QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Ba trăm năm

Nhất Thành gật đầu quan sát vật phẩm bán phía dưới. Tất cả chỉ là các loại tài nguyên thông thường như khoáng thạch và các loại tài nguyên bổ xung năng lượng ma pháp khác. Đối với những tài nguyên này, Nhất Thành không quan tâm vì nhẫn không gian của hắn có rất nhiều và hắn tu luyện không cần những thứ vớ vẩn này trừ khi đó là những tài nguyên đặc biệt. Bỗng nhiên, Nhất Thành thấy một quyển sách rách nát, bìa đã ố vàng không nhìn rõ chữ trên đó. Hắn hỏi lão nhân:

- Ta có thể mở cuốn sách kia?

Trung niên kia gật đầu với Nhất Thành.

Nhất thành mở sách thì phát hiện đây là sách dạy ma pháp trận. Các loại trận pháp này chủ yếu là cơ sở pháp trận hắn từng thấy trong Ma Pháp Các. Có điều hình như có chút khác đó là trang cuối cùng, ở trang cuối cùng lại là một pháp trận kết hợp tất cả các loại pháp trận cơ sở lại với nhau.

Nhất Thành hiếu kỳ hỏi trung niên nhân:

- Sách này bao nhiêu?

Trung niên nhân nói:

- Một vạn lượng hoặc dùng thuốc trị thương để đối?

Nhất Thành gật đầu hiểu, ở thế giới này, pháp sư thường không dùng tiền tài mà dùng vật đổi vật. Ngươi cần cái gì hoặc bán cái gì thì người mua có thế đưa ra thứ họ nghĩ là đồng giá rồi hai bên trao đổi. Nhất Thành cười nói:

- Lão huynh định dùng thuốc chữa thương bình thường để chữa trị cho mình sao? Nếu dùng chúng thì chỉ có thể kiềm chế vết thương chậm lan rộng mà thôi nhưng có khi hiệu quả lại ngược lại đó.

Trung niên nhân kinh ngạc nhìn Nhất Thành hỏi:

- Ngươi có thể nhìn ra?

Nhất thành cười nói:

- Có thể! Năng lượng ma pháp liên tục thoát ra khỏi cơ thể mà trong năng lượng kia kèm theo nhàn nhạt hắc khí. Sinh mệnh lực cũng bị trôi đi. Vết thương chắc chắn là do quái dị hoặc Tà Ác gây nên.

Trung niên định nói gì đó nhưng Nhất thành đã nói tiếp:

- Loại vết thương này thì pháp sư bình thường chắc chắn sẽ không thể trị khỏi. Không biết người thuộc thế lực nào? Vì sao không có ai trị liệu giúp?
- Ta là pháp sư tự do đến từ nơi khác, ta đã trả giá rất lớn nhưng không có pháp sư trị liệu nào có thể chữa khỏi vết thương loại này. Họ nói sau ba năm thì ta sẽ bị hắc khí ăn mòn từng bộ phận trong cơ thể và biến thành quái dị. Bây giờ đã hơn hai năm, thời gian đã không còn nhiều nữa. Mua thêm một chút thuốc trị liệu để hy vọng kéo dài mạng sống. Hai năm qua chu du khắp nơi nên ta cũng đã rất mệt mỏi rồi.

Nhất Thành cười nói:

- Nếu có hy vọng người muốn thử không?

Trung niên cũng không có phản ứng gì mà chỉ nói:

- Hy vọng sao? Hy vọng tìm ra trị liệu pháp sư trên cấp S còn may ra.

Nhất thành giọng điệu cũng thay đổi trở nên nghiêm túc hơn nói:

- Tất nhiên không có pháp sư trị liệu vượt cấp S mà ta nói là ta có thể trị liệu cho người. Tất nhiên là có nguy hiểm, sơ suất sẽ mất mạng. Lão huynh muốn thử không?

Trung niên nhân kia lâm vào trầm từ hỏi:

- Ta làm sao tin ngươi?
Nhất Thành cười nói:

- Tin sao? Không có gì đáng tin cả, Lão huynh đang đánh bạc bằng mạng sống của chính mình đấy. Nếu thắng cược thì sẽ sống, nếu thất bại thì sẽ mất mạng.

- Vậy chữa khỏi, ta phải trả giá gì?

- Bán mạng cho ta 300 năm, tất nhiên ta sẽ không kêu lão huynh đi liều mạng hay là làm điều trái đạo lý, mà lão huynh sẽ trở thành tay đấm của ta. Nhưng đó là khi lão huynh còn sống, thất bại, ta sẽ giúp lão huynh giải thoát nhanh chóng, đi trong thanh thản, không bị biến thành quái dị. Lão huynh lúc trước là pháp sư đẳng cấp gì? Ta muốn biết lão huynh có đáng giá để cứu không?

- Ta lúc trước là S cấp pháp sư, sao thứ tám Lạp Hộ.

Nhất Thành ồ lên kinh ngạc, không nghĩ tới lại là tám sao Lạp Hộ. Tên này đủ mạnh mẽ để xưng bá một phương, có thể cũng vì vậy mà không gia nhập thế lực nào. Nhất Thành gật đầu:

- Không tệ chút nào, tuổi của lão huynh chắc không lớn như ta nghĩ mà đã đến Lạp Hộ. Thật sự là một thiên tài. Không biết lão huynh quyết định thế nào?

Nhất Thành không phải nhân từ mà cứu người, chỉ là hắn đang cần nhân thủ. Thư viện nhìn từ trong ra ngoài đều quá yếu so với các thế lực khác. Không đủ sức chống lưng cho hắn làm loạn. Bây giờ chỉ có dựa vào Viện Trưởng và Phó Viện Trưởng, có thể có thêm Hồng Lão nhưng các thế lực khác hợp lực lại thì ba người này sẽ không chống đỡ nổi. Nhất Thành cần kẻ có thể vì hắn mà chiến, bảo vệ hắn lúc cần thiết. Ở Tây Đại Hoang này, pháp sư cấp S tám sao Lạp hộ rất ít thấy, có người này đi theo 300 năm thì cũng giúp hắn được rất nhiều việc. Có điều cứu tên này cũng không dễ dàng như vậy, phải thử mới biết được. Nhất Thành không gắp gáp mà chỉ ngồi nhìn vị lão huynh kia mỉm cười chờ câu trả lời.

Phía sau đang đứng Tiểu Tiểu và Mập Mạp thì khá là rung động, bọn họ đã nghe hết hai người này trao đổi. Nếu như vị lão huynh kia đồng ý, nếu Nhất Thành chữa trị được cho người này thì hắn sẽ có một người thân cận cực kỳ mạnh mẽ. Bọn họ quen biết Nhất Thành khá lâu nhưng chưa bao giờ hiểu hết Nhất Thành. Càng ngày vị tiểu sư thúc tổ này càng trở nên thần bí và khó đoán.

Phong Nam Du và Nhân Lệ thì há hốc mồm, trong lòng cực kỳ khiếp sợ. Thứ nhất, người trẻ tuổi này cực kỳ thần bí, quen biết đến cả lão tổ của Ngũ Hành Tông bọn họ. Thứ hai, chỉ liếc mắt đã nhìn ra người này bị thương. Thứ ba, vết thương mà cần đến những trị liệu sư vượt cấp S mới có thể trị liệu thế mà người trẻ tuổi này lại nói mình có thể trị liệu. Thứ năm, người này hành xử khác người, mọi việc làm đều rất khó đoán trước được.

Tiểu Oa Oa thì đã đi đến ngồi bên cạnh Nhất Thành, hiếu kỳ quan sát đồ bày bán dưới đất.

Lão huynh kia trầm mặt suy nghĩ một lúc thì đứng dậy trước người Nhất Thành khom người nói:

- Ta đồng ý điều kiến. Nếu thực sự sống ta sẽ theo vị công tử này ba trăm năm, xin công tử giữ lời hứa của mình. Không thể sai ta đi liều mạng và không bảo ta làm việc trái đạo lý.

Nhất Thành gật đầu nói:

- Tốt, nếu đã đồng ý thì cả hai phát ra lời thề đi. Xem như đó là giao ước, sau này cũng dễ dàng hợp tác và tin tưởng lẫn nhau.

Chương 162: Đa Tác

Lão huynh kia gật đầu phát ra lời thề nếu được Nhất Thành cứu sống thì sẽ trung thành với Nhất Thành ba trăm năm. Còn Nhất Thành cũng phát ra lời thề sẽ để vị lão huynh này tự do sau ba trăm năm, cũng như ‘không bắt vị lão huynh này làm việc trái đạo lý của ta’. ‘Ta’ là chỉ Nhất Thành, hắn cố ý giở trò vì đạo lý ‘của ta’ chính là đạo lý của hắn, mà Nhất Thành đã nói cái gì tất có đạo lý của hắn vì thế dù sai bảo vị lão huynh này làm gì cũng không vi phạm lời thề được. Lão huynh kia lại không chú ý đến điểm này mà chỉ có Mập Mạp phía sau hai mắt chớp chớp nhìn bóng lưng Nhất Thành cười khổ, hắn nhận ra thủ đoạn của Nhất Thành.

Nhất Thành hỏi:

- Lão Huynh tên gì?

- Ta là Đa Tác. Không biết công tử tên gì?

- Ta tên là Nhất Thành, cứ gọi là công tử là được. Từ này sẽ gọi người là Đa Thúc. Người thu dọn đồ đạc đi theo chúng ta đi. Hôm nay có việc cần giải quyết nên không thể trị liệu cho Đa Thúc ngay lập tức được. Ta sẽ sắp xếp việc này sau.

Đa Tác gật đầu sắp xếp mọi thứ chuẩn bị đi theo Nhất Thành. Ngay khi Đổ Tác sắp dọn xong thì Nhất Thành thấy Tiểu Oa Oa nhìn chằm chằm một sợi dây chuyền trong đống đồ tạp nham Đa Tác đang gói ghém. Dây chuyền này không có gì lạ chỉ là biểu tượng ở cuối dây chuyền là một cái đầu ma thú há miệng kỳ lạ. Đầu ma thú há miệng này khá giống sư tử nhưng lại có sừng, các sừng nhọn mọc ra phía trước bảo vệ cái đầu của ma thú. Người làm ra sợi dây chuyền này kĩ thuật rất cao, khắc họa rất tinh xảo. Nhất thành ra dấu cho Đa Tác đưa sợi dây chuyền kia qua. Đa Tác gật đầu đưa qua nói:

- Sợi dây chuyền này là ta nhặt được ở đâu thì không nhớ được. Tác dụng của nó là hấp thụ một ít năng lượng ma pháp từ bên ngoài giúp người đeo có tinh thần thư giãn hơn mà thôi.

Nhất Thành nhận lấy dây chuyền, quan sát một lúc thì không thấy gì khác lạ. Hắn nhìn xuống Tiểu Oa Oa hỏi:

- Oa Oa thích sợi dây chuyền này?

Tiểu Oa Oa ôm tay áo của Nhất Thành lắc lắc gật đầu.

Nhan Lệ phía sau thấy vậy thì nói:

- Tiểu Oa Oa không được hồ nháo. Thứ kia thuộc về đồ dùng của các pháp sư, không được vòi vĩnh.

Nhất Thành nghe vậy chỉ khoát tay nói:

- Không sao, nếu Oa Oa thích thì cứ giữ lấy. Coi như quà gặp mặt của ta.Nhất Thành nói vậy nhưng hắn không có đưa sợi dây chuyền qua cho Oa Oa. Hắn cắn nhẹ ngón tay trái của mình, một giọt máu xuất hiện lơ lửng trước đầu ngón tay của Nhất Thành. Tay phải của hắn liên tục xuất hiện một vài ấn pháp kỳ quái. Năng lượng Hắc Ám tinh khiết trong cơ thể tuần hoàn nhanh hơn. Thông qua các ấn pháp, một loại vàng nhạc năng lượng xuất hiện, hình thành một số đồ hình kỳ quái rồi được Nhất Thành đánh vào giọt máu trên tay trái kia của hắn.Từ từ, giọt máu đông cứng lại, hình thành một quả cầu nhỏ màu đỏ rực. Nhất Thành sau khi đánh thêm vài thủ ấn vào giọt máu, hắn đặt quả cầu nhỏ màu đỏ rực kia vào miệng của cái đầu ma thú trên dây chuyền rồi đánh thêm một thủ ấn vào sợi dây chuyền. Sau khi kết thúc, quả cầu máu được gắn chặt vào miệng con ma thú trên sợi dây chuyền. Giờ đây sợi dây chuyền đầu ma thú kia trở thành đầu ma thú ngậm châu. Màu đỏ rực ở quả cầu trước miệng nó lâu lâu óng ánh lên tia sáng đỏ rực cực kỳ đẹp mắt.

Sau khi làm xong, Nhất Thành cười đưa sợi dây chuyền cho Tiểu Oa Oa,

- Thích không?

Tiểu Oa Oa hớn hở nhận lấy sợi dây chuyền đeo lên cổ, miệng cười to, nắm lấy tay áo Nhất Thành lắc lắc giọng ngọt lịm nói,

- Thích, Thích, rất đẹp. Cám ơn ca ca.

Nhất Thành càng nhìn càng thích Tiểu Oa Oa, hắn xoa xoa đầu Oa Oa mấy lần. Bên kia, Đa Tác đã chuẩn bị xong, thế là mấy người lên đường hồi phủ. Trên đường đi thì không ai nói gì, hình như mỗi người đang nghĩ về điều gì đó? Lúc đến ngã rẽ trong Nhân Phủ, Tiểu Oa Oa liền vẩy vẩy tay nhỏ rồi cùng Phong Nam Du đi theo Nhân Lệ. Nhất Thành cũng khá bất ngờ là Phong Nam Du này lại ở lại trong Nhân Phủ làm khách. Bốn người Nhất Thành hướng về phòng của mình mà đi. Tiểu Tiểu bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng hỏi:

- Sư đệ! Vừa rồi lúc sư đệ thi phép làm hạt châu, ta thấy ít nhất thi triển ba bốn loại phép thuật, đúng không?

Nhất Thành gật đầu. Đúng là lúc làm hạt châu kia hắn đã thi triển năm loại thủ thuật biến hóa có trong ‘Hóa Ma Chi Thuật’. Năm loại biến hóa này đều được dùng để tạo thành ‘Hóa Ma Chi Thuật’ nên việc thi triển chỉ cần hắn khống chế tốt. Với lại đây chỉ là những loại phép thuật nhỏ nên cũng dễ dàng thành công. Màu vàng lúc thi phép là hình thành từ năng lượng khởi nguyên nhằm che đi Hắc Ám năng lượng ẩn trong đó. Hắn đã tập luyện khống chế Hắc Ám Năng Lượng trong người ẩn vào dưới năng lượng khởi nguyên nhiều lần trước đây. Việc này nhằm che mắt người ngoài lúc thi triển phép.Tiểu Tiểu gật đầu, cũng không hỏi gì thêm. Bên cạnh Mập Mạp lại hỏi:

- Hạt châu kia có tác dụng gì? Đừng nói ta là chỉ làm cho đẹp. Trong đó có chứa máu của ngươi.

Nhất Thành cười nói:

- Trong đó đúng là máu của ta. Trong máu ta có chứa một loại phép thuật. Loại phép thuật này có thể bảo vệ Tiểu Oa Oa lúc nguy hiểm.

Mập Mạp nghe vậy thì hiểu Nhất Thành không muốn giải thích, hắn cũng không hỏi thêm gì nữa vì hắn biết Nhất Thành sẽ không hại Tiểu Oa Oa. Nhất Thành trong lòng thầm nghỉ: - Hy vọng loại phép thuật đó sẽ không làm Tiểu Oa Oa hoảng sợ.

Đa Tác được Mập Mạp dẫn đi sang biệt viện bên cạnh tìm chỗ dừng chân. Tiểu Tiểu và Nhất Thành trở về phòng của mình, ai muốn làm gì thì làm, tối còn phải tập hợp đi dự tiệc. Nhất Thành trở lại phòng thì cửa phòng đã được sửa chữa. Hắn vào phòng khoá trái cửa, ngả lưng trên giường sau đó thì đưa tay phải lên cao, trong tay hắn xuất hiện một quả cầu màu đen. Quả cầu đen trong tay hắn liên tục biến đổi hình dạng từ dễ dàng đến phức tạp. Hắn là đang luyện kỹ năng khống chế.

Không biết qua bao lâu, bên ngoài trời đã tối.

- Cốc Cốc

Tiếng gõ cửa vang lên, Nhất Thành biết đã đến giờ. Hắn đứng dậy mở cửa đi ra, bên ngoài Đa Tác, Tiểu Tiểu và Mập Mạp đã chờ sẵn. Hắn hỏi:

- Mọi người chuẩn bị xong chưa?

Mọi người gật đầu. Nhất thành cũng gật đầu nhìn trời, không hiểu vì sao bầu trời ban ngày thì âm u mà ban đêm lại có ánh trăng sáng đến thế, hắn lẩm bẩm nói:

- Đêm này sẽ rất dài! Ta đã lâu rồi không hoạt động thân thể. Hy vọng bọn chúng đã sẵn sàng đón tiếp chúng ta.

Chương 163: Tiệc bắt đầu

Mập Mạp dẫn đầu đi đến bữa tiệc, vừa đi Nhất Thành quan sát xung quanh phát hiện tất cả các phòng ốc trong Nhân Phủ không có đèn đóm. Mập Mạp đi đầu nói:

- Tất cả người làm không có phận sự hay quan hệ mật thiết với gia tộc đều được cấp ít tiền ra ngoài thuê phòng hoặc ở nhà người thân. Tất cả người của Nhân Phủ đều tập trung ở sảnh chính nơi bữa tiệc diễn ra. Nhất Thành, ngươi nói cách này được không? Quái dị và đám Dị Giáo sẽ lộ diện sao?

Nhất Thành cười lạnh nói:

- Bọn chúng muốn gây áp lực cho Nhân Phủ nên mỗi đêm đều giết người. Thủ đoạn tàn độc làm người khác khiếp sợ, mục đích chủ yếu là ép Nhân Phủ cúi đầu. Nhưng bọn họ không đụng đến người họ Nhân vì sợ sẽ chọc các ngươi nổi điên, lúc đó thà chết không hàng. Đây là lần tụ họp của cả gia tộc, cũng là cơ hội bọn chúng ra tay để quy hàng các ngươi. Nếu ta, ta sẽ xuất thủ hôm nay, khiến gia tộc ngươi khiếp sợ, tất ép các ngươi cúi đầu. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, muốn quy phục Nhân Phủ thì rất khó. Tối nay chính là cơ hội bọn họ mà cũng là cơ hội chúng ta chơi lớn với chúng. Hy vọng không có nhiều biến cố.

Ba người nghe Nhất Thành nói thì gật đầu. Đúng như Nhất Thành nói, đánh trọng thương Nhân Phủ người nhưng bọn họ sẽ không giết người vì giết người họ Nhân, Nhân phủ sẽ không quy hàng. Trừ phi Nhân Phủ quá cứng đầu, bọn họ mất hết nhẫn nại mới động đến người họ Nhân trong Phủ.

Nhất Thành quay sang nói với Đa Tác:

- Đa Thúc, tí nữa có chuyện gì thì cứ tránh đi. Ngươi đang bị thương rất nặng, dù có ra tay cũng không giúp được gì. Đứng xem là được.

Đa Tác gật đầu. Cảnh giới giờ này vẫn là cấp S nhưng nếu ra tay thì sẽ rớt luôn cấp S, sinh mạng cũng trôi nhanh hơn nên không thể động thủ lúc này. Nhất Thành từng bảo lão đi kiếm nơi khác dừng chân, nhưng lão nói không cần, muốn đi theo Nhất Thành xem náo nhiệt. Nhất Thành cũng không cản, dù lão bây giờ rất yếu, nhưng kiến thức và kinh nghiệm vẫn còn, có khi lại giúp được bọn hắn một lúc nào đó.

Cuối cùng bọn họ cũng đến nơi, nơi tổ chức tiệc lại chính là căn nhà lớn tiếp khách, lúc trước mới vào phủ Nhất Thành đã đi qua nơi này. Nơi này được gọi là Nhân Điện. Kỳ quái chính là căn nhà rất lớn, ngươi bên trong rất đông, khoảng sáu chục bảy chục người nhưng lại không có âm thanh náo nhiệt. Mấy chục cái bàn được bày sẵn đồ ăn, đủ ngũ vị. Nhưng đám người trên bàn thì không ai động đũa, đến đám con nít cũng cảm thấy không khí không đúng. Cả đám cúi đầu nhìn chằm chằm thức ăn mà không dám động đũa.

Nhất Thành đi bên Mập mạp nói:

- Gia tộc ngươi không biết mở tiệc hả? Làm gì mà im lặng đến khiếp thế. Tiệc là phải ca hát nhảy múa hò hét chứ?

Mập Mạp bên cạnh trợn mắt nói:

- Ngươi cảm thấy họ còn tâm trạng để làm mấy việc đó sao? Nhất Thành vuốt mũi cười cười, hắn chỉ đùa với Mập mạp cho vui thôi. Hắn sao không biết đám con cháu Nhân gia này trong lòng đang đeo một tảng đá nặng. Muốn cười cũng cười không nổi.

Đám người Nhất Thành vừa đến thì được đưa đến bàn ở giữa của bữa tiệc. Nơi đó đang ngồi chín người. Nhất Thành nhận một vài vị trong đó hắn không quen biết. Thấy Nhất Thành và Tiểu Tiểu đi đến, một vị lão gia và bốn người đứng lên, theo cách ngồi thì chắc đây là gia gia Mập Mạp liền mở lời chào hỏi:

- Hai vị tiểu điệt đã đến, mời ngồi, mời ngồi.

Nhất Thành và Tiểu Tiểu cũng chào hỏi mọi người trên bàn rồi ngồi xuống. Mập mạp thì dẫn theo Đa Tác đến bàn kế bên ngồi.

Nhân Bắc liền đứng lên giới thiệu Nhất Thành và Tiểu Tiểu:

- Đây là hai vị đệ tử của thư viện. Chắc mọi người đều đã biết.

Lão lúc nảy đinh nói tên Nhất Thành những việc này lão nghe từ Mập mạp nên không dám tự động báo danh của Nhất Thành. Lão vẫn còn nhớ kỷ điều mà Mập Mạp nói hôm qua. Sau đó lão nhìn Nhất Thành giới thiệu mọi người cho hắn: - Đây là gia gia của Mập Mạp. Bên cạnh là ca ca ta Nhân Nam, bên kia là Nhân Vũ người đã nhận biết, và cuối cùng là Nhân Tứ. Đây là hai vị đến từ Liên Minh Tự Do Pháp Sư, bên cạnh là hai vị đến từ Ngũ Hành Tông.

Nhân Bắc cũng hiểu ý không báo tên mấy người này sợ đắc tội họ, chỉ báo danh người trong gia tộc. Nhất Thành quan sát mọi người trên bàn. Đơn giản thì trên bàn có bốn người của Nhân Phủ. Thứ tự từ lớn đến nhỏ là Gia Gia mập mạp - khuôn mặt lão hơi tại nhợt nhìn qua là biết lão đang trọng thương, xong đến con đầu Nhân Nam, đến Nhân Bắc, Nhân Vũ và Nhân Tứ. Bọn họ là dòng chính nên ngồi ở đây. Hai người Liên Minh Tự Do Pháp Sư là Do Pháp và Do Duyên. Còn Ngũ Hành Tông là Phong Nam Du và một người trung niên. Áo quần không giống đệ tử, chắc là thân phận trưởng lão.

Trung niên ngồi bên cạnh Phong Nam Du liền hỏi:

- Ta là Phong Ngân, trưởng lão của Ngũ Hành Tông. Ta nghe tiểu Du nói hai vị có quen Lão Tổ của Ngũ Hành Tông. Không biết danh tính hai vị là gì?

Nhất Thành cười nói:

- Đúng là có quen biết Hỏa Tiền Bối của Ngũ Hành Tông. Hai vị lúc về thì cứ báo là có một người trẻ tuổi ở thư viện gọi là Nhất Thành hỏi thăm sức khỏe lão là được. Nếu có rảnh thì đến Thư viện chơi. Ồ mà nói lão nếu thấy Ngũ Hành Tông không hợp thì có thể đến gia nhập thư viện, lúc nào thư viện cũng chào đón lão.

Nhất Thành vừa nói xong thì Phong Ngân sửng sốt, bên cạnh Phong Nam Du cũng không khác. Người còn lại trên bàn thì miệng há to khiếp sợ. Tiểu Tiểu bên cạnh thì cười khổ thầm nghĩ: -Trước mặt trưởng lão và đệ tử của Ngũ Hành Tông, dám mở miệng mời lão tổ người ta gia nhập thế lực khác cũng chỉ có vị Tiểu Sư Thúc Tổ này mới dám nói. Sợ rằng muốn kiếm một người đám nói câu này trên Tây Đại Hoang chắc chắn là không có.

Phong Ngân lầm vào trầm ngâm suy nghĩ một chút, hắn từng nghe nói Lão Tổ được một người đệ tử trẻ tuổi của Huyết Nguyệt thư viện cứu lão ra từ Quái Dị Thế Giới. Không lẽ người này là.... Phong Ngân nghĩ đến đó thì không dám thất lễ, nếu người này đúng là người hắn nghĩ thì hắn không thể đắc tội. Lão Tổ lúc về có chút xung đột với mấy người trong tông nhưng cũng không ai dám quá mức làm loạn. Thậm chí giờ đây sợ rằng Lão Tổ đã hồi phục thực lực, trong tông đã không ai làm gì nổi lão, nếu chọc vào người này, Lão Tổ nỗi giận thì không hay.

Phong Ngân vội vàng đứng dậy hành lễ nói:

- Ồ thì ra là vậy! Lão Tổ cũng rất khỏe, rất thích Ngũ Hành Tông nên chắc không có ý định khác nhưng ta chắc chắn sẽ báo lại việc này cho Lão Tổ.

Bên cạnh, Do Pháp và Do Duyên nhìn nhau giật mình, bọn hắn nghĩ Phong Ngân sẽ nổi giận đùng đùng. Không nghĩ đến là lão không nổi giận còn đứng dậy hành lễ nói lời khách sáo. Hai người trong lòng bỗng trầm xuống đều nghĩ: -Thân phận người này không đơn giản.

Chương 164: ‘Người đó là kẻ trộm...’

Nhất Thành thì trong lòng thầm cười. Hắn cố ý ra vẻ thần thần bí bí, làm thế sẽ khiến mấy tên này không dám loạn động hoặc đắc tội hắn. Ngoài ra còn tạo ra một cái danh phận hư hư thực thực làm mọi người ở đây đều trở nên kiêng kỵ. Đây chính là tâm lý chiến, bây giờ dù Phong Ngân pháp lực mạnh hơn hắn nhưng cũng không thể tùy tiện trước mặt hắn.

Nhất Thành cười nói:

- Vậy thì tốt quá. Ta cứ nghĩ Hỏa Tiền bối trở lại Ngũ Hành Tông sẽ bị người chèn ép nữa chứ. Có vẽ như Ngũ Hành Tông cũng không tệ lắm. Hy vọng có dịp sẽ đến tham quan một lần.

Phong Ngân liền cười nói:

- Nếu tiểu huynh đệ đến, chúng ta rất hoan nghênh.

Nhất Thành gật đầu cười. Sau đó thì gia gia của Mập Mạp mời mọi người dùng bữa. Chín người trong này bắt đầu dùng bữa và nói chuyện, chủ yếu là chuyện tu luyện và mấy việc đang nổi bật ở Tây Đại Hoang, không ai nhắc đến việc đang diễn ra ở Nhân Gia cả. Nhất Thành cũng tham gia vừa ăn uống vừa nói chuyện vui vẻ. Nhưng không phải vì vậy mà mọi người buông lỏng cảnh giác, đôi mắt họ vẫn liên tục quan sát trong điện, xem có việc gì lạ xảy ra không.

Trên bàn Nhất Thành đang ngồi, pháp sư mạnh mẽ nhất cũng là sáu sao Vũ Tiên. Thập Nhất cũng là hai sao cấp Thiên Nga. Đối với bọn hắn, mọi cử động trong điện này đều không thể thoát được mắt của họ.

Nhưng có một người trong điện lại không quan sát tất cả người trong này mà vẫn ăn uống cười đùa, không chút cảnh giác, đó là Nhất Thành. Tiểu Tiểu thấy Nhất Thành biểu hiện thì thấy trong lòng quái lạ, Nhất Thành chỉ quan sát chín người đang ngồi cùng bàn. Ngoài ra Tiểu Tiểu chưa thấy Nhất Thành quay đầu lần nào cả. Trong điện dù vang lên tiếng chén bát va chạm nhưng chỉ có tiếng trò chuyện của bàn Nhất Thành. Với lại, mọi người mắt liên tục liếc nhìn xung quanh.

Đúng lúc này, tay áo của Nhất Thành bị người lung lay. Nhất Thành nhìn qua cười nói:

- Tiểu Oa Oa, muốn gì à? Vẫn đeo dây chuyền chứ?

Tiểu Oa Oa cười tươi dễ thương gật đầu nói:

- Mụ Mụ ta bảo ta cám ơn ca ca đã tặng ta sợi dây chuyền xinh đẹp này. Ta rất thích, ai thấy cũng đều ganh tị cả. Hihihi, ca ca là tốt nhất, Mập ca ca lâu lâu mới trở về gia tộc mà chả tặng ta cái gì.

Nhất Thành bồng Tiểu Oa Oa đặt lên chân mình hỏi:

- Đã ăn gì chưa?

Tiểu Oa Oa lắc đầu chu miệng nhỏ, tỏ ra tức giận nói:

- Chưa! Mấy người hôm nay rất kỳ quái, Oa Oa muốn ăn nhưng họ không cho! Cứ gắp đồ ăn bỏ đầy chén mà không ăn, thật phung phí.

Nhất Thành cười cười nhìn quanh, đúng là như vậy, người trong này động đũa động chén mà chỉ gắp đồ ăn rồi bỏ xuống chén, không ai bỏ vào miệng cả. Chắc là họ đang lo sợ thức ăn có vấn đề? Đến bàn Nhất Thành cũng vậy, mấy người này chỉ gắp đồ ăn rồi đặt xuống chén nói chuyện. Chỉ có mình Nhất Thành là dám ăn thôi. Nhất Thành cười xoa xoa đầu Tiểu Oa oa, sau đó gắp đồ ăn bỏ vào chén mình rồi đưa cho Tiểu Oa Oa. Tiểu Oa Oa hớn hở nắm lấy đôi đũa mới bên cạnh gắp ăn, tay nhỏ nên nắm đôi đũa nhìn rất vụng về nhưng lại gắp thức ăn rất nhanh. Vừa ăn vừa cười hì hì với Nhất Thành.

Nhân Nam bên kia thấy Tiểu Oa Oa đang ăn thì vội vàng định nói gì đó nhưng gia gia Mập Mạp lại ra dấu không cần thiết. Nhân Bắc nhìn ca ca mình nói:

- Không sao đâu. Đừng lo lắng.

Tiểu Oa Oa ăn được một lúc thì no bụng. Cả người dựa vào người Nhất Thành nói:

- Ca Ca, tối nay sao Oa Oa thấy kỳ kỳ nè. Ai cũng mặt mày nhăn nhó, cứ ngó trước ngó sau. Giống như lúc trước Oa Oa đi trộm thức ăn trong bếp vậy. Ca Ca nói kỳ không?

Nhất Thành nghe thấy thì yêu thương cười nói:

- Vậy lúc trước Tiểu Oa Oa hay đi trộm đồ ăn lắm hả?

Tiểu Oa Oa gật đầu, lén lút nhìn quanh như sợ ai phát hiện chuyện của mình nói nhỏ:

- Đúng, Oa Oa hay trộm đồ ăn lắm. Tại vì họ không cho Oa Oa ăn nè, mỗi lần ăn thì họ nói Oa oa mập sẽ rất xấu. Nhưng họ đâu biết lần nào không cho Oa Oa ăn, Oa Oa sẽ vào nhà bếp trộm một ít về phòng ăn. Hi..hi..hi.. Oa Oa ăn trộm rất giỏi đó, ca ca thấy lợi hại không? Mà kỳ lắm nè! Mọi người định ăn trộm gì vậy, sao lại có bộ dạng như vậy ca ca? Nhất Thành cười lớn, tiểu oa nhi này thật đáng yêu và ngây thơ. Nhất thành xoa đầu nói:

- Lợi hại, Oa Oa rất lợi hại! Có điều Oa Oa sai, mọi người ở đây không phải đi trộm đồ mà bắt một tên trộm xấu xa.

Tiểu Oa Oa lén lút nhìn quanh, đôi mắt chớp chớp. Sau khi không thấy gì lạ lại hỏi:

- Bắt ai vậy ca ca. Oa Oa không thấy ai xa lạ cả, Ai là kẻ trộm xấu xa vậy ca ca?

Nhất Thành cười cười sau đó bỗng nhiên chỉ về hướng một người nói:

- Đó, người đó là kẻ trộm xấu xa chúng ta muốn bắt.

Tiếng Nhất Thành vang lên hơi lớn, cả điện bỗng yên tĩnh một cách đáng sợ. Tám người cùng bàn Nhất Thành, thậm chí Tiểu Tiểu cũng sửng sốt. Mọi người đều yên lặng nhìn về phía người Nhất Thành chỉ. Ở thời điểm này, bất cứ thứ gì khác lạ đều là làm tất cả mọi người cảnh giác. Tiểu Oa Oa không hiểu việc gì nói:

- Ca Ca, đó là thúc thúc của ta, làm sao mà là kẻ trộm xấu được?

Mọi người nhìn Tiểu Oa Oa ngồi trong lòng Nhất Thành thì thở ra một hơi, đoán là Nhất Thành đang đùa với Tiểu Oa Oa. Nhưng câu nói tiếp theo của Nhất Thành làm họ run lên:

- Oa Oa chắc chắn đó là Thúc Thúc của mình chứ?

Tiểu Oa Oa gật gật đầu chắc chắn. Nhất Thành bỗng nghiêm túc nói với Oa Oa:

- Oa Oa, những gì dùng mắt thấy chưa chắc là thật. Nhớ nhé, giờ thì Oa Oa trở lại bên cạnh Mụ Mụ mình nhé.

Tiểu Oa Oa thấy Nhất Thành nghiêm túc thì nó cũng nghiêm tục gật gật đầu. Nhất Thành vừa đặt Tiểu Oa Oa xuống đất thì Oa oa liền chạy trở lại bàn Mụ Mụ của nó.

Nhất Thành cười nhìn về vị ‘Thúc Thúc’ mà hắn mới chỉ. Người đó chính là Nhân Tứ. Nhân Tứ giờ đây mặt mày âm trầm nhìn chằm chằm Nhất Thành. Nhưng sau một lúc thì dãn ra cười như chưa có chuyện gì nói:

- Tiểu huynh đệ vừa nói gì vậy? Ta làm sao là kẻ trộm xấu xa kia được. Tiểu huynh đệ lúc nãy đang đùa với Tiểu Oa Oa sao?

Chương 165: Hỏa nhãn kim tinh

Nhất Thành đứng dậy, cầm theo một chén rượu đi đến chỗ Nhân Bắc bảo lão nhường chỗ. Tiểu Tiểu cũng đứng dậy theo hắn đi qua. Nhân Bắc đứng dậy nhường chỗ cho Nhất thành, Tiểu Tiểu không ngồi nữa mà trầm mặt đứng sau lưng Nhất Thành. Không hiểu vì sao mà hắn rất tin tưởng vị Tiểu Sư Thúc Tổ này. Nhân Bắc ngồi đối diện Nhân Tứ, ngồi cạnh Nhân Tứ là Nhân Nam và Phong Nam Du cảm thấy có gì đó cũng không ổn liền cảnh giác đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi. Phong Nam Du đứng sau Phong Ngân, Nhân Nam và Nhân Bắc đứng sau lưng Gia Gia của Mập mạp. Bọn họ không hiểu chuyện gì nhưng một bên là người thân, một bên là một người bọn họ không thể đắc tội, vì vậy mà lâm vào trầm mặt.

Nhất Thành ngồi xuống chỗ Nhân Bắc đối diện với Nhân Tứ cười nói:

- Đừng giả vờ nữa, không cần thiết đâu. Ngươi nên biết nếu đã bị phát hiện thì dù có dấu diếm tốt như thế nào đi nữa thì từ đây mọi người sẽ cảnh giác và đề phòng ngươi. Với lại, tới thời khắc này rồi, dù ngươi che giấu cũng không còn ý nghĩa nửa. Hôm nay, ngươi không thu phục được Nhân Gia thì cơ hội đã không còn. Ngoài việc hủy diệt Nhân Gia ra thì sẽ không còn cách nào khác. Ta nói đúng không?

Trong điện yên tĩnh cực kỳ chỉ có giọng nói trầm thấp đầy ma lực của Nhất Thành vang vọng. Gia Gia của Mập Mạp nhíu mày nói:

- Ý của tiểu huynh đệ là?

Nhất Thành lắc đầu nhìn lão nói:

- Người này không phải lão tứ mà người biết.

Mập Mạp không biết từ lúc nào đã đến đứng cạnh Tiểu Tiểu sau lưng Nhất Thành. Hắn không thể tin nối khi nghe đây không phải là Tứ Thúc nhưng hắn vẫn không lên tiếng vì hắn tin tưởng Nhất Thành. Một niềm tin mù quáng vào huynh đệ của mình.

Đúng lúc này một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi nhảy ra quát:

- Ngươi nói bậy, đây là cha ta. Người là ai dám nói như vậy. Gia gia không nên tin lời xằng bậy của tên này.

Nhất Thành không phản ứng, mà bên kia Gia Gia của Mập Mạp đã quát lớn:

- Lui xuống, ở đây không phải nơi ngươi quát tháo.

Tên thiếu niên kia định nói gì thì một người bên cạnh kéo hắn trở lại. Hắn như không phục hai tay nắm chặt thành nắm đấm, hai mắt giận giữ nhìn chằm chằm Nhất Thành.

Gia Gia mập mạp định nói gì thì Nhất Thành đã khoát tay bảo lão không nên nói gì nữa mà cứ xem đi. Gia Gia Mập mạp trầm mặc định nói gì đó nhưng nhớ đến lời con hắn nói đến thân phận của Nhất Thành nên đành im lặng. Với lại Nhất Thành chỉ đang nói chuyện mà không động thủ nên hắn cũng không muốn đắc tội người này. Nhất Thành trầm mặt lạnh lùng nói:- Ngươi chắc là người Dị Giáo đi. Thủ đoạn đủ ác đấy, lột da người mặc vào, cướp đoạt linh hồn kẻ khác. Ta nói không sai chứ?

Mọi người nghe xong lời của Nhất Thành thì khiếp sợ, mặt xám ngoét. Nếu đúng như Nhất Thành nói thì đúng là tên này rất ác độc. Thủ đoạn tàn nhẫn cực kỳ. Nhất Thành lạnh lùng nhìn chằm chằm đôi mắt kia. Đôi mắt kia bắt đầu lóe lên sát khí nhưng miệng vẫn cười nói:

- Ngươi có chứng cớ gì không?

Nhất Thành cười lạnh nói:

- Hôm trước ngươi đánh lén ta. Bị ta đánh trọng thương rồi bỏ chạy, sau đó Nhân Bắc dẫn người đi tuần từ hướng đó tới lại bảo không thấy ngươi. Nghĩa là người đánh lén ta không phải người ngoài mà là người trong phủ.

Nhân Tứ cười lạnh nói:

- Chỉ vậy mà ngươi nghi ngờ ta?

Nhất Thành lắc đầu:- Còn nữa chứ, chỉ vậy thì không thể nghi ngờ ngươi. Ta mới vào viện không lâu thì đã bị đánh lén, trong lúc đó ta đã dấu đi thân phận, chỉ có Nhân Vũ và Nhân Bắc biết ta đến từ đâu. Nếu bọn họ có nói ra thì chỉ có gia gia của Mập Mạp, Nhân Nam và ngươi. Ta tin chắc bọn họ không đến nỗi đi rêu rao việc này ra ngoài. Mục tiêu ra tay của ngươi nhầm ép Nhân Gia vào đường cùng. Nếu đệ tử thư viện chết ở Nhân Phủ thì Nhân Phủ không còn đường lui chỉ có thể gia nhập các ngươi mới có hy vọng sống. Ta nói không sai chứ?

Nhân Tứ cười lạnh:

- Vẫn không phải chứng cứ chỉ ta là người Dị Giáo?

Nhất Thành cười ha hả nói:

- Thái độ của ngươi bây giờ là nói lên ta đã nói đúng. Thôi để ta nói hết một lần. Ngươi từng dùng thân phận của Nhân Gia người ra lệnh cho tên quan huyện kia. Bảo có tin tức chính xác về quái dị, cuối cùng làm Liên Minh Pháp Sư Tự Do tổn thất nhân thủ thảm trọng. Mục tiêu cũng nhầm ép Nhân Phủ vào đường cùng, vì việc đó sẽ làm Liên Minh Pháp Sư Tự Do gây ra áp lực cho Nhân Phủ. Nói đúng hơn, Nhân Phủ sẽ bị Liên Minh Pháp Sư Tự Do nhắm vào thậm chí bị chèn ép đến không thở nổi. Tất họ chịu không nổi mà tìm đường thoát khác chính là các ngươi. Chỉ tiếc hai lần xuất thủ lần nào cũng thất bại, còn bị đánh vào mặt nữa. Ngươi làm kẻ ác mà thật sự rất thảm.

Nhân Tử trên mặt đã mất đi nụ cười. Nhất Thành cười lạnh nói tiếp:

- Và cho ngươi biết luôn một bí mật lúc ngươi bị ta đá một cước kia. Ta đã để lại dấu vết trên cơ thể ngươi, vì thế ta có thể dàng phát hiện người. Hơn thế nữa, ngươi nhìn kỹ vào mắt của ta thì ngươi sẽ biết vì sao ta biết.

Mọi người nghe vậy đều nhìn vào mắt của Nhất Thành, bỗng nhiên tròng mắt đen của Nhất Thành biến thành màu đỏ rực như lửa cháy. Nhất Thành cười lạnh nói:

- Đây là Hỏa Nhãn Kim Tinh. Trời phú ánh mắt có thể nhìn xuyên vạn ác trên đời, nhìn rõ bản chất một người. Ngươi nghĩ lột da người mặc vào, cướp đoạt trí nhớ linh hồn người đó thì có thể thoát được sao?

Nhất Thành bắt đầu nổ, hắn không có cái gì Hỏa Nhãn Kim Tinh cả. Chỉ mượn tên mắt của Tôn Ngộ Không dùng một chút thôi. Mắt hắn thay đổi vì hắn thi triển phép thuật ‘Hóa Ma Chi Thuật’. Hắn chỉ mang ra hù dọa với nổ một chút cho kẻ khác sợ hãi mà thôi. Đôi mắt của hắn dù không có Hỏa Nhãn Kim Tinh thật nhưng nó đã được cải tạo đến một mức độ ở một khoảng cách nhất định, hắn có thể nhìn tất cả những gì hắn muốn thấy.

Mọi người nghe Nhất Thành nói xạo mà tin đến sái cổ. Cả đám khiếp sợ nhìn Nhất Thành, trên đời này thật sự có loại ánh mắt đó sao? Có thể nhìn rõ vạn ác? Nhân Tứ bên cạnh bỗng run lên khiếp sợ, trên đời này còn có loại ánh mắt có thể đơn giản nhìn rõ hắn sao? Nhưng rung động một lúc thì cười lên điên cuồng:

- Ha..Ha..Ha.. Thú vị, thú vị, trên đời này đúng là không thiếu những điều thú vị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau