QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Chiến 3

- Ha..Ha..Ha..

Map Da Chột Mắt cười lên điên cuồng, đôi mắt càng lúc càng đỏ rực, cơ thể thì khô quắt. Không biết hắn có thể điều khiển Huyết Ma Đằng hay không nhưng đôi mắt đỏ rực đầy tơ máu kia đang nhìn chằm chằm vào Nhất thành.

Nhất Thành thì giờ đây có khổ cũng không nói nên lời. Một sợi đằng, hai sợi đằng, ba sợi đằng,... Số lượng Ma Đằng tấn công hắn càng lúc càng nhiều. Mỗi lần đón đỡ, hắn đều bị đánh bay, mỗi lần như vậy, miệng hắn ngọt lịm. Hắn cũng bắt đầu điên cuồng lên, hai mắt bắt đầu đen nháy sâu thẩm. Hắn sử dụng tất cả mọi thủ đoạn để đón đỡ, từ Vô Hạn Chi Đao đến Hóa Ma Chi Thuật. Dù là Hóa Ma Chi Thuật - Cánh cổng đen cũng không gây tổn thương lớn đến Ma Đằng kia làm Nhất Thành càng lúc càng lâm vào tình cảnh éo le. Áp lực, kình lực không hề giảm sút chút nào qua nhiều lần tấn công. Nhất Thành phát hiện, ở bên kia mỗi lần có một người Nhân Phủ ngã xuống máu đều bị Huyết Ma Đằng hấp thu, áp lực lại tăng một phần cho Nhất Thành. Nhận ra điều này, hắn vội vàng quát mắng đám Nhân Phủ đang liều mình cứu viện:

- Các ngươi cút hết cho ta. Không thấy mỗi lần các ngươi chết một người là Huyết Ma Đằng càng mạnh lên sao? Tiểu Tiểu dẫn bọn hắn rút lui để Huyết Ma Đằng và tên chột mắt này cho ta.

Nghe Nhất Thành quát mắng thì đám pháp sư Nhân Phủ sửng sốt và tỉnh táo lại. Bọn họ điên cuồng xong về cứu viện nhưng lại trở thành gánh nặng cho bên kia. Thật sự quá xấu hổ, cảm thấy thật ngu dốt. Mỗi lần họ xông lên, bọn họ đều bị đánh bật ngược ra sau chỉ sau ba đợt tấn công, đã có chục người chết dưới Huyết Ma Đằng. Nhưng vì người thân đang ở trong điện nên cứ đâm đầu vào như mấy kẻ điên.

Tiểu Tiểu nghe Nhất Thành hô lớn thì thâm thúy nhìn Nhất Thành một cái. Hắn không hiểu vị tiểu sư thúc tổ này lấy đâu ra tự tin như vậy nhưng không thể phủ nhận việc Nhất Thành nói là đúng. Tiểu Tiểu vội quát đám ngươi Nhân Phủ:

- Nhanh lùi lại, các ngươi lao lên thì chỉ chết vô ích. Đừng tạo thêm áp lực cho mọi người. Tất cả lùi lại cho ta.

Đám người Nhân Phủ lúc này mới tỉnh táo lại. Vội vàng lùi ra sau, có điều nói tỉnh táo cũng đã khá muộn, bọn họ đã chết hơn một nửa pháp sư. Tiểu Tiểu bên kia cũng gật đầu với Do Duyên và Phong Ngân. Họ hiểu ý vội vàng lùi lại, đề phòng đám người Dị Giáo tập kích bất ngờ. Do Pháp, tên này dù nóng tính nhưng lúc nãy là người tỉnh táo nhất, không xong lên cùng đám Nhân Phủ cứu viện, hắn chỉ đứng yên, quan sát tình hình. Đúng là có chút máu của thiên tài.

Tiểu Tiểu lùi lại phía sau, vừa cảnh giác đám người Dị Giáo, vừa quan sát Nhất Thành chiến đấu bên kia. Trong lòng hơi run lên vì mỗi lần hắn nhìn Nhất Thành va chạm với Ma Đằng. Tiếng va chạm nổ lớn vang lên liên tục, tiếng gió rít gào, đao ảnh và một bóng đen lao vào Ma Đằng không biết mệt mỏi. Một lần bị đánh bay là một lần đứng dậy, lại tiếp tục lao vào và bị đánh bay tiếp. Trong lòng hắn tự hỏi không biết cơ thể vị tiểu thúc tổ này làm bằng gì mà hắn lại có thể điên cuồng đến như vậy? Nếu là hắn hắn sẽ chịu được mấy đòn như vậy?

Không chỉ Tiểu Tiểu rung động mà đám người xem ở đây đều khiếp sợ. Mọi người ở đây cũng không khỏi hít một hơi lương khí. Người trẻ tuổi kia thật sự quá đáng sợ, phải biết Huyết Ma Đằng kia đến pháp sư sáu sao Vũ Tiên sở cấp có thể chống lại. Thế mà người trẻ tuổi này bị đánh bay đến mấy chục lần mà vẫn đứng dậy được, lao vào chiến đấu. Loại cử động điên cuồng không sợ chết và dứt khoát đầy lưu loát này làm cho rất nhiều người đang xem lưu lại ấn tượng sâu sắc.

Nhất Thành điên cuồng như vậy là có thứ để dựa vào. Mỗi lần hắn va chạm đều mang theo thương tích nhưng thương tích đều bị Hắc Ám Năng Lượng trong người nhanh chóng tràn vào chữa khỏi. Mỗi lần lành lại, thể chất hắn lại có tăng lên, dù không nhiều nhưng đúng là có tăng lên. Thế nên hắn mới điên cuồng như vậy vì hắn không sợ bị đánh chết. Ngoài ra, phép thuật Vô Hạn Chi Đao càng lúc càng trở nên thuần thục, đao khí, ‘thế’ bắt đầu hòa nhập, đao pháp càng lúc càng nhanh, càng lúc càng sắc bén, ‘thế’ cũng có chút tăng trưởng.

Sau một lúc thì đám người Mập Mạp đã rút hết khỏi Nhân Điện. Nhất Thành thấy vậy thì yên tâm, sau một lần bị đánh bay, hắn đứng lên tại chỗ không lao vào nữa. Mắt nhìn chằm chằm Ma Da Chột Mắt ở giữa Huyết Ma Đằng. Cả người bốc lên sát khí ngùn ngụt. Khí thế hắn cũng kéo lên một cách điên cuồng. Trong lòng hắn mắng thầm: Cmn! Người ta xuyên việt đều hack bá đạo, mỗi lần đánh nhau toàn áp đảo người khác, hắn lần nào cũng chật vật không chịu nổi. Ta không tin ta sẽ thua mấy tên xuyên không kia. Ta hôm nay chơi đến cùng với tên chột mắt này.
- Hollow Spirit! 5%

Nhất Thành cả người khí thế tiếp tục tăng lên, cả người bắt đầu bốc lên một loại năng lượng ma pháp kỳ quái, rất bạo ngược. Mà không chỉ là năng lượng bạo ngược mà Nhất Thành cũng vậy. Trên mặt bắt đầu biến dạng, sinh ra một lớp vảy mờ ảo, thậm chí có bóng dáng mờ ảo hai cái sừng trên trán. Hai mắt hắn bốc hỏa, ngửa đầu lên trời gầm lớn:

- Ah…..

Tiếng gầm sinh ra áp lực mãnh liệt, đem tạp vật trên mặt đất thổi bay sạch sạch sẽ, không lưu chút bụi.

Sau khi gầm lên, Nhất Thành hóa thành một đạo tàn ảnh, trên thân Ma Huyết, năng lượng bạo ngược cấp tốc ngưng tụ, một đạo phong quyển thành hình dưới chân Nhất Thành, sau đó giữa không trung, thân hình hắn giống như một viên đạn pháo hướng Huyết Ma đằng xông đến, bàn tay nắm Ma Huyết vung lên, một đạo năng lượng bạo ngược đao khí xuất hiện, nhằm Huyết Ma Đằng bạo xuất.

Ma Đằng cũng không kém cạnh, ba bốn sợi Đằng cùng một lúc tấn công về phía Nhất Thành.

- ẦmHai bên va chạm trên không, một tiếng nổ lớn vang lên. Trung tâm va chạm tạo ra một cơn lốc nhỏ sóng xung kích thổi khắp bốn phía. Ma Đằng lần đầu tiên bị đánh bật ra sau.

Ma Đằng vừa bị đẩy lùi, một đạo nhân ảnh toàn thân mang theo năng lượng bạo ngược từ phía bên ngoài hướng đến, lao về phía Ma Da Chột Mắt đang đứng ở trên huyết hoa, thân hình hắn liền như tia chớp, ngửa đầu lên trời rồng một tiếng to. Trong tiếng rống, mơ hồ có tiếng sư ngâm:

- Hóa Ma Chi Thuật - đặc tính Sư sơn rống

Đây là một loại công kích phép thuật bằng sóng âm, loại đặc tính phép thuật này là Nhất Thành tìm thấy trong Ma Pháp Các. Công kích sóng âm rất mạnh và khó phòng bị, vì thế được liệt vào phép thuật cổ đại. Khi thi phép sẽ xuất hiện hình ảnh một loại ma thú như sư tử được mờ ảo tạo từ sóng âm, tấn công về phía đối thủ.

Ma Da Chột Mắt khuôn mặt lành lạnh, đổi mắt vô hồn, thiết quyền hóa thành Huyết Ma Đằng sắc nhọn, nhằm Nhất Thành phía trên đỉnh đầu oanh xuất.

- Oanh!

Sư sơn rống và Huyết Ma Đằng giao tranh, tựa như sấm rền nổ vang, làm cho người xem đại bộ phận đều cảm thấy lùng bùng lỗ tai.

Giữa không trung, hai người thân thể giao oanh chấn động, thân hình bạo thối. Nhất Thành bị lực chấn động đánh bay ngược về phía sau. Ma Da Chôt Mặt thì thối lui vài bước được Hoa Máu và Huyết Ma Đằng đỡ lấy.

- Ma

Nhất Thành vừa đứng lên sau khi bị đánh bay thì hai trong mắt chợt mở lớn, trong miệng phun ra một tiếng lạnh như băng, Ma Huyết trên tay đột nhiên nhấc lên cao, trên đao bắt đầu truyền ra Đao Khí. Đao Khí lượn lờ quanh Ma Huyết, cả người Nhất Thành thẳng tắp như biến thành một thanh đao. Sát khí bùng lên dữ dội, mùi máu tản ra trong gió, cũng bắt đầu hội tụ lên Ma Huyết.

- Vô Hạn Chi Đao - Thế Phạt Chi Ma

Chương 172: Kết thúc ‘Chiến’

Theo tiếng quát trong lòng Nhất Thành, thiên địa năng lượng đột ngột lưu động, bằng vào mắt thường cũng có thể thấy được vô số dòng năng lượng ma pháp bị hấp dẫn, điên cuồng quán chú vào Ma Huyết trong tay Nhất Thành.

Mà theo năng lượng ma pháp từ thiên địa điên cuồng quán chú vào, Ma Huyết phóng thích ra đao khí càng lúc càng kinh khủng, ngày càng sắc bén, Ma Huyết cũng tỏa ra ánh sáng hắc ám.

Đồng thời với tiếng quát trong lòng, Nhất Thành trong cơ thể Hắc Ám Năng Lượng và Khởi Nguyên Năng Lượng tuôn ra như thủy triều, Black Magic Plate cũng kịch liệt xoay tròn ở mi tâm, phát ra ánh sáng mãnh liệt. Chỉ trong chốc lát năng lượng trong cơ thể Nhất Thành và Black Magic Plate trở nên sắp trống rỗng.

Cảm nhận được năng lượng ma pháp cơ thể sắp đến mức thấp nhất, Nhất Thành lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Ma Da Chột Mắt được Hoa Máu và Ma Đằng chống đỡ phía trước.

Ma Huyết trong tay Nhất Thành đã trở thành một mảnh ánh sáng đao khí phóng thích mãnh liệt, xẹt qua không trung, hướng tới Ma Da Chột Mắt vẻ mặt đang ngưng trọng mà khảm ngang một đường.

Nơi Đao Khí đi qua, xa xa nhìn giống như không gian bị cắt chém vặn vẹo.

Trong lòng Ma Da Chột mắt rung động chỉ thoáng xẹt qua, hắn căn bản không kịp suy nghĩ sâu xa cái gì, năng lượng trong cơ thể tuôn trào. Hai mắt bắt đầu chảy ra máu, hai tay trở lại bình thường kết thành một cái ấn kí kỳ quái. Ma Đằng vào Hoa Máu dưới chân sáng rực lên, năng lượng truyền ra từ chúng, hội tụ thành một thanh mâu nhọn trước mặt Ma Da Chột Mắt, năng lượng từ Huyết Ma Đằng và Ma Da Chột Mắt bám vào thanh mâu, giống như dát lên thân mâu một tầng hắc ám năng lượng mỏng như một tờ giấy.

- Huyết Mâu Ma Đằng

Sau một hơi thở, thanh mâu trước mặt chợt vũ lộng tàn ảnh hóa thành vô số thanh mâu, một cây tiếp một cây không ngừng hiện lên, nhìn qua không khác gì lúc Nhất Thành thi triển Máu phép thuật, hóa ra mấy chục cây đao máu trên không.

‘Huyết Mâu Ma Đằng’ là phép thuật cao cấp nhất mà Ma Da Chột mắt có đủ khả năng nắm giữ và thi triển, cổ đại phép thuật, bằng phép thuật này hắn từng vài lần được người đời xưng tụng độ tà ác của mình, mà hiện tại đối mặt với loại phép thuật đạo khí của Nhất Thành, Ma Da Chột Mắt rất thận trọng mà thi triển. Hắn dĩ nhiên trực tiếp vận dụng tất cả thực lực của bản thân vào phép thuật này.

- Đi

Thế Phạt Chi Ma và Huyết Mâu Ma Đằng vừa lóe lên đã tới nơi, người bên ngoài chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra thì một tiếng như kinh lôi nổ vang. Ánh sáng chói mắt lóe lên, không ai nhìn rõ chuyện gì nữa.

- ẦmTheo âm thanh như sấm sét, nơi Ma Da Chột Mắt đang đứng, không có gì đặc biệt xảy ra. Mọi việc vẫn bình thường, hắn vẫn đứng đó không nhúc nhích, Hoa Máu vẫn ở dưới chân, phía sau là ma đằng.

Ánh mắt mọi người quan chiến gắt gao nhìn chằm chằm Ma Đa Chột mắt. Trên mặt hắn trắng bệch, hai mắt vẫn chảy ra máu, nét mặt hoảng sợ, mọi người nuốt một ngụm nước bọt, sau đó không hẹn cùng nhìn xuống dưới chân hắn. Hoa Máu bỗng nhiên chia làm hai, một đường cắt rõ ràng xuất hiện trước mắt mọi người, Hoa Máu vừa chia làm hai thì Ma Da Chột Mắt cơ thể cũng chia làm hai, ngã về hai phía, Huyết Ma Đằng cũng bị cắt đôi. Mọi người con mắt co rút lại, trong lòng rung động.

Nhìn Ma Da Chột Mắt bị chém đôi, cả Huyết Ma Đằng cũng vậy. Mọi người trong đầu đều là một trận mê muội. Một người thực lực chỉ khoảng chừng ở cấp ba sao Thiên Ưng đỉnh phong, dĩ nhiên lại có thể đem một tên pháp sư cấp năm Bắc Miện đỉnh phong cùng Huyết Ma Đằng ít nhất sáu sao Vũ Tiên sơ cấp chém làm đôi.

Sự thật tàn khốc, làm cho mọi người khóe miệng giống như bị rút gân mà co quắp lên.

Phía đối diện, bụi đất và khói trắng đầy trời rốt cuộc cũng tan hết, một bóng dáng thiếu niên cầm trong tay Đại Đao xuất hiện, cuối cùng mọi người cũng chú ý đến hắn.

Thiếu niên sắc mặt đồng dạng tái nhợt, đại đao được hắn gác lên vai, miệng đang rỉ máu. Trái ngược với sắc mặt, cặp nhãn đồng đen kịt như hắc động kia là sự cuồng nhiệt làm cho lòng người nguội lạnh.

Mắc dù xuất chiêu này là vượt quá mức chịu đựng và có nguy cơ cắn trả, bất quá đúng là uy lực của nó làm Nhất Thành rất hài lòng và tràn đầy vui mừng. Đúng là phép thuật Vô Hạn chi Đao không làm hắn thất vọng. Chênh lệch ba sao đã được phép thuật kinh khủng này bổ khuyết. Lần sau phải thử mấy phép cực mạnh trong Hóa Ma Chi Thuật xem chúng thế nào mới được? Mấy năm trời bế quan, làm sao không học thêm mấy thứ điên cuồng được.
- Khụ..Khụ..Khụ

Kịch liệt ho khan vài tiếng, Nhất Thành phun ra một ngọn máu. Hắn kéo lê thân thể mình ngồi trước bậc thềm của Nhân Điện. Cũng chả quan tâm gì nữa, cắm Ma Huyết bên cạnh, ngã người lùi phía sau, dựa trên các bậc thềm, nữa nằm nữa ngồi nghỉ ngơi.

Vừa rồi hắn đã thi triển Vô Hạn Chi Đao, phép thuật, Thế Phạt Chi Ma mà chiến đấu. Nó là một loại phép thuật đao pháp rất mạnh hiện giờ hắn có thể thi triển, mượn năng lượng ma pháp từ bên ngoài và chính trong cơ thể của mình để thi phép. Thế Phạt Chi Ma lúc thi triển thì sẽ hút hầu hết năng lượng khởi nguyên và Hắc Ám năng lượng trong cơ thể, nếu mà vẫn không đủ thì chúng sẽ hút sạch năng lượng và chính là lúc bị cắn trả. Loại phép thuật này mỗi lần thi triển, hắn sẽ lâm vào suy yếu, không nghĩ đến hắn lại phải dùng đến nó.

Chiến đấu vừa rồi, hắn cũng hiểu thêm về ‘Hóa Ma Chi Thuật’ và công dụng của Hắc Ám Năng Lượng đang chảy xuôi trong người. Sau này càng chiến đấu, bị thương càng nặng, hắn sẽ mạnh lên càng nhanh hoặc là bị đánh chết càng mau. Nhất Thành thầm nghĩ đến mấy loại đặc tính phép thuật hắn dùng ở ‘Hóa Ma Chi Thuật’. Có vẻ như khi sử dụng phép thuật thông qua ‘Hóa Ma Chi Thuật’ thì khó điều khiển hơn. Nhưng vì dùng Hắc Ám Năng Lượng để thi triển nó thì hiệu quả về sát thương sẽ tăng lên, mà cũng làm phép thuật đó biến đổi linh hoạt hơn một chút. Hắn cần tập luyện nhiều hơn, vì ‘Hóa Ma Chi Thuật’ quá mức đa dạng, và cũng quá mức điên rồ, sơ suất có thể chính hắn sẽ ăn quả đắng. Hắn cần thuần thục nó trong chiến đấu, đặt biệt trí tưởng tượng của hắn cần tăng cường, ví dụ như lúc hắn dùng đặc tính ‘Cánh Cổng Đen’ đánh trọng thương Ma Da Chột Mắt. Nếu đó là một loại phép thuật kèm theo nguyền rủa máu, làm vết thương không ngừng chảy máu thì sẽ giảm rất nhiều chiến lực của Ma Da Chột Mắt. Nói thì dễ, lúc chiến đấu, mọi thứ diễn ra quá nhanh, làm gì có thời gian ngồi đó mà tính toán. Chẳng lẽ bao kể địch - ‘Chờ một chút, chờ ta tính xem nên dùng đặc tính gì?’

Nhất Thành thở ra một hơi dài cười khổ, lúc này Tiểu Tiểu đã đến bên cạnh hỏi:

- Không sao chứ?

Nhất Thành lắc đầu cười khổ:

- Không bị thương nặng lắm chỉ là pháp lực đã tiêu hao gần hết.

Nhất Thành nhìn về phía bên kia thấy người Dị Giáo vẫn chưa rời đi, trận pháp giam cầm Nhân Phủ vẫn không biến mất. Đám người Nhân Phủ đang nhìn chằm chằm cảnh giác người Dị Giáo nhưng cả hai bên không không ai dám động thủ. Nhất Thành nhíu mày nói với Tiểu Tiểu:

- Có vẻ việc này chưa xong?

Tiểu Tiểu nảy giờ chỉ chú ý Nhất Thành, bây giờ mới phát hiện đám Dị Giáo vẫn còn đứng đó, lạnh lùng quan sát hắn và Nhất Thành. Bọn hắn có vẻ như đang chờ đợi điều gì đó, cả đám đứng không nhúc nhích, mắt đầy sát khí. Có vẻ việc Nhất Thành đánh chết Ma Da Chột Mắt đã khiến đám người này tức giận.

Đúng lúc cả đám đang cảnh giác lẫn nhau thì trận pháp bao bọc Nhân Gia biến mất. Không nghĩ đến trên trời lại truyền đến ánh trăng sáng tỏ cả Nhân Phủ.

Chương 173: Bóng người

Trên bầu trời, dưới ánh trăng lúc này xuất hiện một bóng người đang đứng trên không, quanh người hắn tỏa ra năng lượng màu đen không ngừng ba động kịch liệt tạo ra một thứ âm thanh như sấm rền, dù đám Nhất Thành ở khoảng cách khá xa cũng nghe thấy rõ.

Tất cả mọi người gắt gao nhìn chằm chằm bóng người, nơi mà ánh trăng cơ hồ tràn ngập cả bầu trời, nhưng lại bị hắc mang từ người này che mất một phần.

Bên tai lại vang lên một tiếng như sấm nổ, Nhất Thành nuốt một miếng nước bọt, năng lượng uy áp truyền đến từ bóng người trên bầu trời kia làm cho cơ thể hắn có chút run rẩy.

- Đây mới là pháp sư cường giả chân chính sao?

Trong miệng thì thào, sơ bộ kiến thức uy thế kinh khủng được sinh ra từ người này, Nhất Thành cảm thấy bản thân còn quá yếu. Tới hiện tại, hắn rốt cuộc cũng biết, Hồng Lão từng nhắc đến pháp sư cường giả là ý gì. Hắn từng thấy phó viện trưởng giao thủ nhưng phải đứng dưới áp lực thực sự của những người này mới biết họ mạnh đến bao nhiêu. Bóng người trên không kia, chắc chắn không bằng phó viện trưởng nhưng cũng phải cấp bảy sao trở lên.

Gian nan thở ra một hơi, Nhất Thành cười khổ nói:

- Xem ra chúng ta gặp phiền phức lớn rồi.

Tiểu Tiểu bên cạnh mặt mày âm trầm đầy phức tạp nói:

- Lần này không xong rồi, người trên kia ít nhất là cấp bảy sao Thiên Long hoặc Tám Sao Lạp Hộ mới có thể tự nhiên lơ lửng trên không như vậy. Chúng ta thật sự muốn chạy cũng không thoát được. Phải biết vượt qua cấp sáu sao Vũ Tiên, chính là bước vào đẳng cấp cường giả của Tây Hoang. Đây chính là vách ngăn cường giả thực sự.

Nhất Thành cười khổ, hắn không biết vách ngăn cường giả Tiểu Tiểu nói đến là gì nhưng hắn chỉ mới ba sao Thiên Ưng Pháp Sư, muốn đến cấp bảy sợ rằng cần một thời gian nữa. Ngoài ra, hắn có thể cảm nhận được cấp sáu sao và bảy sao khoảng cách lớn như thế nào. Huyết Ma Đằng xuất hiện, hắn còn dám chống lại, chứ trước mặt bóng người trên không kia, hắn cảm thấy mình quá nhỏ bé.

Bóng người kia từ từ hạ xuống trước Nhân Điện, lúc này Nhất Thành mới có thể nhìn kỹ người này. Từ trên xuống dưới, tên này mặt một bộ đồ đen, khăn che mặt màu đen, chỉ chừa lại một đôi mắt. Cả người lại có hắc khí lượn lờ làm bóng dáng hắn trở nên mong lung. Dù Nhất Thành có đôi mắt đặc biệt nhưng cũng không thể nhìn rõ dung mạo phía sau cái khăn kia hay vóc dáng người này.

Nhất Thành thở dài một hơi, lần nào hắn đi ra ngoài đều gặp toàn thứ mạnh mẽ hơn mình. Mới chật vật đánh bại xong một tên Ma Da Chột Mắt, giờ tới thêm một tên mạnh hơn tên kia nhiều lần. Đánh sao đây? Giờ chỉ có hy vọng ai đó đến cứu hoặc chạy thoát chứ không thì xong rồi.

Đám người Dị Giáo liền đến sau lưng bóng người mới xuất hiện, một giọng nói khàn khàn vang lên:

- Nhóc con khá lắm, có thể giết Ma Da Chột Mắt. Thật sự rất có tiềm lực, không nghĩ một thư viện sắp lụi tàn lại xuất hiện một nhân tài kiệt xuất như vậy?Nhất Thành phủi bụi trên quần áo, cơ thể dù đang rất mệt mỏi, nó đang tự động hấp thu năng lượng ma pháp từ bên ngoài nhằm nhanh chóng chửu trị và hồi phục, nhưng hắn cũng phải gắng gượng đứng lên nói:

- Đa Tạ quá khen, không nghĩ đến một Nhân Phủ nhỏ bé lại có thể để một pháp sư cường giả phải tự mình xuất động đến tận đây. Nhân Phủ thật sự là có phúc khí thật lớn.

Nghe Nhất Thành nói thì đám người Nhân Phủ không biết nên cười hay không nữa, đúng là gia tộc hắn chỉ một Ma Da Chột Mắt đã khiến bọn hắn không một ngày yên. Giờ đến một cường giả đến cấp bật này thì bọn họ chịu rồi. Thật sự không dám nghĩ đến kết quả của bọn hắn.

Bóng người kia lạnh lùng nói:

- Hừ, Nhân Phủ thì có cái phúc khí gì? Thứ ta muốn chính là thứ mà Nhân Phủ đang nắm giữ.

Nhất Thành tất nhiên là biết điều đó, hắn từ trong ngực lấy ra tấm da ma thú kia. Hắn hỏi:

- Ngươi muốn là thứ này?

Người mặc đồ đen nói với giọng lạnh lùng:- Đưa thứ đó cho ta, ta sẽ cho các ngươi giải thoát không đau đớn.

Nhất Thành nghe vậy thì cười lạnh, trên mặt hiện lên vẽ đùa cợt nói:

- Giải thoát không đau đớn? Ngươi nghĩ mình là ai? Tự cho mình là quyền quyết định số phận người khác sao? Người nghĩ mình là chúa tể?

Bóng người kia trở nên càng lạnh lùng, hắc khí trên người bùng lên dữ dội. Đặc biệt tay hắn bổng xuất hiện hắc khí đậm đặc, chuẩn bị động thủ. Nhất Thành cười lạnh, tay trái nắm tấm da, tay phải nhanh chóng kết ấn, một quả cầu ánh sáng xuất hiện ở giữa lòng bàn tay. Hắn đưa tấm da lại gần bàn tay phải, làm ra động tác chuẩn bị hủy diệt thứ này nhằm đe dọa Bóng người kia.

Bóng người kia thấy vậy thì cười rộ lên, hắn hiểu hành động của Nhất Thành nhầm đe dọa hắn nhưng:

- Ha...Ha...Ha... ngươi nghĩ ngươi có thể hủy diệt tấm da kia sao? Dù là ta, ta cũng chưa chắc....

Chỉ mới nói đến đây thì giọng nói hắn im bặt, hắn khiếp sợ nhìn một góc nhỏ như ngón tay út của tấm da đã biến mất. Điều này không thể nào? Hắn biết rõ tấm da kia làm bằng gì? Đừng nói là một tên nhóc mới cấp ba sao Thiên Ưng. Thậm chí đến hắn cũng không thể làm gì tấm da kia.

Nhất Thành nhìn bóng người trước mặt cười lạnh nói:

- Ngươi định nói đến cả ngươi cũng không thể làm gì tấm da này. Ha..Ha..Ha.. xin lỗi, ngươi nên biết ta không phải mấy tên phế vật như các ngươi. Thứ ta muốn hủy diệt thì đừng hòng mà nó còn tồn tại, ngươi có thể thử thi phép xem, ta có hủy được tấm da này không? Dù không hủy được hết, chỉ một phần thôi thì tấm da này này cũng phế.

Nghe Nhất Thành nói thì mọi người cảm thấy… rất khó diễn tả. Dũng cảm sao? Ngu ngốc sao? Hay tự tin quá mức thành tự kỷ? Trước mặt một cường giả, có thể nói những lời đó thì thật hiếm thấy.

Bóng người kia vội vàng thu tay, hắn thấy tên nhóc này không bình thường, đe dọa tên nhóc này thì sẽ không có hiệu quả. Dùng vũ lực thì tắm da sẽ bị tên tiểu tử này hủy diệt ngay lập tức. Hắn lạnh lùng hỏi:

- Ngươi đưa ta tấm da nếu không, hôm nay, một người cũng đừng hòng sống sót rời khỏi đây?

Chương 174: Con Tin

Nhất Thành cười lạnh nói:

- Nếu đã biết không thể sống sót vậy thì để ta hủy luôn tấm da này đi cho xong. Trước sau gì cũng vậy thì ta cũng không để ngươi đạt được mục đích chứ nhỉ?

Trên tay Nhất Thành, hắn lại tiếp tục đưa tấm da lại gần phép thuật bên tay phải hơn một chút nữa. Mọi người quanh đây đều biến sắc, Do Pháp phía sau bỗng nhiên quát lên:

- Dừng tay! Nếu như hủy nó, chúng ta đều chết.

Nhất Thành nghe thấy nhưng chả quan tâm, động tác của hắn không dừng lại mà từ từ chuẩn bị hủy diệt tấm da. Phía sau, Da Pháp bị Do Duyên đánh cho một bạt tai. Hắn định phát tác thì thấy Do Duyên, Phong Ngân, và Tiểu Tiểu lạnh lùng nhìn hắn. Ý nói hắn nếu dám làm càng thì hắn sẽ là kẻ bị giết đầu tiên. Bên kia, Nhân Gia người có mấy người xôn xao, dù không dám quát lên nhưng liên tục lẩm bẩm ‘Không, không thể!’. Nhân Nam và Nhân Bắc trợn trừng mắt quát ‘Câm miệng’.

Có thể mấy tên kia không hiểu nhưng mấy cáo già làm sao không hiểu hành động của Nhất Thành. Hắn đang đấu trí với bóng người kia. Nếu Nhất Thành không dành được chủ động thì chắc chắn tất cả người ở đây sẽ chết. Và có vẻ thứ kia rất quan trọng với Bóng người kia khi đó bọn hắn mới có cơ hội sống.

Bóng người kia giọng vẫn khàn khàn lạnh lùng nói:

- Ta biết ngươi sẽ không dễ dàng hủy diệt nó. Thứ kia mà hủy diệt thì các ngươi chắc chắn sẽ bị ta giết. Ngươi biết điều đó nên chắc chắn sẽ không hủy diệt nó. Nói đi, ngươi muốn gì?

Nhất Thành bỗng cười lên dừng lại động tác:

- Đúng là cùng người thông minh nói chuyện thì dễ hơn nhiều. Tất nhiên là chúng ta muốn sống.

Bóng người kia gật đầu,

- Ngươi đưa ta tấm da kia, ta để các ngươi rời đi.

Nhất Thành nghe vậy thì nhìn bóng người kia với ánh mắt mắt mỉa mai khinh bỉ. Hắn lắc đầu nói:

- Ta mới khen ngươi thông mình nhưng câu tiếp theo ngươi lại thốt ra một cách ngu ngốc như vậy?

Bóng người kia đùng đùng nổi giận, cả người hắc khí bạo liệt, chỉ là mới hắn nổi giận thì Nhất Thành đã chuẩn bị hủy diệt tấm da. Nhất Thành nhìn bóng người cười nhếch mép.

- Vậy ngươi muốn sao?

Nhất Thành cười lạnh nói:- Để họ rời đi đi! Ngươi muốn là thứ trên tay ta, giữ họ lại thì chỉ giết thêm vài người mà thôi. Mà nếu làm vậy có khi ta nổi hứng hủy luôn thứ này đó.

Xa xa truyền đến...

- Hu...H...Hu… Mập Ca Ca, Mập Ca Ca.

Nhất Thành thành mới nói xong thì bên trái bỗng nhiên truyền đến tiếng khóc. Nghe giọng rất quen, hắn nhận ra đó là giọng Tiểu Oa Oa. Hắn vội vàng nhìn qua. Xuất hiện trước mắt hắn là một tên Dị Giáo đang một tay ôm chặt Tiểu Oa Oa, lao đến bên này. Phía sau là Nhân Lệ, Phong Nam Du, xa hơn nữa là Mập Mạp đang ôm ngực đuổi theo. Có vẽ Mập Mập đã bị thương, trên miệng còn tràn ra máu.

Tiểu Tiểu thấy vậy thì vội vàng xong đến ngăn tên kia chạy vào trong đám Dị Giáo. Phong Ngân và Do Duyên như hiểu ý cũng lao ra cùng Tiểu Tiểu. Phong Nam cũng quát lên xong ra:

- Tiểu Oa!

Bóng người kia định động thủ thì Nhất Thành đã lạnh lùng nói:

- Các ngươi có vẻ không có thành ý nhỉ? Thế thì ngươi cũng đừng mong có được thứ này.

Bóng người kia quay ngoắt nhìn về phía Nhất Thành, trợn trừng mắt nhìn hắn.

- Ngươi nghĩ ta đang nói đùa với ngươi sao?Nhất Thành càng trở nên lạnh lùng, hủy một góc khác của tấm da. Người mặc đồ đen kia hai mắt híp lại, mày nhíu chặt.

Bên kia, tên bắt Tiểu Oa Oa đã bị đám người Tiểu Tiểu bao vây. Đám Mập Mạp cũng xong đến bao vây hắn lại. Nhưng hai bên đều ở thế giằng co, không ai dám manh động.

Tên dị giáo đang ôm tiểu Oa Oa lạnh lùng nói:

- Giao ra tắm da kia nếu không thì tiểu Oa Oa này sẽ chết.

Nhất Thành không thèm quan tâm tên kia mà vẫn nhìn chằm chằm bóng người kia lạnh lùng hỏi:

- Vậy có vẻ như các ngươi định dùng con tin uy hiếp ta nhỉ. Ngươi nói tiếp theo ta sẽ làm gì?

Bóng người kia híp mắt nhìn Nhất Thành. Hắn lạnh lùng nói:

- Ta muốn xem xem ngươi đủ ác không? Tên nhóc kia dễ thương như vậy, không biết ngươi nỡ lòng nhìn nó chết không? Không phải các ngươi gọi mình là chính đạo người sao? Chẳng lẽ thấy chết mà không cứu?

Nhất Thành cười lạnh nói:

- Ha..ha.. Ngươi đoán sai rồi, người Nhân Phủ sống hay chết không liên quan đến ta. Ta đến đây trợ giúp họ, cũng đã làm hết sức rồi. Đến giờ sinh tử thì ta tất sẽ bảo vệ mạng mình trước. Chính đạo sao? Ngươi có nhầm lẫn gì sao? Ngươi nghĩ chính đạo nào cũng liều mình cứu người hả? Ta thấy ngươi sống lâu vậy, nhưng không nghĩ lại còn ngây thơ như thế?

Người mặc đồ đen cười lên điên cuồng:

- Ha...Ha..Ha.. Vậy sao?

Sát khí trên người hắn tỏa ra lạnh lùng ra lệnh cho tên Dị Giáo đang bắt giữ Tiểu Oa Oa:

- Giết đứa nhóc đó.

Mọi người bỗng nhiên biến sắc, tên quái dị đang ôm Tiểu Oa Oa nghe mệnh lệnh thì gật đầu. Hắn liếc nhìn mọi người một cái, tay phải hắn xuất hiện hắc khí đậm đặc. Loại thủ đoạn nhìn rất giống Bóng người áo đen vừa mới định tấn công Nhất Thành. Mọi người vội vàng hô lớn ‘Đừng Tay! Nhanh đừng tay!’. Tiểu Oa Oa thì khóc lớn. Mọi người ở đây trở nên gấp gáp nhưng chỉ có Nhất Thành vẫn đang đạm bạt nhìn về phía Người áo đen phía trước, miệng vẫn nhếch lên nở một nụ cười lạnh lùng. Tên Dị Giáo thấy mọi người khẩn trương thì cười lên khằng khặc, hắn nhìn xuống Oa Oa đang bị ôm trên tay, sát khí trên người xuất hiện…Tay chuẩn bị chụp vào đầu tiểu Oa Oa.

Chương 175: Biến mất

Ngay khi hắn định bóp chết Tiểu Oa Oa thì trước ngực Oa Oa xuất hiện một ánh sáng chói mắt. Tiếp theo là một làn khói trắng xuất hiện, tên Dị Giáo đang ôm tiểu Oa Oa sửng sốt không biết chuyện gì. Mà mọi người xung quanh cũng không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ngay khi làn khói vừa tan đi. Trước mặt tên dị giáo xuất hiện một cái đầu quái thú màu đỏ đang há rộng miệng, trong miệng là một quả sầu đen kịt cực nhỏ. Quái thú này không có thân mà chỉ có một cái đầu to bằng đầu tên Dị Giáo, phần thân có thể nói là một sợi dây màu đỏ gắn liền với sợi dây chuyền mà Tiểu Oa Oa đang đeo.

Quái thú kia há to miệng, táp vào đầu tên Dị Giáo. Tên dị giáo bị bất ngờ, tay buông lỏng làm rớt Tiểu Oa Oa xuống đất, lắc đầu tránh né và vừa lùi ra sau tránh đi cú táp. Chỉ tiếc hắn vẫn rất chậm, dù đã lách đầu, cái đầu quái thú màu đỏ kia đã táp trúng đầu hắn.

Mọi người bên ngoài chỉ thấy một đầu quái thú bỗng nhiên xuất hiện, há to miệng cắn vào đầu tên Dị Giáo kia. Ngay khi cắn trúng thì cái đầu quái thú màu đỏ kia cũng hóa thành khói. Sau một lúc khói tan hết, xuất hiện trước mắt mọi người là tên Dị Giáo kia đang đứng sửng ở đó, nhìn qua thì không có gì khác. Nhưng nhìn kỹ lại thì thấy con mắt trái của hắn đã biến mất, nói đúng hơn nơi đó có một lỗ thủng nhỏ xuyên ra sau đầu. Tên Dị Giáo mắt phải vẫn trợn to, miệng há lớn, ngã rầm xuống đất. Hắn đã chết không thể chết hơn.

Tiểu Oa Oa đã được Tiểu Tiểu ôm lấy. Lúc tên Dị Giáo vừa mới buông tay, Tiểu Tiểu đã xong đến, Do Duyên và Ngân Phong cũng xong lên định khống chế tên Dị Giáo. Tiếc là lúc bọn họ mới đến gần thì tên kia đã bị đầu quái thú cắn trúng. Kết quả là hai người họ không cần ra tay, tên Dị Giáo kia đã xong đời.

Nhất Thành bên kia không thèm nhìn qua tên Dị Giáo bị cắn chết kia một cái. Hai mắt vẫn nhìn chằm chằm người mặc đồ đen phía trước. Hắn không thể lơ là, người này quá mạnh, nếu như chỉ cần sơ xuất một chút thì sẽ bị tóm ngay.

Cơ thể hắn đang hồi phục, hoạt động vẫn chưa được tự nhiên cho lắm. Hắn đang cố gắng gắng gượng giữ phép thuật ở tay phải. Lúc nảy, hắn đã lùi lại giữ một khoảng cách an toàn với người áo đen. Nhất Thành lạnh lùng lên tiếng:

- Hừ! Dị Giáo các ngươi chỉ là một đám phế vật, trốn trong bóng tối vạn năm, chỉ biết dùng đến mấy thủ đoạn thấp kém này thôi sao? Ngươi lúc nãy nghĩ ta sẽ tin những lời ngươi nói sao? Đừng nghĩ ta ngây thơ như vậy chứ? Ngươi đã thất bại khi dùng người khác đe dọa ta, cũng nên đến phiên ta đưa ra đàm phán chứ?

Ngươi áo đen lâm vào trầm mặt, hắn cảm thấy người trẻ tuổi này không đơn giản chút nào. Hình như vừa rồi mọi chuyện chính người trẻ tuổi này sắp đặt, thậm chí tên Dị Giáo kia bị giết cũng nằm trong kế hoạch của người này. Lúc nảy hắn cảm thấy tên này cố ý thách thức hắn vì muốn hắn ra lệnh cho tên Dị Giáo kia hạ sát thủ. Hắn lạnh lùng hỏi:

- Điều kiện của ngươi là gì?

Nhất Thành cười lạnh nhìn Người Áo Đen. Từ lúc biết Tiểu Oa Oa bị bắt, trong lòng hắn đã khá là nóng vội. Nhưng lúc thấy người bắt Tiểu Oa Oa chỉ là đẳng cấp ba sao Thiên Ưng thì trong lòng đã có tính toán. Tiểu Tiểu bên cạnh cũng không làm hắn thất vọng, nhanh chóng ngăn cản tên kia, không để tên kia chạy vào trong đám người Dị Giáo. Mà hắn dựa vào là sợi dây chuyền mà Tiểu Oa Oa đeo đã được hắn thi phép. Dùng một vài thủ thuật nhỏ kết hợp với đặc tính ‘Cánh Cổng Đen’. Các đặc tính phép thuật này được hắn ẩn trong giọt máu kia của hắn. Sợi dây chuyền sẽ được kích động khi có người sinh ra sát khí với Tiểu Oa Oa, vì thế lúc nãy hắn mới liều lĩnh như vậy. Hắn biết đám Dị Giáo này đủ độc ác để ra tay với một đứa nhỏ.

Nhất Thành lạnh lùng cười nói:

- Ta đã nói với ngươi, chúng ta muốn sống?

Người Áo Đen kia lạnh lùng hỏi:

- Ngươi muốn làm sao?

- Ta muốn tất cả người ở đây rời đi ngay bây giờ.- Ta làm sao biết ngươi không chạy trốn với tấm da kia?

- Ai bảo ta sẽ rời đi? Bọn họ đến nơi an toàn, ta có thể đưa tấm da này cho ngươi. Ta tin chắc các ngươi không rảnh đến mức tìm phiền toái với đám người không có chút lợi ích nào.

Người Áo Đen suy nghĩ một lúc thì lạnh lùng nói:

- Được!

Nhất Thành cười lạnh, nếu tất cả người ở đây đi hết, hắn chắc chắn mình sẽ an toàn. Nhất Thành gọi Tiểu Tiểu đang ôm Tiểu Oa Oa bên kia. Tiểu Tiểu nhanh chóng đưa Oa Oa cho Nhân Nam, vội vàng qua định nói gì thì Nhất Thành đã nói:

- Tiểu Tiểu, dẫn mọi người trong Nhân Phủ dời đi, tìm nơi an toàn ẩn thân. Còn nơi nào thì hỏi Mập mạp. Nhớ kỷ, ngoài Nhân Phủ còn có quái dị lộng hành, trên đường cẩn thận.

Tiểu Tiểu bối rối, hắn rời đi thì Nhất Thành làm sao? Nhất Thành như đoán được ý nghĩ của Tiểu Tiểu nói:

- Ta sẽ không sao? Ta có cách của mình, chỉ cần các ngươi an toàn thì mọi việc dễ giải quyết.Tiểu Tiểu do dự một lúc rồi gật đầu, dù hắn ở lại cũng không giúp được gì Nhất Thành, đành phải rời đi. Tiểu Tiểu nhanh chóng nói với mọi người, cả đám không đám chần chờ, dưới sự thúc dục của Tiểu Tiểu, mọi người chỉ sau mấy phút thì đã rời Nhân Phủ. Giờ chỉ còn lại Nhất Thành với đám người Dị Giáo.

Thấy mọi người đã rời đi, Người áo đen nói:

- Ta đã thực hiện lời hứa, giờ đến phiên ngươi rồi đó. Đưa tấm da kia cho ta.

Nhất Thành cười nói:

- Tất nhiên rồi, ngươi đã thực hiện lời hứa thì ta không thể thất hứa được.

Nhất Thành vừa nói vừa lùi lại, Người áo đen kia lạnh lùng nhìn nhất cử nhất động của Nhất Thành. Hắn chắc chắn tên nhóc này không thể chạy thoát khỏi tay hắn. Nhất Thành bước lên mấy bậc thang đứng trước Nhân Điện. Hắn nhìn người áo đen nói:

- Bắt lấy!

Nhất Thành bỗng nhiên tung tấm da thú kia lên không trung. Quay người bỏ chạy. Người áo đen thấy vậy cũng không nhảy lên bắt lấy tấm da thú kia liền mà nhìn bóng lưng Nhất Thành cười lạnh quát:

- Muốn chạy

Tay phải Người Áo Đen hóa thành một cự trảo màu đen, cách không đánh về phía Nhất Thành. Tốc độ Hắc Trảo cực nhanh, điên cuồng phá tan không khí hướng đến sau lưng Nhất Thành đánh tới. Nhất Thành vừa mới quay người tiến lên hai bước thì đã bị đánh trúng lưng. Hắn ‘Hự’ lên một cái rồi bay thẳng vào trong Nhân Điện.

Nhất Thành vừa mới quay người thì đã xuất hết tốc độ định lao vào trong điện. Không nghĩ đến tên pháp sư kia chưa gì đã xuất thủ với hắn. Trên lưng hắn truyền đến đau nhức cực độ, phía sau lưng đã xuất hiện năm lỗ thủng, máu tươi ồ ạt trào ra.

- Rầm

Hắn vừa ngã xuống đất thì vội vàng vùng dậy, không kể đau đớn, vội vàng chạy ào vào sâu trong điện. Không biết dùng cách nào mà hắn đã biến mất vô ảnh vô tung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau