy khát máu sắc lạnh. Hơi hơi gợi lên khóe miệng, Trình Sóc cười nói: “Thế nào, tới đây giết ta không phải ca ca tốt của ta sao?”

Võ Lâm Minh tập hợp đại đội chính nghĩa chi sĩ đem Kỳ Lan giáo gần như diệt giáo, mà Trình Dục không muốn đem cực hình của Võ Lâm Minh gia tăng trên thân đệ đệ, vì vậy chỉ để người dứt khoát tiễn hắn đi, sạch sẽ, thống thống khoái khoái, so với hắn tra tấn những người đó thì kiểu chết này tốt hơn nhiều.

Lời tuy như vậy, thế nhưng sau khi mệnh lệnh truyền xuống, Trình Dục lại ngồi nằm khó an, hầu như ngay cả viền mắt đều muốn đỏ lên. Y thiếu chút nữa thì muốn đích thân đi, Phượng Thăng Minh ngăn cản y, Phượng Thăng Minh nói, hắn sẽ giúp y, giúp y giết Trình Sóc. Hắn biết Trình Dục không xuống tay được, Trình Dục đối với kẻ không có thuốc chữa khác đều có thể dứt khoát, nhưng không cách nào dứt khoát với đệ đệ của mình.

Đôi mắt phượng của Phượng Thăng Minh hơi rũ xuống, càng có vài phần tư vị phong lưu, một kiếm thứ hai, rạch cổ tay Trình Sóc, Trình Sóc hung hăng cắn răng, đau đến phát run, nhưng trong mắt hắn không lộ ra chút thống khổ nào, toàn bộ bị oán độc che giấu, chỉ thấp giọng căm hận nói: “Ta chỉ hận lúc trước không độc chết y! Tên hư tình giả ý kia… ngay cả tiểu An của ta cũng thích y… A—”

Phượng Thăng Minh dứt khoát lưu loát rạch bị thương một tay một chân hắn ta, hắn không trực tiếp cắt đứt gân tay gân chân đối phương, chỉ vì ngày sau có thể hoạt động, bóp chặt cằm Trình Sóc, nhíu mày nhìn đôi mắt vừa tương đồng lại vừa có chút bất đồng với Trình Dục, tinh tế đánh giá gương mặt hầu như giống Trình Dục như đúc kia.

Dung mạo hai người bọn họ rất giống nhau, gần như một khuôn đúc ra, nhưng sẽ không ai nhận sai hai người bọn họ, Trình Sóc lệ khí quá nặng.

“Ta nhớ rõ lúc trước đại phu có nói qua, ngươi, có thể mang thai.”

Đồng tử Trình Sóc hơi co lại, trong lúc nhất thời hoàn toàn không thể minh bạch ý tứ của hắn, đột nhiên mở to hai mắt.

Hắn… có ý gì?!!

Đã là ngày hè.

Gió sớm khẽ vuốt, hương sen tươi mát tự nhiên, nhưng không cách nào xoa dịu tâm tình phiền não.

Trình Dục đứng trong đình, kinh ngạc nhìn một ao lá sen xanh biếc.

Phượng Thăng Minh nói Trình Sóc đã chết, chưa chịu chút tra tấn nào. Trình Dục hồi lâu không nói lời nào, cuối cùng, lại khàn khàn lên tiếng: “Rốt cục cũng cho dân chúng bị hại một câu trả lời.” Tuy rằng… y vì tư tâm, không giao Trình Sóc cho Hắc đường Võ Lâm Minh chuyên thi triển cực hình. Chỉ để hắn không thống khổ mà chết.

Phượng Thăng Minh nhẹ giọng nói: “Không sai. Hơn nữa… là câu trả lời tốt.”
Trình Dục hít sâu một hơi, nói: “Thăng Minh, huynh có thể… tạm thay chức Võ Lâm Minh Chủ hay không? Ta muốn đi Tư cốc.” Tư cốc mai táng thân nhân y, Trình Sóc đã chết, y nên tự mình đi gặp mặt một lần.

Tư cốc hiểm trở, từ trước đến nay chỉ khi trong lòng Trình Dục hết sức không bình thường mới đi, y để hắn tạm thay mặt Võ Lâm Minh Chủ, hiển nhiên là không muốn hắn đi theo, nhìn Trình Dục hồi lâu, Phượng Thăng Minh nói: “Được.”

Trình Dục cười nói: “Đa tạ Thăng Minh.”

Qua loa dặn dò rất nhiều sự vụ, Trình Dục thậm chí không lưu lại lâu, khởi hành ngay hôm đó, đi Tư cốc trước.

Hiện cũng không phải thu đông, buổi trưa trong núi càng thêm nóng bức, không có tơ liễu nổi lên vì gió, càng không có quạt hương bồ tăng thêm cảm giác mát lành.

Tư cốc hiểm trở, trong núi cũng nhiều mãnh thú, Trình Dục bái phụ mẫu xong, một mình một người bước chậm trong cốc, mỗi khi nghĩ đến Trình Sóc trong lòng liền đau xót, đi được một dặm đường, nhìn thấy một chỗ đất bằng phẳng trống trải, trên mặt có một huyệt động, đúng là nơi y luôn chạy tới tĩnh tu ngày trước.

Trước đây nơi này, y cũng từng mang Trình Sóc đến. Viền mắt nóng lên, nhịn không được dùng tay áo lau đi.

Chậm rãi đến bên cạnh huyệt động, đứng thẳng một lúc lâu, không muốn rời đi cũng không muốn vào, ánh mặt trời càng mãnh liệt, lá cây màu xanh phơi dưới nắng đều xuất ra một tầng dầu. Trên người Trình Dục ra chút mồ hôi, thở ra một hơi, rốt cuộc nâng bước đi vào bên trong. Bước chân còn chưa giẫm xuống, bỗng nhiên một trận chim ưng gáy lên, ngẩng đầu nhìn thấy một con ưng lớn cúi người vọt về phía mình, còn không kịp rút kiếm, con ưng kia dường như biết võ, tránh đi chiêu thức y công tới, bỗng nhiên đánh úp về phía thiên trì huyệt của y. Toàn thân Trình Dục run lên, chỉ khó khăn nghĩ đến hậu quả khi thiên trì huyệt bị tập kích, trước mắt tối sầm lại, mất đi tri giác…



Rất đau…

Toàn thân vô lực… xương cốt đều như phát ra tiếng kèn kẹt.Nhưng dường như không phải đau đầu, chỗ tay chân đều có chút đau đớn mơ hồ, đau đớn kỳ quái, giống như bị vũ khí sắc bén làm bị thương, chẳng lẽ con chim kia lại rạch từng đường trên người y? Nhưng cơn đau này tựa hồ biến mất khá nhanh, đan điền trong cơ thể trống rỗng, cái gì cũng không có…

Vì sao vẫn chưa tỉnh lại? Chẳng lẽ y đã chết? Không, chết rồi sao lại cảm thấy đau đớn, hoặc là được người cứu.

Một ly nước lạnh giội vào mặt, Trình Dục cố sức mở mắt ra, mờ mịt một hồi, thấy bạn tốt Phượng Thăng Minh ngồi bên cạnh bàn, trường sam màu xanh nhạt, tuấn mỹ phong lưu, chỉ là trong mắt vừa như lạnh, lại vừa như nóng, cầm ly không trên tay.

Thăng… Minh…?

Trình Dục chống người dậy, muốn đứng lên, trên thực tế y đích xác đang bò lên, tuy rằng tay chân đều đau dữ dội, nhưng vẫn nhịn xuống. Phượng Thăng Minh nheo mắt phượng lại, dường như có loại cảm giác như hai người khác nhau với Phượng Thăng Minh ôn hòa, cười dịu dàng mà Trình Dục nhìn thấy thường ngày, lôi kéo xiềng xích trong tay, trong mắt Trình Dục còn mang theo mờ mịt, liền bị kéo lấy xiềng xích đang trói tay y giam vào trong ngực hắn.

Phượng Thăng Minh tựa như mê luyến mà sờ gò má y, lửa tình nóng cháy thiêu đốt trong mắt, còn có tình dục nói không nên lời.

Trình Dục bị hắn nhìn chằm chằm liền run lên một cái, thần trí hơi tỉnh táo. “Thăng Minh…”

Phượng Thăng Minh giật mình trong nháy mắt, ánh mắt lập tức sắc bén, tóm tóc của y bắt y ngửa đầu, lạnh lùng, từng câu từng từ nói: “Ai cho phép ngươi gọi ta là Thăng Minh?”

Trình Dục vừa giãy giụa, vừa không biết chuyện gì xảy ra, vẫn mờ mịt, Phượng Thăng Minh nhìn thấy ánh mắt hiện tại của y, lúc trước muốn làm đệ đệ người trong lòng lại phiền não vì không chiếm được người trong lòng vậy mà giờ lại bình tĩnh hơn nhiều, tình dục cũng tăng vọt, hoặc là hiệu quả của chuyện trước đó hắn vì có thể nhịn chán ghét trong lòng mà ăn xuân dược…

Thật sự ghê tởm.

Cởi vạt áo Trình Dục ra, bức bách y mở ra hai chân ngồi trên đùi mình, cởi bỏ quần lót, đem tính khí tráng kiện chống đỡ hoa huy*t giữa hai chân y.

Xúc cảm kỳ quái truyền đến, Trình Dục chợt trợn to mắt, chỉ kịp cúi đầu liếc nhìn vật kinh người kia thế nào, lập tức, Phượng Thăng Minh hung hăng thẳng lưng, đâm rách màng xử nữ, xỏ xuyên đến chỗ sâu nhất trong cơ thể y.

“Ư a… A—” Không nhịn được tiếng rên thảm thiết, Trình Dục nắm chặt xiêm y bạn tốt, đau đến phát run, một chút cũng không hiều được vật dưới thân kia sao lại xuất hiện, vì cái gì bạn tốt muốn đè y…

Không đúng, hoa huy*t… Chẳng lẽ y, y… y trở thành Trình Sóc? Nhưng sao lại có thể?!

Còn không kịp nghĩ rõ ràng, Phượng Thăng Minh đã nắm hông y hung hăng cắm rút, từng cái từng cái, không lưu tình đâm mạnh vào, đâm đến chảy máu cùng kéo ra mị thịt đỏ tươi, Trình Dục chỉ cảm thấy đau đến trời đất mù mịt, cảm giác kỳ dị bị đàn ông cắm vào nơi kỳ quái yếu ớt nhất, quả thực đau đến khiến y muốn ngất đi.

Chương 3

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

000100020003

Chương 4

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

000400050006

Chương 5

Edit + Beta: Snail

Mưa phùn như hái hoa tặc len lén lẻn vào khuê phòng nữ tử, khi đến lặng lẽ, khi đi cũng lặng lẽ, nhanh đến nỗi người muốn đuổi theo mưa nhưng ngay cả đuôi cũng không sờ tới được, giống như dâm tặc từ trước đến nay khó bị người ta bắt được.

“Phượng đại hiệp…”

Nắng ấm như hoàng kim tinh luyện, cành liễu lung lay trên con đê dài, nữ tử mặc áo màu hồng nhạt mặt như hoa đào, hàm răng cắn cắn môi, lại thật sự không nhịn được, thu lại tay áo, hành lễ nhỏ với Phượng Thăng Minh. “Tiểu nữ tử Từ Oánh, đã lâu không gặp Phượng đại hiệp, không biết Minh chủ cùng Phượng đại hiệp… gần đây có tốt?”

Phượng Thăng Minh quấn tóc bằng trâm gỗ, bố y đơn sơ. Một thân trang phục đơn giản, chung quy không giấu được lộ ra nét lỗi lạc phong lưu từ trong xương. Mắt phượng mang theo chính khí nội liễm không nói ra được, mi mắt thật dài tỏa ra một mảng bóng ma tối đen, cùng đôi con ngươi như hắc diệu thạch nổi bật lẫn nhau, càng hiện ra vài phần hào hoa phong nhã, hắn ôn hòa hòa cười, nói: “Vừa diệt Kỳ Lan giáo không lâu, Minh chủ đại nhân cùng ta, đương nhiên đều tốt.”

Trên mặt Từ Oánh phủ một tầng mỏng màu hồng, nói: “Vậy không biết Minh chủ… bao giờ trở về?” Trình Dục đã không ở đây khá lâu, vẫn luôn là Phượng Thăng Minh cầm giữ sự vụ.

Phượng Thăng Minh hơi hơi buông mi, cười nói: “Điều này ta cũng không biết, Minh chủ đến Tư cốc, nói vậy nhất thời nửa khắc không về được. Từ cô nương có chuyện quan trọng muốn nói với y? Nếu không phải việc tư gì, ta có thể nhắn giúp.”

“Muội… Mẹ muội… Bà muốn… Bà muốn… giáp mặt tạ ơn Trình minh chủ, bà… bà… lần trước, minh chủ giúp chúng ta… chúng ta…” Nàng nói, mà tựa như không nói được, khuôn mặt đỏ bừng đến đầu cũng không dám ngẩng lên, nói cái gì mà mẹ nàng muốn tạ ơn, kỳ thật là chính nàng muốn gặp Trình Dục một lần, nếu là mẹ nàng muốn tạ ơn, sao lại để nữ hài tử nhà mình đến nói? Chỉ là nàng tình cờ nhìn thấy Phượng Thăng Minh, thật sự nhịn không được, tìm một cái cớ như vậy, hỏi thăm tăm tích Trình Dục một chút.

“Cái này… chờ Trình Dục về, ta sẽ chuyển lời cho y.”
Từ Oánh giương mắt nhìn nhìn hắn, Phượng Thăng Minh cười cười, Từ Oánh nhìn đôi mắt mượt mà đen nhánh của hắn, cúi đầu xuống, mặt đỏ bừng.



Phù Vân sơn trang được mưa phùn thanh tẩy, cảnh sắc sơn trang liền càng hiện ra vài phần tươi mát.

Trình Dục cẩn thận nghiên cứu xích sắt trên tay mình, còn có trên chân, dây xích trên chân không thô to, cũng không nối tiếp với bất kỳ chỗ nào, chỉ là gắt gao siết chặt cổ chân, vừa vặn chế trụ hai huyệt vị nhô ra, tuy rằng thời gian lâu dài không có cảm giác gì, nhưng nếu muốn động nội lực, sẽ phát hiện sau khi huyệt đạo bị chế trụ nội lực liền tiêu tán.

Phượng Thăng Minh rạch bị thương kinh mạch Trình Sóc, nhưng không cắt đứt, võ công của y tuy rằng bị hao tổn, lại không bị hủy đi, dây xích trên tay quấn chặt cổ tay, là hàn thiết, hàn thiết vừa nhẹ lại vừa cứng, dây xích thật sài nối tiếp đến giữa giường, mà gian phòng này rất lớn, y hành động thậm chí không gặp chút trở ngại gì, nhưng, chiều dài thiết kế vừa vặn, không để y ra ngoài được, cũng không hoàn toàn hạn chế hành động của y, trong trang thậm chí có người hầu câm điếc, đưa cơm cho y, hầu hạ y mặc quần áo, đồng thời… còn giám thị y, để y uống từng chén thuốc đen tuyền.

Trình Dục vốn không định uống, nhưng người câm điếc dường như cũng có võ công, khoa tay múa chân nói đó là ý của Phượng Thăng Minh. Trình Dục không biết Phượng Thăng Minh muốn làm gì, tù cấm đệ đệ y, để đệ đệ y uống thuốc, còn đè… còn đè…Mỗi lần Trình Dục nghĩ đến Phượng Thăng Minh trong lúc kích tình gọi tên mình, liền cảm thấy lông tơ phía sau cổ dựng lên từng sợi một, tuy nói Phượng Thăng Minh gọi y là Dục đệ, nhưng y luôn cảm thấy chính mình là ca ca, tuy phụ thân nói huynh đệ bọn họ tương xứng, nhưng chưa đề cập đến tuổi của Phượng Thăng Minh, có lẽ y lớn hơn chút, bị hắn gọi là đệ đệ, chẳng qua là năm đó đánh đố với hắn, thua cuộc. Mà hiện tại, trong lòng Trình Dục tràn đầy phức tạp.

Y xem Phượng Thăng Minh là đệ đệ, nhưng Phượng Thăng Minh muốn thao y.

hoa huy*t vốn không thuộc về mình bị người đâm vào, màng xử nữ cũng phá, hiện tại Trình Dục cũng không còn cảm giác mãnh liệt khi bị người đè đến trở tay không kịp mà thiếu chút nữa tan vỡ, hoàn toàn bình tĩnh lại, không dám nghĩ tới chi tiết ngày đó, lúc này điều duy nhất Trình Dục nghĩ, chính là đi, chạy đi.

Chuyện tính sổ với Phượng Thăng Minh, về sau lại nói.

Trình Dục biết nơi này là Phù Vân sơn trang, Phù Vân sơn trang Phù Vân sơn trang, bản thân Trình Dục có Phù Vân sơn trang, Phượng Thăng Minh nói đùa cũng muốn mở một cái, không ngờ hắn thật sự mở, còn xích y trong này.

Chuông gió linh đinh lan đan vang lên, tựa như mưa lạnh bắn vào lòng người, thân thể Trình Dục cứng đờ, trở lại bên giường, xốc chăn trèo lên giả bộ ngủ.

Phượng Thăng Minh đấy cửa ra, nhíu mi nhìn người đang ngủ trên giường kia.

Nơi này, vốn nên là chỗ hắn cùng Trình Dục ngủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau