QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Ma da chột mắt

Nhân Tứ vừa nói xong thì đứng lên, đưa tay lên mặt làm động tác lột mặt nạ. Tên này kéo một cái thì lớp da đầu bị lột ra, tiếp đó là da mặt. Sau đó thì xuống cổ, tên này vẫn chưa dừng lại mà tiếp tục lột, kéo một cái nữa thì một lớp da người xuất hiện ở tay hắn, được hắn ném xuống đất như một nhóm bùn nhào. Đến khi xong thì xuất hiện trước mắt Nhất thành là một nam tử trung niên, trên mặt vẫn còn dính da thịt và máu của lớp da khi nãy. Khuôn mặt méo mó với những vết sẹo dữ tợn. Hắn chột một mắt trái, cả người mùi máu tanh rất tởm lợm. Hắn cũng không sợ hãi mà ngồi xuống trước mặt Nhất Thành nói:

- Mang lớp da tên kia thật sự khó chịu. Ngươi là Nhất Thành phải không? Không nghĩ đến một thế lực xuống cấp như Huyết Nguyệt thư viện lại có một đệ tử như ngươi.

Mọi người trong điện, nam thì xanh mặt, nữ thì điên cuồng nôn oẹ vì sự ghê tởm vừa rồi của tên này. Mấy vị phu nhân thì vội vàng che mắt mấy đứa nhỏ để chúng không thấy. Một vài vị đã xỉu tại chỗ, ở trong điện bắt đầu hỗn loạn.

Gia Gia Mập Mạp nổi giận quát:

- Yên Tĩnh

Lão mới quát lên thì cả điện cũng bắt đầu yên tĩnh trở lại, nhưng tiếng quát kia như đụng đến vết thương nên lão liền ho lên sặc sụa. Lão trợn mắt nhìn Nhân Tư, nói đúng hơn là tên Dị Giáo kia:

- Con của ta đầu?

Nhất Thành lắc đầu cười khổ, lão tứ kia thì không cần hỏi nữa rồi. Chắc lão kích động quá nên mới mất tỉnh táo như vậy. Tên Dị Giáo kia cười lạnh chỉ lớp da dưới đất nói:

- Con của ngươi đó.

Gia Gia Mập mạp tức giận quá nên tiếng ho càng lúc càng lớn. Lão phun ra một búng máu, rồi gục xuống. Nhân Nam và Nhâm Bắc vội vàng giúp lão. Bên kia, Phong Ngân và Do Duyên cùng lúc lên tiếng:

- Ma Da Chột Mắt.

Nhất Thành khó hiểu, cái quái gì thế? Tiểu Tiểu phía sau liền nói nhỏ:

- Hắn là Dị Giáo người, có biệt danh Ma Da Chột Mắt. Tên này chuyên lột da kẻ khác, nuốt chửng linh hồn của người đó để giả dạng. Mấy trăm năm nay đã không nghe thấy tên hắn, không nghĩ đến hôm nay lại xuất hiện ở đây.

Tất cả mọi người nghe thấy cái tên này thì liền nhanh chóng thụt lùi ra sau tránh xa Ma Da Chột Mắt. Ở quanh bàn chỉ còn Nhất Thành và Ma Da Chột Mắt ngồi. Đến Phong Ngân và Do Duyên cũng không dám lơ là, lùi lại phía sau nhìn chằm chằm Ma Da Chột Mắt. Nhất Thành cười thân thiện nói:

- Ồ, danh tiếng cũng không tệ nha. Đến hai người Pháp Sư năm sao Bắc Miện cũng phải đề phòng.
Ma Da Chột Mắt cười lạnh, rất tự hào nói:

- Lúc ta tung hoành ngang dọc Tây Hoang, ngươi còn chưa sinh ra. Chưa có kẻ nào nghe đến tên ta mà không khiếp sợ.

Nhất Thanh cười lạnh mỉa mai nói:

- Vậy sao? Ta thì chưa bao giờ nghe đến tên ngươi. Mà ngươi tự hào cái quái gì? Tu luyện lâu như vậy mà cũng chỉ đạt đến cấp bậc Pháp Sư thấp kém như vậy. Lộ mặt thì bị người ta đuổi đánh như một con chó, mấy trăm năm trốn chui trốn lủi không dám lộ mặt. Trông mắt ta loại người như ngươi không có gì đáng tự hòa. Mà còn rất đáng thương.

Nghe Nhất Thành nói thì Ma Da Chột Mắt nổi giận đùng đùng. Khuôn mặt đã xấu thì lúc này càng trở nên vặn vẹo, mấy cái sẹo trên mặt nổi lên giật giật nhìn cực ghê tởm. Mà không chỉ Ma Da Chột Mắt, mọi người nghe lời của Nhất Thành trong lòng cũng nhột nhột. Bọn họ cũng tu luyện mấy trăm năm mới có cảnh giới hôm nay, rất tự hào nhưng qua miệng của Nhất Thành thì chả có gì hào quang mà còn cảm thấy phế vật.

Nhất Thành cười lạnh nhìn hắn nói:

- Ngươi bị nhiều người như vậy vây lại ở đây mà không một chút sợ hãi. Ta đoán Dị Giáo người ở đây cũng không ít đi. Sao không gọi bọn chúng lộ mặt, trốn tránh trong bóng tối không thấy chán sao?

Lời Nhất Thành vừa nói xong thì bên ngoài trời tối bỗng trở nên đỏ rực. Một vòng ánh sáng màu huyết sắc bao bọc cả Nhân Phủ. Nhất Thành nhìn ra ngoài thì nhận ra đây là Ma Pháp Trận, không biết mà pháp trận gì nhưng nhìn qua thì khá mạnh mẽ.

Dưới ánh sáng đỏ rực của pháp trận, trên không bay đầy những đám khói đen kịt. Khói đen đáp xuống bên ngoài điện thì biến thành một đám người mặc đồ đen bao phủ toàn thân. Ít nhất cũng phải là năm mươi tên.
Bên trong điện mọi người biến sắc, con cháu Nhân Gia bắt đầu run rẩy sợ hãi. Những người có chút thực lực thì khuôn mặt trở nên ngưng trọng. Liếc qua đám người Dị Giáo bên ngoài, bọn họ cảnh giới không có kẻ nào thấp cả. Đều là Pháp Sư cấp S trở lên.

Ma Da Chột Mắt cười lạnh nhìn Nhất Thành nói:

- Hôm nay các ngươi một người đừng hòng rời khỏi đây?

Nhất Thành quay sang nhìn hắn như nhìn một tên ngu. Ma Da Chột Mắt nhíu mày:

- Ngươi nhìn vậy là có ý gì?

Nhất Thành lắc đầu nói:

- Ngươi quá ngu và ngươi nghĩ ai cũng ngu như ngươi sao? Dị Giáo các ngươi nhắm vào Nhân Phủ, chắc chắn không chỉ đơn giản muốn Nhân Phủ quy thuận các ngươi. Làm nhiều trò như vậy thì chắc chắn mục tiêu của các ngươi không phải Nhân Phủ mà muốn Nhân Phủ giao ra một cái gì đó? Ta đoán đó là bảo vật gì đi. Đúng không Lão Gia Gia?

Gia Gia Mập mạp nghe Nhất Thành nói thì hơi biến sắc nhưng qua một lúc thì thở dài. Lão đành nói:

- Đúng vậy! Đám Dị Giáo làm nhiều thủ đoạn như vậy cũng là vì vật kia của Nhân Gia ta đang nắm giữ. Ta đã nghĩ đến việc này từ trước, không nghĩ đến cũng vì vật kia mà Nhân Phủ mang họa.

Nhất Thành nhìn Ma Da Chột Mắt nói:

- Các ngươi dùng nhiều thủ đoạn chủ yếu là ép Nhân Phủ tự mình hai tay dâng lên vật kia đi. Từ đầu ta đã cảm thấy lạ vì sao các ngươi rảnh việc như vậy cứ tìm Nhân Phủ phiền phức.

Ma Da Chột Mắt nhíu chặt lông mày, trong lòng thầm mắng-Đcm, sao tên nhóc này cái gì cũng biết! Nó mới đến Nhân Phủ hôm qua.

Nhất Thành nhìn Gia Gia Mập Mạp nói:

- Không biết đó là thứ gì? Nhưng nó đã mang rắc rối đến cho Nhân Phủ. Lão gia gia người nên đưa nó ra đi. Ngài cũng nên biết, Thất phu vô tội hoài bích kỳ tội! Thứ kia còn ở Nhân Phủ ngày nào thì Nhân Phủ sẽ không có ngày yên. Lão gia gia chắc chắn biết, không chỉ Dị Giáo hay Ma Đạo mà đám Chính Đạo tham lam cũng không tha cho Nhân Phủ.

Chương 167: Mở màn cuộc chiến

Nhất Thành nói thẳng thừng như vậy thì mọi người hơi sửng sốt. Hắn mắng từ Chính đến Tà, không kể ai cả. Phong Ngân và Do Duyên đang tự hỏi tên này có phải thật sự là đệ tử thư viện hay không? Sao hắn ai cũng mắng? Tiểu Tiểu và Mập Mạp cười khổ, tiểu sư thúc tổ này chả bao giờ kiêng dè lời nói, không bao giờ sợ đắc tội người khác.

Gia Gia Mập Mạp bối rối không biết làm gì. Có rất nhiều người biết mình sẽ bị nguy hiểm nhưng không bỏ được tính tham lam. Khư khư giữ lấy đồ vật của mình. Vì vậy, Nhất Thành cũng không gắp gáp, vẫn ngồi gõ gõ ngón tay trên bàn từ từ uống rượu, rượu này rất dở nhưng uống cho có phong cách. Ma Da Chột Mắt thì lâm vào trầm mặt, không lên tiếng. Hắn muốn có đồ vật kia và đã sử dụng mọi thủ đoạn nhưng mấy tháng nay hắn vẫn không biết vật kia ngang dọc thế nào. Nếu lần này nó lộ diện sẽ đỡ mất rất nhiều công sức của hắn. Lúc đó hắn cũng chả quan tâm gì nữa mà có thể hạ sát thủ.

Gia Gia Mập Mạp phân vân thì Nhân Bắc và Nhân Nam bên cạnh trầm mặt nói vào:

- Cha, nếu thật sự thứ đó có tồn tại thì chúng ta không thể giữ. Nhân Gia ta trước sau gì cũng vì nó mà bị hủy diệt.

Nhất Thành nghe vậy thì gật đầu, hai người này không tệ, không bị tham lam mà mù mắt. Nhất Thành nhìn Mập Mập cười. Ý hắn là bảo Mập Mạp đi lấy vật kia từ gia gia hắn. Mập Mạp như hiểu ý, hắn biết giờ đây chỉ có thể tin vào Nhất Thành, cả gia tộc đã bị bao vây, nguy hiểm trùng trùng, sơ suất một chút sợ rằng Nhân Phủ sẽ không có nhiều người sống sót.

Mập Mạp đi đến đứng trước Gia Gia hắn. Hắn nhìn lão, lão cũng nhìn hắn. Cuối cùng lão cũng đành thở dài nhìn về một hướng nói:

- Đem ta đến bức tường kia.

Nhân Nam và Nhân Bắc đỡ lão qua. Sau khi loay hoay một lúc thì trên bức tường trước mặt gia gia mập mạp xuất hiện một trận pháp. Trận pháp này khá tương tự lệnh bài của Mập mạp đang đeo. Lão liền cắn ngón tay, lấy ít máu cho vào trận pháp. Một ánh sáng chói mắt xuất hiện, gia gia Mập mạp sò tay vào trong bức tường lôi ra một vật. Đó là một cái hộp cũ kỹ. Thấy vật kia, gia gia Mập mạp thở dài một hơi.

Lão được đỡ về lại chỗ cũ, đưa hộp kia cho Mập Mạp. Mập mạp nắm lấy vật kia lại đưa cho Nhất Thành.

Mọi cử động của Gia Gia và Mập Mạp được mọi người chằm chằm theo dõi. Tiểu Tiểu bên cạnh Nhất Thành thì nhìn chằm chằm Ma Da Chột Mắt. Mấy người Nhân Phủ nhìn chằm chằm đám người ngoài điện. Do Duyên và Do Pháp cũng trở nên cảnh giác. Phong Nam Du tiến lại gần đứng bên cạnh Nhân Lệ và Tiểu Oa Oa. Phong Ngân thì lạnh lùng cảnh giác xung quanh, lão quan sát kĩ nhất cử nhất động của Nhất Thành và Ma Da Chột Mắt.

Nhất Thành nhận lấy cái hộp, hộp này được làm từ gỗ của một loại cây rất cứng. Nhìn bên ngoài thì biết cái hộp này đã tồn tại một thời gian dài nhưng không có dấu hiệu mục rửa. Nhất Thành quan sát kỹ một lúc thì mở hộp. Bên trong hộp không có gì ngoài một tấm da, không biết là da ma thú hay là da người. Nhất Thành cũng không xem mà nhét tấm da vào trông ngực, vỗ vỗ vài cái ở ngực làm như chắc chắn tấm da ở đó, sau đó ném hộp gỗ cho Mập Mạp phía sau. Mọi người đang quan sát nhất cử nhất động của Nhất Thành thì trợn tròn mắt. -- Vậy thôi sao? Thế là vật kia đổi chủ rồi sao?

Nhất Thành làm như không có chuyện gì cười nhìn Ma Da Chột Mắt nói:
- Vật kia ngươi thấy rồi chứ? Giờ nó thuộc về ta rồi đó. Ta cứ nghĩ ngươi sẽ xuất thủ lúc cái hộp gỗ kia xuất hiện. Không nghĩ đến lại bình tĩnh như vậy. Ngươi rất tự tin, không biết tự tin của ngươi đến từ đâu? Đám phế vật ngoài kia? Pháp trận kia? Hay là còn thủ đoạn khác. Ha..Ha..Ha.. Muốn ta giao cho ngươi vật này thì không cần suy nghĩ, ta sẽ không bao giờ hai tay dâng lên.

Ma Da Chột Mắt cười lạnh nói:

- Bởi vì ta không cần cướp, tất cả người ở đây sẽ không ai sống sót rời khỏi Nhân Phủ. Ngươi thấy ma pháp trận ngoài kia không. Nó gọi là Huyết Ma Cấm Trận. Dùng máu của rất nhiều người hình thành. Trận thành, dù trong này có xảy ra chuyện gì thì bên ngoài cũng không ai biết.

Nhất Thành ồ lên kinh ngạc hỏi:

- Ý ngươi là chỉ còn bên sống sót mới có cơ hội rời khỏi cấm trận này?

Ma Da Chột Mắt cười lạnh nhìn Nhất Thành. Nhìn nụ cười kia làm mọi người trong điện run rẩy khiếp sợ, mấy người có thực lực một chút thì trầm mặt lạnh lùng. Bọn họ là pháp sư, cũng không phải chưa bao giờ đối mặt với nguy hiểm. Sống đến bây giờ thì cũng không phải là người đơn giản sẽ dễ dàng bị hù dọa.

Nhất Thành nghe vậy cũng không phản ứng gì. Hắn chậm rãi rót một ly rượu. Ma Da Chột Mắt hai mắt bắt đầu tảng ra sát khí. Nhưng sát khí của Ma Da Chột vừa xuất hiện, Nhất Thành cười lạnh, vỗ mạnh xuống bàn.- Rầm

Khi Nhất Thành vỗ mạnh xuống bàn, bàn tay Nhất Thành đã truyền ra một lượng lớn năng lượng ma pháp. Cái bàn không vỡ nát mà chỉ in lại một dấu tay của hắn và tất cả đũa trên bàn liền bay lên. Nhất Thành đứng dậy, tay liên tục kết ấn với tốc độ cực nhanh. Đũa trên không liên tục được năng lượng ma pháp của Nhất Thành truyền vào giữ vững lơ lửng trên không. Chỉ sau vài cái chớp mắt thì hắn vẩy tay một cái, đám đũa đó như nhận được mệnh lệnh phóng ra ngoài điện, tấn công đám Dị Giáo đang tập trung bên ngoài.

- Vèo, vèo, vèo…

Tiếng xé gió vang lên cực gắt như muốn xé tan không khí trong điện. Mỗi chiếc đũa được Nhất Thành dùng phép thuật ‘Vô Hạn Chi Đao’ thi triển, bắn về phía nhóm người Di Giáo ngoài điện với tốc độ cực nhanh.

Đối diện, Ma Da Chột Mắt lúc nãy đang cười lạnh thì bị tiếng vỗ bàn làm giật mình, nhanh chóng lùi lại phía sau, tưởng là Nhất Thành tấn công hắn. Đến khi hắn biết mục tiêu của Nhất Thành không phải là mình, vội vàng nhìn ra phía ngoài điện quát lớn:

- Cẩn Thận.

Phía ngoài điện đám Dị Giáo đứng đầu vội vàng thì khiển phòng ngự hoặc tránh né. Nhưng những chiếc đũa kia bắn tới với tốc độ cực nhanh, bọn họ chỉ có thể tự bảo vệ mình chứ không kịp giúp đỡ đồng bọn. Người mạnh nhất trong nhóm thì có cấp năm sao Bắc Miện. Bọn họ nhanh chóng thi triển phép thuật, bảo vệ mình với vài tên bên cạnh.

- Ầm, Ầm,..

- Ahh….

Tiếng va chạm, kèm theo tiếng thét đau đớn vang lên. Đám người Dị Giáo không phải ai cũng chịu nổi đợt tấn công vừa rồi.

Phía trong điện, Ma Da Chột Mắt bùng lên sát khí giữ dội khi thấy đồng bọn bị thương. Có điều, sát khí vừa ra thì bên tai truyền đến tiếng gió rít gào phả vào mặt hắn

Chương 168: Chiến

- Bốp

Ma Da Chột Mắt trúng một cước vào mặt, bị đá bay ra ngoài cửa điện. Người vừa xuất thủ vẫn là Nhất Thành, ngay khi Ma Da Chột Mắt phân tâm, Nhất Thành đã bật người lên, dùng tay phải chống trên bàn, mượn lực đẩy bản thân đến gần Ma Da Chột Mắt. Lúc còn ở trên không đã tung ra đòn đá tạt, một cước đá thẳng vào mặt Ma Da Chột Mắt. Vừa rồi đòn đá của hắn không khác gì pha móc bóng xe đạp chổng ngược. Chỉ có điều nó dùng để tấn công đối thủ từ bên hông.

Ma Da Chột Mắt đập vào lề cửa, lăn xuống bậc thềm phía ngoài điện. Nằm chỏng choài ở trước đám người Dị Giáo.

Bên trong điện mọi người nhìn Nhất Thành mà há hốc mồm, vừa rồi thi triển phép thuật hay đòn phi cước kia quá đẹp mắt. Mỗi một động tác không một chút dư thừa và thời cơ ra tay không thể chê vào đâu được. Đến cả Tiểu Tiểu cũng rất bất ngờ, vừa rồi Nhất Thành ra đòn rất gọn gàng, dù là Ma Da Chột Mắt trên Nhất Thành hai đẳng cấp pháp lực nhưng cũng không kịp làm ra phản ứng gì.

Phong cách chiến đấu của Nhất Thành vẫn mang đậm bản chất của Người Địa Cầu. Dù đây là thế giới phép thuật nhưng hắn vẫn thích xuất thủ bằng tay chân. Đặc biệt, hắn từng học võ và xem phim võ thuật, giờ đây hắn đang nắm giữ một cơ thể hoàn hảo để phát triển võ đạo, hắn sẽ không từ bỏ võ đạo của mình. Hắn quyết định kết hợp võ đạo và phép thuật cùng một lúc, lúc đó mới phát huy hết tiềm lực của hắn.

Nhất Thành nhìn Tiểu Tiểu nói:

- Tiểu Tiểu, chúng ta lên thôi. Lâu rồi ta chưa động thủ nên cũng muốn hoạt động một chút. Đám dị giáo bên ngoài kia, lúc thi phép ngăn cản công kích của ta đã để lộ đẳng cấp pháp lực của bọn chúng. Có năm tên là pháp sư đẳng cấp năm sao Bắc Miện, hai tên sơ cấp, hai tên trung cấp và một tên thượng cấp. Kẻ mạnh nhất là Ma Da Chột Mắt kia, hắn là cấp năm sao Bắc Miện đỉnh phong. Tiểu Tiểu cẩn thận một chút khi giao thủ với chúng.

Tiểu Tiểu gật đầu, mà bên cạnh mấy người khác cũng gật đầu. Nhất Thành như nới với Tiểu Tiểu nhưng thật ra là nói với hai người Ngũ Hành Tông và Liên Minh Pháp Sư Tự Do. Hắn cần tất cả bốn người này mới ngăn nổi đám Dị Giáo ngoài kia.

Đúng lúc này thì ba người Nhân Gia đứng ra, Nhân Nam, Nhân Bắc và Nhân Vu gật đầu với Nhất Thành. Ý nói chúng ta sẽ chiến đấu. Nhất thành bất ngờ phát hiện khí thế ba người này đang kéo lên, tất cả dừng lại ở cấp ba sao Thiên Ưng sơ cấp và trung cấp. Theo sau lưng lão thì cũng có thêm vài người đứng ra, mấy người này tuổi cũng không nhỏ nhưng cao nhất chỉ mới cấp hai sao Thiên Nga.

Nhất Thành gật đầu, càng nhiều người giúp thì càng tốt. Đúng lúc này hắn thấy Mập Mạp và Nhân Lệ trong đám người Nhân Phủ định xuất thủ thì nói:

- Nhân Lệ và Mập Mạp, hai người lùi lại bảo vệ gia gia các ngươi và người không có chiến lực trong điện. Tránh bị cuộc chiến ảnh hưởng.

Hắn nhìn phía sau Phong Ngân và Phong Nam Du nói,

- Phong Nam Du, ngươi cũng lùi lại đi. Bảo vệ người ngươi thích và Nhân Gia người. Có Phong Ngân tiền bối là đã đủ.Mập Mạp và Nhân Lệ khó sử nhưng Nhân Bắc và Nhân Nam gật đầu khuyên bảo nói việc này cũng rất quan trọng vì thế hai người nên lùi lại. Phong Nam Du nhìn Phong Ngân thì thấy lão gật đầu, hiểu ý liền lùi lại đứng bên cạnh Nhân Lệ.

Nhất Thành kéo cả đám ra trước cửa điện, vừa đi vừa nói:

- Ma Da Chột Mắt giao cho ta. Còn lại thì phần của các vị, muốn chiến thế nào thì chiến.

Không hiểu sao tất cả người ở đây lại bỗng nhiên theo hiệu lệnh của Nhất Thành. Có thể bọn họ cảm thấy trên người trẻ tuổi này hiện lên sự tự tin và thần bí vì thế mà không phản đối. Có điều hắn nói một mình chiến Ma Da Chột Mắt. Trên người hắn mọi người chỉ cảm nhận được ba sao Thiên Ưng pháp lực đỉnh phong. Thực sự chiến nổi sao?

Tiểu Tiểu không ngăn cản, không chút chần chờ nói:

- Vậy thì cẩn thận một chút. Tên Ma Da Chột mắt kia không đơn giản. Thủ đoạn rất âm hiểm.

Nghe Tiểu Tiểu nói như vậy thì Do Duyên hơi giật mình. Không nghĩ đến Tiểu Tiểu không chút lo lắng, mà cảm thấy rất tin tưởng vào người trẻ tuổi này.
Nhất Thành đi đến cửa điện thì trên tay đã xuất hiện Ma Huyết. Đao khí bắt đầu lập léo, hắn không còn để ý người bên cạnh mà mắt đã nhìn chằm chằm Ma Da Chột Mắt ngoài điện. Tên này lần trước đánh lén hắn, giờ cũng nên khiến hắn khóc bằng tiếng hán rồi.

Ma Da Chột Mắt trúng một cước vào mặt nhưng không có gì nghiêm trọng. Lúc nghe thấy tiếng rít gào của gió hắn đã kịp thi triển phòng ngự phép thuật. Dù không mạnh nhưng cũng đủ bảo vệ đầu hắn, có điều đây là lần thứ hai trúng cước của Nhất thành nhưng trong lòng vẫn hơi bất ngờ. Cước vừa rồi cũng giống như lần đánh lén, không có năng lượng ma pháp truyền ra nhưng lực lại rất mạnh. Trong lòng hắn tự hỏi: Tên trẻ tuổi này là cái quái gì? Cơ thể mạnh mẽ đến mức đáng sợ như vậy?

Ma Da Chột Mắt nhìn lên đã thấy đám người Nhất Thành đi ra cửa điện. Hắn thấy người đi đầu là Nhất Thành, trên tay là một thanh đao đang hiện hữu đao khí. Hắn liền vội vàng kéo lên cảnh giác. Đúng như hắn nghĩ, tên trẻ tuổi kia vừa đến cửa thì không dài dòng, búng người lên cao, chém một đao về phía bọn hắn.

- Vèo

Một đường đao khí cực kỳ mạnh mẽ chém về phía đám người Dị Giáo. Đao khí mang theo áp lực kỳ dị như đang kiềm chế đám Di Giáo. Ma Da Chột Mắt tay hóa thành một loại dây leo cực lớn, quất về phía đao khi.

- Ầm

Tiếng va chạm vang lên, Nhất Thành đáp xuống ngay trước mặt Ma Da Chột Mắt, liên tục chém ra ba đao cực nhanh. Ma Huyết như hóa thành một ánh sáng trắng bổ về phía Ma Da Chột Mắt. Ma Da Chột Mắt lẫn đám Dị Giáo người vội vài tản ra, tránh đi đao khí. Đám Di Giáo vừa tản ra thì cơ hội cho đám người Tiểu Tiểu lao đến đánh xáp lá cà. Ép người Dị Giáo lùi lại, tạo thành một chiến trường hỗn loạn trước điện.

Nhất Thành chém ba đao kia chính là vì như vậy, càng tránh xa Nhân Điện phía sau thì đám người Mập Mạp sẽ càng an toàn. Hắn hai mắt trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm Ma Da Chột mắt.

Bên kia Ma Da Chột Mắt như biết được đối thủ của hắn chính là Nhất Thành. Cả người bỗng phát ra khí thế cường đại đè ép về phía Nhất Thành, hai tay hóa thành những dây leo to lớn. Thủ đoạn của đám dị Giáo này rất giống quái dị.

Nhất Thành tròng mắt màu đen bắt đầu sáng rực, sát khí bắt đầu bùng phát. Bộ áo quần đen bay trong gió khí thế bừng bừng phát ra dữ dội. Mục tiêu của hắn tối nay là làm thịt tên này, cũng như thử nghiệm thực lực hắn đang nắm giữ.

Ma Da Chột Mắt hoàn toàn tin tưởng thực lực bộc phát của mình, hắn hiện tại không chỉ đã là cấp năm sao Bắc Miện đỉnh phong, còn linh ngộ hắc ám ma pháp đến cảnh giới trung cấp: Huyết Ma Đằng, hơn nữa, bản thân còn nắm giữ vài thủ đoạn phía sau, hắn cơ hồ có thể vượt cấp khiêu chiến pháp sư sáu sao Vũ Tiên sơ cấp mà bất bại.

Mà so sánh thì Nhất Thành mặc dù thiên phú cực cao, tu luyện mấy năm đã đến cảnh giới ba sao Thiên Ưng, nhưng dù vậy cũng chỉ là một tên thiên tài mà thôi, thể chất hắn có mạnh thì đã sao. Hắn cũng không thể sánh ngang bằng mình, đối với điều này, Ma Da Chột Mắt tuyệt đối có tín tâm.

Chương 169: Chiến 1

Thật ra thì không phải chỉ Ma Da Chột Mắt nghĩ như vậy mà tất cả người ở đây đều nghĩ như vậy. Có điều đám Tiểu Tiểu chống lại Dị Giáo bên kia sẽ không ngăn trở Nhất Thành chiến với Ma Da Chột Mắt. Bây giờ chỉ có như vậy mới giảm được áp lực cho bọn hắn. Mọi người đều nghĩ sẽ cố gắng giải quyết kẻ địch của mình thật nhanh để hỗ trợ Nhất Thành. Họ vẫn nghĩ mặc kệ Nhất Thành có thiên phú kiệt xuất đến mức nào, nhưng dù sao cấp bậc chênh lệch quá lớn, cũng không nghĩ đến Nhất Thành có sức mạnh sang bằng khoảng cách này.

Đứng tại chỗ, thân hình bất động, Ma Da Chột mắt hai tay hóa thành Huyết Ma Đằng đột nhiên uốn éo kỳ lạ, hắc khí như ẩn như hiện bao quanh Huyết Ma Đằng. Huyết Ma Đằng hội tụ thành một cái vuốt nhọn, Ma Da Chột mắt nhe răng cười một tiếng, thủ trảo vũ động, tạo nên một cỗ âm thanh phá gió, hung hăng lao tới công kích Nhất Thành.

Cảm thụ trong không trung mơ hồ vang lên tiếng vuốt nhọn xé gió, Nhất Thành con mắt híp lại, trên miệng nở một nụ cười lạnh, chân trái thoáng co lại mạnh mẽ đạp mạnh xuống mặt đất phía trước, một cổ vô hình lực kích đánh vào mặt đất, phản lực mạnh mẽ đem thân hình Nhất Thành nhất thời vọt lên.

Tại lúc thân hình ngừng lại trên không, Ma Huyết trong tay Nhất Thành không chút nào do dự mà phóng đi, như tên nhọn rời khỏi dây cung, bắn thẳng đến đầu Ma Da Chột Mắt.

Nhìn Ma Huyết bắn nhanh đến, Ma Da Chột Mắt khinh thường cười lạnh một tiếng, một mảng Ma Đằng được hắn thu lại, cả người chấn động, trong không khí thoáng một trận rung động, Ma Đằng đột ngột xuất hiện từ phía dưới đất phóng lên hư không.

Ma Huyết sau khi va chạm, xuyên qua mấy mãng Ma Đằng thì lực đạo đã giảm, đã có thể dễ dàng bị hóa giải.

Mất đi lực lượng, Ma Huyết khoảng cách tới đầu Ma Da Chột mắt còn khoảng nửa thước thì vô lực rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang thanh thúy.

Không hiểu chuyện gì nhưng Nhất Thành bỗng nhiên rời vào hạ phong ngay khi vừa xuất thủ. Hắn có chút chật vật nghiêng người tránh Ma Da Chột Mất mấy lần công kích, Nhất Thành thân hình liên tục thối lui, nhờ vào cơ thể mạnh mẽ tăng phúc tốc độ, Ma Da Chột Mắt theo sát mà đến. Ma Da Chột Mắt liên tục tấn công từ khoảng cách xa nhưng đều bị Nhất Thành tránh né. Hắn quyết định, bàn tay hóa thành Huyết Ma Đằng thu ngắn lại, dài như một cánh tay bình thường, sắc mặt ngưng trọng nhắm vào đầu Nhất Thành mà đánh tới.

Phía sau Nhất Thành không biết khi nào đã xuất hiện một vách tường, mặc dù muốn tránh cũng không thể tránh, nhưng khuôn mặt Nhất Thành vẫn như cũ bình tĩnh, chậm rãi thở ra một hơi, tay nắm chặt, Hắc Ám năng lượng mạnh mẽ tuôn ra tụ ở tay, mang theo khí thế hung hãn chưa từng có, cùng Ma Da Chột Mắt, rốt cuộc lần đầu tiên chính diện giao phong.

Nhìn Nhất Thành lại rơi vào thế hạ phong. Lựa chọn cùng Ma Da Chột Mắt cứng đối cứng, đám người trong Nhân Điện, cũng bắt đầu xôn xao, lo lắng. Hai người đẳng cấp rõ ràng kém rất xa, nếu là Nhất Thành chọn ngạnh kháng, không thể nghi ngờ chỉ có thể đương tràng bị thua.

Ngay lúc tất cả mọi người vì Nhất Thành mà lo lắng, Nhất Thành nắm tay đang nắm chặt chợt mở ra, một quả cầu ánh sáng vàng đột ngột xuất hiện, cách không hung hắn nện vào ngực Ma Da Chột Mắt. Nhưng không nghĩ tới công kích lại không đánh trúng ngực mà bị lệch sang vai.

Vai bị một loại phép thuật kỳ lạ công kích, Ma Da Chột mắt thân hình đang lao tới rất nhanh trực tiếp bị đánh bay, khuôn mặt trắng bệch, một lỗ thủng xuất hiện trên vai hắn. Nhãn đồng hắn trở nên tràn ngập dữ tợn và hoảng loạn thốt lên:

- Đây là phép thuật gì? Sao lại quỷ bí như thế?

Tất nhiên quỷ bí vì đây là ‘Hóa Ma Chi Thuật - đặc tính Cánh Cổng Đen’ được năng lượng khởi nguyên biến thành ánh sáng vàng chói mắt bao phủ.Nhìn Ma Da Chột Mắt đang giữa không trung đột nhiên quỷ dị bắn ngược lại, đám Mập mạp trong điện đều tỏ vẻ kinh ngạc.

- Vô Hạn Chi Đao, cuồng vũ.

Nhất Thành tay phải đưa lên trên không, bàn tay mở ra, nhằm ngay Ma Da Chột Mắt đang bị bắn đi mà hướng đến, Nhất Thành ánh mắt cực kì độc ác lựa chọn thời cơ cực tốt, nhất thời, Ma Huyết đang ở trên đất rung lên, như nghe mệnh lệnh của Nhất Thành, hung hăng đâm về phía sau Ma Da Chột Mắt.

Giữa không trung như khối cầu da bị ném đi, Ma Da Chột mắt trong lòng cực kì tức giận, cắn răng nhìn Nhất Thành, trên khuôn mặt thoáng nổi lên một nét tàn nhẫn, cắn nát đầu lưỡi, phun huyết vào hai cánh tay đang hóa thành Huyết Ma Đằng. Huyết Ma Đằng nổi lên từng trận huyết khí ngưng tụ, cuối cùng bùng lên sắc đỏ:

- Ma Huyết Đằng: Vũ loạn.

Hai tay hóa thành Huyết Ma Đằng giữa không trung phát ra âm thanh phá gió, chúng không dài ra mà tỏa ra áp lực cực lớn, vết thương trên vai Ma Da Chột Mắt cũng được Ma Đằng bao bọc lại, cự nhiên trực tiếp đón đở Ma Huyết của Nhất Thành đang tấn công đến. Nhưng việc không dừng lại ở đó, Ma Huyết dù bị đón đỡ nhưng không dừng lại, nó như có ai đó vô hình điều khiển mà vẫn thay đổi liên tục trên không, cuồng loạn chém về phía Huyết Ma Đằng. Mỗi lần va chạm đều để lại một vết cắt nhỏ trên Huyết Ma Đằng.

Nhất Thành híp mắt lại, cảm thụ những tiếng va chạm và áp lực của Huyết Ma Đằng mang đến. Hắn sắc mặt nổi lên đậm đặc sát khí, thân thể đang yên lặng trong nháy mắt xoay trở, chân hung hăng đạp mạnh vào bức tường phía sau, để lại trên mặt tường một vết chân sâu. Nương theo phản lực từ chân, Nhất Thành thân thể phóng đến giữa không trung cấp tốc xoay chuyển, vọt đến tóm lấy Ma Huyết.

- Vô Hạn Chi Đao - Phạt ThếVừa hét lên, Nhất Thành đôi mắt trở nên lạnh lùng đến thấu xương, hắn dùng chân phải đạp mượn lực ở giữa không trung, xoay người chém một đao về phía Ma Da Chột Mắt. Miệng hét lớn:

- Đừng nghĩ hơn ta hai đẳng cấp pháp lực là giỏi.

Phạt Thế là đao pháp kèm theo ‘thế’. ‘Thế’ chính là mượn lực từ thiên địa, áp chế đối thủ, dù kẻ đối diện có mạnh, khi bị chính thiên địa xung quanh áp chế thì thực lực tất giảm. Chủ yếu ‘thế’ này là phải xem người thi triển mượn được bao nhiêu ‘thế’ từ thiên địa.

Một áp lực cực lớn đè lên Ma Da Chột Mắt, hai mắt hắn bùng lên hắc khí, hắn trở nên điên cuồng, dồn hết năng lượng vào Huyết Ma Đằng ở hai tay đón đỡ đao của Nhất Thành.

- Bùng!

Ma Huyết và Huyết Ma Đằng tương tiếp, một tiếng trầm đục phóng ra như sấm rền, từ chỗ giao tiếp khuếch tán.

- Phập

Giao tiếp trong nháy mắt, ngay sau đó là tiếng vật gì đó bị cắt chém chói tai truyền ra. Ma Huyết bị chặn, chỉ chém vào một nữa Huyết Ma Đằng mà không chém đứt, cũng như chém đứt tay của Ma Da Chột Mắt.

Nhất Thành hơi sửng sốt, thấy dưới hông mình đã xuất hiện một cái chân tấn công vào phần hạ bộ. Hắn vội rút Ma Huyết ra, co chân lên dùng đầu gối đón đỡ.

- Bùng!

Nhất Thành bị đá trúng đầu gối, lực phản chấn cực mạnh đánh hắn bay ngược ra sau, nện lên vách tường lúc nảy. Nhất Thành yết hầu hơi ngòn ngọt, không nghĩ đến thân thể hắn mạnh như vậy mà cũng bị đá đến sắp học máu. Có thể thấy đẳng cấp Bắc Miện pháp sư không đơn giản. Vết chém trên Huyết Ma Đằng cầm máu, bắt đầu khép lại. Ma Da Chột Mắt cười lên điên cuồng:

- Ha..Ha..Ha ngươi sẽ không bao giờ đánh bại được ta. Hôm nay các ngươi đều phải chết.

Chương 170: Chiến 2

Chỉ là Ma Đa Chột Mắt đang cười đắc ý thì sau lưng truyền đến một cảm giác lạnh toát. Áp Lực cực lớn đè lên hắn. Ma Đa Chột Mắt giật mình, quay người, giơ tay đang biến thành Huyết Ma Đằng đón đỡ.

- Phập

Lại là một tiếng cắt chém chói tai vang lên. Sau đó.. lần này thì không có sau đó mà chỉ kèm theo tiếng hét đau đớn đầy thê lương của Ma Da Chột mắt.

- Ah….

Một cánh tay bị chém đứt rớt trên mặt đất. Ma Da Chột Mắt điên cuồng hét lớn trong đau đớn. Phía trước hắn chỉ có một thanh đao giống trên tay Nhất thành. Không có ai điều khiển nhưng lại lần nữa thi triển ‘Vô Hạn Chi Đao - Phạt Thế’. Lần này hắn không có chuẩn bị, lại bị thương nên hắn không chống đỡ nổi. Một đao đã chặt đứt cánh tay phải của hắn.

Phía dưới đám Mập Mập thấy rõ tất cả chiến đấu ngoài điện, trận chiến Nhất Thành là đáng chú ý nhất. Vừa rồi Nhất Thành bị đá bay, mọi người còn lo lắng, nhưng không hiểu sao, sau lưng Ma Da Chột mắt bỗng xuất hiện một thanh Ma Huyết khác giống như thanh trên tay Nhất Thành. Ra chiêu giống đúc Nhất Thành vừa rồi thi triển, chém đứt một tay của Ma da Chột Mắt. Thực sự quá khó hiểu, quá bất ngờ.

Nhất Thành vùng dậy từ trong đống đất đá nhìn Ma Da Chột Mắt cười lạnh, đây chính là ‘Vô Hạn Chi Đao’ trung cấp lĩnh ngộ, hóa một thành hai, hóa không thành có. Đây cũng là sự đáng sợ của phép thuật này, người khác không biết là dùng thế nào, lấy thịt đè người hay lấy nhiều khi ít thì hắn không biết. Nhưng đây mà cách Nhất Thành dùng phép thuật này. Xuất kỳ bất ý, lợi dụng địch mất cảnh giác, cho hắn một đao. Hắn cũng khá bất ngờ Ma Da Chột Mắt đón đỡ trực tiếp được ‘Phạt Thế’ của hắn nhưng đúng như hắn nghĩ, đón được một chứ không đón được đao thứ hai.

Nhất Thành phủi bụi trên người cười lạnh nhìn Ma Da Chột Mắt:

- Sao vậy? Rất đau sao? Lúc ngươi giết người khác một cách tàn nhẫn như vậy thì có nghĩ cảm giác đau đớn của họ không? Hôm nay ta sẽ giúp ngươi cảm nhận thấy cái gì gọi là tột cùng của nỗi đau. Giờ ngươi nói xem ta nên chém chân ngươi hay là tay còn lại kia.

Ma Da Chột Mắt đau đớn gào thét một lúc thì nhìn Nhất thành quát:

- Hôm nay ngươi phải chết?

Nhất Thành cười lạnh nói:

- Ngươi xem mình đang trong tình hình gì? Còn thủ đoạn nào thì xử ra đi? Nếu không hôm nay ta sẽ chém từng tên các ngươi rồi treo xác các ngươi ngoài thành?

Phía bên kia, đám người Tiểu Tiểu khá là chật vật, tử thương đã xuất hiện với người Nhân Gia. Chiến đấu cực kỳ kích liệt, một mình Tiểu Tiểu phải chống lại hai tên pháp sư năm sao Bắc Miện. Còn lại là Phong Ngân và Do Duyên lo liệu, Nhân Gia dù được Do Pháp trợ giúp nhưng dị giáo người cũng không thấp kém. Tử thương đã bắt đầu xuất hiện khi vừa mới giao tranh, bây giờ có vẻ như ưu thế nghiêng về Dị Giáo nhưng nếu Ma Da Chột Mắt thất bại thì chắc chắn Dị Giáo sẽ thua. Chỉ cần Nhất Thành tham chiến bên kia thì Dị Giáo một người cũng sẽ không thoát được.Ma Da Chột Mắt nhìn chằm chằm Nhất Thành, điên cuồng hét lớn:

- Ngươi nghĩ ngươi thắng rồi sao? Hôm nay các ngươi đều phải chết?

Ma Da Chột Mắt cả người bỗng bùng lên huyết khí, một màu đỏ rực bao trùm hắn. Tay bị chặt cũng không được cằm máu, máu ồ ạt chảy xuống đất. Kỳ quái là máu đổ xuống đất bao nhiêu thì biến mất bấy nhiêu. Cánh tay còn lại của Ma Da Chột Mắt đặt xuống đất, người hắn bắt đầu trở nên khô quắt. Chỉ sau một khắc hơi thở, Ma Da Chột Mắt điên cuồng hét lên:

- Huyết Ma Đằng, giết hết bọn chúng cho ta.

Ngay khi tiếng thét của hắn vang lên, mặt đất bắt đầu rung lên dữ dội.

- Ầm

Mặt đất vỡ nát, xong lên một cây Huyết Ma Đằng to lớn, to đến mất chỉ cần nó quất một roi thì cả Nhân Điện nơi đám Mập Mạp đang tránh sẽ sụp đổ toàn diện. Huyết Ma Đằng này rất đặc biệt, ở giữa là một bông hoa cực lớn, nở rộ, đỏ rực màu huyết khí. Rất giống hoa máu mà Nhất Thành thấy lúc trước khi mới vào Nhân Phủ. Xung quanh hoa máu chính là những sợi đằng to lớn, mỗi sợi đằng cũng phải đến ba bốn người ôm.

Nhất Thành lúc nhận thấy mặt đất rung chuyển đã vội vàng lùi lại phía sau. Không chỉ hắn mà đám người Tiểu Tiểu đang chiến đấu bên kia cũng vội vàng bỏ chạy. Đến đám Dị Giáo người cũng vậy. Có vẻ như Huyết Ma Đằng này không phân biệt địch ta mà sẽ tấn công tất cả mọi người.Tất cả mọi người đều lùi lại chỉ có một người là không. Đó là Ma Da Chột Mắt. Hắn đang đứng giữa đóa hoa máu của Huyết Ma Đằng kia mà cười lên điên cuồng, đôi mắt đỏ rực, tên này đã bắt đầu mất đi bản tâm, lâm vào tẩu hỏa nhập mà chỉ biết giết chóc. Chỉ một lúc giao thủ, Nhất Thành đã ép hắn đến mức phải thi triển lá bài tẩy cuối cùng.

- Ha...ha...Ha… Hôm này các ngươi không một người sống sót rời khỏi đây.

Hắn vừa dứt lời thì Ma Đằng đã bắt đầu tấn công tứ phía, đúng như Nhất Thành nghĩ không kể địch ta.

Nhất Thành vội vàng quát lên:

- Mọi người nhanh chóng lùi lại. Mập Mạp nhanh chóng mang mọi người rời khỏi Nhân điện, Nhân Phủ bị trận pháp bao vây nhưng trận pháp này rất lớn, nhanh chóng dồn người sát vách trận pháp tránh Ma Đằng công kích.

Hắn vừa nói xong thì một sợi ma đằng to lớn đã đánh về phía Nhân Điện. Đám Tiểu Tiểu ở quá xa chỉ biết trơ mắt mà nhìn. Nhất Thành thở dài trong lòng, không chút do dự hóa thành một đạo thân ảnh lao lên đón đỡ.

- Ầm

Ma Huyết và ma đằng va chạm, lực va chạm cực mạnh. Kình lực của Ma Đằng quá lớn, Nhất Thành dù thân thể rất mạnh nhưng vẫn chịu không nổi, bị đánh bay đập thủng mái nhà Nhân Điện ngã vào bên trong. Nhất Thành trong miệng ngọt lịm, phun ra một ngụm máu. Trong lòng mắng thầm, mạnh như vậy sao?

Mập Mạp đang di chuyển mọi người thấy vậy thì vội chạy đến nhưng Nhất Thành đã đứng dậy nói:

- Ta không sao? Nhanh chóng di chuyển mọi người lùi đến sau Phủ. Tránh Huyết Ma Đằng công kích. Nhanh lên nếu không thì các ngươi một người cũng không chạy được.

Mập Mạp chưa kịp nói gì thì Nhất Thành đã xách Ma Huyết vọt ra ngoài điện cùng Huyết Ma Đằng chém giết. Huyết Ma Đằng điên cuồng tấn công về phía Nhân Điện. Nhất Thành cũng điên cuồng lao đến chặn đánh. Mỗi lần đón đỡ chính là một lần phải chịu áp lực cực lớn, cơ thế như sắp tan rã. Hắn không thể tránh né vì phía sau chính là người Nhân Phủ. Bọn họ đang điên cuồng bỏ chạy theo lệnh của Mập Mạp, Nhân Lệ và Phong Nam Du. Trong đó có khá nhiều trẻ nhỏ nên việc di chuyển rất chậm chạp.

Bên kia, Tiểu Tiểu và mọi người định lao lên giúp đỡ Nhất Thành nhưng vừa mới tiến lên vài bước thì bọn họ đã bị một đám Huyết Ma Đằng khác ngăn cản. Đám Dị Giáo thì rút lui càng xa càng tốt, đứng xem chiến đấu bên này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau