QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Vương Gia

- Đúng

- Vèo

Một tiếng xé gió vang lên, thanh đao trên tay Nhất Thành bay vút đâm xuyên qua thân thể một trong hai tên pháp sư. Hắn cũng không nhiều lời nữa:

- Room

- Ngươi

- Ầm

Khởi động không gian phép thuật, vị trí của hắn thay đổi với tên bị đao đâm xuyên người. Tên còn lại chưa kịp nói hết câu, thì bị Nhất Thành tóm lấy cổ, bóp chặt nhất lên cao, đập mạnh tên này xuống đất, bụi đất bay tung tóe. Máu từ trong mắt mũi miệng trào ra, tên pháp sư này chỉ còn thoi thóp thở. Hai tên pháp sư này chưa kịp có phản ứng gì, với lại Nhất Thành ra tay quá bất ngờ, bọn hắn chỉ có thể chờ chết. Với thân thể và tốc độ của hắn bây giờ, dưới cấp S sẽ không có bao nhiêu người phản ứng kịp tốc độ của hắn.

- Nói đi, vì sao lại không cho chúng ta rời thành, tại sao lại giữ mọi người ở đây. Nói ra, ngươi có cơ hội sống, không nói ra, ta sẽ bẻ gãy từng khúc xương trên người ngươi cho đến chết.

Nhất Thành cười lạnh lùng nhìn tên kia, hắn muốn biết tên vương gia này là ai mà lại không cho người khác rời thành lúc này.

Phía sau, đám pháp sư tự do với mập mạp thì không dám nhìn thêm nữa. Trên đường đến đây, họ đã hiểu rõ tên quái vật này rất hung. Nhưng không hiểu sao càng lúc tính cách tên này càng ác liệt. Càng đánh càng hưng phấn, càng chiến càng điên cuồng. Mập Mạp trên mặt hiện lên vẻ nghi ngờ và lo lắng, hắn biết Nhất Thành cũng khá lâu, lúc xuất thủ thì ít nương tay nhưng đến mức này thì chưa từng thấy.

- Ta không biết.., nhưng không thể rời thành.., dù muốn cũng... không thể. Vương gia, ra lệnh.. ngăn chặn người.. đến gần cổng thành, đều giết.

Tên kia máu trào ra từ trong miệng vừa run rẩy nói.

- Ngươi nói là Vương gia ra lệnh giết người tiến đến gần cổng thành? Dù muốn cũng không thể đi ra là ý gì?

Nhất Thành càng lúc càng khó chịu với tên Vương Gia này.

- Đúng, lệnh của... vương gia... Nhìn phía trên…

Nhất Thành nhìn lên trên trời, nảy giờ chỉ lo chém giết không biết từ lúc nào trên trời đã có một phép thuật trận đồ cực lớn bao quanh cả Thiên Long Thành. Bầu trời thì u ám thêm cái trận đồ phép thuật lớn thế kia, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện.

- Mẹ nó, cái gì thế kia.

- Đó là phép thuật phong ấn, nói rõ hơn đây là một loại cấm pháp. Mà ngươi không sao chứ? Ta thấy ngươi hơi là lạ?

Mập Mạp đi đến đứng bên cạnh hắn hỏi. Nhất Thành khá hiếu kỳ với loại pháp trận này, cũng không để ý đến câu hỏi của Mập Mạp.

- Ta không sao. Lạ chỗ nào đâu. Mập Mạp ngươi làm sao biết về loại phép thuật này?

- Ở thư viện, có một số sách ghi chép về loại phép thuật này. Mà ta nghe được từ gia gia ta. Loại phép thuật này cần một lượng lớn năng lượng phép thuật và một số pháp sư cao tay mới làm được. Người còn nhớ khảo hạch ảo cảnh khi vào trường không? Đó cũng là một trong những loại này đấy mà giản đơn hơn nhiều.

Nhất Thành nhớ lại lúc khảo hạch thì hiểu ra. Đó là một ảo ảnh pháp trận do nhiều đệ tử thư viện tạo ra. Đúng lúc này đám Tuyết Nhạn, Lan và Tuyết Dung đi đến hỏi:

- Đó không phải là Cấm thuật pháp trận sao? Sao lại xuất hiện ở đây? Nếu vậy thì làm sao chúng ta có thể rời đi nơi này. - Tuyết Nhạn, ngươi cũng biết về pháp trận?

- Sao không biết, ngươi không đến lớp phép thuật nào từ lúc đến thư viện hả?

Nhất Thành cười khổ, cả năm hăn chủ yếu là luyện thể. Chứ rất ít khi đến lớp, trừ khi gặp khó khăn trong tu luyện.

Phía xa, một nhóm người từ trong đám thị vệ đi đến bên nay. Dẫn đầu là một trung niên khoản bốn mươi tuổi ăn mặt sang trọng, đi theo hắn là ba người mặc áo quần pháp sư, trong đó có một tên chiến sĩ pháp sư rất nỗi bực. Cơ thể cao lớn, cao hơn nhất thành cái đầu, sau lưng đang cổng một thanh cự kiếm. Ba tên pháp sư tản ra đi đến trước bao vây đám Nhất Thành. Thấy vậy thì đám Tuyết Nhạn cũng trầm mặc, cũng thủ thế chuẩn bị chiến đấu.

- Hừ, các ngươi là ai? Vì sao giết người của ta?

Nhất Thành nghe giọng điệu tên này liền biết chắc là tên vương gia kia. Phía sau đi theo hắn là một số thị vệ cầm vũ khí, đám thị vệ này đều là người thường. Hắn cười lạnh nhìn vị Vương Gia này nói:

- Ngươi là Vương Gia? Chúng ta muốn rời thành, người của ngươi cản đường ta, muốn động thủ với ta nên ta giúp hắn giải thoát.

- Tiện dân, đừng nghĩ rằng mình có chút phép thuật là làm càng. Đây là Thiên Long Thành, ta là Vương Gia. Ta không cho các ngươi thông qua, thì không ai được đi qua. Thả người của ta, nếu không các ngươi chết.

Nhất Thành thở dài, đúng là đám thế gia thật phiền phức. Có chút quyền lực lại không xem ai ra gì. Hắn nhìn xuống tên pháp sư nằm dưới chân hấp hối, rồi nhìn tên Vương Gia kia cười lạnh nói:

- Thả người sao? Vương gia Sao? Thú vị, thú vị.

Lúc nói hai chữ thú vị, Nhất Thành đá tên pháp sư đang thoi thóp bay về hướng tên Vương Gia kia, lực đá cực mạnh, tên kia vừa ‘hự’ lên một tiếng liền im bặt bay đi.

- Ngươi dám, muốn chết.

Ba tên pháp sư đi theo bên người tên Vương gia quát lớn. Không chậm trễ, tên pháp sư mang theo cự kiếm nhanh chóng di chuyển đến chắn trước mặt Vương Gia, đón lấy thi thể đang bay đến. - Ầm

Tên chiến sĩ kia không dùng phép thuật, đón đỡ thì bị bật lùi hai bước mới đứng vững. Hắn ngẩng đầu nhìn chầm chầm Nhất Thành, trong lòng trầm xuống. Với sức mạnh thân thể của hắn, thế mà bị lực chấn bật lùi. Phải biết không có nhiều người có thể làm được điều này. Càng đáng sợ hơn, người trước mặt còn rất trẻ. Hắn Trầm giọng hỏi:

- Ngươi là ai?

- Ta là ai? Ta chỉ là tiện dân trong mắt các ngươi. Sao vậy? Sợ hãi lo lắng thế lực sau lưng ta?

Nhất Thành cười lạnh trả lời. Vừa rồi, hắn đã tung hết sức đá bay tên kia, nhưng tên vác kiếm lại có thể đỡ được dễ dàng. Trong lòng trầm xuống nhắc nhở đám người Tuyết Nhạn bên cạnh:

- Cẩn thận, mấy tên pháp sư này rất mạnh.

Đám pháp sư tự do ở xa xa theo Nhất Thành đến đây quan sát thấy chuyện bên này không ổn, cũng chuẩn bị chiến đấu. Bọn họ dù sao theo Nhất Thành mà đến, hơn nữa có vẻ tên Vương Gia kia không muốn bọn hắn sống mà rời đi thành này.

- Ta là Vương Gia của Thiên Long Quốc, các ngươi là ai mau khai tên, nếu không thì…

Nhất Thành cũng không muốn nghe nữa, cắt ngang:

- Thì thế nào, nhìn quanh ngươi đi? Còn Thiên Long Quốc sao? Ha..ha..ha… Nói đi, ngươi có liên quan gì đến chuyện này? Vì sao không cho chúng ta tiếp cận cổng thành?

Vương Gia liền biến sắc, trong lòng hắn có ma, vừa nghe vậy tưởng rằng Nhất Thành biết chuyện gì đó. Nếu chuyện này mà lộ ra ngoài thì chỉ có chết. Hắn trợn mắt quát:

- Giết bọn chúng.

Ba tên pháp sư liền xuất ra Magic Plate, không ngờ tất cả đều là Re ký hiệu ngọn lửa, tất cả đều là đỉnh phong Red Plate ngang bằng với Bạch Tư Thường. Lúc nảy, bọn chúng phân ra trái phải đứng bao vây đám Nhất Thành, trước mặt giờ này là vị Vương Gia và chiến sĩ pháp sư. Nhất Thành thấy tình hình không ổn, hắn hét lớn:

- Cẩn thận!

- Hoả Quyền

- Phong Nhận

Hai tên pháp sư ra tay rất nhanh. Tấn công từ hai bên cánh đánh tới bọn hắn. Đúng lúc này, Mập Mạp và Tuyết Dung cũng triệu hồi Magic Plate của mình.

- Băng Thuẫn

- Thổ Thuẫn

- Bốp, bốp, va chạm vang lên, băng thuẫn cùng thổ thuẫn bị đánh nát vụn. Hoả cùng phong phép thuật bị giảm đi nhưng vẫn đánh trúng Mập Mạp và Tuyết Dung. Hai người bị đánh trúng bật lùi liên tục. Nhất Thành cùng Lan vội vàng đỡ bọn hắn đứng vẫn. Mập Mạp vừa rồi chống đỡ một kích của phong nhận. Phép thuật hắn còn thấp không chịu nổi một đòn này, giờ hai tay đã phế, trên tay mập mạp có mấy vết thương như dao cắt. Máu túa ra liên tục. Tuyết Dung đỡ hỏa quyền cũng không tốt hơn, dù là băng khắc hỏa nhưng Tuyết Dung mới chỉ cấp bật Rm sơ cấp. Hai tay nàng đã bị phỏng, thậm chí các đầu ngón tay đã bị cháy đen.

Chương 32: Bạch Tư Thường trọng thương

Đúng lúc này, Tuyết Nhạn thấy tên chiến sĩ pháp sư đang xong đến, nàng nhanh trí, phóng ra ma pháp đạn bắn về tên Vương Gia kia, tên chiến sĩ nhanh chóng rút kiếm sau lưng lùi lại đón đỡ đạn ma pháp, bảo vệ Vương Gia.

Xa hơn một đoạn, pháp sư tự do thấy đám Nhất Thành bất ngờ bị tấn công. Pháp sư ngoại phóng nhanh chóng kết ấn, chia ra tấn công về phía hoả và phong pháp sư, nhằm giải vây cho đám Nhất Thành.

Nhất Thành thấy tình hình không ổn, ba tên này mạnh hơn hắn nghĩ nhiều. Xuất thủ cũng cực nhanh, hắn không nghĩ tên Vương Gia lại hạ lệnh công kích bất ngờ như vậy, ba người này lại phối hợp ăn ý nếu tên pháp sư chiến sĩ vừa rồi tiến lên giáp công, thì bọn hắn sẽ gặp nguy hiểm. Tay hắn nhanh chóng thi phép.

- Zoom

Nhất Thành dịch chuyển bọn hắn lùi lại phía sau, vừa rồi hắn đã phán đoán sai. Không nghĩ tới ba người này mạnh như vậy với lại phép thuật đánh ra cực nhanh. Nếu Mập Mạp với Tuyết Dung không kịp phản ứng, hắn chắc chắn không cứu được mọi người.

Mặt Nhất Thành lạnh dần đi, không nghĩ tới vì sơ xuất của mình mà làm đồng bạn bị thương. Hắn đã quá khinh thường pháp sư ở thế giới này rồi. Toàn đánh nhau với kẻ yếu, thậm chí dùng thủ đoạn để trục lợi. Hắn đã trở nên quá kiêu ngạo, khinh suất. Mỗi lần đều là hắn xuất kỳ bất ý chiếm thiên cơ, nhưng lần này đúng là đùa với chó có ngày chó liếm mặt. Nhất Thành tự nhắc nhở bản thân mình phải cẩn thân hơn, đây chính là bài học, may mắn giá của bài học này không cao vì hắn vẫn không sao cả. Khà khà.

Nhất kích không thành công nhưng hai tên pháp sư không dám truy đuổi vì lúc này có một nhóm pháp sư khác đi tới.

- Vương Gia, nên dừng tay đi, nếu không đừng trách chúng ta.

Một lão già trong nhóm mới đến lên tiếng, khuôn mặt với những vết nhăn rõ ràng, chóng một cây gậy gỗ, phía sau lão là năm vị pháp sư, nam có, nữ có. Bọn họ mang theo một người bị thương bất tĩnh được một nữ và một nam hai bên nâng đỡ đi tới.

- Bạch Sư Huynh.

Đám Nhất Thành thấy người bị thương liền nhận ra là Bạch Sư Huynh của bọn hắn, đang cảng hậu phía sau.

- Các ngươi quen người này?

- Đây là sư huynh của chúng ta, đang ở lại phía sau bọc hậu. Vị tỷ tỷ này, không biết đây là chuyện gì?

Đám Nhất Thành đến gần xem xét, thấy bạch sư huynh đã ngất xỉu. Trên người chi chít vết thương, áo quần rách tơi tả, có vết cháy xém rõ ràng. Nặng nhất là bên vai phải có một lỗ máu. Đã có người dùng phép thuật cầm máu nhưng không thể khép lại vết thương. Đặc biệt, một số vết thương lại có vết cháy xém của hoả phép thuật, da thịt lại bị cháy đen. Một số các vết thương khác, thì nhiễm đen, như trúng độc, máu đen vẫn từ từ rỉ ra. Có thể thấy được, Bạch Tư Thường chưa chết thật là may mắn. Bọn Nhất Thành lửa giận trong lòng bùng phát, với những vết thương này, không thể nào gây ra bởi bọn quái dị cấp thấp được. Nhìn sơ có thể thấy được là bị tấn công bởi pháp sư và quái dị cấp cao.

Đúng lúc này, tên vương gia lạnh lùng quát lớn:

- Mộc Nhân, ngươi lại cản trở việc của ta. Hôm nay, ta muốn mạng mấy thằng nhóc kia, ngươi có thể cút...

Lão già đứng đầu gọi Mộc Nhân kia hừ lạnh
- Vương Gia, làm người đừng nên quá đáng, nếu không đừng trách chúng ta hợp sức chống lại ngươi. Ngươi chiếm giữ cổng thành, chỉ vì cấm chế mà không ai có thể ra vào, nếu không phải sợ hao tổn thực lực, ngươi nghĩ chúng ta sợ ngươi sao? Chúng ta đi.

Mộc Nhân quay người rời đi, cũng không thèm liếc nhìn tên Vương Gia kia, bảo mọi người theo hắn. Nhất Thành cũng không từ chối, đè nén lửa giận trong lòng. Bây giờ tính hình khá là phức tạp. Bạch sư huynh đã bị thương, mập mạp cùng Tuyết Dung tay cũng đã phế cần phải chữa trị. May mắn đây là thế giới phép thuật, vết thương trên tay Mập Mạp với Tuyết Dung có thể chữa trị. Mà nhìn Bạch Sư Huynh có lẽ đã bị thương nặng cần được cứu chửa gắp nếu không với thực lực của y không thể vô duyên ngất đi. Bây giờ kiếm chổ nghỉ ngơi mới là trên hết.

- Tiền bối, sư huynh ta xảy ra chuyện gì?

Mộc Nhân liếc mắt Nhất Thành đang diều Mập Mạp, tên mập mạp này quá nặng, dù tỉnh táo đi lại nhưng cơ thể hắn như một con gấu trúc cỡ lớn, làm hắn phải vận sức tay mới giữ vững được tên này. Phía sau hắn là Tuyết Nhan và Làn đang đỡ Tuyết Dung. Cả đám chỏng tai lên lắng nghe, muốn biết chuyện gì xảy ra với Bạch Tư Thường. Lão mặt mày trầm trọng nói:

- Lúc nảy chúng ta từ xa thấy nhóm trăm người của ngươi đi đến, thế nên chia nhau ra xung quanh do xét xem có nguy hiểm gì bám theo không. Không nghĩ là lúc đến phía sau thì thấy vị sư huynh của ngươi đang chiến đấu với hai nữ biến dị quái nhân. Chúng ta xong đến tiếp ấn, ngay khi thấy chúng ta, hai nữ biến dị quái dị liền rút lui. Tu vi của bọn chúng không cao bằng sư huynh ngươi, nhưng vì biến dị, linh trí không kém. Vị sư huynh này rất mạnh, một mình mà chóng nổi hai nữ quái dị kia, nếu chúng ta sợ là không chịu nổi. Nhưng trước khi chúng ta đến, hắn trước đó đã bị thương, vừa nói tìm nhóm các người thì ngất đi.

- Trên thân sư huynh ta có vết cháy xém của hoả phép thuật? Ngài có thấy ai ngoài hai nữ biến dị ko?

Lão liền hiểu ý câu hỏi của Nhất Thành:

- Không có, khi chúng ta đến nơi không có pháp sư nào khác.

Đám Nhất Thành rơi vào trầm mặt, bọn họ không biết sư huynh gặp phải chuyện gì nhưng có thể thấy hắn đã trải qua một trận khổ chiến. Mà càng ác liệt hơn là điều kiện dung hợp giữa quỷ hồn cùng quái dị nhân rất khắt khe, vậy mà mới rời khỏi thư viện bọn hắn đã gặp hàng hiếm này. Nếu bọn chúng trở nên điên cuồng, săn người sống thì rất rắc rối.

- Tiền bối, trong nhóm ngài có trị liệu sư không? Nếu có thì xin tiền bối giúp đỡ.
- Có, lúc trở về, ta sẽ gọi họ đến giúp các ngươi chữa trị.

- Đa tạ.

Nhất Thành kéo theo trăm người phía sau đi về phía bên trái cách không xa cổng thành lúc nảy. Vừa tiến đến có một trung niên pháp sư chạy đến đón:

- Mộc Nhân tiền bối, bọn họ là?

- Uh, bọn họ là nhóm người sống sót từ trong thành chạy đến đây. Ngươi xuống dưới sắp xếp cho trăm người phía sau đi. Gọi Mộc Lan tiểu nữ tới, có người bị thương cần nàng cứu chữa.

Nhất Thành định theo lão nhân tiến vào trong thì nghe phía sau trăm người hô lớn,

- Cám ơn mấy tiểu huynh đệ, cám ơn đã giúp chúng ta đi đến đây. Chúng ta sẽ không quên ơn các người.

Nhất Thành quay đầu nhìn thì thấy trăm người lớn tiếng hô hào, đám nhóc thì vẩy vẩy tay chào bọn hắn. Nhóm Nhất Thành nghe thấy những lời này cũng cảm thấy vui lên một chút. Đến Mập Mạp cùng Tuyết Dung bị thương đau đớn cũng gượng cười. Ít nhất bọn họ cũng giúp được đám người này chạy thoát đến đây. Giờ có thể nói là đám người này an toàn một chút. Mấy vị Pháp Sư tự do cũng chắp tay cảm tạ, dù sao trên đường bọn hắn chỉ cần đi sau, dọn dẹp một ít quái dị, phần lớn đều là vị tiểu huynh đệ kia chém giết mở đường.

Mộc Nhân kỳ dị nhìn đám Nhất Thành, trong lòng hơi rung động. Bọn họ thấy mấy pháp sư tự do trong nhóm, cứ nghĩ là bọn họ hợp tác với nhau mở đường bảo vệ đám nhóc này. Tưởng đám nhóc này có thân phận cao quý gì đó. Từ biểu hiện của đám người kia, có thể thấy là chính mấy thằng nhóc này bảo vệ họ đi đến đây.

Nhất Thành chắp tay đáp trả một tiếng rồi theo Mộc Nhân vào một cái lều nhỏ. Bạch Tư Thường được đặt nằm trên một số lớp vải thô, còn Mập Mạp và Tuyết Nhân ngồi dựa vào góc lều.

- Ta đi xem xung quanh đây một chút, trong thành người biến thành quái dị quá nhiều. Thậm chí có một số cấp cao quái dị vì thể không thể thả lỏng được. Các ngươi nghĩ ngơi ở đây đi, ta đã cho người gọi trị liệu sư đến giúp các ngươi.

Mộc Nhân nói xong liền mang theo các pháp sư còn lại rời đi. Nhất Thành cũng hiểu, giờ này tình hình trong thành trầm trọng, cổng thành thì không thể ra, bất cứ lúc nào cũng có nguy hiểm. Hắn nhìn về phía Mập Mạp và Tuyết Dung áy náy nói:

- Xin lỗi, lúc nãy sơ ý đã làm các ngươi bị thương. Ta không nên khiêu khích tên vương gia kia.

- Ngươi nói gì vậy? Chúng ta là một nhóm, với lại cũng không thể trách ngươi việc này được. Tên Vương Gia kia chắc chắn có vấn đề, mà nếu là ta, ta cũng vậy thôi. Đang gấp rút rời thành, lại có kẻ cản đường làm sao mà chịu được.

- Nhờ ngươi mà chúng ta mới đến đây an toàn, nếu không có ngươi, chúng ta chắc chắn không chịu được lâu. Pháp lực hao hết có khi đã bỏ mạng cả đám.

Mập Mạp và Tuyết Dung gắn cười nói, đám nữ nhân Tuyết Nhạn cũng gật đầu đồng ý. Bọn họ thật sự không trách Nhất Thành. Nhất Thành cũng thờ dài, nhưng trong lòng cảm thấy không tốt, vừa rồi, thật sư do hắn khinh xuất, đánh giá thấp đối thủ làm đồng bạn mình bị thường. Hai mắt hắn bỗng trở nên lạnh lùng, không thể bỏ qua việc này như thế này được.

Chương 33: Mộc Lan

Đúng lúc này, rèm lều vãi được kéo lên. Một nữ nhân đi vào trong.

Đây là một thiếu nữ đáng yêu chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi, chỉ thấy nàng có một đôi mắt long lanh như hồ nước, trong veo động lòng người. Đường nét gương mặt thì duyên dáng tươi xinh, phối hợp với đôi môi anh đào ướt át mềm mại, lộ rõ vẻ dịu dàng ôn nhu.

Nhất Thành nhất thời có chút đờ đẫn. Mà giai nhân xinh đẹp tuyệt mỹ như khiến người ta không khỏi sinh lòng yêu thương.

- Bạch sư huynh?

Lúc nàng liếc mắt nhìn quanh một lượt thì thấy Bạch Tư Thường liền hô lớn, nàng vội vã đến xem xét. Nhanh chóng đánh ra pháp ấn, Red Plate của nàng bay lên tạo thành một vòng sáng xanh bao quanh Bạch Tư Thường. Nàng là mộc hệ trị liệu sư. Tuyết Nhạn hiếu kỳ hỏi nàng:

- Tỷ Tỷ xinh đẹp, người biết Bạch Sư Huynh?

- Uh, ta là giáp hai học viên của Huyết Nguyệt Pháp Tắc thư viện, sư huynh rất nổi tiếng. Làm sao ta không nhận ra. Ta là trị liệu sư, Mộc Lan, được gia gia gọi tới đây. Các ngươi là học viên của thư viện?

- Xin chào sư tỷ, chúng ta là giáp một học viên, được Bạch sư huynh dẫn dắt làm nhiệm vụ đầu tiên. Không ngờ lại gặp chuyện ngoài ý muốn này. Vì sao sư tỷ ở đây?

- Ta xin thư viện nghỉ mấy ngày, về nhà thăm gia gia. Không ngờ lại gặp chuyện điên rồ này.

Nhất Thành hỏi thăm chuyện trong thành, thật sự bọn họ không biết nguyên nhân của chuyện này.

- Sư tỷ, tỷ biết chuyện gì diễn ra trong Thiên Long Thành này không?

- Nói thì dài, ngăn ngọn là trong thành này phong ấn thứ gì đó rất tà ác. Mà đám ác nhân Huyết Các tìm mọi cách để phá phong ấn đạt được vật đó, nhưng mọi việc thoát khỏi khống chế của họ, kích hoạt phong cấm. Làm cho cả thành Thiên Long gặp tai họa, thật sự là họa vô đơn chí. Ta nghe gia gia nói có một số gia tộc và người trong cung hợp tác với các thế lực ngoài. Lúc biến cố xảy ra thì bọn họ càng điên cuồng hơn, bắt đầu chém giết lẫn nhau, cả hoàng cung máu chảy thành sông. Không một người trong cung nào thoát được. Bây giờ trong thành đã loạn, quái dị nhân đầy đường. Các thế lực thì thay nhau ẩn nấp, chờ cơ hội phá cấm pháp đoạt bảo. Mấy sư đệ cẩn thận một chút, lúc đến đây chúng ta còn gặp một vài tên Hắc Quái và Tử Quái.

Nhất Thành nhíu mày, Hắc Quái và Tử Quái, thế thì chỉ có pháp sư cấp S mới chống nổi. Mộc Lan lúc này sắt mặt khó coi. Nhất Thành thấy vậy thì hỏi:

- Sư tỷ, bạch sư huynh sao rồi? Có vấn đề gì sao?

- Không được, vết thương không thể khép lại. Máu của sư huynh bị nhiễm một loại vật chất kỳ dị, ta không thể làm gì chúng. Thậm chí, nếu ta dùng phép thuật trị liệu lên chúng sẽ gây ra nguy hiểm cho sư huynh. Các ngươi biết bạch sư huynh bị ai làm bị thương không? - Mộc Nhân tiền bối nói lúc gặp huynh ấy là đang chiến đấu với nữ biến dị quái dị. Có thể bọn chúng làm bị thương sư huynh. Ngoài ra ta đoán có pháp sư hỏa hệ đã đánh nhau với huynh ấy. Sư tỷ đã cấp bật trị liệu sư Re trung cấp mà không thể chữa trị sao?

Mộc Lan nghe đến biến dị quái dị thì biến sắc, khó khăn lắc đầu nói:

- Ta không thể, vết thương từ quái dị biến dị thường rất khó chữa trị. Ta chưa bao giờ gặp qua. Loại hắc ám vật chất này đã ngắm trong máu, nếu ta kích động chúng sẽ nguy hiểm đến sư huynh. Trừ khi có cách bài trừ chúng ra khỏi máu của huynh ấy trước. Ta mới trị liệu được. Không thì cần pháp sư trị liệu cấp S mới có thể trị liệu cho huynh ấy. Còn về vết cháy xém đã ổn định, thay da là không sao nữa.

Nhất Thành vội vàng hỏi:

- Ở đây có trị liệu sư cấp S không?

- Không có, ta đã thi triển một số phép thuật để ngăn chặn hắc ám vật chất kia dù thế y cũng chỉ có thể chịu đựng được ba ngày nữa. Hy vọng thư viện cử người đến kịp, nếu không…

Đám Nhất Thành nghe thấy vậy thì biến sắc. Người thư viện sợ không đến nhanh như vậy, mà dù có đến, cấm pháp không mở người thư viện cũng không vào được. Trong thành giờ này rất hỗn loạn, dù không hỗn loạn, muốn tìm pháp sư trị liệu cấp S cũng đã rất khó. Trong lòng bọn họ đã loạn như tơ vò. Nhất Thành liền nhớ đến trí tuệ thẻ, hỏi thử có cách nào không.

- Trí Tuệ Thẻ, có cách nào cứa sư huynh ta không?
- Có, mà còn cực kỳ đơn giản.

Nhất Thành mừng rỡ, gắp gáp hỏi:

- Cách gì?

- Túc chủ quên mình tu luyện phép thuật gì sao? Hắc ám vật chất gì trong người tên kia thì ta không biết. Nhưng đã liên quan đến máu, túc chủ có thể nhổ tận gốc chúng bằng cách điều đọng máu trong cơ thể bị dính hắc ám vật chất phóng ra ngoài. Chỉ là cẩn thận một chút, nếu lấy quá nhiều máu không chừng vị sư huynh của túc chủ sẽ toi mạng luôn.

Nhất Thành ngẩn ra, đúng nha. Hắn tu luyện phép thuật máu trong Nghệ Thuật Hắc ám, nếu thi triển phép thuật máu lên Bạch sư huynh, không chừng lại có hiệu quả.

- Cám ơn ngươi, trí tuệ thẻ. Mà hình như ngươi càng lúc càng thông minh, nói chuyện càng giống người thì phải.

Trí Tuệ Thẻ dương dương đắc ý nói:

- Tất Nhiên, ta đang từ từ hấp thu hắc ám vật chất nằm sau trong ta. Ngươi không cảm thấy Black Plate của mình cũng có tiến bộ sao?

Nhất Thành tập trung tinh thần quan sát Black Plate. Đúng là có tăng trưởng, nhưng rất nhỏ. Bây giờ Black Plate của hắn đang ở cấp bật Re sơ kỳ, hắn cảm nhận sau một thời gian ngắn, hắn sẽ đột phá đến Re vương miện trung kỳ.

Lúc này, Mộc Lan đã qua chữa trị cho Mập Mạp với Tuyết Nhan. Có vẽ không gặp nhiều khó khăn gì. Tay hai người đã hồi phục trong thấy nhưng không thể vận động mạnh ngay lập tức. Họ cần nghỉ ngơi hai ba ngày mới khỏi hẳn.

Mập Mạp thấy tay đã đỡ hơn rất nhiều, nhưng mặt vẫn lộ rõ sự lo lắng hỏi Nhất Thành:

- Nhất Thành, giờ làm sao? Chúng ta không thể để Bạch Sư huynh như vậy được.

Cả đám nhìn Nhất Thành, Bạch Tư Thường đang nằm đó, thì giờ chỉ còn trong chờ vào Nhất Thành. Hắn cũng không muốn làm mọi người lo lắng nên liền nói:

- Ta đã có cách chữa trị cho Bạch sư huynh, nhưng có thể sẽ có nguy hiểm với lại bây giờ thì chưa phải lúc. Mọi người đi nghỉ ngơi đi. Tối nay ta cần mọi người canh phòng xung quanh, không được để ai làm phiền chúng ta trong lúc chữa trị. Mộc Lan sư tỷ, tối nay cần tỷ đến đây một chuyến. Lúc đó ta cần sự giúp đỡ của tỷ để cứu Bạch Sư Huynh.

Chương 34: Cứu Người

- Được.

Nghe Nhất Thành có cách, bọn họ cũng thở phào một hơi, dù sao cũng có hy vọng còn hơn là ngồi chờ chết. Mộc Lan thì khó hiểu nhìn Nhất Thành, giáp một học viên, phép thuật còn thấp, làm sao cứu Bạch sư huynh. Nhưng nàng lại không hỏi Nhất Thành, chì lặng lẽ vén rèm rời đi.

Mọi người vào lều mỗi người chọn một góc nghỉ ngơi. Một ngày chống chọi với đám quái dị kia dù là không xuất thủ nhiều nhưng tinh thần luôn luôn kéo căng, không một giây thả lỏng, cũng làm bọn hắn rất mệt mỏi. Nhất Thành cũng thở dài nhìn đám người. Thấy tay hai người Mập mạp khá hơn hắn cũng cảm thấy yên lòng. Hắn rất sợ vì hắn mà hại huynh đệ của mình thành tàn phế.

Mập Mạp có vẻ còn lo lắng ghé qua hỏi Nhất Thành:

- Nhất Thành, có mấy phần nắm chắc cứu Bạch Sư Huynh?

- Sáu thành nắm chắc. Việc này ta cũng là lần đầu làm, nếu không bất đắc dĩ ta cũng không muốn sử dụng thủ đoạn này. Đi nghỉ ngơi đi, tối nay còn có việc chính cần làm.

Hắn rất tự tin nhưng cũng không thể đùa giỡn với mạng người được. Dù sao đây là lần đầu sử dụng phép thuật hắc ám, hy vọng không có biến cố gì. Nhất Thành muốn hành động vào buổi tối vì muốn che dấu phép thuật này. Lỡ như lúc hắn sử dụng phép thuật mà mất khống chế, bầu trời chuyển đỏ hay là máu quanh khu vực này bay lên gây sự chú ý không cần thiết. Đây chỉ là phòng hờ, dù sao hắn cũng lĩnh ngộ đạt đến trung cấp độ thành thạo sử dụng phép thuật máu.

Nhất Thành nhắm mắt trao đổi với trí tuệ thẻ, hắn lo lắng mình không đủ sức cứu người:

- Trí Tuệ Thẻ, ta có cần lĩnh ngộ thêm Tạo Hình Máu không? Có cần tăng cấp bậc Magic Plate hay gì không để cho việc cứu chữa an toàn hơn?

- Với mức độ bây giờ, túc chủ chỉ cần nghỉ ngơi đầy đủ, tinh thần đạt đến cao nhất, tránh bị đánh động khi thi phép. Dù sao đây là cứu người, nếu là giết người thì không cần rắc rối như vậy. Với lại túc chủ đừng quá dựa vào cấp độ lĩnh ngộ phép thuật để đánh giá sức mạnh của mình, lĩnh ngộ là chỉ là một phần. Cách khống chế, tinh thần, và trí tuệ lẫn kinh nghiệm cũng rất quan trọng. Ngoài ra đẳng cấp Magic Plate phải theo kịp mức độ lĩnh ngộ, lúc đó mới phát huy hoàn toàn sức mạnh của phép thuật đó. Ví dụ, bây giờ túc chủ không khác gì một tên lĩnh ngộ kiếm ý mà không có đủ nội lực hay kinh nghiệm để phát huy toàn bộ kiếm ý đó. Chỉ biết nghệt ngoạt đánh ra vài chiêu kiếm ý cho vui thôi.

Nghe vậy Nhất Thành cũng an tâm hơn, hắn đã đủ mọi điều kiện, giờ chỉ cần tinh thần nghỉ ngơi đầy đủ. Nhưng có vẻ như theo trí tuệ thẻ, hắn cần kinh nghiệm thực chiến, bây giờ hắn chưa thật sự phát huy được sức mạnh của phép thuật này. Magic Plate, tinh thần và trí tuệ của hắn không theo kịp mức độ lĩnh ngộ phép thuật.

Chiến đấu cả một ngày, tinh thần hắn cũng có chút hao tổn. Ngồi định thần một lúc thì lăn ra ngủ, đây là cách hay nhất. Thói quen sống của người hiện đại, ngủ sẽ là cánh hồi phục tinh thần nhanh nhất. Chứ không phải ngồi nhập định dưỡng thần như đám Mập Mạp.

Mang đêm buông xuống, bầu trời âm u hơn thường thấy. Cấm chế pháp trận tỏa ra một loại ánh sáng đỏ nhàn nhạt, đang xoay vòng trên không. Cả Thiên Long Thành dưới ánh sáng đỏ này càng trở nên rùng rợn, không khí thì nhàn nhạc mùi máu tươi. Một loại đè nén lòng người làm người khác cực kỳ khó chịu.
Nhất Thành tỉnh dậy, hắn thấy mọi người cũng đã tỉnh. Tinh thần bọn hắn đã tốt hơn rất nhiều so với ban ngày. Mập Mạp với Tuyết Dung, hai cánh tay đã hoạt động tự nhiên hơn, chỉ là hành động mạnh vẫn chưa được. Thấy Mộc Lan chưa đến hắn liền hỏi:

- Mọi người cũng tốt hơn rồi nhỉ. Mộc Lan chưa đến sao?

Tuyết Nhạn hỏi thăm hắn xem hắn thế nào rồi. Tối nay sẽ dựa vào hắn cứu người:

- Uh, tinh thần no đủ, cảm giác tốt hơn rồi. Mộc Lan sư tỷ chưa đến, chắc là tí nữa. Ngươi thấy thế nào rồi? Tinh thần tốt rồi chứ.

- Uh, ta cũng tốt rồi. Tinh thần đã đạt đến mức cao nhất, giờ chỉ chờ Mộc Lan sư tỷ là được.

Đúng lúc này, bên ngoài phát ra tiếng động, cả đám ra ngoài thì thấy Mộc Lan cùng Mộc Nhân đang đứng ngoài chờ bọn hắn. Bọn họ chào hỏi sơ qua một chút rồi vào vấn đề chính.

- Nhất Thành, ta đã đến ngươi cần ta làm gì?

- Sư tỷ, ngươi chỉ cần đứng đây chờ tới lúc ta gọi vào là được. Hắn quay sang nói với Mộc Nhân:

- Tiền bối, hy vọng ngài ra lệnh không ai đến gần khu vực này tối nay. Đa tạ tiền bối.

- Uh, ta đã hạ lệnh xuống, không ai sẽ đến gần bên này. Các ngươi dù sao cũng là sư đệ của Mộc Lan, đều là người thư viện, nên không cần khách khí.

Mộc Nhân lúc biết bọn họ là người của thư viện từ Mộc Lan, thì rất bất ngờ. Mà hơn nữa vị sư huynh của Mộc Lan kia lại là thiên tài trong thiên tài của thư viện. Mộc Nhân quyết định bảo vệ bọn họ, hắn không muốn đắc tội với thư viện. Với lại đám nhóc này đúng là thiên tài, mới mười năm, mười sáu mà đã đến cảnh giới này. Nên biết Mộc gia hắn mấy chục năm mới sinh ra thiên tài như Mộc Lan.

Nhất xoay sang nói với đám Mập mạp,

- Mọi người canh giữ xung quanh lều khoản mười mét, đừng để người đến gần. Ta không biết sẽ mất bao lâu, nhưng trước khi ta đi ra, đừng để ai tiến vào.

Đám Mập Mạp gật gật đầu, không biết tên này muốn làm gì nhưng tất cả đều tin tưởng Nhất Thành. Không thể để hắn phân tâm trong lúc cứu sư huynh được.

Nhất Thành vén màn đi vào. Đám mập Mạp chia nhau ra canh giữ. Mộc Lan cũng đứng xa xa với Tuyết Nhạn, hỏi thăm chuyện của bọn hắn.

Trong lều, Nhất Thành ngồi trước Bạch Tư Thường, hắn tập trung tinh thần, rà xét vết thương. Tạp chất màu đen đã bám vào một số kinh mạch cùng mạch máu, có vẻ như rất khó bức ra. May mắn không quá nhiều, chủ yếu là quanh các vùng bị thương, còn một số thì theo máu đi xa hơn một chút.

Nhất Thành thu hồi tinh thần, thở dài. May mà Bạch Tư Thường đủ mạnh lúc đó lại có người dùng phép thuật làm đông lại các vết thương. Làm chậm lại lượng máu lưu thông, nếu không thì rắc rối to, nó mà theo máu tiến vào tim thì xong, không cách nào cứu chữa. Thậm chí Bạch Tư Thường sẽ biến thành quái dị.

Nhất Thành triệu hồi Magic Plate, nó vẫn thô ráp như cũ. Nếu dày hơn tí nữa thì không khác chiếc điện thoại của thế giới trước. Hắn nhanh chóng thi phép. Lần này cứu chữa hắn cần khống chế máu của Bạch Tư Thường, mà không thể cùng khống chế tất cả cùng một lúc, nếu như vậy lúc rút máu, sẽ kéo sạch máu trong người Bạch Tư Thường ra ngoài. Phải chia ra khống chế từng bộ phận nhỏ. Giảm khả năng mất máu quá nhiều. Nhưng sẽ cực kỳ hao tổn tinh thần khi làm việc này.

Hắn quyết định thí nghiệm lên các vết thương nhỏ trước coi như luyện tay. Vết Thương nhỏ không có nhiều loại quái dị vật chất kia. Từ từ, thẻ ma pháp hắn bay lên trên không, giờ đây nó đã biến thành màu đen, Black Magic Plate hiện.

Chương 35: Giọt máu sinh mệnh

Nhất Thành đặt một ngón tay của mình tiếp xúc với vết thương, nhẹ nhàng vận phép thuật. Phép thuật vừa ra, trong tinh thần hiện lên một loại kết nối kì dị. Máu, hắn cảm giác nếu muốn hắn có thể kéo hết máu của Bạch Tư Thường ra khỏi cơ thể. Đây là vì Bạch Tư Thường đang hôn mê, nếu tĩnh thì không dễ dàng như vậy. Nếu bây giờ có người thấy hắn thì sẽ giật mình, đôi mắt hắn đã chuyển đỏ. Hắn bắt đầu thu hẹp nhỏ lại khu vực khống chế từ từ, chủ yếu là nơi có dính hắc ám vật chất.

Việc này làm hắn toát cả mồ hôi, để hạn định mức khống chế đến nhỏ như thế thường không dễ dàng, cần độ tập trung cực lớn. Với lại, cũng không dám kéo quá nhiều máu ra ngoài được, mất máu quá nhiều, vị sư huynh này của hắn sẽ đi tông. Nên nhớ đây chỉ là vết thương thứ nhất, còn chục vết thương nhỏ và một vết thương lớn ở vai. Khi mà khu vực thu hẹp đến mức hắn nghĩ là ổn thì ngón tay hắn từ từ kéo lên, theo sau ngón tay là một đường máu màu đỏ cùng với tạp chất màu đen bay lên đi theo ngón tay hắn, lơ lửng giữa không trung cách ngón tay vài centimet.

Nhất Thành từ từ thực hiện nhiệm vụ hút máu của mình, không biết bao nhiêu lần, các vết thương nhỏ cùng tạp chất đã được rút ra. Tới khi chỉ còn vết thương lớn trên vai, phép lực hắc ám của hắn lúc này đã hao hơn một nửa. Mồ hôi chảy ra như tắm, mức khống chế này cực kỳ hao tổn tinh thần. May mắn chỉ còn lại vết thương lớn ở vai và một số tạp chất trong mạch máu.

Nữa ngày qua đi, lều vãi vẫn chưa được vén lên, trời vẫn tối mù mịt nhưng đám Mập Mạp bên ngoài càng lúc càng lo lắng. Đúng lúc bọn hắn không chờ nổi nữa, Nhất Thành đi ra. Cả đám nhanh chóng chạy đến, thấy nhất thành lảo đảo sắp ngả, mặt mày tái nhợt thì Mập Mạp vội vàng tiến lên đỡ.

- Xong rồi, Mộc Lan sư tỷ, phần còn lại nhờ vào tỷ.

Mộc Lan gật đầu, tiến vào trong. Trong lều giờ này chả có gì khác, không có gì đặc biệt ngoài mùi máu rất nặng. Nàng hơi nhăn mặt, vội vàng tới xem Bạch Tư Thường. Bạch Sư Huynh vẫn nằm đó, nhưng nàng cảm thấy là lạ. Nàng cảm thấy mặt cùng cơ thể của y đã nhỏ đi một vòng. Thấy vết thương rỉ máu liền vội vàng kết ấn, trị liệu. Bất ngờ là lần này vết thương lành lại rất nhanh, nàng cảm nhận được tạp chất màu đen đã biến mất. Qua nửa giờ, các vết thương khép miệng thậm chí là lỗ thủng ở vai. Mộc Lan thở dài, vuốt mồ hôi trên trán, phép lực của nàng cũng sắp hao hết. Khuôn mặt xinh đẹp tỏ ra mệt mỏi nhưng hiện lên sự nghi ngờ, cặp mặt đảo điên lia lịa.

Thấy nàng đi ra, Tuyết Nhạn vội vàng hỏi:

- Sư tỷ, sao rồi?

- Tốt rồi, vết thương đã ổn định. Nhưng sẽ không tỉnh lại nhanh được do mất máu quá nhiều.

Nói đến đây nàng cũng liếc nhìn Nhất Thành đang ngồi dưỡng thần. Trong lòng nàng khiếp sợ, đôi mắt xinh đẹp lại hiện lên vẻ hiếu kỳ, nàng không hiểu nổi một học viên giáp một lại làm được điều này. Thậm chí nhiều trị liệu sư cấp S cũng không dễ dàng triệt tiêu tạp chất kia. Vậy mà người này lại làm được, đừng quên đây không phải tạp chất bình thường mà của biến dị quái dị. Loại mà hiếm gặp, khó giải quyết nhất.

Nhất Thành tĩnh lại trong lúc nhập định thì trời cũng đã sáng. Hắn vẫn đang ngồi trước lều, đám mập mạp thì không thấy đâu. Tiến vào lêu, Tuyết Dung đang ngồi một mình dưỡng thần mở mắt.

- Mọi người đâu?

- Mập Mạp ra ngoài kiếm thứ gì đó ăn. Vừa mới đi không lâu.

Hắn tiến đến bên cạnh Bạch Tư Thường quan sát, bây giờ mặt y vẫn còn tái nhợt, chắc là triệu chứng của việc thiếu máu nhưng các vết thương trên người đã lành. Trong lòng than thở không thôi, lúc rút máu của tên này, thực sự đã xảy ra sơ xuất. Hắn đã mất tập trung nên kéo ra một đống máu, suýt chút nửa là vị sư huynh này đi tông cái mạng. Lúc đó, hắn định truyền phần máu rút ra vào lại người Bạch Tư Thường thì bị Trí Tuệ Thẻ ngăn cảng. Việc này không thể là do phần máu đó đã nhiểm hắc ám năng lượng trong người hắn, nếu truyền vào lại thì không cần cứu vị sư huynh này nữa mà đem đi chôn luôn cho nhanh.

- Tuyết Nhạn, hai tay thế nào rồi?

- Uh, hai tay đã tốt hơn. Giờ đã cử động bình thường chắc sau hôm nay có thể sử dụng phép thuật bình thường.

Đúng lúc này, tiếng bước chân truyền đến ngoài lều. Là đám Mập Mạp, đi theo còn có Mộc Nhân và Mộc Lan, trên tay cầm một số đồ ăn vặt. Mập Mạp thấy hắn liền tiến đến vỗ vỗ vai hỏi: - Nhất Thành tĩnh rồi hả?

- uh, ta mới tỉnh lại. Các ngươi lấy đồ ăn ở đâu thế? Đừng nói là đi cướp của người khác nghe?

Mộc Nhân xen vào cười cười nói:

- Không có đâu, đây là đồ ăn ta kiếm được. Thức ăn này cũng dễ kiếm, các tòa lầu giờ đây tự do ra vào. Có rất nhiều thức ăn ở đó. Chỉ cần tiêu diệt quái dị bên trong là có thể lấy về. Ta đến đây xem sư huynh của Mộc Lan thế nào, nghe nói đã lành.

- Đa tạ Tiền bối quan tâm, nhờ Mộc sư tỷ mà Bạch sư huynh đã không sao. Không biết mọi việc trong thành thế nào, nơi này làm sao mà an toàn như vậy, quái dị không tấn công qua đây?

Mộc lão nhân suy nghĩ một lúc rồi nói,

- Trong thành vẫn loạn, ta nghĩ số người sống sót không nhiều. Chắc là tập trung ở bốn cổng thành. Mà quái dị thì đang tập trung ở trung tâm Thiên Long Thành, chỉ có một số ít nhóm quái dị yếu kém lạc đàn tổ chức tấn công chúng ta. Đều là Thi quái nên rất dễ giải quyết. Các pháp sư đã chia làm các tổ phòng vệ quanh đây tránh bị tập kích bất ngờ nên nơi này bây giờ còn khá ổn định. Nhưng ta nghĩ sẽ không lâu nữa sẽ có chuyện xảy ra.

Nhất Thành hiếu kỳ liền hỏi:

- Ý của tiền bối là?

Mộc nhân trầm giọng nói, - Theo quan sát của ta, vật kia sẽ xuất thế lúc đó hy vọng cấm pháp sẽ giải. Nếu không thì...

- Tiền bối có biết vật kia là vật gì không?

- Trước đây, ta nghe đồn trong thiên long thành phong ấn máu của quái dị nào đó rất mạnh, nếu đạt được sẽ có lợi cho việc tăng tu vi cho pháp sư lẫn quái dị.

Đám Nhất Thành ồ lên một tiếng, không nghĩ tới lại là máu của loài quái dị nào đó. Nhưng Nhất Thành lại khó hiểu hỏi:

- Không đúng, máu của quái dị làm sao tăng tu vi cho pháp sư?

Cả đám trợn mắt nhìn hắn như nhìn đại lục mới. Mập Mạp liền vỗ vỗ vai Nhất Thành nhìn mọi người giải vây giúp hắn:

- Tên này là cuồng tu luyện, cả năm ở thư viện chỉ biết luyện thể. Đến pháp trận hắn cũng không biết, làm sao mà biết về việc này.

Mộc Nhân cười cười rồi giải thích:

- Loại quái dị cấp bật cao rất khó giết chết, sự sống và linh trí bọn chúng được áp chế vào trong một giọt máu. Nó được gọi là Giọt Máu Sinh Mệnh. Giống như ma thú áp chế sự sống cùng phép thuật vào một viên đá ở đan điền. Được gọi là Ma Hạch. Hầu như các pháp sư chỉ có thể phong ấn chúng nó cho đến lúc linh trí bị mài mòn rồi biến mất trong giọt máu. Nếu trong thời gian phong ấn, có người chạm đến chúng thì sẽ bị đoạt xác sống lại.

Trầm ngâm suy nghĩ một chút lão tiếp tục:

- Giọt Máu Sinh Mệnh của quái dị cấp bật cao có độ lây nhiễm rất cao nhưng năng lượng phép thuật bên trong đó cũng rất lớn cùng với một phần năng lượng linh hồn của quái dị trong đó. Các tổ chức lớn đều có thủ đoạn thanh lọc tạp chất bên trong nhưng cái giá thường rất lớn thế nên máu quái dị cấp bật không đủ, họ sẽ không quan tâm. Sau đó, pháp sư được chọn sẽ sử dụng chúng nhằm tăng Magic Plate. Thậm chí tăng sức chứa của bình chứa phép thuật trong linh hồn. Mỗi lần thứ này xuất hiện đều là tai nạn, trước đây đã có tai nạn diệt quốc vì sự lây nhiễm đáng sợ của chúng. Mà đáng sợ hơn là các tổ chức lớn tranh chấp, gây ra tai nạn rất lớn cho người binh thường. Nhìn Thiên Long Thành thì sẽ rõ, vì ham muốn cá nhân mà cả thành hầu như bị hủy diệt.

Nhất Thành bây giờ mới hiểu rõ mọi chuyện, hắn nhớ đến người Pháp Tông và lão già đáng sợ hắn gặp trước Mộng Lâu, chắc chắn bọn chúng cũng đến đây vì vật này. Mộc Nhân bổ sung thêm:

- Pháp trận trên đầu chúng ta là lớp cấm chế thứ nhất. Hy vọng khi cắm pháp thứ hai biến mất, giọt máu sinh mệnh kia xuất thế, căm chế thứ nhất cũng sẽ biến mất, nếu không nhưng người bình thường ngoài kia sẽ bị nhiễm và tất cả sẽ biến thành quái dị. Đến lúc đó… thì ta cũng không cần nói thêm.

Mộc Lan kiểm tra qua Bạch Tư Thường thấy không có nguy hiểm gì nữa thì cùng với Mộc Nhân rời đi. Trước khi đi nàng còn liếc nhìn Nhất Thành mấy lần nhưng vẫn không hỏi gì. Bọn hắn tập trung lại ăn uống, mập mạp vừa ăn vừa hỏi:

- Nhất Thành, chúng ta nên làm gì bây giờ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau