QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Cánh cửa hy vọng

Nhất Thành câu thông với Black Magic Plate trong huyệt hội âm. Nhanh chóng không chế năng lượng khởi nguyên trong đó, chúng chạy khắp kinh mạch rồi tập trung ở lòng bàn tay. Hắn từ từ truyền năng lượng của mình vào màng chắn không gian.

Hắn chợt cảm nhận được một thứ lực hút, hút linh hồn hắn vào bên trong. Sau khi Nhất Thành mở mắt ra liền phát hiện bản thân đang ở trong một cái thế giới trong suốt. Nhất Thành ngơ ngác nhìn quanh quan sát. Hắn không biết dùng từ ngữ nào để mô tả thế giới này. Hắn cảm thấy nghi hoặc không thôi.

Ngay khi bước vào, trước mắt hắn chính là một không gian rộng lớn với những quả cầu trong suốt lơ lửng trên không. Hắn cũng không phải lần đầu được tiến vào không gian kỳ lạ thế này. Lần trước lúc tạo Magic Plate, linh hồn hắn cũng đã tiến vào không gian khác. Nhất Thành bắt đầu quan sát mọi thứ trong không gian này. Hắn nhận ra các quả cầu kia được kết nối với nhau một cách kỳ lạ.

Trong không gian này tạo ra một áp lực đè nặng lên hắn. Lực nghiền ép và phản chấn truyền đến linh hồn hắn mỗi lần hắn di chuyển. Không gian này rất rộng lớn nhưng việc di chuyển của hắn lại rất khó khăn. Mỗi lần tiến lên là một lần khó, áp lực tăng theo từng bước tiến của hắn. Càng di chuyển về phía trước, Nhất Thành càng cảm thấy khiếp sợ, thậm chí kinh hãi. Nếu cứ di chuyển đi lên, có khi linh hồn hắn sẽ bị ép tan.

Nhất thành không muốn mạo hiểm, hắn không phải tìm kiếm cách phá cấm pháp mà đến để lĩnh hội không gian này. Hắn lùi lại nơi có áp lực nhỏ nhất rồi bắt đầu tiến từng bước một, mỗi một bước, hắn dừng lại một khoản thời gian nhất định để cảm ngộ cùng thích ứng với áp lực.

Những quả cầu trong suốt đang kết nối với nhau kia chính là đầu mối giúp hắn tìm hiểu quy luật của không gian này. Hắn nhận ra không gian chính nó là vô định. Nó không hình thể, vô sắc vô tướng, bất biến và tuyệt đối nhưng chúng thật sự tồn tại. Không gian này lại như một tấm khiên lớn nếu hắn di chuyển càng nhanh lực phản chứng càng mạnh. Cứ như thế hắn lăm vào vô ngã, tiến hành tìm hiểu cấm chế và định lý hoạt động của nó.

Không biết qua bao nhiêu lâu, Nhất Thành từ trong nhập định tỉnh dậy. Hắn cảm nhận được thân thể bên tay trái có mãnh liệt không gian dao động. Tay phải của hắn cũng có không gian dao động. Nhưng đúng lúc này, trước ngực lại xuất hiện một cổ không gian dao động khác, Nhất Thành nhíu mày cười hắc hắc, nói:

- Có điểm ý tứ a!

Hắn nháy mắt liền đem ba không gian trước ngực ổn định lại. Thế nhưng vào lúc này, sau lưng lại truyền đến một cổ càng thêm không gian thật lớn dao động, cảm nhận được cổ dao động kia, Nhất Thành do dự một chút, quyết định nhanh chóng chia năng lượng ra truyền vào không gian sau lưng. Việc truyền năng lượng từ trong cơ thể đến bốn nơi khác nhau rất hao tổn tinh thần của hắn.

Ngay khi bốn không gian cùng lúc ổn định, một loại liên kết đặc biệt giữa bọn chúng được hình thành. Từ từ cả người hắn đang ngồi dưới đất được nhất bổng lên trên không. Bốn quả cầu không gian nđược dời lui sau lưng, xếp thành hình thoi, xoay tròn mảnh liệt, hai tay hắn bây giờ được thả lỏng đặt trên gối. Cả người lơ lửng trên không, sau lưng có bốn quả cầu không gian xoay tròn tạo thành một cảnh tượng thật kỳ lạ và bắt mắt.

Giờ này, bên ngoài cắm chế, dẫn đầu là Phó Viện Trưởng đang đứng với hai người trẻ tuổi của thư viện. Bọn họ đang trợn mắt há hốc mồm nhìn vào Nhất Thành lơ lửng ở giữa cổng thành. Phó Viện Trưởng cười ha ha:

- Khá lắm, mới giáp một học viên lại có thể lĩnh ngộ không gian đến mức này. Thậm chí lại có thể mượn dùng cấm chế để lĩnh ngộ phép thuật.

Nữ đệ tử đứng bên cạnh liền hỏi:

- Đây là tăng cấp phép thuật không gian hay là học được phép thuật không gian mới?

- Một loại không gian phép thuật mới. Không nói đúng hơn là hắn kết hợp phép thuật của mình với phép thuật không gian lĩnh ngộ được từ cấm chế, tạo ra một loại phép thuật không gian mới. Có thể thấy, sau này phép thuật không gian của hắn sẽ đa dạng hơn phép thuật hắn được học rất nhiều.

Một vị nam đệ tử đứng bên trái lão hỏi:

- Vị sư đệ này mới giáp một, gia nhập học viện không lâu. Có thể thấy chỉ mới mười sáu tuổi. Không ngờ ngộ tính lại yêu nghiệt như vậy. Nhưng sao ta thấy năng lượng phát ra từ người hắn lại kém như vậy, không khác gì mới nhập môn tu luyện.

Phó viện trưởng cũng nghi ngờ nhưng cũng không để ý nói:
- Chắc hắn đã gặp chuyện gì đó trong thành. Trước khi đi, ta đã xem tư liệu của hắn. Cảnh giới cũng ổn định ở Rb đỉnh phong. Lúc trước đám Mập Mạp nói hắn mất tích một ngày một đêm. Hôm qua ta mới thấy hắn, cũng an tâm nên quên hỏi. Với lại cấm chế này ngăn cách âm thanh, giao tiếp khó khăn nên bỏ qua luôn.

Hai đệ tử phía sau lão giờ mới hiểu rõ chuyện gì. Đúng thế, nếu đã yêu nghiệt đến mức này thì làm gì có chuyện tu vi thấp đến thế.

Sau lưng Nhất thành là đám Bạch Sư Huynh đang trợn mắt nhìn. Bọn hắn có thể cảm nhận được bốn quả không gian đó tỏa ra một sức mạnh khác thường, nếu giờ bọn hắn tới gần chắc chắn bị xoán chết. Lan hiếu kỳ hỏi Bạch Tư Thường bên cạnh:

- Sư huynh, Nhất Thành lĩnh ngộ không gian phép thuật của cấm chế sao?

Bạch Tư Thường cũng không hiểu rõ:

- Ta nghĩ vậy! Lúc nghe mập mạp nói là Nhất Thành tìm hiểu không gian cấm chế, ta cũng không hy vọng gì nhiều. Dù sao đệ ấy mới vào thư viện không lâu, ta chưa bao giờ nghĩ đệ ấy lại yêu nghiệt đến vậy.

Tuyết Nhạn quay sang hỏi Mập Mạp:

- Mập Mạp, hai người các ngươi thân nhau một năm rồi. Ngươi có phát hiện điều này không.

Mập mạp lắc đầu quầy quậy rồi nói:

- Không, ta biết mới lạ. Một năm chỉ thấy hắn luyện thể chả thấy hắn tìm hiểu phép thuật gì cả. Nhưng ta luôn cảm giác hắn rất thần bí.

Nhất Thành lúc này đã đáp xuống đất, bốn quả cầu không gian sau lưng đã biến mất. Hắn tỉnh lại. Điều đầu tiên hắn làm là quan sát biến hóa của Black Plate. Phía trước ký hiệu của không gian phép thuật đã thay đổi, nhiều hơn một số ký tự tối nghĩa. Có thể nhận ra đây là phép thuật không gian mới của hắn. Bạch Tư Thường đi đến hỏi:

- Nhất Thành, cảm thấy sao rồi?

- Tốt rồi, ta mới linh ngộ thêm không gian phép thuật mới.

Tuyết Dung hỏi xen vào:

- Vậy ngươi mở cấm chế được không?

- Ta không biết! Nhưng có thể thử xem sao? Mập Mạp tí nữa cấm chế mở ra. Ngươi thử đi qua xem sao.

Mập Mạp trợn mắt:

- Ngươi đem ta thành vật thí nghiệm.

- Tất nhiên, ngươi xem, Bạch sư huynh là chiến lực chính của chúng ta. Chẳng nhẽ ngươi để Tuyết Nhạn, Lan, và Tuyết Dung lên thử. Với lại ngươi da dày thịt béo, có bị phản chấn ra cũng không đến mức thương tổn lên lục phủ ngũ tạng. Mà nếu như có thì còn có Mộc sư tỷ đây. Đúng không sư tỷ?

Mộc Lan cười cười:

- Đúng, Mập mạp đệ không cần lo. Lỡ có bị gì thì còn có ta ở đây. Hư chỗ nào ta sửa chỗ đó.

Mập Mạp mặt mày nhăn nhó, hết nói nổi rồi. Hắn đã nói thế y không thể để nữ nhân lên thử được.

- Được rồi! Mập mạp chuẩn bị đi.

Nhất Thành đi đến cổng thành vách ngăn, tập trung tinh thần. Thúc giục phép thuật không gian trong người. Năng lượng trong các kinh mạch vận chuyển liên tục. Bốn quả cầu không gian nhỏ xuất hiện lần nữa trước người hắn. Bốn quả cầu không gian này từ từ hòa nhập với vách ngăn, một cánh cửa hình vuông được mở ra. Bốn cạnh của cửa không gian chính là bốn quả cầu phép thuật của Nhất Thành. Hắn hét lớn:

- Ngay bây giờ Mập Mạp.

Mập mạp đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn cũng thông minh, trước người tạo thành một khiên đất nhỏ nắm trên tay, như một con trâu điên lao về cánh cửa không gian mới mở kia.

Chương 52: Bắt đầu rồi sao?

- Ầm

Đám người phó viện trưởng ngoài thành cùng đám Bạch Tư Thường trong thành liền trợn mắt. Trong lòng vui mừng không thôi, -Thông Qua, Thật sự Thông qua!

Tiếng động lớn vang lên lúc này là do Mập mạp ngã sấp mặt xuống đất tạo ra. Hắn lúc nảy nghĩ sẽ có va chạm khi thông qua cách cửa không gian nên lao đi như tên bắn. Hắn không khác gì một con lợn rừng cằm khiên đất đâm đầu vào bẩy cả. Ngay khi thông qua cửa không gian thì vấp ngã vì chạy quá đà. May sao có khiên đất nên cũng không bị làm sao, chỉ là bùn đất đầy mình mà thôi.

Nhất Thành nhìn mập mạp ngã dưới đất thì cười lớn:

- Ha..Ha..Ha.. Mập mạp! Ta bảo ngươi đi qua chứ đâu phải xông qua.

Mập mạp ngồi dậy mếu máo không thôi:

- Sao ngươi không nói sớm?

Nhất Thành cười khoái trá một trận. Nhưng đúng lúc này pháp lực hắn cạn kiệt, run tay, cả cánh cửa không gian đóng lại. Cấm chế trở lại như cũ, lực phản chấn đánh bật hắn lùi lại vài bước. Dù sao, giờ đây cảnh giới pháp lực của hắn còn quá kém. Cảnh giới hắn mạnh hơn pháp sư bình thường gấp mấy lần, nhưng năng lượng phép thuật cũng không đủ để thi triển phép thuật không gian lâu dài.

Bạch Tư Thường vội vàng đỡ hắn:

- Nhất Thành, không sao chứ?

- Ta không sao! Do dùng hết năng lượng ma pháp mà thôi.

Nhất Thành nhanh chóng nhập định hồi phục năng lượng ma pháp. Vừa hấp thụ hai loại năng lượng cùng lúc, hắn hồi phục rất nhanh. Thậm chí đã giúp hắn đạt đên Rb sơ kỳ đỉnh phong, chuẩn bị đột phá trung kỳ. Hắn cũng không lấy làm kỳ với loại tốc độ tu luyện này.

Thấy Nhất Thành tĩnh lại, Bạch Tư Thường hỏi:

- Có thể mở cấm pháp thêm lần nữa không? Lần này Phó viện trưởng sẽ tiến vào. Chúng ta cần sức mạnh của họ bảo vệ trong thành.

- Không có vấn đề gì. Ta sẽ mở lần nữa.

Nhất Thành lần nữa mở cấm chế, nhanh chóng phó viện trưởng lợi dụng cơ hội lao vào nhanh như chớp. Theo sau còn là hai tên đệ tử của thư viện. Hắn chỉ có thể chèo chống mở cắm chế trong mười hơi thở. Có thể thấy được tốc độ bọn hắn nhanh gấp mấy lần lúc nảy mập mạp xong qua.
Phó viện trưởng, Phất Nhân, tiến đến vỗ vỗ vai Nhất Thành khen ngợi:

- Nhóc con, chúng ta lại gặp nhau. Khá lắm. Không nghĩ tới thiên phú ngươi ghê gớm đến thế, nhanh như vậy đã lĩnh ngộ không gian phép thuật tạo thành cắm chế này rồi.

Phía sau phó viện trưởng hai vị đệ tử một nam một nữ đệ tử cũng gật gật đầu tán thưởng. Nam thì khí độ bất phàm, nữ thì yểu điệu ngọc ngà. Cả hai người phong thái rất nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng tạo cho người ta cảm giác không dám khinh thường.

Nhất Thành nhìn qua mọi người rồi chắp tay với phó viện trưởng:

- Phó viện trưởng ngài quá khen, ta chỉ may mắn thôi. Phó viện trưởng, ta định đưa người thường trong thành rời đi. Được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, ngài thấy sao?

Lão vỗ vỗ vai Nhất Thành bảo:

- Uh, Vậy là tốt nhất! Ngươi đi nghỉ ngơi đi, tí nữa còn phải nhờ ngươi mở cấm pháp giúp mọi người trong này thoát khốn. An toàn ở đây thì ngươi cứ yên tâm. Hai tên đệ tử này ở đây là đủ rồi. Ta đi xem xét xung quanh thế nào. Tư Thường, nhanh chóng tập trung người bên kia qua đây. Người thường nhanh chóng rời đi Thiên Long Thành càng nhanh càng tốt. Ta cảm nhân được, phía trung tâm thành sắp có bạo động.

Mới nói xong thì lão đạp không lướt gió, tiến về trung tâm thành. Nhất Thành liếc nhìn qua mọi người rồi ngồi xuống tiến vào nhập định, hồi phục năng lượng trong cơ thể. Mập mạp bên ngoài thì ngơ ngác nhìn vào trong, lần này vui rồi, ra rồi thì không vào nữa. Bạch Tư Thường thì đi thông báo chuyện này với Mộc Nhân. Bảo bọn hắn đưa người qua đây.

Ngay khi Nhất Thành hồi phục, mở mắt ra liền thấy một đám lóc nhóc con được đưa đến cổng thành đang đứng xếp hàng dài ngăn nắp chờ đợi. Bên cạnh là người lớn đang dặn dò gì đó. Bọn nhóc này mặt mày tái nhợt, trên mặt vẫn mang theo nét sợ hãi. Hình như chúng được bảo giữ im lặng nên không có tên nào dám lên tiếng hay nhúc nhích, đứng nghiêm chỉnh thành hàng. Nhất Thành cảm thấy tội cho đám nhóc này, bọn nó còn quá nhỏ để chịu đả kích lớn như vậy. Hắn nhìn Bạch Tư Thường hỏi:
- Sư huynh có cách nào giúp đám nhóc này không? Bọn chúng chịu kích động quá lớn, nếu như vậy lớn lên tâm lý sẽ bị ảnh hưởng.

Bạch Tư Thường chưa kịp lên tiến, vị sư tỷ mới đến liền nói:

- Không sao đâu! Trí nhớ bọn hắn sẽ được xoá bỏ trong mấy ngày này. Bọn họ chỉ còn nhớ chuyện này như những câu chuyện cổ thôi.

Vị sư tỷ này tên là Như Như đi theo phó viện trưởng đến đây. Nàng mang một bộ áo quần đen, bên ngoài áo khoác đen dài đến mắt cá chân. Phong cách ăn mặc rất kín đáo nhưng dưới áo choàng đen kia lại là một vóc dáng uyển chuyển. Ba vòng to nhỏ rõ ràng. Nàng rất hợp với câu: Mày cong, mắt to, thân hình lá liễu. Nàng là một trong những nữ nhân mạnh nhất trong thư viện. Danh tiếng của nàng cực kỳ lớn, rất được các giáo sư ưu thích. Người theo đuổi thì đếm không hết, nhưng không có ai lọt vào mắt nàng vì nàng quá mạnh.

Nhất Thành thở dài nói:

- Haizz! Sư tỷ nói vậy thì ta cũng an tâm. Đệ mà biết tên khốn nào kích động cấm chế này thì phải treo lên đánh mấy chục ngày cho bỏ tức. Cũng do hắn mà nhiệm vụ đầu tiên của đệ ở thư viện đã đen đủi như thế rồi.

Như Như cười duyên một tiếng rồi bảo Nhất Thành bắt đầu mở cắm chế. Ở đây chỉ có năm sáu trăm thằng nhóc. Thật sự số lượng này quá ít so với số trẻ em trong thành. Nhất Thành thi phép, cánh cửa không gian lại mở ra lần nữa. Mấy thằng nhóc đầu tiên được pháp sư tự do ôm đưa qua cánh cổng không gian. Bên ngoài có Mập Mạp chờ đón bọn hắn.

Nhất Thành cứ lập đi lập lại công việc của mình, hồi phục năng lượng, mở cấm chế, đưa đám nhóc qua. Mỗi lần, năm sáu thằng nhóc được đưa qua. Nhanh như vậy là nhờ các pháp sư chia làm hai nhóm, nhóm thứ nhất trong thành, nén mấy đứa nhóc nhanh nhất có thể qua cổng không gian. Bên ngoài có nhóm pháp sư khác bắt lấy mấy thằng nhóc bay ra. Cách này chính là Nhất Thành nghĩ ra, dù hơi ác một chút nhưng hiệu quả lại nhanh chóng. Mà Nhất Thành nhận thấy, càng thi triển phép thuật không gian này, hắn càng thuận tay, càng ngày cánh cửa không gian được mở càng lâu hơn. Số lượng người được đưa qua cũng tăng lên.

Mười hơi thở...hai mươi hơi thở….ba mươi hơi….

Tới lúc đêm xuống đám trẻ được đưa ra ngoài hết. Giờ thì đến phiên phụ nữ, số lượng càng nhiều hơn. Không thể dùng cách củ được thế nên phải đến trưa hôm sau, hắn mới đưa hết phụ nữ thoát ly Thiên Long Thành. Lúc này, hắn cũng may mắn đột phá đến Rb vương miện (trung cấp). Hắn bây giờ chỉ cần nạp đủ năng lượng cho Black Plate thì sẽ tự động đột phá. Nói đúng hơn, bây giờ hắn không có bình cảnh, chỉ cần năng lượng ma pháp và rèn luyện phép thuật gấp mười mấy lần pháp sư bình thường là đủ.

Pháp sư có mặt ở cổng thành thì líu lưỡi không thôi, giờ đã nhìn Nhất Thành bằng ánh mắt khác. Thật sự ai cũng rung động và tràn đầy khiếp sợ. Ở cảnh giới thấp nhất, mà hắn có thể cứ lập đi lập lại việc hồi phục và thi triển phép thuật cả một ngày một đêm. Trong lòng bọn họ đều có chung một câu hỏi: -Ý chí tên này mạnh mẽ đến mức nào? Càng đáng sợ hơn là hắn không cảm thấy mệt mỏi mà còn đột phá cảnh giới phép thuật.

Thật sự thì đây là lợi ích của Âm Dương Thể mang lại. Nhất Thành giờ đây có ý chí cực kỳ mạnh mẽ. Năng lượng phép thuật liên tục tuần hoàn trong các kinh mạch làm cho hắn giữ được cơ thể luôn luôn ở phong độ cao nhất. Ngoài ra, một nửa quái dị không phải nói chơi, quái dị thì làm gì biết mệt. Mà linh hồn đã nhập vào cơ thể, nếu thân thể hắn không mệt mỏi thì ý chí hắn sẽ không mất. Nếu hắn có đủ phép lực, hắn có thể thi phép không ngừng nghĩ.

Tới lúc đám nữ nhân thoát ly khỏi thành, thì cũng đã đến giữa trưa. Lúc này không khí trong thành thay đổi. Một cảm giác bất an hiện hửu trong lòng mọi người.

Nhất Thành tỉnh dậy từ trong nhập định, ngẩng đầu nhìn cắm chế trên không lẩm bẩm:

- Bắt đầu rồi sao?

Chương 53: Các thế lực lớn hiện thân

Bầu trời trở nên u ám, mùi tanh lan toả ra trong không khí toàn thành. Một cỗ áp lực mênh mông từ trên không đè ép xuống. Dưới cổ áp lực này, mấy ngàn nam nhân bình thường còn trong thành trở nên run rẩy. Trái tim của mọi người phảng phất như bị một hòn đá đè nặng. Thậm chí một số người không chịu nổi phải học máu, suýt nữa ngất đi.

Nhất Thành vội vàng gọi Tuyết Nhạn, Lan và Tuyết Dung đến.

- Ta sẽ mỡ cắm chế lần nữa. Các người nhanh chóng rời đi khỏi nơi này.

- Nhưng..

Tuyết Nhạn khó sử định nói gì đó thì bị Nhất Thành cắt lời:

- Không nhưng nhị gì cả… Các ngươi ở lại sẽ không giúp được gì nữa đâu. Có phó viện trưởng và sư huynh sư tỷ ở đây là đủ rồi. Các người giúp Mập Mạp sẽ tốt hơn. Nhớ nhắc nhở Mập Mạp mang mọi người rút lui xa khỏi thành Thiên Long. Ta sợ rằng việc này không chỉ ảnh hưởng đến trong thành, lúc đó đám nhóc con kia sẽ không nhanh chân rời đi kịp.

Nhất Thành mở cấm chế lần nữa, Như Như cùng với Bạch Tư Thường cũng phụ hoạ khuyên bảo. Thật sự ba nữ nhân này còn quá yếu, cảnh giới cao nhất cũng chỉ Re vương miện (trung kỳ). Không nên ở lại đây, đợt đột kích tiếp theo sẽ không giúp được gì nhiều. Với lại, Nhất Thành nói đúng, ngoài thành toàn phụ nữ trẻ em, nếu có việc bất ngờ xảy ra sẽ không thoát đi kịp.

Bọn họ nghe vậy cũng không chần chừ nữa, rời Thiên Long Thành. Bọn họ vừa rời thành, trong thành không khí hỗn loạn đổ ập xuống. Tiếng gào rú điên cuồng của quái dị từ trong trung tâm thành truyền đến. Cả Thiên Long Thành chấn động mãnh liệt, một luồn áp lực cùng mùi máu tanh đậm đặc lan tỏa toàn thành.

Ở trung tâm thành, cấm chế thứ hai đã xuất hiện, có điều nó không có mở ra và người bên ngoài cũng không thể quan sát được mọi diễn biến bên trong. Cấm chế thứ hai liên tục run lắc, bên trong, đám quái dị trong cấm chế thứ hai bị một áp lực cực lớn nghiền nát. Hơn mấy chục vạn quái dị cùng lúc bị nghiền nát, tạo thành một dòng sông máu hắc ám chảy về trung tâm của cấm chế. Nơi đó có một Giọt Máu đỏ tươi lơ lững giữa không trung, tạo ra lực hút cực kỳ đáng sợ, nó hấp thụ dần tất cả máu màu đen của quái dị đang chảy về đây. Thậm chí xác quái dị bị nghiền nát cũng bị hấp thụ hết.

Bên ngoài cấm chế thứ hai, vẫn có hàng vạn quái dị không bị ảnh hưởng. Chúng điên cuồng gào rú trốn chạy khắp nơi. Vạn quái dị đang hành động theo bản năng, tránh xa nguy hiểm, chạy càng xa càng tốt cấm chế thứ hai. Mục tiêu bọn chúng không chỗ nào khác chính là thành ngoài, nơi có bốn cổng thành lớn. Bọn chúng như phát cuồng, trốn tránh nguy hiểm gì đó, chạy loạn, tìm đường thoát ra Thiên Long Thành.

- ------------------------------------

Phía trên các nóc nhà cao phía ngoài cấm chế thứ hai là các thế lực khác nhau, bọn họ mặt mày ngưng trọng, cảnh giác nhìn bốn phía. Thứ đáng sợ bây giờ đối với bọn hắn không phải là quái dị yếu kém đang chạy trốn điên cuồng phía dưới mà là các pháp sư đối thủ. Nếu tranh chấp diễn ra, các pháp sư kia chính là kẻ địch nguy hiểm nhất của bọn hắn.

Ở phía tây một nóc nhà không lớn lắm, một lão giả đang đứng đó chắp tay sau lưng. Người này chính là phó viện trưởng của thư viện, Phát Nhân. Ngay đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên hướng về phía Phát Nhân:

- Phát Nhân, không thể nghĩ đến ngươi có thể đột phá cấm chế vào đây tham gia náo nhiệt lần này. Ta chưa từng nghĩ ở Thiên Long Thành lại sẽ có người của Thiên Viện. Mở cấm mà vào, Thư viện các ngươi ẩn dấu thực sâu?

- Huyết Cuồng, lũ tà ác chui rúc các ngươi lại dám xuất hiện trước ánh sáng sao? Hừ, vì bảo vật này mà các ngươi dám hủy cả thành Thiên Long, món nợ này thư viện chúng ta sẽ tính kỷ với tất cả người ở đây. Tên Huyết Cuồng này là người nổi danh ở phía đông đại lục này. Người cao lớn vạm vỡ, cơ bắp cuồng cuộng. Hắn là một chiến cuồng, thích đồ sát và huyết chiến. Từng thách đấu với các nhân vật lớn của ba thư viện. Dù có thắng có bại, nhưng không ai giết được hắn. Hắn thuộc thế lực hắc ám, từng có lệnh truy nã hắn phát ra từ các thế lực lớn. Nhưng lần nào hắn bị bao vây, hắc ám thế lực trong bóng tối đều tham gia ngăn cản giúp hắn thoát thân.

Câu vừa rồi của Phát Nhân không chỉ đụng chạm đến một mình Huyết Cuồng. Mà thậm chí đe dọa các thế lực có mặt ở đây. Một tiếng hừ lạnh khó chịu vang lên:

- Hừ, Huyết Nguyệt Pháp Tắc thư viện thật ghê gớm. Ngươi có chắc muốn tính toán món nợ này với tất cả chúng ta không?

Phát Nhân liếc nhìn người mới lên tiếng, khinh khỉnh tỏ ra kinh ngạc nói:

- Ôh, tưởng là ai? nguyên lai là thái thượng trưởng lão của Pháp Tông, Mưu Cầu. Già mà không chết sớm, chắc là sắp biến thành tinh rồi. Pháp Tông các ngươi là người của chính đạo, vậy mà cũng bỉ ổi đến độ nhập bọn với đám tà ác tôm tép làm loạn. Thật sự chó đi cùng với chó, người đi cùng với người mà.

- Người..

- Ngươi nói ai chó?

Một tiếng quát giận giữ vang lên, người này mặt hồng bào. Áo ngắn để tay trần, trên mặt hiện lên sự giận giữ. Khuôn mặt tên trung niên này rất đặc biệt, rất giống cẩu. Dài dài, mũi tẹt. Phất Nhất thấy tên này thì cười ha ha:
- Cẩu Dã Nhân, người nào đáp lời ta người đó là chó.

- Ngươi…

Cẩu Dã Nhân cả người hỏa cháy phần phật. Hắn rất ghét người khác gọi hắn là chó. Y vừa định động thủ thì một tiếng nói lạnh vang lên:

- Phát Nhân, đừng nghĩ có một chút thực lực thì không xem ai ra gì. Ở đây không có ai kém ngươi. Còn làm loạn đừng trách chúng ta cùng lúc động thủ với ngươi.

Người mới lên tiếng là một mỹ phụ có ngũ quan sắc sảo âm trầm, thần sắc lạnh nhạt, Cả người mặc trang phục màu đen, trong mắt mỹ phụ hiện lên tà khí nếu không thì chắc chắn là quốc sắc giai nhân.

- Thì ra là Mai phu nhân, ngươi nói làm ta sợ quá. Nghe nói ngươi vì đi ngủ với tên khác làm chồng mình tức đến hộc máu mà chết. Không biết bây giờ định câu dẫn những ai đến tấn công ta đây.

Mai phu nhân nghe vậy hai mặt trợn ngược giận giữ không thôi. Ngay định phát tát thì Phất Nhân quát lớn:

- Các ngươi nghĩ Huyệt Nguyệt Pháp Tắc thư viện sẽ sợ các ngươi sao? Các ngươi đến quốc gia dưới quyền quản lý của thư viện, lại gây nên chuyện diệt thành này. Hừ! Các ngươi nghĩ chúng ta ăn chay sao? Muốn chiến thì chiến. Ta muốn xem xem, hôm nay các nhân vật tên tuổi như các ngươi xem ai sẽ nằm lại nơi đây, chôn cùng những người vô tội dưới kia.

Phát Nhân cả người từ từ bay lên, trong tay xuất hiện một thanh đao dài lớn. Đường kính hẹp nhưng lại tạo cảm giác sắc bén cực kỳ. Phía đuôi đao hình một con rồng, phía trước mũi nhọn chĩa dài. Khí thế của lão từ kéo lên, một áp lực cực mạnh tỏa ra, căn nhà dưới chân lão vừa đứng liền sụp đổ.

Tất cả người ở đây lâm vào trầm mặt. Thậm chí kẻ được gọi là Huyết Cuồng, máu chiến cực kỳ cũng lâm vào trầm mặt. Có thể thấy được, trong lòng họ kiêng kỵ tên này đến mức nào. Ở đây đều là cao thủ của một vùng nhưng đứng trước Pháp Nhân, bọn hắn cũng không có đủ tự tin vây công để dành chiến thắng dễ dàng.

Người được gọi là Mai Phu Nhân kia cũng không dám vọng động. Vừa rồi tức giận làm bả muốn động thủ nhưng giờ thì tỉnh táo lại thì không dám ngo ngoe. Với lại, nếu giờ ai xuất thủ trước điều sẽ mất tiên cơ, không có lợi cho việc tranh giành vật kia. Bảo vật kia sắp xuất thế, cấm chế vừa mở cũng là lúc bọn hắn có thể xuất toàn lực tranh cướp.

Phía sau mấy tên lão nhân này đều là một nhóm người, hai ba thanh niên trẻ tuổi, cùng một hai trung niên nhân. Giờ đây thấy Pháp Nhân phát uy, uy hiếp toàn trường, có kẻ thì tỏ vẻ hâm mộ, kẻ thì lâm vào trầm mặt. Đây chính là thực lực bọn hắn muốn đạt được. Cùng cái khí thế bá đạo bọn hắn muốn có. Chấn nhiếp toàn trường.

- Pháp Nhân, làm gì mà hô to gọi nhỏ thế. Bây giờ chưa phải lúc đâu, tí nữa vật kia xuất thế, lúc đó muốn đánh thế nào thì đánh.

Đến không chỉ một người, mà là ba thế lực khác. Trong đó, có người mà Nhất Thành từng thấy trước cửa Mộng Lâu. Lão giả vẫn mang vẻ âm trầm đáng sợ như trước. Phía sau lão là một nữ nhân mang đồ đen kín mít, che mặt. Bên phải là hai người áo trắng, một trung niên nhân và một thanh niên trẻ tuổi. Trên áo trắng có một chữ Nhân được in rất nổi bật. Phía trái là ba người mặc áo quần vàng nhạt, người đi đầu là một lão nhân chống gậy. Trên áo màu vàng của lão không có một chút dấu vết nào cả. Phía sau là một nam, một nữ. Nam trên áo có chữ Thiên, nữ mang chữ Địa.

Chương 54: Biến dị Hắc Quái

Người mới lên tiếng chính là lão áo vàng chống gậy. Pháp Nhân nhìn qua đám người mới đến liền thu lại khí thế của mình, lâm vào trầm mặt nói:

- Không nghĩ chỉ là một Giọt Máu Sinh Mệnh lại có nhiều thế lực lớn tham gia tranh đoạt như vậy. Thậm chí Thiên Địa Tông cùng Nhân Tông cũng tham gia. Vậy là thế lực chính đạo đã có Pháp Tông, Thiên Địa Tông và Nhân Tông. Hắc Ám thế lực thì có Tà Ác tổ chức, Huyết Sát tổ chức, La Sát. Sức mạnh cũng khá đồng đều, trận chiến này sẽ được đi vào lịch sử. Hôm nay kẻ nào nằm xuống ở đây, ta sẽ bảo ghi lại tên các trong thư viện để học viên tưởng nhớ đến việc đồ thành cướp bảo vật của các ngươi. Ngoài ra ta sẽ kêu Thiên Long Quốc lập một cái bia thật lớn. Tên tuổi của các ngươi sẽ được ghi trên đó, con cháu của Thiên Long Quốc ghi nhớ mãi mãi các ngươi. Còn về bọn họ thờ phụng hay phỉ nhổ bài vị các ngươi thì xem vào tâm trạng họ mà thôi.

Người của các thế lực ở đây mặt mày đều run lên nhăn nhó. Đặt biệt đám người chính đạo thì càng khó xem, nếu làm thế thì danh tiếng bọn hắn sẽ bị bôi đen, thậm chí tông môn rất mất mặt. Đám hắc đạo mặt mày cũng nhăn nhưng nhịn cười. Tên tuổi bọn hắn đã thối hoắc, có thêm chút danh tiếng này càng tốt. Nhưng thấy mặt mấy tên chính đao lại muốn cười lớn. Lão già cầm gậy tay run run chỉ Phát Nhân:

- Ngươi.. Ngươi dám làm vậy thì ta sẽ không chết không thôi với ta. Việc này không có liên quan gì đến chúng ta, ta chỉ nghe tin mà đến. Ngươi làm như vậy là vu oan, vô đạo đức.

Phát Nhân cười lớn nói:

- Ha..Ha..Ha.. không liên quan sao? Vu oan sao? Vô đạo đức sao? Các ngươi nhìn cả thành này đi, mấy trăm vạn người đều vì thứ này mà chết. Ngươi từng ra tay cứu người sao? Ngươi giúp người trong thành chạy thoát sao?

- Bọn họ chết vì yếu đuối, không phải do chúng ta. Thứ sinh mệnh rẽ mạt như chúng không đáng giá bằng thứ sắp xuất hiện. Chết mấy vạn thì có đáng là gì? Với lại đây là sự bất lực bảo vệ Thiên Long Thành của thư viện. Tất cả đều là lỗi do các ngươi yếu kém không bảo vệ nổi người khác. Giờ còn muốn vu oan giá hoạ lên đầu người khác. Không nghĩ thư viện lại tiểu nhân bỉ ổi như vậy?

Thái Thượng trưởng lão Mưu Cầu âm trầm lên tiếng. Phát Nhân nghe vậy thì nổi giận đùng đùng, chửi ầm lên:

- Ngươi nói mạng bọn họ rẻ mạt, vậy mạng chó của ngươi đáng giá sao? Thứ chó má như ngươi cung tự xưng là chính đạo sao. Loại người như ngươi còn thấp kém hơn lũ Thi Quái hút máu người. Mưu Cầu, ngươi nói thư viện bất lực nhưng việc này chắc chắn có liên quan đến Pháp Tông các ngươi. Việc này thư viện sẽ điều tra rõ ràng, nhưng hôm nay, không cần biết ai đoạt được bảo vật, mạng ngươi sẽ chôn cùng vạn người dưới kia. Dám sĩ nhục thư viện, xem mạng người như cỏ rác. Ngươi đáng chết.

Mưu Cầu mặt mày âm trầm giận giữ quát:

- Ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao? Chiến thì chiến!

Lão chống gậy lên tiếng khuyên ngăn:

- Hai vị đều là người đứng đầu một vùng, mất bất cứ ai, liên minh chính đạo sẽ yếu đi. Các ngươi cần gì phải như vậy.

- Hừ, chính đạo là thứ chó má gì? Toàn là một lũ đạo đức giả, chỉ xem mạng người như cỏ rác. Địa Tôn, ngươi tự mình xưng là chính đạo, vậy ngươi đã làm được gì cho người ở Thiên Long Thành. Còn tên Mưu Cầu cũng xưng là chính đạo nhưng lại âm thầm làm điều mờ ám. Đây chính là chính đạo của các ngươi nói.

Lão già lạnh lùng mà Nhất Thành gặp trước Mộng Lâu mỉa mai nói. Từ nét mặt lão hiện lên sự nhạo bán, chế giễu rõ ràng. Địa Tôn liền âm trầm liếc mắt nhìn lão kia:

- Hừ, Ngươi chắc là La Mục, đường chủ mới của La Sát tông. Việc của chính đạo chúng ta từ lúc nào đến phiên La Sát tổ chức các ngươi nhúng tay vào. - Ha..Ha.. Ha.. Chính đạo, càng nghe ta càng buồn cười. Chỉ là một đám tiểu nhân mà thôi. Giấu đầu hở đuôi, làm việc thì úp úp mở mở, lúc nào cũng sự xưng là chính đáo nữa mới ghê tởm.

La Mục cười lớn, không chỉ mình hắn mà tất cả đám người Hắc Ám cũng cười lớn. Bọn chúng thật sự cảm thấy đám chính đạo thật quá đáng thương.

- ---------------------------------------

Phía cổng thành, Nhất Thành mở cấm chế đưa người ra ngoài. Ngay khi Thi Quái ập tới, lần này không chỉ mấy trăm Thi Quái mà là mấy vạn. Hai vị sư tỷ sư huynh lao ra chống đỡ. Số lượng chưa đến mấy trăm, tiêu diệt chúng rất dễ dàng. Nhưng càng lúc, số lượng Thi Quái ập đến hàng ngàn, dù là pháp sư cấp S cũng rợn cả người.

Trên tay Như Như xuất hiện lưỡi hái tử thần, màu đen tuyền cực kỳ bắt mắt. Mỗi lần quét qua, một luồn năng lượng màu đen từ lưỡi hái truyền ra mấy mét, cát chém tất Thi Quái trong vùng. Với bộ đồ đen tung bay trong gió, nhìn nàng không khác gì một nữ tử thần đòi mạng. Bất cứ Thi Quái nào xong đến, đều ngã gục trước lưỡi hái của nàng.

Vị sư huynh kia thì khác, người này tên là Lưu Bá Nhân. Ý thi triển rất nhiều tấm giấy vàng bùa chú xuất hiện trên không. Chúng tạo thành bức tường lớn, ngăn cản đám Thi Quái. Sư huynh này như mấy lão đạo sĩ trừ tà ở kiếp trước, tay bắt bùa chú, khi thì phun sét khi thì phun lửa, thậm chí có phong nhận. Cách tấn công rất đa dạng.

Nhất Thành mở cấm chế lần nữa, hắn cảm thấy sau khi cấm chế thứ hai xuất hiện, cấm chế thứ nhất toàn thành đang yếu dần, bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ. Không biết nhanh hay chậm mà thôi. Bây giờ việc mở cắm chế đối với hắn rất dễ dàng, không có nhiều khó khăn như lúc trước. Lực phản chấn từ không còn lớn, cấm chế hơi run lên nhè nhẹ. Nhất Thành cảm thấy qua một thời gian nữa, mình có thể đánh sập cắm chế này. Hắn thấy mật mạp bên ngoài thì gọi lại:

- Mập Mạp, lại đây?

Mập Mạp đang thúc dục mọi người nhanh chóng rời xa cổng thành. Nghe Nhất Thành gọi liền vội vàng chạy lại nói: - Gì thế? Có gì mà gọi ta.

- Ngươi tìm hiểu xem có người của thư viện ở ba cổng thành khác không?

Mập Mạp không biết vì sao Nhất Thành hỏi điều này nhưng cũng mau chóng chạy đi. Ngay khi Mập Mạp rời đi, trong thành liền lâm vào yên tĩnh. Đám Thi Quái đang đổ dồn về phía bên này nhanh chóng rút lui. Như Như cùng Lưu Bá Nhân cũng thu lại phép thuật của minh lùi về trong nhóm. Nhất Thành cảm thấy kỳ lạ liền tiến lên hỏi:

- Sao bọn chúng lại rút lui?

Như Như và Lưu Bá Nhân nhìn nhau một cái. Sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của họ. Sau một lúc, Như Như mới lên tiếng:

- Thi Quái rút lui vì có quái dị mạnh mẽ hơn kêu gọi chúng lùi lại.

Nhất Thành khó hiểu hỏi:

- Vậy là sao? Đệ không hiểu ý tỷ là gì?

Bạch Tư Thường đến bên cạnh mọi người nói:

- Đệ lại thiếu hụt kiến thức cơ bản nữa rồi! Quái dị nhân được phân cấp mạnh yếu, chúng cũng tuân theo lệnh kẻ mạnh. Giữa kẻ mạnh và kẻ yếu sẽ có một liên kết đặc thù, gọi là liên kết cấp bật. Thi Quái lúc gặp cấp cao quái dị nhân thì bị áp chế về sức mạnh nhưng lúc gặp phải biến dị quái dị thì phải tuân lệnh chúng. Giống như vừa rồi, quanh đây chắc chắn có một biến dị quái dị cấp bật cũng phải hắc quái trở lên mới ra lệnh được cho đám quái dị này rút lui trong lúc điên cuồng.

Nhất Thành hai mắt tỏa sáng như hiểu ra:

- Oh, không nghĩ quái dị cũng như loài người nhỉ. Kẻ mạnh làm vua.

Lưu Bá Nhân liếc hắn một cái rồi nói:

- Sư đệ này thật vui tính, lại ví quái dị với người! Mà kiến thức cơ bản hơi kém một chút. Cái này không phải gọi là kẻ mạnh làm vua, mà phải nói là kẻ yếu không nên tồn tại. Liên kết này đáng sợ hơn ngươi nghĩ nhiều. Nếu tên biến dị Hắc quái kia ra lệnh, thì đám Thi Quái này sẽ liều mạng mà tuân thủ mệnh lệnh. Bọn chúng không khác gì con rối chỉ biết tuân lệnh và trung thành tuyệt đối. Bọn họ không có cảm xúc hay sợ hãi. Đây mới là sự đáng sợ của chúng, nếu bây giờ tên quái dị kia ra lệnh phá cổng thành, thì đám Thi Quái này, dù có bị huỷ diệt cũng tuân theo. Điều này nguy hiểm hơn loài người rất nhiều.

Chương 55: Kẻ kiếm chuyện

Nhất Thành hiểu ý gật gật đầu:

- Ý sư huynh nói là giống cảm tử quân. Chỉ cần biết mệnh lệnh dù có chết cũng không lùi. Đối mặt với ai cũng không quan trọng.

- Cảm tử quân là gì thì ta không rõ, nhưng đúng như ngươi nói. Ngoài ra, việc không chế mấy vạn Thi Quái như vậy cũng cần ít nhất năm tên biến dị Hắc Quái, thậm chí Tử Quái. Bọn chúng mà cùng lúc tiến lên, lúc đó thì..

Nhất Thành giờ mới cảm thấy kinh hãi, năm tên biến dị quái dị cấp Hắc quái, thậm chí Tử Quái? Mới ba tên biến dị cấp thấp đã khiến Bạch Tư Thường, một pháp sư Red Plate đỉnh phong suýt mất mạng. Nếu đám biến dị hắc quái kia ra lệnh tất cả Thi Quái cùng bọn hắn tấn công. Thế cái tràng cảnh này sẽ ra sao? Cấp S pháp sư gặp phải cảnh này cảnh này thì cũng phải chạy trối chết. Dù dám chiến, chưa cần đến biến dị Hắc Quái ra tay. Pháp sư mới giết được một vạn tên Thi Quái thì pháp lực cũng đã hao hết, lúc đó chỉ có thể chịu chết mà thôi.

Nhất Thành gật gật đầu nói:

- Đệ hiểu rồi, việc trong thành này càng lúc càng rắc rối.

Nhất Thành trong đầu tưởng tượng cảnh mấy ngàn, mấy vạn Thi Quái tấn công hắn. Chỉ mới nghĩ thôi đã rợn người. Đúng lúc này, trong đầu hắn léo lên một ý nghĩ:

- Trí Tuệ Thẻ, ta cũng là nữa quái dị. Ta có thể điều khiển quái dị nhân kia không?

Tiếng Trí Tuệ Thẻ vang lên trong đầu hắn:

- Không thể. Nhưng túc chủ có thể áp chế quái dị yếu kém hơn. Vừa rồi, dù ký chủ đứng yên một chỗ, bọn Thi quái kia cũng không dám đến gần. Bấy giờ sức mạnh thể chất của túc chủ đã đạt đến Hắc Quái đỉnh phong sắp đột phá Tử Quái sơ cấp, mấy tên cấp thấp sẽ không dám động thủ với túc chủ.

Nhất Thành hơi thất vọng một chút nhưng có áp chế cũng được. Khiến bọn chúng sợ hãi cũng đã ngầu rồi.

Đang lúc đám người nói chuyện, thì tất cả mọi người quay đầu nhìn về một phía. Một nhóm pháp sư và người thường ăn mặc sang trọng đang hùng hùng hổ hổ kéo về phía bên này. Dẫn đầu chủ yếu là pháp sư tự do nhưng Nhất Thành và Bạch Tư Thường lại nhận ra vài người quen trong đó. Đó là Thái Gia gia chủ với con của hắn Thái Thư. Ngoài ra còn có Pháp Tông đệ tử, Tống Ngôn, từng va chạm với nhóm bọn hắn ở Mộng Lâu.

Bạch Tư Thường nhìn qua Như Như và Lưu Bá Nhân nói:

- Trong đó là có người của Pháp Tông. Lần trước có một chút xích mích với đám bọn đệ khi làm nhiệm vụ. Sợ rằng đám người này đến đây không có thiện ý.

Như Như cùng Lưu Bá Nhân cũng gật gật đầu:

- Uh, chúng ta biết. Trong đó có tên Triều Dương, thiên tài dưới 20 tuổi, khá nổi tiếng của Pháp Tông nhưng có vẻ hắn đang bị thương thì phải. Mặt mày tái nhợt.

Bạch Tư Thường cười lạnh:

- Không chỉ trọng thương đâu! Nghe mấy sư đệ kể lại, hắn suýt bị người cùng lứa đánh chết. Phải dùng thủ đoạn bảo mệnh mới thoát một kiếp.

- Oh có chuyện này nữa sao? Lúc nào rảnh nhớ kể cho chúng ta chuyện này. Giờ thì xem bọn này muốn gì.

Như Như nheo mắt cười, tỏ vẻ hứng thú về chuyện này. Bạch Tư Thường thì gật gật đầu đồng ý sẽ kể cho nàng nghe sau.
Nhất Thành nheo mắt nhìn đám người đang đến, nhìn qua phong thái hùng hổ kia thì biết người đến không thiện. Với lại hắn còn nhận ra một người nữa là Triều Dương, pháp sư cấp S mấy tối trước cùng hắn đánh đến sống chết. Bên cạnh tên này lại là một người trung niên, nhìn qua thì rất bình thường nhưng điều bình thường này lại làm Nhất Thành cười lạnh. Thà rằng là người bình thường luôn, chứ thế này thì khác gì báo mọi người biết mình là cao thủ.

Nhất Thành nhìn qua đám Mộc Nhân bên cạnh dặm dò:

- Các ngươi lùi lại sau bảo vệ người thường đi, dù có chuyện gì thì cũng đừng để ý việc này. Người đến có người của Pháp Tông, thư viện đắc tội nổi nhưng các ngươi là pháp sư tự do lại không gánh nổi. Nếu lọt vào mắt bọn chúng sẽ chết không đáng giá.

Mộc Nhân với mấy pháp sư tự do trầm mặt một lúc, rồi cũng gật đầu. Bọn hắn rất xúc động, Nhất Thành lúc này vẫn còn quan tâm đến bọn hắn. Nhìn người đến có thể thấy được bọn chúng chắc không có ý tốt nào. Lúc nảy cả đám định đứng về phía thư viện dù có chuyện gì nhưng có vẻ như Nhất Thành nói đúng. Nếu vậy cả đám sẽ hy sinh vô ích.

Mộc Lan sau lưng Mộc Nhân đứng ra:

- Nhưng ta là người thư viện.

Nhất Thành gật đầu rồi lại lắc đầu:

- Sư tỷ đúng là người thư viện nhưng mà Mộc Nhân tiền bối không phải. Với lại sư tỷ là trị liệu sư, không cần phải lên trước. Ngoài ra, nhìn người đến thì hùng hổ nhưng cũng chưa chắc bọn chúng dám thật sự trở mặt với chúng ta.

Ngay khi đám người đến trước mặt mọi người, một tên nhảy từ trong ra chỉ vào Nhất Thành:

- Chính hắn, hắn là kẻ có thể mở cắm chế.

Mộc Nhân phía xa thấy người này thì nhíu lông mày. Tên vừa nhảy ra kia lúc trước chính là người trong đám người của bọn hắn. Nhưng không biết tên này rời đi từ lúc nào. Lão quát:

- Ngưu tiểu tử, ngươi làm gì? Tên được gọi là Ngưu tiểu tử kia liền quát lớn:

- Mộc Nhân, ngươi gọi cái gì? Chính là tên này, tên này có thể mở cắm chế mà lại không cho ta chúng ta đi ra. Lại cho đám dân thường kia đi trước. Mạng bọn hắn đáng giá bằng quý tộc bọn ta sao? Bọn họ là cái thá gì mà để chúng ta chờ. Chúng ta phải ở lại đây chịu nhiều nguy hiểm. Ta lần này mang theo Pháp Tông người tới làm chủ cho chúng ta.

Triều Dương đi ra từ trong đám người tỏ vẻ lạnh lùng nói:

- Điều này có đúng không? Các ngươi là người thư viện lại phân biệt đối xử như thế là sao? Trong thành còn rất nhiều người mà các người lại không giúp đỡ, chỉ giúp đỡ mấy tên dơ dáy bẩn thỉu kia là sao? Các ngươi không bảo vệ tốt Thiên Long Thành. Giờ đây lại để những người đứng đầu của Thiên Long Quốc phải chịu nguy hiểm. Không có bọn hắn, đất nước này sẽ sụp đổ. Vậy mà các ngươi lại không trợ giúp bọn hắn thoát đi mà ưu tiên đám tiện dân kia. Tất cả đều là do sự yếu kém bảo vệ của các ngươi mà Thiên Long Thành này bị điệt. Thư viện các thật sự quá kém, thật mất mặt tự xưng mình là người chính đạo.

- Đúng, Đúng… Triều công tử nói đúng. Đều do thư viện các ngươi mà Thiên Long Thành ra thế này, các ngươi phải chịu trách nhiệm. Các ngươi lại để chúng ta ở đây chịu nguy hiểm, mà đám tiện dân kia lại thoát ra. Đây là ý gì? Mạng chúng ta không đáng giá sao.

Mấy trăm người phía sau lưng Triều Dương lên tiếng phụ hoạ. Chửi mắng, trách móc thư viện. Như Như không nhịn được:

- Việc này là do thế lực Hắc Ám kích động Cấm Pháp mới xảy ra, liên quan gì thư viện?

Tông Ngôn phía sau lưng nhanh miệng nói:

- Thiên Long Thành là dưới sự bảo vệ của các ngươi. Vậy mà để chuyện đồ thành xảy ra, không phải trách nhiệm của các ngươi thì là của ai. Đó là do thư viện các ngươi bất lực. Còn tên kia mở được cắm chế lại để đám phế dân kia ra. Người quan trọng của đất nước này thì giữ lại trong thành chịu chết. Thư viện của các ngươi làm việc hại nước hại dân vậy mà còn mở miệng nói cứu người, còn cái gì mà hắc ám. Tất cả đều là do các ngươi ngu muội, kém cỏi.

Phía sau đám con cháu ăn mặt thổ hào phụ hoạ lên. Hết mắng bọn hắn thì mắng thư viện vô năng. Thậm chí có một nhóm quý tộc bên phía của Nhất Thành cũng rời nhóm, gia nhập vào bên kia mắng chửi. Bọn họ không đồng ý cứu mấy người thường này trước.

- Ngươi...

Như Như tức giận đến nói không nên lời. Lưu Bá Nhân mặt mày âm trầm không thôi. Bọn họ là thiên tài nhưng làm sao nói lại mấy tên kia có chuẩn bị trước. Phía sau bọn hắn, đám người thường cực kỳ tức giận nhưng không ai nói gì- bọn họ là ngu dân, vậy thì không thể sống hay sao?

Đám người Mộc Nhân mặt mày giận giữ, muốn nói nhưng lại thôi. Không nhờ người thư viện cứu giúp, mở cắm chế thì bọn hắn sợ rằng càng nguy hiểm hơn. Mà mỗi lần quái dị đột kích chính là người thư viện đứng ra đón đở. Mang ơn là phải trả ơn nhưng nhớ lại lời Nhất Thành vừa rồi, đúng là bọn hắn không thể đắc tội người Pháp Tông được.

Tiếng mắng chửi càng ngày càng thậm tệ, càng lúc càng khó nghe. Người Pháp Tông thì tỏ vẻ vui vẻ, đặc biệt tên Tông Ngôn kia càng đắc ý.

Được nước lấn tới, tên Tông Ngôn liền nhảy ra chỉ vào Nhất Thành quát lớn:

- Ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mở cắm chế cho bọn ta ra ngoài.

- Đúng rồi! Mở ra, mở ra. Tên đệ tử thư viện kia mở ra cho chúng ta ra ngoài. Đều tại các người mà Thiên Long Thành ra thế này. Còn không chịu làm việc bù đắp thất bại của các ngươi.

Tất cả người ở đây mang tâm trạng khác nhau nhìn về phía Nhất Thành. Bọn họ cứ nghĩ sẽ thấy hắn tức giận, mặt mày trở nên xấu xí nhưng tất cả đều thất vọng, tên này lại khác hẳn. Trên mặt hiện lên tiếu ý, hắn đang nhìn Tống Ngôn như nhìn một tên hề đang biểu diễn tạp kỹ vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau