QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Bốn vị viện chủ

- Túc chủ không cần biết, chỉ biết túc chủ có thể sống đủ lâu, đến mức muốn tự vẫn cho xong.

Nhất Thành nhếch mép cười, thế thì đúng là không cần hỏi là tốt nhất. Mọi người thấy Nhất Thành nhếch mép cười thì khó hiểu. Nhất Thành vội vàng thu lại nụ cười rồi nói tiếp:

- Tiểu diệt giới thiệu tiếp đi.

Viên trưởng gật đầu nói:

- Đây là bốn viện chủ - Bắc viện: Mộc Sinh Tiên, Nam Viện: Thổ Kim Sinh, Tây Viện: Thủy Nguyệt Như, Đông Viện: Hỏa Ma Thiên.

Nhất Thành quan sát kỷ bốn vị phong chủ này. Vị Mộc Sinh Tiên lại mặc một chiếc áo khoác xanh có biểu tượng của một cái cây. Thổ Kim Sinh lại khoác áo màu vàng nhạt, biểu tượng một quái thú hệ thổ to lớn. Thủy Nguyệt Như thì một chiếc áo xanh nước biển, biểu tượng thủy quái như Cuồng Đồ lúc trước hắn gặp. Hỏa Ma Thiên thì chơi trội nhất, không phải áo khoác màu đỏ mà cả bộ áo quần từ trong ra ngoài đều màu đỏ, đến tóc củng đỏ rực. Lão rất nổi bật rất ấn tượng. Tất nhiên, còn một trung viện mà viện trưởng không nhắc đến vì viện chủ của viện đó chính là viện trưởng.

Bốn người đứng dậy:

- Bái kiến Tiểu Sư Thúc.

Nhất Thành đáp lễ, trong lòng hắn thấy hơi lạ. Đối với những người này lại phải bái một tiểu bối như hắn thành sư thúc nhưng bọn họ lại không có chút khó chịu. Có thể thấy văn hóa, phong tục ở thế giới này vẫn rất cao. Lễ nghĩa đi đầu.

Hồng nhân sau khi thấy mọi người đã giới thiệu xong thì quay sang nói chuyện với Nhất Thành:

- Để có tính toán gì? Nếu cần gì thì cứ nói với mọi người. Đệ có muốn viện trưởng phát xuống thông báo danh phận của đệ cho cả thư viện biết không?

Nhất Thành lắc đầu:

- Không, mọi người ở đây biết là được rồi. Nếu truyền ra ngoài thì lại loạn thành một đống, bây giờ đệ chưa có đủ thực lực để làm Sư Thúc Tổ của bọn hắn. Việc này trước sau gì cũng biết, nhưng giờ không phải lúc. Còn về tính toán, đệ vẫn muốn làm một đệ bình thường trong thư viện. Rèn luyện bản thân. Danh phận quá cao, gánh vác quá lớn, thế nên đệ vẫn muốn làm người tự do tự tại.

- Còn về cần gì thì đệ cần một ngọn núi của riêng mình, nằm gần ngũ phong. Có thể thuận tiện lui tới, tiếp xúc với mọi người. Và cần yên tĩnh tuyệt đối để tu luyện ma pháp.

Mọi người nghe Nhất Thành nói đều gật đầu cho phải. Đúng là thân phận Nhất Thành không cần thiết lộ ra ngoài bây giờ. Vị Sư Thúc Tổ này còn nhỏ mà đã rất hiểu chuyện, không tranh quyền đoạt lợi, tìm kiếm nơi để rèn luyện bản thân. Biết rõ thực lực mới quan trọng. Còn về yêu cầu thì quá dễ, Huyết Nguyệt cốc rất rộng, núi nhỏ rất nhiều.

Hồng Nhân gật đầu nói:

- Nếu sư đệ đã nghỉ như vậy thì ta cũng không có ý kiến gì nữa. Việc còn lại thì nhờ Viện Trưởng sắp xếp.
Viện trưởng cười nói:

- Thay vì một ngọn núi riêng mình, Tiểu Sư Thúc có muốn ở lại Trung Viện không. Nơi này tập trung rất nhiều thiên tài, có thể Tiểu Sư Thúc sẽ thích họ. Hằng ngày đều có thể giao lưu, trao đổi rèn luyện chính mình. Với lại có rất nhiều giáo sư giỏi tập trung ở đây.

Lão mới nói xong thì bốn viện chủ nhíu mày, nói thế thì khác gì bốn viện khác không có người tài.

Nhất Thành cười khổ lắc đầu, hắn có Trí Tuệ Thẻ, không cần ai chỉ dạy hay là giao lưu pháp thuật. Hắn chỉ cần một nơi lúc luyện pháp thuật không có ai làm ảnh hưởng, cũng như không đả thương người. Ngoài ra, còn thực hiện kế hoạch chuẩn bị từ trước của hắn.

Thấy Nhất Thành lắc đầu thì Viện Trưởng không khuyên nữa mà suy nghĩ, tìm một địa điểm khác. Phó viện trưởng nãy giờ không lên tiếng nói:

- Ta biết một chỗ rất thích hợp với Tiểu Sư Thúc.

Nhất Thành và tất cả mọi người nhìn về phía lão. Lão cười nói:

- Chỗ đó nằm ở địa phận của Bắc Viện.

Mọi người ngớ người, sau đó quay sang nhìn Mộc Sinh Tiên đang ngồi ngay ngắn bên kia. Mộc Sinh Tiên như hiểu ý của Phó viện trưởng gật đầu:

- Bắc Viện ta không có nhiều đệ tử, chỉ vài người nên có rất nhiều đất trống. Đúng là chỗ đó rất thích hợp với Tiểu Sư Thúc. Nơi đó có một đệ tử đặc biệt đang ở lại như vậy lại có thể chiếu cổ Tiểu Sư Thúc. Mà nó cũng rất rộng, lại cực kỳ yên tĩnh, ít ai tới gần đó.
Nhất Thành thấy vậy cũng gật đầu, hắn muốn nơi yên tĩnh chứ không phải là ở một mình. Nếu có một đệ tử ở đó cũng không sao dù sao có người lâu lâu chém gió cũng đỡ buồn.

- Ầm

Đúng lúc mọi người đang nói chuyện thì bên ngoài truyền đến một tiếng nổ lớn. Mọi người nhíu mày. Viện Trưởng liền gọi lớn:

- Bạch Thư Sinh.

Bạch Thư Sinh từ ngoài đi vào cúi người chào rồi đứng chờ. Viện Trưởng hỏi:

- Bên ngoài có chuyên gì?

Bạch Thư Sinh lắc đầu nói:

- Đệ tử không rõ, tiếng nổ phát ra ở khu giao dich. Nơi đó có ánh sáng ma pháp truyền đến. Có thể là có đệ tử đang giao thủ.

Viện Trưởng nhíu mày chặt hơn nói:

- Nhanh chóng tìm hiểu xảy ra chuyện gì?

- Vâng

Tiếng vâng vừa xong, Bạch Thư Sinh như một ngọn gió lướt ra ngoài. Viện Trưởng quay sang nói với Hồng Lão:

- Sư Thúc, chúng ta xem xảy ra chuyện gì chứ?

Hồng Lão gật đầu. Viện trưởng liền lôi trong ngực ra một vực hình tròn ném ra giữa điện. Giữa điện xuất hiện một tấm kính lớn. Nó đang chiếu hình ảnh của một vụ nổ, bụi mù bốc lên ngùn ngụt. Sau khi tan đi thì hiện ra một đám người đang đứng. Bọn họ chia làm hai nhóm người, một nhóm chỉ khoảng mười người, nhóm còn lại thì rất đông. Hai bên đao kiếm đã được sẵn sàng chuẩn bị lao vào chém giết.

Nhất Thành hiếu kỳ hỏi:

- Đây là…?

Chương 117: Chuyện thư viện

Viện Trưởng nói:

- Đây là hình chiếu ma pháp. Huyết Nguyệt Cốc được bao vây bởi ma pháp trận, thứ ta đang nắm giữ chính là một phần của mắt trận. Mọi việc xảy ra trong cốc ta đều có thể quan sát.

Nhất Thành hiểu rõ, đây chẳng khác gì xem trực tiếp mà hiện đại hơn nhiều. Hắn phát hiện hai nhóm người này ăn mặt rất tạp. Nói đúng hơn từ quần áo hai bên đều có người của tứ phong. Trong đó còn có người trung viện vì bên tay áo bên trái có một đồ hình một ngọn núi.

Nhất Thành liếc nhìn mọi người đang ngồi đây, mặt mày ai nấy cũng đều âm trầm. Phó Viện Trưởng hai mắt bốc lửa, không biết chuyện gì nhưng trong thư viện lại chia phe phái tranh đấu thì đã làm đám cao tầng này nóng mặt.

Đúng lúc này, ngoài điện Bạch Thư Sinh đã trở lại, hắn vội vàng chạy vào. Nhất Thành thấy tên này thì cười, đúng là năng suất làm việc rất cao. Chỉ mới một lúc đã tìm hiểu được chuyện gì.

Viện Trưởng mặt mày âm trầm nhìn xuống nói:

- Chuyện gì?

Bạch Thư Sinh do dự giống như có gì đó khó nói. Phó viện trưởng bên cạnh đã nổi nóng quát:

- Nói

Bạch Thư Sinh vội vàng bẩm báo:

- Đệ tử vừa chạy xuống núi túm lấy một tên đang đứng xem chuyện để hỏi. Đệ tử kia kể: Chuyện này bắt đầu là từ việc cháu trai của Tô giáo sư đánh trọng thương một đệ tử.

Viện trưởng lạnh lùng hỏi:

- Ngươi nói đến giáo sư Tô Phát.

Bạch Thư Sinh gật đầu nói:

- Đúng, là giáo sư Tô Phát của trung viện chúng ta. Đứa cháu tên là Tô Hiểu.

Nhất Thành ngớ người, cái tên này quen quen. Hắn vỗ đùi cái bốp hỏi:

- Chắc chắn người đó tên là Tô Hiểu?
Bạch Thư Sinh gật đầu nói:

- Đúng

Viện Trưởng khó hiểu nhìn Nhất Thành:

- Tiểu Sư Thúc quen người này.

Nhất Thành cười nói:

- Quen chứ, rất quen là đằng khác. Viện Trưởng không nhớ chuyện ta mới nhập học sao. Có người nói ta là đi cửa sau, dùng quan hệ để vào thư viện. Sau đó là quyết đấu, ta đánh gần chết tên đó. Người bị ta đánh tên là Tô Hiểu.

Phó viện trưởng bên cạnh như nhớ lại nói:

- Là tên nhóc họ Tô kia. Ta đã cảnh cáo bọn chúng không được lặp bè phái trong thư viện nhưng lời ta nói như nước đổ lá khoai nhỉ.

Hai mắt sáng lên ánh sáng lạnh lùng, quay xuống Bạch Thư Sinh:

- Nói tiếp.
Bạch Thư Sinh lúc nghe Nhất Thành nói thì đã trợn tròn mắt. Trong lòng mặc niệm cho tên tiểu tử họ tô kia. Kẻ hắn tố cáo năm xưa giờ lạ dưới một người trên vạn người trong thư viện. Họ Tô kia có ngày yên ổn mới là lạ. Hắn vội vàng nói tiếp:

- Trong việc này thì không chỉ đơn giản như vậy. Người bị đánh kia là một đệ tử mới làm nhiệm vụ trở về. Bắt đầu thì cũng phải nói đến hai năm trước, thư viện chia làm đệ tử chuyên làm nhiệm vụ để kiếm tài nguyên tu luyện và một đám con cháu của các giáo viên dù không làm nhiệm vụ cũng được tài nguyên. Thậm chí bị bắt buộc làm nhiệm vụ thì đều là nhiệm vụ dễ. Việc này đã xôn xao rất lâu nhưng chưa bao giờ có vấn đề gì cả vì các pháp sư không có quan hệ biết thân biết phận cố gắng làm nhiệm vụ để kiếm tài nguyên.

Nhất Thành nhìn quanh phát hiện không ai có phản ứng gì, có vẻ như mấy người này biết chuyện này. Bạch Thư Sinh tiếp tục:

- Hôm trước, nghe nói vị đệ tử kia đắc tội với Tô Hiểu. Không ngờ Tô Hiểu này lại kéo theo nhiều pháp sư đánh người kia đến tàn phế hai chân. Các trị liệu sư đang rất cố gắng cứu chữa hai chân cho đệ tử đó. Biết việc này huynh đệ trong nhóm làm chung nhiệm vụ với người đệ tử kia nổi giận đùng đùng tìm đám Tô hiểu nói lý. Kết quả là Tô Hiểu cạnh thế khinh người, mâu thuẫn càng sâu, lời lẽ khó nghe nên chọc giận đám đệ tử chuyên làm nhiệm vụ kia.

Mọi người đã hiểu rõ chuyện gì, tất cả điều quay sang nhìn về phía tấm kính, tình hình trên kia có biến. Viện trưởng lại phất tay lần nữa, lần này bọn họ có thể nghe thấy thanh âm. Bạch Thư Sinh đứng sang một bên chờ lệnh và cũng quan sát diễn biến trên màn ảnh.

“Tô Nhật giáo sư đến!”

Đến là một trung niên mặc quần áo có ký hiệu của Đông viện. Trung niên vừa đến nơi thì Tô Hiểu chạy từ trong đám người ra:

“Sư Thúc, cuối cùng ngươi cũng đến.”

“Cháu trai ta gọi sao ta không đến được. Nói đi xảy ra chuyện gì?”

Tô Hiểu bắt đầu kể lại chuyện nhưng trở thành tên kia bắt nạt hắn rồi thêm mắm thêm muối vào. Nhất Thành nghe mà lắc đầu, đúng là tên con ông cháu cha nào cũng chỉ có một kịch bản.

Tô Nhật đi đến trước đám người đối diện, nói với kẻ đứng trước:

“Là ngươi có tranh chấp với cháu ta? Mọi chuyện ta đều hiểu rồi. Thực ra thằng bé có chỗ không đúng nhưng các ngươi cũng không nên ra tay đả thương người khác. Thế này đi, ta làm người làm hòa. Trước mặt những người ở đây, các ngươi hãy quỳ xuống, cúi lạy cháu ta ba cái. Những chuyện trước đó, coi như chưa từng xảy ra, thế nào?”

Một thanh niên đứng trong mười người đối diện quát:

“Thật quá đáng, rõ ràng không phải là lỗi của bọn ta. Dựa vào đâu bắt bọn ta quỳ xuống xin lỗi, có thực là ông đã hỏi rõ ràng chuyện xảy ra không?”

Tô Nhất khuôn mặt trở nên lạnh lùng nói:

“Chết cũng không chịu nhận lỗi à? Lão phu cũng đoán được đại khái sẽ thế này rồi? Nhóc con ra đây, nói rõ chuyện gì?”

Chương 118: Ta làm chủ việc này được không?

Một thanh niên đứng sau Tô Hiểu đi ra:

“Ta với Tô Hiểu sư đệ kiếm được khoáng thạch lạ trong núi. Muốn mang đem bán, nhưng trên đường lại gặp tên đệ tử kia. Không chỉ muốn cướp đồ của bọn ta, còn ra tay đánh ta bị thương. Hắn đúng là vô liêm sỉ, bọn ta đã nhường cho hắn rồi, hắn lại cố chấp bức người ép chúng ta giao hết mọi thứ ta có ra. May mắn các sư huynh đệ của bọn ta đi ngang qua, mới đem tên kia đánh trọng thương. Nếu không thực sự phải bỏ mạng trước tên vô sỉ kia.”

Tô Nhất lạnh lùng nói:

“Đây là bước nhượng bộ lớn nhất của lão phu rồi. Đối với các ngươi đã quá công bằng, tên kia bị đánh là đáng chết. Các ngươi gây chuyện thì phải chịu hậu quả. Quỳ xuống xin lỗi cháu ta và bọn họ. Giải quyết chuyện này như vậy đã là may mắn cho các ngươi rồi. Gây sự trong thư viện, bị đánh chết cũng đáng.”

Nhất Thành thành nghe thế thì cười lên làm mọi người chú ý đến hắn, hắn xoay qua nói với viện trưởng:

- Vị Tô Nhất giáo sư này cũng thật biết nói chuyện. Nghênh nghênh ngang ngang đến đây, cháu trai lại kéo bao nhiêu đệ tử đến đánh nhau, bây giờ còn bắt mười người kia quỳ xuống trước mặt bao nhiêu người nữa chứ. Thiên tài, thiên tài nha. Viện trưởng, cảm giác nhục nhã này mới mãnh liệt nhất, công bằng cái gì chứ. Chuyện này rõ ràng là cố ý sắp đặt… nếu chống đối lão chính là chống đối lão sư Ha, ha, ha.. Giờ mười người kia trở thành tội đồ chống đối cả thư viện.

Viện trưởng nhíu mày, hắn sao không nhìn ra việc này. Viện trưởng lạnh lùng nói:

- Bạch Thư Sinh, truyền lệnh của ta…

Nhất Thành liền ngăn cản:

- Khoan đã viện trưởng, tình tiết đang hay làm sao lại phá hỏng. Cứ từ từ xem thế nào đã..

Mọi người ở đây cười khổ, vị tiểu sư thúc này thật sự thích gây chuyện mà. Viện trưởng cũng không biết làm sao? Hắn có quyền bảo đệ tử mình đi ngăn cản nhưng như thế lại trái lời vị tiểu sư thúc này. Dù người này còn nhỏ nhưng cũng là sư thúc, có thể làm vậy sẽ làm mất mặt tiểu sư thúc này. Viện trưởng đành cầu ý kiến của Hồng Lão, thấy Hồng Lão lắc đầu bảo nghe theo tiểu sư Thúc thì viện trưởng mới phất tay Bạch Thư Sinh lui ra, tiếp tục xem.

Bạch Thư Sính phía dưới cười khổ, giờ mới biết vị tiểu sư thúc là người thích gây chuyện. Chắc chắn sau này thư viện sẽ không có một ngày yên.

Tô Nhất vừa tiến đến gần mười người bên kia, trên mặt hiện ra vẻ đểu cợt tiếp tục nói:

“Mau quỳ xuống, ta đã nói rất rõ ràng rồi nhỉ! Lão phu không có nhiều thời gian ở đây lãng phí với các ngươi đâu. Còn có rất nhiều việc đang đợi lão phu xử lý đấy, đừng bắt ta phải nói lại lần nữa. Nhân lúc ta còn đang nhẫn nại, mau quỳ xuống cho ta. Nếu các người còn đang lo lắng chuyện tôn nghiêm với người khác thì không cần nữa đâu. Đến ngày mai không ai còn nhớ các ngươi nữa vì tôn nghiêm các ngươi không đáng một đồng. Các ngươi nói có đúng không?”

Tên thanh niên đứng đầu mười người mặt mày âm trầm giận giữ. Tô Nhất dứt lời đã đến gần định vỗ vai tên này thì:

- BốpTên thanh niên đứng đầu tung một đấm vào bụng Tô Nhất. Lão quá chủ quan, với quá gần, bị thanh kia đánh bay ra sau. Tên thanh niên kia không dừng lại mà tiếp tục xuất quyền, một nắm đấm xuất hiện trên không tấn công về phía tên vừa mới đứng ra chỉ trích đồng bạn của hắn.

- Bốp.

Nắm đấm kia đám mạnh vào mặt tên kia. Thổi tên kia bay lui ra sau đập vào người Tô Hiểu, cả hai ngả chỏng choài dưới đất. Thanh niên lạnh lùng nói:

- Đừng có tự cao tự đại, các ngươi không có tư cách giáo huấn ta đâu.

Tô Nhất vùng dậy từ dưới đất quất:

- Các ngươi… đám không biết trời cao đất dày các ngươi, hôm nay ta nhất định dạy dỗ các ngươi đến nơi đến chốn. Người đâu, lên đánh bọn chúng. Mười người các ngươi nghe rõ đây, tên nào dám động thủ, ta sẽ đuổi chúng ra khỏi thư viện.

Phía sau đi ra một tên thanh niên cầm một cây gậy lớn.

Lúc này, Nhất Thành đang xem thì khó hiểu. Vì sao Tô Nhất bị đánh lại không tự mình động thủ. Quay sang hỏi viện trưởng:

- Vì sao Tô Nhất không động thủ?Viện trưởng nói:

- Lão sư thư viện không được động thủ với đệ tử. Trừ khi đệ tử đó mạnh hơn hoặc cùng cấp bật, nếu không lão sư đó sẽ bị trục xuất của thư viện. Đây là nguyên tắc bất thành văn mà Tổ Sư để lại.

Nhất Thành gật đầu xem như hiểu. Hắn cười lên, nếu luật đã như vậy thì càng thêm thú vị. Như vậy đánh lớn lão sư cũng không dám xuất thủ. Hắn quay sang nói với viện trưởng:

- Viện trưởng, cho ta làm chủ việc này được không?

Viện trưởng nghe vậy thì cười khổ, đám người kế bên cũng bó tay. Nếu cho vị tiểu sư thúc làm chủ việc này không biết sẽ như thế nào đây? Chắc kết quả không tốt đẹp gì. Đáng lẻ việc này đã được ngăn cảng và dừng lại từ lúc viện trưởng biết chuyện, chứ không chờ đến xảy ra xung đột như vậy.

Hông Nhân bên kia lên tiếng:

- Để tiểu sư thúc của ngươi làm chủ việc này đi.

- Dạ

Viện trưởng cười khổ đành phải chấp thuận. Ở đây không ai biết Hồng Nhân đang nghĩ gì nhưng có vẻ lão rất rất thích vị tiểu sư đệ này. Bọn họ không thể đắc tội với tiền bối này được.

Nhất Thành thấy phó viện trưởng lửa giận đùng đùng nảy giờ thì nói:

- Tiểu sư điệt cứ ngồi yên xem kịch hay. Đừng nóng giận làm gì cho tốn sức. Sau khi kết thúc, tiểu điệt có thể tìm bọn hắn xả giận. Bây giờ cứ xem đi đã.

Pháp Nhân đang đùng đùng nổi giận nghe vậy cũng xìu xuống. Bó tay rồi, viện trưởng và Hồng Lão đã đồng ý, hắn cũng chỉ có thể ngồi xem kịch thôi. Bốn phong chủ thì không thể nói gì hơn, trước mặt họ là những người có quyền cao nhất ở thư viện, không thể lên tiếng. Bên kia, Nguyệt Nhị và Nguyệt Tứ vẫn đang quan sát cả Nhất Thành, lẫn diễn biến sự việc trên kính, nãy giờ không mở một lời nào.

Thấy mọi người động ý, Nhất Thành quay xuống nói:

- Tiểu Bạch, nhanh chóng rời đi thông báo cho tất cả lão sư. Không ai được tham gia chuyện này, không được ngăn cản hay là xuất thủ. Nếu không mang đầu đến đây gặp viện trưởng…

Chương 119: Toàn là lũ phế vật

Bạch Thư Sinh bị gọi là "Tiểu Bạch" thì ngớ người sau đó chỉ biết nhăn nhó đáp lại một tiếng ‘Vâng’. Lúc rời đi, Nhất Thành lại nói tiếp:

- Tìm hiểu tin tức của các đệ tử sắp tranh đấu dưới kia. Càng rõ càng tốt.

Sau khi nhận lệnh xong, Bạch Thư Sinh lao nhanh ra ngoài. Chỉ vài khắc hơi thở, hắn đã quay lại, có vẻ không phải hắn tự chính mình đi truyền đạt mệnh lệnh, mà có đệ tử phía dưới chờ lệnh của hắn. Trong tay hắn đang cầm theo một danh sách đệ tử, tiến vào điện. Nhất Thành gật đầu hai lòng, gọi hắn tiến đến gần hơn nói:

- Được rồi, ngươi bắt đầu đi, giới thiệu về các đệ tử đang chiến đấu phía dưới.

Bạch Thư Sinh gật đầu bắt đầu giới thiệu đệ tử cho Nhất Thành và mọi người ở đây:

- Người cằm cây gậy kia gọi là Tam …..

- ----------------------

Tên thanh niên cầm gậy lớn đi đến gần mười người, vác gậy lên vai cười lạnh nói:

- Rõ ràng là các ngươi làm sai, vậy mà còn dám ngông cuồng đánh người, bảo các người quỳ là đã là rất nể mặt các ngươi rồi.

Phía sau chín người lạnh lùng, chuẩn bị xuất thủ. Thanh niên đứng trước chỉ giơ tay bảo:

- Đừng qua đây.

- Nhưng Võ, chúng ta…

Võ là tên thanh niên đứng đầu, hắn nói:

- Tự ta làm là được rồi, các ngươi chờ tí nữa.

Tam liền ‘hả’ một tiếng, vung cây gậy lớn quá đầu, vừa bổ xuống vừa nói:

- Thật là càn rỡ, còn dám nói lời ngông cuồng như vậy. Ta muốn xem xem ngươi dám đánh trả hay không.

- Bốp
Tay của Võ xuất hiện một lớp ánh sáng trắng bao bọc, chụp lấy cây gậy đang đánh xuống. Tam thấy vậy thì điên cuồng cười lên:

- Ngươi dám đánh trả, ngươi chết chắc.

Vừa nói xong, Tam đã ăn một cước vào bụng. Đá hắn bay trở lại phía sau đám người Tô Hiểu. Võ chống gậy xuống đất, cười lạnh nói:

- Đúng là một đám phế vật, chỉ biết trốn ở thư viện. Gặp quái dị thì cụp đuôi chạy, đúng là thư viện tốn cơm nuôi một đám phế vật.

Tam vừa mon men đứng dậy, Võ đã ném cây gậy đi với tốc độ cực nhanh đập thẳng vào mặt tên này. Tam hét lên đau đớn, ôm má phải lăn lộn trên đất. Máu tươi chảy ra xối xả, lênh láng trên đất.

Tôn Nhất thấy vậy thì nổi giận đùng đùng, chưa có tên nào dám chống đối hắn như vậy. Lão hét lớn:

- Tất cả đệ tử nghe lệnh, bắt mười tên đó lại cho ta. Chỉ cần không chết, dùng cách nào cũng được. Lên hết cho ta.

Đám pháp sư phía sau lão hét lớn xông lên:

- Bọn họ chỉ có mười người, cùng nhau xong lên tấn công, làm thịt chúng.

Chín người phía sau Võ cũng trở nên lạnh lùng hẳn đi, cả người bừng lên pháp lực. Bọn họ nhịn đám người này lâu lắm rồi. Chiến thì chiến. Mười người bị bao vây vào giữa, nhưng không hề có một chút sợ hãi.
Chín người đứng thành hình tròn bảo vệ một nữ nhân ở giữa. Nữ nhân ở giữa xuất ra một quyền trượng ma pháp. Ánh sáng mộc hệ mờ ảo bốc hơi lên. Một kết nối giữa nàng cùng chín người còn lại được hình thành. Nàng chính là hệ bổ trợ, vì thế mới được bảo vệ kỷ như vậy, chỉ cần nàng vẫn đứng vẫn thì chín người bên ngoài sẽ được tăng sức mạnh.

- Phép thuật Vô Không Quyền

Võ là người đầu tiên tiếp lấy đám người xông đến, phép thuật hội tụ hai tay, liên hoàng đấm được đánh ra về phía đám người đang xong đến. Nhiều kẻ liền dùng thuẩn, kim hệ hoặc thổ hệ phòng ngự nhưng cũng bị ‘quyền’ của Võ đánh bật lùi. Một đám xong đến gần nhưng cũng không làm ra hiệu quả gì, Vô Không Quyền có thể đánh tầm xa hoặc cận chiến. Quyền pháp của hắn lại rất linh hoạt nhuần nhuyễn, càng đánh, số người bị đánh lùi càng nhiều.

Bốn người khác thì có người dùng đao, dùng kiếm đón đỡ. Đao pháp kiếm pháp luyện rất tốt, kinh nghiệm chinh chiến nhiều. Kèm theo phong thuộc tính nên kiếm thuật và đao thuật được thi triển với tốc độ cao, mỗi lần chém đều xuất hiện một kiêm, đao khí ngắn. Thế nên dù người bên kia xong đến rất đông nhưng trong một lúc nhất thời lại không làm gì được mười người bọn họ. Để tránh giết hại động môn, dù là ai thi phép, các loại phép thuật được đánh ra tránh đi những chỗ yếu hại.

Những người khác cũng không kém, họ không chiến đấu một mình mà kết hợp. Phong Hỏa Lôi Thổ được mấy thanh niên trong nhóm mười người thi triển liên tục, các nguyên tố phép thuật này kết hợp với nhau tạo thành những trận lốc hỏa nhỏ. Thổ phép thuật biến mặt đất gồ ghề khó di chuyển, lợi dụng cơ hội này trên trời mây đen kéo đến, lôi phép thuật tạo ra từng vùng sốc điện cực mạnh đánh vào đám người đang xong đến. Rất nhiều người xong đến bên này đều bị cơn lốc hỏa và lôi điện đánh trọng thương.

Dù mười người này kinh nghiệm hay phối hợp rất ăn ý nhưng người đối diện quá đông, cũng có pháp sư mạnh. Sau một lúc chen chúc tấn công ồ ạt không có kết quả. Bọn họ liền hiểu ra không thể xong lên như mấy tên điên. Bọn họ bắt đầu từng người xong lên, tạo ra khoảng trống thay nhau công kích mười người. Chỉ sau một lúc thì nhóm người của Võ dù phối hợp rất ăn ý củng sắp chịu không nổi.

Cuối cùng, từng người theo Võ bắt đầu thất bại. Pháp sư Phong Hỏa bị đánh bại đầu tiên, bị đám người kia áp sát, dưới mấy đợt công kích tầm gần thì không chịu nổi. Kết quả là bị đánh bầm dập người, sau đó là mấy tên dùng đao kiếm, cũng thất bại, một tên bị hỏa thuật đốt đến bốc khói. Mấy tên còn lại thì bị đánh đến học máu. Nữ pháp sư hệ bổ trợ kia cũng bị mộc hệ của một nữ nhân khác trói chặt. Hai má bị đám nữ nhân đối diện vả mấy phát, in rõ mấy giấu tay.

Người còn lại chỉ còn Võ, hắn lâm vào điên cuồng. Liều mạng chiến đấu, ăn người khác một kích, thì cũng trả lại một quyền.

Viện trưởng thấy vậy thì thở dài:

- Tiểu sư thúc, bọn họ đã thất bại. Nên cho người dừng lại, nếu không có thể sẽ có người mất mạng không cần thiết.

Nhất Thành mặt trở nên lạnh lùng nói:

- Chưa đâu, việc này chưa thể kết thúc như vậy?

Mọi người ngớ người, không biết ý của Nhất Thành là gì. Nghe câu tiếp theo của hắn nói mới làm mọi người khiếp sợ:

- Đệ tử thư viện toàn là lũ phế vật, gần 100 tên lại phải mất nhiều thời gian như vậy mới đánh bại 10 người. Cảnh giới thì khá tương đương nhau. Như vậy thì thư viện nuôi trăm tên đệ tử này làm cái gì, không bằng giết sạch, nuôi một đám đệ tử mới còn tốt hơn.

Nhất Thành nhìn xuống Bạch Thư Sinh phía dưới trầm giọng nói:

- Bạch Thư Sinh, ngươi nhanh chóng rời đi, kích động đám đệ tử chuyên làm nhiệm vụ tham gia trận chiến kia. Ta muốn đám công tử bột kia một tên cũng không đứng dậy nổi. Nếu Tô Nhất hay bất cứ lão sư nào nhúng tay, cứ giết cho ta.

Chương 120: Nếu vậy thì có cách gì đây?

Bạch Thư Sinh đầu tiên hơi ngớ người nhưng sau rùng mình khiếp sợ. Vội vàng chạy nhanh ra ngoài đi làm theo mệnh lệnh của Nhất Thành.

Không chỉ Bạch Thư Sinh khiếp sợ mà người ở đây đều rung động. Lúc nãy trên người Nhất Thành tỏa ra sát khí kinh khủng. Đậm đặc đến mức gần như ai cũng có cảm giác ngửi thấy mùi máu trong không khí. Một tên nhóc mang theo sát khí đồ sát vạn người, kèm theo lời nói lạnh như băng làm bọn họ phản ứng không kịp. Đến cả Hồng Lão và Pháp Nhân cũng không thể tin nổi.

Bạch Thư Sinh đang lao nhanh xuống núi nhưng trong lòng lại vô cùng hải hùng khiếp vía, vừa rồi hắn nhìn vào mắt Nhất Thành. Đôi mắt kia đen nhánh sâu thẩm, hắn như lọt vào địa ngục thâm uyên, nơi có vạn linh hồn đang gào thét. Hắn cảm giác lúc nãy mà còn chần chờ ở đó, không chừng sẽ bị tiểu sư thúc tổ này giết ngay tại chỗ. Thế nên chưa kịp hỏi ý kiến của sư phụ mình, hắn đã lao ra ngoài nhanh như gió.

Nhất Thành thở ra một hơi, thu liễm tâm tính kích động vừa rồi. Hắn thấy mười người kia bị đánh bại thảm hại như vậy thì trong lòng bùng lên lửa giận ngút trời. Không khống chế được mà toát ra sát khí ngùn ngụt như vậy, vừa rồi hắn cảm giác như mình đang muốn giết sạch tất cả người ở đây. Thật sự rất tà môn.

Thấy mọi người đang nhìn chằm chằm mình, Nhất Thành gải gải đầu cười cười nói:

- Lúc nãy hơi kích động, mọi người không cần để ý.

Hồng Lão bên cạnh có vẻ nghi ngờ liền hỏi:

- Sư đệ, tu vi của người?

Nhất Thành nhìn lão cười nói:

- Uh ta mới đột phá cấp S không lâu.

Hồng lão trợn tròn mắt, mà không chỉ Hồng Lão đến mấy người kế bên cũng khiếp sợ. Bon hắn tất biết chuyện Nhất Thành, không ngờ chỉ cần năm tháng đã đột phá đến cấp S. Phó viện trưởng nghi ngờ hỏi viện trưởng với Hồng lão:

- Hai vị đã truyền cho tiểu sư thúc kỹ năng phép thuật kia chưa?

Viện trưởng gật đầu:

- Rồi, 2 tháng trước ta đã đưa qua một bản. Tiểu sư thúc tu luyện phép thuật kia rồi chứ?

Nhất Thành gật đầu: - Có, phép thuật kia khá hữu dụng khi đột phá cấp S, cũng giúp ta nhanh chóng nhập môn phép thuật cần học. Hèn gì đám đệ tử kia lúc chiến đấu lại có khả năng kết hợp một số phép thuật nhỏ lại với nhau. Giúp tăng lên sát thương cho phép thuật của mình.

Hồng Nhân lại hỏi tiếp:

- Vậy thì Vô Hạn Chi Đao phép thuật, sư đệ có tu luyện được không?

Nhất Thành gật đầu cười nhìn lão. Hồng Nhân vui mừng đứng bật dậy cười lớn:

- Ha..Ha..Ha.. sư phụ có truyền nhân, sư phụ có truyền nhân.

Lão kích động không thôi, nhưng không chỉ mình lão mà đám người viện trưởng cũng kích động. Làm sao bọn họ không biết môn phép thuật đao pháp nổi danh thiên hạ kia. Hai vạn năm không ai học được, không nghĩ tới bây giờ vị tiểu sư thúc lại có thể học được. Thật sự quá thần kỳ.

Trong lúc bọn họ nói chuyện thì tình hình trên kính đã có biến. Không hiểu Bạch Thư Sinh dùng thủ đoạn gì, một đám học viên gần trăm người liền từ bốn phương tám hướng mang đủ loại phép thuật đổ ập đến nơi chiến trường của Võ. Võ sắp thất bại thì được đám người kia trợ giúp, chiến đấu lại tiếp tục.

Trận chiến quy mô lớn xảy ra, gần ba trăm đệ tử điên cuồng chém giết. Nhưng tiếng kêu la thảm thiết và tiếng ai oán vang lên khắp nơi. Lần này đám người phía Tô Hiểu thất bại thảm hại, thực sự có sự khác biệt rất lớn giữa đệ tử làm nhiệm vụ và mấy tên nhóc bám riết thư viện kia.
Lúc trăm đệ tử khác đến, Tô Nhất định xuất thủ, nhưng lão mới định thi phép thì sau lưng lão xuất hiện một thân ảnh. Chộp vào vai Tô Nhất rồi cả hai biến mất. Nhất Thành lúc đó cũng thấy Bạch Thư Sinh thân ảnh nhưng hắn không có động thủ chỉ nhìn chầm chầm Tô Nhất.

Trận chiến kết thúc, các giáo sư vẫn không ai đến. Gần trăm tên đệ tử trên đất kêu la thảm thiết nhưng vẫn chưa thấy ai xuất hiện giải quyết vấn đề. Rất nhiều đệ tử đứng xem đều cảm thấy tình hình không đúng, nhưng không biết làm sao, họ cũng không dám loạn động.

Viện trưởng định nói gì đó thì Hồng Nhân ra dấu bảo hắn khoan hay lên tiếng. Nhất Thành thấy mọi người đã không thể ngồi yên. Điều này chứng tỏ bọn họ rất quan tâm trăm tên phế vật đệ tử kia nhưng không ai lên tiếng nói gì. Bây giờ người mạnh nhất ở đây chính là Viện Trưởng và Phó viện trưởng, nhưng họ lại không dùng thực lực đè người, vẫn rất tôn trọng Hồng Lão. Nhất Thành rất thích những người này, biết trên biết dưới mới đáng làm người.

Nhất Thành nhìn quanh mọi người, thấy Bạch Thư Sinh quay lại rồi cũng lên tiếng hỏi:

- Ta tuổi còn nhỏ, cũng không hiểu nhiều về thư viện. Nhưng ta biết thư viện đang chịu áp lực rất lớn từ các thế lực bên ngoài. Nếu không có Viện Trưởng và Phó viện Trưởng đứng ra, không cần nói thư viện này đã bị diệt từ lâu. Ta chỉ muốn hỏi, các vị biết vì sao không?

Bốn vị Phong chủ, hai lão Nguyệt Nhị và Nguyệt Tứ lâm vào trầm mặt. Còn phó viện trưởng và viện trưởng không nói gì, chỉ lạnh lùng ngồi đó. Có vẻ như câu hỏi này đã chạm đến gì đó của tất cả ngươi ở đây.

Thấy không ai trả lời, Nhất Thành quay sang nhìn Bạch Thư Sinh đứng phía dưới:

- Bạch Thư Sinh, ngươi là đệ tử của viện chủ? Có vẻ rất được mọi người trong thư viện tín nhiệm. Ngươi nói đi. Không cần lo lắng, cứ nói thật lòng mình.

Bạch Thư Sinh phía dưới hơi luống cuống, hắn rất ít gặp tình cảnh này. Cũng chưa bao giờ nêu ý kiến trước mặt mấy vị có quyền lực như vậy. Nhưng thấy Nhất Thành cười nhìn hắn thì đành thở dài nói:

- Tiểu Sư Thúc Tổ, theo ta thì do chúng ta mất quá nhiều pháp sư mạnh trong các cuộc chiến. Bị thế lực bên ngoài chèn ép, dẫn đến việc mất đi tín nhiệm của người trong thiên hạ, các thiên tài đều chọn gia nhập các thế lực khác, dẫn đến thư viện thiên tài tàn lụi, dần mất đi ưu thế.

Nghe Bạch Thư Sinh nói mọi người ngồi đây đều gật đầu, đúng là tình hình như vậy. Thật sự mấy trăm năm lại đây, thiên tài trong thư viện càng thưa thớt, càng lúc càng mất đi ưu thế. Các lãnh địa dần bị thu hẹp.

Nhất Thành nhìn Bạch Thư Sinh hỏi tiếp:

- Ngươi nói xem, việc này phải xử lý như thế nào?

Bạch Thư Sinh nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng chỉ biết thở dài, không tìm được cách. Thiên tài không chịu gia nhập thư viện, bên ngoài bị các thế lực lớn chèn ép, không thể trở mặt. Nếu vậy thì có cách gì đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau