QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Lấy thế đè người

Hồng Lão lắc đầu nói:

- Vạn năm trước, trận chiến kia làm Thư Viện tổn thất thảm trọng. Viện trưởng đời trước cũng rơi rụng trong trận chiến đó. May Mắn có hai người bọn họ đứng ra chèo chống thư viện đến bây giờ. Ta đầu tiên cũng trách bọn họ nhưng nghĩ kỷ lại thì đúng là do đám tiền bối chúng ta vô dụng, làm bọn họ phải chịu áp lực lớn đến như vậy.

Nhất Thành nghe vậy cũng thở dài, đúng là hai người Viện Trưởng và Phó viện trưởng đã làm rất tốt. Dưới áp lực của các phái lớn, thậm chí áp lực đến từ các lão quái vật vạn năm, chèo chống thư viện không ngã đã là rất giỏi. Có thể nói hắn đến từ nơi khác, làm việc không kiêng nể gì ai, không kể đến hậu quả. Người như viện trưởng và phó viện trưởng thì không thể như hắn vì bọn họ có quá nhiều luật lệ và quy tắc phải tuân thủ. Không khác gì lúc hắn sinh ra ở dưới chế độ luật pháp vậy, không thể vô duyên vô cớ hành hung người khác được.

Nhất Thành nhìn qua viện trưởng nói:

- Viện Trưởng, giới thiệu thân phận ta với cả thư viện đi.

Viện Trưởng đứng lên, nhìn mọi người phía dưới nói:

- Đây là Nhất Thành, sư đệ của Hồng lão tiền bối, là Sư Tổ của các ngươi. Biết chưa?

Lão vừa nói xong thì tất cả đều lâm vào trầm mặt. Sau đó tiếng xì xào bàn tán liên tục truyền đến. Nhất Thành nhìn mà ngán, thật sự nắm giữ một thế lực như vậy đúng là quá mệt mỏi. Đúng lúc này một đệ tử lao ra giữa điện nói:

- Xin hỏi viện trưởng, người này có tài đức gì mà làm sư tổ của tất cả đệ tử?

Một vị lão sư trong đám người cũng đi ra nói:

- Đúng vậy, người này thực lực thấp kém, tuổi còn nhỏ, có tài đức gì làm sư tổ của chúng ta?

Hồng Lão nghe vậy thì trở nên lạnh lùng. Viện trưởng nhíu mày hỏi:

- Các ngươi có ý gì?

Một vị lão sư khác đi ra nói:

- Hắn có tài đức gì mà bái sư phụ của Hồng Lão làm sư phụ. Có thực lực gì mà làm sư tổ của chúng đệ tử và lão sư? Viện trưởng, ta không phục, vì thế người này cần chứng minh bản thân mình, sau đó chúng đệ tử và lão sư mới có thể công nhận người này có xứng đáng làm sư tổ hay không?

Phía sau bắt đầu truyền đến tiếng xôn xao ‘Đúng vậy’, tiếng bàn tán càng lúc càng lớn. Nhất Thành gật đầu hiểu, bỗng nhiên xuất hiện một người đè đầu bọn hắn, tất nhiên sẽ không chịu chấp nhận. Bắt đầu, trong điện chia làm hai phía, một bên trầm mặt không nói, một bên nhao nhao cả lên. Đám đệ tử và lão sư nhốn nháo lên này có vẻ như không phải lần đầu. Hành động và lời nói không kiêng kỵ ở đây là nơi nào. Nhất Thành cười lạnh, hắn thấy cơ hội đã đến. Trong lòng lẩm bẩm - Ha..Ha..Ha.. Chơi vui rồi đây.

Cao tầng của thư viện mặt mày trở nên âm trầm lạnh lùng, định nói gì đó thì Nhất Thành phất tay gật đầu với mọi người nói:

- Để ta đi.

Viện Trưởng gật đầu, trở lại ngồi xuống ghế của mình, lạnh lùng quan sát. Hắn biết việc này cũng chỉ có Nhất Thành mới giúp được chính mình, dù lão có đứng ra giải thích, đề ép, làm đám người này im lặng thì trong lòng bọn họ cũng không phục.Nhất Thành cười lạnh quát:

- Câm Miệng

Phía dưới cùng có người lạnh lùng nói:

- Ngươi chưa được mọi người công nhận là sư tổ thì không có quyền quát tháo ở đây.

Nhất Thành lạnh lùng nói:

- Các ngươi là cái thá gì. Ta cần các ngươi công nhận hay sao?

Có lão sư nghe vậy thì giận giữ chỉ vào Nhất Thành:

- Ngươi..

Hắn chưa nói xong thì Nhất Thành đã quát:

- ’Ngươi’ cái con mẹ các ngươi. Các ngươi là cái thá gì? Mấy tên nhóc con và một đám phế vật. Các ngươi nghĩ mình là ai mà ta cần chứng minh, ta bái ai làm sư thì đến phiên các ngươi quyết định sao? Sư huynh ta cần thông qua các ngươi mới nhận ta làm sư đệ hay sao? Các ngươi định leo lên đầu lên cổ chúng ta ngồi hay sao?
Tất cả mọi người lần đầu biết Nhất Thành đều há hốc mồm. Tổ sư gì mà mở miệng đã mắng người. Tô Phát lạnh lùng đứng ra nói:

- Nhưng đây là thư viện, muốn làm sư tổ người khác thì phải làm người khác phục. Người không có thực lực như ngươi thì không xứng đáng? Nếu cứ như vậy, bắt ép người khác tôn ngươi làm sư tổ, sẽ làm mọi người ở đây nguội lòng?

Nhất Thành nhìn Tô Phát, chỉ vào mặt lão quát:

- Nguội lòng cái con mẹ nhà người!

Tô Phát nghe vậy thì mặt mày méo mó, nổi giận đùng đùng, lần đầu bị người khác quát mắng như vậy. Cũng là trước mặt tất cả đệ tử của thư viện, thật sự rất mất mặt. Lão định phát tát thì Nhất Thành đã hùng hổ nói:

- Phục hay không phục thì ta chả quan tâm. Các ngươi nghĩ mình là ai, nghĩ mình có thể đại diện cho cả thư viện, là nòng cốt của thư viện sao? Thư viện không có các ngươi sẽ sụp đổ sao? Hừ, sư phụ ta là ai mà phải thông qua các ngươi nhận đệ tử. Ngươi là Tô Phát phải không? Ngươi định động đến cả sư phụ của cả ta sao?

Tô Phát thấy Hồng Lão lạnh lùng nhìn chằm chằm mình thì rùng mình vội vàng cúi người nói:

- Ta không,..

Nhưng lão mới nói hai chữ thì Nhất Thành lạnh lùng nhìn lão, cắt lời nói:

- Tô gia ngươi dạy ra toàn đệ tử ăn tàn phá hại, gây sự gắp nơi. Kéo bè kết cánh, gây rối thư viện. Hôm nay, các ngươi đã phạm thượng nói ta không phải sư tổ. Còn muốn thay mặt sư phụ ta đưa ra quyết định thay lão? Các ngươi đã vô lễ phạm thượng như vậy? Không tôn trọng tiền bối của thư viện, ngươi nói xem, các ngươi đã phạm bao nhiêu lỗi lầm ngày hôm nay?

Tô Phát bị thành gán tội định phản bát:

- Thực lực ngươi không đủ để làm…

Nhất Thành hừ lạnh tiếp tục cướp lời. Trong lòng hắn đang cười lạnh không thôi, ‘- Ta để ngươi nói mới là lạ. Ta đã lấy thế đè người thì làm sao để ngươi giải thích cái gì? Khặc..Khặc.. Lần này không khiến ngươi tức điên, ta sẽ đổi thành họ Tô.’ Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Phát:

- Thực lực sao? Các ngươi đang cố bám víu lấy cớ để không công nhận ta sao? Ngươi nói thực lực, ý ngươi đang nói là người trên này nếu ai yếu hơn các ngươi là không thể làm tiền bối các ngươi. Các ngươi ngoài mặt thì phục nhưng trong lòng không phục phải không?

Nhất Thành nói xong câu này thì trong lòng lại phục mình hơn. Hắn biết mình vừa kéo thêm được hai vị tiền bối làm đồng minh nữa. Đúng như vậy, Nguyệt Nhị và Nguyệt Tứ đang ngồi đó cả người run lên. Bọn họ vì thư viện mà hy sinh rất nhiều, giờ lại bị người khinh bỉ như vậy, trong lòng thật không cam tâm. Không chỉ lão mà các vị cao tầng khác của thư viện cũng vậy. Trong lòng đều nghĩ ‘Nếu bọn họ không đủ thực lực, sợ rằng đám này đã tạo phản.’

Nhất Thành mượn thế, không để cho Tô Phát hay ai lên tiếng mà lạnh lùng nhìn về phía Tư Đồ lão sư phía dưới hỏi:

- Lão Sư Tư Đồ, ngài là người chấp pháp của thư viện, theo quy định, những tội trạng trên sẽ được xử lý như thế nào?

Chương 137: Các ngươi muốn rời thư viện?

Tư Đồ lão sư lạnh Lùng nói:

- Tiểu Sư thúc tổ, những tội trên nếu vi phạm, nhẹ thì phế bỏ ném ra khỏi thư viện. Nặng thì có thể xử tử ngay tại chỗ.

Nhất Thành nghe vậy thì trên mặt nở một nụ cười càng lạnh lùng hơn hỏi:

- Vậy ngươi biết mình nên làm gì rồi chứ?

Phía dưới đám đệ tử lẫn lão sư biến sắc, không nghĩ đến tên này lại dám làm lớn như vậy. Đệ tử và lão sư im lặng nãy giờ thì cũng rung động không thôi, nếu phế bỏ hết đám người này, thư viện sẽ sụp đổ. Phải biết đám người phản bối kia rất đông, chiếm hơn phân nửa đệ tử lão sư đang có mặt trong Huyết Nguyệt Điện.

Tô Phát lão sư lạnh lùng nhìn về phía Viện Trưởng nói:

- Viện trưởng, nếu làm như vậy đệ tử và lão sư sẽ lạnh lòng đối với thư viện. Viện Trưởng nên nghĩ lại.

Viện trưởng định nói gì thì Nhất Thành đã phất tay, lạnh lùng nhìn viện trưởng quát:

- Việc này đã chạm đến cả sư phụ ta, nếu ngài muốn giúp bọn hắn giờ đã không còn được nữa rồi. Ta không đồng ý, mà Hồng Lão cũng không đồng ý. Tôn sư trọng đạo, sư điệt chắc cũng hiểu điều này hơn ta chứ?

Hồng Lão bên cạnh lạnh lùng lên tiếng, trên mặt lão hiện lên sự giận giữ:

- Viện Trưởng, việc này đã đi quá xa rồi. Ta không quan tâm chuyện thư viện nhưng đã chạm đến cả sư phụ ta thì tốt nhất phải làm rõ. Với lại thư viện cũng không thể tiếp tục bao che cho đám người này. Hôm nay phải làm rõ mọi việc ai mới là chủ thư viện, cũng như cho hai vị sư đệ Nguyệt Nhị và Nguyệt Tứ một lời giải thích rõ ràng.

Phó Viện Trưởng bên kia khó sử:

- Nhưng nếu xử lý hết đám người này thì thư viện sẽ …

Hồng Lão thu lại vẻ lạnh lùng cười nói:

- Yên tâm, sư thúc các ngươi biết nên làm gì? Mà có giết sạch thì đã sao? Một đám phế vật thật sự, chỉ biết kéo bè kết phái, thư viện sẽ không thể dựa vào đám đệ tử và lão sư này mà phát triển được. Bọn chúng là dòi bọ ăn mòn thư viện, giết bọn chúng, thư viện mới có thể lớn mạnh.

Viện Trưởng và Phó Viện Trưởng rung động, bọn họ chưa bao giờ nghĩ lời này lại được nghe từ Hồng Lão, người lúc nào cũng rất hòa ái. Mấy người viện chủ bên cạnh cũng khiếp sợ, trong lòng tự hỏi - Thực sự định giết sạch đám người này sao?Nhất Thành lạnh lùng nhìn Lão Sư Đổ Tư và Pháp Đội:

- Các ngươi còn chờ gì nữa? Thư viện thà bị hủy diệt chứ không nuôi một đám phế vật, dĩ hạ phạm thượng này được. Mà dù giết hết bọn hắn, thư viện vẫn còn viện trưởng và phó viện trưởng chống đỡ, các ngươi không cần lo lắng kẻ địch bên ngoài. Thi lệnh đi.

Tô Phát biến sắc, lão thấy viện trưởng và phó viện trưởng bị Hồng Lão đè xuống thì vội vàng lên tiếng:

- Không thể, việc này không thể? Nếu ngươi làm thế thư viện sẽ sụp đổ. Ngươi không được đụng đến bọn hắn?

Nhất Thành cười lạnh lùng nhìn Tô Phát:

- Ta không tin giết bọn hắn thư viện sẽ sụp đổ, nhiều lắm có chút khó khăn mà thôi. Tô Phát lão sư, ngươi nghĩ ta chỉ trừng phạt bọn họ thôi sao. Ngươi nghĩ mình có chút thực lực, là lão sư đứng đầu trong thư viện thì không ai làm gì ngươi sao? Ngươi là kẻ cầm đầu đám chống đối vừa rồi. Ha...ha...ha… Hôm nay ngươi là kẻ ta xử lý đầu tiên. Con cháu ngươi gây chuyện trong thư viện khắp nơi, hôm nay ta thịt ngươi. Không biết mấy đệ tử bị bắt nạt kia có tìm Tô gia ngươi trả thù không nữa? Ta rất chờ mong xem kết cục của Tô Gia ngươi. Hy vọng đám đệ tự bị bắt nạt kia không làm ta thất vọng. Khặc..Khặc...Khặc...

Nhất Thành cười lên chói tai, hắn làm sao không biết, hầu hết chuyện kéo bè kết cánh đều là do Lão Tô Phát này làm. Mà không chỉ hắn nhìn ra, mấy người viện trưởng cũng biết, chỉ là giải quyết lão thì cả thư viện sẽ gặp nguy cơ cực lớn. Tên Tô Phát này cũng không vừa, trong này có hơn phần nữa đệ tử và lão sư đứng về phía lão. Nếu muốn giải quyết lão thì cứ thẳng tay đồ sát hết đám phản loạn này, nếu không sau này lại có thêm rắc rối. Nhất Thành trong lòng đã quyết, giải quyết một lần luôn cho khỏe thân. Hắn không rảnh mà hằng ngày phải đấu trí, tranh chấp với người trong thư viện.

Nhất Thành nói xong thì Tô Phát biến sắc, hắn không nghĩ tên nhóc lại nhắm mục tiêu vào hắn. Đám đệ tử nghe lời Nhất Thành thì khiếp sợ, tên Sư Thúc Tổ này làm việc thực quan minh chính đại, lấy thế đè người mà tỏ ra rất tự hào, việc tính kế người khác như vậy cũng không kiêng kỵ nói ra luôn. Trong lòng mọi người đều cùng nghĩ đến một câu: -Tô gia chọc nhầm người rồi.

Đổ Tư lão sư ra lệnh cho Pháp Đội người bắt người, ngay khi Pháp Đội vừa xuất động thì một tiếng hét lớn từ trong đám làm loạn truyền ra làm bọn hắn xửng người dừng lại:- Ta không muốn, tên này là người Ma Đạo. Chỉ biết lấy thân phận chèn ép người, hành sự vô lối. Tên này không xứng đáng vào thư viện. Thư viện đã biến chất, ta muốn rời thư viện.

Một lão sư khác cũng kích động lên nói:

- Ta cũng muốn rời thư viện, tên này là người Ma Đạo. Hành sử như vậy chỉ có Ma Đạo.

Nhất Thành nghe vậy thì ngẩng đầu lên trời cười lớn:

- Ha...Ha...Ha… Ma Đạo thì sao, Chính Đạo thì sao? Ta không quan tâm các ngươi nói ta là Ma hay Chính. Các ngươi nghĩ mấy vạn năm qua đệ tử thư viện đi ra ngoài được Ma Đạo hay Chính đạo người tôn trọng sao? Bọn họ chả xem các ngươi ra gì, vì thế danh tiếng có là gì? Còn quan trọng sao?

Nhất Thành cười xong thì lạnh lùng nhìn hai tên vừa mới nói kia:

- Ngươi nghĩ thư viện là nơi nói đến thì đến nói đi thì đi. Cho ngươi tài nguyên, nuôi ngươi lớn, ngươi muốn đi thì đi như vậy sao?

Hắn quát lớn:

- Tiểu Tiểu, Bạch Thư Sinh, Bằng Hoặc lôi hai tên vừa mới hét lớn rời đi kia ra đây. Nếu phản kháng cứ giết.

Lời hắn vừa dứt thì trong đám đệ tử lao ra ba bóng người. Bọn họ nhanh chóng tóm lấy hai tên kia, một lão sư, một đệ tử. Đệ tử cảnh giới sao thứ hai Thiên Nga, lão sư thì là Cấp bốn Mục Phu. Lão sư kia vừa phát ra khí thế thì đã bị Bạch Thư Sinh và Tiểu Tiểu một trước một sau khống chế, kéo ra giữa điện. Còn tên đệ tử thì bị Bằng Hoặc cho một tát, đánh đến choáng váng, không kịp trở tay đã bị xách đến giữa điện.

Lý Vô Thường thấy Tiểu Tiểu xuất hiện thì hai mắt sáng lên, tỏa ra chiến ý. Không chỉ hắn mà đám Đại Đệ Tử của các viện cũng vậy, đều mắt sáng lên như có quen biết. Một số thì tỏ ra sùng bái, số khác thì tỏa ra chiến ý.

Bên kia Tô Phát thấy tình hình không ổn, không giống bình thường. Viện Trưởng thường ngày vì cả thư viện nên mắt nhắm mắt mở, hắn mới có thể phát triển thế lực trong thư viện. Thậm chí nhiều việc hơi quá đáng nhưng viện trưởng đều cho qua. Nhưng tên này lại không giống viện trưởng, hắn không quan tâm thư viện, nếu thật sự như vậy hắn sẽ gặp cực lớn rắc rối. Giờ thì hay rồi, Đổ Tư đang nhìn chằm chằm hắn, bất cứ hành động gì cũng không thể làm. Trong lòng lão liên tục suy tính, tìm cách giải quyết vấn đề.

Nhất Thành từ trên cao đi xuống, tất cả lão sư và đệ tử của thư viện đều chăm chú nhìn nhất cử nhất động của Nhất Thành. Trong lòng mọi người hiện lên một sự bất an khó hiểu. Nhất Thành cười chào hỏi ba người Tiểu Tiểu, sau đó nhìn về hai người đang bị khống chế trừng mắt nhìn hắn. Nhất Thành cười lạnh nói:

- Các ngươi muốn rời thư viện?

Chương 138: Cầu Tình

Tên đệ tử há mồm nói lớn:

- Thư viện có người như ngươi thì ta không muốn ở lại. Ta muốn rời đi, tìm kiếm tông môn khác tốt hơn để tu luyện.

Nhất Thành gật đầu nhìn vị lão sư bên cạnh hỏi:

- Ngươi cũng vậy?

Lão sư kia gật đầu nói:

- Đúng vậy…

Mới thốt lên hai chữ đúng vậy thì:

- Phập, Phập

Hai cái đầu người bay lên giữa không trung, vết cắt quá ngọt và quá nhanh. Khi đầu hai tên kia rớt xuống đất, máu mới bắt đầu từ cổ bọn chúng phun trào như núi lửa. Tiểu Tiểu và Bằng Hoặc hai mắt trừng lớn, quá bất ngờ, tên sư thúc tổ này vừa cười vừa nói, không biết từ lúc nào trên tay đã xuất hiện Đại Đạo, chém hai đao, kết thúc sinh mạng của hai tên kia. Lúc máu dính đầy trên áo, bọn họ mới tĩnh lại, vội vàng buông tay đang giữ chặt hai bộ thi thể không đầu, lùi ra sau. Bộ đồ trắng của Bạch Thư Sinh đã bị nhuốm máu đỏ tươi, làm hắn cười khổ không thôi, hắn đã đoán được phần nào nhưng nhanh gọn vậy thì chưa từng nghỉ. Nhất Thành đi đến gần vỗ vỗ vai Bạch Thư Sinh như an ủi vì dính máu nhưng trong miệng hắn lại lẩm bẩm cái gì đó rất nhỏ. Bạch Thư Sinh đầu tiên hơi sửng sốt sau đó thì gật đầu như hiểu ý, lùi trở về trung viện, sau đó lẫn vào trong đám người.

Cả Huyết Nguyệt Điện, không, phải nói cả thư viện trở nên yên tĩnh. Người thì rung động trong long, kẻ thì run lên vì khiếp sợ. Trong đám đệ tử phản đối Nhất Thành đã có một hai nữ đệ tử ngất đi, mấy đệ tử và lão sư còn lại thì cơ mặt co giật, trên mặt hiện lên sự khiếp sợ tột cùng. Đây là lần đầu có người bị chém chết tại chỗ trong Huyết Nguyệt Điện như vậy. Với lại biểu hiện của người kia sau khi xuất thủ lại như không có việc gì. Bọn họ nhìn về thiếu niên giữa điện mà trong lòng rung động tột độ. Từ lúc nào thư viện lại xuất hiện một vị Tiểu Sư Thúc Tổ ác độc như vậy?

Nhất Thành không để ý đến mọi người xung quanh. Làm như không có việc gì xảy ra, đi lên phía trên cười hỏi Hồng Lão:

- Sư đệ xuất đao thế nào? Đủ nhanh, đủ bá đạo không?

Hồng Lão là người từng trải, việc gì mà lão chưa từng thấy, việc Nhất Thành làm cũng không làm lão bất ngờ chút nào. Hồng Lão nhìn Nhất Thành cười nói:

- Nhanh, chuẩn, độc, lại kèm theo ‘Thế’, thứ mà ta chỉ cảm thấy trên người sư phụ. Mấy năm qua đệ đã học rất tốt Vô Hạn Chi Đao phép thuật.

Nhất Thành cười nói:

- Đa tạ sư huynh khen ngợi, đường đệ đi còn dài lắm. Còn cần cố gắng nhiều.Hồng Lão cười gật đầu, trong mắt tràng đầy vẽ khen ngợi. Nhất Thành thu lại nụ cười quay lại nhìn về phía dưới điện nói lớn:

- Thế còn ai muốn rời thư viện không? Nếu ai muốn rời đi, ta sẽ không ngăn cản. Mọi người yên tâm, cứ thẳng thắng đứng ra mà nói.

Trong lòng mọi người chỉ có một câu: ”M.. Nó! Ai đứng ra mới khùng!”

Trong thư viện, có một số người quen Nhất Thành ở Thiên Long Thành thì họ chỉ biết cười khổ, dù đã trở thành tiểu sư thúc tổ nhưng cách làm và hành động lại không thay đổi chút nào, mang theo tà tính càng đậm hơn.

Nhất Thành cười nhìn Đổ Tư lão sư nói:

- Chấp pháp đi, đừng quá nặng tay, phế hết là được.

Đổ Tư phất tay, ra lệnh cho người Pháp Đội chuẩn bị động thủ. Pháp đội mới tiếng lên thì bên trong đám người có mấy đệ tử chịu không được áp lực, lao ra quỳ xuống, vừa khóc vừa nói:

- Không, Không. Tiểu Sư Thúc Tổ, ta biết sai, sau này không dám, đừng phế ta. Ta còn có tương lai, còn gia đình phải lo, xin sư thúc tổ tha thứ. Xin ngài cứ trừng phạt chứ đừng phế ta.

- Đúng đúng, chúng ta sai, bị ma quỷ che mắt, chống đối ngài và thư viện, làm trái pháp quy, xin ngài nhẹ tay trách phạt, đừng phế chúng ta……..

Người một tiếng, ta một tiếng, cuối cùng phần lớn đệ tử đều cúi người cầu tình. Đám lão sư ban đầu còn phân vân, sợ mất danh dự nhưng nghĩ đến bị phế và đuổi đi, thậm chí sợ rằng chưa bị đuổi đi đã bị giết. Thế nên vội chạy ra cầu viện trưởng và các trưởng bối giảm nhẹ hình phạt.

Nhất thành trên mặt lại cười lạnh, ra vẻ không quan tâm. Phía dưới đám người càng trở nên lo lắng, sợ hắn sẽ ra lệnh cho Pháp Đội hành hình thì xong. Phía dưới càng ồn ào, càng náo loạn, đám đệ tử và lão sư đang xem kịch thì hả hê vì người gặp họa. Trong lòng Nhất Thành đang chờ, chờ kẻ cầm đầu bọn này ra nhận lỗi. Hắn cũng không muốn phế hết đám này, nhưng kẻ cầm đầu không phục thì chỉ còn cách giết, dù có tổn thất thực lực của thư viện cũng phải giết sạch. Nếu không thì sau này sẽ gặp càng nhiều rắc rối hơn.

Nhất Thành lạnh lùng nhìn đám người đang quỳ phía dưới, trên mặt hắn không có một chút cảm xúc nào. Cả người tỏa ra sát khí mờ nhạt. Đám đệ tử đang quan sát trong lẫn ngoài viện giờ mới hiểu rõ, vị tiểu sư thúc tổ này không phải là tên ăn chay. Lượng sát khí kia dù là khá mờ nhạt nhưng lại phát ra rất tự nhiên, theo từng cử động của Nhất Thành, điều này không phải là nói chơi. Kẻ phải trải qua chém giết, tắm máu, mới có loại sát khí phát ra tự nhiên như vậy.

Cuối cùng, Nhất Thành cũng chờ được tên cầm đầu đứng ra. Tô Phát thấy mình đã thất thủ, nhìn tên nhỏ tuổi đang đứng trên kia, tràn đầy sát khí đó, lão hiểu, nếu hôm nay không cúi đầu. Hôm nay lão sẽ bị giết, loại người như tên nhóc này chắc chắn sẽ không để lại kẻ mà có thể gây nguy hại đến hắn sau này. Lão cũng là cáo già nhưng gặp tên không nói lý lẽ, nói một thành hai và có địa vị cao hơn mình, sau lưng lại có cường giả bảo vệ, thực sự không đấu nối.

Tô Phát đi ra đứng trước đám người, cúi người nói:

- Hôm nay Tô Phát ta đã phạm sai lầm lớn, quên mất luật lệ của thư viện. Cả gan phạm thượng, bất kính với trưởng bối, kính xin Tiểu Sư Thúc Tổ nương tay. Kinh xin các vị trưởng bối giảm nhẹ án phạt.

Thấy Tô Phát đứng ra thì đám người chống đối có trung thành với lão như thế nào cũng không dám phản kháng. Theo đứng sau lão, cầu viện trưởng giảm hình phạt cho bọn hắn.

Nhất Thành nghe vậy thì trong lòng cười thầm bên ngoài giả vờ lạnh lùng, sát khí trên người vẫn không giảm. Hắn giả vờ lâm vào trầm tư, như phân vân nên phế hết đám này hay không. Trong điện lẫn ngoài điện đều vì hắn mà trở nên yên tĩnh. Đám người viện trưởng và phó viện trưởng vẫn không nói gì, nghĩa là bọn họ sẽ không ngăn Nhất Thành, thế nên không khí trong Huyết Nguyệt Điện càng thêm ngột ngạt. Tất cả đệ tử và lão sư ở đây đều biết, quyết định sống chết của một nhóm lớn đệ tử và lão sư đều rơi vào tay của người trẻ tuổi đang đứng trên điện, vẽ mặt đầy sát khí kia.

Pháp Đội đã bao vây đám người phạm tội phía dưới. Trong lòng bọn hắn cũng đang rất hồi hộp, phân vân, chờ đợi mệnh lệnh của vị tiểu sư thúc tổ trẻ tuổi này. Lão sư Đổ Tư cũng vậy, lão đang nghĩ nếu tiểu Sư Thúc Tổ này ra lệnh phế hết, lão có nên làm không.

Đúng lúc này, trong nhóm đệ tử và lão sư nãy giờ im lặng đi ra một vị lão sư, đứng bên cạnh Tô Phát chắp tay nói:

- Tiểu Sư Thúc Tổ, xin giảm nhẹ tội cho những người này. Dù sao, họ lần đầu tiên mới gặp tiểu sư thúc tổ, còn bỡ ngỡ và khó chấp nhận được vì thế mới phạm sai lầm. Hy vọng tiểu sư thúc tổ có thể giảm nhẹ tội trạng bọn họ. Cho bọn họ một cơ hội.

Nhất Thành nhìn xuống tỏ vẻ bất ngờ nói:

- Lão Sư Tiểu Bưu, ngài từng là lão sư chủ nhiệm giáp một của ta, ngài không cần quá đa lễ. Còn về bọn họ thì …

Chương 139: Ta có một vị lão sư tốt

Nhất Thành vẫn tỏ vẻ phân vân. Lại có người đi ra, lần này là đệ tử của viện trưởng Bạch Tư Thường hành lễ nói:

- Bọn họ lần đầu phạm lỗi, xin Tiểu Sư Thúc Tổ giảm nhẹ xử phạt.

Thấy Bạch Thư Sinh đứng ra thì Lý Vô Thường cũng kéo theo đệ tử trung viện cầu giảm nhẹ tội cho đám người này. Tiếp theo đó là Bắc Viện, Nam Viện, Đông Viện, Tây Viện, thậm chí Pháp Đội cũng đứng ra cầu tình cho đám người này.

Nhất Thành thấy vậy thì trong lòng cười thầm, diễn cũng tốt đấy chứ. Lúc trước, hắn đã bảo Bạch Thư Sinh phối hợp diễn với hắn một vở kịch. Chính là vở kịch này, từ đầu hắn không muốn phế hết đám này, nhưng dễ dàng tha thứ thì không được. Hắn có điều không nghĩ đến là Bạch Thư Sinh lại có thể lôi kéo nhiều người như vậy cùng diễn. Việc này có lợi rất lớn với Nhất Thành, từ này chỉ có kẻ mắt mù mới dám nghi ngờ thân phận của hắn và dám bất kính với hắn.

Nhất Thành thở dài ra một hơi, thu lại sát khí nói:

- Haiz, nếu mọi người đã đồng lòng cầu tình cho bọn họ thì ta cũng không thể không tha thứ cho bọn họ được, tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó có thể tha, nếu hôm nay không trừng phạt bọn họ chắc chắn sau này thư viện sẽ loạn.

Phía dưới, Bạch Thư Sinh phối hợp:

- Đa Tạ Tiểu Sư Thúc Tổ.

Mọi người cũng theo hắn cảm tạ, thật sự bọn họ cũng không biết mình đang bị kéo theo vở kịch của Nhất Thành và Bạch Thư Sinh sắp xếp.

Nhất Thành thở ra một hơi lắc đầu nói:

- Để tránh việc này xảy ra lần nữa, những người phạm lỗi phía dưới, phát ra lời thề ma pháp đi. Từ nay trung thành với thư viện, không được kéo bè kết phái trong thư viện, không được phạm thượng một cách vô lý. Mọi người thấy xử phạt này thế nào?

Đám người viện trưởng gật đầu, đúng là không nặng cũng không nhẹ. Phạt kiểu này không khác gì đeo một sợi dây xích vào cổ.

Tô Phát nghe xong thì biến sắc, phát lời thề thì sẽ phải theo đó mà làm, sau này vi phạm, không cần ai trừng phạt thì chắc chắn cũng bị quả báo. Phải biết ma pháp lời thề là lời thề nặng nhất, chưa có kẻ nào trốn thoát.

Thấy phía dưới không ai lên tiếng, Nhất Thành lạnh lùng hỏi:

- Sao thế? Không muốn phát lời thề sao?

- Không, Không,.. Đệ tử phát lời thề.
Có đệ tử trong nhóm phạm lỗi liền phát ra lời thề. Đối với bọn hắn, ba điều trên không có gì là nặng, thư viện dạy phép thuật cho bọn hắn, trung thành cũng đúng. Kéo bè kết phái thì sau này không giam gia mấy cái tổ chức kia là được, phạm thượng thì càng không dám.

Có một thì có hai, các đệ tử bắt đầu phát ra lời thề ma pháp. Các lão sư cũng thở dài, biết mình đã thất thế, đành phải phát ra lời thề ma pháp, đến cuối cùng chỉ còn Tô Phát. Thấy mọi người đang nhìn, lão cũng thở dài, phát ra lời thề của mình. Đúng là lão đã thất bại, không biết bao nhiêu năm cố gắng, thất bại dưới tay của một người trẻ tuổi.

Sau khi thấy mọi người đều phát ra lời thề ma pháp, Nhất Thành phất tay để mọi người về vị trí củ. Rồi nhìn về phía lão Tô Phát cười lớn nói:

- Ha..Ha..Ha.. sao thế Tô Phát lão sư? Cảm thấy không vui sao? Dã tâm của ngài cũng không nhỏ? Hôm nay bị hủy bởi ta có phải rất hận?

Tô Phát thấy Nhất Thành nói chuyện như không có chuyện gì vừa xảy ra thì cười khổ nói:

- Đúng là không cam lòng, mọi việc ta sắp xếp rất lâu, rất nhiều người đứng về phía ta. Nhưng hôm nay lại thất bại trước Tiểu Sư Thúc Tổ, thật sự không cam lòng mà. Ta dã tâm thì cũng không lớn lắm, chỉ muốn có một địa vị cao trong thư viện che chở con cháu Tô Gia, để bọn chúng có thể đứng trên người khác. Không nghĩ đến, chuẩn bị lâu như vậy lại thất bại dễ dàng như thế.

Cả đám người trong thư viện dỏng tai nghe hai người nói chuyện, không hiểu sao cách nói chuyện và làm việc của vị Tiểu Sư Thúc Tổ này rất kỳ quái và thú vị. Không ai lường trước hắn sẽ làm gì và nói gì?

Nhất Thành lại hỏi:

- Ngài biết sao mình thất bại không? Có biết vì sao thất bại mà vẫn còn sống không?
Nhất Thành không có hận thù quá lớn với Tô Phát này nên giờ xong việc thì hắn cũng không có kiêng kỵ gì mà nói chuyện với lão. Nếu nói về có hận thù chỉ có thể nói mấy lần xích mích với con cháu của lão. Nhưng lần nào hắn cũng là kẻ đánh bọn họ nên không thể nói hắn hận mấy tên kia được. Còn lão này có hận hắn hay không thì hắn không quan tâm.

Tô Phát cũng thở ra một hơi, hắn không suy tính nữa mà đáp lời tiểu sư thúc tổ mới bắt buộc phải nhận này:

- Ta thất bại vì tiểu sư thúc tổ hành động không giống bình thường. Phần lớn đệ tử và giáo sư đều đứng về phía ta trong thư viện nhưng ngài nói phế là phế. Hành động không có chút kiêng kỵ hậu quả. Còn ta sống là vì thư viện còn đang thiếu nhân lực, giết ta sẽ giảm thực lực thư viện.

Nhất Thành nhìn lão cười nói:

- Ngươi thất bại là vì ta có một vị lão sư tốt, một sư huynh mạnh mẽ và một thân phận cao hơn ngươi. Ngươi chỉ là một lão sư, có thể kéo bè kết phái làm Viện Trưởng kiêng kỵ nhưng với người như ta thì không. Đối với ta, thư viện không cần vạn người, mà chỉ cần vài người đủ mạnh là đủ. Vì thế, giết sạch các ngươi đối với ta chả có vấn đề gì lớn? Các ngươi xem mạng người thường không đáng giá, trong mắt ta thì ta chỉ xem các ngươi là một đám sâu bọ, không bằng người thường nên giết hết cũng chả sao. Ngươi nến biết ta chưa bao giờ ghét kẻ có dã tâm, kẻ có dã tâm càng lớn thì càng nhanh phát triển. Nhưng ngươi lại có rất nhiều sai lầm vì thế mới dẫn đến thất bại. Thư viện cũng vì sai lầm của ngươi mà chịu ảnh hưởng. Thế nên từ đầu các ngươi định phải thất bại. Đối với loại người như các ngươi, không nên dùng lý lẽ như viện trưởng mà phải dùng thân phận, địa vị và vũ lực để ép các ngươi vào khuôn khổ. Hơn nữa, ngươi còn sống là vì dã tâm ngươi quá nhỏ và thực lực quá yếu.

Người trong thư viện nghe được lời này của Nhất Thành thì cảm thấy quai quái. Dùng địa vị đè người, không xem mạng người ra gì mà nói như là chính nghĩa, bỗng nhiên bọn họ cảm thấy đám người Tô Phát mới là người bị hại.

Tô Phát nhíu mày, người này nói vậy là ý gì? Không ghét lão nhưng lại ép lão đến mức phải giải tán thế lực ủng hộ mình trong thư viện, chẳng lẽ vì sai lầm của mình làm thư viện bị ảnh hưởng nên hắn mới nhắm vào mình.

Cao tầng ngồi kia cũng thấy thú vị, bọn họ biết mọi hành động của Tô Phát nhưng hầu như không thể chèn ép quá mức vì có quá nhiều đệ tử và lão sư đứng về phía lão. Nếu chèn ép lão quá, một ngày nào đó lão kéo theo đệ tử và lão sư rời đi thì thư viện lâm vào tình cảnh nguy hiểm. Với lại, Tô Phát kèo bè kết phái trong thư viện nhưng không cấu kết với người ngoài, không phản bội thư viện vì thế hắn mới sống đến giờ.

Tô Phát càng nghĩ càng không rõ, đành hỏi Nhất Thành:

- Tiểu Sư Thúc Tổ, tiểu điệt không nhận ra sai lầm?

Nhất Thành cười nhìn lão, chỉ vào đám người theo lão nói:

- Nhìn phía sau ngươi, đó chính là sai lầm thứ nhất.

Tô phát nhìn đám người theo mình, nhưng lại lắc đầu không hiểu. Nhất Thành thở dài nói:

- Sai lầm thứ nhất: ngươi kéo bè kết phái trong thư viện nhưng lại kéo được chỉ một chút kẻ có thực lực. Còn lại đều là một đám chỉ biết ăn, không làm nên trò trống gì. Ngươi xem, có Đại Đệ Tử nào theo phía ngươi không. Có Pháp Đội đệ tử nào theo ngươi không. Nói về số lượng, người theo ngươi đông, nói về chất lượng thì ngươi lại không bằng các viện khác.

- Thứ hai: ngươi bao che con cháu và đệ tử. Bọn chúng đi khắp thư viện gây chuyện, chọc giận rất nhiều người. Hai lần chọc đến ta, bị ta đánh hai lần, cũng vì vậy ta nhìn Tô gia ngươi ngứa mắt, thế nên muốn hạ bệ các ngươi. Hôm nay, nếu là người khác, có khi ta cũng chả để ý.

Chương 140: Tô Quyền

- Thứ ba: ngươi quá yếu, dạy ra đệ tử càng yếu. Ngươi không phải là lão sư mạnh nhất, thực lực còn sau người khác chứ đừng nói đến mấy vị viện chủ. Chỉ cần một vị lão sư cũng đủ áp ngươi thở không nổi. Nói đến đệ tử ngươi dạy, toàn là một đám phế vật, có ai tranh nổi cùng ngũ Đại Đệ Tử không. Nếu đệ tử ngươi đủ mạnh, thư viện trong thời kỳ suy yếu thì trước sau gì thư viện sẽ nằm dưới quyền điều khiển của đệ tử ngươi, và cuối cùng cũng chính là của ngươi.

- Thứ tư: ngươi đưa ra quyết định sai lầm cho Tô Gia. Việc ngươi bao che không để con cháu đi làm nhiệm vụ là quá sai lầm. Con cháu ngươi quá yếu lại có nhiều thù hận, chỉ có mình ngươi chống chọi thì trước sau gì Tô gia cũng sụp đổ.

- Thứ năm: hôm nay càng sai, thứ nhất là chống đối việc trợ giúp Băng Quốc. Thứ hai là phản đối ta trở thành Tiểu Sư Thúc Tổ.

Tô Phát nghe xong thì ngớ người, đầu tiên hắn còn không hiểu, giờ thì hắn mới hiểu vì sao mình lại dễ dàng và nhanh chóng thất bại như vậy. Có dã tâm nhưng không có thực lực, địa vị và nhân lực. Nhưng hắn không đồng tình một điều liền nói:

- Tiểu điệt không đồng ý, có thể Sai lầm thứ nhất đến thứ tư tiểu điệt có thể chấp nhận nhưng sai lầm thứ năm thì không. Phải biết Dị Giáo rất mạnh, nếu chúng ta đánh trực diện với chúng có thể thư viện sẽ tổn thất thảm trọng, lúc đó thì…. Còn về việc trở thành Tiểu Sư Thúc Tổ chỉ là do mấy đệ tử kia tự động quyết định, và lúc đó tiểu điệt chỉ không muốn có một trưởng bối nhỏ tuổi hơn mình.

Nhất Thành cười lớn:

- Ha..ha..Ha.. Vậy mà cũng không hiểu sao? Nói về Dị Giáo, nếu ta là ngươi ta sẽ thúc đẩy thư viện trợ giúp Băng Quốc. Thứ nhất, việc trợ giúp Băng Quốc là sẽ kéo lên danh tiếng cho mình, thứ hai là các tiền bối hy sinh của thư viện liều mình bảo vệ thư viện và người thường. Nếu ta tuân theo ý chí của các vị tiền bối, tất sẽ được lòng người. Điều này rất là chính đáng, có danh có tiếng, tại sao không làm. Thứ ba, lúc đệ tử đi làm nhiệm vụ, ta sẽ cho đệ tử của mình làm các nhiệm vụ dễ ở Băng Quốc để rèn luyện, còn nhiệm vụ khó khăn sẽ đùn đẩy cho các viện khác. Bọn họ sẽ chịu tổn thất, lúc đó cũng là cơ hội của ta ra tay giúp đỡ, lấy lòng tin của các viện. Còn nói về thư viện bị hủy diệt dưới tay Dị Giáo, ngươi đang nghĩ cái quái gì vậy, một đám trốn tránh vạn năm trong bóng tối, có đủ thực lực hủy thư viện chúng ta sao? Còn về việc tiểu sư thúc, ngươi nên ủng hộ, dù ngươi nhìn từ góc cạnh nào, phản đối đều là sai lầm cả. Vì ngươi không đủ trầm ổn và quá mức tự cao, việc có thêm một tiểu sư thúc tổ chỉ là việc nhỏ, ngươi không nhẫn nhịn được việc nhỏ nên không thể làm nên đại sự. Lần sau, nếu có muốn làm loạn thì nhớ phải kiên nhẫn, nhẫn nhịn việc nhỏ.

Tô Phát ngớ người ngồi đó. Không chỉ hắn, mà cả thư viện ngớ người, vị tiểu sư thúc tổ này đang chỉ ra sai lầm của đám làm loạn, định chỉ cách cho chúng làm loạn lần nữa sao? Trí Tuệ và góc nhìn của vị sư thúc này thật sự khác người, tính toán cực kỳ kỹ càng. Nếu đúng như hắn nói, nếu hắn là Tô Phát, chắc giờ này thư viện đã trong tay hắn.

Viện Trưởng với Phó viện trưởng nhìn nhau cười khổ. Lúc này Nguyệt Nhị từ lâu không lên tiếng nói:

- Nếu vị sư huynh này muốn tạo phản thì chúng ta tìm ai đấu trí nổi với hắn đây?

Hồng lão nói:

- Ta lần đầu gặp vị sư đệ này đã biết hắn rất đặc biệt, đúng là tuổi trẻ tài cao. Sau này chắc chắn sẽ làm việc lớn.

Viện Trưởng cười khổ nói:

- Ta cảm thấy mình đã già, nếu mấy thủ đoạn kia của vị sư thúc này thi triển ra, dù biết nhưng cũng rất khó phòng. Mất lòng người, thì hầu như đã thất bại hơn một nửa.
Phó viện trưởng nói:

- Sau này nếu vị tiểu sư thúc này kết bè kết phái, chúng ta cứ chuẩn bị trước. Có gì cũng hùa theo hắn luôn cho xong. Nếu không thì bị hắn xoay vòng vòng.

Nguyệt Tứ cười nói:

- Cứ thế đi, sau này nếu tiểu sư huynh muốn làm gì thì cứ để hắn làm. Cố gắng tránh xa một chút kẻo bị âm lúc nào cũng không biết.

- ----------------------------------------------------------

Nhất Thành nói xong định quay trở lại chỗ ngồi thì một tiếng quát từ ngoài điện truyền đến:

- Ta không phục, gia gia ta không sai. Ngươi nói chúng ta không có người tài sao, ta chính là người tài của Tô Gia.

Nhất Thành nhíu mày, chuyện này vẫn chưa xong sao? Tốn nhiều nước miếng như vậy mới làm hòa hoảng không khí trong này. Mọi người đồng lòng, tên mắt mù nào lại đúng lúc này nhảy ra kiếm chuyện.
Phía ngoài đi vào một thành niên, cả người phong thái tao nhã. Mặt một bồ đồ trắng như thư sinh. Đầu đội một cái mũ, không, nói đúng hơn là một cái vương miện. Khuôn mặt dù đang âm trầm lạnh lùng nhưng cũng không che đi vẻ đẹp soái ca của hắn. Mặt trắng bóc như đít em bé, mũi cao, mày lá liễu, đúng vậy con trai mà mày lá liễu, môi nhỏ nhắn xinh xắn. Nhất Thành nhìn cái mặt kia lại cảm thấy gai mắt cực kỳ. Mấy tên đẹp trai như con gái này thường làm hắn muốn đánh vào mặt.

Tô Phát bên kia đứng lên quát,

- Tô Quyền không được vô lễ, đây là tiểu sư thúc tổ của ngươi.

Tô Phát mới quát Tô Quyền xong thì quay sang Nhất Thành cúi người nói:

- Tiểu điệt dạy con cháu không nghiêm, xin tiểu sư thúc tổ bỏ qua cho.

Nhất Thành chưa lên tiếng thì bên kia Tô Quyền đã quát lên,

- Gia Gia, ta không phục. Ta không kém bất kỳ người nào, thực lực và tài hoa đều được các lão sư thậm chí là các vị viện chủ công nhận. Vì sao lại nói Tô gia ta không có người tài? Ta còn sống Tô gia ta sẽ không bao giờ sụp đổ, xin gia gia không nên nghe lời xằng bậy của tên này mà cúi đầu trước hắn.

Mọi người ở đây đều gật đầu đồng ý cho là Tô Quyền nói đúng. Đúng là hắn có danh tiếng rất cao trong thư viện. Có thể vị Tiểu Sư Thúc Tổ kia không biết nên mới nói Tô Gia không có người tài. Tên Tô Quyền này có thể sánh ngang với mấy Đại Đệ Tử của các viện nhưng vì ở trung viện nên không thể ngóc đầu lên được, bởi vì trung viện có hai người Bạch Thư Sinh và Lý Vô Thường. Rất nhiều lão sư và đệ tử bị lôi kéo về phía Tô Phát cũng nhờ có một đệ tử thiên tài như vậy tồn tại trong Tô Gia.

Mọi người đều gật đầu công nhận lời hắn nói nhưng lại lắc đầu vì câu cuối cùng của Tô Quyền lại đắc tội vị Tiểu Sư Thúc Tổ còn nhỏ mà đầy huyết khí phương cương này. Sợ rằng tên Tô Quyền này sắp gặp xui xẻo.

Tố Quyết hét lớn vào mặt Nhất Thành:

- Tiểu Sư Thúc Tổ sao? Việc người trở thành Tiểu Sư Thúc Tổ ta không thể ngăn cản nhưng ta không phục. Ngươi còn nhỏ tuổi, biết gì về quyền lực và tranh đấu trong các thế lực lớn. Dù ngươi có thông minh như thế nào cũng không đủ thực lực để tham gia. Ở thế giới này người mạnh mới có quyền, dù ngươi có là Tiểu Sư Thúc Tổ mà không đủ thực lực thì không là cái thá gì cả? Ngươi có giỏi thì đánh bại ta, lúc đó mới có hy vọng phục chúng được.

Mọi người nghe vậy thì ồ lên, tên Tô Quyền này đủ thông minh. Nói thế là ép vị Tiểu Sư Thúc Tổ này giao thủ với hắn, nếu vị Tiểu Sư Thúc tổ này rút lui thì tất bị mọi người trong lòng không phục. Nếu đánh thì chắc chắn thua Tô Quyền. Tiểu Sư Thúc Tổ không biết từ đâu tới nhưng chắc chắn gia nhập thư viện không lâu, làm sao là đối thủ của Tô Quyền. Nếu đánh thắng Tô Gia sẽ lấy lại một chút ít mặt mũi của mình trong thư viện. Có thể gia gia hắn vì phát lời thề mà rút lui nhưng Tô Quyền này có thể lên thay thế.

Mấy vị Đại Đệ Tử và Pháp của Pháp Đội cũng nhíu mày một lúc sau đó thì dãn ra. Bọn họ đúng là trong lòng có chút không phục thật, bỗng nhiên lòi ra một vị Tiểu Sư Thúc Tổ thì đúng là hơi khó chịu. Nhưng vì các vị viện chủ không lên tiếng mà cung kính thi lể với vị Tiểu Sư Thúc Tổ này nên bọn họ không dám lên tiếng nói gì. Với lại bọn hắn cũng muốn biết Tô Quyền sau mấy năm đã mạnh đến mức nào? Bọn họ chưa bao giờ đánh giá cao vị tiểu sư thúc tổ nhỏ tuổi này. Đến Bằng Hoặc cũng nghĩ Nhất Thành không đủ sức chống lại Tô Quyền.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau