QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Biến hóa sau ba năm

Nhất Thành cười nhếch mép nghỉ, bọn họ phải cảm thấy may mắn lúc đó ta bất tỉnh nếu không thì không chỉ chém một hai tên đâu. Mà hắn càng kính nể phó viện trưởng lẫn viện trưởng. Không nghỉ hai người này cũng bá đạo như vậy, chấn nhiếp chính ma hai đạo. Có thể thấy thực lực bọn họ cực mạnh.

- Sau đó thì sao?

- Sau đó thì trong ba năm qua, không biết có vấn đề gì mà quái dị xuất hiện khắp nơi. Dị tà giáo cũng xuất hiện đi lại trong các quốc gia. Ba năm qua Tây Đại Hoang loạn thành một đống. Ma Đạo cùng Chính Đạo cuối cùng cũng bỏ qua thù hận cũ, tập trung vào dẹp loạn. Nhiệm vụ được đưa đến các môn phái lớn càng lúc càng nhiều. Đệ tử chính ma hai đạo tổn thất thảm trọng, nhưng thiên tài cũng theo đó xuất hiện lớp lớp. Thậm chí có một số nhiệm dụ dẫn đến đoàn diệt, người thường thì sống trong run sợ. Tối đến hầu như không dám ra khỏi nhà.

Nhất Thành gật đầu như đã hiểu, sau đó nhìn Mập Mạp hỏi:

- Ngươi thì sao? Thổ phép thuật học đến đâu rồi? Đẳng cấp gì rồi? Chắc là cũng có tiếng tăm trong giới pháp sư rồi chứ?

Mập Mạp gãi gãi đầu cười:

- Ta thì đã đến cấp S, Silver Plate Thiên Cầm sơ cấp. Cũng được xem là thiên tài, tiếng tăm thì cũng tàm tạm. Chúng ta đã lên giáp hai, phần lớn đệ tử đều quyết định ở lại thư viện. Ah, ngươi nên biết sau giáp một chúng ta có thể lựa chọn quyền đi hay ở lại thư viện. Nếu đi sẽ thành ký danh đệ tử của thư viện, có thể gia nhập thế lực khác. Nếu ở lại thì sẽ chính thức trở thành đệ tử của thư viện. Lên giáp hai, chúng ta không còn được các giáo sư tập trung dạy bão nữa mà chọn các chủ phong của thư viện để tham gia. Sau đó làm nhiệm vụ kiếm tài nguyên tu luyện. Nói chung giáp một đệ tử chỉ là bề ngoài của thư viện, lên giáp hai, chúng ta mới trở thành đệ tử chính thức của thư viện. Lúc này mới tiếp xúc với cao tầng của thư viện.

Nhất Thành ồ lên kinh ngạc, không nghĩ tới ba năm trước gặp học viên giáp hai và giáp ba lại không biết bọn họ không phải là đệ tử bình thường như bọn hắn. Mà càng kỳ quái hơn, sao thực lực đám người này tăng nhanh thế? Tên Mập Mạp này 3 năm đã đến cấp S, phải biết lúc trước sư huynh Bạch Tư Thường giáp hai đệ tử mới đến Red Plate đỉnh phong.

Mập Mạp như hiểu được Nhất Thành nghĩ gì thì giải thích:

- Ngươi cảm thấy ba năm qua thực lực ta tăng nhanh phải không?

Nhất Thành gật đầu, Mập mạp cười khổ nói:

- Ta thật sự không rõ việc này là vì sao nhưng ba năm qua các loại thiên tài địa bảo xuất hiện lớp lớp. Chúng ta làm nhiều vụ gặp được rất nhiều cơ duyên thế nên đẳng cấp mới tăng nhanh như vậy. Hầu hết đệ tử Giáp hai đã đến cấp Silver Plate. Bọn họ cũng được tu luyện nhiều loại phép thuật bổ trợ khác nhau. Việc này là nhờ vào hai năm trước, từ trung tâm đại lục truyền ra một loại pháp môn tăng cường sức chứa và nâng cấp Plate từ Red Plate lên Silver Plate nhanh chóng. Loại kỹ thuật này còn giúp mở rộng sức lĩnh ngộ, tâm lực và rút ngắn thời gian tu luyện của các pháp sư. Vì thế đẳng cấp ta lại tăng nhanh như vậy. Ta bây giờ thổ phép thuật vẫn là chính nhưng cũng luyện thêm các loại bổ trợ phép thuật như mộc và phong. Pháp Sư bây giờ đã có chiến lực mạnh hơn lúc ba năm trước rất nhiều. Giờ thì không còn phân biệt chiến sĩ hay gì nữa rồi, mỗi người ở cảnh giới thấp đã có thể tu luyện một hai loại phép thuật nên việc quan tâm nhiều nhất bây giờ là thiên phú. Nếu ai có hai ba loại thiên phú ma pháp thì càng tốt, họ sẽ không tốn nhiều tâm lực như người khác phải bỏ ra. Việc này đến lúc ngươi tu luyện thì sẽ biết.

Nhất Thành gật đầu, không nghỉ chỉ trong ba năm mà nhiều biến đổi như vậy. Có vẻ như pháp sư bây giờ đã khác trước. Bọn họ có thể dùng nhiều loại ma pháp hơn, lúc chiến đấu sẻ đa dạng phong phú hơn lúc trước. Nhất Thành đang suy nghĩ thì nghe Mập Mạp hỏi:

- Ngươi giờ tính sao? Ta vừa nói chỉ là giới thiệu qua thôi, phần còn lại ngươi có thể tự mình tìm hiểu.Nhất Thành gật đầu cười nói:

- Ta mới tỉnh lại, chưa quen thuộc với cơ thể này. Phép thuật thì đã mất hết, ta sẽ cố gắng để hồi phục chúng. Ta có thể phải ở lại đây một thời gian dài để hồi phục. Ah, mà ngươi không hiếu kỳ về việc cơ thể ta teo nhỏ sao?

Mập Mạp lắc đầu:

- Ta đã nghe chuyện của ngươi gặp từ phó viện trưởng. Mà mỗi người đều có bí mật của mình, có một số việc không cần tò mò tìm hiểu thì hơn. Ta chỉ cần biết ngươi vẫn là Nhất Thành trước kia là được.

Nhất Thành nở một nụ cười tươi, cảm thấy Mập Mạp này làm người rất tốt, đáng để hắn kết giao:

- Huynh đệ ngươi ta nguyện kết giao, sau này có việc gì thì ngươi không cần ngại mở miệng. Ta không biết giúp được nhiều không nhưng có mặt lúc ngươi cần.

Mập Mạp cũng cười:

- Được, sau này ngươi cũng vậy. Có việc không ngại mở miệng với ta. Ta sẽ giúp hết sức có thể.Sau đó hai ngươi hàng huyên thêm một chút, Mập Mạp đứng dậy nói:

- Ta đi báo việc này với Phó Viện Trưởng và Tiểu Bưu lão sư. Bọn họ lúc rảnh đều sẻ ghé qua thăm ngươi, hai ba tháng lại gọi trị liệu sư đến xem xét ngươi. Chắc chắn sẽ rất vui mừng khi nghe tin ngươi tỉnh lại.

Nhất Thành gật đầu đưa Mập Mạp ra cửa. Tên này đến đã cho hắn rất nhiều thông tin. Giờ đây việc đầu tiên là tập luyện để thích ứng với cơ thể mới này. Sau đó là luyện lại phép thuật mình đã học lúc trước mới được.

Bây giờ trời vừa mới sáng rất thích hợp luyện võ, Nhất Thành đóng cửa nhà tranh đi ra giữa sân luyện quyền. Quyền pháp của hắn là võ thuật Karate của kiếp trước. Cách vận dụng lực lượng cũng như vậy, mỗi nắm đấm đánh ra đều kéo lên tiết rít của gió cùng với tiếng phách không. Bây giờ cơ thể này đã đạt đến 500 mã lực, một quyền đánh ra tựa như núi đè. Tên nào xui xẻo trúng quyền của hắn chắc chắn sẽ phải nằm đo đất. Sau một lúc luyện quyền, hắn chuyển sang nhảy nhót, bay nhảy. Các động tác giúp cơ thể trở nên dẻo dai hơn. Trong lòng hắn thầm nghĩ:

- Cơ thể mới này quá tuyệt vời. Có điều hơi nhỏ, cần nhanh chóng lớn lên. Như vậy thì làm sao tán gái?

- Vù, vù, vù, vù!

Hai tai Nhất Thành động đậy, bây giờ lục giác của hắn rất nhạy bén, chỉ cần một gió thổi hắn cũng có thể nhận biết. Hắn dừng lại việc tập luyện mà đứng giữa sân chờ đợi.

Chỉ mấy giây sau, xuất hiện trước mắt Nhất Thành là bốn nam nhân. Nhất Thành thấy bốn người này thì cười:

- Mọi người vẫn khỏe chứ?

Bốn người đến kia chính là, Hồng Nhân sư huynh của hắn, phó viện trưởng Pháp Nhân, Viện trưởng, và tiểu Bưu lão sư.

Hồng Lão cười ha hả nói:

- Ha,..Ha,.. Dù trị liệu sư cao cấp nói gì, ta cũng nghỉ sư đệ sẽ tỉnh lại, nhưng không nghỉ lại nhanh như vậy đậy. Có vẻ như sư đệ hồi phục rất tốt. Cơ thể rất khỏe mạnh.

Chương 112: Hai tiểu sư điệt miễn lễ

Pháp Nhân và Viện Trưởng liền đi lên một bước cúi người hô:

- Bái kiến Tiểu Sư Thúc.

Nhất Thành ngẩn người, đúng ha? Theo vai vế thì hắn lớn hơn hai người này. Hắn thành cười nói:

- Hai tiểu sư điệt miễn lễ

Mấy người dở khóc dở cười, Nhất Thành giờ như một thằng nhóc mười tuổi mà hai người gấp mấy trăm lần tuổi được hắn gọi là tiểu diệt. Cảm thấy bối phận loạn thành một đống. Tiểu Bưu cũng đi lên khó khăn nói:

- Tiếu Sư thúc Tổ.

Bối phận lão lại thấp hơn Hồng Nhân quá nhiều. Phải gọi là Sư Tổ, thành ra phải gọi Nhất Thành như vậy. Nhất Thành cười càng tươi hơn:

- Uh.

Nhất Thành quay sang nói với Hồng Lão:

- Sư huynh, mọi người vào trong ngồi nói chuyện. Đứng trước nhà vậy không hay.

Bốn người vào trong căn nhà tranh, ngồi quanh cái bàn nhỏ. Hồng Lão lên tiếng:

- Sư đệ cảm thấy thế nào? Có cần ta gọi người đến xem xét giúp không?

Nhất Thành lắc đầu:

- Đa tạ sư huynh nhưng không cần đầu, ta hiểu rõ cơ thể mình hơn ai hết. Giờ đã không còn vấn đề gì rồi. Cần thời gian thích ứng mà thôi.

Hồng Lão gật đầu:

- Uh, vậy ta cũng yên tâm. Thế sư đệ có tính toán gì không?- Ta định ở lại đây một thời gian, cần hồi phục với dưỡng sức. Ba năm qua, có vẻ như bên ngoài đã có rất nhiều thay đổi?

Viện trưởng bên cạnh nói vào:

- Đúng là ở đẳng cấp Red Plate và Silver Plate đã có rất nhiều thay đổi. Sự thay đổi này liền giúp đám nhóc mới vào phát triển cực nhanh. Lúc trước giáp hai đệ tử chỉ mới đột phá cấp Silver Plate đã được gọi là thiên tài. Giờ đây đã tăng lên đến cấp nhất sao Thiên Cầm sơ cấp đỉnh phong. Thế hệ trẻ đang nhanh chóng phát triển.

Nhất Thành nhíu mày hỏi:

- Vậy thì các vị giáo sư hay trưởng lão thì sao? Nếu đám nhóc đó tăng quá nhanh, không ai khống chế được bọn chúng sẽ loạn thành một bầy, không xem các tiền bối như chúng ta vào mắt.

Cả đám dở khóc dở cười, chưa gì tự nhận mình thành cấp bậc tiền bối rồi. Phó viện trưởng lắc đầu nói:

- Không đâu, việc này chỉ giúp bọn chúng ở cấp bậc Silver Plate thấp mà thôi. Đến ngôi sao thứ hai thì tốc độ tu luyện chậm lại đến ngôi sao thứ ba sẽ trở lại tốc độ bình thường. Nếu muốn so sánh với các giáo sư và trưởng lão thì con đường bọn họ còn dài. Có điều, vì tu luyện được nhiều phép thuật bổ trợ nên chiến lực bọn chúng được tăng cao. Có nhiều người mới Nhất Sao đã dám đánh với nhị sao. Tiểu sư thúc phải biết, lúc pháp sư đột phá ngôi sao thứ ba Mục Phu sẽ có hiệu quả như đám nhóc đang tu luyện bây giờ. Vì thế bọn nhóc này vẫn còn con đường dài để bắt kịp các vị tiền bối.

Nhất Thành giờ mới hiểu ra, tên Mập Mạp kia nói không rõ làm hắn cứ tưởng đám cùng lứa đã phát triển nhanh như gió bắt kịp các pháp sư đời trước. Thì ra chỉ là ở cấp thấp mà thôi. Nhất Thành trách sai Mập mạp, thật ra việc này chỉ có cao tầng mới biết rõ chi tiết, đối với đệ tử mà nói thì sẽ không rõ tình hình bên trong.

Tiểu Bưu thêm vào:- Ah, mà tiểu sư thúc tổ chú ý một chút. Không hiểu vì sao mà từ lúc đó số lượng quái dị tăng lên nhanh chóng. Đến mức các để tử giáp một và hai đã phải đi làm nhiệm vụ vì không đủ nhân thủ. Số lượng pháp sư mất mạng trong lúc làm nhiệm vụ rất nhiều. Thư viện đã đổi thành mỗi năm thu nhận đệ tử một lần. Cũng hạ thấp mức độ thu nhận đệ tử, từ thiên tài thành mức khá. Dưới sự trợ giúp của kỹ năng mới, bọn họ có cơ hội phát triển cao như những đệ tử khác vì khó khăn đột phá Silver Plate đã giảm thấp. Với lại lên giáp hai mới trở thành đệ tử thư viện thực sự.

Bọn họ trảo đổi một lúc về các vấn đề xảy ra trong ba năm quá. Cũng không có gì mới lại với Nhất Thành chủ yếu là một số tin tức nổi bật ở Tây Đại Hoang. Nhất Thành nhớ đến một việc hỏi:

- Sau khi đệ nuốt chửng vì sao các vị biết mổ bụng rết cứu ta?

Hồng Lão ngẩn người sau đó ý vị thâm trường cười cười nhìn hắn mấy lần rồi mới nói:

- Thật sự việc này phải nói đến tiểu nữ hài Linh Lung kia. Sau khi đệ bị con rết kia nuốt, Tiểu Pháp liền xuất hiện đánh nhau với nó. Không hiểu sao sau một lúc điên cuồng gào thét thì nó lăn ra chết. Lúc đó mọi người đã thở dài vô vọng, nghỉ sư đệ đã xong đời. Chưa có ai sống quá lâu trong bụng Ma thú lâu đến vậy. Nhưng tiểu nữ kia đòi tìm đệ cho bằng được, thế nên Tiểu Pháp mới mổ bụng và đầu nó để tìm kiếm đệ và Ma Đan. Không nghĩ đến vừa cắt, thì sư đệ tuôn ra cùng dịch dạ dày của nó. Vì cơ thể đệ toe nhỏ nên sau một lúc chúng ta mới nhận ra sư đệ. Nếu cám ơn, đệ nên cảm ơn tiểu nữ hài kia.

Nhất Thành gật đầu, đúng là không uổng ta hy sinh cứu nàng mấy lần. Lúc cần thiết, chỉ có nàng mới tin tưởng được. Viện trưởng kế bên đứng dậy đưa cho Nhất Thành một cái kính nói:

- Tiểu Sư thúc nghỉ ngơi cho tốt. Nơi đây có ma pháp trận nên chắc chắn sẽ không ai làm phiền tiểu Sư Thúc. Nếu cần gì thì cứ thông qua cái kính này nói cho ta biết.

Hồng Lão bên cạnh cũng gật đầu:

- Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Thế nến sư đệ cứ ở đây nghỉ ngơi, cần gì thì báo cho viện trưởng. Việc ngoài kia thì sư đệ không cần lo lắng, sau này lúc đệ muốn rời đi. Ta sẽ cho người đến đón sư đệ.

Mọi người đứng dậy rời đi, mới ra đến cửa thì Hồng Lão quay lại nói:

- Thanh Huyết Ma Đao của đệ đã bị hủy trong bụng con rết kia. Ta đã tìm khắp nhưng chỉ còn lại chuôi đao. Lần tới đến thăm, ta sẽ mang một cây đao mới cho sư đệ.

Nhất Thành cảm thấy ấm lòng, đúng là mấy người này thật sự quan tâm hắn chứ không vụ lợi hay có ý đồ gì. Bọn họ lại không hỏi một câu gì về việc hắn bị teo nhỏ, chỉ vui mừng vì hắn còn sống và tỉnh lại. Còn về Huyết Ma Đao, hắn rất thích thanh đao đó nhưng nó đã không có duyên cùng hắn thì chỉ có thể như vậy mà thôi. Sau khi tiễn bốn người rời đi, Nhất Thành quay lại nhà tranh, nằm trên giường gác tay lên trán suy nghĩ đến việc cần làm tiếp theo.

Nằm đến nửa đêm hắn cũng không có buồn ngủ nên đành nói chuyện với Trí Tuệ Thẻ:

- Mọi việc đã như vậy rồi, ta nên làm gì tiếp theo đây. Không hiểu vì sao trong đầu ta loạn một mớ bòng bong không nghỉ nên phải làm gì tiếp theo và mục tiêu là gì?

Chương 113: Bạch Thư Sinh

- Túc chủ nghĩ mình nên làm gì thì làm thứ đó. Cần gì bận tâm nhiều như vậy làm gì, sống cho tốt là được. Sống ngày nào vui ngày đó, cần gì lo nghĩ nhiều cho mệt người. Thời gian túc chủ có rất nhiều, đừng để ý nên hay không nên làm gì. Còn mục tiêu thì tất nhiên là trở nên mạnh mẽ tìm đường về Trái Đất.

Nhất Thành vùng dậy trên giường, hắn vỗ đùi nói:

- Đúng vậy! Ta suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt, còn mục tiêu tất nhiên là về Trái Đất.

Hắn quyết định mục tiêu vẫn không thay đổi. Hắn tiếp tục nói chuyện với Trí Tuệ Thẻ:

- Ta nên tu luyện thế nào đây cho tốt? Đổi tu luyện phép thuật mới hay là vẫn tập trung tu luyện các phép thuật cũ kia.

- Tất Nhiên là vẫn tu luyện mấy loại phép thuật túc chủ đã có lĩnh ngộ. Bọn chúng đều là phép thuật hiếm có. Độc nhất vô nhị. Luyện càng cao chúng càng mạnh. Túc chủ nhớ rõ, ưu thế tu luyện nhiều phép thuật một lúc đã không còn nữa vì thế nên cố gắng nhiều hơn. Chứ không thì tất thất bại trước người cùng thế hệ.

Nhất Thành nghe vậy cũng chỉ cười, Trí Tuệ Thẻ chỉ nói vậy để hắn cố gắng tu luyện mà thôi. Chứ giờ không có phép thuật, cùng thế hệ kẻ nào dám thách thức hắn. Sức mạnh thể chất của hắn bây giờ là năm trăm, hắn đoán không nhầm thì cũng khoản ngang pháp sư ngũ sao Bắc Miện.

- Trí Tuệ Thẻ, ta không nhầm thì mình đang có 100,000 điểm vật chất phải không?

- Đúng vậy nhờ giết Rết Ngàn Chân.

Nhất Thành hai mắt sáng trưng vuốt cằm nhỏ của mình hỏi:

- Ngươi nghĩ ta nên dùng điểm này như thế nào là tốt nhất?

- Tất nhiên là dùng để tăng cường linh hồn và cảnh giới. Túc chủ nên bắt kịp cảnh giới với đám người cùng lứa ở thế giới này. Sau thì tăng thêm linh hồn lực cùng linh ngộ ma pháp...

Nhất Thành vân nằm yên trên giường, lắng nghe những ý kiến của Trí Tuệ Thẻ. Hai người trao đổi cả đêm về vấn đề tăng cường sức mạnh. Rất nhiều vấn đề như nên học phép thuật nào trước nên tăng cảnh giới đến bao nhiêu? Hắn muốn chuẩn bị thật tốt trước khi rời khỏi căn nhà tranh này nhưng không hiểu sao hắn cảm thấy cơ thể mình có vấn đề gì đó. Cảm giác rất khó chịu, cảm thấy rất không an toàn.

- -----------------------------------------------------
Huyết Nguyệt là một hạp cốc rộng lớn, với những dãy núi nguy nga sừng sững, hùng vĩ. Bao quanh cốc là rừng rậm nguyên thủy.

Bên trong cốc kéo dài liên tục trăm dặm, với những ngọn núi nhấp nhô trùng điệp, có 6 ngọn cao nhất, vươn tận mây xanh. Ngày thường chỉ thấy mây trắng vờn quanh sườn núi, không thể nhìn được đỉnh ngọn. Năm ngọn núi có rừng rậm rạp, có thác đổ, vách núi dị kỳ, ma thú kỳ lạ rất nhiều, cảnh quan có nơi âm u hiểm trở, có nơi sáng sủa đầy sức sống.

Huyết Nguyệt cốc chính là nơi đặc chân của Huyết Nguyệt Pháp Tắc Thư Viện. Thư viện có lịch sử rất lâu đời, từ khi sáng lập đến giờ đã mấy chục vạn năm, là một trong ba thư viện đứng đầu của Tây Đại Hoang hiện nay.

Nghe nói tổ sư sáng lập thư viện là một thư sinh. Thơ từ ca phú, thứ gì cũng giỏi. Đến năm 30 tuổi, ngao du khắp nơi, ngắm phong cảnh tìm kiếm cảm hứng. Lúc đến Huyết Nguyệt Cốc, cơ duyên xảo hợp nhận được một loạt pháp môn tu luyện phép thuật. Bế quan vạn năm trong cốc, có chút tựu thành liền xuất nùi. Trải qua mấy trăm trận mưa gió, tuy không thể trở thành người hùng cứ một phương nhưng cũng được một đời trở thành pháp sư nổi danh. Sau một thời gian chu du khắp nơi, quyết định trở về Huyết Nguyệt Cốc sáng lập ra Huyết Nguyệt Pháp Tắc Thư viện.

Lão nhận thấy Huyết Nguyệt cốc là nơi có thiên địa kỳ thú, tụ được nhiều ma pháp năng lượng của trời đất, là một nơi tốt đẹp và bậc nhất. Vì thế chọn nơi này lập thư viện, thu nhận mười đệ tử. Tất cả đều là những pháp sư thiên tài sau này, càng ngày thư viện càng phát triển.

Sau khi thành lập thư viện, đưa thư viện nổi danh trên Tây Đại Hoang, tổ sư liền rời đi chu du thiên hạ lần nữa. Tổ sư đi đâu thì không ai biết được.

Các đệ tử của tổ sư từ từ chiến tử chống lại Quái dị, người còn sống thì cũng tàn phế, sau đó chết già. Còn không thì cũng học theo tổ sư chu du thiên hạ, đi đâu thì không ai biết. Không phải vì vậy mà thư viện lụi bại mà mỗi đời thư viện sau này lại sinh ra rất nhiều thiên tài phát triển thư viện, thư viện từng đã rất lớn mạnh chèn ép tất cả các thể lực khác ở Tây Đại Hoang. Nhưng ba vạn năm lại đây, thiên tài lụi tàn dần, thư viện lại như ngọn đèn heo hắt trước gió.

Một thanh niên tay ve vẩy cây quạt đi phía sau một đứa nhóc mười một mười hai tuổi thao thao bất tuyệt kể về lịch sử của Huyết Nguyệt Pháp Tắc Thư Viện.
- Tiểu Sư Thúc Tổ, Giáp Một đệ tử sẽ không biết những thứ này, bọn họ sẽ không thể chủ động tiếp xúc người của năm ngọn núi chính. Vì sau hai năm, giáp một đệ tử có thể chọn ở hay đi thế nên phần lớn bí mật của cốc sẽ được pháp trận che mắt đi đối với đệ tử giáp một. Những người đệ tử ký danh kia sẽ không bao giờ biết rõ thư viện như thế nào trừ khi họ tham gia các thế lực lớn.

- Vì sao phải che đi? Nếu để đệ tử giáp một thấy không phải sẽ làm bọn họ có động lực tu luyện sao?

Thanh niên phe phẩy quạt phía sau lắc đầu nói:

- Đây là quy định của Tổ Sư lúc sáng lập ra thư viện. Không ai hiểu rõ vì sao, có thể là tìm kiếm những người vì thư viện thật sự hoặc là tạo cơ hội cho đệ tử giáp một có cơ hội quyết định tương lai của mình sau này. Tất nhiên, việc che dấu chỉ trên hình thức, rất nhiều đệ tử có quan hệ sâu xa với thư viện nên biết rõ việc này. Phần lớn học viên đều quyết định ở lại gia nhập giáp hai học viên sau khi xong giáp một.

- Uh

Thằng nhóc đi đầu tất nhiên là Nhất Thành, bế quan năm tháng ở nhà tranh cuối cùng cũng quyết định xuống núi. Người sau lưng hắn là đệ tử của Viện trưởng, mọi người gọi hắn là Bạch Thư Sinh. Hai người đang đi xuống núi, tiến đến cổng vào của Huyết Nguyệt Thư Viện thực sự. Nhất Thành nghe Mập Mạp nói qua nhưng không nghĩ tới lại có nhiều bất ngờ như vậy. Tất cả những gì lúc trước hắn thấy chỉ là bề ngoài, được gọi là ngoại viện che mắt thiên hạ mà thôi.

- Chúng ta sắp đến chưa?

- Gần đến rồi, chỉ một lúc nửa. Chúng ta đang đi đường mòn ở giữa các khe núi, bây giờ đang tiến thẳng đến nội viện.

Nhất Thành lắc đầu cười khổ, đúng là trí tưởng tượng của hắn chưa đủ lớn. Không nghĩ đến một cái cốc lại rộng lớn đến mức dung nạp năm ngọn núi lớn. Điều này thực sự quá mức khó lý giải.

Sau một lúc tiếp tục tiến đến, bọn họ bước qua một lớp sương mù mỏng, nghe nói nơi đây từng là cấm địa của giáp một. Nhưng không nghỉ đây mới là cổng vào của thư viện thực sự. Trước mắt Nhất Thành có một cái cổng to lớn, một tấm bảng treo cao ghi bốn chữ “Huyết Nguyệt Thư Viện”, bên cạnh cổng lai hai núi đá nhỏ không biết để làm gì. Nhất Thành thở dài:

- Cuối cùng cũng đến nơi rồi, đi cả nửa ngày đường, mỏi cả chân.

Bạch Thư Sinh phía sau lên tiếng:

- Tiểu sư thúc tổ, chúng ta quay về trung viện đi. Viện trưởng đang chờ chúng ta ở đó.

Chương 114: Cuồng chiến tây viện

Vừa tiếng lên hai bước, hai núi đá nhỏ hai bên liền rung lên. Nhất Thành cảnh giác lùi lại sau ba bốn bước, trợn trừng mắt nhìn hai núi đá. Nó không phải là núi đá mà đã biến thành hai người đá to lớn đứng thẳng nhìn chầm chầm hai người phía dưới. Một giọng nói to lớn, trầm trọng vang lên:

- Lệnh Bài?

Bạch Thư Sinh vội vàng bước lên một bước, từ trong người lấy ra một vật hình vuông, có màu đỏ giơ lên cao trước mặt hai người đá:

- Ở đây…

Thấy lệnh bài hai cự nhân liền mở cửa cho hai người thông qua. Bạch Thư Sinh lại thao thao bất tuyệt làm việc của mình:

- Vì để ngăn chặn người không phận sự hoặc kẻ địch, thư viện không chỉ được bao phủ bởi hai lớp ma pháp trận mà còn bất cứ đệ tử nào muốn vào thư viện phải giao nộp lệnh bài. Chỉ có như vậy mà hại vị Tả Môn Thần và Hữu Môn Thần mới mở cửa cho họ. Nếu không thì muốn vào chỉ có đánh bại Tả Môn Thần và Hữu Môn Thần.

Nhất Thành nhìn hai người đá thì cười khổ, từ kích cỡ cũng đủ cho hắn biết hai tên này rất mạnh. Ngu ngốc mà đánh với nó chỉ có ăn đập thê thảm. Lần sau hắn phải chú ý những điều này, không thể vô duyên vô cớ gây sự với mấy vị này được.

Bước qua cổng thì không khác gì bước vào một thế giới khác, nơi đây như một tiên cảnh, đường được lát gạch viền trắng xinh đẹp. Phía xa xa là những ngọn núi được mây mù che đỉnh. Không khí trong lành, có nhiều năng lượng ma pháp trong không khí.

- Bên trong thư viện còn nhiều điều thú vị lắm. Mỗi ngọn núi có những thứ độc đáo riêng, mà không hiểu sao ba năm lại đây thiên tài địa bảo phát triển cực nhanh làm tất cả cốc trở nên xanh tươi bí ẩn. Ví dụ như không biết từ đâu xuất hiện một ngọn núi nhỏ lúc ẩn lúc hiện, có rất đệ tử đi nhầm vào đó, dẫn đến lạc đường. Khoáng thạch xuất hiện lớp lớp, rất nhiều đệ tử được sai đi khai thác.

Nhất Thành vừa đi vào vừa gật đầu, bỗng nhiên hắn dừng bước đứng sững sờ tại chỗ. Bên trái cánh cổng thành đang nằm rất nhiều đệ tử, rất nhiều người hối hả chạy lui tới. Những người nằm đều là những người bị thương, nhiều tên tay chân đã mất, máu còn chảy xối xả. Nhưng tiếng khóc, tiếng oán thán, các pháp sư hối hả chạy xuôi chạy ngược.

Dù là gắp tấp nhưng thấy Bạch Thư Sinh tất cả đều dừng tay. Rất nhiều người trọng thương cũng cố gắng ngồi dậy, cúi người hô một tiếng nhỏ:

- Bạch Sư Huynh

Bạch Thư Sinh liền khoát tay:

- Các ngươi tiếp tục làm việc của mình, cố gắng cứu chữa sư đệ bị thương. Có vấn đề gì hay cần gì thì báo lên các giáo viên, không được lơ là bất cứ ai, rõ chưa?

- Rõ
Nhất Thành không nói gì quan sát đám người này một chút. Nhưng người bị thương đều mang theo sự mệt mỏi, cặp mắt vô hồn. Thần sắc rất lạnh nhạc, cứ như bọn họ đã trải qua rất nhiều chuyện đau thương, cả cơ thể và linh hồn mệt mỏi.

Bạch Thư Sinh đến sau lưng Nhất Thành nói nhỏ:

- Bọn họ là đệ tử làm nhiệm vụ trở về. Xem ra đã trải qua một cuộc chiến khốc liệt với quái dị. Thậm chí đối đầu với Dị Đạo người nên mới tổn thương như vậy. Trong số đó có huynh đệ bằng hữu, có người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, thậm chí có những người đối chọi gay gắt với nhau… Việc này thường rất ít xảy ra. Ba năm này, nhiệm vụ leo than, nguy hiểm càng nhiều, đệ tử tổn thương vô số. Thư viện liên tục thu nạp máu mới để không thiếu hụt nhân sự. Tất cả các môn phái trong Tây Đại Hoang đều chịu cảnh này.

Bạch Thư Sinh thở dài:

- Số lượng quái dị càng lúc càng tăng, các pháp sư dù mạnh hay yếu đều phải tiếp nhận nhiệm vụ. Vì người thân vì quê hương mà tiếp nhận, không thể từ chối.

Đúng lúc này một nhóm người đi đến bên này, bọn họ mang phục sức kỳ là. Đó là hoa văn của một con thủy quái ngững đầu. Vừa thấy Bạch Thư Sinh thì vội vàng cúi người chào hỏi:

- Bạch Sư Huynh

Nhất Thành thấy vậy thì cũng đoán được Bạch Thư Sinh địa vị trong thư viện cũng khá cao. Danh tiếng cũng rất tốt, có thể thấy tên này làm người không tệ. Dù sao cũng là đệ tử của viện trưởng, cũng nên như vậy.

Hai người tiếp tục tiến lên, Bạch Thư Sinh giới thiệu mấy người vừa rồi:
- Đó là người của Tây viện, đi đầu là đại sư huynh của Tây Viện, tên kia rất mạnh danh tiếng cũng rất tốt. Được người Tây viện tôn xưng là cuồng chiến.

Tên cuồng chiến lúc nảy vóc dáng rất cao lớn, dũng mãnh. Nhất Thành liếc qua phát hiện tên cuồng chiến này sức mạnh cơ thể khá cao, cũng như năng lượng pháp lực lúc ẩn lúc hiện. Khí thế không tệ chút nào.

Hai người tiếp tục hướng về phía trước nhưng phía sau bọn hắn Cuồng Chiến đã dừng bước quay đầu nhìn về phía hai người bọn họ. Bên cạnh một thanh niên hỏi:

- Đại Sư Huynh sao thể?

- Các ngươi có biết tên nhóc đi trước Bạch Thư Sinh kia là ai không?

Tất cả mọi người ngớ người, đúng vậy. Lúc nảy có một tên nhóc đứng trước bên trái của Bạch Thư Sinh kia nhưng không ai chú ý đến hắn. Lúc nảy tất cả ánh mắt chỉ dồn vào họ Bạch kia. Thấy Cuống Chiến nhìn thì tất cả lắc đầu. Cuồng Chiến cũng không để ý nữa nói:

- Các ngươi nhanh đi giúp các sư huynh đệ đi. Nhớ giải quyết nhanh gọn, cố gắng cứu càng nhiều người càng tốt.

- Vâng.

Tất cả người tản đi, chỉ có Cuồng Chiến đứng đó nhìn về phía bóng lưng hai người đang dần dần mờ đi ở phía xa.

- ----------------------------

Nhất Thành và Bạch Thư Sinh đến dưới một chân núi lớn. Bọn họ tiếp tục tiến lên phía trước, mục tiêu lần này là đỉnh núi. Nhất Thành cũng không để ý đến điều này, dù hắn đi bao lâu cũng không thấy mệt nhưng tốc độ hơi chậm mà thôi. Điều này cũng tốt giúp hắn quan sát rõ các kiến trúc của thư viện.

- Ah, Bạch Thư Sinh, Ma Pháp Các kia ở đâu?

- Ma Pháp Các ở phía sau núi của Trung viện. Đó là cấm địa không được ai ra vào? Giáp Một học viên chọn phép thuật thật ra là bước qua một cánh cổng không gian được thiết lập sẵn từ trước. Tiểu Sư Thúc tổ lúc gia nhập thấy căn nhà kia là giả, đó chỉ là một cánh cổng không gian thông đến Ma Pháp Các.

Nhất Thành cười khổ, không nghĩ tới hắn bị lừa toàn tập. Vậy chắc lúc trước đến căn nhà kia của viện trưởng củng là bọn hắn sắp đặt nhỉ. Toàn là lừa gạt đám nhóc chân ước chân ráo bọn hắn. Mà cách sắp xếp này của thư viện rất giống một môn phái, thật sự rất quái.

Chương 115: Tuổi thọ

Sau khi đi qua một số quảng trường lớn và kiến trúc lớn ở lưng chừng núi. Cuối cùng cũng đến đỉnh núi. Một cung điện theo phong cách hiện đại hiện ra trước mắt Nhất Thành. Cánh của cung điện được khảm thạch với những đồ án kỳ lạ và một tắm biển lớn treo trên cao “Huyết Nguyệt Điện”. Bước qua cửu là một không gian cực kỳ to lớn, nhìn qua có thể chứa cả ngàn người. Hàng dãy cột đá lớn được dựng lên như chịu đựng sức nặng của cả cung điện này. Phía trước trên mấy cầu bật cầu thang ở cuối cung điện là một dãy ghế ngồi dành cho mười người. Lúc này đang có bảy tám nhân ảnh đang ngồi ở đó.

Bạch Thư Sinh và Nhất Thành tiến đến, Bạch Thư Sinh vội vàng hành lễ.

- Tham kiến sư phụ, tham kiếm các vị phong chủ và giáo sư. Tham kiến Sư Thúc Tổ.

Viện trưởng cười nói:

- Đươc rồi! Ngươi lui ra đi, chúng ta sẽ nói chuyện với Tiểu Sư Thúc Tổ của ngươi. Đừng đi quá xa, có gì thì ta sẽ gọi.

Bạch Thư Sinh vừa rời đi thì viện trưởng liền đứng dậy, mà không chỉ là hắn mà hầu hết tất cả người ở đây đều đứng lên chắp tay nói:

- Bái kiến tiểu sư thúc.

Viện trưởng liền nói:

- Tiểu sư thúc lên đây ngồi đi.

Nhất Thành đạp lên các bậc thang đi lên, vừa lên thì thấy Hồng Lão đang cười nhìn hắn. Nhất Thành cũng nở nụ cười đi đến:

- Bái kiến Sư Huynh. Hôm nay mọi người có nhã hứng tập trung tại đây quá nhỉ.

Hồng Nhân vỗ vỗ cái ghế bên cạnh hắn rồi nói:

- Lại đây ngôi đi! Trong này ngoài ta ra thì bối phận ngươi là cao nhất đấy, thế nên không cần khách sáo.

Nhất Thành nhìn lão cười rồi đi đến ngồi bên cạnh lão nói:

- Lần trước gặp mặt chưa kịp hỏi, ba năm qua sư huynh hồi phục sao rồi? Có vấn đề gì không?

Hồng Lão cười nói:

- Ba năm qua đã hồi phục rất tốt, dù chưa đạt đến đỉnh phong lúc trước nhưng chắc sẽ không còn lâu nữa.

Nhất Thành ồ lên, bị nhốt vạn năm, mà ba năm nay đã hồi phục nhanh như vậy sao?- Lúc trước sư huynh cảnh giới gì?

- Ha,...Ha,...Ha, lúc trước ta đã đột phá Silver Plate. Thế sư đệ hồi phục sao rồi? Việc tu luyện không có vấn đề gì chứ?

Nhất Thành trợn mắt, đột phá cấp S, lần đầu hắn nghe và thấy đấy. Nhưng sau một lúc lại không để ý đến chuyện này mà nói:

- Rất tốt, hồi phục khá nhanh. Không có vấn đề gì cả. Ở nhà tranh kia năm sáu tháng chán quá nên quyết định xuất quan. Mà thư viện chúng ta không tệ chút nào, nhưng sao cách thiết kế lại giống một môn phái như vậy?

Hồng Nhân lắc đầu cười nói:

- Cái này thì phải hỏi Tổ Sư, những thứ này đều là ngài ấy tự động phát triển, sau này chúng ta chỉ tiếp bước chứ không thể thay đổi.

Nhất Thành gật đầu, có vẻ vị tổ sư kia muốn một môn phải hơn là một thư viện. Cũng có thể là vì muốn tạo phước cho thiên hạ nên muốn thiết kế kiểu nửa môn phái nửa thư viện để giúp các pháp sư gia nhập có nhiều tự do hơn.

Hông Nhân nhìn Viện trưởng và mọi người đang im lặng bên cạnh nói:

- Viện trưởng, giới thiệu mọi người cho Tiểu Sư Thúc của ngươi biết đi.

Viện trưởng gật đầu nhìn Nhất Thành cười nói:- Phó viện trưởng Pháp Nhân thì Tiểu Sư Thúc biết rồi. Hai vị đây là Nguyệt Nhị và Nguyệt Tứ, cùng một thế hệ với Hồng Sư Thúc.

Nhất Thành đứng dậy thì hai người kia cũng đứng lên cúi chào:

- Tiểu Sư Huynh.

Nhất Thành hoàng lễ, hai người này có thể cùng thời với sư huynh nhưng có vẻ bọn họ đang trọng thường, cơ thể ốm yếu, hơi thở hơi gấp. Khuôn mặt đầy nếp nhăn, rất ốm, đến cả thấy rõ xương quai hàm.

- Hai vị sư điệt trong người có thương thế?

Nguyệt Nhị và Nguyệt Tứ cũng không nói gì chỉ gật đầu. Hông Nhân bên cạnh nói vào:

- Hai vị sư điệt bị trọng thương ở trận chiến vạn năm trước. Sư đệ chắc không biết, họ từng là những pháp sư cực kỳ nổi danh trên Tây Đại Hoang. Cũng như ta đã đột phá cấp S, đến một cảnh giới mới.

Nhất Thành ồ lên rồi hỏi:

- Sư huynh, ta có câu hỏi? Các pháp sư tuổi thọ tính như thế nào? Ta cứ nghe vạn năm ngàn năm mà thật sự không hiểu?

Mọi người đều nhìn hắn như muốn hỏi, điều này mà cũng không biết sao? Nhất Thành cười khổ, hắn còn quá trẻ đâu để ý đến việc này. Cứ nghe vạn năm tuổi thì thấy kỳ kỳ nhưng không hiểu được.

Hồng lão cười nói:

- Sư đệ ta mới vào thư viện một năm, ngoài học một loại phép thuật ở thư viện ra thì không nghe bất cứ giáo sư nào giảng dạy. Sau này lại bất tỉnh ba năm tất nhiên không hiểu rõ mấy việc này.

Mọi người cười khổ, kỳ hoa nha, một năm chỉ nhận một loại phép thuật với lại không nghe giáo sư chỉ bảo. Không biết tên tiểu sư thúc này tu luyện kiểu gì? Viện trưởng nói:

- Vậy thì để tiểu điệt giải thích sơ cho Tiểu Sư Thúc. Đơn giản là pháp sư cấp Red Plate tuổi thọ khoảng 400 hoặc 500. Sau khi đột phá Cấp Silver Plate thì được chia làm ba cấp bậc quan trọng là đột phá từ ngôi sao thứ ba đến thứ tư, ngôi sao thứ sáu đến bảy và cuối cùng là đột phá Silver Plate. Thứ tự tuổi thọ là 2000, 3000, và 5000, đột phá Silver Plate là một bước nhảy vọt tuổi thọ 2 vạn. Sau đó thì tiểu sư thúc cứ từ từ tìm hiểu.

Nhất Thành gật đầu kinh ngạc, bỗng nhiên nhớ đến mình, hắn hỏi Trí Tuệ Thẻ:

- Ta có bao nhiêu tuổi thọ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau