QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Mở màn đồ Sát

Nhất Thành cũng không biết nên làm gì bây giờ, có thể thấy tình hình bây giờ khá là phức tạp. Bọn họ phải tìm cách rời thành trước khi cấm pháp thứ hai biến mất. Suy nghĩ một lúc hắn nói:

- Chúng ta cứ ở lại đây hôm nay. Tay các ngươi cần thời gian hồi phục vì thế phải nghỉ ngơi thật tốt, ngoài ra chờ Bạch sư huynh tỉnh lại. Tình hình bây giờ có chút phức tạp, phải tìm cách thoát ra khỏi đây trước khi vật kia xuất thế. Nếu không thì theo lời Mộc Nhân sợ rằng người ngoài kia không người nào sống nổi. Thậm chí chúng ta cũng gặp nguy hiểm.

Mọi người đều đồng ý với ý kiến của Nhất Thành, giờ bọn họ cũng không có cách nào. Cấm chế này không đơn giản chút nào, thậm chí pháp sư Cấp S cũng không thoát được huống gì bọn hắn.

Ăn uống xong, mọi người kiếm chỗ riêng mình dưỡng thần, hôm qua cả đám đã thức cả đêm canh gác cho Nhất Thành. Nhất Thành thì câu thông với trí tuệ thẻ:

- Trí Tuệ Thẻ, mở thông tin cá nhân

- Tính danh: Nhất Thành

- Cảnh giới:

- Red Plate: Rm (sơ cấp)

- Black Plate: Re (sơ cấp)

- Ma pháp: Không gian (nhập môn), Nghệ Thuật Hắc Ám (Phép thuật máu (trung cấp), hắc ám(không)

- Vật Chất Điểm: 90

- Thể chất: 48

- Linh Hồn: 40

Nhất Thành thấy mình có 90 điểm vật chất điểm thì cực kỳ vui mừng không nghĩ tới đoạn đường ngắn phía sau lại thu được 90 điểm. Vậy tổng cộng hắn thu được 225 điểm vật chất. Thật sự đây là thu hoạch ngoài ý muốn. Hắn còn nhớ rõ lần trước ở Thuỷ Linh Quốc, giết tên cấp S bị thương của ác ma tổ chức kia chỉ nhận được 40 điểm. Trong lòng thở dài, đúng là góp gió thành bảo, đánh chết một kẻ mạnh không bằng đồ một đoàn quái dị yếu.

- Trí Tuệ Thẻ, ta dùng 90 điểm này có thể tăng Black Plate lên cấp Rm đỉnh phong không?

- Túc chủ cần 85 để tăng Black Plate lên đẳng cấp Rm đỉnh phong.

- Vậy ngươi nghĩ với năng lượng phép thuật trong bình chứa thứ hai có đủ để đột phá Nhậm Đốc nhị mạch?

- Không thể, ít nhất túc chủ phải đột phá Red Plate lên cấp bật Rm đỉnh phong. Không nghĩ tới việc đột phá nhậm đốc nhị mạch trong cơ thể lại khó khăn đến thế. Nhất Thành suy nghĩ chốc lát rồi rời khỏi lều, hắn tìm đến một căn nhà cũ nát gần nơi đóng đô của bọn hắn, lẻn vào trong, ngồi xuống.

- Trí Tuệ Thẻ, đột phá Black Plate lên Rm đỉnh phong.

Năng lượng phép thuật quanh người hắn tụ tập lần nữa, điên cuồng tiến vào bình chứa ma pháp thứ hai. Sau mấy phút qua đi, hắn liền mở mắt. Bởi vì đang kích hoạt năng lượng phép thuật ở bình thứ hai nên giờ đây cặp mắt hắn đã chuyển đen, nếu ai nhìn vào thì như đang nhìn vào một động hắc ám không đáy. Dấy lên sự sợ hãi sâu thẳm trong lòng. Nhất Thành về phía cổng thành, cười lạnh lùng lẩm bẩm:

- Đánh huynh đệ ta bị thương, các ngươi cũng nên trả rồi.

Trở về lều, đám mập mạp vẫn đang dưỡng thần. Hắn cũng về lại chỗ cũ của mình ngồi dưỡng thần, sau đó lăng ra ngủ. Khi tỉnh dậy thì đúng lúc Tuyết Nhạn cùng Lan mang một ít thức ăn trở về, hắn ngồi ăn rồi nói:

- Tí nữa ta ra ngoài xem xet tình hình trong thành, tìm cách rời khỏi đây. Để ý một chút Bạch Sư Huynh, đừng để xảy ra biến cố gì.

Tuyết Nhạn lo lắng hỏi:

- Vậy có nguy hiểm không? Trong thành có rất nhiều quái dị, có các thế lực lớn. Nếu như gặp bọn hắn sợ rằng ngươi sẽ có nguy hiểm.

Nhất Thành nhìn nàng cười cười:

- Không cần lo lắng, với tốc độ của ta, nếu không gặp pháp sư cấp S hoặc quái dị Tử Quái và Lệ quỷ, thì sẽ không ai ngăn nổi ta rời đi. Đám Mập Mạp thấy hắn tự tin như vậy cũng không nói gì nữa, trong nhóm giờ chỉ còn hắn mạnh nhất. Nhưng cả đám dặm dò hắn mãi, cũng làm hắn có chút cảm động.

Nghĩ ngơi một lúc, Nhất Thành một mình rời lều, lẫn vào bóng đêm màu đỏ. Mấy pháp sư canh gác thấy hắn cũng không để ý, miễn không phải quái dị, bọn hắn không quan tâm. Nhất Thành lẳng lặng đi trên đường lớn. Khắp nơi vẫn còn quái dị nằm la liệt, thậm chí có mấy cái sát không còn nguyên vẹn.

Nhất Thành không trực tiếp tiến về phía cổng thành mà dạo một vòng quanh trại của bọn hắn sau đó nhắm hướng ngược lại mà đi. Hắn không muốn người phát hiện việc tiếp theo mình làm.

Sau khi chém giết một vài tên quái dị lạc đàn, thấy đã đến nữa đêm. Hắn cởi áo ngoài thay một bộ áo đen sạch mới kiếm được trong mấy cửa tiệm ven đường, bịt mặt tiến về phía cổng thành.

Ngay khi mới đến nơi thì có một nhóm thị vệ khoảng mười người đang đi tuần cầm đao kiếm chặn lại.

- Ngươi nào?

- Bốp,

Đầu của tên mới hỏi vở nát, Nhất Thành vừa rồi không nói nhiều, xong đến đắm thẳng vào mặt tên kia.

- Có thích...

Không chút chậm trễ, Nhất Thành xông lên đánh chết cả đám thị vệ chỉ trong mấy giây. Với người bình thường, hắn không tốn nhiều sức.

Lúc này, tiếng hô đánh động thị vệ đóng ở cổng thành, một đống thị vệ như thủy triều từ bốn phương tám hướng áp sát, đồng thời tức tốc bày ra trận thế. Hơn chục thị vệ ôm cung tiễn dừng lại ở hơn mười thước, trong tiếng hiệu lệnh dáo dác gác cung lắp tên. Nhất Thành nghiêng mắt, thấy đám cung tiễn chuẩn bị bắn tên thì sử dụng phép thuật ngay.

- Lên, tiễn máu.

Khi Nhất Thành vừa hô lên, máu của mấy tên mới bị giết dưới chân hắn bóc lên hoá thành tiễn máu màu đỏ. Hắn tay phải vẩy ra, đám tiễn máu mang theo tiếng gió rít gào, điểm rơi vừa vặn đúng chỗ, đem những thị vệ còn chưa kịp bắn tên này toàn bộ xuyên thủng, thậm chí kéo theo mấy tên phía sau tan xác.

Đây là sự khác biệt của người thường và pháp sư. Ở thế giới này, các pháp sư thường không giam gia chiến tranh của các quốc gia bình thường. Nếu như có pháp sư nào phá luật này, tham gia nhân gian chiến, đồ giết binh sĩ hàng loạt, tất sẽ bị các thế lực lớn hợp lực tiêu diệt. Đây là quy tắc vạn năm nay, quốc gia lớn đều dưới sự quản hạt của các thế lực lớn nhỏ nhằm giữ cân bằng giữa người thường và pháp sư.

Nhất Thành cười lạnh nhìn đám thị vệ đang run rẩy kia, giọng khàn khàn quát:

- Nếu không muốn chết, cút.

Chương 37: Huyết Kiếm vs Chiến Sĩ

Mục tiêu của hắn đến đây là tên vương gia cùng với ba tên pháp sư đánh bị thương Mập mạp với Tuyết Dung.

Hắn không muốn tạo sát nghiệp quá nhiều, dù sao đám thị vệ này chỉ là người thường. Chém giết cũng không có điểm vật chất nào. Nghe hắn nói vậy đám thị vệ run run, nhưng không dám loạn động, cũng không dám tấn công. Bọn hắn cũng không điên đi tấn công tên ác ma dùng máu làm vũ khí này. Lúc nãy thấy máu dưới chân hắn bay lên, cả đám chân đã đứng không vững. Không phải là bọn hắn chưa gặp pháp sư, thậm chí đối mặt nhưng cái loại dùng máu biến thành tiễn này chưa từng thấy. Bọn hắn xông lên chỉ có nạp mạng vô ích.

Từ lúc sử dụng Black Plate cả người Nhất Thành toả ra một loại năng lượng hắc ám bốc lên quanh người như cháy. Một áp lực cực lớn toả ra từ người hắn, mắt lúc đen lúc đỏ, tạo cảm giác khác máu cực kỳ. Thậm chí lúc đám cung tiễn mới thấy hắn đã run tay, động tác chậm chập, chưa kịp bắn thì đã bị tiễn máu xuyên thủng người.

Đúng lúc này, ba luồng áp lực khổng lồ ầm ầm kéo tới. Ba tên pháp sư làm bị thương Mập Mạp và Tuyết Dung nhảy đến trước mười thước đám thị vệ. Tên Vương Gia thì đứng xa xa tránh sau đám thị vệ. Tên pháp sư chiến sĩ quát lớn:

- Ngươi là ai?

Nhất Thành cười lạnh lùng, giọng khàn khàn như từ địa ngục truyền đến:

- Kẻ giết các ngươi.

Không nói nhiều, năng lượng phép thuật trong người tràn ra. Một màng kinh khủng xuất hiện, mấy tên cung tiễn thủ nằm dưới đất dù sống hay chết nhanh chóng khô khắp, máu chúng bị rút ra khỏi cơ thể đều bay về phía Nhất Thành. Đám thị vệ cùng pháp sư đối diện cảm giác máu trong người mình sôi lên, như muốn tuôn ra khỏi thân bay về phía Nhất Thành.

Dù Nhất Thành đã hạn chế mục tiêu hút máu nhưng sức ảnh hưởng không nhỏ lên những người xung quanh. Hắn có thể mượn lực từ tự nhiên giúp tăng lên sức mạnh phép thuật. Đây cũng là sự đáng sợ của phép thuật thất truyền. Phần lớn pháp sư tu luyện ở cấp thấp, khi thi triển phép thuật đều lấy năng lượng từ bình chứa ma pháp trong người. Còn thất truyền phép thuật, ngoài lấy năng lượng trong người còn mượn nhờ từ tự nhiên. Nghĩa là hắn có vô hạn khả năng tăng sức mạnh, đòn tấn công sẽ có thể ảnh hưởng trên diện rộng.

Vừa rồi thi triển tiễn máu, hắn thậm chí chỉ dùng một phần nhỏ năng lượng phép thuật trong người, phần lớn là mượn nhờ từ bên ngoài, tăng lên sức mạnh của tiễn máu. Giờ thì chủ động dùng năng lượng phép thuật trong người, sức hút và áp lực đè lên đám người càng lớn hơn. Nhất Thành quát lớn:

- Huyết Kiếm

Nhất Thành thi phép, nhanh chóng những đám mây máu lơ lửng sau lưng hắn biến thành mười mấy cây huyết kiếm. Đây chính là phép thuật Nghệ thuật Hắc Ám - Tạo Hình Máu. Có điều, nếu nhìn kĩ, huyết kiếm không được ngân thực cho lắm, độ sắc bén cũng không cao. Nhất Thành dù đạt đến độ thuần thục trung cấp nhưng đây là lần đầu tiên hắn dùng trong chiến đấu. Kinh nghiệm còn kém và cần sự tập trung cực lớn.

Ba tên pháp sư đứng đối diện mặt mày cực kỳ trầm trọng, loại phép thuật này bọn hắn chưa thấy bao giờ. Bây giờ tên kia như ác ma, tạo ra áp lực cực kỳ đáng sợ.

Trong không khí ngập mùi máu tanh gắt mũi, không khí trong nháy mắt đè nén đến cực điểm, mỗi một người đều nhìn rõ nụ cười âm u khiến người không rét mà run trên mặt Nhất Thành, tràn đầy vẻ tàn nhẫn như ma quỷ.
Bọn họ không dám khinh thường, vận hết phép lực trong người. Một tên thì phong nhận xuất hiện quanh người, một tên thì tay bốc cháy lên hừng hực, tên chiến sĩ rút kiếm lớn sau lưng, cơ thể lớn hơn một vòng.

- Đi

Nhất Thành phất tay, mấy chục huyết kiếm dưới sự không chế của hắn bay về phía ba tên pháp sự. Nhưng hắn vẫn giữ hai thanh huyết kiếm bên mình nhằm ngăn chặn việc ngoài ý muốn. Ba tên pháp sư thấy thế liền đánh ra Magic Plate của mình, thi pháp, ngăn chặn huyết kiếm đang lao tới.

- Hảo Quyền

- Phong Bạo

- Kiếm Phong Chi Kiếm

Ba tên cũng không hề yếu thế, một ngọn gió lốc cùng với mười mấy nắm đấm bằng lửa bay đến không trung, đón đỡ mấy thanh huyết kiếm bằng máu kia đang đánh về phía bọn chúng. Tên chiến sĩ thì khác, thanh kiếm lớn vung lên đón đỡ kiếm máu.

- Âm... Âm… Âm
Huyết kiếm cùng phép thuật của hai pháp sư kia va chạm, tiếng nổ lớn liên tục truyền đến. Nhưng dù là va chạm, huyết kiếm không bị ngăn cản hoàn toàn. Huyết kiếm chỉ nhỏ đi một vòng rồi xuyên qua nắm đấm lửa thoát đi đâm đến tên pháp sư dùng hỏa phép thuật. Ngay khi đâm đến, pháp sư kia vội vàng dùng phép thuật hỏa diễm lên tay phải đón đỡ huyết kiếm.

- Xet..

Hoả tay vừa tiếp xúc với Huyết kiếm thì bị chém đứt, máu tươi phun trao mãnh liệt. Tên pháp sư sử dụng hỏa diệm, vội vàng kết ấn cầm máu.

Pháp sư dùng phong bạo cũng không tốt hơn, chân trái của hắn đang cắm một thanh huyết kiếm. Vừa rồi, dù phong bạo đã ngăn chặn được hai thanh huyết kiếm nhưng thanh thứ ba lại không bị ngăn, đâm thẳng tới, hắn vội vàng tránh né nhưng cũng không kịp, đùi trái đã bị huyết kiếm xuyên thủng.

Hai tên pháp sư này, phép thuật không kém, thi triển nhanh nhưng so cấp bật phép thuật với Nhất Thành còn thua xa. Phép thuật hai tên pháp sư nhiều lắm thì cổ đại phép thuật, lĩnh ngộ cũng khoản sơ cấp đỉnh phong, vì thế sẽ không chịu nổi một kích này của Nhất Thành. Nếu đạt đến trung cấp mới hy vong ngăn nổi huyết kiếm của Nhất Thành.

Bên kia, tên chiến sĩ pháp sư khí thế bỗng trở nên bạo ngược, sức lực tồn đọng trong người hắn lúc nãy cũng từng chút một được phóng thích. Liên tục vung kiếm đón đỡ gạt những huyết kiếm kia sang một bên. Vừa tránh thoát, hắn liền lao về phía Nhất Thành. Nhảy lên trên không, một chiêu dốc hết toàn lực chém xuống.

Cheng!

Một chiêu dốc hết toàn lực chém xuống bị huyết kiếm chặn lại, mặt đất dưới chân Nhất Thành lún xuống. Đúng như Nhất Thành dự đoán, tên chiến sĩ là kẻ mạnh nhất trong ba người. Huyết kiếm phóng về phía hắn nhưng hắn rất dễ dàng tránh né, tốc độ của y cũng không kém, lao nhanh tấn công Nhất Thành. Nhất Thành dự đoán được điều này nên đã giữ lại hai thanh huyết kiếm bên người, nhanh tay nắm lấy một thanh, đón đỡ một kiếm vừa rồi.

Tên chiến sĩ ánh mắt lấp lóe, cổ tay rung lên, Nhất Thành rên lên một tiếng, thân thể bị một cỗ lực lượng không thể ngăn cản văng thẳng ra ngoài, làm mặt đất tạo thành một vết trượt hơn ba mươi thước. Nhưng lúc hắn trượt đi, đã vẫy tay trái, huyết kiếm còn lại duy nhất trên không, đâm về phía tên chiến sĩ.

- Cheng!

Tên chiến sĩ vội vàng chắn kiếm trước ngực đón đỡ huyết kiếm đâm về phía ngực mình. Tiếng động như kim loại va chạm vang lên. Hắn bị đánh lùi lại năm sáu bước mới đứng vẫn.

Lúc cả hai ổn định lại cũng không truy kích, tên chiến sĩ vắt ngang kiếm lớn, ánh mắt rọi lên trên lưỡi cự kiếm. Trên lưỡi cự kiếm vốn trơn nhẵn không ngờ lại thêm một vết xước nhỏ đến mức khó có thể phát hiện.

- Thật mạnh, cũng không tệ lắm. - Y ngước mắt lạnh lùng tán thưởng.

Chương 38: Luyện tay

Xa xa, trên một nóc nhà cao, Mộc Nhân cùng một đám pháp sư trong đó có đám người thư viện từ xa xôi nhìn về phía chiến trường, nhíu chặt mày.

Phía cổng thành, nơi hai người kia giao chiến đất đá bay tứ tung, mà bầu không khí huyết tinh cùng phép thuật va chạm làm cho mọi người ở đây mặt mày ngưng trọng, bề ngoài thì nhìn bình tĩnh nhưng nội tâm thì dậy sóng khó thể lấp bằng.

- Thực lực của bọn hắn không ngờ lại vượt xa chúng ta nhiều như vậy, nếu mấy hôm nay chúng ta tấn công bọn hắn sợ rằng kết quả không được tốt. – Mộc Nhân trầm ngâm nhìn về phía trước nói.

- Tên bịt mặt kia càng đáng sợ hơn, không biết thuộc thế lực tà ác nào mà cở tuổi đó lại có chiến lực ghê gớm đến thế.

Mộc Lan bên cạnh ngẫm nghĩ nói. Dù là bịt mặt và có năng lượng hắc ám bao quanh nhưng không thể che đậy được là tên sử dụng phép thuật huyết này còn khá là trẻ tuổi. Mập mạp thì lại nhìn qua đám Tuyết Nhạn hỏi nhỏ:

- Các ngươi thấy bóng dáng tên kia nhìn rất quen không.

- Ngươi nói tên điều khiển máu kia? Ta cũng cảm thấy vậy nhưng không thể nhớ ra là ai.

Tuyết Nhạn, Tuyết Dung và Lan gật gật đầu.

- --------------------------------

Trở lại cuộc chiến, tên pháp sư chiến sĩ thân ảnh nhanh chóng lao về phía Nhất Thành, hơn 10 mét khoảng cách bị hắn tại cực hạn ngắn thời gian rút ngắn, tư thế y tựa như một con Phong lang vồ mồi, cự kiếm mang theo tiếng xé gió đâm thẳng vào ngực Nhất Thành.

- Baa….a…

Nhất Thành hướng bên cạnh di động một bước né tránh, đồng thời bước chân phải lùi ra sau một bước, lấy chân trái làm trụ lên gối vào ngực tên chiến sĩ. Kinh nghiệm tên chiến sĩ cũng không kém, thay đổi thế trụ, dùng vai phải húc vào bụng Nhất Thành.

- Ầm

Hai người va vào nhau phát ra tiếng vang trầm thấp thanh âm.
Chỉ thấy hai người lúc lùi lại, Nhất Thành thì khom người xuống, có vẻ như bị thương ở phần bụng. Tên chiến sĩ thì đứng thẳng vươn vai, xương sườn của hắn cũng trúng đòn của Nhất Thành.

Vừa rồi, khi tên chiến sĩ thấy Nhất Thành tránh thoát đòn đâm thẳng, hắn đã vui mừng tay trái đã nắm sẵn chủy thủ. Thường thì người khác sẽ lùi hai bước huyết kiếm chém xuông hoặc xuất một chiều kiếm chí mạng nào đó. Nhưng lúc xuất kiếm tất sẽ có sơ hở, y sẽ có cơ hội áp sát người hắn, dùng chủy thủ công kích tầm gần. Không ngờ Nhất Thành lại không làm như vậy, tránh thoát đòn đâm thẳng lại dùng đòn lên gối vào phần ngực đang cúi xuống của y. Hắn chưa thấy ai chiến đấu kiểu đó.

Cái này thì không trách Nhất Thành được, hắn không biết kiếm pháp gì cả, với lại lúc đó hai người quá sát nhau và lại di chuyển cực nhanh. Cây kiếm thì dài trở nên vướng víu, thế nên dùng đòn gối. Kiếp trước làm một học sinh cá biệt, vật lộn kỹ thuật thì đã tiếp xúc qua nên lúc đánh nhau tầm gần, Nhất Thành vẫn mang theo phong cách kiếp trước. Lên gối, cùi chỏ, và các đòn đánh hiểm cũng mang theo đến.

Tên pháp sư lại công đến lần nữa, lần này thì Nhất Thành không dám cận chiến, dùng Huyết Kiếm đón đầu công kích tên kia.

- Cheng! Cheng! Cheng!

Nhất Thành nhận thấy mỗi lần dùng huyết kiếm đón đỡ cự kiếm kia, trong lòng bàn tay truyền đến đau đớn nhưng huyết kiếm ngưng thực hơn một chút. Vết vỡ khi va chạm trên huyết kiếm nhỏ lại qua từng kiếm. Hắn cảm thấy năng lượng hắc ám trong người cũng thông thuận hơn. Thế nên giờ đây, Nhất Thành chỉ thủ không công, dùng tốc độ đón đỡ từng kiếm của tên kia.

Bên ngoài nhìn vào, công kích của tên pháp sư đè ép lên Nhất Thành hết lần này tới lần khác, không hề ngừng nghỉ. Một kiếm, một kiếm, một kiếm… Một kiếm nặng hơn một kiếm, tên chiến sĩ như điên cuồng, ở trước mắt hệt như cừu nhân không đội trời chung của hắn. Nhưng Nhất Thành trước sau vẫn tránh né, dùng huyết kiếm trên tay để đỡ đòn.

Lúc này, hồng quang trên người Nhất Thành càng lúc càng đậm, khí thế vẫn đang tăng cường rất nhanh, áp lực từ công kích tên pháp sư mang tới cũng giảm đi qua từng đợt. Thanh huyết kiếm trên tay hắn càng lúc càng ngưng thực. Hắn cảm nhận được năng lượng hắc ám thông thuận truyền vào trong cơ thể, làm tăng lên độ thuần thuật sử dụng với phép thuật của hắn. Đây là lần đầu hắn sử dụng Black Magic Plate trong chiến đấu, nhìn thì như rất thuần thục nhưng thực ra mỗi lần điều khiển hắn cần phải tập trung tinh thần cực lớn. Hắn bây giờ cần thực chiến, mài dũa cơ thể và phép thuật của mình.
Nhưng đúng lúc này tên chiến sĩ hét lớn:

- Cửu Bát Kiếm

Người tên chiến sĩ bổng nhiên lớn hơn một vòng, sức mạnh cũng tăng lên, chín chiêu kiếm được tên chiến sĩ nhuần nhuyễn xuất ra. Lúc nảy tên chiến sĩ này chỉ chém loạn xạ không dùng chiêu thức gì. Bỗng nhiên, kiếm pháp trở nên sắc bén, mỗi kiếm nặng nề hơn một kiếm. Nhất Thành liền luống cuống tay chân, vội vã đón đỡ tám kiếm, đến kiếm thứ chín thì một áp lực như núi đè áp lên người hắn.

- Rầm!

Thân thể Nhất Thành bị đánh trúng bay ngược ngược ra sau, đập mạnh xuống đất. Tên chiến sĩ âm trầm nói:

- Một chút kinh nghiệm chiến đấu cũng không có mà đòi thắng ta sao? Ngươi nghĩ ta không tu luyện bất cứ kiếm pháp nào cả ah.

Nảy giờ tên này chỉ muốn ru ngủ đối thủ, đánh loạn xạ. Sau đó, bỗng nhiên xuất chiêu sắc bén làm đối thủ trở tay không kịp. Mà Nhất Thành thì không có kinh nghiệm chiến đấu, thấy phép thuật của mình có tiến triển thì sung sướng càng lúc càng lún sâu vào cạm bẫy của tên kia.

Nhất Thành vùng đậy hét lớn:

- Hôm nay… là ngươi chết, mà không phải ta chết!!

Hắn dùng tốc độ cự hạn rút ngắn khoản cách, lúc đến gần Huyết Kiếm vẽ lên một đường cong màu đỏ…

Tên pháp sư nhanh chóng nghênh đón thế kiếm của Nhất Thành, nhẹ nhàng hất ra một kiếm… Quỹ tích cây kiếm to lớn kia hất ra vô cùng chậm chạp, Nhất Thành có thể dễ dàng nhìn rõ quỹ tích của nó. Song, một kiếm chậm chạp rành rành này, lại phảng phất như khiến thời gian xung quanh cũng biến chậm theo, Nhất Thành công kích trước còn chưa hoàn thành động tác chém ra, thì thanh kiếm lớn kia đã mang theo một cỗ khí thế mênh mông trời long đất lở đi tới trước mắt, tiếp đó trước mắt hoa lên, một thanh kiếm biến thành ba thanh, rồi lại biến thành mười thanh… vô số thanh…

Trong lòng Nhất Thành hoảng sợ, ý niệm tránh lui còn chưa sinh ra thì trước ngực, trên cánh tay đã truyền tới cơn đau dữ dội, lực lượng khổng lồ lại lần nữa đánh bay thân thể hắn ra ngoài. Nhất Thành lộn vài vòng trên không trung mới lảo đảo đập xuống đất, ngực phải và tay phải đã máu chảy như suối. Trong lòng hắn thì thở dài:

- Lại khinh địch rồi.

Chương 39: Silver Plate pháp sư

Tên Vương Gia đứng xa xa thấy Nhất Thành bị thương thì cười lạnh, vỗ vỗ quạt trên tay đắc ý không thôi. Hắn lạnh lùng lẩm bẩm:

- Xem ra Chiến Cuồng đã bắt đầu hạ sát thủ.

Vết thương cực kỳ đau đớn, trước ngực với cánh tay trái đã trúng một kiếm cực mạnh. Máu phun trào ra ngoài, nếu như tiếp tục như vậy sẽ cực kỳ nguy hiểm. Nhất Thành nhanh chóng vận dụng phép thuật lên người, nhằm cằm máu ở vết thương trước ngực và trên cánh tay. Ngay khi dùng phép thuật máu lên chính người mình, cơn đau liền dứt, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa toàn thân, rồi truyền đến quay quẩn trong đầu hắn. Cảm giác như hắn đang mất dần ý thức và như có một ý thức khác đang thức tĩnh. Hắn lắc đầu quầy quậy lại nhằm lay tỉnh chính mình. Lúc hắn bình tình lại, cảm giác vừa rồi biến mất nhưng hắn không biết, bây giờ quanh người hắn đang bùng cháy một loại năng lượng tà ác cực kỳ mãnh liệt.

- Phép thuật tà ác của ngươi rất đặc biệt, nhưng kinh nghiệm cùng độ nhuần nhuyễn trong chiến đấu còn quá kém. Năng lượng phép thuật của ngươi mạnh vượt xa dự đoán của ta, nhưng ngươi có thể đi chết được rồi. -- Chiến Cuồng lạnh nhạt nói.

Nhất Thành dùng huyết kiếm chống đất, từ từ đứng dậy. Hắn ngước mắt nhìn chằm chằm Chiến Cuồng cười lên mang rợ nói:

- Khắc..Khặc..Khặc.. Ngươi thật sự nghĩ mình thắng rồi sao, ta cũng nên đánh toàn lực rồi. Nãy giờ ta đùa với ngươi hơi lâu rồi đó! Hãy khiếp sợ và run rẩy rẩy đi nào!

Nhất Thành điên cuồng hét lên, huyết kiếm trên tay bỗng nhiên phân giải thành từng ngọn đao nhỏ, chi chít trên không. Máu tươi từ bốn phía tập trung về bên này, tất cả biến thành từng cây đao nhỏ lơ lửng quanh thân y. Đối diện Chiến Cuồng cảm giác nguy hiểm đang đến gần, một loại run rẩy xuất hiện trong lòng. Hắn chú ý thấy mấy thanh đao nhỏ kia màu sắc đậm hơn, ngưng thực và sắc bén cực kỳ. Có khoản năm mươi ngọn đao cùng kích cỡ như nhau, mũi nhọn đang nhằm vào hắn.

Nhất Thành thấy mình chịu đòn cũng đủ rồi, phép thuật cũng có tăng trưởng nên cũng đến lúc gửi tên này đi chầu ông bà. Với nguồn năng lượng phép thuật gấp hai lần pháp sư bình thường, từ trước đến giờ hắn chỉ dùng sáu thành pháp lực trong người để chiến đấu. Đây không phải là hắn không thể dùng hết mà là không cần thiết. Bây giờ thì hắn quyết định tung toàn lực. Nhất Thành quát lên một tiếng:

- Đi

Chiến Cuồng cũng điên cuồng thúc động phép lực truyền vào trong người, cả người hắn bỗng trở nên hóa đá, cứng rắn cực kỳ. Cây cự kiếm được chóng trước người, nhằm ngăn cản các chỗ yếu điểm trên cơ thể. Đây là phép thuật áp đáy hòm của hắn, thường chỉ dùng để bảo mệnh chống lại công kích cực mạnh. Với mấy chục huyết đao đột kích đến, hắn không thể nhẹ nhàng né tránh như mấy cây kiếm lớn lúc trước nữa. Cũng như không có thể phát động một loại chiến kỷ nào có thể cùng một lúc đón nhận lóc đao kia. Giờ chỉ còn cách ngạnh kháng với chúng, hy vọng phòng vệ của hắn đủ kiên cố chống đỡ qua đợt tấn công này của Nhất Thành.

- Keng...keng...keng…

- Phật...phật...phật

Một cơn lốc huyết đao thổi qua, tiếng va chạm như đao chém vào sắt thép vang lên, lẩn vào trong tiếng va chạm sắt thép chính là tiếng dao đâm vào da thịt. Phòng ngự của Chiến Cuồng càng lúc càng xói mòn, không chịu nổi liên miên bất tuyệt đao nhọn công kích. Nói thì chậm nhưng sau mấy giây, lốc đao qua đi, chỉ còn để lại y đứng đó với vết thương đầy mình. Trên người hắn đang cắm ba bốn dao nhỏ, ở tay chân thì thịt đã bầy nhầy, đáng sợ nhất ở chân phải đã có vết thương xuyên qua, thậm chí thấy xương. Nhưng không có vết thương nào là trúng yếu điểm của hắn, trên thanh cự kiếm có chi chít vết rách nhỏ, vừa rồi nó đã đón nhận phần lớn lóc đao.

Phía xa, đám Mộc Nhân trợn mắt há hốc mồm, trong lòng kinh hãi không thôi, tiếng tim đập thình thịch liên tục vang lên. Thậm chí cảm giác như người bên cũng nghe thấy. Đây là cái quái gì? Red Plate đã mạnh như vậy thì còn đánh cái gì nữa, thậm chí tên kia có vẻ còn có thể thi triển thêm vài lần, không vài chục lần, không tốn chút sức nào. Người khác nhiều lắm ở cấp độ này thi triển vài chục tiểu đao đã là ghê gớm, tên điên này thì chơi nguyên một lốc xoáy đao. Mà càng đáng sợ là những ngọn đao kia sắc bén hơn nhiều so với huyết kiếm. Có vẻ như hắn càng đánh càng mạnh lên. Lúc này, lốc xoáy đao đã trở lại bên người Nhất Thành, xoay quanh hắn như một vòng bảo vệ. Nhất Thành cười lạnh nói:

- Chưa chết àh, khá đấy! Đây là lần đầu tiên ta dùng chiêu này không biết uy lực thế nào, nhìn có vẻ cũng không kém. Thôi để ta tiễn ngươi lên đường!

Lóc đao này thật ra là hắn thấy trên một bộ phim anime nào đó của kiếp trước. Huyết Kiếm thì là từ các bộ truyện tu tiên. Ngự kiếm, phong kiếm, etc. Còn lóc đao thì không nhớ rõ, chỉ nhớ rõ là uy lực rất mạnh và khó ngăn cảng. Lóc đao chia làm hai, một nhóm vẫn bay vòng quanh nhất thành, nhóm khác thì xoay đầu, mũi nhọn chỉ thẳng vào Chiến Cuồng.

- Lên đường thôi, tên Vương Gia kia cũng sẽ theo ngươi. Huynh đệ người cũng vậy.

- Ngươi..Ngươi..

Chiến Cuồng mắt đầy máu trợn to, lắp bắp nói không nên lời. Hắn không nghĩ tới tình hình thay đổi nhanh như vậy. Hắn đã rất tự tin vào phép thuật phòng thủ của mình, không ngờ kết qua lại đến thế này. Hai tên pháp sư còn lại bị thương đang được đám thị vệ băng bó, run lẩy bẩy. Giờ tên huyết nhân kia như một ác ma đòi mạng, mắt đỏ như máu, hắc ám vờn quanh, mùi máu tanh điên cuồng lan tỏa, trong lòng một áp lần đè nén như có một thanh sắc bén lưỡi hái tử thần gác lên cổ.

Lúc này, lóc đao đã bay đến trước mặt Chiến Cuồng.

- Hừ Một tiếng hừ lạnh truyền đến, tiếng hừ lạnh này như được khuynh đại hơn nhiều lần. Một luồng áp lực khổng lồ ầm ầm kéo tới. Nhất Thành nhíu chặt mày, áp lực phát ra làm cơ thể hắn trầm xuống, tinh thần như có viên đá lớn đè lên.

Một luồng hỏa diễm thổi ngang qua trước mặt Chiến Cuồng, lóc huyết đao liền biến mất. Thậm chỉ máu đã bốc hơi, Nhất Thành không còn cảm thấy chúng nữa. Vừa rồi, hắn may mắn thu lại không chế để những huyết đao kia tấn công theo đường thẳng. Nếu không đám huyết đao biến mất, hắn cũng dễ chịu gì.

- Hừ, ngươi là ai? Từ tổ chức nào tham gia trận nhiệt náo này? Ác Ma hay là Huyết Ma?

Người xuất hiện là một thanh niên khoảng 20 tuổi. Khuôn mặt trắng mũi cao, mặt một bộ áo quần đỏ lòm. Nhìn rất phong độ, cực kỳ đẹp trai đầy vẻ nam tính. Trước ngực đeo một sợi dây chuyền ở cuối có gắn một viên đá màu đỏ rất là bắt mắt. Nữ nhân thấy liền yêu mà nam nhân thấy chắc chắn ghen tị.

Nhất Thành nhíu mày Ác Ma, Huyết Ma? chắc là tổ chức hắc ám nào đó trong bóng tối. Thôi kệ nhận lầm càng hay, đỡ để bị lộ. Nhờ vào kỹ năng quan sát và sức mạnh phép thuật vừa rồi, Nhất Thành nhận thấy tên này là một pháp sư cấp S, mới đột phá không lâu. Nhất Thành nhìn thanh niên mới đến hỏi:

- Silver Plate sơ cấp sao? Đệ tử của thế lực nào? Ta không muốn giết người vô danh.

- Hừ, Ta là Triều Dương của Pháp Tông. Ngươi là ai?

- Pháp Tông, có vẻ ta rất có duyên với Pháp Tông nhỉ. Ta là người của Hắc Ám.

Tên thanh niên áo đỏ nhíu mày, hắn chưa nghe đến tổ chức này. Mà tổ chức trong bóng tối quá nhiều, cũng không lạ gì.

- Hắc Ám? Ta chưa nghe bao giờ.

Nhất Thành không muốn nói nhiều sợ lộ sơ hở. Khuôn mặt hắn trở nên lạnh lùng. Hắn muốn thử, hắn muốn thử hắn mạnh đến đâu. Vừa rồi chiến đấu đã bị thương nhưng hắn cũng muốn thử đánh một trận với cấp S pháp sư. Hắn muốn biết cách biệt của mình và cũng muốn biết người thế giới này mạnh đến đâu.

Trên người Nhất Thành bắt đầu lóe lên quang mang hắc ám, hệt như có một luồng lửa đen đang rực cháy, ngọn lửa hắc ám này càng lúc càng rực rỡ, khí thế bao phủ xung quanh cũng càng lúc càng mạnh.

Chương 40: Điên cuồng

Nhất Thành cả người mỗi một bộ phận bị lửa thiêu đốt, năng lượng phép thuật đang trào dâng điên cuồng kia sinh ra cuồn cuộn, dường như tùy thời đều có thể đánh sâu vào thân thể hắn rách toạc ra, trong cơn đau dữ dội, sắc mặt hắn lại bình tĩnh một cách quỷ dị, khóe miệng thậm chí còn nhếch lên một nụ cười âm u. Bởi vì hắn nhận thấy càng đau đớn thì hắn sẽ nhận được lực lượng càng lớn. Cảm giác này cực kỳ mâu thuẫn, lúc bị thương thì vết thương không còn đau, nhưng giờ thì cơn đau càng dữ dội khi hắn dùng phép thuật lên chính người mình.

Cuối cùng, khí thế và sát khí khủng bố ấy khiến khuôn mặt Triều Dương xuất hiện sự ngưng trọng, Vương Gia, Mọc Nhân và Mộc Lan đang ở xa càng hãi hùng không thôi. Họ thầm nhủ trong lòng… Đây rốt cuộc là người thế nào? Hay tên này đã không còn là người nữa? Từ dưới địa ngục leo lên sao?

- Túc Chủ hãy cẩn thận, năng lượng phép thuật tràng vào cơ thể quá nhiều, có thể gây nguy hiểm cho cơ thể. Hãy giải phóng năng lượng phép thuật ra bên ngoài chứ không phải giải phóng chúng trong cơ thể.

- Ta biết.., ta sẽ.. có chừng mực.

Tâm trí Nhất Thành đã trở nên mơ mơ hồ hồ, thứ sức mạnh này thật sự quá hấp dẫn nhưng cũng ăn mòn tâm trí hắn từ từ. Hắn biết điều này nhưng sắp đối đầu là pháp sư cấp S. Hắn muốn tăng lên mọi mặt chiến một trận thống khoái. Mà thật ra hắn đâu có biết từ lúc bắt đầu sử dụng Nghệ Thuật Hắc Ám tâm trí hắn đã bị ảnh hưởng, hắn trở nên càng khát máu và hiếu chiến hơn nhiều so với thường ngày. Giờ gặp kẻ mạnh, hắn chỉ muốn đánh cho thống khoái, chém tên áo đỏ kia mấy phát, nhìn mặt đẹp trai kia hắn rất gai mắt, muốn khắc vài đao lên đó.

Bầu trời bắt đầu trở nên huyết hồng, khí thế dồn nén kia vẫn đang bành trướng, lan rộng… Cả người Nhất Thành bị quang mang huyết hồng bao vây hoàn toàn.

Triêu Dương mặt âm trầm, năng lượng phép thuật bùng lên, quanh người hắn lửa cháy hừng hực. Hiện tại, y đã không dám xem nhẹ tên trước mặt nữa. Cái cảm giác áp chế này làm hắn rất khó chịu, và cảm thấy nguy hiểm.

- Ah..

Một tiếng rống to, trong tích tắc ánh mắt Nhất Thành trở nên vô cùng ác liệt, đỏ rực, huyết đao đã tập hợp lại biến thành một thanh Huyết Đao cực lớn. Huyết Đao trên tay của hắn giơ lên không, máu khắp nơi hội tụ, thân thể bỗng lao về trước, nhanh như một tia chớp. Tốc độ lúc này đã là tốc độ nhanh nhất hắn có thể thi triển ra, nhưng gấp mấy lần lúc trước, trong chớp mắt đã đi tới trước người tên áo đỏ. Thanh niên áo đỏ vô cùng bình tĩnh, đón thân thể hắn, đấm ra một đấm rất tầm thường. Nhưng phía trước nắm đấm hoá thành một cầu lửa cự đại, bắn về phía Nhất Thành đang lao tới.

Ngay trong tích tắc cầu lửa sắp tiếp xúc thân thể hắn, thì Nhất Thành lại đột ngột biến mất, mà Huyết Đao của hắn thì không biến mất, Huyết Đao mãnh liệt ẩn chứa phép lực đâm thẳng vào hoả cầu…

- Ầm..

Huyết kiếm và cầu lửa va chạm, như hai tia chớp màu đỏ đan xen va vào nhau, phát ra năng lượng nổ tung vang trời rung đất. Mặt đất có vô số khe rãnh lớn lớn nhỏ nhỏ, tàn phá khắp nơi, trong phạm vi vài trăm thước gần như tìm không ra nơi nào còn toàn vẹn.

Cát bụi đầy trời, một luồng quang mang đỏ bắn thẳng vào Triều Dương, Nhất Thành mạnh mẽ đạp mạnh chân xuống đất, tạo thế tung ra một quyền cực mạnh, bước chân vừa rồi ngay cả đất đá đều đang sợ hãi, rung rinh không ngừng.

Triều Dương cũng không hoảng sợ, đánh Silver Magic Plate của mình vào tay phải, tay phải hóa thành cự hỏa tay, đón đỡ quyền này của Nhất Thành. Lại là một lần va chạm dữ dội, sóng xung kích lan tràn khắp bốn phía. Sau đợt quấn buộc ngắn ngủi, hai người vọt ra ngoài, đứng nhìn nhau cách cự ly trăm thước.

Trên người Triều Dương nhiều thêm hơn chục vết thương lắt nhắt, chiếc áo đỏ giăng đầy vết rách, những vết này toàn bộ đến từ một quyền kia. Mà ánh mắt gã lạnh lùng đi rất nhiều, nhưng vẻ đau đớn khó chịu đã hiện rõ trên mặt, hơi thở đều trở nên nặng nề và hỗn loạn. Một quyền vừa rồi của Nhất Thành cực kỳ mạnh mẽ, hắn nuốt không tiêu quyền này.
Nhất Thành cả người hoàn hảo không hề tổn thương, chỉ có tay phải ra đòn vừa rồi còn có vết cháy xém. Bên ngoài không sao nhưng xương tay bên trong đã rạn nứt. Tay hắn lúc trước đã bị thương giờ còn đối đòn với Triều Dương, có vẻ như sắp chịu không nổi. Hắn thúc dục phép lực hắc ám, đánh vào cơ thể.

Trên người Nhất THành bỗng nhiên huyết khí ngập trời, mạch máu bạo liệt, căn bản không cách nào thừa nhận thêm pháp lực hắc ám như thế, da đã có hiện tượng nứt nẻ.

Trí Tuệ Thẻ trong đầu hắn thở dài:

- Tên túc chủ này điên rồi, đâu cần thiết phải liều mạng như vậy, không được thì chạy. Sao mà đến tình trạng thế này. Mình đã đánh giá vị túc chủ này quá cao rồi. Tâm Trí con người thật yếu kém, mới dùng một tí năng lượng hắc ám này đã chịu không nổi. Hy vọng hắn có thể tĩnh lại, nếu không thì mình phải ra tay đánh tan phần lớn linh hồn của hắn, giúp hắn tỉnh lại.

- A….A...A..

Nhất Thành ngửa mặt lên trời gào thét, tóc đen phiêu tán, trong ánh mắt cả hắn tràn đầy hào quang khát máu, khí tức vô cùng cuồng bạo, hắn nhìn chầm chầm Triều Dương phía trước, ánh mắt vô cùng lãnh khốc và tàn bạo xong lên.

- Phi cước

Nếu có người Trái Đất ở đây sẽ thấy, đây chính là đòn song phi trên không của võ thuật karate. Nhưng uy lực của Nhất Thành thi triển, thì gấp trăm lần võ thuật tông sư kiếp trước. Tốc độ cực cao, mang theo tiếng xé gió ồ ạt tấn công đến Triều Dương.

Triều Dương thấy vậy vội vàng ngửa đầu ra sau tránh né. Nhất Thành vừa đáp xuống thì giữ vẫn hạ bàn, xoay người 180 độ tung đòn tống sau. Triều Dương vội vàng xoay tròn người, phép thuật vận vào hai tay đón đỡ cú đá đến.
- Bốp

Nhất Thành rút chân, tung đòn đá vòng, Triều Dương vội vàng lùi lại hai bước ngửa đầu ra sau tránh né. Y nhận thấy cận thân chiến đấu với Nhất Thành là một sai lầm lớn, chiến kỷ tên này thật kỳ lạ, những đòn vừa rồi không giống như chiến kỷ hắn từng biết. Cơ thể hắn quá uyển chuyển đòn đá hết đòn này đến đòn khác.

Đừng đánh giá thấp võ thuật kiếp trước, trải qua ngàn năm cải tạo. Võ thuật đến năm 2020 đã khá là hoàng thiện, đặc biệt con người ở Trái Đất không có pháp lực mạnh mẽ nên kỹ thuật chiến đấu cận thân cực kỳ phát triển. So với thế giới này, nếu không có pháp lực, tông sư ở trái đất có thể quật ngã vài tên chiến sĩ ở đây. Chiến sĩ ở đây chủ yếu dựa vào phép thuật chứ không phải kỹ thuật.

Nhất Thành càng đánh càng hăng, hắn đã mất đi ý thức của mình. Karate, kiếp trước đây là môn võ mà hắn thích nhất, ngày nào cũng luyện, bây giờ mất đi ý thức, nhưng sâu bên trong vẫn còn nhớ các chiêu thức này. Bỗng nhiên, Nhất Thành lùi một bước, đồn pháp lực vào tay phải, tung ra đòn đấm thẳng.

Liên miêng những đòn đá, đấm tung ra, Triều Dương phải tránh né, đón đỡ liên tục, càng lúc càng khó khăn. Đến lúc không chịu đựng được nữa, thấy Nhất Thành lùi lại vận lực, trước ngực hắn viên đá trên sợi dây chuyền sáng rực. Hoả diễm hùng hậu ở hai tay bùng cháy.

- Hoả Linh thần Quyền, Lạc hoả thức

Triều Dương mặt mày âm trầm, ra quyền như gió. Hai tay đảo qua, như ngọn lửa nhảy múa, không khí lập tức nổ tung, mang theo khí thế trầm trọng mãnh liệt đập phá lên.

- Rầm..Rầm..

Một quyền vô cùng cuồng bạo của Nhất Thành cùng Triều Dương đối chiến, không khí lập tức nổ tung, mang tất cả bát phương, nhà cửa, cổ thụ chung quanh kịch liệt rung rung, loạn thạch bay tứ tung, đại địa nổ vang rung động.

Nhất Thành kêu rên một tiếng, nhổ ra một ngụm máu tươi, nhưng máu vừa bay kha khỏi miệng thì lại bị hút ngược vào, thân thể bị đẩy lùi vài chục trượng, mà thân hình của Triều Dương cũng hơi chấn động, lùi về phía sau mấy bước.

Nhất Thành dù sao cũng mới Red Plate, ở trạng thái điên cuồng, sức mạnh của hắn cũng chỉ tăng lên gấp đôi. Sợi dây chuyền có gắn viên đá trên cổ Triều Dương lại tăng sức mạnh của y lên một phần ba. Cuối cùng Nhất Thành vẫn yếu hơn Triều Dương một bậc.

- Ha...Ha...Ha…

Bị thương lại làm Nhất Thành cười to, hắn càng điên dại chỉ muốn cắn chết tên trước mặt, với mông muốn thổ ra hết phép lực trong thân thể. Thân thể của hắn bây giờ càng lúc càng không xong, vết da nứt đã quá rõ ràng. Bộ đồ đen giờ còn một cái quần dài, phía trên đã không còn áo. Huyết khí tràn ngập, hắc ám năng lượng càng lúc càng hùng hồn bao phủ toàn thân, thoạt nhìn như hỏa nhân.

Sắc mặt của Triều Dương tái nhợt, không nghĩ tới tên huyết nhân đối diện lại mạnh như vậy, trong mắt y hiện lên sát cơ bừng bừng. Trong lòng hắn nghĩ thầm, bây giờ không thể kéo dài thêm thời gian nữa. Phải kết thúc việc này càng nhanh càng tốt. Kéo dài sợ ra thêm phiền phức, trận chiến này chắc chắn đã đánh động đến thế lực khác, phải kết thúc nhanh. Nếu không kéo nhiều người đến sợ rằng không có lợi cho kế hoạch bọn hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau