QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Một Thương

Tống Ngôn thấy sự chế giễu hiện rõ trên khuôn mặt của Nhất Thành thì giận giữ quát:

- Ngươi nhìn cái gì?

Nhất Thành nhìn Tống Ngôn như nhìn thằng ngu vậy. Hắn là người hiện đại, mấy cái lý lẻ củ chuối này nói với hắn thì chả khác gì nước đổ lá khoai. Ở kiếp trước, hắn đọc bao nhiêu sách, xem bao nhiêu phim, ở chế độ phong kiến mấy cái thể loại này đều có hiệu quả kêu gọi chèn ép đối thủ, chứ nơi mà vũ lực lên ngôi như thế giới này đều là thứ lý lẻ vô dụng. Thế là hắn quyết định, chơi thằng này. Học theo cách du côn của người kiếp trước, chửi đồng:

- Nhìn con mẹ ngươi!

Tống Ngôn nổi giận:

- Thư viện các ngươi gây hoạ, giờ ngươi lại không chịu mở cắm chế mà còn mắng người?

Nhất Thành vẫn nở nụ cười đểu trên mặt nói:

- Mở con mẹ ngươi!

Tống Ngôn chỉ hắn tức giận đến lắp bắp:

- Ngươi, Ngươi..

- Ngươi cái con mẹ nhà ngươi!

Tông Ngôn đùng đùng nổi giận:

- Ngươi dám mắng ta?

- Mắng con mẹ ngươi.

Điệu bộ của Nhất Thành bây giờ rất đểu cán. Làm kẻ đối diện rất khó chịu, dễ làm người khác tức giận. Bộ dáng của hắn bây giờ mà ở kiếp trước chắc chắn sẽ bị vây đánh nhập viện.

Trong mắt Triệu Dương loé lên sát khí nói một cách âm trầm:

- Không nghĩ thư viện lại có học viên lại vô giáo dục như vậy. Đây là đệ tử thư viện sao, thật là nhục nhã mang danh người chính đạo.

Nhất Thành nhìn qua Triều Dương, giơ ngón tay giữa lên:

- Nhục cái con mẹ ngươi..

Triều Dương tức giận đùng đùng, sát khí càng ngưng thật. Hắn từ lúc trở thành thiên tài, có kẻ nào dám mắng hắn. Thậm chí phải tôn trọng hắn, nhưng nay lại bị một tên pháp sư vô danh của thư viện mắng. Cả người hắn hoả diễm phừng phực. Nhất Thành thấy hoả điểm của hắn thì cười càng tươi hơn. Có thể thấy tên này bị thương chưa lành hẳn, hoả diễm kia yếu hơn lúc trước đánh với hắn rất nhiều. Nếu vậy thì hắn cũng không cần sợ hai bên xảy ra xung đột.

Ngay lúc này, Như Như và Lưu Bá Nhân tiến lên một bước. Cả người ma pháp lượng lờ, áp lực đè nặng, uy hiếp Triều Dương. Có thể thấy, hai người này mạnh hơn Triều Dương rất nhiều. Nếu Triều Dương dám xuất thủ, hắn sẽ có đi không về. Dưới áp lực của hai người này, trên trán hắn đã lấm tấm mồ hôi. Hắn trọng thương chưa lành, giờ phải chịu thêm áp lực này đã là vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn.

- Hừ, ngươi thư viện các ngươi thật bá đạo. Không xem ai ra gì.
Một tiếng Hừ lạnh vang lên từ trung niên nhân nhìn rất bình thường lúc nảy đứng kế bên Triều Dương. Áp lực của hai người Như Như và Lưu Bá Nhân bị đẩy lùi.

Lưu Bá Nhân cảnh giác nhìn chằm chằm trung niên kia:

- Tưởng là ai, thì ra là trưởng lão của Pháp Tông. Quá đáng, nảy giờ đệ tử ngươi không quá đáng sao.

- Việc này chính là do thư viện các ngươi mà ra, thì các ngươi nên cho một cái công bằng với những người ở Thiên Long Thành này. Cái này không đúng sao?

Lưu Bá Nhân kín họng, không biết phản bát thế nào. Trong lòng hắn cũng đang nghĩ do thư viện không bảo hộ chu toàn cắm chế mới gây lên việc này. Ngay khi hắn đang do dự, Nhất Thành phía sau cười nhạt một tiếng nói:

- Do thư viện, ngươi không thấy nực cười hay sao? Vậy việc này thì liên quan gì đến Pháp Tông ngươi.

Tên trưởng lão kia nhìn Nhất Thành chằm chằm:

- Nếu không phải việc này do thư viện ngươi yếu kém mới xảy ra thì do ai. Chính các ngươi quá yếu nên mới xảy ra chuyện này. Pháp Tông ta mới được mời đến nơi này bảo vệ bọn họ.

Nhất Thành cười lạnh lùng:

- Yếu kém, dù chúng ta yếu kém cũng chưa đến phiên Pháp Tông ngươi lên tiếng. Các ngươi đừng nghĩ nói được mời sẽ lấp liếm chuyện các ngươi đã làm. Việc này không phải do Pháp Tông ngươi cấu kết người hắc ám làm ra sao. Ngươi nghĩ bọn ta ngu sao?

Tất cả người ở đây sửng sốt trước lời nói của Nhất Thành, Như Như và Lưu Bá Nhân bắt đầu trở nên cảnh giác hơn, bất cứ lúc nào cũng có thể động thủ. Nếu đúng như Nhất Thành nói, việc này đã không còn xích mích nhỏ của bọn hắn. Mà chính là khơi mào cuộc chiến của hai đại chính phái.

Lão già kia biến sắc quát:

- Ngươi đừng ngậm máu phun người. - Sao thế? sao lại nổi giận? bị ta nói trúng tim đen sao?

Triều Dương thấy không ổn, nếu cứ nói về việc này chắc chắn sẽ không hay. Nếu như lở lời hay nói sai gì đó, có thể sẽ mở ra cuộc chiến của hai môn phái chính đạo. Ở đây là địa bàn của thư viện, nếu thật sự có việc bị lộ ra, bọn họ sợ rằng không còn sống mà trở về Pháp Tông. Hắn mặt mày âm trầm vội vàng thay đổi chủ đề:

- Ngươi căm miệng, chúng ta được người Thiên Long Quốc mời ra lấy lại công bằng cho họ. Ngươi nghĩ mình là ai? Chỉ là một học viên thư viện thì lời nói đáng giá bao nhiêu. Mau mở cắm pháp cho người ở đây rời đi, nếu không chết.

Nhất Thành bật cười một tiếng rồi lắc lắc đầu, nhìn Triều Dương như thằng ngu:

- Muốn ta mở cắm chế, được thôi. Các ngươi quỳ xuống cầu ta đi.

Triều Dương nổi giận:

- Ngươi…

Nhất Thành cắt ngang hắn nói:

- Ngươi gì mà ngươi, ta thích thì ta mở, không thích thì không mở. Các ngươi nghĩ mình là ai mà dám ra lệnh cho ta. Có giỏi tự mở mà ra. Còn muốn ta chết, cứ tới thử xem.

Tên Trưởng Lão Pháp Tông nhìn về phía Ngưu tiểu tử kia đánh mắt. Tên kia liền hiểu ý, nhảy ra mắng:

- Tên chó chết nhà ngươi. Việc này chính là do thư viện các ngươi, trong thành người chết hết cũng do các ngươi mà ra. Thư viện nhận cung phụng của Thiên Long quốc, mà các ngươi bất lực để Thiên Long thành bị diệt. Ngươi bây giờ lại còn tỏ thái độ tiểu nhân vô sĩ đó. Ngươi thư viện các ngươi đều như nhau, đều là lũ chó chết. Không phải vì các ngươi làm sao mà rất nhiều người tan nhà nát cửa. Ngươi lại cố tình cho lũ tiện nhân kia ra ngoài trước, lại không cho chúng ta rời đi. Chúng ta sẽ báo việc này lên các chính phái trong thiên hạ, tố cáo việc làm của các….

Ngay khi hắn chưa kịp phát chữ ‘ngươi". Thì một cây thương với tốc độ cực nhanh, mang theo tiếng xé gió vun vút lao thẳng vào mồm hắn. Đầu hắn nổ tung, mũi thương xuyên qua đầu tên này tiếp tục bay đi, đâm sầm vào một căn nhà phía xa.

Tất cả người ở đây sửng sở, lúc nảy tất cả bọn họ đều nhìn tên kia đang hùng hùng hổ hổ mắng người. Nhưng giờ đã không thấy đầu hắn đâu, chỉ còn cái xác không đầu nằm đó. Diễn biến vừa rồi quá nhanh, thậm chí người bình thường không hiểu vì sao tên kia lại chết. Chỉ một cái chớp mắt hắn đã ngã xuống. Mọi ánh mắt bắt đầu đổ dồn về phía Nhất Thành. Người thì khiếp sợ, kẻ không dám tin. Tông Ngôn nổi giận chỉ thẳng mặt Nhất Thành quát:

- Ngươi dám giết người. Thậm chí hắn còn không phải pháp sư. Ngươi xong đời.

- Ồn ào quá! Nghe mà nhức cả đầu.

Nhất Thành ngoáy ngoáy lỗ tại mình, không quan tâm tiếng quát mắng của Tống Ngôn, vỗ vỗ vai thành niên đứng bên cạnh hắn nói:

- Đi nhặt cho ta một cây thương khác, ngọn thương vừa rồi dùng rất thuận tay.

Tên thanh niên bị vỗ tĩnh, như người mất hồn gật gật đầu, rồi tìm quanh cổng thành một thanh thương khác đưa cho Nhất Thành. Lúc nảy, khi tên Ngưu tiểu tử kia hò hét, hắn thấy Nhất Thành ngoắt ngoắt tay với hắn, bảo hắn lại đây. Khi đến nơi thì tên này cười hì hì giật lấy cây thương trong tay hắn, ném mạnh về phía tên hò hét bên kia. Diễn biến sự việc quá nhanh, thậm chí hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì. Vì sao hắn có cây thương này? Là vì lúc nảy quái dị đột kích, người bình thường tranh giành vũ khí của đám thị vệ mấy hôm trước để lại để tự vệ. Hắn may mắn giành được cây thương này. Hắn có một người em gái, được Nhất Thành đưa ra khỏi cắm chế, nên hắn rất cảm kích Nhất Thành. Thấy Nhất Thành gọi thì liền đi đến không có nghi ngờ gì, nào ngờ lại trở thành tòng phạm giết người.

Thấy Nhất Thành trong tay là một cây thương khác, Triều Dương và tên trưởng lão Pháp Tông biến sắt quát:

- Tống Ngôn, nhanh lùi lại!

Chương 57: Ngoài Thành Là Ai?

Bên ngoài cắm chế trước cổng thành.

Mập Mạp đã trở lại, theo câu hỏi của Nhất Thành mà nhanh chóng chạy quanh phía ngoài thành Thiên Long để tìm hiểu tình hình. Mới đến cổng thành phía Nam thì đã gặp người quen. Thành ra hắn mang người quen này trở lại đây. Không ngờ chính là vừa đến nơi đã chứng kiến một cảnh cực kỳ kinh người và không khí cực kỳ căng thẳng. Dù là được cắm chế ngăn cách nhưng nhìn người phía trong cắm chế có vẻ như sắp nổi bảo.

Hắn thấy nơi khoảng đất trống rộng lớn trước cổng thành của Thiên Long Thành chiếm diện tích chừng một mẫu. Nơi đây đang đứng hai thế thực khác nhau, cũng cực kỳ cảnh giác lẫn nhau. Một nhóm người ăn mặc trang trọng quý tộc, đối diện là nhóm người khá là tạp nham, từ áo quần bọn họ có thể thấy nghèo có giàu cũng có.

Điều đáng chú ý là có tám người đang chia ra hai phía đứng trước đám người, mỗi bên bốn người. Nhưng người thứ tư bên kia là một cái xác chết không đầu trên đất, vừa mới đến hắn chứng kiến một tia sáng láy đi mạng sống tên này. Máu tươi từ cổ còn tràn ra trên nền gạch vỡ nát. Hắn thấy phía xa mờ nhạt trong thành là một cây thương đang cắm trên mặt đất. Hắn quay đầu nhìn tên đang nắm trong tay một cây thường khác mà hắn coi là bạn trong thư viện. Miệng lắm bẳm:

- Lại gây chuyện rồi!

- --------------------------------

Bên trong cắm chế trước cổng thành.

Tông Ngôn không hiểu chuyện gì nhưng cũng nhanh chóng lùi lại phía sau. Triều Dương và tên trưởng lão kia nhanh chóng di chuyển đến bên cạnh hắn. Bọn họ mặt mày âm trầm nhìn Nhất Thành. Tên trưởng lão kia lạnh lùng hỏi:

- Ngươi đây là ý gì? Ngươi giết người thường đã phạm vào luật pháp của liên minh. Bây giờ định uy hiếp chúng ta sao.

Triêu Dương bên cạnh cũng trở nên cảnh giác nhìn chầm chầm Nhất Thành. Trong lòng hắn cực kỳ khiếp sợ. Một thương vừa rồi, tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức mà đến hắn cùng vị Trưởng Lão cấp S kia cũng không phản ứng kịp. Đáng sợ hơn, trên người tên kia không phát ra năng lượng ma pháp nào cả. Nếu vừa rồi, một thương bất ngờ kia bay về phía hắn, thì hắn không chắc chắn hắn có thể tránh kịp. Tất cả pháp sư đều dựa vào sự chuyển động của năng lượng ma pháp xung quanh mà cảnh giác những đòn đánh lén hay tránh né, mà vừa rồi tên kia lại không có phát ra bất cứ năng lượng gì. Thế nên, dù vị trưởng lão kia rất mạnh nhưng phản ứng cũng không kịp.

Nhất Thành giơ tay trái gải gải đầu tóc ngắn của mình. Sau đó lại ngoáy ngoáy lỗ tai mình nói:

- Tên kia ồn ào quá, làm ta giật mình, cây thương trượt khỏi tay ta. Không ngờ hắn lại xui xẻo đến thế, không tránh kịp. Đó là tai nạn, ta không cố ý.

“Tại nạn cái đầu người!” Tất cả người ở đây đều mắng thầm trong lòng. Lúc nảy quả thật quá bất ngờ, tên kia chết thật oan uổng. Nhất Thành gải gải đầu cười hì hì hỏi:

- Hì..Hì..Hi...Mà tên kia vừa nãy nói gì nhỉ? Có ai ra đây nhắc lại giúp ta không. Lần này ta chắc chắn nắm thật chặt cây thương. Mọi người cứ yên tâm, không bị trượt tay nữa đâu.

Trong lòng mọi người run lên, đồng thanh mắng ‘Ta tin ngươi mới lạ.’ Giờ tên nào mà đứng ra chỉ có thể đi theo bước chân tên kia mà thôi. Đám người thế gia sau lưng Triều Dương run lên cằm cặp khi thấy Nhất Thành liếc nhìn bọn hắn.

Như Như bên cạnh trợn mắt nhìn Nhất Thành. Rồi thở dài một hơi nói: - Lần đầu quen biết, ta cứ nghĩ sư đệ là người ôn hoà, lễ phép. Không nghĩ tới ẩn sâu bên trong là một tính cách mãnh liệt như vậy.

Lưu Bá Nhân bên cạnh cũng xen vào:

- Haizz, đúng là mãnh liệt thật, nhưng hơi ác. Với lại, việc vừa rồi sẽ mang cho đệ một chút rắc rối đấy. Liên Minh Chính Đạo chúng ta có quy định, ở dưới bất cứ lý do gì, pháp sư phải tránh gây thương tổn cho người thường. Dù quy tắc này khá là lỏng lẻo, tùy theo trường hợp mà tính, nhưng vừa rồi sư đệ lại cố ý gây thương tổn cho người bình thường nên sợ rằng sau này sẽ có người tự vỗ ngực xưng mình là chính đạo sẽ tìm đệ phiền phức. Nhưng đệ đừng lo, có thư viện chóng lưng thì bọn họ cũng không làm gì được đệ.

Nhất Thành nhíu lông mày, nhưng sau đó liền giãn ra cười nói:

- Sư huynh nói vậy thì đệ cũng yên tâm. Có khi, tí nữa đám hắc quái kia xong đến, làm thịt hết đám này, lúc đó phiền phức cũng giải quyết luôn chứ. Đệ bây giờ chỉ muốn đuổi đi đám người Pháp Tông và rời khỏi thành Thiên Long này. Trong này còn có quá nhiều nguy hiểm.

Nhóm người Như Như gật gật đầu đồng ý. Bây giờ nên giải quyết việc này và nhanh chóng rời thành, nếu không có khi tí nữa Thi Quái và biến dị Quái Dị bạo động thì đừng nói giết một tên người thường, ở đây sợ rằng không ai sống sót nổi. Bọn họ đang suy nghĩ thì nghe Nhất Thành hỏi:

- Sư Tỷ, Sư Huynh hai người có thể ngăn nổi vị trưởng lão kia không?

- Từ khí thế toả ra lúc nảy của lão có thể thấy lão thuộc cấp bậc Silver Plate tam sao Thiên Ưng. Hai chúng ta mới thấp hơn lão hai cấp thuộc Silver Plate nhất sao Thiên Cầm thượng cấp. Nếu hai chúng ta hợp sức có thể cầm cự một lúc.

Hai người lâm vào trằm mặt, có thể thấy được thực lực chênh lệch quá lớn. Nếu xảy ra xung đột, bên bất lợi chính là bọn hắn. Nhất Thành có điều khó hiểu hỏi: - Mới Silver Plate tam sao Thiên Ưng đã là Trưởng lão rồi? Lão này chắc là phế vật trong phế vật phải không, tới tuổi này rồi mà chỉ mới Tam Sao.

Bạch Tư Thường trợn mắt cười khổ:

- Đệ nghỉ việc đột phá ở cảnh giới Silver Plate dễ lắm sao? Có rất nhiều người muốn đột phá Silver Plate đã không được, huống chi đột phá cảnh giới ở Silver Plate. Sư tỷ Như Như và sư huynh Lưu Bá Nhân là thiên tài đứng đầu giáp ba thư viện chúng ta. Bọn họ cũng phải dừng chân ở sao Thiên Cầm mấy năm mới có hôm nay. Lúc nào đến cấp S đệ sẽ hiểu mức độ khó của nó. Mà nói vị trưởng lão kia là phế vật thì càng không đúng, gọi lão chứ thật ra mới tuổi trung niên, đạt tới cảnh giới này thì đã là thiên tài hiếm có. Nếu lão là phế vật chắc chúng ta đều là củi mục cũng không bằng.

Nhất Thành thấy mặt Như Như và Lưu Bá Nhân khó coi thì gải gải đầu, cười trừ:

- Đệ không biết, không có tội.

Bên kia, tên trưởng lão Pháp Tông lâm vào trầm mặt, lúc thì sát khí nổi lên, lúc thì yên tĩnh. Hắn đang tính toán nên giết Nhất Thành hay không. Mục tiêu lần này của của bọn hắn chủ yếu là dùng việc của Thiên Long thành để giảm uy vọng của thư viện trong Liên Minh chính đạo. Hắc Nguyệt Thư viện gần trăm năm nay không xuất hiện người nổi bật, thiên tài từ từ lụi tàn. Nhưng có hai người lại làm tất cả mọi người trong liên minh nguy kỵ. Không dám vọng động với thư viện. Pháp Tông bọn hắn đã nhòm ngó thư viện từ lâu nhưng không dám chính diện động thủ. Mới nghĩ ra kế sách đánh vào uy vọng và diệt vong đời sau của thư viện. Một thương vừa rồi của Nhất Thành đã chứng minh tên này có tiềm lực cực kỳ lớn. Tên này giờ chỉ mới 15 16 tuổi, nếu để hắn lớn lên, sau này sẽ bất lợi cho kế hoạch của Pháp Tông bọn hắn. Thế nên Nhất Thành đã khơi dậy sát khí của lão, đã có lý do chính đáng để động thủ thì lão quyết định phải giết kẻ này.

- Không ngờ thư viện lại có kẻ ác độc như vậy. Hôm nay lão phủ sẽ thay trời hành đạo.

Vi Trưởng Lão của pháp tông kia gật đầu với Triều Dương rồi hùng hùng hổ hổ đứng ra quát. Pháp Lực quanh người lão toả ra mênh mông, mạnh mẽ đè ép về phía Nhất Thành. Trên mặt lão hiện lên vẽ chính khí đạo mạo hơn lúc nảy rất nhiều. Tất cả người bình thường ở đây đều bị khí thế chính đạo này ảnh hưởng, cảm thấy việc lão này sắp làm là đúng. Đây chính là một loại bí pháp phép thuật của Pháp Tông, mỗi tên khi luyện đến đại thành đều sẽ tỏa ra hạo nhiên chính khí. Gây ảnh hưởng đến tâm tình người xung quanh.

Đúng lúc này, Như Như cùng Lưu Bá Nhân đứng ra chắn trước người Nhất Thành quát:

- Ngươi muốn làm gì?

- Hừ, thay dân trừ hại.

Lão trợn mắt quát, chuẩn bị thi triển phép thuật. Như Như cùng Lưu Bá Nhân cũng không kém, miệng đọc lằm rằm chú ngữ gì đó. Hai tay liên tục kết ấn, chuẩn bị tiếp đòn của lão kia. Nhưng đúng lúc này tiếng Nhất Thành từ phía sau làm cho ba người sững sờ dừng thi phép.

Nhất Thành nheo mắt nói:

- Muốn động thủ sao? Ngươi nhìn ngoài thành là ai?

Chương 58: Hắn dám nói thì thật sự dám làm

Chưởng 58: Hắn dám nói thì thật sự dám làm

Cả đám quay đầu nhìn về phía cổng thành. Ngoài cắm chế đang đứng một tên Mập Mạp bên cạnh hắn hắn là một người lùn.

Nhất Thành cũng chả để ý đến vị trưởng lão pháp tông kia đang nhắm vào hắn. Hắn tin tưởng lão kia mà động thủ thì Như Như và Lưu Bá Nhân sẽ ngăn cảng. Nhất Thành đi thẳng về phía cổng thành mở cắm chế. Người bên ngoài là Mập Mạp, hắn kéo theo một vị giáo sư. Chính là giáo sư lùn, chủ nhiệm của lớp hắn.

Nhất Thành thấy lão liền chào hỏi:

- Lão sư, ngươi cũng đến sao?

Lão lùn gật đầu nói:

- Uh, ta cùng với mấy vị lão sư nữa mới đến không lâu. Trong này đang xảy ra chuyện gì?

Nhất Thành cười hì hì thêm mắn thêm muối nói:

- Hi..hi..hi.. Là người Pháp Tông đến làm loạn. Bọn họ muốn ta mở cắm pháp cho đám người kia ra vào. Nhưng có vẻ chủ yếu là đến đổ hết tội lỗi thành Thiên Long bị huỷ diệt lên đầu chúng ta. Vừa rồi có ý định giết ta. Huỷ danh tiếng thư viện, hạ thấp uy vọng trong nhân gian của thư viện chúng ta.

- Hừ

Lão lùn hừ nhẹ một tiếng giận giữ. Lão đi đến phía trước dám người, liếc nhìn đám người Pháp Tông quát:

- Ở đây là thiên Long Thành, việc này không liên quan gì đến Pháp Tông các ngươi. Chúng ta còn chưa hỏi đến các ngươi vì sao ở đây, bây giờ còn muốn giết đệ tử ta sao?

Tên trưởng lão Pháp Tông cũng chả tỏ vẻ gì:

- Đúng là không liên quan đến Pháp Tông, nhưng chính bọn họ mời bọn ta làm chủ cho họ. Còn đệ tử ngươi giết người bình thường thì phải trị tội.

Lão lùn đùng đùng nổi giận:

- Trị tội. Ngươi là cái thá gì mà dám trị tội học viên của học viện. Pháp Tông các ngươi tay vương quá dài rồi đó. Giết người thì sao? Ngươi có tin, lão tử sẽ giết sạch tất cả các ngươi ở đây, một tên không chừa không. Như Như, Lưu Bá Nhân tí nữa ta sẽ cản tên trưởng lão kia. Các ngươi tàn sát hết tất cả người còn lại cho ta, không kể là bọn họ là ai, cứ giết, có gì lão tử ta sẽ gánh trách nhiệm.

- Rõ

Như Như và Lưu Bá Nhân đồng thanh đáp. Bọn họ cũng nhịn lũ này lâu lắm rồi. Vừa rồi đánh không lại vị trưởng lão của Pháp Tông, nếu không bọn hắn đã ra tay từ trước. Nhất Thành nhìn vị giáo viên chủ nhiệm lùn này bằng cặp mắt khác xưa. Không nghĩ ông lùn này lại nóng tính như vậy, một câu không hợp là muốn làm thịt hết đám người này. Lúc đó dù đám người kia có lý cũng không biết nói với ai.

Đám người phía đối diện tái mặt, bọn họ thật không nghĩ là sẽ bị nhắm đến. Ba Người Pháp Tông cũng lâm vào trầm mặt và đầy cảnh giác nhìn lão lùn. Thật sự bây giờ mà đánh nhau thì người bên hắn sẽ không một ai rời khỏi. Lúc nảy có trưởng lão thì áp đảo được hai thiên tài của thư viện. Còn lại thì không có pháp sư cấp S, bọn họ sẽ chiếm thượng phong. Nhưng giờ xuất hiện giáo sư của thư viện, sợ rằng lần này khó. Trưởng lão trầm mặt lên tiếng:

- Ngươi dám sao? Ngươi không sợ gây nên sự phẫn nộ của liên minh chính đạo. Nếu ngươi dám giết người Pháp Tông, ngươi không sợ gây nên chiến tranh giữa Pháp Tông và Thư viện.

- Ha..ha..ha.. Phẫn nộ của liên minh chính đạo sao? Ta không quan tâm, mà cái ngươi gọi là liên minh chính đạo kia, bọn họ dù có muốn cũng không dám quản việc này. Còn Pháp Tông, từ khi các ngươi xuất hiện ở đây, trước khi cấm chế xuất hiện đã dấy lên nghi ngờ của chúng ta. Các ngươi chắc chắn có liên quan đến việc ở Thiên Long Thành này. Ngươi nghĩ thư viện chúng ta sẽ không dám đụng đến các ngươi sao. Trong vòng mười hơi thở, không cút thì chết.

Lão lùn cười lớn tỏ vẻ không quan tâm. Khi thế của lão từ từ kéo lên, lạnh lùng nhìn chầm chầm đám người Pháp Tông. Lão tuy lùn nhưng khi khí thế lão kéo lên, không khác gì cả đám đang đứng trước một người khổng lồ, áp lực đè nén lên quảng trường trước cổng thành như muốn hủy diệt tất cả.

Đám Pháp Tông rơi vào trầm mặt, Tống Nhân phía sau dưới khí thế của lão lùn, hai chân đã run lên đứng không vẫn. Thậm chí Mập Mạp và đám người pháp sư tự do Mộc Nhân cũng bị ảnh hưởng. Trưởng giờ mới hiểu mình đang đối đầu với ai, có thể thư viện thiếu thốn thiên tài trong trăm năm nhưng mấy vị lão sư của thư viện thì không thể khinh thường. Sơ suất sẽ phải bồi cả tính mạng vào, lão ra dấu cho mọi người rút lui, trước khi đi còn để lại ngoan thoại:

- Các ngươi chờ đó, chính đạo liên minh sẽ không để yên việc này.

Ngày khi đám pháp sư tự do cùng đám quý tộc định rời đi cùng người Pháp Tông thì Nhất Thành lên tiếng:

- Người Pháp Tông có thể đi nhưng những người khác ở lại đó. Kẻ nào tiếng một bước, giết.

Nghe thấy lời hắn, pháp sư tự do và quý tộc run rẩy. Có thể bọn người thư viện nếu không bất đắc dĩ thì sẽ không dám đồ sát bọn hắn, chỉ nói lời ngoan thoại nhưng tên này thì khác. Vừa rồi một thương kia đã chứng minh tên này không ngán giết người. Triều Dương đứng ra quát: - Ngươi đây là ý gì? Bọn họ dưới sự bảo vệ của chúng ta, ngươi lại không cho họ đi theo. Ngươi thật khinh người quá đáng?

Nhất Thành lạnh lùng nhìn Triều Dương nói:

- Bảo vệ? Bảo vệ mạng của ngươi trước đi. Ý gì sao? ý ta là bọn họ là người của thiên long thành, dưới sự bảo vệ và quản lý của thư viện. Vừa rồi còn la hét, mắng nhiếc thư viện, bây giờ lại theo các ngươi, chính là làm phản. Kẻ phản tất giết, các ngươi ở lại, hối lỗi còn được tha một mạng. Nếu theo người Pháp Tông rời đi, chắc chắn sẽ không một tên nào sống sót. Tin ta đi, sư huynh sư tỷ ta không dám giết các ngươi nhưng ta sẽ khác. Ta rất ghét kẻ phản bội và ồn ào, các ngươi nếu muốn đi, tên vừa rồi là minh chứng cho các ngươi rồi đó.

Tên trưởng lão Pháp Tông lạnh lùng nhìn Nhất Thành thách thức:

- Nếu ta vẫn mang ngươi đi thì sao? Xem ngươi dám làm gì! Thái Gia người, theo ta.

Lão quát lớn bảo thái gia gia chủ mang người đi qua bên này. Mắt lão vẫn cảnh giác nhìn về phía đám người thư viện. Bây giờ, trong lòng giáo sư lùn, Mập Mạp, Bạch Tư Thường, Như Như, và Lưu Bá Nhân đang có dấu hỏi lớn. Không hiểu vì sao Nhất Thành lại muốn giữ lại đám người kia. Nhưng hắn đã nói thế thì bọn họ cũng không lên tiếng phản đối.

- Phong nguyên tố, Phong Nhận.

Trưởng lão Pháp Tông quát lớn.

Ngay khi tên Thái Gia Chủ vừa bước ra hai bước, một ngọn thương với tốc độ cực nhanh lao đến lão. Nó như một viên sao xẹt kéo theo tiếng xé rách không khí lao về phía đầu của Thái Gia Gia Chủ. Trưởng lão Pháp Tông đã có sự cảnh giác với người của thư viện, nên cũng nhanh chóng thi triển phép thuật phong nhận từ bên trái đánh vào cây thương, nhằm cứu thoát Thái gia chủ. Với sức mạnh phép thuật của lão, phong nhận chém đôi cây thương đang lao đến kia là chuyện bình thường.

Nhất Thành thấy phong nhận của tên trưởng lão kia thì cười lạnh. Vừa rồi, ngay khi thương sắp được phóng đi, hắn đã truyền một luồn năng lượng khởi nguyên vào trong đó. Nhằm tăng cường độ cứng cáp của cây thương. Trước đó hắn cũng đã nhận ra, năng lượng khởi nguyên không đơn giản chỉ dùng để thi triển mọi loại phép thuật mà còn có thể tăng cường độ cứng rắn cho vật chất khác. Thậm chí có thể thay đổi cả vật chất đó.

- Keng....

Tiếng sắt thép va chạm vang lên, phong nhận biến mất trong không khí. Cây thương cũng bị đánh bật đi, đổi hướng. Trên thân thương giờ đây có một vết cắt hằn sau, bất cứ lúc nào cũng có thể gảy đôi. Lực va chạm vừa rồi rất mạnh, suýt chút nữa đã chém đôi cây thường, nhưng mục tiêu cứu thoát Thái Gia chủ của trưởng lão Pháp Tông đã đạt được. Có điều cứu được Thái Gia Chủ nhưng không cứu được người bên cạnh lão. Ngọn thương chuyển hướng đến đúng nơi người bên cạnh, chính là quản gia của Thái Gia lúc trước Nhất Thành gặp ở Mộng Các. Mũi thương xuyên thủng lão quản gia. Lực vẫn còn nên kéo lê vị quản gia này trên mặt đất một đoạn. Đến lúc lão dừng lại, ngã trên mặt đất thì miệng mũi đã trào máu, trợn mắt mà chết. Mũi thương lúc này đã xuyên qua ngực lão găm xuống đất phía xa. Phần còn lại thì rớt kế bên thi thể lão quản gia. Cây thương sau hai lần va chạm cũng gảy đôi.

Tên Trưởng Lão Pháp Tông tay run run chỉ vào Nhất Thành:

- Ngươi…

- Àh, xin lỗi, lại lỡ tay làm tuột thương lần nữa rồi.

Nhất Thành gãi gãi đầu cười rất tươi nhưng nụ cười hắn lại làm cho tất cả người ở đây run sợ. Tên này thật sự không quan tâm là đúng sai hay lý lẽ gì cả, nói giết là giết. Giờ này họ mới nhận tên này chưa nói chơi bao giờ, hắn dám nói thì thật sự dám làm. Đến cả giáo sư lùn cũng trợn mắt, khó có thể tin nổi, lão có thể nói lời ngoan thoại nhưng bảo giết hết người bình thường thi lão cũng không dám làm quá như vậy.

Chương 59: Mười hơi thở, Cút!

Chưởng 59: Mười hơi thở, Cút!

Trước cổng thành,

Một thanh niên lúc này đang tìm kiếm khắp nơi trên đất thứ gì đó, tên này chính là người mang hai cây thương lúc trước cho Nhất Thành, hắn đang chạy quanh tìm kiếm cây khác cho Nhất Thành, nhưng có vẻ tất cả thương đã được mọi người lấy đi hết. Không ngờ hắn thấy một cặp chuỳ cực lớn. Vội vàng tiến tới nhấc lên, nhưng quá năng, thành ra hắn phải dùng hai tay kéo lê một thanh chùy trên đất về phía Nhất Thành. Tiếng kéo lê cọt kẹt trên nền gạch vỡ nát làm mọi người chú ý tới hắn. Hắn đến bên cạnh Nhất Thành thì nói:

- Ta không tìm thấy cây thương nào cả. Ngươi dùng tạm cây chùy này vậy. Còn một thanh nữa, nếu cần tí nữa ta kéo đến.

Nhất Thành liếc tên này một cái, rồi vỗ vỗ vai y cười nói:

- Cám ơn! Tí nữa cần ta sẽ nói.

Cả đám người ở đây trong lòng mắng thầm tên thanh niên kia không thôi - Tên tòng phạm đáng chết!

Mà càng làm bọn hắn sợ hãi hơn là Nhất Thành chỉ dùng một tay lại có thể nhất chiếc chuỳ kia lên. Thậm chí bọn hắn cảm thấy tên này không tốn một tí sức nào để nhấc nó lên. Nghĩ đến việc tên xui xẻo nào bị thanh chùy kia nện trúng thì cả đám người rùng mình một cái.

Nhất Thành nhìn giáo sư Tiểu Bưu nói:

- Giáo sư, dù sao bọn họ cũng là người Thiên Long Thành. Không thể để họ theo người Pháp Tông rời đi được. Nếu ai cũng như họ, sau này thư viện sẽ không còn chỗ đứng. Với lại họ toàn là quý tộc của Thiên Long Thành, dù chúng ta giải quyết được việc ở đây, sau này Thiên Long Thành cũng không thuộc về quản lý của Thư viện khi tất cả quý tộc đứng về phía Pháp Tông. Mà đã có một lần tất sẽ có lần thứ hai, nếu thư viện cứ nhịn, sau này thư viện sẽ không còn đất dung thân.

Nghe Nhất Thành nói, mọi người mới hiểu vì sao hắn lại muốn giữ những người này lại đây. Có thể việc này nhìn như đơn giản nhưng chỉ cần quyết định sai, sau này thư viện sẽ gặp rắc rối lớn. Tiểu Bưu lăm vào trằm mặt, hắn chưa từng nghĩ đến việc này. Nếu cứ như theo lời Nhất Thành nói, thư viện sẽ gặp nguy cơ chưa từng có.

Lão nhìn Nhất Thành rồi nói:

- Ta thật sự chưa nghĩ đến điều này. Không nghĩ ra ngươi đột nhiên lại thông minh như vậy?

Nhất Thành chả quan tâm lời khen, cười trừ cho qua. Khen vậy khác gì mắng hắn lúc trước ngu. Bên kia, tên Trưởng Lão Pháp Tông mặt mày âm trầm, trong lòng sát khí đối với Nhất Thành càng thêm đại thịnh. Tên đệ tử thư viện này càng lúc càng khơi lên sát ý của hắn. Có thể mấy cái hành động nhỏ này của bọn hắn, lại bị tên tiểu tử này nhìn ra.

Lão lùn quay sang nói với tên trưởng lão pháp tông:

- Ngươi cũng nghe được rồi chứ? Có thể cút. Đừng nghĩ ta không biết ngươi đang nghĩ cái gì? Nếu dám đụng đến đệ tử ta, các người dù là ai cũng sẽ phải chết.

- Ngươi đang uy hiếp ta?

- Ha...ha...ha... không phải uy hiếp mà ta thật sự muốn giết sạch các ngươi. Việc các ngươi nhắm vào thư viện mấy năm nay còn ít sao? Cái gì cũng có giới hạn của nó, đừng tưởng chúng ta không nói là các ngươi không xem ai ra gì. Đừng để đến lúc chúng ta nổi giận trở mặt thành thù.

Tiểu Bưu cười lớn, pháp lực của lão kéo lên, trên tay phải của lão xuất hiện một Magic Plate màu bạt. Nó đang xoay tròn mãnh liệt, trên đó ngoài những ký hiệu phức tạp ra còn có năm ngôi sao hiện diện rõ ràng. Chúng đại diện cho cảnh giới Silver Plate Bắc Miện.

Lúc này, những pháp sư ở đây hiểu rõ một điều. Người lùn này mới chính là kẻ mạnh nhất ở đây. Pháp lực của lão kéo lên đến cực điểm, đè ép về phía người Pháp Tông. Xuất ra Magic Plate, đại diện cho việc lão chuẩn bị xuất thủ. Tiêu Bưu lạnh lùng nói: - Ta đã cho các ngươi mười hơi thở, có vẻ như ngươi không xem lời nói ta ra gì nhỉ?

Tên Trưởng Lão Pháp Tông biến sắc, hắn thắp hơn người này đến hai cảnh giới lớn ở Silver Plate. Giờ mà hứng chịu nộ hỏa của lão lùn này, chắc chắn bọn hắn sẽ không sống sót rời đi.

Không nghĩ nhiều, Pháp Tông trưởng lão lao vút về phía Triều Dương và Tống Ngôn, túm lấy bọn hắn lôi đi với tốc độ nhanh nhất có thể. Chỉ mới mấy hơi thở, lão đã thoát ra trăm trượng bên ngoài chạy đi.

Đám người quý tộc và pháp sư tự do ở lại thì nhăn nhó không thôi. Lúc nảy có người pháp tông chống lưng nên hô to gọi nhỏ trước mặt người thư viện nhưng giờ thì xong rồi. Với lại, còn phải đối mặt với một tên sát thần, giết người không cần lý do cũng như chẳng quan tâm đến pháp tắc của Liên Minh Chính Đạo đưa ra.

Nhất Thành nhìn trưởng lão pháp Tông mang theo hai người mà tốc độ lại cực nhanh. Có thể thấy phong phép thuật của lão này cực kỳ mạnh mẽ. Nhất Thành càng lúc càng hứng thú với phép thuật cấp cao. Không gian phép thuật chỉ phụ trợ cho chiến đấu, chứ không phải dùng để gây sát thương. Hắn vừa lĩnh ngộ thêm một loại từ cắm chế đó là không gian phản chấn. Loại phép thuật không gian này rất phù hợp cho phòng thủ. Không khác gì một cái khiên cả, loại phép thuật khác đánh vào sẽ có lực phản chấn tùy theo lực đánh mà phản ngược trở lại. Còn lần hắn dùng phép thuật máu để chiến đấu, lúc đó hắn nửa tỉnh nữa mơ nên cảm giác không được tốt lắm.

- Nhất Thành, ngươi nghĩ nên làm gì với đám người quý tộc này. Chẳng lẽ giết hết?

Mập Mạp đến bên cạnh huynh huynh vai Nhất Thành hỏi. Mặt hiện lên vẻ khó sử, có lo lắng có buồn phiền. Nhưng đáp lại câu hỏi của Mập Mạp là đôi mắt trợn tròn của Nhất Thành:

- Mập mạp, ngươi nghĩ cái quái gì thế?

Bên Kia, Như Như cũng nhíu mày hỏi Tiểu Bưu lão sư:

- Giáo sư, bọn họ lúc nảy đầu nhập vào dưới trướng Pháp Tông lời lẽ thô tục với thư viện nhưng dù sao cũng là người bình thường. Ngài định xử lý thế nào bọn họ?

Tiểu Bưu chưa tính đến chuyện này, giết hết thì không thể được. Mà thả đi cũng không xong. Lão nghĩ lui nghĩ tới không tìm được cách nào đành nhìn sang Nhất Thành nói:
- Nhóc con, giữ lại bọn họ là chủ ý của ngươi, ngươi giải quyết đi.

Nhất Thành xanh mặt, lão này thật là? Có việc khó thì đùn đẩy cho người khác. Hắn giữ lại đám người này một phần chỉ là vì thư viện thôi, phần còn lại là do hiếu kỳ về chuyện Thiên Long Thành này. Có thể thấy, đám người Pháp Tông đã cho người xâm nhập các thế gia gia tộc trong Thiên Long Thành này từ lâu, nếu không thì không cần giữ đám quý tộc này sống làm gì.

- Mập Mạp giúp ta một việc, bảo với Mộc tiền bối cử người canh gác bọn hắn. Đừng để đi lại lung tung, còn về tên nào muốn chạy, bảo hắn chạy xa một chút nếu bị ta bắt lại, hắn sẽ là thức ăn cho đám Thi Quái. Luôn tiện, nhốt riêng người Thái Gia với đám người kia. Đặc biệt canh giữ cẩn thận Thái Gia Gia Chủ cùng với con của hắn. Tí nữa xong việc bên này ta sẽ gặp bọn họ.

Nhất Thành dừng lại một lúc thì nhớ ra điều gì nói tiếp:

- Ngươi bảo Mộc Tiền bối sai người chôn cất hai cái xác kia. Với lại hỏi xem bọn họ có người thân không?

Mập Mạp khó hiểu hỏi:

- Ngươi hỏi người thân bọn họ làm gì?

- Không có gì! Nhổ cỏ là phải nhổ tận gốc, tránh chúng mọc lại đó mà.

Mập mạp rùng mình một cái, tên này ác. Phải nói hắn là ác ma, giết người xong còn muốn diệt hết người có liên quan. Tránh phiền phức sau này. Tên nào đắc tội với tên này thì thật xui xẻo. Mập Mạp rời đi thì Nhất Thành quay sang hỏi Tiểu Bưu lão sư:

- Sao giáo sư lại đến đây?

Lão cười nói:

- Nghe các ngươi gặp chuyện nên ta đi cùng lúc với phó viện trưởng.Ta đang cũng mấy người khác ngăn cản các thế lực bên ngoài áp sát thành Thiên Long. Thấy cấm chế rung động nên qua xem sao thì gặp Mập Mạp. Các ngươi thật là xui xẻo, bài kiểm tra đầu tiên mà cũng gặp chuyện hiếm thấy thế này rồi. Mà ngươi không sao chứ? Mập Mạp có nói qua chuyện của ngươi cho ta biết.

Nhất Thành cười hì hì rồi hỏi:

- Đa tạ lão sư quan tâm. Ta không sao cả. Chỉ có cảnh giới rớt xuống chứ thể chất ta vẫn bình thường. Àh mà việc quan trọng ta muốn hỏi là ngài có biết ở ba cổng thành còn lại có người của thư viện không?

Lão lắc đầu nói:

- Không có, chúng ta phải ngăn cản các thế lực bên ngoài nên không thể phân tâm được. Giờ đang giằng co nên ta mới rảnh tay sang đây. Các giáo sư và học viên khác của thư viện đang canh chừng bọn họ. Theo thư viện tìm hiểu thì ba cổng thành bên kia cũng có người sống sót nhưng không ai mở được cấm chế như ngươi nên tình hình có vẻ cực kỳ căng thẳng.

Nhất Thành ngẳm nghĩ một chút rồi trầm mặt hỏi:

- Nếu ta phá cấm chế này? Thả tất cả quái dị trong thành ra ngoài. Lão sư nghỉ các giáo sư và sư huynh sư tỷ bên ngoài có thể tiêu diệt hết bọn chúng không.

Chương 60: Mộng Lâu bí ẩn

Tiểu Bưu nghe nhất Thành có thể mở cấm chế thì kinh ngạc. Thật sự có thể sao? Cảnh giới tên này còn chưa vượt qua cấp bậc Red Plate. Điều này làm sao có thể xảy ra? Lão nghi ngờ hỏi lại:

- Ngươi thật có thể phá cấm chế?

Nhất Thành gật đầu chắc chắn:

- Có thể! Mở cắm chế này giờ không còn là việc khó. Ngay khi cấm chế thứ hai xuất hiện, cấm chế này yếu đi nhanh chóng. Nó sẽ sụp đổ nhưng không biết sẽ chèo chống được bao lâu nữa mà thôi. Bây giờ chỉ cần dựa vào lĩnh ngộ không gian thì sẽ có thể phá cắm chế này mà không cần dùng bất cứ sức mạnh phép thuật nào. Với lại, ta nghĩ nên mở, nếu có người may mắn còn sống trong thành, mở ra, họ sẽ có cơ hội chạy thoát. Kéo dài thêm thời gian sợ là sẽ không ai sống sót chờ đợi tới lúc cấm chế này sụp đổ. Ta chỉ sợ không khống chế được mấy vạn quái dị đang điên cuồng lao ra kia thôi.

Lão suy nghỉ một chút rồi nói:

- Ngươi đừng lo việc này. Ta sẽ gọi các giáo sư đến các cổng thành khác nhau. Có bọn hắn cùng đám học viên có thể ngăn chặn đám Quái Dị này. Ngươi cứ chờ đó, khi mọi việc sắp xếp xong ta sẽ quay lại thông báo với người. Ngươi cứ yên tâm mở cắm chế này.

Nhất Thành gật đầu nói:

- Được! Vậy lão sư nhanh chóng chuẩn bị. Lúc được thông báo, ta sẽ từ bên trong huỷ đi cấm chế này.

Nói xong hắn đưa tiễn Tiêu Bưu Lão sư rời đi, ngay khi cánh cổng không gian được đóng lại. Nhất thành liền tìm kiếm thân ảnh mập mạp trong đám người.

- Mập Mạp, cha con Thái Gia đâu?

Mập Mạp thấy Nhât THành sau lưng thì nói:

- Lúc này, mộc nhân lão gia sắp xếp bọn họ ở đằng kia. Ngươi muốn gặp họ sao?

Nhất Thành gật gật đầu trả lời:

- Uh, ta muốn tìm hiểu một chút chuyện.

Hắn và Mập Mạp nhanh chóng đi đến nơi giữ chân người THái Gia người. Trên đường đi đám quý tộc thấy hắn như thấy ôn dịch, tránh càng xa càng tốt. Mộc Nhân đang ổn định mọi người thì thấy Nhất Thành và Mập Mạp lão tiến đến hỏi:

- Hai người tìm ai à?

Nhất Thành gật gật đầu chào hỏi:

- Ta tìm người THái GIa có chút chuyện. Mộc Nhân thấy hắn tìm người Thái GIa thì chắc có chuyện gì đó nên hỏi thăm:

- Người Thái gia thì ở bên kia. Ngươi cần ta giúp gì không?

- Không cần đâu, ta với Mập Mạp muốn hỏi họ một chút chuyện thôi.

Nhanh chóng, hai người đi đến nơi giam long thái Gia người. Thái GIa người nhìn hắn đến đây, đầu tiên là sự kinh ngạc. Sau đó là run sợ. Nhất Thành đến trước mặt Thái Gia gia chủ thì ngồi xuống. Hắn quay sang mọi người xung quanh quát:

- Các ngươi muốn sống thì tránh xa nơi này.

Ngay sau đó thì một trận hỗn loạn vang lên, mọi người như gặp ôn dịch, tránh càng xa càng tốt. Chỉ để lại Nhất Thành, Mập Mạp và Thái Gia Gia chủ đang run run đứng đó.

Mập Mạp thấy đám người hổn loạn rời đi thì lắc đầu cười khổ nhìn Nhất Thành:

- Nhất Thành, tiếng ác ngươi bay xa quá rồi nha. Không chừng sau này có khi người ta tưởng nhầm ngươi là người của Hắc Ám.

Nhất Thành cười nói:

- Ha..ha..ha.. Vậy cũng tốt! Sau này làm việc gì khỏi sợ vướng tay vướng chân với cái mác chính đạo. Có chuyện thì đổ lên đầu đám Hắc Ám là được. Mập Mạp càng thêm cười khổ, hắn chưa thấy ai như tên này. Học tại THư viện nổi tiếng chính đạo mà cách hành xử thì không khác gì Hắc Ám người, thích làm gì thì làm.

Nhất Thành bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, trở nên lạnh lùng nhìn Gia chủ Thái Gia. Trong người hắn hắc ám năng lượng trong ẩn mạch liên tục vận động, khi chất của hắn đã thay đổi, rất tà ác, mang theo một chút sát khí. Nhất Thành giọng khàn khàn mang theo nhàn nhạt sát ý ở hai mắt, lạnh lùng uy hiếp Gia chủ Thái Gia:

- Được rồi! Đi vào chuyện chính! Ta muốn hỏi ngươi một chuyện, Pháp Tông và ngươi có quan hệ gì? Mục tiêu của Pháp Tông lần này là gì? Nói cho ta biết nhưng gì ngươi biết! Trước khi ngươi trả lời, ngươi nên suy nghĩ thật kỹ. Tí nữa ta lại hỏi con trai ngươi và thái gia người. Chỉ cần có một chút nghi ngờ, ta sẽ ném cả tộc Thái Gia người vào làm mồi cho đám Thi Quái.

Thái Gia gia chủ run rẩy, mặt mày khó coi cực kỷ, tỏ vẻ lo lắng phân vân nên nói hay không. Nhất Thành nhìn lão như vậy thì cười lạnh nói:

- Ngươi phân vân, lo lắng. Ngươi rất ngu biết không, ta không biết người Pháp Tông muốn gì ở ngươi nhưng có vẻ như ngươi biết một số thứ không nên biết. Nếu ta là người Pháp Tông, hôm nay sẽ cứu các ngươi, đưa các ngươi về pháp tông. Sau đó, trong yên lặng sẽ giết sạch các ngươi để tránh lộ bí mật. Đối với các tông môn lớn, danh tiếng mới là quan trong. Trong mắt họ mệnh ngươi chả là gì cả.

Nghe Nhất Thành nói làm lão gia chủ Thái Gia trợn mắt. Thái Gia chủ mới nhận ra hắn đúng thật là ngu, sao lại không nghĩ đến chuyện này. Đúng như Nhất Thành nói, hắn biết quá nhiều rồi. Nếu như lộ chuyện này ra ngoài, danh tiếng của Pháp Tông sẽ mất hết. Lão ngẩng đầu nhìn Nhất Thành nói:

- Nếu ta nói ra. Ngươi sẽ không giết chúng ta.

Nhất Thành cười:

- Ha..Ha..ha.. Giết các ngươi làm gì? Các ngươi có uy hiếp đối với ta sao?

Lão như làm được quyết định quan trọng liền hùng hồn mở miệng:

- Được, ta nói. Việc này phải kể về ba năm trước. Con trai ta một lần đi kiểm tra vào thư viện nhưng tiềm chất nó quá kém thế nên không thông qua. Việc nó không thông qua là điều cực kỳ tai hại cho Thái Gia. Mỗi gia tộc đều có một hay hai Pháp Sư chống đỡ. Nhưng Thái Gia người pháp sư cuối cùng đã quá già yếu nên nếu không có người mới thay thế sẽ ảnh hưởng đến cả gia tộc. Dù có mời khách khanh pháp sư nhưng cũng không bằng người gia tộc.

Nhất Thành nhìn qua Mập mạp trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu. Mập mạp đính chính:

- Đúng vậy! Đây là nỗi khổ của các gia tộc nhỏ. Không có vũ lực bảo vệ chính bản thân mình thì cực kỳ nguy hiểm khi trở nên giàu có. Nếu không đủ vũ lực, bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ bị tiêu diệt, làm mồi cho gia tộc mạnh hơn.

Nhất thành khó hiểu hỏi:

- Việc này liên quan gì đến Pháp Tông?

- Ta chỉ mới bắt đầu câu chuyện thôi. Sau đó trong một lần ăn chơi, con trai ta gặp được Tống Ngôn của Pháp Tông. Cảm thấy tâm đầu ý hợp nên đã mời con trai ta gia nhập Pháp Tông. Tất nhiên việc này là điều vui mừng của chúng ta nhưng mang theo điều kiện là để người Pháp Tông xâm nhập vào Thiên Long Thành. Việc này có vẻ như đơn giản, Thái Gia ta đồng ý. Chúng tôi quyết định mở Mộng Lâu, chính là nơi lui tới của Người Pháp Tông. Đầu tiên mọi việc không có gì lạ, buôn bán của Mộng Lâu khá an ổn. Hai năm trước, Thái Thư con trai tôi phát hiện các cô nương ở Mông Lâu biến mất. Tháng đầu chỉ là một người, điều này cũng đơn giản, Mộng Lâu là nơi không tốt lành gì có người bỏ trốn cũng không lạ. Nhưng sau mấy tháng thì càng lúc càng nhiều cô gái mất tích. Vì tương lai của Thái Gia và quyền thế quá mạnh của Pháp Tông nên thái gia không nói cho ai việc này. Với lại các cô gái biến mất quá ly kỳ, không để lại dấu vết gì nên cứ thế mà cho qua. Đến khoảng hai tháng trước, người tiến vào trong Mộng Lâu đều bị giết. Việc này ta đã báo lên trên cho Pháp Tông, nhờ bọn họ giải quyết. Không ngờ người thân của người bị thương ở Mộng Lâu lại báo cho thư viện. Lúc biết ta chuyện thì đã quá trễ để ngăn cản. Thế nên mới có việc xảy ra xung đột ở Mộng Lâu với mấy vị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau