QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Cấm chế thứ hai nổ tung

Nữ nhân kia vội vàng ngoảnh mặt đi, miệng lầm bầm:

- Có ma mới nhìn người?

Nhất Thành cũng liền đáp:

- Nảy giờ có một con ma nữ cứ nhìn chầm chầm ta.

- Ngươi...

Nàng trừng mắt với Nhất Thành lắp bắp nói không nên lời, thở ra một hơi tức giận rồi không để ý đến Nhất thành nữa. Được một lúc thì nàng quay qua nhìn hắn, trên mặt lộ vẻ lo lắng hỏi:

- Ngươi..Ngươi không mở khăn che mặt của ta chứ?

Nhất Thành ngớ người, đúng nha, sao lúc nảy hắn không mở khăn che mặt của nàng xem thử nhỉ. Thật sự thất sách, cứ vậy mà quên mất. Hắn tỏ vẻ thật thà lắc đầu, nàng kia thấy vậy thở phào nhẹ nhõm những câu nói tiếp theo của hắn suýt làm nàng học máu.

- Nếu ta mở khăn che mặt của nàng thì chắc chắn ta sẽ mở thêm một số chỗ khác nữa.

Nhất Thành cười tà ác nói. Làm nàng tức giận không thôi. Định đánh hắn tiếc là mới di chuyển, động đến vết thương trên người thì vội vàng ngồi xuống giường không nhúc nhích nữa.

- Được rồi, đùa với nàng chút thôi! Nàng tên gì? Vì sao lại bị thương nặng như vậy?

Nàng kia trầm một chút hỏi ngược lại Nhất Thành:

- Ngươi là người chính đạo?

Nhất Thành nghe hỏi vậy là đoán được nữ nhân mặt toàn đồ đen này là người hắc đạo rồi. Thật sự không biết che giấu tí nào mà. Hắn cũng không giấu diếm nói:

- Ta là đệ tử của Huyết Nguyệt Pháp Tắc thư viện bị kẹt trong này. Nàng là người của Hắc đạo phải không?

Nàng hơi biến sắc đề phòng nhìn Nhất Thành. Pháp sư chính đạo và pháp sư Ma đạo của nàng đã không chạm mặt thì thôi, chạm mặt đều có chuyện. Nhất Thành thấy nàng đề phòng thì cười:

- Ha..ha..ha không cần đề phòng ta. Nếu muốn hại nàng thì ta đã làm từ lâu, cần gì chờ đến bây giờ. Trong tình hình này, chỉ có hợp tác với nhau mới tìm được cách thoát ra nơi này an toàn.

Nghe vậy Nàng thả lỏng hơn một chút, giảm sự đề phòng với hắn rồi nói:

- Ta là Linh Lung đến từ La Sát tông.Linh Lung nhìn hắn một chút, rồi khó hiểu hỏi:

- Ngươi không sợ ta sao?

Nhất Thành khó hiểu:

- Vì sao lại sợ nàng?

- Ta đến từ La Sát tông. Chúng ta rất ác độc, uống máu ăn thịt người theo lời của pháp sư chính đạo các ngươi nói?

Nhất Thành giờ mới hiểu ý nàng, hắn tỏ vẻ kinh ngạc nói:

- Oh, La Sát Tông rất nổi tiếng nha nhưng ta chưa nghe bao giờ. Thế nàng có uống máu, ăn thịt ta không?

Linh Lung trừng mắt nhìn hắn, đối với nàng, danh tiếng La Sát không kém đến mức một để tử thư viện không biết chứ. Nàng trừng mắt nói:

- Ta là người làm gì mà ăn thịt uống máu người. Chúng ta chỉ tu luyện và hành xử khác chính đạo của các ngươi nên mới có danh tiếng như vậy.

Nhất Thành chỉ đùa với nàng, đối với hắn hắc đạo hay chính đạo đều như nhau mà thôi. Giết người vô tội, hãm hại người khác thì dù chính hay tà đều phải làm thịt như nhau.
- Vậy chuyện gì xảy ra ở đây? Nơi này rất gần trung tâm thành, tại sao nàng lại ở đây một mình? Kể cho ta chuyện gì xảy ra ở đây được không?

Linh Lung thở dài nói:

- Việc xảy ra lần này thật sự nằm ngoài dự đoán của mọi người. Nói đến việc này thì phải nói đến lúc cắm chế thứ nhất biến mất.

- -------------------------------------------------------------------------------------

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn lên trời,

Địa Tôn kinh ngạc, quay sang thì thấy phó viện trưởng đang cười thì trầm mặt hỏi:

- Phát Nhân, ngươi quen người phá cấm chế này sao? Thiên phú không gian phép thuật thật sự ghê gớm, chỉ mới mấy ngày đã có thể lĩnh ngộ cấm chế phức tạp như vậy?

Phát Nhân chỉ cười lạnh không thèm trả lời. Hắn tất nhiên biết đó là Nhất Thành, chỉ có tên nhóc này mới linh ngộ và phá hủy cấm chế này lúc nó suy yếu.

- Gào,

Trong thành nổi lên những tiếng gào rú của quái dị truyền đến từ bốn phương tám hướng. m thanh gào thét càng lúc càng xa trung tâm thành, có thể nhận ra đám quái dị này đang di chuyển hướng về bốn phía cổng thành lớn của Thiên Long Thành. Ngoài thành càng loạn thì ở trung tâm càng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức quỷ dị, một tiếng động nhỏ cũng không có.

Không khí ở trung tâm thành trở nên trầm lặng và nặng nề hẳn đi. Mọi người ở đây cảm nhận được có điều gì đó bất thường sắp xảy ra. Nhưng trong các thế lực lại có một thế lực hiện lên vẻ bình tĩnh, có vẻ họ biết được việc sắp sửa xảy ra ở đây. Đám người đó chính là người của Pháp Tông.

Vị Thái Thượng trưởng lão của Pháp Tông tên Mưu Cầu trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh lùng liếc nhìn mọi người ở đây. Hắn phất tay ra lệnh cho người Pháp Tông từ từ lùi lại phía sau.

Thời gian từ từ trôi qua, bỗng nhiên ánh sáng biến mất. Tiếp theo đó là một luồng khí tức hắc ám truyền ra từ cấm chế thứ hai, bao phủ cả không gian trung tâm thành. Khí tức này truyền đi đến mọi ngóc ngách của trung tâm thành rồi di chuyển ra phía ngoài thành Thiên Long.

Ngay khi mọi người đang cảnh giác với đám hắc khí thì cấm chế thứ hai bỗng nhiên rung lên. Bắt đầu chỉ rung lên nhè nhẹ, nhưng càng lúc càng mạnh. Tới lúc mọi người cảm thấy không ổn, định rút lui thì… đã không kịp.

- Bùm

Cấm chế thứ hai nổ tung, hắc khí từ bên trong như một làn sóng ập về phía mọi người. Nó đậm đặc đến mức mà tầm nhìn bọn họ chỉ còn hạn chế trong vòng một mét. Ngay khi ổn định lại thì một ánh trăng đỏ treo trên đầu bọn họ, một cây đại thụ cực kỳ lớn xuất hiện trước mắt, kèm theo là tiếng gào thét kinh hồn từ trong thân cây tràn ra.

Tiếng gào này không đơn giản chút nào, mà tạo thành một loại sóng âm phép thuật đánh về phía mọi người. Nhất thời tất cả người ở đây đều vội vã sử dụng phép thuật của mình để phòng vệ.

Chương 77: Người chim

Loại sóng âm này cực kỳ quỷ dị, mục tiêu của bọn chúng nhắm vào là công kích linh hồn. Nhiều loại phòng ngự được thi triển nhưng không có một chút tác dụng, hầu hết mọi người ở đây đều trúng chiêu. Máu trong người trở nên nhộn nhạo, phần lớn mọi người đều học máu dưới sóng âm quỷ dị này.

Pháp Nhân là người may mắn không bị thương, từ lúc thấy cái cây cổ thụ kia xuất hiện, lão đã biến sắc, vẽ mặt nghiêm trọng. Pháp lực lão tuôn trào mãnh liệt, cả người biến thành một thanh kiếm sắc bén.

Ngay lúc bọn họ đang lo lắng vấn đề sóng âm thì một không gian đen đổ ập xuống. Ánh trăng sáng rực màu máu treo lơ lửng trên đầu trở nên mãnh liệt hơn. Trong không gian này không có gì đặc biệt chỉ toàn là cây cối um tùm, dưới ánh trăng đỏ, cành lá đung đưa như chúng đang cử động.

Pháp Nhân lẩm bẩm:

- Triệu hội phép thuật cấm. Lại triệu hồi cổ thụ thế giới, thật sự càng lúc càng quá đáng. Nếu giải quyết không tốt, chỉ sợ cuộc chiến vạn năm trước lại xảy ra lần nữa.

- Brush...

Một tiếng động lạ vang lên, tất cả mọi người hướng mắt nhìn nơi phát ra tiếng động. Trước cây cổ thụ to lớn, đang có một giọt máu tươi lơ lửng ở giữa không trung. Đây là giọt máu sinh mệnh bọn họ đang chờ đợi tìm kiếm, nhưng không đúng ở chỗ, giọt máu này không giống Giọt Máu Sinh Mệnh bình thường, nó đang hấp thụ hắc khí.

Sau một lúc hấp thụ hắc khí, Giọt Máu Sinh Mệnh này phun ngược ra một khung xương, sau đó là máu. Từ từ nó hình thành một nhân hình, nhưng không phải là người. Sau lưng một đôi cánh đen cực lớn đang bao bọc toàn thân chỉ chừa ra phần đầu. Ngón chân lại là những móng vuốt sắc nhọn, sắc bén cực kỳ.

- Gào

Một tiếng gào lớn phát ra từ quái nhân, nó dang rộng đôi cánh lớn, lộ ra một thân thể màu đen. Những móng tay dài sắc nhọn, nó không khác gì một người chim trong các truyện thần thoại, nhưng với đôi cánh màu đen bao bọc bằng da và đôi mắt đỏ rực dưới ánh trăng càng làm nổi bật sự quái dị tà ác của nó.

Không gian bên cạnh rung lắc, bên cạnh nó lại xuất hiện hai tên quái dị khác. Chúng cũng mang hình dáng khá tương tự, hình người thân chim nhưng cả hai đều quỳ một chân trước quái dị thân chim xuất hiện từ giọt máu.

- Gào

Tiếng gào của quái dị cằm đầu như một mệnh lệnh, hai tên đang quỳ trên đất liền vỗ cánh xông đến tấn công về phía bọn họ. Bọn chúng không phân biệt chính phái hay tà phái, phân ra tấn công tất cả.

Tất cả người ở đây đều như lâm đại địch, nhưng mọi người lại không chú ý rằng có một thế lực đã không còn ở đây từ lâu, đó chính là người Pháp Tông. Từ khi cổ thụ kia xuất hiện, bọn họ đã lùi ra khỏi khu vực này, tránh đi bóng râm che phủ của cổ thụ.
- Các ngươi còn quá yếu mới chống lại được ba quái dị cấp cao này. Nhanh chóng rời đi, lúc giao thủ, ta sẽ không chăm sóc được các ngươi.

Tất cả các người của thế lực lớn đều đưa ra một quyết định như nhau, cho người trẻ tuổi rời đi. Không thể để bọn họ ở đây, trận chiến này sẽ không dễ dàng như vậy.

- ---------------------------------------------------------------------------------

Linh Lung kể lại cho Nhất Thành nghe những gì nàng biết:

- Rồi sau đó, chính tà hai phái đều liên minh chống lại ba quái dị kia. Có vẻ như ba quái dị kia rất mạnh, mà ta còn nghi ngờ sợ rằng trong không gian kia còn có quái dị mạnh mẽ hơn. Ta lúc đó cũng được đường chủ La sát tông bảo rời đi liền cấp tốc lao ra khỏi không gian đó. Không chỉ mình ta mà tất cả người trẻ tuổi của thế lực cũng rời khỏi.

Nhất Thành nghe xong thì hiểu chuyện gì xảy ra. Tên quái dị bị trấn áp Giọt Máu Sinh Mệnh kia chưa chết, linh trí vẫn còn, nên cắm chế vừa vở, hắn cũng có cơ hội thoát khốn. Còn không gian kia chính là động thiên dưới các táng cây. Có điều hắn vẫn chưa hiểu một chuyện, Linh Lung rời khỏi đó sao lại bị thương. Hắn liền nhìn Linh Lung rồi hỏi:

- Vậy sao nàng bị thương?

Linh Lung lắc đầu nói:
- Ta không bị thương nặng ở không gian kia mà là ở một không gian khác. Sau khi rời khỏi không gian đó, ngoài đường chủ La Mục của chúng ta, ta cùng sư huynh hội họp với người La Sát Tông trong thành. Tất cả đều đi theo ta tiến vào một không gian khác. Nói không gian chứ thật ra là một ngục giam thì đúng hơn. Trong đó không giam giữ mấy vị tiền bối của Chính Ma hai đạo. Ta nói chuyện với một người tự nhận mình là tiền bối Ma Đạo tham chiến trận chiến vạn năm trước.

Nhất Thành nghe đến sống vạn năm cũng không kinh ngạc cho lắm. Dù sao từ lúc tu luyện, hắn đã cảm nhận được pháp sư ở đây ít ai nhìn cao tuổi. Mỗi lần đột phá, sinh mệnh của pháp sư cũng kéo dài. Có thể đây là sự cân bằng của thế giới này, quái dị có sự sống vô hạn mà pháp sư sinh mệnh quá ngắn thì không thể chống nổi.

- Sau một lúc nói chuyện, ta chắc chắn vị này là La Sát Tông tiền bối. Ta định giải cứu nhưng việc này không dễ. Đang tìm cách thì lại kích động quái dị trong đó, chúng ta xảy ra xung đột với bọn chúng. Quái dị trong đó rất mạnh nên rất khó giải quyết, nhưng đáng giận hơn là trong lúc giao thủ với quái dị, chúng ta lại bị người Pháp Tông đánh lén. Tất cả người La sát tông đều bỏ mạng ngoài ta ra. Bọn họ đã hy sinh để ta có thể chạy trốn.

Linh Lung nói đến đây thì mắt hơi đỏ lên, khuôn mặt có đâu buồn cùng giận dữ. Nhất Thành giờ mới hiểu vì sao trên người nàng lại có hai loại vết thương như vậy. Hắn nghe thấy tên Pháp Tông lần nữa thì cảm thấy thú vị. Đám người này thật sự chính đạo sao, thủ đoạn không kém đạo chút nào.

- Ta bị thương rất nặng, chạy thoát khỏi không gian kia thì ngất đi lúc nào không biết. Lúc tỉnh dậy thì đang ở đây với ngươi.

Nhất Thành gật gật đầu, có điều hắn không hiểu, vì sao lại có người bị giam giữ ở động thiên thế giới quái dị. Nếu là trận chiến vạn năm trước, nếu thất bại thì bị giết chết chứ. Sao quái dị lại để một số người sống sót còn giam cầm. Thấy khó hiểu, hắn liền hỏi nàng:

- Vì sao mấy người kia bị giam giữ? Thất bại vạn năm trước thì sẽ bị làm thịt chứ? Sao lại bị bắt giam, còn sống đến bây giờ?

Linh Lung lắc đầu nói:

- Thất bại chưa chắc là chết, mà có khi còn đau khổ hơn chết. Bọn họ được giữ mạng, sau đó chính là quá trình hắc khí ăn mòn. Từ từ ăn mòn tinh thần và lý trí của họ, đến lúc nào đó chính họ sẽ biến thành quái dị, lại được sai bảo tấn công người mà họ từng chiến đấu bảo vệ. Chúng ta giam cầm quái dị trăm vạn năm để mài mòn linh trí bọn hắn, còn bọn hắn giam cầm chúng ta trăm vạn năm để biến chúng ta thành tay sai.

- Cái đ..t!

Nhất Thành rủa thầm trong lòng, vậy mà có thể sao? Nếu đúng như thế thì linh trí của quái dị cấp cao không thấp chút nào. Không khác loài người là mấy. Hắn trở nên hiếu kỳ với ngục giam kia, chắc chắn phải đi xem sao.

- Nàng nghĩ ngơi đi. Lúc nào khỏe thì dẫn ta đến nơi giam cầm đó. Ta đang hiếu kỳ trong nó như thế nào đây.

Nhất Thành cười cười nói, đối với hắn chả có gì thú vị hơn mấy điều mới lạ này. Trải qua hai ba lần sinh tử, hình như hắn đã mất đi giác quan sợ hãi mà bù vào đó là giác quan hiếu kì. Bất cứ thứ gì hắn không thể đoán hoặc hiểu được thì sẽ đi tìm hiểu. Có lẽ thời gian hắn có quá nhiều nên mọi thứ khác biệt trở thành sự hiếu kỳ.

Chương 78: Mê cung

Linh lùng nhìn hắn một cách kỳ dị hỏi:

- Ngươi chắc chắn muốn vào trong đó chứ? Vừa rồi ngươi sử dụng phép thuật không gian, ta cảm nhận được ma lực trên người chưa đến cấp S. Mà trong không gian ngục tù kia có rất nhiều quái dị mạnh với nguy hiểm, ngươi có chắc chắn muốn đi?

- Ha...Ha...Ha… Đi chứ sao không đi, đã đến đây rồi mà không vào xem một chút thì quá tiếc nuối đi. Với lại ta đoán ngươi sẽ trở lại đó tìm cách cứu vị tiền bối La Sát tông kia phải không?

Linh Lung sửng người, nàng không ngờ tên này lại đoán được ý nghĩ của nàng. Nàng cười khổ gật gật đầu. Đoán được điều này đối với Nhất Thành thì không có gì lạ, thế giới này dù mang nhiều điều kỳ lạ nhưng suy nghĩ phong kiến sẽ không thể bỏ được. Đã gia nhập một tông môn nào đó mà không tôn sư trọng đạo hoặc là phản bội tông môn chính là tội nặng nhất. Mà nhìn qua Linh Lung nữ nhân này đối với La Sát Tông rất sùng bái nên chắc chắn dù có nguy hiểm cũng trở lại cứu vị tiền bối kia.

Linh Lùng lâm vào điều tức hồi phục ma pháp cùng thể chất. Còn Nhất Thành thì sau khi thử nghiệm một chút không gian phép thuật. Sau đó tiến vào quan sát Black Magic Plate, thậm chí thử lĩnh ngộ ma pháp nhưng không có chút tiến triển. Cứ lập đi lập lại mấy việc tìm hiểu ma pháp làm hắn trở nên nhàm chán, lắn ra ngủ lúc nào không biết. Hắn cũng chả quan tâm nền đất hay là tường nhà, cứ thế lăn ra ngủ.

Không biết qua bao nhiêu lâu, Linh Lung tĩnh lại, nàng đã cảm thấy tốt hơn. Năng Lượng ma pháp đã hồi phục, cơ thể cũng vậy. Dù sao nàng là pháp sư hắc ám, tất có thủ đoạn phi thường để hồi phục. Nàng là thiên tài ở La Sát tông, thế nên mới có cơ hội tham gia chuyến đi lần này. Linh Lung nhìn chầm chầm Nhất Thành đang nằm dưới đất.

Trong lòng nàng bây giờ đang phân vân có nên giết Nhất Thành hay không. Cuối cùng nàng quyết định không động thủ, dù sao tên này là người chính đạo nhưng hắn lại không giống mấy tên chính đạo đáng ghét kia. Với lại hắn giờ không có một chút phòng bị đối với nàng, dù đã biết nàng là người Hắc Ám. Điều này làm nàng càng thêm bối rối, hơn thế nữa tên này đã từng cứu nàng một mạng.

Linh Lung quyết định không động thủ là chính sát bởi vì Nhất Thành bây giờ nói là ngủ cũng đúng mà không ngủ cũng đúng. Từ lúc Âm Dương Thể xuất hiện, hắn hầu như không cần ngủ. Dù mấy ngày mấy đêm không ngủ thì hắn cũng không mất tinh thần. Bây giờ hắn đang trong trạng thái dưỡng sức, nữa tỉnh nữa mê. Nhưng tính cảnh giác với mọi việc xung quanh vẫn linh hoạt, chỉ cần có nguy hiểm hắn sẽ phản ứng kịp thời. Với thủ đoạn của Nhất Thành bây giờ, Linh Lung mà xuất thủ thì sẽ nuốt không tiêu thủ đoạn của tên này.

Nhất Thành sau một lúc cũng tỉnh táo lại, hắn ngồi dậy vươn vai, nghỉ ngơi một giấc làm hắn rất thoải mái. Từ lúc đến Thiên Long Thành, hắn thật sự chưa được nghỉ ngơi đầy đủ. Thấy Linh Lung đã tỉnh thì cười hỏi:

- Nàng hồi phục sao rồi?

Linh Lung gật đầu:

- Uh, ta hồi phục khá tốt. Vết thương đã khép lại, năng lượng ma pháp cũng đã nạp đầy. Bất cứ lúc nào cũng có thể xuất thủ.

Nhất Thành nghe vậy cũng kinh ngạc, vết thương của nàng không nhẹ, vậy mà chỉ qua một thời gian ngắn đã hồi phục nhiều như vậy sao?
- Thủ đoạn của nàng không ít nha. Vết thương nặng vậy mà đã hồi phục. Thế chúng ta chuẩn bị đi chứ?

- uh, bất cứ lúc nào cũng có thể lên đường.

Nhất Thành và Linh Lung không dài dòng, kéo nhau trở lại nơi nàng bị thương. Nhất Thành đứng trước bóng râm này thì hơi rùng mình một cái. Lần trước hắn cũng suýt chết vì hai loại hỏa diễm kia. Lần này chắc chắn sẽ không xui xẻo đến mức gặp nguy hiểm như vậy nữa chứ.

Hai người bước vào bóng râm, xuất hiện trước mắt Nhất Thành là các hàng cây mọc rất thẳng hàng. Có điều bọn chúng không giống cây cổ thụ mà chỉ cao ngang cổ Nhất Thành. Cuối hàng cây lại là bóng tối âm u mà Nhất Thành không thể nhìn thấy gì. Hắn quay sang hỏi Linh Lung:

- Đây là?

- Đây là đường đi dẫn đến ngục tù nơi giam giữ của mấy vị tiền bối. Có điều cuối hàng cây lại là một mê cung có rất nhiều nguy hiểm, đường đi sẽ trở nên rối rắm, rất khó phân biệt. Ngục tù chính là ở cuối mê cung đó.

- Ồh

Nhất Thành kinh ngạc, không gian này lại là có một mê cung. Vậy chắc chắn không gian này rộng lớn hơn mộ kiếm không gian hắn từng đi qua. Không chờ đợi, hai người rảo bước hướng về mê cung.Nói mê cung thì không sai nhưng đó là rừng rậm u ám tối tăm thì đúng hơn. Linh Lung không chần chờ đi vào, Nhất Thành cũng rảo bước theo sau. Càng đi vào trong rừng rậm, ánh trăng đỏ càng mờ đi. Nếu cứ thế này thì đến cuối mê cung sợ rằng không có ánh trăng nữa.

Nhất Thành càng đi càng cảm thấy không đúng, hắn tin tưởng cảm giác mình không sai. Cặp mắt, đúng vậy có rất nhiều ánh mắt từ trong bóng tối rừng rậm u ám đang theo dõi hai người bọn hắn. Hắn đi lại gần Linh Lung, vì hắn cảm thấy với cảnh giới của Linh Lung, nàng phải nhận biết các ánh mắt đó nhưng có vẻ nàng không để ý đến chúng. Hắn nhỏ giọng hỏi:

- Nàng cũng cảm nhận được mấy ánh mắt đang nhìn chầm chầm chúng ta không? Đây là sao?

Linh Lung gật đầu nhưng vẫn tiếp tục đi tới, nàng vừa đi vừa nói:

- Bọn chúng là đám quái dị tấn công ta lúc ta định giải cứu vị tiền bối kia. Quái dị ở đây sẽ không tấn công chúng ta trong mê cung. Chỉ tấn công khi ở ngục tù khi chúng ta có ý định cứu người.

- Ồ

Nhất Thành ồ lên kinh ngạc, trong linh thức của hắn, đám quái dị này không quá mạnh, cao nhất chỉ là hắc quái. Vậy mà lại có thể bình tĩnh không tấn công hai người bọn hắn, vậy nghĩa là có kẻ mạnh hơn ra lệnh, hoặc có thứ gì đó ước thúc bọn chúng. Sau khi có m Dương Thể và Hỏa Diễm Chi Thể, hắn càng mẫn cảm với mọi thứ xung quanh. Bất cứ người vật hay thứ gì chỉ cần có lay động, hắn đều có thể phát giác. Đặc biệt đối với vật sống càng mẫn cảm, ví dụ quái dị hay là người. Chỉ cần tiến vào 100 mét xung quanh đều bị hắn phát hiện. Các loại linh thức này rất hữu dụng mà lại cũng cực kỳ phiền phức. Ở chiến đấu, có thể phát hiện địch thủ sớm hơn người khác. Ở bình thường thì quá mẫn cảm với mọi thứ nên rất phiền phức. Từ lúc có linh thức này, hắn đang tập luyện thu liễm nó, chỉ lúc cần mới sử dụng, hoặc thu hẹp một chút.

- Vậy chúng ta tấn công bọn chúng thì sao? Quái dị trong này có đánh trả không?

Linh Lung quay ngoắt trợn mắt nhìn hắn. Nàng lần đầu tiên gặp loại người thích gây chuyện này. Quái dị không ồ ạt tấn công đã là may mắn, giờ còn muốn gây hứng với bọn chúng. Đây không phải tìm chết sao?

- Đừng làm rộn! Nếu tấn bọn chúng thì chúng cũng không ngu đứng yên nhìn chầm chầm như vậy đâu. Lúc đó muốn trốn cũng khó.

Nhất Thành cười gật gật đầu, hắn đang muốn thịt bọn này đây để trừ nợ cho Trí Tuệ Thẻ. Cảm giác nợ người khác không dễ chịu chút nào, với lại hắn cũng muốn kiếm ít điểm bù lại linh hồn lực trong cơ thể. Nhưng có Linh Lung ở đây không thể làm loạn được, cứ từ từ chắc chắn sẽ có cơ hội trả nợ cho Trí Tuệ Thẻ.

Bọn hắn tiếp tục hướng về phía trước, đường đi thì rắc rối, không hiểu sao Linh Lung lại có vẻ tự tin tiến lên như vậy. Nhất Thành cảm thấy Linh Lung không bình thường chút nào. Nàng chắc chắn có rất nhiều bí mật, không đơn giản như bề ngoài.

Chương 79: Hắc Thụ vs Hắc Quả

Vừa tiến đến gần, Nhất Thành bỗng nhiên dừng bước không đi nữa. Linh Lung cảm thấy không biết chuyện gì liền hỏi:

- Chuyện gì?

- Suỵt!

Nhất Thanh đưa tay lên miệng ra dấu im lặng. Sau đó hắn chỉ chỉ về hướng bên phải. Ý bảo là phía sau lùm cây rậm rạp kia. Hai người từ từ luồn lách qua những tán lá, tránh gây ra tiếng động, nhẹ nhàng ra phía sau lùm cây kia nhìn về phía trước.

Cách bọn hắn không xa là một nhóm người, Nhất Thành và Linh Lùng liếc nhìn nhau một cái rồi ẩn mình vào trong bóng tối. Nhất Thành nhìn qua đám người đó thì nhận ra là người Pháp Tông. Trong đó còn có mấy người quen lúc trước của hắn. Không biết đám người này muốn gì nhưng chúng đang nhìn chầm chầm về phía cái cây đặc biệt hắc phía trước. Trên cây lại mọc ra một loại quả cực hắc. Nhìn chả khác gì một cục than đen đang treo trên cành cây cả.

Nhóm người Pháp Tông rất cẩn thận tiến lại gần cái cây kia. Nhưng đúng lúc này, một lão già gầy gò phía trước bông giơ tay bảo mọi người dừng lại rồi tán đi. Nhất Thành không biết lão gầy gò này là ai nhưng người đứng bên cạnh lão thì hắn từng thấy ở trung tâm thành thông qua mắt trận cấm pháp thứ nhất. Mà lão gầy kia lại có thể ra lệnh cho người này thì chắc chắn thân phận cực cao. Người mà nhất thành nói đến chính là Thái Thượng Trưởng lão của Pháp Tông, Mưu Cầu.

Ngay khi người Pháp Tông tản đi, một nhóm lớn bóng côn trùng bay đến cây Hắc Ám kia. Vì quá nhỏ với quá đen nên Nhất Thành không biết đó là loại côn trùng gì? Nhưng đến người Pháp Tông cũng phải trốn tránh thì chắc chắn côn trùng này cực kỳ nguy hiểm. Đám côn trùng này bay quanh cây một lúc thì tất cả bám đầy trên cây Hắc Ám.

Đám người Pháp Tông không dám động đậy, bọn họ ở quá gần cái cây kia. Nhất Thành nhìn Linh Lung bảo nàng lùi lại. Hai người nhẹ nhàng lùi lại cách xa nơi này, bọn họ cần có kế hoạch, ở trong tình trạng này không thể làm gì hơn.

Ngay khi lùi đủ xa, Nhất thành hỏi Linh Lung:

- Nàng biết cái cây kia là gì không? Còn đám côn trùng kia?

Linh Lung mặt mày nghiêm trọng gật đầu:

- Ta không nghĩ người Pháp Tông thật sự thành công cứu thoát lão già kìa. Cũng chính đám người này đã đánh lén ta.

Nhất Thành khó hiểu nhưng nhớ đến lão già khô gầy thì hỏi:

- Là lão già khô gầy kia?

Nàng gật đầu:- Đúng vậy, chính lão gia kia là người bị giam giữ cùng các vị tiền bối khác. Mà không hiểu sao bọn họ lại có khả năng cứu lão thoát khốn.

Nhất Thành cũng không làm phiền nàng tự thuật, hắn chả hiểu lắm nhưng biết lão kia là người trốn thoát khỏi ngục tù ở Động Thiên này. Nói đúng hơn lão chính là lão quái vật sống vạn năm.

Linh Lung nhìn qua Nhất Thành thì nói:

- Àh, về cái cây kia thì ta biết. Nó là Hắc Thụ, sinh trưởng ở nơi đậm đặc máu tươi cùng hắc khí. Mấy vạn năm mới kết quả, chúng ta gọi nó là Hắc Quả. Hắc Quả có lợi cho cả pháp sư lẫn quái dị. Tất nhiên chỉ có mấy người dám sử dụng chúng, nếu linh hồn không đủ mạnh thì có hại nhiều hơn có lợi. Nếu sử dụng nó không chết thì phép thuật sẽ tăng cao. Bình chứa ma pháp sẽ mở rộng gấp đôi. Còn về côn trùng kia, ta không thấy rõ nhưng có thể đoán đó là Hắc Phong. Ta chỉ thấy bọn chúng trong một sách cổ nhưng không biết chắc. Nếu là hắc phong, không cẩn thận, bị nó bao vây thì chắc chắn chết.

Nhất Thành thật sự hiếu kỳ, còn có loại quả đó sao? Có vẻ giá trị nó không thấp chút nào, để cả mấy lão bất tử vạn năm cũng muốn có. Linh Lung suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

- Vậy chúng ta nên làm gì? Tiếp tục tiến đến ngục tù hay là quay trở lại quan sát đám người kia.

Nhất Thành cũng đang suy tính xem cần làm gì, ngẫm nghĩ một lúc hắn gật đầu nói:

- Ta nghĩ chúng ta nên quay lại xem đám người Pháp Tông kia làm gì? Nếu hướng về phía ngục tù cũng được, nhưng lại không thể cứu người. Nếu đánh động quái dị, đám Pháp Tông này lại đánh lén lần nữa, sợ rằng lúc đó chúng ta sẽ gặp nguy.Linh Lung cũng gật đầu đồng ý, lần trước là một bài học cho nàng, không thể mắc sai lầm lần nữa.

- Vậy chúng ta đi xem bọn họ làm cách nào để hái Hắc Quả?

Nhất Thành gật đầu:

- Đúng vậy, nếu đã không phát hiện thì thôi, nếu đã gặp thì chúng ta phải cẩn thận với người Pháp Tông. Ta nghĩ chúng ta nên theo dõi đám người Pháp Tông đến lúc bọn họ rời đi không gian này. Lúc đó, nàng mới có cơ hội cứu người. Chứ người Pháp Tông còn ở đây sợ rằng hy vọng cứu người của nàng là vô vọng.

Hai người gật đầu nhìn nhau, tiến vào khu vực có cây Hắc Thụ lần nữa. Lần này trước khi đi, Nhất Thành lại nhặt lên một viên đá nắm trong tay. Nhất Thành nhìn viên đá nhỏ trong tay thì cười khổ, đến nó cũng tỏa ra hắc khí. Hắn nghĩ thầm - Động Thiên này thật hắc. Hắn nhìn viên đá vài lần rồi cười lạnh. Nếu Mập Mạp thấy nụ cười này thì sẽ biết tên này sắp âm người rồi đây.

Vừa đến nơi, hai người cũng trốn đi, quan sát đám người Pháp Tông. Người Pháp Tông không biết dùng phép thuật gì nhưng đã tạo thành một trận pháp nhỏ. Người ở giữa chính là lão gầy kia. Ngay khi pháp trận được thành lập, Nhất Thành lại không cảm nhận được bằng linh thức đám người Pháp Tông đang ở đó, chỉ có thể dùng mắt nhìn. Hắn có thể đoán ra pháp trận này giúp đám người Pháp Tông che đấu khí tức và hơi thở sinh mệnh của bọn họ.

Người Pháp Tông đang từ từ tiến về phía Hắc Thụ lần nữa. Bọn họ đã đến khá gần nhưng đám Hắc Phong trên thân cây lại không có bất cứ phát giác gì. Hình như đám Hắc Phong này không có mắt, chỉ có cảm nhận bằng giác quan.

Linh Lung giờ đây không chỉ quan sát đám người Pháp Tông mà càng hiếu kỳ nhìn Nhất Thành bên cạnh. Trên mặt tên này đang cười lạnh, nụ cười càng lúc càng âm hiểm. Nàng chưa từng thấy người chính phái nào như tên này. Biểu hiện và hành động càng khác xa chính đạo. Làm gì có tên chính phái nào cười lại âm hiểm như vậy. Với lại cách hành động lại trốn trốn tránh tránh.

Đúng lúc người Pháp Tông đến dưới cái cây Hắc Thụ, lão gầy đã vương tay chuẩn bị hái Hắc Quả kia thì… Linh Lung thấy Nhất Thành nhìn nàng, cười âm hiểm, ra dấu chuẩn bị chạy trốn. Trên tay tên này đang nắm một viên đá nhỏ, đặt ở ngón trỏ với ngón cái. Chuẩn bị bùng ra. Linh Lung liền hiểu tên này muốn làm gì. Nàng rùng mình một cái, chuẩn bị vận phép thuật chạy trốn.

- Vèo….

Một tiếng xé gió vang lên, viên đá trên tay của Nhất Thành được hắn bắn đi hướng về Hắc Thụ. Tốc độ cực nhanh, mắt thường hầu như không thấy được viên đá, chỉ nghe thấy tiếng xé gió và hắc khí bị kéo lên.

Lão gầy chuẩn bị hái Hắc Quả nghe thấy tiếng gió thì biến sắc, Mưa Cầu đang ở bên trái lão cũng sợ hãi. Vội vàng quay đầu nhìn về phía tiếng động. Lão gầy thấy có thứ gì đó đang đánh đến thì vội vàng thi triển phép thuật ngăn cảng.

Nhất Thành chỉ thấy lão vẩy tay, một luồng ánh sáng vàng xuất hiện hướng về phía viên đá Nhất Thành phóng ra đánh đến. Mục đích của lão gầy là nhằm ngăn chặn viên đá đánh vào thân cây Hắc Thụ.

Chương 80: Tường Đen

- Bộp

Viên đá vỡ nát, biến thành một nhóm bụi nhỏ tan biến trên không. Nhất Thành thấy viên đá biến mất cũng không quá để ý. Hắn cười lạnh nhìn đám người Pháp Tông vì mục đích của hắn đã đạt được.

Tiếng xé gió của viên đá nhỏ kia đã đánh động đám Hắc Phong trên cây. Mà vừa nãy, lão gầy kia gấp gáp thi phép làm pháp trận của bọn hắn rối loạn. Không phải ai cũng như lão bình tĩnh xử lý mọi thứ. Nói chính xác hơn là Tống Ngôn, người Nhất Thành gặp ở Mộng Lâu. Khi đám Hắc Phong vỗ cánh, hắn liền tái mặt, hai tay đã run lên làm pháp trận cũng rung theo. Ngay khi lão gầy xuất thủ, phép thuật của lão lướt qua bên người Tống Ngôn làm hắn quá sợ hãi, tay cũng ngừng kết ấn.

Pháp trận sụp đổ,...

- Vù..vù..vù..

Tiếng Hắc Phong vỗ cánh vang lên, đám người Pháp Tông biến sắc. Nhất Thành và Linh Lung cũng không quay đầu nhìn lại. Cả hai dùng tốc độ nhanh nhất chạy trốn.

Linh Lung trong lòng khiếp sợ không thôi. Tên này thật sự học viên của Thư Viện sao? Thật sự quá âm hiểm. Càng đáng sợ hơn là viên đá kia, nàng đã thấy hắn nhặt viên đá kia trước khi quay trở lại quan sát đám người Pháp Tông. Nghĩa là tên này đã tính chuyện âm đám người Pháp Tông này từ lâu. Và vừa rồi, nàng không cảm nhận một chút pháp lực nào truyền đến từ phía Nhất Thành. Vậy mà tốc độ của viên đá kia quá nhanh, vượt qua mức nàng có thể tưởng tượng. Nàng không thể nào tin nổi sức mạnh thể chất của tên này đạt đến mức này.

Nghĩ đến đây thì Linh Lung giật mình, vội vàng tìm kiếm thân ảnh của Nhất Thành. Vừa thấy hắn đang cười nhìn lại thì nàng trợn tròn mắt. Trong long mắng thầm không thôi: -Tên này còn là người sao?

Lúc ở bên ngoài động thiên, nàng đã biết Nhất Thành cảnh giới ma pháp không đến cấp S. Nhưng giờ đây, nàng đang sử dụng toàn lực chạy trốn, phép lực vận dụng đến mức cao nhất mà tên này luôn luôn cách nàng một bước. Phải biết nàng là thiên tài của La Sát tông, cảnh giới Silver Plate nhất sao Thiên Cầm đỉnh phong.

Về phía Nhất Thành, hắn đang hiếu kỳ nhìn chầm chầm vào lưng của Linh Lung. Không phải hắn có sở thích biến thái gì mà giờ đây sau lưng Linh Lung đang có một đôi cánh xuất hiện. Nó như một đôi cánh bướm, chúng màu đen tuyền rất bắt mắt, rất xinh đẹp.

Nhất Thành đã từng thấy Hắc Đạo người ở Thuỷ Linh Thành. Cũng từng chém giết một tên sau lưng cũng có đôi cánh. Nhưng của tên kia như cánh dơi, mang theo sự tà ác. Còn đôi cánh của Linh Lung lại hắc ám mà xinh đẹp. Hắn cứ nghĩ người được gọi Hắc đạo là vì tà ác, giết người vô tội nhưng có vẻ không đơn giản như vậy.

Linh Lung bỗng nhiên quay sang hỏi Nhất Thành:

- Nên chạy đi đâu đây? Nếu tiếp tục tiến tới, ta sẽ không biết lối đi của Mê Cung phía trước?

Nhất Thành nhận ra là nàng chỉ biết một đường cố định trong Mê Cung rừng rậm này. Chứ không phải nàng thật sự hiểu rõ từng bước đi ở trong Mê Cung rừng rậm này. Nhất Thành suy nghĩ rồi nói:
- Tiến thẳng đến lao ngục đang giam cầm mấy vị tiền bối kia đi. Ở đó chúng ta có thể trốn tránh đám Hắc Phong đang đuổi theo sau lưng và đám người Pháp Tông.

Với cảm nhận mạnh mẽ của mình, Nhất Thành nhận biết đám Hắc Phong đang nhanh chóng đuổi theo phía sau. Ngoài ra còn đám người Pháp Tông. Đám Pháp Tông đã mất đi một vài người, trong đó có Tống Ngôn, hắn không thấy đâu. Bọn người Pháp Tông giờ chỉ còn Triều Dương, tên Trưởng Lão lúc trước ở cổng thành mà hắn không biết tên, Thái Thượng Trưởng lão (Mưu Cầu), và lão già gầy gò kia. Bọn họ vẫn còn trong tầm tấn công của Hắc Phong nên vừa đánh vừa lùi, tốc độ chậm hẳn đi.

Nghe Nhất Thành nói vậy thì Linh Lung cũng chuyển hướng chạy. Nhất Thành cũng nhanh chóng theo sau. Càng chạy càng xa, qua một lúc lâu sau, Nhất Thành đã không còn cảm thấy Hắc Phong và đám người Pháp Tông phía sau nữa. Hắn thở ra một hơi, dù sao cũng không muốn bị vây khốn ở nơi này.

Sau một lúc lao nhanh, Linh Lung đột ngột dừng lại, Nhất Thành phía sau cách nàng rất gần phải vội vàng lách người rồi mới dừng lại. Hắn suýt nữa đã lao thẳng vào người nàng, vội vàng nhìn quanh rồi hỏi:

- Có chuyện gì thế? Sao đột ngột phải dừng lại? Tới rồi sao?

Linh Lung gật đầu rồi lại lắc đầu:

- Đến rồi, phía trước là ngục tù mà ta nói đến nhưng không đúng cho lắm. Lần trước không có những thứ này.

Nhất Thành trong đầu hiện lên một dấu chấm hỏi lớn. Phía trước hắn xa xa là một bức tường màu đen, khá giống bức tường thành nhưng lại thấp hơn, trên tường lại không có một dấu vết năm tháng nào để lại. Có điều kỳ lạ là hắn không thể cảm nhận mọi thứ phía sau bức tường kia.
- Nàng nói là bức tường này?

Linh Lung gật đầu:

- Lần trước chỉ là một cây cổ thụ to lớn, có rất nhiều dây leo như những xuyền xích lớn quấn chặt mấy vị tiền bối. Bức tường này bỗng nhiên xuất hiện ở đây, điều này rất kỳ lạ.

Nhất Thành nghe vậy thì càng hiếu kỳ, vậy cũng được sao? Mấy động thiên này càng lúc càng thú vị, chúng được hình thành dưới những tán cây cổ thụ lớn. Mà trong động thiên lại có thêm cổ thụ, bọn chúng nhìn tựa tựa nhau, chẳng nhẽ lại là không gian trong không gian? Tin tức này hắn không biết được nhiều nên quay sang hỏi Linh Lung, nàng là thiên tài pháp sư của La Sát Tông, nhất định sẽ biết nhiều hơn hắn:

- Nàng có biết bên ngoài, những cây cổ thụ to lớn kia gọi là gì không? Chúng có gì khác biệt với loại cây đang giam giữ mấy vị tiền bối nàng nói đến trong này không?

Linh lung khó hiểu nhìn Nhất Thành:

- Ngươi không biết những loại cây cổ thụ lớn ngoài kia? Ngươi là giáp mấy học viên?

- Ta giáp một, mới vào thư viện năm trước. Ta đến Thiên Long Thành để làm nhiệm vụ cuối kỳ, không nghĩ đến lại gặp nhiều rắc rối như vậy?

Linh Lung há hốc mồm, thật sự nàng quá khó để tin tên này là học viên giáp một. Cách nói chuyện, cử động và suy tính của hắn không khác gì người cùng lứa với nàng, có khi còn chính chắn hơn. Mà giờ nàng nhìn lại mới thấy tên này còn quá trẻ đi.

- Ngươi thật sự mới là học viên giáp một?

- Tất nhiên, lạ lắm sao?

Nhất Thành không cảm thấy lạ, dù sao đã qua hai lần cải tạo thể chất. Hắn giờ cao một mét tám, cơ thể rắn chắc, góc cạnh rõ ràng. Trên mặt lại mất đi vẻ mặt ngây thơ lúc trước, thay vào đó là vẻ tà mị, chín chắn hơn rất nhiều.

- Được rồi, nói cho ta biết cái cây bên ngoài gọi là gì đi?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau