QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Nổ banh trời

Nhất Thành thấy hắn không thể trả lời đành quay sang nhìn các người ngồi đây. Viện Trưởng thở dài:

- Việc này đúng là rất khó giải quyết, chỉ có thể tìm kiếm thiên tài khắp nơi, bổ sung sức mạnh cho thư viện.

Mọi người ở đây chỉ biết gật đầu, đúng là chỉ có cách đó. Nhất Thành đứng dậy, một loại sát khí và sát phạt quyết đoán xuất hiện trên người hắn. Cả người như biến thành một cây đao sắc bén, bá khí ngút trời, cảm giác chỉ cần kẻ nào dám cản đường hắn tất sẽ bị một đao chém chết. Hắn bước lên hai bước, dậm mạnh chân xuống nền thạch phía dưới.

- Ầm

Một tiếng nổ lớn vang lên, một dấu chân in sâu vào nền thạch, các vết rách lan rộng tràn đến dưới chân mọi đang ngồi. Hắn quay lại nhìn mọi người lạnh lùng nói:

- Thiên tài sao? Thiên tài là cái thá gì? Không tính lúc ta hôn mê, ta chỉ học phép thuật chưa đến một năm thì đã gặp chuyện ở Thiên Long Thành. Một mình chắn cổng thành, hàng ngàn quái dị không một tên thông qua. Vì cứu sư huynh, một mình ở lại Quái Dị Thế Giới, chém giết khắp nơi. Từ Thi Quái đến Tử Quái, từ u hồn đến lệ quỷ, đã chiến đấu chém giết không biết bao nhiêu tên. Hai lần đốt cháy năng lượng ma pháp và sinh mệnh để liều mạng, cuối cùng bị Linh Yêu nuốt chửng. Vào Sinh Ra Tử không biết bao lần. Nhưng ta vẫn sống sót, vẫn đứng trước mặt mọi người ở đây. Bạch Thư Sinh ngươi nói xem ta làm sao sống sót?

Bạch Thư Sinh nghe xong thì há hốc môn lắc lắc đầu, gặp người khác thì ngủm từ lâu, làm gì còn nói đến sống sót.

- Ta sống sót không phải vì ta mạnh mẽ, lúc đó ta còn chưa đến cấp S. Mà là dùng ý chí, tinh thần liều mạng, tìm cách để sống sót. Thứ ta muốn nói không phải là cách nào sống sót mà là thứ ta đạt được sau khi sống sót. Đó chính là sức mạnh này. Thư viện lụi tàn không phải vì thiếu thiên tài vì thiên tài ngã xuống thì không còn là thiên tài. Người sống sót mới là thiên tài thật sự.

Hắn quay lại nhìn đám người Viện Trưởng đang ngồi nói:

- Các vị thấy trận chiến rồi chứ, 100 trăm tên, trong đó có mạnh có yếu, có pháp sư được cho là khá cũng như thiên tài. Nhưng đến một 10 người cũng đánh bại không nổi. Đó là sự khác biệt và đó chính là tại sao thư viện lụi tàn. Sau này, mấy tên phế vật kia lại lên làm lão sư kẻ khác. Dạy ra đệ tử như thế nào? Cũng chính là một đám ăn hại. Còn những đệ tử làm nhiệm vụ kia, những cố gắng của bọn hắn bị bát bỏ, bị sỉ nhục, lòng mang thất vọng, tất sẽ không vì thư viện mà công hiến. Nếu là ta, ta nghĩ bọn họ dù có phản bội lại thư viện cũng không lạ gì.

Hắn nói xong thì quay lại chỗ ngồi xuống, uống một hớp nước nhìn Bạch Thư Sinh phía dưới lạnh lùng nói:

- Ta cho ngươi biết một câu tâm đắc nhất của ta: Dùng máu và nước mắt để viết nên sử sách. Nếu ta bất tử, tất đạp bằng thiên hạ.

Bạch Thư Sinh nhìn lên Tiểu Sư Thúc Tổ trên kia, trong lòng rung động không thôi. Trên người nhỏ nhắn kia đang tỏa ra áp lực cực lớn đè lên hắn, áp lực này không phải là vì sức mạnh mà là một loại bá khí bá đạo chưa từng thấy. Đứng trước áp lực này dù không chiến hắn cũng đã bại ba phần.

Trí Tuệ Thẻ vẫn theo từng bước chân của Nhất Thành, nghe vậy thì lẩm bẩm

- Nổ banh trời, gì mà dùng máu và nước mắt để viết nên sử sách. Lúc trong bụng Rết, mạng suýt chút nữa thì đi toi, đúng là người thắng muốn nổ thế nào thì nổ. Kẻ thua thì tan xương nát thịt.
Mấy lão già nghe Nhất Thành nói xong thì lâm vào trầm mặt suy nghĩ. Nhiều lúc, người ngoài lại sáng mắt hơn người trong cuộc. Nhất Thành kinh nghiệm sống không nhiều nhưng kinh nghiệm nổ lại rất nhiều. Đặc biệt nổ có kiến thức và dẫn chứng nên càng đáng tin. Kiến thức là từ mấy cuốn tiểu thuyết lúc xưa hắn cày qua đêm. Dẫn chứng chính là hắn còn sống sót, đáng tin và xác thực nhất.

Ngồi một lúc không ai nói gì thì Nhất Thành quay sang hỏi Hồng Lão. Hồng Lão nảy giờ chỉ ngồi nghe và xem chứ không lên tiếng.

- Sư huynh, ta có thể và Ma Pháp Các được không?

Hồng Lão nhíu mày, khó hiểu hỏi:

- Sư đệ vào đó làm gì? Phải biết tu luyện quá nhiều Phép thuật lại không tốt, tạp mà không tinh như thế sẽ không có lợi?

Nhất Thành lắc đầu:

- Sư Huynh yên tâm, ta vào chủ yếu là tìm hiểu thêm về ma pháp chứ không học thêm phép thuật. Ta nghĩ nếu hiểu biết rộng hơn sẽ có lợi cho tiểu đệ trong việc tu luyện.

Hồng Lão gật đầu:

- Vậy đi ngay bây giờ chứ?
Nhất Thanh gật đầu đứng dậy cùng Hồng Lão chuẩn bị rời đi. Mọi người đang trầm mặt thấy hai người đi vội vàng đứng dậy hành lễ. Những lời của Nhất Thành vừa rồi như gõ một chùy vào bọn hắn, có vẻ bọn hớn tìm kiếm thiên tài là sai. Quá chú trọng một hai đệ tử thật sự không tốt. Với lại phải thay đổi cách dạy đệ tử.

Hai người Nhất Thành vừa ra cửa thì Viện trưởng ngồi xuống hỏi:

- Mọi người thấy vị Tiểu Sư Thúc này thế nào?

Phó Viện Trưởng nói:

- Còn trẻ nhưng rất Bá Đạo.

Mộc Sinh Tiên cười nói:

- Đúng là rất Bá Đạo, sát khí rất nặng. Vừa nảy nếu thực sự đám đệ tử kia mà ở đây chắc bị giết không còn một tên.

Thổ Kim Sinh nói vào:

- Thực Lực lại hồi phục cực nhanh, vừa rồi một đạp kia đã chứng minh thể chất rất mạnh. Ở thế hệ trẻ trong thư viện, sợ rằng không ai chịu nổi một cước vừa rồi. Thậm chí Bạch Thư Sinh cũng không chịu nổi. Với lại chỉ trong vòng năm tháng, từ không phép thuật đột phá cấp S, thật sự là tốc độ kinh khủng.

Thủy Nguyệt Như, nữ nhân duy nhất ở đây cười nói:

- Tiểu sư thúc còn nhỏ nhưng cách nói chuyện và hành động rất chín chắn. Suy nghĩ thấu đáo mọi việc. Ta lúc đầu còn nghĩ tiểu sư thúc muốn xem nào nhiệt, không nghĩ tới chủ ý lại muốn nói cho chúng ta nên làm gì để thay đổi thư viện.

Hỏa Ma Thiên lắc đầu thở dài:

- Vừa rồi ta nhận ra tiểu sư thúc này không sợ trời không sợ đất, các lễ nghĩa giáo điều chính phái không thể áp dụng lên người vị tiểu sư thúc này. Hành động nửa chính nửa tà. Sau này thư viện chắc chắn sẽ không yên. Hy vọng mấy tên con cháu của mấy lão già kia không nên chọc vào tiểu sư thúc, nếu không thì…

Nói đến đây thì mọi người cười khổ, đúng vậy nếu chọc vào tiểu sư thúc này hậu quả sẽ không tưởng nổi. Nếu vị tiểu sư thúc này nổi giận làm thịt hết chúng thì thư viện tất loạn.

Chương 122: Ma Huyết

Nguyệt Nhị bỗng nhiên lên tiếng:

- Giờ ta đã hiểu vì sao Hồng sư huynh lại thích vị sư đệ như vậy. Thiên phú, phẩm chất đều hơn người. Có điều người này hành sử bá đạo, sau này sẽ là một kẻ nổi danh thiên hạ. Danh tiếng tốt hay xấu thì khó nói.

Nguyệt Tứ bên cạnh nói:

- Ta chưa từng nghĩ hắn mới mấy tuổi đã trải qua nhiều chuyện như vậy. Hai lần thiểu đốt năng lượng phép thuật với sinh mệnh lực vậy mà còn sống sờ sờ đứng ở đó. Đẳng cấp còn đột phá đến cấp S nữa. Thật sự thiên phú hơn người, không phải nói là một yêu nghiệt thì đúng hơn.

Pháp Nhân lại nói và:

- Điều đó chưa là gì, nghe nói trong Quái Dị Thế Giới, tiểu sư thúc âm người Pháp Tông đến hai lần. Khiến bọn họ tổn thất thảm trọng. Đừng quên lúc đó tiểu sư thúc chưa đến cấp S, mà Pháp Tông người lại có một tên Thái Thượng Trưởng Lão và một lão già bất tử thoát khốn.

Viện Trưởng trợn mắt nhìn hắn hỏi:

- Thật sao?

Phó viện trưởng gật đầu:

- Là thật, chính là nữ oa lúc đó đi bên cạnh tiểu sư thúc kể. Thế nên chúng ta tốt nhất là đừng chọc vào vị tiểu sư thúc này. Không chừng một ngày nào đó nổi giận, lại tìm cách đốt luôn thư viện cũng nên.

Mọi người dở khóc dở cười, đúng là tình hình khó khăn. Địa vị lại cao, có một vị sư huynh Mạnh Mẽ bảo vệ bao che, còn thêm là một yêu nghiệt. Đúng là khó chơi mà.

Viện trưởng bỗng nhiên nghiêm túc hỏi:

- Vậy còn việc tiểu sư thúc nói lúc nãy các vị nghĩ sao? Thật sự chúng ta tìm kiếm lôi kéo thiên tài khắp nơi là sai sao?

Pháp Nhân lắc đầu:

- Chúng ta không sai khi tìm kiếm thiên tài, chúng ta sai ở chỗ là ngó lơ việc dạy dỗ chúng. Mà cũng sai ở chỗ chỉ chú tâm vào thiên tài cũng như bao che cho con cháu của các lão sư. Đúng như Tiểu Sư Thúc nói, đám đệ tử con cháu đó quá phế vật, với lại tài nguyên lại được nhân nhiều hơn mấy đệ tử khác. Chúng ta cần thay đổi việc này, đúng là phải dùng máu để tẩy lể cho bọn chúng. Ta thật sự thích câu nói kia của Tiểu Sư Thúc: Dùng máu và nước mắt để viết nên sử sách. Nếu ta bất tử, tất đạp bằng thiên hạ.Mọi người đều gật đầu, đúng vậy, đám kia quá phế vật. Bọn họ cần thay đổi thư viện, nếu không thật sự thư viện sẽ lụi tàn từng ngày. Đến đời tiếp theo sợ rằng không còn nơi đặt chân.

Viện Trưởng nhìn Bạch Thư Sinh:

- Chắc hôm nay ngươi cũng học được nhiều điều rồi nhỉ. Nhớ rõ những lời tiểu sư thúc nói hôm nay, sau này có khi sẽ giúp ngươi. Bây giờ thì đi giải quyết đám phế vật dưới kia đi. Cho trị liệu sư trị liệu bọn chúng, sau đó ta sẽ ban xuống hình phạt sau.

Bạch Thư Sinh nói ‘Vâng’ liền xoay người rời đi. Trong lòng hắn rất phức tạp, hắn đã từng tự hào mình là thiên tài, người tài năng nhất trong thư viện. Nhưng hôm nay, vị tiểu sư thúc tổ kia mới khiến hắn khiếp sợ. Thực sự mới 18 tuổi sao, nếu vậy thì mình là thiên tài cái gì? Trong lòng Bạch Thư Sinh quyết định, sau này phải cố gắng gấp bội.

- ------------------------------

Phía sau núi, một già một trẻ song song đang tiến vào khu cấm địa của Huyết Nguyệt Pháp Tắc Thư viện. Vừa đến trước một cấm pháp, trước mắt xuất hiện hai người lưng còng. Cả thân mặc áo choàng đen che kín mặt mũi. Hồng Lão liền đưa ra lệnh bài ra rồi hai người cùng tiến vào trong.

Nhất Thành cũng không hiếu kỳ, dù sao Huyết Nguyệt Pháp Tắc Thư viện tồn tại rất lâu. Lâu đến mức mà đến Hồng Lão không rõ năm tháng. Một số điều kỳ lạ và bí mật xuất hiện cũng không lạ kỳ gì.

Hai người tiến vào cấm pháp như tiến vào một thiên địa khác. Nơi đây bao quanh là một màng đêm với những ánh sao chiếu rọi. Mọi sự vật xung quanh đều mờ nhạt, chỉ có một con đường thẳng phía trước được các ngọn lửa lơ lửng trên không kéo dài thành một đường đi chiếu sáng.Hồng Lão bên cạnh lên tiếng:

- Đây là nơi bí ẩn nhất của thư viện chúng ta. Được Tổ Sư để lại, cũng là nơi mà Tổ Sư đạt được những pháp môn tu luyện phép thuật. Ma Pháp Các ở trong này, thường thì không có ai dùng con đường này đến đó. Mỗi năm Ma Pháp Các mở ra một lần bằng cách dùng các loại cánh cổng không gian đặc biệt. Đưa người thẳng vào Ma Pháp Các.

Nhất Thành gật đầu hiểu rõ. Đúng lúc này, Hồng Lão cũng kéo trong ngực ra một chiếc nhẫn đưa cho Nhất Thành. Lão nói:

- Đây là nhẫn ma pháp, được làm từ không gian thạch. Bên trong có không gian đủ rộng để chứa đựng vật phẩm. Thứ này ba vạn năm trước rất hữu dụng, nhưng sau đó thì không vì các pháp sư bắt đầu đánh không gian thạch vào Magic Plate của mình, tạo không gian bên trong để chứa đựng vật phẩm. Thủ đoạn này rất được pháp sư ở thời đại này dùng đến.

Nhất Thành nhận lấy nhẫn hiếu kỳ nhìn. Nhẫn này màu đen, bên trên khắc một số hoa văn không gian. Hắn không hiểu loại hoa văn không gian này nhưng hắn là người sử dụng phép thuật không gian nên nhận ra cũng không lạ gì. Hồng Lão vừa đi vừa nói:

- Như ta đã hứa, bên trong có một số tài nguyên cần dùng cho tu luyện. Ngoài ra có một cây đao như ta đã hứa với sư đệ lúc trước. Đao này là sư phụ chúng ta tìm thấy ở một nơi hiểm địa, cực kỳ sắc bén, không thua kém Huyết Ma Đao của đệ.

Nhất Thành định mở miệng hỏi cách dùng nhẫn thì Hồng Nhân đã nói tiếp:

- Cách dùng nhẫn này rất đơn giản. Dùng linh hồn mình hoặc máu để khắc dấu ấn trên nhẫn, sau đó sư đệ có thể tùy ý sử dụng.

Nhất Thành gật đầu, hắn dùng linh hồn lực truyền vào nhẫn, sau đó theo đường văn trên nhẫn mà khắc lại linh hồn dấu ấn của mình. Trong đầu Nhất Thành liền xuất hiện một không gian khác, hắn có thể thấy rõ mọi thứ trong không gian này.

Trong tay Nhất Thành xuất hiện một cây đao, đao này có thể nói là đại đao. Nhìn rất giống đao phay kiếp trước. Phong cách và kiểu dáng khác xa Huyết Nguyệt Đao. Dù là nó không dài như Huyết Nguyệt đao nhưng so với Nhất Thành bây giờ thì đã cao hơn một chút. Lưỡi đao sáng bóng sắc bén, phản xạ lại ánh lửa đang chiếu lên nó. Lưng đao lại uống lượng rất đẹp mắt, tạo một cảm giác cứng rắn và sắc bén. Lúc nắm thanh đao này, Nhất Thành cảm thấy kỳ quái là nó không có trọng lượng. Hắn không hiểu vì cơ thể mình quá mạnh hay là vì thanh đao này quá nhẹ. Nhất Thành thấy ở chuôi đao có khắc hai chữ nhỏ Ma Huyết. Hắn đoán chắc đây là tên của cây đao. Hắn vừa đi vừa quan sát cây đao thì không biết từ lúc nào đã đứng trước một cánh cửa không gian. Bên cạnh cũng xuất hiện rất nhiều cánh cửa không gian khác.

Nhất Thành thu lại Ma Huyết vào trong nhẫn ma pháp. Hồng lão và hắn tiến vào cánh cửa không gian trước mặt.

Vừa tiến vào, Nhất Thành đã cảm thấy quen thuộc vì hắn đã vào đây một lần. Những giá sách cao lớn trập trùng vẫn như trước. Hồng Lão quay sang hỏi hắn:

- Sư đệ muốn xem loại sách ma pháp nào? Hay phép thuật loại gì?

Chương 123: Kiểm Trắc

Nhất Thành chần chờ một lúc nói:

- Thực sự là đệ cũng không biết muốn xem gì. Mục tiêu là tăng lên kiến thức, chứ không có mục đích rõ ràng. Không biết đệ có thể ở lại đây một thời gian không. Đệ muốn bắt đầu từ những sách phép thuật đơn giản nhất đến phức tạp nhất.

Hồng Lão cũng không để ý, lão khá là thích người sư đệ này. Dù muốn gì lão cũng không để ý. Lão liền nói:

- Ta thì không sao nhưng đệ phải hỏi ý kiến của Ma Pháp Các này.

Nhất Thành nghe vậy thì ngớ người, hắn như sực tỉnh nhớ lại chuyện gì. Hắn từng nghe là Ma Pháp Các này đã sinh ra linh trí thấp, nên đúng là cần nó thông qua mới xem xét sách ma pháp ở đây. Hắn quay sang hỏi Hông Lão:

- Làm cách nào để câu thông với Ma Pháp Các?

Hồng Lão chỉ vào chiếc nhẫn trên tay Nhất Thành:

- Chiếc nhẫn kia là lệnh bài cao nhất của thư viện. Sư đệ có thể dùng nó ra vào bất cứ nơi nào mình muốn. Sư đệ chỉ cần đưa năng lượng ma pháp vào nhẫn, ánh sáng của nhẫn sẽ đánh thức Linh của Ma Pháp Các.

Nhất thành nghe vậy thì thử làm theo, vừa đưa năng lượng vào nhẫn, một ánh sáng xanh mờ nhạt xuất hiện. Đúng lúc này, trước mắt hai người Hồng Lão và Nhất Thành trên không trung xuất hiện năm chữ:

- Các ngươi có chuyện gì?

Hồng Lão tiến lên nói:

- Sư đệ ta muốn ở lại xem các loại sách phép thuật trong Các!

Năm chữ kia biến mất, thay vào đó là:

- Được, muốn xem sách gì?

Hồng Lão nhìn Nhất Thành, hắn hiểu ý tiến lên một bước nói:

- Ta muốn tìm hiểu phép thuật từ thấp đến cao đang có trong Ma Pháp Các. Không biết việc này có được chấp thuận hay không?

Mấy chữ kia lại thay đổi:- Ngươi muốn học hết mọi phép thuật trong này?

Nhất Thành lắc đầu nói,

- Ta chỉ muốn tìm hiểu chúng. Kiến thức về ma pháp ta còn quá kém. Việc này có thể giúp ta trong việc lĩnh ngộ phép thuật đang học.

- Không biết mục đích ngươi là gì nhưng ta muốn biết ngươi có đủ điều kiện để xem các loại phép thuật trong này không. Nếu không đủ điều kiện, tiếp xúc với nhiều loại ma pháp có thể khiến ngươi tẩu hỏa nhập ma, thậm chí điên dại tự tử mà chết. Phải biết trong này không chỉ có phép thuật chính đạo mà cấm thuật và ma đạo càng nhiều.

Chữ kia lại tiếp tục xuất hiện, Nhất Thành xem qua liền hiểu, có thể thấy phép thuật không an toàn như vậy. Không phải ai cũng được tu luyện và dám tu luyện, rất nhiều loại sẽ liệt vào cấm thuật. Nếu thi triển có khi hại người hại mình, nhưng với Nhất Thành thì hắn không quan tâm điều này, hắn chỉ muốn xem nhiều sách phép thuật hơn mà thôi.

- Điều Kiện là gì?

Từ sâu trong Ma Pháp Các bay ra một quả cầu trong suốt lơ lửng trước mặt Nhất Thành. Hồng Nhân bên cạnh nhìn quả cầu thì gật đầu, hình như đã hiểu ý của Ma Pháp Các. Lão nói:

- Đây là một loại phép thuật đặc biệt của Ma Pháp Các, có thể kiểm tra tư chất người vào đây. Quả cầu có thể giúp Ma Pháp Các đánh giá một pháp sư từ trên xuống dưới.

Nhất Thành gật đầu hiểu, cũng giống như lúc mới vào đây. Đúng là phép thuật tự động bay đến chứ hắn không có quyền lựa chọn.- Vậy đệ phải làm sao?

- Chỉ cần đặt tay lên đó. Sau đó chờ một lúc là được.

Nhất Thành gật đầu rồi làm theo. Điều thú vị là lúc hắn đặt tay lên quả cầu thì không có gì xảy ra cả. Không có bất cứ điều gì lạ điều này làm Hồng Lão bên cạnh nhíu mày khó hiểu. Ma Pháp Các củng im lặng thật lâu sau đó hai chữ xuất hiện:

- Thông Qua.

Nhất Thành khó hiểu, chỉ vậy thôi sao? Kỳ lạ, vừa rồi là kiểm tra cái gì, Ma Pháp Các lúc này tra được điều gì? Nhưng thấy hai chữ ‘Thông Qua’ Nhất Thành cũng không để ý đến việc này nữa.

- Không được mang sách ma pháp ra ngoài. Ngươi có quyền đọc bất cứ sách nào trong này. Nếu đến tầng ba, nhớ kỷ, cẩn thận cực kỳ với các Cấm Thuật. Tổ Sư các ngươi trước khi rời đi có nói: mấy vạn năm sau sẽ có người đến đây, đọc hết sách ma pháp trong này. Thật sự điều đó đã thành hiện thực.

Nhất Thành giật mình, nói thế là vị tổ sư kia đã biết chuyện mấy vạn năm sau? Điều này sao có thể? Tổ Sư là thần sao? Hồng Lão bên cạnh cũng khiếp sợ nhưng không có phản ứng gì nhiều. Có vẻ điều này không phải lần đầu lão gặp.

Hồng Lão hỏi:

- Sư đệ cần gì nữa không? Định tính ở lại đây bao lâu? Nếu muốn đọc hết sách trong này thì sợ rằng cần rất nhiều thời gian.

Nhất Thành lắc đầu nói:

- Không biết sẽ bao lâu, nhưng đệ sẽ ở lại đây tới khi đọc xong sách Ma Pháp trong này. Sư Huynh cứ yên tâm, không cần lo lắng cho đệ, đệ biết việc gì nên làm và không nên làm.

Hồng Lão gật đầu:

- Được rồi, sư đệ cứ ở lại đây đi. Ta sẽ cho người mang thức ăn đến đây thường xuyên.

Nhất Thành gật đầu, dù sao có ma pháp lực hắn sẽ không bị đói, nhưng có thức ăn vẫn tốt hơn. Sống thì phải ăn, thế mới là sống.

Hồng lão rời đi, Nhất Thành đâm đầu vào xem xét sách ma pháp. Bắt đầu từ tầng một. Mục đích của hắn không phải là vì linh hội phép thuật mà thật sự là vì chính bản thân hắn. Hắn đang gặp chuyện khó khăn mà không một pháp sư nào có thể tưởng tượng được.

Chương 124: Gặp lại Bạch Tư Thường

Một năm qua đi,

Một thiếu niên mặc một bồ đồ đen bước ra từ cấm chế. Hai lão già còng lưng liếc hắn một cái rồi không để ý đến nữa. Thiếu niên vừa đi hạ sơn vừa huýt sáo. Tinh thần thiếu niên này có vẻ rất tốt.

Thiếu niên này chính là Nhất Thành, hắn đã ở trong Ma Pháp Các đúng một năm. Dành hết thời gian cho việc đọc tất cả sách ma pháp có trong Ma Pháp Các. Thu hoạch khá tốt nên tinh thần rất thoải mái. Đi được một lúc thì hắn gặp Viện Trưởng và Bạch Thư Sinh, bọn họ đang đi đến bên này.

Viện Trưởng và Bạch Thư Sinh thấy hắn thì vội hành lễ:

- Tiểu Sư Thúc. Tiểu Sư Thúc Tổ.

Nhất Thành gật đầu:

- Hai người đi đâu vậy? Có vẻ như có việc gấp.

Viện trưởng lắc đầu nói:

- Hai sư đồ đang đến chỗ Phó viện trưởng. Trao đổi về một số nhiệm vụ mới được yêu cầu. Cũng không có việc gì lớn. Tiểu Sư Thúc mới từ trong Ma Pháp Các đi ra?

- Đúng, ta mới từ trong đó đi ra. Nếu đã có việc thì ta cũng không làm phiền hai người. Ta đang đi đến Bắc Viện. Không biết Mộc Sinh Tiên còn nhớ đến việc ta sẽ đến đó không?

Viện Trưởng cười nói:

- Tất nhiên là còn nhớ. Ta nghỉ Mộc Sinh Tiên đang chờ người đến. Để ta bảo Bạch Thư Sinh đưa người đi.

Nhất Thành khoát tay lắc đầu,

- Ta tự mình đi được. Luôn tiện cũng quan sát phong cảnh trong thư viện luôn, cũng đến thư viện 5 năm rồi nhưng không biết nơi này như thế nào. Ah, nếu sau này có người ngoài các ngươi không cần hành lễ, cứ coi ta như đệ tử bình thường là được.

Nhất Thành nói xong liền chào hai người rồi dạo bước đi xuống núi. Phía sau Viện trưởng trong theo bóng lưng Nhất thành mà trong lòng hơi lo lắng, nhưng rồi cười khổ cho qua, dẫn theo Bạch Thư Sinh hướng về nơi ở của Phó Viện trưởng Pháp Nhân.Trung viện tất nhiên là trung tâm của thư viện, là khu vực dân số thư viện lưu động nhiều nhất. Đỉnh núi là nơi của cao tầng, còn ở chân núi, nơi đây tập trung rất nhiều đệ tử và giáo sư. Các khu nhà được xây theo phong cách cổ xưa, chủ yếu là cửa hàng của thư viện. Nơi đây tập trung rất nhiều đệ tử vì đây là nơi giao dịch của bọn họ. Nhưng đệ tử liều mạng, sau các lần làm nhiệm vụ đều có thu hoạch, bọn họ sẽ ở đây giao dịch. Nơi đây được thư viện quản lý vì thế hầu hết cũng ít ai dám gây chuyện ở đây. Trừ lần trước, hơn mấy trăm đệ tử choảng nhau vì xích mích.

Rất nhiều ánh mắt đang nhìn Nhất Thành nhưng hắn không quan tâm. Tất nhiên hắn biết vì hắn bây giờ bị teo nhỏ, đi giữa đám pháp sư này thì như hạt giữa bầy gà. Kèm theo bộ áo đen, tóc ngắn được hắn cắt tỉa cẩn thận mỗi tháng thì ai cũng cảm thấy rất kỳ quái. Phải biết người ở đây dù nam hay nữ vẫn để tóc dài nếu không thì cạo trọc chứ ít ai cắt ngắn gọn gàng như hắn.

Nhất Thành vừa đi vừa quan sát hai bên đường. Những cửa hàng được bày bán nơi đây rất đa dạng. Có mấy cửa hàng bán các loại khoáng chất, có cửa hàng thì bán các loại trái cây kỳ lại, có cửa hàng thì bày chỉ một thanh vũ khí, vũ khí này rất kỳ dị như một cây gậy nhưng trên thân lại rất nhiều lỗ…

Đi tới một đoạn nữa là không còn nơi buôn bán mà nơi các đệ tử trao đổi phép thuật. Nói trao đổi thì chỉ nói cho sang chứ thật ra là biểu diễn. Có kẻ thì thi vật tay, kẻ thì sử dụng một số phép thuật khác nhau tạo ra thức ăn, có tên thì thổi ra một quả bong bóng, hắn có thể đứng trên đó lơ lửng trong không trung. Kỳ lạ nữa là có một số đệ tử mang theo yêu thú biểu diễn, nhiều con thì hung mãnh như sư tử, còn có con thì giống khỉ nhưng đến bốn cái tay.

Nhất Thành đi một lúc thì gặp một bức tường lớn, trên cao treo bốn chữ lớn “Phép thuật Trường”. Bên trái đang có tiếng reo hò lớn, Nhất Thành đi đến thì phát hiện một màng hình trong suốt lớn treo lơ lửng bên trên. Trên đó đang chiếu hai tên đệ tử đánh nhau, một tên thì dùng hỏa phép thuật, một tên thì dùng phong phép thuật. Nhất Thành nhìn qua thấy hai tên này phép thuật chỉ vừa đột phá cấp S không lâu. Động tác thì chậm chập nên hắn chả có hứng thú xem thêm đành lắc đầu rời đi.

Nhất Thành đang đi dạo thì bỗng nhiên hắn giật lùi vài bước:

- Ầm

Một thanh niên không biết từ đâu trên cao nhảy xuống xuất hiện ngay trước mặt Nhất Thành. Nhất Thành nhíu mày nhưng ngay sau đó thì liền dãn ra cười:
- Bạch Tư Thường sư huynh, lâu rồi không gặp.

- Ha...Ha...Ha...

Người vừa nhảy xuống đứng lên liền cười lớn, đi đến vỗ vai Nhất Thành,

- Hơn bốn năm rồi không gặp lại, ta….

Ngay khi hắn mới nói đến từ ta thì như nhớ ra cái gì. Bạch Tư Thường vội cúi người định hành lễ. Nhất Thành thấy vậy thì cười tiến tới một bước nắm vai nắm không để Bạch Tư Thường cúi đầu. Bạch Tư Thường thấy Nhất Thành lắc lắc đầu thì hiểu ý, không thi lễ nữa. Nhất Thành tiến tới gần nói nhỏ:

- Hình như huynh biết thân phận của ta bây giờ nhưng đừng nói ra. Ta vẫn muốn làm đệ tử bình thường nên dấu đi thân phận. Sau này cứ xưng hô bình thường là được.

Bạch Tư Thường hiểu ý gật đầu rồi cười nói:

- Được! Bốn năm trước, lúc sư đệ được đưa ra thì ta thật sự khiếp sợ. Ta suýt chút nữa nhận không ra. Đệ mới tỉnh lại sao? Àh quên chúng ta đang đứng giữa đường, huynh đệ ta lên trên kia ngồi nói chuyện.

Lúc nãy Bạch Tư Thường nhảy xuống từ trên lầu hai của một tòa lầu đã gây ra chú ý. Thấy người đang nhìn liền vội vàng nắm tay kéo Nhất Thành vào tòa lầu lúc nãy:

- Đi theo ta, lên trên kia ta giới thiệu cho sư đệ một số bằng hữu của ta.

Nhất Thành nhìn lên cái bảng phía trên là biết đây là tửu quán. Hắn đi vào trong thì phát hiện ở bên trong rất yên tĩnh, không nhộn nhịp như bên ngoài. Trong này rất nhiều đệ tử nhưng bọn họ chia ra từng nhóm có nam có nữ đang trao đổi gì đó. Bạch Tư Thường đi trước liền nói:

- Có vẻ sư đệ mới đến đây lần đầu. Nơi đây là nơi tập trung của các nhóm đệ tử làm nhiệm vụ. Bọn họ tụ họp ở đây để trao đổi thông tin, lập kế hoạch, và nhận nhiệm vụ.

Nhất Thành gật đầu hiểu. Vừa đến lầu hai, nơi đây ít người hơn lầu một, đệ tử trên này có vẻ mạnh hơn đệ tử dưới lầu một. Nhất Thành hiếu kỳ hỏi:

- Tửu quán này phân cấp đệ tử theo từng lầu?

Chương 125: Gây chuyện

Bạch Tư Thường gật đầu:

- Đúng vậy! Các nhóm đệ tử càng mạnh thì càng được lên cao. Tửu Lâu này gồm ba tầng.

Cả hai đến một cái bàn tròn nhỏ gần cửa sổ nhìn xuống dưới, có bốn người đang ngồi. Bốn người kia thấy Bạch Tư Thường đến liền có người lên tiếng hỏi:

- Lúc nãy Bạch Huynh thấy gì mà nhảy từ trên này xuống vậy? Là vì vị tiểu huynh đệ này sao?

Bạch Tư Thường kéo Nhất Thành ngồi xuống bên cạnh cửa sổ nói:

- Đúng vậy! Đây là người quen của ta, lâu rồi không gặp nên lúc nãy hơi kích động. Để ta giới thiệu: Đây là Nhất Thành, năm nay là đệ tử giáp hai của thư viện.

Nhất Thành đứng dậy chào hỏi mọi người. Bạch Tư Thường tiếp tục:

- Đây là huynh đệ cùng ta làm nhiệm vụ, theo thứ tự từ trái sang phải: Ngũ Muội, Nam Thanh,

Tô Khất, và Khất Nhi.

Nhất Thành quan sát mọi người trong nhóm này, thực lực không tệ. Bạch Tư Thương bốn năm qua không chỉ đột phá cấp S mà còn đến đỉnh phong Thiên Cầm. Mấy người còn lại đều là trung cấp. Không tệ chút nào, chỉ bốn năm đã đột phá đến Thiên Cầm đỉnh phong thì đúng là thiên tài. Nghỉ đến đây hắn liền nghĩ đến hai vị Như Như và Lưu Bá Nhân, lần trước gặp đã là Thiên Cầm thượng cấp. Bây giờ chắc chắn đã đến cấp hai sao Thiên Nga.

Nhất Thành hiếu kỳ hỏi:

- Sư huynh chuẩn bị ra ngoài làm nhiệm vụ sao? Sư huynh gia nhập trung viện?

Bạch Tư Thường nói:

- Đúng vậy, mấy người chúng ta chuẩn bị đi ra ngoài làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ lần này chắc là không khó, hy vọng sẽ hoàn thành nhanh chóng rồi trở về. Đệ nhận ra biểu tượng trên áo chúng ta phải không, đúng là ta đã gia nhập trung viện. Vậy sư đệ định đi đâu? Viện nào?

Bạch Tư Thường biết hắn là Tiểu Sư Thúc Tổ nhưng không biết hắn dừng chân ở đâu nên cố tình hỏi.

Nhất Thành gật đầu cười nói:

- Đệ đang đi đến Bắc viện, đệ định ở lại đó một thời gian.

- Bắc Viện?

Bạch Tư Thường nhíu mày khó hiểu nhìn Nhất Thành vài lần. Nhất Thành thấy ánh mắt kia không đúng liền hỏi:- Bắc Viện có vấn đề gì sao?

Bạch Tư Thường lắc đầu cười nói:

- Bắc Viện không có vấn đề gì? Phong cảnh rất đẹp, đệ tử lại ít nên rất yên tĩnh. Có điều đệ tử ở đó rất quái mà nghe nói cũng rất mạnh. Đại Sư Huynh của Bắc Viện rất nổi tiếng đấy, rất ít xuất thủ nhưng nếu xuất thủ thì đệ tử thư viện rất ít ai cản nổi.

- Ồ

Nhất Thành kinh ngạc, đánh giá như vậy nghĩa là vị đệ tử này rất mạnh. Nhất Thành hỏi:

- Vậy lần này ra ngoài, huynh sẽ đến quốc gia nào? Có gì chú ý nguy hiểm, gặp phải chuyện như lúc trước phải chạy nhanh vào đừng làm anh hùng nữa. Huynh suýt nữa hy sinh hai lần đấy?

Bạch Tư Thường cười khổ:

- Chuyến đi đó đúng là nguy hiểm thật. May có đệ cứu ta hai lần nếu không lần đó sợ rằng ta không thể quay về nổi thư viện. Mà chuyện đó thì rất hiếm gặp, đệ yên tâm, lần này ta chỉ làm mấy nhiệm vụ vừa sức thôi.

- Ha..ha..ha.. Thì lần trước cũng vừa sức, nhiệm vụ đơn giản của năm nhất giáp một. Ai ngờ thành ra như vậy.

Nhất Thành cười hì hì đùa giỡn một chút. Bạch Tư Thường gãi đầu cười khổ, thực sự đúng là như vậy. Nhiệm vụ kia cực kỳ đơn giản ai ngờ thành một nhiệm vụ cấp thảm họa như vậy.
Bên cạnh bốn người kia vừa uống trà vừa nghe hai người này nói chuyện. Nghe đến Nhất Thành cứu Bạch Tư Thường hai lần thì rất bất ngờ. Phải biết Bạch Tư Thường khá là có tiếng tâm trong thư viện lúc này. Đến một số giáp ba học viên cũng không dám chọc vào.

Ngay lúc hai người đang vui vẻ nói chuyện thì một giọng nói mang đầy vẻ khinh miệt vang lên:

- Từ lúc nào lầu hai đến a miêu a cẩu cũng có thể đi lên.

Nhất Thành nhíu mày nhìn thì thấy ba nam một nữ đang đứng trước bàn của bọn hắn. Trên áo bốn người đều có hình một ngọn núi, tất biết đây là người của Trung Viện như đám Bạch Tư Thường. Nam thì ăn mặt lòe loẹt, nữ thì lại hở hang. Tên nam vừa mới lên tiếng đang được nữ nhân kia ôm cánh tay. Nhìn qua thì chả khác gì đám con cháu ăn chơi của các thế gia lớn.

Nhất Thành nhíu mày, thể loại này vẫn còn tồn tại sao? Hắn lắc đầu thở dài, có lẽ viện trưởng cũng không thể áp chế hết người trong thư viện.

Bạch Tư Thường bên cạnh lạnh lùng nói:

- Tô Lục ngươi muốn làm gì? Đây là người ta mời lên, ngươi có vấn đề gì sao?

- Hừ, Bạch Tư Thường, ngươi là cái thá gì mà lên tiếng ở đây. Hắn, cút khỏi lầu hai, nơi này không dành cho nhóc con.

Tên Tô Lục chỉ ngay vào mặt Nhất Thành đang ngồi kế cửa sổ quát. Nhất Thành nhìn qua là biết tên này với Bạch Tư Thường trước đó hình như có xích mích nếu không thì không thể rảnh hơi mà tìm bọn hắn rắc rối.

- Hừ..

Bạch Tư Thường hừ lạnh đứng dậy lạnh lùng nói:

- Vậy ngươi là cái thá gì mà đòi đuổi người ở lầu hai?

Tên kia mặt hách dịch lên lớn giọng nói:

- Ha..Ha..Ha..Ngươi cho một tên thấp kém đến từng hai chính là khinh bỉ người trên lầu hai này. Ở đây chỉ tiếp các nhóm và nhân vật mạnh mẽ. Hành động của ngươi chính là khinh thị tửu lâu này và đệ tử đang có mặt tại đây.

Từ lúc tên này đến đây gây chuyện, mọi người đã để ý bên này, tên này vừa lớn giọng thì cả lầu một đến lầu ba đều nghe thấy. Bạch Tư Thường cũng không kém cạnh lạnh lùng bước đến trước mặt Tô Lục quát:

- Ta mời người lên đây thì mất mặt đệ tử trên này. Còn loài người phế vật như ngươi lên đây không mất mặt mọi người sao?

Nhất Thành mỉm cười, vị Bạch Sư huynh này mấy năm qua có thay đổi rất lớn. Trở nên hào sảng hơn và đầy cá tính. Lúc trước ra dáng sư huynh, giờ đây thì giống một nam tử huyết khí phương cương hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau