QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Ta có thể cho lão sư xem lệnh bài

Tô Lục nổi giận chỉ vào mặt Bạch Tư Thương lắp bắp nói:

- Ngươi...Ngươi..

Bạch Tư Thường quát:

- Ngươi gì mà ngươi, phế vật như ngươi không ỷ vào có người bên trên thì là cái thá gì? Muốn đánh nhau sao? Đến, ta tiếp ngươi. Tên nào không dám xuất thủ là chó con.

- Ha..ha..ha..

Mọi người nghe vậy thì có người cười lớn tiếng, cảm thấy tên họ Tô kia thật là kém cỏi. Đến gây sự lại bị người ta mắng thành chó con. Làm sao bọn họ không biết nếu động thủ thì bên nào sẽ thắng? Có cho trăm lá gan họ Tô kia cũng không dám.

Đúng lúc này, từ lầu ba truyền đến một tiếng ‘Hừ’ lạnh đầy áp lực.

Một lão già từ từ lầu ba đi xuống, theo sau là hai nam tử, lão này cách ăn mặc không phải đệ tử mà là lão sư. Lão cũng đến từ trung viện vì trên áo lão có hình ngọn núi giống Bạch Tư Thường. Thấy lão sư đi xuống thì mấy tên đệ tử có mặt ở lầu hai đều cúi người hô lớn:

- Lão sư

Nhất Thành cười, chuyện này càng lúc càng thú vị, có lão sư tham gia. Hắn không biết vì mình là nhân vật chính hay không mà lúc nào cũng có việc tìm đến. Lúc nãy lão này phát ra khí thế đè ép lên mọi người, nhìn qua lão cũng rất mạnh, phải là cấp bậc ba sao Thiên Ưng hoặc Bốn Sao Mục Phu. Nhất Thành khá là khó hiểu, lão sư sao xuất hiện ở nơi này. Nếu đúng như Bạch Tư Thường nói thì nơi đây chỉ dành cho đệ tử.

Ở lầu hai của tửu lâu, mọi người đều cúi người chào chỉ có mình Nhất Thành là không nên mọi ánh mắt đều nhìn về phía hắn. Phát hiện hắn rất còn rất nhỏ nên bỏ qua, lại nhìn về phía Lão Sư mới đến. Lão kia lạnh lùng lên tiếng:

- Bạch Tư Thường ngươi thật to gan. Mới có chút tài năng đã không xem ai ra gì, còn dám phá luật của thư viện, đem người ngoài vào thư viện, đến nơi quan trọng nữa. Ngươi đáng tội gì đây?

Lão thấy Nhất Thành còn nhỏ nên đoán là người ngoài, dùng lý do này mà bắt chẹt Bạch Tư Thường.

Bạch Tư Thường liền vội nói:

- Lão sư, đây là đệ tử thư viện. Năm nay là đệ tử giáp hai, được thư viện nhận làm chính quy đệ tử. Không phải là người ngoài.

Lão Sư kia lạnh lùng quát:

- Láo, tên nhóc chỉ mới có mấy tuổi mà ngươi dám nói hắn là đệ tử của thư viện sao?Bên kia đang đôi co thì Nhất Thành lại không để ý, hắn di chuyển đến ngồi gần vị Ngũ Muội bên cạnh hỏi:

- Tỷ tỷ xinh đẹp, Bắc Viện đi hướng nào?

Ngũ Muội nghe Nhất Thành gọi mình như vậy thì ngượng ngùng cười khánh khách. Bên cạnh, Nam Thanh,Tô Khất, và Khất Nhi đứng rất gần nên nghe thấy câu hỏi của Nhất Thành thì trợn tròn mắt. Trong lòng lẩm bẩm -Tên nhóc này, không biết mình đang gặp rắc rối sao? Thế mà còn cười nói, đùa giỡn với Ngũ Muội.

Quay lại bên kia, Bạch Tư Thường cũng đáp trả:

- Vị Sư đệ này vào thư viện bốn năm trước, được chính lão sư Đổ Tư đưa vào thư viện. Nếu lão sư không tin có thể gặp Lão sư Đổ Tư để nói chuyện.

Nghe đến hai chữ Đổ Tư thì vị Lão Sư kia liền nhíu mày. Có lẽ lão rất kiêng kỵ vị lão Sư Đổ Tư kia. Mà người chung quanh nghe đến tên này cũng không được tự nhiên cho lắm. Lão sư hình như nghĩ đến cái gì liền cười lạnh nói:

- Không cần, nếu tên này là đệ tử thư viện thì chứng minh đi.

Tên Tô Lục phía sau giống như bắt được cái gì liền nói:

- Lão Sư anh minh, mỗi đệ tử đều có lệnh bài riêng biệt. Nếu tên này là đệ tử của thư viện thì đưa lệnh bài ra? Không cần làm phiền đến Lão Sư Đổ Tư. Lão sư đâu có rảnh để mất thời gian giải quyết mấy việc lặt vặt này.Mấy tên đi theo liền phụ hoạ vào làm Bạch Tư Thường khó sử. Hắn không biết Nhất Thành có lệnh bài riêng hay không. Bạch Tư Thường chỉ biết Nhất Thành hôn mê rất lâu, không biết hắn đã nhận lệnh bài từ thư viện chưa, nếu như không có thì rắc rối rồi.

Thấy Bạch Tư Thường khó xử thì vị lão sư kia liền lạnh lùng nói:

- Kêu hắn đứng ra, chứng minh thân phận. Nếu không, ta sẽ phải thông báo với Pháp Đội ở đây có nội gián. Các ngươi đều là đồng tội.

Bạch Tư Thường nghe đến Pháp Đội thì hơi nhíu mày, cảm thấy tình hình không ổn. Phải tìm cách liên lạc những người biết thân phận thật sự của Nhất Thành. Pháp Đội chính là đám thi luật của thư viện, nhiệm vụ hầu như là giải quyết rắc rối và bảo vệ thư viện. Người bị Pháp Đội tóm đến không bao giờ lành lặng đi ra. Ngay khi hắn định lên tiếng thì Nhất Thành đã đến phía sau hắn nói:

- Bạch Sư huynh để ta chứng minh thân thận của mình.

Thấy Nhất Thành cười với mình thì Bạch Sư Huynh thở ra một hơi thả lỏng. Hắn nghĩ Nhất Thành chắc chắn có lệnh bài nên mới nói như vậy. Hắn cũng trở nên yên tâm hơn.

Nhất Thành cười nhìn vị lão sư kia:

- Chào lão sư, ta có thể cho lão sư xem lệnh bài nhưng ta có thể chỉ cho một mình ngài thấy. Lệnh bài này được người đặc biệt trong thư viện đưa cho ta nên không thể tùy tiện cho mọi người thấy.

Nghe Nhất Thành nói thì mọi người cảm thấy tò mò và hiếu kỳ. Lệnh bài ai đưa mà không thể tùy tiện cho mọi người thấy? Lão sư kia nhíu mày, trong lòng cũng đang nghĩ đó là lệnh bài gì? Lão hy vọng không đắc tội với người có quyền uy trong thư viện. Nhất Thành tiến lại gần vị trí lão sư kia đang đứng, vừa đi vừa đưa tay vào trong ngực như lấy ra một thứ gì đó.

Tiến đến sát người vị lão sư kia, Nhất Thành hơi cúi đầu che đi tầm mắt mọi người chỉ để lộ vị trí cho lão sư kia thấy. Vì lão sư kia cao hơn Nhất nên lão hơi cúi người nhìn xuống, cố gắng nhìn vào tay trong ngực Nhất Thành xem đó là lệnh bài gì? Chỉ tiếc thứ đang chờ lão không phải là lệnh bài mà đó là...

- Bốp

Một cú đấm móc cực mạnh từ dưới lên vào mặt đang cúi kia của vị Lão sư. Cú đấm móc cực nhanh, ngay khi thân thể vị lão sư kia bị đánh bật ngược bay lên không ngã ra sau theo quán tính thì chân phải của Nhất Thành đã giẫm mạnh lên chân của lão.

- Ầm

Vì bị giẫm lên chân nên thân thể vị lão sư kia không bị đánh bay lên trên không mà cả người bật ngược ngã ra sau đập mạnh xuống nền lầu hai ngay tại chỗ. Hầu như tất cả hành động của Nhất Thành là cùng một lúc, rất bất ngờ và rất nhanh làm vị lão sư kia không thể kịp phản ứng. Mà không chỉ có mình lão, ở lầu hai của tửu lâu này không có một ai phản ứng kịp.

Lão kia vừa ngã xuống thì Nhất Thành không dừng lại. Hắn lấy chân phải đang giẫm trên chân vị lão sư kia làm trụ. Chân trái giẫm mạnh xuống vị trí bụng của lão.

Chương 127: Đến Bắc Viện

- Ầm

Một lỗ thủng lớn từ lầu hai thông xuống lầu một, Nhất Thành và vị lão sư kia rớt xuống lầu một, bụi đất bay tung toé. Ngay khi rớt xuống lầu một, Nhất Thành liền lao ra ngoài với tốc độ cực nhanh. Mọi người ở đây chỉ còn nghe một câu hắn để lại:

- Nếu có việc gì? Đến chỗ kia tìm ta. Ha..Ha..Ha..

Mọi người trên lầu hai sững sờ, đến lúc nghe tiếng cười của Nhất Thành đi xa thì mới có người hô lớn:

- Tên kia đánh lão sư, nhanh bắt hắn lại. Thông báo cho Pháp Đội.

- Nhanh xem lão sư sao rồi?

- Nhanh thông báo lên trên.

Một trận náo loạn xảy ra ở tửu lâu, đám Bạch Tư Thường không phải ngu, thấy Nhất Thành trốn mất chỉ để lại một câu nói, Bạch Tư Thường ra dấu cho bốn người phía sau nhảy ra cửa sổ, rồi lẫn vào trong đám đông phía dưới. Trong lúc lộn xộn, mọi người chỉ đang chú ý đến lão sư đang nằm dưới lầu một mà không một ai để ý đến đám người Bạch Tư Thường rời đi.

Chạy được một lúc, Ngũ Muội hỏi:

- Việc này..?

Bạch Tư Thường hiểu ý cười nói:

- Đừng lo lắng cho vị sư đệ kia. Lo cho chính mình còn hơn. Ở thư viện không ai dám đụng đến hắn đâu. Chúng ta phải lập tức rời khỏi thư viện làm nhiệm vụ, tránh thị phi một thời gian. Nếu còn ở lại, ta sợ là Pháp Đội sẽ sờ gáy, gây ra rắc rối không cần thiết.

Mọi người gật đầu hiểu ý Bạch Tư Thường, trong lòng thì hiếu kỳ thân phận của vị sư đệ kia.

- ------------

Trở lại với Nhất Thành,

Hắn đang lao nhanh trên đường, sau khi chạy một lúc thì giảm tốc độ để tránh gây chú ý. Chỉ một lúc sau thì hắn đã tiến vào nơi hoang dã không có người. Nhất Thành đang tiến đến Bắc Viện, lúc nảy hắn đã hỏi Ngũ Muội đường đi, với lại Bắc Viện lại là một ngọn núi nên rất dễ tìm.

Hắn vừa đi vừa huýt sáo, tinh thần rất tốt. Đúng lúc này hắn nghe tiếng của Trí Tuệ Thẻ vang lên trong đầu:

- Tinh Thần của túc chủ có vẻ rất tốt, đánh người rất thích sao?Nhất Thành cười nói:

- Giờ ta mới hiểu trẻ trâu ở Địa Cầu cảm thấy như thế nào? Rất đã tay, nhìn ai gai mắt thì đánh người đó, cảm giác rất tốt.

Đi được một lúc thì hắn đến dưới một chân núi, cũng không để ý liền men theo đường mòn mà tiến lên. Nhất Thành vừa đi vừa quan sát nơi đây, ngọn núi này rất yên tĩnh. Chủ yếu là tiếng của các động vật nhỏ, hầu như không có tiếng gì khác. Ngay đúng lúc bước đến một khu đất trống thì...

- Vèo

Một lá cây nhỏ, nó như một thanh phi đao sắc bén bắn nhanh tấn công Nhất Thành. Nhất Thành lách người tránh né, vừa tránh được lá cây thứ nhất thì một loạt tiếng lá cây xào xạc vang lên. Lá cây như một cơn lốc lá phi đao đánh về phía Nhất Thành. Nhất Thành thấy vậy thì cười, hắn cũng không dùng phép thuật mà nhanh chóng lùi lại phía sau, ẩn mình vào trong khu rừng mình mới đi ra. Hắn liền nhanh chóng lách mình ẩn sau một cây cao lớn.

- Phập, Phập,...

Tiếng lá cây đâm vào thân cây như đâm vào đậu hủ. Có thể thấy người thi triển phép thuật này cũng rất mạnh, ít nhất là cấp S Thiên Cầm đỉnh phong. Sau một lúc thì cơn lốc lá cây cũng dừng lại, Nhất Thành rời khỏi gốc cây, đi đến khoảng đất trống lúc nảy, nơi đó đang đứng một cô gái. Vóc dáng rất chuẩn, ba vòng rõ ràng, đội một cái mũ vàng rộng, tay nắm một cây gậy ma pháp. Áo choàng đen bay trong gió, khuôn mặt được một tấm vải đen che đi nửa khuôn mặt. Nàng lạnh lùng nói:

- Ngươi là ai? Vì sao lén lút đến Bắc Viện.

Nhất Thành cười thân thiện, chắp tay nói:

- Ta là đệ tử thư viện, được viện trưởng cử đến đây gặp Bắc Phong Chủ.Nghe hắn nói thế thì nữ pháp sư nhíu mày hỏi:

- Có chứng minh thân phận gì không?

Nhất Thành lắc đầu:

- Là truyền miệng của Viện Trưởng, mà Bắc Phong Chủ cũng đã từng gặp ta một lần, tin rằng ngài ấy sẽ không quên. Vị sư tỷ này, dù sao cũng không nên lo lắng. Đây là bắc viện, ta chỉ có một mình, cũng không làm gì nguy hại được. Chỉ cần gặp phong chủ, thế là mọi việc sẽ rõ ràng.

Nghe Nhất Thành nói vậy thì nàng kia cũng gật đầu, nàng rất tự tin với phép thuật của mình với lại Nhất Thành chỉ có một mình, lại rất nhỏ tuổi, chắc chắn sẽ không có chuyện gì. Chỉ cần đi thêm một đoạn nữa sẽ đến gần nơi tập trung cao tầng của Bắc Viện, vậy thì càng an toàn.

- Được rồi! Theo ta đi gặp phong chủ, không được loạn động. Lần sau phải đi cửa chính, không nên lẻn vào đường núi.

Nhất Thành cười gật gật đầu nói:

- Đa tạ tỷ tỷ.

Nhất thành đi theo nàng một lúc thì đến một quảng trường đông người. Nơi này đang có khoản ba bốn chục đệ tử đang ngồi. Phía trên có một giáo sư đang giảng giải các vấn đề về ma pháp. Nhất thành nghe qua là các loại hiểu biết cơ bản về các thuộc tính phép thuật. Chủ yếu giúp các đệ tử này hiểu rõ hơn về phép thuật mình dùng và rút ngắn thời gian lĩnh ngộ ma pháp.

Đi lên thêm một đoạn nữa, Nhất Thành thấy mấy căn nhà ở rất lớn. Trước mỗi nhà đều đang có giáo sư dạy riêng cho một vài đệ tử. Có thể mấy người này là đệ tử chính thức của họ, được dạy bảo kỹ càng hơn.

Cuối cùng cũng đến nơi: Hắn đang đứng trước một cung điện nhỏ. Phía trên có tấm bản ghi rõ hai chữ Bắc Viện. Hắn đứng ngoài chờ một lúc, vị tỷ tỷ lúc nảy từ trong đó đi ra liền nói:

- Vào trong đi, phong chủ đang ở trong đó chờ ngươi.

Nhất Thành gật đầu, hắn tiến vào trong điện. Vừa bước vào liền thấy trên cao là Mộc Sinh Tiên đang ngồi, phía dưới có vài thanh niên nam nữ trẻ tuổi đệ tử cùng với mấy lão sư. Nhất Thành tiến lên hành lễ nói:

- Mộc Phong Chủ khỏe?

Mộc Tiên Sinh nhìn Nhất Thành cười nói:

- Tiểu điệt một năm bế quan cuối cùng cũng đi ra rồi sao?

Chương 128: Lão sư mạnh nhất

Nhất Thành nói:

- Ta mới đi ra không lâu, vừa ra liền đến thẳng đây.

Mộc Tiên Sinh gật đầu:

- Chỗ ở của tiểu điệt ta đã chuẩn bị rồi. Chỉ còn chờ tiểu điệt đến. Mà để ta giới thiệu mọi người ở đây.

Lão vừa nói xong thì mấy người kia liền đứng ra tự mình giới thiệu bản thân mình. Nơi đây có hai đệ tử của phong chủ, một nam một nữ, nam tên là Bằng Hoặc và Nữ là Nhan Nhan. Cả hai đều đạt đến cấp ba sao Thiên Ưng. Còn lại là ba vị lão sư, một lão già họ Mộc, một người họ Phong, người khác thì họ Tỳ.

Nhất Thành bỗng nhiên nói:

- Mộc Phong chủ, ta không biết nên hỏi điều này hay không?

Mộc Phong Chủ cười nói:

- Tiểu Điệt có gì cứ tự nhiên thẳng thắng hỏi? Nếu ta biết ta sẽ trả lời.

- Ngoài hai vị Viện Trưởng và Bốn vị Viện Chủ: thực lực của lão sư nào là mạnh nhất. Có lão sư nào họ Tô nổi danh không?

Nghe câu hỏi của Nhất Thành thì mọi người sửng sốt. Không hiểu vì sao vị tiểu đệ này lại hỏi điều này? Mộc Sinh Tiên nói:

- Nói đến thực lực của các lão sư thường là bí mật của mỗi người. Tất nhiên danh tiếng của họ trong thư viện cũng nói lên thực lực của họ. Tiểu điệt ít giao tiếp vậy thì để Bằng Hoặc nói cho tiểu điệt biết một số người được cho là mạnh nhất trong các vị lão sư.

Bằng Hoặc đứng ra nói:

- Nói đến lão sư có phép thuật mạnh thì người đầu tiên cần nhắc đến là Lão Sư Đổ Từ, người này làm việc ở Pháp Đội. Được đánh giá lão sư có chiến lực mạnh nhất trong thư viện, cũng là người chính trực nhất. Nghe nói đã đạt đến cấp 7 sao Thiên Long. Lão sư của Trung viện có hai vị cấp 6 sao Vũ Tiên, một người họ Tô và một vị họ Vũ. Bốn viện còn lại thì mỗi viện đều có một vị lão sư cấp 6 sao Vũ Tiên …

Nhất Thành nghe đến Trung viện có một vị họ Tô lão sư thì không cần biết phía sau là gì nữa. Hắn quan tâm chỉ là lão sư hôm nay hắn đánh, tên lão sư kia đứng ra bảo vệ Tô Lục chắc lão có quan hệ với lão sư họ Tô này. Hắn muốn biết trước, nếu như đánh đến còn biết đối thủ là ai, lúc đó mới phán đoán nên chiến hay là trốn.

Bằng Hoặc vừa giới thiệu xong thì Mộc Sinh Tiên bỗng hỏi Nhất Thành:- Tiểu điệt vì sao hỏi việc này? Nếu muốn học gì? Ta có thể tự mình chỉ dạy cho tiểu điệt hoặc là tìm người nghiên cứu sâu trong vấn đề đó cho tiểu điệt.

Mọi người trong điện kinh ngạc trước lời nói của Mộc Sinh Tiên. Trước khi Nhất Thành đến, phong chủ đã dặn họ không được đắc tội với vị tiểu đệ này. Phải giữ quan hệ tốt với người này, nếu không thích thì cũng không nên là địch. Nghe vậy thì mọi người đoán được thân phận vị tiểu điệt này rất cao, không nghĩ cao đến mức đến viện chủ mở lời tự mình chỉ dạy phép thuật.

Nhất Thành lắc đầu:

- Tiểu điệt chỉ muốn quan tâm thư viện hơn một chút mà thôi. Không có việc gì quan trọng.

Mộc Sinh Tiên nghe vậy thì gật đầu liền nói:

- Vậy được rồi. Nhan Nhan, mang tiểu điệt đến biệt viện lúc trước ta bảo con chuẩn bị. Bảo tiểu tử Tiểu Tiểu ở đó nếu tiểu điệt cần gì thì báo cho ta biết, rõ chưa?

Nhan Nhan, nữ đệ tử của Mộc Sinh Tiên, thiên sinh kiều lệ, có thiên phú cực lớn với Mộc hệ. Một năm trước, nàng được sư phụ bảo sửa chữa một biệt viện kế bên sư đệ Tiểu Tiểu. Phải mất rất lâu mới sửa sang xong, không nghĩ đến biệt viện kia lại dành cho vị tiểu sư điệt nhìn như mười một mười hai tuổi này.

- Đa Tạ phong chủ, sau này ngài cứ xem ta là đệ tử Bắc Phong. Có gì thì có thể gọi ta đến.

Mộc Sinh Tiên cười gật đầu, trong lòng lại nói: Ngươi không phá Bắc Phong ta la may rồi. Mới gặp lần đầu đã khiến mấy trăm đệ tử phải nằm mấy tháng chữa thương. Dù đã chữa khỏi nhưng một năm qua bị bắt làm mấy chục nhiệm vụ, không hoàng thành không được trở lại thư viện. Đến mức đã có hơn phân nửa đệ tử đã tử vong khi làm nhiệm vụ. Đệ tử Bắc Phong ta rất ít, ta không dám gọi ngươi đâu.Ngay khi Nhất Thành mới đi không lâu, Mộc Sinh Tiên trầm ngâm suy nghĩ gì đó. Đúng lúc này, từ ngoài chạy vào một nam đệ tử. Người kia trên trán còn đầy mồ hôi vội vàng thi lễ với mọi người trong điện. Mộc Sinh Tiên tỉnh lại trong trầm tư nhìn xuống đệ tử phía dưới hỏi:

- Có chuyện gì mà người gắp gáp vậy?

Nam đệ tử kia vội vàng nói:

- Có tin tức từ trung viện truyền đến nói là Pháp Đội đang truy bắt người. Nghe nói là một đứa trẻ 11 hoặc 12 tuổi, mặc đồ đen tóc ngắn.

Mộc Sinh Tiên ngẩn ra, mặc đồ đen tóc ngắn 11 tuổi, không phải là … Không chỉ hắn mà ba vị lão sư đang có mặt cùng với Bằng Hoặc cũng nhíu mày. Người mà phong chủ bọn hắn vô cùng khách sao như vậy sao Pháp đội lại dám truy bắt. Mộc Sinh Tiên nhíu mày lại hỏi:

- Nói rõ, chuyện gì xảy ra?

Nam đệ tử liền bắt đầu kể:

- Một đệ tử của chúng ta báo lại là, nghe nói một vị đệ tử họ Tô trách mắng một đệ tử tên là Bạch Tư Thường đưa một đứa trẻ lên lầu hai của Tửu Lâu, nơi mà các nhóm đệ tử có thực lực cao mới được ngồi ở đó. Bạch Tư Thường là một đệ tử thiên tài của trung viện đứng ra bao che cho đứa nhỏ. Hai bên xảy ra tranh chấp miệng lưỡi. Cuối cùng đánh động đến một vị lão sư từ lầu ba đi xuống, sau khi tranh cãi thì bắt đứa nhỏ kia đưa ra lệnh bài chứng minh thân phận của mình. Không ngờ là trong lúc lão sư kia không chú ý, bị đứa nhỏ kia đánh đến trọng thương rồi bỏ chạy. May mắn là có pháp sư trị liệu ở gần đó nhanh chóng cứu chữa cho vị lão sư kia nếu không thì đã mất mạng. Pháp Đội nghe tin thì chạy đến để điều tra vụ việc, có điều nhóm người Bạch Tư Thường đã rời thư viện làm nhiệm vụ, còn đứa nhỏ kia thì không biết đi đâu. Pháp Đội cử người truy lùng khắp nơi, nhưng vẫn không phát hiện tung tích của đứa bé đó.

Mộc Sinh Tiên thở dài một hơi, đúng là vị Tiểu Sư Thúc rồi còn ai nữa. Chỉ có hắn mới dám đánh lão sư như vậy. Nói về thực lực, lão sư thấp nhất cũng là ba sao Thiên Ưng trở lên, chỉ có thể chất biến thái của vị sư thúc này mới có đủ thực lực đánh trọng thương lão sư thư viện một cách dễ dàng như vậy. Phải biết dù là đệ tử Bằng Hoặc của hắn cũng không thể nhẹ nhàng đánh bại được lão sư.

Bằng Hoặc và ba vị lão sư bên kia lâm vào trầm mặt. Đánh lão sư, không phải ai cũng dám làm và cũng không phải ai cũng có thể đánh lén thành công. Trong lòng mỗi người đều lẩm bẩm: tuổi còn nhỏ nhưng thân phận cực cao, thực lực và tiềm lực không thể khinh thường.

Mộc Sinh Tiên nhìn Bằng Hoặc nói:

- Nếu có người Pháp Đội đến, cứ đuổi bọn chúng đi. Bảo bọn họ chuyển lời cho Đổ Tư, ‘Việc này dừng ở đây, nếu không thì nói hắn tự đến tìm ta.’ Còn đám đệ tử Pháp Đội kia dám làm càng, ta cho phép ngươi xuất thủ, miễn không giết người là được.

Bằng Hoặc cúi người nói:

- Vâng, thưa sư phụ.

Chương 129: Tiểu Tiểu vs Black Magic Plate

Nhất Thành theo Nhan Nhan rời đi, hắn cứ nghĩ mình sẽ ở lại chỗ nào đó trên núi này. Không nghỉ là Nhan Nhan dẫn hắn xuống núi. Sau đó là bắt đầu thi triển phép thuật để di chuyển. Tốc độ Nhan Nhan không tệ, di chuyển cực nhanh. Nhan Nhan cũng rất kinh ngạc khi Nhất Thành bắt kịp nàng, đầu tiên nàng chỉ thả chậm tốc độ, thấy hắn vẫn theo phía sau thì tăng tốc, không nghĩ đến là nàng dùng hết sức lực mà vị tiểu sư đệ này vẫn bám theo kịp.

Hai người lướt qua mấy ngọn đồi nhỏ, cuối cùng cũng đến nơi. Nơi này phong cảnh cực kỳ đẹp, phía sau là những dãy núi trùng điệp và một thác nước cao. Phía trước là đồng bằng rộng lớn, trước mặt Nhất Thành là một cái cây cổ thụ lớn, nó lớn đến mức mà hắn cứ nghĩ đó là cổ thụ của Quái dị Thế giới.

Khi đến gần, hắn phát hiện có người đang đứng trước cây cổ thụ lớn kia. Một thiếu niên khá cao, cao hơn nhất thành hai cái đầu nhưng lại rất ốm, đội một chiếc mũ bằng cỏ, đi giày cỏ. Bộ áo quần trên người chỉ có một màu xám, nhìn rất giản dị gần gũi. Trên vai đang đứng một chú chim nhỏ màu vàng óng ánh rất xinh đẹp.

Hai người dừng lại trước người này, Nhan Nhan nói:

- Đây là nơi tiểu sư đệ sẽ ở lại. Tiểu Tiểu sẽ đưa tiểu sư đệ đệ đến nơi nghỉ ngơi. Ta phải trở về tu luyện, có cần gì tiểu sư đệ có thể nói cho Tiểu Tiểu.

- Đa tạ sư tỷ.

Nhan Nhan rời đi, Nhất Thành liền quay sang Tiểu Tiểu:

- Làm phiền sư huynh.

Tiểu Tiểu kia liền cười thân thiện nói:

- Không phiền, không phiền, nơi đây ít ai ở lại, không ngờ tiểu sư đệ lại thích nơi yên tĩnh như ta. Đệ đi theo ta, ta sẽ chỉ nơi ở của đệ.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, người tên Tiểu Tiểu này rất thân thiện, rất hoà ái. Nhất Thành thấy vậy cũng rất thích vì thế trò chuyện nhiều hơn. Không nghĩ tới là hắn lại phát hiện vị Tiểu Tiểu ở đây hơn mấy chục năm rồi. Nghe nói là hắn cũng như Nhất Thành, gia nhập thư viện, học xong giáp một thì ở lại thư viện tu luyện. Sau giáp ba, phần lớn đệ tử sẽ có chức vụ và nhiệm vụ để làm. Nói đúng hơn là nhiệm vụ dài hạn. Nhiều người trở về gia tộc, chủ yếu là bảo vệ gia tộc cùng người trong khu vực phụ trách đó. Đệ tử không có gia tộc thì được thư viện phân đến các quốc gia dưới quyền quản lý của thư viện. Phần lớn đệ tử quyết định rời đi làm nhiệm vụ dài hạn vì năm dài tháng rộng mà chỉ ở thư viện thì rất buồn chán. Bọn họ có thể một năm về thư viện một lần, có khi là ba bốn năm, có khi thì không thể trở về. Tiểu Tiểu thì đặt biệt hơn một chút, hắn không thích tranh đấu nên được phân ở lại chỗ này. Hằng ngày công việc chỉ là trồng trọt hoặc cho các động vật hoang dã ở đây ăn. Sống cuộc sống tự do tự tại không ai quản thúc.

Cả hai đến gần cổ thụ thì Nhất Thành phát hiện bên trông cổ thụ này là rỗng. Có người chế tạo chúng thành các bậc thang hướng lên trên. Nhất Thành và Tiểu Tiểu tiến vào bên trong cổ thụ hướng bật thang lên trên mà đi, tới lúc đến đỉnh là một sảnh nhà rộng lớn được làm dựa trên các cành cây lớn của cổ thụ này. Tiểu Tiểu dẫn Nhất Thành đến một căn nhà bên trái của cây. Nói là nhà nhưng bên trong lại rộng lớn như một căn biệt thự hiện đại, mọi thứ bên trong được làm từ gỗ, rất sạch sẽ.

Tiểu Tiểu bảo:

- Tiểu Sư đệ từ đây sẽ ở lại đây, có gì thì tìm ta ở căn nhà bên trái.

Nhất Thành gật đầu cảm tạ nói:- Đa tạ sư huynh. Mà thời gian tới, đệ sẽ bế quan trong này. Nếu có ai tìm đệ thì bảo họ đợi lúc đệ xuất quan.

- Ta biết rồi. Nơi đây rất yên tĩnh. Đệ cứ yên tâm mà bế quan.

Tiểu Tiểu sau đó liền rời đi. Nhất Thành khoá cửa ngồi lại trên giường lẩm bẩm:

- Bắt đầu kế hoạch thôi, Trí Tuệ Thẻ.

- --------------------------------------------------------------

Trong năm tháng ở căn nhà tranh cũ kia, ngoài việc hồi phục làm quen với cơ thể mới, Nhất Thành còn đưa Black Magic Plate lên cấp S một sao Thiên Cầm. Ngay đúng lúc hắn hớn hở thì một việc kỳ quái xảy ra làm hắn run sợ. Hắn mất đi không chế đối với cơ thể mình. Cơ thể hắn bị Magic Plate khống chế, tự động hấp thụ năng lượng ma pháp từ bên ngoài. Điều này chưa từng xảy ra trước đây.

Ngay khi lấy lại quyền khống chế, Nhất Thành vội vàng liên lạc với Trí Tuệ Thẻ hỏi thăm chuyện gì. Trí Tuệ Thẻ cũng kinh ngạc đến cực điểm, giọng trở nên lạnh lùng nói:

- Black Magic Plate của túc chủ có khả năng sinh ra Linh Trí.Nhất Thành ngớ người, miệng há to đủ nhét một quả trứng gà vào. Black Magic Plate sinh ra linh trí, trong lòng liền mắng thầm -clgt. Vậy mà cũng được sao? Nhưng nghĩ đến cảm giác bị khống chế vừa rồi thì lạnh người, nếu sau này cơ thể bị chiếm hoặc Black Magic Plate rời đi. Thật sự hắn sẽ xong đời. Hắn vội vàng hỏi Trí Tuệ Thẻ:

- Giờ phải làm sao?

Trí Tuệ Thẻ liền nói:

- Túc chủ thả lỏng tinh thần, ta sẽ xem xét liên kết giữa cơ thể túc chủ và Black Magic Plate. Ta cần hiểu rõ liên kết lúc đó mới có thể tìm cách.

Nhất Thành ngồi yên, thả lỏng tinh thần. Cả người lâm vào trạng thái vô lực, bên ngoài năng lượng vẫn thông qua các lỗ chân lông tiến vào cơ thể của hắn rồi di chuyển đến mi tâm, nhập vào Black Magic Plate. Giờ đây, cơ thể Nhất Thành trở thành một cái cầu nối của Black Magic Plate với bên ngoài, điều này làm Nhất Thành cảm thấy mình là thừa thãi. Rất khó chịu!

Sau một lúc, Trí Tuệ Thẻ liền nói:

- Đã quan sát xong.

Nhất Thành vội hỏi:

- Có cách nào không?

Trí Tuệ Thẻ trầm giọng nói:

- Black Magic Plate của túc chủ sau khi hấp thụ Ma Đan đã tự động biến đổi. Nó trở thành một bản thể thật chất, rất nhanh sẽ sinh ra linh trí. Nói đến cách thì...

- Sao? Có khó khăn gì sao?

- Cách thì có, phá hủy Black Magic Plate. Tạo một cái mới để túc chủ sử dụng nhưng cách này quá phí phạm, sẽ không bao giờ tạo ra một Magic Plate đặc biệt và đầy tiềm lực phát triển như bây giờ. Cách thứ hai rắc rối hơn, tranh quyền điều khiển với chính Black Magic Plate. Nói đúng hơn là dùng chính linh hồn túc chủ, đánh và Black Magic Plate, giành quyền kiểm soát nó. Nhưng việc này không dễ dàng, linh trí nó vừa mới có hiện tượng sinh ra nhưng không phải dễ dàng có thể tranh quyền với nó. Việc này không khác gì đánh linh hồn mình vào một viên đá, sau đó đòi điều khiển viên đá đó vậy.

Chương 130: Sáng tạo phép thuật

Nhất Thành càng trở nên gắp gáp:

- Vậy phải làm sao đây?

Trí Tuệ Thẻ thở dài:

- Đành phải dùng cách tốn kém nhất. Túc chủ mới dùng một phần vật chất điểm hiện có trên 100,000 điểm để tăng cảnh giới và lĩnh ngộ Vô Hạn Chi Đao. Túc chủ chỉ có thể dùng phần còn lại để giải quyết vấn đề này.

Nhất Thành lắc đầu cười khổ nói:

- Không sao, tốn bao nhiêu vật chất điểm ta không quan tâm. Chỉ cần giải quyết tốt vấn đề này là được. Nếu không giải quyết được thì như không.

Nhất Thành giờ chỉ quan tâm đến việc mình làm chủ cơ thể của mình. Tốn bao nhiêu điểm không cần thiết, vì nếu mất quyền kiểm soát cơ thể, linh hồn và ý thức có thể bị ép vào trong giọt máu sinh mệnh. Thậm chí phải tìm kiếm cơ thể mới, mà nhiều lúc có khi bị Black Magic Plate giam cầm mãi mãi. Trí Tuệ Thẻ nghe vậy thì gật đầu nói:

- Được. Để ta giải thích rõ những gì túc chủ cần làm tiếp theo. Thứ nhất, cơ thể túc chủ đang có một liên kết mạnh mẽ với Black Magic Plate, cơ thể túc chủ sẽ không thể lớn lên, nó sẽ mãi mãi nhỏ như vậy trừ khi Black Magic Plate muốn nó lớn. Vì thế chúng ta bắt đầu từ cơ thể túc chủ, giành quyền kiểm soát, cắt đứt liên kết của chúng nó. Sau đó, chúng ta sẽ đánh dần vào sâu, tìm quyền kiểm soát Black Magic Plate.

- Làm sao để làm được việc này?

- Chúng ta cần chính là một loại phép thuật mới.

Nhất Thành khó hiểu hỏi:

- Chúng ta cần sáng tạo một loại phép thuật mới?

- Đúng vậy, chúng ta cần một loại phép thuật mới. Phép thuật này phải cực kỳ mạnh mẽ, không phải về công kích mà về việc khống chế linh hồn, thể chất,etc. Nói đúng hơn là một loại phép thuật áp dụng lên chính túc chủ. Lần trước, Black Magic Plate tạo một cơ thể mới từ Ma Đan, ta đã cố ý đánh linh hồn túc chủ hòa nhập vào cơ thể mới, thế nhưng ta không nghĩ đến là lúc ta nâng cấp, cơ thể túc chủ lại tự động bài trừ linh hồn, đẩy ra khỏi cơ thể túc chủ. Giờ túc chủ như người thường, có thể điều khiển cơ thể mình nhưng cũng rất dễ bị kẻ khác giành quyền kiểm soát.

Nhất Thành cuối cùng cũng hiểu, vì sao lại mất khống chế. Nếu như có m Dương Thể, thì Black Magic Plate không dễ kiểm soát cơ thể này vì linh hồn hắn đã nhập vào bên trong cơ thể. Nếu tranh quyền kiểm soát, chưa biết ai thắng ai.

- Vậy còn chờ gì nữa? Dùng điểm vật chất để sáng tạo phép thuật mới đi.

Trí Tuệ Thẻ cười khổ nói:

- Không thể, ta chưa đến cấp bật tự động tạo ra một loại phép thuật mạnh mẽ như vậy cho loài người. Ta cần thêm kiến thức.- Không phải người không gì không làm được sao?

- Nói thế thôi chứ ta chỉ là một phần của ‘Vật Chất Bí Ẩn’, nếu có ‘Vật Chất Bí Ẩn’ ở đây thì có thể đơn giản tạo ra phép thuật như vậy. Nhưng ta còn đang trong thời kỳ phát triển.

Nhất Thành luống cuống liền hỏi:

- Ngươi vừa nói chúng ta có thể?

Trí Tuệ Thẻ chậm rãi nói:

- Có thể, chúng ta đang ở thư viện, vậy thì đến Ma Pháp Các lúc trước, xem tất cả phép thuật có trong Ma Pháp Các kia. Sau đó dùng điểm vật chất rút ra tinh túy trong các phép thuật được xem, khi đó chúng ta có thể tạo ra một loại phép thuật mới. Như vậy, túc chủ sẽ đủ điểm vật chất.

- ---------------------------------------

Cũng chính vì vậy mà Nhất Thành đã tốn hơn một năm để xem qua tất cả sách phép thuật trong Ma Pháp Các. Hắn chỉ xem, việc còn lại chính là Trí Tuệ Thẻ ghi nhớ tất cả chúng. Bây giờ chính là lúc bọn hắn dùng lượng tin tức khổng lồ kia để sáng tạo ra một phép thuật mới giúp Nhất Thành giành quyền kiểm soát cơ thể và Black Magic Plate.

Thời gian từ từ qua đi, xuân đến thu đi thì đã qua năm năm.Năm Năm thời gian rất khô khan và dài đối với Nhất Thành. Trong thời gian này, hắn chủ yếu dành hết thời gian cho bế quan. Mỗi năm chỉ xuất hiện bên ngoài một lần nói chuyện trao đổi với Tiểu Tiểu.

Hôm nay chính là ngày cuối cùng của ngày phép thuật mới ra đời. Trong thời gian năm năm vừa rồi, năm thứ nhất hắn mất đi không chế cơ thể ba lần, năm thứ hai là tám lần, năm thứ ba là mười lần, năm thứ tư thì đến mười lăm lần.

Thời gian hắn bị giành quyền kiểm soát cơ thể càng lúc càng tăng, như vậy thì không lâu nữa sẽ bị khống chế hoàn toàn. May mắn kế hoạch của hắn và Trí Tuệ Thẻ sắp xong. Hắn đang chờ kết quả, Trí Tuệ Thẻ đang trong công đoạn cuối cùng để hoàn thành phép thuật mới. Sau một lúc, trong đầu hắn xuất hiện một câu nói mà hắn chờ đợi năm năm trời:

- Phép thuật mới của túc chủ đã xong. Túc chủ chuẩn bị tinh thần, tiến nhập vào cảnh giới vô thức để lĩnh hội phép thuật này, cũng như giành lại quyền chủ động điều khiển cơ thể. Ta sẽ đếm ngược:

- 3

- 2

- 1, Bắt Đầu.

Nhất Thành nhất thời ngồi thẳng lưng, hai mắt nhắm chặt, cơ thể trở nên bất động. Hắn giờ như một pho tượng, thậm chí ngực đã không còn phập phồng, hơi thở cũng đã biến mất.

Một ngày, một tuần, một tháng….

Không biết qua bao nhiêu lâu, Nhất Thành mở trừng cặp mắt đang đóng chặt. Hắn ngửa cổ lên trời hét lớn:

- Ah…

Tiếng hét của hắn tạo thành một đợt sóng âm công kích thổi bay đồ đạc trong phòng. Bên ngoài, Tiểu Tiểu đang ở một khu vực khá xa cũng ngẩng đầu nhìn về phía cổ thụ lớn, nơi căn phòng Nhất Thành ở lại. Tiểu Tiểu lắc đầu lẩm bẩm:

- Tiết hét như một đợt công kích sóng âm. Trong gió lại truyền đến một loại năng lượng ma pháp kỳ dị, không thuộc bất cứ hệ nào. Tiểu sư đệ này thật sự rất cổ quái! Quái dị cũng không quái bằng hắn, bế quan thì như người chết, không có một chút tiếng động hay hơi thở phát ra từ trong phòng. Không biết hắn có phải là người hay không nữa.

Nhất Thành sau khi hét lớn thì cả cơ thể thoải mái hơn nhiều. Giờ đây cơ thể hắn đã cao đến một mét tám, cơ bắp săn chắc, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, tóc dài phủ quá vai. Có điều bộ áo quần lúc trước quá nhỏ nên đã bị rách nát tứ tung, hắn cần một bộ đồ mới.

Cơ thể phát triển là nhờ vào hắn đã giành được quyền khống chế cơ thể, cũng như cả Black Magic Plate. Hắn đã tốn rất nhiều thời gian mới khiến linh hồn mình chiếm giữ và khống chế tất cả. Mà câu hỏi nên đặt ra là: Gần sáu năm trời, thành quả cuối cùng của hắn chỉ vậy thôi sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau