QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: ‘Ngu’

Trong đám đệ tử chỉ có ba người là không nghĩ vậy, đó là Tiểu Tiểu, Bạch Thư Sinh và Nhan Nhan. Tiểu Tiểu lắc đầu trong lòng nghĩ đến tiếng hét lớn của vị Tiểu Sư Thúc Tổ này lúc trước. Bạch Thư Sinh lắc đầu trong lòng nghĩ đến sát khí cùng thể chất biến thái kia. Còn Nhan Nhan nhớ đến tốc độ mà Nhất Thành bám theo nàng mấy năm trước. Cả ba đều thở dài lẩm bẩm, Tô Gia này chọc vào sai chỗ nữa rồi.

Nhất Thành nhìn Tô Quyền từ trên xuống dưới, sau đó quay sang Tô Phát nói:

- Đúng là ta đã nhìn sai Tô Gia ngươi, các ngươi vẫn còn người tài.

Tô Phát nghe vậy thì bỗng trong lòng trở nên hồi hộp. Cảm thấy Nhất Thành nói câu này như nhẹ nhàng nhưng hắn cảm thấy rất áp lực, trong lòng không yên. Tô Phát tiến lên một bước định nói gì thì Nhất Thành đã nói trước:

- Nhưng Tô Gia ngươi từ ngươi cho đến con cháu đều rất Ngu!

Nhất Thành nhấn mạnh chữ ‘Ngu’ kia làm mọi người có thể nhận thấy sự chế giễu rõ ràng của hắn trong lời nói. Tô Quyền nổi giận quá lớn:

- Ngươi nói ai ngu?

Nhất Thành nhìn chằm chằm Tô Quyền, khuôn mặt trở nên lạnh lùng nói:

- Ta nói ngươi rất….

Nhất Thành chưa kịp phát ra chữ ‘Ngu’ thì đã trợn to hai mắt há hốc mồm nhìn phía sau lưng Tô Quyền. Hắn nhìn chầm chầm vào phía sau lưng Tô Quyền nơi cửa ra vào của Huyết Nguyệt Điện. Biểu hiện trên mặt của hắn như nhìn thấy cái gì đó cực kỳ kinh khủng và đầy kinh ngạc. Cả lão sư lẫn đệ tử và thậm mấy vị viện chủ và đám người viện trưởng đang tập trung theo dõi nhất cử nhất động của Nhất Thành và Tô Quyền, thấy biểu hiện trên mặt của Nhất Thành như vậy thì cực kỳ bất ngờ, vô thức, cũng không hiểu chuyện gì mà rất tự nhiên chuyển ánh mắt cùng lúc nhìn ra phía cửa điện.

Tất cả mọi người trong Huyết Nguyệt Điện đều hướng mắt nhìn về phía cửa điện. Thậm chí Tô Quyền cũng giật mình quay đầu nhìn lại.

Nhưng…

Ở đó trống không, không có gì cả! Đến cả một chiếc lá rơi cũng không có. Mọi người trong lòng khó hiểu thì nghe một tiếng nổ lớn.

- Ầm

Cả đám di chuyển ánh mắt thì chỉ thấy một bóng người bay từ trong điện ra, lăn lóc trên đất phía ngoài điện. Tên đó mặt một bộ đồ trắng, lăn mấy vòng trên đất thì cả bộ đồ trắng bẩn không chịu nổi. Sau khi lăn mấy vòng thì nằm yên bất động tại chỗ.

Lúc mọi người ở đây nhận ra người bay ra ngoài kia là Tô Quyền thì tất cả trợn mắt nhìn về phía Nhất Thành. Nhất Thành chỉ đứng đó lẩm bẩm như tự kỷ nói:
- Ta bảo ngươi Ngu mà ngươi không tin. Chỉ một chút lừa gạt nhỏ đã lừa được ngươi thì ngươi thông minh chỗ nào? Đúng là dốt mà bày đặt ra vẻ thông minh thiên tài, thậm chí ta không tốn một chút sức mà chỉ dùng một chút thủ thuật nhỏ đã gạt được ngươi. Haizz, thư viện này người ngu quá nhiều đi. Sao không ai thông minh hơn một chút chứ? Cảm giác cô độc thật không thích chút nào?

Nhất Thành tự kỷ nhưng giọng nói cũng không nhỏ, với lại thính lực mọi người ở đây cao nên nghe rõ từng từ hắn nói. Cả đám từ lớn đến nhỏ đỏ mặt xấu hổ. Nhất Thành nói Tô Quyền nhưng thật sự như tát thẳng vào mặt mọi người. Vừa rồi tất cả đều bị hắn gạt nhìn ra ngoài điện.

Nhan Nhan bên cạnh Tiểu Tiểu nói nhỏ:

- Lúc nảy ta cũng bị biểu tình của vị Tiểu Sư Thúc Tổ này lừa mà không chỉ có ta mà ta cũng thấy mấy viện chủ trên kia cũng bị lừa nhìn ra ngoài điện. Có vẻ như thư viện chúng ta không có ai thông minh cả?

Tiểu Tiểu cười khổ. Hắn vừa rồi cũng bị lừa nhìn ra ngoài điện.

Bằng Hoặc quay lại trợn mắt nhìn Nhan Nhan. Nhan Nhan lè lưỡi nói:

- Sư huynh vừa rồi cũng bị lừa. Chỉ số thông minh cũng giống ta mà thôi. Đừng có trợn mắt với ta.

Bằng Hoặc định phát tát thì Nhan Nhan le lưỡi trốn sau lưng Tiểu Tiểu cười hì hì. Bên kia mấy vị Đại Đệ Tử của các viện cúi mặt xấu hổ không thôi, bọn họ đứng trước nên ai cũng có thể nhận ra lúc nảy cả đám quay đầu nhìn ra ngoài điện. Thật sự mất mặt, không xem pháp lực người ta vào đâu mà lạ bị người ta dùng thủ đoạn nhỏ lừa đến xấu hổ như vậy. Nếu thay bọn họ vào vị trí Tô Quyền thì càng nhục hơn.

Nhất Thành thu lại khuôn mặt tự kỷ, lạnh lùng nhìn Tô Phát nói:
- Đây chính là trừng phạt nhỏ dành cho hắn. Ta chỉ đánh gẩy vài cái xương của hắn, gọi trị liệu sư trị liệu cho hắn thì không sao. Nhưng ngươi nói xem vừa rồi nếu ta chém hắn một đao? Ngươi nói cháu ngươi có thể sống không? Đừng chọc giận ta nữa, hôm nay ta đã rất nhân từ với Tô Gia các ngươi, thường ngày nếu là kẻ thù của ta, ta sẽ không đơn giản bắt họ phát thệ như vậy mà là giết sạch.

Chữ ‘giết sạch’ vừa ra khỏi miệng Nhất Thành thì cả người Nhất Thành tỏa ra sát khí ngùn ngụt. Lần này hắn không thu liểm sát khí như lúc trước nữa mà toàn bộ lộ ra ngoài. Cả người hắn được sát khí bao bọc, trên tay Huyết Ma Đao xuất hiện, ánh đao sắc bén kết hợp với sát khí thuần khiết của hắn biến hắn trở thành một Ma Thần thật sự. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa cả khắp Huyết Nguyệt Điện.

Sát khí thuần khiết kèm theo mùi máu tanh làm lão sư cùng đệ tử có mặt trong này hai tay run lên nhè nhẹ, mồ hôi đã bắt đầu chảy ròng ròng. Loại sát khí này không có kèm theo năng lượng ma pháp nhưng lại cực kỳ khiếp người. Quái dị phát ra tà ác hắc khí nhưng Nhất Thành là sát khí thật sự, sát khí của kẻ tắm trong biển máu đi ra. Loại sát khí này ảnh hưởng đến linh hồn nên cực kỳ khó phòng bị.

Tô Phát cả người toát mồ hôi, không phải lão sợ hãi Nhất Thành mà nhớ đến một người. Một người cũng mang theo loại sát khí hãi hùng này. Ngươi kia là một người hắn sợ rằng cả đời không chạm đến được. Và cũng nhớ đến việc người kia không có kẻ nào mà hắn không dám chém. Trong lòng lão cực kỳ rung động vì Nhất Thành còn rất trẻ mà đã phát ra loại sát khí này. Lão quyết định, từ nay về sau không thể chọc vào người trẻ tuổi này.

Hồng lão trên đài cảm nhận từ Nhất Thành không chỉ là sát khí mà còn có một loại hơi thở khác. Lão nhíu mày sau đó rơi vào trầm tư nhưng ngay lập tức liền giãn ra. Miệng mỉm cười mà không nói gì.

Nhất Thành nhìn tất cả mọi người trong điện lẫn nhìn lên chiếc kính đang phát hình ảnh đi khắp thư viện trên kia. Mặt trở nên hách dịch và đầy thách thức nói:

- Ta không quan tâm các ngươi phục hay không. Ta cũng không quan tâm các ngươi là ai? Không phục thì làm gì được ta, ngon thì vào cắn ta ah?

- --------------------

Viện trưởng phía sau thì nói với mọi người:

- Sát khí lần này lại mạnh và thuần khiết hơn lần trước. Mùi máu đã gần như hiện hữu. Vị tiểu sư thúc này thật sự quá kỳ lạ, còn nhỏ mà lại có loại sát khí đáng sợ như vậy.

Phó viện trưởng bên cạnh nói:

- Từ lúc vị tiểu sư thúc này vào viện, ta đã cảm thấy kỳ lạ rồi. Sau chuyện xảy ra ở Thiên Long Thành, ta đã biết vị tiểu sư thúc này rất khác người. Loại sát khí kia rất thuần khiết, đủ chứng minh vị tiểu sư thúc này chém giết rất nhiều nhưng không bị ảnh hưởng tinh thần, trong lòng không có cản trở như muốn nói lên: Ta, không kẻ nào không dám chém?

Nguyệt Nhị bên cạnh nói:

- Thư viện có hy vọng, chỉ cần tiểu sư huynh này lớn thêm một chút nữa. Thư viện chúng ta tất vì tiểu sư huynh này mà hưng thịnh hoặc vì tiểu sư huynh này mà hủy diệt.

Mọi người gật đầu nhưng trong lòng đều cảm thấy lo lắng. Có điều gì đó từ vị tiểu sư thúc này của bọn hắn làm bọn hắn cảm thấy rất kỳ quái.

Chương 142: Tiến về Biên Băng Thành

Nhất thành thách thức đám người thư viện xong thì trở lại chỗ ngồi cười hỏi:

- Có gì mà mọi người nói chuyện sôi nổi thế?

Viện trưởng vứt bỏ cảm giác kỳ quái trong lòng nói:

- Xong rồi chứ? Vậy Tiểu Sư Thúc định làm gì? Quay lại bế quan?

Nhất Thành lắc đầu:

- Ta không bế quan nữa mà đi đến Băng Quốc. Gia tộc đệ tử đến cầu viện thư viện lúc trước là huynh đệ của ta. Hắn tên là Mập Mạp, lần này ta sẽ tiến về Băng Quốc, giúp hắn. Ta đã bế quan quá lâu, cũng nên ra ngoài rèn luyện rồi, ở mãi trong thư viện cũng quá nhàm chán.

Phó viện trưởng xen vào:

- Vậy để ta bảo Lý Vô Thường theo sư thúc rời đi? Hắn khá là hiểu rõ Băng Quốc, như vậy sẽ nhanh hơn.

Nhất Thành lắc đầu:

- Lý Vô Thường có thể sẽ có rất nhiều việc phải làm, với lại lần này ngoài quái dị còn có dị giáo người, các vị cần nhiều nhân thủ hơn ta. Ta sẽ không sao nên mọi người không cần lo lắng.

Hồng Lão bên cạnh hỏi:

- Sư đệ lúc nào lên đường?

Nhất Thành nói:

- Ngay bây giờ, ta sẽ hỏi một số đệ tử đi cũng. Mà Đông viện chủ và Tây viện chủ, ta có vài người quen gia nhập viện các vị. Hy vong các vị chú ý tới họ giúp ta. Ba nữ đệ tử tên là Lan, Tuyết Nhạn và Tuyết Dung.

Hai Viện chủ gật đầu nói:

- Chúng ta sẽ để mắt đến mấy đệ tử đó.

- Vậy ta đa ta hai vị trước. Viện Trưởng tuyên bố nhiệm vụ trợ giúp lần này đi. Ta muốn trong hôm nay tiến đến Băng Quốc. Ta tin chắc giờ này không ai muốn phản đối nữa.

Lúc viện trương tuyên bố nhiệm vụ cho thư viện hỗ trợ Băng Quốc thì Nhất Thành lại đến Bắc viện. Gặp đám Bằng Hoặc nói:

- Ta chuẩn bị đi đến Băng Quốc hỗ trợ gia tộc Huynh đệ Mập mạp, ai rảnh đi cùng ta không. Lần này đi, có thể phải đối đầu không chỉ quái dị mà cả Dị Giáo ngươi. Chắc chắn sẽ rất kích thích.Tiểu Tiểu liền nói:

- Ta sẽ đi cùng Tiểu Sư Thúc Tổ.

Bằng Hoặc định nói gì thì Bắc Viện chủ đi đến nói:

- Bằng Hoặc và Nhan Nhan theo ta về Bắc Viện, ta cần hai người dẫn đội đến Băng Quốc làm nhiệm vụ.

Nhất Thành vỗ vai Bằng Hoặc:

- Bắc Viện đệ tử còn nhờ vào hai người, có Tiểu Tiểu đi cùng ta là được rồi.

Tiểu Tiểu bẩm báo với Mộc Sinh Tiên về việc cùng đi với Nhất Thành, lão gật đầu:

- Lần này hy vọng ngươi có thể gỡ bỏ khuất mắt trong lòng.

Nhất Thành đến nói:

- Tiểu Tiểu có cần chuẩn bị gì không? Ta sẽ đi chuẩn bị ít thứ, sau đó sẽ chờ ngươi ở Cổng thư viện.
Tiểu Tiểu gật đầu:

- Ta sẽ trở về lấy ít đồ, có vẻ lần này rời đi khá lâu. Vậy gặp tiểu sư thúc tổ ở Cổng Thư Viện.

Nhất Thành gật đầu, hắn đi tìm Viện Trưởng hỏi thăm một chút tin tức về Băng Quốc. Rồi nhờ lão chuẩn bị thêm vài bộ áo quần, hắn lần trước chiến đấu, lần nào cũng rách rưới tả tơi. Lần này phải chuẩn bị kỹ càng.

Nhất Thành sau khi nhận đủ đồ ở viện trưởng thì đi gặp Hồng Lão, hai sư huynh đệ hàn huyên một lúc. Sau đó, Nhất Thành đứng dậy rời đi hướng đến cổng thư viện. Trên miệng ngậm một ngọn cây, hắn như đang dạo chơi nhưng đi đến đâu gặp ai thì đều phải cúi người gọi hắn một tiếng Tiểu Sư Thúc Tổ. Mỗi đệ tử đều có một cảm xúc khác nhau khi gặp hắn, người thì ghen ghét, người sùng bái, người hâm mộ, đủ loại ánh mắt hướng về hắn. Nhưng không có một ánh mắt địch ý nào nhìn về hắn. Thủ đoạn thiết huyết của hắn ở Huyết Nguyệt Điện đã chứng minh người này không thể đùa.

Đến cổng thì Nhất Thành đã thấy Tiểu Tiểu chờ hắn ở đó.

- Tiểu Tiểu đến lâu chưa?

- Tiểu sư thúc tổ ta cũng mới đến nơi?

Nhất Thành khoát tay nói:

- Ra ngoài thì cứ gọi ta là Nhất Thành.

Tiểu Tiểu định nói gì nhưng Nhất Thành quyết định vậy nên hắn cũng không thể nói gì nhiều hơn. Nhất Thành nói:

- Đi thôi nào, chúng ta đến Băng Quốc.

Hai người leo lên một chiếc thuyền ma pháp nhỏ được viện trưởng chuẩn bị. Từ thư viện đến Băng Quốc gần hơn từ thư viện đến Thiên Long Quốc. Băng quốc lại nằm ở phía Bắc của thư viện nơi chỉ có hai mùa là mùa đông và mùa xuân. Mùa đông thì giá buốt, tuyết rơi đầy trời. Mùa xuân thì mát mẻ, hoa thơm đua nở, cây cối tươi tốt.

Tốc độ ma pháp thuyền cực nhanh, chỉ sau mấy ngày liền dừng lại trước biên giới Băng Quốc. Nhất Thành bảo người cho dừng ma pháp thuyền, hắn cùng Tiểu Tiểu nhảy xuống, bọn hắn quyết định tự mình đi đến gia tộc Mập Mạp. Hắn không muốn quá gây chú ý. Ngồi ma pháp thuyền cũng tốt nhưng nếu như bị Dị Giáo người phát hiện thì lại thêm phiền phức.

Gia Tộc Mập Mạp ở gần biên giới Băng Quốc, định cư trong một thành lớn, gọi là Biên Băng Thành. Rất kỳ lạ tại sao ở biên giới lại có thành lớn phải không? Vì chiến tranh liên miên, để bảo vệ biên giới, thành này cũng được Băng Quốc xây lên. Không ngờ nó nằm ngay đường lưu thông của các quốc gia giáp với Băng Quốc nên phát triển cực nhanh. Chỉ sau mấy chục năm đã trở thành một thành lớn. Gia tộc Mập Mạp lúc trước có pháp sư mạnh mẽ chống đỡ, trợ giúp xây lên Biên Băng Thành, trở thành một gia tộc thăm căn cố đế ở thành này.

Nhất Thành trước khi vào thành thì mua một chiếc xe ngựa, thây quần áo gọn gàng biến thành hai thanh niên thương nhân bình thường. Trên xe bên trong chỉ chứa củi khô, loại củi này khá đặt biệt, đốt lên cháy cực lâu, rất phù hợp buôn bán ở Băng Quốc, dù bây giờ đang là mùa xuân.

Nhất Thành và Tiểu Tiểu đánh xe đến trước cổng thành. Không hiểu vì sao cổng thành giờ này đang là buổi sáng mà không thấy một bóng người. Chỉ có một đám lính đang đứng đó canh cổng. Hai người vừa đến trước cổng thành, một tên linh liền đi ra chặn lại xe ngựa bọn họ hỏi:

- Đi đâu? Đến Biên Băng Thành có việc gì?

Chương 143: Dù ai gõ cửa cũng không được mở. Nhớ Lấy!

Nhất Thành cười nói:

- Chào mấy vị quan gia, hai huynh đệ chúng ta là thương nhân. Đến Biên Băng Thành buôn bán một chút củi đốt cho mùa đông.

Nhất Thành vừa nói vừa vén màng xe phía sau, lộ ra đồ bên trong. Lúc này có một đám lính khác đi đến định lục soát thì Nhất Thành móc trong người ra một ít bạt cười nói:

- Các vị quan gia đã cực khổ, tiểu đệ có chút lòng thành, mông các vị nhận cho. Huynh đệ tôi chỉ buôn bán nhỏ. Hy vọng không gây nhiều rắc rối cho các vị.

Mấy tên lính thấy bạc thì dừng tay, nhận lấy rồi rút lui. Tiểu Tiểu bên cạnh vẫn ngồi yên quan sát đám lính này, mày hơi nhíu lại như phát hiện điều gì đó. Tên lính chắn trước liền ra dấu cho Nhất Thành đi qua. Nhưng trước khi xe Nhất Thành thông qua thì tên lính kia liền nói:

- Các ngươi mới lần đầu đến đây nên cẩn thận. Buổi tối không nên rời phòng. Dù ai gõ cửa cũng không được mở. Nhớ Lấy!

Nhất Thành đa tạ vị lính canh kia rồi liền rời đi. Vừa vào trong thì không khí lại khác ngoài thành, hình như đang có chợ sáng, ngươi cũng khá là đông, tiếng ồn ào xôn xao truyền đến rất náo nhiệt. Tiểu Tiểu ngồi bên cạnh nói:

- Tiểu Sư thúc… Nhất Thành, nghĩ sao về đám lính kia và lời nói dặn dò của tên lính đó?

Nhất Thành trầm mặt nói:

- Mấy tên linh kia mặt mày tái nhợt, bước chân phù phiến, đôi mắt vô thần. Chắc chắn việc này có liên quan đến lời tên linh kia nói với chúng ta. Có vẻ tối đến có chuyện vui xuất hiện trong thành này.

- Bánh Bao đây, bánh bao nóng đây (tiếng rao)

Tiểu Tiểu gật đầu định nói gì thì Nhất Thành đã nhảy xuống xe ngựa đến bên cạnh quán bán bánh bao kia. Mua mấy cái rồi trở về đưa cho Tiểu Tiểu vài cái nóng hổi rồi hắn bắt đầu ăn. Tiểu Tiểu cười nói:

- Tiểu sư đệ thích ăn bánh bao?

Nhất Thành lắc đầu:

- Ta đã muốn thử bánh bao ở thế giới này từ lâu nhưng giờ mới có cơ hội. Ah, mà lúc nảy Tiểu Tiểu muốn nói gì?

Tiểu Tiểu nghe ba từ ‘thế giới này’ thì khó hiểu. Nhưng nghe hắn hỏi thì bỏ qua nói:

- Ta định nói trong thành này có rất nhiều mùi máu, dù được lau chùi kỹ càng nhưng mùi máu vẫn còn nhàn nhạt trong không khí.

Nhất Thành gật đầu, hắn cũng ngửi được nhưng không để ý. Mùi này làm sao bằng mấy mùi ở Thế Giới Quái Dị kia, và mùi dịch dạ dày con rết kia.

- Trang sức mới đây. Mang lại may mắn, xua đuổi quái dị. Xem đi, xem đi. (tiếng rao)Tiểu Tiểu và Nhất Thành nghe tiếng rao cực lớn kia thì quay sang nhìn. Thấy người kia cùng đồ đang bán thì cười lạnh. Tiểu tiểu nói:

- Đúng là thứ gì cũng dám bán. Đến đồ tùy táng của người chết cũng dám bán, tên kia sẽ bị âm khí bám thân cho mà xem. Sức khỏe sẽ xuống cực nhanh.

Nhất Thành gật đầu, tiếp tục ăn bánh bao của mình. Đi được một đoạn nữa thì có một người trung niên nhân tiến đến kế bên xe ngựa hai người hỏi:

- Hai người nhìn lạ quá, không phải người ở đây phải không?

Nhất Thành nhìn qua trung niên này thì phát hiện trên người này đang truyền ra năng lượng ma pháp. Đây là một pháp sư nhưng không đến cấp S, với đẳng cấp này thì không thể nhận ra hai người bọn họ là pháp sư. Hắn cười nói:

- Hai chúng tôi đến từ bên ngoài, đang đi đến gia tộc họ Nhân. Chúng tôi buôn bán than củi đốt cho mùa đông. Đang mang đến cho họ, không biết chúng tôi có đi nhầm đường không?

Người pháp sư kia liền ồ lên nói:

- Thì ra là thế, hai vị đi theo tôi, tôi sẽ dẫn hai vị đến Nhân phủ.

Nhất Thành gật đầu nói:

- Được
Nhất Thành thấy người này khá nhiệt tình nên cũng bắt đầu bắt chuyện. Hắn muốn hỏi một số tình hình trong thành:

- Vị lão huynh này, ta nhìn ngài không giống bình thường. Chẳng lẽ ngài là pháp sư?

Trung niên kia kinh ngạc, sau đó ưởng ngực tự hào nói:

- Huynh đệ này tuổi nhỏ mà mắt rất tinh tường. Đúng vậy ta là pháp sư.

Nhất Thành cười hì hì nói:

- Tiểu đệ ra ngoài làm ăn nên phải có mắt nhìn một chút. Nhưng mà không biết vì sao lão huynh lại ở đây, pháp sư không thể rảnh đến mức đưa hai tiểu đệ đi tìm nhà thế này?

Trung niên kia nói:

- Đừng quá kinh ngạc, đúng là thường thì không có pháp sư nào rảnh trợ giúp người khác. Nhưng mấy tháng nay thì khác, quan binh ở thành này đã bỏ ra số tiền lớn cho các pháp sư tự do tuần tra trên đường.

Nhất Thành giả vờ ồ lên kinh ngạc:

- Vì sao? Không lẽ trong thành xảy ra chuyện?

Trung niên pháp sư trầm trọng nói:

- Đúng vậy, Biên Băng thành mấy tháng nay không được yên ổn. Ngày thì náo nhiệt nhưng đêm đến thì nguy hiểm trùng trùng. Vì thế, buổi tối hai người không nên rời phòng, dù ai gõ cửa cũng không được mở. Hiểu không?

Nhất Thành tỏ vẽ hiếu kỳ hỏi:

- Là quái dị sao? Nếu mở cửa sẽ có chuyện gì?

Trung niên kia thấy hắn nói chuyện không có ác ý với chỉ hiếu kỳ nên nhắc nhở:

- Quái dị thì ta nghĩ là vậy. Còn mở cửa có chuyện gì thì chưa có người nào mở cửa mà sống sót để kể chuyện này. Đến các pháp sư tự do như ta cũng vậy. Vì vậy, hai vị tuyệt đối không nên mở cửa. Nhớ kỷ đấy.

Tiểu Tiểu và Nhất Thành nhíu mày, vậy thì tình hình trong thành này không được tốt lắm. Cả đêm không dám ra khỏi phòng, đến pháp sư cũng bị tiêu diệt vậy thì người thường sẽ không còn cơ hội sống sót.

Chương 144: Dây Leo Đỏ

Ba người đi được một lúc thì dừng lại trước một phủ lớn. Trên cửa có treo một tấm bản ghi hai chữ ‘Nhân Phủ’. Ngoài cửa đang có hai tên lính canh đang đứng, khuôn mặt tùy tụy như mất ngủ. Cả người uể oải, vô lực, bọn chúng chỉ đứng canh cho có lệ, chứ ai muốn xông vào thì hai tên này cũng không đủ sức để ngăn cảng.

Trung niên kia liền chỉ vào phủ phía trước nói:

- Đó là Nhân Phủ hai vị đang tìm. Sau khi buôn bán xong thì nhanh chóng kiếm khách điếm để ở lại trước khi trời tối. Không thì nhanh chóng rời thành, đi càng xa thành này càng tốt. Nhớ chưa? Đặc biệt không được ở lại Nhân Phủ dù có được mời.

Nhất Thành nhíu mày với câu nói cuối cùng của người này nhưng cũng gật đầu nói:

- Đa tạ lão huynh, hai bọn đệ sẽ chú ý cẩn thận. Nếu không có việc gì thì sẽ nhanh chóng rời thành. Còn ở lại trong thành thì trước trời tối sẽ kiếm chỗ dừng chân, tối thì tuyệt đối không ra ngoài. Dù có chuyện gì cũng không mở cửa phòng. Lão huynh cứ yên tâm.

Trung niên gật đầu, chào hỏi mấy tiếng rồi đi tuần tra tiếp. Nhất Thành nhìn theo bóng lưng trung niên một lúc. Tiểu Tiểu bên cạnh nói:

- Là một người tốt bụng.

Nhất Thành gật đầu, hai người xuống xe đứng trước cửa của Nhân Phủ. Hai lính canh thấy vậy liền tiến lên dùng gậy trên tay chặn đường hỏi:

- Đây là Nhân Phủ, nếu không có việc thì rời đi cho.

Nhất Thành cười nhìn hai người nói:

- Ta đến đây tìm thiếu gia các ngươi, hắn tên Mập Mạp. Báo với hắn là có huynh đệ đến tìm, hắn sẽ biết ta là ai?

Hai linh canh nhíu mày nhìn nhau, sau đó một tên khó hiểu hỏi lại:

- Mập Mạp là ai? Thiếu gia chúng ta không có ai tên Mập Mạp.

Nhất Thành ngớ người, đúng ha? Mập Mạp không phải tên của Mập Mạp, Nhất Thành nói:

- Ta hay gọi hắn là Mập Mạp, còn tên thiếu gia người là…?

Nhất Thành nhíu mày, Mập Mạp tên gì nhỉ? Lâu lắm rồi không nhớ kỷ, chỉ mỗi lần gặp đều gọi Mập Mạp. Tiểu Tiểu bên cạnh nghi ngờ nhìn Nhất Thành hỏi:

- Không nhớ tên huynh đệ ngươi?

Nhất Thành nhíu chặt lông mày, sau một lúc dưới sự chờ đợi của ba người kia hắn nói:- Thiếu gia ngươi tên là Nhân.. Nhất… Nam. Đúng vậy là Nhân Nhất Nam, má nó thằng Mập, giới thiệu chỉ một lần làm ta suýt quên tên hắn.

Nhất Thành nhìn hai tên lính nói:

- Thiếu gia ngươi gọi là Nhân Nhất Nam, nói có huynh đệ hắn đến chơi. Ngươi nói vậy thì hắn sẽ biết.

Hai tên linh kia nhìn nhau một cái, rồi một tên nhanh chóng tiến vào trong phủ thông báo. Bọn họ làm canh cửa cũng đã lâu, bình thường nếu thấy cách ăn mặc của hai người Nhất Thành thì sẽ đuổi đi. Nhưng ở trong hoàn cảnh này, lại không. Ở trong thành, ai cũng biết Nhân Phủ không yên ổn, làm sao có người dám nhận người quen ở đây, với lại thiếu gia Nhất Nam bọn hắn là pháp sư, nếu nhận quen biết thì không thể là người thường được. Nếu báo sai thì nhiều lắm cũng bị mắng một trận là cùng, nếu đúng mà không báo thì mới không tốt với bọn hắn.

Sau một lúc thì một trung niên dẫn đầu từ bên trong đi ra, người này nhìn thì như trung niên, nhưng tóc đã hoa râm. Trên mặt lúc này có sự lo lắng, buồn phiền, và cực kỳ mệt mỏi. Phía sau lão đi một trung niên nhân khác, người này nhìn qua thì trẻ hơn người đi trước nhưng trên mặt biểu hiện của người này giống đúc người đi trước. Có điều là hai người này đều là pháp sư cấp S, có vẻ cấp bậc không thấp. Phía sau nữa là tên lính canh cửa lúc nảy vào thông báo.

Thấy Nhất Thành và Tiểu Tiểu thì hai trung niên vội vàng đến trước bọn hắn chắp tay nói:

- Không biết hai vị là người quen của Nhất Nam chúng ta?

Nhất Thành gật đầu nói:

- Đúng vậy, ta là huynh đệ của hắn, quen nhau cũng đã được mấy năm rồi. Hôm nay đến tìm hắn chơi, không biết Mập Mạp đâu, sao không đi ra?

Trung niên kia nghe Nhất Thành quen Mập Mạp mấy năm thì sửng sốt, đoán được thân phận của hai người này, nói:- Ta là Nhân Bắc cha của Nhất Nam. Hắn đang có chút chuyện đang ở trong phủ. Hai vị có phải đến từ th….

Hắn mới nói đến đây thì Nhất Thành khoắt tay nói:

- Dẫn ta đi gặp Mập Mạp đi.

Nhân Bắc hiểu ý, không nói thêm về thân phận của Nhất Thành. Hai người gật đầu, dẫn hai người Nhất Thành vào trong phủ.

Nhân Phủ cũng khá rộng lớn, được chia làm hai khu vực. Phía trước là khu vực tiếp khách, phía sau là khu vực của các khu nhà ở. Khu tiếp khách có một căn nhà lớn, trong này có thể chứa đến trăm người. Phía sau là khu nhà ở được phân làm ba biệt viện, được tường phân cách. Mỗi biệt viện thì khá rộng lớn, có đến mấy chục căn phòng, đủ để gần mấy chục người sinh sống.

Nhất Thành đi phía sau hai người trung niên hỏi:

- Mập mạp có chuyện gì? Vì sao không đi ra? Có gì thì hai vị cứ nói?

Trung niên còn lại đi trước giảm chậm tốc độ, đi bên cạnh hai người Nhất Thành nói:

- Ta là chú của Nhất Nam, tên là Nhân Vu. Nhất Nam mấy ngày trước bị thương, nên giờ này vẫn còn đang dưỡng thương ở trong phòng.

Nhất Thành nhíu mày:

- Do ai làm, quái dị hay người?

Nhất Nam lắc đầu nói:

- Không biết, chuyện diễn biến quá nhanh, quá đột ngột. Thậm chí chưa phát hiện kẻ địch thì nó đã biến mất.

Tiểu Tiểu đi bên cạnh bỗng huých vai Nhất Thành một cái. Nhất Thành nhìn sang thì thấy Tiểu Tiểu đang nhìn về một loại dây leo đỏ đang mọc đầy trên tường của Nhân Phủ. Dây leo này có gai sắc nhọn nhưng hoa của chúng lại cực kỳ đẹp, đỏ rực đầy mê hoặc. Nhất Thành nhíu chặt lông mày, vì sao thứ này mọc ở đây? Mà cả Nhân Phủ không ai hủy chúng đi?

Bên cạnh Nhân Vu thấy Nhất Thanh không nghe mình nói chuyện thì cũng theo ánh mắt nhìn về dây leo đỏ mọc đầy trên tường kia. Hắn cười khổ nói:

- Hai vị định hỏi vì sao thứ kia mọc kỳ quái như vậy mà chúng ta không hủy chúng đi phải không?

Chương 145: Mập Mạp bị thương

Nhất Thành gật đầu.

- Chúng ta cũng muốn hủy chúng nhưng cứ tiêu diệt chúng thì chỉ một lúc sau chúng lại mọc lên như củ. Chúng ta cũng nghi ngờ chính là dây leo đỏ này quấy rối, nhưng không có cách nào cả. Đành phải bỏ mặt chúng như vậy.

Nhất Thành và Tiểu Tiểu long mày nhíu chặt, còn có chuyện cổ quái như vậy sao? Chưa được một lúc thì Nhân Bắc đã dẫn hai người bọn họ đến trước một căn phòng. Nhân Bắc nói,

- Nhất Nam đang ở trong này dưỡng thương.

Nhất Thành gật đầu, bọn họ đẩy cửa phòng đi vào thì xuất hiện trước mặt bọn họ là một căn phòng xa hoa. Bàn ghế đồ đạt đều làm từ đồ đắt tiền. Một phòng nhưng được chia làm hai gian, gian ngoài dùng cho tiếp khách, gian bên trong là phòng ngủ chính thức.

Giang bên trong, trên giường ngủ có một tên Mập đang nằm dựa lưng vào tường. Hai mắt nhìn chầm chầm mấy người mới vào phòng. Nhất Thành cười đi tới gần thì thấy trên vai trái tên này đang được băng bó cẩn thận. Vết máu vẫn còn rơm rớm bên ngoài vải gạt, mặt tên mập này thì hơi tái nhợt. Người này chính là Mập mập, đang dưỡng thương nhưng có vẻ vết thương không được trị liệu tốt. Tên này giờ đã ốm đi rất nhiều.

Nhất Thành cười nói:

- Mập Mạp, gặp ta mà không hành lễ sao?

Mập Mạp dù bị thương nhưng vẫn cố cười nói:

- Ha..ha..ha.. Ta thật không nghỉ ngươi thực sự đến, mà sau mấy năm ngươi đã hồi phục cơ thể như cũ rồi sao?

Nhất thành gật đầu,

- Ta đã hồi phục. Nhưng có vẻ nhìn ngươi rất thảm, vết thương rất nặng. Ah, mà để ta giới thiệu, đây là Tiểu Tiểu sư huynh, đến từ Bắc Viện.

Mập mạp định hành lễ nhưng Tiểu Tiểu khoát tay nói:

- Không cần đa lễ. Ngươi đang bị thương thì cứ nằm yên đó đi. Luôn tiện để ta xem vết thương ngươi thế nào? Các ngươi không có trị liệu sư trong gia tộc sao?

Mập Mạp cười khổ nói:

- Có, nhưng không giúp ích được gì. Dù có dùng cách gì thì vết thương cũng không khép miệng. Máu vẫn chảy. Đệ phải bịt chặt vết thương, máu mới đỡ chảy.

Tiểu Tiểu gật đầu nói: - Cởi vải gạt ra đi, ta xem vết thương cho ngươi.

Nhất Thành bên cạnh kinh ngạc, không nghỉ Tiểu Tiểu còn là một trị liệu sư. Mà đúng là hắn chỉ nghe danh Tiểu Tiểu rất mạnh nhưng không hiểu Tiểu Tiểu dùng phép thuật gì.

Mập mạp cố gắng ngồi thẳng dậy, lê lết ra đến mép giường, từ từ cởi vải gạt trên vai ra. Sau khi vải gạt được tháo hết, trên vai tên Mập Mạp này xuất hiện một lỗ thủng to như ngón tay út. Máu ồ ạt chảy xuống ngực tên này. Tiểu tiểu vội vàng đi đến, tay phải của hắn xuất hiện một luồng năng lượng ma pháp xanh nhạc đè lên vai Mập Mạp. Tay vừa tiếp xúc thì Máu cũng bắt đầu chảy chậm lại nhưng không ngừng hẳn. Tiểu Tiểu nhíu chặt lông mày, tay hắn xuất hiện màu xanh đậm hơn, phủ xuống vết thương trên vai Mập mạp. Tiểu tiểu liên tục thay đổi thủ pháp nhưng Máu vẫn không cầm, miệng vết thương cũng không khép lại. Tiểu Tiểu nhíu chặt lông mày, hắn đành thi phép, đánh lượng lớn màu xanh năng lượng trên tay hắn vào vết thương, máu cuối cùng cũng ngừng chảy. Hắn thu tay lại nhíu mày suy nghĩ.

Nhất Thành bên cạnh nhìn vậy thì biết tình hình không ổn, liền hỏi Tiểu Tiểu:

- Sao thế? Không thể chữa trị sao?

Tiểu Tiểu nhíu chặt lông mày nói:

- Trông vết thương này có thứ gì đó như một hạt giống. Nó đang nảy mầm, các rễ cây đã bám chặt vào da thịt Mập mạp. Vì thế máu sẽ không ngừng chảy. Nếu muốn chữa trị vết thương này thì cần rút nó ra khỏi vết thương trước.

Nhân Bắc bên cạnh nói:

- Không đúng, lúc bị thương, chính ta đã rút ra một cái gai từ vai của Nhất Nam. Làm sao nó vẫn còn trong đó? Tiểu Tiểu giải thích:

- Cái gai kia, đó có thể chỉ là vật dẫn đưa hạt giống vào cơ thể Mập mạp. Dù có rút cái gai kia ra thì hạt giống vẫn còn trong đó.

Nhất Thành nhíu mày hỏi:

- Vậy cách nào mới lấy nó ra khỏi vai đây?

Tiểu Tiểu suy nghĩ một lúc nói:

- Ta vừa rồi cũng thử dùng phép thuật đẩy nó ra nhưng không thể, vì rễ chúng đã bám quá chặt vào da thịt, nếu dùng hết lực, có khi kéo cả vai của Mập Mạp làm hai. Vừa rồi ta cũng thử khống chế nó thu hết rễ cây lại cuộn thành hình tròn bao quanh hạt giống kia nhưng đến đó thì ta lại hết lực đưa nó ra. Còn về hủy diệt từ bên trong càng nguy hiểm, nếu không huỷ diệt triệt để, nó sẽ phát triển nhanh hơn lúc đó sẽ nguy hại đến tính mạng của Mập Mạp.

Nhất Thành nhíu mày, đúng là không có cách nào sao? Nếu như chúng tiếp tục nảy mầm thì trước sau gì Mập Mạp cũng xong đời. Bên kia, Nhân Bắc và Nhân Du cũng sốt ruột, bọn họ chưa bao giờ nghỉ vết thương mập mạp lại có nhiều vấn đề và nghiêm trọng như vậy.

Nhất Thành nhíu mày suy nghĩ một lúc thì nhìn Tiểu Tiểu nói:

- Sư huynh vừa rồi nói là có thể khống chế rễ cây, cho chúng cuộn lại hình tròn bao quanh hạt giống kia mà vô lực đưa ra phải không?

Tiểu Tiểu gật đầu:

- Đúng vậy! Ta có thể cuộn rễ chúng lại thành một hạt giống hình tròn nhỏ. Nhưng cũng chỉ được ngang đó vì đã hao hết tâm lực để khống chế nó.

Nhất thành gật đầu nói:

- Sư huynh khống chế nó thành hình tròn đi, còn việc đưa nó ra cứ để ta. Trước hết để ta thăm dò xem vết thương thế nào? Tí nữa dễ động thủ.

Nhất Thành đặt tay lên vai Mập Mạp một lúc. Hắn đúng là cảm thấy trong vai tên này có một hạt giống màu đen đen, kèm theo những đường rễ cây màu đen bám chặt vào da thịt và kinh mạch của Mập Mạp. Hơn thế nữa, nó đang dùng máu của tên Mập này làm chất dinh dưỡng. Với lại dù vết thương ở vai nhưng rễ cây lại mọc về hướng tim của Mập Mạp, nếu chỉ sau vài ngày nữa, tên Mập này chắc chắn không xong.

Nhất Thành thu tay nhìn Tiểu Tiểu, bảo chuẩn bị động thủ. Nhân Bắc và Nhân Vu thì đứng ngồi không yên nhưng chỉ có thể tin tưởng vào hai người huynh đệ này của Mập Mạp. Phía Mập Mạp thì hắn không nói gì, hắn biết Nhất Thành sẽ không hại hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau